Đô Thị  Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,277,018
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWdaRLNLWxgMphb_lNA1tTlt5zwH8T2BiwtwtEmATSyZIEKsgUTQrAZpZ6quQXT-J-mNpkiC3lxMv-NKc8GthllACvA7fWBZJ3QclN961fuDw5YflGirMVOh_Fbgol0DdDTNAq6T4GyzHCyk5eGTjj5=w215-h322-s-no

Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
Tác giả: Cao Sổ Chân Đích Hảo Nan Học
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên tác phẩm: Chàng dâu nuôi từ bé của Thẩm Minh Húc

Tác giả: Cao Sổ Chân Đích Hảo Nan Học (Tạm dịch: Toán cao cấp thật là khó học)

Edit + Beta: Chan + Yan

Số lượng: 41 chương + 1 PN

Thể loại: Đam mỹ, ABO, hiện đại, tình cảm, cưới trước yêu sau, 1×1, HE

Nhân vật chính: Thẩm Minh Húc x Bạch Sướng

Văn án

Thẩm Minh Húc bất thình lình được cho hay rằng anh có một chàng dâu nuôi từ bé nên rất giận, cảm giác mình không có tự do yêu đương.

Vậy nên khi lần đầu tiên Omega đến anh đã biểu hiện vô cùng kháng cự và ghét bỏ.

Chẳng bao lâu sau: Thơm quá à, vợ mình đáng yêu quá đi à.

Bạch Sướng vốn tưởng rằng anh trai lớn hồi nhỏ kia sau khi trưởng thành vẫn sẽ rất dịu dàng quan tâm, nhưng nào ngờ 15 năm sau lại biến Alpha này thành một tên ngốc.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chàng Câm - Kính Lý Phiến
  • [Phần 2] Tỏa Sáng Cho Chàng
  • Chàng Rể Kỳ Quái
  • Chẳng Thể Quay Trở Lại
  • Chàng Rể Tỷ Đô!
  • Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 1: Gặp Lại


    01
    Thẩm Minh Húc bị tức chết rồi.
    Sáng sớm bị ông nội thét về nhà cũ thì thôi đi, cớ chi còn chẳng hiểu ra sao cho anh thêm một chàng dâu nuôi từ bé nữa vậy?
    Ủa?? Bây giờ là năm 9102* rồi mà? Sao vẫn còn thể loại con dâu nuôi từ bé vậy?
    *9102 là một thuật ngữ mạng, viết ngược lại của 2019, thường dùng khi muốn phàn nàn về sự lạc hậu hay lỗi thời.
    Tuy rằng cậu chàng Omega xinh đẹp trước mắt này khi cười rộ lên sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền chọc trúng Thẩm Minh Húc.

    Mùi chất dẫn dụ trên người cũng rất dễ chịu, hơn nữa có vẻ tính tình khá tốt.
    Nhưng bọn anh đã gặp mặt bao giờ đâu!
    Tại sao lại phải để cho hai người không hề biết nhau kết hôn chứ?

    Thật nực cười!
    02
    “Con từ chối.” Thẩm Minh Húc bảo.
    Nụ cười trên gương mặt Bạch Sướng cứng đờ.

    Cậu chẳng ngờ sẽ bị Alpha từ chối.
    Cậu ngỡ rằng Thẩm Minh Húc sẽ đồng ý hôn ước này.
    “Hỗn láo, ông đang thông báo cho con biết chuyện, không phải hỏi ý kiến con!” Cây gậy trong tay ông cụ Thẩm gõ thật mạnh xuống đất.
    Thẩm Minh Húc nghe thấy lời ông mình lại càng giận hơn, “Dựa vào đâu mà bắt con lấy vợ, con còn chẳng quen cậu ấy!”
    Bạch Sướng nghe hắn nói vậy, mặt càng trắng bệch.
    “Chúng ta… Không quen sao…”
    “Anh trai lớn của em, không nhớ em sao…”
    03
    Thẩm Minh Húc và Bạch Sướng đã gặp nhau từ rất sớm.
    Rất sớm, rất sớm.
    Khi ấy Thẩm Minh Húc mới chỉ là cậu chàng 17 tuổi.

    Thẩm Minh Húc 17 tuổi và Thẩm Minh Húc 32 tuổi chẳng hề giống nhau.
    Thẩm Minh Húc thuở trẻ là một chàng trai xán lạn, mà Thẩm Minh Húc bây giờ đã trở thành một doanh nhân lọc lõi.
    Bạch Sướng không biết Thẩm Minh Húc của ngày hôm nay ra sao nhưng chàng Alpha năm 17 tuổi vẫn luôn khắc ghi trong lòng cậu.
    Thẩm Minh Húc khi ấy đối với Bạch Sướng 7 tuổi mà nói, chính là vị cứu tinh.

    Từ năm 7 tuổi ấy, Bạch Sướng đã bắt đầu nhớ thương Thẩm Minh Húc, cứ mãi nhớ thương đến tận năm 22 tuổi.
    22 tuổi, cậu bị đưa tới trước mặt Thẩm Minh Húc.
    Bởi vì ở nơi đây, Omega 22 tuổi mới có thể kết hôn.
    04
    Bạch Sướng là một đứa trẻ mồ côi, một Omega mồ côi.
    Chuyện này thật kỳ lạ.

    Bởi vì số lượng Omega rất ít mà khả năng sinh sản lại rất lớn, thường sẽ luôn được các gia đình che chở cẩn thận, xem như công cụ liên hôn.
    Nhưng Bạch Sướng lại là một đứa trẻ mồ côi bị cha mẹ bỏ rơi.
    Vì vậy trong cô nhi viện đông đảo Beta này, Bạch Sướng tự nhiên sẽ trở thành đối tượng bị xa lánh.
    Cô nhi viện định kỳ sẽ chào đón một số người có tiền.

