Khác CẦU XIN NGƯƠI VỜ LÀ NGƯỜI MỚI

Cầu Xin Ngươi Vờ Là Người Mới
Chương 140: Phiên ngoại


Tác giả: Khiết Nhi Bất Xá

Editor : Bông cải hấp

Thẩm Thanh Thành đã không gặp Lục Bích gần một tuần rồi.

Đối với Lục Bích, thời gian này còn dài hơn, đã hơn một tháng hắn không gặp Thẩm Thanh Thành.

Từ lúc bọn họ thành công rời khỏi trò chơi sau khi hoạt động phương hộp kết thúc, Thẩm Thanh Thành tự động quay về thiết bị cá nhân mà Lục Bích đã sử dụng trước đó.

Nhân viên nghiên cứu tạm thời mượn nó để phục vụ công tác tìm hiểu thông tin trong game.

Lục Bích và những người khác được tiến hành kiểm tra sức khỏe ngay khi trở về, sau đó, bọn họ được đưa đi viết báo cáo nghiên cứu.

Và bây giờ, một tháng đã trôi qua.

Trong một tháng này, Thẩm Thanh Thành đã không biết bao nhiêu lần lẻn đến gặp Lục Bích dưới sự trợ giúp của những hồn ma.

Mức độ bất ngờ sẽ giảm đi rất nhiều nếu vô tình để lộ chuyện cậu đã luyện thực thể.

Thẩm Thanh Thành chịu khó giữ gìn bí mật nho nhỏ, mỗi lần đến gặp chỉ lén nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của bạn trai để giải tỏa tâm tình, thế nhưng, ngay cả một món lợi nhỏ như vậy mà bây giờ cũng không còn nữa!

Lúc này, cậu đang ngồi xếp bằng bên cửa sổ của túp lều trong ứng dụng trò chơi.

Bên ngoài cửa sổ là hình ảnh khu rừng.

"Ồ."

Một khung chat hiện lên trên màn hình thiết bị.

Nếu không phải nhân viên ở Đại Tần đều đối xử với cậu rất tốt, Thẩm Thanh Thành đã sớm cướp người bỏ chạy.

Khung chat hiển thị nội dung vô cùng rõ trên màn hình thiết bị.

Nhân viên phụ trách dốc cạn tâm tư nhỏ giọng an ủi cậu:

"Anh Thẩm à, yên tâm đi, anh sắp gặp được Lục đội rồi."

Thẩm Thanh Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm quay đầu lại, nhàn nhạt nói: "Hôm qua anh cũng nói như vậy, hôm kia, hôm kìa, hôm kìa kìa, hôm kìa kìa kìa, hôm kìa kìa kìa kìa, hôm kìa kìa kìa kìa, hôm kìa kìa kìa kìa, hôm kìa kìa kìa kìa, hôm kìa kìa kìa kìa cũng nói rồi.

"

"E hèm", nhân viên xấu hổ ho một tiếng cắt lời cậu, "Lần này là thật.

Lục đội và những người khác đã hoàn thành xong công việc và về nhà vào tuần trước rồi."

Thẩm Thanh Thành nhanh chóng quay đầu lại, nhìn vào khuôn mặt gầy gò của nhân viên bên ngoài qua camera, ngữ khí mong đợi: "Còn tôi thì sao?"

"Chậm nhất là vào chiều mai" Nhân viên đưa ra câu trả lời chính xác và giải thích, "Vì anh biết rõ về tình hình trong trò chơi, nên công việc nghiên cứu cần thêm hai ngày nữa.

Bây giờ chúng tôi đã thu thập hầu hết thông tin, sau khi gửi báo cáo xong, ngày mai anh có thể trở về rồi."

Trở về nơi nào?

Mọi người đều ngầm hiểu.

Một nụ cười tràn ra bên khóe môi, tâm trạng của Thẩm Thanh Thành trở nên vô cùng phấn khích.

Thẩm Thanh Thành đã tốn rất nhiều công sức để luyện thực thể trong thời gian này, khi gặp mặt, cậu sẽ cho Lục Bích một "bất ngờ lớn"!

Nhìn thấy biểu cảm của cậu, nhân viên bổ sung thêm: "Tất nhiên, sau này anh vẫn cần quay lại đây làm một số bài kiểm tra nữa."

Thẩm Thanh Thành thờ ơ: "Tôi hiểu, tôi hiểu."

Cậu đứng dậy đi đến tủ, tìm bộ quần áo để ngày mai mặc.

Ngày mai cậu được gặp Lục Bích rồi, phải mặc thật đẹp mới được.

Ngày hôm sau, nhà họ Lục.

Buổi tối, Lục nguyên soái lái xe về nhà sau khi kết thúc ngày làm việc, lúc xuống xe thì nhìn thấy ánh đèn trong phòng cháu trai, vẻ mặt luôn nghiêm nghị của ông dịu đi rất nhiều, sau đó tâm tình lại trở nên phức tạp, thở dài một tiếng.

Bảo vệ đứng phía sau thấy vậy thì tiến đến hỏi thăm, Lục nguyên soái khẽ lắc đầu, sau đó sải bước đi về phía biệt thự.

Vì công việc nghiên cứu phương hộp, trong thời gian này ông rất hiếm khi về nhà.

Nhìn chung, bọn họ đã thành công ngăn chặn hoạt động của phương hộp.

Những thành viên tham gia phó bản đã đem về rất nhiều tin tức hữu ích thúc đẩy quá trình nghiên cứu.

Việc sử dụng năng lượng đặc biệt nhằm kích thích tiềm năng trong cơ thể con người nghe có vẻ khó tin.

Khi nghe tin, Lục nguyên soái vô cùng chấn động, đến bây giờ, lúc trở về nhà ông mới bình tĩnh lại đôi chút.

Ông nghĩ về trung tâm của trò chơi kinh dị, và người yêu của cháu ông, Thẩm Mỹ Nhân!

Lục nguyên soái chỉ biết Thẩm Mỹ Nhân vốn đến từ thế giới khác, nhưng lại không bao giờ ngờ rằng, đối phương là một người đã chết.

Cậu không chỉ là cơ sở cho sự tồn tại của game kinh dị mà còn là nguyên nhân dẫn đến kết thúc của game kinh dị.

Cháu trai ông thích ai ông cũng không phản đối, dù là đàn ông Lục nguyên soái vẫn chấp nhận, nhưng tại sao lại thích một người đã chết?

Lục nguyên soái vô cùng lo lắng, sau khi thay giày xong, ngẩng đầu thì thấy Lục Bích đi xuống lấy nước uống, chuẩn bị trở lại phòng.

Ông cất giọng nói lạnh lùng xen lẫn tức giận: "Con lên đây một lát, ta có chuyện muốn nói!"

Lục Kỳ cảm thấy vô cùng khó hiểu: "..."

Hắn chỉ uống một ngụm nước.

Hai người đi lên phòng làm việc trên tầng 2.

Sau khi đóng cửa, Lục nguyên soái nhìn Lục Bích, trầm giọng hỏi: "

Sau này con định thế nào?"

Lục Bích nhướng mày: "Ý của ông là?"

Lục nguyên soái ngồi xuống ghế làm việc, nói: "Về chuyện thiết bị cá nhân, sẽ trả cho con sau."

Thiết bị cá nhân có gì đặc biệt?

Nó vốn rất bình thường, nhưng Thẩm Mỹ Nhân trong đó lại vô cùng đặc biệt.

Lời vừa dứt, khóe môi Lục Bích bất giác giương lên.

Đã một tháng rồi hắn không gặp cậu, xung quanh thiếu người làm ồn khiến hắn quả thật có chút không quen.

Nhìn thấy cảnh này, Lục nguyên soái tức giận đến mức đập bàn, lạnh lùng nói với đứa cháu: "Con hiểu ý của ta chứ?

Con định giải quyết mối quan hệ với Thẩm Mỹ Nhân như thế nào, hãy cho ta một câu trả lời thích hợp!"

