Ngôn Tình Cậy Sủng Sinh Kiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cậy Sủng Sinh Kiều
Chương 80


Những phóng viên kịp phản ứng lại đều vội vàng đuổi theo!

Lục Tinh Nhàn chạy phía trước, tay kéo Tả Tiễn vẫn nắm chặt không hề buông.

Hôm nay cô mặc bộ vest tinh xảo dự buổi họp báo, có lẽ vì cổ áo rộng kết hợp với quần lửng nên càng làm nổi bật những điểm hấp dẫn mà chỉ phái nữ mới có.

Dù mang giày cao gót những cũng không cản trở hành động của mình, thậm chí lúc những người kia chưa kịp phản ứng thì cô đã kéo Tả Tiễn đi rất xa nơi tổ chức phỏng vấn.

Các ký giả tóm hụt, nhìn bốn phía xung quanh đều là phòng – Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn có thể chạy vào bất kỳ chỗ nào, bọn họ có tìm đến sáng cũng chưa chắc tìm được ai!

Khung cảnh trang nghiêm đổ vỡ, Tả Tiễn chỉ mới chào hỏi với các nhà truyền thông lớn – nhưng mọi chuyện lại rẽ theo hướng này, ngay cả những nhà truyền thông lớn cũng mơ hồ.

Hình như kịch bản không đúng lắm?!

Bảo bọn họ vào viết thế nào đây! Báo cáo thế nào! Làm sao cầm tiền thưởng được nữa!

Trần Song thấy vậy liền nheo mắt.

Có thể xem cô là một trong số những người biết trước được chuyện này, nhưng cô cũng không thể ngờ được, Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn, cả hai đều là kiểu người không ngại náo nhiệt, thậm chí còn sợ náo nhiệt còn chưa đủ lớn.

Có thể khiến một chuyện đơn giản trở thành thế này, nhìn khắp giới giải trí, đảm bảo không tìm được kẻ thứ hai!

*Thật ra Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn cũng không chạy quá xa.

Phỏng vấn tổ chức ở lầu một, từ lầu hai trở lên không có ai, thậm chí còn có một ít phòng trở thành quán rượu.

Hai cô may mắn, tùy tiện mở cửa một phòng, không ngờ lại có thể vào được dễ dàng.

Cuối cùng cũng tới một nơi không cần phải chạy nữa, cả hai thở hổn hển trượt dài từ cửa xuống đất.

Liếc nhìn dáng vẻ chật vật của đối phương, không nhịn được bắt đầu nở nụ cười.

Lát sau, Tả Tiễn phủi phẳng váy mình để ngồi thoải mái hơn. Nàng dở khóc dở cười nhìn Lục Tinh Nhàn hỏi "A Nhàn, chị làm gì đó."

Lục Tinh Nhàn không đáp lời, gập chân lại, thuận tay kéo Tả Tiễn đến, để nàng ngã lên người mình nghỉ ngơi. Tay kia vô thức v**t v* xương quai xanh tinh xảo của nàng, nhẹ nhàng đáp lời "Làm chuyện chỉ phải làm thôi."

Bất kể là trước đây hay sau này, cô đều mong mình trở thành người bảo hộ của Tả Tiễn.

Từ lúc bắt đầu cô đã hiểu rõ dụng ý của Tả Tiễn.

Đơn giản cũng vì để cô cân nhắc.

Có lẽ trong mắt nhiều người cô đã đủ ưu tú, đủ lớn mạnh – nhưng để đánh giá một người không thể lấy ngoại hình hay thành tích để đại diện.

Lục Tinh Nhàn biết rõ bản thân sợ trước sợ sau, cũng biết mình là người lo được lo mất. Có lẽ Tả Tiễn không giống cô, Tả Tiễn là ánh mặt trời chiếu sáng vạn dặm, nàng xuất sắc, nàng phóng khoáng.

Đặt bốn chữ dám yêu dám hận lên người nàng là thích hợp nhất, không có chuyện gì khiến nàng phải sợ cả.

Tả Tiễn cười híp mắt nhìn cô, nét mặt tinh nghịch, lém lỉnh.

Kiểu tóc hôm nay của nàng hơi xỏa, vì phối hợp với trang phục trên người nên tóc mái còn được uốn cong nhẹ, càng tỏ ra nét đáng yêu. Lúc chớp mắt nhìn ai đó... hệt như chú chó con đang nhìn chủ nhân mà mình hoàn toàn tin tưởng vậy.

Chỉ cần nhìn nàng như vậy, lòng cô cũng mềm mại theo.

"Ừm..." Ngón tay nàng vẽ vòng tròn vào lòng bàn tay Lục Tinh Nhàn, nhẹ giọng hỏi "Giờ phải thu dọn thế nào đây?"

"Thu dọn thế nào." Lục Tinh Nhàn nhướng mày nói "Là một câu hỏi hay."

Cô cúi đầu xuống, tay nhẹ nhàng chạm lên da mặt mềm mịn của Tả Tiễn, trông có vẻ trêu chọc nhưng lại dùng chất giọng nghiêm túc đáp lời "Em cảm thấy... phải thu dọn thế nào?"

Đây rồi!

Hai mắt Tả Tiễn sáng lên, thoáng chốc xoay người nhảy bật khỏi lòng Lục Tinh Nhàn! Đang định cùng Lục Tinh Nhàn thương lượng kế hoạch liếp theo. Trong không khí tĩnh lặng, hai chiếc điện thoại không hẹn mà cùng "Ting ting" lay động cầu chú ý.

Tả Tiễn: "..."

Lục Tinh Nhàn: "..."

Tả Tiễn có dự cảm không lành, ngay sau đó hiện thực liền bảo với nàng rằng nàng đoán không sai chút nào.

"Tả Tiễn! Tả Tiễn Tiễn! Em có biết em đang làm gì không! Em đang ở đâu?! Tăng Tiểu Vũ đang đón em ở cửa sau! Chị không cần biết bây giờ em đang làm gì! Lập tức liên lạc cho em ấy, lăn đến Hoàn Cầu ngay lập tức cho chị!" Dù cách một chiếc điện thoại nhưng tiếng bùng nổ của Trần Song đều được truyền sang toàn vẹn!

