Ngôn Tình Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 20: 20: Đoạn Tuyệt Quan Hệ Cha Con


"Ba, có gì từ từ nói.

" Hướng Thịnh Ninh tiến đến trấn an Hướng Hưng Tài.

Tuy hai người không có quan hệ huyết thống nhưng lại rất thân mật, Hướng Hưng Tài rất nghe lời con trai.

Nghe Hướng Thịnh Ninh nói như vậy, Hướng Hưng Tài mới ôm ngực đang phập phồng vì tức giận, ngồi phịch xuống ghế.

Nhưng ánh mắt của ông vẫn vô cùng hung dữ, cảm giác giống như muốn ăn tươi nuốt sống Hướng Ca vậy.

Hướng Ca đã không còn gì đáng lưu luyến ở ngôi nhà này, lại nghe thấy những lời uy hϊếp của Hướng Hưng Tài, lúc này đáy lòng lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.

Cô thả lỏng hai tay, không ai nhìn thấy ở lòng bàn tay kia có một hàng móng tay bấm cực sâu vào trong thịt, nhiêu đó cũng đủ để thấy cô đang phẫn nộ đến nhường nào.

Hướng Ca cảm thấy rất nực cười, nếu năm đó không có người nhà mẹ cô ra sức tương trợ thì Hướng Hưng Tài căn bản sẽ không có ngày hôm nay.

Khi thừa kế tài sản của nhà mẹ vợ, Hướng Hưng Tài thề non hẹn biển rằng ông sẽ chăm sóc cho bà cụ tận tình chu đáo.

Nhưng bây giờ ông lại dùng tiền viện phí thuốc thang của bà ngoại để uy hϊếp cô, ép đứa con gái ruột của mình nhảy vào hố lửa.

Khóe miệng của Hướng Ca khẽ giật lên, nói với giọng điệu đầy trào phúng: "Ha, không phải ông đã muốn làm như vậy từ lâu rồi sao? Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội rồi.

"Hướng Hưng Tài nổi cơn điên, cầm gạt tàn trên bàn định ném về phía Hướng Ca, Hướng Ca không hề né tránh.

Cũng may có Hướng Thịnh Ninh ngăn cản kịp thời nên Hướng Ca mới không bị ném trúng.

"Nếu không có Sở Hạ Phàm, tao cũng không có đứa con gái như mày!" Hướng Hưng Tài ném gạt tàn xuống bàn, tàn thuốc bên trong rải rác khắp nơi vấy bẩn sàn nhà trắng như tuyết.

"Được, từ giờ trở đi chúng ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con.

" Hướng Ca bình tĩnh trả lời.

Mấy năm nay cô liều mạng kiếm tiền chính là vì muốn thoát khỏi cái nhà này, hiện giờ cơ hội đã đến, chắc chắn cô sẽ đồng ý.

Chẳng ai ngờ được Hướng Ca lại trả lời như vậy, nét mặt Hướng Hưng Tài cứng đờ, Hướng Thịnh Ninh há miệng định khuyên nhủ cô.

Nhưng Hướng Ca quay ngoắt sang chỗ khác, né tránh ánh mắt của Hướng Thịnh Ninh, cô không muốn nghe lời khuyên.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 21: 21: Ký Tên


Một lúc lâu sau, khóe miệng Hướng Hưng Tài vì giận dữ mà phát run lên: "Mày muốn bà ngoại mày chết sao?"Không có trợ cấp của nhà họ Hướng, Hướng Ca căn bản không thể trả tiền viện phí và thuốc men cho bà ngoại.

Hướng Ca mím môi không lên tiếng.

Hành động này trong mắt những người khác chính là cô đang cứng miệng không chịu nhận sai.

Hướng Hưng Tài muốn kích thêm cho cô một liều thuốc mạnh, dọa Hướng Ca sợ bắt buộc phải thỏa hiệp.

"Được, bây giờ tao sẽ gọi luật sư soạn thỏa thuận, sau khi ký kết, mày sẽ không còn là con gái của Hướng Hưng Tài này nữa.

""Không thành vấn đề, lúc nào ký tên thì gọi tôi, bây giờ tôi phải đi thu dọn đồ đạc.

" Hướng Ca không hề sợ hãi trước sự uy hϊếp này.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, cô trở về phòng ngủ của mình.

Sau khi lên đại học, cô đã chuyển từ nhà đến trường, đồ đạc để ở nhà rất ít, về cơ bản trong phòng cũng chỉ còn di vật của mẹ.

Hướng Ca không chút lưu luyến thu dọn đồ đạc, rất nhanh đã sắp xếp xong mọi thứ.

Hướng Hưng Tài không ngờ Hướng Ca không hề sợ hãi trước sự uy hϊếp của mình, cuối cùng đành phải gọi người đến soạn thỏa thuận.

Nội dung trong bản thỏa thuận càng khiến người ta lạnh lòng, không chỉ không để lại bất kỳ tài sản nào cho Hướng Ca mà còn bắt cô từ bỏ quyền thừa kế của mẹ và ông ngoại.

Nhìn thấy những thứ này, sự trào phúng bên khóe miệng Hướng Ca lại càng rõ rệt hơn.

Có một điều Hướng Hưng Tài không biết chính là, trước khi ông ngoại của Hướng Ca qua đời đã sang tên một phần lớn tài sản cho cô.

Cộng với số tiền cô kiếm được từ công việc bán thời gian trong những năm qua đã đủ để hỗ trợ chi phí y tế của bà ngoại.

Cô cầm bút ký tên mình, chính thức nói lời tạm biệt với gia đình này.

Tại bệnh viện.

Hướng Ca ngồi bên giường bệnh, nhỏ giọng kể những chuyện thú vị đã xảy ra gần đây.

Người nằm trên giường bệnh cắm đầy ống trên người, trên mặt còn phải đeo mặt nạ oxy, hai mắt nhắm nghiền.

Đây là bà ngoại của Hướng Ca, năm đó ông bà ngoại gặp tai nạn, ông ngoại qua đời, còn bà ngoại trở thành người thực vật, từ đó đến nay vẫn luôn nằm ở bệnh viện.

Hướng Ca sẽ đến thăm bà ngoại mỗi khi rảnh rỗi, hy vọng một ngày nào đó có thể nhìn thấy bà ngoại tỉnh lại.

Nhưng mong muốn này vẫn chưa được thực hiện.

Cô nói rất nhiều, nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 22: 22: Gặp Được Anh


Ý cười trên khóe mắt Hướng Ca nhạt dần rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn, khóe miệng cũng không còn cong lên nữa, lúc này cô cảm thấy rất bất lực.

Chia tay người bạn trai nɠɵạı ŧìиɧ, sau đó lại cắt đứt quan hệ với nhà họ Hướng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà Hướng Ca đã trải qua rất nhiều chuyện, tất cả đều do một mình cô đối mặt.

Cô nhớ mẹ, nhớ ông bà ngoại.

Trước kia, cô cũng từng là người được nâng niu trong lòng bàn tay.

Những chuyện ấm ức trong khoảng thời gian này như vũ bão ập tới, cuối cùng cô lại không nhịn được mà rơi nước mắt.

Cô không muốn bà ngoại cảm nhận được cảm xúc tiêu cực của cô nên đã nhanh chóng nói lời tạm biệt, sau đó ôm mặt rời khỏi phòng bệnh.

Cô chỉ muốn tìm một nơi không có ai để khóc cho thỏa thích.

Nhưng bất ngờ lại đυ.

ng phải một l*иg ngực rắn chắc ở góc rẽ nào đó.

Hướng Ca ngửi thấy một mùi hương thanh mát nhàn nhạt, rất quen thuộc.

Ngay sau đó liền nghe thấy một giọng nói với ngữ điệu lạnh lùng lười biếng càng quen thuộc hơn: "Chú ý an toàn.

"Dù mới chỉ gặp nhau ba lần, nhưng giọng nói riêng biệt chỉ thuộc về Sở Vân Kiêu đã khiến Hướng Ca ấn tượng sâu sắc.

Hướng Ca lập tức nhận ra người mình vừa đυ.

ng phải là ai.

Cô xoa đầu mũi đau nhức, không ngẩng đầu mà cứ thế cúi người xin lỗi: "Xin lỗi, Sở! "Suýt nữa thì cô đã buột miệng gọi người kia là chú, may sao kịp thời nhớ ra Sở Vân Kiêu không thích cách xưng hô này nên vội vàng nuốt lại vào trong.

Sau đó nhanh chóng sửa đổi: "Đại lão.

"Vừa cúi đầu vừa gọi đại lão, ai không biết còn tưởng hai người thuộc bang phái gì đó.

Khóe miệng Giang Khâm khẽ giật lên mấy cái, quan sát phản ứng của Sở Vân Kiêu thật cẩn thận.

