[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 168,392
- 0
- 0
[Chaelice] Nhân Vật Phụ
Chương 39
Chương 39
Trong mắt của thư ký Min thì sếp của bà là một đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, được mọi người cưng chiều đến hư hỏng.
Rồi mười mấy năm sau đó, mỗi năm tận mắt bà lại chứng kiến cô ấy dần dần thay đổi, từ ngây ngô đơn thuần lột xác thành sắc bén chua ngoa.
Nhìn cô ấy từ khi mỗi lúc gặp chuyện khó khăn lại chui vào góc phòng làm việc yên lặng, đến khi cô ấy trở nên vừa chính vừa tà, biết cách dồn đối thủ đến bước đường cùng.
Chỉ có một điều duy nhất không thay đổi, đó chính là cô ấy vẫn luôn cho bà sự tin tưởng mãnh liệt, rằng cô ấy hoàn toàn có năng lực làm được bất cứ những gì cô ấy muốn.
Mặc dù là người thường xuyên ở cạnh Lisa nhất, nhưng đến thư ký Min cũng rất hiếm khi thấy được dáng vẻ buồn bực, tức giận đến hổn hển không cách nào khống chế được cảm xúc của vị sếp cao quý nhà mình.
Chỉ ngoại trừ những lần cư xử hơi trẻ con trước mặt cô Park, còn lại trong việc làm ăn trên khuôn mặt xinh đẹp của sếp lúc nào cũng là nụ cười biếng nhác, thái độ nhàn nhã ung dung, hệt như mọi chuyện chẳng có gì to tát.
Vì vậy chuyện xảy ra hôm nay đúng là khác thường.
Lisa vừa đến văn phòng liền chọn đọc tài liệu về hội nghị cổ đông.
Khi đọc đến đoạn ghi lại các cổ đông biểu quyết đồng ý cho Bongsun ký giấy bổ nhiệm phó chủ tịch và phó tổng giám đốc, thì sắc mặt Lisa trở nên khó coi vô cùng.
Cô tức giận gạt tất cả giấy tờ trên bàn xuống đất, đập mạnh hai cái xuống bàn, bực tức quát to: "Thật quá đáng!
Ỷ vào giữ nhiều cổ phần là làm loạn, vì kiềm chế tôi mà cứ làm bậy vậy sao?!
Sớm muộn gì cái công ty này cũng bị bọn họ chơi cho sạt nghiệp, trong đầu mấy người đó chỉ toàn rơm rạ à.
Không có óc!"
Thư ký Min thầm than trong lòng, trong đầu các thành viên cổ đông có toàn rơm rạ hay không thì bà không biết, nhưng quả thật công ty đang phải chịu ảnh hưởng rất lớn từ khủng hoảng tài chính gần đây.
Ngày hôm qua, trong hội nghị cổ đông bà lớn nhà họ Manoban có ý định muốn chỉnh cô chủ, vậy mà cô chủ lại mặc kệ bỏ đi mất tăm.
Bà lớn nhà họ Manoban đã ỷ vào tỉ lệ cổ phần mà mình nắm giữ cùng sức ảnh hưởng của các cổ đông nguyên lão, thật sự đẩy cháu trai bên họ ngoại của mình lên giữ chức phó tổng, từ nay về sau Lisa làm việc gì cũng đều bị kiềm chế chân tay.
Quyền lực vốn chỉ thuộc về riêng cô giờ lại bị kẻ khác chen chân vào còn đứng ngang hàng, thì làm sao chấp nhận được chứ, đặc biệt là đối với một người đã tự mình nắm giữ quyền hành từ mười bốn tuổi như cô.
Lisa lưu manh đương nhiên không phải người sẽ chỉ biết ngồi ở văn phòng mình nổi giận với thư ký riêng, sau khi đập bàn hai cái lập tức đứng dậy tiến thẳng tới văn phòng chủ tịch tìm hai mẹ của mình.
Bongsun như biết trước Lisa sẽ tới tìm, nên bà đang ngồi nghiêm chỉnh trong phòng đợi cô.
"Con gái hôm nay tới muộn, mẹ đã dặn dì giúp việc buổi trưa mang canh gà nấu sâm cao ly tới cho con, đã uống chưa thế?"