Tả Tiễn co rút lại, lúng túng cầm điện thoại thật xa, yếu ớt nói "Chị Song, chị gái tốt của em, chị bớt giận..."

"Chị bớt... bớt con khỉ!" Trần Song lại rống thêm một tiếng, bên kia vẫn còn tiếng ồn ào truyền đến, hiển nhiên hỗn loạn mà hai nàng gây ra vẫn chưa lắng xuống.

Haizz, thật sự rất xin lỗi đạo diễn.

Buổi họp báo tốt đẹp lại biến thành nơi công khai tình yêu.

Tả Tiễn không có gì để biện hộ, nàng nhìn Lục Tinh Nhàn dừng một lát, sau đó di động lại vang lên tiếp.

"Ừm... chị Nguyễn hả?" Khóe miệng Tả Tiễn giật nhẹ.

Nếu nói Trần Song là kiểu người từng bước đạt được danh hiệu kim bài người đại diện, cùng mình bước l*n đ*nh cao, vậy Nguyễn Trúc chính là kiểu đại ma vương trời sinh.

Bốn chữ hỏa nhãn kim tinh gần như là tạo ra cho cô ấy.

Hơn nữa cô là một người rất tài giỏi, gần như được xem là truyền kỳ trong giới này.

Một tay cô nâng đỡ vô số diễn viên nổi tiếng, kỹ thuật diễn hay nhan sắc đều vượt bậc, trong đó có ba người đã đạt giải ảnh hậu. Nhưng thần kỳ nhất vẫn là những người vừa rời khỏi tay cô, dù là chỉ mới nở rộ chưa bao lâu, bỗng chốc lại phủ một tầng bụi như trân châu vậy.

Năm tháng hao mòn, không còn phát ra ánh hào quang nữa.

Kiếp trước nàng cũng có nghe đến danh tiếng của Nguyễn Trúc.

Sấm rền gió cuốn, chỉ cần trong tay có nghệ sĩ không nghe lời, cảm thấy bản thân nổi tiếng là đặc biệt, cho dù đuổi theo ba ngàn dặm cô cũng xóa bỏ tên người đó.

Lục Tinh Nhàn lại không lo nhiều như vậy, nghe điện thoại một lát, trả lời vài câu không mặn không nhạt liền cúp điện thoại.

Tả Tiễn không thể không sợ Nguyễn Trúc, lo lắng cô ấy sẽ hung dữ với Lục Tinh Nhàn, nhỏ giọng hỏi "Sao rồi sao rồi?"

"Không có gì." Lục Tinh Nhàn nhướng mày.

... Cô không thể nhìn dáng vẻ lo sợ phập phòng của Tả Tiễn thêm, luôn cảm thấy muốn khi dễ em ấy thêm chút nữa.

Quả nhiên Tả Tiễn thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói "Hù chết em rồi, chị Nguyễn không dễ trêu vào."

"Mặc dù không có gì..." Lục Tinh Nhàn chậm rãi nói thêm nửa câu sau "Nhưng cô ấy nói, bây giờ cô ấy đang ở cùng Trần Song, đứng ở sảng Hoàn Cầu, chờ hai chúng ta... quay về."

Tả Tiễn: "..."

"Không về được không?" Nàng rối rắm hỏi lại.

*Một tiếng sau, đại sảng Hoàn Cầu.

Đã không còn sớm nữa, trời mùa hè sẫm màu rất trễ, khi màn đêm rũ xuống cũng là lúc đường phố không còn ai qua lại.

Lúc này kẻ đầu sỏ đang ngồi yên trên ghế, ngoan ngoãn uống trà.

Cuối cũng cũng biết sợ.

"Tả Tiễn Tiễn!" Trần Song hận sắt không thành thép, đâm đâm ót Tả Tiễn "Em có biết em đã làm gì không!"

"Biết chứ!" Tả Tiễn bị nạt lại chẳng cảm thấy ủy khuất! Nàng suy nghĩ một lát, đáp lời đầy lý lẽ "Chẳng phải chị cũng sớm biết rồi sao!"

Hùng hổ xong thì nàng liền rụt trở về, cẩn thận nắm một ít hạt dưa, nhân tiện còn chia cho Lục Tinh Nhan một nửa.

Lục Tinh Nhàn không thích ăn, Tả Tiễn chia cho cô, cô ngồi tách ra hết rồi lại thả về tay Tả Tiễn.

... Hỗ động thế này càng k*ch th*ch Trần Song nghẽn cơ tim.

Đã từng gặp nghệ sĩ hùng hỗ rồi, nhưng hùng hỗ thế này thì đúng là lần đầu gặp phải!

Làm ngày xưa cô còn cảm động, đúng là bị chó tha mà!

Dù cô đã sớm biết, nhưng chuyện lần này khác rất xa với những gì đã bàn!

Buổi họp báo được phát sóng trực tiếp, ngay cả MC mắc lỗi khi dẫn chương trình cũng có thể bị đem ra cười nhạo, huống chi lần này Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn lại tung ra tin tức mang tính bùng nổ như vậy!

Cô lấy máy tính bảng trong túi xách ra, tức giận nói "Em tự nhìn hot search xem!"

Phản ứng đầu tiên của Tả Tiễn là "Công ty chơi lớn vậy? Mới đó đã bỏ tiền ra mua rồi?"

Trần Song: "..." Cảm giác như bệnh nghẽn cơ tim lại càng nghiêm trọng hơn rồi.

#Lục Tinh Nhàn tỏ tình#

#Lời tỏ tình cảm động nhất thế giới#

#Tuyên bố chị yêu em trước toàn thế giới#

Hôm nay weibo phá lệ tràn đầy cảm giác ngọt ngào yêu đương... Tả Tiễn trả lại máy tính bản "Khụ, vốn dĩ chuyện này cũng không to tát gì, chị xem, thật ra thì..."

"Bây giờ chỉ có một cách." Bỗng Nguyễn Trúc lên tiếng.

