Ngôn Tình Cậu Mộ Muốn Tái Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 20: 20: Cô Ấy Nghịch Thiên Hơn Cả Trong Tưởng Tượng


Mộ Diễn Chi không trả lời Cố Thừa Viễn.

Cố Thừa Viễn càng nghĩ càng cảm thấy khó tin.

Bùi Thanh Thiển nói bố anh ta đích thân gửi lời mời phỏng vấn cho cô sao?Không thể nào!Bố anh ta là một người hà khắc đến mức gần như là b**n th**, tuyệt đối không thể coi trọng một người phụ nữ đã ở nhà làm nội trợ nhiều năm!Mặc dù rất chắc chắn! Nhưng trong lòng Cố Thừa Viễn vẫn có một giọng nói khe khẽ vang lên, ngộ nhỡ bố mình thật sự thích Bùi Thanh Thiển thì sao! Vì để lấy được đáp án, Cố Thừa Viễn bèn gọi thẳng cho bố.

Lúc chuông điện thoại vang lên, bố Cố đang làm việc trong văn phòng, nhìn lướt qua cái tên hiển thị trên màn hình, ấn nút nghe máy: "Chuyện gì?""Mẹ con nói, không có việc gì thì cũng phải thường xuyên gọi điện cho bố để bồi dưỡng tình cảm.

" Cố Thừa Viễn không đứng đắn chế giễu.

"Không có việc gì thì bố cúp máy đây.

" Gần đây công ty của bố Cố bộn bề trăm việc, căn bản không có thời gian nói mấy chuyện thừa thãi này với Cố Thừa Viễn.

Cố Thừa Viễn nghe thấy bố nói vậy thì lập tức lên tiếng: "Thật ra con có chuyện muốn hỏi bố.

"Bố Cố lãnh đạm nói: "Con nói đi.

""Con nghe nói bố gửi lời mời phỏng vấn cho Bùi Thanh Thiển?" Cố Thừa Viễn vừa hỏi xong thì lại chợt thấy hối hận.

Ngộ nhỡ chuyện này là giả, Bùi Thanh Thiển cố ý lừa anh ra, mà anh ta lại xen vào chuyện của bố! Chắc chắn bố sẽ cảm thấy anh ta quá l* m*ng.

"Con nghe ai nói?" Bố Cố mở bản hợp đồng trong tay ra.

Cố Thừa Viễn do dự một chút rồi nói: "Bùi Thanh Thiển.

""Cô ấy?" Bố Cố cảm thấy rất bất ngờ: "Sao cô ấy lại phải nói cho con biết?""! " Sao lại phải nói cho mình biết? Nghĩa là, chuyện này là thật?Cố Thừa Viễn lại càng cảm thấy khó tin: "Con không biết.

Nhưng mà bố, cô ta chỉ là một người bình thường mà thôi.

""Cô ấy bình thường?" Bố Cố hỏi ngược lại: "Có lẽ con chưa biết rõ về chuyện trước đây của cô ấy nhỉ?""Chuyện này và chuyện trước đây của cô ta thì liên quan gì đến nhau ạ?" Cố Thừa Viễn không hiểu.

Bố Cố không vui giải thích với anh ta: "Muốn biết thì con có thể lên internet tìm hiểu về cô ấy, bố tin sau khi con tìm hiểu xong thì sẽ hiểu rõ lý do bố coi trọng cô ấy.

"Đáp án của bố khiến Cố Thừa Viễn càng thêm nghi hoặc, anh ta lập tức mở giao diện tìm kiếm lên và nhập tên Bùi Thanh Thiển.

Toàn bộ kết quả hiện lên đều có một từ chủ chốt: Thiên tài.

Lúc cô lên tiểu học, là thiếu nữ thiên tài của trường, ngoài những môn học ra thì hầu hết những kỹ năng khác của cô cũng đạt điểm tối đa, là một học trò giỏi phát triển toàn diện các mặt Đức - Trí - Thể - Nghệ - Lao[1].

[1]Đức: đạo đức; Trí: trí tuệ; Thể: thể lực, thể thao; Nghệ: nghệ thuật; Lao: lao động.

Lên trung học, hầu như mỗi lần thi sát hạch đều đạt điểm tối đa, đương nhiên như vậy vẫn chưa hết, lúc rảnh cô còn tự học nhiều môn thuộc chương trình học của đại học.

Lên cấp ba, ai ai cũng chăm chỉ học tập, chỉ có cô thảnh thơi học hành, ung dung chơi đùa, tất cả mọi người đều cho rằng thành tích của cô sẽ bị tụt xuống, nhưng lần nào công bố điểm, điểm của cô cũng gần như là đạt tối đa! Sau khi lên đại học, các môn học chính và phụ của cô đều rất khó nhưng lần nào cô cũng dễ dàng đạt điểm cao nhất trường.

Mảng học tập rất xuất sắc, mà mảng làm việc cũng không kém chút nào.

Lên năm hai, cô làm việc bán thời gian cho một công ty thiết kế, vừa khéo lúc đó dự án mà cô làm phải dự thi, công ty bèn đăng ký cho cô, lúc đầu chỉ nghĩ là tham gia góp vui! Không ngờ cô lại đi thẳng vào vòng trong, chỉ trong nháy mắt đã loại bỏ được nhân tài chuyên nghiệp và giành được giải thưởng cao nhất trong nghề! Từ đó về sau, Bùi Thanh Thiển được các công ty lớn để mắt tới, trong suốt thời kỳ học tập, cô làm việc tại bốn công ty cùng một lúc với các ngành nghề khác nhau, nhưng cô vẫn có thể làm việc tại cả bốn công ty rất dễ dàng và lập nên những kỳ tích khiến ngay cả các chuyên gia trong ngành cũng phải cảm thán! Sau khi xem xong, Cố Thừa Viễn vẫn giữ nguyên trạng thái trợn mắt há mồm! Trên thế giới này thật sự có người nghịch thiên như thế sao?Sao trước đây anh ta lại không biết?Không đúng!Anh ta có biết!Cố Thừa Viễn chợt nhớ lại, năm năm trước, công ty có tuyển một nhân viên bán thời gian, và nhân viên này là do chính bố anh ta đích thân tuyển vào! Lúc đó mấy người trong công ty đều rất phản đối, cảm thấy bố phá lệ như thế thì chắc chắn sẽ tạo nên ảnh hưởng không tốt cho công ty.

Nhưng nhân viên bán thời gian này đã dùng hành động thực tế để vả vào mặt bọn họ.

Số tiền kiếm được từ dự án mà người đó tham gia cao hơn dự án cùng kỳ ít nhất là 50% thì không nói, hơn thế nữa là sau khi dự án hoàn thành còn nhận được trăm phần trăm đánh giá tốt mà bình thường khó đạt được.

Mọi người trong công ty đều rất ngạc nhiên, muốn dù thế nào cũng phải giữ nhân viên bán thời gian này lại! Nhưng sau khi đối phương làm xong dự án này liền rời đi.

Lúc đó anh ta còn cảm thấy thật khó hiểu, công ty đã đặt ra nhiều đãi ngộ cho người đó như vậy mà tại sao người đó lại muốn rời đi?Bây giờ, sau khi biết người kia chính là Bùi Thanh Thiển, tất cả nghi hoặc đều đã được làm rõ!.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 21: 21: Đừng Tưởng Cô Kết Hôn Với Anh Ấy Thì Anh Ấy Sẽ Yêu Cô!


Bùi Thanh Thiển từ chức chưa được bao lâu thì liền kết hôn với Mộ Diễn Chi.

Nói cách khác, Bùi Thanh Thiển từ chức là để kết hôn với Mộ Diễn Chi?Cố Thừa Viễn ôm trán.

Thảo nào lúc đó các thanh nhiên đều nói Bùi Thanh Thiển kết hôn với Mộ Diễn Chi vì tiền, nhưng các trưởng bối lại răn dạy bọn họ rằng không được nói lung tung.

Thì ra, từ lâu họ đã biết là Bùi Thanh Thiển không cần phải dựa vào bất kỳ kẻ nào mà vẫn có thể thoải mái tự kiếm thật nhiều tiền để nuôi bản thân! Trong siêu thị ở lầu dưới! Bùi Thanh Thiển đẩy chiếc xe đẩy nhỏ tới khu bán rau, chọn một ít rau xong lại đi đến khu bán thịt, chọn một ít thịt rồi chuẩn bị tính tiền.

Cô còn chưa đi đến quầy tính tiền thì một cô gái đột nhiên chặn cô lại.

Bùi Thanh Thiển ngước mắt, người đứng trước mặt cô không phải ai khác mà chính là Joanna.

Joanna mặc một cái váy màu đen bó sát làm cơ thể của cô ta trông càng thon dài, cân đối hơn, phối hợp với son môi màu đỏ sậm tạo nên lực sát thương vô cùng lớn.

Cô nhìn lướt qua Joanna một cái, định đi vòng qua người cô ta.

Nhưng Joanna vốn không cho cô cơ hội này mà dịch sang bên cạnh, ngoan cố chặn trước mặt Bùi Thanh Thiển.

Bùi Thanh Thiển vẫn rất ôn hòa: "Cô muốn nói gì với tôi à?""Đúng vậy.

" Joanna hất cằm, cao cao tại thượng nói: "Tôi tới để cảnh cáo cô, tôi và Mộ Diễn Chi đã lớn lên cùng nhau, là thanh mai trúc mã, hơn nữa anh ấy rất yêu tôi, tôi cũng rất yêu anh ấy!"Tình địch tới, bô lô ba la nhấn mạnh tình cảm của hai người họ, đúng là làm cho Bùi Thanh Thiển cảm thấy hoang mang, cô nhướng mày: "Thì sao?""Cho nên cô đừng có tưởng là cô kết hôn với anh ấy thì anh ấy sẽ yêu cô!" Joanna nghiến răng nghiến lợi nói.

Chắc chắn là do Bùi Thanh Thiển khích bác ly gián, nếu không thì Mộ Diễn Chi tuyệt đối sẽ không lạnh lùng với cô ta như vậy!Joanna nói: "Để tôi nói thật cho cô biết, nếu năm đó tôi không ra nước ngoài, cô tuyệt không kết hôn được với anh ấy đâu!""Đúng vậy.

" Bùi Thanh Thiển cười, đáp lời, nhưng trong đôi mắt ôn hòa kia không hề có chút ý cười nào: "Nhưng tiếc là năm đó cô đã ra nước ngoài, không phải sao?"Khóe môi cô cong lên, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ: "Chính cô đã tự tay tặng cơ hội kết hôn với Mộ Diễn Chi cho tôi!""Đó là do tôi có nỗi khổ tâm!" Joanna nói, bỗng nhiên tràn trề sức lực: "Loại người không có ước mơ, chỉ biết ở nhà làm nội trợ, ăn bám người khác như cô thì chắc chắn sẽ không biết ước mơ đáng quý như thế nào!""Vậy à?" Từ trước đến nay, Bùi Thanh Thiển luôn cảm thấy người có mơ ước rất đáng yêu, nhưng không hề cảm thấy làm nội trợ thì có gì kém cỏi.

Cô khẽ mím môi: "Tôi không biết ước mơ có đáng quý hay không, nhưng tôi biết, rõ ràng đã quyết định sẽ đính hôn với bạn trai, nhưng lại vì ước mơ mà mua vé máy bay ra nước ngoài ngay vào hôm tổ chức lễ đính hôn, để bạn trai lại một mình ngay trong buổi lễ là một! "Bùi Thanh Thiển chậm rãi nở nụ cười: "Hành động rất vô trách nhiệm.

""Anh ấy không để bụng chuyện này thì cô có tư cách gì mà nói tôi vô trách nhiệm?" Joanna bị đâm trúng nỗi đau, nhất thời trở nên rất gay gắt, cứ như là bị người ta đạp trúng đuôi vậy.

Bùi Thanh Thiển vẫn điềm tĩnh lạnh lùng nói: "Nếu như anh ấy thật sự không để bụng thì cũng sẽ không nhất thời quyết định kết hôn! "Joanna cũng hiểu rõ chuyện này, cô ta nghe thấy Bùi Thanh Thiển nói thế thì tròng mắt lập tức chuyển động qua lại! "Còn nữa! " Bùi Thanh Thiển tiến lên một bước, mặt đối mặt với Joanna, nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Theo đuổi ước mơ thành công và trở về thì mới có tư cách nói là mình trả giá vì ước mơ, còn cô! "Cô nhìn Joanna một lượt từ trên xuống dưới rồi chán ghét bổ sung tiếp nửa câu còn lại: "Chẳng qua chỉ là rác rưởi bị vũ đoàn đào thải mà thôi.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 22: 22: Cô Xứng Với Cái Danh Hiệu Cô Mộ Này Sao


Mặt Joanna đỏ lên, giơ tay lên định tát Bùi Thanh Thiển: "Cô nói lung tung gì vậy hả?"Bùi Thanh Thiển bắt cánh tay Joanna lại: "Sau khi trúng tuyển, không học hành không luyện tập, trở thành người đầu tiên bị vũ đoàn khai trừ! "Joanna vội vã quan sát bốn phía, sau khi xác định được là xung quanh không có ai thì mới thở phào nhẹ nhõm một cái.

Rốt cuộc tại sao Bùi Thanh Thiển lại biết được việc này?"Nhưng cô vẫn không thèm quan tâm và cho rằng mình vẫn còn đường lui.

" Bùi Thanh Thiển khinh thường buông cánh tay Joanna ra: "Bởi vì cô cho rằng sau khi về nước, ít nhất là vẫn còn Mộ Diễn Chi làm hậu thuẫn, nhưng tôi muốn mời cô hiểu rõ một chút! "Joanna trừng mắt với Bùi Thanh Thiển: "Cái gì?""Trên thế giới này, không có con đường nào là dễ đi.

" Bùi Thanh Thiển đi vòng qua Joanna: "Cứ cho là tôi và Mộ Diễn Chi ly hôn, rồi cô kết hôn với Mộ Diễn Chi thì sao chứ.

"Cô bước vài bước rồi quay đầu lại, nhìn vào Joanna: "Loại phụ nữ dốt đặc cán mai, kiến thức hạn hẹp như cô thật sự xứng với cái danh hiệu cô Mộ này sao?""Bùi Thanh Thiển!" Joanna tức đến mức giậm chân: "Cướp bạn trai của người khác mà còn mặt dày chạy đến trước mặt người ta diễu võ dương oai! ""Đầu tiên.

" Bùi Thanh Thiển ngắt lời Joanna: "Sau khi hai người chia tay thì tôi và anh ấy mới kết hôn, lúc đó anh ấy đang độc thân, chẳng phải là bạn trai của ai hết, cho nên không có chuyện gọi là cướp bạn trai người khác.

"Joanna nghẹn họng.

Bùi Thanh Thiển liếc nhìn Joanna: "Thứ hai, những lời mà tôi nói vừa nãy đều là sự thật.

"Joanna nhìn bóng lưng Bùi Thanh Thiển rời đi, tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt.

Bùi Thanh Thiển trả tiền xong bèn xách túi nguyên liệu quay về, vừa đi đến trước cửa nhà thì liền thấy Mộ Diễn Chi đang đứng trước cửa.

Cô thật sự không ngờ ngày đầu tiên sau khi cô dọn ra khỏi nhà, anh lại đến tìm cô, vốn dĩ cô đã lấy chìa khóa nhà ra rồi, nhưng vừa thấy thế thì lại nắm chiếc chìa khóa lại trong lòng bàn tay: "Sao anh lại tới đây?""Nghe nói em định nấu cơm trưa.