Thu lại nụ cười, Lục Bích nghiêm túc nói: "Con không có ý định chia tay với em ấy."

"Con!"

Lục nguyên soái tức giận giơ tay chỉ vào Lục Bích, rất lâu không nói nên lời.

Lục Bích cất giọng: "Ông đang tức giận."

Với tư cách là người thân của đối phương, Lục nguyên soái luôn muốn dành điều tốt nhất cho đứa cháu trai của mình.

"Ta không quan tâm đến giới tính của Thẩm Mỹ Nhân, quan hệ gia đình hay công việc của cậu ấy.

Thậm chí quá khứ của cậu ấy thế nào cũng được, nhưng ít nhất, là người yêu, cậu ấy phải đồng hành cùng con chứ?"

Vẻ mặt Lục Bích vô cùng bình tĩnh: "Cậu ấy luôn đồng hành cùng con."

Lục nguyên soái chế nhạo: "Làm sao đồng hành, cùng nhau sống với thiết bị cá nhân à?"

Lục Bích: "Nghiên cứu về phương hộp vẫn chưa hoàn tất.

Chúng ta chỉ mới thành công bẻ khóa tầng bảo mật của nó mà thôi.

Tiếp theo các nhà nghiên cứu sẽ chính thức vào cuộc, khám giá giá trị cốt lõi bên trong."

"Sau khi đã bẻ khóa thành công, game đã được sửa chữa, ngoài ra còn đi kèm chức năng phát triển tiềm năng con người.

Việc này cần có người đi vào đó để tiến hành kiểm tra và xác minh."

"Con là nhóm người đầu tiên bị kéo vào trò chơi, đồng thời tham gia vào quá trình nghiên cứu trong suốt chặng đường, tất nhiên sẽ là người phù hợp nhất để tham gia.

Cậu ấy sẽ đi cùng với con."

"Đi cùng trong game có thể so sánh với thực tế à?!"

Lục Bích mím môi, sau một hồi im lặng thì trầm giọng nói: "Đối với con, như vậy đã đủ rồi."

Nghe thấy câu này, Thẩm Thanh Thành cảm động đến mức muốn lập tức ôm chầm lấy bạn trai nhà mình.

Trước đó Lục nguyên soái đã nói thiết bị cá nhân sẽ được gửi về Lục gia sau khi hoàn tất việc nghiên cứu, điều này đúng về mặt lý thuyết.

Nhưng không ai biết, vì quá nhớ bạn trai, Thẩm Thanh Thành đã lén dùng phần mềm tạo ra ảo ảnh rằng cậu đang nằm ngủ bên trong thiết bị.

Sau đó, cậu bay một mạch về nhà Lục Bích, vốn muốn trực tiếp bay thẳng đến phòng đối phương, lại vô tình nghe thấy giọng nói của bạn trai phát ra từ phòng làm việc.

Sau khi cẩn thận lắng nghe, Thẩm Thanh Thành phát hiện cả hai đang nói về mình, vì vậy đi thẳng vào trong.

Lục nguyên soái không đồng ý chuyện cậu và Lục Bích bên nhau.

Mặc dù Thẩm Thanh Thành biết đối phương sẽ không bỏ rơi mình nhưng cậu vẫn muốn biết cảm nhận của bạn trai khi không thể cùng hắn đồng hành trong thế giới hiện thực.

Vì lý do này, Thẩm Thanh Thành nghiêm túc lắng nghe đoạn đối thoại.

Sau khi nghe được đáp án, cậu cảm thấy vô cùng có lỗi với Lục Bích vì đã không nói sớm với đối phương chuyện thực thể.

Cậu nhất định sẽ tranh thủ nhận sai với Lục Bích!

"Con đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Lục nguyên soái cất giọng hỏi.

Lục Bích gật đầu: "Rồi ạ."

Lục nguyên soái: "Con đã là một người trưởng thành, nên chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Ta sẽ không nói thêm gì nữa, mọi chuyện tùy con quyết định."

"Con hiểu rồi, cảm ơn ông nội."

Lục Bích nói.

Lúc này có người hầu gõ cửa nói dưới lầu có người tìm, Lục Bích nhanh chóng đi khỏi phòng làm việc xuống lầu.

Người tới là nhân viên đưa thiết bị cá nhân, Lục Bích cầm lấy sau đó mở ra kiểm tra, lúc nhìn thấy "Thanh Thanh" đang ngủ trên giường, trong mắt lộ ra tia ấm áp, sau khi cảm ơn đối phương thì cầm lấy thiết bị quay về phòng.

Trong khoảng thời gian này, Thẩm Thanh Thành luôn ẩn thân, lơ lửng bên cạnh Lục Bích, nhìn đối phương đi xuống lầu, lên lầu rồi quay về phòng, cuối cùng đặt thiết bị lên bàn, sau đó ngồi vào ghế say sưa ngắm "người" đang ngủ say bên trong.

Có chuyện gì vậy, sao anh ấy không bật đèn lên?

Thẩm Thanh Thành tự hỏi.

Mùa đông sắc trời nhanh tối, lúc này mới hơn tám giờ mà bên ngoài đã tối mịt.

Đêm nay không trăng, không gian vẫn sáng bừng nhờ ánh sáng phát ra từ đèn đường, nhưng vẫn không thể chiếu tới phòng Lục Bích.

Thẩm Thanh Thành đợi một hồi, thấy Lục Bích vẫn chỉ kiên nhẫn nhìn "cậu" ngủ mà không làm gì khác, cuối cùng không đợi được nữa, có chút ngượng ngùng trực tiếp xuất hiện trước mặt đối phương.

Nghĩ tới đây, thân thể Thẩm Thanh Thành khẽ động, thân ảnh lơ lửng sau lưng đối phương từ từ hình thành dáng người.

Cậu mặc một cái áo len trắng kết hợp quần tây đen, bên dưới là đôi chân thon dài thẳng tắp.

Thẩm Thanh Thành cúi đầu xem xét quần áo của mình, tóc mái rũ xuống che đi khuôn mặt thanh tú có phần hư ảo của cậu.

Do dự một hồi, đôi dép lê lông tơ trên chân biến mất, Thẩm Thanh Thành bước chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn nam nhân cao lớn trước mặt.

Trong phòng vang lên hơi thở thuộc về người thứ hai.

"Đinh" vang lên, tiếng chuông báo vang lên dưới lầu, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Lục Bích trầm giọng đáp: "Không cần, tôi không ăn tối, đừng gọi nữa."

Người bên ngoài nhận được câu trả lời thì lập tức rời đi.

Thẩm Thanh Thành nằm trên mặt đất, tay chân và cổ đều bị đối phương khống chế, nhưng cậu không hề sợ hãi, cậu sớm đã đoán được hậu quả trước khi làm việc này.

Dựa theo thói quen nghề nghiệp của bạn trai, một khi phát hiện có người khả nghi, chắc chắn sẽ sử dụng vũ lực.

Lục Bích nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cách mình chưa đầy 20 cm, mày kiếm cau lại, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, đôi mắt mở to, có vẻ đối phương vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của cậu.

"Thanh Thanh..."

Thẩm Thanh Thành khẽ cử động, sau khi được tự do, cậu vươn tay ôm lấy cổ đối phương, vùi đầu vào hõm vai Lục Bích, nói: "Dưới đất lạnh lắm á anh."

"Em"

"Ca ca nói sẽ không ăn cơm tối, vậy anh đã sẵn sàng ăn sạch em chưa?"

...
 
Cầu Xin Ngươi Vờ Là Người Mới
Chương 138: Luân hồi khủng bố (10) - Tiên đoán


Tác giả: Khiết Nhi Bất Xá

Editor : Bông cải hấp

Nguyên bản Thẩm Từ đã chuẩn bị xong việc quay lại thành phố lại vì chuyện Thẩm Thanh Thành ở cô nhi viện mà chậm trễ mấy ngày.

