Khác câu chuyện về người được chọn số 10

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p83: giải cứu kẻ biết trước.


Rin trong tình trạng nửa lo nửa sốt ruột nhìn đồng hồ trên tay, cô đã mất liên lạc với chị mình quá lâu rồi.

Ngậm chiếc kẹo vị dâu tây nhưng không có vị ngọt phát giác trên lưỡi, Rin đã vứt đi không chờ nữa.

Ngay lúc đó, cô chợt nhớ ra một chuyện.

"Nè..."

"Sao giọng ủ rũ thế?

Bị Athena đấm vào đâu à?"

"Nếu như chị không kiểm soát được thì sao?

Họ sẽ trực xuất chị ư?"

" Không biết nữa....

Nhưng em có nghe nói về một người được chọn bị đày xuống trần gian xám hối "

Rin ôm mặt tự trách bản thân lúc đó giá như cô nhanh tay hơn thì mọi chuyện đâu thế này.

Cô tự dằn vặt mình là một người em tồi chạy tới nhà cô tìm sơ lược.

"...

Con hãy tìm phía phòng ngủ mẹ sẽ tìm ở phòng khách "

Bé cá voi gật đầu nhanh nhẹn bay vào phòng, Rin lục tung phòng khách tìm may mối còn sót lại nhưng tìm được hay không thì tùy vào số đỏ.

"Cô có sao không?"

"Là...

"

"?

Cô sao thế?

Cô là người kêu cứu mà?"

Có thể các bạn chưa biết nói mẹ ra là chưa hiểu đi, haiiru đã cứu một cô gái trước một đám tội phạm chỉ là...

Nó hơi giống như... cuộc thanh tẩy hơn, cô gái kia sốc, sốc méo nói được cái j.

Cô vừa mới cứu từ deku chạy tới đây lại gặp đám criminal , su nữa lại gặp hana, số phận đúng là chó má.

" Chào cô, cháu là haiiru nhân cách út của hana"

Cô không hiểu cũng từ chối hiểu, con bé trước mặt kẻ đã tước đoạt bao nhiêu mạng sống, khuân mặt đó...

Cái khuân mặt vô hồn sao lại trong sáng như này.

"Haiiru?"

" Đúng vậy, cô chắc ướt rồi đi theo cháu"

Con nhóc quay đi không chút phòng ngự khiến người kia run lên ngầm tưởng con bé định giết người diệt khẩu.

" Cô tỏa ra mùi sợ hãi hơi nhiều đó"

Haiiru quay lại nhìn cô, người cô không cử động được.

Cô muốn chạy khỏi Haiiru.

Chạy khỏi con quái vật đó, haiiru nhìn cô run rẩy như con thỏ đế, con bé hơi ngượng ngùng trấn an cô lại.

" Đừng lo chị Hana đang ngủ, cháu là người điều khiển không có chém nhau"

"Đa nhân cách?"

" Nói chuẩn hơn là vật chứa "

* Cạch*

"....

Đi theo cháu nhanh "

Con bé nhanh chóng nắm chặt tay cô lại chạy tới cửa hàng tạp hóa nhỏ, nó bị khóa không kịp rồi, haiiru đè người kia dựa tường dùng cử chỉ tay im lặng.

Một lúc sau một đám Nomu chạy qua như một thế lực nào đó kiểm soát đi xung quanh tìm Hana, một con nhìn thấy chỗ cô từ từ đi đến.

Cô sắp hét nhưng haiiru thì khác con bé chầm chậm bỏ tay cô che miệng cô lại tay ở dưới khởi động kosei cho nó chạy tới một chỗ thật xa và tạo tiếng.

* Tiếng xe rác ngã xuống*

Bọn chúng đã nhanh chóng chạy tới chỗ đó haiiru bỏ tay cô ra.

Chạy tới cánh cửa, Con bé bẻ khóa kéo cửa lên.

"Cô ở đây đi, bọn chúng chắc chắn sẽ quay lại đừng phát ra tiếng động"

Cô chưa tiêu hóa xong thông tin thì con bé đã đóng cánh cửa và chạy đi lúc nào không hay.

Cô chỉ ngồi đó khép lại nhìn vào phần mở cửa cánh cửa theo dõi đôi chân trần ấy.

Cô nhìn thấy rõ từng chuyển động ấy cùng với những đôi chân khác đang bị đánh bại, đôi chân con bé như đang nhảy dưới mưa.

Tiếng đánh nhau hòa với tiếng mưa rơi như một điệp khúc, những cú chạm đất rung cả chỗ đồ ăn thực phẩm, cô cứ dõi theo đôi chân ấy, từ từ con bé dừng lại có vẻ trận chiến đã xong rồi.

Nhưng kì lạ thay con bé lại chạy ra khỏi tầm nhìn, đến ngầm khó hiểu có chuyện gì à, hay có địch chạy đến.

Tiếng đồng hồ cùng tiếng mưa chiếm lấy không gian yên tĩnh, cô vẫn chờ đợi cô, cơn mưa chưa dừng sự tò mò đã bảo cô ngó tình hình nhưng dừng lại.

Con bé đã về cùng với những đôi chân khác, cô đi tới mở cửa.

"Cảm ơn cô, mấy người vào đi tạm thời hãy trú ở đây"

Cô xem xét những người này, một bà lão, một đứa trẻ vị thành niên, đứa trẻ con và một người đàn ông trung niên.

Họ vào trong không ngừng cảm ơn con bé, haiiru nhìn cô, cô bất giác phòng vệ.

" Khi nào trời mưa hãy tới UA mấy người sẽ an toàn ở đó "

Cô ngồi trước cửa canh đám Nomu hay kẻ địch đi qua , ngồi chờ bao lâu mưa vẫn rơi xuống, chưa hết haiiru ngồi một mình cảm thấy lạnh lạnh, thở một hơi dài còn thấy nó đọng sương.

" Chẹp ước gì mình mang chút rượu và đồ nhấm nhỉ"

Haiiru quay ra người đàn ông đó đang than, chắc do chính cô làm hắn nghĩ à có con quái ở đây sẽ không sao đâu trái với tâm trạng của hắn, 2 đứa trẻ kia ôm nhau trấn an nhau, bà cụ ngồi một góc ngủ, cô gái có cứu lúc kia đang kiểm tra người bà lão xem bà sốt không.

" Cô cần giúp không?"

Haiiru đi ra ngồi xuống xem bà cụ, cô chỉ nói.

"Nhóc ...

Vậy chuyện này sẽ đi tới đâu vậy....?"

"Tôi không biết, tới khi tìm được hắn có lẽ chúng tôi sẽ biết "

Haiiru lấy thanh sắt kế bên, đứng dậy ném ra chỗ tên đàn ông kia.

" Lấy cái này bảo vệ cho bọn họ đi tôi phải đi rồi.."

định đi ra khỏi đó thì một đứa trẻ dìu tay nó lại.

"Chị..."

"Hửm ?

Có chuyện gì à?"

Đứa trẻ lấy ra một cái băng gạc dán vào vết nứt trên mặt và mỉm cười.

" Cảm ơn chị đã cứu bà và anh em"

Cảm nhận được hơi ấm, haiiru chỉ cười rồi xoa đầu đứa trẻ, haiiru dùng một chút sức mạnh tạo ra một con thỏ băng nhỏ.

"Cho em, Hãy đi theo con thỏ này khi mấy người tìm UA"

Chỉ xoa đầu nhỏ xong haiiru đã biến mất khỏi tầm nhìn đứa trẻ, đứa bé ôm lấy con thỏ thật chặt xong vào tạp hóa.

Về phía haiiru chạy một mạch về hướng xung đột, quảng trường nơi tượng đài anh hùng số một All might ở đó, theo mảnh kí ức đây chính là phần Deku đối đầu với kẻ xấu điều khiển rối nhỉ.

Chạy tới nơi, con bé nhảy lên bậc qua cách thành kiên cố rồi đứng đó nhìn xuống, con bé không giỏi đánh nhau đừng cho con bé xuống.

Chờ thời cơ nhảy vô cứu trợ thì anh main nhà ta đã bón hành tên đấy đéo thấy đường về, haiiru cảm thán chắc hẳn cậu ta đã tập luyện rất nhiều, thầm vui lòng, haiiru quay ra nhường chỗ cho N, con bé nằm bệch ra đất ngủ.

N vừa nhận vị trí đã thấy lớp A vô trận, oi alo alo một hai ba bốn ra đây xem bọn trứng vàng đánh nhau nè.

Cả lũ hô vào xem như trận world cup cá những khứa nào không bị Deku đá trước.

Cô cũng tỉnh táo lại, chưa đứng vững đã bị Mahou bế ra xem trận đấu, ủa mấy người rảnh quá à, không làm cái gì đi.

Nhìn qua hiểu tình hình cùng với đó là những cú cốc đầu cả đám.

Cầm quyền điều khiển xong nhanh chân chạy ra khỏi đó, giờ chắc họ cũng làm xong rồi tìm AFO rồi giết nào.

*Vụt*

"Cái gì!!?"

Một sợi dây xích trói cô lại.

"Bắt được rồi"

" Rin!!??"

Vài phút trước.

Cả lớp A sau khi hồi phục quyết định cứu Deku về UA, may mắn cho họ là một người cũng tham gia trước khi tiến hành kế hoạch đưa anh main nhà ta về.

" Mấy người..."

"Huh!!?"

" Em là..?!"

" Rin..."

" Chào"

Rin ngồi xuống nhâm nhi một ly trà nhìn bọn họ.

" Em ra đây làm gì?"

Lida tra hỏi Rin, con bé vẫn bình tĩnh nhìn anh.

" Tôi tới đây giúp mấy người, tôi biết rõ chị ấy đi đâu và làm gì tiếp theo."

Rin uống xong để cốc đứng dậy trả lời.

"Chị ấy chắc chắn sẽ tới quảng trường."bakugo nắm đầu Rin lắc lắc.

Bảo cô ở đâu đang làm j.

Rin: đù má bỏ bà ra cái thằng này!!

Không nghe thấy à.

"Bakugo bỏ em ấy ra đi!"

Lida dứt lời kéo áo bakugo.

Rin xử lý cái đầu bù rù xong quay ra đá đít bakugo.

" Mé....

Mấy người muốn một mũi tên trúng hai đích không?"

Cả lớp gật đầu, Rin vỗ tay 2 lần căn phòng đã biến thành một khoảng không vũ trụ vô tận.

Rin vuốt nhẹ lên không gian lập tức một bản đồ kế hoạch xuất hiện, em chỉ vào quảng trường khoanh vùng lại.

" Tôi có thể chặn đòn của ne san nên mấy người làm j thì làm bắt 2 khứa này về "Rin chỉ thẳng vào bakugo.

"À anh Bakugo phải là người ép 2 khứa đó về nha"

"Khoan tại sao!!?

Tên Deku tao có thể bắt mắc mớ gì thêm một cửa nợ nữa?"

" Không phải hai người là người yêu à?"

Bakugo: Hana.....

Cứ ở ngoài mà chém người thoải mái đi hôm nay tao lấy mày làm bao cát..

"Haaaaaaaaaaaaả!!?"

"Cái gì!!!?"

"Bakugo và Aizawa đang hẹn hò!!?"

" Bakugo....

Cậu cưa được Han!!?"

" Vãi cả!!"

" Kyaaaaaaaaa!!

Tớ biết ngay hai cậu đang mập mờ mà!!"

" Chết tiệt!!

Bakugo cậu sướng thế!!!!"

"Ehem!!"

Cả lớp quay lại im lặng.

" Như tôi đã nói mấy người làm j thì làm hana bây giờ không phải là bạn mấy người đâu "

" Chị ấy giờ là một cỗ máy Sát nhân"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Rin...."

" Chào ne san..."

" Thả chị ra ...."

" Không "Một bầu không khí im lặng, không ai phát ra tiếng.

*Tiếng xích vỡ ra*

" Em đang cản chị...."

" Về với bọn em đi...."

" Không "

" Vậy thì chiến đấu đi....

CHO EM THẤY CHỊ CÓ THỂ LÀM GÌ SUỐT 2010 NĂM QUA "

Hai người, bốn mắt nhìn nhau áp lực quá lớn khiến dân chúng, lớp A ngã xuống, thở dốc.

"Sát khí gì đây..!!!"

" Nó từ hai đứa trẻ đó ư....."

"Khó thở quá....."

Dân chúng nhìn 2 người, họ không chịu được rồi vài người đã ngất đi.

Không ai có thể chịu được áp lực này.

"Hanchan.....Rin....."

Deku gượng dậy nhìn hai người họ, cậu sắp ngất tới nơi rồi cái áp lực gì đây!!

Nó còn hơn All might không thậm chí cả AFO cũng không có cái sát khí khủng khiếp như này.

" Bọn họ.... là quái vật ở phương nào.... vậy!"

" Lên Đi "

" Khỏi Nói!"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p84: Trận chiến giữa kẻ được chọn.


*BÙMMMMMM*

" Ha cũng được phết nhể"

" ........

"

" Đến Đây Đi !!!

MOON"

"....

PHIỀN PHỨC!!

Mộc Long Thương " một chùm tia sáng chiếu vào Rin mang theo đó là những chiếc lá cưa nhọn.

"Thủy Long Thần Hống"

Chiêu Tiếng Rồng Gầm đặc trưng, nhanh chóng tập trung và giải phóng một lượng lớn nước từ miệng của mình tấn công mục tiêu.

Rin phá hủy chiêu thức của cô nhanh chóng.

"Gió nổi lên....hất tung kẻ thù lên bầu trời cùng với cánh trúc đào....

Thiên Mộc Long - Tam Trúc Phong "ba cơn lốc từ đâu xuất hiện hất tung Rin lên trời, cùng với những cánh hoa trúc đào bay theo tỏa mùi hương nhẹ nhưng độc, Rin bắt đầu có dấu hiệu co giật.

".....em thua -"

" Ara....

Chị đãng trí ghê....

Tất cả loại độc....

Em có thể dung hòa nó mà...."

Cơ thể của Rin dần hòa mùi hương trúc đào tạo ra một chất độc màu tím đậm.

" Nhận lấy nè - Độc Thủy Long Thần Dực Kích"Rin lao vào Hana, đồng thời tạo ra một dòng nước lớn từ mỗi cánh tay.

Và rồi khi đã tiếp cận được mục tiêu, dòng nước sẽ trôi dạt chúng cùng lúc đánh bay hana đi.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHH"

Hana rơi xuống một cú động đất theo đó.

Cô gượng dậy tay chạm vào vết thương bên bụng.

"Ugh.....

Chữa lành" cô chữa lành bản thân, Rin đứng trên cao tòa nhà cười đắc ý nói.

" Đứng lên đi...

Còn -"

"Nanh Nghiền Thiên Mộc Long " Chưa kịp để Rin nói hết.Hana đã dịch chuyển tấn công và quét Rin bằng các ngón tay của mình để lại một làn gió lá cưa nhọn phía sau khi cô ấy làm như vậy.