" Mộ Diễn Chi thiếu tự nhiên trả lời: "Vừa khéo tôi chưa ăn nên muốn tới đây ăn cơm.

""Tôi chỉ mua đủ nguyên liệu để nấu cho hai người thôi.

" Nếu đã quyết định kết thúc thì Bùi Thanh Thiển không có ý định tiếp tục dây dưa với Mộ Diễn Chi nữa, cô nâng cao túi đựng nguyên liệu cho Mộ Diễn Chi xem để chứng minh mình không nói dối: "Cho nên rất xin lỗi, không thể giữ anh ở lại ăn trưa được.

""Nhưng tôi đói.

" Mộ Diễn Chi nhìn chằm chằm Bùi Thanh Thiển.

Bùi Thanh Thiển cảm thấy buồn cười, người có thân phận như cậu Mộ thì cho dù đi đâu, muốn ai nấu cơm cho anh thì có lẽ đối phương cũng đều rất bằng lòng.

Tuyệt đối không để anh bị đói.

Cô biết rõ ý tứ của Mộ Diễn Chi, nhưng lại cố tình xuyên tạc: "Vừa nãy tôi gặp Joanna ở siêu thị dưới lầu.

""Cô ấy quấy rối em à?" Mộ Diễn Chi căng thẳng hỏi.

Bùi Thanh Thiển lắc đầu: "Tôi chỉ muốn nói cho anh biết là, cô ta cũng đang mua thức ăn, chắc chắn là định về nấu cơm trưa, anh đã đói như vậy rồi thì chi bằng bảo cô ta nấu cơm cho anh đi?""! " Anh đã nói đến mức này rồi mà Bùi Thanh Thiển vẫn từ chối, đúng thật là khiến cho người từ nhỏ đã sống cô quạnh, không giỏi ăn nói như Mộ Diễn Chi không biết phải phản bác như thế nào.

Anh nhìn Bùi Thanh Thiển, đang nghĩ ngợi phải làm sao thì Bùi Thanh Thiển mới mời mình đi vào, thì Bùi Thanh Thiển đã mở cửa phòng đi vào.

Mộ Diễn Chi không muốn bị nhốt ở ngoài cửa, lập tức theo sau.

Bùi Thanh Thiển xoay người định đóng cửa, lại nhìn thấy cơ thể Mộ Diễn Chi đã tiến vào được một nửa, cô lịch sự cười hỏi: "Anh còn có việc gì à?"Mộ Diễn Chi lắc đầu: "Không.

"Bùi Thanh Thiển tiếp tục khách sáo: "Vậy anh có thể đi về được rồi.

"Mộ Diễn Chi không trả lời, nhưng vẫn đứng yên ở đó, dùng hành động để cho thấy lập trường của mình.

Bùi Thanh Thiển cảm thấy hơi đau đầu: "Rốt cuộc anh có biết là chúng ta sắp ly hôn rồi không?".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 23: 23: Xin Anh Hãy Giữ Khoảng Cách Với Tôi


Mộ Diễn Chi ừ một tiếng nhưng vẫn không định rời đi.

Bùi Thanh Thiển tiếp tục mỉm cười: "Nếu đã biết rồi thì anh nên giữ khoảng cách với tôi!""Tôi muốn sau khi ăn cơm xong rồi thì sẽ giữ khoảng cách với em.

" Mộ Diễn Chi nghiêm túc trả lời.

Lập trường của anh vô cùng kiên định, đến nỗi tuy Bùi Thanh Thiển muốn phản bác nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu, cô nhìn Mộ Diễn Chi, giống như là muốn nhìn thấu suy nghĩ của anh thông qua biểu cảm của anh.

Nhìn một hồi, cuối cùng cô phát hiện làm như vậy thật là phí công.

Bởi vì trên khuôn mặt vô cảm của Mộ Diễn Chi vốn chẳng có chút biểu cảm nào.

Bùi Thanh Thiển há mồm nhưng không biết nên nói cái gì.

Ngay lúc hai người đang giằng co, một giọng nói bất cần bỗng nhiên vang lên.

"Sao cậu lại tới đây?"Cố Thừa Viễn đứng bên cạnh Bùi Thanh Thiển, cánh tay ôm lấy eo của Bùi Thanh Thiển, giọng nói vô cùng thân thiết: "Nhưng mà Thanh Thiển à, khách đã tới tận nhà rồi, sao lại chặn người ta ngoài cửa thế.

"Bùi Thanh Thiển liếc Cố Thừa Viễn một cái rồi đánh vào tay anh ta: "Đang ở trong nhà, không cần diễn kịch nữa đâu.

"Cô thật sự không muốn nói chuyện với hai người kia, bèn xoay người và xách túi nguyện liệu đi vào phòng bếp nấu cơm.

Cố Thừa Viễn nhìn thoáng qua bàn tay bị đánh của mình và nhíu mày một cái, sau đó thờ ơ hoan nghênh Mộ Diễn Chi: "Vào đi.

"Mộ Diễn Chi đi thẳng vào phòng khách, chỉ là gương mặt vẫn đen như đít nồi.

Cố Thừa Viễn ngồi xuống cái ghế sô pha bên cạnh, hỏi Mộ Diễn Chi: "Khát không? Khát thì tôi rót nước cho cậu nhé?""Vừa nãy cô ấy cũng nói rồi đấy, ở đây chỉ có ba người chúng ta, không cần diễn kịch đâu.

" Mộ Diễn Chi nhấn mạnh, anh cũng biết vì sao, nhưng khi nhìn thấy Cố Thừa Viễn tỏ ra là chủ nhà anh vẫn rất khó chịu.

"Mộ Diễn Chi.

" Cố Thừa Viễn bắt chéo hai chân, nghiêm túc nhìn anh.

Mộ Diễn Chi nhìn thoáng qua phòng bếp: "Hử?""Cậu có phát hiện trạng thái của cậu bây giờ có gì đó không đúng không?" Cố Thừa Viễn hỏi.

Lúc trước đã nói, Bùi Thanh Thiển phải cùng diễn kịch với anh ta, Mộ Diễn Chi cũng đồng ý! Nhưng bây giờ, anh ta còn chưa làm gì quá đáng, chỉ mới tỏ ra là chủ nhà mà sắc mặt Mộ Diễn Chi đã khó coi như vậy! Cố Thừa Viễn hoài nghi, cứ tiếp tục diễn như vậy, rất có thể Mộ Diễn Chi cảm thấy anh ta và Bùi Thanh Thiển thật sự có gì đó với nhau nên mới khó chịu với anh ta như vậy.

Mộ Diễn Chi không hiểu hỏi: "Có sao?""Tất nhiên.

" Mấy chuyện tình cảm yêu đương này đều là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, Cố Thừa Viễn chầm chậm nói: "Rõ ràng đã quyết định ly hôn, nhưng lại để ý tới từng hành động của Bùi Thanh Thiển! "Mộ Diễn Chi được Cố Thừa Viễn nhắc nhở, cuối cùng cũng phát hiện mình có gì đó không đúng, anh quay lại nhìn Cố Thừa Viễn.

Cố Thừa Viễn cầm lon cà phê trên bàn lên, uống một hớp, mùi vị chất lượng kém khiến anh ta không tự chủ được mà nhíu mày: "Cậu không cảm thấy lập trường của cậu thật kỳ quái sao?""Không.

" Mộ Diễn Chi trầm mặt trả lời.

Là một người chồng, việc anh thấy khó chịu khi chứng kiến vợ mình và người đàn ông khác thân thiết với nhau là chuyện rất bình thường.

Cố Thừa Viễn cà lơ phất phơ nhếch khóe môi lên, anh ta cảm thấy Mộ Diễn Chi thật sự hết chữa nổi rồi! Thích người ta mà chính bản thân mình lại không biết.

Nổi máu ghen mà còn cho rằng là đương nhiên!Anh ta nghĩ mình cần phải đánh thức Mộ Diễn Chi: "Không? Vậy cậu có muốn ly hôn với Bùi Thanh Thiển và hợp lại với Joanna không?""! " Mộ Diễn Chi bị hỏi khó.

Cố Thừa Viễn có thể nhìn ra Mộ Diễn Chi rất xoắn xuýt: "Nếu như cậu không muốn ly hôn thì hãy cắt đứt hoàn toàn với Joanna đi.

Còn nếu cậu vẫn còn thích Joanna thì tôi đề nghị cậu đừng dây dưa gì với Bùi Thanh Thiển nữa.

""Nhưng thế nào thì được coi là thích?" Mộ Diễn Chi nhìn Cố Thừa Viễn.

Cố Thừa Viễn có rất nhiều bạn gái, nhưng thật tâm yêu đương thì chẳng được mấy người, như thế cũng đã đủ để anh ta truyền thụ kinh nghiệm cho Mộ Diễn Chi: "Chính là lúc ở cùng với cô ấy thì rất vui vẻ, sau khi xa nhau thì lại rất nhớ.

"Mộ Diễn Chi nghiêm túc phân tích lúc anh và Bùi Thanh Thiển ở chung! Cố Thừa Viễn lại nhấn mạnh: "Lúc mới bắt đầu, nghĩ đến chuyện được gặp cô ấy thì sẽ căng thẳng, tim đập rộn lên.

"Trạng thái như vậy chỉ từng xuất hiện trước khi Joanna ra nước ngoài, lúc muốn gặp Joanna! Mộ Diễn Chi nghĩ lại, lẽ nào người anh thích là Joanna?"Chắc là trong lòng cậu cũng đã có đáp án cho câu hỏi tâm trạng cậu sẽ trở nên như thế với ai rồi nhỉ!?" Cố Thừa Viễn chỉ có thể nhắc nhở tới đây: "Nếu như là Bùi Thanh Thiển! ""Không phải cô ấy.

" Mộ Diễn Chi cắt ngang.

Cố Thừa Viễn hỏi: "Là Joanna?"Bùi Thanh Thiển đang đứng trong phòng bếp nghe thấy đáp án này thì nở nụ cười.

Đáp án này thật sự không bất ngờ chút nào.

.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 24: 24: Em Là Một Bà Nội Trợ Đi Xin Việc Thì Chắc Chắn Sẽ Không Có Ai Muốn Nhận Em


Mộ Diễn Chi len lén nhìn thoáng qua phòng bếp.

Bùi Thanh Thiển đã rửa sạch rau, bây giờ đang thái rau, chẳng mấy chốc đã thái xong.

Trong lòng anh bỗng nhiên có chút mất mát, cúi đầu: "Đúng vậy.

""Nếu vậy thì tốt nhất là cậu nhanh chóng chia tay với Bùi Thanh Thiển đi.

" Cố Thừa Viễn nhắc nhở, làm như vậy thì dù là đối với cậu ấy hay là đối với Bùi Thanh Thiển thì cũng có thể hạ mức độ tổn thương xuống thấp nhất.

Mộ Diễn Chi không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình lúc này, chẳng có chút vui vẻ mà còn buồn buồn! Trầm mặc hồi lâu, anh mới nói: "Ừ.

"Sau khi hai người kết thúc cuộc nói chuyện, Bùi Thanh Thiển cũng đã nấu cơm xong, bèn bưng thức ăn ra bàn ngoài phòng khách, gọi hai người họ: "Qua ăn cơm đi.

""Hôm nay có món gì vậy?" Mộ Diễn Chi hỏi.

"Thịt bằm xào ớt xanh, tôm luộc, rau cải và canh cà chua trứng.

" Bùi Thanh Thiển xới trước cho hai người họ một bát cơm, sau đó lại xới cho mình một bát.

Cô vùi đầu vào ăn cơm, tỏ ra vẻ từ chối nói chuyện.

Mộ Diễn Chi ngồi đối diện với cô, nhìn cô gái đã từng rất dịu dàng tao nhã, ăn nói khéo léo, trang nhã, bây giờ cô ngồi trước mặt mình mà lại không chịu nói một câu nào với anh khiến trong lòng anh rất khó chịu, bèn chủ động tìm đề tài nói chuyện: "Vợ! "Bùi Thanh Thiển bình tĩnh ngắt lời anh: "Chỉ vài ngày nữa là chúng ta đã lấy đơn ly hôn rồi, sau này anh cứ gọi thẳng tên tôi đi!"Nhưng Mộ Diễn Chi lại không muốn gọi thẳng tên cô, bèn cố tình đổi sang chủ đề khác: "Tôi nghe nói em đang tìm việc làm à?""Ừ.

" Bùi Thanh Thiển gật đầu, múc cho mình một bát canh cà chua trứng, nhấp nhẹ một ngụm, cảm thấy độ nóng đã ổn, bèn liên tục ăn thêm vài ngụm nữa.

"Sao không nộp hồ sơ vào tập đoàn Mộ thị?" Mộ Diễn Chi nghĩ, chắc chắn sau khi ly hôn sẽ không thể gặp cô được nữa.

Nếu như có thể thuyết phục Bùi Thanh Thiển làm việc cho công ty mình thì họ sẽ có cơ hội gặp nhau.

Anh cũng không cần ngày nào cũng vắt óc tìm lý do để được gặp Bùi Thanh Thiển.

"Không thích hợp.

" Bùi Thanh Thiển thẳng thắn trả lời: "Đã ly hôn rồi mà còn làm việc với nhau thì sẽ khiến mối tình đầu của anh hiểu nhầm.

""Cô ấy không thế đâu!" Mộ Diễn Chi thốt ra.

Bùi Thanh Thiển buồn cười nói: "Phụ nữ vốn rất nhạy cảm, có đôi khi ngoài miệng nói không thèm để bụng nhưng thật ra trong lòng lại rất chú ý.

""Vậy em thì sao?" Mộ Diễn Chi nhìn chằm chằm Bùi Thanh Thiển.

Mình?Bàn tay đang cầm bát canh của Bùi Thanh Thiển chợt khựng lại: "Tôi không có tư cách đấy.

"Trái tim chợt nhói lên như bị kim châm, ánh mắt Mộ Diễn Chi né tránh: "Em là vợ của tôi, nếu như ngay cả em mà cũng không có tư cách để bụng thì ai có chứ?""Người anh yêu.

" Bùi Thanh Thiển đã ăn cơm xong, nhìn đồng hồ trên tay một chút, bây giờ là mười hai giờ rưỡi! "Nhưng việc cô ấy có để ý hay không cũng không quan trọng!" Mộ Diễn Chi cố ý chuyển qua đề tài này: "Em tới công ty để làm việc chứ đâu phải để yêu đương với tôi.

"Bùi Thanh Thiển cười nói: "Nếu là làm việc thì cho dù làm ở công ty nào cũng không khác gì nhau nhỉ!?""Đương nhiên là khác!" Mộ Diễn Chi nghiêm túc trả lời: "Em đã ở nhà làm nội trợ năm năm, bây giờ đi xin việc, chắc chắn không có công ty nào muốn nhận em.

""Không thử thì làm sao biết được?" Bùi Thanh Thiển không định giải thích nhiều với Mộ Diễn Chi, sau này, cho dù là chuyện công việc hay sinh hoạt thì cũng đều là chuyện cá nhân của cô.

Cô muốn tự mình xử lý.

Bùi Thanh Thiển vẫn luôn tự hiểu rõ: "Biết đâu tôi lại được nhận.