    Bạch Sướng biết, trong những người có tiền kia, có người là người tốt, cũng có người là người xấu.
    Người có tiền tốt sẽ mang tới cho bọn nó rất nhiều đồ chơi, sách vở, thậm chí còn tu sửa phòng lớn.

    Mà người có tiền xấu sẽ lén lút sờ s0ạng nơi xấu hổ của những bạn nhỏ trong cô nhi viện, sau đó sẽ cho kẹo.
    Bạch Sướng không muốn bị sờ nên dưới tình huống như vậy sẽ trốn đi.

    Nó chẳng giỏi phân biệt người có tiền tốt, cũng như người có tiền xấu.
    Vì vậy, chỉ cần là người có tiền đến cô nhi viện, nó sẽ lén trốn đi, không gặp người.
    05

    Tuy rằng thỉnh thoảng cô nhi viện sẽ chào đón người có tiền xấu nhưng tất cả mọi người đều thích ông Thẩm.
    Bởi ông Thẩm là người ông tốt nhất đối với tụi trẻ.

    Hơn nữa, ông Thẩm không phải người có tiền xấu.
    Chỉ khi ông Thẩm tới, Bạch Sướng mới xuất hiện.

    Nhưng trẻ con trong cô nhi viện nhiều lắm, Bạch Sướng không chen được với tụi nó.
    Nó cũng muốn được ôm một cái,
    Nhưng nó không biết làm thế nào.

    Nó đứng xa quá.
    Bạch Sướng trộm đứng nơi góc tường nhìn đứa trẻ được ông Thẩm bế kia đầy hâm mộ.

    Nó cũng muốn được nâng lên thật cao, cũng muốn được dịu dàng xoa đầu.
    Đương lúc Bạch Sướng suy sụp, bỗng một đôi tay to lớn ôm nó lên.
    Một đôi tay to lớn, ấm áp và mạnh mẽ..
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 2: Gặp Lại


    06
    Bạch Sướng quay đầu lại nhìn, ừm, là một anh trai rất đẹp.
    Nhưng Bạch Sướng không biết anh đẹp trai này.

    Đột nhiên bị anh đẹp trai ôm, Bạch Sướng rất sợ.
    Ngay lúc nó sắp rơi nước mắt liền nghe thấy giọng nói hoảng loạn của anh đẹp trai, “Sao lại khóc rồi… Cậu bé này, anh chơi với em nhé, đừng khóc đừng khóc nha.”
    Sau đó anh đẹp trai bế Bạch Sướng ngồi trên tay mình, tay kia lau nước mắt trên mặt nó.

    Anh vừa lau, vừa dỗ dành: “Đừng khóc nha, đừng khóc, anh sai rồi, anh không ngờ sẽ doạ em khóc.”
    Bạch Sướng nghe lời nói dịu dàng của anh đẹp trai, dần dần nín khóc, không rơi nước mắt nữa.
    Nhưng nó vừa mới thôi rơi nước mắt, bỗng nghe anh đẹp trai bảo, “Ôi chao, sao vẫn khóc thế này.

    Anh thả em xuống nhé, chúng ta không khóc nữa nha.”
    Lần này còn khủng khiếp hơn, Bạch Sướng khóc còn to hơn khi nãy.
    Vừa nghe thấy anh đẹp trai không ôm nó nữa, nước mắt liền ào ra ồ ạt như mở vòi nước.
    07
    Thẩm Minh Húc nhìn đứa trẻ này đã một lúc lâu, nghĩ rằng nó cũng sẽ như các bạn nhỏ khác chạy tới chỗ ông nội muốn được bế.
    Nhưng không, đứa trẻ này chỉ đứng trong góc tường trông mong nhìn, hâm mộ trong mắt sắp hoá thành thực thể rồi mà chân vẫn chăng nhúc nhích lấy nửa bước.
    Thẩm Minh Húc không nhìn nổi nữa.

    Anh không thể chịu được cảnh đứa trẻ ngoan như vậy bị tủi thân.

    Vì vậy bước tới bế nó lên.
    Nhưng Thẩm Minh Húc không ngờ được.

    Anh chỉ bế cậu nhóc này lên thôi, sao lại khóc mãi không nín thế này.
    Dỗ mãi mà nhóc con không đỡ hơn, nhủ thầm có lẽ do mình bế làm nó sợ nên định thả nó xuống.
    Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, nhóc con lại càng khóc to hơn.
    Vừa khóc còn vừa túm chặt tay áo hoodie của Thẩm Minh Húc không buông.

    Nước mắt to như hạt đậu lã chã rơi trên quần áo Thẩm Minh Húc.
    08
    Bé ngoan khóc khiến người xót xa quá đỗi, Thẩm Minh Húc ôm nó trong lòng dỗ dành, vừa dỗ vừa vuốt lưng nó.
    Nước mắt nhóc con rơi trên cổ Thẩm Minh Húc, chẳng mấy chốc vai Thẩm Minh Húc đã ướt một mảng.
    “Ngoan nào, không khóc không khóc, dù sao em cũng phải nói anh nghe lý do em khóc chứ?” Thẩm Minh Húc dỗ dành, giọng nói vô thức dịu dàng hơn rất nhiều.

