Cập nhật mới

Khác CHANBAEK - ĐỘC SỦNG

Chanbaek - Độc Sủng
Chương 79


Sau nụ hôn nồng cháy kéo dài hơn chục phút, đến khi Bạch Hiền nghẹt thở thì Phác Xán Liệt mới chịu dừng lại.

Các khách mời phía dưới đồng loạt im lặng, ánh mắt chớp chớp nhìn cảnh tượng ngọt ngào trước mắt.

Mục Lâm đen mặt, từ phía chỗ phù rể đứng ra, gương mặt đẹp trai nhăn nhó nói "Này hai người, lễ cưới vẫn chưa kết thúc đâu!

Muốn động phòng thì phải chờ đi chứ!

Trước mặt những con người F.A như chúng tôi mà khoe khoang vậy hả?"

"Cậu mà cũng ế sao Lâm?"

Phác Xán Liệt một tay ôm eo cậu, bước xuống bậc thềm.

"Thôi nào, ra kia uống ly rượu mừng đi!

Đợi mãi..."

Gia Vĩnh khoác vai Mục Lâm, cười nói

"Phải đấy!"

Mạc Thiên nói, Hữu Cảnh gật đầu

Năm người kéo nhau ra một chiếc bàn nhỏ, đã để sẵn 5 ly rượu vang đỏ thơm nồng.

Hô "cheer" một cái rồi cùng cạn ly.

Bốn người kia thì uống hết còn Bạch Hiền dưới sự giám sát của ông chồng mới cưới, cậu chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ.

Năm người nói chuyện vui vẻ một chút rồi đôi vợ chồng mới cưới lại đi thăm hỏi, nhận lời chúc mừng của nhiều người khác.

Đi nhiều cũng mỏi chân, mà Phác Xán Liệt thì trước giờ thương vợ khỏi phải nói.

Anh nhíu nhíu mày, bất ngờ đưa tay bế cậu lên làm cậu giật mình ôm lấy cổ anh.

Trong sự kinh ngạc của nhiều người, anh nói

"Hôm nay rất vinh hạnh cho vợ chồng tôi khi có các vị đến đây chúc phúc cho chúng tôi.

Các vị cứ đến nhà hàng trước, vợ của tôi không được khỏe nên không thể tiếp đón các vị thật chu đáo được nên nếu có ai cảm thấy bất mãn, có thể trực tiếp lên tiếng!"

Phác Xán Liệt đã nói như vậy thì có ai mà dám lên tiếng bất mãn chứ?

Dù trong lòng có chút bất mãn thật.

Vì thế anh không ngại ánh mắt của mọi người, trực tiếp bế cậu về phòng tân hôn.

Mà vụ ném hoa ai cũng mong đợi kia lại vô cùng hụt hẫng khi người đàn ông nào đó không tiếc tay ném luôn cho vệ sĩ bên cạnh.

Trong căn phòng nguy nga tráng lệ được thiết kế với gam màu chủ đạo là trắng tinh, theo phong cách Châu Âu cổ điển giống như các bậc quý tộc.

Nơi đây là phòng tổng thống, trong tầng cao nhất của khách sạn.

Vừa bước vào phòng là có thể thấy được toàn bộ cách bày trí đồ vật cũng như khung cảnh của cả thành phố.

Cánh cửa phòng ngủ bị Phác Xán Liệt đạp tung ra hai bên, anh bế Bạch Hiền trên tay còn cậu thì xấu hổ rúc vào ngực anh, che đi gương mặt đỏ bừng của mình.

Trên chiếc giường Kingsize màu trắng, những cánh hoa hồng đỏ rực xếp thành hình trái tim, trong đó còn có chữ Love forever.

Anh bế cậu đi tới giường lớn rồi đặt nhẹ cậu xuống, thân hình cao lớn cũng theo đó mà nằm đè lên.

Bạch Hiền hai tay chống lên ngực anh, lúng túng nói "Liệt, chúng ta còn phải tiếp khách đó!

Anh..."

"Vợ à, em định để anh nhịn đói đến khi nào nữa!

Lúc hôn em là anh đã không chịu nổi rồi!"

"Chúng ta xuống ăn tiệc đi được không anh?

Có lẽ mọi người đang đợi đó"

"Vợ yêu, không phải em không hiểu ý anh muốn gì..."

"Nhưng mà..."

"Suỵt!

Ngày hôm nay, anh không muốn mất đi chút thời gian nào cả, em là của anh...Light"

Nói xong, tay anh bắt đầu không an phận sờ loạn lung tung.

Bạch Hiền suýt chút nữa thì phát ra tiếng rên nhẹ, cậu đen mặt bắt lấy tay anh, dù trong lòng biết anh đã đã muốn thì khó lòng thoát thân nhưng

"Anh...anh đi tắm trước đi!"

"Được!"

Thấy bộ dạng khẩn trương của vợ yêu, Phác Xán Liệt cười thầm, giả bộ suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.

Bạch Hiền bối rối lấy chăn che người lại, nói thật cậu rất khẩn trương, đã thế hôm nay lại là ngày động phòng, lại càng khẩn trương hơn nữa.

Dù không phải là lần đầu tiên nhưng cũng không tránh khỏi việc ngại ngùng.

