Khác [ CCN ] ( FanFic ) Lâm Thần xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
260468409-256-k460908.jpg

[ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
Tác giả: PhmYn23
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kiếp trước cậu mỗi lần gặp hắn , đều tránh hắn như tránh tà và mặc kệ cho hắn .

Cho dù hắn dùng mọi thủ đoạn từ cưỡng chế đến yêu thương cậu đều không yêu thương hắn .

Hắn và vậu biết nhau vì hắn là anh trai của bạn thân cậu vì thường xuyên đến nhà cậu chơi sị dây định mệnh bắt đầu từ đó



xx​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Tổng công, NP ] Tứ quốc kỷ thực
  • [EDIT] Sau khi xuyên thư ta có bốn cái ba ba
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [ZhongChi] - Ấm chỗ ngại dời [Hoàn]
  • [Licheang/BlackPink]Người con gái cô độc🖤
  • [ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
    chap 1 Trọng Sinh


    Nơi đây là nơi lần đầu anh chạm vào cậu, bá đạo hôn cậu đến ngặt thở , nơi bàn tay có chút lạnh của anh chạy loạn trên khắp cơ thể cậu , đương nhiên với một cậu bé 18 tuổi vừa tốt nghiệp cấp ba làm sao chịu đựng nổi cái loại tiếp xúc thân thể như vậy .

    Điều đó làm cậu kinh sợ đến tận 10 năm nó đã làm anh và cậu dây dưa đến tận 10 năm .

    Nhuận Bác ngồi khá lâu mới đứng dậy , tâm trạng lúc này khiến cậu tột cùng hận bản thân mình không biết quý trọng , để rồi mất đi anh cậu tự mình lạc lõng trong cái thế giới này .

    Tìm kiếm anh gần như 1 năm trời nhưng 1 tung tích cũng ko có .

    Cậu tự cười bản thân mình là một thằng ngu ngốc nhất thế gian giờ thì ngồi đây đau khổ cái gì chứ , chẳng phải là chimh cậu đuổi anh đi sao.

    Dòng suy nghĩ trong đầu tự trách lấy bản thân mình sao lại ngu như vậy , con cũng mất chồng cũng bỏ rơi .

    Hơ ..

    Hàn Nhuận Bác ngươi còn đáng sống trên đời này làm gì nữa suy nghĩ ấy vừa thoáng qua trong đầu chợp mắt cậu bị ánh đèn xe chiếu vào khiến cậu nhăn mài cực độ .

    Một chiếc xe tải lao đến Hàn Nhuận Bác liền cười ông trời thật chiều lòng người , vừa nghĩ đến chết liền có công cụ để chết khoảng cách 500m để cậu có thể kịp nghĩ nếu ông trời đã chiều lòng người thì hãy cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu tôi sẽ không ngu ngốc như kiếp này nữa vừa dứt lời chiếc xe chỉ còn cách cậu 50m Hàn Nhuận Bác không ngừng ngại lao ra giữa đường tài xế vì vậy phải thắng gấp phanh xe , nhưng ầm một tiếng cực lớn đã khẳng định giây phút cuối cuộc đời cậu đôi mắt mơ màng miệng đầy máu của cậu khiến ông ta hoảng sợ ông ta liên tục gọi cậu nhưng đáp lại ông ta chỉ có 2 từ Lâm Thần , đôi đồng tử của cậu giãn ra hơi thở cuối cùng đã ngừng

    Ong ...

    Ong ...

    Ong lỗ tai cứ tiếng ong ong , đôi mắt từ từ mở ra trước mắt cậu là 1 trần nhà trắng .

    Ngồi bật dậy quay đầu tới lui , cảm giav này rất thật nha , đôi mắt nai tơ trong suốt của cậu chợp mở lớn chợp nhận ra đây là căn phòng của cậu lúc còn ở cùng ba .

    Nhuận Bác không thể tin ông trời lại đáp ứng cậu một cách dễ dàng như vậy .

