Tiên Hiệp Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1020: Câu nói của sư tôn có hàm ý khác 1


Hắn ta thực sự lo lắng, sư tôn nhà hắn ta vì chuyện này mà trục xuất hắn ta khỏi

sư môn, vậy hắn ta mất nhiều hơn được.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Trương Hàn nhẹ nhàng thở ra.

“Được rồi, đi thôi, đi với ta một chuyến.”

Diệp Lạc xua tay.

“Hả? Đại sư huynh, huynh muốn đi đâu?”

“Tìm đệ tử cho sư tôn.”

“Cái gì? Cái gì mà tìm đệ tử cho sư tôn.”

“Đệ đừng hỏi nhiều, đợi trên đường đi sẽ nói với đệ, chỉ hỏi đệ có đi cùng hay

không, không đi ta tự mình rời đi.”

“Đi đi…”

….

Đông Thần Châu, trên một con đường mòn, hai bóng người đi trên con đường

nhỏ.

Hai bóng người này đều bất phàm, một bước đi là hơn mười dặm, rõ ràng đều là

tiên nhân chi thân.

Hai người này đúng là Diệp Lạc và Trương Hàn.

Hai người vừa đi trên đất, vừa nói chuyện với nhau.

“Đại sư huynh, huynh nói sư tôn bảo huynh giúp tìm đệ tử? Muốn lập đạo thống

ở thượng giới sao?”

“Đúng vậy, sư tôn bảo ta tìm giúp đệ tử thành thật một chút.”

“Thành thật một chút ư? Ta cảm thấy, câu nói của sư tôn có hàm ý khác!”

“Cút, sư tôn đã nói với ta, bảo ta đừng mơ mộng, lặp lại xác nhận vài lần.”

“Chuyện này…”

Nói tới đây, Trương Hàn bất chợt dừng bước, đứng trước một mô đất nhỏ, đôi

mắt lóe lên hào quang thông minh quen thuộc.

Diệp Lạc thấy Trương Hàn dừng bước, không thể không dừng bước theo.

“Đệ làm gì thế, lão nhị.”

Diệp Lạc sửng sốt, hỏi một câu.

“Đại sư huynh, ta cảm thấy dụng ý của sư tôn tuyệt đối không đơn giản như

vậy! Tuyệt đối không thể!”

Trương Hàn vô cùng nghiêm túc nói câu này.

“Đã nói sư tôn từng nhấn mạnh với ta mấy lần, không có dụng ý khác, chỉ muốn

tìm một đệ tử thành thật.”

Diệp Lạc buông tay, vô cùng bất đắc dĩ nói.

“Không có khả năng! Chuyện này tuyệt đối không có khả năng!”

Vẻ mặt Trương Hàn không tin.

Sư tôn nhà hắn ta là nhân vật như thế nào?

Thiên Đạo một phương!

Đệ tử dạy dỗ ra, đều là nhân trung long phượng, sao có thể nói những lời như

muốn tìm một đệ tử thành thật mà thôi.

“Sao lại không có khả năng?”

Diệp Lạc nhíu mày hỏi.

“Nếu sư tôn thực sự chỉ muốn tìm bừa một người, vậy thì không cần đại sư

huynh tự mình ra tay đúng không? Nếu thực sự chỉ tìm đệ tử đơn giản như vậy,

vì sao sư tôn phải nhấn mạnh nhiều lần như thế, đừng mơ mộng gì đó? Ta đoán,

câu nói của sư tôn có hàm ý khác!”

Đôi mắt Trương Hàn đều đã lóe sáng, giống như hai cái bóng đèn to.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như lĩnh ngộ được ý của Sở Duyên.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Lạc không nói gì trợn to mắt, thiếu chút nữa

cầm kiếm đập Trương Hàn.

“Không phải, lão nhị, đệ nói thì cứ nói thôi, không cần dùng pháp lực truyền lên

đôi mắt, chỉnh tới mức nhìn như hai cái bóng đèn, như vậy vui không?”

Diệp Lạc vô lực châm chọc.

Hắn ta thực sự không biết nên nói gì cho phải.

Đâu có tiên nhân nào giống như Trương Hàn.

Nói chuyện thì cứ nói đi, còn cố ý điều động pháp lực, khiến đôi mắt giống y

như bóng đèn.

Muốn làm gì? Muốn bầu không khí tốt hơn sao?

“Khụ khụ, được, đại sư huynh, chủ đề chúng ta nói mới đáng chú ý, câu nói của

sư tôn tuyệt đối có hàm ý khác!”

Trương Hàn thu liễm pháp lực, khiến đôi mắt trở về ban đầu, mở miệng nói.

“Câu nói có hàm ý khác sao?”

Diệp Lạc rơi vào trầm tư, không biết lão nhị này nói có đúng không.

Trương Hàn đứng bên kia, nhìn dáng vẻ này của đại sư huynh, thì biết đại sư

huynh có chút không tin lời hắn ta nói.

Hắn ta cần thấy hắn ta nên thêm chút lửa, khiến đại sư huynh hoàn toàn tin

tưởng mới được.

Kết quả là, kế tiếp Trương Hàn lại nói với Diệp Lạc.

“Đại sư huynh, huynh hãy nghe ta nói, huynh xem trong ngày thường sư tôn sẽ

cố ý dặn dò người khác sao? Hoàn toàn không giống! Lần này sư tôn cần huynh

xác nhận lại, chẳng lẽ không kỳ lạ ư?”

“Đúng là hơi kỳ lạ.”

“Đúng vậy, đại sư huynh, phải đúng không! Nếu sư tôn chỉ xác nhận với huynh

một lần, vậy thì là thật, sư tôn xác nhận nhiều lần, sự thực chứng minh câu nói

có hàm ý khác!”

“Thuyền tới đâu cầu tự nhiên thẳng, bây giờ còn chưa biết, đợi thêm lát nữa,

chúng ta cẩn thận nghĩ lại xem, chắc chắn có thể biết được…”

Dưới khuyên bảo của Trương Hàn, Diệp Lạc không quản nhiều như vậy, đi

cùng Trương Hàn tới thành trì gần đây.



Cùng lúc đó, ở núi cao, Sở Duyên ở trong một ngọn núi, trong tay là một quyển

sách.

Quyển sách này ghi lại một số tin tức ở thượng giới, là Diệp Lạc để lại cho hắn

trước khi đi.

Sở Duyên không nghiêm túc đọc quyển sách này, chỉ nhìn một lát.

Không hiểu sao Sở Duyên đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn, điều này

khiến hắn không khỏi sửng sốt.

Hắn cho rằng các đệ tử của mình xảy ra chuyện theo bản năng, không khỏi mở

hiện trạng nhân vật ra xem.

Hắn cẩn thận xem xét một lần, phát hiện các đệ tử không có vấn đề gì, điều này

khiến hắn sửng sốt một lát.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1021: Câu nói của sư tôn có hàm ý khác 2


“Là ta suy nghĩ nhiều quá sao? Thứ như trực giác này, ở trên người hai quý

danh của ta có khả năng chuẩn một chút, ở trên tiểu hiệu thì căn bản không

được lắm.”

Sở Duyên nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Hắn im lặng đóng quyển sách lại, chỉ có tim đập nhanh không có lý do.

Nhưng mà nói đi nói lại, vì sao hắn luôn cảm thấy, cảm giác tim đập nhanh này,

hình như hắn hơi quen thuộc?

Không nói được vì sao quen thuộc.

Thôi, không nghĩ nhiều nữa.

Sở Duyên hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn quyển sách trong tay mình.

Hắn nhìn tin tức, chủ yếu là về Thiên Đạo thượng giới.

Hắn muốn biết, chỉ về Thiên Đạo thượng giới.

Dựa theo quyển sách này ghi lại, Thiên Đạo thượng giới tồn tại ở một nơi tên là

“Thiên Thổ.”

Mỗi khi thượng giới vì chiến loạn mà bất ổn, Thiên Thổ sẽ hàng lâm, ổn định

thượng giới. Đây cũng là nguyên nhân cho tới nay, thượng giới không xuất hiện

sụp đổ gì.

Đồng thời, nghe nói Thiên Thổ cũng là vùng trung tâm ở thượng giới, điểm

chống đỡ của cả thượng giới.

“Nhưng mà Thiên Đạo ở thượng giới này thật thú vị, có vẻ như có linh trí? Hơn

nữa không phải không có ý thức, thú vị.”

“Không bằng dùng quý danh Thiên Đạo gửi tin cho thủ trưởng này, nhìn xem

thủ trưởng này có đầu óc không?”

Trong lòng Sở Duyên xuất hiện ý nghĩ này.

Nhưng hắn nhanh chóng gạt đi.

Quý danh Thiên Đạo của hắn có thể khống chế, sao có thể để Thiên Đạo thượng

giới biết.

Nếu để thủ trưởng biết, trong đống tiểu đệ không có đầu óc, vậy mà xuất hiện

một tên có đầu óc, nhìn xem thủ trưởng có ra tay hay không.

Trong tình huống tất cả mọi người không kiếm, ngươi có kiếm thì có lòng làm

phản.

Sở Duyên biết rõ đạo lý này, cho nên hắn chỉ hơi suy nghĩ mà thôi.

Thực sự cho rằng bây giờ hắn còn ngu ngốc như vậy ư?

“Không biết khi nào Lạc Nhi mới đưa đệ tử về cho ta, đợi như vậy, thực sự

không biết phải đợi tới khi nào.”

Sở Duyên thực sự có chút nhàm chán.

Tiểu hiệu này của hắn không có cách nào tu luyện, cũng không có chuyện gì

làm, chỉ có thể tự mình đợi.

Hóa thân thần quang không cần tu luyện.

Bản thân thần quang chính là thứ cường đại nhất, bản thân có lực lượng cường

đại, hắn chỉ cần mài sạch quy tắc Thiên Đạo cũ để lại là được.

Mài xuống quy tắc của Thiên Đạo cũ, hắn trực tiếp có được lực lượng của một

nửa thần quang.

Hơn nữa đến lúc đó ba hợp một, hắn sẽ trở thành người mạnh nhất, còn không

biết mạnh cỡ nào…

….

Phía bắc Đông Thần Châu, có một thành nhỏ tên là “Ninh An”.

Trong thượng giới, từ trước đến nay nhân tộc và yêu tộc không hòa hợp, giữa

hai bên luôn có ma sát nhỏ, là chuyện rất bình thường.

Mà hai tộc nhân yêu ma sát nhỏ mờ ám, đa số đều xảy ra ở biên giới.

Trong đó, thành nhỏ ở biên giới là khó khăn nhất.

Cùng lúc phải đối mặt với khó khăn sinh tồn, cùng lúc phải đối mặt với yêu tộc

thường tập kích.

Cho nên ở trong thành nhỏ biên giới này, đa số có tu sĩ tọa trấn, để chống đỡ

yêu tộc.

Thành nhỏ Ninh An cũng không ngoại lệ, có mấy tu sĩ tọa trấn.

Phía bắc Đông Thần, ở trong thành nhỏ gió tuyết cùng tới.

Vù vù…

Gió lạnh thấu xương giống như đao cắt, thổi qua tường thành, để lại dấu vết sâu

cạn không đồng nhất.

Dưới thời tiết cực đoan này, phàm nhân căn bản không thể ra ngoài.

Chỉ có tu sĩ mới ra ngoài, lấy pháp lực chống đỡ giá lạnh, tiến hành đi lại.

Ở trong thành nhỏ Ninh An này, có hai bóng người lặng lẽ rơi xuống, đi tới trên

tường thành.

Hai bóng người này chính là Diệp Lạc và Trương Hàn.

Hai người đứng trên tường thành, lẳng lặng đứng thẳng, để mặc gió lạnh thổi

qua, hai người đều đứng sừng sững không cử động.

“Lão nhị, đệ dẫn ta tới thành nhỏ này làm gì?”

Diệp Lạc đứng ở tường thành, nhìn phía dưới xa xa.

Thần thức của hắn ta đảo qua, lập tức xác định được, đây là một thành nhỏ rất

bình thường.

Bên trong chỉ có mấy tu sĩ phàm nhân ngay cả tiên đều không phải.

Bên trong thành trì cư trú, đa số là phàm nhân.

Hắn ta nghĩ mãi không rõ, vì sao lão nhị này dẫn hắn ta tới đây.

“Đương nhiên là vì tìm đệ tử cho sư tôn.”

Trương Hàn cười trả lời, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng.

“Tới nơi này tìm, có thể tìm được gì?”

Diệp Lạc vẫn không hiểu rõ lắm.

Thần thức của hắn đảo qua, lập tức nhìn thấu tư chất của mọi người, vẫn luôn

không thấy được mầm tu tiên.

“Đại sư huynh, huynh vẫn không hiểu à? Đại sư huynh, huynh xem đám đồng

môn chúng ta, huynh, ta, còn có lão tam, trên người có điểm gì giống nhau?”

Trương Hàn hỏi một câu như vậy.

“Điểm giống nhau sao? Trên người chúng ta có điểm gì giống nhau à? Hai đệ

cùi bắp như vậy.”

Diệp Lạc nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ một lát.

Vẫn không nghĩ ra, giữa ba bọn họ có điểm gì chung.

Tu vi của hắn ta dẫn đầu cách xa, lão nhị lão tam cùi bắp như vậy, nhìn kiểu gì

cũng không thấy điểm giống nhau.

“Đại sư huynh!”

“Ta không nói tu vi! Không phải tu vi! Là phương diện khác!”

Gương mặt Trương Hàn lập tức âm trầm, vội vàng nói.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1022: Thành nhỏ Ninh An


“Không phải tu vi sao? Vậy là cái gì? Giá trị nhan sắc ư? Bộ dạng đệ cũng

không đẹp, lão tam thì càng như mặt khóc tang, cũng không được mà.”

Diệp Lạc đánh giá Trương Hàn từ trên xuống dưới, muốn tìm ra trên người đối

phương có điểm gì giống hắn ta.

“Đại sư huynh! Thôi, ba chúng ta đều có một điểm chung, đó chính là khi còn

nhỏ yếu, đều là đồ bỏ đi!”

Trương Hàn cũng vô lực châm chọc, chỉ có thể nói ra.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc sửng sốt một lát.

Điểm giống nhau của hắn ta và lão nhị, lão tam, khi nhỏ yếu đều là phế vật sao?

Hình như đúng là như vậy.

Hắn ta và lão nhị, lão tam từng làm phế vật một thời gian, chỉ sau khi gặp sư

tôn, mọi thứ đều thay đổi.

Sở dĩ hắn ta là phế vật khi nhỏ yếu, là vì gây ra nhân quả ở thời Thượng Cổ, ảnh

hưởng đến, nhưng hắn ta thực sự từng có thời gian làm phế vật.

Nhìn biểu cảm của đại sư huynh, Trương Hàn lập tức hiểu, đại sư huynh nhà

mình đã nghe lọt.

“Đại sư huynh, huynh xem đi, ta và huynh, còn có lão tam khi nhỏ yếu đều là

người có thiên phú ưu tú, đều vì nguyên nhân nào đó mới thành phế vật, sau khi

biến thành phế vật mới được sư tôn nhận làm đồ đệ.”

“Bởi vậy có thể thấy được, tiêu chuẩn mà sư tôn muốn tìm kiếm, chắc chắn là

tìm phế vật!”

Trương Hàn nâng tay lên, nói như vậy.

“Cho nên, đệ tới đây tìm phế vật sao?”

Diệp Lạc đã hiểu đại khái Trương Hàn muốn làm gì.

“Đúng vậy, đại sư huynh! Hơn nữa theo như lời sư tôn, phải thành thật, ta đoán

không phải là thành thật kia, mà là đệ tử thiên hướng an tĩnh? Mà người an tĩnh,

đa số đều lịch sự, có thư khí, ta đoán đệ tử mà sư tôn muốn tìm là thư sinh!”

“Một thư sinh an tĩnh còn là phế vật!”

Trương Hàn xoay người chắp hai tay sau lưng, chậm rãi mở miệng nói, chậm rãi

nói ra suy đoán của mình.

“Một thư sinh an tĩnh, còn là thư sinh phế vật.”

Diệp Lạc hơi sững sờ.

Đây là suy nghĩ của sư tôn sao?

Có chút không giống.

Lúc ấy theo như lời sư tôn nói, hình như không có một chút liên quan tới đi tìm

đệ tử thư sinh gì đó.

Hắn ta chỉ nhớ rõ, lúc ấy sư tôn lặp đi lặp lại xác nhận với hắn ta rất nhiều lần.

Đừng mơ mộng, đừng mơ mộng.

Lão nhị này, hình như bây giờ đã mơ mộng?

“Đúng vậy, chính là như vậy, đại sư huynh yên tâm đi, tin ta không sai đâu,

không ai hiểu sư tôn hơn ta!”

Trương Hàn ôm bả vai Diệp Lạc, muốn kéo hắn ta rời đi.

Diệp Lạc không biết phải làm sao, chỉ có thể theo Trương Hàn rời đi.

Hai người tiến vào trong thành nhỏ Ninh An.

Trương Hàn ngựa quen đường cũ dẫn Diệp Lạc đi tới một phủ đệ.