Cô hiểu rõ Lục Tinh Nhàn.

Nếu nói Lục Tinh Nhàn là nghệ sĩ dưới tay cô thì chi bằng nói cả hai là bạn hợp tác.

Trong giới giải trí, giữa người với người đầy rắc rối phức tạp, người địa diện không thể sống độc lập mà không có nghệ sĩ, nghệ sĩ cũng không thể chu toàn mọi thứ khi bỏ người đại diện. Tìm được một người hoàn toàn phù hợp để hợp tác là một điều không dễ dàng.

Đây là lần đầu tiên Lục Tinh Nhàn làm chuyện khác người, nhưng mà... dựa theo kinh nghiệm của cô, cứu chữa việc này, cũng không phải quá khó khăn để lo lắng.

Cô thoáng nhìn sang, thấy Tả Tiễn ăn hạt dưa đầy ngọt ngào, lại thấy Lục Tinh Nhàn rất thích thú trong việc tách hạt dưa. Bỗng dâng lên cảm giác bi thương nồng đậm – Đúng là hoàng đế không gấp thái giám lại gấp, sao cô cũng có cảm giác nghẽn cơ tim là thế nào?!

Hai người này thật sự không cảm thấy mình đang gặp rắc rối sao?!

Nguyễn Trúc ngồi trên ghế, kiên định nói tiếp "Theo địa vị hiện giờ của Tinh Nhàn trong giới giải trí, cộng thêm hình tượng trong lòng người xem, chỉ cần tận dụng tốt lần tỏ tình này, không chỉ không gây bất lợi cho cả hai, ngược lại càng thu hút thêm nhiều fan hâm mộ."

"Bộ phim tiếp theo Tả Tiễn đóng cùng Tinh Nhàn là [Người vợ quay về], diễn một đôi tình nhân, chuyện lần này có thể để đoàn phim công bố trước thời hạn, việc tuyên truyền cũng thuận lợi hơn, trừ việc này ra..." Nguyễn Trúc sờ cằm, lộ ra nét trầm tư "Lúc trước Tả Tiễn cũng bị bôi đên nhiều tin đồn, có thể nhân lần này tung tin ra, nhân tiện giải quyết một thể."

Tả Tiễn chớp chớp đôi mắt.

Cảm giác như người lớn nói chuyện, trẻ con ngoan ngoãn ăn quà bánh.

Đến khi Nguyễn Trúc và Trần Song bàn bạc đưa ra kết luận cuối cùng, nàng mới giơ tay, hắng giọng hỏi "Vậy tiếp theo, có phải em và A Nhàn có thể quang minh chính đại nắm đôi tay nhỏ, hôn đôi môi nhỏ rồi không?"

Nguyễn Trúc, Trần Song: "..."

Làm sao để nghệ sĩ nhà mình không lên hot search? Online chờ, gấp!

Ngay khi hai người suy tính có nên tức giận rút dao ra, kết liễu đứa trẻ đại nghịch bất đạo bất nhân bất nghĩa này thì "Cốc cốc", cửa phòng làm việc bị gõ vang.

Giờ này còn ai đến nữa?

Mọi người nhìn nhau, trước mắt dời chuyện đánh Tả Tiễn ra phía sau vậy.

"Vào đi." Nguyễn Trúc vừa nói chuyện vừa ngồi vào ghế sau bàn làm việc.

Người đến là tiếp tân của Hoàn Cầu, đứng ở cửa lên tiếng "Chị Nguyễn, bên ngoài có cô gái họ Trọng muốn gặp Tả tiểu thư."
 
Cậy Sủng Sinh Kiều
Chương 81


Những phóng viên kịp phản ứng lại đều vội vàng đuổi theo!

Lục Tinh Nhàn chạy phía trước, tay kéo Tả Tiễn vẫn nắm chặt không hề buông.

Hôm nay cô mặc bộ vest tinh xảo dự buổi họp báo, có lẽ vì cổ áo rộng kết hợp với quần lửng nên càng làm nổi bật những điểm hấp dẫn mà chỉ phái nữ mới có.

Dù mang giày cao gót những cũng không cản trở hành động của mình, thậm chí lúc những người kia chưa kịp phản ứng thì cô đã kéo Tả Tiễn đi rất xa nơi tổ chức phỏng vấn.

Các ký giả tóm hụt, nhìn bốn phía xung quanh đều là phòng – Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn có thể chạy vào bất kỳ chỗ nào, bọn họ có tìm đến sáng cũng chưa chắc tìm được ai!

Khung cảnh trang nghiêm đổ vỡ, Tả Tiễn chỉ mới chào hỏi với các nhà truyền thông lớn – nhưng mọi chuyện lại rẽ theo hướng này, ngay cả những nhà truyền thông lớn cũng mơ hồ.

Hình như kịch bản không đúng lắm?!

Bảo bọn họ vào viết thế nào đây! Báo cáo thế nào! Làm sao cầm tiền thưởng được nữa!

Trần Song thấy vậy liền nheo mắt.

Có thể xem cô là một trong số những người biết trước được chuyện này, nhưng cô cũng không thể ngờ được, Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn, cả hai đều là kiểu người không ngại náo nhiệt, thậm chí còn sợ náo nhiệt còn chưa đủ lớn.

Có thể khiến một chuyện đơn giản trở thành thế này, nhìn khắp giới giải trí, đảm bảo không tìm được kẻ thứ hai!

*Thật ra Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn cũng không chạy quá xa.

Phỏng vấn tổ chức ở lầu một, từ lầu hai trở lên không có ai, thậm chí còn có một ít phòng trở thành quán rượu.

Hai cô may mắn, tùy tiện mở cửa một phòng, không ngờ lại có thể vào được dễ dàng.

Cuối cùng cũng tới một nơi không cần phải chạy nữa, cả hai thở hổn hển trượt dài từ cửa xuống đất.

Liếc nhìn dáng vẻ chật vật của đối phương, không nhịn được bắt đầu nở nụ cười.

Lát sau, Tả Tiễn phủi phẳng váy mình để ngồi thoải mái hơn. Nàng dở khóc dở cười nhìn Lục Tinh Nhàn hỏi "A Nhàn, chị làm gì đó."