Bà lớn nhà họ Manoban năm nay ngoài bảy mươi tuổi, cả tư thế và khí chất đều toát ra vẻ cao nhã của khuê tú truyền thống, trên người là bộ trang phục đầu đông của Christian Lacroix, nhìn hệt như một phu nhân quý tộc người Anh.
"Hự..."
Một câu nói của bà quả thật như bốn lạng quét ngàn cân, khiến Lisa dù có tức giận cũng không thể phát tác.
Đã tức đến no rồi, còn bụng đâu mà uống canh gà sâm cao ly nữa chứ!, "Mẹ cả, mẹ làm như vậy là sao?"
Bongsun thong thả nói: "Năng lực của anh họ con rõ ràng có thể làm trợ thủ đắc lực cho con.
Cổ phần công ty trong tay nó cũng không ít, bổ nhiệm nó làm phó tổng không chỉ củng cố địa vị cho gia tộc mình, hơn nữa còn chia sẻ được công việc giúp con.
Chuyện này rất có lợi cho con đấy."
"Công ty có còn là của con không?
Con không thích người khác chia sẻ đồ đạc của mình!"
Giọng điệu Lisa chẳng hề vui vẻ.
Dù thấy Lisa tức giận nhưng Bongsun vẫn tươi cười, chỉ vào Lisa mà nói với Shin Jie: "Cô thấy sợ chưa?
Cục cưng nhà chúng ta đang tức giận đây này, lớn thế rồi mà chẳng thay đổi gì cả."
Nhưng nụ cười lập tức tắt ngay đó, "Mẹ còn sống ngày nào thì công ty vẫn sẽ là của con ngày ấy.
Con còn ở đây ngày nào thì công ty vẫn sẽ chẳng thuộc về ai khác ngoài con.
Nhưng mà cuộc sống bây giờ của con khiến mẹ không thể không lo lắng cho sau này.
Nếu con vẫn tiếp tục ở bên thiên kim tiểu thư nhà họ Park, không chịu kết hôn sinh con làm người thừa kế, thì mẹ sẽ không thể để nhà họ Manoban tiệt đường hương hỏa, càng không thể để sự nghiệp mấy đời tổ tông truyền lại rơi vào tay người khác!
Nếu con không có con, thì mẹ sẽ để con trai của anh họ con làm người thừa kế nhà họ Manoban.
Tất cả những gì mẹ có sau này sẽ để lại cho nó hết."
"Mục đích của mẹ là vậy sao?"
Cực kỳ vớ vẩn, Lisa thậm chí không biết nên tức giận thế nào, nhíu mày lại thật chặt, giọng rất không tốt "Mẹ, mẹ và mẹ cả sao lại có ý nghĩ như thế chứ?
Lấy công ty ra ép con kết hôn?
Quá buồn cười, con không đồng ý..."
"Lili, con nên nghe lời mẹ cả."
Shin Jie lại khuyên bảo Lisa.
Shin Jie hiểu rất rõ Bongsun là người thấm sâu tư tưởng truyền thống.
Vị tiểu thư danh gia này đã mang theo tài sản của toàn bộ gia tộc mình làm hồi môn gả vào nhà họ Manoban.
Rồi vì không thể sinh đẻ nhưng cần người nối dõi nên bà ngầm đồng ý cho chồng ở bên ngoài ngoại tình, đến mức cho phép cả người phụ nữ mang thai với chồng mình về sống chung.
Bởi thế mà Shin Jie do sinh được Lisa mới trở thành vợ hai của ba Lisa, từ đó có thể thấy Bongsun coi trọng việc nối dõi của gia tộc đến thế nào.
Vì việc ấy, bà từng có thể nhẫn nhịn hết thảy những điều không thể chịu đựng, làm hết thảy những chuyện bà cho rằng có khả năng.
Lisa cùng mẹ cả nhìn nhau một hồi lâu, dù biết mẹ cả rất cưng chiều mình sẽ nghe lời của mình, nhưng bà là người đời trước tư tưởng bảo thủ, cho dù cô có kêu khóc om sòm cũng chẳng thể nào thay đổi được quan niệm của bà.
Nghĩ thế Lisa không khỏi chán nản, từ khi biết suy nghĩ cô vẫn luôn luôn gồng mình cố gắng để trở nên mạnh mẽ, không có giây phút nào dám nghỉ ngơi.