"Thiên Mộc Long trảo" cô nhảy và nhấc chân và giải phóng những cơn gió lớn ngay khi chân vung xuống mục tiêu.

" Thủy Độc Long Thần - Phun Trào!"

Rin đấm xuống mặt đất, từ đó những đoạn mạch nước ngầm phun trào chắn đòn nhưng su là chiêu thức mà cô thực hiện linh hoạt, Hana đã ở đằng sau, một cước vào người.

" ......Ugh - agh...."

Rin trúng đòn rơi xuống, Hana nhảy xuống nhanh tay dùng máu trói Rin lại.

Sai lầm lớn rồi.

Rin cười lớn bằng khả năng điều khiển nước, máu cô nhanh chóng bị thao túng tấn công chủ nhân, Hana nhanh công thu hồi lại đánh tay đôi với Rin.

Lượng ma thuật quá lớn hất bay mọi người Lớp A gánh chịu bám vào các vật chắc chắn, di dân qua chỗ khác, cả lớp trợn tròn mắt nhìn cảnh chiến đấu, mẹ nó đây giống death battle hơn là bắt về, cả hai bên không má nào thua má nào dùng chiêu mạnh nhất đánh lẫn nhau.

" Thuật hồi phục ma thuật, Gia cường kháng thể chất THIÊN MỘC LONG BÍ THUẬT"

"Oh cảm giác mạnh?

Chiến luôn ĐỘC THỦY LONG THẦN BÍ THUẬT "

Cả quảng trường bỗng có gió mạnh thổi vào, lốc xoáy, vòi rồng ở khắp nơi.

Rin lên cao hút dồn từng giọt nước thành một quả cầu lớn.

Bên cạnh Hana có những cánh hoa đào bay quanh mình, cô nhẹ nhàng vung tay lên từng cánh hoa bay theo.

Cùng với gió mạnh, Hana dồn hết ngọn gió những cánh hoa vào một hướng.

Rin tụ được hết biến nước thành một con cá voi xanh, cô tiêm vào chất độc chỉ cần chạm vào, ông bà đón cháu về.

"Ngay bây giờ!!

"

"Huh!!?"

Từng dây trói kéo cô lại, chisaki cùng oboro trực tiếp buộc dây vào đài tưởng.

Cô cố gắng giật đứt dây nhưng.

"Tại sao...!?"

" Loại dây này được làm từ chính tay của ember chị nghĩ em không chuẩn bị kĩ à?"

Rin bay xuống nhìn cô với vẻ mặt khinh thường, với cái bản mặt ấy Rin chính thức chọc tức bản năng rồng của cô .

Hana điên loạn như thú nhập một lượng ma thuật mạnh bốc lên từ từ hóa lớn thành một con quái vật.

"WTF!!!?"

Cả lớp A há hốc mồm cái mẹ gì đây hả.

Chưa kịp load xong, thì Rin cũng điên lên biến thành một con rồng châu Á.

Cô dần hiện nguyên hình một con rồng phương Tây, cả hai lại xông vào phá nát các tòa nhà dân chạy toáng lên sợ bị đè bẹp.

Cô bay lên không trung gầm lên một tiếng bầu trời bao trùm vòng tròn ma thuật, Rin bay lên công kích cắn cổ cô, cô cũng cắn lại, vòng tròn kích hoạt hướng thẳng tới Rin,em nhanh trí dùng cô làm lá chắn đỡ đòn.

Cô hứng chịu nhả cổ em ra thì Rin cuốn cô lại ném thẳng xuống đất.

Hana điên cuồng bay lên cào rách mặt Rin, em với chủ nghĩa đụng là chạm, lấy ngay móng vuốt cào ứa máu thân cô.

Một điều chắc chắn mộc Long của cô có khả năng chữa trị cao hơn của thiên long, với khả năng hồi ma thuật của thiên long cô chắc chắn lợi thế cao.

Nhưng Rin thì khác với khả năng uyển chuyển của dòng chảy mạnh hơn mộc Long rất nhiều, chưa kể mộc long khá yếu trong việc tấn công dễ bị trúng độc cao nên cho dù Rin không có khả năng hồi phục cũng như chữa trị, con bé vẫn thắng cô mảng tấn công và sự linh hoạt trong điều kiện tự nhiên.

" Chúng ta phải ngăn hai người họ lại!"

" Cậu bị điên à!!?

Nhìn bọn họ đi là quái đó!!"

"Nhưng chúng ta không thể để họ đánh nhau mãi được!!"

" Có cách gì không!!?"

Lớp A thấy không ổn, 2 khứa kia đánh nữa chắc thành phố này tàn mất.

Hana ở trên dùng Thiên Mộc Long Hống càn quét từng vòng ma thuật của Rin, em cũng không phục lật cô ra đòi cắn.

Hana lấy đuôi tát vào mặt, Rin hơi ở thế thất thủ nhân cơ hội này.

Hana đã đánh vào trực tiếp vết thương Rin bị nặng nhất liên tục, em không kịp đỡ thì cô nhào vào cắn xé Rin.

" Mẹ kiếp!"

Rin phải biến về dạng người nhưng đã gục xuống gượng dậy.

Lida nhanh chân bế em chạy ra khỏi đó.

Hana bay xuống hoá lại thành người nhìn họ đầy thất vọng.

" Về đi...

Xin đó" xong rồi quay đi, tiến đến gần tên điều khiển kia.

"Huh!!?

Rin..."

" Xin chị đó....

Về đi.. nhìn chị xem..."

Rin đã chạy tới mặc cho cơn rát bên vùng bụng ôm chị đằng sau.

"...

đã bảo rồi em đừng cản dù j Athena sẽ trực xuất chị mà..."

Cô cầm thanh kiếm giơ tay lên cao, hắn ta run rẩy, cảm giác đối diện cái chết từng lông chân đã làm hắn hiểu tại sao nhiều tên đã gặp cô phải nghỉ hưu hoặc tự vẫn mình.

" Đừng nói thế!!

Còn cơ hội hãy khẩn cầu đi..."

Rin không chấp nhận với cái tay cầm kiếm chặn lại, giọng đã khàn khàn tiếng.

" Cho dù khẩn cầu, Athena không tha cho tội lỗi mà chị gây ra đâu...."

Cô cũng run lên, nước mắt chảy xuống, cô không hề muốn chuyện này xảy ra.

" Vậy thì về với em đi.... chúng ta cùng chạy trốn...."

"....."

Không thấy người kia nói, bàn tay cầm kiếm rơi xuống sau đó là một màn ôm ấp, hana quay ra ôm lấy Rin lại người run lên vì sợ hãi vì lo ngại cũng là nỗi đau của cô về sau.

Rin mừng trong lòng, chị mình vẫn ăn bám , vỗ lưng chị như một người mẹ an ủi con mình, cảm nhận được yêu thương , Hana như được khen rúc sâu vào ngực Rin.

Rin: ....

Chị ơi em không có nhiều đâu...đừng làm em tổn thương....

" Cũng chịu chị luôn...."

Lớp A nhanh chóng ăn mừng chạy qua đón cô về, nhưng....

Trận đấu mới chỉ bắt đầu thôi.

Bị ăn mòn quá nhiều, nó đã chảy qua phần mạch não , cô bắt đầu co giật sợ sệt đẩy Rin ra

Cô gào thét ôm người lại.

"Tránh......ra......"

"NE - SAN!!"

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

".................."

"Thiên Mộc Long Thương "

"Hana!!?"

"Chạy đi!!"

Rin chạy tới nắm tay oboro chạy khỏi đó còn lớp A một mực cứu bạn chơi lớn xong vô.

Ánh mắt giờ chỉ còn một màu đen, chưa để phòng một người nhanh chóng bị cô bắt.

"Agh!!"

Asui bị gãy tay đã ở bên tòa nhà.

Giờ cả lớp mới hiểu vấn đề, nhanh chóng vào trạng thái phòng thủ, cô thì đứng đó giơ tay chỉ thẳng vào mặt ochako.

"Thiên Mộc Long Mĩ huyết- Hơi thở của Loa kèn "

Mặt đất rung chuyển lồi ra một bông hoa loa kèn trắng vô cùng xinh đẹp xuất hiện.

Ochako thủ vệ nhưng bông hoa phun ra mùi hương nhẹ khiến cô mê mẩn.

Lớp A lay lay ochako nhưng không có động tĩnh.

"Bắt bọn họ đi"

Ochako lập tức quay ra khóa tay denki lại làm cậu bay lên.

Hana lại chỉ vào Lida khiến momo ngay lập tức bịt mũi cậu lại.

" Đừng ngửi nó!!"

Xong một tay đánh gáy ochako khiến cậu ấy tỉnh lại.

" Mẹ nó!!

Han mày giấu kĩ phết nhỉ?"

Bakugo đứng trước mặt cô.

Chỉ thấy hana vung tay nhẹ chỉ thẳng vào bakugo, cậu ta tự tin chắc cô dùng nó lại nhưng.

"Thiên Mộc Long - lốc xoáy Rhododendron"

Cậu bị cuốn lên trời cùng với những cánh hoa đỗ quyên giã tan.

Bakugo rơi xuống trong tình trạng co giật.

" Kacchan!!!"

"Gió nổi lên....hất tung kẻ thù lên bầu trời cùng với cánh trúc đào....

Thiên Mộc Long - Tam Trúc Phong "ba cơn lốc từ đâu xuất hiện hất tung deku lên cao chưa để cậu kịp trở tay cô đã xuất hiện.

" Mộc Long thiết quyền"

"Agh ....!!!"

" Deku!!"

" Chết tiệt!!"

Rin xuất hiện đằng sau dùng nước đánh bay cô ra phía kia cứu Deku.

Cô đứng dậy dùng máu bắt lấy asui làm con tin.

"!!??

Hana!!?"

"Ugh..."

Cô bỗng dừng lại nhìn asui.

Rin nhận ra điểm khác thường tốc biến tới đó cứu asui.

" Cậu ấy tha mạng cho asui ..."

" Nghĩa là....."

"Ne chan....."

"Vẫn còn đang chiến đấu"

"Ugh.....

Thiên Mộc Long Hống"

Hana lại tấn công họ lần này nó không mạnh nữa, lớp A nhanh chóng bắt kịp được tốc độ nhào vào khóa tay cô lại.

" Ugh....graaa ....

Gruu "

"Ờ ...koda cậu biết hana nói j không?"jiro ôm vết thương nhìn koda, cậu lúng túng lắc đầu.

" Hana cậu ấy không phải là động vật làm sao tớ dịch được?"

Hana - aka vừa mới hóa thành rồng oánh nhau với Rin:....

Rin aka rồng đích thực:......

"Ne san...."

Rin xoa dịu nỗi đau trong người cô nhưng nó càng ngày lan ra khắp người cô.

Một tiếng bíp kéo dài đoàn người ai cũng nghe rõ.

Vết ố đen đã xâm nhập hoàn toàn cơ thể, người cô da thịt mang một màu đen hai cặp sừng trồi lên trán.

" Cẩn thận!!!"

Rin dùng nước tạo thành khiên bảo vệ khỏi vụ nổ choáng.

Khi bỏ ra đã thấy cô trong bộ dạng nửa quỷ bay lên dùng máu trói người dân lại.

"Đcm sao con này biến dị thế!!!?"

" Xách cái háng lên tao nóng máu rồi đấy!!"

" Giết....

đi....."

"!!!?"

"Giết chị đi!!?"

Hana trong tâm trí cầm quyền cố gắng hét lên.

Rin nghe xong chết lặng, cô suy sụp không dám nhìn chị mình đang đau khổ chịu đựng.

Cả lớp A trong đường cụt không biết phải làm j, bakugo và Deku nhìn cô, bọn họ dường như cố nhớ lại....

Nhớ lại quá khứ cô từng nói nếu mình lỡ mất kiểm soát thì họ phải làm j.

.

.

.

.

.

.

.

.

Vài tháng trước khi trận chiến bắt đầu.

"Nè Hanchan bình tĩnh....ha.... thôi cậu làm bọn tớ hết hơi đấy....ha....ha...!!"

" Nếu muốn qua mặt AFO, đánh thắng tớ cái"

Bakugo bất ngờ xuất hiện tấn công, nhưng cô đang lường trước cúi xuống đá vào bụng cậu.

" Phải che hơi thở.

Cậu muốn kẻ địch biết nhịp thở à?"

" Mẹ kiếp mày làm như kẻ ta sẽ đánh là tối Cao à?"

" Không hẳn...

Chỉ giống con sâu ở dưới chân Athena hơn.

Bọn chúng là đám quỷ dữ đích thị "

" Ha lại còn có vụ đấy nữa.."

"...."

"Sao im thế?"

"Nếu tớ bị mất kiểm soát tấn công mọi người...

Các cậu hãy ngăn tớ lại được không?"

"Hả!!?"

"Khoan đã cái này hơi đột ngột đó hanchan!"

" Không nói nhiều tao sẽ đấm mày cho tới khi tỉnh lại thì thôi."

" Cách đó không có tác dụng đâu kacchan...

Thực tế không có cách nào để ngăn tớ khi mất kiểm soát."

" Oi!

Mày vẫn còn dửng dưng trước mặt tao đây có chuyện méo nào mày mất kiểm soát!"

" ....

Kacchan.... không katsuki cậu có thể ngăn tớ khỏi tiêu diệt thế giới này không?"

"......

Tao không biết nữa......"

"........."

"Nghĩ lại lâu rồi chúng ta chưa hôn nhau nhỉ katsuki?"

" Hả!!?

Các cậu....

Ho-hôn nhau!!?"

" Mày ngạc nhiên làm cái gì hả cái thằng Deku chết tiệt kia!!!?"

"Các cặp hẹn hò thường hay hôn nhau thường xuyên, các cậu có làm vậy không!?"

"Bọn này bận rồi"*đồng thanh*

" Nhưng mà!!!

Các cậu hẹn hò nhưng lại không công khai như vậy -"

" Nó bất lợi lắm" *đồng thanh*

Deku:.... một đám theo đuổi đam mê..

"....

Nụ hôn của tình yêu đích thực.... cậu có tin nó không...?"

" Không"

"Dứt khoát ghê...

ước j cậu một ngày nào đó hôn tớ như vậy ha?"

" Đéo, tình yêu hay yêu đương cản trở tao làm anh hùng top 1 không hứng thú"

"....

đúng là miệng cậu như dao vậy, từng câu nói như muốn xé tim mình ghê"

" Chậc...

Lắm chuyện"

Deku - bị ăn quả bơ to chà bá " anou chúng ta nên về lớp thôi, lớp học sắp bắt đầu rồi"

"Ờ!"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Này bốn mắt.."

Lida quay ra, đằng trước là Jiro dùng sóng âm tai chắn đòn.

"Bakugo?

Có chuyện gì thế!!?"

Bakugo chỉ nhìn lướt qua, rồi hướng mắt về phía hana.

"Tao có kế hoạch rồi.."lida vừa bất ngờ đan xen vui mừng.

"Thật không!!?"

