Cập nhật mới

Khác Câu Lạc Bộ GIẢI MÃ GIẤC MƠ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399002740-256-k777348.jpg

Câu Lạc Bộ Giải Mã Giấc Mơ
Tác giả: yunxiatan
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Bạn đã bao giờ tỉnh giấc mà vẫn cảm thấy mình... chưa từng rời khỏi giấc mơ?"

Tại trường trung học Hoà Lạc, năm học mới bắt đầu với những cơn mộng kỳ lạ liên tiếp ập đến nhóm học sinh không quen biết nhau.

Gương nứt, đồng hồ lùi, thư không gửi, ký ức không khớp...

Một câu lạc bộ kỳ lạ được thành lập - Câu lạc bộ Giải Mã Giấc Mơ - gồm 5 học sinh mang trong mình những tầng mộng và bí mật riêng.

Khi từng người lần lượt chạm vào tầng giấc mơ sâu hơn, họ phát hiện: giấc mơ không chỉ là nơi đến, mà là nơi trở về.

Và có thể... chính họ chưa từng thức tỉnh.
🔷 Vũ Chi Lan (Nữ chính - người mang ký ức bị phong ấn):
"Tôi không sợ giấc mơ...

Tôi chỉ sợ một ngày nào đó tỉnh dậy - và nhận ra mọi thứ mình đang sống chỉ là phần thừa của ký ức ai đó để lại."



🔷 Hạ Minh (Nam chính - người không mơ nhưng biết giấc mơ người khác):
"Tôi không nằm mơ.

Nhưng tôi lại thấy được giấc mơ của các cậu.

Có lẽ... tôi chưa từng thật sự tỉnh."



🔷 Phạm Kha Vy (Nữ phụ - có giấc mơ lặp, luôn nửa tin nửa sợ):
"Tớ từng nghĩ giấc mơ là ngẫu nhiên.

Nhưng khi một giấc mơ lặp lại đúng từng chi tiết... thì đó không còn là mơ nữa, mà là tín hiệu."



🔷 Ngô Gia Bảo (Nam phụ - người phân tích giấc mơ bằng logic):
"Giấc mơ cũng có hệ thống.

Nhưng khi quy luật bắt đầu tự thay đổi... nghĩa là có ai đó đang viết lại tầng mộng từ bên trong."



🔷 Tử An (Thành viên thứ năm - người từng kẹt lại trong mơ):
"Ba năm trước... tôi không hề tỉnh lại.

Tôi chỉ học cách sống bên trong một giấc mơ chưa bao giờ kết thúc."



đường​
 
Câu Lạc Bộ Giải Mã Giấc Mơ
CHƯƠNG 1: NHẬT KÝ GIẤC MƠ ĐẦU TIÊN


"Có một người đứng sau gương.

Không nhìn rõ mặt, nhưng tôi biết người đó đang nhìn tôi."



Trời mưa vào đêm đầu tiên Chi Lan mơ giấc mơ đó.

Không phải cơn mưa lớn – chỉ là mưa rả rích, đều đều và lạnh như gió thở qua cổ áo.

Tiếng mưa gõ lóc cóc lên mái ngói cũ, nhỏ xuống khe cửa, hòa cùng tiếng tích tắc chậm rãi của chiếc đồng hồ treo tường – như lời thì thầm từ một nơi nào đó rất sâu, rất xa.

Chi Lan tỉnh giấc lúc 3 giờ 03 phút sáng.

Không có âm thanh đánh thức.

Không ánh đèn, không chuông báo.

Cô tỉnh lại như thể có ai đó vừa đứng sát bên giường gọi tên mình

– bằng một giọng không nghe được, nhưng buộc người ta phải thức.

Cô không la lên, không hốt hoảng.

Chỉ ngồi dậy, nhìn trân trân về phía cửa sổ.

Làn mưa trắng đục ngoài kia như một tấm màn ngăn cách giữa hiện thực và một thế giới đang chờ.

Phòng của Chi Lan không có gương.

Chưa bao giờ có.

Cô ghét gương.

Nhất là gương lớn, gương có khung, gương khi trời tối.

Cô từng mơ – hay nghĩ là mình đã mơ – thấy có người bước ra từ một chiếc gương như thế.

Và kỳ lạ thay, trong giấc mơ vừa rồi – lại là một chiếc gương to, rất to.

Gương dựng sát tường cuối hành lang.

Khung bạc xỉn màu.

Ánh đèn vàng lặng lẽ.

Sàn gỗ ẩm cũ kẽo kẹt dưới chân.

Chi Lan đứng trước gương.

Trong gương không phản chiếu cô.

Mà là... một người khác.

Không rõ mặt.

Không cử động.

