[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cddg2024] Mê Muội
COMING SOON II
COMING SOON II
❗️LƯU Ý: Dưới đây không phải là nội dung hay cốt truyện
______________________
" LÃO TRƯ TA TỚI ĐÂY!!!!
HAHAHAHA!!!!
"
Minh Hằng nhỏ với chiếc bụng to tướng ục ịch chạy vào, tay còn ôm theo cả cây cào không khác gì một Trư Bát Giới phiên bản mini.
" Ngươi lề mề quá, bọn ta đã đợi ngươi được cả 1 canh giờ rồi đó " - Tóc Tiên đứng khoanh tay, nhíu đôi mày nhỏ xíu.
" Thứ lỗi, ta ăn phải thứ gì cái bụng ta đau đến chết đi sống lại.
Còn hơn cả bị yêu quái đánh nữa " - Minh Hằng ôm bụng, mặt vẫn nhăn nhó.
" Ngươi ăn uống vô kỉ luật.
Chẳng hiểu sao sư phụ lại cho nhà ngươi đi theo, sư phụ quả thật quá nhân từ " - Tóc Tiên lắc đầu, thở dài y hệt bà cụ non.
" Này, sao người nặng lời với ta như vậy.
Chẳng qua là ta bị đau bụng nên mới chậm trễ một tí mà thôi " - Minh Hằng chống nạnh, phồng má.
Tóc Tiên không thèm chấp nhất Minh Hằng nữa, quay sang Bùi Lan Hương đang nằm vắt vẻo trên tảng đá đạo cụ.
" Này Bùi Lan Hương, ngươi nói gì đi chứ "
" Lão tôn ta đang rất buồn ngủ, các ngươi im lặng cho ta đi " - Bùi Lan Hương mắt lim dim, tay chống đầu nằm quay lưng lại với Minh Hằng và Tóc Tiên.
" Ngươi suốt ngày chỉ biết ngủ, thật vô dụng " - Tóc Tiên nheo mắt, vuốt vuốt bộ râu giả đang đính trên mặt mình.
" Các ngươi nói gì cũng được, ta thực không thể mở mắt nổi "
Bùi Lan Hương đáp lời hời hợt, kèm theo cái phất tay đầy bất cần.
Bây giờ cô nhóc chỉ muốn ngủ không hề muốn làm gì cả.
Minh Hằng, Tóc Tiên và Bùi Lan Hương đang hoá trang thành tam đồ đệ của Đường Tăng cho một vở kịch ở nhà hát.
3 đứa nhóc dường như rất thích thú với tạo hình này của mình khi luôn nhập vai ở mọi lúc mọi nơi.
Mặc dù đây đang là giờ nghỉ trưa, đám nhóc vẫn líu lo không ngừng, cứ một chốc lại nghe thấy 3 giọng nói lảnh lót vang lên.
Bùi Lan Hương thì đã vào giấc rồi, nhưng Tóc Tiên và Minh Hằng cứ thi nhau mà lời qua tiếng lại, chạy vòng vòng khắp nhà hát.
" Ê!
TÓC TIÊN NHÌN KÌA, LÀ MỸ NỮ!
"
Minh Hằng đang chạy thì đột ngột thắng gấp lại, làm Tóc Tiên mất đà theo quán tính tông vào người cô bé.
Tóc Tiên đập mặt vô lưng Minh Hằng làm rơi cả bộ râu giả.
Nhưng bản tính hóng chuyện từ nhỏ, một tay giữ lại bộ râu, ló đầu ra nhìn theo.
Theo ánh mắt ấy, một dáng người dần hiện ra sau tấm màn nhung đỏ.
Gương mặt xinh đẹp, mái tóc vàng lượn sóng, làn da mịn màn không tì vết.
Nàng ấy còn mang trên người một chiếc váy ôm nhẹ trông vô cùng quyến rũ.
Lập tức cả 2 bị thu hút bởi nữ nhân này, trong tích tắc đã lao nhanh như tên bắn đến chỗ của nàng ta.
" Tiên nữ~ Nàng xinh đẹp quá nàng tên là gì vậy~ " - Tóc Tiên giọng lanh lảnh, hai mắt sáng rỡ ngước nhìn nàng.
" Nàng có thích ăn bánh không, ta tặng cho nàng nè~ " - Minh Hằng lấy từ trong tay áo ra cái bánh đậu xanh đưa cho nàng, vốn định giấu diếm để ăn một mình.
" Ngươi thôi đi, không phải ai cũng háu ăn như ngươi " - Tóc Tiên quay phắt sang.
" Ta hỏi ngươi chắc, ta hỏi nàng ấy mà " - Minh Hằng cũng không chịu thua, huých vào người Tóc Tiên.
" Này!
Các ngươi đi đâu sao lại bỏ lão tôn?
"
Bùi Lan Hương từ xa lon ton chạy lại, hai tay giữ lấy quần để không bị tuột.
Vừa đến nơi bắt gặp ánh mắt của nàng thì như thể hoá đá, ngẩn cả người.
" Mỹ nhuỵ...à không...mỹ nhân~ " - Bùi Lan Hương giọng ngọt như mật, không còn cảm thấy buồn ngủ nữa.
Nhanh như chớp, Bùi Lan Hương chen vào chính giữa, vẻ mặt vênh váo nhìn hai người bạn của mình.