Lục Tinh Nhàn không đáp lời, gập chân lại, thuận tay kéo Tả Tiễn đến, để nàng ngã lên người mình nghỉ ngơi. Tay kia vô thức v**t v* xương quai xanh tinh xảo của nàng, nhẹ nhàng đáp lời "Làm chuyện chỉ phải làm thôi."

Bất kể là trước đây hay sau này, cô đều mong mình trở thành người bảo hộ của Tả Tiễn.

Từ lúc bắt đầu cô đã hiểu rõ dụng ý của Tả Tiễn.

Đơn giản cũng vì để cô cân nhắc.

Có lẽ trong mắt nhiều người cô đã đủ ưu tú, đủ lớn mạnh – nhưng để đánh giá một người không thể lấy ngoại hình hay thành tích để đại diện.

Lục Tinh Nhàn biết rõ bản thân sợ trước sợ sau, cũng biết mình là người lo được lo mất. Có lẽ Tả Tiễn không giống cô, Tả Tiễn là ánh mặt trời chiếu sáng vạn dặm, nàng xuất sắc, nàng phóng khoáng.

Đặt bốn chữ dám yêu dám hận lên người nàng là thích hợp nhất, không có chuyện gì khiến nàng phải sợ cả.

Tả Tiễn cười híp mắt nhìn cô, nét mặt tinh nghịch, lém lỉnh.

Kiểu tóc hôm nay của nàng hơi xỏa, vì phối hợp với trang phục trên người nên tóc mái còn được uốn cong nhẹ, càng tỏ ra nét đáng yêu. Lúc chớp mắt nhìn ai đó... hệt như chú chó con đang nhìn chủ nhân mà mình hoàn toàn tin tưởng vậy.

Chỉ cần nhìn nàng như vậy, lòng cô cũng mềm mại theo.

"Ừm..." Ngón tay nàng vẽ vòng tròn vào lòng bàn tay Lục Tinh Nhàn, nhẹ giọng hỏi "Giờ phải thu dọn thế nào đây?"

"Thu dọn thế nào." Lục Tinh Nhàn nhướng mày nói "Là một câu hỏi hay."

Cô cúi đầu xuống, tay nhẹ nhàng chạm lên da mặt mềm mịn của Tả Tiễn, trông có vẻ trêu chọc nhưng lại dùng chất giọng nghiêm túc đáp lời "Em cảm thấy... phải thu dọn thế nào?"

Đây rồi!

Hai mắt Tả Tiễn sáng lên, thoáng chốc xoay người nhảy bật khỏi lòng Lục Tinh Nhàn! Đang định cùng Lục Tinh Nhàn thương lượng kế hoạch liếp theo. Trong không khí tĩnh lặng, hai chiếc điện thoại không hẹn mà cùng "Ting ting" lay động cầu chú ý.

Tả Tiễn: "..."

Lục Tinh Nhàn: "..."

Tả Tiễn có dự cảm không lành, ngay sau đó hiện thực liền bảo với nàng rằng nàng đoán không sai chút nào.

"Tả Tiễn! Tả Tiễn Tiễn! Em có biết em đang làm gì không! Em đang ở đâu?! Tăng Tiểu Vũ đang đón em ở cửa sau! Chị không cần biết bây giờ em đang làm gì! Lập tức liên lạc cho em ấy, lăn đến Hoàn Cầu ngay lập tức cho chị!" Dù cách một chiếc điện thoại nhưng tiếng bùng nổ của Trần Song đều được truyền sang toàn vẹn!

Tả Tiễn co rút lại, lúng túng cầm điện thoại thật xa, yếu ớt nói "Chị Song, chị gái tốt của em, chị bớt giận..."

"Chị bớt... bớt con khỉ!" Trần Song lại rống thêm một tiếng, bên kia vẫn còn tiếng ồn ào truyền đến, hiển nhiên hỗn loạn mà hai nàng gây ra vẫn chưa lắng xuống.

Haizz, thật sự rất xin lỗi đạo diễn.

Buổi họp báo tốt đẹp lại biến thành nơi công khai tình yêu.

Tả Tiễn không có gì để biện hộ, nàng nhìn Lục Tinh Nhàn dừng một lát, sau đó di động lại vang lên tiếp.

"Ừm... chị Nguyễn hả?" Khóe miệng Tả Tiễn giật nhẹ.

Nếu nói Trần Song là kiểu người từng bước đạt được danh hiệu kim bài người đại diện, cùng mình bước l*n đ*nh cao, vậy Nguyễn Trúc chính là kiểu đại ma vương trời sinh.

Bốn chữ hỏa nhãn kim tinh gần như là tạo ra cho cô ấy.

Hơn nữa cô là một người rất tài giỏi, gần như được xem là truyền kỳ trong giới này.

Một tay cô nâng đỡ vô số diễn viên nổi tiếng, kỹ thuật diễn hay nhan sắc đều vượt bậc, trong đó có ba người đã đạt giải ảnh hậu. Nhưng thần kỳ nhất vẫn là những người vừa rời khỏi tay cô, dù là chỉ mới nở rộ chưa bao lâu, bỗng chốc lại phủ một tầng bụi như trân châu vậy.

Năm tháng hao mòn, không còn phát ra ánh hào quang nữa.

Kiếp trước nàng cũng có nghe đến danh tiếng của Nguyễn Trúc.

Sấm rền gió cuốn, chỉ cần trong tay có nghệ sĩ không nghe lời, cảm thấy bản thân nổi tiếng là đặc biệt, cho dù đuổi theo ba ngàn dặm cô cũng xóa bỏ tên người đó.

Lục Tinh Nhàn lại không lo nhiều như vậy, nghe điện thoại một lát, trả lời vài câu không mặn không nhạt liền cúp điện thoại.

Tả Tiễn không thể không sợ Nguyễn Trúc, lo lắng cô ấy sẽ hung dữ với Lục Tinh Nhàn, nhỏ giọng hỏi "Sao rồi sao rồi?"