Vài ngày sau, khi đã hoàn tất thủ tục nhận nuôi, một già một trẻ mới bắt tàu trở lại thành phố.

Nơi Thẩm Từ sinh sống là một căn nhà hai phòng ngủ được nhà nước cấp, mặc dù không gian không lớn nhưng cũng đủ cho cả hai sinh hoạt, hơn nữa vì nằm trong tiểu khu đặc thù nên rất an toàn.

Trong nhà không có nhiều đồ đạc, hầu hết đều đã rất cũ, nhưng thật ra dùng để bắt quỷ lại vô cùng hữu ích.

Thẩm Thanh Thành nhìn thấy gốc cổ thụ phía cuối nhà được tạm dùng làm ghế đẩu, đó chính là rễ của cây đào ngàn năm tuổi, nếu nhớ không lầm, khi cậu thành niên, ông sẽ tự tay khắc một cây kiếm gỗ đào tặng cậu.

Trong mắt Thẩm Thanh Thành ánh lên tia sáng ấm áp.

"Đói bụng không?"

Sau khi đóng cửa lại, Thẩm Từ cúi đầu hỏi cậu bé đội mũ đang đứng bên cạnh.

Thẩm Từ là một ông lão ít nói ít cười, bởi vì công việc trảm quỷ, sát quỷ nên trên người luôn mang theo hung khí lạnh lùng khiến đám trẻ con nhìn vào sẽ vô cùng sợ hãi.

Nhưng chỉ có Thẩm Thanh Thành biết, thật ra ông rất thích trẻ con.

Thẩm Thanh Thành ôm con ngựa đồ chơi, ngước nhìn người sư phụ trong trí nhớ.

So với dáng vẻ suy yếu nằm trên giường trước khi chết, Thẩm Từ lúc này vẫn tràn đầy năng lượng mặc dù đầu tóc đã bạc.

Đặc biệt là đôi mắt âm dương, phát sáng khi nhìn Thẩm Thanh Thành.

Vất vả lắm mới tìm được một đứa trẻ ngoan ngoãn, từ nay về sau sẽ ở cùng với mình, ông có thể không cao hứng sao?

Thẩm Thanh Thành tránh đi ánh mắt phấn khích ẩn giấu của Thẩm Từ, sợ hãi gật đầu.

Đói thì đói thật, trên xe lửa thì có thứ gì ngon để ăn được chứ.

Vì thế cậu được Thẩm Từ ôm lấy đặt lên sô pha, trong nhà không có đồ ăn vặt, Thẩm Từ thầm tiếc nuối, vươn tay vỗ cái đầu ngựa đồ chơi mang ra từ cô nhi viện, hùng dũng đi vào phòng bếp nấu mì.

Thẩm Thanh Thành cúi đầu nhìn xuống con ngựa, sau đó duỗi tay nắm chòm lông trên đầu của nó.

Lần trước Thẩm Thanh Thành không ngờ bản thân sẽ được Thẩm Từ nhận nuôi, cũng không muốn đóng vai một cô nhi 6 tuổi, cho nên đoạn thời gian bên cạnh Thẩm Từ sau đó cậu đều trầm mặc kiệm lời.

Lần này cậu không muốn như vậy nữa.

Hai người ngồi trước bàn gỗ nhỏ ăn mì, Thẩm Thanh Thành hỏi: "Tại sao ông lại nhận nuôi cháu?"

Thẩm Từ kinh ngạc.

Ông không ngờ rằng đứa nhỏ này sẽ chủ động nói chuyện.

Mặc dù thời điểm nhận nuôi, những người trong cô nhi viện đã từng nói qua đứa nhỏ bởi vì bị sốt cao dẫn đầu óc có chút trì độn nhưng ông vẫn không để trong lòng.

Đứa nhỏ này thoạt nhìn đã thấy, thiên tư thông minh, mắt sáng lấp lánh, sao có thể trì độn?

Theo ông nghĩ, có thể bởi vì bị ba mẹ vứt bỏ nên đứa trẻ mắc chứng tự bế.

(Tự bế: xuất phát từ thuật ngữ tự kỷ (Autism) có gốc Hy Lạp: "Autos", nghĩa là "Tự thân": con người tự cách ly bản thân với thế giới bên ngoài.)

Có thể nói chuyện chính là việc tốt, Thẩm Từ cũng không muốn giấu nguyên nhân nhận nuôi, đương nhiên cũng xuất phát từ phương diện, ông không biết nên nuôi trẻ nhỏ thế nào.

Ông nói: "Con thiên tư hơn người, rất thích hợp kế thừa y bát của ông."

(y bát: nghĩa trên gg là chén cơm tăng nhân dùng để khất thực, đặt trong bối cảnh câu này mọi người có thể hiểu nó là "gia nghiệp".)

"......"

Còn không nghĩ tới việc trẻ nhỏ có thể hiểu từ y bát không hay sao?

Thẩm Thanh Thành đành phải đổi cách hỏi, "Con cần phải làm gì?"

Đứa nhỏ có một đôi mắt tròn xoe mở to, môi hồng răng trắng, dáng vẻ nghiêm túc hỏi bản thân cần phải làm gì thành công khiến trái tim Thẩm Từ mềm nhũn, ông hận không thể duỗi tay nựng cặp má trắng nõn trên gương mặt kia.

Ông nhẫn nại kiềm nén, "Khụ, nhìn ông thi họa vẽ bùa, lớn lên sẽ theo vi sư đi bắt quỷ."

Thấy ánh mắt đứa nhỏ dại ra, ông nhẹ giọng an ủi: "Đồ nhi đừng sợ, ác quỷ không đáng sợ lắm đâu, còn có thể ôm con bay cao nữa đó."

Thẩm Thanh Thành: "......"

Cậu không nên hỏi!

Thành thành thật thật nói cho cậu tên mới sau đó hoàn thành lễ bái sư không tốt hơn sao?

Cậu quá hiểu sư phụ của mình, nếu bây giờ ông nói với cậu sau này sẽ được bay, về sau lúc gặp phải quỷ tuyệt đối sẽ làm cho cậu xem!

"Đúng rồi đồ nhi, chúng ta sẽ lấy danh nghĩa sư đồ, về sau con sẽ gọi ông là sư phụ.

Vi sư sẽ cho con một cái tên mới, Thanh Thành, ông họ Thẩm, gọi là Thẩm Thanh Thành."

Thẩm Thanh Thành không dám hỏi thêm gì nữa, sợ lại chọc trúng chuyện khác, ngoan ngoãn nói: "Dạ vâng sư phụ."

Duỗi tay nựng cặp má phúng phính đã thèm khát nãy giờ, Thẩm Từ thỏa mãn đứng dậy, "Theo vi sư vào đây, chúng ta đi bái kiến tổ tiên."

Năm ấy, lúc Thẩm Thanh Thành bảy tuổi, rốt cuộc Thẩm Từ cũng tìm được con quỷ thích hợp, dưới ánh mắt "chờ mong" của Thẩm Thanh Thành hoàn thành một lần bay cao, sau đó một phát liền không thể vãn hồi, ông "thỏa mãn" tâm hồn vui đùa của đứa trẻ, cứ bay cho đến mười tuổi.

Tuy rằng Thẩm Từ không đáng tin cậy trong việc nuôi dạy trẻ nhỏ, nhưng trên phương diện dạy bắt quỷ trảm ma có thể nói là vô cùng tận tâm tận lực, dốc túi tương thụ.

Ví dụ như mỗi khi thành phố xảy ra những chuyện kỳ lạ, bất luận lớn nhỏ đều sẽ mang theo Thẩm Thanh Thành đến hiện trường quan sát.

Thật may mắn khi Thẩm Thanh Thành không phải là một đứa trẻ thật sự.