    “Hức… Em… Anh ơi… Đừng không ôm em…” Bạch Sướng ôm cổ Thẩm Minh Húc chẳng chịu buông, vừa nói vừa thút thít.
    Thẩm Minh Húc lại vỗ về nhóc con, “Không đâu không đâu, không phải đang ôm đây sao, đừng khóc nha.”
    Từ từ, Bạch Sướng dần thôi nức nở trong sự dỗ dành của Thẩm Minh Húc, không còn khóc nữa.
    Nhóc con khóc nửa ngày, lại còn khóc to như vậy nên đã khiến nhiều người chú ý.
    Thẩm Minh Húc cũng để ý tới ánh mắt của mọi người.

    Vừa nãy anh phát hiện, nhóc con bị các bạn nhỏ khác cô lập.
    Vì vậy liếc nhìn đám con nít nhốn nháo xung quanh, không khỏi phiền muộn trong lòng.

    Nhóc con trong ngực bắt đầu gà gật, bị ôm thế này nhất định sẽ ngủ không thoải mái.
    Vậy nên sốt ruột ho khan một tiếng, người bên cạnh yên lặng.

    Sau đó Thẩm Minh Húc ôm nhóc con rời đi.
    09
    Hành động của Thẩm Minh Húc đương nhiên cũng bị ông cụ Thẩm nhìn thấy.

    Ông không ngờ cháu trai nhà mình sẽ quan tâm tới một đứa trẻ như vậy.
    “Đứa trẻ cậu nhà bế kia… Là Omega duy nhất trong viện chúng tôi.” Viện trưởng cô nhi viện đứng cạnh ông cụ Thẩm lên tiếng.
    Ông cụ Thẩm quay sang nhìn viện trưởng.

    Ông thoáng cái đã hiểu rõ ý tứ trong lời viện trưởng cô nhi viện.
    Ông cụ Thẩm chẳng có ý gì với tụi trẻ.

    Nhưng nghĩ đến cháu trai nhà mình thích đứa bé này, vừa khéo nó lại là một Omega.

    Vậy biết đâu độ xứng đôi của hai đứa lại cao nữa thì chẳng phải dệt hoa trên gấm sao.
    Vì vậy, ông cụ Thẩm quay lại yêu cầu cấp dưới đi kiểm tra độ xứng đôi của đứa trẻ đó và Thẩm Minh Húc.
    Kết quả thu được ngoài mong đợi, độ xứng đôi của đứa trẻ ấy và Thẩm Minh Húc vậy mà lên đến 83%.

    Ai cũng không ngờ, một Omega trong cô nhi viện lại có độ xứng đôi với cậu chủ lớn nhà họ Thẩm cao đến như vậy.
    10
    Ông cụ Thẩm thử thăm dò Thẩm Minh Húc một chút, “Tiểu Húc, con thấy đứa bé ở cô nhi viện kia thế nào?”
    Lúc đầu Thẩm Minh Húc không rõ ông mình nhắc đến ai.

    Nhưng nghĩ lại thì hôm nay anh chỉ bận dỗ dành mỗi một đứa quỷ nhỏ thích khóc nhè thôi.

    Vì vậy gật đầu, “Rất đáng yêu, mỗi tội hay khóc.”
    “Con nói gì chứ, thằng bé mới 7 tuổi, tuổi này không khóc mới không bình thường.” Ông cụ Thẩm nhìn cháu trai nhà mình, rất hài lòng với câu trả lời của Thẩm Minh Húc.
    “Vậy con thích đứa bé này không?”
    “Thích chứ.” Ngoan như vậy, thơm thơm mềm mềm, tay cũng mềm, mỗi tội hơi thích khóc một chút.
    Ông cụ Thẩm gật đầu đồng ý.
    Vì vậy hai ông cháu cứ lệch sóng như vậy mà kết thúc một cuộc trò chuyện quan trọng..
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 3: Kết Hôn


    Sau khi hai ông cháu nói chuyện xong xuôi, ông cụ Thẩm lại tới cô nhi viện một chuyến.

    Lần này không giống như trước mà ông tới mang một đứa trẻ đi.
    Một đứa trẻ Omega.
    Bạch Sướng rất sợ hãi khi bị đưa đi nhưng nghĩ đến ông Thẩm bảo sau này lớn lên sẽ được gặp anh trai lớn là nó lại ngoan ngoãn theo ông Thẩm đi.
    Ông Thẩm không hề lừa nó, sau khi lớn lên nó được gặp anh trai lớn thật.
    Anh trai lớn cao hơn, đẹp trai hơn, trông càng đàn ông hơn, cũng càng A hơn nữa.
    Nhưng anh trai lớn của nó cũng quên nó rồi.
    12

    “Chuyện này con không được phép từ chối.”
    Vì vậy cậu chủ lớn nhà họ Thẩm – Thẩm Minh Húc bị một nhóm vệ sĩ áp giải tới Cục Dân chính.
    Có khi anh là người duy nhất trong lịch sử bị người khác ép buộc đi nhận giấy chứng nhận kết hôn mất.
    Còn cậu Omega đáng yêu xinh đẹp kia lại đang nhìn nhóm vệ sĩ áp giải anh chụp ảnh cùng cậu.
    “Sao cậu ấy lại không từ chối?” Thẩm Minh Húc nghĩ.
    “Chẳng lẽ là vì tiền?”
    “Hay vì mê đắm sắc đẹp của mình?
    13
    Đương nhiên Bạch Sướng không biết anh trai lớn của cậu đang lảm nhảm lung tung trong đầu.