""Nhưng lỡ không được nhận thì cuộc sống sau này của em phải làm sao?" Mộ Diễn Chi quan tâm nói: "Em không cần phải tỏ ra mạnh! ""Vậy thì cũng là chuyện cá nhân của tôi.

" Bùi Thanh Thiển lãnh đạm từ chối ý tốt của anh.

Mộ Diễn Chi thấy Bùi Thanh Thiển tỏ ra xa cách như thế thì tim đập mạnh một hồi lâu, cuối cùng ấp úng lên tiếng: "Nếu vậy thì tôi cũng không tiện tiếp tục khuyên em nữa.

""Ừ.

" Bùi Thanh Thiển đáp lời cho có lệ.

Mộ Diễn Chi nói tiếp: "Nhưng nếu em không có tiền tiêu thì có thể liên hệ với tôi! ".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 25: 25: Chẳng Thèm Để Ý Đến Anh


"Không cần.

" Bùi Thanh Thiển xoa mi tâm: "Tôi không thiếu tiền.

""Dù sao ly hôn cũng không chia tiền cho em, tôi giúp em một chút coi như là bồi thường.

" Mộ Diễn Chi rất sợ cô sẽ tự xoay xở khi gặp phải khó khăn, bèn cuống quít bổ sung.

Từ trước đến nay, tác phong làm việc của anh luôn rất quyết đoán tỉnh táo, nhưng kể từ khi gặp Bùi Thanh Thiển dường như đã hoàn toàn thay đổi.

"! " Bùi Thanh Thiển hoàn toàn không muốn tiếp tục nói về đề tài này nữa.

Trước đây, lúc Mộ Diễn Chi nhắc đến chuyện ly hôn, cô cảm thấy đây là chuyện tất yếu, bởi vì Mộ Diễn Chi thích Joanna.

Cô cũng có thể hiểu chuyện Mộ Diễn Chi yêu cầu cô không được hưởng tài sản sau khi ly hôn, dù sao, việc kết hôn với người mình không thích suốt năm năm cũng đã là một loại dày vò, không muốn cho đối phương một xu nào cũng rất hợp tình hợp lý.

Sau đó, Mộ Diễn Chi lại bảo cô thừa nhận đã đi quá giới hạn, đồng thời phối hợp diễn kịch với bạn của anh, cô không muốn làm, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Bởi vì cô biết thể diện của anh đại diện cho giá cổ phiếu của tập đoàn Mộ thị, chỉ cần anh vẫn giữ được thể diện thì cho dù hai người ly hôn cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến tập đoàn Mộ thị!.

Có thể nói, từ lúc Mộ Diễn Chi đưa ra đơn ly hôn cho tới bây giờ, cô gần như đã nhượng bộ từng bước vì Mộ Diễn Chi và nhà họ Mộ sau lưng anh! Nhưng Mộ Diễn Chi lại đột nhiên nói có thể cho cô tiền?Bùi Thanh Thiển cảm thấy rất đau đầu: "Nếu như tôi muốn được bồi thường thì sẽ không thể đáp ứng được điều khoản tôi không được hưởng tài sản.

""Vậy chúng ta sửa lại điều khoản đấy!" Mộ Diễn Chi không nghĩ ngợi gì mà lập tức nói.

Bùi Thanh Thiển nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mộ Diễn Chi, dừng một chút rồi nói tiếp: "Anh nghĩ lại thật kỹ xem ý tôi nói là gì.

"Mộ Diễn Chi hậu tri hậu giác nhận ra là mình đã hiểu lầm lời nói của Bùi Thanh Thiển, lập tức xin lỗi: "Xin lỗi.

""Không có gì.

" Bùi Thanh Thiển chỉ muốn đuổi người ra ngoài: "No chưa?"Cố Thừa Viễn đặt bát xuống: "No rồi.

"Bùi Thanh Thiển không hỏi Mộ Diễn Chi mà nói: "Nếu vậy thì hai người đi được rồi, chiều nay tôi còn phải đi phỏng vấn.

""Tôi đưa em đi.

" Mộ Diễn Chi tự tiến cử.

"Không cần.

" Bùi Thanh Thiển không muốn tiếp tục giữ liên lạc với Mộ Diễn Chi, sau khi thu dọn bát đũa xong bèn đưa vào nhà bếp rửa.

Mộ Diễn Chi không ngờ mình lại bị từ chối, nhất thời cảm thấy mất mát.

Cố Thừa Viễn đứng dựa vào bên cạnh, hứng thú đánh giá hai người bọn họ.

Rõ ràng là Bùi Thanh Thiển thầm mến Mộ Diễn Chi, mà trái tim Mộ Diễn Chi cũng đã có chủ, nhưng bây giờ hai người bọn họ lại thể hiện ra như là Mộ Diễn Chi theo đuổi Bùi Thanh Thiển, còn Bùi Thanh Thiển lại chẳng thèm để ý đến! Anh ta bóp cằm mình, cuối cùng nhìn về phía Mộ Diễn Chi.

Quan trọng nhất là, người anh em này còn nói chắc như đinh đóng cột là mình thích Joanna.

Anh ta vô cùng nghi ngờ, rằng người anh em này thật sự biết thích là gì không?Bùi Thanh Thiển dọn dẹp xong, hai người kia vẫn chưa rời đi, theo lý thuyết, khi có người tới nhà làm khách thì chủ nhà không thể đuổi khách đi.

Nhưng hôm nay cô thật sự có việc bận, bèn đi thẳng vào phòng ngủ thay một chiếc váy công sở màu đen, đeo một chiếc túi màu trắng và đi giày cao gót cùng màu, sau đó nói với hai người: "Đi thôi, tôi phải đi phỏng vấn rồi.

"Đây là lần đầu tiên Mộ Diễn Chi thấy Bùi Thanh Thiển mặc theo phong cách này, cô gái tràn đầy dịu dàng mặc bộ váy công sở lên người càng tăng thêm vẻ nữ tính, từng bước đi như mang theo cả cơn gió.

Anh cảm thấy có chút mê mẩn, trong lúc nhất thời không thể dời ánh mắt đi chỗ khác.

"Mộ Diễn Chi.

" Bùi Thanh Thiển đi ra tới cửa, thấy Mộ Diễn Chi vẫn còn đứng trong nhà thì bất đắc dĩ gọi anh.

Lúc này Mộ Diễn Chi mới hồi phục tinh thần lại và lập tức đi ra.

Bùi Thanh Thiển khóa phòng cẩn thận.

Lúc xuống lầu, hai người đều muốn tiễn cô, hơn nữa đều có lý do chính đáng.

Nhưng Bùi Thanh Thiển lại không để cho ai trong hai người họ tiễn, sau khi từ chối bọn họ, cô gọi một chiếc taxi đi tới công ty đầu tiên.

Chiều hôm nay tổng cộng có bốn cuộc phỏng vấn, Bùi Thanh Thiển thầm tính là mỗi cuộc phỏng vấn đại khái mất khoảng ba mươi phút đến một tiếng, như vậy thì đến sáu giờ chiều, mọi người tan làm, cô cũng kết thúc phỏng vấn.

.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 26: 26: Cuộc Gọi Của Em Trai


Nhưng kế hoạch tiến hành cũng không được thuận lợi lắm, lúc phỏng vấn ở công ty thứ nhất, người phỏng vấn hỏi tên và chuyên ngành của cô, sau khi biết là trái ngành thì liền thẳng tay loại cô.

Cuộc phỏng vấn tại công ty thứ nhất kết thúc quá sớm, cô đi thẳng tới công ty thứ hai, cuộc phỏng vấn ở công ty thứ hai thuận lợi hơn so với công ty thứ nhất.

Đối phương không nói gì đến vấn đề chuyên ngành, cũng không để ý đến chuyện cô ở nhà làm nội trợ mấy năm mà chỉ bảo cô chờ kết quả.

Sau khi phỏng vấn, cuối cùng có hai công ty sau bảo cô ngày mai đi làm.

Phỏng vấn xong, về nhà, Bùi Thanh Thiển nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc nên vào công ty nào.

Hai công ty này, một công ty đang làm một dự án mà hiện tại cô đang cảm thấy hứng thú nhất, một công ty khác thì là công ty cao cấp, hơn nữa còn cho cô quyền phát biểu tương đối lớn.

Ngay lúc cô còn đang suy nghĩ, thì có một số lạ gọi tới, cô thuận tay ấn nghe: "Alo?""Chị, em đây, Bùi Thanh Mạch.

" Giọng nói có chút thận trọng e dè của một cậu thiếu niên vang lên.

Từ sau khi cô kết hôn, em trai rất ít khi liên hệ với cô, không ngờ bây giờ lại gọi điện thoại cho cô, quả thật cũng khiến cô hơi bất ngờ.

Bùi Thanh Thiển cười hỏi: "Làm sao vậy?""Chị đến trường học một chuyến được không ạ?" Bùi Thanh Mạch không được tự nhiên hỏi.

"Bây giờ?" Bùi Thanh Thiển đại khái cũng đã đoán được lý do.

Bùi Thanh Mạch biết Bùi Thanh Thiển đồng ý tới thì thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, tốt nhất là chị và anh rể cùng đến ạ.

""Anh ấy bận làm việc, chắc là mình chị tới thôi.

" Tạm thời, Bùi Thanh Thiển chưa định nói cho người nhà biết chuyện cô sắp ly hôn.

Trước khi cô kết hôn, bố mẹ đã nhắc nhở cô, gả vào nhà giàu không tốt, bảo cô hãy suy nghĩ thật kỹ.

Nhưng lúc đó cô thật sự rất thích Mộ Diễn Chi nên không thèm nghe theo lời phản đối của bố mẹ, khăng khăng kết hôn với Mộ Diễn Chi.

Nhưng cũng may, kể từ sau khi hai người kết hôn, lần nào Mộ Diễn Chi cùng về nhà với cô cũng thể hiện rất tốt, bởi vì thế mà bố mẹ đã thay đổi cái nhìn với nhà giàu! Bố mẹ đã coi Mộ Diễn Chi như con trai ruột, nếu như bây giờ tùy tiện nói cho bố mẹ biết chuyện họ muốn ly hôn! Bùi Thanh Thiển lo bố mẹ không thể chấp nhận nổi chuyện này! "Chị!" Bùi Thanh Mạch sốt ruột nói: "Chuyện này cho dù chị tới thì cũng không giải quyết được, nhất định phải bảo anh rể tới mới được.

""Em phạm phải chuyện rất nghiêm trọng à?" Bùi Thanh Thiển hỏi thẳng.

Bùi Thanh Mạch không dám nói tiếp: "Chờ chị và anh rể tới đây rồi sẽ biết!"Bùi Thanh Thiển còn chưa kịp hỏi tiếp thì Bùi Thanh Mạch đã cúp điện thoại.

Nghe thấy tiếng tút tút vang lên, Bùi Thanh Thiển chỉnh đốn lại rồi gọi xe đi thẳng tới trường học.

Lúc này đã nghỉ được một lúc lâu, ngoại trừ vài người đang chơi bóng rổ trong sân thể dục ra thì gần như trong sân trường chẳng có ai.

Cô đi lên tầng 3, đúng lúc giáo viên và Bùi Thanh Mạch đang đứng trước cửa đợi cô, cô vừa đi qua, Bùi Thanh Mạch lập tức hỏi: "Chị, anh rể đâu?""Anh ấy không đến.

" Bùi Thanh Thiển quan sát cậu nhóc trước mặt, đã lâu không gặp, thằng bé đã cao hơn trước nhiều, chí ít cũng cao hơn cô cả một cái đầu.

Khuôn mặt cũng nảy nở không ít, bây giờ mi thanh mục tú, trông cũng khá đẹp trai.

Bùi Thanh Thiển thân thiết hỏi: "Làm sao, có vấn đề gì, mà chị không giải quyết được?"Bùi Thanh Mạch không được tự nhiên nói: "Em đắc tội với một đứa con nhà giàu trong trường.

"Cậu nhóc nói xong, chủ nhiệm lớp cũng đi tới nói rõ: "Cái đứa con nhà giàu kia nổi tiếng ở trong trường là không nên dây vào, lại còn hay bắt nạt kẻ yếu, vì gia đình có điều kiện tốt hơn nhà các bạn khác, ương bướng chết đi được.

"Bùi Thanh Thiển giờ mới hiểu được lý do Bùi Thanh Mạch bảo cô gọi Mộ Diễn Chi tới.

Chủ nhiệm lớp nói tiếp: "Nếu nhà bạn nào không có chỗ dựa thì có thể sẽ bị nó dày vò đến chết! ""Cậu ta đâu?" Bùi Thanh Thiển nhìn xung quanh, dường như không có ai.

Chủ nhiệm lớp nói: "Đi gặp hiệu trưởng ra mặt giúp nó rồi.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 27: 27: Không Coi Ai Ra Gì


Dám nói chuyện này với hiệu trưởng chứng tỏ đối phương rất chắc chắn rằng Bùi Thanh Mạch không có gia thế chống lưng.

Bùi Thanh Thiển tò mò hỏi: "Hiệu trưởng cũng muốn nhúng tay vào chuyện này?""Không.

" Chủ nhiệm lớp thẳng thắn nói: "Nhưng hiệu trưởng cũng không thể chọc vào nó, cho nên chắc chắn hiệu trưởng sẽ lảng tránh chuyện này, sau đó tìm một người khác tới xử lý chuyện này.

""Thầy có biết hiệu trưởng sẽ tìm người nào không?" Bùi Thanh Thiển hỏi.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Chủ nhiệm lớp lắc đầu: "Chắc là ai đó trong trường.

"Sau khi biết chuyện này, giáo viên nào rời đi được đã đi hết rồi, hiện tại trong trường học chẳng còn bao nhiêu người nữa.

Bùi Thanh Thiển khẽ mím môi.

Không xác định được người đối phương tìm là ai thì cũng không thể nghĩ ra cách đối phó trong một thời gian ngắn được.

Hiện tại cũng chỉ có thể yên lặng theo dõi mà thôi.

Bầu không khí trở nên đè nén.

"Này!"Một giọng nam hống hách chợt truyền đến từ một nơi gần đó.

Ba người không hẹn mà cùng quay đầu thì thấy một cậu nhóc kiêu ngạo ương bướng, nhuộm tóc màu xanh lục, hai tay để trong túi quần, cà lơ phất phơ đi về phía họ: "Ông là chủ nhiệm của Bùi Thanh Mạch à?"Chủ nhiệm lớp gật đầu: "Đúng vậy.

"Thiếu niên ghét bỏ nói: "Lúc này trong trường học chẳng còn giáo viên nào, chỉ còn ông thôi, chuyện này chắc chắn sẽ giao cho ông xử lý!"Cậu ta nói xong tình huống hiện tại thì vội vàng cảnh cáo: "Nhưng ông đừng tưởng ông là chủ nhiệm của Bùi Thanh Mạch thì có thể bảo vệ cho nó! Ngày hôm nay ông nhất định phải cho tôi một lời giải thích hợp lý!"Chủ nhiệm lớp bó tay toàn tập, sớm biết thế thì ông ấy cũng rời đi luôn rồi! "Hửm?" Bùi Thanh Thiển hỏi cậu nhóc: "Cậu muốn giải thích cái gì?""Em trai cô đánh tôi.

" Cố Tư ôm cánh tay: "Tôi muốn ngày mai em trai cô phải xin lỗi tôi ngay trước mặt tất cả mọi người.