Sau đó, trong lúc ngủ, Thẩm Thanh Thành nghe thấy tiếng thở dài của Thẩm Từ, "Sự lựa chọn của sự phụ quả thật ích kỷ, nhưng vi sư hy vọng mười năm sau, đồ nhi ngoan có thể sống sót sau trận chiến khốc liệt với ác quỷ."

Thẩm Thanh Thành hiểu ý của sư phụ, ích kỷ trong lời nói của người chính là mục đích ông nhận nuôi cậu chủ yếu là bởi vì tiên đoán hai mươi năm sau lệ quỷ xuất thế, gây họa nhân gian.

Nhưng Thẩm Thanh Thành không trách Thẩm Từ, cậu biết nếu không có chuyện lệ quỷ, năm ấy ở cô nhi viện Thẩm Từ vẫn sẽ nhận nuôi mình.

Mọi thứ đều là duyên số, mà chính cậu đã chọn con đường này.

Trở lại chuyện chính, Thẩm Từ sẽ tự mình mang Thẩm Thanh Thành đi hiện trường bắt quỷ ở những chỗ gần nhà, còn khi ở xa thì sao?

Thẩm Từ sẽ một mình "đi công tác", còn Thẩm Thanh Thành thì ở nhà.

Lúc đầu Thẩm Từ giao đứa nhỏ nhà mình cho một đạo hữu ở tại thành phố trông giúp.

Sau đó Thẩm Từ vô tình quen biết một người bạn, liền an tâm đem đứa nhỏ giao cho người bạn này.

Nói về người bạn này, bốn tháng sau thời điểm Thẩm Thanh Thành được nhận nuôi, đối phương đột nhiên tìm đến nhà.

Lúc đó sư phụ đi ra ngoài mua đồ ăn, một mình Thẩm Thanh Thành ở nhà xem phim hoạt hình thư pháp, bỗng nhiên từ cửa truyền đến tiếng gõ "cộc cộc".

Sư phụ vừa đi ra ngoài, không thể nhanh như vậy đã trở về, vậy người tới là ai?

Thẩm Thanh Thành hạ thấp âm lượng, cất giọng: "Ai vậy?"

Người ngoài cửa trầm mặc một lúc, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Lục Bích."

Thẩm Thanh Thành: "!"

Cậu lập tức nhảy khỏi sô pha, chân ngắn chạy tới mở cửa.

Ngoài cửa, một nam nhân dáng người đĩnh bạt đứng thẳng, mày kiếm sắc bén, vô cùng tuấn mỹ.

Cậu vẫn luôn cho rằng Lục Bích sẽ có một thân phận giả định, kết quả đối phương lại đến với tư cách là một người chơi?

Lúc đó Lục Bích đã hơn hai mươi tuổi!

Cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Thanh Thành kêu lên, "Lục thúc thúc!"

Lục Bích: "......"

Bạn nhỏ Thẩm Thanh Thành năm 6 tuổi cao chưa đến thắt lưng nam nhân, Lục Bích cúi người bế cậu lên, vô cùng tự nhiên bước vào cửa Thẩm gia.

TV vẫn còn đang chiếu tin tức, Thẩm Thanh Thành ngồi trên cánh tay rắn chắc của nam nhân, miệng nhỏ không ngừng kêu Lục thúc thúc, "Lục thúc thúc, năm nay chú bao nhiêu tuổi rồi vậy?

Lục thúc thúc, hiện tại chú đang làm công việc gì vậy?

Lục thúc thúc......"

Lục Bích nựng khuôn mặt phì nộn của cậu bạn nhỏ, tránh trả lời một số vấn đề, chỉ nói "Trước mắt đang ở Cục Cảnh Sát thành phố, anh sẽ nghĩ cách tiến vào văn phòng làm việc đặc biệt."

Văn phòng đặc biệt kết hợp với thiên sư chuyên giải quyết những vụ án kỳ lạ.

Nghe vậy, Thẩm Thanh Thành cất giọng nói non nớt: "Lục thúc thúc vì con nên mới tiến vào sao?

Nhưng mà năm nay Thanh Thanh chỉ mới 6 tuổi thôi nha ~"

Lục Bích: "......

Nói chuyện đàng hoàng, đừng nháo."

Thẩm Thanh Thành cười hì hì cắn một ngụm ở má nam nhân.

Sau đó hai người ăn ý không đề cập tới vấn đề lệ quỷ hai mươi năm sau, chỉ thảo luận phương pháp thông quan trò chơi.

Thẩm Thanh Thành: "Em không biết liệu chúng ta có còn ở trong phó bản hay không."

Địa điểm bọn họ tiến vào phó bản chính là khu đồng hoang đầy mộ, sau đó đi tới tòa nhà tiến vào phó bản, trải qua hàng loạt tình tiết cốt truyện ngắt quãng, liệu thời gian đó có được tính là một phó bản hay không?

Đặc biệt sau đó bọn họ thông qua thao tác trên bàn điều khiển tiến vào phó bản bất thường số 1.

......

Bây giờ Thẩm Thanh Thành chỉ là một cậu bạn nhỏ 6 tuổi, không có thiết bị trò chơi.

Hiện tại cậu có chút hối hận, chuyện gạo xưa thóc cũ có cái gì mà không dám đối mặt, một hai phải tiến vào ra vẻ, bây giờ không thoát ra được.

Thẩm Thanh Thành bực bội phồng má, bị Lục Bích chọc một cái thì thở phì.

Thẩm Thanh Thành đưa mắt lên án đối phương.

Lục Bích bất động thanh sắc thu tay về: "Vẫn trong cùng một phó bản."

Thẩm Thanh Thành: "Thiết bị?"

Lục Bích gật đầu, thân phận của hắn là người chơi, trên người có thiết bị.

Thẩm Thanh Thành đã hiểu.

Phương thức thông quan ở phó bản này vẫn y như cũ, một là giải ra chuyện xưa chủ tuyến, hai là sống sót đến khi thời gian phó bản kết thúc.

Phương pháp giải ra chuyện xưa chủ tuyến ngay lập tức bị bọn họ bỏ qua.

Phó bản này chỉ có những tình tiết ngắt quãng, được ghép lại từ nhiều phân đoạn dữ liệu, cho dù lựa chọn nội dung của phân đoạn nào để đệ trình cũng đều không ổn.

Cho nên chỉ còn phương thức sống sót đến khi thời gian phó bản kết thúc.

Thẩm Thanh Thành: "Nhưng em nhớ là thông báo nhắc nhở đã nói không biết thời gian kết thúc thì phải?"

Không xác định được chuyện xưa chủ tuyến, thời gian thì không biết, vậy bây giờ bọn họ đi ra bằng cách nào đây?

Lục Bích: "Anh suy đoán có hai mốc thời gian, một là chúng ta sẽ sống ở đây đến hết cuộc đời, hai là......"

Hắn muốn xoa dịu trái tim mềm yếu của đối phương, "Hai là hai mươi năm sau."

Chính là hai mươi năm sau.

Thẩm Thanh Thành rốt cuộc vẫn không quên rằng đây chỉ là một phó bản trong trò chơi, hai mươi năm sau cậu đã lựa chọn cùng lệ quỷ "đồng quy vu tận", NPC quỷ quái biến mất, chuyện xưa chủ tuyến tất nhiên sẽ không thể tiếp tục.

Lục Bích nỗ lực củng cố tâm tình đối phương.

Thẩm Thanh Thành chỉ cảm thấy khá khó chịu, trên thực tế cậu cũng không quá quan tâm quá khứ của mình.

Ỷ vào kích thước cơ thể nhỏ bé, Thẩm Thanh Thành chui vào lòng ngực nam nhân làm nũng, hỏi vấn đề mà cậu đã biết rõ đáp án, "Anh biết quá khứ của em rồi phải không?"

Lục Bích dừng một chút, "......

Phải."

Thẩm Thanh Thành: "Vậy anh có gì muốn nói không?"

Lục Bích: "Thanh Thanh khi còn nhỏ rất ngoan."