"Không có gì." Lục Tinh Nhàn nhướng mày.

... Cô không thể nhìn dáng vẻ lo sợ phập phòng của Tả Tiễn thêm, luôn cảm thấy muốn khi dễ em ấy thêm chút nữa.

Quả nhiên Tả Tiễn thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói "Hù chết em rồi, chị Nguyễn không dễ trêu vào."

"Mặc dù không có gì..." Lục Tinh Nhàn chậm rãi nói thêm nửa câu sau "Nhưng cô ấy nói, bây giờ cô ấy đang ở cùng Trần Song, đứng ở sảng Hoàn Cầu, chờ hai chúng ta... quay về."

Tả Tiễn: "..."

"Không về được không?" Nàng rối rắm hỏi lại.

*Một tiếng sau, đại sảng Hoàn Cầu.

Đã không còn sớm nữa, trời mùa hè sẫm màu rất trễ, khi màn đêm rũ xuống cũng là lúc đường phố không còn ai qua lại.

Lúc này kẻ đầu sỏ đang ngồi yên trên ghế, ngoan ngoãn uống trà.

Cuối cũng cũng biết sợ.

"Tả Tiễn Tiễn!" Trần Song hận sắt không thành thép, đâm đâm ót Tả Tiễn "Em có biết em đã làm gì không!"

"Biết chứ!" Tả Tiễn bị nạt lại chẳng cảm thấy ủy khuất! Nàng suy nghĩ một lát, đáp lời đầy lý lẽ "Chẳng phải chị cũng sớm biết rồi sao!"

Hùng hổ xong thì nàng liền rụt trở về, cẩn thận nắm một ít hạt dưa, nhân tiện còn chia cho Lục Tinh Nhan một nửa.

Lục Tinh Nhàn không thích ăn, Tả Tiễn chia cho cô, cô ngồi tách ra hết rồi lại thả về tay Tả Tiễn.

... Hỗ động thế này càng k*ch th*ch Trần Song nghẽn cơ tim.

Đã từng gặp nghệ sĩ hùng hỗ rồi, nhưng hùng hỗ thế này thì đúng là lần đầu gặp phải!

Làm ngày xưa cô còn cảm động, đúng là bị chó tha mà!

Dù cô đã sớm biết, nhưng chuyện lần này khác rất xa với những gì đã bàn!

Buổi họp báo được phát sóng trực tiếp, ngay cả MC mắc lỗi khi dẫn chương trình cũng có thể bị đem ra cười nhạo, huống chi lần này Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn lại tung ra tin tức mang tính bùng nổ như vậy!

Cô lấy máy tính bảng trong túi xách ra, tức giận nói "Em tự nhìn hot search xem!"

Phản ứng đầu tiên của Tả Tiễn là "Công ty chơi lớn vậy? Mới đó đã bỏ tiền ra mua rồi?"

Trần Song: "..." Cảm giác như bệnh nghẽn cơ tim lại càng nghiêm trọng hơn rồi.

#Lục Tinh Nhàn tỏ tình#

#Lời tỏ tình cảm động nhất thế giới#

#Tuyên bố chị yêu em trước toàn thế giới#

Hôm nay weibo phá lệ tràn đầy cảm giác ngọt ngào yêu đương... Tả Tiễn trả lại máy tính bản "Khụ, vốn dĩ chuyện này cũng không to tát gì, chị xem, thật ra thì..."

"Bây giờ chỉ có một cách." Bỗng Nguyễn Trúc lên tiếng.

Cô hiểu rõ Lục Tinh Nhàn.

Nếu nói Lục Tinh Nhàn là nghệ sĩ dưới tay cô thì chi bằng nói cả hai là bạn hợp tác.

Trong giới giải trí, giữa người với người đầy rắc rối phức tạp, người địa diện không thể sống độc lập mà không có nghệ sĩ, nghệ sĩ cũng không thể chu toàn mọi thứ khi bỏ người đại diện. Tìm được một người hoàn toàn phù hợp để hợp tác là một điều không dễ dàng.

Đây là lần đầu tiên Lục Tinh Nhàn làm chuyện khác người, nhưng mà... dựa theo kinh nghiệm của cô, cứu chữa việc này, cũng không phải quá khó khăn để lo lắng.

Cô thoáng nhìn sang, thấy Tả Tiễn ăn hạt dưa đầy ngọt ngào, lại thấy Lục Tinh Nhàn rất thích thú trong việc tách hạt dưa. Bỗng dâng lên cảm giác bi thương nồng đậm – Đúng là hoàng đế không gấp thái giám lại gấp, sao cô cũng có cảm giác nghẽn cơ tim là thế nào?!

Hai người này thật sự không cảm thấy mình đang gặp rắc rối sao?!

Nguyễn Trúc ngồi trên ghế, kiên định nói tiếp "Theo địa vị hiện giờ của Tinh Nhàn trong giới giải trí, cộng thêm hình tượng trong lòng người xem, chỉ cần tận dụng tốt lần tỏ tình này, không chỉ không gây bất lợi cho cả hai, ngược lại càng thu hút thêm nhiều fan hâm mộ."

"Bộ phim tiếp theo Tả Tiễn đóng cùng Tinh Nhàn là [Người vợ quay về], diễn một đôi tình nhân, chuyện lần này có thể để đoàn phim công bố trước thời hạn, việc tuyên truyền cũng thuận lợi hơn, trừ việc này ra..." Nguyễn Trúc sờ cằm, lộ ra nét trầm tư "Lúc trước Tả Tiễn cũng bị bôi đên nhiều tin đồn, có thể nhân lần này tung tin ra, nhân tiện giải quyết một thể."

Tả Tiễn chớp chớp đôi mắt.

Cảm giác như người lớn nói chuyện, trẻ con ngoan ngoãn ăn quà bánh.

Đến khi Nguyễn Trúc và Trần Song bàn bạc đưa ra kết luận cuối cùng, nàng mới giơ tay, hắng giọng hỏi "Vậy tiếp theo, có phải em và A Nhàn có thể quang minh chính đại nắm đôi tay nhỏ, hôn đôi môi nhỏ rồi không?"