" Ờ nhưng nó sẽ khắm lắm "bakugo chậc lưỡi nghĩ tới cảnh này chắc hẳn sẽ lỗ liễu lắm đây.

"Hả?"

Lida bắt đầu cảm thấy không ổn, cực kỳ bất ổn, mong cho cậu đừng làm chuyện dại dột.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

._hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p85: Lòng người.


" Khắm....?"

" Tin tao đi lũ chúng mày nên tìm cái gì che mắt là vừa"

" Oi con rắn xanh lè"

" Tao là rồng nha thằng đĩ!!"

" Vào chuyện đi, cả lũ chúng mày đánh lạc hướng con ngố, bốn mắt và rắn xanh lè đi theo tao"

" Đã bảo tao là rồng mà!!"

" Rin - san đi thôi "

" Đấy anh xem con nhà người ta nói đi, má đừng hòng tôi gả chị tôi cho anh!"

" ....

Mày thử đi tao thách m tách tao khỏi Han đấy."

Lida - bị làm nền cho cuộc trò chuyện đã cạn ngôn với 2 khứa này.

" Các cậu tính làm j thế!?"

Đang chạy thì cô làm một quẹt suýt về chầu trời,may quá todoroki chạy tới tạo lá chắn.

" Nóng lạnh, mày cũng đi theo tao !nhanh!! bọn kia dụ con ngố qua đó ngay!!"

" Kế hoạch là j bakugo?"

Nhóm Lida, Rin, bakugo todoroki chạy ra phía sau cô.

Trong khi đó nhóm còn lại làm trò con bò ra trêu cô.

Đúng như dự đoán, hana vung tay làm một quẹt cho nhóm đó nhưng được khiên Rin đỡ.

"Ngay bây giờ nóng lạnh!!"

Todoroki tạo ra một tảng băng lớn che mắt hana lại, Rin hóa rồng bay bế bakugo lên chỗ hana, lida chạy lên tảng băng tạo ra những bụi băng khiến cho choáng chút.

" Anh định làm gì chị ấy..."

" Làm việc tao nên làm"

" Nếu chết tôi giết anh "

" Đừng lo cách này không thành ta còn cách khác"

" ...... tôi tin anh...."

" Đừng làm tổn thương chị ấy đó."

"...

ờ....."

Vụt

Bịch

"Huh!!?"

"Chào Han.."

"Kacchan...ugh tránh ra!"

Bakugo đã bám lấy cô, Rin và todoroki dùng mọi khả năng để cô mất tập trung.

"Tránh ra!!"

"Mày đau đúng ko?"

"Huh?"

"Mày đã chịu bao lâu rồi....sao không nói với tao....?"

"....ka-"

"Nếu muốn nói chuyện với tao hãy nói đi..."

"Tao nghe đây..."

Dưới đất thấy cô dừng lại liền xem tình hình, cảnh bakugo ôm cô phía sau khiến vài người ngầm ghép cặp đang vui nhảy múa.

"Ê lỡ đâu hanchan -"

"Deku im lặng coi!

Có thể bakugo sẽ làm dịu cậu ấy lại!"

" Tớ không chắc đâu....

Han theo chủ nghĩa bố mày không cần đàn ông mà..."

"Ehem em Han nói 2 người đang hẹn hò mà!!

Chắc chắn có khả năng lắm "

Rin - đang tìm kính che mắt: mé tìm đồ cũng trúng đạn là sao?

Bên trên bakugo trấn an cô lại, hana bắt đầu bình tĩnh, dùng tay kí hiệu mình ổn rồi không cần lo nữa.

À ổn thì hãy bay xuống đi, em anh đang sợ muốn chết nè và tắt ngay cái mắt đen xì cái.

Nhưng nếu dừng lại thì Hana đã đéo phải hana, nhân lúc cậu thả lỏng cô đạp cậu xuống dưới mặc cho trúng chỗ đau nhất.

Cậu lường trước liền ôm cô lại, hana bên trong vừa xô đẩy đám ố đen vừa điều khiển cố gắng đẩy thanh niên kia đừng ôm nữa.

Bakugo không hiểu chuyện gì việc quan trọng là phải ôm chặt cô lại.

Cứ ôm mãi cho tới khi cô ngừng lại, bên dưới Rin cảm thấy không ổn, tại sao cô im lặng!!?

Khoan đã!!?

" BAKUGO THẢ CHỊ ẤY RA!!!"

" HUH!!?"

" CHỊ ẤY BỊ NHẬP RỒI!!!"

*ĐOÀNNNNNNNNG*

Từ lưng hana mọc ra những xúc tua nhầy nhụa đen xì, bọn chúng nhớt nhát như cắt đã cố định tại tòa nhà gần nhất, cặp sừng càng lúc càng nhô lên rõ rệt.

Hana lúc này chẳng khác gì một con quỷ từ dưới âm phủ phái lên hủy diệt thế giới.

Cậu vẫn bám chặt vào cô, mặc cho cô đang tấn công lớp A bên dưới.

Bakugo sờ nhẹ vào má hana ôm cô chặt hơn, mặc kệ cô phản kháng gầm rú như một con quái vô hồn.

" Han.... mày ổn không?"

" Gruu"

....

Từ trước mày luôn nhìn tao bằng ánh mắt đó....

ánh mắt tràn đầy ánh sáng dần dần nó không còn nữa chỉ với ánh sáng le lói viền mắt...Han....tỉnh dậy và nói với tao đi.

Sao lúc nào mày và Deku không nhờ vả tao....

Lúc nào cũng đâm đầu vào chỗ chết.

Mày và Deku luôn tỏa ra thứ ánh sáng thánh thiện đó....

Tại sao....

Hãy nói cho tao biết đi....

Trong lúc đó, cô đã xiên một lỗ qua bakugo khiến cậu phun ra máu.

Rin thấy thế liền bay lên nhưng bị những xúc tua cản trở.

" Tránh ra!!!"

Bakugo không thèm để ý, mặt đối mặt, cậu biết mình phải làm gì tiếp theo, chỉ mong cách này tác dụng.

Hana bị trói lại trong tâm trí nhìn gương mặt cậu, cô chua xót không thể làm gì.

Mọi người trong tâm trí đều bị nhốt, cô thì bị trói ép chứng kiến cậu chết, dần dần chìm vào trong bóng tối một lần nữa.

Bên ngoài, bakugo nhìn cô một hồi lâu cất tiếng gọi tên cô.

"Hana....anh xin lỗi...."

Một ánh sáng bay tới chỗ cô, nó nhẹ nhàng gọi cô dậy khỏi bóng tối, Hana ngẩn người nhìn nó , thứ ánh sáng ấy bắt đầu di chuyển cô chạy theo nó mãi tới khi cô nhận thức được bản thân đã quay về bộ điều khiển.

Và cô đã được chứng kiến...

Chứng kiến cảnh cậu ấy hôn mình, nó thật nhẹ nhàng...

Nụ hôn ấy làm cô tỉnh giấc, ánh sáng ấy vì thế đã loan tỏa khắp tâm trí khiến bóng tối bay đi.

Tình yêu, tình bạn, đồng đội, gia đình là sức mạnh lớn hơn tất cả, nó nuôi dưỡng, phát triển, dạy chúng ta những bài học quý giá.

Và thứ sức mạnh ấy có thể đánh tan mọi điều xấu xa, sự thối nát.

Cả người cô phát ra một ánh vàng, nó lóe lên khiến mọi người đều phải bịt mắt lại, Rin nhìn lên khóc nức nở ngã quỵ xuống, cuối cùng.... cuối cùng chị ấy cũng tìm lại bản thân rồi.

Những hạt bụi vàng bay xuống chạm vào bọn họ, nó thật ấm áp, tất cả vết thương đều tan biến đi, Mọi người không quan tâm vì.

"Mẹ nó khắm thật..."

Lida cất tiếng cả lớp quay ra với gương mặt cậu biết à.

Rin đi ra với cái kính che mắt nhìn bọn họ mỉm cười.

" Thì đó, katsuki lần này chơi lớn một phen ha"

" Em nói đúng.... cậu ta bạo nhỉ"

"Ít ra chị t chưa thịt anh ấy"* nói nhỏ*

" Em nói gì cơ?"

"Không có gì"

Rin quay lên nhìn cả hai hạ xuống, cô vẫn đỏ mặt như trái cà chua.

Còn bakugo vẫn ôm cô sau lưng, thế này Rin lại có cái trêu, chạy tới hát bài ca đồng dao mà các anh chị thời 9x hát.

" Katsuki và hana là một cặp đôi chim sẻ~"

" Rinnn!!!"

"Hahahahahahahahahhahahahahahahahaha"

"Không vui đâu!"

" Hanchan!"

"Deku-"

" Né ra...."

" Oh~ nhìn người nào chiếm hữu kìa ~"

" Im đi em vợ "

Hana càng đỏ mặt hơn tới mức Rin thấy đầu cô có thể nấu trứng tráng được rồi.

Cả lớp vây quanh hỏi han cô sao không, nhìn cái mặt đầy máu (cái sừng biến mất) cơ thể đéo có chỗ nào lành lặn, cô đứng như thể rất bình thường khiến mọi người trừ Rin nghĩ rằng cô chắc ở trạng thái dùng hết năng lượng của não rồi tạch luôn.

"Nè Rin, AFO hắn ta ở đâu vậy?"

Cô quay ra hỏi con em, Rin nhìn chị vẫn là gương mặt táo bón ấy.

"..... thôi em lạy chị cái người như này vác mã tấu cũng méo được đâu về đi khổ lắm cái con này"

" Nhưng mà -"

" Đéo nhưng nhị gì hết, đi về là đi về"

Bakugo cốc đầu nó một quả, xong định bế nó đi thì bị Rin chặn lại.

Với ánh mắt đó bakugo biết nên đã bỏ cô lại cho Rin để em cõng cô.

Hana: sao cảm giác hai người này thông đồng với nhau trao đổi mình à....

Hai người kia: kèo ngon không thể bỏ được xin lỗi han/ ne san.

Lớp A thành công đưa 2 đứa báo thủ về UA, trên đường đi bộ cô gục trên vai Rin nhìn con đường, trời vẫn mưa, nhưng giờ nó nhẹ nhàng hơn cô không quan tâm những giọt mưa đang làm ướt cả cô lẫn Rin, đơn giản cô và Rin vốn bẩn rồi tắm nước mưa cũng được sử sạch cái người một thể.

" Cảnh này quen nhỉ Rin"

"Ừ... lúc đó là chị cõng em sau một trận ẩu đả"

Hồi ở Fairy Tail , cô và Rin khác hội, Rin ở Sabertooth , còn cô ở hội fairy tail.

Cả hai từng chiến đấu trong đại hội ma thuật, trận đấu giữa các sát long nhân ha, lúc natsu, gajeel đấu với song Long thì cô và Rin cũng đẫm máu không kém, 2 người như chó với mèo xô xát nhau đéo đứa nào chịu thua đứa nào đánh mãi 2 bên đành phải quyết định thắng thua bằng cách dùng lacrima để xử lý ( trong tập 168 sau khi trận đấu 100 vs 1 đấu), và nó rất tệ vì Rin không phục hồi ma thuật trong khi cô lại tràn đầy ma thuật.

Cảnh cô cõng Rin là lúc bọn họ đánh thắng hai con rồng cùng hệ của họ, Rin bị gãy chân còn cô thì bị một vết chém ở sườn eo bên trái.

Cả hai cố gắng đi tới chỗ Wendy để xử lý vết thương.

Haha lúc đó cô vẫn chưa mạnh chữa trị nên đành nhường chỗ cho Wendy và sherria .

" Những kí ức đẹp... không biết họ thế nào rồi ta"

" Chị có thể gặp họ mà, rảnh tới mức khi họ gọi chị xuất hiện từ đâu luôn"

" Nhưng bây giờ nhiệm vụ 100 năm cũng kết thúc rồi....natsu và Lucy cũng thành cặp.... chị không biết khi họ thấy chị họ sẽ phản ứng như nào..."

" Này....

Chị và họ là một gia đình... họ sẽ không bao giờ quên chị đâu tin em đi, Rogue lúc nào cũng lải nhải khi chị không tới đó."

" Thằng bé ấy vẫn như ngày nào nhỉ..."

" Haha chị nên nhìn thấy cậu ấy liên tục quay đi quay lại đi buồn cười lắm "

" Vậy sao.."

" Muốn thấy thì về thăm họ một lần đi "

"....

ừm cũng được..."

Con đường sao nó dài ghê, cô chưa từng sống chậm lại cảm giác nó lạ thật.

Không biết bao lâu cô ngắm nhìn đã bắt đầu nghe tiếng của dân chúng.

Ngước lên thì đã bị ném đá vào đầu.

"....

Chị đi đây"

" Bà nội!!ở đây!"

" Đéo"

" Má nó thay đổi nhanh thế cái con này!"

" Mẹ nó chưa hóa long cắn người là may rồi đấy!!"

" Con quái này!"

Thế lại cãi nhau một lần nữa lần này nó làm ngạt cả dân chúng lẫn lớp A.

Cô đi đéo được Rin thì kéo cô như kéo co.

Bên tâm trí cả lũ ngăn hana chạy bằng cách.

" Thôi bình tĩnh nào anh bạn"

" Chúng ta cần hồi phục đấy ở lại đi"

" Làm người rừng chán lắm làm người thành phố đi"

" Thôi nhịn tí đi chẳng mất lòng ai mà "

" Người như hủi thế này đi đánh tên kia mất mặt lắm"

" Chết luôn cho cháy "

Cả lũ quay ra đánh N không thương tiếc Mahou thì nhẹ nhàng giảng đạo lý cho cô , đi chém bây giờ không thích hợp chúng ta cùng về trường ăn ngủ xong thì đi cũng được.

" Vậy nhá thôi nhịn dân tí nha nha"

"Ờ cũng được"

Cảm hóa thành công cô và Mahou quay mặt điều khiển cơ thể quay đầu lại định nói mình ở lại.

Bẹp, một vỏ chuối vô mặt cô người ném không ai khác là dân chúng .

Hana đéo nói một lời điều khiển cơ thể một mạch đi tiếp.

" TỪ TỪ HANA QUAY ĐẦU LÀ BỜ,QUAY ĐẦU LÀ BỜ, NHỊN NHỊN ĐI!"

" Ở cửa hàng tạp hóa là một ý tưởng tuyệt vời đếch cần phải nhịn bọn nó "

" BÌNH TĨNH COI!

NGHĨ ĐI!

ĐỘNG NÃO HỘ CÁI!"

" Mày là bộ não của tao đó Mahou"

"À xin lỗi quên mất"

Bên này do cô vẫn thẳng thừng đi tiếp nên Rin chơi liều, lấy ngay cỏ naku cho cô hít lấy hít để.

Và tất nhiên cô ngửi xong như một con nghiện nằm bệch dưới đất run lên như một đứa động dục.

Lida, Deku - những người chứng kiến cảnh tượng, não đã ngừng hoạt động.

" Rồi mấy người làm tiếp đi"

Rin vác cô như bao cát.