Ngoan đến mức hắn muốn trộm người về nuôi trong suốt quá trình thử nghiệm.

Sau đó hai người nói sang chuyện khác, Lục Bích ước tính thời gian thấy Thẩm Từ sắp về nên rời đi trước, hắn sẽ tìm cơ hội khác làm quen ông ấy sau.

Đảo mắt một cái đã tới sinh nhất 18 tuổi của Thẩm Thanh Thành.

Chính là hôm nay, Thẩm Thanh Thành sẽ nhận được thanh kiếm gỗ đào ngàn năm tuổi do chính tay Thẩm Từ chạm khắc, cũng chính vào ngày này, Thẩm Từ sẽ thành thật nói ra chuyện mà cậu phải đối mặt khi mình 26 tuổi.

Thẩm Từ không phải là bậc phụ huynh tốt, ông ít khi nói cười, nhưng trước khi Thẩm Thanh Thành ngủ sẽ kiên nhẫn kể cậu nghe những câu chuyện cổ tích, lúc sinh nhật sẽ mua một cái bánh kem chúc mừng.

Thời điểm Thẩm Thanh Thành ngã bệnh sẽ lúng túng ôm đứa nhỏ vào lòng dỗ dành.

Thẩm Từ thật sự rất thương cậu, Thẩm Thanh Thành có thể cảm nhận được.

Đây cũng chính là lý do khiến cậu sẵn sàng thực hiện di nguyện cuối cùng của Thẩm Từ sau khi biết sự thật, người cũ cũng đã chết rồi, cậu còn có thể nhớ nhung gì nữa.

"Con đang nghĩ tới Lục thúc thúc sao?"

Thấy Thẩm Thanh Thành ôm kiếm gỗ đào ngây người, Thẩm Từ hỏi, "Vi sư có chút lời muốn nói với con, sau khi nói xong con có thể đi tìm Lục thúc thúc chúc mừng sinh nhật."

Thẩm Thanh Thành không trả lời câu hỏi, đóng hộp linh cụ đựng bảo kiếm đặt sang một bên, mím môi kéo ra một nụ cười, "Sư phụ muốn nói cái gì?"

Thẩm Từ: "Chắc con cũng đã nghe về điều tiên tri trước đó?

Hôm nay chuyện vi sư muốn nói với con chính là cái này."

"Chuyện này nên bắt đầu từ lúc vi sư bằng tuổi con bây giờ......"
 
Cầu Xin Ngươi Vờ Là Người Mới
Chương 139: Luân hồi khủng bố (11) - Thân thế


Tác giả: Khiết Nhi Bất Xá

Editor : Bông cải hấp

Một lần nữa nghe lại câu chuyện năm xưa, Thẩm Thanh Thành vẫn như cũ an tĩnh ngồi trên ghế.

Thẩm Từ năm nay tuổi đã ngoài 70 tuổi, như vậy thời điểm bằng tuổi Thẩm Thanh Thành bây giờ, chính là hơn 50 năm trước.

Ông nhớ lại hồi ức: "......

Khi đó văn phòng làm việc đặc biệt nhận được thông tin từ Hương tỉnh truyền đến rằng một nhánh của dòng sông dưới chân núi Âm Sơn trong thị trấn bọn họ đã bị ngập lụt trong mùa mưa lũ những năm gần đây, phá hoại nhiều cánh đồng màu mỡ bên bờ làng."

"Các đồng nghiệp tại phân cục sau khi xác minh nhiều lần đã xác định thật ra có một con ác quỷ bị trấn áp dưới lòng sông không biết đã qua bao nhiêu năm, giờ đây phong ấn dần mất đi hiệu lực nên ác quỷ muốn xuất thế, làm hại nhân gian."

"Những người tại phân cục tự biết bản thân không phải đối thủ của tà linh nên đã gửi tin về cầu cứu."

Thẩm Thanh Thành rót một chén trà đưa cho Thẩm Từ, thấy miệng đối phương liên tục đóng mở thì phối hợp hỏi: "Tà linh trong lời tiên tri chính là nó sao?"

Thẩm Từ nhấp một ngụm trà sau đó đặt cốc xuống, "Có thể nói có, cũng có thể nói không."

"Văn phòng làm việc nhận được tin tức trong lúc tuyết tan.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi ác quỷ mượn cơ hội đó gây ra tai họa.

Vì vậy cục quản lý nhanh chóng quyết định xem ai sẽ đến Hương tỉnh sau khi thảo luận."

Ngữ khí Thẩm Từ nặng nề, "Trong số đó có sư phụ của ông và ông lúc ấy vẫn chưa xuất sư."

Ác quỷ gây ra một trận đại hồng thủy tràn ngập đồng ruộng và làng mạc.

Nhiều người dân vô tội đã phải bỏ mạng trong trận lũ năm ấy.

Đây không phải việc nhỏ, vì vậy đoàn người nhanh chóng định ra hành trình, sau đó tức tốc ngồi xe tiến đến địa điểm.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, huyện thành nơi ác quỷ cư ngụ đã sớm ngập trong biển nước, trận hồng thủy càn quét suốt ba ngày ba đêm, mọi người bị kẹt bên ngoài thị trấn, không thể đi vào.

Ba ngày sau, mưa tạnh mây tan, lũ rút, mặt trời đã khuất bóng từ lâu nay xuất hiện trên bầu trời.

Lúc đó trong lòng mọi người đều có điềm báo chẳng lành, trận lũ này ập tới vô cùng kỳ lạ, bọn họ sợ mình đã đến chậm rồi.

Nhưng khi bọn họ lên tới nơi tìm hiểu kỹ tình hình mới biết, nhánh sông này từ trước tới nay chưa từng xảy ra ngập lụt.

Đến bây giờ Thẩm Từ vẫn còn nhớ nét mặt hạnh phúc của cư dân nơi đó, đối phương vô cùng vui vẻ nói: "Chắc cống nước trên đường bị nghẹt dẫn đến nước bị ứ đọng đó, không phải lũ lụt đâu."

Mọi người cảm thấy kỳ quái, mưa lớn như vậy lại không phải do ác quỷ gây ra?

Không lẽ thật sự trùng hợp?

Lúc này nhân viên phân cục tìm thấy bọn họ, lo lắng thở dài nói: "Đã xảy ra chuyện rồi!"

Bọn họ được đưa tới ngọn núi gần nhánh sông để quan sát khái quát từ trên cao.

Tuy là năm đó Thẩm Từ vẫn chưa xuất sư, học nghệ không tinh nhưng vẫn có thể nhìn ra mặt nước vô cùng tĩnh lặng, tuy có âm khí nhưng rất yếu, không thể gọi nó bằng cái tên ác quỷ.

"Không biết là vị cao nhân nào đã ra tay giải quyết?"

Lúc đó sư phụ của Thẩm Từ đã nói như thế.

Người ở phân cục lắc đầu cười khổ, "Hạ nguồn có hộ gia đình chuyên trồng cây ăn quả kinh doanh, lũ lụt mấy năm nay đã khiến hương vị trái cây của họ giảm sút rõ rệt, ảnh hưởng lớn đến chuyện kinh doanh, việc này chính là do hắn giải quyết."

Giải quyết như thế nào?

Gia đình này không biết từ đâu tìm được một đạo sĩ hoang, tên đạo sĩ này cũng có vài phần bản lĩnh.

Sau khi nhận thù lao giá cao từ gia chủ thì ra tay xử lý sạch sẽ sự việc.

"Vấn đề nằm ở cách đạo sĩ kia xử lý vụ việc."

Thẩm Từ nói.

Ông nhìn về phía đồ nhi ngoan nhà mình, bởi vì mải mê suy nghĩ sự việc đã xảy ra trong quá khứ, Thẩm Từ không nhận ra từ đầu tới cuối đối phương đều vô cùng bình tĩnh, cũng không có sự tò mò đáng có ở độ tuổi này.