" Hai ngươi tránh ra!
Nàng ấy là của ta!
"
" Ngươi ngang ngược!
Nàng phải là của ta, là lão trư ta nhìn thấy nàng trước "
" Không!
Mập ú ham ăn như ngươi thì ai mà thích chứ "
" Của ta!
Các ngươi không thấy nàng cười với ta từ nãy đến giờ hả?
"
" Ngươi đừng có ảo tưởng, trong đây ta bảnh nhất.
Nàng dĩ nhiên thích ta "
" Ngươi ảo tưởng thì có, thứ lông lá xấu xí "
Ba đứa nhỏ bây giờ phải gọi là đồ đệ hám gái mới đúng.
Chứ còn đi thỉnh kinh cùng với sư phụ Đường Tăng, e là không qua được ải mỹ nhân.
Cả ba vây quanh nàng ấy, mắt đứa nào đứa nấy cũng sáng như đèn pha, hai má thì ửng ửng hồng trông vừa đáng yêu lại vừa có nét lưu manh.
" Mấy đứa nhỏ tiếng thôi, làm ồn đến mọi người sẽ bị la đó " - Minh Tuyết bây giờ mới lên tiếng.
Nhưng thanh âm nhẹ nhàng, ngọt ngào đến mức muốn mê hoặc cả ba càng khiến cho bọn nhỏ như bay lên tận mây xanh.
Thấy ba tiểu đồ đệ cứ đứng nhìn mình với vẻ mặt đầy si mê, nàng khẽ nghiêng đầu, môi còn cong lên một nụ cười.
Thật tình đây là lần đầu tiên thấy con nít mà ham mê nữ sắc đến mức độ này.
Minh Tuyết vừa thấy dễ thương lại vừa thấy buồn cười.
" Nàng xinh đẹp quá, hay là nàng đi với bọn ta đi " - Bùi Lan Hương hai tay nắm lấy tay nàng, nét mặt rõ nghiêm túc, rõ ràng diễn rất tròn vai.
" Đúng đó, bọn ta sẽ bảo vệ nàng " - Minh Hằng và Tóc Tiên đồng thanh, còn đứng chống hông hất mặt lên đầy uy tín.
" Mấy đứa không sợ bị chị bắt đi sao?
Còn đòi chị đi cùng nữa " - Minh Tuyết ngồi thấp xuống chỉnh lại quần cho Bùi Lan Hương, một lượt nhìn qua cả ba.
" Nàng đẹp như vậy, chắc chắn là người tốt!
" - Minh Hằng giọng chắc nịch, một tay đặt lên đùi nàng.
" Vậy sao?
Còn sư phụ của ba đứa thì sao?
" - Nàng vừa nói vừa quay sang xoắn tay áo dài luộm thuộm lên cho Minh Hằng.
" Sư phụ của ta đảm bảo yêu thích nàng.
Người sẽ không nỡ đuổi nàng đi đâu " - Tóc Tiên ló mặt vào đáp lời.
Minh Tuyết bật cười, chỉnh lại bộ râu méo lệch của Tóc Tiên.
Mấy đứa nhóc này phải vào vai tiểu yêu tinh hay tiểu quỷ gì mới phải.
Trông mặt đứa nào đứa nấy cũng rất thiếu đứng đắn.
Cũng may là còn nhỏ, nếu lớn lên mà còn như thế này thể nào cũng doạ con gái nhà người bỏ chạy mất thôi, không khác gì "yêu râu xanh".
" Nhưng mà chắc là không được rồi " - Minh Tuyết nghiêm giọng lại, tỏ ra tiếc nuối.
" Tại sao vậy?
Nàng không thích bọn ta sao?
" - Ba đứa liền xịu mặt xuống, trong lòng đầy hụt hẫng, mất mát thấy rõ.
Minh Tuyết không đáp lời, nàng chỉ tay về hướng ngược lại.
Ba đứa nhóc ngoan ngoãn quay đầu nhìn theo.
" MINH HẰNG, TÓC TIÊN, BÙI LAN HƯƠNG!
MUỐN BỊ ĐÁNH ĐÒN CÓ ĐÚNG KHÔNG?
ĐÃ THUỘC BÀI HẾT CHƯA MÀ DÁM BỎ ĐI CHƠI HẢ?!
"
Vị đạo diễn đứng ở bên kia sân khấu, giọng nói to và nghiêm nghị đầy uy lực.
Cả bọn giật bắn mình, dù rất lưu luyến người đẹp nhưng lại sợ bị đánh đòn nhiều hơn nên không dám chậm trễ liền chạy về.
Tuy nhiên vẫn không quên ngoái lại nhìn nàng, tay còn vẫy vẫy.
" Mỹ nữ đợi tụi ta, diễn xong sẽ quay lại tìm nàng!
"
Nói rồi chạy một mạch về phía vị đạo diễn kia.
" MÃNH TRƯ XÔNG PHA!!!!
XEM AI CHẠY NHANH HƠN TA?
"
Minh Tuyết chỉ biết lắc đầu, nhìn theo cười bất lực.
" Mới có tí tuổi đầu...đã biết ghẹo gái "
...
AI?
TRONG CUỘC TÌNH NÀY AI LÀ CHÍNH THẤT?