    Cậu ngồi dậy mở cửa đi ra ngoài cậu không khỏi giật mình đây là căn nhà mà cậu và ba sống trước khi ông qua đời vào năm cậu 22 tuổi.Thời điểm mẹ cậu qua đời cậu không được nhìn mặt bà lần cuối vì bị anh giam cầm dẫu câu chuyện ba cậu qua đời vì bị đột quỵ tại nhà đây cũng là một trong những lí do cậu hận anh .

    Đô Đô dậy rồi à hôm nay con có hẹn với Lâm Hạ đúng không ,ba đã chuẩn bị hành lí xong chút nữa con đưa ba ra sân bay xong rồi hãy đi gặp Lâm Hạ nhé .

    Tiếng ba của cậu từ trong nhà bếp vang ra , cũng đúng ngày cậu đến nhà Lâm Hạ chơi cũng là ngày ba cậu đi Anh tham dự hội thảo khảo cổ học , ba cậu là một trong những nhà khảo cổ học nổi tiếng .

    Việc ông phải liên tục đi công tác là chuyện bình thường , đáng lẽ cậu phải đi cùng ông 4 ngày nhưng Lâm Hạ la to thét lớn đến tận nhà cầu xin ba cậu nhà Lâm Hạ chơi vì Lâm Hạ chỉ có một mình cậu là bạn .

    Đương nhiên ba cậu luôn đồng ý vì ông muốn con trai mình được tiếp xúc với bạn bè trải qua tuổi thanh xuân tươi đẹp , chứ không phải lúc nào cũng tò tò theo ông đến những nơi bụi bẩn xem khai quật mộ như vậy thì uổng cho cậu lắm

    Nhuận Bác nghe tiếng ba gọi đã bao lâu rồi cậu lhông được nghe tiếng ba mình như vậy nữa , đôi mắt cậu bắt đầu đỏ lên từng giọt nước mắt đã trào ra nơi khuôn mặt xinh đẹp.

    Cậu chạy nhanh vào bếp xà vào lòng ba

    Hàn Phong khá bất ngờ về hành đồng của cậu con trai nhỏ , thường ngày việc biểu đạt tình cảm cha con không phải là không có nhưng những cái ôm mạnh mẽ thì thường là ông đi 2 -3 tháng mới về nhưng nó cũng không mạnh mẽ bằng cái ôm hiện tại , sao vậy Tiểu Bác ? .

    Tiếng nói đầy yêu thương của ông khẽ vang lên cộng thêm cái ôm đầy chân thật này mùi hương của ba , nhịp tim của ba , hơi ấm của ba , hình hài của ba đều được cậu ôm trọn trong lòng .

    Cậu sợ buôn ra thì ba sẽ biến mất hsy chỉ là giấc mơ nên cậu càng ôm càng siết .

    Cảm nhận sự khác thường của Nhuận Bác Lâm Phong khẽ an ủi ba chỉ đi có 4 ngày thôi con đừng hoảng như thế chứ Nhuận Bác hoàn hồn nới vòng tay nhưng vẫn không buông ra , Lâm Phong nhìn tâm can của ông đang rơi lệ không khỏi khiến ông đau xót .

    Đưa tay lên an ủi đứa nhỏ này .

    Nói ba nghe tại sao con lại ủy khúc đến như dậy ?

    Giọng nói êm diệu khiến người nghe lòng phải động .

    Con chỉ là vừa mơ thấy ác mộng " Nhuận Bác làm sao nói cho ông biết cậu vừa trọng sinh lúc nãy "

    " Ngoan có ba đây rêi con không cần lo gì nữa" Lâm Phong yêu thương con trai ôm cậu vào lòng an ủi một hồi.

    Dáng người Lâm Phong rất đẹp làm người ba đơn thân không phải chuyện đùa từ khi cùng mẹ Nhuận Bác đoạn tình ông phải một mình ôm đứa con nhỏ , chuyển nhà chục lần vì có nhiều người đàn bà ve vãn, Nhuận Bác lại thừa hưởng được sự đẹp trai từ ông , tuy dáng người cậu nhỏ hơn ông một chút nhưng chắc là cậu chưa phát triển hết nhưng không phải là quá thấp hay quá nhỏ bé ,

    Sau khi cùng ăn sáng , Nhuận Bác đưa ba ra sân bay , đứng cả ngày nghe ông căn dặn đủ điều vì bây giờ cậu đã trưởng thành mang vẻ đẹp cả 2 của trai lẫn gái nên nó lại làm cho ông lo lắng không bao giờ hết

    Căn dặn xong , Lâm Phong mới yên tâm đi vào check in máy bay và bay đến Anh , ở đây Nhuận Bác bắt đầu bắt xe đi đến trường vì đó là nơi cậu và Lâm Hạ hẹn nhau .
     
