Ngôn Tình Chân Ngắn Phi Thường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chân Ngắn Phi Thường
Chương 22: Có Người Xấu


Ước chừng trôi qua hơn mười phút, Lạc Mính Cầm mới không còn khóc dữ dội như vậy nữa, Giản Tiểu Tinh đang suy nghĩ muốn chạy nhanh chở người đưa xuống núi hỏi Phong Đường bây giờ phải làm sao, ai dè Lạc Mính Cầm tháo đai an toàn, đẩy ra cửa xe đi ra ngoài, ngồi xổm ven đường tiếp tục khóc......
A......
Giản Tiểu Tinh nhanh chóng gọi điện thoại cho Phong Đường.
Phong Đường đang ở sân vận động trong khu sinh thái đánh tennis sinh cùng cặp song sinh, cặp song sinh lấy hai chọi một cũng không có thể đánh bại Phong Đường, nhưng bản thân lại nằm rạp trên mặt đất thở không ra hơi.

Đám người Thu Dịch và Chu Ninh cũng đang ở sân bóng chày bên cạnh, nơi có máy ném bóng tự động..
Nhận được điện thoại cầu cứu của Giản Tiểu Tinh, trên mặt Phong Đường lại lộ ra nụ cười, không hề có dấu hiệu lo lắng cho em họ của mình, ngược lại còn nói: "Em giỏi thật đấy, tuy rằng chân thì ngắn nhưng mặt thì lại lớn." Không ngờ lại có khả năng thuyết phục người khác.

Đúng là tiểu quỷ mê người.
Giản Tiểu Tinh rơi vào trạng thái không hiểu gì, hoàn toàn không biết Phong Đường có ý gì, rõ ràng là muốn hắn hướng dẫn xem bây giờ nên làm cái gì, sao lại bắt đầu tiến hành công kích dáng người cô rồi? Chân vừa ngắn, mặt vừa lớn? Có phải anh không còn yêu em nữa không!
Sân bóng chày ở bên cạnh, từng tiếng từng tiếng đánh bóng có quy luật vang lên.

Thu Dịch và Chu Ninh mỗi người cầm một cây gậy bóng chày, vừa đánh bóng vừa nói chuyện phiếm, "Nói cách khác, cuối cùng đã bước vào giai đoạn cuối rồi, cô Lạc nên hoàn toàn hết hy vọng?"

Chu Ninh nói: "Đúng vậy."
"Đúng là ông chủ không hề có chút lo lắng nào luôn."
"Tính cách của cô Lạc không xấu, không phải người phụ nữ có cái gì tâm cơ thâm trầm (mưu mô xảo quyệt), nếu không ông chủ cũng sẽ không để cô ấy sang đây.

Đợi đến khi cô ấy tự nhìn rõ mọi chuyện thì sẽ không để ý những chuyện vụn vặt nữa, có thể bình yên trải qua cuộc sống hàng ngày rồi."
Chu Ninh coi như đã hiểu rõ, việc này không thể dựa vào Phong Đường được, trước kia Phong Đường từng từ chối Lạc Mính Cầm rất nhiều lần rồi, nhưng là vì lúc đó chính hắn cũng không nói rõ bản thân thích người như thế nào, cũng không cảm thấy Lạc Mính Cầm quan trọng đến mức hắn cần phải suy nghĩ làm thế nào để cô ấy hoàn toàn hết hy vọng, tất cả là mất kiên nhẫn và từ chối thẳng thừng ngay trước mặt, tặng quà không nhận, thái độ lạnh nhạt, cho nên cho dù có từ chối Lạc Mính Cầm như thế nào đi chăng nữa cũng không đủ để cô ấy hết hy vọng, làm cô ấy có cảm giác mình vẫn còn cơ hội.
Còn sau khi thích Giản Tiểu Tinh, Lạc Mính Cầm chưa từng nhắc lại chuyện này với Phong Đường, Phong Đường cũng không muốn gọi điện thoại qua nói với người ta "Nhìn thấy chưa, ông đây thích người như thế đó", nếu nói như vậy vẻ lại thành vừa không lịch sự vừa kỳ lạ.
"Cũng tốt, nếu không tôi lại cứ cảm thấy cô ấy đáng thương." Lại lần nữa đánh ra một cú đánh nữa.
Trong màn đêm đen trên núi Bàn Vân, đường núi uốn lượn quanh co giống một con mãng xà lớn nằm ở nơi đó, gió núi râm mát, bóng cây đung đưa.
Không có đèn đường, ánh sáng duy nhất là từ đèn xe của Giản Tiểu Tinh phát ra.

Trước kia một mình Giản Tiểu Tinh lái xe với tốc độ mà mọi hình ảnh chỉ lướt qua như ảo ảnh nên cũng không có cảm giác gì, bây giờ bước xuống xe thì lại cảm thấy có chút nguy hiểm.
Cô đi đến bên cạnh Lạc Mính Cầm, ngồi xổm xuống, " Cô Lạc, chúng ta xuống núi trước đã, có được không? Nếu cô thật sự không vui thì tôi dẫn cô đến quán bar chơi? Hoặc là đi phòng tắm hơi? Nước mắt không tốt đối với làn da, đôi mắt cũng không tốt, chúng ta làm hơi nước thoát ra từ trong cơ thể, nhưng cũng không đến mức để nó chảy xa từ tuyến lệ mà, cô nói có phải không?"
Lạc Mính Cầm không động đậy, khóc nức nở quay đầu dùng hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn Giản Tiểu Tinh, cô ấy nhìn cô gái cách đây không lâu còn làm người ta tràn ngập cảm giác không phục, trên người tỏa ra ánh sáng, mà tầng ánh sáng này lại là thứ mà cô ấy không hề có.

Thời điểm Lạc Mính Cầm được nhận nuôi là khi cô ấy được chín tuổi, đã là một cô bé rất hiểu chuyện.

Những đứa trẻ ở tuổi này rất khó để được nhận nuôi, cho nên lúc cô ấy được nhận nuôi cũng không dám đặt quá nhiều kỳ vọng.

Sau khi ở nhà ba mẹ nuôi cũng cẩn thận quá mức, chỉ sợ lỡ như khiến họ không vui mà đem mình trả lại cô nhi viện.

Tuy rằng mọi người ở cô nhi viện đều rất tốt, nhưng cô ấy thực sự muốn có một gia đình thực sự thuộc về mình.

Trôi qua một năm, khó khăn lắm mới hòa nhập được với gia đình, đột nhiên mẹ nuôi lại mang thai, thần kinh của cô ấy căng như dây đàn, cô ấy đã từng nghe rất nhiều trường hợp của những đứa trẻ sau khi mẹ nuôi mang thai thì thường hay bị ngược đãi hoặc bị đưa trả về cô nhi viện, tuy cha mẹ nuôi của cô ấy không phải người như vậy nhưng cô ấy vẫn không thể không cảm thấy lo lắng.
Mẹ nuôi thuận lợi sinh được một cặp long phượng thai (song sinh có cả trai lẫn gái), Lạc Mính Cầm nhìn bọn họ, thầm nghĩ mình cần phải đối xử với chúng như thế nào thì tốt, cô ấy cũng chỉ có thể đối xử tốt với chúng, nếu không người khác sẽ nói như thế nào? cô ấy chỉ là con gái nuôi mà thôi.