    Cậu đang rất phấn khích.
    Anh trai lớn mà cậu muốn ở bên đã kết hôn với cậu rồi.
    Bọn cậu là vợ chồng, là loại đã được luật pháp bảo vệ.
    Mặc dù anh trai lớn không bằng lòng lắm nhưng anh trai lớn sẽ luôn nhớ đến ngày này.
    Thật tốt quá,
    Anh trai lớn là của mình.
    14
    Thẩm Minh Húc sắp phiền chết mất thôi.

    Anh cứ nghĩ nhận giấy chứng nhận kết hôn là xong việc rồi.

    Nhưng đâu ngờ, ngày ngày ông cụ Thẩm đều cho người đi theo anh.

    Những người mà ông cụ Thẩm tìm chẳng khác nào bà già, ngày nào cũng cằn nhằn lải nhải bên tai anh.
    Nào là “Cậu chủ, thời gian không còn sớm, nên về nhà rồi.”
    “Cậu chủ, giờ cậu đã là người có gia đình, không thể âu yếm thân mật với Beta khác nữa.”
    Quả thật là Thẩm Minh Húc tức chết mất thôi, âu yếm thân mật hồi nào, anh chỉ đỡ một Beta sắp ngã thôi.
    Vì chuyện này mà chẳng bao lâu sau, toàn thành phố đều biết cậu chủ lớn nhà họ Thẩm kết hôn rồi!
    Còn ngoan như em bé mà về nhà đúng giờ, cũng chẳng còn phóng túng nơi các quán bar nữa.
    Bị vợ quản chặt.
    Bạn bè bên ngoài đều ồn ào đòi Thẩm Minh Húc dắt vợ đến ra mắt, xem xem rốt cuộc là cực phẩm phương nào mà có thể khiến Thẩm Minh Húc bị quản nghiêm đến vậy.
    Thẩm Minh Húc: Tui tủi thân lắm mà tui hổng dám nói.
    Vậy nên Thẩm Minh Húc chỉ đành về nhà lăn lộn với chàng vợ Omega của mình.
    15
    Bạch Sướng nghĩ mãi không thông.

    Tại sao Thẩm Minh Húc biểu hiện bài xích hôn sự của bọn cậu như vậy mà ngày nào cũng ngoan ngoãn về nhà.
    Nhưng Thẩm Minh Húc về nhà, cậu nhất định sẽ phải nấu cơm.
    Bạch Sướng cảm thấy thật là phiền.

    Cái người Alpha còn chẳng nhớ nổi cậu là ai mà cậu vẫn phải nấu cơm cho anh.
    Dựa vào đâu chứ?
    Nhà họ Thẩm giàu như vậy mà không mời nổi một đầu bếp sao?
    Vậy nếu nhỡ may cậu không biết nấu cơm thì có khi nào Thẩm Minh Húc sẽ bị đói chết không? Hơn nữa, tại sao sau khi kết hôn cứ phải là Omega nấu cơm?
    Mặt khác, sau khi hai người chung sống một thời gian, Bạch Sướng phát hiện.
    Thẩm Minh Húc và anh trai lớn trong tưởng tượng của cậu hoàn toàn không giống nhau.
    Anh trai lớn trong trí nhớ của cậu rất dịu dàng nhưng anh chàng Alpha thật sự bên cạnh cậu đây lại chẳng hề dịu dàng như ánh mặt trời chút nào.
    Trước kia, anh trai lớn sẽ dỗ dành cậu.
    Nhưng Thẩm Minh Húc bây giờ sẽ không.

    Anh đối xử với cậu không tệ nhưng cảm giác xa cách giữa hai người không sao xoá bỏ được.
    Cậu biết Thẩm Minh Húc không muốn tiếp xúc nhiều với cậu.
    ____________________
    Thẩm Minh Húc: Nhất định là cậu ấy mê đắm sắc đẹp của mình!
    Bạch Sướng: Bị điên à!.
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 4: Nấu Cơm


    16
    Thẩm Minh Húc cảm thấy cậu Omega gả cho mình thật kỳ lạ.

    Bình thường thì không sao nhưng chỉ cần liên quan đến vấn đề nấu cơm, Omega lại không hài lòng lắm.

    Hồi đầu Thẩm Minh Húc còn cho rằng nguyên do là bởi Omega không biết nấu cơm, nấu xong có khi không ăn được.

    Ngờ đâu Thẩm Minh Húc ăn một lần liền nghiện.

    Cơm ngoài là cái thá gì chứ,
    Còn chẳng ngon bằng cơm Omega nhà làm.

    Vậy nên Thẩm Minh Húc càng không hiểu nguyên nhân tại sao Omega không vui.

    17

    Thẩm Minh Húc nghĩ, ngày nào cũng để Omega nấu cơm thật khó chịu.

    Vì vậy, Thẩm Minh Húc bắt đầu lén lút học nấu ăn.

    Trong một căn nhà khác, anh tìm một bác gái học một thời gian thật lâu mới miễn cưỡng học xong vài món đơn giản.

    Vậy nên, xế chiều ngày hôm đó bèn tung ta tung tăng mang món ăn mình nấu về nhà.

    “Thế nào?” Thẩm Minh Húc căng thẳng nhìn Omega.

    Bạch Sướng nếm hai món ăn trên bàn, “Tạm được.


    Tuy rằng cậu biết đây là Thẩm Minh Húc làm, nhưng vẫn chẳng thể nói ra được một lời hay ý đẹp nào.

    Cậu sợ lương tâm mình cắn rứt.

    18
    Dù rằng cơm Thẩm Minh Húc nấu đều không thể khen ngon nhưng dù sao cũng là cơm Alpha sẵn lòng làm.

    Điều này khiến Bạch Sướng cảm thấy thật là vui.

