" Sa mau dậy "
Chuông báo thức vừa reo lên, Chaeyoung đưa tay tắt đi, ngồi dậy vỗ vào người đang nằm bên cạnh.
Lisa ậm ừ, mắt cũng không mở, chất giọng ngái ngủ.
" Chaeng muốn làm một hiệp nữa sao?
"
Chaeyoung tròn mắt đánh vào người Lisa - " Làm cái đầu em, mau thức dậy "
Lisa nâng cánh tay vòng qua người Chaeyoung, kéo nàng xuống.
" Còn sớm "
" 7 giờ rồi đấy, không phải nói hôm nay có cuộc họp quan trọng sao?
"
Vừa nghe đến họp, Lisa đá bay cái chăn, chạy vội vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt, thay quần quần áo được Chaeyoung chuẩn bị sẵn, đến khi nhìn trong gương thấy đã ổn, mới bước ra ngoài.
Chaeyoung đợi Lisa đi ra thì đi vào, nhìn bàn chải đã được Lisa nặn sẵn kem đánh răng, nàng cười ngọt ngào, bao nhiêu năm vẫn không thay đổi.
Chaeyoung cứ nghĩ Lisa đi công ty rồi nên chậm rãi xuống phòng khách, không ngờ cô vẫn ngồi trên sofa, vừa thấy nàng xuống liền giương mắt lên nhìn chăm chú.
Nàng đi tới gần cô, giúp cô chỉnh cổ áo, nhẹ nhàng hỏi.
" Sao còn chưa đến công ty?
"
" 8 giờ mới họp mà "
Chaeyoung xem đồng hồ, ngạc nhiên - " Bây giờ đã là 7 giờ rưỡi, đến công ty cũng mất 20 phút đấy "
Lisa cười - " Vẫn còn 10 phút nữa, đủ để nạp năng lượng buổi sáng "
Thấy Lisa chỉ vào má phải, Chaeyoung như ngộ ra, đặt lên má cô một nụ hôn, cô hai mắt bừng sáng, hôn hôn gương mặt nàng mới thỏa mãn nói.
" Lát nữa, bảo bối đi làm vui vẻ nhé "
" Em cũng đi làm vui vẻ nha "
Chaeyoung nở nụ cười, ở bên nhau bao nhiêu năm, Lisa một chút cũng không thay đổi, yêu thương nàng, quan tâm nàng từ những điều nhỏ nhặt nhất, đôi khi Chaeyoung còn nghĩ mình chính là người con gái hạnh phúc nhất thế gian.
Lisa hôn vào môi Chaeyoung thêm một cái mới hài lòng, mở cửa ra nhìn thấy trợ lý đã chờ sẵn ở bên ngoài, lập tức tắt nụ cười thay vào đó là gương mặt không biểu cảm ngồi vào xe, nói.
" Chạy đi "
" Dạ "
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Lisa đưa mắt quan sát cảnh vật bên đường, vài năm trước ở đây chỉ là một tiểu khu, bây giờ đã phát triển đến như vậy, từng dòng ký ức hiện về trong đầu cô.
Sau khi Lisa tốt nghiệp đại học xong, thuận lợi tiến vào công ty của Jisoo làm việc, hai năm sau, dưới sự trợ giúp của chị mở một công ty nhỏ của riêng mình, thời gian đầu dĩ nhiên gặp phải rất nhiều vấn đề nhưng cô từ chối sự giúp đỡ của chị, cứ như vậy, một mình chống chọi mọi thứ, lắm lúc mệt mỏi quá độ sinh ra cáu gắt, cô còn nhớ có một lần công ty cô bị công ty khác chèn ép, không ký được hợp đồng với bất kỳ ai trong một khoảng thời gian dài.
Tâm trạng nặng nề về đến nhà, Chaeyoung chuẩn bị một bàn thức ăn thật lớn nhưng Lisa không ăn, đi thẳng vào phòng ngủ nằm dài ra đó, nàng không những không giận còn giúp cô cởi cà vạt, nói với cô.
" Sức khỏe quan trọng, đừng bỏ bữa "
Lúc đó, Lisa nghĩ không phải bình thường người khác sẽ nói cố lên sao?
Không phải sẽ động viên, thể hiện sự tin tưởng sao?
Nghĩ vậy, cô không quan tâm đến Chaeyoung, đem quần áo đi tắm rồi ngủ mất, vài ngày sau, nhìn đến nàng vì cô mà thức khuya, nhìn đến nàng buổi sáng đi dạy, buổi trưa còn đem đồ ăn đến cho cô, cô đột ngột hiểu ra, nàng không phải không tin Lisa mà chính là lo lắng cho cô giống như cô bây giờ nhìn Chaeyoung bận rộn cũng thật đau lòng.