Phủ đệ này là phủ của thành chủ thành nhỏ này.

Trương Hàn đi vào thể hiện thực lực, rất dễ dàng thuyết phục được thành chủ,

nghe bọn họ sai bảo.

Trương Hàn bảo thành chủ tuyên bố thông báo, phàm là phế vật trong thành,

biết đọc sách, lịch sự, đều có thể đến phủ thành chủ, nếu có thể thông qua khảo

nghiệm, thì sẽ thành tu tiên giả.

Đồng thời, Diệp Lạc cưỡng ép ngăn cách tất cả gió tuyết, khiến cư dân trong

thành nhỏ có thể ra ngoài.

Làm xong những chuyện này, hai người lẳng lặng chờ đợi trong phủ thành chủ.

Trong phủ thành chủ.

Diệp Lạc nhìn Trương Hàn vẫn luôn thề son sắt, đảm bảo mình đã hiểu ý nghĩ

của sư tôn bên cạnh, hơi trầm mặc.

“Lão nhị, đệ đã muốn tìm đệ tử là phế vật còn là thư sinh, vì sao phải tới thành

nhỏ này tìm? Tìm trong thành lớn không tốt hơn sao? Càng có thể tìm được

người như vậy.”

Diệp Lạc nghĩ một lát, hỏi một câu xin ý kiến.

“Không có, đại sư huynh, trước đây ta đã tới thành trì này, biết nơi này có người

phù hợp với yêu cầu. Chỉ có điều ta chẳng muốn tìm hắn, muốn tự hắn tới tìm

chúng ta mà thôi, như vậy có vẻ cho chúng ta mặt mũi hơn.”

Trương Hàn thản nhiên nói.

Những lời này vang lên, Diệp Lạc lập tức không nhịn được nữa.

Hắn ta cầm lấy tiên kiếm sau lưng, muốn đánh lên người Trương Hàn.

Trương Hàn bị dọa sợ nhảy dựng lên.

“Đại sư huynh! Huynh làm gì thế?”

Trương Hàn kêu to.

Diệp Lạc đứng đối diện không nói một lời, cầm lấy tiên kiếm muốn dùng sống

kiếm đánh Trương Hàn.

“Đại sư huynh, huynh bị tẩu hỏa nhập ma ư? Bắt nạt đồng môn, huynh không

sợ một kiếm của sư tôn đánh tới trấn áp huynh sao?”

Trương Hàn còn đang gào khóc kêu to.

Nhưng cho dù hắn ta kêu như thế nào, đều không thể thoát khỏi ma chưởng của

Diệp Lạc.

Chênh lệch giữa hai bên thực sự quá lớn, lớn đến mức không thể nói rõ.

Cuối cùng Trương Hàn vẫn bị Diệp Lạc bắt được.

Khi bị Diệp Lạc bắt lấy, trong phủ thành chủ tràn ngập tiếng kêu thảm thiết của

Trương Hàn…



Thành nhỏ Ninh An.

Sau khi gió tuyết bị ngăn cách, vô số phàm nhân cư trú bên trong đều ra ngoài

làm việc.

Đám phàm nhân mới ra ngoài làm việc, đã được thông báo một sự kiện.

Có tiên trưởng đến, muốn truyền xuống cơ duyên.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1023: Trần Quân


Phàm là người tư chất kém tới cực hạn, còn biết chữ, đọc sách, khí chất lịch sự,

đều có cơ hội trở thành tu tiên giả.

Lần này, khiến thành nhỏ Ninh An đều đã bùng nổ.

Vô số phàm nhân nghe nói tiên trưởng ở phủ thành chủ, đều nhao nhao xông

tới.

Chỉ trong thời gian ngắn, trong ngoài phủ thành chủ người ta tấp nập, tiếng thảo

luận liên tục.

“Muốn tư chất kém sao? Không phải tư chất tốt à? Đúng là kỳ lạ…”

“Ngươi quản nhiều như vậy làm gì? Không phải ngươi nhận đồ đệ, là tiên

trưởng người ta nhận đồ đệ, tiên trưởng người ta nói muốn tư chất kém, vậy thì

nhất định phải tư chất kém.”

“Ta biết! Ta biết rồi!”

“Tiểu tử nhà họ Thái, ngươi thì biết cái gì?”

“Ta biết, cha ta nhất định có tiền đồ, tư chất kém, còn biết chữ, biết đọc sách,

khí chất lịch sự, đây không phải nói cha ta sao? Từ nhỏ ta đã biết cha ta nhất

định có tiền đồ, cuối cùng ta cũng đợi được!”

“Ồ đại hiếu!”

“…”

Đám phàm nhân đều thảo luận với nhau.

Nếu tư chất cao mới có thể tu tiên, như vậy bọn họ sẽ không hưng phấn.

Nhưng tư chất kém, vậy thì bọn họ sẽ có hi vọng.

Nếu có thể tu tiên, người nào muốn làm phàm nhân?

Nếu không bận tâm bên trong có tiên trưởng, sợ đụng chạm tiên trưởng, đám

người này đã sớm xông vào, quỳ cầu xin tiên trưởng nhận đồ đệ.

Ngay khi đám phàm nhân khí thế ngất trời, trong một ngõ nhỏ, một người trẻ

tuổi lẳng lặng đứng ở đó, ở phía xa ngắm nhìn động tĩnh bên phủ thành chủ.

Người trẻ tuổi này mặc bố y đơn sơ, cầm một quyển thẻ tre trong tay, tóc dài

xõa vai, hạo nhiên chính khí lượn lờ giữa chân mày.

Cho dù là người nào nhìn thấy hắn ta, đều không nhịn được khen một câu quân

tử lịch sự.

Lúc này người trẻ tuổi nhìn bên phủ thành chủ, mãi mà không nói câu nào.

“Lúc này có chuyện tốt như thế ư?”

Người trẻ tuổi này xoa cằm, nhỏ giọng lẩm bẩm.

Trong mắt hắn ta tràn ngập nửa tin nửa ngờ.

Hắn ta rất không tin, lại có chuyện tốt như thế.

Có tiên trưởng muốn tới tìm đệ tử, còn tìm tư chất kém, lại lịch sự là người đọc

sách.

Mọi thứ, đều biểu lộ rõ ràng chuyện này không đơn giản.

Dù sao người trẻ tuổi này mơ mộng ra đủ loại tình tiết vở kịch.

Chuyện này có phải là một số yêu quái giả thành tiên trưởng tới nhận đồ đệ hay

không?

Nghe nói yêu quái thích ăn thịt nhân tộc đọc sách nhất.

Nhận định huyết nhục của nhân tộc đọc sách ngon nhất…

Trong mắt người trẻ tuổi lóe lên dị quang.

Hắn ta tên là Trần Quân, là người có tư chất kém nhất.

Chuyện này không thể tính là kém nhất, ít nhất hắn ta từng có tư chất không

kém, dựa theo người kiểm tra đo lường tư chất lúc ấy nói, hắn ta có hi vọng

thành tiên!

Nhưng mà sau này, có một vị tu sĩ cường đại có thể bói toán vận mệnh bói số

mệnh cho hắn ta.

Sau khi tu sĩ cường đại kia bói xong, chỉ để lại một câu, rồi chết bất đắc kỳ tử.

Chỉ để lại một câu cho hắn ta, nói trong tương lai hắn ta sẽ lật đổ thống trị của

Thiên Đạo, nghịch phạt Thiên Thổ!

Câu nói này, cũng khiến Trần Quân trở nên rất bị động.

Nhất là sau này ngôn luận càng truyền càng rộng, cuối cùng giống như bị Thiên

Đạo biết, Thiên Đạo tự mình đánh xuống thần lôi, hủy đi tất cả tư chất tu luyện

của Trần Quân, khiến hắn ta biến thành phế nhân.

Trần Quân mất đi tư chất, đối mặt với áp lực ngôn luận vô cùng vô tận, chỉ có

thể đi xa tha hương, đi tới thành nhỏ ở biên giới này.

Trải qua chuyện từ nhỏ, Trần Quân dần dần học được chỉ có thể cẩu thả mới

sống sót, mới có cơ hội lật bàn.

Cho nên Trần Quân hiện giờ, tính tình mới dè dặt như vậy.

Cho dù hắn ta biết chuyện tiên trưởng nhận đồ đệ có khả năng là thật, có khả

năng là cơ hội cho hắn ta xoay mình, nhưng hắn ta vẫn không muốn đi.

Bởi vì hắn ta cảm thấy, giới Tu Tiên không có chuyện tốt như vậy xảy ra!

Đôi mắt Trần Quân nheo lại, cầm thẻ tre trên tay, không nói một lời rời đi.

Chỉ là yêu quái, muốn lừa gạt hắn ta sao? Không có khả năng!

Trên đời này không có bữa cơm miễn phí!



Trong phủ thành chủ, Diệp Lạc và Trương Hàn ngồi bên trong, nhưng thần thức

của bọn họ đã sớm bao phủ trong ngoài phủ thành chủ.

Đương nhiên là bọn họ thấy được đám phàm nhân này, nhưng trong đám phàm

nhân này, không có người bọn họ cần.

Tư chất kém, người đọc sách.

Hai điều kiện này, điều kiện đầu tiên đám phàm nhân không đạt được, tư chất

phải tuyệt đối phế mới được.

Đám phàm nhân này thuộc loại tư chất không tốt, nhưng không tính là phế, nếu

tu hành suốt đời, vẫn có thể đạt tới cảnh giới Luyện Khí.

Đây không phải người bọn họ muốn tìm.

“Không phải, lão nhị, người mà đệ nói ở đâu?”

Diệp Lạc cau mày hỏi.

“Người nọ không xuất hiện, sao lại thế này? Rõ ràng người nọ ở trong thành, vì

sao không tới?”

Trương Hàn cũng cảm thấy hoang mang
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1024: Phản ứng của Ngọc Hư Cung 1


Hắn ta quen Trần Quân, từng gặp mặt một lần, biết người nọ là phế vật, cũng

biết người nọ là người đọc sách.

Rất chắc chắn toàn bộ điều kiện của hắn ta, đối phương đều phù hợp.

Nhưng vì sao người nọ vẫn không tới đây?

“Hay là chúng ta chủ động qua đó đi?”

Diệp Lạc đưa ra ý kiến.

“Không được, đại sư huynh, chúng ta có thân phận cỡ nào? Sao có thể làm như

vậy được? Không được, nhất định phải đợi hắn ta chủ động tới!”

Trương Hàn trực tiếp từ chối.

Tuyên bố đối phương không tới, hắn ta không qua.

Diệp Lạc thấy thế không biết phải làm sao, chỉ có thể lẳng lặng đợi.



Ngày hôm sau, vẫn không thích hợp.

“Không, đợi một lát, hắn ta nhất định sẽ tới, đại sư huynh, tin tưởng ta!”

Trương Hàn lại đè Diệp Lạc muốn hành động xuống.



Ngày thứ ba.

“Hắn ta nhất định sẽ tới, đại sư huynh, đợi một lát…”



Ngày thứ mười.

“Đại sư huynh, lại cho ta một cơ hội, đừng đánh ta…”



Ngày thứ 15.

“Đại sư huynh, đừng đánh mặt, nhẹ chút! Chúng ta đợi thêm chút thôi…”



Ngày thứ 20.

“Đại sư huynh…”

“Cút, đệ lại nói nhiều một câu, ta đánh chết đệ trước! Sau đó trở về thỉnh tội với

sư tôn!”

Diệp Lạc không nhẫn nại được, hoàn toàn không để ý lời Trương Hàn nói.

Hắn ta cảm thấy tiếp tục đợi, chỉ đợi tới vắng vẻ, còn làm chậm trễ thời gian của

sư tôn.

“Đại sư huynh, chúng ta thân là đệ tử của Vô Đạo Tông, phải lấy mặt mũi làm

trọng!”

Trương Hàn còn muốn khuyên bảo, Diệp Lạc trở tay nắm lấy Trương Hàn, ném

ra ngoài, vừa đi vừa nói.

“Lão nhị, đệ cẩn thận nghĩ lại cho ta, khi sư tôn nhận đệ làm đồ đệ, là tự mình

tới cửa đúng không? Sao đến bây giờ đệ làm ra vẻ, còn lớn hơn cả sư tôn?”

Diệp Lạc nói như vậy.

Những lời này vang lên, Trương Hàn không quậy nữa.

Hắn ta cảm thấy…

Lời nói của đại sư huynh, hình như rất có lý.

Lúc trước sư tôn đều tự mình tới cửa nhận bọn họ làm đồ đệ.

Sao đến lượt hắn ta, lại muốn đối phương tự tới cửa.

Nếu chuyện này truyền tới tai sư tôn, nhị đệ tử như hắn ta tự cao tự đại còn hơn

cả sư tôn, vậy sư tôn sẽ nghĩ như thế nào?

Chẳng phải là hắn ta sắp lạnh sao?

Trái tim hắn ta thấp thỏm, cảm thấy đường đi của mình trở nên hẹp hơn…



Thành nhỏ Ninh An, trong một đường phố, Diệp Lạc và Trương Hàn đi tới trên

không một tiểu viện.

Hai bọn họ đạp không mà đứng, ngắm nhìn tiểu viện phía dưới.

Trong tiểu viện, Trần Quân cầm thẻ tre, đang đọc sách, hoàn toàn không bị âm

thanh hỗn loạn ảnh hưởng tới.

Rất có cảm giác “một lòng chỉ đọc sách thánh hiền”.

“Chính là hắn sao?”

Diệp Lạc đứng trong không trung, lẳng lặng nhìn Trần Quân.

Nhìn một lát, hắn ta không khỏi khẽ gật đầu.

Trái lại người này không tệ, giữa lông mày có hạo nhiên chi khí, có thể thấy

nhân phẩm và học thức.

Hơn nữa trùng hợp chính là, người này là phế vật.

Trên người giống như bị thứ gì đó đè nặng, khiến linh khí bài xích người này.

Diệp Lạc không nhìn ra được đó là thứ gì, nhưng hắn ta biết, người này là đồ bỏ

đi.

“Đúng vậy, chính là hắn, đại sư huynh, huynh cảm thấy thế nào?”

Trương Hàn gật đầu, nói.

“Ừm, người này… Có thể, đi thôi, nhận hắn ta dẫn về gặp sư tôn, đừng lề mề

nữa.”

Diệp Lạc cho câu trả lời chắc chắn, giọng nói mới ngừng, bóng dáng hắn ta đã

im lặng rơi xuống.

Trương Hàn thấy thế, cũng bay xuống theo.



Trong tiểu viện, Diệp Lạc và Trương Hàn đi tới tiểu viện.

Hai người hàng lâm, lập tức hấp dẫn sự chú ý của Trần Quân.

Trần Quân nhìn về phía hai người, chỉ trong nháy mắt toàn thân căng thẳng, còn

tưởng là kẻ thù nào tìm tới cửa, hắn ta im lặng cầm dao găm trong tay áo ra.

Một khi có gì đó không thích hợp, hắn ta sẽ lập tức ra tay.

“Tiểu tử kia, đừng lo lắng, bọn ta không phải là người xấu, bọn ta là tu tiên giả,

muốn nhận ngươi làm môn hạ.”

Diệp Lạc đi tới, muốn nói gì đó với Trần Quân.

Nhưng hắn ta vừa dứt lời, đề phòng trong mắt Trần Quân vẫn không giảm bớt,

trái lại còn tăng lên.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trương Hàn ở bên cạnh đi tới, vẻ mặt ôn hòa nhìn về

phía Trần Quân.

“Trần Quân, là bổn tọa.”

Chỉ nghe Trương Hàn nói khẽ nói một câu.

“Trận thánh!”

Mới đầu Trần Quân mãi mà không nhận ra Trương Hàn, nhưng nhìn một lát,

hắn ta nhận ra Trương Hàn.

Hắn ta từng gặp Trương Hàn một lần, đương nhiên quen Trương Hàn.

Có quan hệ với Trương Hàn, chuyện phía dưới trở nên đơn giản hơn nhiều.

Trần Quân vừa nghe thật sự có tiên môn nguyện ý nhận hắn ta làm đồ đệ, còn

có thể khiến hắn ta tu hành, chỉ mong sao lập tức bái sư.

May mà Diệp Lạc lanh tay lẹ mắt, đỡ lấy Trần Quân, nếu không thì Trần Quân

trực tiếp quỳ với hắn ta, bái hắn ta làm sư phụ.

Sau khi làm rõ mọi chuyện, lúc này Diệp Lạc và Trương Hàn ra tay, chuẩn bị

dẫn Trần Quân trở về, tìm sư tôn nhà mình.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1025: Phản ứng của Ngọc Hư Cung 2


Lưu lại một câu cho thành chủ, cũng để lại bảo vật bảo vệ cả thành nhỏ Ninh

An này, bọn họ rời đi.



Cùng lúc đó, trong một tiên gia phúc địa ở Đông Thần Châu.

Nơi này có từng tòa tiên đảo, liên miên không dứt, hình thành một vùng hồ đảo

nhỏ, bên ngoài hồ đảo nhỏ còn có vô số tiên hạc vờn quanh.

Trên không hồ đảo nhỏ này, mơ hồ có một đại môn hiện lên.