"Con đã từng xem TV, chắc cũng biết phương pháp hiến tế đồng nam đồng nữ phải không?"

Thẩm Từ hỏi, xong lại thở dài, "Đạo sĩ kia đã dùng cách tương tự vậy."

"Bất quá lòng dạ hắn ta đen tối, mờ mắt vì tiền, biết việc hiến tế chỉ làm xoa dịu tâm tình ác quỷ.

Hắn dùng chút thủ đoạn mua mấy đứa trẻ biến thành trấn vật, một lần nữa thành công trấn áp ác quỷ dưới lòng sông."

Về quá trình hiến tế Thẩm Từ không dám kể rõ, trong lòng ông, đồ nhi ngoan vẫn là một đứa trẻ, cho nên tốt nhất không nên nghe những thứ kinh khủng thế này.

Nhưng không ai biết, về quá trình hiến tế, Thẩm Thanh Thành rõ hơn bất kỳ ai, bởi vì cậu chính là đứa trẻ bị đem bán cho đạo sĩ đó.

Ký ức năm đó chợt lóe lên trong đầu, Thẩm Thanh Thành bất động thanh sắc, cất giọng,"Phương pháp này chỉ có thể trị được phần ngọn, không thể trị tận gốc."

"Đúng vậy," thấy đối phương nhận ra trọng điểm, Thẩm Từ giương mắt tán thưởng, không cẩn thận lỡ miệng nói, "Lúc còn sống cậu bé đó nhận đủ loại tra tấn, trước khi chết còn tận mắt nhìn thấy người thân của mình thấy chết không cứu, sau khi chết nhất định oán khí rất nặng."

"Mục đích của đạo sĩ kia chính là muốn khiến cậu bé sau khi chết biến thành lệ quỷ, sau đó cùng ác quỷ ngàn năm đánh nhau."

Thẩm Thanh Thành nói tiếp: "Nhưng rốt cuộc đều là lệ quỷ, nhất định sẽ phân mạnh yếu, cho dù ai là người chiến thắng đều sẽ cắn nuốt đối phương, gây nên đại họa cho tương lai sau này."

"Phải," Mặc dù hài lòng với câu trả lời, nhưng ngữ khí Thẩm Từ càng trầm trọng hơn, "Lúc đó sư phụ và các tiền bối trong văn phòng đều cảm thấy không ổn, muốn nhanh chóng nhổ cỏ tận gốc, lại không truy được dấu vết của ác quỷ."

"Một tiền bối am hiểu thuật pháp bói toán liền giở một quẻ, nhưng không tính được cái gì.

Cô ấy chỉ nói thiên cơ hỗn loạn, tương lai khẳng định có đại sự phát sinh, vì vậy cứ cách một đoạn thời gian lại gieo quẻ mới, đến khi sắp chết mới thành công bói ra di đoán."

(di đoán: di ngôn + tiên đoán).

"Thời gian bói quẻ thành công chính là mấy ngày trước khi vi sư nhận nuôi con," Thẩm Từ nhớ lại hồi ức, "Hình như là hai ngày thì phải?"

"Trước khi qua đời, tiền bối kia chỉ để lại di ngôn duy nhất, thời điểm vi sư phúng điếu trở về thì nhìn thấy con, tất cả đều là duyên phận."

"Phải, chính là duyên phận."

Thẩm Thanh Thành cười nói.

Nếu cậu không chiếm lấy thân thể này, phỏng chừng vị tiền bối kia vẫn sẽ không gieo được quẻ mới, cũng sẽ không suy vong vì cạn kiệt tinh huyết.

Sư phụ sẽ không vì phúng viếng tiền bối mà đi ngang qua cô nhi viện, đương nhiên cũng sẽ không nhìn thấy sau đó nhận nuôi cậu, nói chi đến sự kiện hai mươi năm sau.

Nhân quả, nhân quả, ai có thể nói rõ những chuyện này.

Cuối cùng Thẩm Thanh Thành chỉ hỏi một câu, "Tiên đoán của tiền bối liệu có chính xác không?"

Trong trí nhớ, cậu chưa từng hỏi câu này.

Cậu muốn biết, trong lòng sư phụ thật sự nghĩ lệ quỷ chỉ biết làm hại nhân gian hay sao.

Tất nhiên, Thẩm Từ không biết thân phận của cậu, câu hỏi này cũng không công bằng, nhưng cậu vẫn muốn biết đáp án.

Sắc mặt Thẩm Từ dịu xuống, chỉ nghĩ đồ đệ nhà mình tò mò, "Không phải quẻ gieo được sai hay đúng, nó phụ thuộc vào người gieo quẻ, không ai dám bảo đảm bản thân không bao giờ phạm phải sai lầm.

Cho dù tài nghệ bói toán cao siêu cỡ nào cũng có thể gây ra sai phạm."

"Chỉ là vấn đề này vô cùng quan trọng, hai lệ quỷ trấn áp dưới sông sẽ luôn phân tài cao thấp, xuất thế là điều không tránh khỏi, chúng ta chỉ đang dự tính cho điều tội tệ nhất, con hiểu chưa?"

Thẩm Thanh Thành đáp lại bằng gương mặt cười, "Con hiểu rồi."

Thẩm Từ sờ tóc cậu, hốc mắt ửng đỏ, "Thật là một đứa trẻ ngoan."

Diệt lệ quỷ là chuyện cửu tử nhất sinh, ông biết rõ điều đó, nhưng có một số việc không thể không làm.

Ông quay lưng về phía cậu, "Những chuyện nên nói vi sư đều đã nói xong, được rồi, đi tìm Lục thúc thúc của con đi."

......

Bốn năm sau Thẩm Từ qua đời, lúc này Thẩm Thanh Thành 22 tuổi.

Trong trí nhớ, sư phụ bị thương lúc cùng quỷ quái đấu pháp, sau đó thân thể từ từ hư nhược, Thẩm Thanh Thành biết điều này nên luôn tận lực ngăn cản sư phụ bôn ba khắp nơi, nhưng tới ngày hôm đó, người vẫn bỏ cậu ra đi.

Trước khi chết, Thẩm Từ đã nói với cậu rằng sự tồn tại của ác quỷ chính là nguyên tội, bởi vì sự tồn tại của nó sẽ nuôi dưỡng tà vật xung quanh, vì vậy cậu cần phải cố gắng hết sức giải quyết chuyện này.

Thẩm Thanh Thành đồng ý.

Tang lễ của Thẩm Từ do Lục Bích và Thẩm Thanh Thành phụ trách.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi chuyện, hai người đến trước lăng mộ thắp nén hương cho ông cụ.

Sau khi rời khỏi nghĩa trang, Lục Bích nắm tay cậu và hỏi: "Nghĩ kỹ rồi sao, không nhắn lại gì với mọi người à?"

Lục Bích đã sống ở thế giới này mười mấy năm, nơi này từ lâu đã không chỉ đơn giản là một phó bản đối với hắn.

Thẩm Thanh Thành nheo mắt nhìn thái dương, cong môi nói: "Không, sau khi hoàn thành xong di nguyện của sư phụ, chúng ta hãy đi du lịch vòng quanh thế giới nhé."

Cuộc sống về hưu mà cậu vẫn luôn tâm tâm niệm niệm cuối cùng cũng có thể thực hiện.

Những phó bản trước đó thời gian nghỉ ngơi quá ngắn!

Bạn đã bao giờ thấy thời gian nghỉ hưu chỉ kéo dài ngắn thì vài ba ngày, lâu nhất cũng chỉ hơn mười ngày chưa?

Hơn nữa trước đó còn phải làm việc cực lực nữa chứ!

Thẩm Thanh Thành đối với chuyện này bất mãn đã lâu.

Dáng vẻ tức giận của cậu khiến đáy mắt Lục Bích lấp lánh ý cười, hắn chậm rãi nói: "Được."