    [ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
    Phần 2 chap 2 Gặp Gỡ


    Ngồi xe bus từ sân bay đến trường của cậu mất 1 tiếng đồng hồ .

    Lâm Hạ đã đợi từ rất lâu , khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên khó coi vì người bạn thân này dám trễ hẹn vứi cô .

    Trường học của Nhuận Bác và Lâm Hạ là một trong những trường nổi tiếng dành cho học sinh giỏi cấp quốc gia và hầu như lãnh đạo của đất nước thường tốt ghiệp ở trường này ,

    Từ xe bus bước xuống Nhuận Bác đã thấy khuôn mặt cực kì khó chịu của Lâm Hạ

    - Hàn Nhuận Bác cậu dám để bổn cô nương chờ hơn 15 phút : Lâm Hạ chu môi phồng má hướng về người bạn thân của mình mà hét lớn

    - Xin lỗi mình phải đưa ba ra sân bay quên không nói với cậu , thôi thôi người đẹp đừng giận mình sẽ hầm canh bồi bổ đền bù cho Lâm Hạ Tiểu thư được không ?

    - nhìn cảnh này Nhuận Bác cứ nhớ như in trong đầu , mọi việc cứ như đang tái diễn thôi nên Nhuận Bác có chút buồn cười với dáng vẻ này

    - Bổn tiểu thư còn phải xem biểu hiện của ngươi như thế nào , đi thôi ba mẹ đang chờ chúng ta - Lâm Hạ rất đúng với lứa tuổi của mình mau giận cũng mau hết chỉ cần giỗ ngọt một chút liền hết ngay .

    Một trai một gái bên nhau rất vui vẻ ngồi trên xe cứ liên thuyên nói cho tới khi xe đã đi tới Biệt thự Lâm gia lúc nào không biết

    Đi !

    Nhuận Bác nhanh lên nào !

    Tay nắm tay kéo Lâm Hạ hớn hở kéo Nhuận Bác từ trong xe ra

    Lâm Hạ là nhị tiểu thư của tập đoàn Lâm Thị lớn nhất Trung Quốc nhưng cô lại chẳng chút kêu căng nào như những người khác, ngược lại cô rất hòa đồng cô thích ứng với cuộc sống rất nhanh lúc nào bạn bè cần cô sẽ lộ ra khuôn mặt tiểu thư khi thì khuôn mặt học sinh .

    Lâm Hạ rất là phấn khởi vì lần đầu có nười bạn tâm đắc đưa về nhà để ba mẹ gặp mặt , Lâm Hạ thừa biết so với hoàn cảnh nhà mình thì Nhuận Bác không bao giờ sánh bằng, nhưng cô chẳng để ý đến cái gọi là cấp bậc cứ thuận mắt hợp tình thì chơi cùng thôi

    Nhuận Bác bị Lâm Hạ kéo vào nhà , không hề sợ như kiếp trước ngược lại rất chờ mong , chờ mong được gặp lại anh.

    Kiếp trước, gia đình anh đối xử với cậu rất tốt , mặc dù cậu chưa chính thức kết hôn với Lâm Thần, nhưng m của Lâm Thần rất vừa mắt với cậu nên một tiếng *con dâu* hai tiếng cũng *con dâu* điều này làm cho Nhuận Bác cảm thấy kiếp trước mình phụ lòng biết bao nhiêu người , càng nghĩ cậu càng thấy mình ngốc thật ngốc

    - Ba mẹ !

    Nhuận Bác đến rồi này !