Lisa mỉm cười, lại nghĩ đến một chuyện, khi đó công ty có chút tiến bộ, ba mẹ của Chaeyoung bỗng nhiên xuất hiện bắt nàng phải từ bỏ cô, nói thật lâu, cuối cùng thấy không lay chuyển được nàng đành chuyển hướng sang cô nói những lời gây sát thương cực lớn nhưng chưa nói đến câu thứ ba nàng đã đứng dậy, Lisa ấn tượng nhất chính là đôi mắt kiên định của nàng khi ấy, phảng phất như cả thế giới đều không khiến Chaeyoung dao động, nàng nắm chặt tay Lisa, nhẹ giọng nói.
" Không phải lúc trước ông ngoại cũng phản đối ba mẹ đến với nhau sao?
Cuối cùng mẹ vẫn chọn ba đấy thôi "
Thấy mẹ dường như còn muốn nói, Chaeyoung cao giọng tuyên bố.
" Nếu không là Lisa thì cả đời này con cũng không tiếp nhận ai "
Kết quả ba mẹ của Chaeyoung tức giận rời đi nhưng vài tháng sau lại liên lạc với nàng, nói sẽ cố gắng, thử chấp nhận Lisa một lần, cô còn nhớ khi cúp máy nàng đã khóc sưng cả mắt.
Sau đó vài năm sau, công ty của Lisa càng ngày càng phát triển, cô cũng bận rộn hơn hẳn, luôn đi sớm về trễ nhưng dù trễ tới cỡ nào, mở cửa ra vẫn thấy Chaeyoung ngồi trên sofa chờ cô về, có lúc cô không nhịn được nói.
" Chaeng không cần chờ em đâu, ngủ sớm mới tốt "
Chaeyoung lắc đầu - " Không có em, không ngủ được "
Lisa nhớ đến dáng vẻ lười biếng rúc vào lòng cô khi ấy, môi khẽ cong lên.
Ba năm trước, Jisoo cũng đã kết hôn, người đó là nữ giám đốc của một công ty bất động sản, cũng khá nổi tiếng, lúc trước chị còn nghiến răng nghiến lợi nói rằng sẽ không đội trời chung, cuối cùng, hai người lại nắm tay nhau ra nước ngoài kết hôn, đúng là ghét của nào trời trao của đó.
" Thưa chủ tịch, đã đến công ty rồi ạ " – Trợ lý cung kính nói.
Lisa thoát ra khỏi những chuyện cũ, gật đầu, trợ lý vội mở cửa cho cô, cô bước ra, trước mặt cô là một tòa nhà lớn, người ra người vào liên tục, Lisa nhấc chân bước vào, mọi người lập tức đình chỉ hoạt động, đồng loạt đứng dậy cung kính nói.
" Chủ tịch "
Lisa gật đầu, bước vào thang máy, nhân viên nhìn cô rời đi, có người nói.
" Chủ tịch thật soái "
Một người khác xua tay - " Đừng nói nhảm, mau tập trung làm việc "
Chaeyoung dạy xong tiết 4, về đến nhà cũng đã 11 giờ, hôm nay có cuộc họp quan trọng chắc Lisa lại bỏ bữa cho xem, nàng nghĩ vậy nhanh chân đi siêu thị mua đồ sau đó về nhà ở trong bếp bận rộn một buổi.
Kể từ khi công ty phát triển mạnh, Chaeyoung cũng không còn đến đưa bữa trưa cho cô nữa vì Lisa hay đi gặp khách hàng với lại cô cũng nói cô không muốn nàng vất vả.
Chaeyoung tháo tạp dề, tắm rửa sạch sẽ, dù sao cũng chỉ đưa bữa trưa, nàng trang điểm nhẹ, mặc áo sơ mi, quần jean.
Chaeyoung bước vào công ty, nhân viên thấy nàng cứ nhìn xung quanh liền hỏi.
" Cô muốn tìm ai?
"
Chaeyoung quên đem điện thoại, không thể gọi cho Lisa chỉ đành hỏi nhân viên tiếp tân.
" Không biết chủ tịch có ở trong văn phòng không ạ?
"
Nhân viên tiếp tân không khỏi kinh ngạc, âm thầm quan sát Chaeyoung từ trên xuống dưới, cười nói.
" Cô muốn tìm chủ tịch làm gì?
Có hẹn trước không?