    Trước đây Bạch Sướng đều nghe người khác nói: “Omega nên ở nhà ngoan ngoãn nấu cơm, ngoan ngoãn chăm con.


    Mỗi lần nghe được những lời này cậu đều tỏ vẻ đồng ý ngoài mặt nhưng thật ra trong lòng vô cùng phiền muộn.

    Dựa vào đâu chứ? Tại sao chỉ có Omega làm những việc này? Alpha không thể làm ư?”
    Cậu cho rằng Thẩm Minh Húc cũng sẽ như vậy.

    Dẫu gì Thẩm Minh Húc bây giờ và anh trai lớn trước kia hoàn toàn chẳng giống nhau chút nào.

    Nhưng cậu không ngờ, Thẩm Minh Húc sẽ chủ động đưa ra đề nghị hai người thay nhau nấu cơm.

    Bạch Sướng bỗng cảm thấy hình như Thẩm Minh Húc cũng không thay đổi theo hướng hư hỏng quá nhỉ.

    19
    Hồi đầu, Thẩm Minh Húc rất không vui khi bị ép về nhà mỗi ngày nhưng lâu dài cũng dần quen.

    Để đến sau này, Thẩm Minh Húc thậm chí còn cảm thấy về nhà cũng rất tốt.

    Mỗi ngày ngồi trên sô pha chờ phim chiếu, hay xem chương trình tạp kỹ cùng Omega cũng thật thư thái.

    Dần dần rời xa quán bar vũ trường, lỗ tai được yên bình hơn nhiều.

    Điều không tốt duy nhất là rất ít uống rượu.

    Không không không, không chỉ là uống rượu đâu.

    Ngay cả thuốc lá cũng rất ít hút.

    Lúc hai người vừa mới ở chung, Thẩm Minh Húc từng hút thuốc trước mặt cậu Omega.

    Omega chẳng mở miệng nói lời nào nhưng lát sau bắt đầu ho.

    Vì vậy, Thẩm Minh Húc dần dần không còn hút thuốc trong nhà nữa.

    20
    Kể từ khi Thẩm Minh Húc học được cách ngoan ngoãn về nhà, vệ sĩ ông cụ Thẩm phái ra dần bớt đi.

    Hôm nay Thẩm Minh Húc ở nhà ăn cơm, bỗng thèm đi uống một chén.

    Vì vậy, hơn nửa đêm hẹn một đám bạn đi uống rượu.

    Rạng sáng, Bạch Sướng bị một cú điện thoại đánh thức, quả tình là phiền muốn chết.

    Nhận điện thoại, ồ, ra là bạn của Thẩm Minh Húc.

    Bạn Thẩm Minh Húc bảo Bạch Sướng tới quán bar nhận người về.

    Thật phiền phức, Bạch Sướng nghĩ.

    Nhưng vẫn đàng hoàng tới quán bar.

    Vào quán bar, đập vào mắt là Thẩm Minh Húc đang say bí tỉ.

    Người Alpha nồng nặc mùi rượu, bên cạnh còn có vài người bạn của anh.

    Lúc Bạch Sướng đẩy cửa vào, tất cả mọi người đều nhìn cậu.

    Bạch Sướng chẳng cảm thấy ngại ngùng hay lúng túng, thoải mái mặc kệ bọn họ nhìn.

    Cậu cũng đang quan sát bạn bè của Thẩm Minh Húc.

    Trong đó có Alpha, cũng có Beta, chỉ có Omega là không có.

    ____________
    Bạch Sướng: Tôi là bảo mẫu chắc?.
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 5: Uống Rượu


    21
    Đương nhiên Bạch Sướng không biết mình đã nổi tiếng khắp nhóm bạn bè của Thẩm Minh Húc hết lần này đến lần khác.

    Tuy cậu nhận ra sự hiếu kỳ trong mắt những người kia nhưng chẳng nghĩ xa rốt cuộc vì lý do gì.
    “Cảm ơn cuộc gọi của mọi người.” Dứt lời liền đỡ Thẩm Minh Húc ra ngoài.
    Thẩm Minh Húc cao hơn Bạch Sướng cả một cái đầu.

    Bạch Sướng khó mà dìu anh đi một mình được.
    Vì vậy một Alpha tiến tới đỡ tay còn lại của Thẩm Minh Húc.
    “Cảm ơn.” Bạch Sướng nói với Alpha kia.

    Alpha cười cười với Bạch Sướng, “Khỏi cần.”
    À, đây là người gọi điện cho mình.
    22
    Xe dừng cách cửa quán bar một đoạn.

    Hai người đỡ Thẩm Minh Húc say ngật ngưỡng.
    “Sao cậu lại kết hôn với Thẩm Minh Húc?” Alpha mở miệng hỏi.
    Bạch Sướng nghi hoặc nhìn Alpha chẳng đáp lời.
    Dường như Alpha nhìn thấu sự khó hiểu của Bạch Sướng nên mở miệng giải thích: “Thẩm Minh Húc nổi tiếng không thích Omega.

