Cập nhật mới

Khác Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
397087873-256-k292704.jpg

Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Tác giả: HaiMyiz
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Giữa dòng thời gian mờ ảo, chỉ có một ánh chạm khiến trái tim thức giấc.

Làn sương tháng sáu là nơi hai tâm hồn lạc bước tìm về nhau,
xuyên qua màn sương, chạm vào em - chạm vào một thưở xưa,
khi quá khứ và hiện tại hòa quyện, tình yêu đơm hoa trên làn sương tháng sáu."



thuanviet​
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 1 : Gặp Gỡ


Buổi chiều ấy, Hoàng Ngọc Trúc nổi hứng lạ thường.

Không rõ do tâm trạng chán đời hay chỉ là một phút "nổi gió" của kẻ quyền quý rảnh rỗi, cô yêu cầu tài xế đưa đi xem dãy tì nữ để…

“mua một con hầu riêng cho vui”.

Xe đang bon bon lướt trên đường đất ẩm thì bất thình lình thắng gấp.

Tiếng rít vang lên gắt như ai vừa siết lấy cổ thời gian.

Trúc cau mày.

Tên gia đinh Nghi lật đật mở cửa bước xuống kiểm tra nhưng mãi không thấy trở lại.

Khó chịu, Trúc đẩy cửa bước ra, giày cao gót lún nhẹ xuống nền đất.

Và rồi… cô đứng khựng lại.

Ở khoảng trống phía trước, Nghi đang đứng như bị đóng băng, ánh mắt dán chặt vào một bóng hình.

Cô gái ấy…

Mái tóc rối nhẹ như vừa trải qua cơn hoảng loạn.

Khuôn mặt lem nhem nước mắt.

Khi ánh mắt Trúc bắt gặp cô ta — trái tim cô đập lệch một nhịp.

Quen lắm.

Mà cũng xa lắm.

Ngay khoảnh khắc đó, cô gái kia khóc òa, gào lên như ai bóp nghẹn tim mình:

“Trúc!

Là chị đúng không…

Trúc ơi…”

Trúc như bị đóng băng.

Cô không quen ai có thể gọi tên mình bằng giọng nghẹn ngào như thế.

Càng không quen ai lại chạy tới ôm chầm lấy cô, run rẩy, yếu ớt, như thể cả thế giới vừa rơi vỡ chỉ còn cô là chốn tựa duy nhất.

Vậy mà cô lại không đẩy ra.

Thậm chí…

đôi tay cô phản xạ ôm lại.

Siết chặt.

Như bản năng.

Một cái tên trôi qua kẽ môi cô – chẳng hề nghĩ ngợi:

“Hòa Tú…”

Trúc khựng lại ngay khi nghe chính mình nói ra cái tên đó.

Xa lạ.

Nhưng tim lại nhói lên đầy quen thuộc.

Sau một hồi trấn an, hỏi han, cô mới biết được:

Cô gái ấy — Vũ Hòa Tú — mất trí nhớ, không biết mình là ai, chỉ biết mình là Ngọc Tú, rồi đột nhiên ngất xỉu.

Trúc không đánh thức nàng dậy.

Chỉ lạnh lùng quay sang Nghi người nãy giờ đang còn há hốc mồm, ra lệnh một câu gọn lỏn:

"Dọn phòng bên cạnh ta.

Con bé này, từ giờ là hầu riêng.”

___

Mùi sả chanh nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ thở.

Hòa Tú tỉnh dậy với cảm giác là lạ – không đau, không lạnh, nhưng cũng chẳng bình yên.

Căn phòng rộng lớn, nội thất gỗ nâu trầm tinh xảo, không khí tĩnh đến ngột ngạt.

Tú ngồi bật dậy – bản năng chống cự trỗi dậy đầu tiên.

Đây là đâu?

Tại sao cô lại ở đây?

Cánh cửa bật mở.

Người bước vào… là cô gái đó.

Ánh mắt sâu thẳm, thần thái cao quý, bước đi vừa nhẹ vừa sắc – như thể gió cũng phải tránh.

“Em tỉnh rồi.”

Giọng cô ấy êm như nhung, nhưng ánh mắt… lạnh không cảm xúc.

Tú lập tức lùi lại, giữ khoảng cách bản năng.

“Tôi không biết chị là ai.

Nhưng… làm ơn đừng lại gần tôi.”

Trúc đứng yên.

Không tiến, không lùi.

Chỉ nhìn Tú như thể cô bé là một bí ẩn vừa đau đớn vừa thân thuộc.

“Em tên là Vũ Hòa Tú.

Em mất trí.

Em khóc, gọi tên chị, rồi ngất giữa đường.”

“Bây giờ em đang ở trong nhà chị.

Là chị cứu em, em đã đồng ý làm hầu riêng của chị nên từ giờ em là của chị."

Tú lắc đầu.

“Tôi không biết chị."

“Chị cũng không quen em.”

Một nụ cười mỉm rất khẽ.

“Nhưng chị không thích thấy em run rẩy như thế.”

Tú cắn môi, siết lấy mép chăn.

Cô ghét cái cảm giác này – mình yếu hơn người khác, mình cần ai đó.

Trúc nhẹ giọng:

“Yên tâm.

Chị không chạm vào em.

Không ai có quyền chạm vào em khi em chưa đồng ý.”

Tú sững lại.

Không phải vì lời nói, mà vì ánh mắt đó – lạnh với đời, nhưng dịu dàng khi nhìn mình.

Cảm giác… như đã từng có ai đó từng nhìn cô như thế, nhưng cô có chút dè chừng, đặt nghi vấn.

Tú: (ánh mắt xuyên thẳng vào người đứng ngay bên rèm cửa)

"Việc gì mà tôi phải tin chị ?

Với lại tôi không muốn mang ơn nhiều, cảm ơn chị vì đã cứu tôi, nhưng tôi không muốn làm con hầu của người khác."

Không gian phòng khách sang trọng nhưng lạnh lẽo, ánh sáng nhạt nhòa qua rèm cửa.

Trúc: (đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm mà có phần dè chừng)

“Em không biết mình đang ở đâu, cũng không nhớ mình là ai.

Vậy em nghĩ mình có thể tự do đi lại trong cái đất Nam Kỳ này à ?"

Tú: (ngồi dựa lưng vào ghế, tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt cứng rắn, giọng lạnh lùng)

“Tự do là quyền cơ bản.

Nếu chị nghĩ giữ tôi lại bằng cách ép buộc thì chắc chị nhầm người rồi.”

Trúc: (nhếch môi, giọng thách thức)

“Ép buộc?

Chỉ là em chưa hiểu hết lý do tại sao em ở đây.

Đừng vội kết luận.”

Tú: (nhìn thẳng vào Trúc, giọng sắc lẹm)

“Lý do hay cớ gì cũng không quan trọng bằng việc tôi không muốn bị kiểm soát.”

Trúc: (bước lại gần một bước, giọng nghiêm nghị)

“Vậy em sẽ chứng minh cho chị thấy em đủ mạnh để tự quyết định chứ?”

Tú: (cười khẩy, ánh mắt sắc bén)

“Tôi không chứng minh cho ai hết.

Tôi chỉ muốn sống theo cách của mình.”

Trúc: (mỉm cười lạnh, hơi nghiêng đầu)

“Vậy thì hãy bắt đầu bằng việc tôn trọng quy tắc của nhà này, dù em có muốn hay không.”

___________Hết Chương___________

💥Lưu Ý Nhỏ💥

-mình là cà rốt, mới tập tành viết truyện còn thiếu kinh nghiệm, văn phong cũng không được hay lắm, mối quan hệ của các nhân vật trong đây có thể khá rối ren, có vài chi tiết có thể hơi sai sai, nói chung là đọc đỡ đi, đọc chùa cũng được😞
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 2 : Ăn Cơm


Bị Trúc lôi ra gặp bác quản gia để tìm hiểu công việc mới, trên đường đi thì không ít người nhìn cô như vật lạ, chắc có lẽ là vì cô khác người ở đây, ừ thì ở đây có con mẹ nào để quả đầu Mullet dài như nàng hết á.

Lúc nhìn thấy bác quản gia thì là lúc ông đang nạt một gia đinh khác, nhìn mặt ông khá giữ, nhưng chẳng thể dữ hơn cha cô.

Ông quản gia thấy Trúc thì kêu gia nhân đó đi, khuông mặt con bé gia nhân thì xanh như tàu lá chuối nghe được ông quản gia kêu đi thì cúi đầu chào ông với Trúc rồi không rõ là chạy hay bay mà vèo một cái là đi mất bóng.

Bác Ngô : "Chào cô chủ, cô có việc gì cần sai bảo ạ ?"

Ánh mắt ông dừng lại trên người Tú khiến cô có chút sợ, ngoài mặt thì chẳng có gì là sợ hãi nhưng trong lòng cô tụng kinh siêu thoát tới nơi rồi.

*Tôi biết tôi đẹp rồi, đừng có nhìn tôi nữa, nhưng cô chủ của ông đẹp hơn kìa nhìn bả đi !!!*

Trúc : "Bác Ngô, đây là Tú, sau này là hầu riêng của tôi, nhờ bác dẫn con bé đi tham quan nơi này rồi dẫn con bé đi xem phòng của nó và nói cho con bé về gia quy nhà này." (Rồi cô ghé sát tai của bác quản gia thì tầm với ông) "Sẵn bác nhớ chăm sóc kĩ cho con bé này dùm tôi, nó bị mất trí nhớ, tôi không muốn nó bị bắt nạt trong này."

Bác Ngô : (Ông nhìn Tú với ánh mắt có chút thương xót) "Vâng thưa cô chủ, mời cô đi theo tôi, cô có thể gọi tôi là bác Ngô"

Tú : "Chào bác Ngô"

Cùng bác Ngô đi tham quan biệt phủ của cô Tư nhà họ Hoàng trong tâm trạng như bị chó nhai của Tú sau cuộc đối đầu với Trúc thì nàng cũng đành nghe lời, vì cô ta nói đúng thiệt, nếu cô không ở lại đây thì có nơi nào cho cô lưu lạc nữa, vì nơi cô ở không phải là năm 2025 mà là năm 1967.

Đúng, cô đã xuyên không, xuyên không về thời của ông bà cô, hồi trước còn nói cái này hoang đường, đếch có thật, giờ thì hay rồi, cô giờ đây phải trãi nghiệm cái thứ cô cho là hoang đuường này đây.

Được cô Tư nhà họ Hoàng nhặt về làm hầu riêng, người ta xuyên không được vào vai tiểu thư con nhà danh giá, còn cô thì xuyên vào vai vô danh, không danh phận.

Gặp gỡ và quen biết được hai người nàng nghĩ là có thể tin tưởng trong căn nhà khó ở này, một là Nghi, thằng gia đinh lúc mới tỉnh dậy là người cô gặp đầu tiên 18 tuổi hơn cô 1 tuổi, là tài xế của cô Tư, làm ở đây được 4 năm, tuy cái mỏ hơi khẩu nghiệp giống cô thì lại được cái ngu, hai là bác quản gia Ngô, tầm cỡ 40 tuổi trở lên, làm ở nơi này được 30 năm rồi, ông thoạt nhìn có lẽ là người khó tính, ừ thì khó thật nhưng đó là cách ông đối xử với mọi người, còn cô thì ông lại đối xử với cô khá dịu dàng không qua lời nói mà là hành động.

Tú : "Bác Ngô ơi, nãy giờ mình đi được gần 20 phút rồi mà sao vẫn chưa đi hết vậy ạ ?"

Thú thật thì cô nãy giờ đi cũng mỏi chân rồi á, bình thường toàn cắm đầu học thôi chứ đâu có vận động nhiều như này đâu.

Bác Ngô : "Thưa cô nãy giờ tụi mình mới đi nửa khu này thôi, cô mệt rồi hả ?

Vậy tôi đưa cô đi giới thiệu cho tụi gia đinh rồi đưa cô về phòng nhé ?"

Tú : (Nàng nghe mới đi nửa khu này thì mặt xanh lại) *Gì mà nhà to như cái khách sạn vậy má ????

"Dạ phiền bác, với lại chỉ cần gọi con là Tú thôi nha."

Rồi bác Ngô cũng dẫn cô xuống phòng mấy gia nhân khác, đây đang là giờ nghỉ trưa của gia nhân nên hầu hết mấy đứa nó đều đang ở đây.

Bác Ngô : "Bây đâu ra họp."

Một câu nói của ông quản gia thì tụi gia đinh nó chạy toán loạn ra như ông vỡ tổ.

Bác Ngô : "Tụi bây nghe đây, đây là Tú, gia nhân mới là hầu riêng của cô Tư, tụi bây khôn thì đừng có giở trò ma cũ bắt nạt ma mới, để ta biết được thì bây nhừ xương."