Đại môn này như ẩn như hiện, khi thì biến mất, khi thì xuất hiện, phía trên viết

hai chữ “Ngọc Hư” rất to.

Lúc này, trong một tiên đảo ở hồ đảo nhỏ này, có hai tu sĩ đứng trong núi cao

nói chuyện với nhau.

Người bên trái, là một tu sĩ trẻ tuổi.

Người bên phải, là một lão giả tóc trắng xóa.

“Trưởng lão, có lẽ ngươi đã biết được tin tức?”

Tu sĩ trẻ tuổi hít sâu một hơi, giọng nói hơi run run.

“Đã biết, ngươi muốn nói chuyện hạ giới đúng không?”

Trái lại giọng nói của lão giả kia vô cùng vững vàng.

“Đúng vậy, trưởng lão, chính là chuyện ở hạ giới kia, hạ giới kia đều bị chúng ta

dẫn tới vùng cấm tử vong, không ngờ vẫn có thể mở thông đạo phi thăng, còn đi

ra nhiều Thiên Kiêu như vậy.”

Người trẻ tuổi cau mày.

Lúc trước ở giới của Sở Duyên, chính là người nhất mạch bọn họ làm ra.

Vốn cho rằng chỉ là hạ giới bình thường mà thôi, tùy tiện xử lý là được, không

ngờ tới lâu như vậy, vậy mà nháo tới bước này.

“Thú vị, hạ giới này đúng là thú vị.”

Trưởng lão kia híp mắt, cười nói.

“Trưởng lão, chuyện này có gì thú vị, chuyện ở hạ giới kia, chúng ta lại không

quản, những Thiên Kiêu thực sự đều mạnh dần lên, chắc chắn sẽ luận nhân quả

tới thanh toán với chúng ta!”

Tu sĩ trẻ tuổi thấy dáng vẻ này của trưởng lão, không khỏi hơi sốt ruột.

“Đừng gấp, hiện giờ người ở hạ giới này, tu vi cao nhất hình như chỉ có người

tên Diệp Lạc? Là Tiên Vương đỉnh phong đúng không? Bản trưởng lão bế quan

một thời gian, lúc trước nghe qua trái lại Tiên Vương đỉnh phong có thể đại biểu

cho hạ giới kia, hẹn tới đây nói chuyện với chúng ta đi.”

Trưởng lão kia chắp hai tay sau lưng, chậm rãi xoay người nhìn cảnh tượng

trong núi cao, vô cùng thản nhiên nói.

“Diệp Lạc là Tiên Đế, còn là vô địch trong cảnh giới Tiên Đế.”

Tu sĩ trẻ tuổi kia nói một câu như vậy.

“Tiên Đế rồi sao? Không tệ không tệ, hạ giới này vẫn là nơi biết tròn biết

méo… Hả? Vô địch trong cảnh giới Tiên Đế?”

Trưởng lão kia nghe một lát, đột nhiên cảm thấy không thích hợp.

Lão ta ngây người một lát.

Người của hạ giới kia, đã tới cảnh giới Tiên Đế rồi sao? Còn vô địch trong cảnh

giới Tiên Đế?

Trưởng lão kia im lặng nhìn thoáng qua cảnh giới của mình.

Cảnh giới Tiên Đế sơ kỳ.

Vừa mới đột phá, còn chưa quá ổn định.

“Đi thôi.”

Trưởng lão im lặng xua tay.

“Trưởng lão, đi đâu vậy?”

Tu sĩ trẻ tuổi kia khó hiểu hỏi.

“Đi tìm cung chủ bàn bạc, chuyện này nên giải quyết như thế nào.”

“Không phải nói không vội sao?”

“Còn không vội ư? Cung chủ chúng ta mới là cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, lão

tổ mới chạm tới cánh cửa cảnh giới trên cảnh giới Tiên Đế, ngươi nói không vội

được sao? Không vội cái búa ngươi ấy.”

“Nhưng mà Diệp Lạc kia đã vô địch trong cảnh giới Tiên Đế, hắn ta đã có chiến

tích đối mặt với hơn mười Tiên Đế mà không bại rồi…”

“Cho nên ngươi còn không vội sao? Đi mời cung chủ, không, đi bảo cung chủ

mời lão tổ ra! Đi đàm phán với Diệp Lạc này!”

“…”



Đông Thần Châu, trên ngọn núi cao chỗ Sở Duyên.

Diệp Lạc và Trương Hàn nhanh chóng quay trở về nơi này.

Bọn họ giao Trần Quân cho Sở Duyên xong, hai người đi tới một cái cây đại

thụ, ngắm nhìn phương xa, đồng thời tán gẫu với nhau.

Đối tượng mà bọn họ nói chuyện, đương nhiên là Trần Quân.

Trên đường đi, bọn họ hỏi thăm chuyện về Trần Quân, đối với tiểu sư đệ này,

vẫn luôn tràn ngập tò mò.

Nhất là tiểu sư đệ này được một người lưu lại lời tiên đoán, sẽ lật đổ thống trị

của Thiên Đạo, nghịch phạt Thiên Thổ!

Những lời này thực sự hấp dẫn sự chú ý của Trương Hàn.

Trong lòng Trương Hàn có một ý nghĩ lớn mật.

Cho nên hắn ta cũng chia sẻ ý nghĩ này cho đại sư huynh của hắn ta.

“Đại sư huynh, đại sư huynh, huynh nói xem, vì sao sư tôn đột nhiên muốn phi

thăng tới thượng giới tìm đệ tử?”

Đôi mắt Trương Hàn lóe sáng, vô cùng tò mò hỏi.

“Việc làm của sư tôn, đương nhiên có lý lẽ của sư tôn, đệ quản nhiều như vậy

làm gì?”

Diệp Lạc trừng mắt, nói.

“Ta nghĩ, ta đã hiểu dụng ý của sư tôn…”

Trương Hàn hưng phấn nói…



“Đại sư huynh, ta đoán rất có khả năng sư tôn có ý nghĩ với Thiên Đạo thượng

giới!”

“Đợi một chút, đại sư huynh, huynh đừng vội đánh ta, ta nói thật đó, huynh nghĩ

lại xem, sư tôn từng nhận chúng ta làm đồ đệ ở hạ giới, sau đó thì sao? Sau đó

xử lý Thiên Đạo, đổi thành sư tôn tự mình thượng vị.”

“Hiện giờ sư tôn tới thượng giới, lại lặp lại cách như vậy, chẳng lẽ còn không đủ

nói lên mọi chuyện sao?”

Trương Hàn đứng bên cạnh Diệp Lạc, chậm rãi nói, giảng giải quan điểm của

mình
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1026: Bóng ma của Sở Duyên 1


Diệp Lạc không nói gì, lẳng lặng nghe, không nói một lời.

Đợi Trương Hàn nói xong mọi chuyện, hắn ta cũng không mở miệng nói một

câu.

Trương Hàn thấy Diệp Lạc không nói lời nào, nhìn về phía Diệp Lạc theo bản

năng.

“Đại sư huynh, sao huynh không nói lời nào?”

Chỉ nghe Trương Hàn hỏi như vậy.

Những lời này vang lên, Diệp Lạc không đáp lời, mà trở tay dùng sống kiếm

tiên kiếm, đánh về phía Trương Hàn.

Trương Hàn không để ý, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất.

Rầm rầm…

Bụi đất đầy trời tràn ngập mà lên.

Nhưng rõ ràng Diệp Lạc đã khống chế độ mạnh yếu, chỉ đùa giỡn.

Khi lão nhị chật vật nhất, căn bản không đánh nổi cái rắm.

“Không phải đại sư huynh, ta nói sai câu nào sao?”

Trương Hàn đứng trên mặt đất, vẻ mặt u oán.

“Đệ không nói sai câu nào.”

Mũi chân của Diệp Lạc chạm vào lá cây, lưng đeo tiên kiếm, mỉm cười nói.

“Vậy huynh đánh ta làm gì?”

Trương Hàn mơ hồ.

“Không có việc gì không thể đánh đệ sao?”

Diệp Lạc thản nhiên liếc một cái, nói như vậy.

Trương Hàn: “…”

Những lời này khiến hắn ta không phản bác được.

Thực sự coi hắn ta là bao cát, muốn đánh thì đánh ư.

Cảnh giới! Đều tại cảnh giới!

Đáng ghét.

Sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ tăng tới cảnh giới cao hơn cảnh giới của Diệp Lạc.

Đến lúc đó xem người nào đánh người nào.

Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, không thể bắt nạt thiếu niên tới

cùng!

Trương Hàn nghiến răng nghiến lợi.

“Đệ nói rất có đạo lý, có lẽ sư tôn tới vì Thiên Đạo thượng giới, chẳng qua

Thiên Đạo thượng giới không đơn giản.”

Diệp Lạc ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, nói với hàm ý sâu xa.

“Không đơn giản sao? Sao không đơn giản?”

Trương Hàn ít khi giao tiếp với Thiên Đạo, cho nên không chú ý tới thế lực ở

thượng giới, hắn ta biết cũng ít.

“Thiên Đạo tồn tại ở Thiên Thổ, Thiên Thổ này càng như thế lực một phương,

ta cảm thấy không giống như bên hạ giới trước đây của chúng ta, không có linh

trí, cái này càng như Thiên Đạo có linh trí.”

Đương nhiên là Diệp Lạc cũng đọc không ít bộ sách, cũng tự mình cảm thụ.

Cho nên hắn ta biết rõ, cũng có phán quyết của mình.

Hắn ta cảm thấy Thiên Đạo có trí tuệ!

“Thiên Đạo có linh trí sao?”

Trương Hàn nghe thấy thế, sửng sốt một lát, bất chợt cảm thấy da đầu run lên.

Lúc trước hắn ta từng nhảy nhót trước mặt Thiên Đạo, còn muốn mở Âm

Dương Nghịch Loạn Đại Trận.

Cuối cùng chỉ bị Thiên Đạo hạn chế một chút mà thôi.

Như vậy xem ra, hắn ta không chết đã vô cùng may mắn?

“Đúng vậy, lão nhị, đệ nói có lý, rất có khả năng sư tôn muốn thay thế Thiên

Đạo thượng giới, lần trước khi ở hạ giới chúng ta không giúp được gì, lần này ở

thượng giới, chúng ta nhất định phải giúp đỡ.”

Trong đôi mắt Diệp Lạc tràn ngập kiên định.

“Đại, đại sư huynh, hiện giờ ta mới là Tiên Cảnh, không tốt lắm đâu?”

Trương Hàn lập tức mơ hồ.

Lúc này không nên chăm chỉ tu luyện sao?

Sao lại làm chuyện như vậy.

Hiện giờ hắn ta chỉ là một Chân Tiên.

Không thể sánh bằng Diệp Lạc, đã là Thái Ất Kim Tiên.

“Có gì không tốt? Không phải nói nhất định là chiến lực mới được, năng lực của

đệ đủ là được, thế nào, chẳng lẽ đệ không muốn chịu khó làm việc cho sư tôn?”

Diệp Lạc cứ nhìn chằm chằm Trương Hàn như vậy, hỏi.

“Nguyện ý nguyện ý, sao ta có thể không muốn, đương nhiên là ta nguyện ý.”

Vẻ mặt Trương Hàn đau khổ, trả lời một câu.

“Sao lại không được, chúng ta lại liên lạc với đám sư đệ sư muội, tổng hợp

chiến lực lại, đợi sư tôn hoàn toàn muốn chống lại Thiên Đạo giới này, chúng ta

sẽ cùng giúp đỡ sư tôn!”

Đôi mắt Diệp Lạc lóe sáng, trong lòng hắn ta đã có kế hoạch.



Cùng lúc đó, trong động phủ ở núi cao, Sở Duyên đang gặp mặt đệ tử mới của

hắn.

Hắn mở hệ thống kiểm tra đo lường, nhắm ngay đệ tử mới Trần Quân này.

[Tên họ: Trần Quân.]

[Tu vi: Phàm nhân (không có đạo quả).]

[Sơ hở: Khắp mọi nơi.]

Phàm nhân.

Nhìn không có khuyết điểm, bình thường không có gì lạ, rất bình thường.

Nhưng mà hắn muốn tìm một đệ tử thành thật.

Người này nhìn có vẻ không thành thật lắm.

Sở Duyên nhìn Trần Quân từ trên xuống dưới.

Đệ tử này trái lại giống người đọc sách, tuyệt đối không giống người thành thật.

“Trần Quân đúng không? Quân Nhi, ngươi có nguyện ý bái bổn tọa làm vi sư

không?”

Sở Duyên ngồi khoanh chân trên một cái đệm hương bồ, thản nhiên nhìn đệ tử

mới này.

“Đệ tử Trần Quân, nguyện bái người làm vi sư!”

Trần Quân không nói hai lời, rầm một tiếng, quỳ rạp xuống đất hành đại lễ.

Hắn ta vừa hành lễ, vừa liếc trộm bốn phía, giống như vô cùng bất an đối với

hoàn cảnh xa lạ.

“Đứng dậy đi, ngươi đã bái bổn tọa làm vi sư, vậy vi sư nói với ngươi trước, vi

sư tên là Sở Duyên, là tu sĩ từ hạ giới phi thăng lên, mà ngươi là đệ tử thứ 16

của vi sư…”

Sở Duyên chậm rãi nói.

Hắn giảng giải mọi chuyện cho đệ tử mới của mình.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1027: Bóng ma của Sở Duyên 2


Trần Quân lẳng lặng lắng nghe, thường gật đầu đáp lại Sở Duyên.

Sau khi Sở Duyên nói mọi chuyện xong, mới nhìn về phía Trần Quân lần nữa.

“Quân Nhi, đã nhập môn hạ của vi sư, thì phải chăm chỉ tu hành, không biết

ngươi muốn tu đạo gì?”

Sở Duyên lại bắt đầu bộ sách võ thuật thông thường.

Hắn cảm thấy, không có Thiên Đạo mới và Thiên Đạo cũ, hắn muốn dạy phế đệ

tử vô cùng đơn giản.

Chiêu thức hắn dạy phế đệ tử, căn bản không sai.

Mọi chuyện đều vì Thiên Đạo mới cũ quấy nhiễu mà thôi, mới khiến hắn không

có cách nào dạy phế đệ tử.

Hiện giờ đã không còn, hắn dạy phế đệ tử không phải vô cùng đơn giản sao?

“Chuyện đó, sư tôn, đệ tử không thể tu hành…”

Trần Quân có chút xấu hổ giải thích một câu.

“Không thể tu hành sao? Đã xảy ra chuyện gì thế? Chẳng lẽ ngươi còn có thể là

đồ bỏ đi sao?”

Sở Duyên sửng sốt một lát, bất chợt hỏi.

“Chuyện này… Dựa theo lời sư tôn nói, đệ tử đúng là xem như đồ bỏ đi.”

Trần Quân im lặng một lát, đáp lời.

Những lời này nói ra, thiếu chút nữa Sở Duyên bị dọa bật dậy khỏi đệm hương

bồ.

Phế vật!

Hai chữ này xuất hiện, hắn không nhịn được nhớ lại từng đoạn hắc ám trong

quá khứ.

Không đúng không đúng, đã không còn như trước nữa.

Hiện giờ không có hệ thống gì đó, Thiên Đạo cũ, Thiên Đạo mới quấy nhiễu,

hắn không có khả năng bị đâm sau lưng, tuyệt đối không có khả năng này.

Sở Duyên cố nén sợ hãi trong lòng, bảo vệ tinh thần, bình tĩnh lại.

Phù.

Đây đúng là bóng ma tâm lý.

Trước đây bị chỉnh ra bóng ma tâm lý.

Nhớ tới năm đó, hắn là cảnh giới Nguyên Anh, quát tháo giới Tu Tiên.

Lại sau đó, trực tiếp rơi xuống ngay cả ý chí cũng không còn.

Bóng ma này, nói có thể quên đều là giả.

Không được, hắn phải điều chỉnh tâm trạng mới được.

Phải biết rằng, lúc này đã không còn giống như xưa…

Trong động phủ ở núi cao, Sở Duyên ngồi khoanh chân trên đệm hương bồ,

khiến mình bình tĩnh lại.

Trong lòng hắn trải qua vô số gợn sóng mãnh liệt, nhưng ở mặt ngoài vẫn là

dáng vẻ thản nhiên.

“Không sao, Quân Nhi, phế vật vẫn có thể tu hành, ngươi xem hai người bên

ngoài đưa ngươi tới, là đại sư huynh và nhị sư huynh của ngươi, khi bọn họ còn

nhỏ yếu, cũng là đồ bỏ đi, bây giờ còn không phải uy chấn một phương?”

“Ngươi phải hiểu được, trọng điểm không phải ngươi có thể tu hành hay không,

mà là ngươi muốn tu hành cái gì?”

Sở Duyên bình tĩnh nói.

Trần Quân quỳ ở phía dưới nghe thấy những lời này, sửng sốt một lát, lập tức

nghĩ tới Diệp Lạc và Trương Hàn.

Hắn ta không ngờ tới, hai vị sư huynh cường đại như vậy, cũng từng là phế vật.