Cô vẫn run rẩy, Rin chỉ vuốt nhẹ lưng khiến cô chìm dần trong giấc ngủ.

Tất cả cô nghe được là tiếng của uraraka và một tiếng nói quen thuộc.

" Cảm ơn chị đã cứu bọn em "

Không biết bao lâu naku hết tác dụng cô dụi mắt mình mở to ra đã thấy mình ở trong kí túc xá lúc nào rồi.

Cố gắng gượng dậy nhìn xung quanh, mọi người đã đi từ lúc nào rồi, chắc họ đi tiếp tục công việc.

Cô lại cảm nhận sự đơn độc,... nó thật đáng sợ cô co người lại mới nhận ra bản thân đã được quấn băng kín thân trừ phần khuân mặt chỗ nào đều có băng gạc.

Người lại tỏa ra mùi sả hương, thơm quá mùi này cô ngửi mãi cũng không ngán.

Định đứng dậy kiểm tra tình hình thì cánh cửa lại mở ra.

" Haizz cuối cùng cũng xong -" Jiro vừa mới về sau trinh sát, mọi chuyện đều ổn không có gì to tát cho tới khi cô mở cửa ra thấy hana tỉnh dậy nhìn mình.

" Alo!

Mọi người về đi!

Cậu ấy tỉnh rồi!!"

Cô méo mó đéo hiểu chuyện gì, trong vài phút ngắn ngủi cái cửa bị đá không thương tiếc người này từ đằng sau đằng trước nhảy vào ôm cô.

Hả là sao là như nào ai đó giải thích cho tôi cái.

" Ne san!!!"

Rin cũng bay từ đâu méo thấy ôm bụp một cái....

Một tiếng cạch...chấm dứt cái lưng của cô.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

Oi cái lưng tội nghiệp nó không làm gì sai mà để nghiệp thế này!!!

Hana đau đớn nằm liệt dưới đất mặc cho Rin lắc lắc cô như xúc xắc.

"Lưng tôi....."

"Xin lỗi"

" Cho hỏi nè....

Sao người chị có mùi sả hương thế?"

" À lúc chị còn trong cơn phê, nên nhân cơ hội bọn này tắm cho chị"

" Tớ là người ý kiến lấy sữa tắm, dù j mùi này nó hợp với cậu."

" Vậy à...

Cảm ơn "

" Rin nè chị muốn nói chuyện một mình "

" À...

Mọi người."

" Cũng được "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p86: sự thật.


Rin gượng cô dậy đưa về phòng, vừa đóng cửa cô đã đi ra ngồi trên ghế nhìn qua ngoài cửa sổ....

Chỗ đó được reset lại..may thật cô nghĩ vậy.

Rin thở dài cốc đầu cô, con bé mệt mỏi lắm mới đưa giờ có ý định chạy nhanh thế không lẽ phải tìm cái xích trói chị à.

" Cái bí kíp đó khi nào hết vậy"

" Sau khi trận chiến kết thúc"

" Chị gan to phết em méo ngờ luôn, lấy bí kíp ha đến cả Umi cũng không dám lấy"

" Bất đắc dĩ... chị không muốn họ chết nên làm vậy."

" Cái thân méo giữ được lại bày đặt đi cứu người, nhiệm vụ của chị đã xong rồi giờ ở đây chi vậy?"

Nhiệm vụ của cô đã hết từ khi đánh bại tên kia nhưng cô lại lầm lì ở lại khiến Athena đau đầu.

Thiếu cô giống thiếu một cô nô lệ vậy.

" Mà phải nói duy trì được tới bây giờ cũng tốt phết, phải thừa nhận chị với cái bí thuật đó không ngăn lại cũng nhiều án mạng lắm."

Cả hai nhìn nhau cười, cô lâu rồi mới nói chuyện đoàng hoàng với Rin, chỉ ra hai người nói chuyện cũng hưng phấn phần nào trong thế giới tàn tạ này.

" Hóa long cũng kinh đấy, thích đánh chỗ đau nữa, đúng là Mộc Long không phải lúc nào cũng mơ mộng "

" Bọn thủy long chúng mày cũng không phải trợ giúp nhỉ"

" Athena nói chị đã gặp người xuyên không kép đúng ko?"

"...à....

đúng vậy chị có thể liên lạc với em ấy nhưng dạo này con bé không nói nữa nên chắc đang ở cốt truyện rồi "

" Em nghĩ chị nên cắt đứt đi, liên lạc với người xuyên không kép liên tục không tốt đâu "

" ....

Có chuyện à?"

" linh cảm thôi"

" ....."

" Vào vấn đề chính đã, thật sự chị định chiếm công của họ à?"

" Trong chap tiếp theo, AFO sẽ tới đất nước Mĩ, em biết phen này mất cô ấy là đi đời cả lũ mà"

" Biết rồi biết rồi nhưng chị có chắc thay đổi nó sẽ không ảnh hưởng tới cốt truyện không?"

" Bà mày uy tín không cần phải lo "

"Ờ ờ uy tín lắm, chết hơn 3500 lần rồi mặt dày như bê tông "

"....đừng chạm vào nỗi đau của t..."

"Cũng biết đau hả giờ mới biết luôn á"

Hana: chết trong lòng một chút...

" Sau khi xử lý xong chị có định đi tiếp không?"

"..... không biết....có thể chăng "

" Đi nhớ gửi thư...đừng như lần này được không?"

Rin quay đi nhưng cái tai bán đứng chủ, cô biết con bé lo cho mình, cảm giác em ấy như chị hơn, hana đứng dậy ôm đằng sau cảm nhận hơi ấm cơ thể em ấy.

" Chị biết rồi... chị sẽ làm "

" Nhớ đó"

"Ừm"

Cả hai ôm nhau một hồi con bé nó đẩy cô ra, à đúng rồi, khoảng cách.

Cả hai nói chuyện xong cũng là lúc người cô không còn vết thương nữa.

" Muzan cũng có ích phết "

" Ông ta và nekomata thích nói chuyện với nhau lắm, ... cả tối mới được ngủ."

"Ổn không?"

"Ổn 't"

Nói chuyện mãi thì cả hai bắt đầu đói bụng, đi ra ngoài.

Cô thích được nắm tay nên Rin đã chiều cô một chút, cả hai đi mãi mới tới chỗ phòng khách.

" Hana!"

" Chào "

Vẫn là những câu xã giao ấy, cô câm như hến chạy vào phòng bếp lấy ngay một quả táo rồi chạy qua đó ngồi cùng với ochako.

Chỉ có điều là tại sao họ lại nhìn cô chăm chú thế, Rin đứng sau biết sẵn họ đang chờ đợi cái gì , haizz luôn là người giúp cô nhớ lại Rin liền thốt lên một câu.

" N bảo chị phải nói sự thật cho họ biết đấy"

Cô ngay lập tức ngừng lại nhìn Rin, Em ấy chỉ gật đầu sau đó chỉ thấy cô cầm chặt quả táo còn ăn giở trên tay.

"Vậy là N đã làm rồi à...

Con rồng đó đúng là.."

Không khí trầm lặng đến mức đáng sợ, cô có thể nghe thấy tiếng thở của bọn họ.

Điều chỉnh lại cảm xúc cô ngước lên.

" Vậy các cậu muốn biết cái gì?"

" Khế ước giữa mày và Athena là cái gì!"

Bakugo nói trước, quả thực là cậu ấy mà luôn nhảy vào vấn đề chính.

Rin nhìn cô, Hana hít một hơi thật sâu xong mạch lạc nói.

" Khế ước giữa tớ và Athena gồm ba điều:

+ Có chết cũng không được khai thế giới thần

+ Không được truyền bí kíp cho người khác thế giới thần.

+ Không bao giờ tiết lộ thân phận cũ của mình"

Thế giới thần được nhắc lại hai lần, khiến họ tò mò, bakugo nhường chỗ cho Deku.

" Thật sự cậu là ai....

Hana "

Rin và Hana mỉm cười.

Cả hai đồng thanh trả lời.

" Những người tới từ quá khứ"

" Hả!!"

" Tuy các cậu không tin nhưng bọn tớ ở đây tầm 24-26 tuổi rồi"

"Nani!!!"

"Khoan đã hơi phi lí!!"

" Nhưng các cậu trông trẻ mà!!?"

" Xuyên không.."

Deku thốt lên khiến cả lớp quay ra, cô và Rin gật đầu vỗ tay cho câu trả lời chính xác ấy.

Rin nói tiếp.

" Chúng tôi chính là linh hồn học sinh vốn đã chết trong những vụ tai nạn không ngờ tới việc được xuyên không về năm nay "

" Được các vị thần chọn và tập luyện trở thành những người được chọn"

"Nói ngắn gọn việc của bọn tôi chính là bảo vệ các cậu khỏi những cái chết lãng xẹt "

Bọn họ đang load não chưa thành thì bakugo lại hỏi tiếp.

" Hana....

Em là người đa nhân cách à?"

Rin vỗ tay tán dương cậu, xong hana cười mỉm nhưng nụ cười này không phải của cô mà là của muzan.

" Chào bakugo katsuki"

"Oh muzan chị ấy cho ngươi ra đầu tiên á?"

" À không nó bị Mahou cản không cắn người nên tôi vô thôi"

"Ủa sao cắn?"

" À nhìn Bakugo ngon quá muốn cắn miếng, từ miệng con ngốc đấy"

Rin:....

Diết phải tìm cái dọn mõm mất..

Bakugo: tự nhiên sợ ngang...

Deku: mô phật chúc cậu bình an kacchan...

Cả lớp: thế giới này ghi nhận bạn bakugo à.

" Vậy cậu là tên khiến con nhóc này ế hơn 2010 năm...

Nhìn trẻ trâu vãi -"

*Phụt*

"Hahahahahahahahahhahahahahahahahaha trời ơi nói chuẩn lắm muzan!

Nhìn này anh ta còn đéo bảo vệ được chị mình mà!!"

Bakugo:....hơi đau nha em...ai bảo nó là quái vật chi thế.

" Hum bakugo, muốn biết j nữa"

Muzan không quên nhiệm vụ được giao hỏi tiếp, lần này tới lượt ochako hỏi.

" Chính xác cậu ấy có bao nhiêu tính cách"

"Humm cái này nói khá khó, con bé này....."

"Muzan luật "

" 9 tính cách bao gồm cả ta lẫn hana "

Xong hắn nhắm mắt lại một người khác lại xuất hiện.

" Vậy mấy người muốn biết j nữa"

Cái giọng ngông nghênh đó không ai khác chính là Nike.

Con quỷ ăn dục vọng.

" À quên tôi xin giới thiệu, Nike quỷ ăn dục vọng!

Rất vui gặp mọi người"

" Nike?

Cái vũ khí bị đày xuống làm thìa à"

Một mũi tên xuyên thẳng Nike, con bé tức quá nhưng cảm nhận sát khí chủ nhân đằng sau liền câm lại.

" Hana là một người đến cả Rin không đoán được, mấy người có thể thấy con bé như này, nhưng nên nhớ....nụ cười che mắt ác quỷ."

" Chị ấy luôn khóa mồm lại mỗi khi tôi hỏi bất cứ cái gì về bản thân chị ấy"

" Hah đến cả ta con quỷ khế ước máu giữa con bé đó cũng không lấy được một thông tin gì"

Nike nói liên tục khiến bọn họ không kịp hỏi, lần này cô xuất hiện.

" Nếu muốn tớ sẽ tự rời khỏi thế giới này, dù j suốt mấy tháng qua đã lừa dối các cậu cũng tra tấn tớ quá đủ rồi"

"....."

Cô nhắm mắt lại điều chỉnh hơi thở tiếp, có lẽ cô không được chào đón rồi, họ chắc hẳn đang phẫn nộ trước tình hình lại còn thêm quả này, hana đứng dậy định về phòng chuẩn bị đồ cuốn gói về thế giới thần.

"Huh?

Deku?"

" Cho dù là người xuyên không hay như nào không quan trọng!!

Cậu vẫn là bạn của tớ Hanchan!"

"Khoa-"

" Tao không quan tâm mày là xuyên không hay lúa mì gì, mày là Hana mãi mãi là như vậy không thay đổi được đâu "

" Chính cậu nói chúng ta là gia đình mà..."

"Aizawa.... cậu đừng quên lớp chúng ta luôn đoàn kết đó "

" Cảm ơn cậu đã cứu anh trai tôi..."

Từng lời trân thành lẫn cảm ơn, họ đều nói ra hết, Rin nhìn chị mình sắp khóc mà vẫn kìm con bé đi tới ôm lấy cô.

" Nào nào.... khóc đi đừng có bướng bỉnh như thế chứ, chị đã được công nhận rồi đó"

Tách.....tách ..... tách.

" Cứ khóc đi...to vào chị kìm nó lâu lắm rồi đấy "

Hana sa vào lòng Rin khóc rất lớn, mọi thứ... mọi chuyện.... tất cả nỗi lòng lo âu trước mặt đã được xóa bỏ ư...

Cô cuối cùng cảm nhận được sự an toàn.... không nói đúng hơn là một sự nhẹ nhõm trong bản thân mình.

Khóc mãi tới mức mắt đỏ hoe khiến mọi người cười tóe lên trong hạnh phúc ngắn ngủi này.

Hana sau khi giải tỏa như một con người mới tò mò với mọi việc, năng động hơn và nói nhiều hơn.

" Nè Hanchan...."

Deku thấy cô như một một cái máy không ngừng hoạt động, cậu chóng mặt quá rồi, Rin thở dài khoác vai cậu.

" Thấy con người thật của hana thế nào?"

Cô nghe thấy liền đỏ mặt không dám động đậy.

Rin vỗ vai Bakugo đang đông cứng trước nhân cách này.

" Hãy quen đi, cái tính tò mò này chỉ xuất hiện khi ne san giải tỏa hết nỗi lòng thôi, không ai thấy nó trừ các cậu và Fairy Tail đâu"

Hana chạy tới chỗ Rin cười cười.

Rin thở dài ôm cô cái khiến tâm trạng tốt hơn bao giờ, và tất nhiên quên không bật tiếng nhật lên nói.

" Cảm ơn em nha, cuối cùng cơ thể cũng nhẹ nhàng rồi" *tiếng Việt*

Rin:.....vcl báo quá đấy.

"Hanchan -"

Hana nhận ra mình tắt tiếng nhật liền liên tục che giấu nó nhưng đây là lớp A mà thông minh không bao giờ hết họ đã phát hiện ra một sơ hở lớn trong câu nói và suy luận như một mũi tên xuyên thẳng qua cô.

Rồi xong đéo biện hộ được đành nói mình và Rin là người Việt.

Từ bất ngờ thành bất lực cả lũ đồng thanh hỏi cô.

" Rồi cậu còn bí mật j nữa phun ra đi"

" Không"

Trời đã tối, cô mệt mỏi nằm gục bên Bakugo, bakugo khêu tay gọi momo lấy chăn trải lên người.

"Rin san em định đi đâu vậy ?"

" Tôi đi về thế giới thần mai về "

Rin vẫy tay xong tan vào hư vô.