Tú : "Chào mọi người, em tên Tú, mong mọi người giúp đỡ ạ."

Tụi gia đinh nghe cô nói thì quay ra nhìn cô như thú lạ.

*Nhìn gì ?

Chưa thấy gái đẹp bao giờ à ?*

Cô thầm nghĩ.

Xong rồi ông quản gia lại đưa cô về phòng, phòng cô kế sát phòng của Trúc, tiện cho việc hầu hạ nàng.

Vừa vào phòng đóng cửa lại chân cô như mềm nhũn ra.

*

Sau này chắc sẽ sống không dễ dàng gì, mục tiêu chính là kiếm được khá khá tiền rồi đi tung hoành khắp đất nước Việt Nam mình, hồi nhỏ đã muốn đi rồi mà học cắm đầu không biết mai có sống nổi không mà đi, giờ thì ổn rồi, chẳng còn phải coi mặt của họ hàng, gia đình mà sống nữa, được là chính mình rồi nhỉ ?*

Tự nhủ bản thân một hồi, thì cô lại đi ra nhà bếp, nói gì thì nói, có thực mới vực được đạo giờ thực không có thì đạo đâu mà vực.

____

Vừa bước xuống bếp đồ ăn chưa thấy mà thấy có điềm rồi.

Bác Ngô : "Tú, con đem cơm lên phòng cho cô Tư đi, nay cậu Hai với Cậu Ba không về nên cô kêu mang cơm lên phòng"

Tú : "À dạ...."

Nhìn mâm cơm với ánh mắt trăn trối, đã đói rồi mà còn hành người ta này, khổ không cơ chứ ???

Mà khoan, sao trong mâm cơm có hai cái chén với hai đôi đủ là sao, có mỗi cố Tư ăn thôi mà ?

Mà thôi kệ, người ta làm gì cũng chẳng liên quan cô.

Đứng trước cửa phòng của Trúc, cô vẫn còn hơi có chút sợ sệt cái ánh mắt đó, ánh mắt sắt hơn dao, không chút cảm xúc, nếu có thể giết người bằng mắt thì có lẽ cô đã chết tại đó rồi.

Gõ cửa phòng ba cái, đợi một chút thì có tiếng nói vọng ra.

"Vào đi."

Cô mở cửa bước vào.

Tú : "Dạ em mang cơm cho cô ạ."

Trúc : "Thay đổi xưng hô nhanh vậy chắc là thích ứng được rồi nhỉ ?" nàng nhếch môi lên.

Là đang trêu chọc cô.

Tú : "Dạ đã làm hầu thì sao có thể ăn nói hỗn hào bất phép tắc với chủ được ạ ."

Nàng nhìn cô với điệu bộ dè dặt này của cô thì có chút không vui lắm.

Trúc : (Nàng nhíu mày lại, ánh mắt cũng lạnh hơn)

"Bộ tôi đáng sợ vậy sao ?"

Tuy nàng biết ai cũng sợ nàng nhưng cũng muốn dò sét con người này.

Tú : "Dạ không phải là sợ mà là tôn trọng ạ ."

Nghe được câu trả lời khiến bản thân hài lòng, đôi lông mày thanh tú của Trúc giãn ra, ánh mắt cũng dịu lại, nếu như nhìn không nhầm thì nàng cũng đang cong môi cười.

Trúc : "Lại đây ."

Cô bước lại gần Trúc, đặt mâm cơm lên bàn rồi xoay người định rời phòng .

Trúc : "Em đi đâu vậy ?"

Tú : "Dạ ra ngoài cho cô ăn cơm ạ ?"

Trúc : "Em ở lại ăn với tôi chứ, ăn một mình cô đơn lắm ."

Nói rồi cô kéo ghế qua cho Tú ngồi.

Tú : "Dạ..."

Dè chừng ngồi vào ghế.

*Hehe đồ ăn tự dâng lên miệng rồi, đói thấy mẹ ra giờ có đồ hốc rồi*

Ngoài mặt thì dè dặt, bên trong thì nhảy hội tới nơi rồi, hôm qua tới giờ chưa bỏ được gì vào bụng đói muốn rã xương ra rồi.

Phận ăn ké chủ động nên cô nhanh tay múc cơm cho cả hai.

Thấy Tú có chút thoải mái thì nàng cũng có chút vui, nàng không muốn Tú sợ nàng, nàng chưa từng để ý ai như vậy.

Tú : "Mời cô ăn ạ ."

Trúc : "Mời em ."

Tú tuy đói lắm mà phải ăn từ từ vì người cô ăn cùng không phải người thường, không để cư xử thô lỗ được, ăn phải từ từ, chậm mà nhanh.

Trúc nhìn vậy thì bật cười .

Trúc : (trúc khẽ bật cười)

"Em cứ ăn như bình thường, ăn cơm thôi chứ đâu có phải đi đánh trận đâu mà mặt nhìn căng thế ?"

Nói rồi cô gắp cho nàng một miếng cá vào chén, Tú xịt keo cứng ngắt, Trúc cũng dính chiêu hai Điêu Thuyền, Trúc không hiểu sao mình làm vậy, ngay cả người nhà cô cũng chưa từng gắp đồ ăn cho, chỉ là hành động vô thức giống như đã làm chuyện này rất nhiều lần.

Không khí trong căn phòng trở nên ngại ngùng, Tú cắm mặt vào chén cơm mà ăn, Trúc tuy có chút ngại mà cũng vui, vui vì nhìn người này ngại, trông đáng yêu không cơ chứ, cô lại gắp thêm đồ ăn cho nàng, vì Tú nhìn gầy như cây tăm á, giống như chỉ càn một cơn gió thì có thể thổi bay cô.

Trúc : "Em ăn nhiều vào, ăn cho có đủ chất chứ em nhìn gầy gò, ốm yếu quá, người ta nhìn vào tưởng cô ngược đãi trẻ vị thành niên ."

Tú : "Dạ em cảm ơn cô ."

Nói thật trừ cuộc nói chuyện trong phòng của Trúc ra thì hầu như cô đối xử với nàng rất dịu dàng, không rõ ràng lắm nhưng có lẽ là rất tốt, có thể là tốt hơn người nhà nàng gấp bội lần, mà người đời đối xử tốt với một người lạ thì ắt hẳn có mưu đồ, người này có mưu đồ gì với nàng, nàng nói thật thì chả quan tâm lắm, vì nàng có cái đếch gì để cướp, nói thật thì nàng không biết ai nhưng với nàng thì bản thân nàng rất xấu, cả ngoại hình và tính cách, chẳng có gì là tốt cả, Có lẽ là thừa hưởng một chút từ cha mẹ.

Ăn ké xong thì bụng cô đã đầy rồi, được gái đẹp gắp đồ ăn cho thì đồ ăn cũng ngon hơn hẳn.

Bưng mâm cơm định rời phòng thì Trúc ngoắt nàng lại.

Trúc : "Dọn dẹp xong thì lên phòng tôi ."

Tú : "Dạ ."

Ra ngoài hồn nàng như muốn siêu thoát, trong bữa ăn cô Tư nhìn nó còn nhiều hơn nhìn thức ăn, giống như cô mới là đồ ăn của cổ vậy, tim cô đập loạn nhịp như thể ai đánh trống trong tim cô vậy.

Gái đẹp thật nguy hiểm, xém thì bị tim chớt rồi, thôi thì mau kiếm tiền rồi đánh bài chuồng thôi chứ ở lại thêm nữa chắc cô bị bệnh tim chớt thiệt quá.

_________Hết Chương_________
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 3 : Cười Cùng Nhau


Đêm trong biệt phủ họ Hoàng trôi lặng như tờ giấy trắng chưa kịp viết.

Vũ Hòa Tú trở mình lần thứ... chắc cũng phải mười tám rồi.

Cô thở ra, nhìn lên trần gỗ mờ mờ tối.

Tú : "Hừm, yên ổn gì mà như đi tù vậy trời.

Cả ngày bị kêu chạy tới lui, còn phải ngồi ăn cơm đối diện cái người mặt lạnh như nước đá ấy... lại còn kêu mình lên phòng sau khi dọn dẹp..."

Nàng thầm cầu nguyện.

"Xin vũ trụ, nếu bả ngủ rồi thì cho con được yên.

Con sẽ... rửa bát mà không lén liếm muỗng nữa, con hứa."

Lạch cạch.

Cánh cửa phòng bên mở.

Tim Tú muốn rớt xuống bụng.

---

"Hòa Tú."

Giọng nói đều đều vang qua bức vách mỏng như tờ giấy.

"Qua đây một chút."

Tú : "Dạ... cô ơi, giờ... khuya rồi, em sợ ma ạ." *cũng sợ bả luôn...*

Trúc : "Ma không gõ cửa.

Tôi có."

Bị gài.

Thôi xong.

---

Phòng Trúc vẫn như ban sáng: gọn gàng, mát lạnh, sạch đến mức nghe được tiếng bụi buồn.

Tú rụt rè bước vào, tay nắm áo, mắt lia quanh như đang dò bom.

Ngọc Trúc ngồi trên ghế trúc, tóc buông nhẹ, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ.

Nhìn từ xa... thơ quá.

Nhìn gần... vẫn thơ nhưng áp lực.

Tú : "Cô cần em làm gì ạ?"

Tú hỏi, giọng cố không run.

Trúc : "Ngồi đây."

Trúc vỗ nhẹ lên ghế kế bên.

Tú dè chừng như sắp bị gài vô cạm bẫy.

Cô ngồi mé mé, đúng kiểu "chỉ còn một chân trên ghế, còn ba chân kia chạy liền".

Trúc "Em tên gì thật?"

Trúc hỏi, giọng đều đều.

Tú : "Dạ...

Vũ Hòa Tú."

Trúc : "Tên không tệ.

Nhưng mặt em thì... không hợp lắm với chữ 'Hòa'.

Hơi lém."

Tú : "Dạ..." *dạ cái kiểu "thấy em lém thì đổi người khác đi chị ơi"*

Im lặng.

Trúc quay sang nhìn Tú.

Tú cũng đang nhìn trộm Trúc.

Cả hai chạm mắt - rồi cùng quay đi.

Tú : "Em... không biết phải nhìn ai khi ngồi ăn cơm với cô.

Mắt cô sắc quá."

Tú lỡ lời.

Trúc : "Sắc đến mức khiến em nghẹn à?"

Tú : "Dạ... cũng tại cơm canh hơi mặn..."

Trúc mím môi.

Một nụ cười.

Nhẹ thôi.

Nhưng thật.

---

Vài phút sau, cả hai im lặng.

Nhưng không phải kiểu khó xử.

Mà là kiểu... dễ chịu một cách lạ lùng.

Gió lùa nhẹ, tóc Tú bay phất phơ.

Trúc đưa tay định gạt giúp, nhưng khựng lại giữa không trung.

Rồi cô đứng dậy, buông một câu nhè nhẹ:

Trúc : "Thôi, về ngủ đi.

Mai dậy sớm.

Nếu pha trà dở, tôi sẽ trừ tiền cơm."

Tú : "Dạ?!

Em có được trả bao nhiêu ạ ?!"

Trúc : "Em hỏi nữa là khỏi có lương á"

Tú la lên "Thấy mẹ òiii !!", rồi chạy lạch bạch về phòng.

Nhưng tim thì...

...tim đang cười.

____

Tú đóng cửa phòng lại, tựa lưng vào vách gỗ.

Căn phòng tối om, nhưng trong lòng cô như có đèn chong sáng rực.

Cảm giác kỳ lạ lắm.

Không hẳn là thích.

Không hẳn là sợ.

Mà là... khó ngủ hơn cả hôm thi đại học.

Tú : "Không hiểu sao, cái người đó... càng nhìn càng thấy khó ưa mà lại dễ thương ghê."

Cô lẩm bẩm, rồi tự tát má mình một cái.

"Không!

Không được mê cô Tư!

Mê là chết!

Mê là chết trước!"

---

Sáng hôm sau, trời chưa hửng hẳn, gà còn đang rủ nhau cà phê buổi sớm, thì Tú đã loay hoay trong bếp.

Tú : "Uống trà gì giờ trời... bả mà uống lộn loại chắc trừ luôn bữa trưa quá."

Tú chọn đại một loại lá khô thơm mùi gừng và sen.

Bưng lên, vừa run vừa tự nhủ:

Tú : "Không độc, không ngủ, không ói là được.

Mình pha gì mà hiền như tính mình là bả phải thương."

---

Phòng Trúc sáng mờ trong sương.

Cô đang ngồi chải tóc, động tác chậm và đều như nhịp thở.

Tú đặt khay xuống, cúi đầu theo đúng kiểu "con hầu mẫu mực bản 1900".