""Tại sao em lại đánh cậu ta?" Bùi Thanh Thiển hỏi Bùi Thanh Mạch.

Bùi Thanh Mạch không được tự nhiên nói: "Nó đáng ăn đòn!"Cố Tư cười khẩy: "Đáng ăn đòn? Sao tao lại thấy mày đáng ăn đòn hơn tao ấy nhỉ?""Rốt cuộc là có chuyện gì?" Bùi Thanh Thiển thật sự không chịu nổi việc hai người này mới vừa gặp mặt đã cãi nhau.

Cố Tư liếc Bùi Thanh Thiển: "Mày nó cho chị mày biết đi.

"Bùi Thanh Mạch không nói.

Cố Tư hất cằm: "Mày không nói thì để tao nói.

""Nói đi.

" Bùi Thanh Thiển chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

Cố Tư liếc mắt: "Em trai cô yêu đương trong trường, lại còn làm người ta lớn bụng, người ta muốn nó chịu trách nhiệm nhưng nó không chịu, tôi thấy ngứa mắt nên đánh nó một trận!"Cậu ta khiêu khích hỏi Bùi Thanh Thiển: "Cô thấy tôi làm có đúng không?"Bùi Thanh Thiển nghe thấy như thế thì phản ứng đầu tiên chính là Cố Tư đang nói láo, cô đã tận mắt chứng kiến em trai mình lớn lên, tính cách thằng bé ngại ngùng, hướng nội, căn bản không thể nào làm ra chuyện như vậy.

Cô hỏi Bùi Thanh Mạch: "Chuyện có đúng như cậu ta nói không?""Không đúng!" Mặt Bùi Thanh Mạch đỏ lên: "Nó nói lung tung!""Những gì tôi nói đều là sự thật!" Cố Tư đi tới trước mặt Bùi Thanh Thiển, phách lối nói: "Nếu cô muốn biết sự thật thì để tôi nói cho cô! "Cậu ta nhếch miệng, để lộ hàm răng trắng bóng: "Nói thử xem, cô định xử lý chuyện này như thế nào?""Tôi muốn nghe em trai tôi giải thích một chút.

" Cậu ta đang cố tình ép cô nghiêm phạt Bùi Thanh Mạch, nhưng Bùi Thanh Thiển vẫn chưa biết rõ chân tướng sự việc, đương nhiên không thể đưa ra quyết định mù quáng gì được.

Cố Tư thấy Bùi Thanh Mạch định mở miệng thì đi trước một bước: "Em trai cô cũng biết chuyện này quá mất mặt nên không dám mở miệng.

"Bùi Thanh Mạch đang chuẩn bị phản kích thì ánh mắt lạnh lùng của Cố Tư quét qua! Bùi Thanh Mạch lập tức câm miệng.

"Cậu có chắc không?" Bùi Thanh Thiển cũng không sợ Cố Tư: "Sao tôi cứ cảm thấy cậu căn bản còn không cho em trai tôi cơ hội mở miệng nhỉ?""Không cho thì sao?" Cố Tư thản nhiên thừa nhận: "Nhưng cô thì sắp ly hôn với Mộ Diễn Chi, sau này cô và em trai cô hoàn toàn chẳng có chống lưng nữa, cho dù tôi làm hai người phải chịu oan, ép buộc cô trừng phạt em trai cô thì sao chứ?"Cậu ta giang tay: "Rồi chẳng phải đến cuối cùng, hai người vẫn phải ngoan ngoãn nhận sai với tôi hay sao?"Đối phương tỏ rõ thái độ ngông cuồng tự cao tự đại ngay trong trường học, chứng tỏ gia thế của cậu ta không bình thường.

Mà ở Mặc Thành, gia tộc có gia thế đủ để chống đỡ một đứa bé không coi ai ra gì như thế cũng rất ít.

Hơn nữa còn biết tin tức cô và Mộ Diễn Chi ly hôn! Bùi Thanh Thiển đại khái đã đoán được thân phận của cậu ta, để chứng thực suy đoán của mình, cô hỏi Cố Tư: "Cậu là ai?".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 28: 28: Không Có Anh Ta Bảo Vệ Cô Chỉ Có Thể Bị Người Khác Bắt Nạt


"Tôi là Cố Tư.

" Cố Tư đĩnh đạc nói.

Bùi Thanh Thiển hỏi: "Em trai Cố Thừa Viễn?"Cố Tư nặng nề gật đầu: "Đúng vậy!"Cậu ta đã chướng mắt với Bùi Thanh Mạch từ lâu, nhưng vì Bùi Thanh Thiển và Mộ Diễn Chi vẫn chưa ly hôn nên cậu ta sợ nếu đánh Bùi Thanh Mạch thì Mộ Diễn Chi sẽ ra mặt giúp đỡ Bùi Thanh Mạch, vì vậy vẫn luôn nhẫn nại chịu đựng.

Cũng may, cuối cùng cuộc sống như thế cũng chấm dứt.

Hai ngày trước, cậu ta nghe Cố Thừa Viễn nói Mộ Diễn Chi muốn ly hôn với Bùi Thanh Thiển, sau khi chắc chắn rằng tin tức này không có gì sai sót, hôm nay cậu ta liền tìm một cơ hội và ra tay với Bùi Thanh Mạch!Cuối cùng cũng xả được cơn tức bị kìm nén trong lòng mấy tháng trời ra!Bùi Thanh Thiển liếc nhìn Cố Tư, nếu đã biết đối phương là ai thì chuyện này sẽ rất dễ giải quyết.

Cô định gọi điện cho Cố Thừa Viễn để bảo anh ta phối hợp giải quyết chuyện này, nhưng sau khi cầm điện thoại lên thì đột nhiên lại nhớ đến chuyện mình vốn không có số điện thoại của Cố Thừa Viễn.

Do dự một chút, cuối cùng cô quyết định gọi điện cho Mộ Diễn Chi.

Lúc điện thoại của Mộ Diễn Chi đổ chuông, anh đang gấp rút xử lý văn kiện trong công ty, đúng lúc vừa kết thúc công việc, ánh mắt đảo qua, nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại, anh cũng không vội vàng nghe máy mà sau khi chắc chắn rằng văn kiện không có vấn đề gì thì mới thong thả ký tên mình lên đó.

Làm xong hết thảy, cuộc gọi vẫn chưa tắt, trong lòng Mộ Diễn Chi cảm thấy rất vui vẻ nhưng lại không muốn thể hiện ra ngoài, anh nghiêm mặt và ấn nút nghe: "Tìm tôi có việc à?""Anh có số điện thoại của Cố Thừa Viễn không?" Bùi Thanh Thiển đi thẳng vào vấn đề.

Cô biết rõ công việc của Mộ Diễn Chi rất bận, không muốn quấy rầy anh quá lâu cho nên trực tiếp bỏ qua mấy câu chào hỏi khách sáo và nói thẳng mục đích của mình mà chẳng hề ẩn ý gì với anh.

Tâm trạng đang tốt đẹp của Mộ Diễn Chi bị câu hỏi này của Bùi Thanh Thiển đánh bay, mặt anh tối sầm lại, nói dối: "Không biết.

""Không phải hai người là bạn thân sao?" Bùi Thanh Thiển không hiểu.

Tâm trạng của Mộ Diễn Chi càng tệ hơn: "Bạn thân là phải có số điện thoại của nhau à?"Cái này rõ ràng là đang cố tình gây sự.

Tính tình của Bùi Thanh Thiển từ trước tới nay vẫn luôn rất tốt, nghe thấy anh nói thế, không những không tức giận mà thậm chí vẫn còn giữ nụ cười: "Không có số điện thoại thì phương thức liên lạc khác cũng được.

""Cũng không có.

" Mộ Diễn Chi quả quyết trả lời.

"! " Anh đã nói như vậy, chứng tỏ muốn lấy được số điện thoại của Cố Thừa Viễn từ chỗ anh là chuyện không thể, Bùi Thanh Thiển không muốn làm chuyện vô ích, bèn nói: "Vậy tôi không còn việc gì nữa.

"Biết Bùi Thanh Thiển muốn cúp điện thoại, sắc mặt Mộ Diễn Chi lập tức trở nên hơi khó coi: "Nhưng nếu em có chuyện gì cần cậu ta làm thì có thể nói cho tôi biết, tôi có thể giúp em chuyển lời cho cậu ta.

""Không cần.

" Bùi Thanh Thiển dịu dàng trả lời: "Tôi tự nghĩ cách được.

"Thấy Bùi Thanh Thiển định cúp điện thoại, Bùi Thanh Mạch sốt ruột đi đến trước mặt Bùi Thanh Thiển, hô lên với Mộ Diễn Chi ở bên kia điện thoại: "Anh rể, phiền anh đến trường em một chuyến được không ạ?""Bùi Thanh Mạch, đừng có không biết điều!" Bùi Thanh Thiển quát, định quở mắng Bùi Thanh Mạch, nhưng lúc nhìn thấy Bùi Thanh Mạch chán nản tránh qua một bên thì lại mềm lòng.

Cô thở dài, nói xin lỗi với Mộ Diễn Chi rồi kết thúc cuộc gọi.

Ngón tay thon dài lướt trên màn hình điện thoại, cô bắt đầu tìm thông tin những người khác trong danh sách, hy vọng có thể tìm được bạn chung để liên lạc với Cố Thừa Viễn.

Tìm đi tìm lại, cuối cùng cũng chỉ tìm được một mình Mộ Diễn Chi.

Lúc này Bùi Thanh Thiển mới hậu tri hậu giác phát hiện cô chưa gặp bạn bè của Mộ Diễn Chi bao giờ! Điều này chứng tỏ cái gì?Ít nhất là chứng tỏ anh không muốn bạn bè anh biết đến sự tồn tại của cô! Cô rũ mắt xuống, cất điện thoại vào trong túi, ngẩng đầu nhìn Cố Tư.

Cố Tư đắc ý hỏi: "Sao không gọi nữa?""Tôi không có số điện thoại của anh cậu.

" Bùi Thanh Thiển nhớ tới chuyện gì đó, lại móc điện thoại từ trong túi ra và đưa đến trước mặt Cố Tư: "Cậu nhớ số điện thoại anh cậu không!? Đây, gọi điện cho anh cậu, bảo anh ta tới xử lý chuyện này.

""Cô bảo tôi gọi cho anh ấy thì tôi phải gọi chắc?" Cố Tư vung tay lên, đánh vào mu bàn tay của Bùi Thanh Thiển: "Bùi Thanh Thiển, cô nhớ cho kỹ, bây giờ không có ai ra mặt giúp cô đâu.

"Mu bàn tay bị đánh đau, Bùi Thanh Thiển rút tay lại và nói: "Tôi biết.

""Cho nên tốt nhất là cô bảo em trai mình xin lỗi tôi đi, nếu không, không có sự bảo vệ của Mộ Diễn Chi ! "Cậu ta đi đến trước mặt Bùi Thanh Thiển: "Tôi vẫn sẽ chơi đùa cô và người nhà của cô đến khi cả nhà mấy người không chịu nổi nữa mới thôi!".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 29: 29: Có Thể Yên Tâm Tìm Đường Chết


"Nhưng em trai tôi không làm gì sai.

" Lập trường của Bùi Thanh Thiển rất kiên định: "Cậu dựa vào đâu mà bắt thằng bé xin lỗi?""Dựa vào việc em trai cô làm tôi không vui!" Cố Tư khinh thường nói: "Mà thế giới này chính là cá lớn nuốt cá bé như vậy đấy!"Cậu ta tiếp tục bổ sung: "Hiện tại cô đã mất núi dựa lớn là Mộ Diễn Chi, trở thành miếng thịt béo bở trong mắt mọi người, chắc chắn những người chướng mắt với cô trước đây đều sẽ xông tới cắn cô vài miếng!"Hai tay Cố Tư duỗi về phía sau một cái: "Mà cô dù bị cắn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, suy cho cùng, nếu như cô phản kháng thì sẽ càng bị người ta bắt nạt thê thảm hơn!""Vậy sao?" Bùi Thanh Thiển hỏi ngược lại: "Nếu hôm nay tôi có cách đảm bảo công bằng cho em trai tôi thì sao?"Cô nói rồi cởi túi xách trên vai xuống và đưa cho Bùi Thanh Mạch.

Cố Tư thấy dáng vẻ cô như là muốn dùng nắm đấm để giải quyết chuyện này thì khoanh tay lại, cậu ta không đánh nhau với phụ nữ: "Vậy thì tôi sẽ đánh em trai cô phải vào phòng chăm sóc đặc biệt lúc cô không ở đây! "Bùi Thanh Thiển sửng sốt.

Cô lập tức rơi vào trầm mặc, những người khác cũng không nói gì, hành lang hoàn toàn trở nên yên tĩnh.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nam đa tình chợt vang lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng này: "Thằng nhóc thối, mày muốn đánh ai phải vào phòng chăm sóc đặc biệt hả?"Mọi người nhìn về phía phát ra giọng nói thì thấy Mộ Diễn Chi và Cố Thừa Viễn đang sóng vai đi tới.

Bùi Thanh Mạch rất sùng bái Mộ Diễn Chi, thấy Mộ Diễn Chi đi tới bèn chầm chậm chạy tới nghênh đón: "Anh rể!""Ừ.

" Từ trước tới nay, Mộ Diễn Chi luôn tỏ ra lạnh lùng trước mặt người khác.

"Thanh Mạch, đừng gọi lung tung.

" Bùi Thanh Thiển nhắc nhở.

Mộ Diễn Chi khó chịu nói: "Thằng bé gọi sai à?""Không sai, nhưng mà chỉ là tôi muốn để thằng bé thích ứng với việc không có anh rể trước mà thôi.

" Bùi Thanh Thiển ung dung trả lời.

Sắc mặt Mộ Diễn Chi càng khó coi hơn.

Bùi Thanh Mạch thấy chị gái nói chuyện như thế với Mộ Diễn Chi thì cũng biết tám chín mươi phần trăm là hai người không thể níu kéo được nữa rồi, bả vai lập tức buông thõng xuống, phờ phạc đứng phía sau Bùi Thanh Thiển.

Bùi Thanh Thiển thấy Cố Thừa Viễn tới bèn nói với Cố Tư: "Bây giờ anh trai cậu tới rồi.

"Cố Tư hừ một tiếng: "Bọn họ tới thì sao chứ?"Một người là anh trai ruột của cậu ta, một người là bạn thân của anh trai ruột cậu ta! Mà không đến vài ngày nữa là Bùi Thanh Thiển đã thành vợ cũ của Mộ Diễn Chi rồi, đã như vậy thì Mộ Diễn Chi và Cố Thừa Viễn sẽ giúp ai chứ! Cố Tư không cần nghĩ cũng biết chắc chắn họ sẽ giúp cậu ta: "Không phải cuối cùng bọn họ cũng sẽ bảo vệ tôi sao?""Chưa chắc.

" Bùi Thanh Thiển phản bác.

Cố Tư cười khẩy: "Nếu vậy thì tôi sẽ cho em trai cô một cơ hội mở miệng.

"Dù sao Cố Thừa Viễn và Mộ Diễn Chi cũng đứng về phía cậu ta, cho dù cậu ta là người có lỗi thì hai người kia vẫn sẽ giúp cậu ta mà thôi.

Đã vậy thì cậu ta cũng có thể yên tâm tìm đường chết rồi.

Bùi Thanh Thiển quay đầu nhìn Bùi Thanh Mạch: "Nói đi.