Lớp A nhìn hai đứa bạn nằm ngủ trên sofa cũng thở dài z một tuần rồi họ không được ăn ngủ nghỉ đoàng hoàng giờ nhìn xem như hai con mèo vừa được thuần hóa.

Bọn họ quyết định bế từng người vào phòng riêng bakugo lại bế cô vào phòng mình.

Nhẹ nhàng để cô nằm lên giường cậu vuốt ve mái tóc ấy rồi hôn lên đó.

Bakugo đi ra tắt đèn lặng lẽ nằm gọn để không làm cô thức dậy, lần đầu cậu ngủ với gái, lạ thật, bakugo nhanh nhẹn ôm cô lại, hít hà mùi thơm sả hương.

Cậu cảm thấy cô nhẹ cân hay chỉ là suy nghĩ, mặc kệ vậy, da mịn màng nhưng vết sẹo lẫn hai bàn tay trai sạn làm cậu không ngừng chăm chú nhìn nó tới khi mắt nặng trĩu rồi chìm vào sâu trong giấc ngủ.

Nhưng.... tất cả hành động của cậu đều bị hana cảm nhận trong tâm trí khiến bọn kia nhảy múa ăn mừng cho cái ế của cô đã bị đá đít rồi.

" Giờ làm sao?"

"Mấy đứa kia cũng biết hết rồi, hana"

Thấy cô ngồi im im, N đi ra hỏi thăm nhẹ thấy cô cười một cách tà ma.

N hiểu cái biểu cảm đó, thế là không cần phải ẩn nấp làm lén lút rồi, không phải che giấu nữa.

" Chuẩn bị đồ đi mấy bồ, chúng ta ngày kia sang Mĩ "

N lần này phải cảm ơn lớp A, thế là không lo lắng về việc họ biết nữa, hana cuối cùng được vác mã tấu chém AFO rồi.

" Xách hành lý nào!"

" Tao chờ cái ngày này hơi bị lâu rồi đấy"

" Nóng máu rồi đây"

" Không biết máu hắn vị như nào ta"

Hana nhìn bọn họ hăng máu, người cùng bắt đầu sôi sục lên, khí thế hùng hậu hồi Fairy Tail đã quay về từ lúc nào.

Hana em có nghe thấy không....

Chị sắp trả lẽ lẫn lời cho em rồi.

Meanwhile tại lục địa txxxt.

"Lunime cậu sao thế?"

"À không có gì.... ngày mai tớ phải đi một nơi khác , cậu ở đây với keqing được không?"

" Paimon muốn đi cùng!"

" Không được!

Paimon xin lỗi cậu nha, khi tớ về sẽ đãi cậu một bữa"

Paimon nghe liền gật đầu đồng ý ngay.

Lunime nhìn vì sao trên trời nắm chặt tay.

Cô sắp được gặp chị ấy rồi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p87: gặp lại.


Trời bắt đầu sáng, cô tỉnh dậy sớm hơn, ngắm bakugo ngủ tí rồi luồn lách ra khỏi người bakugo, chạy nhanh vào trong phòng tắm sửa soạn lại người, mặc luôn cái áo ngắn như áo ngực , cổ áo dài, không tay áo cho cháy.

Thay xong đi ra phòng khách thấy con em ngồi hút trà thảnh nhiên.

" Không đi làm nhiệm vụ à?"

" Athena bảo chị cần em giúp nên"

" Chị mày không cần"

" Lệnh của Athena không phá được"

"....haizz đành vậy"

Cô lấy trong tủ lạnh một cốc sữa uống ực hết một hơi.

Đi ra rủ rê con em đi tập luyện không.

" Cũng được lần này thử thách là ai đánh bại nhiều kẻ xấu nhất xong ném trúng qua đồn cảnh sát nhiều nhất - thằng"

" Cả vùng này nha!

Vừa diệt được đám cỏ dại vừa thoải mái."

"Ờ "

Cả hai đứng dậy nở nụ cười, khiến ai nhìn vào cũng khiếp sợ.

Kì này đám kẻ xấu ngoài kia được một vé gặp ông bà rồi.

Định mở cửa ra thì Rin đứng lại.

Lấy ngón tay sờ nhẹ nắm tay cửa, cô tò mò nhìn Rin con bé quay ra thở dài.

" Có vẻ lớp A đã đi trước một bước rồi, có dòng điện trong nắm tay cửa."

"....em biết chị dùng cửa sổ mà...."

" À quên"

Đúng là không có gì cản cô khi muốn tập luyện, cô dùng tay mở nhẹ nhàng cái cửa sổ xong nhảy ra khỏi đó.

Rin cũng nhảy ra, cả hai khởi động cơ thể tí rồi cùng nhau xách mã tấu hỏi thăm từng người một.

"Hahahahahahahahahhahahahahahahaha"

"Tự do Hahahaha"

Tiếng cười của cả hai con này sẽ tan màn đêm ( 3h sáng).

Không biết ai ngu nữa giờ này ra ngoài trộm cắp cũng mỉm cười rồi, gặp một trong hai khứa có lẽ đối với họ từ chết không còn đặc biệt nữa.

Giống như một bữa ăn ngon nhưng họ phải ăn nó, 10 lần trong ngày không đổi hương vị.

Tiếng nổ lẫn động đất khu dân cư, rồi thêm vài tiếng chuông trên giáo đường là mọi người hiểu đám đó không thèm để ý tới tình tiết cỡ nào rồi đấy.

" Thiên Mộc Long Vũ"

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

" Nào ra đây nhảy tango!

Thiên Mộc Long dực kích"

Mẹ ơi cứu con!!!

Bên kia.

"Thủy Độc Long Thần - Phun Trào "

Từng mạch nước ngầm phun trào dữ dội, đám cỏ dại chỉ biết khóc mà chạy tìm hi vọng sống nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi người ở trên.

" Thủy Độc Long Thần - dực công!"

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.

Hana nhìn thấy Rin hăng máu, người cũng sôi sục lên đám cỏ dại thấy không ổn, không ổn một chút nào tại sao màn đêm vắng lặng lại có bão gió chứ.

Và tất nhiên chúng nó thấy cảnh cô chạy tới như một quả bom hẹn giờ.

"Gió nổi lên....hất tung kẻ thù lên bầu trời cùng với cánh trúc đào....

Thiên Mộc Long - Tam Trúc Phong"ba cơn lốc từ đâu xuất hiện hất tung cả đám lên trời, cùng với những cánh hoa trúc đào bay theo tỏa mùi hương nhẹ nhưng độc.

Cô nhìn đám kia chạy như một con mồi ngon cơ thể bắt đầu xuất hiện vảy rồng, nhanh chóng cô đã xuất hiện trước mặt chúng miệng lộ ra nanh.

"Thiên Mộc Long Hống!"

Đêm hôm ấy, có vài tên bị treo như áo, vài tên tiền đình ngất rải rác khắp đường, thậm chí có tên bị co giật như điên.

Khu đó toàn vết những cánh hoa vài vũng nước lớn có ổ gà, ổ voi đủ các ổ to nhỏ được khắc lên đường và tòa nhà bỏ hoang.

"Uwah thoải mái quá."

Cô kéo lê một khối lập phương to bằng người bên kia Rin cũng tới những là một cái lồng sắt.

Cô dừng lại buộc mấy tên đó kĩ hơn để trước mặt cửa cảnh sát xong chạy ra chỗ Rin.

" Chị thu xong phần kia, vài tên khác đang lởn vởn khu Bắc và Đông Nam.

"

" Em cũng xong rồi phần còn lại cho đám anh hùng vậy"

Cả hai rời đi, tới một tòa nhà bỏ hoang ngồi trên đỉnh tòa nhìn bầu trời.

Hai đứa hết mẹ mana trong ngày rồi, toàn dồn hết gom mấy cây cỏ dại lại cũng mỏi.

Ngồi một hồi cô cũng được nửa mana liền quay ra dùng ma thuật hồi cho con em.

Rin để cảm ơn lấy ra một quả táo vừa lấy trộm ở bên kia khu Bắc đưa cho cô.

" Nè ăn đi"

" À cảm ơn " cô lấy quả táo nhìn chăm chú, nó trông mọng nước rất bắt mắt, cô cắn miếng da cảm nhận vị mềm, xốp và có mùi thơm tan trong miệng.

" Nè Rin em lấy quả táo này ở khu nào vậy?"

" Thôi không cần phải nói tên Nhật đâu gọi tên Việt đi"

" Ờ ờ, biết rồi L"

" Em lấy ở một quán nhỏ có tên là Matxa Fruit "

"Oh" cô nhanh tay lấy điện thoại ghi tên cửa hàng đó vào.

Rin nhìn bầu trời, cái vòng tròn đó vẫn ở đấy tuy đã tạch mưa lởn vởn một vài mây đen, nhưng nó không hề che đi bầu trời đầy sao ấy.

Cô nhìn em đang thư giãn người cũng thả lỏng một chút nhìn lên theo dõi ngôi sao nào sáng nhất.

" Nè L nhìn kìa sao băng không là song sao băng chứ!"

"Hửm?"

Rin quay về hướng tay cô chỉ quả đúng là có Song sao Băng bay qua, em lấy làm bất ngờ nhưng cô lại khác nó khiến cô nhớ tới một tựa game mình chơi khi còn ở trái đất.

" Đẹp nhỉ"

" Ừ... hiện tượng này hiếm thật đúng lúc bình minh chứ"

Lúc này cô mới quay lại, bình minh thật sự nhô lên, cô mở điện thoại xem đồng hồ oh đã 5:01 sao vậy là cô và Rin đã dọn dẹp suốt 2 tiếng.

Đung đưa nhìn cảnh đẹp có một không hai này cô lại mong thời gian hãy ngưng lại để cô và em ấy có thể được ngắm thêm một chút nữa.

Thật là ích kỷ, cô tự dằn vặt mình, thoáng chốc Song sao Băng đã qua đi, chỉ còn bình minh từ từ nhô lên.

" Nè Chị C"

" Sao thế?"

" Em sắp...."

Cô thấy đôi mắt con bé đẫm nước mắt, ngay lập tức cô ôm chặt lại.

Bản thân không biết em ấy nói chuyện gì nhưng một khi Rin đã khóc chuyện đó sẽ rất tồi tệ.

"Không sao sẽ ổn thôi."

" Em không biết mình làm j nữa...."

"Tất cả chuyện này có phải là thật không?"

" Hay chỉ là tưởng tượng...."

"Em không biết nữa..."

Nỗi bàng hoàng bao trùm cô, em ấy cứ khóc mãi cô thì cứ dỗ dành bảo mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Mãi tới khi cả mặt trời nhô lên em ấy mới nín khóc, cô lấy trong túi một mảnh vải nhỏ lau nước mắt em đi.

"Đừng khóc... sẽ ổn thôi dù mọi chuyện tồi tệ cỡ nào.... hãy nhớ chị và U ở đây chờ em "

Rin nhìn cô, đôi mắt Rudy đỏ ấy cứ dõi theo đôi mắt sapphire đỏ xanh của Hana. thật đẹp làm sao, Hana ở đây cũng không kém ngắm đôi mắt Rudy đỏ rực, nó toát lên sức sống mãnh liệt thứ mà cô không có.

Cả hai nhận ra mình hơi lề mề, tách nhau ra.

" Chúng ta về thôi, mọi người chắc dậy rồi đó"

"Cũng được..."

Cả hai đứng dậy lết xác về trường đường khá xa nên họ dùng ma thuật chạy cho nhanh .

Vừa tới cổng trường cô cảm thấy không ổn liền cản Rin lại.

" .... có gián điệp"

" Haizz... nên giết không?"

"Bắt thôi có thể là dân thường "

" Ờ bị thao túng tâm lý "

Cô nhìn Rin mặt như đít chảo chống dính, nhưng ngay sau đó N đã nhắc lại cô về một chuyện khác.

"Đúng rồi... lady Nagant em tìm thấy xác cô ấy không?"

"Có em để trong phòng chị đừng lo em ướp rồi"

Rin trả lời xong cô thở dài nhẹ nhõm.

"Cảm ơn...

đi về trước đi chị xử lý tên gián điệp cho "

"Ừm "

Rin rồi đi cũng là lúc cô lao vào trong trường, nhìn thấy đám đông cô như tên lửa phóng tới.

Dân chúng tưởng cô điên định la hét om sòm nhưng sớm muộn cô đã bắt một à không hai tên.

" Nếu cử động tao không chắc chắn mày có thể báo cho Tên Thủ Lĩnh yêu dấu của chúng m đâu, lộ ra hết đi tao đang đếm đó"

"1"

"2"

Móng tay bắt đầu dài ra, cô đã giết người rồi chuyện này là cơm bữa.

"3-"

" Chờ đã!"

Cô quay ra tất cả gián điệp đã ở đây.

Hana mỉm cười một lúc rồi hướng về phía tên ở dưới.

" Reset" tên đó từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cô đứng dậy dùng tay chỉ vào từng tên một, từng người ngất đi.

Hana quay ra mỉm cười với dân chúng.

" Nếu ai dám gợi nhớ chúng nó về việc này...."

Cặp sừng nhô lên rõ rệt, đôi mắt nhọn lại như loài mèo.

" Tôi không nhẹ nhàng đâu"

Xong việc cô đi về kí túc xá.

Mọi chuyện sẽ rất ổn cho tới khi cô mở cửa thấy Rin bị trói như con đuông dừa cùng với đó là cả lớp A với khuân mặt chuẩn bị đánh cô tới nơi rồi.

Hana:...

ừm phải chạy...

Quay đầu là bờ, nhưng là bờ vực ochako đã khóa tay cô lại và sau đó.... cô bị đứng quỳ một góc trên đầu là 3 quyển sách.

" Đúng là phải khóa cả cửa sổ mới được!"

" Cậu lại đi ra ngoài nữa à!!

Chời ạ biết ngay mà tớ bảo cách này không tác dụng mà!!"

" Mày thích đi lắm đúng không để tao xích mày lại con ngố này!!!"

" Hanchan ở ngoài nguy hiểm lắm!!

Cậu có sao không!!?"

"Muốn tự tử ngoài đó à? bọn này biết cậu mạnh nhưng pls thanh xuân đéo quay lại đâu."

Hana - chết 3500 lần nở nụ cười tự tin.

" Mẹ nó hóa quái nhảy tango không thấy mệt à nghỉ hộ tôi cái!"

Rin ngồi gặm táo nhìn chị mình hứng chịu mấy câu chửi của lớp A toàn trêu ngươi với mặt chết chưa bà.

Ăn cải lương bao lâu không biết, họ mới dừng lại, hana nghe thấy họ nhắc tới EH liền im re không phát ra âm thanh.

Với cái bản chất trêu ngươi ngấm vào máu, Rin đưa ra quyết định để cô thăm EH.

Mẹ nó người ta đang emotion đó con này thế quái nào họ đồng ý cho tôi thăm cha.