Tú : "Mời cô dùng trà."

Trúc nhấc chén lên, nhấp môi.

Tú nuốt nước bọt cái "ực".

Một giây.

Hai giây.

Trúc liếc sang:

Trúc : "Lá sen.

Gừng.

Em pha cũng khá."

Tú nở nụ cười mừng rỡ, tưởng sắp được cấp giấy khen.

Nhưng Trúc nói tiếp:

Trúc : "Uống vào thấy người hơi nóng.

Khó ngủ."

Tú : "Dạ... thì... em tưởng cô lạnh nên cần ấm lên ạ..."

Tú ấp úng.

Trúc ngừng lại, quay sang nhìn cô.

Mắt cong cong như... sắp cười?

Không chắc lắm.

Trúc : "Lần sau nhớ pha trà cho tôi, đừng pha cho chính em."

Tú : "Em... dạ..."

Tú đỏ mặt.

Ủa chứ ai bảo chị nói lạnh hôm qua?

Em tưởng... chị gợi mở... hoá ra chị cà khịa.

Trời ơi.

---

Khi Tú lui ra, Trúc gọi với:

Trúc : "Chiều nay đi theo tôi ra vườn sau."

Tú : "Dạ...

để làm gì ạ?"

Trúc : "Trồng sen .

Em pha được trà sen thì phải biết chăm sen."

Tú lí nhí:

Tú : "Bả đúng kiểu thù lâu nhớ dai... mới sáng ra đã giao deadline, có biết là tui mệt bà lắm không bà chằn ???"

Trúc : "Em nói gì ??"

Tú : "À dạ hông có gì !!

Em nói cô Tư mãi đẹp mãi iu !!"

Trúc : Trúc nhếch môi

"Miệng mồm ăn nói cho cẩn thận ."

Tú : "hehe..."

---

Buổi chiều, khi Tú lồm cồm ngồi giữa bùn, tay dính đất lem nhem, tóc xù vì nắng, thì Trúc đứng bên cạnh, áo dài trắng thướt tha như đang chụp ảnh bìa tiểu thuyết.

Trúc : "Em trồng sen như chôn xác vậy."

Tú : "Dạ tại đất cứng quá..."

Trúc : "Đào đi.

Không đào được tôi đào em ."

Tú mém rớt xuống ao.

Cả hai cùng bật cười.

Lần đầu tiên - cười cùng nhau.

Cả hai cười như con nít, nụ cười giòn tan hòa cùng tiếng gió, không gian riêng chỉ có hai người, khoảnh khắc yên bình hiếm có từ khi cô mới xuyên qua đây, có lẽ...cứ như vậy mãi cũng tốt mà đúng không ?

Trúc không sợ bẩn đưa tay ra kéo Tú.

Trúc trên môi vẫn nở nụ cười tựa hoa hướng dương, tỏa sáng chói lòa như vần ánh dương.

Tú thì đơ người ra, người gì mà đẹp dữ dị trời.

Thấy Tú cứ đơ người ra đó nhìn cô thì phì cười.

Trúc : "Em định ngồi đó luôn hay gì ?

ở dưới đó có ma da kéo chân em á ."

Tú nghe tới ma là như phản xạ hét toáng rồi nhảy cẩn lên bám chặt trên người Ngọc Trúc, cô đơ người ra còn Tú thì vẫn sợ hãi vùi đầu vào hõm cổ cô.

Lần đầu cô bế người khác trừ em gái cô, một người lạ mới quen được hai ngày tuy xa lạ mà quen thuộc, tim Trúc thì đang đánh trống loạn xạ còn Tú thì giờ mới phát giác được điều mình đang làm, muốn trèo xuống mà người này ôm chặt quá cô không xuống được.

Tú : "Cô ơi cho em xuống với ."

Trúc giờ mới sực tỉnh thả Tú xuống.

Tú thấy chiếc áo dài đẹp của Trúc dơ thì cuống cuồng lên.

Tú : "Em xin lỗi vì tùy tiện động chạm với làm dơ đồ cô ạ, mong cô bỏ qua ạ !!"

Nhìn người con gái đang bối rối trước mắt thì tim hụt hẫng một nhịp.

Sao giờ giờ mới thấy, con bé này dễ thương dữ vậy ?!?!

Tú : "Cô ới...?"

Không nghe Trúc đáp lời nàng tưởng bị cô giận rồi thì bối rối nhân đôi.

Trúc thì giờ wifi mới kết nối được.

Trúc : "À-à kh-không sao đâu, người em dơ rồi đi tắm đi, mai rồi làm tiếp, đồ của em tôi kêu quản gia chuẩn bị cho, t-tôi về phòng đây ."

Nói rồi Trúc đi cái vèo, để Tú lại với dấu chấm hỏi to đùng, gì vậy bà nội ????

Trúc bên này giờ này thì ngồi xổm xuống thở dốc, mặt nóng rang, sao tim cô đập loạn xạ hết này, cảm giác này lạ lùng quá, cô chưa thích nghi được.

Cái này hình như là cảm giác thương như cha cô đã từng nói lúc cha cô liền đầu gặp má cô sao ?

Nhưng mà đây là con gái, con gái sao có thể thương con gái được chứ ??

Nhưng mà chưa thử thì sao biết được...

"Aaaaa !

Rối quáaaa" Trúc hét lên

Đầu cô giờ rối như tơ mồng, nhưng mà hình như.

"Hình như...mình thương bé My rùi..."

_________Hết Chương_________
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 4 : Lần Đầu


Cầm bộ áo bà ba mà mặt Tú sượng lơ, nói thiệt là cô không có quen mặt đồ kiểu này nên sượng lơ, nhưng thời này chỉ có đồ mặc là may lắm rồi, thôi thì mặt đỡ đi.

Đi ra ngoài kiếm cô Tư mà đi nãy giờ muốn lụy cái chân luôn mà đếch thấy cái bản mặt khó ưa đó đâu, định xuống bếp thì lại nghe tiếng nói chuyện ngoài sân là của Trúc với một người đàn ông ?

Đi ra nép sau cánh cửa nghe lén, đúng là Trúc đang nói chuyện với một người đàn ông, trông chẳng có gì đặc biệt, nói thẳng ra là tầm thường .

Người đàn ông : "Em tối chiều nay có rảnh không ?"

Mặt anh ta có chút ngại ngùng.

Trúc : "Tôi bận rồi, chiều nay không có thời gian, nếu cậu qua đây chỉ để mời tôi đi chơi thì xin lỗi mời cậu về cho ."

Là ai thế nhỉ ?

Hôn thê ?

Người yêu ?

Bạn bè ?

Thôi thì đếch quan tâm nữa, có là gì cũng chẳng liên quan đến mình.

Định bỏ đi xuống bếp thì nghe ngoài kia tiếng nói của Trúc to hơn.

Trúc : (Ánh mắt Trúc tối xầm lại)

"Cậu bỏ tôi ra, mời anh về cho, nếu cậu có ý quấy rối thì tôi không ngại mời cậu uống trà trên đồn đâu cậu Long ."

Long : "Làm gì căng thế em ?

Mình quen nhau cũng lâu rồi mà, làm gì như người xa lạ vậy anh buồn lắm á, chiều nay đi chơi với anh đi, anh hứa sẽ làm em vui vẻ ."

Mặt hắn ta giờ còn gian hơn quỷ nữa.

Trúc : (Cô vùng tay ra nhưng không thành vì hắn nắm quá chặt) "Bỏ tôi ra không thì đừng trách tôi ."

Long chỉ cười một cách gian tà, tay chân hắn không yên phận mà định sàm sỡ Trúc nhưng đột nhiên bị đánh bay ra, cánh tay đang cầm tay của Trúc cũng chị giựt ra, lực không nhẹ mặt hắn nhăn lại nhìn Tú mà gào lên .

Long : "Con nhãi này bỏ cái tay dơ bẩn mày ra khỏi tay tao, mày mà cũng có tư cách chạm tao sao ?

Mày biết tao là ai không ?

Tao là cậu Út nhà họ Mai-"

'Chát'

Hắn bị Tú tát cho một cái vào mặt đỏ ửng lên, hắn ta tức điên người vì trước giờ chưa có ai dám đánh hắn như vậy trừ cha hắn.

Hắn định đánh Tú lại mà quê là bị hụt .

Long : "M-Mày mày...!!"

Tú : "Nói nhiều quá nín mẹ mõ đi nhức lỗ tai tôi quá, biết tôi mà bị con gái đánh mà đánh lại cũng không trúng nữa thì trốn về nhà cho đỡ quê luôn rồi không ?"

"Nói cái này nè, nam nhi đại trượng phu không đánh phụ nữ, con trai mà đánh không thấy hèn hả ?

Mà hỏi thiệt nè cậu bị từ chối không biết xách đít đi về mà còn mặt dày ở đây nữa thì ai mà thèm thích cậu ?

Mất giá thấy mẹ, à mà khoan, cậu làm gì có giá mà mất nhỉ ?"

Cậu Long bị chửi quê câm nín .

Long : "Mày...Mày !

Mày nhớ mặt tao đó !

Đừng để tao gặp lại mày !!"

Tú dơ tay định đánh tiếp, vừa vung ra thì Long đã che người lại như sợ bị đánh.

Tú nhìn vậy thì cười khinh.

Tú : "Mắc cái đếch gì tôi phải nhớ cái bản mặt xấu đau xấu đớn của cậu ?

Này tôi nhắc, đừng hòng bén mảng tới cô Trúc nữa không thì tôi đánh nát xương cậu, ra ngoài đường thì né tôi với cô Trúc ra, Biến !"

Vừa nói dứt câu Long đã cắm đầu chạy như ma đuổi, đúng là hèn.

Định coi coi cô Tư mặt lạnh giờ sao rồi mà quay ra bắt gặp ánh mắt thâm tình của cô làm nàng sởn da gà.

Trúc : "Cảm ơn em đã giúp tôi ."

Tú : "K-không có gì, việc nên làm mà thưa cô ."

*Gì mà thâm tình ngang vậy má, sợ nha má*

Trúc : "Em muốn tôi thưởng gì không ?"

Tú : "Dạ tiền ."

Trúc khá bất ngờ vì không ngờ con bé này nó thẳng vậy, không dài dòng, không giả dối, không ba hoa, chỉ hai từ "Dạ tiền" đã tỏ rõ cô muốn được.

Cô chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu Tú .

Trúc : "Được, chỉ cần em muốn ."

Được đối xử dịu dàng đột ngột thì Tú thấy nghi ngờ nhân sinh

"Ủa là chỉ có vậy thôi á hả ?

Hổng có nhăng mặt chê tham lam hả ?

Ủa ?

Tú chưa kịp hết bàng hoàng vì cái tay dịu dàng kia thì Trúc đã quay người bỏ vào trong, dáng đi vẫn cái kiểu đoan trang quý phái nhưng hơi... lạ lạ sao ấy.

Tú đứng đực ra vài giây, trong đầu hiện lên một cái dòng chữ to tổ chảng:

"Ủa vậy là rồi sao?

Xoa đầu một cái là xong hả ?

Tiền của tôi đâu ?"

Cái gì mà “chỉ cần em muốn” nghe nó sặc mùi tổng tài vậy trời?

Mà khoan... có ai thấy cái ánh mắt lúc nãy không?

Trời má, ánh mắt đó mà đi thi là đậu ngay “hoa hậu ánh nhìn” luôn, quắn quéo còn hơn lọn tóc uốn dở dang giữa trời mưa.

Tú lắc đầu lia lịa như muốn trút hết mấy suy nghĩ mờ ám ra ngoài.

“Không được!

Mày xuyên không về đây để sống lại cuộc đời, để khám phá đất nước, để tự do, chứ không phải để vướng vào tình cảm xàm xí của mấy người ở thời xưa đâu Tú ơi!”

Cô lò dò đi xuống bếp, bụng réo một cách bất lịch sự như muốn tuyên bố “tao không quan tâm tới ánh mắt ai hết, tao đói!”

Vừa tới bếp thì bắt gặp bà Mận đầu bếp, gương mặt lại lạnh tanh.

Bà Mận liếc nhẹ:

“Gan bự ha, mới vô được mấy bữa mà dám tát cậu Út nhà họ Mai ?”

Tú nhún vai tỉnh bơ:

“Con thấy ổng là cậu Út nhà họ Vô Duyên thì có.”

Bà Mận bật cười khục khặc, Tú cũng cười theo.

Bà Mận : “Thôi, giỏi thì ăn hết cái nồi canh này rồi lên lau sàn cho tôi, chứ con gái gì mà đứng nghe lén, rồi xô xát, rồi tát tai tát quái ngoài sân.

Làm ơn làm phước đừng để tôi lãnh hậu quả.”