    - Vừa bước vào cửa lớn không biết trong sảnh có ai đây không Lâm Hạ liền la lớn lên

    - Bảo bối ,phải để mặt ba mẹ một chút - Lâm Khải ba của Lâm Hạ và Lâm Thần đang ngồi đọc báo tại ghế chủ tịch có không vui khi con bé này không để mặt mũi của ông vào đâu , dù rằng ngày thường ông cưng chiều Lâm Hạ vô pháp vô thiên , lần đầu gặp mặt bạn thân của đứa con gái củng phải để mặt mũi ở đây , để mọi người nhìn vào ông quá dễ mà có thể ăn hiếp con gái cưng của ông

    - Đến rồi sao!

    Nào lại đây lại đây cho bác gái nhắm con chút nào Nhuận Bác - vừa dứt lời của Lâm Khải liền có giọng nói dễ nghe mền mại vang lên từ gian nhà kế bên.

    Đó là Giang Yếm Ly mẹ của Lâm Hạ và Lâm Thần, bà tính tình dễ chịu lúc nào cũng ôn hòa như cái tên của bà , dù rằng thế lực của gia đình phải nói là số 1 thế giới nhưng chưa bao giờ Giang Yếm Ly cao ngạo vì điều này , bà hiền từ và vị tha vô cùng cũng chính vì vậy , Lâm Khải không biết đã trải qua bao nhiêu cực khổ đánh bại những tên đeo bám vợ mình

    Nhuận Bác , đứng trước cửa lòng dâng trào ca, giác ngọt ngào đến tận cùng , kiếp trước cậu đã có một người mẹ chồng đầy yêu thương mình và một ba chồng rất tốt thế mà cậu không chịu , lại đi làm tổn thương mọi người như vậy , cậu thật là đáng chết mà

    - Dạ con chào bác trai !

    Con chào bác gái dù có hồn bay lung tung trong suy nghĩ nhưng cậu cũng phải cố gắng tỉnh lại , lễ phép khoanh tay chào hỏi người lớn trong nhà , so với kí ức thì đây là lần đầu gặp mặt cậu phải để lại ấn tượng tốt với đối phương chứ .

    Hai người lớn gật đầu vừa ý với thái độ này của Nhuận Bác , càng nhìn Nhuận Bác càng vừa mắt .

    Mẹ Lâm Hạ tay nắm tay , miệng cười tươi nhìn Nhuận Bác tỉ mỉ từng chút một .

    Nhuận Bác bị soi kỉ quá nên có chút thẹn thùng mặt hơi đỏ , tình huống này có lẽ mới phát sinh vì kiếp trước lần đầu gặp mẹ của anh lần đầu gặp đâu có soi kỉ như vậy .

    Nhắc đến anh cậu mới nhớ chắc giờ này anh đang ở thư phòng , càng nghĩ sẽ gặp anh , Nhuận Bác càng đỏ mặt hơn nữa khi gặp anh cậu không biết phải biểu như thế nào đây , không lẽ tỏ ra sợ sệt như kiếp trước hay chủ động hơn .

    Giang Yếm Ly nhìn Nhuận Bác mặt từ hồng hào chuyển sang đỏ dần , liền nghĩ cậu bé này da mặt thật mỏng .

    Sau đó bà không làm phiền hai đứa nhỏ nữa , nhanh nhanh bảo Lâm Hạ dẫn Nhuận Bác lên phòng chơi , bà dưới này sẽ chuẩn bị bữa trưa cho mọi người.

    Lâm Hạ vui vẻ dẫn Nhuận Bác lên lầu vừa đi vừa nói chuyện luyên thuyên .

    Chọc ghẹo Nhuận Bác đủ thứ.

    - Sao nào có phải nhà của bổn cô nương cực đẹp hay không ?

    - Mũi của Lâm Hạ dài ra tự hào , nói không phải Lâm Hạ khoe khoang mà đang trêu ghẹo

    - Đúng nha , chạy hụt hơi cũng không biết có hết con đường này nha - Nhuận Bác liền mở miệng nói đùa cùng Lâm Hạ , cậu không muốn làm một người khô khan như kiếp trước , chịu khó đùa một chút sẽ vui hơn

    - Vậy sao ? xem ta bắt tiểu thiếu gia như thế nào đây ... aaaa . ! hahaha - Vừa nói xong Lâm Hạ lấy tay chọt chọt trên người Nhuận Bác.