Đang suy nghĩ lung thì cánh cửa phòng tắm chợt mở ra, Phác Xán Liệt cả người trần trụi, chỉ quấn độc nhất một chiếc khăn tắm màu trắng quanh hông, che đi phần cần che nhất.

Thân hình 6 múi cùng nước da rám nắng đẹp đến mê người.

Nhưng người nào đấy trên giường thì không có tâm trí đâu mà thưởng thức.

Làn sao đây?

Sao anh ấy lại tắm nhanh vậy?

Làm sao bây giờ?

Thấy anh từng bước từng bước tới gần mình mà cậu lúng túng.

Bật dậy cười tươi như hoa, nhưng chính là để che đi sự rộn rạo trong lòng.

"Em....em...đi tắm...để em đi tắm đã..."

"Không cần" Nói còn làm hành động rúc vào cổ cậu hít một hơi, nhếch môi cười "Bảo bối của anh rất thơm!"

"Để em đi tắm đi...được không?"

Cậu nhanh tay đẩy anh ra, chân chưa chạm xuống nền gạch thì anh đã nhanh chóng đè lên người cậu

"Đừng mà, người em toàn mồ hôi thôi!"

"Hiền, tất cả hãy giao cho anh, được không?

Anh sẽ bù đắp lại cho em lần đầu tiên..."

Phác Xán Liệt nghiêm túc nói "Anh biết anh đã rất tàn nhẫn khi lấy đi lần đầu của em không chút thương tiếc, em đã đau và không thoải mái...anh biết, vậy nên hãy để anh bù đắp cho em được không?"

"Liệt...

" Cậu cảm động

Phác Xán Liệt nhẹ nhàng áp môi mỏng xuống má cậu rồi di chuyển đến đôi môi đỏ mọng.

Xong tay anh vuốt ve mái tóc cậu, lại in lên trán cậu một nụ hôn.

Cảm giác được tình yêu anh gửi gắm trong từng chiếc hôn, trái tim đang yên bỗng trở nên loạn nhịp.

Bạch Hiền cảm nhận nụ hôn đó như dòng điện chạy qua.

Chỉ cần chạm vào thôi cũng đủ khiến mình tê dại.

Vì vậy mà hơi thở cậu có chút gấp gáp, gương mặt cũng đỏ ửng hết cả lên.
 
Chanbaek - Độc Sủng
Chương 80


"Bảo bối, thả lỏng ra nào!" thấy Bạch Hiền căng thẳng, cơ thể vì thế mà trở nên cứng ngắc.

Phác Xán Liệt không khỏi thấy buồn cười, anh dịu giọng dỗ cậu.

Bạch Hiền thở hồng hộc, đôi môi đỏ mọng đã sưng đỏ "Em...em thấy khẩn trương" nghe cậu nói, anh liền ngẩn người, vợ của anh thật đáng yêu.

"Tiểu yêu tinh, anh đã bảo là đừng lo lắng, nghe anh...tất cả giao hết cho anh, việc của em là chỉ cần cảm nhận thôi!"

"Dạ..."

Bạch Hiền nghe anh dỗ ngọt, dần dần yên tâm mà buông lỏng tâm trạng, khẽ gật đầu với anh.

Nếu đã chấp nhận giao hết cho người mình yêu thì cậu cũng không nên xấu hổ làm gì.

Khóe môi Phác Xán Liệt cong lên, đột nhiên hạ người xuống, trực tiếp hôn lên môi cậu, không thô bạo mà rất dịu dàng.

Anh vươn đầu lưỡi tiến vào trong miệng cậu, cùng cậu dây dưa thật lâu.

Bạch Hiền cũng nhắm mắt tiếp nhận, hai cánh tay chủ động vòng qua cổ anh kéo sát lại.

Phối hợp đáp trả Phác Xán Liệt, cùng lưỡi quấn quýt triền miên.

Trong nháy mắt, cả hai cơ thể nóng bừng khó chịu.

Phác Xán Liệt bắt đầu cởi bộ đồ cưới của cậu ra, vứt đi cái khăn tắm vướng víu trên người, hai cơ thể trần trụi một lần nữa càng áp sát nhau hơn.

Đôi môi anh rời khỏi môi cậu, nhẹ nhàng hôn lên từng bộ phận trên cơ thể cậu tựa như xem nó là vật trân quý.

Mỗi nơi đều để lại ấn ký màu hồng nhạt trên làn da trắng nõn mềm mại.

"Ưm..." vì kích thích, Bạch Hiền rên nhẹ, tiếng rên này như ngọn lửa đốt cháy trong người Phác Xán Liệt.

Anh cảm thấy mình như bị khiêu khích, bàn tay đang du ngoạn trên thân thể mềm mại kia được đà di dời xuống nơi tư mật ẩm ướt, sau đó nhẹ nhàng tách hai chân cậu ra.

"Hiền..." anh nỉ non bên tai cậu, giọng nói tràn ngập nhu tình.

"Anh yêu em, rất rất yêu em...Hiền của anh, cho anh được không?