Nếu hai vị sư huynh này đều được sư tôn dạy bảo thành tài, vậy hắn ta nhất định

cũng có thể?

Đôi mắt Trần Quân sáng lên, lại dập đầu với Sở Duyên.

“Cầu xin sư tôn truyền cho đệ tử phương pháp tu hành!”

Trần Quân vô cùng cung kính nói.

“Muốn truyền pháp, phải hỏi trước, ngươi muốn tu đạo gì? Đại sư huynh ngươi

tu kiếm đạo, một kiếm bình thiên hạ, nhị sư huynh ngươi thì thiện trận, nhất

niệm tạo ra vạn trận, ngươi muốn tu đạo gì?”

Sở Duyên tùy ý hỏi.

Nghe thấy những lời này, Trần Quân nhíu mày.

Hắn ta cũng không biết mình sẽ tu đạo gì.

Từ sau khi thiên phú bị phế, hắn ta vô duyên với tu luyện.

Trước đây không nghĩ tới sẽ tu đạo gì, cho nên bây giờ nghe hỏi như vậy, hắn ta

có chút sững sờ.

“Sao thế, chẳng lẽ ngươi không biết mình sẽ tu đạo gì ư?”

Sở Duyên nhìn biểu cảm của đệ tử này, không khỏi sửng sốt một lát.

“Sư, sư tôn, đệ tử không biết.”

Trần Quân vô cùng xấu hổ cúi đầu.

“Chuyện này…”

Bỗng nhiên Sở Duyên cảm thấy Diệp Lạc đáng tin.

Bảo đại đệ tử đi tìm đệ tử thành thật, thực sự tìm cho hắn một người thành thật.

Ngay cả muốn tu đạo gì cũng không biết.

Ngươi nói không biết thì không biết, vậy tùy tiện soạn đạo lợi hại chút là được.

Có cần thành thật như vậy, thực sự nói thẳng không biết.

Nhìn đệ tử thành thật này, Sở Duyên sờ cằm, đánh giá từ trên xuống dưới một

lát.

Đệ tử thành thật như vậy, dạy phế hẳn là rất đơn giản.

Sở Duyên cảm thấy sẽ vô cùng đơn giản.

Nếu đơn giản, vậy hắn thực sự không muốn tốn quá nhiều tinh lực trên người đệ

tử này.

Tùy tiện nói hai câu, trực tiếp khóa cứng đường thành tài của đệ tử này là được.

Vừa nghĩ tới đây, Sở Duyên hiểu được đại khái nên làm thế nào.

“Ngươi đã không biết, vậy vi sư giảng giải cho ngươi một lát, nếu như ngươi

nguyện ý tu đạo này, vậy vi sư sẽ truyền phương pháp đạo này cho ngươi, ngươi

cảm thấy thế nào?”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng nói.

“Vâng, sư tôn.”

Trần Quân đâu dám nói gì, vội vàng gật đầu đồng ý.

Thấy vậy, Sở Duyên chậm rãi đứng dậy, để hai tay sau lưng, đi về trước hai

bước, ánh mắt nhìn chằm chằm Trần Quân phía dưới.

[Chưa xong còn tiếp.]
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1028: Cả đời học câm miệng


“Vi sư thấy giữa trán ngươi có chính khí, như là người đọc sách, không bằng

ngươi đi theo Nho đạo, thế nào?”

Sở Duyên mở miệng dò hỏi.

“Sư tôn, Nho đạo như thế nào?”

Trần Quân cảm thấy khó hiểu hỏi.

“Nho đạo tu chính khí, một chút hạo nhiên chính khí, có thể trường tồn trong

Thiên Địa, Thiên Địa có chính khí, Nho đạo thì không dứt, tu Nho đạo, nặng tại

tu thân trị quốc tề gia bình thiên hạ!”

“Như vậy, Quân Nhi ngươi hiểu không?”

Giọng nói của Sở Duyên vô cùng bình tĩnh nói.

Giọng nói của hắn thật bình tĩnh, hắn chỉ là một phàm nhân, giọng nói không to.

Chẳng qua sau lưng hắn có vòng sáng Thiên Đạo cùng với thần quang hộ thể,

khiến hắn có vẻ vô cùng uy nghiêm.

Chuyện này dẫn tới lời nói của hắn mang theo sức thuyết phục.

Khiến người ta rất dễ tin tưởng lời hắn nói.

“Đệ tử, đệ tử đã hiểu, nhưng giống như không hiểu.”

Trần Quân quỳ rạp trên đất, trong đôi mắt tràn ngập vẻ mờ mịt.

Hắn ta cảm thấy, lời nói của vị sư tôn này rất có đạo lý, giống như rất lợi hại,

nhưng hắn ta nghe không hiểu rốt cuộc có ý gì.

Không rõ cảm giác này.

“Đã hiểu thì đã hiểu, không hiểu thì không hiểu, tại sao còn hiểu mà giống như

không hiểu?”

Gương mặt Sở Duyên âm trầm, nhẹ giọng quát to một câu.

Cái gì mà đã hiểu nhưng giống như không hiểu?

Đang đánh Thái Cực à?

Là hắn lừa gạt đệ tử, không phải đệ tử lừa gạt hắn ta.

Còn đánh Thái Cực như vậy.

“Khởi bẩm sư tôn, đệ tử không hiểu.”

Trần Quân vội vàng lắc đầu, đâu dám nói gì nữa.

“Thôi, tư chất của ngươi ngu dốt, không nghe hiểu rất bình thường, tóm lại, Nho

đạo chi lộ, cùng chung bốn cảnh giới, chia làm tu thân, trị quốc, tề gia, bình

thiên hạ! Nói như vậy, ngươi hiểu rồi chứ?”

“Vậy ý của sư tôn, ta phải tu luyện cảnh giới tu thân này sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy sư tôn, phương pháp tu luyện ở đâu?”

“Đạo không phải pháp, tại sao cần phương pháp tu luyện? Đạo không phải

truyền, cần dựa vào tự ngộ!”

“Vậy sư tôn, không có phương pháp tu luyện, có thể tu luyện chi đạo sao? Nhất

định phải dựa vào tự mình ngộ ư?”

Dưới ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của Sở Duyên, giọng nói của Trần Quân càng

lúc càng nhỏ.

“Không dựa vào chính ngươi ngộ, chẳng lẽ còn cần vi sư giúp ngươi ngộ? Như

vậy đi, vi sư nói cho ngươi một câu, câm miệng, vẫn là câm miệng, trước khi

ngươi ngộ ra đều luôn câm miệng, đừng nói chuyện với bất cứ người nào, như

vậy sớm muộn gì ngươi cũng sẽ ngộ ra, đã hiểu chưa?”

Sở Duyên có chút không kiên nhẫn, trực tiếp bảo đệ tử này câm miệng.

“Nhưng, nhưng mà…”

Trần Quân còn muốn nhỏ giọng nói gì đó.

“Không có nhưng mà, nghe vi sư, ba năm học nói, cả đời học câm miệng, vi sư

sẽ không gài ngươi…”

Sở Duyên lại bắt đầu không ngừng nói…



Bên ngoài động phủ, Diệp Lạc và Trương Hàn đến đây đợi, đợi Trần Quân đi ra,

thì vào bái phỏng sư tôn.

Hai người chờ đợi, còn thảo luận một số chuyện về “nghịch thiên”.

“Bây giờ các ngươi đều bái mỗi đại tiên môn, thì phải cố gắng một chút, lục đục

với nhau một chút, tranh thủ đá lão đại mỗi tiên môn của các ngươi xuống, đổi

thành các ngươi làm lão đại!”

Diệp Lạc đang dặn dò Trương Hàn gì đó.

Lời nói của hắn ta, mình nghe thì không có gì, lọt vào trong tai Trương Hàn,

thiếu chút nữa hù chết Trương Hàn.

Cái gì mà đá lão đại mỗi tiên môn xuống, đổi thành bọn họ làm lão đại?

Tiên môn mà đám đồng môn bọn họ bái nhập, đều là tiên môn đứng đầu một

châu?

Tiên môn chi chủ này, ít nhất cũng là tu sĩ Tiên Đế đỉnh phong.

Đám đồng môn bọn họ, ngoại trừ Diệp Lạc ra, người nào đánh thắng được.

Gọi Diệp Lạc đi giúp đỡ sao? Chuyện đó không được.

Tiên môn đứng đầu một phương, ít nhất có mấy chục tu sĩ Tiên Đế tọa trấn,

Tiên Đế đỉnh phong lại càng có mấy vị, đây mới chỉ là mặt ngoài.

Hơn nữa trong tiên môn đứng đầu một phương, đều có trấn tông chi bảo cường

đại.

Cho dù là Diệp Lạc, một mình đi đấu với tiên môn đứng đầu một phương, cũng

không kiếm được ưu đãi gì.

“Đại sư huynh, bọn ta lấy đầu đi đấu với mỗi đại tiên môn sao? Huynh, huynh

đúng là đứng nói chuyện không đau thắt lưng.”

Trương Hàn nhăn mặt, không biết nên nói gì.

“Ai bảo các ngươi đi cứng đối cứng? Lục đục với nhau, lục đục với nhau đệ

hiểu không?”

Diệp Lạc trợn to mắt.

Hắn ta cũng biết mình không thể cứng đối cứng với tiên môn.

Đối với bản lĩnh của mình, hắn ta biết rất rõ.

Hắn ta muốn nói, là dùng phương thức lục đục lẫn nhau, khiến đám đồng môn

này đi đoạt quyền, không phải nói chơi cứng đối cứng…

Diệp Lạc giảng giải cho Trương Hàn, như thế nào lục đục với nhau.

Chẳng qua cho dù Diệp Lạc dạy bảo như thế nào, Trương Hàn cũng không

nghe.

Đánh chết đều là dáng vẻ “tu vi của ta còn yếu, ta không làm được”.

Cuối cùng, Diệp Lạc cũng từ bỏ.

Trực tiếp trở tay đánh một kiếm, đánh Trương Hàn ra ngoài núi.

[Chưa xong còn tiếp]
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1029: Thập lục sư đệ kiêu 1


Sau đó hắn ta tự mình đứng tại chỗ, trầm tư.

Những lời hắn ta mới nói với Trương Hàn, không có một chút ý nói đùa.

Hắn ta thực sự muốn đám đồng môn tiêu phí chút tâm tư, cướp đoạt vị trí môn

chủ của tiên môn.

Tiên môn thượng giới không thể sánh bằng Thánh Địa hạ giới.

Mỗi tiên môn đều cần vô số năm nội tình mới có thể thành lập, loại thế lực này,

muốn sáng tạo đều khó có khả năng.

Cho nên muốn nhanh chóng nhấc lên thế lực lớn ở thượng giới, chỉ có thể lựa

chọn đoạt quyền.

“Lão nhị này không đáng tin, loại chuyện lục đục với nhau đoạt quyền này, dựa

vào lão nhị không được, lão tam cũng không được, tên kia không có não, tứ sư

muội cũng không được, tứ sư muội thông minh, nhưng quá lười…”

“Trái lại ngũ sư muội có thể, ngũ sư muội có Linh Lung Tâm, có gan lớn, lục sư

đệ thì miễn cưỡng được…”

Diệp Lạc tính toán các đồng môn, người nào có thể đi “lục đục với nhau” tranh

đoạt địa vị tiên môn chi chủ.

Hắn ta tính toán một lúc lâu.

Trương Hàn bay trở về, nhưng hắn ta không dám chọc giận Diệp Lạc, chỉ có thể

vẻ mặt u oán đứng một bên, giống như nàng dâu nhỏ bị bắt nạt, lẳng lặng đợi

Diệp Lạc mở miệng trước.

Két…

Không đợi Diệp Lạc tính toán xong, cửa động phủ đột nhiên mở ra.

Đột nhiên có âm thanh, lập tức hấp dẫn ánh mắt Diệp Lạc và Trương Hàn.

Chỉ thấy Trần Quân từ trong động phủ đi ra.

“Trần… Ồ… Bây giờ nên gọi là thập lục sư đệ.”

Diệp Lạc khẽ cười một tiếng, chào hỏi.

“Thập lục sư đệ.”

Trương Hàn cũng ấm giọng nói một câu.

Hai người đều ôm ý tạo dựng quan hệ tốt với đồng môn mới này.

Nhưng nằm ngoài dự kiến của Diệp Lạc và Trương Hàn, Trần Quân không mở

miệng đáp lời, mà chắp tay cúi đầu với hai người, không nói câu nào.

Chuyện này khiến Diệp Lạc và Trương Hàn ngây ngẩn cả người.

Thập lục sư đệ này, lúc trước không kiêu như vậy mà?

Sao bái sư xong, lại trở nên kiêu như thế?

“Thập lục sư đệ, cơ thể đệ có mắc bệnh nhẹ gì sao?”

Diệp Lạc nhướng mày, mặt ngoài vẫn ôn hòa, hỏi một câu.

Trần Quân vẫn không nói một lời, chỉ lắc đầu, không chịu nói nửa chữ.

“Thập lục sư đệ, đệ đã bái sư, nên khinh thường bọn ta sao? Chẳng lẽ đệ cảm

thấy bọn ta từ hạ giới tới, cho nên khinh thường?”

Trương Hàn không nhịn được nói một câu.

Trần Quân vẫn lắc đầu, không nói một lời, câu nào cũng không chịu nói.

Lần này khiến Diệp Lạc và Trương Hàn có chút không vui.

Thập lục sư đệ này, cũng quá kiêu rồi?

Kiêu tới mức đáng ghét.

Khi Diệp Lạc còn định nói gì đó, trong động phủ, giọng nói của Sở Duyên

truyền ra.

“Lạc Nhi tiến vào, Hàn Nhi dẫn Quân Nhi đi tìm chỗ chăm chỉ tu hành đi.”

Một câu của Sở Duyên, đương nhiên khiến Diệp Lạc và Trương Hàn đều thu

hồi ý nghĩ trong lòng.

Diệp Lạc nhìn thoáng qua Trương Hàn, rồi xoay người đi vào trong động phủ.

Trương Hàn thì đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm thập lục sư đệ kiêu này rất lâu,

mới dẫn theo Trần Quân rời đi.



Trong động phủ, Sở Duyên nâng mắt nhìn đại đệ tử khiến hắn cảm thấy hài

lòng.

“Lạc Nhi, ngươi và Hàn Nhi đứng ngoài động phủ, là có chuyện gì sao?”

Sở Duyên mở miệng dò hỏi.

“Sư tôn, lần này đệ tử tới, đúng là có nghi ngờ muốn hỏi sư tôn.”

Diệp Lạc vốn cung kính cúi người thi lễ, sau đó mới mở miệng nói chuyện.

Đối mặt với Sở Duyên, hắn ta vẫn quy củ trước sau như một, không có một chút

buông thả.

“Có nghi ngờ gì?”

Sở Duyên tò mò hỏi một câu.

“Xin hỏi sư tôn, trên cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, là cảnh giới gì? Ngày đó

Bạch tiền bối vẫn chưa nói cho ta biết những chuyện này, hiện giờ đệ tử đã có

thể tiếp xúc với cảnh giới kế tiếp, cho nên đến hỏi sư tôn.”

Diệp Lạc hít sâu một hơi, hỏi như vậy.

Nghe thấy những lời này, Sở Duyên vốn sửng sốt một lát, sau đó nhìn thoáng

qua Diệp Lạc.

Đại đệ tử này…

Tốc độ tu luyện không khỏi quá khoa trương.

Đã muốn tiếp xúc với cảnh giới kế tiếp.

Sở Duyên cảm khái trong lòng, nhưng không nói gì, tu vi của đại đệ tử này càng

cao, trợ giúp hắn càng nhiều hơn, đương nhiên hắn sẽ không cảm thấy có gì.

Tâm niệm của hắn hơi động, câu thông với bên quý danh Thiên Đạo một lát.

Rất nhanh, hắn đã biết cảnh giới kế tiếp là cảnh giới gì.

Giống như suy nghĩ của Sở Duyên, cảnh giới kế tiếp là Đại La Kim Tiên!

“Cảnh giới kế tiếp, là cảnh giới Đại La Kim Tiên, dựa theo cảnh giới ở thượng

giới hiện giờ, hẳn là cảnh giới Thần Thoại, bởi vì hiện giờ thượng giới đã không

có nhiều Đại La Kim Tiên.”

Sở Duyên nhẹ giọng giải thích cho Diệp Lạc.

“Đại La Kim Tiên? Xin hỏi sư tôn, Đại La Kim Tiên là gì?”

Diệp Lạc nhíu mày cảm thấy khó hiểu.

Hắn ta có chút không sờ tới cảnh giới kế tiếp.

“Đại La Kim Tiên là gì sao? Trước khi nói, vi sư lại hỏi ngươi, ngươi có lý giải

gì đối với tiên chi cảnh giới?”

Sở Duyên lắc đầu cười, chậm rãi nói.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1030: Thập lục sư đệ kiêu 2


Thấy sư tôn nhà mình đặt câu hỏi, Diệp Lạc không chần chừ.

Lúc này đứng dậy, chắp tay cúi đầu, mở miệng nói.