" Cấm đánh người bọn tớ mang theo thiết bị theo dõi rồi đó"

"Ờ ờ xin phép tớ đi"

Cô ra khỏi cửa cũng là lúc họ mở máy tính ra khởi động máy bay không người lái, đi trên đường cô thấy không gian thật kì lạ.

Nó thật yên tĩnh....yeah các bạn hiểu chuyện tiếp theo là gì rồi đấy, một tên ngu đã nhắm cô, lớp A nhìn tên đấy một hai người mang nhang ra lạy hắn, Rin thì từ trên tay đã có đĩa gà luộc.

*Xoẹt*

Thank niên tội nghiệp chưa kịp làm gì chớp mắt đã bị treo ngược lại như một cái kén.

Cô đi tiếp nhưng chán quá dùng dịch chuyển, lớp A nhìn cô em, Rin mỉm cười bảo chuyện cơm bữa tí để chị ấy kể.

"Haizz ít nhất không đánh người là được"

"Ừm" -đồng thanh.

Tới được cửa bệnh viện, cô đi vào đã thấy nhiều người bị thương nặng rồi người nằm bất tỉnh ở đó.

Phải nói ở đây khá hỗn loạn, mọi người nhìn thấy cô còn sợ hãi, cứ cúi xuống không nói gì.

Hana âm thầm đi qua từng bước chân lại có những thảo dược quý hiếm mọc trồi lên, các bác sĩ bất ngờ nhìn cô, hana quay ra chỉ đống dược phẩm ấy.

" Hãy rã, nhào hoặc ăn sống cũng được, cho người bệnh ốm ăn xong nằm ngủ"

Sau đó đi tiếp, một bác sĩ nói lớn cảm ơn, cô khua tay vẫy xong khuất bóng.

Nhờ cái khứu giác nhạy bén cô tìm được phòng của EH.

Bên trong cô nghe được cuộc đối thoại nhỏ của mọi người trong đó, present, midnight, mirko, hawk,Best Jeanist và mandalya.

Ha có vẻ họ còn sống cô cũng mừng cho họ, nhưng ngay sau đó cô nhớ lại mình phải thăm cha liền dứt khoát gõ cửa.

Trong phòng bệnh của EH mọi người nói về kế hoạch tiếp theo để đánh thủng ổ và tìm AFO.

" Anh còn thông tin nữa không?

Hawk"

"Đừng nhìn tôi, chi ít cô bé đó cứu cái cánh cửa tôi khỏi tên da cháy đó"

" Chuyện này ngày càng phức tạp hơn rồi đấy" Best Jeanist ôm đầu khó chịu.

" Tại sao Ragdoll lại ở đó chứ, và chisaki...EH con anh là ai vậy!!?"

Mandalya do không thấy bạn mình ở trụ sở liền ở đây tra hỏi EH nhưng không ăn thua gì.

"......"

Ông từ nãy tới giờ vẫn im lặng nghe từng lời của họ cũng như nghĩ tới Hana về vụ việc lần này.

Hizashi nhìn thằng bạn mình về vụ lần này họ còn thấy oboro còn sống thì càng sốc nữa.

Mandalya định nói thêm nhưng một tiếng gõ cửa khiến họ dừng lại cuộc nói chuyện.

Hawk hỏi người ấy là ai nhưng không thấy ai trả lời liền nghĩ chắc là người cầm tài liệu mà anh tìm được nên đi ra mở cửa cho.

Nhưng bất ngờ chưa, không phải là ai khác chính là cô, Hana.

"Nhóc con!!?"

" Chào"

Nghe thấy tiếng quen thuộc họ liền quay ra thấy cô bằng xương bằng thịt.

Present mic lau lau cái mắt nhìn lại, EH thì như đoán trước được im lặng theo dõi cô.

" Cháu - Hãy nói đi!

Ragdoll đang ở đâu!!"

Mandalya vồ lấy cô liền tục lắc vai cô.

Hana vừa mới vào bị thế này không khỏi tác động vật lý lên mandalya.

" Cô có bị làm sao không!?

Mẹ nó mới sáng sớm!"

Cô chỉnh sửa người sau đó nhìn mandalya như thiếu hồn liền thở dài.

" Cô ấy đang ở với chisaki đừng lo tên bệnh sạch sẽ đó đang nợ máu và làm việc với tôi "

" Oh?

Hawk, cánh sao không?"

" Ha nhóc con cứu cánh ta đó....

Nhưng không có nghĩa nhóc không khai ra tất cả chuyện này là như nào "

Hawk ngay lập tức dùng lông vũ kề cổ cô.

Hana mỉm cười nhưng nụ cười này là của N.

N sau đó dùng dây leo trói anh lại lơ lửng trên không trung.

" Tôi tới đây để thăm bố nên phiền lòng để sau khi nói chuyện xong mấy người hỏi bất cứ cái gì cũng được."

Những dây leo đằng sau như chờ đợi, một cử động là cô cho họ bay từ tầng 3 xuống tầng 1.

Mấy người kia biết con bé này kiểu j cũng một hai ba làm nên cũng ngoan ngoãn đi ra ngoài, cô ném thẳng hawk ra ngoài và đóng cửa lại.

Cô đi tới ngồi xuống bên cạnh ông.

EH không chột mắt và mất chân nhưng ông vẫn phải nằm điều trị cơ thể.

Cả hai ngồi im không ai chịu mở miệng ra, đám kia thì lén lút nghe cuộc hội thoại.

"... bố có sao không?"

" .....ta không sao...."

"Vậy thì tốt rồi"

Xong lại im tiếp.

Hizashi và mirko lỏm tai bất lực hai cha con nhà này, nhưng ngay sau đó Aizawa nói.

"Ta xin lỗi ....

Ta không phải người cha tốt"

Cô ngẩn người ra, ông lại nói tiếp.

" Đáng lẽ ra ta phải chú ý tới con nhiều hơn....

Ta đã bất lực khi thấy con tự vào bếp khi còn quá nhỏ."

"Đã để con phải lo lắng cho ta quá nhiều....

Những đứa trẻ khác đều được vô tư không quan tâm tới thời gian thì con đã gồng mình bỏ tuổi trẻ cùng ta đi trên con đường đó...."

" Đến cả việc bảo vệ ta cũng không hoàn thành nó trọn vẹn , luôn là con xông tới, luôn để con sa vào cái chết....

Con còn trẻ, còn có hoài bão lại để ta phá nát đi."

" Ta là một người cha tồi .....ta xin lỗi con gái...."

Aizawa ngay sau đó khóc, còn cô toát mồ hôi như thác, hana quá bối rối lẫn ăn năn, cô không biết mình phải làm gì cứ ngẩn người ngồi ghế nhìn ông với đôi mắt trợn tròn.

Trong đầu cô trống rỗng tối đen như mực.

Không cảm nhận được bất cứ cái gì ngoài những lời nói của mình bị cắt đứt.

//Nhiệm vụ.... bảo vệ.... mọi người.....

Deku..... bố.....

Athena.... lời dặn dò.....Erza.....Yuu.....

Hana chan..... phải làm gì.... tất cả......//

// Cứu tôi...... cứu tôi....ai đó..... cứu tôi với.....//

// Ne san?//

//Huh là ai!!?//

Có phải cô nghe lầm không hay Hana thật sự ở đây.

" Chị vẫn như ngày nào nhỉ "

Cô cứng họng nghe thấy tiếng nói, quay ra thì không có ai.

EH nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu, nhưng ngay sau đó một một ánh vàng xuất hiện bay tới chỗ ngồi của hana.

" Chào C"

" Hana!!!"

Cô hét lớn nhào vào ôm người biến thành ánh vàng ấy khiến EH bên khó hiểu.

Lunime quay ra nhìn 'cha' mình cúi đầu trước ông.

" Con chào bố."

"HUH!!?"

Hizashi và mirko trợn mắt, cô thì mỉm cười nhìn con bé đó.

Lunime ôm cha một cái xong quay ra nhìn cô.

" AFO hắn ta sao rồi?"

" À vẫn trốn ở đâu ấy"

".... chị có vẻ sống tốt nhỉ"

" Con bé này chị biết mà!

Chị nợ máu với em đó"

"Hai đứa."

Cả hai đang nói chuyện vui vẻ bị EH cắt ngang cô nhìn lunime.

Em ấy hiểu và cùng cô ngồi bên giải thích mọi chuyện.

"Các con...."

" Đúng vậy, con là hana chị của tomura, đây là C một người ở thế giới khác "

" Hana là người xuyên không đầu tiên vào cơ thể chết non ấy rồi năm người đi làm thì lúc đó Hana bị sát hại bởi các bạn trang lứa "

"Lúc đó C là người tiếp theo đảm nhiệm vai trò này nhưng lại bị chết vì hoả hoạn, C được hồi sinh ở thế giới thần với nhiệm vụ bảo vệ mọi người khỏi AFO "

" Vậy nên... mọi chuyện đều là do AFO muốn tạo ra một cơ thể hoàn hảo "

Bây giờ ông được thông não, nhìn 2 đứa trẻ xa lạ này vì mình mà gồng mình ra bảo vệ.

Ông cúi đầu bất lực y hệt như oboro vậy ông nghĩ thầm.

Cả hai nhìn ông nên quyết định để ông nghĩ ngợi còn cô và lunime sẽ nói chuyện chút.

" Ne chan...."

" Có chuyện gì à?"

".....

Chúng ta sẽ không gặp nhau nữa..."

Cô trợn mắt nhìn lunime, em ấy nói tiếp.

" Em tới đây với cái giá là nó-"

" Tại sao!!?"

".....

Em có cách để hắn chết "

"...... vậy nên em liều mình tới đây?"

Lunime gật đầu, cô cúi đầu người khẽ run run khiến em ấy ôm an ủi cô.

" Không sao cho dù chúng ta không gặp nhau nữa...

Chúng ta luôn có nhau mà "

" Hức..... hức...."

" Chị lớn tuổi hơn em mà khóc như vậy sao?"

"Nhưng mà -"

" Em sẽ không sao đâu."

Đứa trẻ trước mặt cô đã lớn khôn, hana lắc đầu ôm em ấy như lần đầu có làm khi còn là một con ngố dựa dẫm.

Hai người trao nhau một cái ôm lần cuối , xong lunime lấy một cái túi nhỏ đưa cho cô , hana mở ra....

Ông cảm thấy mình quá vô dụng, để 2 đứa trẻ nhỏ hơn mình mấy tuổi cứu mình hết lần này đến lần khác .

Ông nhớ cái lần đó, bạn ông đã vì mình mà bỏ mạng.

" EH."

"Huh?"

Ông nhìn lên 2 đứa trẻ đã ôm mình lại.

"Cho dù chúng tôi không phải là con ông nhưng..."

" Chúng tôi sẽ làm tròn vai trò ấy.

Ông đừng buồn nhé?"

EH ngẩn người hai đứa trẻ này đúng là biết trấn an người mà.

Tuy vậy ông thầm cảm ơn hai đứa trẻ đã khiến cuộc đời của ông từ màu đen sang màu trắng.

Hai người ngồi xuống trò chuyện với nhau vui vẻ, lunime mỉm cười kể về cuộc sống phiêu lưu của mình, còn cô cố gắng kể hết những gì mình học ở thế giới thần mà không bị vi phạm khế ước.

" Vậy con có 9 tính cách và mấy cái đó tượng trưng cho một sức mạnh?!"

" Yeah họ hơi năng động tí, bố có thể thấy lúc con bất thường mà?"

" Ý con là N?"

" Đúng vậy xin lỗi bố, cậu ấy hơi....'máu chiến' tí "

" Về việc con tới đây, ờm lunime con và hana đã bàn bạc j thế?"

" Cách để giết tên chó ấy"hai đứa đồng thanh.

EH:...AFO ngươi làm cái gì để hai con quỷ này căm thế....

Nói chuyện với nhau đến tận chiều tà mặt trời lúc đó sắp chìm xuống nhường chỗ cho mặt trăng, cô sử dụng kosei giúp ông có thể cử động cơ thể, lunime nhìn bầu trời biết thời gian của mình đã hết xong đứng dậy đi ra trước ban công.

Cô nhìn lunime biết thời điểm đó đến, liền đứng dậy đi tới, Aizawa shouta ngắm nhìn 2 đứa trẻ đó không muốn phá hỏng không khí này chỉ biết chứng kiến.

" Em sắp đi rồi à?"

Lunime chuẩn bị khởi hành thì cô chen ngang đi tới dựa tay vào thành ban công ngắm nhìn mặt trời lặn.

Nó thật đẹp, ấm áp làm sao, cô và lunime chăm chú ngắm nhìn cảnh vật.

" Ừm đúng vậy.."

" Tuy chúng ta không còn gặp nhau nữa nhưng hãy nhớ chị luôn tìm em và em phải mua cho chị quần áo đấy"

"Heh....

Hahaha được em nhớ..."

Cơ thể của lunime bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, em nhào vào ôm lấy hana cô cũng đáp lễ ôm lại em ấy.

Cho tới khi em ấy biến thành những bông sáng bay lên cao cô mới khóc lớn.

// Ne san//

!!?

Cô ngước lên bầu trời Song sao Băng lại xuất hiện, nhận ra nó là j cô cười cùng nước mắt hạnh phúc lăn xuống gò má vẫy tay.

" TẠM BIỆT LUNIME!!

NHỚ ĐÓ HÃY ĐỢI CHỊ!!"

" ĐỪNG QUÊN CHỊ ĐẤY!!"

"THƯỢNG LỘ BÌNH AN!!"

Một trong hai ngôi sao sáng rực lên cô cứ vẫy tay nhìn em ấy cùng ngôi sao kia bay tới một phương trời xa xôi...

Vô tận đó.

Nhưng điều đó không quan trọng nữa...

Em ấy và người ấy đang đứng trước mặt cô, nắm chặt tay nhau đi tới cánh cửa lớn, cô đằng sau nhìn bóng lưng hai người đi vào, lunime quay ra mỉm cười tạm biệt, cô cũng đáp lại mỉm cười mong em ấy luôn giữ nụ cười đó.

Song Sao Băng đã biến mất khỏi bầu trời, cô cũng quay đi nhìn ông đang an ủi cô với đôi mắt dỗ dành.

Lại một lần nữa cô òa khóc chạy ra chỗ ông khóc hết nước mắt, ông thở dài dỗ dành cô.

Từ khi nào con mình nhạy cảm vậy ông nghĩ trong lòng nhưng thế này thì tốt, Aizawa xoa đầu cô để an ủi.

" Bố này..."

" Sao vậy?"

" Bố về hôm nay được không Eri em ấy nhớ bố lắm "Ha ông cười tủm tỉm câu này phải sửa là con nhớ bố chứ.

"....con chữa vết thương xong chưa?"

" Xong rồi ạ "

" Vậy thì tìm quần áo đi ta về, ở đây làm ta rợn người lắm rồi "

"Tuân lệnh thưa baba đại nhân "

Nhanh như cắt, cô chạy ra khỏi phòng ông.

Aizawa lắc đầu bất lực nhưng ít ra ông biết được sự thật rồi.