Chỉ thấy sắc mặt của Sở Vân Kiêu vẫn thản nhiên, không chút gợn sóng, dường như là bản thân anh cũng chấp nhận cách xưng hô này.

Giang Khâm: "! "Cũng chỉ một mình Hướng Ca mới có ma lực này, cho dù cô làm gì cũng sẽ không chọc giận Sở Vân Kiêu.

Mà cái cách Sở Vân Kiêu đối xử với Hướng Ca cũng hoàn toàn khác với những nguời khác, Giang Khâm rất chắc chắn điểm này.

Một người dám gọi, một người dám nghe, không lấy nhau thì khó kết thúc lắm.

Hướng Ca vẫn đang đắm chìm trong bi thương, không kìm được nước mắt nên cô không dám ngẩng đầu nhìn người ta.

Sở Vân Kiêu nghe thấy tiếng sụt sịt nhỏ xíu, anh thoáng cau mày.

"Va vào đau quá à?" Anh dịu giọng hỏi.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 23: 23: Khăn Tay Bị Bẩn Rồi


Vừa nãy anh không nghĩ sẽ có người bất ngờ lao ra cho nên không né kịp.

Xem ra anh va vào người Hướng Ca rất mạnh.

Hướng Ca khịt mũi, giọng nói nghẹn ngào: "Không phải.

"Khóc lóc thút thít như thế rồi mà vẫn nói không phải.

Trong lòng Sở Vân Kiêu khẽ nhói lên như bị ai đó cầm kim đâm vào, cảm giác hơi khó chịu.

"Xin lỗi.

" Sở Vân Kiêu chủ động xin lỗi.

Hướng Ca cố gắng nhịn khóc đến mức đầu óc c*ng tr**ng, bỗng nhiên nghe thấy Sở Vân Kiêu nói xin lỗi thì hoàn toàn trống rỗng.

Cô ngẩng đầu lên, xua tay nói: "Không, không liên quan đến anh* đâu.

"*Nguyên văn tác giả dùng từ 您 - nín, biểu thị sự kính trọng và lịch sự, ở đây Hướng Ca dùng từ này để gọi Sở Vân Kiêu để tỏ ý anh là bề trên.

Rõ ràng cô mới là người đυ.

ng trúng anh, người nên xin lỗi phải là cô mới đúng.

Thấy cô ngẩng đầu lên, Sở Vân Kiêu mới thấy rõ dáng vẻ của cô lúc này.

Trên mặt cô toàn là nước mắt, trong con ngươi cũng có nước mắt đang chực trào, hai mắt sưng húp lên vì khóc, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên, thoạt nhìn vừa nhếch nhác lại vừa đáng thương.

Hướng Ca ý thức được dáng vẻ của mình bây giờ rất tồi tệ liền hoảng loạn giơ tay lau nước mắt.

Đột nhiên, một chiếc khăn tay sạch sẽ xuất hiện ngay trước mắt.

Bên rìa chiếc khăn là một bàn tay đẹp mắt với các khớp xương gồ lên rõ ràng.

Hướng Ca không khỏi ngẩn người.

"Lau bằng cái này.

" Giọng điệu của người đàn ông rất vững vàng, không hề có ý ghét bỏ.

"Không cần đâu.

" Hướng Ca không cầm lấy.

Chiếc khăn tay này trông rất đắt tiền, dùng nó để lau nước mắt cho cô thì quá là không phù hợp.

Sở Vân Kiêu nhìn cô chăm chú, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, sau đó trực tiếp giơ khăn lên lau nước mắt cho Hướng Ca.

Hành động đột ngột này là điều Hướng Ca nằm mơ cũng không ngờ được.

Động tác của anh rất nhẹ, vải khăn mềm mại chạm vào da mặt cũng rất thoải mái.

Hướng Ca sửng sốt, cả người đứng im như trời trồng, hai mắt mở to nhìn Sở Vân Kiêu không chớp.

Mãi cho đến khi Sở Vân Kiêu lau sạch nước mắt trên mặt cô rồi hạ tay xuống thì Hướng Ca mới bắt đầu hoàn hồn.

"Khăn! khăn tay bị bẩn rồi.

" Hướng Ca ăn nói lắp bắp.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 24: 24: Anh Còn Chưa Có Bạn Gái Đâu


"Ừ.

" Sở Vân Kiêu rũ mắt xuống, gấp khăn tay gọn gàng.

Sau đó đưa cho Hướng Ca: "Giặt sạch rồi trả lại cho tôi.

""Hả?""Chiếc khăn tay này rất quan trọng với tôi, hy vọng cô có thể trả cho tôi càng sớm càng tốt.

"Hướng Ca chớp mắt, cuối cùng cũng nghe hiểu lời Sở Vân Kiêu nói, cô vội vàng gật đầu: "Ngày mai tôi sẽ trả lại nó cho anh.

"Sở Vân Kiêu tỏ vẻ lạnh nhạt: "Ừ.

"Giang Khâm đứng bên cạnh không khỏi len lén giơ ngón cái.

Là ai nói Sở Vân Kiêu không hiểu phong tình? Anh chỉ chưa gặp đúng người thôi!Đấy, rõ rành rành ra đây này.

Đứng trước mặt Hướng Ca cũng lắm trò nhiều cách lắm chứ có phải đùa đâu.

Còn cao tay hơn cách anh ấy bảo Hướng Ca trả lại chăn lông lần trước nhiều, ít nhất cũng hẹn được thời gian cụ thể.

Giang Khâm đảo mắt, nghĩ thầm phải giúp Sở Vân Kiêu một tay mới được.

Anh ấy hỏi Hướng Ca: "Hướng tiểu thư đã ăn cơm chưa? Bác sĩ dặn tôi phải trông chừng Sở tổng ăn cơm đầy đủ, nhưng bây giờ tôi lại có việc phải về công ty một chuyến.

Cô có thể giúp tôi một việc, thay tôi trông chừng Sở tổng ăn cơm được không?"Anh ấy cũng đâu có lừa gạt ai, đúng là bác sĩ có dặn Sở Vân Kiêu phải ăn cơm đầy đủ thật mà.

Hướng Ca bỏ khăn tay vào túi, nghi hoặc nói: "Anh không khỏe ạ?"Nghe Giang Khâm nói như vậy, cô mới nhận ra đúng là sắc mặt của Sở Vân Kiêu không được tốt lắm.

Sở Vân Kiêu che miệng ho khan, không đáp.

Giang Khâm giành trả lời trước: "Bệnh cũ thôi, Sở tổng của chúng tôi thường xuyên không ăn cơm đúng giờ nên mắc bệnh dạ dày.

"Hướng Ca "à" một tiếng và nói: "Như vậy là không được, công việc bận rộn đến đâu cũng phải nhớ ăn cơm đúng giờ.

"Giang Khâm: "Đúng vậy, Sở tổng chính là thiếu người ở bên giám sát.

Đáng tiếc anh ấy độc thân vạn năm, đến bây giờ vẫn chưa có bạn gái.

"Giang Khâm chỉ dùng dăm ba câu nói đã moi móc thiếu sót của Sở Vân Kiêu ra ngoài.

Anh ấy còn ỷ vào việc có Hướng Ca ở đây làm chỗ dựa, nên cũng chẳng thèm để ý đến cái liếc mắt lạnh thấu xương do Sở Vân Kiêu đưa tới.

"Hướng tiểu thư, cô giúp tôi việc này được không?" Giang Khâm lại kéo câu chuyện về đề tài cũ, nhìn Hướng Ca với ánh mắt chờ mong.

Hướng Ca không ngờ mình được giao trọng trách nên không khỏi chần chừ mất mấy giây.

Lại lén liếc mắt nhìn thần sắc của Sở Vân Kiêu, trong lòng thoáng dao động.

Lại nói, Sở Vân Kiêu đã từng giúp cô hai lần, cô còn chưa báo đáp người ta, bây giờ vừa hay có thể nhân cơ hội này trả lại nhân tình.

"Được.

" Cô đồng ý.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 25: 25: Đúng Là Rất Đáng Yêu


Dứt lời, trong mắt Sở Vân Kiêu hiện lên ý cười, nhưng sắc mặt vẫn cứng đơ bất động.

Anh cho Giang Khâm một cái nhìn tán thưởng, Giang Khâm kiêu ngạo ưỡn ngực lên.

Làm được việc tốt, khăn quàng đỏ trước ngực lại càng tỏa sáng hơn.

"Vậy nhờ cô nhé!" Giang Khâm đưa quyển sổ trên tay cho Hướng Ca: "Phía trên là những thứ Sở tổng không được ăn, tránh nó ra là được.

"Tiếp đó lại nói với Sở Vân Kiêu bằng giọng điệu đầy ý tứ sâu xa: "Sở tổng, anh phải ăn cơm đầy đủ đó!"Sở Vân Kiêu khẽ gật đầu: "Ừ.