Tú dạ cái rụp, vừa ăn canh vừa lén liếc coi cô Tư đâu .

Lần đầu tiên kể từ khi xuyên về đây, cô thấy cái nơi lạ hoắc này... nó không quá lạnh lẽo nữa.

_____

Tối hôm đó, Tú đang nằm dài trên cái giường cứng như tấm phản gỗ, vừa xoa cái bụng vừa than nhẹ:

“Cha sinh mẹ đẻ ra con không phải để con đi lau sàn tới mức lưng muốn gãy như vầy đâu má ơi...”

Vừa thở dài được một hơi thì có tiếng gõ cửa cốc cốc, quen thuộc quá trời quen.

Không cần hỏi cũng biết là ai.

Mà nghe cái cách gõ thôi cũng thấy… nhẹ nhàng hơn mấy lần trước?

Tú lồm cồm bò dậy mở cửa.

Trúc đứng đó, không mặc áo dài kiểu cách như mọi hôm mà thay bằng chiếc áo gấm đơn giản, tóc thả nhẹ, mặt... có vẻ hơi mệt.

Tú định hỏi, nhưng Trúc đã nói trước:

“Em vào phòng tôi một lát được không?”

Tú đứng đực ra một chút, tự dưng thấy lồng ngực mình nó... bỗng dưng muốn khép nép.

“Dạ…

được.”

Căn phòng Trúc vẫn vậy – thơm nhẹ mùi gỗ trầm và hoa khô, ấm hơn hẳn cái ổ nằm kế bên.

Trúc không ngồi ghế mà ngồi luôn xuống chiếu, vỗ nhẹ một cái ra dấu cho Tú ngồi cùng.

Tú dè dặt ngồi xuống, trong lòng có hơi… rối.

Hồi nãy đánh người là mạnh mẽ lắm, chửi xéo là tỉnh rụi, mà giờ nhìn Trúc tự dưng thấy... muốn rụt cổ.

Trúc không nhìn Tú, chỉ chăm chăm nhìn cây đèn dầu trước mặt.

Trúc : “Cảm ơn em lần nữa vì hồi chiều.”

Tú gãi đầu, nói nhỏ:

“Con gái mình mà bị vậy thì giúp nhau là đúng thôi cô.

Với lại... nhìn cái bản mặt đó là em muốn tát từ lúc chưa kịp ra tay rồi.”

Trúc khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ hơn khói bếp đầu đông.

“Vậy là… em vì tôi mà giận?”

Tú im.

Nguy hiểm quá.

Câu hỏi này có mùi bẫy.

Tú đảo mắt lia lịa, chọt chọt mấy ngón tay vô nhau:

“Thì... cô bị nắm tay kiểu đó... em thấy tức giùm.

Không lẽ để im à?”

Trúc quay sang nhìn Tú.

Cái ánh mắt đó, nó lạ hơn mọi khi, nó nhẹ nhàng, nhưng cũng như muốn đào sâu vô tim người ta.

Trúc : “Tôi không quen ai bảo vệ tôi như vậy...

Cũng không quen ai nói mấy lời... thẳng mà tử tế như em.”

Tú lắp bắp:

“Ê ê ê cô đừng có nói kiểu đó nha.

Nghe giống đang... khen em á.

Em dị ứng với mấy lời ngọt ngọt đó lắm.”

Trúc bật cười khẽ, đưa tay ra trước mặt Tú.

Tú giật mình, mắt dán vô bàn tay trắng muốt kia.

Trúc : “Cho tôi nắm tay em một chút thôi.

Để tôi nhớ cảm giác... an toàn.”

Tú không biết sao lại đưa tay ra.

Bàn tay cô nhỏ hơn Tú tưởng, nhưng ấm, ấm đến lạ.

Ấm đến mức trong giây phút đó, Tú quên mất cô đang xuyên không, quên mất mình là con nhỏ trượt đại học vừa định chết, quên luôn cái xã hội cổ hủ ngoài kia.

Chỉ nhớ một điều:

Lần đầu tiên... có ai đó muốn nắm tay mình chỉ để thấy yên lòng.

Hôm nay quá nhiều thứ Tú mới được trãi nghiệm, tất cả đều là lần đầu của cô, lần đầu cô được xoa đầu, lần đầu cô được nắm tay dịu dàng như vậy, tất cả đều là trao cho người con gái này .

___________Hết Chương__________
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 5 : Đi Chợ


Sáng hôm sau trời không nắng cũng chẳng mưa, chỉ có gió.

Gió thổi qua khe cửa như ai đó đang rình mò.

Tú ngồi bẹp trên phản gỗ, ôm cái bụng sôi rột rột vì đói.

Cái áo bà ba mặc từ hôm qua nay nhăn dúm, tóc thì rối như ổ chuột đánh lộn.

Tú : "Bà Mận ơiiiiiii......Bà Mậnnnnnnn" - Tú cất giọng gọi, nhưng cái giọng đó giống con mèo đói hơn là người hầu.

Bà Mận không thấy, chỉ có một chiếc bánh ú gói trong lá chuối nằm lẻ loi trên bàn, như một tín hiệu của lòng thương hại từ vũ trụ.

Tú chồm tới, bốc liền.

Vừa ăn vừa thở, cô lầm bầm:

"Tự nhiên ăn bánh ú buổi sáng, ai đời ngược đãi con người ta vầy nè..."

Từ ngoài cửa, một giọng nói vang lên, nhẹ như bông mà đủ làm Tú muốn nghẹn nguyên cái bánh:

"Ăn bánh ú mà còn chê là sao?"

Tú quay đầu lại.

Trúc, trong bộ áo dài trắng pha tím nhạt, đang đứng nghiêng nghiêng bên cửa.

Mắt nàng dán vô Tú như thể cô là một hiện tượng lạ cần nghiên cứu gấp.

Tú : "T-Tôi đâu có chê đâu...

Tôi chỉ đang... suy tư về... văn hóa ẩm thực truyền thống."

Trúc nhướn mày, khoanh tay lại:

"Cũng lanh lắm đó.

Hôm nay đi theo tôi."

Tú trố mắt:

"Đi đâu?"

Trúc : "Ra chợ."

Tú : "Ủa chứ không phải là có gia đinh đi mua rồi hả chị ?"

Trúc : "Có.

Nhưng tôi thích đi chợ với người mất trí nhớ như cô."

Tú trợn trắng, muốn ói cái bánh ú vừa nuốt.

---

Ra tới chợ, Tú như lọt vô thế giới mới.

Đông người.

Ồn ào.

Mùi cá khô pha với mùi hoa lài, trẻ con chạy vèo vèo, bà bán thịt la làng, ông đồ ngồi viết chữ nho mà kế bên là mấy con gà kêu "cục tác" inh ỏi.

Trúc bước đi giữa đám đông như thể cô là tiểu thư sắp mở show thời trang.

Tú thì lúp xúp chạy theo sau, tay cầm rổ, lòng thầm cầu nguyện: "Xin đừng ai nhận ra tui là người từ thế kỷ 21..."

Giữa lúc Trúc đang chọn mấy quả vải, Tú tranh thủ... trộm miếng mít từ sạp gần đó.

Cô vừa nhét vô miệng thì bị phát hiện.

- "Ê nhỏ kia!

Bộ tưởng tao mù hả?!"

Tú giật mình, mít rớt khỏi miệng.

Trúc ngoảnh lại, thấy rõ tình hình, nhưng thay vì mắng, nàng chỉ... cười.

Nụ cười gì mà lạ đời, nhẹ, nhưng làm Tú thấy mắc cỡ gần chết.

Trúc trả tiền cho bà bán mít, rồi đưa Tú một trái.

Trúc : "Lần sau muốn ăn thì nói.

Tôi không để người của tôi phải ăn cắp."

Tú ngây ra.

"Người của tôi"...

Ủa, nghe kì dị vậy trời?

Tú gãi đầu, cố chối:

"Tôi không phải người của ai hết á."

Trúc nhìn cô, nụ cười rút đi, thay bằng ánh mắt khó đoán:

"Không phải bây giờ.

Nhưng cũng sớm thôi."

Tú sặc luôn miếng mít.

Thầm nghĩ :

"Khẳng định ghê vậy má, sau này tao trốn mất rồi còn đâu mà sớm ?"

_____

Trên đường về, Tú ngồi phía sau xe ngựa, tóc bay tán loạn, tim cũng bay lơ lửng.

Cô nghĩ miên man:

"Người gì đâu mà vừa đẹp, vừa nguy hiểm...

Mà ánh mắt đó, là ánh mắt biết nói dối hay không biết nói dối ?"

Tú cúi đầu xuống, tay nắm cái rổ đầy rau... trong đó có một quả mít nhỏ, được Trúc lén nhét vào lúc nào không hay.

Cô cười.

Cái con người này tính khí thất thường, lúc dịu, lúc lạnh, đúng là thật rắc rối.

Cô thở dài.

Lần đầu, Tú thấy con người này cũng không đáng sợ mấy .

_____

Về tới biệt phủ, trời đã đứng bóng.

Tú mệt phờ râu, ôm rổ rau mà hai tay run như muốn rớt.

Trúc thì tỉnh bơ, tay áo còn chưa nhăn nếp nào.

Nàng nhìn Tú đang thở như cá mắc cạn, rồi chỉ nhàn nhạt nói:

"Lần sau nhớ tập thể dục buổi sáng."

Tú bặm môi:

"Hồi đó...

à không... hồi xưa, tôi mạnh lắm đó nha."

Trúc không đáp, chỉ khẽ nhếch môi cười, bước lên bậc thềm trước.

Nhưng đúng lúc ấy, từ trong nhà có tiếng bước chân dồn dập, theo sau là giọng một người đàn ông vang lên:

"Ủa?!

TÚ?!!!"

Tú khựng lại.

Cô tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng không.

Cô quay phắt lại.

Ngay giữa sân biệt phủ, một người thanh niên trong bộ áo dài màu lam, tay vẫn còn cầm cái quạt giấy lỏng lẻo, đang trợn mắt nhìn cô như thể vừa thấy... hiện tượng siêu nhiên.

Tú : "Thiên...

Minh?!"

Cả hai cùng la lên.

Trúc nhướng mày, bước lại :

"Cô quen anh Ba của tôi hả?"

Tú vẫn còn bàng hoàng.

Cô chạy lại, suýt té cái bịch vì cái guốc trật một bên, rồi đập tay vào vai người trước mặt:

"Mày đó hả?

Thiệt hả?

Trời ơi...

Tao tưởng tao chết gặp ảo giác!!!"

Hoàng Thiên Minh - người từng mặc hoodie đi học, từng cùng Tú trốn tiết ra quán net, từng thi rớt đại học hai lần liên tục, giờ đứng đây, bảnh như công tử miền Nam xưa.

Minh : "Tao mới rớt xuống chỗ này tuần trước á.

Mới đầu tao tưởng mơ... mà thấy cá rô chiên xả với rắn nướng lá lốt là biết không phải mơ rồi."

Tú muốn khóc.

Mắt cô long lanh.

Có một người biết cô là ai, không cần giả vờ nữa.

Cô túm tay Minh, giọng run run:

"Tao tưởng tao lạc một mình..."

Minh cũng xúc động không kém, nhưng chưa kịp nói gì thì...

Trúc : "Ủa, hai người này có quan hệ gì vậy?"

Trúc chen vào, giọng vẫn đều đều nhưng mắt thì... có gì đó hơi lạ lạ.

Tú bối rối, nhưng Minh thì lanh hơn:

"Bạn thân.

Từ... làng bên."

(Anh vừa nói vừa liếc Tú nhẹ một cái kiểu: Đừng lộ!)

Trúc gật gù:

"Cũng lạ.

Lần đầu thấy cô cười to như vậy đó, Tú."

Tú đứng hình.

Minh thì cười hí hửng, khoác tay lên vai Tú:

"Bình thường nó chửi tao còn to hơn nữa đó tiểu thư à."

Trúc im lặng.

Một lát sau, nàng quay đi, nói vọng lại:

"Cô đưa cậu Ba về phòng, rồi xuống bếp phụ tôi chuẩn bị bữa chiều."

Tú nhìn theo bóng Trúc, lần đầu tiên trong ngày cảm thấy... tim mình lộn xộn hơn cả lúc bị bắt ăn bánh Ú.

____________Hết chương_____________
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 6 : Hội Tụ


Sáng hôm đó, trời mới mờ sáng, Tú còn đang ngủ gà ngủ gật thì Hoàng Thiên Minh đạp cửa phòng bước vào như một cơn bão cấp 8:

“Tú.

Dậy.

Lên phố với tao.”

Tú chui khỏi mùng như con gà bị dí chổi:

“Lên phố chi?

Tao còn phải lau sân, quét lá, rửa mấy cái chén mốc đó!”