    Cậu ta chỉ giao du với Beta hoặc Alpha.”
    “Từ sau khi kết hôn, Thẩm Minh Húc không hề ra ngoài chơi nên tất cả mọi người đều bảo cậu ta bị vợ quản nghiêm.”
    “Mọi người đều không ngờ cậu ta sẽ lấy Omega, càng không ngờ Omega của cậu ta lại trông… Ôn hoà như thế.”
    “Chúng tôi đều nghĩ rằng phải là một Omega mạnh bạo mới có thể khiến Thẩm Minh Húc bị quản nghiêm được.”
    Bạch Sướng bỗng cắt ngang lời Alpha, “Tại sao Thẩm Minh Húc không giao du với Omega?”
    Alpha ngẩn người, sau đó rằng, “Bọn tôi cũng không rõ lắm, chắc là bởi mối tình đầu của cậu ta là… Beta?”
    23
    Bạch Sướng không ngờ chỉ đi nhận Thẩm Minh Húc về thôi mà có thể đào được cả lịch sử tình trường của anh.
    Nhưng Bạch Sướng không bày tỏ cảm xúc gì, nghe xong chỉ lạnh nhạt nói một lời cảm ơn rồi mang Thẩm Minh Húc đi.
    Bạch Sướng không bận tâm những chuyện hư hỏng trước kia của Thẩm Minh Húc nhưng cậu cũng chẳng muốn dây dưa không rõ ràng với Thẩm Minh Húc.

    Nếu hai người đã lấy nhau rồi thì phải sống chung cho đàng hoàng.
    Chờ tới khi mang được Thẩm Minh Húc về nhà, Bạch Sướng đã mệt đến thở không ra hơi.
    Bạch Sướng nhìn Alpha nằm ngủ say như heo chết trên giường, bỗng phát cáu.
    Cái đồ khốn nạn này, đã chê Omega rồi còn để cậu phải đi đón anh.
    Vừa lầu bầu vừa cầm khăn ấm lau mặt cho Thẩm Minh Húc.
    24
    Rất gợi đòn, Bạch Sướng càng nghĩ càng giận.
    “Anh ta không thích mình, sao mình phải chăm sóc anh ta, còn phải lau người cho nữa.”
    “Đã chê Omega rồi mà còn ngày nào cũng ở chung với mình.”
    Bạch Sướng càng nghĩ càng sôi máu.

    Vì vậy vứt luôn khăn nóng lên mặt Thẩm Minh Húc.
    Thẩm Minh Húc bị nóng kêu “Ui” một tiếng.
    Bạch Sướng hớt hải lấy khăn ra.

    Vừa bỏ khăn xuống đã thấy gương mặt Alpha hơi đỏ lên.
    Vì vậy Bạch Sướng lại vội vàng lấy khăn mặt lạnh hơn một chút nhẹ nhàng lau cho anh.
    Bắt nạt thì chính mình lại đau lòng.

    Vậy phải làm sao bây giờ.

    Bạch Sướng thở dài một hơi, dọn dẹp Thẩm Minh Húc xong mới trở về phòng.
    25
    Lúc Thẩm Minh Húc tỉnh lại, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, khác hoàn toàn những lần say rượu khi xưa.
    Mỗi lần anh ra ngoài uống rượu về nhà đều là ngả đầu ra đã ngủ.

    Sáng hôm sau ngủ dậy, toàn thân hôi rình, quan trọng nhất là khó chịu, như bị ai đánh.
    Thẩm Minh Húc nghĩ có lẽ là cậu Omega lau người cho mình.
    Ài, có vợ ở nhà thật là tốt.
    Lần này Thẩm Minh Húc nếm được trái ngọt nên bắt đầu chạy ra ngoài.
    Số lần đi nhậu dần tăng lên.

    Đôi khi anh sẽ báo với Bạch Sướng, nhưng cũng có khi đi luôn chẳng báo.
    Ban đầu Bạch Sướng còn nhẫn nhịn chăm sóc Thẩm Minh Húc nhưng càng ngày càng thấy phiền.
    Dựa vào đâu chứ? Cậu là giúp việc miễn phí chắc?
    _____________
    Thẩm Minh Húc: Có vợ thật là tốt..
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 6: Không Nghĩ Ra Tiêu Đề


    26
    Vì vậy mà hôm nay, Thẩm Minh Húc lại muốn tới quán bar tiếp.

    Biết Bạch Sướng sẽ tới đón nên ngay cả chìa khoá xe anh cũng chẳng thèm cầm.
    Bạch Sướng âm u bảo: “Em muốn khoá cửa.”
    “Tại… Tại sao vậy?” Thẩm Minh Húc nghe vậy liền không vui, khoá cửa rồi thì anh phải làm sao đây.
    “Anh có phiền không hả, lúc nào cũng để em phải đi đón anh.” Bạch Sướng bảo.
    Thẩm Minh Húc vừa nghe, tự biết đuối lý, chỉ đành trông mong nhìn Bạch Sướng.
    “Muốn ra ngoài uống rượu thì anh cũng khỏi về.

    Anh uống rượu người khổ chính là em.” Bạch Sướng liếc sang Thẩm Minh Húc.
    Bây giờ cậu chẳng còn khách khí với Thẩm Minh Húc nữa.
    Alpha này thật là phiền.
    27
    Thẩm Minh Húc cũng tự biết dạo này mình quá đáng.

    Nhưng đã lâu lắm anh không chơi bời đâu nên mấy nay hơi quá đà.
    “Anh sai rồi, anh không đi uống rượu nữa.” Thẩm Minh Húc nhìn cậu Omega đang nổi giận, bảo.
    Bạch Sướng cảm thấy Thẩm Minh Húc phiền chết, “Anh thích uống thì uống, em không muốn quản anh.”
    “Say xỉn bên đường cũng đừng gọi em.”
    Thẩm Minh Húc thấy vợ mình khó chịu liền vội vàng xuống nước, “Không uống, không uống, sau này sẽ ở nhà.”
    Hai tay Bạch Sướng chống nạnh, ngẩng đầu nhìn Thẩm Minh Húc.
    Dáng vẻ người Alpha cao lớn cúi đầu trước mắt mình đây, cứ mãi bày tỏ đã làm sai thật buồn cười.
    Nhưng Bạch Sướng biết, Thẩm Minh Húc bằng lòng cúi đầu đầu nhận sai đã là rất hiếm thấy.
    “Hừ.”
    28
    Thật ra hồi đầu Bạch Sướng vẫn nghĩ Thẩm Minh Húc chỉ nói mồm mà thôi, chắc chắn vẫn sẽ lén lút đi uống rượu.
    Đám Alpha lúc nào chẳng vậy.