"Ý dưới mặt chữ là: Ừ, lát về tăng lương cho cậu!Giang Khâm dùng tốc độ nhanh nhất rời đi.

Bỗng nhiên chỉ có hai người ở riêng với nhau, Hướng Ca cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Nhưng Sở Vân Kiêu lại tỏ ra rất tự nhiên, rảo bước đi về phía thang máy.

"Muốn ăn gì?" Anh hỏi.

"Anh thì sao?" Hướng Ca hỏi ngược lại.

Hướng Ca nói tiếp: "Anh chọn đi, tôi mời anh.

"Sở Vân Kiêu đi vào thang máy, đứng ở phía trong cùng: "Nếu là cô mời thì cô làm chủ đi.

"Hướng Ca đi theo sau Sở Vân Kiêu vào thang máy, hai người đứng một trước một sau.

Hướng Ca nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của mình phản chiếu trong gương trên tường thang máy, suýt nữa giật nảy mình.

Vì cô vừa khóc nên chóp mũi đỏ như một chú hề.

Nghĩ đến vừa rồi mình xuất hiện trước mặt Sở Vân Kiêu với hình ảnh này! Hướng Ca xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một hố để chui xuống.

Cô vội vàng lấy khẩu trang trong túi ra.

"Sao lại đeo khẩu trang?" Sở Vân Kiêu vẫn luôn để ý đến động tác của Hướng Ca.

"Xấu quá đi mất!" Hướng Ca mím môi.

Cô nghe thấy người đàn ông phía sau bật cười, tiếng cười rất nhỏ nhưng cô vẫn có thể nghe thấy.

Sau đó, anh lại nói: "Cũng đáng yêu mà.

"Bàn tay đang đeo khẩu trang của Hướng Ca lập tức khựng lại, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại tháo khẩu trang ra.

"Cảm giác! hơi ngột ngạt.

" Cô tự nói một mình rồi bỏ khẩu trang vào trong túi.

Nói xong, cô liếʍ môi dưới, chột dạ liếc nhìn Sở Vân Kiêu trong gương.

Không biết liệu anh có nghĩ cô đang cố tình giải thích không nhỉ?Cũng may đối phương vẫn luôn nhìn về phía bảng điện tử trong thang máy, không để ý tới cô.

Hướng Ca thở phào nhẹ nhõm, cụp mắt xuống.

Gần như ngay lúc cô thở phào, Sở Vân Kiêu cũng rũ mắt xuống.

Anh vẫn luôn chú ý đến cô nên vừa rồi cũng nhìn thấy động tác nhỏ của Hướng Ca khi cô chột dạ, chỉ là khi cô liếc mắt nhìn qua thì anh đã kịp nhìn sang chỗ khác.

Lại nhìn chóp mũi phiếm hồng của cô, Sở Vân Kiêu nhếch môi cười mỉm.

Đúng là rất đáng yêu!.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 26: 26: Nắm Tay Đến Tê Dại


Thang máy dừng lại mấy lần, lục tục có người tiến vào, Hướng Ca đang đứng ở vị trí gần cửa liền bị người ta chen chúc đẩy vào tận góc trong cùng.

Dáng người cô nhỏ nhắn, bị mọi người chen lấn xô đẩy cũng quen rồi.

Chỉ là không biết Sở Vân Kiêu có chấp nhận được tình trạng hỗn loạn này hay không?Cô chật vật ngẩng đầu để tìm kiếm bóng dáng của Sở Vân Kiêu.

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của anh, hô hấp của cô thoáng dừng lại trong khoảnh khắc đó.

Không biết Sở Vân Kiêu đã đi tới bên cạnh cô từ lúc nào, anh cũng bị người ta chen lấn xô đẩy nhưng trên mặt không có vẻ gì là mất kiên nhẫn.

Anh hơi nghiêng người, vươn tay trái chắn trước mặt Hướng Ca.

Có cánh tay chắc khỏe ngăn cản nên đám người phía trước không tiếp tục dồn về phía sau nữa, để lại cho Hướng Ca một không gian nho nhỏ.

Hướng Ca thở phào nhẹ nhõm, nhìn Sở Vân Kiêu với ánh mắt đầy cảm kích.

Sở Vân Kiêu khẽ gật đầu, ý là cô không cần khách sáo.

Cuối cùng thang máy cũng xuống đến lầu một, đoàn người lại bắt đầu chen nhau ra ngoài, những người đứng chờ ngoài cửa cũng chuẩn bị tiến vào.

"Đi thôi.

" Hướng Ca giữ chặt tay Sở Vân Kiêu, vội vàng dẫn anh ra ngoài.

Nếu chậm một chút thì e là sẽ bị người bên ngoài dồn vào trong mất.

Sở Vân Kiêu cứ để mặc Hướng Ca kéo mình đi như thế, tay cô rất mềm nhưng cũng hơi lành lạnh.

Khi cô chạm vào mu bàn tay của anh, cảm giác tê tê như bị điện giật quét qua toàn bộ cơ thể.

Cảm giác này thật tuyệt vời, nhưng cũng khá xa lạ.

"Ăn canh gà hầm dạ dày heo nhé?" Hướng Ca đề nghị.

Với tình hình kinh tế hiện tại của mình, cô không thể mời Sở Vân Kiêu đến nhà hàng cao cấp, hơn nữa dạ dày Sở Vân Kiêu không khỏe nên phải chú ý vấn đề ăn uống, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có canh gà hầm dạ dày heo là thích hợp nhất.

"Nghe lời cô.

" Tầm mắt Sở Vân Kiêu vẫn rơi vào hai bàn tay đang nắm chặt nhau, giọng điệu bình thản.

Hướng Ca nhìn theo ánh mắt của anh, bây giờ mới giật mình nhận ra cô còn đang dắt tay người ta.

Hai má cô nóng bừng lên, hoảng loạn buông tay ra.

"Xin lỗi, tôi không chú ý.

" Cô vội vàng giải thích.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 27: 27: Ăn Cơm Cùng Nhau


Sở Vân Kiêu đan hai tay vào nhau, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* vị trí vừa chạm vào tay cô, trong đầu hồi tưởng lại xúc cảm vừa rồi.

Không hiểu sao! trong lòng lại có chút không nỡ.

"Tôi cũng không chú ý.

" Sở Vân Kiêu mặt không đổi sắc, nói lời trái với lòng mình.

Hướng Ca thầm cảm khái trong lòng, tại sao có người rõ ràng là trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào nhưng vẫn đẹp trai hút hồn như thế nhỉ?Trước kia cô luôn nghĩ nhan sắc của Sở Hạ Phàm đã là đỉnh của chóp rồi, bây giờ mới nhận ra lúc đó mình chỉ là con ếch ngồi đáy giếng, chưa từng nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.

Nhan sắc cỡ như Sở Vân Kiêu mới được gọi là đỉnh của chóp.

Nếu Sở Vân Kiêu đã không phản đối, vậy Hướng Ca liền lấy điện thoại ra đặt bàn.

Cô tìm thấy một cửa hàng được đánh giá rất cao, hơn nữa còn rất gần bệnh viện.

Sau khi nói với Sở Vân Kiêu, hai người nhất trí quyết định đi bộ qua đó.

Vóc người Sở Vân Kiêu thon dài làm nổi bật bộ âu phục vốn đã đắt giá nay lại càng thêm cao quý, chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhận định anh là tầng lớp kiệt xuất trong xã hội thượng lưu.

Hướng Ca mặc áo thun trắng và váy đen cạp cao, mang túi vải và giày trắng.

Tóc buộc cao rồi búi thành củ tỏi, nhìn rất trẻ trung và năng động.

Hai người sánh vai đi trên đường đã thu hút vô số ánh nhìn.

Người nào nhìn thêm vài lần sẽ phát hiện ánh mắt của người đàn ông lạnh lùng quý phái này vẫn luôn nhìn về phía Hướng Ca.

Trong đôi mắt như đầm hàn kia ẩn chứa nét ôn hòa.

Hướng Ca vốn tưởng rằng Sở Vân Kiêu là loại người chò dù người ta hỏi anh cái gì thì câu trả lời của anh sẽ đều là một hai chữ, hoặc dứt khoát giữ im lặng, để mặc người kia nhìn ánh mắt tự đoán ý.

Nhưng hóa ra không phải như vậy.

Hai người đi song song với nhau, Sở Vân Kiêu chủ động bắt chuyện với cô.

Mặc dù hầu hết đều là anh đặt câu hỏi cho Hướng Ca, nhưng mỗi câu hỏi đều chú ý chừng mực, sẽ không làm cho Hướng Ca khó xử.

Bất tri bất giác, hai người đã đi đến hàng ăn.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 28: 28: Hóa Ra Đây Mới Là Một Kiểu Tôn Trọng


Sở Vân Kiêu cũng rất kinh ngạc vì mình thế mà lại nói chuyện nhiều đến vậy, nhưng sau khi nỗi kinh ngạc qua đi, anh không kiềm chế mình mà vẫn tiếp tục nói chuyện với cô thật thoải mái.