Anh rất muốn em..." nghe anh nỉ non, thanh âm dịu dàng như muốn dụ dỗ mình, cậu mỉm cười nói "Được"

Nghe thấy cậu đã đồng ý, Phác Xán Liệt cười tươi, áp xuống môi cậu một nụ hôn sâu, thủ thỉ giữa hai cánh môi "Anh yêu em" rồi lập tức đem vật nam tính nóng bỏng xâm nhập vào nơi ẩm ướt của cậu.

Không mạnh bạo mà rất nhẹ nhàng đi vào bên trong, một cách rất dịu dàng giống như sợ cậu đau.

Dù đã cố nhịn nhưng không muốn làm cậu đau, trên trán anh cũng đã có một tầng mồ hôi mỏng.

"Liệt..." cậu cảm thấy mình và anh đã hòa vào làm một.

Cảm giác hoàn toàn khác với lúc hai người làm lần đầu tiên.

Khi đó anh chỉ biết chiếm đoạt cậu còn lần này, anh lại dịu dàng biết bao nhiêu, nhịn không nổi nhưng vẫn sợ sẽ làm cậu đau.

Bạch Hiền biết được trong thân thể mình giờ đang có từng đợt sóng dâng trào mãnh liệt.

Nghe tiếng kêu của cậu, Phác Xán Liệt khẽ chửi thề.

Đúng là tiểu yêu tinh mê người!

Cậu đã thành công trong việc kích thích giác quan của đàn ông.

Anh đột nhiên nắm chặt eo cậu, không ngừng ra vào nhưng vẫn cố gắng không để động tác quá mạnh bạo.

Lần thứ nhất so với lần thứ hai vẫn dịu dàng hơn, khống chế bản thân không điên cuồng xúc động.

Cho đến cảm nhận sắp đến cực hạn, anh mới buông lỏng cơ thể mà tăng tốc đem mình chôn sâu vào nơi chặt chẽ ẩm ướt kia.

Tiếng kêu rên rỉ khe khẽ như mèo kêu của cậu trai dưới thân hòa lẫn với tiếng thở dốc trầm thấp của người đàn ông phía trên tựa như một bản giao hòa không có sự kết thúc.

Cuối cùng là tiếng hét của Bạch Hiền vang lên, Phác Xán Liệt cũng cùng đó mà gầm nhẹ.

Anh đem mầm mống của mình mạnh mẽ gieo vào trong cơ thể cậu.

"Ưm..."

Cậu ôm chặt lấy cơ thể anh, cùng anh kết hợp thật sâu.

Từng chiếc móng tay đâm sâu vào da thịt dày chắc chắn của anh.

Từng đốt ngón chân cũng co lại vì kích thích, cả người cậu run rẩy cuối cùng vô lực co quắp lại.

"Hiền...anh yêu em...mãi mãi chỉ yêu mình em...Hiền của anh..."

Phác Xán Liệt sảng khoái, mỉm cười hôn nhẹ lên cái trán ướt đẫm mồ hôi của cậu, dịu dàng nói ra lời yêu sâu đậm

"Liệt..."

Cậu cảm động, cánh tay mệt mỏi giơ lên vuốt ve gò má góc cạnh của anh, khẽ cười "Em cũng vậy...rất rất yêu anh, mãi mãi chỉ yêu mình anh!"

Trong lòng tràn đầy cảm giác hạnh phúc, trên môi cả hai đều nở nụ cười vui vẻ.

Phác Xán Liệt nhìn khuôn mặt tươi cười của Bạch Hiền cũng cười theo, sau đó lại hôn lên môi cậu mà Bạch Hiền không né tránh, cũng đáp lại anh.

Hai người chìm trong hạnh phúc ngọt ngào.

Nằm trong vòng tay ấm áp của anh, cậu hạnh phúc mỉm cười, bàn tay vuốt ve lồng ngực vững chãi "Liệt, cảm ơn anh!"

Phác Xán Liệt đang dịu dàng xoa lưng cậu, môi mỏng không ngừng hôn lên mái tóc và trán cậu, nghe cậu nói vậy liền cười "Sao vậy?"

"Em không biết, nếu không gặp được anh thì cuộc sống em sẽ ra sao nữa..."

"Bảo bối, cuộc đời không có chữ "nếu" đâu...sẽ không có chuyện chúng ta không gặp được nhau và cũng sẽ không yêu nhau sâu đậm như vậy!"

"Phải ha!"

Cậu bật cười khẽ "Đôi khi em cảm thấy mình thật may mắn, không nghĩ tới ông trời lại chiếu cố cho em một người chồng tuyệt vời, một người mà em có thể sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình"

"Bảo bối, không được nhắc đến việc hi sinh tính mạng linh tinh gì nữa!

Anh chỉ muốn nghe lời ngọt ngào từ cái miệng nhỏ nhắn này thôi!"

Phác Xán Liệt vuốt ve đôi môi đỏ mọng của cậu, trầm thấp nói.

"Liệt..."

"Bảo bối của anh, anh mới là người cảm thấy may mắn khi gặp được em!

Cuộc sống của anh đã đủ ưu thương rồi, nếu không có em, thì chắc chắn anh sẽ không thể tồn tại được đến ngày hôm nay...cũng giống như việc, thân thể anh sẽ làm Liễu Hạ Huệ suốt đời nếu không có thân thể của em vậy đó!"

"Anh không nghiêm túc được một chút hả?"

Cậu liếc xéo anh

"Haha, thì anh nói thật mà!