Ngạo khí trời sinh khiến cô tin rằng mình có quyền tự quyết định hết thảy, sẽ không chịu sự trói buộc của người đời.
Dù biết mình có thể hô mưa gọi gió, nói có thành không, nhưng chẳng lẽ cuối cùng cô vẫn không thể thoát khỏi trói buộc từ chính những người thân mà cô kính yêu nhất.
-----
Lúc Lisa từ công ty trở về căn hộ của Chaeyoung cũng đã là tối muộn.
Trước đây vì lo lắng cô coi máy bay riêng như taxi mà bay tới bay lui nên Chaeyoung mới mua căn nhà gần vịnh này, bây giờ vì công việc Chaeyoung cũng bắt đầu thường xuyên đến đây ở, số châu báu hoa lệ bị xếp thành chữ 'GO TO HELL' ở phòng khách trước kia cũng đã được thu dọn rồi.
Nhớ lại ngày hôm ấy, Park đại tiểu thư còn tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc tới phải che miệng lại khi nhìn thấy đống trang sức bị phá hỏng vứt đầy dưới đất, sau đó lắc lắc chiếc eo nhỏ nũng nịu nói rằng: "Ôi trời ơi ~ Những bảo bối này đâu cần phải chịu giày xéo thành thế này chứ ~ Cái này, cái này nữa, năm ngoái ở trong lễ cưới Gina nó còn chói lọi làm sao.
Chị xem đi, hỏng cả rồi.
Chị mau gọi người tới mang đi sửa giúp em nha, Lisa ~"
Lisa coi như đã lĩnh giáo được công phu nói dóc cao cường, đổi trắng thành đen không chút ngại ngùng của người đẹp Chaeyoung, chả trách cô nàng ngang ngược này nơi chốn nào cũng được người người hoan nghênh như thế.
Lisa đành cười trừ yêu thương dỗ dành, "Đương nhiên rồi, tôi sẽ lập tức kêu người mang đi sửa hết cho em.
Mà trong thời gian sửa này đâu thể không có trang sức đeo được, sáng mai chúng ta đi chọn vài món nhé, em thấy được không nè ~"
Cứ vậy Park đại tiểu thư đã tạo cho mình một bậc thang vừa vững chãi vừa hoa lệ để mà bước xuống, nhẹ nhàng đem toàn bộ bằng chứng cho việc mình tùy hứng lúc tức giận "đi sửa chữa", sau đó còn bắt Lisa phải dỗ ngọt nàng mới chịu quay lại sống ở đây.
Sau khi về đến nhà Lisa tìm thấy Chaeyoung trong phòng sách, Park đại tiểu thư bây giờ đã có ham mê với sự nghiệp, muốn tạo ra nhãn hiệu thời trang riêng của mình, dồn toàn bộ tâm trí vào việc vẽ thiết kế.
Lúc Lisa bước vào trên chân còn mang giày da cao gót, mặc một chiếc quần ôm người, cô vừa đi vừa tiện tay kéo khăn lụa trên cổ xuống, cởi áo khoác ngoài vứt sang một bên, rồi cúi người từ phía sau ôm lấy Chaeyoung.
"Ưm ~" Lisa thoải mái thở dài.
Chaeyoung biết Lisa đã về từ lúc cô vào cửa, định cố gắng vẽ nốt mấy nét bút cuối cùng rồi quay lại thì đã được vây trong một vòng ôm ấm áp.
Có điều cái người này tưởng nàng là rối gỗ à, vừa ôm một cái thì hai móng vuốt báo đã chụp ngay lên ngực nàng bóp bóp xoa xoa.
Chaeyoung lấy bút chì đánh vào tay Lisa, hờn dỗi: "Chị đang ôm ở đâu thế?"
"Tan tầm về nhà ngay đương nhiên để ôm vợ rồi!"
Lisa trả lời như đúng rồi, còn luồn tay qua cổ áo vào sờ trực tiếp, xoa nắn mấy lần, rồi cúi xuống cắn cắn da thịt mịn màng trên bả vai Chaeyoung.
Ừm, ngọt ngào trơn mềm y hệt bánh pudding.
Đúng là đồ trăng hoa, ngoài công việc ra thì chỉ có nghĩ tới mỗi chuyện này!