Trong lòng mang từng đó lo lắng, cô ấy cùng cha mẹ nuôi đến Nhật Bản, khi ở trên máy bay được nghe kể về Phong Đường, đây là lần đầu tiên cô ấy nghe thấy cái tên này, mẹ nuôi kể về anh ta, bốn năm trước lão phu nhân mang con của con chồng trước từ Trung Quốc qua đây, mọi chuyện có vẻ phức tạp, nhưng không thể nghi ngờ việc anh ta là kẻ ăn nhờ ở đậu, điều này làm cô ấy cảm thấy phí hoài việc mình sinh ra chút cảm giác gần gũi, như thể tìm được đồng loại có thể hiểu được tâm trạng của bản thân.
Sau đó, ở trong căn biệt thự xoa hoa nhưng không kém phần giản dị, cô đi tìm anh ấy cùng với mẹ nuôi, đi qua dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, hầu gái nhẹ nhàng hành lễ với các cô, mẹ nuôi kéo một cánh cửa ra, hiện ra khung cảnh bên trong: Trên tay anh cầm con dao gỗ, đối chiến cùng với một người đàn ông, thiếu niên 14 tuổi có một gương mặt vô cùng xinh đẹp, xinh đẹp đến mức có tính công kích, mái tóc dài phía sau được buộc thành đuôi ngựa, thân hình gầy gò, ánh mắt tàn nhẫn một cách khác thường, động tác nhanh nhẹn ra tay tàn nhẫn, tiếng dao gỗ va chạm vào nhau tạo ra âm thanh như thể sắp có tia lửa bùng lên.

Cả người lộ vẻ sắc bén.
Lạc Mính Cầm nhìn đến ngây người, cô cảm thấy ngoại trừ anh ấy thì cả thế giới này đều trở nên ảm đạm không ánh sáng, còn chính cô cũng trở nên mờ ảo và nhỏ bé.
Tình yêu được nảy mầm từ lúc đó.
Rõ ràng lão phu nhân là lão đại hắc đạo đại lão, mỗi một nếp nhăn trên gương mặt đều tràn ngập hơi thở uy nghiêm làm người ta không dám nhìn thẳng, nhưng bên cạnh luôn có vài tiểu thư khuê các đi theo, sau này Lạc Mính Cầm mới biết được hóa ra những vị tiểu thư đó đều được cử đến đây dưới danh nghĩa là cùng lão phu nhân học cắm hoa và trà đạo, thực chất là vì để cạnh tranh vị trí con dâu tương lai, con trai của bà ấy là anh trai của mẹ nuôi cũng là người đứng đầu của gia tộc trong tương lai.

Tất cả các cô ấy đều có dáng vẻ ngoan ngoãn biết nghe lời, hòa nhã lịch sự của một người phụ nữ Nhật.
Đại khái khi đó tuổi còn nhỏ, trong mắt cô ấy lúc đó các cô ấy đều cực kỳ xinh đẹp và ưu tú, thế cho nên trong đầu cô ấy cũng sinh ra suy nghĩ muốn đến gần họ, cô ấy nghĩ các cô gái đều như vậy, có thể thấy lão phu nhân thích như vậy, lão phu nhân là người đứng đầu gia tộc, chọn người nào làm con dâu là do bà quyết định, có lẽ sau này Phong Đường sẽ cưới người phụ nữ như thế nào cũng do bà quyết định.
Vì thế cô cũng đi học cắm hoa, học trà nghệ, học âm nhạc, học làm một cô gái khuê các, sau khi trở về Australia cùng cha mẹ nuôi, cô cũng không ngừng học......!Mỗi năm đến Nhật Bản, cô đều học những thứ giống như các tiểu thư khuê đi theo bên cạnh lão phu nhân để lấy lòng bà ấy, giành lấy công việc pha trà rót nước cho Phong Đường chỉ vì muốn tiếp xúc gần gũi anh ấy hơn một chút, nói nhiều hơn mấy câu.

Biểu hiện của cô quá rõ ràng, dần dần không ít người biết được tâm tư của cô, mẹ nuôi muốn nói lại thôi, mẹ đã nói Phong Đường không giống với cô, cô không nghe.

Phong Đường trong tối ngoài sáng từ chối cô rất nhiều lần, lúc không tốt còn nói cô phiền phức, tuy rằng cô cảm thấy đau khổ nhưng vẫn không chết tâm, anh ấy từ chối cô, nhưng anh ấy cũng không có quen bạn gái, cô cũng không tưởng tượng được Phong Đường sẽ quen bạn gái như thế nào, nếu đã như vậy thì cô vẫn còn cơ hội.
Hiện tại cô đã hiểu, thấy cả chỉ là do cô suy nghĩ viển vông, so với Giản Tiểu Tinh thì cô không khác gì một cô gái không có linh hồn, thế giới của cô chỉ giới hạn quay quanh một người đàn ông, tất cả mọi kế hoạch được vạch ra đều ở trên người của một người đàn ông duy nhất, tất cả các kế hoạch đều quay quanh người khác, không có tôn nghiêm, không có lý tưởng, nếu Phong Đường thích một cái không có tự mình nữ nhân kia còn chưa tính, chính là Phong Đường không thích.

Anh ấy là một người đàn ông đặc biệt, nếu đã là người đặc biệt thì sao có thể rung động bởi một người con gái bình thường được?

Cuối cùng cô ấy cũng đã hiểu vì sao cặp song sinh lại nói Giản Tiểu Tinh không giống như những người khác.
Nghĩ đến điều này, cô ấy lại càng khóc to hơn.
Giản Tiểu Tinh cảm thấy đau đầu, cô thật sự không hiểu Lạc Mính Cầm bị làm sao.

Đang cảm thấy sầu não thì buồn rầu, một chùm sáng chói mắt chiều đến từ khúc cua đằng xa tiến đến, chạy thẳng đến đây.

Không hiểu vì lý do gì mà thần kinh của Giản Tiểu Tinh trở nên căng thẳng, trực giác của cô cảm thấy có chút nguy hiểm.
Vốn dĩ hai cô gái tay không tấc sắt khi ở trên núi thì cần phải cẩn thận, Giản Tiểu Tinh không hề do dự lôi kéo Lạc Mính Cầm đứng dậy, "Đừng khóc nữa có người xấu, chạy lên xe nhanh."
Lạc Mính Cầm khóc đến đầu óc thực trọng, cái mũi tắc nghẽn, lỗ tai mơ hồ, căn bản không nghe rõ, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy, bị Giản Tiểu Tinh nhét trở lại vào trong xe.
Chiếc xe kia đã chạy đến trước mắt, Giản Tiểu Tinh thắt đai an toàn, nhả côn, chiếc xe của cô và chiếc xe xa lạ kia lướt qua nhau.

Giản Tiểu Tinh nhìn thoáng qua từ kính chiếu hậu, thấy đèn chiếu hậu của chiếc xe kia dần dần biến mất, mới hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi nhìn về phía Lạc Mính Cầm.
Lạc Mính Cầm vừa khụt khịt vừa thắt dây an toàn, không biết vì sao Giản Tiểu Tinh lại cảm thấy hình ảnh này của cô ấy có chút đáng yêu, đáng yêu hơn nhiều so với hình ảnh mỗi ngày đều có phía trước kia một ngày đến vãn đều bưng tiểu thư khuê các tư thái thời điểm đáng yêu nhiều.
Cô đang chuẩn bị cua xuống núi, nhưng giây tiếp theo da đầu cô đột nhiên cảm thấy tê dại, cô nhìn thấy ánh đèn từ kính chiếu hậu, chiếc xe vừa mới lướt qua các cô lúc nãy, bây giờ lại quay đầu đuổi theo xe của các cô..
 
Chân Ngắn Phi Thường
Chương 23: Tay Đua Tử Thần


Không để ý tới tiếng kêu sợ hãi của Lạc Mính Cầm, Giản Tiểu Tinh quyết đoán nhanh chóng dẫm chân ga tăng tốc.