Vợ yêu, em là hạnh phúc lớn nhất của anh!"

Anh ôm chặt cậu vào lòng.

"Anh cũng là hạnh phúc lớn nhất của em!"

Cậu dụi dụi đầu vào ngực anh, mỉm cười nói.
 
Chanbaek - Độc Sủng
Chương 81 - End


1 năm sau, Bạch Hiền ôm bụng bầu đã hơn 5 tháng ngồi trên ghế sofa đọc tạp chí.

Bên cạnh cậu là Phác Xán Liệt đang xử lý công việc bằng máy tính.

Gương mặt anh thoáng chút khó chịu, nhưng sau đó lại dịu đi khi hướng mắt về phía cậu.

Bàn tay to hơi một lúc lại xoa xoa phần bụng nhô lên của cậu.

Bạch Hiền thì bị xoa đến nhột nhột, cậu mỉm cười vỗ vỗ tay anh "Ông xã, anh chú tâm làm việc đi!

Không thì để em vào phòng cho anh đỡ phân tâm nhé?"

"Đừng mà...anh sẽ làm việc nghiêm túc..."

Phác Xán Liệt xị mặt nói, có biết từ lúc cậu có thai là anh bị cho ra rìa nhiều lắm không?

"Vậy thì không được chọc em nữa nghe chưa?

Em nhột lắm!"

Cậu hài lòng nói.

"Thằng nhóc này!

Con mà ra ngoài thì chết với ba!"

Anh lẩm bẩm

"Anh nói gì vậy?"

Cậu nhíu mày, người đàn ông này, con còn chưa sinh ra mà đã...

"Anh có nói gì đâu, hì hì..."

"Hừ!!"

"Bà xã"

"Sao?"

"Cuối tuần này chúng ta đi Paris nhé?"

"Em tưởng từ khi em có thai, anh không cho em ra ngoài cơ mà" Cậu bĩu môi nói, người đàn ông này ngay khi biết tin cậu có thai là không cho cậu ra ngoài rồi còn dọn đi bao đồ đạc dễ cản trở trong Phác gia.

"Anh đổi ý rồi!"

Anh cười nói "Anh đọc sách thấy người ta nói đưa người có thai đi du lịch cũng là một cách để giải tỏa tâm trạng buồn bực, khó chịu trong lòng"

"Đúng!"

Cậu gật gù "Em đang nghĩ là tại sao anh không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ?"

"Thôi mà vợ...anh là lo lắng cho em nên mới vậy thôi..."

"Thôi được, em đồng ý" Cậu mỉm cười "Nhưng giờ anh nên chú tâm làm việc đi, em đi ngủ đây!"

Nói rồi Bạch Hiền đứng dậy đi về phía cầu thang để lên tầng dưới sự bảo vệ của hai cô người hầu.

Phác Xán Liệt ngẩn người, gọi với theo "Vợ...vợ...vợ ơi!" nhưng mà cậu không thèm để ý anh.

***************

Tại sân bay tư nhân, chiếc máy bay màu trắng lớn mang số hiệu Boeing 747-8 Intercontinental BBJ được đỗ ở ngay giữa sân.

Phải nói Phác thiếu gia của Phác gia là người rất chịu chơi khi sẵn sàng bỏ ra 430 triệu USD chỉ để tặng vợ một món quà.

Bạch Hiền liếc xéo người bên cạnh, gương mặt lạnh lùng nói "Có cần phải tốn kém thế không ông xã?"

Phác Xán Liệt đang chờ được nghe lời khen của vợ, chợt nghe cậu nói vậy liền cười trừ "Haha bà xã, coi như là quà anh tặng em đi!

Biết là em muốn tiết kiệm cho anh...nhưng em phải biết là thứ mà chồng em không thiếu nhất chính là tiền!"

Cậu thở dài, cuối cùng cũng trao anh một nụ cười dịu dàng "Cảm ơn anh" Phác Xán Liệt vui vẻ ôm eo cậu, nhẹ nhàng đỡ cậu lên bậc cầu thang để lên máy bay "Không có gì, em là bà xã của anh mà" cậu bật cười nhéo nhéo má anh "Miệng ngọt lắm cơ!"

"Tất nhiên!

Ngọt thì em mới yêu chứ nhỉ?

Mà..."

Anh ghé sát tai cậu, khẽ thổi hơi "Chẳng phải em cũng nếm suốt rồi đó sao..."

"Hì..."

Cậu phì cười.

Chiếc máy bay được mệnh danh tựa như "nữ hoàng bầu trời" cất cánh, bay thẳng đến đất nước của sự lãng mạn - Pháp.

Thủ đô Paris của Pháp, tiết trời đang bắt đầu chuyển hóa vào mùa thu, lá vàng rơi lả tả khắp các con phố giống như một bức tranh phong cảnh được khắc họa đẹp đẽ một cách tỉ mỉ.

Đặc biệt là khu vườn Luxembourg.

"Đẹp quá..."

Bạch Hiền hít một hơi thật sâu rồi thoải mái thở ra, cậu cười nói "Thời tiết đẹp mà lại trong lành nữa...em rất thích!"