""Hôm nay, sau khi tan học, có một bạn nữ tỏ tình với em, bảo em hẹn hò với cậu ấy.

" Đến bây giờ Bùi Thanh Mạch vẫn cảm thấy vô tội: "Em từ chối rồi.

"Bùi Thanh Thiển không ngờ nguyên nhân hai người này gây ầm ĩ với nhau lại đơn giản như vậy: "Sau đó thì sao?"Nhắc tới chuyện này, Bùi Thanh Mạch lại cảm thấy rất tức giận, chỉ tay vào Cố Tư và nói: "Sau đó thằng này đột nhiên lao tới muốn đánh em, em không phục nên bèn đánh một trận với nó.

"Sau khi đánh nhau xong, cậu không ngờ thằng khốn này lại mặt dày tới mức còn tố cáo với chủ nhiệm lớp!Bùi Thanh Mạch suýt chút nữa thì tức hộc máu.

"Mày còn không biết xấu hổ à!" Nhắc tới chuyện này, Cố Tư cũng có lời muốn nói: "Người tỏ tình với mày là người mà tao thích!"Cuộc tình tay ba vườn trường?Bùi Thanh Thiển nhìn Cố Tư một cái, lại nhìn Bùi Thanh Mạch một cái, bỗng nhiên cảm giác học sinh bây giờ đúng là quá rảnh rỗi!Bài tập ít quá, không đủ để làm, nên sau khi làm bài tập xong, chúng nó còn có rất nhiều thời gian để yêu đương!Cố Thừa Viễn sờ mũi một cái, đã lâu không quan tâm, để ý đến em trai mình, không ngờ nó lại sa đọa đến mức này rồi! Không có chút sức quyến rũ nào thì không nói, lại còn thầm mến bạn nữ! Mà bạn nữ này lại còn không thích nó!Xem ra anh ta cần phải dành ra chút thời gian để dạy cho đứa em trai này một vài chiêu tán gái mới được.

.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 30: 30: Lý Do Từ Chối Người Khác Rất Kỳ Lạ


"Cậu ấy muốn kết bạn với mày là do nể mặt mày, mày nên đồng ý chứ không phải là từ chối!" Cố Tư rất tức giận: "Từ chối thì đã đành, mày lại còn lấy lý do từ chối rất khoa trương nữa chứ!"Bùi Thanh Thiển quay đầu nhìn Bùi Thanh Mạch: "Lý do em từ chối bạn ấy là gì?"Bùi Thanh Mạch thật thà nói: "Em phải tập trung học hành!""Hừ!" Cố Tư ghét bỏ nói: "Trong cái trường này, có ai mà không biết mày học dốt, lên lớp thì lơ đãng, không thèm nghe giảng chứ? Lại còn tập trung học hành? Tao thấy là mày cố tình sỉ nhục người khác thì có!""Vậy mày nói thử xem nếu không lấy lý do này thì tao phải lấy lý do gì để từ chối cậu ấy?" Bùi Thanh Mạch cũng rất khó chịu, tại sao người khác tỏ tình với cậu thì cậu phải đồng ý chứ?Cố Tư không hề do dự nói: "Không từ chối mà đồng ý luôn!"Bùi Thanh Mạch khinh bỉ liếc mắt một cái: "Cậu ấy không phải kiểu tao thích.

""Mày thích kiểu như thế nào?" Cố Tư cảm thấy rất hứng thú với chuyện này.

Bùi Thanh Mạch nhìn Bùi Thanh Thiển một cái: "Ít nhất là kiểu người như chị tao.

""! " Bùi Thanh Thiển và em trai mắt đối mắt, nhất thời không biết có nên chỉnh sửa lại khiếu thẩm mỹ của em trai hay không.

Mộ Diễn Chi giữ vẫn luôn giữ yên lặng, nghe thấy Bùi Thanh Mạch nói thế thì lập tức phản bác: "Người như em không xứng với kiểu phụ nữ như chị em.

"Bùi Thanh Thiển càng cạn lời: "Giờ là lúc thảo luận chuyện này à?"Bùi Thanh Mạch nhìn Mộ Diễn Chi: "Rốt cuộc em cũng hiểu sao chị em lại muốn ly hôn với anh rồi.

"Câu nói này đúng là thật sự có thể làm người ta tức chết mà!"Mày đừng có đổi đề tài!" Cố Tư thấy bọn họ đi lệch chủ đề thì cố gắng kéo trọng tâm câu chuyện về, sau đó trừng mắt với Bùi Thanh Mạch: "Chị mày không đẹp như câu ấy!""Chị tao tốt tính.

" Lúc nhỏ, bố mẹ bận rộn chuyện công việc, có một khoảng thời gian rất dài, bố mẹ để cậu ở nhà, để chị chăm sóc cậu.

Cho nên quan hệ của Bùi Thanh Mạch và Bùi Thanh Thiển luôn rất tốt, mặc dù cậu rất ngưỡng mộ Mộ Diễn Chi, nhưng lúc biết tin hai người muốn ly hôn, cậu vẫn lựa chọn đứng về phía Bùi Thanh Thiển vô điều kiện.

Đương nhiên, cũng bởi đã chung sống với Bùi Thanh Thiển một thời gian dài nên Bùi Thanh Mạch mới nghĩ rằng, sau này tìm bạn gái thì cô ấy thế nào cũng được, nhưng nhất định phải tốt tính.

Cố Tư khinh thường nói: "Tốt tính thì cũng không ăn được!"Bùi Thanh Mạch hỏi ngược lại: "Vậy cũng tốt hơn là ngày ngày bị dạy dỗ chứ nhỉ?"Hai người khắc khẩu không ngớt, Bùi Thanh Thiển cảm thấy đau đầu, lập tức hô ngừng, hai người họ bèn ngậm miệng lại, lúc này cô mới nhìn về phía Cố Tư: "Chúng ta đã biết rõ chân tướng sự việc rồi thì giải quyết chuyện này luôn đi.

""Không phải tôi đã nói biện pháp giải quyết với cô rồi sao?" Cố Tư dựa lưng vào tường, rung rung chân: "Tôi muốn ngày mai em trai cô xin lỗi tôi ngay trước mặt mọi người trước toàn trường! "Còn chưa nói xong, Cố Thừa Viễn đã đánh vào đầu cậu ta một cái: "Chính mình làm sai mà còn đòi người khác xin lỗi à?""Không được sao?" Cố Tư vẫn không biết nguy hiểm đã tới: "Dù sao chị ta cũng sắp ly hôn với Mộ Diễn Chi rồi, sau này không ai bảo vệ chị ta nữa, em bắt nạt chị ta thì không phải! "Nhận thấy hơi thở tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh càng ngày càng lạnh, Cố Thừa Viễn hiểu rõ nếu như không ngăn thằng ngốc này lại thì chắc chắn nó sẽ bị Mộ Diễn Chi hành hạ đến chết.

Anh ta đè đầu Cố Tư, ép cậu ta cúi đầu xuống: "Đừng nói nhảm nữa, xin lỗi đi!""Anh!" Cố Tư quả thực không thể tin được, trước đây, dù cậu ta làm sai chuyện gì đi chăng nữa thì Cố Thừa Viễn vẫn luôn đứng về phía cậu ta vô điều kiện mà! Cố Thừa Viễn thúc giục: "Nhanh lên, nếu không sau này tao không có đứa em trai như mày nữa!""Thật ra, không xin lỗi cũng được.

" Mộ Diễn Chi lạnh lùng lên tiếng.

Cố Tư nhìn sang.

.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 31: 31: Ở Nhà Có Chuyện


Bùi Thanh Mạch nghe thấy anh nói thế thì trong lòng rất bất mãn.

Cố Thừa Viễn người ta là anh trai ruột của Cố Tư mà còn bảo vệ cậu, bảo Cố Tư xin lỗi cậu.

Mộ Diễn Chi là anh rể cậu mà lại không bảo vệ cậu sao?"Lúc đó cậu bắt nạt em vợ tôi như thế nào thì bây giờ để em vợ tôi đánh lại như thế là được rồi.

" Vẻ mặt Mộ Diễn Chi không hề thay đổi.

Cố Thừa Viễn và Mộ Diễn Chi cùng chống lại mình khiến Cố Tư nhận thức được nếu mình không xin lỗi thì sẽ phải nghênh đón một trận đòn, rơi vào đường cùng, cậu ta chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

Cậu ta không phục khom lưng, cúi đầu, khó chịu nói: "Xin lỗi!""Không sao.

" Bùi Thanh Mạch thấy thế thì bèn nhận lời xin lỗi của cậu ta.

Chủ nhiệm lớp thấy chuyện đã được giải quyết tốt đẹp, nhất thời thở phào nhẹ nhõm: "Được rồi, cuối cùng cũng xử lý xong chuyện này, chúng ta ai về nhà nấy thôi!"Bà ấy đã nói như vậy thì đương nhiên những người khác sẽ không phản bác.

Cố Thừa Viễn đưa Cố Tư về, chuẩn bị dạy dỗ Cố Tư một trận ra trò, để sau này Cố Tư sống đàng hoàng một chút, tránh lại đi khắp nơi gây sự tiếp.

Trước khi đi, anh ta lại liếc nhìn Mộ Diễn Chi một cái.

Mộ Diễn Chi che chở cho Bùi Thanh Thiển như thế mà còn nói là không thích?Rốt cuộc cái thằng này ngốc đến mức nào vậy?Cố Tư đi tới cạnh Bùi Thanh Thiển, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Cô nghĩ là tôi xin lỗi thì chuyện này coi như xong rồi sao?"Bùi Thanh Thiển kinh ngạc nhìn Cố Tư.

Cố Tư dùng khẩu hình nói với cô: "Chờ cô và Mộ Diễn Chi lấy giấy ly hôn rồi thì ông đây sẽ hành chết em trai cô!"Cậu ta nói rất bé.

Chỉ có Bùi Thanh Thiển nghe thấy, cô nhếch khóe môi, nhưng không thể cười nổi.

Nếu như đối tượng của Cố Tư là cô thì cô còn có thể nghĩ biện pháp giải quyết.

Nhưng người Cố Tư muốn đối phó lại là em trai! Cô không thể lúc nào cũng ở cùng và bảo vệ em trai được!Bùi Thanh Thiển cắn môi, rốt cuộc phải làm sao mới có thể bảo đảm an toàn cho em trai?Sau khi nhóm người rời đi, trên hành lang chỉ còn lại ba người.

Bùi Thanh Thiển chủ động nói cảm ơn với Mộ Diễn Chi: "Cám ơn anh vì sau khi cúp điện thoại mà vẫn gọi Cố Thừa Viễn tới.

""Không có gì.

" Mộ Diễn Chi nhìn chằm chằm Bùi Thanh Thiển, muốn nói với cô nhiều lời hơn nữa.

"Bây giờ cũng không còn sớm nữa, anh về đi.

" Bùi Thanh Thiển có thể nhìn ra được suy nghĩ của anh, nhưng cô không muốn nói chuyện với anh quá nhiều.

Dù sao cuộc hôn nhân của hai người cũng sắp phải kết thúc rồi! Mộ Diễn Chi không chờ được đến lúc mình được giữ lại, vì để ở chung với cô thêm một lúc, anh không thể làm gì khác hơn là chủ động mở miệng: "Tôi đưa hai người về.

""Không cần.

" Bùi Thanh Thiển rất kiên quyết từ chối: "Chúng tôi có thể tự đón xe về.

""Chỗ này tương đối vắng vẻ, không đón xe được đâu.

" Lúc tới đây, Mộ Diễn Chi đã để ý rồi, chắc chắn có rất ít xe đi qua nơi này, anh mới dám nói như thế với Bùi Thanh Thiển.

"Đúng vậy chị!" Bùi Thanh Mạch chợt nhớ tới gần đây bố mẹ dặn cậu không được liên hệ với Bùi Thanh Thiển, tránh Bùi Thanh Thiển về nhà sẽ phát hiện chuyện trong nhà: "Em thấy anh rể nói đúng đấy, hay là chị lên xe anh ấy, để anh ấy đưa chị về đi?""Chị có chuyện muốn nói với bố mẹ.

" Bùi Thanh Thiển nói thẳng.

Sau khi nghe thấy những lời mà Cố Tư nói, cô liền ý thức được Cố Tư rất thù dai.

Chỉ cần Bùi Thanh Mạch còn học chung trường với cậu ta thêm một ngày thì khả năng bị thương của cậu bé lại tăng thêm một chút.

Vì để đảm bảo an toàn của Bùi Thanh Mạch, Bùi Thanh Thiển nhất định phải thương lượng một chút về chuyện này cùng người nhà để xem rốt cuộc nên xử lý như thế nào.

"A ha!" Bùi Thanh Mạch mất tự nhiên chuyển động tròng mắt: "Có gì muốn nói thì cứ gọi điện cho bố mẹ cũng được mà! ""Bùi Thanh Mạch.

" Từ khi nhắc đến chuyện về nhà, phản ứng của Bùi Thanh Mạch bắt đầu có gì đó rất không đúng, Bùi Thanh Thiển nghiêm túc hỏi: "Ở nhà có chuyện gì à?"Bùi Thanh Mạch không phủ nhận, len lén liếc nhìn Bùi Thanh Thiển, sau khi xoắn xuýt một hồi lâu thì mới lấy hết dũng khí nói: "Phải, nhưng em không thể nói cho chị biết!"Bùi Thanh Thiển: "Ồ?"Bùi Thanh Mạch sợ hãi: "Muốn em nói cho chị biết thì cũng không phải là không thể! "c** nh* giọng bổ sung: "Nhưng trước khi em nói cho chị biết thì chị phải đáp ứng một điều kiện của em.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 32: 32: Tại Sao Hai Người Muốn Ly Hôn


"Em nói đi.

" Từ trước đến nay, Bùi Thanh Thiển luôn rất dễ thương lượng với loại vấn đề như thế này.

Bùi Thanh Mạch đang chuẩn bị nói.

Bùi Thanh Thiển nhìn thoáng qua phía sau cậu: "Hình như anh Mộ không hợp nghe mấy đề tài như thế này đâu nhỉ?"Được Bùi Thanh Thiển nhắc nhở, Bùi Thanh Mạch mới nhớ ra Mộ Diễn Chi vẫn đang ở đây, cậu xoay người lại và nói với Mộ Diễn Chi: "Anh rể, hay là anh về trước đi ạ!?"Mộ Diễn Chi vốn tưởng mình không nói lời nào thì hai người họ sẽ không chú ý tới mình, không ngờ lúc nói đến trọng tâm câu chuyện, họ vẫn nhận ra anh còn đang ở đây.

Anh mất tự nhiên hỏi: "Anh không thể nghe chuyện này được sao?""Vâng, anh sắp ly hôn với chị em rồi.

" Bùi Thanh Mạch nói điều hiển nhiên: "Sau này chuyện nhà bọn em không liên quan gì đến anh nữa.

"Mộ Diễn Chi cảm thấy Bùi Thanh Mạch nói rất đúng.

Bùi Thanh Mạch bổ sung: "Bây giờ chỉ là để anh thích ứng trước mà thôi.

"Mộ Diễn Chi không muốn thích ứng chút nào, anh đi tới phía trước mấy bước, ngồi vào trong xe của mình, hạ cửa xe xuống, quay đầu lại nói với hai người họ: "Hai người nói xong thì tới tìm tôi, tôi đưa hai người về.