"
" Tôi không có hẹn trước "
Chaeyoung nhíu mày, nói năng cọc cằn như vậy còn nụ cười xem thường đó nữa.
" Không hẹn trước thì không được gặp, mời cô về cho "
Nhân viên tiếp tân thẳng tay đuổi Chaeyoung.
Nàng định mở miệng nói lại thì nghe âm thanh quen thuộc truyền đến bên tai.
" Chaeng "
Quay đầu thấy Lisa một thân âu phục hướng về phía nàng mà đi, cười đến sáng lạn, trợ lý đi bên cạnh cô sợ ngây người.
Từ lúc Lisa làm việc ở đây cho đến nay cũng gần 2 năm, chưa bao giờ thấy chủ tịch cười tươi như vậy, bình thường chỉ cười nhẹ hoặc cười xả giao với đối tác, bây giờ lại cười tới không thấy mặt trời.
Người con gái kia hẳn là người trong truyền thuyết đi.
Lisa vừa đi gặp đối tác xong, đang nghe trợ lý nói về dự án sắp tới, ánh mắt vô tình dừng lại trên bóng lưng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, cô phải kiềm chế lắm mới không nhảy lên, sải chân tiến về phía Chaeyoung.
Lisa cười thập phần kinh diễm, một đám nhân viên đang từ bên ngoài đi vào giật mình.
[[Nhân viên A: Chủ tịch của chúng ta cười đẹp hơn diễn viên điện ảnh nữa.]
[[Nhân viên B: Trời ơi, tôi càng ngày càng u mê chủ tịch.]
[Nhân viên C: Người con gái đó không phải người yêu của chủ tịch đi.]
Bình thường mà nghe thấy mấy lời bàn luận của nhân viên chắc chắn Lisa sẽ dạy dỗ một trận, nhưng hiện tại cô chỉ quan tâm người con gái của cô, cô ôm chầm lấy Chaeyoung.
" Nhớ chết đi được "
Khuôn mặt Chaeyoung lập tức đỏ một mảng, ngại ngùng đẩy Lisa ra.
" Ở đây là công ty "
Nhận ra mình thất thố cộng với nhân viên ai nấy đều mồm chữ O, Lisa hắng giọng sau đó ôn nhu hỏi.
" Sao chị lại đến đây?
Hôm nay không có tiết sao?
"
Chaeyoung lắc đầu - " Muốn đưa bữa trưa cho em "
" Vậy sao không lên văn phòng ngồi, đứng ở đây làm chi a "
Chaeyoung chỉ chỉ nhân viên tiếp tân - " Cô ấy nói phải có hẹn trước "
Lisa hiểu rõ, bắn ánh mắt qua làm nhân viên tiếp tân run rẩy.
" Chủ tịch, tôi..."
Nhận được cái vỗ nhẹ của Chaeyoung, Lisa thu hồi ánh mắt, lạnh giọng nói.
" Từ nay trở đi, chỉ cần nhìn thấy cô ấy liền dẫn cô ấy lên văn phòng của tôi, không được để cô ấy đứng đợi ở đây, rõ chưa?
"
Nhân viên tiếp tân - " Dạ rõ "
Lần đầu tiên, Chaeyoung chứng kiến dáng vẻ dọa người của Lisa, thích thú nhéo má cô, mọi người lại một phen trợn mắt há mồm.
[Nhân viên A: Cô ấy vừa làm gì vậy?]
[Nhân viên B: Aaaa, tôi chết mất]
[Trợ lý: Tôi cần một máy thở, tôi đang thiếu oxy]
Lisa vui vẻ nắm tay Chaeyoung đi vào thang máy bỏ lại trợ lý đứng như trời tròng, trợ lý đáng thương đuổi theo sau.
Trợ lý lén lút nhìn chủ tịch đứng ở phía trước, không còn mùa đông lạnh lẽo như ngày thường thay vào đó là mùa xuân đầy sức sống, cô nuốt nước bọt, tình yêu a...
Lisa chuẩn bị mở cửa văn phòng, thấy trợ lý muốn theo mình vào lập tức nhìn sang, trợ lý thức thời cười giả lả chạy về bàn làm việc bên cạnh, khi trong phòng còn hai người Lisa lập tức dựa vào người nàng.
" Nhớ Chaeng quá đi "
Chaeyoung cười nói - " Chỉ giỏi nịnh "
" Em nói thật mà "
" Được rồi, em đã ăn gì chưa?
" – Chaeyoung xoa đầu cô hỏi.