“Tiên chi cảnh giới sao? Sư tôn, dựa theo hiểu biết của đệ tử, Tán Tiên rất đơn

giản, cần đạt tới cảnh giới Độ Kiếp thì có thể phi thăng, hấp thu thượng giới chi

khí, ngưng tụ đạo quả, thì có thể trở thành Tán Tiên.”

“Cảnh giới Địa Tiên và cảnh giới Thiên Tiên, cảnh giới Chân Tiên, đệ tử cảm

thấy những cảnh giới này đều quá đơn giản, có tay là được, không cần nói quá

nhiều.”

“Cảnh giới Kim Tiên thì cần tự mình hiểu đạo, lập ý bất hủ, sau này bất tử bất

diệt, không phải đại kiếp nạn không thể hủy!”

“Cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, còn cần tương dung với đạo, bản thân là đạo, đạo

ý và bất hủ chi ý cùng tồn tại, đây là Thái Ất Kim Tiên!”

“Còn Đại La Kim Tiên, sư tôn, đệ tử thực sự không hiểu cảnh giới này.”

Diệp Lạc nói rõ mọi thứ mình biết ra.

Sở Duyên ngồi ở phía trước lẳng lặng nghe, thường gật đầu.

Nhưng khi hắn nghe Diệp Lạc nói câu kia Địa Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên có

tay là được, khóe miệng không nhịn được giật giật một lát.

Hắn từng ngay cả cảnh giới Hóa Thần đều chưa đạt tới.

Đến miệng đại đệ tử này, cho dù là Địa Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên có tay là

được.

Thôi, là đại đệ tử này nói, vậy hắn nhịn.

Sở Duyên than nhẹ một tiếng, nói.

“Cái gọi là Đại La Kim Tiên, ngươi có thể hiểu là Đại La chi ý, tức là vĩnh

hằng, tất cả dấu vết của ngươi ở quá khứ, tương lai đều quy nhất, thành tựu rõ

ràng, nhất niệm vĩnh hằng, Kim Tiên chi ý ngươi cũng hiểu, bất hủ chi ý, hai

thứ này dung hợp sẽ là Đại La Kim Tiên!”

Chỉ nghe Sở Duyên nói như vậy.

“Sư tôn… Đệ tử có chút không rõ.”

Diệp Lạc nhíu mày lần nữa, hơi khó hiểu.

Vì sao hắn ta luôn cảm thấy phương thức dạy bảo của sư tôn đã thay đổi?

Phương thức dạy bảo của sư tôn trước đây, không phải như thế.

Phương thức dạy bảo của sư tôn hiện giờ giống như trở nên khác biệt, trước đây

có cảm giác huyễn hoặc khó hiểu, trước mắt càng thông thấu…



Trong động phủ, Sở Duyên nghe đại đệ tử nói không hiểu, cả người không nhịn

được sửng sốt một lát.

Diệp Lạc này làm sao thế?

Lúc trước khi hắn mù quáng lừa gạt, cái gì cũng có thể mơ mộng hiểu rõ.

Bây giờ hắn dạy bảo hẳn hoi, thì không hiểu gì?

Thực sự cần hắn mở miệng lừa gạt, mới có thể ngộ rõ sao?

Sở Duyên rất không biết nên nói gì.

Thực sự ngươi nghe không hiểu, trái lại ngươi có thể mơ mộng mọi thứ là được.

Sở Duyên có lòng muốn lừa gạt một trận, nhưng nghĩ một lát, đại đệ tử này là

thịt trong tim hắn, nhỡ đâu trước đây không dạy phế, lần này không cẩn thận

dạy phế đi, vậy thì xấu hổ quá.

Thôi, vẫn nên tự mình dẫn đệ tử này đi thể nghiệm một chút.

Sở Duyên thở dài trong lòng, hắn đã nghĩ xong nên làm thế nào.

Dẫn đại đệ tử này tự mình thể nghiệm Đại La Kim Tiên, có lẽ đại đệ tử này sẽ

hiểu.

Hắn ta im lặng câu thông với quý danh Thiên Đạo đợi ngoài thượng giới.

“Lạc Nhi, nếu ngươi không hiểu, vậy vi sư tự mình dạy bảo ngươi, ngươi phá

vỡ hư không, ra ngoài thượng giới đi.”

Sở Duyên nhẹ giọng nói một câu.

“Vâng, sư tôn.”

Diệp Lạc trực tiếp đồng ý.

Hắn ta không hỏi sư tôn nhà mình đến hư không làm gì.

Hắn ta vẫn luôn tín nhiệm sư tôn nhà mình.

Hắn ta tin Sở Duyên!

Tin tưởng tới mức, cho dù bây giờ Sở Duyên bảo hắn ta tự bạo đạo quả, hắn ta

cũng sẽ không do dự tự bạo đạo quả.

Hắn ta tin tưởng Sở Duyên sẽ không hại hắn ta.

Sau khi Diệp Lạc nói xong câu đó, không mang theo bất cứ do dự gì, hai tay sáp

nhập thành kiếm chỉ, đánh vỡ thông đạo hư không đi ra.

Diệp Lạc lập tức cúi đầu với Sở Duyên, bước vào trong thông đạo hư không.

Sở Duyên nhìn thấy Diệp Lạc rời đi, hài lòng gật đầu, sau đó nhắm mắt lại,

chuyển dời phần lớn tinh thần đến quý danh Thiên Đạo trong hư không.



Bên ngoài hư không thượng giới, một vùng hỗn độn.

Diệp Lạc đi ra, một dòng kình phong mang tính hủy diệt thổi tới, muốn diệt hắn

ta.

Nhưng quanh người hắn ta lóe lên ánh huỳnh quang nhàn nhạt, cản kình phong

lại.

“Sư tôn bảo ta tới hư không, sau đó thì sao?”

Diệp Lạc có chút hoang mang.

Hắn ta đã đi tới hư không, không biết bước tiếp theo nên làm gì.

Ngay khi hắn ta cảm thấy khó hiểu, một giọng nói ẩn chứa thiên uy tối cao từ

phía xa truyền tới.

“Lạc Nhi.”

Cùng với giọng nói truyền tới, từng tia kim quang chiếu xạ đến, kình phong tính

hủy diệt quanh người lập tức bị dẹp yên.

Diệp Lạc quay đầu lại nhìn, chỉ thấy cách đó không xa, một bóng người kim

quang đạp không mà đến.

Đúng là Sở Duyên mở quý danh Thiên Đạo.

Sau lưng Sở Duyên xuất hiện vòng sáng Thiên Đạo, cuốn theo từng trận thiên

uy, dưới chân càng có kim liên nâng, khiến hắn giống như thần chí cao vô

thượng.

“Sao sư tôn ở trong này?”

Diệp Lạc mê mang một lát
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1031: Thể nghiệm chiến lực của Đại La Kim Tiên


Hắn ta nhớ rõ ràng, vừa rồi sư tôn còn đang ở thượng giới, hư không không có

bất cứ biến hóa gì, chỉ có hắn ta mở thông đạo hư không.

Sư tôn căn bản không có bất cứ động tác gì.

Vì sao bây giờ không lý do xuất hiện ở đây?

Hơn nữa sư tôn vừa rồi, khí tức giống như phàm nhân.

Sư tôn trước mắt này, cuốn theo thiên uy mênh mông cuồn cuộn, sâu không

lường được.

Diệp Lạc suy nghĩ rất lâu, cũng không thể nghĩ ra.

Cuối cùng chỉ có thể cảm khái, sư tôn đúng là sư tôn, cho dù hắn ta đến cảnh

giới hiện giờ, vẫn không tiên đoán ra được.

“Sư tôn.”

Diệp Lạc mở miệng.

“Ừm, Lạc Nhi, không phải ngươi muốn hiểu cảnh giới Đại La Kim Tiên sao, vi

sư sẽ tự mình dạy ngươi. Vi sư có hai phần muốn dạy, phần thứ nhất chính là để

ngươi tự mình cảm nhận được Đại La Kim Tiên chi uy, phần thứ hai là dẫn

ngươi tới dòng thời gian một lát. Trước mắt sẽ tiến hành phần một, cho ngươi

cảm nhận được Đại La Kim Tiên chi uy.”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng.

Giọng nói của hắn không có bất cứ tình cảm gì, bốn chữ Thiên Đạo vô tình

được hắn bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.

“Cảm thụ Đại La Kim Tiên chi uy sao? Xin hỏi sư tôn, nên cảm nhận thế nào?”

Diệp Lạc sửng sốt một lát, lập tức hỏi.

“Vi sư sẽ điều chỉnh tu vi của bản thân tới Đại La Kim Tiên, ngươi có thể dốc

toàn lực ra tay, vi sư cho ngươi cảm nhận Đại La Kim Tiên sẽ như thế nào.”

Sở Duyên chắp hai tay sau lưng, đứng trên đài sen kim sắc, thản nhiên nói.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc do dự một lát.

Cần phải ra tay với sư tôn sao, chuyện này…

Nói thật, hắn ta cảm thấy có chút không tôn trọng sư tôn nhà mình.

Nhưng nhìn dáng vẻ của sư tôn nhà mình, không giống như đang nói đùa.

Hắn ta suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn định nghe theo dặn dò của sư tôn.

Dù sao đây là đang dạy đạo.

Hơn nữa nếu có thể thể nghiệm sức chiến đấu của Đại La Kim Tiên một lát, hắn

ta cũng có thể hiểu rõ, chênh lệch giữa mình và Đại La Kim Tiên lớn cỡ nào.

Vậy mong sư tôn thứ cho đệ tử vô lễ.”

Diệp Lạc chắp tay cúi đầu.

Sở Duyên đứng đối diện khẽ lắc đầu, không nói một lời.

Bóng dáng di chuyển, ngay sau đó, hắn đã xuất hiện cách hơn vạn mét.

Hắn đang cho Diệp Lạc không gian thi pháp, để Diệp Lạc dốc toàn lực ứng phó.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Lạc cũng hiểu rõ dụng ý của sư tôn nhà mình.

Hắn ta không dây dưa nữa, quanh người bắt đầu khởi động đạo vận, tiên kiếm

sau lưng đằng không mà ra.

Hắn ta vươn tay cầm thanh tiên kiếm kia.

Đạo vận!

Kiếm khí!

Một thân thanh sam!

Lúc này, ba cái gần như hợp làm một thể.

Khí thế không thể địch lại nổi phóng lên trời, muốn xé rách mọi thứ.

“Kiếm! Trảm!”

Diệp Lạc lạnh lùng nói.

Cổ tay chuyển động, tiên kiếm chém ra.

Chỉ trong nháy mắt, vô số ngân điểm xông ra bốn phương tám hướng, bao trùm

bất cứ chỗ nào mắt thường có thể thấy.

Những ngân điểm này trôi nổi trong hư không hỗn độn, sau một hơi, lại thấy

mỗi một ngân điểm đều hóa thành hư ảnh tiên kiếm.

Lọt vào trong tầm mắt, cả hư vô hỗn độn đều là hư ảnh tiên kiếm, chi chít, bao

trùm toàn bộ, khí tức hủy diệt tràn ngập mà ra.

Diệp Lạc vung kiếm về trước.

Kiếm khí của tiên kiếm vô cùng vô tận giống như cự long, tập kích về phía Sở

Duyên.

“Rất hoa lệ.”

Sở Duyên đứng trong kim liên Thiên Đạo thản nhiên đánh giá như vậy.

Ngay sau đó hắn vung tay lên, lực lượng vượt qua thời không lao tới một cách

dũng mãnh.

Lực lượng này xuyên qua hàng dài kiếm khí kia.

Chỉ trong nháy mắt, hàng dài kiếm khí kia trực tiếp che đi, bốn phía đều có dấu

vết bị san bằng, giống như cho tới bây giờ đều chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Đây là lực lượng của Đại La Kim Tiên sao?”

Đồng tử của Diệp Lạc đột nhiên co rụt lại.

Hắn ta nghĩ tới Đại La Kim Tiên sẽ rất mạnh, nhưng không ngờ tới mạnh tới

mức này.

Chiêu thức của hắn ta ở trước mặt lực lượng này, lật tay có thể hủy đi sao?

“Lạc Nhi, tiếp tục ra chiêu.”

Sở Duyên căn bản không nghĩ gì, cứ nhìn Diệp Lạc như vậy, mời hắn ta tiếp tục

ra tay.

“Sư tôn, đệ tử đắc tội rồi.”

Diệp Lạc không có ý từ bỏ, nhíu mày thật chặt, tiên kiếm xoay chuyển, toàn bộ

cơ thể hắn ta hóa thành vô số ánh huỳnh quang, hợp làm một thể với tiên kiếm.

Người kiếm hợp nhất!

Vô số kiếm chiêu bắt đầu diễn sinh mà ra.

Mỗi một kiếm chiêu đều ẩn chứa công kích cực hạn của Diệp Lạc.

Diệp Lạc dốc hết toàn lực, muốn phá phòng ngự của Sở Duyên.

Nhưng cho dù Diệp Lạc tấn công như thế nào, đều không thể tới gần người Sở

Duyên, chênh lệch giữa hai bên thực sự quá lớn.

Đánh rất lâu, đúng lúc Diệp Lạc chuẩn bị từ bỏ, bất chợt nghe Sở Duyên mở

miệng nói chuyện.

“Lạc Nhi, ngươi đợi một lát, ngươi đợi một lát, vi sư quên đóng kim liên Thiên

Đạo, có lực lượng của Thiên Đạo thêm vào, chẳng trách sao vi sư đánh không

cảm nhận được một chút áp lực nào…”

Diệp Lạc: “…”
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1032: Quá khứ của Diệp Lạc 1


Trong hư không hỗn độn bên ngoài thượng giới.

Bùm bùm!

Từng tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc vang lên.

Cùng với tiếng nổ mạnh vang vọng, dư âm vô cùng vô tận khuếch tán ra bốn

phương tám hướng.

Bị dư âm cuốn sạch mà qua.

Trong hư vô hỗn độn, phong hỏa lôi điện mang theo khí tức hủy diệt có vẻ nhỏ

yếu như vậy, bị dư âm đảo qua, trực tiếp hóa thành hư ảo.

Ở khắp ngõ ngách trong hư không hỗn độn, có hai bóng người đang xảy ra

chiến đấu.

Hai người này đúng là Sở Duyên và Diệp Lạc.

Hai người từ khi Sở Duyên tắt kim liên Thiên Đạo xong, thì bắt đầu đại chiến,

đại chiến tới khi Diệp Lạc gần như kiệt sức, mới bắt đầu chậm rãi dừng lại.

Trận chiến đấu này, không hề nghi ngờ là Sở Duyên chiến thắng, còn dùng tư

thế nghiền áp chiến thắng.

Đương nhiên Diệp Lạc cũng không yếu, có thể mang tới cho Sở Duyên chút áp

lực, nhưng không lớn.

Chỉ có điều như vậy đã đủ.

Lấy lực lượng của cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, có thể áp chế đến mức khiến

quý danh Thiên Đạo Sở Duyên là Đại La Kim Tiên có chút áp lực.

Chuyện này đủ chứng minh rốt cuộc Diệp Lạc cường đại cỡ nào.

“Không tệ không tệ.”

Sở Duyên giẫm lên kim liên Thiên Đạo lần nữa, vô cùng hài lòng nhìn Diệp Lạc

thở hổn hển ở phía xa.

Đại đệ tử này, hắn thực sự hài lòng.

Vậy mà thực sự có thể mang tới áp lực cho quý danh Thiên Đạo thực lực Đại La

Kim Tiên.

Đúng là khó lường.

“Sư tôn, ta, ta…”

Diệp Lạc hơi mất sức muốn nói gì đó, nhưng không nói nên lời.

Hắn ta muốn nói, nếu không phải sư tôn nhà mình mở kim liên Thiên Đạo,

không hiểu ra sao tiêu hao quá nhiều pháp lực của hắn ta, hắn ta không có khả

năng thua như vậy.

Nhưng nghĩ lại, cho dù hắn ta ở trạng thái toàn thịnh, cũng không có quá nhiều

tác dụng. Ở trước mặt sư tôn, chỉ là thời gian thua chậm hơn mà thôi.

“Làm sao vậy?”

Sở Duyên thản nhiên hỏi một câu.

“Không có gì.”

Diệp Lạc lắc đầu nói.

Nghe thấy những lời này, Sở Duyên khẽ gật đầu, đạp kim liên Thiên Đạo đi tới

trước người Diệp Lạc, vỗ nhẹ lên bả vai đối phương.

“Đi thôi, Lạc Nhi, kế tiếp vi sư dẫn ngươi đến dòng thời gian, cho ngươi hiểu

được một chút.”

Sở Duyên nói khẽ một câu.

Giọng nói vừa ngừng, hắn kéo Diệp Lạc vươn người nhảy lên, chỉ trong nháy

mắt hoàn thành bước nhảy, đi tới dòng thời gian.



Ở trong mắt Diệp Lạc, chỉ cảm thấy xung quanh lướt qua một lát, ngay sau đó

đã đi tới dòng thời gian.

Xung quanh có vô số dòng ánh sáng thời gian lướt qua.

Nhưng Diệp Lạc không chút để ý, trong lòng hắn ta kinh hãi.

Đây là thực lực của sư tôn sao?