    Ngoài miệng phát ngôn câu nào xuôi tai câu ấy nhưng thực tế, hành động lại khiến người thất vọng vô cùng.

    Chỉ là cậu chẳng ngờ, Thẩm Minh Húc vậy mà thật sự không ra ngoài uống rượu thật.
    Thẩm Minh Húc bây giờ tan tầm còn về sớm hơn cả cậu, về nhà rồi liền ngoan ngoãn cơm canh đầy đủ chờ Bạch Sướng về.
    Thẩm Minh Húc đang muốn lấy lòng cậu Omega nhà mình.
    Anh sợ Bạch Sướng lén mách ông cụ chuyện mình ra ngoài uống rượu.
    Thật ra Thẩm Minh Húc nghĩ nhiều rồi.

    Bạch Sướng chưa bao giờ có loại suy nghĩ này, cũng chẳng hề nghĩ rằng Thẩm Minh Húc tuyệt đối sẽ không có cơ hội ra ngoài uống rượu lần thứ hai.
    29
    Hai người đã lấy nhau được vài tháng.

    Trong đó cũng từng có cãi vã, chiến tranh lạnh, từ xa lạ đến quen thuộc.
    Bài xích của Thẩm Minh Húc với Bạch Sướng theo hai người chung sống cũng chậm rãi vơi đi.
    Tuy Thẩm Minh Húc không thích Omega.

    Nhưng với anh mà nói, Bạch Sướng có thể xem là một đối tượng kết hôn hoàn mỹ.
    Bạch Sướng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của anh, cũng sẽ chẳng chủ động ra nhập vào các mối quan hệ của anh.
    Trên lý thuyết, hẳn là Thẩm Minh Húc sẽ cảm thấy vui mừng đối với hành động này của Bạch Sướng.

    Nhưng nhìn dáng vẻ chẳng hề để tâm của Bạch Sướng lại làm lòng anh khó xử.
    Chẳng phải vẫn bảo rằng Omega có tính chiếm hữu rất mạnh với Alpha của mình sao?

    Tại sao Bạch Sướng không có với mình?
    Chẳng lẽ bởi vì hai người vẫn chưa hoàn thành bước đánh dấu cuối cùng ư?
    30
    Từ khi Bạch Sướng biết Thẩm Minh Húc quên mình, thái độ với anh liền thay đổi.
    Cậu từng thử làm Thẩm Minh Húc nhớ lại mình.
    Bạch Sướng từng thử nhắc trước mặt anh rằng khi xưa anh đã tới cô nhi viện.
    Thái độ của Thẩm Minh Húc là thờ ơ có lệ.
    Bạch Sướng hỏi anh, “Vậy anh còn nhớ đứa bé Omega mà anh bế hồi đó không?”
    “Ai còn nhớ được chuyện từ hồi xưa xửa xừa xưa vậy nữa.

    Hơn nữa trước đây anh cũng thường đi cùng ông nội đến cô nhi viện.”
    “Anh bế nhiều trẻ con lắm.”
    Bạch Sướng nghe được câu trả lời của Thẩm Minh Húc, nói không thất vọng hiển nhiên là giả nhưng cậu chẳng thể biểu hiện ra ngoài.
    Cậu chỉ lẳng lặng xoay người, đáp lại lời Thẩm Minh Húc, “Không có gì, em hỏi vu vơ thôi.”
    “Không cần để ý, dù sao cũng qua lâu vậy rồi.”.
     
    Chàng Dâu Nuôi Từ Bé Của Thẩm Minh Húc
    Chương 7: Ăn Mì Không Mấy Bạn


    31
    Thẩm Minh Húc cảm thấy Omega thật là một sinh vật khó hiểu nhất thế giới.

    Từ sau khi anh trả lời vấn đề của Bạch Sướng, anh đã bị Bạch Sướng lạnh nhạt.
    Thẩm Minh Húc nghĩ mình đâu có làm gì sai, sao Omega nhà mình lại đột nhiên lãnh đạm với mình.
    Chẳng lẽ là đã tới kỳ lãnh đạm?
    Hay là đã đến lúc nên hâm nóng rồi?
    Nhưng bấm ngón tay tình toán thì hai người họ mới kết hôn được bao nhiêu tháng chứ, còn hơn một tháng nữa mới tới nửa năm đấy.
    Sao đã chán ghét mình rồi, chẳng lẽ mình chưa đủ giàu? Hay do mình chưa đủ đẹp trai nhỉ?
    Lẽ nào Bạch Sướng có A khác bên ngoài?
    32

    Thẩm Minh Húc càng nghĩ càng thái quá, càng nghĩ càng thấy đúng.