Sáng nay Hướng Ca không ăn gì nên lúc này đã đói cồn cào.

Nhưng nồi canh vẫn chưa thể mở nắp, cô chỉ đành giương mắt nhìn đồ ăn trong nồi, dáng vẻ rất đáng thương.

Sở Vân Kiêu chậm rãi xắn tay áo lên, sắp xếp bát đũa ngay ngắn rồi ngồi yên chờ đợi.

"Đại lão, anh tinh tế quá đi mất!" Hướng Ca cũng ngồi thẳng lưng lên.

"Gì cơ?" Sở Vân Kiêu không hiểu ý của cô.

Hướng Ca mỉm cười chữa ngượng, không đáp lại anh.

Có điều ánh mắt vẫn đang lưu chuyển giữa bộ đồ ăn của mình và của Sở Vân Kiêu, đáp án thế nào không cần nói cũng rõ.

Dường như Sở Vân Kiêu đã hiểu được điều gì đó, anh thản nhiên nói: "Thói quen thôi.

"Hướng Ca càng thấy ngượng ngùng hơn, so sánh với anh, có vẻ như cô đã quá cẩu thả rồi.

Đang định giơ tay sắp xếp lại bộ đồ ăn của mình thì! "Mỗi người có thói quen khác nhau, cô không cần lựa theo ý tôi.

" Sở Vân Kiêu đưa cho cô ly nước đã rót sẵn.

Giọng nói của anh không có vẻ gì là chế nhạo hay trào phúng mà chỉ có tôn trọng.

Hướng Ca sững người, mỉm cười buông bộ đồ ăn trong tay xuống rồi nói: "Vậy tôi sẽ chọn theo sở thích của mình.

""Ừ.

"Trước kia Hướng Ca ra ngoài ăn cơm cùng Sở Hạ Phàm, lúc nào cô cũng cẩn thận từng li từng tí, cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của anh ta.

Bởi vì Sở Hạ Phàm nói từ nhỏ mình đã được rèn giũa bởi đủ các loại lễ nghi nên anh ta có yêu cầu rất cao trong việc ăn uống, Sở Hạ Phàm hy vọng Hướng Ca cũng có thể thanh nhã như mình.

Vì vậy, mặc dù Hướng Ca cố gắng phối hợp nhưng Sở Hạ Phàm vẫn có thể soi mói bắt lỗi, yêu cầu Hướng Ca phải thay đổi ngay lập tức.

Khi đó Hướng Ca mới biết yêu, sau khi rơi vào lưới tình thì cô chỉ muốn đối phương nhìn thấy những điểm tốt nhất của mình.

Cho nên mặc dù thái độ của Sở Hạ Phàm tệ như thế, nhưng cô cũng không suy nghĩ quá nhiều, chỉ đơn giản cảm thấy anh ta làm vậy là vì muốn tốt cho mình.

Sau khi chia tay Sở Hạ Phàm, cô cũng không nhận ra có gì đó không đúng, chỉ nghĩ đến việc cuối cùng mình cũng được tự do.

Vừa nãy Sở Vân Kiêu nói: "Mỗi người có thói quen khác nhau, cô không cần lựa theo ý tôi.

" Cho đến lúc này Hướng Ca mới hiểu được, hóa ra đây chính là một kiểu tôn trọng.

Những người thực sự ưu tú sẽ luôn tôn trọng sự khác biệt của mỗi người, chứ không phải dùng tiêu chuẩn của mình để ép người khác vào khuôn phép.

Trước kia cô đúng là đầu óc úng nước mới nghĩ Sở Hạ Phàm là người bạn trai tuyệt vời nhất.

Hướng Ca nghĩ đến thất thần, tiếp đó lại nghe thấy tiếng lục bục lục bục, canh gà hầm dạ dày heo sôi rồi.

Hơi nước màu trắng bốc lên, ngăn cách giữa hai người.

"Có thể ăn rồi!" Hướng Ca ngẩng đầu nhắc Sở Vân Kiêu.

Trước mắt là hơi nước màu trắng, sau đó mới đến gương mặt đẹp trai ngời ngời của Sở Vân Kiêu.

Hơi nước tựa như một lớp filter, chắt lọc vẻ lạnh lùng của anh rồi lại tiếp thêm chút "khói lửa nhân gian".

Hướng Ca chớp mắt, cô chợt có cảm giác mình vừa kéo được vị thần tiên không nhiễm bụi trần này xuống nhân gian.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 29: 29: Quan Tâm Anh


Xin lỗi nhé đại lão!Đại lão ngồi trên ghế đối diện nghe vậy thì cầm đũa lên, học theo dáng vẻ của Hướng Ca bắt đầu ăn canh.

Vẻ cao quý trên người anh không mất đi, nhưng cũng không hề ra vẻ ta đây.

Điều này khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều so với việc ra ngoài ăn cơm cùng Sở Hạ Phàm.

Hướng Ca cười híp cả mắt, khẩu vị tăng lên rất nhiều.

Sở Vân Kiêu cũng ăn nhiều hơn bình thường, đây là điều anh không thể ngờ.

Chỉ là nhìn thấy Hướng Ca cười vui vẻ, không hiểu sao khẩu vị của anh cũng tốt hơn.

Trước đó đã nói là Hướng Ca mời cơm, nhưng Sở Vân Kiêu lại lén đi thanh toán.

Hướng Ca cứ băn khoăn mãi, sau đó dự định mời Sở Vân Kiêu uống trà sữa.

Cô không biết Sở Vân Kiêu thích uống gì nên quay sang hỏi ý kiến của anh: "Anh muốn uống gì?"Sở Vân Kiêu: "Iced Americano.

"Hướng Ca lắc đầu: "Dạ dày của anh không khỏe, không được uống cà phê và đồ lạnh.

"Trong một giây Sở Vân Kiêu rũ mắt nhìn Hướng Ca, trong ánh mắt của anh ánh lên sự bất lực xen lẫn cưng chiều: "Cô chọn giúp tôi đi.

"Hướng Ca nắm giữ quyền lực trong tay, trầm ngâm suy nghĩ một lát lại nhận ra trong trà sữa có trà, trà cũng không tốt cho dạ dày.

Sau khi im lặng một hồi lâu, cô hỏi: "Sữa nóng nhé?"Sở Vân Kiêu: "Ừ.

"Sở Vân Kiêu phối hợp không chút do dự khiến Hướng Ca không khỏi ngỡ ngàng, cô nhướng mày: "Đi thôi.

"Lần này Hướng Ca đặt đồ trên điện thoại trước, chờ tới khi sắp đến số của mình thì mới đến quán trà sữa lấy.

Không cần đại lão ra tay giải quyết chuyện đi lấy trà sữa, Hướng Ca bảo Sở Vân Kiêu cứ ở hàng ăn chờ mình.

Lúc này quán trà sữa có rất nhiều người, lúc Hướng Ca đến nơi vẫn chưa tới số của cô, thế là cô đành phải đứng cạnh đám người kia để chờ đợi.

Mấy ngày nay Sở Hạ Phàm cũng không dễ chịu gì, ban đầu Hướng Ca đề nghị chia tay với anh ta, anh ta còn tưởng đó chỉ là Hướng Ca giận dỗi, để cô bình tĩnh lại là sẽ không sao nữa.

Nhưng không ngờ anh ta để Hướng Ca bình tĩnh, còn cô lại chặn tất cả phương thức liên lạc liên quan đến anh ta.

Anh ta đổi số khác gọi lại, vừa lên tiếng đã bị cúp máy, sau đó lại tiếp tục bị chặn.

Sau đó anh ta đến nhà họ Hướng, muốn dùng áp lực của trưởng bối để ép Hướng Ca thuận theo ý mình.

Kết quả Hướng Ca trực tiếp cắt đứt quan hệ với người nhà, không hề dây dưa dài dòng.

Cuối cùng Sở Hạ Phàm cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, định đến trường tìm Hướng Ca.

Nhưng không ngờ Lâm Thanh Cách lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn khi chuyển nhà, đứng trước dáng vẻ đáng thương cầu xin sự giúp đỡ của Lâm Thanh Cách, Sở Hạ Phàm chỉ đành đưa Lâm Thanh Cách đến bệnh viện.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 30: 30: Đụng Mặt Người Yêu Cũ


Sau khi băng bó vết thương, Lâm Thanh Cách lại rủ Sở Hạ Phàm ra ngoài ăn cơm cùng với cô ta.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Thanh Cách chưa tìm được nhà nên vẫn đang ở nhà của anh ta.

Dù sao cũng là bạch nguyệt quang năm đó mình muốn mà không được, bỗng một ngày vừa giơ tay là chạm tới, Sở Hạ Phàm hoàn toàn không có sức cưỡng lại.