Sau khi rời khỏi nghĩa trang, hai người bước lên chiếc xe đậu bên lề đường, chuẩn bị đi tới Hương tỉnh.

Ác quỷ dưới đáy sông năm đó đã không còn tung tích sau màn hiến tế hoang đường của tên đạo sĩ.

Mấy năm nay văn phòng làm việc vẫn luôn âm thầm chú ý đến nó, thông qua những sự kiện đặc biệt xảy ra tại những vùng lân cận, nhưng vẫn chưa tìm thấy được gì.

Thế nhưng Thẩm Thanh Thành và Lục Bích biết rõ ác quỷ kia vẫn còn ở đó, gia đình thỉnh đạo sĩ kia ở tại hạ nguồn, ác quỷ kia sẽ đi nhánh sông thượng nguồn.

Bời vì bản thân chính là đương sự nên Thẩm Thanh Thành biết rất rõ, còn Lục Bích là do vượt qua thử nghiệm ở phó bản số 1.

Hai người lái xe đi tới Hương tỉnh, bởi vì không vội nên mất hai ngày đi đường.

Trước khi ngược dòng tìm kiếm linh hồn ác quỷ, đầu tiên Thẩm Thanh Thành đưa Lục Bích lên ngọn núi mà trước đó sư phụ đã đứng.

Ngọn núi này nằm cạnh phụ lưu, cao nhất cũng chỉ vài trăm mét, đứng trên đỉnh núi có thể nhìn rõ cảnh vật non sông.

Mặt sông yên bình trầm lắng, hoàn toàn không nhìn ra nhiều năm trước nó đã từng nuốt chửng hàng trăm sinh mạng.

Thẩm Thanh Thành và Lục Bích sóng vai nhau đứng trên đỉnh núi, chỉ vào một vị trí nào đó dưới hạ lưu, nói: "Năm đó em đã bị ném xuống ngay tại chỗ này."

Phạm vi cậu chỉ rất rộng, nhưng Lục Bích chỉ im lặng lắng nghe, không hỏi chi tiết cụ thể ở đâu.

"Tối hôm đó, trên bờ có rất nhiều người đang đứng, mưa lớn làm tắt cả đuốc......"

Phần lớn đều là đệ tử của tên đạo sĩ kia, số còn lại là Chu gia trồng cây và gia đình của cậu.

Cha mẹ, anh chị em của cậu đều ở đấy.

Bọn họ bị tên đạo sĩ sai người đưa đến, đứng trên bờ ngơ ngác nhìn cậu.

Thẩm Thanh Thành không biết bọn họ có nhận ra cậu hay không, nhưng cậu nghĩ là không, cho đến khi tên đạo sĩ tới gần nói gì đó, sau khi nghe xong, tất cả đều lộ rõ dáng vẻ khó tin.

Lúc đó cậu cảm thấy thế nào?

Thẩm Thanh Thành không muốn nghĩ tới nó nữa.

Bảy chiếc đinh trấn hồn bị đóng vào sau gáy, ngực bị cắm một cây thất tinh kiếm làm bằng đồng xu, sau lưng ghim đầy đinh gỗ làm từ cây hòe kết thành trận pháp uẩn dưỡng âm hồn, ước chừng tầm 81 cây.

Đau, quá đau, mưa to xối vào người khiến cậu đau đến chết đi sống lại.

Mưa trút như lũ, sau đó là tiếng mưa hòa cùng tiếng nước chảy ào ào, mấy viên đá to buộc chặt vào người cậu, bị người ta ném khỏi con thuyền.

Rơi vào trong nước, chìm xuống đáy sông.

Cậu rơi xuống rất sâu, xung quanh vô cùng lạnh lẽo nhưng Thẩm Thanh Thành vẫn nhìn thấy rất rõ động tĩnh phía trên mặt nước.

Cậu thấy đạo sĩ mang người rời đi, chủ vườn trái cây rời đi, trên bờ chỉ còn lại ba mẹ, anh chị em của cậu.

Sau đó thì sao?

Anh cả mới cưới vợ, lúc thường ngày luôn cùng vợ nằm trong ổ chăn, đứng một lúc rồi nhăn mặt rời đi.

Chị hai là người thương cậu nhất, không thể tin được anh cả lại có thể hành xử như vậy, vì vậy đuổi theo đối phương vừa đánh vừa mắng.

Sau đó nữa?

Anh cả không về, chị hai cũng vậy, cha mẹ của cậu thì đứng khóc một hồi, đến khi sức cùng lực kiệt thì lê bước đi khỏi.

Chu gia kia đã hứa sẽ cho Thanh Thanh một cuộc sống tốt hơn, kết quả lại làm ra loại chuyện thế này, đây là muốn khoét máu thịt và tim gan bậc làm cha mẹ bọn họ!

Nhưng họ có thể làm gì được đây, số tiền đổi được đã đưa con trai cả cưới vợ, dư lại một ít để làm của hồi môn sau này cho Nhị Nữu, để nó có thể gả cho một gia đình tốt trên thành phố.

Bọn họ không thể nói, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay vào bụng, hận ông trời không cho người ta đường sống!

Thẩm Thanh vẫn luôn chờ người tới nhặt xác cậu, đáy sông quá lạnh, cậu không muốn nghĩ tới nữa, chỉ cần có người chịu thu xương cốt của cậu là được.

Nhưng không một ai cả.

Vì thế Thẩm Thanh biến mất, chỉ còn lại một con lệ quỷ hung tàn, trước tiên nó ăn thịt người hàng xóm ồn ào nhiều năm, sau đó lại cảm thấy tịch mịch nên bỏ đi một nửa.

Điều này vẫn còn chưa đủ, trong lòng lệ quỷ vẫn chưa thoải mái, đương nhiên người khác cũng không thể dễ chịu, cho nên nó đã phá hủy những thứ khiến mình khó chịu như là tên đạo sĩ hoang, người Chu gia, còn có......

Sau đó, lệ quỷ chiếm lấy thân xác Đồng Đồng, được một người tên Thẩm Từ nhận nuôi, lần thứ hai nó có tên họ, gọi là Thẩm Thanh Thành.

Cậu đã có một khởi đầu mới, dù hơn nửa cuộc đời không mấy suôn sẻ nhưng cậu hài lòng với kết quả này.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Thành cười một tiếng, "Tối hôm đó, trên bờ có rất nhiều người đang đứng, mưa lớn làm tắt cả đuốc, những người đó lại không biết đưa ô cho em, làm mưa xối vào người em rất đau!"

"Hơn nữa em không thích nước, trong nước rất lạnh......"

Lục Bích duỗi tay ôm chặt lấy cậu, đôi mắt đen láy chỉ chăm chú nhìn vào đối phương.

"Anh ôm em, không lạnh nữa."

Thẩm Thanh Thành sửng sốt, sau đó trở tay ôm lấy hắn, ậm ừ: "Hiếm khi thấy anh chủ động một lần nha Lục đại ca ~"

Cậu hấp thu nhiệt độ của nam nhân, như thể đứa trẻ dưới đáy sông nhiều năm kia cũng được sưởi ấm một chút.

......

Hai người dành phần lớn thời gian trong ngày trên núi, đến chiều mới sải bước đi tới thượng nguồn.

Sau khi buổi lễ trấn áp kết thúc, ác quỷ biết nơi ẩn nấu của mình đã bị bại lộ, nhưng nó không rời khỏi Hương tỉnh, mà cho rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, bèn lên thượng nguồn dây dưa với đám oan hồn trên đó.

Nó không biết oan hồn của cậu đang ở thượng nguồn.

Thẩm Thanh Thành rất đồng tình với nó, kỳ thật ban đầu thời điểm phân tranh cao thấp cậu chiếm thế hạ phong, do mỗi ngày bị kích thích bởi những hình ảnh người khác hạnh phúc mỹ mãn mới biến thành lệ quỷ.

Dựa theo trí nhớ, cậu đi bộ vào vùng núi nơi gia đình mình đã từng sinh sống.