Chaeyoung quay đầu lại nhéo nhéo mặt cô, cười mắng: "Chị bận cái gì mà cả ngày cũng không gọi điện, em nghĩ chị không tới nên không chuẩn bị cho chị ôm đâu."
Khóe miệng Lisa ẩn hiện nụ cười du côn.
Đúng là phụ nữ nghĩ một đằng nói một nẻo, tưởng cô không tới thì sao trong bếp vẫn còn nấu canh phần cô, không những thế còn dùng nồi hấp cách thủy để giữ ấm nữa chứ.
Chaeyoung bị Lisa nhìn đến ngượng ngùng, chị ta luôn có thể dùng vẻ mặt như đã nhìn thấu hết thảy này để thể hiện rõ chị ta hiểu tâm tư của nàng.
Có một người yêu thông minh như Lisa thật chẳng vui, bởi đôi khi bạn muốn cho người ta niềm vui bất ngờ, vậy mà dù cố tình nói mát vẫn chẳng thể lừa được người ta.
"
Sau này nếu chị còn bận như thế thì không cần qua đây!"
Lời Chaeyoung nói nghe như đang oán hận, thế nhưng vẻ mặt chợt dịu dàng, gảy gảy lọn tóc ngắn trên trán Lisa nói, "Em sẽ qua chỗ chị."
Đẹp thật, đây chính là xinh đẹp Roseanne, dù dùng bất cứ biểu cảm gì, trên người có mặc bất cứ bộ quần áo nào, nàng ấy vẫn là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.
Ánh mắt của Lisa nhìn Chaeyoung di chuyển từ đôi lông mày cong cong đến cặp mắt phượng, lướt qua chiếc mũi cao vừa quyến rũ vừa thanh nhã, rồi không kìm được mà nhẹ cúi xuống hôn lên đôi môi ướt át mềm mại như cánh hoa hồng.
Giọng nói của cô không còn lười nhác vô lại như bình thường nữa mà thật nhẹ nhàng êm dịu, "Chaeyoung ~ nếu có một ngày tôi không bận rộn nữa, nếu có một lúc tôi chẳng còn lại gì, thì sẽ thế nào?"
"Thảm vậy ư."
Chaeyoung cười duyên kéo Lisa ngồi xuống ghế trước bàn làm việc, còn mình thì không chút khách sáo ngồi lên đùi cô, "Nếu có lúc chị không còn lại gì, thì em sẽ chịu thiệt bớt ăn ngon đi một chút.
Sau này có nấu cho chị món gì thì cũng chỉ thu nửa giá thôi.
Chị thấy được không ~"
"Ừ, vậy không có tiền là phải chết đói rồi..."
Lisa này ngay đến cái bát còn chưa từng rửa, tới bây giờ cũng đã bao giờ thử nghĩ nếu mình không làm việc nữa thì biết lấy gì ăn đâu.
"A ~" Giọng điệu này nói nghe thật đáng thương, làm Chaeyoung bị chọc cười.
Sở dĩ lúc trước luôn cố gắng đối xử với chị ta thật cẩn thận bởi có lẽ nàng cảm thấy rằng chị ta có chút xa xôi, không thể nào nắm chắc được.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã dần dần thay đổi, có thể là vì Lisa thay đổi, mà cũng có thể vì nàng đã chẳng còn như trước, hiểu được nên đối với Lisa thế nào, chứ không phải cứ đoán ý rồi hùa theo chị ta.
Chaeyoung nghịch ngợm vò tóc Lisa, mái tóc ngắn bị vò rối loạn, phía trên đỉnh đầu còn có túm tóc bị dựng thẳng lên, rồi tựa người lên vai Lisa nói: "Nếu chị không còn bận nữa thì cũng tốt, sẽ ở cùng với em.
Chúng ta sẽ cùng ngủ trưa, rồi cùng đi ngắm biển.
Nếu chị không còn lại gì nữa, thì chị vẫn còn có em mà.
Chị chính là chị, em không quan tâm chị có cái gì, cũng chẳng để ý chị không còn gì cả."
Lisa cười, cúi đầu tìm môi Chaeyoung hôn thật sâu, đầu ngón tay cũng di chuyển từ đùi lên đến thắt lưng nàng ấy, sau đó như vuốt ve như nhảy múa chậm rãi lẻn vào trong vạt áo của Chaeyoung...