Lâm Thanh Cách rất chu đáo, mỗi lần thân mật đều nói với anh ta rằng bọn họ chỉ là hai người cô đơn đang an ủi nhau, anh ta không cần phải chịu trách nhiệm.

Sở Hạ Phàm cũng tưởng rằng chỉ cần Hướng Ca quay lại bên cạnh thì anh ta sẽ đoạn tuyệt qua lại với Lâm Thanh Cách ngay lập tức.

Thế là anh ta yên tâm đồng ý với lời đề nghị của Lâm Thanh Cách, thỉnh thoảng lại ra ngoài ăn cơm dạo phố cùng cô ta.

Hai người ăn cơm ở khu thương mại gần bệnh viện, sau khi ăn xong, Lâm Thanh Cách nũng nịu muốn uống trà sữa.

Sở Hạ Phàm ghét nhất là xếp hàng mua trà sữa, thế là anh ta liền móc điếu thuốc ra rồi đi đến bên cạnh đám người để chờ đợi.

Không ngờ lại vô tình gặp Hướng Ca ở đây.

Với thân hình nhỏ nhắn của cô, đứng giữa đám đông chật chội rất dễ bị dồn vào một góc bất cứ lúc nào.

Lúc này một mình cô đứng cạnh đám người, hiển nhiên là sẽ bị đẩy ra ngoài.

Quả nhiên, cô không thể không có anh ta ở bên.

Sở Hạ Phàm đắc ý hất cằm lên, bước nhanh tới chỗ Hướng Ca.

"Muốn uống cái gì thì nói với anh, anh vào trong gọi giúp em.

" Sở Hạ Phàm đứng trước mặt Hướng Ca, chờ đợi Hướng Ca lộ ra sắc mặt mừng rỡ.

Hướng Ca nghe thấy giọng nói của Sở Hạ Phàm thì không khỏi sửng sốt: "Hả?"Sở Hạ Phàm: "Cô bé ngốc, một mình em không chen được với bọn họ đâu.

"Hướng Ca: "???"Cô chỉ cảm thấy buồn nôn.

Sở Hạ Phàm coi sự im lặng của Hướng Ca là cảm động, quả nhiên sự tồn tại của anh ta đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của cô.

Chắc chắn bây giờ cô đang cảm thấy hối hận, thậm chí còn nghĩ làm thế nào để làm lành với anh ta.

Hướng Ca nghĩ có lẽ đầu óc Sở Hạ Phàm bị hỏng rồi.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 31: 31: Không Còn Quan Hệ


"Anh không biết gì sao? Có thể đặt hàng qua app mà." Hướng Ca chỉ vào mã chương trình trên bảng hiệu trước cửa hàng.Nhìn sắc mặt Sở Hạ Phàm cứng đờ, Hướng Ca lại nói: "Người nào lao vào đó chen chúc mới là đồ ngốc."Cô vừa dứt lời, giọng nói của Lâm Thanh Cách liền vang lên."Em không chen vào được.

Hạ Phàm, anh mau tới giúp em đi."Giọng nói của Lâm Thanh Cách mang theo vẻ ảo não và hờn dỗi, nũng nịu nghe phát buồn nôn.

Hướng Ca nghe xong mà nổi hết cả da gà.Sở Hạ Phàm phát hoảng: "Em nghe anh giải thích đã.

Tiểu Cách bị thương nên anh đưa cô ấy tới bệnh viện, sau đó ra ngoài ăn cơm...!Anh và cô ta không có gì hết, thật đấy!""Ờ." Hướng Ca không hứng thú với chuyện này lắm."Cô chính là Hướng Ca đúng không?" Lâm Thanh Cách đã đi tới đứng cạnh Sở Hạ Phàm, tươi cười hỏi.Cô ta thản nhiên ôm lấy cánh tay Sở Hạ Phàm: "Tôi thường nghe Hạ Phàm nhắc đến cô, thỉnh thoảng còn thấy anh ấy nằm mơ gọi tên cô nữa.

Cô thực sự rất quan trọng với anh ấy, tuyệt đối đừng vì sự xuất hiện của tôi mà hiểu lầm anh ấy.

Giữa tôi và Hạ Phàm thật sự không có gì hết.

Nếu cô không thích tôi, vậy tôi có thể chuyển ra ngoài, chỉ cần hai người làm lành là được."Lâm Thanh Cách nói một lèo, nghe thì có vẻ như đang tác hợp cho hai người, nhưng nếu nghe kỹ sẽ phát hiện có gì đó sai sai.Biết cả người ta nằm mơ nói những gì rồi mà vẫn gọi là "không có gì"?Sở Hạ Phàm càng hoảng loạn hơn: "Tiểu Ca, em đừng hiểu lầm, Tiểu Cách chưa tìm được nhà nên anh mới cho cô ấy ở nhờ.

Cô ấy không có bạn bè ở Tây Thành, bây giờ dọn ra ngoài sẽ rất dễ gặp người xấu.""Vậy anh cứ để cô ta ở lại nhà anh đi." Hướng Ca thản nhiên nói."Em không giận sao?" Sở Hạ Phàm rất kinh ngạc.Ngay cả Lâm Thanh Cách cũng không ngờ Hướng Ca sẽ trả lời như vậy, cô ta chỉ chờ Hướng Ca nổi giận, đến lúc đó chính mình sẽ giả bộ đáng thương, giành lấy sự thương xót của Sở Hạ Phàm.Hệ thống gọi đến số của Hướng Ca, cô cúi đầu mở danh mục nhận đơn."Giận cái gì?" Cô nhún vai, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: "Chúng ta không còn quan hệ gì nữa, anh muốn cho ai ở nhờ là việc của anh."Nói xong, cô nghiêng người làm tư thế xin cho qua: "Phiền hai người nhường đường, tôi muốn vào trong lấy trà sữa."Trong lúc kinh ngạc, Sở Hạ Phàm vô thức nghiêng người nhường đường cho cô.Nhìn bóng lưng thản nhiên của Hướng Ca, sự không cam lòng dấy lên như thủy triều."Hướng Ca!" Sở Hạ Phàm tức giận quát ầm lên..
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 32: 32: Bạn Gái Của Tôi Mà Cậu Cũng Dám Động Vào


Tất cả mọi người ở đây đều bị tiếng quát của anh làm cho giật mình, ai nấy đều nhìn Sở Hạ Phàm bằng ánh mắt kỳ quái.

Ánh mắt của đám người này khiến sự không cam lòng của Sở Hạ Phàm biến thành lửa giận, anh ta hùng hổ tiến đến túm lấy cổ tay Hướng Ca: "Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, bây giờ đổi ý mau chóng quay về bên tôi, tôi sẽ không nổi giận với cô.

"Hướng Ca chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy.

Cô lại càng cảm thấy may mắn vì đã kịp thời vạch rõ giới hạn với người này.

"Cơ hội tốt như thế, thôi thì nhường cho người khác đi.

" Hướng Ca lạnh mặt, bẻ ngón tay Sở Hạ Phàm ra.

Hai mắt Sở Hạ Phàm đỏ ngầu, gắt gao siết chặt cổ tay Hướng Ca không chịu buông.

"A! Sở Hạ Phàm, anh buông ra!" Hướng Ca bị anh ta siết tay đau vô cùng.

"Nói, cô muốn quay lại với tôi!" Sở Hạ Phàm mất đi lý trí.

"Sở Hạ Phàm.

" Một giọng nói lạnh lẽo truyền đến từ trong đám người.

Sở Hạ Phàm lập tức thay đổi sắc mặt.

Tiếp đó, một người đàn ông dáng người cao ngất sải bước đi tới.

Ánh mắt lạnh thấu xương rơi xuống bàn tay đang siết chặt cổ tay Hướng Ca của Sở Hạ Phàm, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, trên người tản ra hơi thở nguy hiểm.

Khi nhìn thấy vết bầm trên cổ tay Hướng Ca, giọng nói của Sở Vân Kiêu lạnh đến cực điểm.

"Bạn gái của tôi mà cậu cũng dám động vào?"Hướng Ca không ngờ Sở Vân Kiêu lại xuất hiện ở đây, cảm giác như mỗi lần cô bị người ta gây khó dễ thì anh luôn xuất hiện kịp thời để giải vây cho cô vậy.

Lúc này Sở Vân Kiêu khí thế bức người, nhìn anh giống hệt như một vị thần tiên từ trên trời giáng xuống.

Không biết vì điều gì, kể từ khi nhìn thấy Sở Vân Kiêu bước vào, sự hoảng sợ và nỗi bất an trong lòng Hướng Ca đều tan thành mây khói.

Nỗi sợ hãi của Sở Hạ Phàm đối với Sở Vân Kiêu đã khắc sâu trong xương tủy, cái người lúc nãy còn vênh váo hống hách, vừa nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Sở Vân Kiêu liền ỉu xìu, sợ đến mức hai chân mềm nhũn.