Hắn ta thậm chí ngay cả cảm nhận cũng không có, đã bị chuyển tới đây.

Chuyện này đại biểu, nếu sư tôn muốn trấn áp hắn ta, như vậy hắn ta ngay cả cơ

hội phản kháng cũng không có.

“Lạc Nhi, phát ngốc cái gì? Kế tiếp, vi sư dẫn ngươi đi du lịch dòng thời gian,

ngươi hãy nhìn thật kỹ.”

Sở Duyên nói một câu như vậy.

Không đợi Diệp Lạc đáp lời, bóng dáng hắn cử động, kéo Diệp Lạc bắt đầu di

chuyển.

Sở Duyên dẫn theo Diệp Lạc bay qua thời không quá khứ.

Sau khi hai bọn họ rời đi, một bóng người đi tới nơi này.

Rõ ràng bóng người này là bóng người hắc y trấn thủ dòng thời gian.

Bóng người hắc y nhìn Sở Duyên và Diệp Lạc rời đi, hắn ta rơi vào trầm tư.

“Vừa rồi là Thiên Đạo sao? Thiên Đạo giới này?”

“Thiên Đạo chủ động dẫn theo sinh linh làm trái quy củ ư?”

“Thời đại thay đổi, trở nên thái quá như vậy à?”

Bóng người hắc y nhỏ giọng lẩm bẩm.

Trong mắt hắn ta có mờ mịt.

Hắn ta cảm thấy mình không thích hợp trấn giữ dòng thời gian.

Thế giới này, trở nên quá nhanh, nhanh tới mức thái quá.

Hắn ta đều đã không theo kịp thời đại.

Chỉ có thể mơ hồ hồ đồ trấn thủ.

“Không liên quan, không liên quan, thời đại này trở nên quá nhanh, ta phải đi

thỉnh giáo lão tổ một chút mới được.

Bóng người hắc y mất mát xoay người rời đi.

Trấn thủ dòng thời gian gì đó, hắn ta nghĩ cũng không nghĩ.



Trong thời không quá khứ, Sở Duyên dẫn theo Diệp Lạc trực tiếp xuyên tới nơi

này.

Sở Duyên mở quý danh Thiên Đạo, ở trong dòng thời gian này, hắn chính là chủ

nhân, có thể tùy ý xuyên việt, căn bản không có quy củ gì có thể ngăn cản hắn.

Cho nên hắn có thể thuận lợi dẫn theo Diệp Lạc đến nơi này.

“Nơi này là…”

Diệp Lạc nhìn bốn phía, có chút hoảng hốt.

Hắn ta cảm thấy nơi này rất quen thuộc, nhưng hắn ta có chút không nhận ra nơi

này.

Hai bọn họ đến phía dưới, là một khoảng sân rất rộng, lúc này bên trong người

đến người đi, vô cùng náo nhiệt.

“Nhà họ Diệp, cũng là nhà khi Lạc Nhi ngươi ở phàm tục, quãng thời gian này,

là lúc Lạc Nhi ngươi còn chưa sinh ra.”

Sở Duyên chắp hai tay sau lưng, đạp lên kim liên Thiên Đạo, thản nhiên nói.

“Đây là nhà ta sao?”

Diệp Lạc nghe thấy thế, sửng sốt một lát, cúi đầu cẩn thận nhìn thoáng qua.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1033: Quá khứ của Diệp Lạc 2


Tin tức ẩn sâu trong trí nhớ bắt đầu xuất hiện.

Nơi này đúng là Diệp phủ!

Thành Huyền Nguyệt, Diệp phủ.

“Đi, vào xem.”

Sở Duyên mỉm cười, vung tay lên.

Tiến về trước, ngay sau đó, hắn và Diệp Lạc đi tới trước một trạch viện.

Ở cửa trạch viện này, cha Diệp đang lo lắng bước qua bước lại, từng nha hoàn

ra ra vào vào cửa.

Hai bọn họ đứng ở đó, người xung quanh giống như căn bản không thấy bọn họ,

coi như không có bọn họ.

Rõ ràng cho thấy Sở Duyên đã động tay động chân.

“Đây là?”

Diệp Lạc có chút suy đoán, nhưng hắn ta không dám chắc chắn.

“Ngươi sắp sinh ra.”

Sở Duyên thản nhiên trả lời.

Theo những lời này của hắn vang lên, một tiếng trẻ sơ sinh khóc thảm thiết đột

nhiên truyền tới.

Diệp Lạc lập tức quay đầu nhìn, với tu vi của hắn ta, đương nhiên có thể nhìn

xuyên qua cửa.

Hắn ta liếc thấy được, lúc này mẹ Diệp đang sinh ra hắn ta.

Nhìn “mình” được sinh ra, trái tim Diệp Lạc không nhịn được run lên.

Mơ hồ giống như ngộ ra, nhưng hoàn toàn không nắm bắt được.

Khi Diệp Lạc cảm thấy vô cùng hoảng hốt, lại nhìn thoáng qua “mình” mới sinh

ra.

Vừa nhìn, hắn ta ngây ngẩn cả người.

Vì sao…

Vì sao “mình” vừa sinh ra có linh căn? Hơn nữa thể chất cũng không phải rất

mạnh.

Rõ ràng là hắn ta có thể chất mạnh hơn, còn trời sinh không có linh căn.

Diệp Lạc vừa định hỏi sư tôn nhà mình, bỗng nhiên hắn ta như cảm nhận được

gì đó, đôi mắt lóe lên ánh sáng, nhìn về phía hư không.

Lọt vào trong tầm mắt hắn ta là từng sợi tơ nhân quả, trong mơ hồ mà đến, lao

về phía “mình” mới sinh ra một cách dũng mãnh.

Diệp Lạc trợn to mắt, muốn ngăn cản đã không kịp.

Chỉ có thể tận mắt nhìn những nhân quả này chui lên người “mình” mới sinh ra,

phá hủy toàn bộ linh căn của “mình”, biến thành một người trời sinh không có

linh căn.

Cuối cùng Diệp Lạc cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Những nhân quả này là lúc trước khi ở thời Thượng Cổ, hắn ta trở mặt với Ngọc

Hư Cung tạo ra nhân quả.

Mọi chuyện đều là nhất định!

Nhất định hắn ta trời sinh không có linh căn! Đây là nhân quả!

Nhưng mà sau này, vì sao hắn ta có cận đạo chi thể? Hơn nữa hình như được

Thiên Đạo chiếu cố?

Diệp Lạc im lặng quay đầu nhìn về phía Sở Duyên, muốn hỏi sư tôn nhà mình.

Chỉ thấy Sở Duyên nhẹ nhàng xua tay, tùy ý mở miệng nói…

….

Đứng trước cửa Diệp phủ, Sở Duyên lẳng lặng nhìn Diệp Lạc.

“Lạc Nhi, vẫn chưa rõ sao?”

“Mọi chuyện đều là nhân quả, những chuyện lúc trước ngươi làm trong tuyến

thời gian, cho nên quả rơi xuống ngươi đời sau khi sinh ra, ngươi không phải

trời sinh không có linh căn, mà bị quả này hủy diệt.”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng nói.

Hắn mở quý danh Thiên Đạo, đương nhiên một ý niệm có thể biết toàn bộ.

Cũng biết rõ nhân quả luân hồi của Diệp Lạc.

“Vậy sư tôn, cận đạo chi thể trên người ta và Thiên Đạo chiếu cố là chuyện gì?”

Diệp Lạc không nhịn được mở miệng hỏi.

“Thiên Đạo chiếu cố sao?”

Sở Duyên lắc đầu cười.

Ngay sau đó, chỉ thấy hắn cất bước mà ra, ngón tay chỉ về phía bầu trời.

“Ta lấy Thiên Đạo chi danh, vào lúc này tuyên bố, người này là Thiên Đạo chi

tử, ở nhân gian rèn luyện, nên được Thiên Đạo bảo vệ!”

Giọng nói vừa ngừng.

Bùm!

Một tiếng sấm thật lớn vang lên, Thiên Địa mơ hồ chấn động một cái, giống

như đang đáp lại lời Sở Duyên.

“Như vậy không phải được Thiên Đạo chiếu cố sao? Nhưng mà trời muốn ban

phúc cho người nào đó, trước tiên thường giáng một ít họa cho họ, khiến họ có

lòng cảnh giới! Đây là Thiên Đạo luân hồi! Cho nên Lạc Nhi khi ngươi còn nhỏ

nhất định cần chịu khổ.”

Ánh mắt Sở Duyên nhìn về phía Diệp Lạc, nói như vậy.

“Đệ tử đã rõ, phần lớn là nhờ sư tôn. Nhưng mà sư tôn, khi đệ tử còn nhỏ, cận

đạo chi thể trên người là sao vậy?”

Diệp Lạc có chút mê mang hỏi.

Thiên Đạo chiếu cố là sư tôn nhà mình cho, chuyện này hắn ta có thể hiểu rõ, dù

sao Thiên Đạo là sư tôn nhà mình.

Nhưng “cận đạo chi thể” này là có chuyện gì?

“Trước khi ngươi chưa tới, khi ngươi sinh ra, đương nhiên không có cận đạo chi

thể, sau khi ngươi đến biết, không phải đã có rồi sao?”

Sở Duyên cười hì hì nói.

Những lời này vang lên.

Ong!

Đầu Diệp Lạc chấn động, đều hiểu rõ toàn bộ.

Cận đạo chi thể của hắn ta, là chính hắn ta cho!

Nhân quả! Nhân quả!

Không ngừng luân hồi!

Ở thời Thượng Cổ hắn ta đắc tội Ngọc Hư Cung, nhận đại nhân quả, đại nhân

quả rơi lên người hắn ta vào đời sau.

Chuyện này khiến đời sau của hắn ta bị hủy linh căn!

Nhưng trong nhân quả luân hồi, cũng có hắn ta hiện giờ, vội tới quá khứ triệt

tiêu nhân quả của hắn ta!

“Đi thôi, cận đạo chi thể trên người ngươi, đối với ngươi mà nói đã vô dụng,

cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, ngươi đã có đạo của mình.”

Sở Duyên xua tay.

“Sư tôn, đệ tử đã rõ!”

Diệp Lạc kiên định gật đầu
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1034: Toàn bộ đều là nhân quả


Hắn ta vốn chắp tay cúi đầu với Sở Duyên, sau đó cất bước tiến lên trước.

Khi đi tới bên “mình”, hắn ta vươn tay điểm một cái, một đám quang mang

bạch sắc tụ tập lại.

Hắn ta nhẹ nhàng vung tay lên, đánh quang mang bạch sắc kia lên người

“mình”.

Cận đạo chi thể vĩnh viễn chỉ có một!

“Cố lên, quá khứ của ta!”

Ánh mắt Diệp Lạc mang theo quái dị, nhìn “mình” mới sinh ra, mở miệng nói

một câu.

“Được, đi thôi.”

Sở Duyên thấy thế cười, hắn vung tay lên.

Diệp Lạc còn chưa kịp phản ứng, đã thấy không gian xung quanh xảy ra thay

đổi.

Lúc này xuất hiện ở quãng thời gian, Diệp Lạc mới mấy tuổi…



Sở Duyên bắt đầu dẫn Diệp Lạc đi dạo trong dòng thời gian.

Chỗ đi dạo, đều là quá khứ của Diệp Lạc.

Mỗi khi Diệp Lạc xem một đoạn, đạo tâm sẽ run lên.

Sau khi tiêu phí không ít thời gian, cuối cùng cũng xem xong quá khứ của Diệp

Lạc.

Không có gì ngoài quãng thời gian Diệp Lạc bái sư, tất cả Diệp Lạc đều xem

xong.

Diệp Lạc cũng hiểu rõ, hắn ta cách đạo quả Đại La Kim Tiên không xa.

Còn thiếu một bước!

Một bước này cũng là mấu chốt nhất!

“Sư tôn, có thể dẫn đệ tử đến tương lai xem hay không? Đệ tử có loại cảm giác,

nếu có thể liếc mắt nhìn tương lai một cái, có lẽ đệ tử sẽ hiểu đạo quả Đại La

Kim Tiên nên ngưng tụ thế nào.”

Lúc này Diệp Lạc chắp tay với Sở Duyên, nói.

“Đương nhiên có thể.”

Sở Duyên gật đầu.

Hắn kéo Diệp Lạc, bóng dáng cử động, trở lại dòng thời gian.

Bây giờ hắn không ngược dòng mà lên, quay về quá khứ.

Mà xuôi dòng xuống, đi tới tương lai.

Hắn dẫn theo Diệp Lạc một đường tiến xuống dưới.

Chỉ trong nháy mắt, đã tới tận cùng nhánh sông thời gian ở hạ giới, nhưng nơi

này không phải nơi Sở Duyên muốn dừng lại.

Sở Duyên vượt qua nhánh sông dòng thời gian ở hạ giới, đi tới nhánh sông dòng

thời gian chính ở thượng giới.

Bây giờ, hắn muốn theo nhánh sông chính xuống.

Chỉ có nhánh sông chính, mới có tồn tại trong tương lai của Diệp Lạc.

Chẳng qua quý danh Thiên Đạo của hắn không thể tiếp tục tiến lên.

Sở Duyên biết rất rõ ràng, quý danh Thiên Đạo là Thiên Đạo, ở địa bàn hạ giới

của mình thì dễ nói.

Đến thượng giới, thì tuyệt đối không được, đã bị quy củ trói buộc.

Cho nên Sở Duyên không định tiếp tục mở quý danh Thiên Đạo.

“Lạc Nhi, ngươi ở đây đợi vi sư một lát.”

Sở Duyên quay đầu nhìn về phía Diệp Lạc, để lại một câu như vậy.

Không đợi Diệp Lạc hoàn hồn, hắn lưu lại chút lực lượng che chở Diệp Lạc, sau

đó bóng dáng biến mất không thấy.

Diệp Lạc đứng tại chỗ sửng sốt, sư tôn đây là đi đâu?

Đây là đại thần thông giả chân chính sao? Tới vô ảnh đi vô tung.

“Không biết khi nào ta mới được một nửa của sư tôn, ồ… Không, một phần

mười lực lượng, như vậy đã đủ.”

Không hiểu sao Diệp Lạc có chút cảm khái.

Hắn ta vừa nghĩ tới đây, không khỏi lắc đầu, luôn cảm thấy chuyện này không

quá hiện thực.

Diệp Lạc nghĩ đi nghĩ lại, dự định ngồi khoanh chân, ngồi thiền đợi sư tôn nhà

mình trở về.

Hắn ta còn chưa ngồi xuống, một bóng người đi tới bên cạnh Diệp Lạc, đúng là

Sở Duyên mở quý danh thần quang.

“Lạc Nhi, đi thôi, tiếp tục xuôi dòng.”

Sở Duyên thản nhiên nói một câu như vậy, sau đó kéo Diệp Lạc, bất chấp tất cả

tiếp tục xuôi dòng.

Có quý danh thần quang mở đường, cho dù là dòng thời gian thượng giới, vẫn

không thể ngăn cản được hắn.

Diệp Lạc ngơ ngác đi theo bên cạnh Sở Duyên, có chút hoảng hốt.

Sư tôn này…

Lại thay đổi?

Rõ ràng sư tôn lúc trước giống như phàm nhân, sau đó biến thành sư tôn tràn

ngập thiên uy, bây giờ lại biến thành thần bí khó lường.

Sư tôn biến hóa…

Có vẻ nhanh.

Trong lòng Diệp Lạc mê mang, hắn ta không dám nói gì thêm, chỉ có thể lẳng

lặng theo sau Sở Duyên.

Sở Duyên ở phía trước không ngừng xuôi dòng xuống.

Sau khi đi được một đoạn thời gian, bỗng nhiên Sở Duyên dừng bước, ở phía xa

nhìn phía trước.

Ở chỗ không xa, hắn cảm nhận được khí tức cường đại tọa trấn, nếu tiếp tục tiến

lên, e rằng sẽ sinh ra xung đột với người ta.

Chuyện đó không cần thiết.

Đi đến đây là được.

Tương lai của Diệp Lạc, chắc chắn có thể hiện ở đây.

Sở Duyên quay đầu nhìn thoáng qua, hai tay vươn về phía lưu quang bên cạnh,

cưỡng ép mở ra một thông đạo.

“Lạc Nhi, ngươi đi vào đi, nơi này không như nhánh sông thời gian ở hạ giới

chúng ta, vi sư cần ở đây hộ pháp cho ngươi, không thể đi vào cùng ngươi.”

Sở Duyên hít sâu một hơi, quay đầu nói.

“Vâng, sư tôn.”

Diệp Lạc chắp tay cúi đầu, không do dự nữa, xoay người tiến vào trong.

Hắn ta đi vào lỗ hổng lưu quang kia xong, bóng dáng chớp lóe đã không rõ tung

tích.

Sở Duyên im lặng đứng bên ngoài, vươn tay khôi phục dòng thời gian bị quấy

nhiễu, duy trì thông đạo trở về cho Diệp Lạc.

Tương lai của Diệp Lạc, sẽ như thế nào?