    Hai người chạy đuổi nhau trên hành lang cực kì vui vẻ, tiếng cười vui vẻ của hai người vang khắp nhà.

    Chợp tiếng cười dừng lại !

    Nhuận Bác vừa chạy vừa quay đầu lại để tránh né những cú chọt của Lâm Hạ nên không biết rằng mình đã đụng phải một bứa tường thịt.

    Lảo đảo sắp ngã xuống đất , vòng eo của Nhuận Bác được một vòng tay giữ lại .

    Đúng a !

    Đó là Lâm Thần .

    Nhuận Bác đã suy nghĩ đủ mọi tình huống để gặp anh nhưng không nghĩ lại gặp anh trong tình huống này .

    Kiếp trước hai người chỉ đơn thuần gặp nhau trên hành lang khi cậu đi sau lưng Lâm Hạ lên phòng chứ không phải giỡn như thế này.
     
    [ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
    Phần 3 chap 3 Ánh Mắt


    Nhuận Bác nằm gọn trong lòng anh , mùi bạc hà quen thuộc của anh xong thẳng vào mũi cậu làm cho cậu dễ chịu vô cùng.

    Anh vẫn như cũ , tình huống như kiếp trước không nói lời nào, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt vô hồn cậu không biết được anh đang syu nghĩ gì chỉ nhìn mà thôi

    - Anh hai !

    Anh về lúc nào thế ?

    Sao hồi sáng em không thấy anh - Lâm Thần trước mắt lên tiếng, lòng không khỏi lo sợ, anh hai là người thích sạch sẽ , kể cả cô cũng chưa từng đụng vào người anh, phụ nữ thì thấy anh chưa bao giờ đụng ai vậy mà bây giờ cậu bạn thân của cô lại đang nằm trong lòng anh hai khó tính của cô "Nhuận Bác"có phải thời kì xui xẻo của cậu đã đến rồi không ?

    Miệng thì cười nhưng trong lòng Lâm Hạ hiện lên suy nghĩ.

    Vừa nói xong kéo tay Nhuận Bác từ trong người anh hai mình ra, tránh cho anh hai mau tức giận thì phiền phức vô cùng .

    Hành động này của Lâm Hạ làm cho Lâm Thần cực kì khó chịu, trong lòng cảm giác mất mác to lớn , lần đầu tiên trong đời anh nổi lên sự chiếm hữu vô độ như thế này, giây phút anh chợt lấy tay đỡ chàng trai nhỏ này ánh mắt , bờ môi của cậu đã khẳng định cho anh rằng, anh phải có được chàng trai này bằng mọi giá.

    - Ai ?

    Một chữ độc nhất của Lâm Thần hướng về Nhuận Bác vốn từ nhỏ anh đã kiệm lời , nên có thể gọi là kiệm lời quá mức nê có thể nghe anh nói chuyện nữa ngày mới nghe được một chữ nên không ai quá bất ngờ

    - Đây là bạn cùng lớp với em tên là Hàn Nhuận Bác, Nhuận Bác đây là anh hai tớ tên là Lâm Thần - Lâm Hạ lanh lợi giới thiệu cậu chỉ mong nhanh chóng xóa tan bầu không khí căng thẳng này.

    Nhuận Bác lúc này nói cũng không nói, hóa ra khi gặp lại anh cho dù cậu đã quá quen nhưng khí thế bức người của anh cũng làm cho cậu sợ .

    Nhưng , thế này anh sẽ nghĩ cậu ghét anh nên Nhuận Bác nở một nụ cười đáng yêu về phía anh.

    Anh không nói !

    Chỉ nhìn về phía cậu , cậu nhóc trước mặt thật đẹp , đẹp đến mê người , anh đưa mắt nhìn từ đôi mắt xuống môi cậu , thật hoàn hảo lại đưa mắt nhìn xuống hôm nay cậu mặc chiếc áo thun màu trắng cổ hình chữ V khoét làn da trắng nõn mền mịn, chiếc áo này thật hợp với cậu .