Phác Xán Liệt mỉm cười dịu dàng, đưa tay gạt chiếc lá rơi trên tóc cậu xuống "Em thích là tốt rồi"

"Ông xã, có phải thời gian em mang thai...tính tình rất khó chịu không?"

Cậu đá viên sỏi dưới chân, cúi đầu nói.

"Anh không thấy vậy" Anh lắc đầu cười "Từ khi bà xã mang thai, nhiều lúc mệt mỏi, không ăn được gì, đến cả giấc ngủ cũng khó khăn...nên anh chỉ cảm thấy thương em nhiều hơn thôi!"

"Em đã nghĩ anh sẽ sinh ra chán ghét em cơ...thật sự là nhiều lúc em đã nghĩ như vậy...

" Cậu thở dài

"Em không tin tưởng anh sao?"

Biết là người có thai thường có tính khí thất thường lại hay suy nghĩ linh tinh, Phác Xán Liệt cũng chỉ mỉm cười, anh vờ giận dỗi nói.

"Không phải, là em lo nghĩ nhiều quá, anh đừng giận em nhé!"

Cậu xị mặt xuống

"Haha vợ yêu, anh đã nói rồi...em chỉ cần nhớ rằng anh rất yêu em, nên lần sau cấm không được nghĩ như vậy nghe chưa?"

"Em biết rồi..."

"Vợ này"

"Dạ..."

"Người ta nói nếu một cặp tình nhân hay một cặp vợ chồng nắm tay nhau đi hết khu rừng này thì họ sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau..."

Phác Xán Liệt nói rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, giơ lên hôn nhẹ rồi mỉm cười "Dù anh không tin, cũng không cần đến chuyện này để chứng minh hạnh phúc dài lâu bao nhiêu nhưng chúng ta hãy cứ đi nhé?"

"Dạ..."

Bạch Hiền khẽ cười, cậu gật đầu, tay nắm chặt tay anh.

Hai người sánh vai bên nhau, bàn tay nắm chặt lại đi đến cuối con đường, như một cách để chứng minh cho một lời thề "trọn đời bên nhau"

Độc sủng - chỉ yêu mình em...

----------------------------------------------

Sau 1 thời gian thì "Độc sủng" cũng end rồi.

Cám ơn các bạn đã dành tình cảm cho bộ truyện mình edit này.

Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ Bơ Farm.

Mình sẽ đăng PN chậm nhất là tuần sau để hoàn nốt bộ truyện này nhé.

Các bạn hãy trông đợi vào dự án kế tiếp của Bơ Farm nhé!!!
 
Chanbaek - Độc Sủng
PN1


3 năm sau...

"Phác Gia Vỹ!"

Một cậu bé tầm 4 tuổi lon ton chạy từ trong Phác gia ra ngoài khuôn viên.

Mặc cho tiếng gọi đầy phẫn nộ của ba mình.

Bạch Hiền đang ngồi trên ghế ở khuôn viên đọc sách, thấy con chạy ùa vào lòng liền thở dài ôm lấy "Hai cha con lại gây gổ gì với nhau đây không biết" nhưng cậu bé Phác Gia Vỹ này chỉ trưng gương mặt đáng thương ra, nhìn là đã thấy mủi lòng.

Phác Xán Liệtn nhìn một màn vợ ôm con này, mày kiếm càng thêm nhíu chặt lại.

Anh bước tới chỗ cậu "Vợ, em không được bao che cho thằng tiểu quỷ này!"

Bạch Hiền gập lại cuốn sách, lườm anh "Con nó mới có 3 tuổi rưỡi, còn chưa hiểu chuyện, anh định làm gì nó hả?"

"Làm gì là làm gì!

Anh chỉ đánh vào cái mông nhỏ của nó thôi..."

Phác Xán Liệt quan sát sắc mặt vợ, giọng nhỏ dần.

"Anh còn dám đánh con?"

Cậu trợn mắt nói.

"Bà xã, em không biết nó mới làm gì đâu, nó..."

"Em không cần biết, con có làm sai chuyện gì thì anh cũng không nên đánh con!

Đánh con là anh sai!"

Cậu bực bội nói rồi nhìn xuống bé con đang ngồi trên đùi mình "Tiểu Vỹ, đừng sợ, có baba ở đây che chở cho con nha..."

"Dạ..."

Phác Gia Vỹ cười híp mắt, ngân dài một tiếng xong vùi đầu vào ngực mềm mại của baba mình.

Bạch Hiền bị nhột nên bật cười, hoàn toàn không để ý ánh mắt khiêu khích của đứa con trai mới 3 tuổi rưỡi của mình đối với cha nó.

Phác Xán Liệt hai tay nắm chặt lại, nghiến răng nghiến lợi nghĩ "Tiểu quỷ, sẽ có ngày ta lột được bộ mặt thật của con ra!" nhưng trong lòng vẫn đang khóc như sông.

Vợ yêu từ khi có con trai, bỏ bê anh hẳn, hết bênh vực nó rồi lại còn lớn tiếng mắng anh.

Đây chỉ là một ví dụ thôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ khi Phác Gia Vỹ sinh ra.

-------------------------------

Hồi tưởng...

Tại bệnh viện lớn nhất thành phố, khoa sinh sản.

Một bầu không khí vô cùng bức bối và sợ hãi bao trùm lên cả bệnh viện.