""Bọn tôi có thể tự đón xe.

" Bùi Thanh Thiển quyết định phải vạch rõ giới hạn với anh, không để người khác có chút khoảng không mập mờ nào.

Kết thúc rất kiên quyết.

Chủ động lấy lòng nhưng Bùi Thanh Thiển lại không muốn nhận, việc này khiến Mộ Diễn Chi cảm thấy hơi khó chịu, bèn đóng cửa sổ xe lên, ngồi buồn bực một mình trong xe.

Trên con đường ở sân trường, cây xanh hai bên xum xuê.

Bùi Thanh Mạch quyết định phải nói cho Bùi Thanh Thiển, nhưng mãi mà vẫn không mở miệng được, cuối cùng, cậu đánh liều nói: "Thôi vậy, em cũng không tiện nói chuyện này, nói chung chị cứ về nhà tự nhìn là sẽ biết.

"Dáng vẻ mất tự nhiên của cậu khiến Bùi Thanh Thiển sinh lòng nghi hoặc, nhưng vẫn nói: "Được.

"Hai người sóng vai đi ra khỏi sân trường, lúc này trời cũng đã khuya lắm rồi, xe buýt đã ngừng chạy, thậm chí trên khắp con đường lớn không hề có một chiếc taxi nào.

Bùi Thanh Thiển đợi một hồi lâu mà vẫn không có xe, không khỏi quay đầu lại hỏi Bùi Thanh Mạch: "Buổi tối học sinh như bọn em về nhà kiểu gì?"Ở đây chẳng có cái xe nào chạy qua.

Chẳng lẽ phải tự đi bộ về?"Đi ké xe bạn.

" Bùi Thanh Mạch cười nói: "Đa số các bạn lớp em đều có xe.

""! " Bùi Thanh Thiển vỗ vai cậu một cái: "Chờ chị kiếm được tiền rồi thì sẽ mua cho em một cái xe.

""Không cần!" Bùi Thanh Mạch nghiêm trang lắc đầu: "Giờ em cũng đã lên lớp mười hai rồi, chưa đến một năm nữa là lên đại học.

Đến lúc đó không đi xe nữa thì phí tiền lắm, không thích hợp.

"Nhưng cậu hiểu chuyện như thế lại khiến Bùi Thanh Thiển không biết phải làm thế nào, khoát tay lên trên vai Bùi Thanh Mạch: "Vậy được, lúc nào cần thì nói cho chị biết.

"Bùi Thanh Mạch nặng nề gật đầu: "Vâng!"Chạng vạng, nắng chiều đã khuất sau đường chân trời phía tây, hai người đi về phía trước, bóng bị kéo rất dài.

"Chị, sao chị lại muốn ly hôn với anh rể?" Bùi Thanh Mạch muốn chị gái sống hạnh phúc, lại còn coi Mộ Diễn Chi là thần tượng, cho nên cậu chưa thể tiếp nhận được việc hai người họ xa nhau! "Chắc là do hết duyên!?" Bùi Thanh Thiển cười nói: "Nhưng mà, em phải giữ bí mật chuyện này cho chị.

""Không muốn để bố mẹ biết à?" Bùi Thanh Mạch thuận miệng hỏi.

Bùi Thanh Thiển không phủ nhận: "Bố mẹ nghĩ là chị và Mộ Diễn Chi sẽ không ly hôn, cũng rất thích người con rể này, cho nên chị muốn bố mẹ chuẩn bị tâm lý trước khi tin tức ly hôn bị tung ra.

""Vâng.

" Bùi Thanh Mạch nghiêm túc trả lời: "Em sẽ không nói cho ai biết đâu.

"Bùi Thanh Thiển nhìn Bùi Thanh Mạch và nói lời từ tận trong thâm tâm: "Cảm ơn em.

""Hai người cứ đi như thế này thì có đi tới hừng đông cũng chưa chắc đã đến nơi đâu.

" Mộ Diễn Chi nói một cách lạnh lùng.

Anh vẫn luôn lái xe đi theo hai người họ, vốn cứ tưởng hai người họ đi một lúc thì sẽ nhớ tới còn có người đang lái xe đi theo sau mình và sẽ nhờ anh giúp đỡ!Nào ngờ, suốt cả đường đi hai người họ lại không thèm đếm xỉa tới anh!.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 33: 33: Anh Sắp Không Còn Là Anh Rể Của Em Nữa Rồi


Mộ Diễn Chi cố kiềm nén cơn kích động muốn bùng nổ lại, dừng xe lại bên ven đường và ra hiệu họ lên xe.

Bùi Thanh Thiển nghe thấy thế thì quay lại, nhìn thấy Mộ Diễn Chi, cô bất ngờ hỏi: "Anh chưa đi à?"Giờ cô ấy mới phát hiện?Mộ Diễn Chi phát hiện mình bị ngó lơ, trong nháy mắt tâm trạng trở nên vô cùng tệ: "Đúng vậy, sợ hai người không đón được xe, phải tự đi bộ về.

""Vậy làm phiền anh.

" Bùi Thanh Thiển mở cửa xe và ngồi vào ghế phía sau.

Tất cả nỗi bất mãn của Mộ Diễn Chi đều bị lời này dẹp tan, anh nhìn vào kính chiếu hậu, thấy vẻ mặt cô rất điềm tĩnh thì không khỏi có chút căng thẳng: "Về nhà nào đây?""Nhà bố mẹ tôi.

" Bùi Thanh Thiển trả lời mà không cần suy nghĩ.

Mộ Diễn Chi do dự hỏi: "Tôi có cần dừng ở ven đường mua chút quà không?"Bùi Thanh Thiển không hiểu: "Mua quà làm cái gì?""Lâu lắm rồi không tới nhà em! " Mộ Diễn Chi càng nói càng cảm thấy căng thẳng: "Lâu lâu mới tới một lần, nhất định phải mua chút quà.

""Không cần.

" Bùi Thanh Mạch lên tiếng trước: "Anh sắp không còn là anh rể của em nữa rồi, không cần phải khách sáo đâu.

"Tâm trạng tươi đẹp của Mộ Diễn Chi nhất thời bị phá hỏng.

Bùi Thanh Thiển cũng đứng về phía em trai: "Thằng bé nói đúng đấy.

"Mộ Diễn Chi bực tức không nói nên lời, nhưng anh không muốn nổi giận trước mặt Bùi Thanh Thiển, sau khi ừ một tiếng tỏ ý đã hiểu thì liền tự buồn phiền một mình.

Suốt trên đường đi, mấy người họ không nói chuyện với nhau.

Sau khi đưa hai người tới nhà Bùi Thanh Thiển, Bùi Thanh Thiển thậm chí còn chưa kịp nói cảm ơn với Mộ Diễn Chi thì anh đã đạp ga, vọt thẳng ra ngoài.

Hình như anh ấy tức giận thì phải?Nhưng mà chuyện này có gì phải tức giận?Bùi Thanh Thiển cũng lười nghĩ nguyên nhân anh tức giận, xoay người đi lên lầu.

"Chị, chị và anh rể thật sự hết hy vọng rồi à?" Bùi Thanh Mạch thử dò hỏi.

Bùi Thanh Thiển không trả lời mà hỏi ngược lại: "Em muốn chị và anh ấy vẫn còn hy vọng à?""Dạ.

" Bùi Thanh Mạch ăn ngay nói thật: "Bởi vì em cảm thấy hai người rất xứng đôi.

"Chính xác mà nói, không chỉ mỗi cậu mà tất cả mọi người trong thành phố đều cảm thấy như vậy.

Một người là thiên tài trên thương trường, một người thì dịu dàng, thoải mái trang nhã, hai người kết hôn, trở thành gia đình, đã từng là niềm hâm mộ của tất cả thanh niên trong thành phố.

Bùi Thanh Mạch cũng là một thành viên trong số người hâm mộ đó, cho nên cậu hy vọng hai người vẫn có thể tiếp tục đồng hành cùng nhau.

"Xứng hay không xứng thì đều chỉ là đánh giá của người ngoài.

" Nhưng Bùi Thanh Thiển lại không có phản ứng gì kịch liệt đối với chuyện này như những người khác.

Cô vẫn luôn cảm thấy, việc kết hôn với Mộ Diễn Chi năm năm là do cô lấy trộm từ tay Joanna.

Hiện tại Joanna đã trở về, Mộ Diễn Chi cũng muốn hợp lại với Joanna.

Thứ chờ đợi cô chỉ còn việc rút khỏi con đường này.

Bùi Thanh Thiển lãnh đạm nói: "Còn đương sự thì chỉ quan tâm tới chuyện có thích hay không.

""Nhưng em thấy anh rể rất thích chị mà.

" Bùi Thanh Mạch quay đầu, nếu như không thích thì với công việc của anh rể bận rộn như vậy, vốn không cần phải chỉ vì cậu em vợ này mà bỏ công việc qua một bên và chạy tới trường, làm chỗ dựa cho cậu.

Càng không cần phải cố ý ở lại chờ họ sau khi đã giải quyết xong mọi việc và lái xe đưa họ về.

"Thích?" Bùi Thanh Thiển lặp lại chữ này, vừa cười vừa nhìn Bùi Thanh Mạch: "Em nghĩ thế nào là thích?"Bùi Thanh Mạch không trả lời được.

Bùi Thanh Thiển thu tầm mắt lại, giơ tay lên gõ cửa.

"Ai vậy?"Cách cửa phòng vẫn có thể nghe thấy một giọng nữ vô cùng quen thuộc.

Bùi Thanh Thiển cười trả lời: "Mẹ, con đây.

"Mẹ Bùi mở cửa, nhìn thấy Bùi Thanh Thiển, bà thân mật xông tới ôm lấy Bùi Thanh Thiển, mừng rỡ nói: "Con gái ngoan, cuối cùng con cũng chịu về thăm bố mẹ!"Trong lời nói đều mang theo niềm vui mừng khi gặp được con gái.

"Sau này con sẽ thường xuyên về thăm mọi người.

" Bùi Thanh Thiển ôm mẹ, tuy thời tiết rất nóng nhưng được mẹ ôm lại có một cảm giác rất an toàn.

Cô buông mẹ ra, lại đúng lúc nhìn thấy sự lúng túng chợt lóe trên gương mặt của mẹ.

.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 34: 34: Bố Bị Bệnh Nặng


Bùi Thanh Thiển trêu đùa: "Sao vậy, không hoan nghênh con về à?"Mẹ Bùi oán trách liếc cô một cái: "Đứa nhỏ ngốc, con là con gái ruột của mẹ, sao mẹ có thể không hoan nghênh con về được chứ?"Vào khoảnh khắc nhìn thấy cô, bà đã không thể che giấu sự mừng rỡ từ tận đáy lòng mình.

Bùi Thanh Thiển cũng có thể cảm nhận được chuyện đó, nhưng cũng chính vì điều này mà cô lại càng cảm thấy kỳ quái, vì sao biểu hiện của mẹ lại khác so với những lần cô về nhà trước đây như vậy.

Và cả chuyện mà em trai đã nói nữa! Hết thảy mọi thứ đều làm Bùi Thanh Thiển đánh hơi được có chuyện gì đó khác thường, cô theo mẹ đi vào phòng khách: "Cũng phải, mọi người là người thương con nhất.

"Bùi Thanh Mạch đứng một bên bĩu môi.

Bùi Thanh Thiển không thấy bố ở trong phòng khách, nghi hoặc hỏi: "Mẹ, bố con đâu?""Bố à! " Mẹ Bùi mất tự nhiên mở miệng, ánh mắt né tránh, nhưng vẫn không chịu trả lời thẳng câu hỏi của Bùi Thanh Thiển.

Bùi Thanh Thiển hỏi: "Bố ở đằng kia ạ?"Lẽ nào bố có chuyện gì sao?Vừa dứt lời, trong phòng ngủ truyền đến tiếng ho khan kịch liệt, cô lập tức đứng lên, định đi vào phòng ngủ xem thử.

Nhưng mẹ Bùi lại chắn trước mặt cô, cản cô lại: "Thiển nhi, lâu lắm rồi mẹ chưa hàn huyên với con, hay là! Con tâm sự với mẹ một lúc đi.

"Cách chuyển chủ đề của bà thật ngây ngô.

Bùi Thanh Thiển xác định được rằng chắc chắn bệnh của bố không đơn giản, nếu không thì mẹ cũng sẽ không như thế này: "Con vào xem bố thế nào trước đã rồi lát nữa hàn huyên với mẹ sau.

""Ông ấy không có gì đẹp đẽ đâu.

" Mẹ Bùi đứng chắn trước cửa, ngăn Bùi Thanh Thiển đi vào: "Chỉ là ho khan thông thường, uống mấy loại thuốc là khỏi thôi.

""Nếu chỉ là ho khan thông thường thì sao không cho con vào xem?" Bùi Thanh Thiển tiếp tục truy hỏi.

Mẹ Bùi không biết phải trả lời thế nào.

"Mẹ, mẹ cứ nói cho chị biết đi!" Bùi Thanh Mạch nằm trên ghế dựa, giọng điệu trầm thấp kìm nén, hoàn toàn không có sự hoạt bát mà lứa tuổi của cậu nhóc nên có.

Mẹ Bùi thở dài một hơi rồi tránh ra.

Bùi Thanh Thiển đẩy cửa đi vào, mùi thuốc khắp căn phòng xộc vào mùi, cô bật đèn lên.

Người chủ gia đình khỏe mạnh cường tráng của mọi ngày nay đã bị căn bệnh giày vò đến mức kiệt quệ, lúc này đang mệt mỏi nằm ở đó, ánh mắt đã mất đi thần thái trước kia.

Một cái thùng rác đặt cạnh giường, thùng rác mới vừa được đổ không bao lâu, rác bên trong còn chưa được một nửa! Bố Bùi thấy Bùi Thanh Thiển đi vào, xốc lại tinh thần, vui mừng vẫy tay với cô: "Con gái về rồi đấy à?"Vừa mới dứt lời, lại khom người ho kịch liệt, dáng vẻ đau đớn khiến Bùi Thanh Thiển rất đau lòng, cô quay đầu hỏi mẹ: "Cái này thật sự chỉ là ho khan thông thường thôi ạ?"Nếu quả thật chỉ là ho khan thông thường thì chắc chắn bố sẽ không ho dữ dội như vậy.

Mẹ Bùi không dám nhìn thẳng vào Bùi Thanh Thiển mà chỉ đi tới bên giường, giúp bố Bùi lấy mấy viên thuốc.

Sau khi ngừng ho, bố Bùi cầm cốc nước lên và bỏ thuốc vào trong miệng, dùng sức nuốt xuống.

Ông đã bị căn bệnh này hành hạ rất lâu rồi, hiện tại cơ thể gần như đã bị rút sạch sức lực! Cho dù chỉ uống nước ăn cơm thì cũng phải cố hết sức mới có thể nuốt xuống.

Bùi Thanh Thiển không thể chờ được câu trả lời của mẹ, bèn ngồi xuống bên giường, tiếp tục hỏi: "Mẹ, rốt cuộc bố bị gì?""Bệnh nhẹ thôi.

" Bố Bùi không muốn để Bùi Thanh Thiển biết chuyện của mình.

Kể từ khi Bùi Thanh Thiển kết hôn với Mộ Diễn Chi, trở thành con dâu của một gia đình giàu có, cả nhà họ đều biết làm con dâu nhà giàu không dễ, cho nên gặp phải chuyện gì đều ăn ý mà lừa Bùi Thanh Thiển.