Là một tay đua xe chuyên nghiệp, cô có thể nhìn ra hơi thở tỏa ra từ chiếc xe, có thể nhanh chóng phân biệt được ngôn ngữ ẩn sau mỗi chiếc xe, là nhẹ nhàng vô hại hay không có ý tốt, là chậm rãi bình ổn hay có tính công kích, chiếc xe làm cô có cảm giác nguy hiểm.
Quả nhiên, chiếc xe kia sau khi thấy Giản Tiểu Tinh tăng tốc cũng tăng tốc theo, hơn nữa còn đuổi theo với tốc độ mà chỉ tay đua chuyên nghiệp mới có đuổi theo sát phía sau, Lạc Mính Cầm ngồi ở ghế điều khiển phụ bên cạnh, một tay nắm lấy đệm một tay bắt lấy tay vịn trên đầu, trừng mắt nhìn từng khung cảnh lướt qua vô cùng nhanh ở phía trước, không ngừng thét chói tai, tóc tai hỗn loạn, vẻ mặt điên dại, rất nhanh đã trợn trắng mắt, hôn mê bất tỉnh, có thể nói là vô cùng mất hình tượng.
Giản Tiểu Tinh cau mày, thỉnh thoảng lướt qua kính chiếu hậu, trong kính chiếu hậu chiếc xe kia đang lao tới áp sát xe cô, kéo gần khoảng cách có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trong khi cô đang dốc toàn lực lên núi, ấy vậy mà đối phương có thể đuổi theo được, hơn nữa còn có vẻ thành thạo, đây là chuyện chưa từng xảy ra trong sự nghiệp đua xe của Giản Tiểu Tinh.

Mặc dù cách đây không lâu Trần Luật đã phải dốc toàn lực cũng không có thể làm được điều này.
Bàn tay cầm vô lăng siết chặt từ lúc nào không hay, hiện tại chiếc xe kia và xe của mình đều đang ở cùng làn đường bên trong, tốc độ vẫn còn chưa đạt tới mức tối đa, Giản Tiểu Tinh lập tức quyết định quay đầu xe xuống núi, nghĩ sao làm vậy, cô lập tức buông lỏng chân ga, đánh tay lái, chiếc xe rung lắc dữ dội, bánh sau xe cọ sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai.

Trong tích tắc đó, đầu chiếc xe lạ kia gần như suýt chút nữa là hôn lên thân xe của Giản Tiểu Tinh, nhưng Giản Tiểu Tinh như thể con cá trạch trơn tuột không thể nắm bắt được, nháy mắt đã trốn thoát.
Giản Tiểu Tinh chớp mắt chuyển từ lên núi thành xuống núi, chiếc xe kia cũng không ngờ Giản Tiểu Tinh đột ngột thay đổi như vậy, chậm hơn nửa nhịp, nhưng cũng nhanh chóng đánh lái nửa vòng ở phía trước rồi quay đầu lại đuổi theo.
Khung cảnh lên núi lần nữa được tái hiện lại.
Núi Bàn Vân mười sáu khúc cua, cua trái, cua trai, cua gấp sang phải, cua trái, chỗ cua gấp sang trái, chỗ cua gấp sang phải, cua phải......
Dưới tình trạng không có người xem, hai chiếc xe rượt đuổi nhau với tốc độ như vũ bão trên đường núi quanh co tối đen, ánh đèn chiếu xa vừa lóe lên, xe cũng đã gần ngay trước mắt, mang theo cơn gió cuốn còn mạnh hơn cả gió núi thổi tới.
Tóm lại, rất nhanh......!Rất nhanh! Sao có thể làm được? Nhìn chiếc xe đang càng ngày càng áp sát đuôi xe của mình qua kính chiếu hậu, nội tâm Giản Tiểu Tinh chấn động mạnh mẽ.

Không phải nhiều năm trôi qua như vậy cô chưa từng thất bại, tuy rằng cô là thiên tài nhưng cũng không phải chỉ một lần là có thể làm được, mồ hôi cô rơi xuống còn nhiều hơn gấp mấy lần người bình thường, cô đã từng nếm trải qua mùi vị thất bại, như đó đã là chuyện của mấy năm trước, năm ngoái cô xuất phát đến Hàn Thành đã tự cho rằng mình đã làm tốt công tác chuẩn bị, tin tưởng và cũng khẳng định bản thân đã đạt tới trình độ đứng đầu cả nước, ngay cả Lý Thanh Đình cũng chưa chắc đã thắng được cô.
Nhưng bây giờ sự tự tin này đang bị ngắm tới, áp lực lớn như ngũ chỉ sơn đè xu0ng này là có chuyện gì vậy? Cảm giác nôn nóng bất an mãnh liệt này là sao? Cái trán của cô đầm đìa mồ hôi, trong lúc thi đấu Giản Tiểu Tinh gần như sẽ không đổ mồ hôi, đặc biệt là trong những trận đấu có lịch thi đấu dày đặc, càng những trận đấu gay cấn, cô lại có thể càng bình tĩnh, nhưng bây giờ lòng bàn tay cô đang chảy đầm đìa mồ hôi.

Cho đến lúc này, chiếc xe kia vẫn đuổi theo với một tư thái ổn định, còn cô lại cảm thấy mình giống một con gà đang mệt mỏi khi bị đuổi theo.
Còn có hai cái khúc cua nữa là sẽ đến được cửa của khu sinh thái, có lẽ hắn sẽ phải vượt qua cô ở khúc cua tiếp theo.
Giản Tiểu Tinh cảm nhận không sai, đúng là hắn vượt qua ở khúc cua đó, nhưng kì lạ là hắn lại không hoàn toàn vượt qua mà là đi song song cùng với Giản Tiểu Tinh song, Giản Tiểu Tinh đang nghi hoặc, chiếc xe kia đột nhiên áp sát xem mình, giống như muốn đâm sang bên này, Giản Tiểu Tinh né tránh theo bản năng --
"Phanh! Két --" đột nhiên không kịp đề phòng, thân xe va chạm cùng với vòng bảo vệ của đường núi, âm thanh ma sát dữ dội vang lên vô cùng chói tai, chậm chí còn có thể nhìn thấy tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Ngay lập tức Giản Tiểu Tinh cảm thấy vô cùng đau lòng, nhanh chóng tách xe cách ra khỏi vòng bảo vệ thì lại hoảng sợ phát hiện chiếc xe kia lại đang áp sát bên cạnh mình, một bên là xe của hắn, một bên là vành đai bảo vệ, gần như 2 cái thân xe đang dán chặt vào nhau làm xe cô bị kẹt ở giữa, đi trên đường tiến không được lùi cũng không xong, căn bản cô không có đường trốn thoát, gần như cô đang bị bắt cóc.
Mãi cho đến tận cửa khu sinh thái, xe Giản Tiểu Tinh ngừng lại, chiếc xe kia không dừng lại mà lướt qua người cô, nhanh chóng đi xa, biến mất khỏi tầm mắt của cô.

Giản Tiểu Tinh ngồi ở bên trong xe vẫn không nhúc nhích.
Lạc Mính Cầm bất ngờ tỉnh lại, cởi bỏ đai an toàn, đẩy ra cửa xe đầu ra ngoài: "Nôn......"
Xì xào......!Xì xào......
......
Lạc Mính Cầm không khác gì cặp song sinh đêm qua, bò ra khỏi xe, quỳ trên mặt đất nôn mửa một trận, đúng là ba chị em có khác, tư thế phải nói là giống nhau như đúc.
Giản Tiểu Tinh đẩy cửa xe bước xuống, đứng ở bên cạnh Lạc Mính Cầm, nhìn xe của chính mình, chờ cho đến khi Chu Khải chạy tới từ bên kia nhìn thấy cũng bị hoảng sợ, "Voãi chưởng! Thế này là thế nào?!"
Chỉ thấy thân xe bên phải có một vết xước lớn do ma sát gây ra chạy dài từ đầu xe đến đuôi xe, vô cùng nghiêm trọng, thậm chí đầu xe còn bị lõm một mảng.

Có thể nói là thương tích nặng nề.
Chu Khải vội vàng dò hỏi Giản Tiểu Tinh có làm sao không, Giản Tiểu Tinh nói không có việc gì, giọng nói rất bình tĩnh đã có gì đó không bình thường rồi.