    Yết hầu của anh không tự chủ được mà lên xuống một cái , điều này khó nhỏ nhưng Nhuận Bác đã kinh nghiệm nhìn , liền nhìn ra trong lòng không khỏi vui mừng vì anh đã bị cậu hớt hồn như dự định.

    Thật chất kiếp trước cậu mặc áo sơmi và quần jean thôi mà đã làm anh mê loạn , kiếp này cậu muốn mình dịu dàng hơn nên chọn một cái áo thun màu trắng chữ V này , xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện trên làn da trắng mịn mê người .

    Lâm Hạ lại tưởng anh đang dọa người , nên nhanh tay nắm lấy tay Nhuận Bác cười cười rồi lại kéo cậu chạy vào phòng mình , để một mình Lâm Thần đứng giữa hàng lang trầm tư.

    Quay đầu nhìn cậu bé mặc áo thun trắng đang bị cô em nghịch ngợm của mình kéo chạy đến hụt hơi , chợt cậu bé quay đầu nhìn anh một cái , điều này làm cho anh khẳng định rằng anh phải có được cậu bằng mọi giá dù có làm cậu đau khổ thì cũng phải buộc cậu bên người không bao giờ buông.

    Nhuận Bác chủ ý muốn quay đầu lại xem anh có đang nhìn mình hay không, thật quả không sai ánh mắt anh chưa từng rời khỏi mình cho dù 1 giây , nó lầm cho Nhuận Bác càng muốn hành hạ anh thêm một chút bằng một nụ cười ngọt ngào
     
    [ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
    Chap 4 Ghé Thăm


    Gia đình Lâm Hạ đón tiếp Nhuận Bác rất nồng nhiệt , Nhuận Bác rất quen .

    Với những giây phút này cho dù phúc hắc hay lãnh khốc đến đâu nhưng về đến nhà Lâm Thần không dám động đậy gì quá nhiều, anh chỉ yên lặng dùng bữa của mình .

    Sau bữa cơm Giang Tố Vân, kêu tài xế đưa Nhuận Bác về, Lâm Hạ cũng đòi đi theo tiễn bạn về nhà, hai người lớn thương con gái nên mặc cô muốn làm gì thì làm , hai người lên phòng bồi dưỡng tình cảm là được.

    Nhuận Bác lẳng lặng cả ngày không nói câu nào, cậu đang trong suy nghĩ của mình , xem như mọi thứ thuận lợi như kiếp trước cũng không có gì biến đổi nhiều.

    Anh hai !!

    - Tiếng kêu này là của Lâm Hạ nó làm cho Nhuận Bác bị lôi về thực tại , không khỏi kinh ngạc.

    Anh đứng tựa người trước xe, đốt một điếu thuốc hút có lẽ chờ đ khá lâu vì điếu thuốc hút được phân nửa

    _ Anh hai chưa đi sao ?

    Bác Thành đâu anh sao em không thấy xe ?

    Lâm Hạ lần đầu tiên nói vhuyên nhiều với Lâm Thần như vậy, nhưng cô vì tâm tình hôm nay tốt nên không để ý nhiều cho lắm.

    - Lên xe anh chở!

    - Anh không nói lí do vì anh muốn biết nhà cậu ở đâu , nhưng không muốn giải thích một chữ nào, chỉ ra lệnh 4 chữ thôi rồi , tự mình mở cửa sau nhìn hai cậu.

    Lâm Thần không nhiều lời, liền cùng Nhuận Bác chui vào trong xe, cậu thật hôm nay may mắn, để bạn về chơi một bữa lại được ông anh khó gần cho ngồi chung một xe hôm nay cô bội thu , Nhuận Bác lại đang rối trong lòng , đây là phát sinh khá lớn kiếp trước anh đâu có đưa cậu về nhà ngay lần đầu gặp đâu , sao lại phát sinh như vậy.

    Dù rằng được anh đưa về làm cậu khá vui nhưng lại có chút kinh ngạc.

    Về đến nhà, Nhuận Bác chào hai anh em, tự mình đi vào nhà.

    Đến cửa cậu lại quay đầu nhìn chiếc xe lăn bánh rời đi khỏi khu nhà cậu.