Lisa ngồi thẳng người, dáng vẻ chờ ăn - " Em đói "
Chaeyoung phì cười đem thức ăn bày ra bàn, nói.
" Em mau ăn đi "
Lisa cầm đũa vừa ăn vừa tấm tắc khen ngợi, đột nhiên cửa phòng bị mở ra, một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài được uốn ở phần đuôi, khuôn mặt thanh tú, mặc một chiếc váy bó sát lộ ra body chuẩn từng centimet.
Cô gái thấy Chaeyoung , có chút bất ngờ, sau đó tự nhiên ngồi bên cạnh Lisa.
" Chúng ta cùng đi ăn trưa đi "
Lisa đầu cũng không ngẩng lên, hỏi - " Cô không có mắt sao?
Không thấy tôi đang ăn?
"
Cô gái ôm cánh tay Lisa, cười ngọt ngào - " Mấy món này nhìn vào liền biết không ngon lành gì rồi, em vừa đặt bàn ở nhà hàng Pháp mới mở gần đây, chúng ta đi đi "
Lisa giật tay lại, giọng nói lạnh đi vài phần - " Một là cô tự ra ngoài, hai là tôi kêu bảo vệ lôi cô ra ngoài "
Cô gái không những không giận ngược lại càng cười vui vẻ, chuyển ánh mắt sang Chaeyoung.
" Nhân viên mới sao?
Chào cô, tôi là Lee Dami, hân hạnh được quen biết cô "
Chaeyoung nhìn bàn tay trước mặt, tâm tình phức tạp nhưng bên ngoài vẫn lịch sự bắt tay với cô gái.
" Tôi là Park Chaeyoung "
Nghe Chaeyoung giới thiệu xong, Dami dường như có chút kinh ngạc, cũng phải thôi tên công ty của Lisa chỉ có hai chữ ngắn gọn: "Chaeyoung"
Dami nhanh chóng che giấu sự kinh ngạc của mình, cười nói.
" Cô mới đến công ty làm sao?
Trước nay tôi chưa từng gặp cô "
Lisa đặt đũa xuống, lau miệng sạch sẽ sau đó nói.
" Đây là vợ tôi "
" Cái gì?
"
Lisa quét ánh mắt qua Dami, giọng điệu có chút khinh thường.
" Không những mắt có vấn đề mà tai còn điếc "
Chaeyoung đưa tay nhéo vào eo Lisa, cười cười.
" Tôi là vợ của Lisa, hôm nay đến đưa bữa trưa cho em ấy "
Dami lúc này mới phản ứng lại, đưa mắt đánh giá Chaeyoung, người này cũng có chút nhan sắc, có điều quần áo lại vô cùng đơn giản không có cái nào là hàng hiệu, nhìn không giống vợ chủ tịch của một công ty lớn chút nào.
Lisa nghiêng đầu chặn tầm mắt của Dami - " Cô nghĩ mình là ai mà có quyền dùng ánh mắt đó nhìn vợ tôi, mau trở về công ty của cô đi, ở đây không hoan nghênh cô "
Dami thu lại ánh mắt, không bận tâm đến lời Lisa nói, cười vui vẻ.
" Được rồi, em về công ty trước, ngày mai gặp "
Ngày mai gặp?
Chaeyoung trong lòng khó chịu.
Trước khi đi, Dami còn không quên liếc nhìn Chaeyoung, Lisa tức giận kêu.
" Trợ Lý Seo "
Trợ lý Seo đang nghe ngóng tình hình, bất thình lình bị triệu tập, phản ứng đầu tiên là giật mình sau đó mới chạy vào.
" Chủ tịch "
Lisa lạnh giọng - " Tôi đã nói không cho cô ta vào đây rồi, tại sao các người dám cho cô ta vào?
"
Trợ lý mồ hôi ướt đẫm, giọng nói run run - " Chủ tịch, cô ấy dù sao cũng là con gái của Lee tổng, tôi..."
Lisa cười như không cười hỏi - " Ở đây là công ty của Lee tổng hay của tôi?
"
Trợ lý thiếu chút nữa quỳ xuống xin tha tội, cô sợ hãi nói.
" Tôi biết sai rồi chủ tịch, nhất định không có lần sau "
Lisa còn muốn phát hỏa, nhận được ánh mắt của Chaeyoung liền dịu xuống, hừ lạnh một tiếng.
" Ra ngoài "
Như được miễn tội chết, trợ lý dường như là chạy ra khỏi văn phòng, vợ chủ tịch thật tốt.
Thấy hay vote sao cho mình nha.
Cảm ơn nhiều