Chu Khải hiểu rõ về Giản Tiểu Tinh cho nên không phát hiện ra, lực chú ý của hắnlại chuyển tới Lạc Mính Cầm, nhìn cô ấy nàng nôn thành tình trạng như vậy thì lắc đầu ngao ngán, cô nói xem ngay từ đầu việc gì phải vậy?
Giản Tiểu Tinh gọi điện thoại cho Y Siêu Quần, để anh ta cử người đến đây mang xe vận chuyển đến nhà xưởng kiểm tra, sửa chữa, còn bản thân thì đi bộ trở về.
Lúc này cuối cùng Chu Khải cũng đã phát hiện ra Giản Tiểu Tinh không đúng lắm, gọi điện thoại cho Phong Đường kể hết lại tình hình một lượt cho hắn nghe.
Phong Đường ra ngoài đón người, từ xa đã nhìn thấy dáng vẻ Giản Tiểu Tinh vừa đi vừa lau nước mắt, đôi chân dài sải bước về phía trước, vài bước đã đến trước mặt cô.

Đôi mắt Giản Tiểu Tinh ướt đẫm nước mắt, lông mi cũng ướt dầm dề, khóe mắt vương lại một giọt nước mắt lớn, nhìn rất đáng thương, nhưng cánh môi cô mím chặt, trong mắt lại có lửa giận hừng hực thiêu đốt.

Không giống như là đang khổ sở đau lòng mà ngược lại giống như đang rất tức giận.
"Tức chết em! Đúng là tức chết em rồi!!" Nhìn thấy Phong Đường, cô khịt cái mũi thật mạnh, trong giọng nói tức giận mang theo giọng mũi: "Dám biến cái xe của em thành tình trạng này, em muốn, em muốn ngũ mã phanh thây hắn!! Phân thành tám mảnh!!"
Thù không báo không làm con gái! Giản Tiểu Tinh nằm mơ cũng sẽ nhớ rõ cảnh tên khốn đó từng bước ép sát cô vào vành đai an toàn, làm cho xe của cô ma sát với vành đai an toàn tới mức tóe tia lửa, âm thanh chói tai kia như thể tiếng kêu đau đớn của chiếc xe vậy! Xe là đồng đội thân thiết nhất của lái xe, bạn bè tốt nhất, là một nửa cơ thể của lái xe! Ra tay với chiếc xe của một tay đua xe, đã thế còn sử dụng loại thủ đoạn làm người ta không có bằng chứng không thể nào tìm hắn đòi tiền bồi thường được.

Lần thiệt thòi này làm cô tức đến nổi nổ phổi, không thể tha thứ được, cô nhất định phải báo thù! Không được, thật sự quá tức giận, tức giận tới mức nước mắt muốn rơi xuống!
Phong Đường hơi kinh ngạc, ngay sau phải nói là vừa đau lòng lại vừa buồn cười, lại muốn ôm cô vào lòng vỗ về an ủi.

"Trước đó, em lau sạch nước mũi của em trước đi." ông tướng Phong Đường có thói quen sạch sẽ tỏ vẻ ghét bỏ cô.
"Ừ......!Nhưng mà em không có mang theo khăn giấy, đưa khăn tay của anh cho em mượn một chút."
"Bẩn muốn chết."
"Dùng xong sẽ trả lại cho anh."
"......"
Sau khi trở về biệt thự, Giản Tiểu Tinh đi tắm rửa, Phong Đường gọi điện thoại để Chu Ninh đi điều tra theo dõi, núi Bàn Vân thượng không có theo dõi, ngược lại cửa khu sinh thái lại có, không giống thái độ khi nói chuyện với Giản Tiểu Tinh, khi đang nói chuyện điện thoại sắc mặt hắn lạnh băng, ánh mắt tối tăm.
Giản Tiểu Tinh rất quan tâm đến xe của cô, vừa tắm rửa xong đã vội vàng gọi điện thoại cho Y Siêu Quần hỏi tình hình.
"Khung xe bị biến dạng một chút xíu, bộ phận giảm xóc có bị hư hại một chút, có rất nhỏ biến hình, tránh chấn khí có điểm bị hao tổn, trục bánh xe bị hư hỏng cần phải điều chỉnh lại cân bằng một lần nữa động, đang kiểm tra khoang động cơ bên trong xem có bị hỏng hóc linh kiện gì không......" Y Siêu Quần rõ ràng cũng bị tình trạng xây xát của chiếc xe làm cho hoảng sợ, tuy rằng nói bây giờ bọn họ có nhà tài trợ, một chiếc xe hỏng rồi thì sẽ có xe mới, nhưng là một người cải tiến xe đua, xe muốn dùng đều phải được cải tiến lại, một chiếc xe cải tiến hao tốn rất nhiều sức người sức của, hơn nữa sẽ phải mất một thời gian để lái xe kết hợp nhuần nhuyễn với xe tới trình độ tự nhiên, đâu phải cứ nói đổi là đổi được đâu, tay đua xe chân chính đều coi xe là đồng đội quý trọng nhất.

Cho nên chiếc xe này của Giản Tiểu Tinh sẽ được sửa chữa rồi sử dụng tiếp chứ không phải cứ thế đổi một cái khác.
Nghe Y Siêu Quần nói xong, Giản Tiểu Tinh thiếu chút nữa lại sắp tức đến mức hộc máu, sao lại có loại người như thế cơ chứ! Cô chỉ cần nghĩ đến việc nếu hiện tại mình ở thời điểm vẫn là một người chạy khắp nơi để làm công kiếm tiền mua linh kiện tự mình cải tiến xe, chỉ cần bị như vậy làm một chút, bao nhiêu năm làm lụng vất vả đều sẽ trở thành uổng phí, càng đừng nói còn có tình cảm đối với chiếc xe, thế mà người đó cứ nghênh ngang rời đi như vậy không khác gì ác bá! Nghĩ lại là thấy tức giận vì không thể đáng nổ cái đầu chó của hắn ta!
Y Siêu Quần hỏi đã xảy chuyện gì, Giản Tiểu Tinh nói gặp phải một chiếc xe kỳ quái ở trên núi Bàn Vân.
"Là một chiếc xe dẫn động bốn bánh.

Kỹ thuật lái xe rất giỏi, toàn bộ quá trình đã thực hiện trôi bánh sau bốn lần."
Xe dẫn động bốn bánh có động cơ được truyền đến cả bốn bánh xe, hiện tại trên thị trường chỉ có ba loại dẫn động ô tô, dẫn động cầu trước (động cơ dẫn động bánh trước), dẫn động cầu sau (động cơ dẫn động ở bánh sau) và dẫn động bốn bánh.

Mỗi loại đều có ưu nhược điểm khác nhau, nói một cách đơn giản, lướt đuôi (lướt lốp) chính là kỹ thuật lợi dụng lực trượt của lốp xe, xe dẫn động bốn bánh nhờ có hệ thống dẫn động bốn bánh, trong khoảnh khắc lốp xe trượt bánh sẽ nhanh chóng bắt đầu dẫn động bánh trước, vì độ bám của bánh trước trở nên mạnh mẽ hơn nên sẽ nhanh chóng ngừng trượt, hoàn toàn không thể tiến hành thao tác trượt bánh (drift).

Nói chung, khi vào khúc cua xe dẫn động bốn bánh có độ bám cao, phải nói là rất cao, không cần nhìn người lái xe, xe dẫn động bốn bánh thường được biết đến là nhanh hơn xe dẫn động cầu trước và dẫn động cầu sau.
* Dẫn động bốn bánh dùng để chỉ thiết kế mà mô-men xoắn do ô tô tạo ra được truyền đến cả bốn bánh
Nhưng người nắm giữ xe chính là lái xe, cũng có những lái xe có thể biến điều không thể thành có thể, có đủ kỹ năng thì cho dù có là xe dẫn động bốn bánh cũng có thể drift, Giản Tiểu Tinh cũng đã từng thử dùng xe dẫn động bốn bánh để thực hiện drift, phải mất rất nhiều thời gian để có thể học lái xe dẫn động bốn bánh thực hiện kỹ thuật drift, cuối cùng phát hiện dùng xe dẫn động bốn bánh để thực hiện kỹ thuật drift rất mất thời gian, lại còn lãng phí độ bám của xe với mặt đường, dẫn động bốn bánh chính là để vào khúc cua nhanh nhất.
Nói cách khác, cái người đuổi theo Giản Tiểu Tinh đêm nay, dùng dẫn động bốn bánh thực hiện drift là thể khoe khoang kỹ thuật của hắn, đồng thời dùng vài lần thực hiện drift tốn thời gian và hao mòn lốp xe nhưng vẫn có thể đuổi kịp Giản Tiểu Tinh.