Sở Duyên cũng hơi tò mò, nhưng hắn không chú ý nhiều. Hắn không thể vào

trong đó, nếu không căn bản không có ai duy trì thông đạo…
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1035: Xem tương lai 1


Ong!

Diệp Lạc tiến vào dòng thời gian thượng giới, không thấy rõ cảnh tượng xung

quanh, chỉ cảm thấy có dao động vô hình tuôn tới.

Toàn bộ cơ thể của hắn ta cứng ngắc lại.

Ngay sau đó, hắn ta thôi động pháp lực, phá cứng ngắc mới ổn định lại.

Lọt vào trong tầm mắt, xung quanh đều là một vùng lưu quang, giống như dòng

thời gian.

Nhưng rõ ràng nơi này không phải dòng thời gian.

Những lưu quang trong dòng thời gian là mang theo tính thần bí, lưu quang ở

nơi này mang theo sắc bén, mỗi một lưu quang đều giống như một thanh thần

kiếm sắc bén, sắc không thể đỡ.

Thay vì nói nơi này là dòng thời gian, chẳng bằng nói là một kiếm chi trường

hà.

Ngay khi Diệp Lạc có chút không rõ đây là đâu, bên tai hắn ta vang lên giọng

nói hắn ta vô cùng quen thuộc.

“Ngươi đã đến rồi.”

Giọng nói này vang lên, khiến cả người Diệp Lạc cứng đờ.

Hắn ta quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một bóng người lẳng lặng ngồi khoanh chân

trong vô số lưu quang, giống như một sinh linh vô thượng, cho dù với nhãn lực

của Diệp Lạc, chỉ liếc một cái đều cảm thấy đôi mắt đau đớn.

“Ngươi là ai?”

Diệp Lạc cố chịu đựng, mở miệng hỏi một câu.

“Không phải ta là ngươi sao? Vừa rồi ngươi tiến vào thượng giới tương lai,

Thiên Đạo phát hiện, cho nên ta di chuyển ngươi tiến vào trường hà kiếm đạo,

nơi này do ta nắm trong tay, cho nên Thiên Đạo không làm gì được ngươi.”

Bóng người ngồi khoanh chân bình tĩnh nói.

Lời nói của hắn ta thản nhiên, nhưng bên trong vẫn có một chút sắc bén chi ý.

Phong thái thuộc về kiếm tu được hắn ta bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Không có nhiều động tác, nhưng mỗi hành động việc làm đều có thêm kiếm tu

chi phong.

“Ngươi là ta sao? Không đúng, ngươi là ta tương lai?”

Diệp Lạc kinh ngạc, bất chợt hỏi.

“Đúng, ta là ngươi tương lai.”

Bóng người kia chậm rãi nói.

“Vậy vì sao ta không thấy rõ ngươi?”

Diệp Lạc không khỏi hỏi.

Trong mắt hắn ta, toàn thân bóng người kia bao phủ lưu quang, trên người càng

có sắc bén chi khí.

Ngay cả nhận ra đều không nhận ra được, càng khỏi phải nói thấy rõ.

“Hả? Ngươi nói chuyện này à, là sơ sót của ta, thánh và tiên khác biệt, ngươi

không thấy rõ ta cũng bình thường.”

Bóng người tương lai kia như nhớ tới gì đó, không nhịn được nở nụ cười.

Hắn ta nhẹ nhàng vung tay lên.

Lưu quang và sắc bén chi khí bao phủ trên người hắn ta đều biến mất, lộ ra cơ

thể bên trong.

Đó là người có bộ dạng giống y hệt Diệp Lạc.

Chỉ có điều so với Diệp Lạc hiện giờ, trên người Diệp Lạc tương lai có tôn quý

không gì sánh kịp, đó là một loại khác biệt ở trên tầng sinh mệnh.

Giống như Diệp Lạc hiện giờ thuộc phàm nhân, Diệp Lạc tương lai như tiên

nhân, cấp độ sinh mệnh hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

“Ngươi… Ngươi…”

Diệp Lạc nhìn mình tương lai, càng nhìn càng cảm thấy kỳ lạ.

“Ta biết ngươi đang hoang mang chuyện gì, nhưng ngươi không có nhiều thời

gian ở lại đây lắm, đề nghị ngươi hỏi những chuyện có tác dụng, còn vì sao sư

tôn không ở đây, vậy ngươi đừng suy nghĩ, sư tôn không hiện dấu vết ở thời

không, bất cứ thời không gì đều không thể lưu lại sự tồn tại của sư tôn.”

Tương lai thể nhìn Diệp Lạc, thản nhiên nói.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc đã hiểu, hắn ta hít sâu một hơi.

Không suy nghĩ gì, mà hỏi thẳng luôn.

“Ta nên đột phá Đại La Kim Tiên như thế nào?”

Chỉ nghe Diệp Lạc hỏi như vậy.

“Ngươi gặp ta xong, sau khi trở về ngươi tự nhiên sẽ biết.”

“Sư tôn từng nói, Đại La Kim Tiên là vĩnh hằng, quá khứ, tương lai đều quy

nhất, thành tựu chân ngã, nếu tương lai ta đạt tới Đại La Kim Tiên, vì sao sẽ có

quá khứ và tương lai?”

“Đại La chi ý là vĩnh hằng, quá khứ là quy nhất, là chỉ nó không thể tạo thành

phá hủy đối với quá khứ hoặc tương lai của ngươi, nhưng quá khứ vẫn như cũ,

chẳng qua loại tồn tại này đối với chân ngã mà nói, càng như một loại dấu vết,

không ảnh hưởng tới toàn cục.”

“Trong tương lai, ta đạt tới cảnh giới gì?”

“Thánh!”

“Thánh là gì?”

“Tham vọng quá cao cũng không tốt, quá khứ của ta, sau này ngươi sẽ hiểu rõ.”

“Tương lai của ta liệu có nguy hiểm lớn gì?”

“Thiên Thổ hàng lâm, Vô Đạo Tông gặp phải nguy hiểm lớn, sụp đổ, đồng môn

đều mỗi người phân tán, tích góp thực lực đối mặt Thiên Thổ. Hiện giờ ta ở

trong trường hà kiếm đạo, trường hà kiếm đạo cho ta thành thánh xong, chấp

chưởng kiếm đạo sáng chế…”

“Thiên Thổ là…”

“…”

Hai Diệp Lạc bắt đầu bàn luận.

Sau khi bàn luận một lát, tương lai thể dễ dàng ném Diệp Lạc ra khỏi dòng thời

gian.



Bên ngoài dòng thời gian, Sở Duyên mở quý danh thần quang thấy Diệp Lạc

bình yên đi ra, thì thở phào nhẹ nhõm.

Đại đệ tử này không có việc gì là tốt.

“Đi.”

Sở Duyên không do dự, hắn cảm nhận được có khí tức ở kề bên này.

Lại tiếp tục ở đây, có khả năng sẽ xảy ra tiếp xúc với người khác.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1036: Xem tương lai 2


Hắn vung tay lên, lực lượng cường đại cuốn theo Diệp Lạc, hoàn thành rời đi.

Quý danh thần quang ném Diệp Lạc quay về động phủ ở núi cao xong, thì xoay

người quay về Vô Đạo Tông hạ giới.



Thượng giới, trong động phủ ở núi cao.

Sở Duyên mở tiểu hiệu mở mắt, nhìn đại đệ tử ở phía dưới mình hơi hoảng hốt,

cũng không sốt ruột, lẳng lặng đợi đại đệ tử này lấy lại tinh thần.

“Sư, sư tôn.”

Diệp Lạc điều chỉnh một lúc lâu, mới miễn cưỡng mở miệng.

“Hiểu chưa?”

Sở Duyên nhìn đại đệ tử này, nhẹ giọng hỏi.

“Đệ tử đã rõ, đợi đệ tử trở về lĩnh ngộ một thời gian, chắc chắn có thể ngưng tụ

ra đạo quả Đại La Kim Tiên!”

Diệp Lạc quay mặt về phía sư tôn nhà mình, cúi người thi lễ.

“Hiểu rõ thì tốt, trở về lĩnh ngộ đi. Đúng rồi, trước khi ngươi đi nói với Hàn Nhi

một tiếng, nhìn chằm chằm cho vi sư, đừng để thập lục sư đệ của các ngươi mở

miệng nói câu nào.

Sở Duyên vẫn nhớ kỹ chuyện của Trần Quân, thản nhiên dặn dò Diệp Lạc một

câu.

Theo ý hắn, chỉ cần Trần Quân kia không có cơ hội mở miệng, thì không thể

thành tài.

Căn bản không cần phế tâm tư.

Trong tình huống không bị Thiên Đạo mới cũ và hệ thống quấy nhiễu, nếu hắn

không dạy phế được đệ tử, vậy hắn còn sống làm gì?

“Vâng, sư tôn!”

Tuy Diệp Lạc không rõ vì sao, nhưng luôn tin tưởng sư tôn mình, hắn ta không

hỏi nhiều.

Trả lời một câu, hắn ta sờ đầu, chuẩn bị xoay người rời đi.

Hắn ta đi một bước xong, nhưng đột nhiên nhớ tới gì đó, quay đầu nhìn về phía

sư tôn.

“Sư tôn, đệ tử có chuyện muốn hỏi.”

Diệp Lạc chắp tay.

“Chuyện gì?”

Sở Duyên nhíu mày, không biết đại đệ tử này còn có chuyện gì.

“Đệ tử muốn hỏi, sư tôn dẫn đệ tử đến dòng thời gian xem quá khứ, xem tương

lai như vậy, tiêu hao có lớn không?”

Diệp Lạc hỏi như vậy.

“Không lớn.”

Sở Duyên nghi ngờ trả lời.

Lực lượng của quý danh thần quang hắn vô hạn, lực lượng của quý danh Thiên

Đạo hắn nơi phát ra ở Thiên Địa, cũng gần như là vô hạn.

Đối với hắn mà nói, gần như không có tiêu hao.

Vừa nghe thấy những lời này, Diệp Lạc lập tức yên tâm nói ra ý nghĩ của mình.

Hắn ta muốn cho các đồng môn cùng được hưởng phúc lợi, muốn các đồng môn

cũng có thể xem quá khứ, xem tương lai một lần.

Hắn ta cảm thấy như vậy sẽ có trợ giúp rất lớn đối với đám đồng môn.

Đối với yêu cầu này, Sở Duyên đồng ý, chuyện này không phải việc gì khó với

hắn…



Thượng giới, trong một ngọn núi ở Đông Thần Châu.

Nơi này là ngọn núi chỗ Sở Duyên, Diệp Lạc, Trương Hàn, Trần Quân ở.

Từ khi Sở Duyên dẫn Diệp Lạc đến dòng thời gian đánh giá, đã trải qua mấy

tháng.

Trong mấy tháng này, bốn người của Vô Đạo Tông đều bận rộn chuyện của

mình, trái lại không xảy ra chuyện lớn gì.



Ngày này, trong động phủ mới mở ở ngọn núi này, Trần Quân nâng một quyển

thẻ tre lên nhìn.

Bên cạnh cách hắn ta không xa, Trương Hàn đang ngồi khoanh chân tu hành,

hắn ta vừa tu hành, vừa nhìn chằm chằm Trần Quân.

Đáp lại mệnh lệnh của sư tôn, không được để Trần Quân mở miệng nói bất cứ

câu nào.

Trương Hàn vẫn luôn là áo bông nhỏ tri kỷ của sư tôn, đương nhiên là nghe lời

sư tôn nói.

Cho nên đến bây giờ, hắn ta vẫn luôn không cho Trần Quân mở miệng nói một

câu.

Thậm chí lo lắng vì hắn ta lơ là, khiến Trần Quân mở miệng nói chuyện, còn

dùng mấy tiểu trận pháp, bịt miệng của Trần Quân lại.

Chỉ có điều mới đầu còn đỡ, Trần Quân còn có thể kìm nén được, chăm chỉ đọc

sách. Nhưng theo thời gian chậm rãi trôi qua, tính tình hắn ta dù tốt tới mấy,

cũng có chút không nhẫn nại nổi.

Trần Quân hít sâu một hơi, để thẻ tre trên tay xuống.

Lạch cạch…

Thẻ tre chạm vào bàn đá, lạch cạch một tiếng, Trương Hàn tu hành ở bên cạnh

không khỏi dừng lại, mở to mắt nhìn về phía Trần Quân.

“Sao thế thập lục sư đệ, đệ tu hành gặp khó khăn gì sao?”

Trương Hàn nhẹ giọng dò hỏi.

Đối mặt với câu hỏi của nhị sư huynh này, Trần Quân nghĩ một lát, lấy một

quyển thẻ tre trống ra, viết chữ lên cho Trương Hàn xem.

Sau khi lăn qua lăn lại một lát, hắn ta mới đưa thẻ tre cho Trương Hàn.

Trương Hàn ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy phía trên thẻ tre viết một đoạn thế

này.

“Nhị sư huynh, ta đã câm miệng đọc sách hơn mấy tháng, nhưng vẫn không ngộ

ra được bất cứ thứ gì, nhị sư huynh, ta nên làm gì bây giờ?”

Đây là lời Trần Quân muốn nói.

Vừa thấy vậy, Trương Hàn lộ ra vẻ mặt vô cùng khoa trương, giống như gặp

phải chuyện gì khó mà tin.

“Không phải chứ, không phải chứ, sẽ không thực sự có người được sư tôn chỉ

điểm xong, còn không ngộ ra được gì chứ?”

Trương Hàn vô cùng “kinh hãi” nói.

Trần Quân: “…”

Hắn ta luôn thích đọc sách, tính tình hòa nhã, lúc này tay nắm chặt lấy thẻ tre.

Có kích động muốn đánh người.

Nhưng hắn ta nhịn, hắn ta không đánh lại được nhị sư huynh này
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1037: Thế như nước với lửa


Nhưng hắn ta nhịn, hắn ta không đánh lại được nhị sư huynh này.

Hắn ta nhịn!

Nhưng mà thù này, hắn ta nhớ kỹ!

Cừu hận chín đời, không báo được sao? Cho dù muôn đời cũng được!

Trần Quân im lặng.

Trương Hàn ở bên cạnh thấy Trần Quân im lặng, cũng xấu hổ tiếp tục đùa giỡn.

“Được rồi, thập lục sư đệ, nếu thực sự không ngộ được, vậy không ngại đi gặp

sư tôn một lần, để sư tôn giảng giải cho đệ.”

Trương Hàn đề nghị.

Trần Quân nghe thấy thế, do dự một lát, lại bắt đầu viết.

“Sư tôn có ghét bỏ ngộ tính của ta thấp hay không?”

Hắn ta vẫn rất lo lắng điểm này.

“Sợ cái gì, sư tôn là người chiếu cố đám đệ tử chúng ta nhất, sao có thể ghét

bỏ.”

Trương Hàn xua tay, không có chút lo lắng.

Trần Quân do dự một lát, sau đó mới gật đầu đồng ý.

Nghe thấy những lời này, Trương Hàn lập tức đứng dậy kéo Trần Quân, muốn

đi gặp sư tôn nhà mình.

Trần Quân chỉ có thể đi theo Trương Hàn, cùng nhau rời đi.

Hai người ra khỏi động phủ, đang định đi tới động phủ của Sở Duyên.

Hai bọn họ còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên lúc này, một giọng nói truyền

từ trên núi cao tới.

“Trưởng lão Vân Đồ của Ngọc Hư Cung, mời Thái Nhất Kiếm Tôn hiện thân

gặp mặt!”

Giọng nói này chậm rãi truyền vào.

“Hả?”

Trương Hàn khẽ cau mày, không nói gì thêm.

Chỉ hơi bất đắc dĩ vì tu vi của bản thân.

Hắn ta đã bày ra một trận pháp trong ngọn núi này, trong đó có trận pháp che

chắn âm thanh.

Âm thanh vẫn có thể truyền vào, đại biểu tu vi của đối phương hơn xa hắn ta.

Chuyện này hắn ta cũng không có biện pháp.

Trương Hàn than nhẹ một tiếng.

Hắn ta quay đầu lại, thì thấy Trần Quân đứng bên cạnh hắn ta.

Vẻ mặt Trần Quân nghi ngờ nhìn hắn ta, Trương Hàn vừa định mở miệng nói gì

đó.

Hắn ta chưa kịp mở miệng, thì thấy kiếm quang từ núi cao mà ra.

Kiếm quang kia không phải là Diệp Lạc thì là ai.

“Không có chuyện gì, việc riêng của đại sư huynh mà thôi, nói không chừng là

đại sư huynh hái hoa ngắt cỏ ở bên ngoài không chịu trách nhiệm, bây giờ

người ta tìm tới cửa, chúng ta không cần phải xen vào, để đại sư huynh tự mình

xử lý đi.”

Trương Hàn xua tay nói.

Hắn ta vẫn luôn không lo lắng an nguy của đại sư huynh.

Tạm thời không nói đến phương diện tu vi của đại sư huynh nhà hắn ta, chỉ nói

riêng, bây giờ bọn họ đang ở đâu?

Một ngọn núi bình thường ở Đông Thần Châu, chuyện này không có gì.

Nhưng ở trong ngọn núi này, có sư tôn bọn họ tọa trấn.