Minh tròn mắt:

“Ủa, mày làm người hầu thiệt luôn hả?

Lên, tao cần mày.

Tao nghe có người quen trên đó.

Nghi có manh mối vụ xuyên không.”

Tú bán tín bán nghi, nhưng nghe tới "manh mối xuyên không" là xách guốc lên đi ngay.

Nói chung là có còn hơn không

---

Phố thị năm 1968

Xe ngựa lọc cọc tiến vào khu phố buôn bán sầm uất.

Tiệm thuốc Bắc, sạp hàng rong, tiếng người rao văng vẳng trong gió.

Tú ngồi trên xe, mắt mở to, lòng bồi hồi:

“Tao thấy lạ mà quen ghê…”

Minh vén rèm xe, cười:

“Vậy mới nói, thời này chưa có trà sữa nhưng có...

định mệnh.”

Tú:“Hả?”

Minh:“Coi kìa.”

Phía trước, giữa dòng người, một giọng nói lanh lảnh vang lên:

“MẤY ĐỨA ƠI!!!

TỤI BÂY ĐÂUUUUUUU!!!”

Tú đứng bật dậy như lò xo.

Minh há hốc miệng.

Một cô gái mặc áo dài hồng, tóc tết xéo, vừa chạy vừa cười, miệng hét như đang gọi đồng bọn trong phim hành động:

PHẠM KHÁNH LINH.

Tú chưa kịp nhào ra thì một bóng áo dài xanh khác đã chặn đường.

Tóc vuốt gọn, mặt sáng rỡ, tay cầm quạt phe phẩy như công tử vừa bước ra từ tranh:

MAI ĐĂNG GIA PHÚC.

Phúc : “Tú?

Minh?

Trời đất thiệt là tụi bây hả?”

Tú gần như muốn khóc.

Trời ơi tụi bạn thân nối khố của cô !!!

Giữa đám đông ồn ã, những gương mặt thân quen của quá khứ nay hiện ra như ánh sáng giữa màn sương.

Tụi nó ôm nhau cái rụp.

Linh còn hôn gió Tú cái chụt rõ to rồi nắm tay không buông:

“Tao tưởng tao kẹt một mình ở đây luôn!

Trời ơi còn mày làm sao?

Mày sống sao tới giờ không chết?”

Minh chen vào:

“Ê còn tao?

Mày khỏi hỏi hả?”

Phúc khoác vai Minh:

“Tao biết mày lì rồi, hỏi chi nữa.”

---

Trong quán nước ven phố

Bốn đứa ngồi quanh bàn gỗ, trên bàn có trà lài, bánh phồng và… ký ức.

Linh : “Tao xuyên hồi tháng trước, đang loay hoay thì bị nhận làm cô Út nhà họ Phạm.

Lúc đầu sợ teo người, ai ngờ giờ đeo vòng vàng ròng mà buồn như con mèo đói.” – Linh nói, tay không rời tay Tú, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu dựa vào vai cô.

Tú nhột.

Minh huýt sáo:

“Thôi mày buông con Tú ra giùm cái đi.

Nó là người ta giữ kỹ lắm á.”

Phúc cười nhẹ, rót trà cho Tú:

“Còn tao làm cậu Ba nhà họ Mai.

Có quyền chút, nhưng tao chỉ lo mỗi chuyện… tìm tụi bây.

Tao lo cho con này nhất.”

(Phúc nói, chỉ Tú.

Mắt dịu dàng như ánh trăng.)

Tú suýt sặc nước.

“Tao còn sống, cảm ơn bồ.

Ê mà sao đứa nào xuyên cũng có danh phận cao sang phú quý còn tao thì là kẻ vô danh làm con hầu là sao vậy ???

Tao tức !!!!

Nhưng mà thôi, giờ thấy bốn đứa ngồi đây là biết… số tụi mình không đơn giản rồi."

Minh:

“Mày nói đúng.

Tao nghĩ vụ này có gì to hơn tụi mình tưởng.

Cùng chết, cùng xuyên, cùng chung một thời…

Không phải ngẫu nhiên.”

Linh vỗ bàn:

“Hay là lập hội!

Hội Tứ Xuyên, bốn đứa xuyên không!”

Tú:

“Mày đặt tên như mì gói vậy...”

Cả bọn cười ngặt nghẽo.

Nụ cười giòn tan hòa cùng không khí yên bình, vui vẻ, gợi lại cho cả bọn về thời thanh xuân học đường, trong lòng ai cũng có nỗi buồn riêng của mình chưa dám nói, nhưng khi nhìn cả bọn nhìn vào mặt nhau thì nỗi lòng đã bay đi như gió.

---

Cuối ngày

Trời ngả màu mật ong.

Minh nhìn Tú:

“Ê.

Tao muốn về lại biệt phủ.

Dẫn tụi nó theo được không?”

Tú ngập ngừng.

Minh:

“Tụi nó là bạn mày mà.”

Tú nhớ tới ánh mắt của Trúc.

Nhưng rồi nhìn lại ba đứa trước mặt, những người biết cô là ai, không cần phải giả vờ mất trí nhớ, không cần khép nép cúi đầu.

Cô gật.

“Ừ.

Về chung, dù gì tụi nó chắc cũng đòi về chung chứ sao, mày sẽ là người bao che cho tao, có gì mày chịu ."

Minh : "Ủ-Ủa ??

Cái con này !!!"

____________Hết Chương___________
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 7 : Đối Đầu


Sáng hôm sau.

Biệt phủ.

Tú vừa tỉnh dậy thì thấy Minh đang... húp cháo trong phòng mình.

Tú : “Gì đó mày?!

Sao vô phòng tao?!”

Minh : “Thấy bả Trúc sáng nay xuống bếp sớm, tay cầm dao thái rau như muốn chặt gì đó.

Tao lo mày bị giết nên canh luôn.”

Tú ôm mặt:

“Tao tiêu rồi…”

Minh : “Tiêu là phải.

Mày đem về một đứa thì bả cau mày.

Mày đem về nguyên ba đứa, trong đó có một đứa cắm cờ chủ quyền trên mày… thì bả lật bàn là đúng rồi.”

---

Phòng khách biệt phủ.

Trúc ngồi pha trà.

Tay rất chậm rãi, nhưng ai nhìn cũng thấy… bầu trời đang rạn nứt.

Trúc : “Cô Linh.

Cô có thể ra vườn ngồi với tôi một lát được không?”

Linh nhướng mày, cười nhẹ:

“Tất nhiên.”

Ra vườn sau.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Một bình trà hoa cúc giữa bàn.

Chim hót líu lo, mà... mỗi câu như tiếng nhạc nền của một phim cung đấu.

Trúc rót trà.

Mắt vẫn không rời Linh:

“Cô rất thân với cô Tú.”

Linh đón chén trà:

“Dạ, đúng.

Thân lắm.”

Trúc : “Tôi thấy… có những cử chỉ khá thân mật.”

Linh : “Với con gái tôi hay vậy lắm.

Với Tú thì… hơi hơn chút.

Vì tôi thương nó.”

Trúc : “Thương?”

(Một từ rất nhẹ.

Nhưng gió… như dừng thổi.)

Linh không né tránh:

“Tôi là kiểu người... yêu ai thì rõ ràng.

Tôi thích Tú.

Còn cô thì sao?”

Trúc khẽ mỉm cười:

“Tôi không cần thích ai.

Người tôi để mắt tới… thuộc về tôi.”

Linh nâng chén trà lên:

“Cô tưởng mình đang nói chuyện với một món đồ?”

Trúc đáp lại, giọng như một luồng sương mỏng:

“Không.

Nhưng tôi cũng không định để ai lấy mất người tôi cần.”

Không cần dao.

Không cần kiếm.

Hai tiểu thư.

Một cuộc đối đầu.

Mỗi lời nói là một vết cắt.

---

Ở sân trước.

Tú đang hái rau với Phúc, mặt mày đăm chiêu.

Phúc nhẹ nhàng:

“Họp lớp mà không vui ha?”

Tú bật cười:

“Tụi bây vui.

Còn tao… bị kẹp giữa bom và mìn.”

Phúc cúi xuống, đưa cho Tú một cọng ngò.

Phúc : “Tú.

Tao nói thiệt.

Tao xem mày như em gái.

Nhưng tao biết… mày cần một ai đó bên mày thiệt lòng.

Mà người đó… không nên khiến mày phải sợ mỗi lần nhìn vào mắt họ.”

Tú khựng lại :

“Ý mày là Trúc?”

Phúc không trả lời.

Chỉ vuốt tóc Tú:

“Dù là ai… cũng đừng để họ kéo mày xuống đáy tim họ.

Nếu ở đó chỉ toàn bóng tối.

Mày quyết định cho kĩ càng, nếu cần gì cứ nói tao, người anh trai này luôn ở đây để hỗ trợ .”

---

Tối hôm đó

Cả nhà ăn cơm.

Trúc ngồi đầu bàn, gắp cá cho Tú.

Nhẹ nhàng.

Chậm rãi.

Như không có chuyện gì.

Linh ngồi kế bên, bóc vỏ tôm cho Tú, cười tươi rói:

“Nè, ăn đi.

Tụi mình hay ăn vầy lắm á.”

Trúc vẫn cười:

“Tôi thấy cô Linh rất chu đáo.”

Phúc ngồi bên cạnh Tú, gắp thêm rau cho cô:

“Vì Tú rất đáng để người khác quan tâm, từ nhỏ nó đã phải chịu khổ rồi .”

Tú: bị feed liên tục, nhưng mặt tái mét.

Nhìn qua Minh cầu cứu mà Minh ngồi đối diện, gắp cơm, chỉ cười, thầm nghĩ:

“Thôi tổ quốc gọi về cho lẹ.

Ở đây nguy hiểm quá rồi…”

_____

Chiều hôm đó, cả biệt phủ như nín thở.

Tú ngồi trong phòng, cửa sổ mở hé.

Gió thổi lùa tóc, nhưng lòng cô lại không nhẹ chút nào.

Ở gian nhà chính, Trúc lại lần nữa đang nói chuyện với Linh.

Không lớn tiếng.

Nhưng... như có hai lớp dao đang đặt lên bàn trà.

Trúc rót trà, giọng mềm:

“Cô ở lại đây lâu chưa?”

Linh tự nhiên:

“Mới tới, nhưng định ở thêm vài hôm.

Ở đây có người tui thương.”

Trúc không nhìn Linh.

Nhưng mắt khẽ nheo :

“Người mà cô thương… có đồng ý để cô thương không?”

Linh cười:

“Chưa rõ.

Nhưng tui tin là ai được tui thương… cũng sẽ thấy vui.”

Trúc khép nửa quạt lại:

“Nhưng nếu người đó…

đã thuộc về nơi khác?”

Linh nhấp ngụm trà, rồi ngước nhìn:

“Vậy thì phải hỏi, cái nơi 'khác' đó… giữ người ta bằng tình cảm hay chỉ là thói quen chiếm hữu?”

Một câu.

Bầu trời như rớt nhiệt mười độ.

Hai người phụ nữ.

Một bàn trà.

Không ai cười nữa.

____

Tối hôm đó, trong phòng Tú.

Tú đang định xuống bếp rót nước thì Trúc gõ cửa.

Tú mở ra, thấy nàng đứng đó, tay cầm một mảnh khăn lụa.

Trúc : “Tôi thêu cái này… ban nãy.

Không biết vì sao lại nghĩ đến cô.”

Trên khăn là hình một cánh chim nhỏ, đang bay khỏi lồng.

Tú khựng lại.

Tú : “Cảm ơn chị.

Em sẽ giữ.”

Trúc nhìn cô rất lâu.

Rồi nàng nói, rất nhẹ:

“Tôi biết... tôi hay khiến cô thấy ngột ngạt.

Nhưng tôi không muốn cô bị kéo đi bởi những lời ngọt ngào nhất thời.”

Tú:“Chị nghĩ Linh là lời ngọt ngào?”

Trúc:“Tôi không biết.

Tôi chỉ biết... tôi không muốn mất cô.

Dù... tôi chưa từng biết giữ người.”

Tú đứng chết lặng.

Lần đầu tiên, Trúc thừa nhận nỗi sợ.

Mà không ghen.

Không giận.

Không kiêu.

____

Sau khi Trúc đi, Linh lò mò vào phòng.

Linh : “Ê, chị Trúc đưa cái gì cho mày vậy?”

Tú : “Khăn.

Có thêu chim.”

Linh : (Linh đùa cợt)

“Ờ... tao không có gì để thêu hết.

Tao chỉ biết ôm.”

Tú phì cười.

Linh tiến tới, ngồi cạnh:

“Tú.

Tụi mình chơi thân lâu rồi, nên tao không muốn mày hiểu lầm.