Y Siêu Quần nghe vậy thì kinh hãi, hiện tại trong giới đua xe mà lại ẩn nấp một cao thủ như vậy sao? Hay là nói, người đó là cao thủ từ nước ngoài về giống như đám người của đội đua Giương Buồm Vạn Dặm kia?
Giản Tiểu Tinh đã có đối tượng nghi ngờ.
"Tiểu Tinh, cô phải cẩn thận, có người đang nhằm vào cô đó." cách không lâu Hà Nhất Tâm mới nói những lời này với cô, "Những người đó, yêu cầu tôi bắt chước kỹ thuật của cô để so tài với bọn họ."
"Vì sao?" Giản Tiểu Tinh rất khiếp sợ, bản thân đã đắc tội ai rồi ư? Vì sao lại muốn tìm cô để gây phiền toái? Đội đua Giương Buồm Vạn Dặm......!Quên đi, đội đua xe Giương Buồm Vạn Dặm không tính, ngay từ đầu người ta đã không nhắm tới mục tiêu là đội đua xe Hồng Tinh, mà là tìm Giản Tiểu Tinh đánh đòn phủ đầu.

Không lẽ là bởi vì cô là phụ nữ nhưng lại nắm trong tay cúp quán quân của nước đã khiến người nào chướng mắt sao? Nếu thự sự là lý do này, vậy thì con m* nó đúng là nhiều kẻ mắc bệnh ung thư nam thẳng à?
* Ung thư nam thẳng là một thuật ngữ xúc phạm đàn ông và phân biệt giới tính bị coi là để mô tả những người đàn ông dị tính bảo thủ, những người không nao núng tuân thủ các giá trị Gia trưởng truyền thống mà thù địch, coi thường hoặc phớt lờ các phong trào của phụ nữ và bình đẳng giới, thường theo tinh thần chủ nghĩa dân tộc.
"Cháu cũng không biết lý do, nhưng cháu cảm nhận được thủ đoạn của những người đó......!Không giống những tay đua xe chuyên nghiệp bình thường.

Thậm chí có mấy cháu có cảm giác họ muốn lấy mạng cháu."
Giản Tiểu Tinh kinh ngạc, lập tức hiểu ra ý của Hà Nhất, cô ấy nói chính là những tay đua xe tử thần trong những mặt tối của giới đua xe, vì tiền mà tình nguyện trở thành con rối trong tay kẻ khác, coi thường mạng sống, xe trở thành công cụ giết người của bọn họ, mỗi một tay đua tử thần đều là hung thủ giết người, nhưng bởi vì giỏi giấu đầu giấu đuôi mà có thể thoát được cảnh tù tội, loại hình thi đấu này đã nhiều lần bị cấm tổ chức vì có sự tham gia của mấy nhân vật tai to mặt lớn phức tạp.
Giản Tiểu Tinh nghĩ tới La Mạn, người mà cô ngưỡng mộ, những người như La Mạn không thể không tham gia thi đấu tử thần vì phải chịu nhiều áp lực cuộc sống, nhưng chưa bao giờ sử dụng thủ đoạn hèn hạ đê tiện để dồn đối thủ vào chỗ chết trong khi thi đấu như cô rất ít, những người có kỹ thuật như cô ấy thì lại không lương thiện giống cô ấy, người có tấm lòng lương thiện như cô thì lại không có kỹ thuật giỏi bằng cô.
"Còn nữa, tất cả bọn họ đều lái xe dẫn động bốn bánh, trong đội của họ có một tay đua nữ, bọn họ gọi cô ta là Mi Mi, về mặt ngoại hình khá giống tôi.

Cô ta có năng lực rất giống tôi, nhưng giỏi hơn tôi, giống như phiên bản nâng cấp vậy, tôi chỉ là một hệ thống được lắp đặt một bộ phần mềm, còn cô ta có thể nâng cấp phần mềm cùng với chắp vá.

Trong quá trình đấu cô ta cũng bắt chước kỹ thuật của cô, cuối cùng làm tôi thảm bại." Hà Nhất Tâm tiếp tục tiết lộ những thông tin làm Giản Tiểu Tinh khiếp sợ.
Những tay đua tử thần đều là những kẻ liều lĩnh, có lẽ do hoàn cảnh sinh tồn khốc liệt nên không thể không sinh ra những quái vật, vốn dĩ bọn họ chỉ nên tồn tại trong bóng tối, cong những tay đua chuyên nghiệp chiến đấu vì danh dự như chúng ta nước sông không phạm nước giếng, chẳng lẽ bây giờ lại muốn chạy đến chỗ người ta sao?
"Hơn nữa, bọn họ có một huấn luyện viên, trong suốt cả quá trình đều ở trong xe nên tôi không nhìn thấy được, cảm giác rất thần bí.

Bọn họ rất cung kính đối với hắn, cũng làm cho tôi cảm thấy rất nguy hiểm.

Tin tức của tôi chỉ có vậy, bản thân cô phải cẩn thận, nếu nhóm người này khiêu chiến với các cô, yêu cầu tiến hành thi đấu giao lưu gì đó với đội đua xe Hồng Tinh, đến lúc đó cô phải biết đó là những kẻ tôi nói đến, tốt nhất là không nên đồng ý với bọn họ, chỉ sợ cái họ muốn không đơn giản là chiến thắng."
Những gì Hà Nhất Tâm nói làm Giản Tiểu Tinh khiếp sợ, nghĩ lại cảnh vừa mới bị ép ra ngoài, nếu không có vành đai an toàn, nếu người nọ thật sự là tay đua xe tử thần thì đúng là muốn mạng người, nếu thật sự không có ý tốt thì là muốn ép cô ngã từ trên núi xuống sao?
Giản Tiểu Tinh hoang mang như lạc vào trong sương mù, một đội của những tay đua tử thần? Nhưng vấn đề là vì sao lại nhắm vào cô?
"Bọn họ có liên quan gì đến việc cô rút khỏi giới đua xe không??".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đi Về Phía Chân Trời
2.

Trùng Sinh Để Gặp Người
3.

Chiều Hư
4.

Chớ Gần Công Tử
=====================================
"Trên thực tế lý do tôi muốn rời khỏi giới đua xe không liên quan nhiều đến bọn họ, chẳng qua là họ xuất hiện đúng thời điểm đó thôi, tuy rằng việc thi đấu cùng với bọn họ làm tôi bị gãy xương một chân.

Chỉ là nhờ vào một người mà tôi vừa mới nhìn rõ một vài chuyện, muốn theo đuổi thứ mà tôi thực sự yêu thích, có lẽ tôi sẽ ra nước ngoài xem sao.

Tiểu Tinh, cô phải cố lên, cô là người trong sáng và thuần khiết nhất trong số ba chúng ta, trước kia rất thực xin lỗi.

Vào ngày diễn ra trận chung kết Giải Vô Địch Thế Giới tôi sẽ đi Berlin, đến tận nơi để chứng kiến khoảnh khắc cô giành được chiếc cúp quán quân.

Hẹn gặp lại."
Tính ra thời gian phiền muộn vì chia tay bạn bè còn chưa kéo dài được bao lâu thì những người đó đã xuất hiện, thật bất ngờ.
Xem xét đến những hành động của tay đua tử thần, Giản Tiểu Tinh nói với Y Siêu Quần, hơn nữa đển ông ấy chuyển lời cảnh cáo đến đám người Lưu Lưu, thời gian tới khi ra ngoài cần phải cẩn thận, nếu có người khiêu chiến thì đừng đồng ý.