Anh ta không dám đối đầu với Sở Vân Kiêu, theo bản năng lập tức buông tay Hướng Ca ra.

Sở Vân Kiêu đứng chắn giữa hai người, đẩy Sở Hạ Phàm ra xa Hướng Ca mà không để lại chút vết tích.

Anh nhìn chăm chú, ánh mắt dừng trên cổ tay Hướng Ca: "Đau không?"Trong một lúc nào đó, Hướng Ca chợt cảm thấy hai chữ này như mang theo lửa giận.

Cô thử cử động cổ tay của mình: "Một chút.

"Sức lực nam nữ có chênh lệch, vừa nãy Sở Hạ Phàm thật sự đã mất đi lý trí nên ra tay rất mạnh bạo.

Cơn giận trong mắt Sở Vân Kiêu lên đến đỉnh điểm, quay người nhìn về phía Sở Hạ Phàm, ánh mắt sắc bén như hàng nghìn thanh kiếm, có thể đâm Sở Hạ Phàm nát người.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 33: 33: Đừng Xuất Hiện Trước Mặt Tôi Nữa


Sở Hạ Phàm có thể cảm nhận được sự ớn lạnh đang xâm nhập cơ thể, hai thái dương rịn ra một tầng mồ hôi mỏng: "Cháu chỉ muốn gỡ bỏ hiểu lầm với cô ấy, không nghĩ sẽ làm cô ấy bị thương"Sở Vân Kiêu cười khẩy: "Cậu nghĩ tôi tin?"Nếu không phải anh kịp thời xuất hiện, có lẽ anh ta đã bóp gãy cổ tay của Hướng Ca rồi.

Hơn nữa không ai có thể đoán được liệu Sở Hạ Phàm có thể làm ra những chuyện điên cuồng hơn nữa hay không?"Cháu! " Đầu lưỡi của Sở Hạ Phàm như bị ai đó thắt chặt, nghẹn một lúc lâu cũng không nói nên lời.

Lâm Thanh Cách đứng bên cạnh đang định mở miệng nói đỡ cho Sở Hạ Phàm, Sở Vân Kiêu phát hiện ra cô ta, lạnh lùng liếc mắt nhìn qua.

Lâm Thanh Cách hoảng sợ, vội vàng ngậm miệng lại.

"Hai người đã chính thức chia tay, tôi nghĩ bản thân Hướng Ca không còn muốn tranh luận xem giữa hai người các cậu có hiểu lầm hay không nữa.

" Sở Vân Kiêu rũ mắt nhìn Sở Hạ Phàm.

Mỗi một chữ nói ra đều mang theo áp lực khiến người ta khϊếp sợ, Sở Hạ Phàm cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

"Những gì cậu nên làm bây giờ là nhanh chóng giải quyết mối quan hệ tình cảm khác.

"Nghe vậy, Sở Hạ Phàm bất giác nhìn về phía Lâm Thanh Cách.

Anh ta đang định giải thích thì Lâm Thanh Cách lại giành trước cơ hội trả lời: "Hướng Ca, cô thật sự đã hiểu lầm chúng tôi rồi.

Hạ Phàm lo một mình tôi thuê phòng ở bên ngoài không an toàn nên mới cho tôi ở nhờ nhà anh ấy.

Tôi và anh ấy không hề phát sinh bất cứ chuyện gì, giữa chúng tôi chỉ là mối quan hệ bạn bè thuần khiết.

""Lâm tiểu thư.

" Bỗng nhiên Hướng Ca lên tiếng.

Sắc mặt cô bình tĩnh, lúc nhìn thấy dấu hôn tím đỏ trên cổ Sở Hạ Phàm thì khóe miệng khẽ nhếch lên đầy trào phúng: "Cô không cần giải thích những chuyện này với tôi, tôi và Sở Hạ Phàm đã chia tay, cho dù cô và anh ta phát sinh quan hệ thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

"Sắc mặt Sở Hạ Phàm nhất thời tái mét: "Hướng! "Hướng Ca ngắt lời anh ta: "Tôi chỉ hy vọng sau này hai người đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, càng không nên quấn lấy tôi không buông.

Điều này khiến tôi rất ghê tởm.

"Cô nói từng chữ một, cực kỳ rõ ràng.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 34: 34: Tự Nhiên Lại Có Cảm Giác Muốn Đẩy Thuyền Nhở


Quần chúng ăn dưa vây xem như đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Có người thì thầm bàn tán: "Hóa ra là tra nam mập mờ không rõ ràng với Bạch Liên Hoa, lại còn đòi quay lại với người yêu cũ.

Cô người yêu cũ thấy rõ bộ mặt thật của anh ta nên đã kiên quyết chấm dứt quan hệ, kết quả tên tra nam này thẹn quá hóa giận định đánh người.

""Chậc chậc, thật đáng sợ! Cũng may cô gái kia tỉnh táo, rời xa tên khốn đó kịp thời.

"Không biết có phải cố tình hay không mà những người này khống chế âm lượng rất tốt, vừa vặn có thể làm cho Sở Hạ Phàm và Lâm Thanh Cách nghe thấy.

Sở Hạ Phàm xấu hổ vô cùng, hất tay Lâm Thanh Cách ra rồi hậm hực rời khỏi nơi này.

"Hạ Phàm! " Lâm Thanh Cách vội vàng đuổi theo.

Cảnh tượng này khiến không ít người nổi da gà.

Hướng Ca khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ kinh tởm phát buồn nôn.

Vở kịch ngắn kết thúc tại đây, hiện trường khôi phục hiện trạng ban đầu.

Hướng Ca đến quầy lấy trà sữa, mỉm cười tươi tắn đi về phía Sở Vân Kiêu: "Sữa nóng của anh.

"Sở Vân Kiêu nhận lấy: "Cảm ơn.

"Lúc này anh đã không còn vẻ sắc bén như vừa rồi, sắc mặt hòa hoãn dịu dàng.

"Tôi phải cảm ơn anh mới đúng.

" Hướng Ca uống một ngụm trà sữa, cảm giác thanh mát khiến tâm trạng của người ta chuyển biến tốt đẹp hơn.

Hướng Ca: "Nhưng mà! chắc là anh nghe hai chữ này chán lắm rồi.

"Sở Vân Kiêu nhàn nhạt nói: "Cũng bình thường.

"Chỉ cần là lời cô nói, nghe nhiều cỡ nào cũng không thấy chán.

Hai người sánh vai đi về phía hàng ăn, cho dù là chiều cao, nhan sắc hay khí thế đều vô cùng xứng đôi.

Mấy cô gái vừa lén bàn tán chửi bới tra nam lúc này đã tụ lại một chỗ, thưởng thức hình ảnh hai người đứng cạnh nhau.

"Tự nhiên lại có cảm giác muốn đẩy thuyền nhở?""Mình cũng thấy thế, mấy đôi mình đẩy thuyền đều kết HE hết đó.

Mình cược một ly trà sữa, chắc chắn bọn họ sẽ đến với nhau.

""Mình cược hai ly, hy vọng hai người họ có thể ở bên nhau.

"Hai nhân vật chính không hề biết bản thân mình đang nhận được rất nhiều sự chú ý.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 35: 35: Thêm Wechat


Hướng Ca xoa cổ tay hỏi Sở Vân Kiêu: "Sao anh lại tới đây?""Ừ.

" Sắc mặt Sở Vân Kiêu vẫn thản nhiên như thường, nhưng ngữ điệu lại mang theo chút ý tứ đùa giỡn: "Tưởng cô định trốn mất nên ra ngoài tìm thử xem.

"Phản ứng đầu tiên của Hướng Ca sửng sốt, vì cô không thể tin được thế mà Sở Vân Kiêu lại biết nói đùa với người khác.

Cô dở khóc dở cười: "Không đến mức đó, chỉ là một cốc trà sữa thôi mà.

"Đuôi lông mày Sở Vân Kiêu hơi nhướng lên: "Mời thêm vài lần nữa cũng được à?""Tất nhiên rồi.

" Hướng Ca gật đầu, nếu là chút tiền này thì cô vẫn chi trả được.

"Ừ.

" Ai đó đáp lại với giọng điệu đầy ý tứ sâu xa: "Tôi rất mong có lần sau.

"Hướng Ca nghe vậy thì ngẩn người, sao cứ có cảm giác giống như mình bị tính kế ấy nhỉ?Nhưng đại lão cần gì tính kế với một người nghèo rớt mồng tơi như cô? Hơn nữa còn chỉ là một cốc trà sữa?Hai người vừa uống trà sữa vừa chậm rãi đi dạo đến tầng một của khu trung tâm mua sắm.

Tiết trời tháng năm ở Tây Thành không khác gì mùa hè, vừa bước từ cửa trung tâm thương mại ra ngoài, hơi nóng đã xộc tới đập vào mặt.