Mấy người ở ngoài bị hứng chịu bàn chân của cô:...ehem EH....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_Tại Phong khởi Địa _

Dưới Cây cổ thụ lớn, Lunime và người kia vừa mới đặt chân xuống thì một nhân vật bất ngờ tới.

" Anh lại đi à...."

"Lần này ta sẽ không thỏa thuận nữa đâu Lunime à..."

" Hoàng tử....

đến lúc về rồi..."

Lunime nhìn tên đó mở cánh cổng lớn, lunime chỉ quay đầu không dám nhìn.

Anh ta nói.

" Nhưng phải nói, cô ấy đẹp thật Lunime à "

"HUH!!?"

Cô quay lại thì anh ấy đã đi rồi.

Lunime nhìn lên bầu trời nghĩ lại lời nói của Hana có chút buồn cười.

"Haha cái chị này"

Làm sao cô có thể tìm được mình trong khi không biết mình ở thế giới nào.

"Lunime!!"

Paimon từ sáng tới giờ chỉ có lởn vởn từ thành phố rồi tới Phong khởi địa.

Vừa mới ăn xong lại lẩn quẩn mang cái bụng no tới thì thấy Lunime ở đó liền bay tới.

" Paimon! xin lỗi nha mình đi về hơi trễ"

" Paimon không giận đâu mà chuyến đi thế nào rồi!!?"

" À đừng lo tớ làm xong rồi ."

" Vậy thì tốt rồi!!

Đi thôi lúc lunime đi tớ đã chuẩn bị rất nhiều nhiệm vụ rồi "

Lunime:... cái lưng của tôi....

Paimon dắt tay lunime đi về thành phố, cô thì cảm thấy cái lưng già này sắp đi tới nơi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_

4336 từ....

Haha cái tay tôi gãy rồi.

Chi ít chap sau sẽ tốt hơn chap này.

Cảm ơn các bạn đã xem truyện.
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p88: Tao cầm mã tấu chém mày AFO!!


Well Sau khi hana quay về thì bị mấy người kia kéo vào trong khai hết chuyện tình.

Cô thì kể mấy chuyện như là tất cả mọi thứ đều ổn, chỉ có tên chó kia vẫn đang hoành hành ở đâu đó quanh đây còn lại miệng câm như hến EH từ phe anh hùng sang phe cô vì cái bí mật động trời này phải cất đi không cho ai biết.

Cả lớp A: haha.... chúng em tàng hình rồi...

Xàm xí một hồi cô đưa ông về bỏ lại những con người muốn biết sự thật ra xa.

Trên đường do một số thành phẩm của ai đó làm, khiến EH sặc nước miếng, đánh cô liên tục.Xu nữa là bị ông thắt cổ giảng đạo lý giữa đường phố.

Hana: đáng lẽ ra mình không nên lấy cái khăn chết tiệt này....

Đi được một hồi cô chán quá mở cổng ra ông lại véo tai vì dám không cho ông biết, cô từ lành lặn thành một con vừa mới thoát khỏi trại tâm thần.

"Đáng lẽ ra con không chữa trị cho bố..."

" Nói nữa là ta không nhân từ đâu..."

"... rõ...."

Hai người đã về tới kí túc xá.

Bên trong Rin ngồi đung đưa nhìn cái điện thoại của cô mà cười tủm tỉm, ha tuy bị bắt ăn cơm chay không được xem BL nhưng cái máy vẫn lưu đống ảnh 'vô tình' của một số cặp đôi xấu số khi bị cô chụp lại.

*Cạnh*

Cả lớp lo lắng cho cô nay thấy cô dắt cả ông về khiến cả lớp vui tới mức sập sàn.

Cô mệt mỏi nằm gục xuống đất EH nhìn cô mà thở dài.

" Biết ngay mà .....chữa cho ta xong giờ nằm đấy"

" Vâng vâng con biết rồi...."

Rin vác cô lên.

Than thở người chị đầy nghiệp chướng rồi cứ xông vào cứu người bản thân thì như xác ướp.

"Xin lỗi mà...."

" Méo cũng do cái tính đấy mà suýt tắt thở!

Lần sau cái thân ổn thì đi nhảy cầu em cũng cho đi"

" Cái mõm hỗn"

" Tin em cho chị nằm ngủ ngoài đường không?"

" Làm người rừng chán lắm làm người thành phố cho vui "

" Vui vui cái ***"

Deku đi tới thấy cô mệt lả định ra đỡ nhưng thanh niên nào đó nhanh tay vác cô lên như bao cát.

" Rồi khi nào mày mới thôi ngay cái tật bỏ bê bản thân thế?"

"Không thèm "

Hana bị lôi ra góc tường đứng quỳ.

Con em hôm nay được một trận cười thoải mái đi về không quên khịa con chị một tí.

" Này ne san"

"J"

" Gặp lại rồi à?"

Một câu hỏi khiến lớp A hỏi chấm nhưng cô lại cười mũi hơi cay sụt sịt gật đầu.

" Thiệt tình....

Gắng lên"

" Ừm chị biết rồi "

" Cô biết chuyện này?"

EH hỏi Rin, con bé gật đầu xong đi tới mỉm cười.

" Giờ thì chị ấy nói cho ông rồi, tôi có thể gọi ông là Otōsan được không?"

"...."

" Tôi sẽ chặn hana khỏi -"

" Đồng ý, con gái "

Cô: tự nhiên bị đá ra chuồng gà...

Hai người bắt tay xong Rin cũng vẫy tay tạm biệt đi về thế giới thần.

Cô ở đây ngắm nhìn bầu trời cứ như tương tư người vậy.

Aizawa shouta đi tới xoa đầu cô, thì thầm vào tai an ủi, ông biết cô vẫn chưa hết buồn vì người kia đi không trở lại nhưng đây cũng là một phần giúp cô mạnh mẽ hơn.

" Không sao...

Tuy con không gặp lại họ bên ngoài..."

"Họ sẽ luôn ở đây trong tim con..."

" Con biết mà... chỉ là... thiếu em ấy con hơi hụt hẫng...."

"Liệu tenko biết chuyện này có hận con không?"

"....

Đôi khi sự thật luôn mất lòng...

Họ sẽ tự hiểu điều đó mà "

Hai cha con ở đó tâm sự bên cạnh phòng bếp có hai ánh mắt dõi theo.

Momo nhìn Bakugo đang ánh mắt cực kỳ suy tình mà ngẩn người.

Đây là bakugo à sao lạ thế thường thì họ có nói chuyện mấy đâu mà có nói thì lúc nào cũng một hai ba chúng ta cũng đấm nhau nào.

"Này Bakugo - kun"

"Sao..."

" Sao cậu và hana đến với nhau vậy...?"

" Nó bắt tao"

"À"

Momo bất lực cũng có phần buồn cười không thèm nói nữa đi về phòng mình, hai bố con rời nhau về phòng mình, cô vừa mới đi nửa bước bakugo chặn lại hôn nhẹ vào môi cô.

" Sao hôm nay cậu chủ động thế?"

Cô đỏ vành tai hỏi cậu một cách trêu ngươi.

" Sao?Ta là người yêu mà?

Bộ tao không được hôn người tao yêu chắc?"

Cậu ta nâng cằm cô lên cười trêu ngươi lại.

Mẹ nó cô dính thính không trượt một phát nào, mặt đỏ như cà chua chín, Bakugo thầm cười cách này vẫn còn tác dụng chán.

Cô cũng không chịu thua kiễng chân kéo cậu xuống hôn mạnh bạo hơn.

Nụ hôn rời đi cô cũng nhanh chạy lẹ về phòng.

" Hòa nha tên đầu sầu riêng thúi" cô chạy đi bỏ lại cậu đang ngẩn ngơ sau đó bàn tay thô che đi cái khuân mặt đỏ nhưng cái tai bán đứng chủ.

" Mẹ nó...

Em làm tôi yêu em hơn đấy Hana"

Hana mà nghe được chắc lấy ngay đơn đăng ký kết hôn mất.

Nhưng cô chạy đi rồi có nghe thấy đâu, anh ta cũng về phòng tắt đèn.

Trời dần tối, khí lạnh bao trùm khắp hành lang, bóng tối bao trùm không gian chìm vào một giấc ngủ vô tận.

Thời điểm thích hợp để làm lễ cầu hồn.

Cô cầm trên tay một hũ bột, trên giường một cô gái với khuân mặt bị rách hình thập, tuy được rửa sạch tẩy sát nhưng phần nào vẫn thấy mắc ói.

Cầm hũ bột cô lấy ngay một ít rắc lên thi thể, lấy một nhúm tóc buộc vào một con búp bê vải, sau đó trong gầm giường lấy ra một chất lỏng cô chiết từ cái hũ lần trước dùng để gọi nhân tính oboro về.

Hana cắn ngón tay cái tới ứa máu, quệt vào mặt thi thể và con búp bê nhỏ giọt chất lỏng vào con búp bê tế nó lên gần thi thể.

Gió thổi bung cả cửa sổ, mọi vật đều bay lên lơ lửng, ha thời điểm đã tới rồi, lấy một cây gậy được trang trí một chiếc vải gái trắng gắn chuông, liên tục lắc lắc cây gậy ấy không quên cắm nhang vào.

Nghi thức đã kết thúc.

Cô đứng trước mặt một linh hồn mỉm cười, lấy tờ giấy vàng viết kết ấn xong ném thẳng vào mặt con ma ấy.

"Zô chào nha người lạ"

Lady Nagant:......

" Hum hello?"

Ta nghe thấy rồi....

Khoan đã!!?

"À chào cô!

Tôi là Aizawa Hana "

Tại sao!!?

Nhóc - Aizawa... là con quái mà!!?

Lady Nagant nghe thấy tiếng j đó....à tiếng lòng tự trọng bị bẻ ra làm hai hana ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Nhóc gọi ta có chuyện gì?

Âm ti chưa kịp gọi tên đã bị gọi hồn rồi.

Cô khoan tay oán trách hana, con bé chỉ gãi đầu xin lỗi liên tục khiến cô tự hỏi là lời đồn có thật không nữa.

" Lady Nagant tuy đây là một yêu cầu ích kỷ nhưng....

Cô đồng ý làm một phần của cháu không...?"

Lady Nagant:....khoan bạn trẻ để mình phân tích đã..

Cháu muốn ta?

Làm một phần của cháu!!?

Ta quen cháu à?

"Cô muốn trả thù không?"

Từ Trả thù bỗng làm cô nhột sau đó là cả một luồn khí đen vây quanh Lady Nagant.

Ha vậy là mình đoán đúng, nỗi hận thù có thể khiến ai cũng lu mờ con mắt.

Nhóc định gài ta ư?

Luyện 100 năm nữa đi

" ..... tôi không đùa chỉ là mấy người như cô rất cần thiết trong tình hình này"

Và nhóc nghĩ ta đồng ý?

Chứng minh đi!

Ta muốn nhóc dâng hiến cả cơ thể này -

Chưa kịp nói hết câu, cô đã đi tới chạm vào phong ấn.

Vậy là chơi trò giải phóng vậy.

'Y'

Đôi mắt cô giờ chỉ còn lòng trắng mạch máu sáng lên di chuyển thẳng vào tay phải nơi cô đang chỉ vào Lady Nagant.

Lady Nagant bị một lượng ma thuật lớn chảy qua cơ thể, cái gì đây sao cô có thể cảm nhận được nó vậy, dù không có thân xác.

Hana tiếp tục phóng ra một lượng lớn khiến cơ thể ma dẫn theo một lượng ma thuật lớn ra ngoài bắt đầu có tình trạng rạn nứt cơ thể vô hình.

Khoan đã- ah...a ...xin đó....

Không có động tĩnh gì, lady Nagant biết mình còn một đường sống duy nhất nhưng lần này sẽ y như đó cô không muốn, vẫn can chịu cái thứ sức mạnh này.

// Cứng đầu//

"Tôi không phải như bọn họ đâu"

Ha ta nghe câu này quá nhiều rồi...ah...cho dù có chết ta cũng không về phe nhóc đâu...

"Tôi.... tôi không phải...."

Sao mèo cắn mất lưỡi à?

Lady Nagant đắc ý nghĩ mình thắng nhưng không Hana nói một câu knock out cô ngay lập tức.

" Tôi muốn cô sống... không muốn cô nằm đó..m.. làm một phần cơ thể tôi được không?"

Sức mạnh được truyền vô ngừng lại cô nhìn lady với ánh mắt tội lỗi.

" Cô sẽ được cầm quyền điều khiển cơ thể...

Tôi cũng không hẳn ở trong này nhiều -"

Vậy là vật chứa?

"Đúng vậy...."

Lady giờ hiểu nó, nhưng cô muốn hỏi thêm một lần nữa, sự trao đổi này cô cần niềm tin hơn là giải thưởng.

Bù lại ta sẽ được cái j?

" Tùy vào mong muốn của cô, tôi sẽ đáp ứng nó...."

Vậy thì giết hắn ta sẽ làm một phần của nhóc.....

"Đúng lúc ghê vì tôi mai đi giết tên chó đấy "

Lady và cô sau đó đã bắt tay, giống như mọi người, cô ấy đã chấp nhận làm một với Hana.

Linh hồn chuyển dịch vào cơ thể vật chứa, cũng là lúc cô nhìn thấy quá khứ 'tốt đẹp' của linh hồn ấy.

"Ha.... chào mừng cô..."

Cơ thể lại bài tiết nhiều dịch mồ hôi, linh hồn của cô ẩn chứa tiềm năng lớn, quả này cô sẽ rút ngắn được thời gian,

Thời gian giết hắn.

"Mệt à?"

Lady Nagant sau khi vào thấy trước màn hình cô thở dốc.

Tính ra trong này rộng hơn cô nghĩ có cả cây hoa anh đào nữa và.....

Rồi cô hiểu tại sao con bé nói mình sẽ đáp ứng nhu cầu.

Nghe thấy giọng Lady cô chỉ gật đầu, đứng dậy thu dọn tất cả và ngay lập tức nhảy lên giường ngủ.

Sau khi vô tâm trí, hana đi tới giới thiệu Lady Nagant trước mặt mọi người trong cơ thể.

"Tôi là N rất vui được gặp cô lady Nagant"

"N?

Tên lạ thật..."

Hana đi tới chỗ khác gặp acnologia.

Ông ta biết cô ra đây làm gì lập tức gật đầu.

" Cảm ơn"

" Chính ra ngươi chưa dùng sát long thuật gần đây"

" Tôi cũng ngứa người lắm, nên mai tôi sẽ dùng nó và tất cả sức mạnh khác"

Nghe tới đây Lady Nagant có chút mệt mỏi ngã xuống, cô vẫn nói chuyện với acnologia, N quyết định bế cô ấy lên cho cô dựa vào thân anh đào.

Lady Nagant cảm giác ấm áp nhẹ nhàng hơn, cô thấy lũ trẻ lần trước đã bắt tay mình mà không nhuốm máu trên tay, thật ấm áp không bị ràng buộc, cô cảm nhận sự tự do mình mong muốn.