Y Siêu Quần càng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc hơn nhiều so với cô, đương nhiên sẽ không lơ là.
Cùng lúc đó, trong ga tàu hỏa ở Hàn Thành, một đoàn tàu hỏa chạy vào sân ga, mội người phụ nữ có dáng người cao gầy, đeo kính râm, trên đầu quấn lấy khăn quàng cổ xách theo một chiếc túi da bước xuống tàu.

Cô ấy đưa tay tháo kính râm xuống, từ ống tay áo lộ ra dấu vết bị bỏng của da thịt, mà sau khi kính râm được tháo xuống lộ ra một đôi mắt phượng màu đỏ, trong ánh mắt phát lộ vẻ lãnh khốc mang tính công kích..
 
Chân Ngắn Phi Thường
Chương 24: Chạm Mặt


Giản Tiểu Tinh tức giận với chuyện tối qua cỡ nào? Hoàn toàn có thể nhìn thấy từ việc nửa đêm Phong Đường bị đánh thức bởi một cú đấm.
Phong Đường nghiến răng nghiến lợi nhìn tiểu quái vật đang ngủ nhưng trên mặt tràn ngập vẻ tức giận, tay nắm thành nắm đấm coi hắn như tên tài xế đêm hôm qua tay đấm chân đá.

Nhưng còn có thể làm gì được? Chỉ có thể sử dụng cả tay lẫn chân giam cầm cả người cô ở trong lòng, để tay chân cô không thể nào nhúc nhích được nữa.
Cũng may cô chỉ giãy giụa một lát rồi rì rầm rì rầm yên tĩnh trở lại, Phong Đường dùng đầu lưỡi đẩy đẩy gò má trá bị ăn một đấm, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang ngủ ngon lành trong lòng hắn, suy nghĩ lại xem lần cuối cùng mình bị đấm là khi nào? Hình như là từ thời đại học bởi vì hắn và Cillian quá nổi tiếng nên bị một đám ngực to mà não bé nhắm đến và bị vây đánh thì phải? Hai người chọi mười mấy người, còn có thêm cái tên Cillian nhìn mặt thì có vẻ hung ác nhưng thực ra lại là một tên vô dụng chuyên kéo chân sau, vì thế tuy rằng có thắng nhưng vẫn không tránh khỏi bị bầm dập.

Đáng lý ra đánh xong là xong, nhưng hết lần này đến lần khác chúng lại cố tình đánh vào cái mặt quan trọng của hắn, cho nên sau đó hắn lại đánh chúng tơi tả thêm một trận nữa, để bọn chúng quỳ xuống xin lỗi thì mọi chuyện mới chấm dứt.

Nhưng hiện tại tiểu quái vật này cũng đánh vào mặt hắn, chẳng lẽ cứ như vậy coi như xong?
Chứ không còn muốn thế nào nữa? Chỉ có thể tha thứ cho cô.

Thở dài một hơi khó chịu, Phong Đường ôm người nào đó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Ngày hôm sau Giản Tiểu Tinh thức dậy còn buồn bực vì vấn đề không hiểu vì sao Phong Đường coi cô là gối ôm mà ôm cả một đêm, hại cô thức dậy tay chân ê ẩm hết cả, lúc ăn sáng cô còn trưng cái bộ mặt lên án với hắn, còn bị Phong Đường xoa mặt rất mạnh, đã thế còn dùng hàng loạt ngôn từ ác ý như chân ngắn, mặt to tiến hành công kích người thân.

Nhưng cô lại không hề biết rằng bản thân nửa đêm khuya khoắt đã đấm vào mặt Phong Đường, đã thế còn là khuôn mặt thịnh thế mỹ nhan mà cô yêu thích nhất kia.
Cặp song sinh ngồi cắn nĩa chứng kiến cảnh này, liếc mắt nhìn nhau thầm nghĩ hình như anh trai và chị dâu không để hai đứa trẻ đang còn tuổi vị thành niên như chúng ở trong mắt thì phải, cứ show ân ái không kiêng nể gì ai, chẳng lẽ không nghĩ đến việc sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe thể xác và tinh thần của chúng hay sao?
"Các em muốn theo anh trai đến công ty, hay là cùng chị đến đội đua xe hay muốn để anh Thu Dịch chở các em đi chơi?" Giản Tiểu Tinh hỏi, phản ứng say xe của Lạc Mính Cầm nghiệm trọng hơn nhiều so với cặp song sinh, bây giờ vẫn còn yếu ớt nằm trên giường, nghe nói bởi vì sợ nhìn thấy Giản Tiểu Tinh sẽ hình thành phản xạ có điều kiện buồn nôn muốn nôn, cho nên trong khoảng thời gian ngắn sẽ không gặp mặt Giản Tiểu Tinh.
Cặp song sinh bày tỏ việc đi cùng anh trai đến công ty chẳng có gì vui, không có anh trai và chị dâu chơi cùng cũng không thú vị, cho nên muốn đi cùng cô đến xem đội đua xe.

Vì vậy Giản Tiểu Tinh dẫn hai đứa nhỏ đến đội đua Hồng Tinh.
Là con cưng của gia đình giàu có, lại có bà ngoại là lão đại trong thế giới ngầm, từ đại minh tinh đến đầu bếp ba sao Michelin cũng không thể làm cho chúng cảm thấy mới mẻ, chỉ có điều đúng là hai đứa nhỏ chưa từng tiếp xúc với xe đua bao giờ, càng không nói đến cơ sở của một đội đua xe chuyên nghiệp, vừa mới nhìn thấy hai cái miệng đã mở lớn: "Đỉnh thật --!"
Từ sân huấn luyện nơi những chiếc xe đang lao như tên bắn đến nhà xưởng sửa chữa lắp ráp với những bức tường trắng như tuyết nhưng rất dễ lau chùi, tạo cảm giác như ở trong phim khoa học viễn tưởng, bên kia là khu vực bày những chiếc xe mở mui, có thể nhìn thấy rõ hệ thống linh kiện phức tạp bên trong.

Còn có một đám kỹ sư trong và ngoài nước mặc đồng phục áo liền quần đang thao tác với máy tính cầm trên tay, họ vây quanh một chiếc xe trên bục, nhìn qua trông rất ngầu, ngay cả mùi dầu máy, cao su thoảng thoảng trong không khí đều mang lại cảm giác cực ngầu!
Cặp song sinh làm các thành viên Hồng Tinh chú ý, ở trước mặt đồng đội của chị dâu, hai đứa nhóc biểu hiện cực kỳ ngoan ngoãn, ngoan đến mức không ai có thể nhìn ra bản chất tiểu ác ma bên trong chúng.

Hách Gia, người có thần kinh thô nhất đã nhanh chóng bị kìm hãm bởi cô bé có vẻ ngoài xinh xắn với gương mặt tươi tắn, bị sai tới sai bảo lui còn cam tâm tình nguyện mà hoàn toàn không có thắc mắc gì.
"Không thể tin được cái tên đầu óc ngu xi tứ chi phát triển kia lại là đồng đội của tôi." Lưu Lưu bắt đầu ghét bỏ Hách Gia như thường ngày, vừa rồi lúc Lạc Mính Tang định dùng cặp mắt xinh đẹp hồn nhiên vô tội của mình để yêu cầu cậu ta mua bánh cho cô bé ở tiệm bánh cách đây tận 20km, cậu ta đã vô cùng kiên định từ chối, hơn nữa vô cùng tự hào nói ngoại trừ bảo bối của cậu ta thì không một cô gái nào có thể sai cậu ta làm bất cứ điều gì.
Lạc Mính Tang đáp lại là: Cái tên ẻo lả này chắc chắn là gay!
Giản Tiểu Tinh không để ý đến cậu ta, mà chỉ chú ý đến chiếc xe của mình đang được sửa chữa, nhìn mà đau lòng muốn chết.