Nguyễn Trúc, Trần Song: "..."

Làm sao để nghệ sĩ nhà mình không lên hot search? Online chờ, gấp!

Ngay khi hai người suy tính có nên tức giận rút dao ra, kết liễu đứa trẻ đại nghịch bất đạo bất nhân bất nghĩa này thì "Cốc cốc", cửa phòng làm việc bị gõ vang.

Giờ này còn ai đến nữa?

Mọi người nhìn nhau, trước mắt dời chuyện đánh Tả Tiễn ra phía sau vậy.

"Vào đi." Nguyễn Trúc vừa nói chuyện vừa ngồi vào ghế sau bàn làm việc.

Người đến là tiếp tân của Hoàn Cầu, đứng ở cửa lên tiếng "Chị Nguyễn, bên ngoài có cô gái họ Trọng muốn gặp Tả tiểu thư."
 
Cậy Sủng Sinh Kiều
Chương 82


Cùng lúc đó, hot search #Hai nàng ở bên nhau được đẩy lên top đầu lần nữa.

Cư dân mạng đã hít drama hụt một lần, tất cả đều đang đợi nghệ sĩ lên tiếng đáp lại. Thừa nhận cũng được, phủ nhận cũng chẳng sao, ít nhất cũng kêu một tiếng đi chứ!

Vì người đại diện từ hai phía tuyên bố giữa đêm khuya nên không ít netizen gào thét tuyệt vọng từ nội tâm "Giữa đêm lại ném một quả bom oanh tạc như vậy, hai người này quá thất đức!!"

Với cả hôm nay là thứ mấy?

Trùng hợp là thứ năm!

Thứ năm nghĩa là gì? Là ngày mai còn phải lên lớp lên công ty, còn phải đối diện một ngày học hành làm việc mệt mỏi nữa mới có thể nghỉ ngơi!

Cho nên, ngày này ai ai cũng mệt mỏi!

Cư dân mạng ngồi xổm trước điện thoại, laptop, trơ mắt nhìn đồng hồ điểm qua 2 giờ sáng Bắc Kinh. Thời gian chậm chạp trôi qua ba giờ, cuối cùng chạm đến con số bốn.

Nếu còn không ngủ, e là thức trắng đêm tu tiên đắc đạo mất.

Netizen bi phẫn nhìn chân trời đã sắp hửng sáng, nhao nhao bò lên giường nghỉ ngơi, lặng lẽ ch** n**c mắt vì vẫn chưa hít được drama trọn vẹn.

*Vì xoa dịu nhóm netizen tràn đầy bi thương, nhân lúc bộ phim vừa đóng máy xong, Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn cùng ôm lấy mặt trời nhỏ nghiêm túc thương lượng.

"Hay là đáp lại một tí?" Tả Tiễn nâng cằm tự hỏi, nàng nhìn thoáng qua bài viết, mỗi lần làm mới lại có thêm vô số bình luận nhảy ra.

Nàng thử lên weibo tìm tên mình và Lục Tinh Nhàn. Quả nhiên, ngay newfeed xuất hiện rất nhiều bài viết phân tích, thậm chí có người hoài nghi, liệu có phải người đại diện từ hai phía đồng thời bị fan hâm mộ trộm tài khoản.

Ngoài ra, rất nhiều người oán hận tại sao hôm nay là thứ sáu, chỉ có thể vừa khẩn trương vừa không rời tay khỏi điện thoại.

"Em muốn đăng thì đăng thôi." Trông Lục Tinh Nhàn như lơ đễnh đáp lời.

Tả Tiễn nghiêng đầu nhìn cô.

Quả nhiên, trên tay Lục Tinh Nhàn là điện thoại với giao diện soạn bài viết. Ngay cả nội dung cũng đã soạn xong cả rồi. Ngón tay thon dài thoăn thoắt gõ thêm vài chữ, sau đò lại xóa bỏ đi, dường như không biết nên nói thể nào cho phải.

Tả Tiễn nhịn cười hỏi "A Nhàn, chỉ đang làm gì đó?"

"Không có gì?" Lục Tinh Nhàn rời khỏi giao diện hiện tại, thuận thế quay đầu sang nhìn nàng. Thấy Tả Tiễn có vẻ không có ý nói tiếp về chuyện công khai, cô thử hỏi "Nên đăng gì?"

Cuối cùng Tả Tiễn không nhịn được nữa mà ôm bụng ngã ra sau cười. Trêu Lục Tinh Nhàn vui quá đi mất!

Tổng thể, Lục Tinh Nhàn trông chính trực, thiết diện vô tư hơn bất kỳ ai. Nhưng đạo lý này khi đứng trước mặt nàng đều bị lép vé ép sang một bên.

Mấy thứ như quy tắc hay điểm mấu chốt gì đó, tất cả đều bị đánh vỡ!

"Gửi gì bây giờ ta..." Tả Tiễn vừa lẩm bẩm nói vừa đưa tay sờ lên bờ môi mình.

Sau khi đóng máy [Ngăn Sát] cả hai chưa sắp xếp công việc để làm. Khoảng thời gian này Trần Song bận rộn giao tiếp bên Hoàn Cầu và xử lý cục diện rối rắm còn lại bên Tụ Tinh, bận đến đầu tóc bù xù không nghỉ hơi tay.

Những chuyện này cô có thể tự mình xử lý nhưng lại dứt khoát mặc kệ Tả Tiễn – dù sao hai tiểu tổ tông này ai cũng ngại chuyện chưa đủ lớn.

Bên cạnh còn có một Nguyễn Trúc nhìn chằm chằm, không lo phá thủng bầu trời được.

Thế là tùy vô cùng nhàm chán nhưng đây lại là kỳ nghỉ ngơi hiếm có, Tả Tiễn dứt khoát nằm dài thành cá mặn. Ăn uống ngủ nghỉ bám lấy Lục Tinh Nhàn, chỉ thiếu bước trực tiếp dọn hành lý qua nhà cô thôi.