Có thể tự giải quyết thì liền tự mình giải quyết.

Nếu không, để Bùi Thanh Thiển biết được thì chắc chắn cô sẽ phụ giúp, đến lúc đó nhà chồng sẽ cảm thấy cô quá chăm lo cho nhà mẹ đẻ mà bất mãn.

Nếu nhà chồng không vui, thì cuối cùng người khổ vẫn là Bùi Thanh Thiển.

"Con không tin.

" Bùi Thanh Thiển biết suy nghĩ của bố mẹ, trong lòng càng chua xót buồn bực, nhiều năm như vậy, cô lại vì cái gọi là tình yêu mà rất ít liên lạc với người nhà! Thậm chí người nhà gặp phải vấn đề lớn như vậy cũng không biết!Cô đúng là thất trách: "Nếu là bệnh nhẹ thì con đưa bố đến bệnh viện kiểm tra, sau khi có kết quả, chắc chắn rằng không có bệnh thì chúng ta lại về.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 35: 35: Sao Cô Lại Ở Đây


Bố Bùi nằm quay lưng về phía Bùi Thanh Thiển: "Bố không đi!""Vậy là không phải bệnh nhẹ đúng không?" Bùi Thanh Thiển nặng nề hỏi.

"Là ung thư phổi.

" Bùi Thanh Mạch đứng bên cạnh lên tiếng.

"Mau tới bệnh viện chữa đi ạ!" Loại bệnh nặng như thế này tuyệt đối không thể để chậm trễ một giây một phút nào, chẳng lẽ họ không biết sao?Bùi Thanh Thiển đứng dậy thu dọn đồ đạc.

Giọng của mẹ Bùi rất yếu: "Không được! ""Vì sao không được?" Bùi Thanh Thiển hỏi ngược lại.

Mẹ Bùi thở dài: "Nhà chúng ta vốn không có nhiều tiền như vậy.

""Em bảo bố mẹ bán nhà nhưng bố mẹ không chịu.

" Bùi Thanh Mạch đứng cạnh bổ sung:" Nói căn nhà này để lại cho em làm nhà tân hôn, em nói sau này em có thể tự mua nhà, nhưng bố mẹ vẫn không muốn bán.

""Con có tiền.

" Bùi Thanh Thiển thật sự không ngờ bố mẹ lại không chịu đi chữa bệnh chỉ vì tiền.

Nhưng không có tiền thì có thể tìm cô mà!"Bây giờ con đã kết hôn rồi, nếu bố mẹ mà hỏi tiền thì chắc chắn nhà chồng con sẽ không thích.

" Bố Bùi thà tự chịu đựng cũng không muốn làm con gái chịu uất ức vì mình.

Lần đầu tiên trong đời, Bùi Thanh Thiển đột nhiên cảm nhận được cảm giác vô cùng uất nghẹn: "Bố mẹ nói với con, con không nói với họ thì cũng có thể tự bỏ tiền ra cho bố mẹ trị liệu mà! "Cô nhìn bố, bổ sung thêm: "Con có tiền riêng của mình.

"Bố Bùi vẫn không muốn: "Số tiền đấy con giữ lại mà tiêu.

""! " Bố lại từ chối một lần nữa, vẫn là vì nghĩ cho cô.

Bùi Thanh Thiển hiểu dụng ý của bố, trong lòng vô cùng chua xót: "Con có thể kiếm thêm mà!"Bố Bùi không còn cách nào để thuyết phục Bùi Thanh Thiển, cũng không cần tiền của cô, bèn dứt khoát im lặng, không để ý tới cô nữa.

Từ nhỏ đến lớn, ông vẫn không thể cho con gái một môi trường sống tốt hơn.

.

Ông vẫn luôn áy náy vì chuyện này, bây giờ bị bệnh, lại phải liên lụy tới con gái, trong lòng ông rất áy náy.

"Bố, hết tiền rồi thì chúng ta có thể kiếm tiếp.

" Bùi Thanh Thiển vỗ phía sau lưng ông: "Nhưng mất bố thì đời này con cũng không có bố nữa.

"Bố Bùi nghe thấy câu nói này, thân thể chợt trở nên cứng ngắc.

"Bố, bố nghe lời chị, tới bệnh viện chữa bệnh đi.

" Bùi Thanh Mạch khuyên nhủ: "Cùng lắm thì chờ con tốt nghiệp đại học xong sẽ kiếm tiền trả lại cho chị.

"Mẹ Bùi không nói lời nào mà chỉ đứng một bên lau nước mắt.

Bùi Thanh Thiển thấy bố mẹ vẫn không bị dao động thì tiếp tục nỗ lực khuyên hơn mười phút, cuối cùng bố mới đồng ý tới bệnh viện, sau đó liên hệ với bệnh viện, nhờ bệnh viện cử một chiếc xe cứu thương tới, cô kiểm tra lại túi của mình, sau khi chắc chắn đã mang đầy đủ giấy tờ thì mới khóa cửa nhà rồi đi.

Chỉ hai người nhà được lên xe cứu thương, Bùi Thanh Mạch thấy thế bèn xuống xe, cùng đón xe với Bùi Thanh Thiển.

Nhưng ban đêm không dễ kiếm xe, hai người đợi hơn mười phút mới có một chiếc xe taxi tới, lúc này xe cứu thương đã chở bố mẹ tới bệnh viện rồi.

Lúc Bùi Thanh Thiển đến bệnh viện thì đã có kết quả, bác sĩ nói bệnh của bố đã bị kéo dài quá lâu, bây giờ cần phải phẫu thuật gấp! Còn nếu cứ tiếp tục kéo dài thì sẽ hoàn toàn không thể cứu bố được nữa.

Sau khi biết cụ thể số tiền phẫu thuật phải trả, Bùi Thanh Thiển bèn kiểm tra lại số dư của mình! Hiện cô có một phần, nhưng vẫn còn thiếu một phần nữa.

Mà khoảng năm ngày sau sẽ bắt đầu phẫu thuật, trong vòng năm ngày này, cô nhất định phải gom đủ số tiền còn lại.

Bùi Thanh Thiển đứng trước quầy thu tiền, đột nhiên cảm thấy hơi áp lực.

Hiện tại vừa mới bắt đầu tìm việc làm, nếu đề nghị công ty ứng trước nhiều tiền như vậy thì chắc chắn không một công ty nào đồng ý! Vậy thì cô phải làm thế nào mới có được số tiền này đây?Nhân viên thu lệ phí bảo cô điền mật mã vào.

Sau khi cô điền vào, nhân viên thu lệ phí hỏi cô đóng bao nhiêu, cô bèn nói một số, vừa thao tác vài cái là đã đóng xong thành công.

Nhân viên thu lệ phí đưa thẻ cho cô.

Cô cầm thẻ và quay lại trước cửa phòng bệnh của bố, ngồi trên hành lang, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

"Sao cô lại ở đây?".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 36: 36: Thật Sự Cần Đuổi Theo Thì Nên Đuổi Theo Cô Mới Đúng


Nghe thấy một giọng nam quen thuộc, Bùi Thanh Thiển quay đầu lại thì thấy là Cố Thừa Viễn và một cô gái mang thai đang đi về phía này, cô đứng dậy: "Người nhà không được khỏe nên tôi cùng họ tới bệnh viện kiểm tra một chút.

""Cần giúp không?" Cố Thừa Viễn có thể nhìn ra được, sắc mặt Bùi Thanh Thiển không tốt lắm.

Bùi Thanh Thiển lắc đầu: "Không phải chuyện lớn gì.

"Ánh mắt cô rơi vào người phụ nữ bên cạnh Cố Thừa Viễn, bèn hỏi: "Vị này là?"Cố Thừa Viễn còn chưa kịp trả lời, người phụ nữ có thai bên cạnh đã kéo cánh tay Cố Thừa Viễn: "Bạn gái anh ấy.

"Dường như người phụ nữ mang thai có một sự địch ý vô hình với cô, Bùi Thanh Thiển hơi bối rối trước tình huống này: "Rất đẹp.

"Người phụ nữ mang thai hất cằm: "Đấy là chuyện đương nhiên.

""Có xinh đẹp hay không tôi không biết.

" Cố Thừa Viễn đẩy tay người phụ nữ mang thai ra: "Nhưng không phải tôi làm cô to bụng, cô cũng không phải bạn gái của tôi.

"Bùi Thanh Thiển khẽ nhướng mày.

Quan hệ của hai người này! Người phụ nữ mang thai hừ một tiếng: "Đùa một chút thì sao chứ?""Tuy tôi phong lưu đa tình, nhưng lại rất cẩn thận, chưa bao giờ tùy tiện gây ra tai nạn chết người.

" Nụ cười của Cố Thừa Viễn vẫn thâm tình như thường ngày: "Nếu làm người khác hiểu lầm cô là bạn gái của tôi thì sẽ ảnh hưởng tới thị trường của tôi.

""Đồ cặn bã!" Người phụ nữ mang thai mặt đỏ tới mang tai rời đi.

Bùi Thanh Thiển ngồi xuống lại.

Cố Thừa Viễn ngồi xuống bên cạnh cô.

Bùi Thanh Thiển bất ngờ hỏi: "Anh không đuổi theo cô ấy à?""Không phải bạn gái của tôi thì tôi đuổi theo làm gì.

" Cố Thừa Viễn thờ ơ nói: "Còn cô thì ngược lại.

"Bùi Thanh Thiển chăm chú lắng nghe.

Cố Thừa Viễn tiến đến trước mặt Bùi Thanh Thiển: "Bây giờ cô là bạn gái trên danh nghĩa của tôi, nếu như tôi thật sự phải đuổi theo thì nên đuổi theo cô mới đúng.

"Giọng nói trầm ấm tăng thêm cảm giác cám dỗ trong màn đêm tĩnh mịch này.

Bùi Thanh Thiển quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Cố Thừa Viễn.

Cố Thừa Viễn nháy mắt với cô.

Bùi Thanh Thiển cười nói: "Nhưng đấy chỉ là trên danh nghĩa! "Cố Thừa Viễn tinh nghịch ngả người về phía sau.

Bùi Thanh Thiển xách túi, đứng dậy và đi về phía phòng bệnh của bố: "Cho dù như thế nào thì cũng không thể biến thành thật, không phải sao?"Căn bản không có ý định nghe câu trả lời của anh ta.

Cố Thừa Viễn nhìn bóng lưng Bùi Thanh Thiển, sờ cằm một cái.

Quả nhiên, đúng như trong tưởng tượng, một người phụ nữ quá lý trí và tỉnh táo thật là nhàm chán.

Bóng dáng Bùi Thanh Thiển biến mất ở trong phòng bệnh.

Cố Thừa Viễn nhìn thoáng qua cửa phòng bệnh của khoa phổi, nhíu mày một cái và đi thẳng tới phòng y tá hỏi tình hình.

Y tá trong phòng nói cho anh ta biết, hôm nay có một bệnh nhân tới khoa phổi và người đó bị ung thư phổi! Ung thư sao?Cố Thừa Viễn rời khỏi phòng y tá, xuống lầu, đi đến khu vực thanh toán, liên lạc với Đào Hoài Cẩn, nhờ anh ta giúp kiểm tra tài khoản của bệnh nhân ở Khoa phổi.

Đào Hoài Cẩn cũng không nghĩ nhiều, trước đây Cố Thừa Viễn đã dùng cách này để tán gái, nhưng mỗi lần Cố Thừa Viễn giúp người ta trả tiền thuốc men cũng không làm gì quá đáng, cho nên lần nào anh ta cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Lần này cũng không có gì bất ngờ, sau khi kiểm tra, anh ta phát hiện còn thiếu mấy trăm ngàn, bèn thuận miệng nói cho Cố Thừa Viễn.

Biết được con số chính xác, Cố Thừa Viễn dựa vào lan can ở cửa và gọi điện cho bố.

Vừa mới nối máy, bố đã dồn dập chỉ trích anh ta: "Cố Thừa Viễn, tao bảo mày đưa Tiểu Cần đi kiểm tra thai kỳ chứ không bảo mày đi tán gái!"Hàn huyên vài câu với Bùi Thanh Thiển lại bị bố hiểu lầm là không làm chính sự, Cố Thừa Viễn thậm chí đã đoán được là mình sẽ nổi cáu.

Nhưng không ngờ, sau khi nghe bố nói xong, anh lại bình tĩnh một cách dị thường.

Cố Thừa Viễn nghĩ, có lẽ mình đã quen với việc bị người phụ nữ tên là Tiểu Cần kia suốt ngày đâm chọt trước mặt bố! Khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười đùa cợt: "Bố.

""Đừng gọi tao là bố!" Bố Cố nổi trận lôi đình: "Tao không có đứa con trai nào không nên thân như mày!""Vừa nãy con gặp Bùi Thanh Thiển ở bệnh viện.

" Cố Thừa Viễn trực tiếp báo cáo với bố: "Con biết bố rất coi trọng cô ấy nên bèn trò chuyện đôi câu với cô ấy.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 37: 37: Khoản Tiền Đó Đã Có Người Hỗ Trợ Thanh Toán


"Thật sao?" Bố Cố nghe thấy tên Bùi Thanh Thiển này, tâm trạng bùng nổ mới từ từ hòa hoãn lại.

Phản ứng trong dự liệu khiến Cố Thừa Viễn chán ghét từ trong thâm tâm: "Vâng, bố cô ấy bị ung thư phổi, đang nằm trong bệnh viện, con bảo bạn hỗ trợ điều tra, cậu ấy nói muốn phẫu thuật ít nhất cũng cần hơn 50 vạn, nhưng trong thẻ chữa bệnh của Bùi Thanh Thiển chỉ có hơn ba mươi vạn.

""Nói cách khác là còn thiếu hơn mười vạn đúng không?" Bố Cố hỏi.

Cố Thừa Viễn không cần phải bịa đặt loại chuyện như thế này: "Không sai.

""Con hỗ trợ bổ sung số tiền này đi.

" Bố Cố ra lệnh.

Cố Thừa Viễn nhắc nhở: "Cô ấy còn chưa tới công ty chúng ta làm việc.

""Bố biết, cho nên bố mới bảo con giúp cô ấy bù vào số tiền này.

" Khó khăn lắm tâm trạng bố Cố mới trở nên tốt đẹp hơn: "Người như Bùi Thanh Thiển ấy à, ghét nhất là nợ ơn người khác, chúng ta giúp bổ sung số tiền này thì cô ấy sẽ biết công ty chúng ta muốn tuyển cô ấy, như vậy chắc chắn cô ấy sẽ tới công ty chúng ta làm việc.

""! " Cố Thừa Viễn thật sự không ngờ bố mình lại hiểu rõ Bùi Thanh Thiển như vậy, anh ta cười một tiếng và nói: "Con hiểu rồi.

"Nói chuyện với bố xong, anh ta bèn liên hệ với Đào Hoài Cẩn.

Hôm nay Đào Hoài Cẩn trực ca đêm, nhận được điện thoại của Cố Thừa Viễn, anh ta đi thẳng xuống lầu, sau khi chào hỏi, nhân viên thu tiền không nói hai lời, lập tức gửi tiền vào thẻ của bố Bùi ở khoa phổi giúp anh ta.

Sau khi lấy được thông tin cá nhân của đối phương, nhân viên kia nhìn về phía hai người đàn ông đứng trước quầy thanh toán: "Vừa nãy đã có người nộp hơn mười vạn còn thiếu kia, bây giờ số tiền trong thẻ đã đủ rồi.