Lúc này cô lại nghe thấy Lưu Lưu nói: "Vẫn còn may tối hôm qua chiếc xe cô lái không phải chiếc xe làm từ carbon kia."
Giản Tiểu Tinh cảm thấy da đầu tê dại, đúng vậy, may mắn là tối hôm qua không lái chiếc xe là từ sợi carbon, nếu không thì đây chính là mối thù giết cha không đội trời chung! Cô chắc chắn sẽ cầm con dao dài 40 mét của mình để chém tên khốn đó thành tên ngốc!
Nghĩ đến đây, Giản Tiểu Tinh muốn đi tập luyện lái xe, cô không thể quên được chuyện tối hôm qua mình đã bị chèn ép tới mức nào, cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này trong suốt sự nghiệp đua xe của mình, tuy rằng cô có bị đả kích một chút, nghi ngờ giải đấu mùa hè năm ngoái cô đã dành được chức quán quân, liệu năm nay còn có thể giành được nó hay không, còn cả Giải Vô Địch Thế Giới sau này nữa, nhưng nếu cho rằng một lần thất bại đã có thể làm cho cô lùi vào trong vỏ giống ốc sên thì đúng là mơ tưởng hão huyền, trừ phi tay chân cô bị chặt đứt, nếu không cô sẽ không buông tay lái một cách dễ dàng đâu.
Ngoài ra, mối thù ngày hôm qua cho dù đối phương có là tay đua xe tử thần thì cũng phải báo.

Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm chắc chắn ta sẽ hoàn trả lại.

Đừng bao giờ xem cô như quả hồng mềm, nhưng nếu có ai dám bóp cô thì cẩn thận máu chảy đầy tay, những đứa trẻ trong thôn gọi cô là chị Tinh không phải bởi vì cô đáng yêu.
Nhưng cô cũng sẽ không vì chuyện này mà tức giận nhất thời, cho nên tốt nhất là bây giờ phải đi tập xe để nâng cao thực lực của bản thân thôi.
Ngã từ nơi nào thì phải đứng dậy từ chỗ đó, Giản Tiểu Tinh muốn lên núi Bàn Vân, Y Siêu Quần nghe xong thì lo lắng Giản Tiểu Tinh đi một mình không cẩn thận lại gặp được đám người nguy hiểm kia, dứt khoát quyết định tổ chức một buổi huấn luyện đặc biệt cho tất cả mọi người, vì thế cả một đám người ào ào đến núi Bàn Vân.
Kết quả đường lên núi Bàn Vân ngang nhiên bị chiếm dụng, người chiếm dụng lại còn là một đám người quen.
Chỉ thấy dưới chân núi đậu vài chiếc xe, trên thân xe là họa tiết vân da báo ngông cuồng vô cùng bắt mắt, bất kì ai nhìn thấy đều có thể nhận ra đó là đội đua xe chuyên nghiệp đứng đầu cả nước, đội đua xe Jaguar, còn có Cù Nhược Dương đẹp trai với mái tóc vuốt như mào gà được nhuộm màu xanh lục được mệnh danh là ông chồng quốc dân.
Ngoại trừ bọn họ, không ngờ lại còn có cả đám người của đoàn đội đua xe Giương Buồm Vạn Dặm.
Trừ bỏ Đội đua xe Jaguar cùng Giương Buồm Vạn Dặm đoàn xe ngoại, còn có ba chiếc xe xa lạ, có ba người đàn ông lạ mặt đứng cạnh xe tạo cảm giác khiến người ta không thoải mái.
Nhìn khung cảnh có hơi hoành tráng, thêm một chút nghiêm túc.
Sự xuất hiện của đội đua xe Hồng Tinh thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

"Có chuyện gì thế?" Giản Tiểu Tinh đóng cửa xe.

Ánh mắt lướt qua những người có mặt ở đây, phát hiện chỉ có mình Lý Tử Dương là không có ở đây.
"Sao mọi người cũng đến đây?" Cù Dược Dương lập tức đứng thẳng người, dẫp tắt điếu thuốc trong tay.
Cặp song sinh tinh ranh đi cùng với Giản Tiểu Tinh liếc mắt nhìn nhau đầy vẻ tinh quái.

Âm thầm nghĩ trong đầu.
"Có người thi đấu ở đây sao?" Giản Tiểu Tinh lướt qua những người có mặt ở đây, phát hiện chỉ có Lý Tử Dương của Giương Buồm Vạn Dặm là không có mặt.
"Ừ."
"Cô gái này chính là tiểu quái vật nổi tiếng gần xa Giản Tiểu Tinh sao? Ngưỡng mộ đã lâu,ngưỡng mộ đã lâu" Trong số ba người đàn ông lạ mặt, có một người nhìn có vẻ thật thà chân thành nhất, nhưng cái vẻ thật thà của người đàn ông thật thà tới mức khiến người ta có cảm giác không thoải mái, hắn ta xởi lởi nhích lại gần, chìa tay ra với Giản Tiểu Tinh.
Ánh mắt Giản Tiểu Tinh nhìn tay hắn ta, không quan tâm, "Các người là ai?" Thực ra trong lòng cô đã đoán được ít nhiều rồi.
Người nọ cũng không xấu hổ, tự nhiên thu hồi tay lại nói: "Thật ngại quá, đáng lẽ phải tự giới thiệu trước.

Chúng tôi là đội đua xe Kings, mới đến nên hy vọng có thể làm quen với những người nổi tiếng như cô, haha.

Tôi là đội trưởng Hà An, đây là Mạc Kỳ, còn người kia là Đan Tây."
Mạc Kỳ là người đàn ông có mắt nhìn tam giác ngược, nhìn từ gương mặt đến ngoại hình đều trông như một người đàn ông rất bình thường.

Đan Tây cắt tóc húi cua, khuôn mày rậm mắt to đường nét rõ ràng, dáng người to con hình như là con lai.
Giản Tiểu Tinh quay đầu hỏi người quen ở khoảng cách gần nhất, "Hiện tại Lý Tử Dương đang thi đấu cùng người ta à?"
Ai ngờ người gần nhất lại là Chu Giai Bân, thiếu niên dáng người cao cao đẹp trai hơi kinh ngạc, vẻ mặt lúng túng quay đầu miễn cưỡng cứng nhắc ừ một tiếng.
Cặp song sinh lại liếc mắt nhìn nhau thêm một cái, lại thêm một người nữa!

Cù Dược Dương vẫy tay với Giản Tiểu Tinh, Giản Tiểu Tinh đi qua, anh ta nói cho Giản Tiểu Tinh đầu đuôi câu chuyện.
Mọi chuyện bắt đầu là do cuộc đua giữa đội đua xe cùng với đội đua xe Hồng Tinh không thể giúp họ nổi tiếng, rơi vào trạng thái không nóng không lạnh, khiến các thành viên trong đội ủ rũ mất tự tin, cảm thấy chắc hẳn là bọn họ có thể thắng hầu hết các đội đua xe trong nước, chẳng qua trận đấu với đội đua xe Hồng Tinh là do quá khinh địch mà thôi.

Thấy tâm lý của các đội viên sắp sụp đổ, Trần Luật quyết định tổ chức thêm một cuộc thi nữa, lần này bọn họ chọn trúng đội đua xe Jaguar trước đó đã để mắt tới.
Đội đua xe Jaguar cũng không hề sợ, ngược lại rất có hứng thú tranh tài cùng với nhóm người này nên đã hẹn nhau ở trên con đường lên núi Bàn Vân.

Có vết xe đổ từ đội đua xe Hồng Tinh trước đó, đám người Lý Tử Dương đã biết kín tiếng hơn nhiều, hơn nữa lần này chủ yếu là tâm lý của các đội viên cho nên không lên mạng thông báo để tất cả mọi người đều biết.
Hôm nay đội đua xe Giương Buồm Vạn Dặm đến đây làm quen với đường đua, cùng lúc đó Vu Ba của đội đua xe Jaguar cũng chưa quen thuộc với đường đua nên chạy đến núi Bàn Vân để làm quen với đường đua.