Đây là lần thứ hai tất cả các bác sĩ, y tá cảm nhận được.

Lần một là Phác phu nhân bị thương còn lần hai tức là lần này là Phác phu nhân...sinh con.

Bạch Hiền được đưa vào phòng sinh vào sáng sớm.

Khi cậu đang chuẩn bị tiễn chồng đi làm thì cơn đau bất ngờ ập đến.

Nước ối cũng vỡ ra làm náo loạn cả Phác gia.

Người người hốt hoảng chạy qua chạy lại còn Bạch Hiền thì đau đến sắc mặt trắng bệch.

Phác Xán Liệt thì khỏi phải nói, lúng ta lúng túng đến buồn cười.

Bây giờ cả hành lang bệnh viện, ngoài tiếng hét của cậu ra thì chẳng có tiếng gì khác.

Phác Xán Liệt gương mặt tuấn mĩ đầy căng thẳng cùng lo lắng, anh đi đi đi lại, hai tay chắp sau lưng.

Cả người tỏa ra sát khí khiến người khác không dám đụng vào.

Phác lão gia ngồi trên ghế, hai tay chống đầu gậy, nhìn một màn này mà thở dài "Liệt, mới có hơn một tiếng mà sao cháu cứ đi lại như thế!

Thằng bé chỉ là sinh con thôi mà"

"Sinh con sao mà lâu thế ạ?

Ông có nghe thấy cô ấy hét lớn như vậy không?

Thử hỏi sao cháu không lo lắng cho được..."

"Haizz...thằng tiểu tử này, cũng phải thôi, lần đầu làm cha mà" Ông lắc đầu thở dài, không nói được lời nào.

"Thiếu gia, cậu ngồi xuống đi!

Uống chút nước này..."

Ông quản gia lấy từ trong túi ra một chai nước lọc.

"Ông cứ để kệ cháu ạ!"

Anh nói, mắt vẫn dán vào hai cánh cửa đóng của phòng sinh.

Lúc này, bốn người lần lượt là Mạc Thiên, Mục Lâm, Gia Vĩnh, Hữu Cảnh bước từ trong thang máy ra.

Thấy một dọc hành lang ngoài ông cháu Phác gia và ông quản gia ra thì vắng tanh.

Mục Lâm chẹp miệng một cái "Vợ sinh con thì có cần phải bao cả tầng không vậy?"

"Cậu không hiểu đâu, đó là sức mạnh của tình yêu đích thực..."

Gia Vĩnh vỗ vai Mục Lâm cười nói

"Văn vẻ quá!

Đi thôi xem thằng Liệt nó thế nào" Mạc Thiên nói

"Ừ" Gia Vĩnh, Mục Lâm và Hữu Cảnh gật đầu.

"Chúng cháu chào ông ạ!" cả bọn đồng thanh.

Phác lão gia mỉm cười gật gù, mắt liếc liếc sang Phác Xán Liệt.

Mục Lâm đi tới khoác vai Phác Xán Liệt cười nói "Liệt, chúc mừng nha!

Sắp được lên chức bố rồi" nhưng người nào đấy không vui mừng chút nào, lạnh lùng "Ừ" một tiếng.

Mục Lâm đang tính nói tiếp thì cửa phòng sinh bật mở.

Bác sĩ vừa bước ra ngoài, tay còn đang cởi khẩu trang ra thì đã bị Phác Xán Liệt một tay xách cổ áo lên "Em ấy sao rồi?" vị bác sĩ giật mình, hai mắt mở lớn, mệt mỏi cộng thêm đột ngột bị xách cổ lên khiến mặt ông ta trở nên trắng bệch.

Vị bác sĩ sợ hãi, lấy hết can đảm mới run rẩy nói "Ổn...ổn rồi!"

Dứt lời, Phác Xán Liệt buông cổ áo ông ra rồi đi thẳng vào phòng sinh mặc cho đám y tá, bác sĩ can ngăn.

Mọi người ở ngoài nhìn một màn kinh động này mà đầu ba chấm.

Nhất là Phác lão gia, khóe môi giật giật, trong mắt là sự chán nản đến không thể tin nổi.

Trên giường bệnh, Bạch Hiền mới sinh con xong.

Mồ hôi nhễ nhại, vài sợi tóc dính vào sườn mặt cậu, sắc mặt tái nhợt đến đáng thương.

Phác Xán Liệt đi vào, thấy cậu như vậy mà đau lòng.

Anh bước đến bên giường cậu, đôi bàn tay lớn nắm nhẹ bàn tay nhỏ của cậu, dịu dàng nói "Hiền, khổ cho em rồi"

"Liệt...con đâu?"

Cậu mỉm cười, giọng thều thào hỏi.

"Gì cơ?"

Anh khó hiểu

"Chủ tịch, phu nhân!

Xin chúc mừng đứa bé là con trai..."

Cô y tá nãy giờ bị lãng quên đứng một bên cuối cùng cũng có thể lên tiếng.

"Liệt, đưa con cho em để em bế cái nào..."

Bạch Hiền nhìn đứa bé sơ sinh trong tay cô y tá, rất mong muốn được ôm con vào lòng.

"Vợ à, em cứ nằm nghỉ ngơi đi, bác sĩ sẽ chăm sóc cho nó cẩn thận!"