"Nhưng anh ta chỉ mới đi gọi một cú điện thoại mà đã có người nộp tiền rồi sao?Cố Thừa Viễn không rõ, rốt cuộc là ai lại hành động nhanh như vậy.

Đào Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt buồn bực của Cố Thừa Viễn, vỗ vỗ bờ vai của anh ta: "Trên lầu còn có việc, tôi đi lên trước.

""Ừ.

" Cố Thừa Viễn dựa vào quầy thanh toán, nghiêm túc nghĩ xem còn có ai biết chuyện bố Bùi Thanh Thiển đổ bệnh, phải nằm viện hay không.

Bố Bùi Thanh Thiển vừa mới vào bệnh viện tối hôm nay! Hơn nữa, bố cô ấy vừa mới nhập viện chưa được bao lâu thì mình đã tới, trò chuyện với cô ấy trong chốc lát, sau khi cô ấy đi vào phòng bệnh, anh ta cũng không chậm trễ mà lập tức đi thẳng tới sảnh hỏi thăm tin tức.

Sau khi hỏi thăm hết tình hình của cô ấy, anh đã lập tức liên hệ với Đào Hoài Cẩn để hỏi về tình hình tài khoản của cô ấy, Đào Hoài Cẩn còn nói với anh rằng trong thẻ còn thiếu hơn mười vạn! Mà trong lúc đó anh chỉ gọi điện thoại, báo cáo tình hình với bố một chút mà thôi, thế mà số tiền này đã được người khác bù vào rồi sao?Rốt cuộc người nào mà lại hành động nhanh như vậy?Cố Thừa Viễn càng nghĩ càng không rõ.

Quan trọng nhất là, trong lúc anh gọi điện thoại ở trước cửa vẫn luôn để ý tới tình hình bên này và cũng không có ai đi tới.

Rốt cuộc là người nào đã giúp Bùi Thanh Thiển nộp viện phí mà không cần xuất hiện?Nghĩ tới đây, trong đầu Cố Thừa Viễn nhất thời xuất hiện tên của một người, anh ta lắc đầu và cười, sau đó nhìn nhân viên thu tiền và hỏi: "Bây giờ còn nộp thêm tiền vào thẻ được nữa không?"Nhân viên thu tiền vẫn đang chờ Cố Thừa Viễn, nghe thấy Cố Thừa Viễn hỏi vậy, anh ta gật đầu, nói: "Được.

""Vậy để tôi nộp.

" Cố Thừa Viễn lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví da màu đen ra và đưa cho nhân viên thu tiền.

Nhân viên thu tiền hỏi anh ta: "Nộp thêm bao nhiêu?""Sau khi nộp viện phí lần đầu còn thiếu bao nhiêu thì bây giờ nộp thêm bấy nhiêu.

" Từ trước đến nay, Cố Thừa Viễn luôn rất phóng khoáng.

Nhân viên thu tiền muốn nhắc nhở anh ta rằng nộp nhiều như vậy thì đến lúc kết toán sẽ rất phiền phức, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không hề gì của Cố Thừa Viễn, cuối cùng anh ta vẫn nhịn xuống.

Sau khi nộp thêm tiền xong, anh ta trả thẻ lại cho Cố Thừa Viễn rồi cười và nói với Cố Thừa Viễn: "Nộp xong rồi.

""Cảm ơn.

" Cố Thừa Viễn nhận lấy thẻ ngân hàng, cất vào ví tiền, chợt phát hiện có một tấm ảnh rớt trên mặt đất, anh ta thuận tay nhặt lên, sau khi thấy rõ ràng gương mặt trên tấm ảnh, anh ta xé vụn tấm ảnh và ném vào thùng rác.

Anh ta trở lại trước cửa phòng bệnh, ngồi xuống ghế trên hành lang, liên tục nghịch chiếc bật lửa trên tay! Rốt cuộc có nên nói cho Bùi Thanh Thiển biết Mộ Diễn Chi đã giúp cô ấy bổ sung khoản tiền còn thiếu không nhỉ?.
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 38: 38: Muốn Biết Người Giúp Cô Trả Tiền Là Ai Không


Cố Thừa Viễn rủ mắt, trong lòng đã có đáp án.

"Tối hai đứa quay lại thì nhớ cẩn thận chút.

" Mẹ Bùi mở cửa phòng bệnh ra và dặn dò.

"Vâng.

" Hai người cùng nhau về nhà, căn bản không có khả năng gặp phải nguy hiểm gì.

Nhưng Bùi Thanh Thiển biết mẹ chỉ là lo lắng cho mình nên cũng không phản bác, cười đáp lời rồi đứng lại trước cửa, xoay người nhìn mẹ: "Mẹ, mẹ muốn ăn gì để con về nấu cho mẹ.

"Cô nhớ, lúc cô về nhà, mẹ vừa mới nấu cơm, còn chưa kịp ăn.

Bây giờ đã đi đi lại lại ở bệnh viện lâu như vậy, chắc chắn đã đói rồi.

"Gì cũng được.

" Mẹ Bùi cũng không kén chọn.

"Vâng.

"Sau khi tạm biệt mẹ, Bùi Thanh Thiển và Bùi Thanh Mạch cùng rời khỏi bệnh viện.

Cố Thừa Viễn phát hiện cô ấy cứ coi như mình không tồn tại bèn chủ động đuổi theo và đứng bên phía tay phải của Bùi Thanh Thiển, anh ta nói: "Nghe nói cô không đủ tiền trả tiền viện phí cho bố à?"Người ta đã hỏi thăm tường tận, còn nói ra những lời này, chứng tỏ người ta quả thực đã biết về tình hình của bố cô.

Bùi Thanh Thiển cũng không có ý định giấu giếm: "Còn thiếu hơn mười vạn.

""Tôi đã giúp cô bù vào rồi.

" Cố Thừa Viễn giải thích rõ mục đích tới của mình.

Bùi Thanh Thiển khựng lại, nhìn Cố Thừa Viễn.

Tại sao anh ta phải giúp cô bù số tiền này?Cố Thừa Viễn tiếp tục bổ sung: "Nhưng mà có người đã giúp cô bù số tiền này vào trước tôi rồi, cô có biết người đó là ai không?"Bùi Thanh Thiển vốn không cần suy nghĩ: "Mộ Diễn Chi?"Cố Thừa Viễn bất ngờ nhìn Bùi Thanh Thiển: "Cô có chắc không?""Nhà anh ấy có cổ phần trong bệnh viện này.

" Bùi Thanh Thiển nói: "Người nhà anh ấy đến bệnh viện này chữa bệnh, cho dù hết bao nhiêu tiền thì cũng đều trừ thẳng vào thẻ của anh ấy.

"Cố Thừa Viễn nhất thời cảm thấy hứng thú: "Biết vậy mà cô vẫn tới bệnh viện này sao?"Nếu đã quyết định phải tránh hiềm nghi thì không phải là nên nghĩ cách phủi sạch quan hệ với đối phương sao?"Không đến bệnh viện này, tôi cũng không có đủ tiền.

" Bùi Thanh Thiển không nhanh không chậm nói: "Tôi cũng không thể trơ mắt nhìn bố chết được, đúng không?"Cố Thừa Viễn bỗng không biết nên nói cái gì.

Trước đây, lúc anh ta vẫn chưa tiếp xúc với Bùi Thanh Thiển, mọi tin tức về cô đều là nghe qua sự bàn tán của những người bên cạnh.

Lúc nhắc tới cô, tất cả mọi người đều không keo kiệt mà hết lời ca ngợi.

Ví dụ như: Dịu dàng, phóng khoáng, làm việc khéo léo.

Nhưng càng như vậy, anh ta càng cảm thấy Bùi Thanh Thiển thật giả tạo.

Suy cho cùng, một người bình thường không thể nào làm tất cả mọi người đều thích mình được.

Anh ta nghĩ, chắc chắn là bình thường Bùi Thanh Thiển luôn cố che giấu bộ mặt thật của mình, lựa ý hùa theo sự yêu thích của mấy người đó nên những người đó mới có thể khen không dứt miệng khi nhắc tới cô.

Ấn tượng này đã thay đổi vào lần mà Mộ Diễn Chi kể cậu ta đề nghị ly hôn với Bùi Thanh Thiển và cô đã không phản đối.

Anh ta nghĩ mãi mà không ra, ngay từ đầu không phải Bùi Thanh Thiển vì tiền nên mới kết hôn với Mộ Diễn Chi sao?Nếu đã như vậy, tại sao cô ấy lại không oán trách dù chỉ một câu sau khi biết Mộ Diễn Chi không muốn cho cô ấy dù chỉ một đồng sau khi ly hôn?Là lạt mềm buộc chặt, hay là thật sự không để bụng về số tiền này?Việc khiến anh ta cảm thấy mình không thể nhìn thấu Bùi Thanh Thiển là vào hôm nay.

Bố bệnh nặng, chọn bệnh viện dưới trướng Mộ Diễn Chi! Cố Thừa Viễn nghĩ không ra bèn hỏi: "Cô định bao giờ trả số tiền cậu ta bù vào giúp cô?""Hôm nay.

" Bùi Thanh Thiển đứng trước quầy thanh toán, lấy thẻ của bố ra và nói vài câu với người đàn ông trong quầy, đối phương nở cười với cô, nhanh chóng thao tác và trả lại thẻ cho cô.

Cô nói cảm ơn với đối phương, cầm ấy thẻ và nói với Cố Thừa Viễn: "Sau khi đi làm, tôi sẽ từ từ trả lại số tiền tôi nợ anh cho anh.

".
 
Cậu Mộ Muốn Tái Hôn
Chương 39: 39: Dùng Đủ Thủ Đoạn Để Kết Hôn Với Anh Ấy


"! " Cố Thừa Viễn nhìn chằm chằm Bùi Thanh Thiển, lưỡng lự hồi lâu mới nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng mình: "Tình hình kinh tế của cô cũng không dư dả, vậy tại sao cô còn muốn ký vào cái đơn ly hôn khắc nghiệt kia?""Tôi không muốn nợ anh ấy.

" Bùi Thanh Thiển thẳng thắn nói: "Năm đó vốn dĩ anh ấy không yêu tôi, nhưng tôi lại dùng đủ mọi thủ đoạn để khiến anh ấy kết hôn với tôi, trở thành chồng tôi! "Tuy cô đang nở cười, nhưng nụ cười lại có chút gượng gạo: "Đấy cũng coi như là tôi nợ anh ấy, nếu lúc ly hôn mà còn đòi hỏi nhiều thì trong lòng tôi sẽ rất áy náy.

""Cô dùng đủ thủ đoạn để kết hôn với cậu ta?" Hình như Cố Thừa Viễn ngửi thấy một thông tin bát quái.

Chuyện này là thật à?Sao anh ta chưa từng nghe thấy Mộ Diễn Chi kể chuyện này?"Ừ.

" Bùi Thanh Thiển cản chiếc xe kế tiếp lại, không định kể rõ ràng cho Cố Thừa Viễn mà cùng Bùi Thanh Mạch lên xe, rời khỏi bệnh viện.

Chiếc xe nhập vào đường cái.

Cố Thừa Viễn một mình đứng tại chỗ nghi hoặc.

Năm đó không phải Mộ Diễn Chi bị ép buộc nên không còn cách nào khác mới chọn bừa một người phụ nữ và kết hôn sao?Sao vào miệng Bùi Thanh Thiển lại thành cô ấy dùng đủ thủ đoạn để kết hôn rồi?Trực giác của Cố Thừa Viễn nói cho anh ta biết chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy, câu chuyện bát quái này quấy nhiễu đầu óc của Cố Thừa Viễn, anh ta điên cuồng liên hệ với tất cả những người biết chuyện lúc ấy, nhưng câu trả lời của tất cả mọi người đều giống hệt nhau! "Không phải lúc đó Mộ Diễn Chi bị Joanna vứt bỏ ngay tại lễ đính hôn, cộng thêm bị gia đình ép kết hôn nên mới chọn bừa một người phụ nữ để kết hôn sao? Còn có ẩn tình gì được nữa chứ?"Xem ra những chuyện mà mọi người biết đều không khác gì mấy so với anh ta.

Cố Thừa Viễn đặt điện thoại di động xuống, vẻ mặt càng thêm ý vị thâm trường! Xe taxi dừng lại trước cửa khu nhà, sau khi thanh toán tiền xe và đi đến dưới lầu, một bóng đen đi tới từ phía cầu thang.

Dáng người Mộ Diễn Chi cao ráo, rắn rỏi, anh mặc một bộ âu phục, đứng trong màn đêm tĩnh mịch, toàn thân toát lên vẻ lạnh nhạt.

Anh chậm rãi đi tới trước mặt Bùi Thanh Thiển.

"Tới đấy à?" Bùi Thanh Thiển nhìn anh một cái, lấy điện thoại di động ra: "Vừa nãy tôi còn đang suy nghĩ làm thế nào để chuyển lại số tiền mà anh bù vào cho tôi! "Mộ Diễn Chi đè tay cô lại, quay đầu nói với Bùi Thanh Mạch: "Em lên lầu trước đi, anh có chuyện muốn nói với chị em.

"Bùi Thanh Mạch không yên tâm nhìn Bùi Thanh Thiển.

Bùi Thanh Thiển cười, nói với cậu: "Em đi lên trước đi! Nếu như có chuyện gì thì chị sẽ gọi em.

"Lúc này Bùi Thanh Mạch mới bước từng bước lên lầu.

Trước cầu thang chỉ còn lại hai người.

Bùi Thanh Thiển chủ động lên tiếng: "Tôi không nhớ rõ lúc đó bố tôi còn thiếu cụ thể là bao nhiêu, anh chờ tôi kiểm tra lại một chút, tôi sẽ lập tức chuyển lại cho anh ngay.

""Bùi Thanh Thiển!" Mộ Diễn Chi tức giận hô lên: "Em nghĩ tôi tới để đòi tiền à?"Bùi Thanh Thiển không để ý tới anh, sau khi kiểm tra lại con số cụ thể, cô lập tức chuyển khoản cho Mộ Diễn Chi ngay trước mặt anh: "Chắc chắn là không phải rồi, anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện vô nghĩa như vậy.

"Hai người đã ở chung với nhau mấy năm, ít nhiều gì Bùi Thanh Thiển cũng hiểu một chút về Mộ Diễn Chi.

Tuy tính cách của anh rất lạnh lùng, nhưng về bản chất thì không xấu.

Ít nhất là rất rộng rãi với người nhà.

Mộ Diễn Chi tức giận đè tay Bùi Thanh Thiển lại: "Vậy mà em còn! ""Đã có người giúp tôi ứng số tiền này rồi.

" Bùi Thanh Thiển cầm cổ tay Mộ Diễn Chi gạt ra: "Cho nên! ""Người khác giúp em ứng tiền thì em phải trả lại tiền cho tôi sao?" Cô làm như vậy khiến cơn tức giận của Mộ Diễn Chi hoàn toàn bùng nổ, anh trừng mắt nhìn Bùi Thanh Thiển: "Lẽ nào với em, dùng tiền của tôi không bằng dùng tiền của một người xa lạ sao?"Tốt xấu gì anh cũng là chồng cô!Cô không dựa vào anh mà lại đi dựa vào người khác!.
 
Back
Top Bottom