Đang đi đột nhiên Thẩm Thanh Thành dừng bước, nghi ngờ quan sát xung quanh, "Anh có cảm thấy nơi này nhìn hơi quen không?"

Lục Bích đi theo quan sát một vòng, cau mày nói: "......

Đại khái anh đã biết đây là đâu rồi."

Lần trước hắn đã tiến vào phó bản số 1 ở trạng thái bình thường trong đợt thử nghiệm, nên nhất thời không nhận ra nơi này.

Thẩm Thanh Thành: "Nơi nào?"

Lục Bích không trả lời, kéo cậu tiếp tục đi về phía trước, khoảng tầm một tiếng sau, một tòa nhà bỏ hoang xuất hiện trước mặt hai người.

Thẩm Thanh Thành mở to hai mắt, "Tòa nhà bỏ hoang......"

Trước mặt bọn họ xuất hiện ranh giới rõ ràng, một bên là núi xanh mây trắng, bên còn lại sương mù bao phủ khắp nơi, tòa nhà bỏ hoang ẩn hiện phía sau màn sương mù.

Thẩm Thanh Thành nhanh chóng sắp xếp nhân quả trước sau, sau bao nhiêu năm sinh sống bình thường, cậu gần như quên mất đây là phó bản ở trạng thái dị thường, xem ra chỗ bất thường chính là nơi này.

Trên đường đi tới Thẩm gia thôn lại nhìn thấy tòa nhà bỏ hoang, nói như vậy, Thẩm gia thôn chắc cũng không còn xa nữa?

Thẩm Thanh Thành đột nhiên nhớ tới khu nghĩa trang hoang lúc mới tiến vào phó bản.

Phía sau nhà cậu cũng có một nơi tương tự như vậy, gọi là sườn Âm Sơn.

Trên núi mặc dù chôn không ít người, nhưng tuyệt đối không nhiều như vậy, đó là con đường duy nhất đi vào Thẩm gia thôn.

Thì ra bây giờ Thẩm gia thôn đã biến thành như vậy sao, cậu đều đã quên.

Thẩm Thanh Thành cong môi cười tủm tỉm nói: "Xem ra di nguyện của sư phụ đã hoàn thành, chúng ta có thể đi du lịch vòng quanh thế giới rồi!"

"Năm đó thế nào?"

Lục Bích rũ mắt nhìn cậu, "Đừng nói dối."

Đang nghĩ ngợi làm sao để gạt đối phương, Thẩm Thanh Thành liền bị nghẹn lại: "Nếu em nói dối thì sao?

Anh định trừng phạt em thế nào?"

Cậu tiến đến bên tai nam nhân, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Phạt như vậy được không......"

Lục Bích nghe xong thiếu chút nữa bị Thẩm Thanh Thành làm bật cười, thấy cậu hạ quyết tâm không khai, đành phải nói bóng nói gió, "Cát lão ở trên sân thượng chính là ác quỷ kia phải không?"

Thẩm Thanh Thành gật đầu, "Hình như là vậy."

Lục Bích liền hiểu ra, thầm than một tiếng, đưa tay xoa tóc cậu.

Tất cả đều đã rõ ràng không phải sao?

Cát lão gọi Thẩm Thanh Thành là đại nhân, từ lời nói đến việc làm đều vô cùng cung kính, cho thấy năm đó khi xảy ra tranh chấp, Cát lão chiếm thế hạ phong.

Rốt cuộc ác linh được đề cập đến trong lời tiên tri chính là kẻ thắng cuộc theo nghĩa như vậy, trước khi chết, Thẩm Từ đã dặn dò di ngôn bảo Thẩm Thanh Thành giải quyết kẻ này, và đó cũng chính là bản thân cậu.

Thẩm Thanh Thành đã hứa sẽ hoàn thành di nguyện của sư phụ, vì thế, năm đó quả thật cậu đã cùng thứ gọi là lệ quỷ "đồng quy vu tận".

Trong lòng có bao nhiêu suy nghĩ, lời đến môi lại chỉ có hai chữ, Lục Bích: "Đi thôi."

Thẩm Thanh Thành: "?"

Lục Bích: "Đi du lịch vòng quanh thế giới."

Hai người cứ như vậy mai danh ẩn tích.

Người trong văn phòng làm việc thấy đã lâu rồi mà cả hai vẫn chưa quay lại, đoán rằng bọn họ không muốn cùng ác quỷ liều mạng nên đã bỏ trốn, đám người chửi ầm lên, một bên mắng chửi tung trời một bên lo sợ ác quỷ chuẩn bị xuất thế.

Thật ra tà linh vẫn luôn chưa từng xuất thế.

......

Đại Tần, Hàm Dương thị.

20 người tham gia chiến dịch phương hộp đang tiếp nhận kiểm tra, mọi người mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao về những gì đã xảy ra trong phó bản.

"Mẹ nó tôi cũng quá xui xẻo mà, thân phận lúc đầu là người điều khiển chính trong việc bắt giữ trường năng lượng trung tâm, sau đó thì sao?

Vì điều khiển lung tung nên đã bị bắt lại!"

"Lải nha lải nhải, lải nha lải nhải, đã ra nửa ngày rồi mà cứ nói hoài, xui xẻo cái rắm, rảnh quá thì ráng mà giữ sức đi, tiếp theo còn phải viết báo cáo nữa đó biết không?"

"Lão tử thích lải nhải đó, anh quản được tôi chắc, haizzz, mà anh đã trải qua mấy đoạn dữ liệu vậy?"

Mọi người cười ồ lên, liên tưởng đến đoạn đối thoại kinh điển khi "ăn cơm".

Sau tiếng cười, ai đó ngập ngừng lên tiếng: "Nhân tiện, hình như Lục đội vẫn chưa xuất hiện thì phải?"

"Thẩm Mỹ Nhân cũng vậy!"

"Nói không chừng lúc Thẩm Mỹ Nhân đi ra anh cũng không thấy được đâu," người này thần thần bí bí, đến thủ trưởng của bọn họ cũng không biết chuyện gì, "Bất quá Lục đội thật sự vẫn chưa ra."

Sắc mặt Nhạc Tùng Lâm và Trương Thiết đều không mấy tốt đẹp, hai người bọn họ là được Lục Bích đưa ra, đương nhiên có cảm tình sâu nặng với hắn nhất.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự lo lắng nơi đáy mắt đối phương.

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, bác sĩ cầm dụng cụ kiểm tra cất giọng nói: "Báo cho mọi người một tin tức tốt, tất cả ngồi yên đừng nhúc nhích nha, không lại làm hỏng dụng cụ thì toang."

"Lục đội của các người đang ở đây."

Mọi người lập tức theo tiếng nhìn về phía sau bác sĩ.

Đằng sau bác sĩ chính là nam nhân dáng người đĩnh bạt, Lục Bích.

Nhạc Tùng Lâm và Trương Thiết nhất thời kích động.

Trương Tĩnh Vũ đang bận nói chuyện phiếm nghe vậy thì huýt sáo, cười xấu xa lớn tiếng hỏi: "Lục đội, Mỹ Nhân nhà anh đâu rồi!"

Lục Bích đưa mắt gật đầu với mọi người, sau đó lạnh lùng liếc mắt nhìn người vừa hỏi, "Cậu nói xem."

Người bên cạnh cười nhạo một tiếng: "Trương Tĩnh Vũ à anh ngốc quá đi, người nhà của Lục đội đương nhiên đang ở nhà anh ấy rồi!"

Mọi người cười phá lên.

Tác giả có lời muốn nói:

Nội dung Mỹ Nhân tu luyện thành hình sẽ được đề cập ở phiên ngoại nha, phía dưới là truyện tiếp theo của tôi, nhân tiện giới thiệu mọi người một chút, rảnh thì mọi người hãy ghé ủng hộ nha moah moah
 
Back
Top Dưới