Nhưng đứng đó – ngay giữa lòng gương, không phải phản chiếu, không phải ảo ảnh – mà như thể đang đợi cô.



Sáng hôm sau, Chi Lan đến lớp sớm.

Sân trường còn ướt mưa, lác đác vài học sinh ngáp ngủ.

Cô ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, lấy ra một cuốn vở trống – bìa trắng, không nhãn tên.

Không biết vì sao, nhưng tay cô cầm bút và viết:

NHẬT KÝ GIẤC MƠ – TRANG 1

Đêm 25 tháng 7

Tôi thấy mình đứng trong một hành lang dài.

Cuối hành lang là một tấm gương cũ.

Trong gương, có một người.

Không rõ mặt.

Nhưng tôi biết người đó đang nhìn tôi.

Tôi không thể quay đi.

Tôi không thể bước tới.

Tôi chỉ đứng đó, như thể bị giữ lại.

Cô dừng bút.

Tay hơi run.

Viết lại khiến mọi thứ rõ ràng hơn.

Như thể giấc mơ không tan mà chỉ đang chuyển hóa thành mực, thành giấy.

Một chi tiết lạ hiện lên: ánh đèn trên trần lắc lư, phát ra tiếng rít nhỏ.

Cô nhớ ra mùi ẩm mốc rất thật – và tiếng gì đó như gió thổi bên trong gương.

Cô viết thêm một dòng:

Người đó... có thể là tôi?



Giờ Văn trôi qua nặng nề.

Thầy Lâm đứng giảng "Chiếc thuyền ngoài xa" mà mắt thì nhìn qua cửa sổ đọng nước mưa.

Còn Chi Lan thì tiếp tục viết – không phải bài học, mà là phần còn lại của giấc mơ:

Khi tôi bước lại gần gương, mặt kính bắt đầu mờ đi.

Không còn phản chiếu tôi nữa.

Mà là một nơi khác.

Một căn phòng không có trần.

Một bóng người đang bước lùi...

... về phía tôi.

Bỗng – rùng mình.

Cô nhớ lại sáng nay – khi soi gương nhà vệ sinh, cô đã bất giác giơ tay lên.

Gương không mờ.

Nhưng... cô thấy có người đứng sau lưng mình.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn – rất ngắn – nhưng rất rõ.



Tan học, mưa rơi lặng lẽ.

Không to, không dai – nhưng như đọng lại trong cổ áo.

Kha Vy – bạn thân từ năm lớp 10 – nhảy chân sáo lại gần, tay cầm ô màu hồng có hình mèo, giọng líu lo:

— Này, dạo này cậu cứ như trôi giữa mơ ấy!

Chi Lan mỉm cười, nửa nhẹ tênh, nửa như đang giữ điều gì đó không nói được.

— Ừ... có thể là tớ chưa tỉnh.

— Hả?

— Không sao đâu.

Kha Vy nghiêng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh như bắt trúng được bí mật:

— Tớ cũng mơ lạ lắm nha.

Có một cái thang dài, dài ơi là dài.

Leo hoài không tới đỉnh.

Nhưng mỗi bậc lại là một đoạn ký ức.

Tớ thấy... mẹ mình.

Câu nói dừng lại.

Gió mưa như chững lại một giây.

Chi Lan không nói gì.

Nhưng cô thấy mắt Kha Vy hơi đỏ.

Kha Vy cười khẽ, đổi giọng:

— Mà nè, mơ là kết nối với tiềm thức đó nha!

Cậu thử ghi lại mơ đi, kiểu như... lập nhật ký mộng mơ ấy?

Chi Lan siết nhẹ quai cặp.

Cô đã viết rồi.

Và điều đó làm giấc mơ sống lại, rõ hơn, gần hơn.

Lúc quay lưng bước đi, cô nghe giọng Kha Vy gọi với:

— Biết đâu sau này tụi mình lập hẳn một Câu lạc bộ Giải Mã Giấc Mơ ha?

Chi Lan không quay đầu.

Nhưng trong túi áo – cuốn vở trắng vẫn còn đó.

Trang đầu tiên đã hơi ướt nước mưa.

Nhưng dòng cuối cùng vẫn rõ:

Người đứng trong gương không biến mất.

Người đó vẫn ở đó, dù tôi đã thức.⸻

3 giờ 03 phút sáng.

Lần thứ hai trong tuần, Chi Lan bật dậy – không báo thức, không lý do.

Chỉ là biết mình phải mở mắt, vào đúng thời điểm ấy.

Ngoài kia, tiếng mưa rơi trên mái lợp cũ.

Đồng hồ kêu tích tắc.

Không có gương trong phòng.

Nhưng cô biết...

Giấc mơ chưa kết thúc.

Và người trong gương – vẫn đang chờ.
 
Back
Top Bottom