Vậy mà người nào đó không thèm bận tâm đến, vẫn một mực lo lắng cho vợ.

"Em muốn bế con" Cậu bĩu môi nói

Phác Xán Liệt cũng không đành lòng lắm nhưng anh vẫn để cho cô y tá đưa đứa bé cho cậu bế.

Bạch Hiền nhẹ nhàng ôm lấy con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn còn đỏ hỏn của con mà cậu bật cười "Con trai của baba đáng yêu quá!"

"Trông khó coi thế mà em ấy khen đáng yêu sao?

Chẳng giống mình hồi nhỏ gì cả!"

Người nào mới lên chức bố không có vẻ gì là vui mừng, suy nghĩ xấu xa đầy mùi giấm.

Một lúc sau, mọi người kéo nhau vào phòng sinh.

Tranh nhau bế đứa bé, ai cũng vui vẻ nói chuyện, trêu chọc nó.

Ngay cả Hữu Cảnh cũng không kìm được mà chọt chọt nhẹ lên má đứa bé.

Hạnh phúc nhất vẫn là Phác lão gia, đợi mãi mới có chắt nội để ôm ấp, cưng nựng.

Giờ đạt được ước nguyện, sao không vui cho được.

Nhưng với một người thì lại hoàn toàn khác.

Phác Xán Liệt đứng sang một bên nhìn Bạch Hiền cười nói với đám bạn và ông nội anh.

Một sự ngó lơ rõ rệt!

Tim anh đang như vỡ vụn vậy, cậu không còn quan tâm đến anh nữa...ánh mắt Phác Xán Liệt chiếu về phía đứa bé trong tay Gia Vĩnh.

Tất cả là do thằng nhóc này, nếu là con gái thì có phải tốt hơn không.

Ác mộng mất vợ của Phác Xán Liệt được hình thành từ đây.
 
Chanbaek - Độc Sủng
PN2


"Ông xã, anh có rảnh hôm nào không?

Em muốn đến Bali chơi..." xem quảng cáo du lịch trên tivi, Bạch Hiền nhìn lại một lượt người mình, người cậu sắp nhão ra vì không được đi lại nhiều rồi.

Chán chết đi được!

Tiện thể thấy Bali đẹp như vậy, không đi cũng phí nha.

Vì vậy mà cậu quay sang nũng nịu ông chồng tham công tiếc việc của mình.

Phác Xán Liệt đang xem tài liệu trên tay, bị cậu vợ trẻ con làm phân tâm, không khỏi thấy buồn cười buông xuống "Bà xã, nếu em thích thì được thôi, tối nay chúng ta đi ngay!" cậu sung sướng hai tay vòng qua cổ anh, nhanh nhẹn hôn "chụt" vào môi anh một cái "Yêu ông xã nhất!"

"Anh hay tiểu Vỹ?"

Người đàn ông nào đó rõ ràng rất hài lòng nhưng bên ngoài lại làm bộ không vui.

"Coi kìa, đến con mình mà anh cũng ghen là sao?"

Bạch Hiền cười nói.

"Bà xã, anh chỉ yêu em thôi!"

Phác Xán Liệt ôm vợ vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu cậu khẽ nói.

"Thật là..."

Cậu hạnh phúc dụi đầu vào lồng ngực anh.

"Bà xã, đã lâu rồi chúng ta không..."

Nghiêm túc không lâu, người đàn ông đã lộ mặt sói, buông cậu ra, đôi mắt ánh lên tia gian tà nhìn từ trên xuống dưới, rồi khẽ mỉm cười gian

Sau khi sinh con, Bạch Hiền không những lấy lại được vóc dáng thon thả mà còn quyến rũ hơn hẳn.

Đây quả thực là niềm tự hào lớn!

Bạch Hiền rất đắc ý với điều này.

"Không phải mới hôm trước sao?

Anh phải để em nghỉ ngơi chứ!"

Mỗi khi nói đến chuyện "xấu hổ" kia, cậu đều không kìm được mà đỏ mặt.

"Cho em nghỉ một ngày là quá đủ rồi!

Hơn nữa, bây giờ Gia Vỹ đang ở trường, sẽ không có ai phá chúng ta nữa..."

Nói đi đôi với hành động, Phác Xán Liệt hai tay bế bổng cậu lên, từng bước từng bước lên tầng trên về phòng của vợ chồng.

Trong mấy chục con mắt chớp chớp của đám vệ sĩ và người hầu.

Bạch Hiền gương mặt đã đỏ bừng, cậu đập bụp bụp vào ngực anh, vừa đập vừa nói "Tên xấu xa...biến thái...buông em ra ngay!" nhưng cuối cùng vẫn chẳng thoát được.

Cánh cửa đóng "Cạch" lại một tiếng, chỉ vài phút sau, tiếng rên rỉ và thở dốc đã vang lên không ngừng.

Nghe thật khiến cho người ta đỏ mặt, ông quản gia nhìn đám vệ sĩ người hầu đang ngoái người nhìn lên trên thì ho khụ khụ vài tiếng "Không mau làm việc đi còn đứng đây làm gì!" lập tức cả đám vội vàng chạy đi tán loạn, trở về công việc của mình.