Tả Tiễn suy nghĩ một lát, mở camera trước đưa điện thoại di động lên cao. Sau đó nàng ngoắc ngón tay với Lục Tinh Nhàn "A Nhàn, chị nhìn sang đây đi."

Lục Tinh Nhàn đang tìm nội y cho Tả Tiễn mặc, nghe vậy liền ngẩng đầu lên xem Tả Tiễn muốn làm gì, bất thình lình bị nàng hôn lấy.

Cô sửng sốt, sau đó là mỉm cười đáp lại.

Tả Tiễn nhắm ngay thời cờ, lập tức ấn nút chụp ảnh.

Trong ống kính, hai người một cao một thấp, một trên một dưới, nụ hôn để lộ ra niềm vui vẻ, thân mật, ánh mắt nhìn đối phương cũng tràn đây ôn nhu triều mến.

Tả Tiễn hắng giọng, lui về sau, ngón tay nhanh chóng gõ lên bàn phím:

Tả Tiễn Tiễn Tiễn Tiễn:

Chào mọi người, tôi là Tả Tiễn, tôi và Lục Tinh Nhàn ở bên nhau.

Đương nhiên phía dưới là đính kèm tấm ảnh vừa mới chụp. Mặc dù có hơi chói, hơi không rõ nét nhưng lại hoàn toàn tự nhiên, không hề có cảm giác bày vẽ, diễn kịch chút nào.

Tả Tiễn cười tủm tỉm phóng to thu nhỏ tấm ảnh thật nhiều lần, sau đó mới hí hửng quơ quơ điện thoại nhìn về phía Lục Tinh Nhàn "Như vậy được không ạ?"

"Được." Thật ra Lục Tinh Nhàn cũng không thấy Tả Tiễn đã đăng gì. Nhưng với cô, nàng đăng thế nào cũng được cả.

*Sau bài đăng của Tả Tiễn và Lục Tinh Nhàn, hot search #Hai nàng ở bên nhau lại bùng nổ, nhưng lần này nội dung là #Tôi là Tả Tiễn, tôi và Lục Tinh Nhàn ở bên nhau. Một lần nữa tạo thành trào lưu, các trang lớn và fan hâm mộ điên cuồng share lại bài viết.

Ngài Đã Bị Mời Khỏi Group Chat: Tôi là tác giả, tôi và các đọc giả của tôi ở bên nhau! Ha ha ha ha!

Một Ngôi Sao Trên Bầu Trời Sao: Rốt cuộc cũng bùng nổ lên rồi.

Ngọn nguồn là gì – ngọn nguồn của việc này là Lục Tinh Nhàn dẫn đầu đáp lời.

Lục Tinh Nhàn:

[Đăng weibo] Tả Tiễn ở bên tôi.

Nhưng tấm ảnh Lục Tinh Nhàn đính kèm không phải là tấm Tả Tiễn vừa đăng, đó là một tấm ảnh rất đời thường được chụp lén.

Hiển nhiên người chụp lén không có kỹ thuật cao siêu gì cả.

Có lẽ thời gian chụp tấm ảnh này là mùa hè sau khi tan học, sắc trời nhuộm đỏ một mảng lớn, một thiếu nữ tóc dài nằm sấp trên bàn ngủ, ánh nắng xuyên thấu qua màn cửa sổ để lại trên người vô vàn vệt nắng lấp lánh.

Sau lưng thiếu nữ có một nhóm người đang xì xào trò chuyện nhưng đầu lại nhìn về phía bạn học nam đứng bên cạnh cô gái. Trên bàn có một lá thơ hồng nhạt vô cùng đẹp, nhưng đáng tiếc, gương mặt cậu trai đã bị làm mờ.

Tấm ảnh này có ý nghĩa rất khác so với tấm ảnh trước.

Một netizen nhớ lại trước đây Lục Tinh Nhàn từng nói cô biết Tả Tiễn sớm hơn khi quay Quân Lâm mười tám năm, kết hợp với số tuổi hiện tại của Tả Tiễn, thế chẳng phải hai người vừa ra đời đã biết nhau rồi sao?!

Wow, là thanh mai trúc mã đó!

Lại còn là thanh mai trúc mã đánh bại rất nhiều người theo đuổi!

Trúc mã này tuyệt vời quá rồi!

Về phía những người đang phản đối?

Phản đối có tác dụng sao! Người ta cũng đã ở bên nhau rồi, phản đối làm gì có tác dụng nữa!

Gỗ cũng đã thành thuyền, các fan hâm mộ của cô còn có thể làm gì nữa!

Các fan hâm mộ cảm thấy Tả Tiễn không xứng với Lục Tinh Nhàn, thậm chí các fan cảm thấy Lục Tinh Nhàn và Tả Tiễn không thích hợp để đến với nhau bắt đầu phản bội!

Giới phản chiến như cây ngay không sợ chết đứng!

Lục Tinh Nhàn Thường Thường Không Có Gì Lạ: Tiễn Tiễn của chúng tớ từ nhỏ đã trưởng thành cùng chúng tinh phủng nguyệt <i>(*)</i>, từ khi debut đến bây giờ không có scandal nam nữ, giữ mình trong sạch, đủ để thấy tình cảm này rất thâm hậu.

Tóc Vàng Tóc Đỏ Đều Là Quý Tộc: Thu hồi lời nói hôm qua của tôi, Tinh Nhàn của chúng tôi không hề mờ mắt! Tả Tiễn đủ ưu tú!

Tục ngữ có câu, thứ mà mình có được chính là thứ tốt nhất!

Bình thường không để trong lòng nhưng khi phát giác ra mới cảm thấy trước khi hai người công bố ở bên nhau, Tả Tiễn cũng đã là một cô gái rất được săn đón. Vậy thì cũng có thể nhìn nhận chuyện lần này theo chiều hướng khác.

Nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh này, Tả Tiễn lại ngơ ra.

Nàng lăn qua lộn lại ngắm nghía đủ mọi góc cạnh của tấm ảnh hết nửa ngày mới phát giác đó là tấm ảnh chụp thời trung học cơ sở của mình.

Nhưng được chụp khi nào mới được?!