    Nếu không vì sao Omega lại đột nhiên chiến tranh lạnh với mình.
    Không khen anh nấu cơm ngon thì thôi đi, đã vậy còn không chịu chơi game cùng anh.
    Anh đã sẵn lòng không ra ngoài uống rượu vì Bạch Sướng rồi, để Bạch Sướng chơi game cùng anh một xíu thôi thì có sao chứ.
    Hơn nữa, chơi game rất hay, không chỉ có thể giết thời gian mà còn có thể vun đắp tình cảm của hai người, còn có thể rèn luyện phản xạ nữa chứ.
    Đã vậy, chơi game nhiều có thể giúp các ngón tay linh hoạt hơn, tránh cho sau này hai người già đi trở nên đãng trí tuổi già.
    Bạch Sướng:??? Bị điên à?
    33
    Đương nhiên Bạch Sướng không biết những thứ suy nghĩ nội tâm này của Thẩm Minh Húc.

    Chỉ là dạo này cậu bận vẽ.
    Trước kia, Bạch Sướng là sinh viên mỹ thuật.

    Tốt nghiệp không bao lâu, cậu đã bị ông cụ Thẩm mang đến chỗ Thẩm Minh Húc.

    Sau đó, hai người họ liền kết hôn.
    Hồi đầu Bạch Sướng có thể thản nhiên cọ ăn cọ uống bên cạnh Thẩm Minh Húc nhưng được một thời gian thì cậu bắt đầu thấy ngại.
    Hơn nữa, Thẩm Minh Húc lại chẳng thích cậu.

    Sau này hai người ly hôn, tuy không phải cậu chẳng thể nhận được một đồng một cắc nào.
    Nhưng tiền của Thẩm Minh Húc không phải tiền của cậu.

    Nếu cậu không có tiền, vậy nhất định cậu phải đi kiếm rồi!

    Vì vậy, Bạch Sướng nhận làm một số tranh minh hoạ.
    Bạch Sướng tốt nghiệp một trường nổi tiếng, muốn kiếm việc tự nhiên cũng trở nên dễ dàng.
    Chuyện này chẳng phải là nhận việc cho lắm rồi đến khi giao bản thảo lại phải cày đêm sao.
    Tục ngữ có câu, lúc nhận thì vui, lúc giao sấp mặt.
    34
    “Không đúng, không đúng, rất không đúng.” Thẩm Minh Húc nghĩ.
    Hôm nay Bạch Sướng lại từ chối lời mời của anh!
    Rốt cuộc là Thẩm Minh Húc chưa đủ đẹp trai hay là game chưa đủ hay!
    Sau đó Thẩm Minh Húc giận.

    Đương nhiên anh không dám cãi nhau với Bạch Sướng, càng đừng nói đến đánh nhau.
    Alpha đánh người không phải Alpha tốt, Alpha đánh vợ mình càng không phải người.
    Vì vậy Thẩm Minh Húc nổi giận đùng đùng chạy về phòng ngủ giận dỗi, cơm tối cũng không chịu nấu.
    Bạch Sướng chạy bản thảo xong xuống nhà chợt nhận ra trong nhà chưa có cơm.

    Cậu chẳng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Thẩm Minh Húc lười không muốn nấu.
    Vì vậy cậu đành tạm chấp nhận ăn đại cái gì đấy.
    35
    Cảnh tượng Thẩm Minh Húc thấy khi bước xuống tầng chính là bóng lưng cô đơn của Bạch Sướng đang một thân một mình ngồi nơi phòng ăn.
    Anh tới gần ngó một cái, ôi khủng khiếp, chỉ một cái ngó thôi nhưng làm trái tim Thẩm Minh Húc đầy xót xa.
    Vợ của Thẩm Minh Húc anh vậy mà phải ăn mì tôm trong nhà! Mì tôm! Ăn mì tôm!
    Anh là ai chứ? Là Thẩm Minh Húc đấy! Là cậu chủ lớn nhà họ Thẩm đấy nhé!
    Vợ của anh sao có thể chịu uất ức một thân một mình ăn mì tôm một cách đáng thương như vậy được!
    Vì vậy Thẩm Minh Húc vội vàng cướp mì của Bạch Sướng, hai miếng ăn sạch.

    Sau đó lau cái miệng đầy dầu.
    Tiếp đến, anh chàng Alpha này quay đi, đích thân vào bếp nấu bữa tối cho Bạch Sướng.
    Suốt cả quá trình, Bạch Sướng đều ngơ ngác, chẳng biết Alpha này đang muốn làm gì.
    Đói sao? Vậy sao Thẩm Minh Húc không nấu luôn đi mà còn phải cướp mì thừa của cậu?
    “Alpha đều khó hiểu như thế ư?” Bạch Sướng nghĩ.
    Lát sau, Thẩm Minh Húc bưng một bát mì ra ngoài.
    Phía trên toả khói nóng hôi hổi, trong bát còn có hai quả trứng trần vàng óng béo ngậy.
    “Ăn đi, sau này ăn ít mì tôm thôi.” Thẩm Minh Húc dửng dưng bảo, nhưng thực tế đang lén lút nhìn trộm Omega.
    Bạch Sướng nhìn bát mì trước mặt, hai mắt bỗng đỏ hoe.

    Cậu chẳng biết tại sao, rõ ràng cũng chỉ là một bát mì bình thường mà thôi.
    Có thể là bởi mì rất ngon,
    Cũng có thể là bởi người nấu mì trần trứng là Thẩm Minh Húc,
    Hoặc cũng có lẽ là bởi đây là lần đầu tiên Bạch Sướng được ăn một món ăn đặc biệt được nấu vì cậu?
    _____________________
    Thẩm Minh Húc: Cái cậu Omega này lúc nào cũng quyến rũ tui!
    Bạch Sướng: Anh trai lớn lớn lên thành thiểu năng mất rồi, phải làm sao đây?.
     
    Back
    Top Bottom