Tao thích mày.

Từ lâu.

Nhưng không ép mày phải đáp lại.”

Tú siết chặt chiếc khăn.

Lòng nặng hơn gió đêm.

Linh xoa nhẹ lưng Tú, giọng dịu hơn mọi lần trêu đùa:

“Chỉ cần mày biết... trên đời này có người thương mày là đủ.

Dù có đứng ngoài cuộc.”

---

Kết thúc đêm đó, Tú nhìn lên trần nhà, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:

"Nếu một người là nhà.

Một người là tự do.

Vậy thì tôi là ai, khi tôi vừa muốn trú lại, vừa muốn bay đi ?

Mục đích ban đầu là kiếm thật nhiều tiền rồi bỏ trốn, giờ thì hay rồi, bị kẹp vào con đũy tình yêu, giờ phải làm sao đây ?"
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 8 : Ghen ?


Sáng hôm đó, biệt phủ yên ắng một cách kỳ lạ.

Không phải kiểu yên của một ngày đẹp trời, mà là kiểu yên của những gì sắp nổi bão.

Tú tỉnh dậy, cảm giác mệt rũ.

Đêm qua ngủ không sâu giấc, trong lòng lục bục cảm xúc không tên.

Cô bước ra hiên, chưa kịp thở sâu thì nghe tiếng người làm thì thầm:

"Nghe nói cậu Út Gia Long sắp tới nữa đó, bữa nay mang theo cả giỏ lan với tráp trà, chắc lại tới coi mắt tiểu thư Trúc..."

Tú đứng sững.

Tráp trà?

Giỏ lan?

Có khác gì đang coi như đính hôn?

Bước chân Tú trở nên nặng như đá, mặt thì đanh thêm vài phần .

Coi bộ cái tên này vẫn chưa nhận được bài học nào nhỉ ?

Ở gian bên kia, Trúc đã thay một bộ áo dài gấm xanh ngọc, tóc búi cao, cài trâm ngọc.

Nàng nhìn mình trong gương, bàn tay nắm chặt rồi lại thả lỏng.

Hôm nay, nàng không có ý định tiếp chuyện ai cả.

Nàng chỉ có một mục đích: ép người đó ghen.

---

Trưa.

Nắng đứng bóng.

Gia Long bước qua cổng phủ với dáng đi tự tin.

Áo dài màu than, thắt lưng bạc, tay ôm giỏ lan tím và hộp gỗ nhỏ.

Hắn gặp Minh đầu tiên, nhưng cười gật rồi đi thẳng tới phòng trà, nơi Trúc đang ngồi chờ.

Tú đi từ trong ra, vừa đúng lúc thấy Gia Long cúi chào Trúc rồi ngồi đối diện.

Tú vừa đi ra lườm Gia Long một cái, nhìn thấy Tú, Gia Long có chút run vì cái tát lần trước vẫn còn in ỏi nơi má trái hắn, nhưng tuyệt thay Trúc không nhìn Tú.

Thay vào đó, nàng mỉm cười dịu dàng với Gia Long.

Tú như bị ai tát vào mặt.

Tim lặng một nhịp.

Còn Gia Long thì thêm phần tự tin .

---

Gia Long nói cười rôm rả.

Hắn kể về những chuyến đi săn, về vườn lan nhà họ Mai, về các tiểu thư từng mong được gả vào nhà hắn.

Trúc chỉ cười nhẹ, không nói nhiều, nhưng tuyệt nhiên... không từ chối.

Rồi hắn đưa tay ra, nhẹ chạm mu bàn tay Trúc.

Ngay khoảnh khắc ấy – Tú xuất hiện, tay bưng ly trà, đặt xuống bàn cạnh Trúc, giọng lạnh như sương:"Cậu Long, tiểu thư Trúc không thích người khác chạm tay mà chưa xin phép."

Gia Long quay lại, nhướng mày:"Liên quan tới cô ?"

Tú giọng nói to hơn như mất kiểm soát : "Tất nhiên, cô ấy là..!"

Rồi đột nhiên ngừng lại cản lời định phát ra từ miệng cô.

Trúc liếc Tú một cái.

Gia Long nhếch miệng cười khẩy :

"Là gì ?

Nếu không là gì của cô thì đừng có chỏ mỏ vào việc người khác, thân con hầu thì biết thân biết phận đi ."

Tú : "Tôi...Tôi..."

Ừ nhỉ, cô là cái thá gì, Trúc còn chưa thừa nhận mối quan hệ của họ thì cô có cái đếch gì để nói ?

Chỉ vì cô cảm nhận Trúc thích cô thì chắc hẳn là vậy ?

Gia Long quay ra nhìn Trúc, ánh mắt dịu đi vài phần, nhưng giọng nói vẫn mang đầy vẻ khiêu khích :

" Là gì vậy thưa cô Trúc ?"

Trúc liếc nhẹ sang nhìn Tú, con người đang trong tình cảnh yếu thế mà nói .

"Là thân phận chủ tớ ."

Một câu nói được phóng ra từ miệng của Trúc, nhẹ như tơ hồng mà sức xác thương còn hơn lúc cô nhận điểm thi.

Nó tuyệt nhiên đẩy cô xuống hố, còn Gia Long nghe vậy thì cười lớn .

Gia Long : "Hahahaha !

Chỉ là một con hầu mà gan không nhỏ, dám chỉa mũi vào chuyện của chủ, vậy mà còn dám đánh tôi, vậy thì cô Trúc đây chắc dậy gia nhân không kĩ rồi, có cần tôi dạy dùm cô không ?"

Ánh mắt hắn nhìn về nàng chẳng có ý đồ gì tốt.

Tú mặt tối xầm, Trúc thì mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao.

Trúc : "Tôi dạy người hầu sao thì cần cậu góp ý à ?

Người của tôi, hư tôi dạy, chưa đến lượt cậu ."

Giọng nói cô trầm xuống, nếu nghe rõ thì có thể nghe ra một chút tức giận trong đó.

Gia Long thấy vậy thì cũng không nói nữa vì cậu cũng có hơi sợ thật, còn Tú thì không rõ sắc thái, chỉ cúi đầu một cái chào tượng trưng rồi đi xuống bếp.

Trúc thấy vậy thì có chút lo lắng nhưng chẳng nhấc chân lên được, một phần là vì còn Gia Long đối tác làm ăn của anh cô, một phần còn lại là do không được phá hỏng kế hoạch đã vạch ra để chọc Tú ghen nên chỉ đành ngồi đó tiếp khách tiếp .

Tú thì cúi đầu vội vã đi ra sau vườn, Linh đứng nãy giờ cũng chứng kiến được mọi việc thì cũng chỉ nhẹ cười, định làm Tú ghen à ?

Chiêu này tuy có tác dụng đó, nhưng còn quá non để tác động con người này nói ra, Tú là loại người có đánh chết thì cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình.

Việc này lát hồi cô sẽ kể cho Minh và Phúc nghe, Phúc mà nghe được thì có thể nổi đoá lên mà xử Gia Long với Ngọc Trúc quá.

-----

Nhẹ nhàng đi ra sau vườn, nơi một con người đang suy tư về điều gì đó.

Linh nhẹ choàng tay qua ôm eo Tú rồi khẽ nói : "Cô ta làm bé mèo mít ướt của tui buồn rồi hả ?"

Tú khá bất ngờ vì sự hiện diện của Linh, nhưng rồi Tú lại dụi đầu vào lòng Linh như con mèo nhỏ trốn mưa, mặt vùi vào ngực cô, không nói, không khóc, chỉ thở gấp nhẹ như đang tự kiềm chế mình khỏi vỡ òa.

Linh bất động trong vài giây, như người vừa bị điện giật.

Tay cô đang khoác trên eo Tú khẽ siết lại, ôm chặt hơn một chút.

Mùi tóc Tú thơm dịu dịu, là mùi lá bưởi non phơi nắng, là mùi của cái người hay giương mắt cãi cô mỗi ngày, nhưng giờ thì như tan chảy trong vòng tay cô mất rồi.

Linh : “Bé Tú mít ướt thiệt rồi…”

Linh lẩm bẩm trong cổ họng, tay còn lại đưa lên vuốt nhẹ lưng cô.

“Chậc…

Có đáng để buồn vậy không?”

Tú không trả lời, nhưng cái siết tay nơi vạt áo của Linh càng chặt hơn.

Cô không khóc, nhưng lòng cô như đang nghẹn trong tiếng nấc vô hình.

Một phần cô thấy nhục.

Một phần cô thấy hụt.

Phần còn lại… là tổn thương.

Cô cứ nghĩ, dù Trúc không nói ra, nhưng ít nhiều gì cũng sẽ không để người ta sỉ nhục cô ngay trước mặt như vậy.

Không ngờ, câu "chủ tớ" lại được nói ra nhẹ tênh.

Linh im lặng trong vài giây, rồi cúi đầu, nói sát vào tai Tú, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:

“Muốn tao bẻ cái trâm ngọc trên đầu bà không?”

Tú phì cười trong nước mắt, đấm khẽ vào eo Linh một cái:

“Bớt khùng giùm cái…

Cô ta không đáng để tao động tay.”

Linh thấy Tú cười, lòng mới an ổn một chút, nhưng ánh mắt cô tối đi vài phần.

Cô nhìn xa về hướng nhà chính, như thể xuyên qua những tán cây, thấy luôn cảnh Gia Long vẫn đang ngồi đó, tay cầm tách trà, còn Trúc thì tiếp chuyện với nụ cười nhạt nhòa.

Linh : “Đáng lẽ ra bà ta phải là người đuổi theo mày, chứ không phải ngồi tiếp cái thằng đó…”

Cô nói lần này là thật lòng.

Tú ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhưng nụ cười lại nhẹ tênh.

Tú : “Chắc cổ đang bận... với kế hoạch ép người ta ghen.”

Linh cau mày:

“Ghen á ?

Ghen mà lấy người khác ra làm công cụ ?

Ghen mà đạp mày xuống trước mặt cái loại như Gia Long ?

Đó là ghen hay là tàn nhẫn vậy?”

Tú không đáp.

Cô biết Linh đúng.

Mỗi lời Linh nói đều như gãi trúng cái chỗ ngứa âm ỉ trong lòng cô.

Nhưng cô không biết phải trách ai.

Trúc?

Hay chính bản thân mình, vì đã lỡ cảm nhận quá nhiều?

“Bộ thấy người ta vui vẻ với người khác một chút là đau vậy hả?”

Linh nói tiếp, giọng nhỏ lại, hơi khàn.

“Hay là tại... mày thích người ta thật rồi?”

Tú sững lại.

Linh biết mình vừa bước qua một ranh giới.

Nhưng cô không rút lại.

Tay vẫn ôm eo Tú, mắt nhìn xoáy vào mắt cô.

Tú tránh ánh nhìn ấy.

Nhưng một giây sau, cô lại ngước lên, giả vờ nói chọc Linh.

“Tao cũng không biết nữa, cảm giác khó nói lắm..."

Giọng Tú nhẹ như khói.

Nhưng vừa nói xong, nước mắt cô cũng rơi xuống.

Không nức nở, không ồn ào.

Chỉ là một giọt.

Đủ để Linh nghe tim mình siết lại.

Linh đưa tay lên lau nước mắt cho Tú, ngón tay cô run nhẹ.

Linh : “Vậy thì... cứ thích đi.

Nhưng đừng để người ta làm mày đau lần nữa.

Nếu không thì…”

Tú : “Thì sao?”

Tú nhẹ cong môi cười.

Linh : “Thì tao sẽ...

đập đầu vô tường chết cho bà ấy thấy tội nghiệp mày quá mà để mày về với mày .”

Tú cười khẽ, nước mắt chưa khô đã lại bật cười.

Tú : “Dẹp đi.

Không ai ngu vậy đâu.”

Linh nghiêng đầu, hôn nhanh lên trán cô một cái.

Nhanh đến mức Tú chưa kịp né.

Linh : “Vậy thì đừng để người ta làm mày ngu vì tình nữa.

Có tao ở đây rồi, biết chưa?”

Tú nhìn Linh, lần này là nhìn thật lâu.

Tim cô chùng xuống.

Trong cái thế giới đảo lộn này, có lẽ Linh là người duy nhất mà cô có thể tựa vào mà không sợ bị phản bội.

Có lẽ Linh vẫn là người duy nhất thật lòng nhỉ ?

Trong khi đó, bên trong phòng trà, Gia Long vừa đứng dậy cáo từ.

Trúc tiễn hắn đến bậc cửa, mắt vẫn giữ nụ cười nhạt.

Nhưng vừa khi hắn khuất bóng, nàng quay lại tay nắm chặt vạt áo đến trắng bệch.

Nàng không hiểu tại sao tim mình lại đập mạnh như vậy khi thấy Tú bước đi.