Lục Tinh Nhàn nhẹ nhàng nhắc nhở "Có lẽ em không nhớ, ngày thi cuối cùng trong kỳ thi tốt nghiệp năm lớp 9 của em, em nộp bài thi sớm nhưng lại không rời trường, ngủ thiếp đi."

Tả Tiễn suy nghĩ một lát, ah, hình như có chuyện như thế thật.

Ngày cuối cùng của kỳ thi năm lớp 9, kỳ thi chuyển cấp lên trung học phổ thông.

Nhưng từ nhỏ bản thân đã có thành tích không tệ, cộng thêm buổi tối trước đó Lục Tinh Nhàn đã soạn đề ôn cho nàng, trước khi thi dò kĩ lại một chút, cơ hồ đã có thể nắm được 80%. Vì thế nàng làm bài khá thuận lợi, đương nhiên cũng sẽ nộp bài thi sớm.

Nhưng đến khi nộp bài thi xong lại không chịu rời đi, dứt khoát nằm xuống ngủ ngon lành. Hôm trước học tập quá muộn, có lẽ là quá buồn ngủ, nàng ngủ một giấc rất trầm.

Nhưng mà tấm hình này...

Tả Tiễn chớp mắt, nhìn những bạn học nam bị làm mờ bên cạnh, Tả Tiễn cảm thấy khá áy náy – e là những cậu nhóc yêu đương sớm này muốn thông qua mình để hẹn A Nhàn đến.

Haizz, đáng thương đáng buồn đáng tiếc làm sao.

Hí hí hí, dù sao bây giờ A Nhàn cũng là của nàng.

Là bạn gái của nàng.

"Cảm giác công khai tuyệt thật." Tả Tiễn thở một hơi thật dài.

Lục Tinh Nhàn nhìn nàng, hỏi "Sao vậy?"

Tả Tiễn cười hì hì ngồi dậy từ ghế salon, thuận tay chỉnh lại nếp váy bên đùi, trả lời một cách đúng lý hợp tình "Như vậy sau này hai chúng ta có thể quang minh chính đại ở đoàn phim rồi!"

Nói ra lời này giống như trước kia hai người họ lén lút vụn trộm vậy.

Lục Tinh Nhàn nhịn cười, điểm lên đầu mũi nàng "Trước kia em có trốn trốn tránh tránh sao?"

"Ah, đúng là không có thật." Tả Tiễn sửng sốt, nghĩ lại cũng thấy đúng.

Từ khi hai người quay [Ngăn Sát] đã không hề che giấu quan hệ nữa rồi.

Dù sao đoàn phim cũng hoạt động ở nơi vắng vẻ, rất ít liên lạc với thế giới bên ngoài, với lại ai cũng ký kết hiệp nghị bảo mật, không có gì lo lắng cả.

Đã không có gì để bận tâm, vậy cần gì phải trốn tránh chứ.

Hoàn toàn không quan trọng nữa rồi.

"Nói đến đây..." Hai mắt Tả Tiễn sáng lên, nàng hắng giọng, nói "Chị gái Lục Tinh Nhàn ơi, xin phỏng vấn chị một vấn đề."

"Nói đi."

Tả Tiện thuận thế trèo lên, áp đảo Lục Tinh Nhàn trên ghế salon, hai tay chống hai bên đầu cô, dáng vẻ cao ngạo hỏi "Trong tương lai sắp nhận vai diễn người yêu màn ảnh với bạn nhỏ Tả Tiễn, xin hỏi chị có áp lực nào trong lòng không?"

Lục Tinh Nhàn tràn đầy tươi cười, vừa định trả lời thì cửa phòng vang lên tiếng động.

Cả hai sửng sốt, vô thức nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một cụ già với mái tóc hoa râm, tay cầm gậy, bên cạnh còn rất nhiều đồ đạc, phía sau là hai cặp cha mẹ, dường như đang thảo luận khí thế ngất trời việc gì đó.

Tả Tiễn còn đang ngơ ngác, ánh mắt của bốn vị phía sau cũng cùng lúc nhìn về phía này.

"Ôi, Tiễn Tiễn thật đấy à?" Bà cụ vừa nhìn thấy Tả Tiễn liền cười tươi như hoa.

Bà buông đồ trong tay, đi về phía Tả Tiễn, hai tay chà xát vào nhau. Vừa nhìn thấy động tác này, Tả Tiễn biết ngay bà nội Lục đang muốn ôm mình.

Nhưng động tác bà Lục Ngưng Hòe có nhanh đến đâu cũng không bằng Lục Tinh Nhàn.

Cô nhanh chóng kéo Tả Tiễn sang một bên, khoác tay lên người nàng, không hoảng không vội, liền đáp lời "Bà nội, trước mắt nên đi cùng ba mẹ và bác trai bác gái đem đồ vào bếp đã."

Tay phía sau lưng Tả Tiễn lặng lẽ xoa xoa an ủi.

Đương nhiên mấy bậc trưởng bối cũng nhìn ra, dù không hiểu tại sao nhưng Lục Tinh Nhàn đang muốn họ rời đi, mà họ cũng đồng ý rời khỏi.

Chỉ có mẹ Tả Tiễn vừa đến khúc rẽ liền quay đầu lại, âm thầm trừng mắt với Tả Tiễn.

Lúc này Tả Tiễn mới ủy khuất bĩu môi, nhảy từ trên ghế salon xuống, rón rén trở về phòng thay quần áo – Ai mà ngờ được hội phụ huynh lại tập kích ngay lúc này chứ!

Ở trong nhà A Nhàn thoải mái dễ chịu, không muốn mặc nội y là sai sao!

Chẳng qua quả nhiên mẹ nàng quá hiểu nàng, vừa nhìn thoáng qua đã biết rồi.

Tả Tiễn sờ sờ mông nhỏ, thầm nghĩ lát nữa phải trốn phía sau A Nhàn mới được – Nếu không mấy vị gia trưởng này, mỗi người đánh mông một cái thôi cũng đủ tối nay nàng đừng mong nằm ngủ được rồi!
 
Back
Top Bottom