Hướng Ca không nhịn được nhíu mày, kéo Sở Vân Kiêu quay lại trung tâm thương mại.

Nhìn một thân quần dài áo dài trên người anh, cô hỏi: "Anh không nóng à?"Sở Vân Kiêu đáp: "Bình thường.

"Hướng Ca mở app tra tuyến đường xe buýt quanh khu vực này, cũng may trạm xe cách đây không xa, đợi khi nào xe buýt gần tới trạm rồi ra ngoài cũng được.

Về phần Sở Vân Kiêu, chắc chắn anh sẽ không đi xe buýt.

Hướng Ca uống nốt hớp trà sữa cuối cùng rồi nói với Sở Vân Kiêu: "Ở trạm xe dễ gọi taxi lắm, anh có muốn đi cùng tôi qua đó không?"Hướng Ca khẽ lắc đầu, chắc chắn là cô nghĩ nhiều rồi.

"Được, tôi vẫn còn nợ anh một bữa cơm, lần sau nhất định phải để tôi thanh toán.

"Sở Vân Kiêu đáp: "Được.

"Sau đó, anh lấy điện thoại ra: "Tôi không chắc khi nào mới có thời gian rảnh, cô add wechat của tôi, đến lúc đó chúng ta sẽ hẹn lại.

"Hướng Ca được sủng mà kinh, vội vàng giơ điện thoại quét mã kết bạn của Sở Vân Kiêu.

Lúc đánh vào dòng ghi chú, cô trầm tư mất mấy giây, sau đó quyết định gõ ra hai chữ "Chú Sở".

Sở Vân Kiêu liếc mắt nhìn thấy ba chữ này, trầm ngâm suy nghĩ một chốc, sau đó nói một câu đầy tính ám chỉ: "Thật ra ba mươi tuổi còn rất trẻ.

"Hướng Ca đang định bấm lưu, nghe anh nói vậy liền dừng tay lại, lúng túng cười nói: "Tôi cũng nghĩ như vậy.

"Sau đó nhanh chóng xóa hai chữ "Chú Sở" đi, dứt khoát không đặt ghi chú nữa.

Tên wechat của Sở Vân Kiêu chỉ có một chữ "Vân", ảnh đại diện cũng chỉ có một đám mây rất dễ nhận biết.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 36: 36: Đưa Em Về Trường


Đề nghị này cũng không tồi, Sở Vân Kiêu đang định đáp lời thì một giây sau! chiếc Maybach màu đen liền xuất hiện ở cửa trung tâm thương mại.

Giang Khâm trước đó tuyên bố có việc đột xuất phải xử lý, lúc này bước từ trên xe xuống.

Anh ấy vẫy tay với hai người họ: "Sở tổng, Hướng tiểu thư, xem ra hai người đã ăn xong rồi, tôi đến đúng giờ chứ?""Quá đúng giờ đi ấy chứ!" Hướng Ca vô cùng bội phục với khả năng ke giờ của Giang Khâm.

Khóe môi Sở Vân Kiêu mím thành một đường thẳng, đang nghĩ xem ngày mai có nên sa thải Giang Khâm với lý do cậu ta bước vào công ty bằng chân trái hay không?Giang Khâm vẫn chưa ý thức được nguy hiểm cận kề, hào hứng khoe khoang với Hướng Ca: "Tôi làm xong việc là chạy tới đây ngay.

"Hướng Ca ngẩng đầu nói với Sở Vân Kiêu: "Vậy chúng ta tạm biệt ở đây nhé? Hẹn gặp lại vào ngày mai.

"Bây giờ cô sẽ đi ra trạm để đợi xe buýt.

Sở Vân Kiêu giơ tay ngăn cô lại: "Tôi đưa cô về.

"Hướng Ca chớp mắt, định nói không cần phiền phức như vậy.

"Không sao đâu.

" Sở Vân Kiêu liếc Giang Khâm một cái, lạnh lùng nói: "Cậu ta rất rảnh.

"Giang Khâm bị ánh mắt này nhìn đến mức lông tơ trên người dựng đứng lên, lúc này mới muộn màng nhận ra sự xuất hiện của mình đã phá hỏng không gian riêng tư của hai người.

"Đến Đại học B.

" Giọng nói của Sở Vân Kiêu càng lạnh lẽo hơn.

Trái tim của Giang Khâm cũng bị hơi lạnh trong giọng nói của Sở Vân Kiêu đóng thành băng, vội vàng bù đắp lỗi lầm: "Đúng đúng đúng, tôi rất rảnh.

Cô lên xe đi, chúng tôi đưa cô về trường trước.

"Cuối cùng Hướng Ca cũng không thể từ chối sự nhiệt tình của Giang Khâm, chỉ đành lên xe.

Trong xe có điều hòa, lúc này Hướng Ca mới nhận ra rằng không có gì lạ khi Sở Vân Kiêu không nóng.

Dù anh đi đến đâu cũng có xe riêng đưa đón, những nơi anh đến cũng đều có điều hòa, căn bản không cần để tâm đến áo dài hay quần ngắn.

Chiếc Maybach dừng lại ở tầng dưới của ký túc xá.

Đúng lúc Tiểu Thu đang chuẩn bị đến phòng tự học, Hướng Ca và cô ấy tình cờ gặp nhau ở dưới lầu.

"Tiểu Ca, sao bây giờ cậu mới về? Có phải bà ngoại cậu tỉnh rồi không?" Tiểu Thu quan tâm hỏi.

Hướng Ca cười chua xót: "Không phải, bà ngoại vẫn vậy.

"Tiểu Thu vỗ lưng cô an ủi: "Bà ngoại biết cậu đang chờ nên chắc chắn bà sẽ tỉnh lại thôi.

".
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 37: 37: Hẹn Gặp Lại Vào Ngày Mai


Mọi người đều biết chuyện của gia đình Hướng Ca, cũng biết mục đích Hướng Ca liều mạng tiết kiếm tiền, nên nhiều khi mọi người cũng sẽ lặng lẽ giúp đỡ cô.

Đồng thời, các cô cũng rất thương Hướng Ca.

Hướng Ca nhận được sự quan tâm của bạn cùng phòng, nỗi buồn chất chứa trong lòng cũng vơi bớt đi.

"Ừ.

Mình biết rồi.

" Cô gật đầu.

Ngay sau đó, Tiểu Thu mới để ý đến chiếc Maybach sau lưng Hướng Ca.

Cửa sổ phía sau mở ra, người bên ngoài liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy không gian bên trong.

Gương mặt điển trai góc cạnh rõ ràng của Sở Vân Kiêu đập vào mắt, Tiểu Thu hít ngược vào phổi một hơi.

Cô ấy cố gắng kiềm chế sự kích động, hạ giọng hỏi Hướng Ca: "Anh ấy đưa cậu về à?""Ừ.

"Tiểu Thu nghĩ đến điều gì đó: "Tại sao anh ấy lại đưa cậu về, không phải là! " Cô ấy nhướng mày, ánh mắt ẩn chứa sự mờ ám.

Đương nhiên Hướng Ca biết Tiểu Thu đang nói gì, cô đập vào tay cô ấy và nói: "Cậu nghĩ đi đâu thế? Người ta là đại lão trong giới kinh doanh đó, sao có thể chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương chứ?""Cũng phải.

" Tiểu Thu bĩu môi: "Đại lão để ý Lọ Lem, chỉ trong tiểu thuyết mới xuất hiện tình tiết đó thôi.

"Hướng Ca hất cằm: "Không phải cậu định đi đến phòng tự học hay sao? Bây giờ không đi là hết chỗ đấy.

"Tiểu Thu kinh hô một tiếng, sau đó ôm sách vở bỏ chạy.

Hướng Ca vẫy tay với Sở Vân Kiêu trong xe: "Tôi lên trước đây.

"Sở Vân Kiêu khẽ gật đầu, dáng vẻ vẫn lạnh lùng như vậy.

Ừm! Hướng Ca càng thêm tin tưởng rằng đại lão không có ý với mình.

Ngay khi cô lên đến phòng ký túc xá, chuông báo tin nhắn mới vang lên.

Vân: "Hẹn gặp lại vào ngày mai.

"Hướng Ca lấy khăn tay của Sở Vân Kiêu từ trong túi ra, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Hẹn gặp lại vào ngày mai.

"Cô lên mạng tra cách giặt khăn tay và chăn lông, thừa dịp trời đang nắng liền giặt rũ sạch sẽ rồi mang ra ngoài phơi khô, ngày mai mới có thể trả lại cho anh.

Kết quả chuông điện thoại lại "tinh" lên mấy tiếng.

Hướng Thịnh Ninh và Hướng Gia Ninh không hổ là anh em ruột, ngay cả nhắn tin mà cũng nhắn cùng một lúc.