Không nhìn nàng.

Không một ánh mắt giận dữ, không một câu trách mắng.

Chỉ là... một cái quay lưng.

Lặng thinh.

Lạnh ngắt.

Cái lạnh đó còn khó chịu hơn mọi lời mắng nhiếc.

“Em giận tôi thật rồi sao, Tú?”

____

Thì ra từ sáng giờ Minh và Phúc ở trong phòng trò chuyện như hai người bạn già, cũng nghe ngóng được truyện dưới nhà từ con hầu, Minh lặng lẽ rót một ly trà, đưa cho Phúc:

“Mày nghĩ sao?”

Phúc nhận lấy, nhấp một ngụm:

“Tao thấy… tới lúc tụi mình nhúng tay rồi ."

_____________Hết Chương_____________

Một phút mặc niệm cho anh Long🙏
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 9 : Lung lay


Tú đứng lặng.

Cái hôn nhẹ như gió của Linh vừa rồi vẫn còn vương đâu đó trên da trán.

Không bỏng rát, không cháy bỏng như ánh nhìn của Trúc... mà dịu, trầm, như một lời cam kết không nói thành lời.

Nhưng chính vì vậy mà càng khiến lòng cô rối hơn.

Tú cúi đầu, né khỏi ánh mắt Linh, cố nặn ra một câu:

"Mày tốt với tao quá..."

Linh cười nhẹ, giọng nửa đùa nửa thật:

"Chứ không lẽ muốn mày xấu với tao ?"

Tú khựng lại.

Cái cách Linh gọi "mày" mỗi lần nghiêm túc khiến cô không biết nên né hay đối mặt.

"Tôi sợ... tôi không đáp lại được."

Linh nghiêng đầu, mắt cong lại như cười:

"Tôi có đòi đâu?

Tú chỉ cần đứng yên ở đây là được rồi."

Tú nhắm mắt.

Một cơn gió thoảng qua, làm tà áo rung khẽ.

Tim cô đập thành những nhịp lạ.

Một nhịp - vì Linh.

Một nhịp - vì Trúc.

Cô từng nghĩ, mình thích Trúc, và chỉ Trúc thôi.

Nhưng những lần Linh bên cạnh, những cái ôm, những ánh nhìn không ràng buộc, lại là nơi cô trốn về khi không thể chịu nổi nữa.

Cô ghét mình vì để cảm xúc đi lạc như thế, cô ghét bản thân vì chẳng thể quyết đoán như vẫn thường thể hiện, rốt cuộc cô thích ai ?

Trúc hay Linh ?

Cô cảm thấy đầu mình như bị ai đó quay mòng mòng vậy, chẳng thể tỉnh táo nổi .

---

Bên trong phòng, Trúc đứng dậy, bước ra sau vườn.

Nàng không thể ngồi yên.

Vừa ra khỏi hành lang thì bắt gặp bóng Linh đứng quay lưng, còn Tú...

Tú đang tựa đầu vào vai Linh, mắt nhắm, yên bình như chưa từng có gì khiến cô đau lòng.

Nụ cười trên môi Trúc tắt lịm.

Trâm ngọc trong tóc khẽ lung lay.

Nàng định bước tới.

Nhưng chân khựng lại.

Một cảnh tượng mà nàng từng mường tượng nhưng chưa bao giờ muốn thấy.

Hóa ra...em thật sự có người để trốn vào lòng.

Hóa ra tôi không phải là lựa chọn duy nhất .

Gió lại thổi, kéo vạt áo Trúc bay nhẹ.

Nàng quay lưng, bước đi không một tiếng động.

Nhưng không biết rằng... tiếng tim mình vỡ lại vang lớn đến chói tai.

---

Tối đến.

Biệt phủ lên đèn.

Những ngọn đèn dầu thắp sáng mờ mờ trong hành lang, lấp loáng như những đốm lửa nhỏ trong ngực người.

Tú nằm trên giường, trằn trọc.

Linh đã về phòng.

Căn phòng bên cạnh vẫn sáng đèn.

Không hiểu sao, cô vẫn đợi tiếng bước chân.

Một lần.

Dù chỉ một lần.

Nhưng không có ai gõ cửa.

Tú bật dậy, đi sang.

Chạm tay vào vách gỗ, định gõ thì... giọng Trúc vang lên từ bên trong:

"Vào đi."

Tú sững người.

Cô đẩy cửa bước vào.

Trúc đang ngồi bên bàn, tay châm trà, mặt không biểu cảm.

"Tôi tưởng cô không muốn gặp tôi."

Tú mở lời.

Trúc ngẩng lên, mắt vẫn lạnh:

"Tôi nên tránh mặt sao ?

Hay là nên hỏi cô đang tính ở phòng Linh luôn ?"

Tú cau mày:

"Cô có quyền gì để hỏi vậy?"

Trúc siết tay lại.

Câu hỏi ấy, đau hơn cô tưởng.

"Không có.

Cô là người tự chọn mà."

Tú siết chặt tay:

"Cô đẩy tôi đi trước.

Tôi đâu chọn gì đâu."

Cả hai nhìn nhau, trong căn phòng chỉ còn tiếng gió thổi lùa qua khe cửa.

Không ai nhường ai .

Một lúc sau, Trúc đứng dậy, tiến lại gần.

"Cô thích Linh?"

Tú im lặng.

"Cô thích tôi?"

Tú vẫn im.

Trúc hạ giọng, lần này không sắc, không lạnh, mà khản đặc như lưỡi dao rỉ máu:

"Cô... có thể thích cả hai người sao ?"

Một câu hỏi mà Tú cũng không trả lời được.

Trúc cười khẩy :

"Cô đúng là người đa tình ."

Tim cô đang phân thành hai nhánh, không biết đâu là lối ra.

Cô chỉ biết, mỗi lần Linh chạm vào, cô thấy mình được cứu.

Còn mỗi lần Trúc quay đi, cô thấy mình mất mát.

Tú lùi một bước, quay đi :

"Cô đừng hỏi nữa.

Vì tôi cũng không muốn trả lời nữa rồi."

Trúc cười nhẹ, nhưng không vui:

"Tôi tưởng cô là người thẳng thắn."

Tú quay lại:

"Vì tôi thẳng thắn nên tôi đang ở đây.

Còn nếu tôi hèn như cô nghĩ, thì tôi đã đi luôn rồi, không quay lại nữa."

Cả hai im lặng.

Nhưng lần này, im lặng như hai đầu mũi dao sắp chạm nhau.

Cuối cùng, Trúc nói nhỏ:

"Tôi không ghét em thích Linh."

Tú mở to mắt.

Trúc : "Nhưng tôi muốn em... nghĩ về tôi nhiều hơn một chút.

Đừng cứ vừa thích người ta, vừa chờ tôi quay lại."

Tú nghẹn họng.

Cô không ngờ Trúc sẽ nói điều đó.

Không ngờ... người con gái luôn kiêu hãnh ấy lại có lúc nhỏ giọng như người sợ bị bỏ lại.

Tú : "Vậy... tôi nên làm gì?"

Tú run nhẹ.

Trúc không trả lời.

Chỉ tiến lên, rướn người, hôn nhanh vào gò má cô nơi ban chiều từng hằn đỏ vì tủi thân.

Lần này, là một cái hôn đau thương, chứ không phải dịu dàng như của Linh.

Rồi Trúc quay đi.

"Tùy em ."

Một câu nói tùy thuộc được phát ra, Tú im lặng chẳng nói gì rồi trở về phòng.

Yên ắng đến nao lòng.

_____

( há há 😈 Tới lúc cậu Gia Long ăn quả báo rồi. )

Buổi sáng hôm sau, trời đổ mưa nhẹ.

Không khí trong biệt phủ như dịu lại, nhưng trong một góc nhỏ nhà bếp, tiếng muỗng gõ vào thành bát nghe giòn như sấm.

Minh đứng khoanh tay, mặt lạnh tanh:

"Mày dám nói lại một lần nữa cái gì hả?

Ai là con hầu?"

Gia Long ngồi chễm chệ, tay chống cằm, ra vẻ chẳng quan tâm:

"Ủa?

Chứ không phải sao?

Cái con nhỏ đó không phải hầu của Trúc thì là gì?"

Phúc từ ngoài đi vô, nghe tới đó là đập một cái bốp! cái tô bún bò xuống bàn:

"Mày ăn bằng cái miệng dơ đó nữa là tao úp luôn cái tô cho coi."

Gia Long cười khẩy:

"Mấy người nóng dữ vậy?

Hay là bị con hầu đó làm mê mẩn rồi nên bênh chằm chặp?

Tao tưởng chỉ Trúc mới bị con đó làm lú..."

Minh bước tới, không nói không rằng, tát một cái nghiêng mặt Gia Long.

Tiếng vang khô khốc, chát như trời sấm giữa trưa.

Cả gian bếp im phăng phắc.

Người làm phía ngoài không dám hé môi.

Gia Long ôm má, mắt trợn lên:

"Tụi bây điên rồi hả?!"

Phúc gằn từng chữ:

"Không.

Chỉ là tụi tao không ưa cái loại đàn ông cà chớn, háo sắc, lại còn sỉ nhục người khác để nâng mình lên, nếu mà lấy mày so với cái người mày gọi là "con hầu" đó thì một góc móng chân mày cũng không bằng !"

Minh: "Tao nhịn mày vì nể mặt nhà họ Mai.

Nhưng nếu còn một lần nào nữa, đụng tới Tú... hay bất kỳ người nào của tụi tao, thì đừng trách."

Gia Long bật cười, má còn in dấu tay mà vẫn ra vẻ:

"Nói như tụi bây là chính nghĩa vậy.

Cũng chỉ vì một con nhỏ-"

'Rầm !'

Lần này là Linh đạp cửa bước vô, áo mưa còn chưa cởi, tóc còn nhỏ nước.

Cô đi tới, chộp lấy cái muôi gỗ, chỉ thẳng vào mặt Gia Long.

Linh : "Gọi tên của Tú thử coi.

Nói một chữ thôi, em nhét cái vá này vô họng anh liền."

Gia Long bật dậy:

"Cái gì?!

Mày cũng vì nó-"

'Bốp !'

Một cú đá ngay ống quyển.

Linh đá, rồi ngồi xuống, vắt chân, gác tay lên bàn, mặt không cảm xúc:

"Ừ.

Vì nó.

Mà nếu anh thấy lạ thì nên đi khám não, chứ bình thường người ta biết phân biệt phẩm giá với rác rưởi nha."

Gia Long lúc này vừa giận, vừa nhục, vừa hoang mang.

Không ngờ bị cả ba người vây xử.

Mà điều cay đắng nhất: ai cũng bảo vệ một người hầu như bảo vệ người nhà.

Hắn định bỏ đi, nhưng chưa kịp xoay lưng thì Trúc đã đứng đó, tay cầm dù, dáng người ướt nhẹ vì mưa, ánh mắt lạnh như băng.

Trúc bước vào, ánh mắt quét qua từng người rồi dừng lại ở Gia Long.

Nàng không hỏi chuyện gì xảy ra.

Chỉ nhẹ giọng:

"Cậu Long, phiền cậu từ hôm nay không đặt chân tới biệt phủ này nữa."

Gia Long trố mắt:

"Cô Trúc?

Cô nói gì vậy?

Tôi tưởng..."

Trúc: "Cậu tưởng nhiều thứ.

Nhưng thứ cậu không có là tư cách."

"Một người đàn ông không biết tôn trọng phụ nữ, không biết ngậm miệng khi sai, thì dù nhà họ Mai có đứng sau cậu đi nữa, tôi cũng không cần loại người như vậy bén mảng tới gần tôi."

Lời vừa dứt, mưa cũng vừa ngưng.

Trong im lặng, Gia Long quay gót, mặt sạm lại, ánh mắt hằn học nhưng không nói được câu nào.

Phía sau lưng hắn, một bầu khí lạnh đậm đặc, là ánh mắt của những người mà hắn đụng trúng gai.

Khi hắn đi rồi, Linh thở ra, duỗi tay:

"Sướng gì đâu."

Phúc cười hề hề:

"Tao thấy đỡ rồi á.

Thằng này ăn miếng cuối chắc nhớ tới già.

Mà sau này ra ngoài nó nhận tao là anh trai nó thì tao cắt lưỡi nó quá, trên đời này chỉ một người tao nhận là em là con Tú thôi.

"

Minh liếc nhìn Trúc, giọng vẫn cứng:

"Còn cô thì sao?

Có định xin lỗi Tú không?

Hay còn chơi trò ép người ta ghen?"

Trúc quay đi, không trả lời.

Nhưng mi mắt nàng khẽ run.

Cô còn tư cách sao ?