Ông quản gia thở dài, dù ông chủ phu nhân ân ái thế là tốt nhưng ông vẫn nên đề xuất việc làm cửa cách âm.

Chứ để thế này rất gây hại đến trái tim những con người độc thân vui tính như ông vậy.

Tối đến, Phác Gia Vỹ mặc bộ đồng phục cấp 1 của trường tiểu học quý tộc.

Ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, xem tivi và ăn hoa quả.

Đôi mắt to tròn đen láy liên tục nhìn lên đồng hồ, hỏi cô người hầu đứng sau "Daddy và baba cháu đâu rồi ạ?"

"Dạ thưa thiếu gia, ông chủ và phu nhân..."

Chết thật, biết nói sao với thiếu gia bây giờ?

Cô người hầu chần chừ một lúc rồi gượng cười "Ông chủ và phu nhân đang làm việc ạ!"

"Làm việc?

Từ khi cháu về là đã không thấy họ đâu rồi, việc gì mà lâu thế hả cô?"

Phác Gia Vỹ nghiêng đầu hỏi, dáng vẻ rất đáng yêu và ngây thơ.

"Việc công ty đấy mà!

Haha..."

Cô người hầu gãi gãi đầu nói, xong nhanh chân lấy lí do rời đi "Xin phép thiếu gia, tôi đi trước ạ!"

Phác Gia Vỹ nhìn theo mà bĩu môi, có việc sao?

Có ngu mới tin!

Nghĩ nghĩ một lúc, cậu tắt tivi, đeo balo lên vai rồi đi lên tầng.

Trong căn phòng ngủ rộng lớn, trên chiếc giường kingsize, hai thân thể không một mảnh vải che thân ôm chặt lấy nhau.

Bạch Hiền vì mới bị lăn qua lăn lại nên giờ mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ say.

Còn Phác Xán Liệt một bộ dạng thỏa mãn ôm cậu, đôi lúc lại vuốt ve cánh tay cậu, hôn nhẹ lên trán cậu.

Mấy tiếng trôi qua, làm cậu mệt quá rồi!

Đang tính nhắm mắt lại thư giãn thì có tiếng gõ cửa vang lên, theo đó là một giọng nói đầy trẻ thơ "Ba mẹ, ba mẹ xong việc chưa đấy?"

Phác Xán Liệt mím môi, thằng nhóc này!

Lại chuẩn bị phiền phức với nó rồi đây.

Nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế nằm thoải mái cho Bạch Hiền.

Anh bước xuống giường, với lấy chiếc áo choàng tắm màu đen.

Vẻ mặt lạnh lùng đi về phía cửa mở ra, nhìn thằng bé thấp gấp bốn mình, anh có chút kiêu ngạo.

"Hai người làm gì trong đó mà lâu vậy?"

"Nhóc con, con còn bé nên không cần hiểu đâu, chỉ cần biết daddy và baba yêu thương nhau là được" Anh xoa xoa đầu cậu.

"Hừ, baba đâu rồi?

Con muốn gặp baba!"

Cậu bé né ra, hừ lạnh nói.

"Baba con ngủ rồi"

"Daddy lại hành baba con rồi đúng không?

Nhân lúc con không có ở nhà, daddy dám..."

"Haha sao daddy lại không dám?

Nhóc con à, baba con tức là vợ của dađy, daddy với baba ân ái với nhau là chuyện bình thường, con không nên so đo..."

"Con không muốn!

Con phải vào với baba, daddy không được bắt nạt baba như vậy!"

Nói rồi cậu định xông vào

"Yên nào, để baba con ngủ!

Chúng ta sẽ nói chuyện sau, con nên về phòng tắm rửa thay quần áo mà đi ngủ đi, tạm biệt!"

Phác Xán Liệt một tay xách cổ áo cậu nhóc lên kéo ra ngoài cửa, nói rồi đóng cửa lại.

Phác Gia Vỹ bực bội dậm chân quay bước về phòng, lần này coi như daddy thắng nhưng sẽ không có lần sau đâu!
 
Chanbaek - Độc Sủng
Đôi lời


Mình nói luôn.

Các bạn đọc fic bên mình các bạn có thể tự do trao đổi, góp ý những lỗi sai để mình sửa và hoàn thiện.

Mình hoàn toàn lắng nghe và tôn trọng các bạn.

Nhưng mình cũng xin nói luôn, dô nhà mình tuyệt đối không được:

1.

Nói nội dung giống fic khác, không hay bla bla... mình là người xin per ngồi edit mất nhiều thời gian nên HÃY TÔN TRỌNG MÌNH VÀ TÁC PHẨM NHÀ MÌNH

2.

Tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC VĂNG TỤC!!!

Các bạn kích động hay sao mình không biết nhưng làm như thế mình cảm thấy rất khó chịu.

Mới vừa nãy có 1 bạn cmt "Đ*m*" nhìn rất phản cảm.

Mình không biết bạn í có ý gì nhưng rất thiếu tôn trọng.

Mình vẫn đang tiếp tục edit và sẽ up chương thường xuyên.

Thế nên các bạn đừng khiến mình nản và ngưng nhé!

Mình làm vì muốn share và phi lợi nhuận.

Mong các bạn hiểu cho.

Vẫn yêu cả nhà
 
Back
Top Bottom