Nếu đại sư huynh có nguy hiểm gì, có lẽ sư tôn đã tát một cái qua.

Cho nên Trương Hàn vẫn luôn không lo lắng.

“Đi thôi, tiếp tục đi tìm sư tôn.”

Trương Hàn kéo Trần Quân tiếp tục rời đi.

Trần Quân mơ mơ màng màng, chỉ có thể đi theo Trương Hàn tiếp tục rời đi.

Hai người một đường đi vào động phủ của Sở Duyên, cũng thuận lợi gặp được

Sở Duyên.

Chẳng qua lúc này Sở Duyên không rảnh để ý tới hai bọn họ, bảo bọn họ phạt

đứng ở một bên.

Sở Duyên đang xem tin tức của hiện trạng nhân vật.

[Tam đệ tử Tô Càn Nguyên của ngươi bị đại yêu Tiên Vương tập kích, được đại

năng Tiên Đế tương trợ, tránh gặp khó khăn…]

[Tứ đệ tử Đạm Đài Lạc Tuyết của ngươi phá giải ván cờ vạn cổ, tu vi phình

to…]

[Ngũ đệ tử Tử Tô của ngươi lĩnh ngộ vận mệnh chi đạo, tu vi phình to…]

[Ngũ đệ tử Tử Tô của ngươi bị đại yêu Tiên Vương tập kích…]

[Đại đệ tử Diệp Lạc của ngươi bị tu sĩ Tiên Đế tập kích…]



Từng tin tức xuất hiện, tất cả đều là tình hình của mỗi đệ tử.

Sở Duyên đều xem nhẹ cả.

Ánh mắt hắn chỉ nhìn một tin tức trong đó.

[Đại đệ tử Diệp Lạc của ngươi chính thức trở mặt với Ngọc Hư Cung, mức độ

quan hệ: Thế như nước với lửa.]

Đây là thế lực hạ xuống nhân quả với Diệp Lạc, phong tỏa thế lực hạ giới bọn

họ sao?

Thú vị.

Sở Duyên đánh giá, có nên lén lút mở quý danh tiến vào đánh một trận hay

không.

Nhưng nghĩ lại, xem hiện trạng nhân vật mà nói, hình như Diệp Lạc không bị

thương tổn, trái lại còn làm thịt mấy tu sĩ Tiên Đế.

Vậy thì không cần quản nữa.

Tạm thời, còn chưa đến mức mở quý danh.

Sở Duyên yên lòng, đối với đám đệ tử của hắn, không có gì ngoài đệ tử thứ 16

này, những đệ tử khác hắn đều quan tâm.

Dù sao đã thành tài, đều là tâm can của hắn.

Tổn thất bất cứ một người nào, hắn đều đau lòng.

Chắc chắn phải bảo vệ.

Nghĩ thông suốt những chuyện này, Sở Duyên mới nâng mắt, nhìn về phía

Trương Hàn và Trần Quân đứng bên cạnh.

“Hai người các ngươi, nói một chút xem hai ngươi muốn làm gì.”

Sở Duyên nhíu mày, hỏi một câu.

Hắn không biết, lão nhị này dẫn theo lão thập lục làm gì.

Nhưng mà hắn đã nhìn ra, miệng lão thập lục này bị bịt kín, vậy hắn an tâm.

Luôn câm miệng, ngươi còn có thể thành tài được sao?
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1038: Sất 1


Trong động phủ ở núi cao, Sở Duyên lẳng lặng nghe lão nhị Trương Hàn kéo

đông kéo tây, nói một đống.

Sau khi nghe xong, hắn xem như hiểu rõ.

Lão nhị này chính là thấy Trần Quân không ngộ ra, cho nên muốn giúp đối

phương.

Chậc chậc.

Lão nhị này không nhìn thấy ư, hắn vẫn luôn không muốn đệ tử thứ 16 này

thành tài, nếu không đã không để đệ tử này câm miệng.

Chẳng qua cũng đúng, nếu lão nhị này không mang theo đệ tử thứ 16 đi tìm

hắn, vậy mới kỳ lạ.

Nếu lão nhị này không dẫn người tới tìm hắn, vậy nói lên đệ tử này thực sự

thành tài.

Hiện giờ tìm tới, vậy mới là chính xác.

Nếu tìm tới hắn, vậy hắn không nói chút gì đó, thì không thể nào nói nổi.

“Ý của ngươi ta đã hiểu rõ, nếu Quân Nhi ngươi thực sự không hiểu, vậy vi sư

sẽ chỉ điểm cho ngươi một chút.”

Sở Duyên trầm ngâm một lát, nói như vậy.

Nghe thấy những lời này, Trần Quân vô cùng kích động, lúc này quỳ trên đất

dập đầu với Sở Duyên.

Hắn ta không thể mở miệng nói chuyện, chỉ có thể lấy phương thức này biểu đạt

tôn kính đối với sư tôn nhà mình.

“Quân Nhi, đừng đa lễ, Hàn Nhi, còn không mau nâng thập lục sư đệ của ngươi

dậy?”

Sở Duyên vừa nói, vừa đứng dậy khỏi đệm hương bồ.

Trương Hàn nghe thấy thế, vội vàng đỡ Trần Quân dậy.

Thấy thế, Sở Duyên chậm rãi bước tới trái, giống như đang tự hỏi nên nói gì.

Đi được mấy bước, hắn mới dừng lại.

Có!

Trong đầu hắn hiện lên một đoạn chuyện xưa, lập tức có chủ ý.

Dù sao hắn không thể dạy pháp môn cho đệ tử này, nếu không lấy những

chuyện xưa ở Lam Tinh kiếp trước, biên soạn một đoạn ngắn, lừa gạt đệ tử này

là được.

“Quân Nhi, vi sư sẽ chỉ điểm cho ngươi một chút, nhưng vi sư tuyệt đối không

lấy phương thức trực tiếp truyền thụ cho ngươi, ngươi phải hiểu được, đạo

không dễ dàng truyền cho.”

“Vi sư sẽ kể cho ngươi nghe một chuyện xưa, ngươi nghe xong tự mình lĩnh

ngộ, hiểu chưa?”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng giảng giải.

Trần Quân vẫn gật đầu, bày tỏ mình đã hiểu.

Sở Duyên đứng bên cạnh hài lòng gật đầu, há miệng th* d*c, đang chuẩn bị

giảng giải.

Bỗng nhiên hắn như nhớ tới gì đó, dời mắt nhìn về phía Trương Hàn.

Thiếu chút nữa quên lão nhị vẫn còn đang ở đây.

Hắn không thể để lão nhị này ở đây được.

Lão nhị này có tu vi, nhỡ đâu nghe ra là hắn đang lừa gạt, chẳng phải sẽ phá hủy

ấn tượng về hắn trong lòng đối phương sao?

Bị Sở Duyên nhìn chằm chằm như vậy, Trương Hàn luôn gan lớn, thích tìm

đường chết không nhịn được cúi đầu.

“Sư, sư tôn, người làm sao vậy?”

Trương Hàn nuốt nước bọt, có chút khẩn trương nói.

“Đạo không dễ dàng truyền, Hàn Nhi, đạo này không thích hợp với ngươi,

ngươi hãy lui ra đi.”

Sở Duyên cười hì hì nói một câu, tuyên bố muốn đuổi Trương Hàn đi.

“Vâng, vậy sư tôn, ta ra ngoài đợi.”

Trương Hàn cũng hiểu ý, vội vàng mở miệng nói.

Sau khi nhận được gật đầu đồng ý của Sở Duyên, thì đi ra ngoài.

Đồng thời, hắn ta cũng thở dài trong lòng.

Vốn đang cho rằng, có thể nhân cơ hội nghe được thứ gì đó có tác dụng, bây giờ

xem ra không có khả năng.

Trương Hàn rời khỏi động phủ,



Lúc này Sở Duyên mới dời mắt nhìn về phía Trần Quân.

“Quân Nhi, kế tiếp vi sư nói, ngươi nghe, có thể ngộ ra được bao nhiêu, toàn bộ

dựa vào chính ngươi.”

Sở Duyên thản nhiên nói.

Trần Quân không thể mở miệng nói chuyện liên tục gật đầu, bày tỏ mình đã

hiểu, hơn nữa hắn ta nhanh chóng ổn định lại tinh thần, chuẩn bị lắng nghe Sở

Duyên nói chuyện.

Mấy tháng này, tuy hắn ta không ngộ ra được gì, nhưng trái tim hắn ta được

luyện vô cùng yên ổn, có thể tiến vào trạng thái ngồi thiền bất cứ lúc nào, tâm

lặng như nước.

“Đạo của ngươi, là Nho đạo.”

“Vi sư bảo ngươi câm miệng không nói, chính là vì tu thân, nếu ngươi không

hiểu, vậy vi sư chỉ có thể chỉ điểm ngươi thêm.”

“Hôm nay vi sư sẽ nói cho ngươi nghe một chuyện xưa, chuyện xưa này tên

là… Bàn Cổ khai thiên!”

“Ngươi từng nghe tới chuyện xưa này chưa?”

Sở Duyên thản nhiên nói, hắn chắp hai tay ở sau lưng, diễn dáng vẻ của cao

nhân.

Trần Quân ở một bên lắc đầu, mê mang mờ mịt.

Hắn ta từng nghe chuyện xưa này bao giờ.

Thấy cảnh tượng này, Sở Duyên lập tức yên tâm.

Chưa từng nghe thì tốt, vậy hắn có thể tùy ý sửa đổi.

“Nói ra, trước khi trời đất chưa tách ra, chính là hỗn độn, hỗn độn vốn là hư vô,

đúng thời cơ mà sinh ra, có tam thiên đại đạo. Tam thiên đại đạo tranh giành

nhau, cho nên thai nghén ra 3000 hỗn độn thần ma, tranh đấu với nhau, kẻ thua

mất đi quyền tranh đấu…”

“Nói ra, 3000 thần ma không ngừng tranh đấu trong hỗn độn, khiến lượng kiếp

vô lượng hàng lâm, đại đạo tối cao trên tam thiên đại đạo vì nhu cầu ứng kiếp,

thai nghén đại đạo chi tử Bàn Cổ, đây là tam thiên đại đạo chi kiếp, cũng là hỗn

độn thần ma chi kiếp…”

Sở Duyên bắt đầu giảng giải chuyện xưa
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1039: Sất 2


Phần lớn chuyện xưa đều do hắn bịa ra, hoàn toàn là chuyện xưa vì lừa gạt mà

sinh ra.

Dù sao chính hắn nghe đều không cảm thấy gì.

Trái lại Trần Quân nghe vô cùng hăng say, giống như rơi vào trong biển thế giới

kia.

Sở Duyên không kịp phản ứng, tiếp tục nói.

“Bàn Cổ kia lực trảm 3000 thần ma, cuối cùng tranh giành tam thiên đại đạo,

lấy lực lượng của bản thân mở ra Thiên Địa, lấy cơ thể chống trời đất, ổn định

Thiên Địa, nhưng lúc này Bàn Cổ đã rơi vào tình cảnh kiệt sức.”

“Vô số yêu ma quỷ quái thấy Bàn Cổ kiệt sức, muốn tập kích Bàn Cổ. Vào thời

khắc mấu chốt, Bàn Cổ há miệng, nói một chữ “Sất”. Vừa mới nói ra, toàn bộ

yêu ma quỷ quái đều biến mất…”

“Cho nên chữ sất, cũng là văn tự đầu tiên giữa Thiên Địa, nói một cách nghiêm

khắc, cũng là bắt đầu của Nho đạo…”

Sở Duyên mở miệng nói linh tinh.

Hắn giảng giải đến đây thì kết thúc.

Không phải nói, chuyện xưa này của hắn chưa kể xong, mà hắn cảm thấy, hình

như Diệp Lạc ở bên ngoài.

“Quân Nhi, giảng giải lần này đến đây thôi, nên nói vi sư đã nói với ngươi, còn

lại chỉ có thể dựa vào chính ngươi, ngươi hiểu chưa?”

Sở Duyên chậm rãi nói.

Nghe thấy thế, Trần Quân vẫn đang trầm mê trong chuyện xưa không khỏi sửng

sốt.

Cứ kết thúc như vậy sao?

Hắn ta cảm thấy chuyện xưa này chỉ mới bắt đầu, vì sao vi sư lại kết thúc?

Đây là ý niệm đầu tiên trong đầu Trần Quân.

Nhưng mà ngay sau đó, trong đầu Trần Quân lại hiện lên ý nghĩ mới.

Không đúng.

Hắn ta đã ngộ ra được gì sao?

Không ngộ ra được gì.

Hắn ta luôn cảm thấy chuyện xưa này vô cùng phấn khích, đặc biệt khiến người

ta chú ý.

Trừ chuyện đó ra, thì không còn gì nữa…

Đôi mắt Trần Quân trợn to, há to miệng, nhưng không nói được nên lời.

“Được rồi, Quân Nhi, ngươi lui xuống trước đi, đi suy nghĩ thật kỹ, chỗ vi sư

còn chuyện chưa xử lý xong, ngươi cứ lĩnh ngộ mấy tháng đi đã, nếu không lĩnh

ngộ được thì tới tìm vi sư.”

Sở Duyên xua tay, tuyên bố chẳng muốn tiếp tục dây dưa với Trần Quân nữa.

Bảo Trần Quân đi xuống “lĩnh ngộ”.

Trần Quân không có cách nào mở miệng nói chuyện, chỉ có thể gật đầu rời đi ra

ngoài, không dám nói thêm gì nữa…



Thượng giới, Đông Thần Châu, trong động phủ ở núi cao.

Sở Duyên ngồi khoanh chân trên đệm hương bồ, ở phía trước hắn, Diệp Lạc

lẳng lặng đứng thẳng.

Hai người nhìn nhau không nói câu nào.

Diệp Lạc đã nói rõ tình hình cho Sở Duyên nghe, thù hận giữa bọn họ và Ngọc

Hư Cung càng lúc càng lớn.

Hơn nữa Ngọc Hư Cung người ta giống như biết bọn họ ở ngọn núi này.

Vừa rồi tu sĩ Tiên Đế của Ngọc Hư Cung tới, nói muốn Diệp Lạc đến Ngọc Hư

Cung gặp cung chủ của Ngọc Hư Cung.

Đương nhiên là Diệp Lạc không muốn, nói vài ba câu đã cãi nhau với tu sĩ Tiên

Đế kia.

Sau đó chính là ra tay.

Với Diệp Lạc hiện giờ chỉ có chút nữa là ngộ ra tu vi đạo quả “Đại La Kim

Tiên”, tu sĩ Tiên Đế kia đâu phải đối thủ.

Dưới một kiếm của Diệp Lạc, tu sĩ Tiên Đế kia không còn.

Tính ra, thù hận giữa bọn họ và Ngọc Hư Cung càng lúc càng lớn.

Diệp Lạc cũng hơi lo lắng, đám người này sẽ trở lại bên núi này, đến lúc đó

quấy nhiễu tới sư tôn.

Cho nên đề nghị của Diệp Lạc là, đề nghị sư tôn di chuyển một chút, đến nơi

khác để tránh bị quấy rầy thanh tịnh.

Sau khi Sở Duyên nghe xong rơi vào trầm tư, suy nghĩ xem có nên di chuyển

hay không.

Nói ra hắn đi tới thượng giới, còn chưa chân chính tìm bất cứ động thiên phúc

địa nào, đều tìm bừa một ngọn núi cao ở.

Cũng nên di chuyển đi…

Chỉ có điều di chuyển đến nơi nào, lại là vấn đề.

“Lạc Nhi, nếu muốn lập đạo thống Vô Đạo Tông ta ở thượng giới, ngươi cảm

thấy để ở đâu có vẻ thích hợp?”

Sở Duyên trầm giọng dò hỏi.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc không cẩu thả, hắn ta giơ tay lên, một bức

họa cuộn tròn được hắn ta lấy ra.

Bức họa cuộn tròn được mở ra, thể hiện đồ án ở bên trong.

Đó là một thứ gì đó cùng loại với bản đồ, bên trong ghi lại rất nhiều thứ.

“Sư tôn, đây là một số động thiên phúc địa ở Đông Thần Châu, đệ tử cảm thấy

chỉ có những động thiên phúc địa này mới miễn cưỡng xứng với Vô Đạo Tông

chúng ta, mới xứng để sư tôn lập đạo thống.”

“Những động thiên phúc địa này, hình như quy mô cũng không nhỏ?”

“Đúng vậy, những động thiên phúc địa này đều có quy mô lớn, thuộc hạng nhất

ở Đông Thần Châu!”

“Sao những nơi này không có thế lực chiếm lĩnh?”

“Đương nhiên là có thế lực chiếm lĩnh.”

“Vậy Lạc Nhi ngươi cho vi sư xem những thứ này làm gì?”

“Trước khi sư tôn tới thượng giới, những nơi này có người chiếm lĩnh, sau khi

người tới, đương nhiên biến thành nơi không người.”

“…”

Cuối cùng dưới bày mưu đặt kế của Sở Duyên, bọn họ chọn lựa một chỗ, chuẩn

bị tiến hành cướp đoạt.

Thành lập đạo thống Vô Đạo Tông.
 
Back
Top Dưới