Linh nhìn Trúc vậy thì lặng lẽ cười chua xót, không biết Tú sẽ chọn ai, cô hay Trúc ?

---

Chiều hôm đó, Tú ngồi trong gian phòng nhỏ, uống trà cùng Linh.

Phúc và Minh thì tụ lại ngoài sân nói chuyện.

Không khí nhẹ nhàng hơn, nhưng không ai nhắc chuyện Gia Long nữa.

Chỉ có Tú, khi nhìn vết đỏ trên tay Linh do cầm cái vá gỗ quá chặt mà để lại, lặng lẽ chạm vào rồi nói nhỏ:

"Linh này."

Linh : "Hở?"

Tú : "Hôm nay... cảm ơn nha."

Linh quay sang cười, mắt cong như trăng khuyết:

"Không có chi.

Ai làm mày buồn... tao xử hết !"

Tú phì cười chẳng nói gì, nhẹ xoa đầu Linh.

Linh trố mắt nhìn Tú nhưng cũng chỉ vài giây ánh mắt của Linh trở nên dịu dàng tựa màn sương tháng sáu, dụi vào cái xoa nhẹ nhàng hiếm có ấy, tựa mèo con được chủ nhân xoa đầu, đáng yêu cực.

Tú nghĩ lại rồi, sao phải tự làm đau mình khi có người luôn sẵn sàng che chở mình, kiếp trước chịu khổ đủ rồi, kiếp này mình sẽ sống cho bản thân.

___________Hết Chương___________

Quan hệ rắc rối ghê chưa, làm vậy lú lú chơi😏💃
 
Chạm Vào Em Nơi Màn Sương Tháng Sáu
Chương 10 : Quyết Định


Sáng hôm sau, Tú dừng bước trước phòng của Trúc, còn chưa kịp làm gì thì bên trong đã có người nói vọng ra.

"Vào đi"

Cảm giác kì lạ ập đến làm Tú khó thở.

Bước vào phòng, vẫn là không khí đó, mùi hương đó, gương mặt đó và đôi mắt đó...

Trúc không đoái hoài gì tới Tú mà chỉ lặng lẽ nhìn những cây hoa mười giờ vẫn còn đọng chút sương rơi từ sáng sớm.

Tú : "Thưa cô em có việc cần trình ."

Cuối cùng người mở lời trước vẫn là cô.

Trúc : "Có chuyện chi mà sáng sớm đã đến tìm tôi ?"

Trúc vẫn hướng về cửa sổ mà nói.

Tú : "Dạ thưa, em muốn thôi việc."

Không chút ngập ngừng, không chút dè chừng, như Tú đã dồn hết sự dũng cảm của mình vào câu nói này.

Trúc : "Thôi việc ?

Em quyết định rồi ?"

Ánh mắt của Trúc có chút dao động nhưng vẫn điềm tĩnh đến lạ thường.

Tú : "Thưa em nghĩ kĩ rồi."

Tú giọng vẫn kiên quyết không chút run rẩy.

Trúc im lặng một hồi rồi lại mở miệng nói giọng đều đều như thể chẳng có gì.

"Tùy em."

Tú mở to đôi mắt ra nhìn nàng, vì Trúc đang quay đầu về phía cửa sổ nên chẳng nhìn rõ được biểu cảm của nàng.

Sau một khoảng im lặng 1 phút thì Tú cũng thu hồi ánh mắt của mình, nói :

"Em cảm ơn cô, vì đã cưu mang em, cho em cái ăn, cái mặc, chỗ ở.

Nếu sau này được..."

Tú ngưng khoảng một lúc.

"Em sẽ báo đáp ân tình này của cô ."

Trúc vẫn không nói gì, cả một cuộc nói chuyện cũng không nhìn cô lấy một cái, quá trình nói chuyện với Trúc thật giang nan.

Trình là gì mà là trình ai chấm.

Bước ra khỏi phòng, tảng đá trên vai Tú như được gỡ bỏ, nhẹ nhõm biết bao, cứ ngỡ như sẽ cảm thấy phiền lòng, suy dữ lắm nhưng cảm giác này có lẽ là vẫn cứu vãn được, tổ độ cho thoát kiếp nạn black flag.

Tung tăng về phòng thu xếp đồ chuẩn bị về nhà của Linh, nói thu xếp vậy thôi chứ có cái đếch gì đâu, vài bộ áo bà ba với chiếc áo thun cùng quần Baggy iu dấu bị xuyên không về cùng cô chắc chắn phải đi cùng cô rồi.

Dù ở đây không lâu, không tiếp xúc với nhiều người nhưng cô vẫn phải chào tạm biệt cho có phép tắc, bà Mận với ông Ngô nghe vậy thì rơm rớm nước mắt, sớm thì hai ông bà đã xem cô như con ruột, cô thì cũng tiếc hai người lắm vì hai người còn tốt hơn ông cha già mất nết ra chưởng của cô gấp bội lần, còn thằng Nghi thì vỗ vai cô bảo.

"

Sau này làm người giàu đừng có quên tao á nha."

Tất nhiên sẽ là tôi sẽ quên nó rồi, ai rảnh đâu mà nhớ má.

Đi ngang qua phòng của Trúc thì cô cũng gõ cửa chào tạm biệt cho có lệ mà cũng chẳng ai đáp lời, lúc ra cổng thì cũng chỉ có thằng Minh tiễn cô, còn Phúc thì có chuyện bận nên hôm qua đã về trước rồi.

Minh : "Đi lên trển sống sao cho nó tốt á, mày mà sống theo kiểu áp đặt nữa là t lên quánh mày á nha Tú."

Nói rồi Minh quay sang nhìn Linh.

Minh : "Mày chăm sóc nó tao cho cẩn thận, nó mà có chuyện gì á là tao...tao..."

Linh : "Tao sao ?"

Minh : "Tao lên đốt bếp mày á !"

Linh với Tú phì cười vì độ trẻ con của Minh.

Linh : "Mày ngon lên làm thử, ông ba tao mà biết thì mày bị hội đồng liền á ."

Sau cuộc trò chuyện đầy vui vẻ của cả ba thì Linh và Tú cũng bước lên xe về thành phố, nơi căn nhà nhỏ đang đợi hai người về.

____

Đường đi khá xóc nảy mà Tú là loại người dễ bị say xe nên mặt mày xanh là xanh les lên.

Linh chơi với Tú từ thời tắm mưa tới giờ, nhìn vậy thì cũng biết là Tú bị xay xe, từ trước đã chuẩn bị một bịch kẹo chanh với bạc hà thủ sẵn trên xe như thói quen.

Bóc ra một viên kẹo bạc hà đưa cho Tú.

Tú nhận lấy rồi bỏ tọt vào trong miệng.

Rồi lúc sau buồn ngủ thì lại dựa vào người Linh, Linh nhìn cảnh tượng đáng yêu này thì chọc má vẫn còn đang ngậm kẹo của Tú mà thì thầm :

"Ngủ mà ngậm kẹo là bị sâu răng á bé mèo nhỏ ơi."

Rồi lại cười khúc khích.

Lúc xe xóc nảy thì đầu của Tú bị nghiêng qua, Linh thấy vậy thì lại chỉnh đầu của Tú dựa lại vào vai mình, tài xế nhìn vậy thì cũng bật cười với tình cảnh dễ thương của hai người con gái này.

Lúc đến nơi thì Tú cũng vừa tỉnh, nhận ra nãy giờ mìn dựa vào vai Linh ngủ thì rối rít hỏi han Linh, Linh thì lại bày trò chọc Tú, rồi cả hai lại bật cười, khoảnh khắc này thật đáng yêu biết bao.

Lúc này Tú mới để ý tới phong cảnh nơi này, cô thật phải công nhận dù Sài Gòn gây cảm giác thân thuộc với mọi người là những ngôi nhà cao tầng cao, là những chiếc xe cộ đông đúc, chen chúc qua lại chật kín đường đi, là những con hẻm nhỏ, những tiệm cà phê, là những thánh đường, là thành phố của con người và đời sống Việt Nam mình .

Còn Sài Thành thì lại là những biệt thự theo phong cách cổ điển của Pháp, là những chiếc xe hơi cổ và những chiếc xe đạp chở bánh mì mới ra lò hoặc là bán báo rêu rao làm nhộn nhiệt đường phố, cũng là những tiệm cà phê, là nhà thờ Đức bà, là thành phố ký ức của văn hóa và lịch sử Việt Nam mình.

Từ lúc bước xuống xe ở Sài Thành, Vũ Hòa Tú thấy lòng mình được tháo bỏ một lớp áo giáp.

Không phải vì Linh, không phải vì Sài Thành đẹp, mà là vì cô đã chọn một điều gì đó cho bản thân.

Cô chọn tự do.

Nhà của Phạm Khánh Linh nằm trong khu người Việt thưa Tây, nhưng cũng đủ tiện nghi để gọi là biệt thự.

Tú bước vào, nhìn từng bức tường, từng khung cửa, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: "Đây là bắt đầu mới."

Linh : "Ở đây, mày được là mày, Tú à.

Không ai sai khiến mày.

Không ai dám ép mày gọi họ là "cô chủ" nữa, mày sẽ không sống cho ai hết, mày sống cho bản thân ."

Linh nói, ánh mắt vừa kiêu, vừa dịu dàng.

Tú gật đầu :

"Cảm ơn mày.

Không vì gì khác, chỉ là tao cần chỗ để thở ."

____

Tối đó, Tú ngồi viết lại từng dòng nhật ký, thói quen cô giữ từ thời hiện đại.

Giấy mực là của Linh, bút là của Linh, nhưng suy nghĩ là của chính mình.

"Ngày đầu tiên ở Sài Thành.

Không có Trúc.

Không có ánh nhìn khiến mình thấy mình nhỏ bé.

Chỉ có Linh ngổ ngáo, tự do và chẳng cần ai cho phép điều gì.

Và có mình đang tập sống như vậy."

Linh bước vào phòng lúc nửa khuya, tay cầm hai chén chè mè đen, nói :

"Tao biết mày chưa ngủ.

Ăn đi, để tao đọc nhật ký mày luôn cho !"

"Không có đâu ."

Tú cười, cất cuốn vở vô gối.

Linh ngồi xuống giường, cười nghiêng ngả :' Hồi đó mày mà cũng biết giấu suy nghĩ ha.

Tưởng chỉ biết im lặng chịu đựng hoài."

Tú : "Giờ tao khác rồi."

Linh : "Tao thấy.

Nhỏ Tú của tao biết phản kháng rồi, biết bảo vệ bản thân rồi, biết tự chọn rồi...

Biết từ chối cả ánh mắt người từng làm mày rung động..."

Tú không trả lời.

Cô không trốn tránh nữa, nhưng cũng chẳng để cảm xúc dắt đi như xưa.

Linh : "Trúc là một phần quá khứ, Linh à.

Không phải vì cổ không tốt... mà là vì tao đã không còn là con nhỏ yếu ớt bị kéo đi khắp nơi nữa rồi.",

Linh im lặng.

Rồi cô bật cười:

" Tao không cần mày thương tao kiểu u mê.

Tao chỉ cần để tao thương mày và mày biết rõ mày muốn gì.

Vậy là đủ."

Tú gật đầu :

"Tao đang học.

Từ mày, từ nơi này."

---

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày tràn vào khung cửa, Tú bước xuống phố với chiếc áo bà ba mới tinh.

Cô đi cạnh Linh, nhưng không còn núp sau Linh như cái bóng nữa.

Cô đi như thể chính cô mới là người dẫn đầu.

Giữa phố xá ồn ào, hai người ghé vào một tiệm sách nhỏ.

Tú đứng đọc mê mải một quyển luận về quyền phụ nữ do một cô giáo người Nam Kỳ viết tay, in ronéo.

Cô cười nhẹ.

Linh ngạc nhiên:

"Gì vui vậy?"

Tú : " Tao đọc được một câu "Chúng tôi là phụ nữ, chứ không phải tài sản của bất kỳ ai."

Nghe quen không ?"

Linh phá lên cười :

"Quen !

Quen lắm luôn á.

Giống y chang khẩu khí nhỏ Tú ngày nay !"

___

Tối đến, Tú ngồi viết tiếp nhật ký.

"Tao đang sống.

Không để vừa lòng ai.

Không yêu ai đến độ quên mình.

Và cũng không bỏ lỡ bất kỳ ai làm tim mình rung động.

Nếu mai này gặp lại Trúc, tao sẽ đủ mạnh để nói: 'Cảm ơn vì đã từng.

Nhưng giờ thì thôi.' Giờ tao đã có Linh, người thương tao thật lòng và tao chỉ cần nó thương tao là đủ rồi.

Cảm ơn mày vì đã chọn tao, Linh."

____________Hết Chương___________
 
Back
Top Bottom