Ai ngờ lại quả gặp bốn người của đội đua xe Kings kiêu ngạo khiêu khích bọn họ, Vu Ba cảm thấy người ta đều có đồng đội ở bên cạnh, còn anh ta thì chỉ có lẻ loi một thân một mình, bí quá nên gọi các đồng đội của mình tới, đây chính là lý do vì sao các thành viên của đội đua xe Jaguar đều có mặt ở đây.
Hiện tại Lý Tử Dương đang thi đấu với một cô gái nhỏ tên là Mi Mi của đội đua xe Kings.
Mi Mi?
【 Tất cả xe bọn họ lái đều là xe dẫn động bốn bánh, trong đội ngũ của họ có một nữa tay đua tên là Mi Mi, cô ta có vẻ ngoài khá giống cô.

Khả năng của cô ta rất giống tôi, nhưng còn giỏi hơn cả tôi, giống như phiên bản nâng cấp vậy, tôi giống như một hệ thống được trang bị một phần mềm, còn cô ta có thể nâng cấp phần mềm đồng thời chắp vá thêm, Trong quá trình thi đấu, cô ta cũng bắt chước kỹ thuật của cô, cuối cùng làm tôi thảm bại.


Thiên phú của Hà Nhất Tâm đã được coi là mười năm khó gặp, không ngờ còn có người giỏi hơn nhiều, nghe thôi đã thấy rất khó đối phó, không ngờ nhanh như vậy đã phải gặp mặt.
"Sao Lý Tử Dương lại thi đấu cùng với đối phương?" Giản Tiểu Tinh cũng cảm thấy hơi kinh ngạc vì chuyện này, với tính cách cao ngạo của Lý Tử Dương thì trừ phi bị k1ch thích, nếu không thì sao có thể dễ dàng thi đấu cùng với một cô gái nhỏ không biết tên tuổi, không có tiếng tăm được?
"Không biết." Cù Dược Dương nói, nhìn hai gương mặt xa lạ bám dính lấy Giản Tiểu Tinh, bọn họ đang dùng một loại ánh mắt cảnh giác để đánh giá anh ta, cảm giác như thể hơi chán ghét.

Tiểu quỷ từ đâu ra đây? Vừa nhìn đã biết trong đầu không có gì tốt đẹp rồi.
Giản Tiểu Tinh không biết đúng là Lý Tử Dương đang rơi vào trạng thái rất dễ bị k1ch thích, nguyên nhân có liên quan đến Lý Tử Ngang, con người này từ trước đến giờ không coi em trai ra gì, chỉ coi em trai giống như là phế vật vô tích sự.

Đặc biệt là sau khi cha mẹ lại cãi nhau về chuyện của Lý Tử Ngang ngay trước mặt hắn ta
【 Ông làm cha như vậy đó hả? Đây là phế vật mà ông nói đấy hả? Đấy mà là phế vật thì ông là cái gì? Cứt chó sao? Một đứa con trai đang yên đang lành bị ông nuôi thành cái thứ gì rồi hả? 】
【 Làm sao? Chẳng lẽ nó thi đấu thắng chắc? Chỉ có một chút chút tài mọn mà thôi, bà thì biết cái gì? Nói đi cũng phải nói lại, bà đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ chưa? 】

【 Tôi không hiểu về đua xe nhưng mắt tôi không mù tai tôi không điếc, những người đó đều đang cổ vũ Tử Ngang, đáng lý ra nó cũng đã có thể giỏi giang như Tử Dương rồi! Chỉ vì sự bất công của ông mà thiếu chút nữa đã huỷ hoại nó, còn làm hại tôi bị con trai trách tội......】
Cái gia đình như trò hề bắt đầu lên sân, sau khi hai vợ chồng cãi nhau xong, Lý Tương Thành yêu cầu Lý Tử Dương với tâm lý bất ổn ra nước ngoài, quay trở lại F1 đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Cho nên hắn mới dễ dàng bị khiêu khích như vậy, so tài cùng với cái người tên là Mi Mi kia.
Giản Tiểu Tinh khẽ nhíu, tuy rằng Lý Tử Dương là cái người khiến người ta chán ghét, nhưng cô tôn trọng kỹ thuật lái xe của hắn, chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ? Tốt xấu gì thì trước đây Lý Tử Dương cũng là tay đua xe F1, có lẽ sẽ có cũng đủ năng lực và kinh nghiệm để xử lý những tình huống bất ngờ xảy ra.

Nếu chạy đến bắt bọn họ tạm dừng, mấy tên nhóc kiêu ngạo của đội đua xe Giương Buồm Vạn Dặm kia không chừng sẽ nói cô thừa hơi xen vào việc của người khác......
Đang do dự, bỗng nhiên Giản Tiểu Tinh nghe được một trận tiếng va chạm, âm thanh phát ra từ máy tính.
"Không xong rồi!" Sắc mặt của Trần Luật đang ngồi ở trước máy tính biến đổi, gọi lên đội viên lái xe lao lên núi.
Tào Hạc cũng ở trước máy tính, Giản Tiểu Tinh thò lại gần thì thấy hình ảnh hiển thị trên máy tính đúng là ghi lại hình ảnh mô phỏng của núi Bàn Vân, trên đường núi có một cái chấm vàng và chấm đỏ đang chuyển động, lúc này điểm vàng đang lao nhanh xuống sườn núi, điểm đỏ cũng đã ngừng lại ở ven đường, còn có thể nghe được âm thanh động cơ của xe.
"Tôi không mang máy bay trực thăng, cho nên trước khi bắt đầu thi đấu tôi đã để họ mang theo một thiết bị cảm ứng có thể thu phát âm thanh trên xe." Tào Hạc thấy bên cạnh có một cái đầu nhỏ thò qua, lên tiếng giải thích.
Giản Tiểu Tinh gật đầu, "Âm thanh vừa mới vang lên kia......"
"Có lẽ là đã xảy ra sự cố."
Đúng là đã xảy ra sự cố, không biết vì sao toàn bộ đầu xe của Lý Tử Dương đều bị đâm bẹp dúm, khiến hai chân của anh ta bị mắc kẹt, với tình hình này thì không tránh khỏi việc bị gãy xương, thậm chí có khả năng cắt bỏ.

Điều này rất tệ, phải biết rằng lúc trước Cù Dược Dương không thể tham gia đua xe chỉ vì bị thương ở cánh tay trong một vụ tai nạn xe nhỏ, với tình hình này của Lý Tử Dương, làm không tốt có khi cả sự nghiệp đua xe đều sẽ hủy hoại.

Đám người Trần Luật không có cách để xử lý nên chỉ có thể gọi xe cứu thương và đội phòng cháy chữa cháy.
Sắc mặt Lý Tử Ngang trắng bệch, tuy rằng cậu ta không thích Lý Tử Dương, càng giống kẻ thù hơn là anh em, nhưng cho dù có hận như thế nào đi nữa cũng không hy vọng hắn ta không thể đua xe được nữa.

Điều đó không khác gì hủy hoại cuộc sống của một người.
Sắc mặt Giản Tiểu Tinh cũng không tốt, trên thực tế ngoại từ những người của đội đua xe Kings ra thì sắc mặt của tất cả mọi người đều không tốt, họ đều đồng cảm như thể chính bản thân mình cũng bị.
Giản Tiểu Tinh nghĩ, đây thực sự là ngoài ý muốn sao? Hà Nhất Tâm tham gia thi đấu cùng bọn họ gãy xương chân một bên chân, Lý Tử Dương là một thiên tài đã nổi tiếng nhiều năm nay cũng xảy ra chuyện, mặc dù đua xe vốn dĩ chính là một môn thể thao đi kèm với nguy hiểm thậm chí có người còn mất mạng, nhưng trùng hợp như vậy khiến sống lưng con người ta phát lạnh.
Nhóm người này......
Lúc này, cô gái tên là Mi Mi lái xe xuống dưới.

Cái người đội trưởng của đội đua xe Kings tên là Hà An Quốc Vương cười tủm tỉm nói: "Tiếp theo đến lượt ai đây?".
 
Back
Top Bottom