    Trên xe lúc này còn hai anh em nhà họ Lâm lúc này Lâm Hạ mới hoàn hồn trở lại là cô đang cùng anh hai mình ở chung một chỗ sao, gần mười mấy năn từ khi cô nhận thức được người đó là anh hai mình.

    - Cậu bé đó rất thân với em sao?

    Không khí yên lặng bị phá vỡ bởi câu hỏi của anh.

    - Dạ bạn ấy ngồi cùng bàn với em!

    Lâm Hạ ngoan ngoãn trả lời anh.

    Chỉ hỏi như vậy thôi rồi anh lại im lặng không nói gì nữa cho khi về đến nhà, anh bỏ Lâm Hạ trước cửa rồi tự lái xe về biệt thự của mình.

    Trường học hôm nay khá vui vì sắp tới sẽ có cuộc dã ngoại 3 ngày 2 đêm, nên cả trường đang bàn luận về đề tài này .

    Nhuận Bác suy nghĩ một lúc , chính là chuyến dã ngoại này cậu xém bị anh cưỡng bức, lúc đó cậu hoảng loạn vô cùng , sợ anh vô cùng , nhưng ngay lúc này cậu muốn dành lấy thời khắc đó để tiến đến bên anh thêm một bước nữa.

    Để bù đắp cho anh những đau khổ kiếp trước cậu gây ra .

    Nói về chuyện thân xác cậu dù 18 nhưng thật chất linh hồn đã 28 rồi nên cậu không ngại những chuyện như thế này.

    Chiều đi học về cậu liền đi tắm gội , lúc này là thời gian sảng khoái nhất trong ngày của cậu.

    Từ trong phòng tắm bước ra , với áo sơmi có chút đơn giản , tóc ướt những giọt nước rớt xuống lăn trên da thịch trắng nõn của cậu.

    Vừa tính lấy máy sấy ra thì chuông cửa vang lên, Nhuận Bác nhíu mày bước ra , nhìn vào màn hình hiển thị trước cửa môi cậu khẽ cười có chút tà ác , người trước cửa là Lâm Hạ và Lâm Thần.

    Cậu nhìn lại mình đang mặc áo ngủ , hạt đậu có chút lộ chút in trên áo nhìn rất muốn phạm tội.

    Cậu khẽ lên tiếng rồi mở cửa cho hai người vào.

    Vừa vào cửa ánh mắt Lâm Thần đọng lại , nhìn chàng trai nhỏ với bộ đồ ngủ như vậy tóc chưa sấy áo có chút ướt thêm hai hạt đậu lúc ẩn lúc hiện , thật anh chỉ muốn nhào đến yêu thương cậu vô cùng , trong lòng thầm mắng nơi nào đó có chút động.

    Cậu to gsn thật ở nhà một mình như vậy lại dám mặc ra thế này tính dẫn ai vào nhà đây , thật may mắn khi hôm nay con nhóc kia khóc lóc đòi đến nhà cậu chơi , còn đòi ngủ lại nên anh cũng muốn đến xem căn nhà nơi cậu sống như thế nào thì lại bắt gặp cảnh này , sau này anh sẽ chỉnh đốn cậu lại .

    Mời hai người vào nhà , như tính cách kiếp trước cậu sr đi thay bộ đồ khác nhưng với kiếp này cậu muốn anh ý loạn tình mê , hành hạ anh nên không đi thay đồ mà cứ như thế rồi tiếp đón.
     
    [ Ccn ] ( Fanfic ) Lâm Thần Xx Hàn Nhuận Bác : Tình Yêu Hai Kiếp
    Chap 5 Không Phải Có Anh Rồi Sao


    Lâm Hạ vui vẻ mở túi xách của mình ra đựng không biết bao nhiêu là thứ, cô chỉ xin ở lại nhà Nhuận Bác có một ngày vậy thôi mà làm như cậu ở lại rất lâu không bằng .

    Cô gái nhỏ ngồi một bên vui vui vẻ vẻ tự soạn đồ cho mình.

    Ở giữa là chàng trai vô tư không phân biệt đâu là bạn đâu là người thân , hai bên thi nhau trầm mặt , một người giận vì sao chàng trai kia lại mặt đồ như vậy khi ở nhà một mình, một người thì đắt ý khi thấy vẻ mặt độc chiếm đó .