Hướng Thịnh Ninh: "Dạo này em thế nào? Vẫn còn giận ba à?"Hướng Thịnh Ninh: "Thật ra ông ấy cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, gả vào nhà họ Sở không cần lo cơm áo gạo tiền.

Với điều kiện của gia đình họ, Sở Hạ Phàm có tính lăng nhăng cũng là chuyện bình thường, sau này kết hôn rồi sẽ thay đổi thôi.

"Hướng Thịnh Ninh: "Nhưng bất kể em đưa ra lựa chọn gì đi nữa thì anh cũng sẽ luôn ủng hộ em.

"Đầu ngón tay Hướng Ca nhấp vài cái trong hộp thoại, cuối cùng lại không biết nên nói gì.

Từ nhỏ Hướng Thịnh Ninh đã đối xử rất tốt với cô, ở nhà họ Hướng, người Hướng Ca tin tưởng nhất chính là anh ấy.

Nhưng không ngờ ngay cả Hướng Thịnh Ninh mà cũng nói ra được những lời này.

Suy nghĩ một hồi lâu, Hướng Ca gửi cho anh ấy một chữ "được", sau đó không nói chuyện với Hướng Thịnh Ninh nữa.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 38: 38: Hướng Gia Ninh Bị Vả Mặt


Lại ấn vào xem tin nhắn của Hướng Gia Ninh, cô ta chuyển cho cô năm vạn.

Hướng Gia Ninh: "Không có gì, chỉ là muốn trải nghiệm cảm giác dùng tiền làm nhục người khác sẽ như thế nào thôi.

"Hướng Ca không thèm đọc những tin nhắn phía sau, cô ấn nhận tiền trước.

Hướng Gia Ninh: "Không ngờ ngay cả chị mà cũng có ngày bị cắm sừng, chuyện này có thể khiến tôi vui sướиɠ nửa năm trời ấy chứ, haha.

"Hướng Ca gõ một dòng chữ: "Năm vạn không đủ để làm nhục tôi.

"Hai giây sau, Hướng Gia Ninh lại chuyển cho cô thêm năm vạn nữa, Hướng Ca ấn nhận tiền không hề đắn đo.

Hướng Ca: "Cảm ơn cô, tôi bị làm nhục rồi.

"Sau đó mặc kệ Hướng Gia Ninh nói gì, cô cũng chẳng thèm xem, chẳng thèm trả lời nữa.

Nếu có thể, cô hy vọng sự sỉ nhục này có thể ùn ùn kéo đến.

Địa chỉ trên tấm danh thϊếp Giang Khâm đưa nằm ngay ở Công viên Sáng Tạo gần trường đại học của Hướng Ca.

Cô rất bất ngờ, vốn nghĩ công ty của Sở Vân Kiêu sẽ nằm ở một tòa nhà đắt đỏ nhất trong trung tâm thương mại, không ngờ lại ở ngay Công viên Sáng Tạo.

Có điều nhìn cách trang hoàng của công ty, hẳn là tòa nhà này mới tu sửa xong, có lẽ là công ty mới được thu mua.

Cũng đúng, với quan hệ giữa cô và Sở Vân Kiêu, người ta cũng sẽ không mời cô đến tận tổng bộ.

Nhưng Hướng Ca vẫn nguyện ý tin tưởng rằng Sở Vân Kiêu không muốn cô đi lại quá vất vả nên mới để cô đến công ty ở gần trường học.

Cô đứng ngoài cửa một lúc lâu mới lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Sở Vân Kiêu.

Không lâu sau, cô nhìn thấy Giang Khâm vội vàng chạy đến nghênh đón: "Sở tổng đang họp với các nhà hoạch định, tôi xuống đưa cô lên phòng nghỉ chờ anh ấy.

"Hướng Ca không muốn quấy rầy công việc của Sở Vân Kiêu nên đã đưa túi đựng chăn lông và khăn tay cho Giang Khâm.

Cô cười nói: "Không cần đâu, anh chuyển lại cho anh ấy hộ tôi là được.

"Giang Khâm nhìn túi giấy trên tay cô, ánh mắt chợt lóe lên.

Là một người trợ lý người thân cận bên cạnh Sở tổng, tất nhiên anh ấy sẽ không cầm lấy chiếc túi này.

Anh ấy nghiêm mặt nói: "Sở tổng không thích người khác chuyển lại đồ đạc cho anh ấy vì cảm thấy hành động này rất không coi trọng đối phương, cô vẫn nên đưa tận tay cho anh ấy thì hơn.

"Nghe Giang Khâm nói chuyện có vẻ rất nghiêm trọng, bản thân Hướng Ca cũng bị dọa sợ hết hồn, cảm giác hình như lời anh ấy nói cũng có lý.

Giang Khâm lại nói tiếp: "Chỉ còn mấy phút nữa là họp xong rồi, sẽ không để cô phải chờ lâu đâu.

"Nói xong, anh ấy đưa tay đẩy cửa thủy tinh ra, mời Hướng Ca đi vào.

.
 
Câu Dẫn Bạn Gái Cũ Của Cháu Trai
Chương 39: 39: Hình Như Hướng Tiểu Thư Rất Có Hứng Thú Với Sở Tổng


Người ta đã nói như vậy rồi, bây giờ mà cô vẫn từ chối không đi vào thì sẽ bất lịch sự lắm.Hướng Ca đáp lại một tiếng rồi đi vào công ty.Trên đường đến phòng nghỉ, Giang Khâm cố ý làm như vô tình giải thích với cô: "Đây là công ty làm về game mà Sở tổng mới mua lại, vốn dĩ anh ấy đã chuẩn bị dấn thân vào ngành công nghiệp game từ mấy năm trước nhưng bởi vì sức khỏe không tốt nên đã hoãn lại vài năm.

Trọng tâm công việc của Sở tổng trong năm nay đều ở đây, vì vậy anh ấy phải đích thân xử lý rất nhiều việc, cũng...!tương đối bận rộn."Hướng Ca đi theo sau Giang Khâm, đưa mắt đánh giá không gian nơi này.

Vì được trang trí lại nên tất cả mọi thứ đều rất mới, hơn nữa cách bài trí cũng rất thoải mái, không hề mang lại cảm giác bức bách.

Được làm việc ở những nơi như vậy, hẳn là rất tốt.Nghe Giang Khâm nói vậy, bước chân của Hướng Ca thoáng khựng lại: "Sức khỏe của Sở tổng không tốt sao?"Trông anh cũng khá khỏe mạnh mà, không nhìn ra chỗ nào không khỏe."Ừ, hồi bé thể trạng của anh ấy yếu ớt nhiều bệnh, sau đó tiếp quản sản nghiệp gia tộc, bận bịu không có thời gian nghỉ ngơi nên rất nhiều bệnh cũ lại tái phát.

Mấy năm trước ra nước ngoài dưỡng bệnh, may mắn là đã khỏi kha khá rồi, duy chỉ có bệnh dạ dày là vẫn thường xuyên tái phát."Hướng Ca cứ tưởng Sở Vân Kiêu chỉ mắc một bệnh dạ dày, không ngờ anh còn rất nhiều bệnh cũ.Cô chớp mắt, khó hiểu hỏi: "Không ai quan tâm đến anh ấy sao?"Giang Khâm mở máy thu thanh: "Tất nhiên là có anh trai của Sở tổng, chính là ba của Sở thiếu." Nhắc tới Sở Hạ Phàm, Giang Khâm bất giác đưa mắt quan sát biểu cảm trên mặt Hướng Ca.Thấy sắc mặt của Hướng Ca vẫn thản nhiên như thường thì anh ấy mới tiếp tục nói: "Tuy Sở lão gia là anh trai của Sở tổng, nhưng ông ấy lớn hơn Sở tổng hai mươi tuổi, thương anh ấy như con trai của mình.

Nhưng Sở tổng không nghe lời khuyên, Sở lão gia cũng chẳng có cách nào.""Cho nên Sở lão gia mới điên cuồng giục anh ấy mau kết hôn, chỉ mong sớm có người chăm lo cho Sở tổng.""Bản thân anh ấy cũng rất muốn kết hôn sao?" Hướng Ca hỏi một câu rất bất ngờ.Hai người hiện đã ngồi trong phòng nghỉ, Giang Khâm đang rót nước cho Hướng Ca, nghe thấy cô hỏi như vậy thì tay cầm ly nước khẽ run lên."Bị thúc giục nhiều quá nên chắc chắn anh ấy cũng có suy nghĩ đó.

Có điều Sở tổng là người trọng tình cảm, sẽ không tùy tiện kết hôn với ai đó chỉ để ứng phó với người nhà đâu.""Hình như Hướng tiểu thư rất có hứng thú với Sở tổng." Giang Khâm đưa tới ánh mắt đầy ý vị sâu xa."Tôi chỉ thuận miệng hỏi chút thôi." Hướng Ca cúi đầu, tay cầm túi siết chặt lại..
 
Back
Top Bottom