    Cắt ngang dòng suy nghĩ Nhuận Bác đi vào phòng bếp pha 3 ly cafe để đem ra đãi khách , cậu thừa biết anh thích uống cafe , lại chỉ cho nữa viên đường thói quen này từ lâu đã đi sâu vào máu của Nhuận Bác .

    Đang đứng loay hoay cắt đường , chợt Nhuận Bác phát hiện có luồng khí lạnh từ phía sau khiến cậu chút nữa làm rơi con dao.

    - Tại sao lại ăn mặc như vậy khi ở nhà không có ai ?

    Anh thấy Nhuận Bác đi vào bếp với cái áo sơmi mỏng manh che được những thứ cần che , dáng người của cậu khiến người ta tức điên .

    Liền nhìn về phía đứa em gái khờ khạo của mình lại không chú ý lại đứng dậy theo cậu vào trong bếp hỏi tội .

    - Ở nhà không mặc thế này thì mặc thế nào ?

    - cậu thừa biết anh đang nổi lên cơn ghen và tức vì chưa làm thịt được cậu , lúc này đây cậu cũng nên giả khờ như cô nhóc ngoài kia thật sẽ vui.

    - Lỡ có đàn ông lạ mặt vào cưỡng hiếp thì như thế nào ?

    - anh nghiến răng nói ra từng chữ khiến người ta nghe mà rùng mình.

    - Không phải có anh rồi đó sao ?

    - Nhuận Bác không buông bỏ ý định trêu ghẹo anh một chút nào , chọc anh tức một chút để anh nhớ cậu nhiều hơn.

    Vừa nói xong , một thân ảnh ép sát cậu vào thành bếp , ánh mắt tức giận nhìn thẳng vào mặt cậu , hơi nóng phả vào mặt mang theo vị bạc hà thật mê người.

    - Em thử nói lại một lần nữa xem ?

    - Anh bị chọc tức đến cực độ.

    Nhuận Bác im lặng không nói tiếng nào, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt nai tơ trong suốt lấp lánh của mình .

    Mùi hương sữa tắm của cậu khiến anh lhông khỏi động lòng , nơi nào đó đã muốn phản động , Nhuận Bác cảm giác được liền đỏ mặt , không lẽ anh lại muốn cậu ngay nhà bếp sao , đầu Nhuận Bác thoáng nghĩ , như vậy quá bá đạo rồi.

    Phản ứng của Nhuận Bác không thể nào làm Lâm Thần ngừng được , anh hận lúc này không thể ăn tươi nuốt sống cậu , lại muốn trừng phạt cậu gì dám khiêu khích anh như thế này .

    Không thể quá lâu , đôi môi anh áp lên đôi môi đỏ mọng đầy mê người của Nhuận Bác , anh cuồng bạo nuốt lấy nó vào trong khoang miệng của mình

    Bàn tay khôbg yên phận đã để trên hạt đậu của Nhuận Bác đúng như anh nghĩ cậu không những ngọt lại còn mềm mại khiến người ta muốn yêu thương không buông

    Theo bản năng , cậu đưa tay lên ngực anh đánh vài cái đẩy anh ra cái đánh của cậu như phủi bụi vậy đó chẳng ảnh hưởng đến anh một chút xíu nào , xem ra kế hoạch dụ phu của cậu đã thành công mỹ mãn dù rằng có sai lệch chút xíu cũng không sao .

    Hai thân thể dây dưa trong nhà bếp đến khi nghe tiếng kêu của Lâm Hạ cậu giật mình lúc này không phải lúc để Lâm Hạ biết được chuyện của anh và cậu được , nên gắng sức thoát khỏi cơn mê loạn đó mà đẩy anh ra .

    Yếu ớt trả lời Lâm Hạ một tiếng .

    Anh nhìn cậu không rời 1 giây , anh thật bị động tình rồi , lúc này anh thật sự chỉ ,muốn tống cổ con nhóc phá đám kia về nhà với ba mẹ anh , để anh có thể toàn tâm toàn ý trừng phạt cậu nhóc to gan này
     
    Back
    Top Dưới