N quan sát Lady Nagant, có vẻ sau khi chiết xuất tất cả và giúp cô thoát khỏi ràng buộc của Hắn, cô ấy đã nở nụ cười trong vô thức khiến N hài lòng.

N đi tới cánh cổng mà cả lũ làm cầu nối tới tâm trí tên chó kia, hắn vẫn chưa nhận ra hay đang quan sát.

N không can tâm liền dùng chút ma thuật làm ẩn những chỗ dễ lộ ra, nếu không thành công cô sẽ là người khâu lại.

Nói chuyện xong với acnologia, cô đi tới chỗ N, đi qua thấy Lady Nagant đang nằm ngủ mà vui mừng.

" N"

"Sao".

" Trận này dốc toàn lực, đấu trường là bầu trời"

" Biết rồi..."

"Vẫn giận à"

"Đừng đẩy mình vào rắc rối nữa, ta không phải là người trông trẻ đâu"

Hana mỉm cười ôm cô ấy đằng sau, N hưởng thụ cái ôm đó rồi quay ra nhìn hana đã thiếp đi.

" Cái con bé này..."

Nghiệp chướng trong người đã được loại bỏ, N không cần lo việc đó nữa.

N bế cô nằm ngay chỗ anh đào, lại một lần nữa một nụ cười vô thức lại hiện lên, cái cây này chính là chỗ dựa ấm áp mỗi khi ai cảm thấy không ổn .

" Thiên địa sao..... trận này thú vị rồi đây"

Nghe đến đây cô đã chìm hẳn vào giấc ngủ.

Một buổi tối mệt mỏi đa phần là do cô sử dụng quá nhiều sức lực và nước bọt để giao kèo còn lại để đó hết.

Ai muốn hỏi cái xác?

À thì nó đã được cô ném ngay lập tức về nơi Rin tìm thấy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ba giờ sáng cô lại tỉnh dậy, đã hồi phục sức lực nhưng cái thân thì chưa gì đã bẩn.

Bây giờ thời gian là vàng bạc, cô không nhanh thì mọi thứ cũng về không.

Nhanh chân chạy ngay tới phòng tắm sửa soạn người, sau một lúc kim chỉ vào số 10 cô đã đi ra ngoài với bộ đồ anh hùng.

Nhưng mà...

"Lúa mì thật họ chơi cả dây điện luôn..."

Lúc đi ra phòng khác cả chỗ đều giăng bẫy điện đủ loại, đồ báo động và mật mã nữa.

Vcl đây là giam lỏng chứ đéo phải bảo vệ, may là người hoá lỏng mới thoát được mấy cái bẫy.

Cô ngắm bầu trời một lúc lâu sau đó nhìn lại kí túc xá, cứu người giờ là chuyện ưu tiên đặc biệt là anh hùng, AFO vẫn còn nhiều thuộc hạ ở khắp thế giới.

Cô không thể vừa phân thân vừa cứu họ được chi ít cứu người ở vùng đất đó rồi thông báo cho tất cả anh hùng trên thế giới vậy.

"Acnologia..."

Tới lúc rồi..

*Vụt*

Năm giờ sáng , denki dậy, đi tới thang máy định xuống thì qua thấy phòng cô mở cửa.

Denki:.....nam mô a Di Đà Phật...

Đừng bảo cậu biến thái, denki quyết định vào phòng cô xem ...căn phòng được gấp gọn gàng nhưng mà người không thấy....

Toang rồi....

Toang thật rồi.....

Cái con quái đấy đâu rồi!!...

Con quái vật to bằng con người đâu!!

Bất ổn quá bất ổn!!

"Bình tĩnh bình tĩnh chắc cậu ấy đi tắm thôi hahahhahahahah...."

Denki tự nhủ rằng cô đi tắm nhưng ngay sau đó lập tức đá đít cái lí luận đó đi.

Vì ngay trên bàn có một tờ giấy bị dao cắm.

Denki hít một hơi sâu cầm tờ giấy.....

"HANA LẠI CHẠY RỒI!!!

CON QUÁI VẬT CẦM MÃ TẤU RỒI!!!"

"NÓ CẦM MÃ TẤU CHÉM AFO KÌA!!!!!"

"CẢ LŨ DẬY MAU!!!!"

"CẬU ẤY LẠI ĐI CHÉM NGƯỜI RỒI!!!"

Lớp A tỉnh dậy chạy ra phòng khách thấy thiết bị không sao lại nhớ ra cô có thể hóa lỏng...

" Denki.... cậu ấy bảo đi đâu?"

"Để xem......vcl... cậu ta đang bay tới Mỹ!!!"

" WTF!!!?

"

"Sao cậu ta đi được!!?"

"Cậu ấy là rồng mà...."

"Ừ nhỉ...."

"Chết mẹ rồi...."

Cả lớp A bất lực mong cô đừng làm lố không lại cười trong nỗi đau mất.

Rin đúng lúc tới vui vẻ chào cả nhà thì....

"THẰNG CHÓ NÀO!!!!!"

Rin - nạn nhân của đống bẫy đã đánh denki - vô tội.

Momo - Linda là người bày ra im lặng.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p89: Tao cầm mã tấu chém mày AFO (2)


Rin ngồi xuống hả giận, denki nằm một xó, lida và momo cúi đầu xin lỗi cậu.

" Các cậu...

ác vãi..."

" Bọn tớ xin lỗi..."

" Mà nè ne san đâu rồi?

Bình thường giờ này chị ấy toàn tập luyện mà?"

Lớp A câm nín lấy tờ giấy ra đưa cho Rin.

Ngay sau khi đọc xong cả không gian như nồi đít chảo , Rin xé nát tờ giấy ngay lập tức đi ra khỏi kí túc xá.

"Từ từ!!

Bình tĩnh coi!!"

" Rin san!

Đừng đi!!"

" BỎ RA CON NGỐ ĐẤY BẢO TAO KHÔNG ĐƯỢC ĐI HẢ!!

NÉ!"

" Cậu ấy là - ugh chị cậu đấy!!!"

" DÁM ĐI ĐÁNH MÀ KHÔNG RỦ THÌ ĐÉO TÌNH NGHĨA CHỊ EM NỮA!!"

Ba khứa kéo lê một đứa con gái, bọn họ cũng muốn đi nhưng mà...

Sức mạnh hiện giờ còn yếu.

Aizawa lo lắng cho hana, ông mong cô sống sót đang độc thoại bản thân thì chuông điện thoại rung lên.

"Alo?"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Vù vù vù vù vù vù vù vù

Từ sáng sớm đến giờ cô đã bay lâu lắm rồi, vận tốc cô đẩy nó tới giới hạn à.... cô đéo biết bọn họ đang ở đâu🙂))

"N thật sự không cảm nhận được j à?"

"Đang cố đây lần đầu nhóc dùng dạng rồng mà!!"

Cô im lìm bay tiếp, tuy đã khởi hành lúc sớm không có nghĩa cản được ngay trận đấu cô còn phải đón người nữa và các bạn biết những thành phần đó là ai không?

"Oi nhóc con oái từ từ thôi!!"

Dabi bám chặt vào hét lớn, sáng giờ anh méo biết chuyện gì vừa mở mắt cái đã thấy mình cùng con tóc rối, tên đa nhân cách bay như trời gặt gió rồi.

" Tôi đưa mấy người tới để giúp đừng có phá"

"Mắc j bọn ta đi!!!

Mẹ nó tên đấy giết bọn ta mất"

"Tôi cần các anh bảo vệ những máy bay ta sẽ chấm dứt một lần và mãi mãi"

"Ý là nhóc chứ"

Anh ta ngâm nga nhìn lên trời, ha giờ mới thích nghi được nhìn 2 con người nào đó đang nhảy múa trên lưng mà cười thầm.

"Mấy người này -"

"Ê!!

Nhìn kìa!!"

"Huh?"

Chính là nó, không còn nhiều thời gian nữa, trận đấu đã tới tận đây rồi.

"LÀM NỔ TÀU CỦA TÔI CHẮC CHẮN HẮN SẼ SẼ CHO HẮN TAN XÁC!!"

"LÀM ĐI STAR!!"

Star mỉm cười, cô không muốn giết người anh em của mình, hai tay ngừng lại, Tomura xông tới như một con thú đói khát, bàn tay hắn sắp chạm tới.

*Vụt*

"Huh?"

"BLOOD WISP - BLOOD BLOOM EXPLORESION!"

Trận quyết chiến vốn đã đi tới hồi kết với sự hy sinh của Anh hùng Star.

Nhưng haha xin lỗi , cô chết thì tôi kéo cô về.

"Một cô bé!!!?"

Trong phút chốc, star nghĩ rằng cô đã chết nhưng không ngờ rằng mở mắt ra thấy mình được cứu bởi một cô bé.

"Ồ~ ta tưởng ngươi bị mổ xẻ rồi chứ?"

Tenko à không AFO giữ cái bản mặt ngứa mắt, hắn còn tưởng cô bị bọn anh hùng phanh thây phẫu thuật rồi cơ.

Hana bên này đưa star ra chỗ tàu bay, đặt cô xuống lấy trong quần một viên kẹo nhét vào miệng Star.

" Oi Dabi anh và toga trông phía sau đi, twice anh trông hộ tôi Star"

"Hú mát phết"

" Tôi làm sao trông được người đàn bà này !!?"

"Haha mát quá "

Nhóm LOV thiếu Mr compress đang ở tù nhảy xuống , nhận mệnh lệnh họ chia nhau đứng ở một góc tàu.

"Các ngươi là!!?"

[Star cô ổn không!!?]

Star đang nuốt mấy thông tin khó coi này, nhưng chưa kịp hiểu thì phía tàu hỏi cô.

"Tôi ổn nhưng mà -"

*Vụt*

Hana đã bay lên thay chỗ Star.

AFO nhìn sản phẩm của mình với con mắt thèm thuồng, cô thì như ai đó nhập, bàn tay tạo ra một thanh máu chỉ vào hắn.

"Nhảy Tango nào thằng đĩ!"

"BLOOD LAVENDER MISTY "

Không gian bao trùm bởi một lớp sương mù mỏng.

Cô nhanh chóng tiếp cận phía sau đánh hắn, AFO tạo ra khiên bảo vệ cô bị đánh bật ra ngoài nhưng cô lại bay lên, dùng máu biến thành những mũi tên bắn vào hắn.

"Trò trẻ con"

Hắn vung tay tạo ra những mũi tên còn lớn hơn, phá hủy hết thanh máu, cô bay nhanh cố luồn lách tránh đòn.

"Chết đi!!"

Bị phẫn nộ nuốt chửng, không nghĩ ngợi lao thẳng vào hắn như một con bò tót điên.

Bên máy bay Dabi ngang nhiên ngồi ăn cơm nắm nhìn hai 'chị em' đánh nhau, hai khứa kia ngồi hóng chuyện khiến Star cực kỳ bối rối.

" Các anh biết bốn người này là ai không!!?"

[Báo cáo!

Đã xác nhận được thông tin kẻ xâm nhập:

- Dabi - tội phạm

Quirk: blue fire

- Toga himiko - tội phạm

Quirk: biến hình.

- Twice - tội phạm

Quirk: phân thân]

"Cái - thế còn cô bé đó thì sao!!"

"Aizawa Hana - anh hùng tập sự

Quirk: unknown"

Dabi đi tới vỗ vai Star, cô ngây người lại, cái gì Anh ta nói gì cơ, anh hùng tập sự, con bé đó -

Con bé sẽ chết mất tại sao con bé lại ở đây.

Tâm lý hỗn loạn nhưng ngay lập tức bị bay đi, trước mặt cô đứa trẻ đó dồn hắn vào đường cùng cô có thể thấy, hắn đang yếu dần.

" XÁM HỐI ĐI THẰNG CHÓ!!!"

Tay phải cô hiện lên vết xăm đỏ, hana lại chơi liều, dùng Fairy Glitter một phép thuật cực kỳ mạnh mẽ có thể sánh ngang với Tiên Pháp, là một thứ ánh sáng không hề biết nhân nhượng hay thương tiếc trong việc tiêu diệt kẻ thù.

Một phép thuật cực kỳ phức tạp liên quan đến thu thập và tập trung ánh sáng của mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao.

"Không có lần hai đâu"

Ánh sáng ấy chiếu xuống cũng là lúc hắn bị đày xuống biển, cảnh này quen nhen, cô cũng đéo ngu dừng thi triển, tư thế thay đổi.

Không gian im lặng đến cả tiếng gió thổi còn to hơn.

" Có phải tôi bị hoa mắt hay con bé đó dừng lại vậy!!?

Không ổn tôi phải cứu con bé!!?"

[ Khoan đã Star!!]

"!!?"

Đồng nghiệp cô ngay sau khi nhìn cái hình xăm xám bạc bên vai phải ấy, lập tức đổ mồ hôi như thấy một thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả tên tội phạm kia.

Star không hiểu tại sao đồng đội lại ngăn cô lại , cô bé đó vẫn không có động tĩnh gì, tên kia cũng vậy không gian chìm trong im lặng đến mức đáng sợ.

" Có chuyện gì sao!!?"

"Pfft Hahaha...

Hahaha..

Hahahaha"

" Có gì buồn cười hả tên tội phạm kia!!?"

Dabi cứ cười không quan tâm Star chuẩn bị đấm vào mặt hắn, may thay đồng nghiệp Star ngăn lại.

Star nuốt cơn tức hỏi đồng nghiệp, anh ta bắt đầu khiếp sợ giọng run trả lời.

[ Có một lời đồn ở Nhật Bản.

Một cô bé đánh bại cả thủ lĩnh của LOV một mình....

Mái tóc xám tro bay bổng theo cơn gió, đôi mắt hai màu như saphire scarlet xen saphire blue sky phát sáng trong bóng đêm.

Đứa trẻ nhân tạo - Moon The Hunter]

"Là con bé đó sao...?"

Star nghe xong bắt đầu tò mò lai lịch của cô, trong phút chốc hắn bay lên như cách mà hắn làm với Star, cô đã bị chạm, hắn đã nắm chặt vào mặt cô, hana không phản kháng khiến Star không chịu được định bảo phi tàu bay tới nhưng.

" Đéo nhớ mình tạo ra một thứ có khả năng khắc chế tất cả kosei à?"

*Bụp*

Không nhân nhượng, hana dùng chân kẹp cái tay hắn áp vào mặt.

Một lực áp vào cơ thể khiến cô đủ rào hắn xuống.

*Tiếng gãy xương tay*

Hana khóa tay dùng lực ném hắn xuống biển.

Từ biển lại trồi lên những rạn san hô khoá hắn lại.

"Mộc Long Mĩ - Tù San "

"Ngươi nghĩ cái lồng này giam ta chắc -"

"Tử"

Tù San Tử, một chiếc lồng được làm bằng rạn san hô, sau khi kẻ thù bị nhốt vào, lồng sẽ mọc ra vô số những san hô có hình dạng của ngọn giáo xuyên thủng kẻ xấu.

* Tiếng vỡ ra*

"Có tố chất đấy "

Hắn ta dịch chuyển từ phía sau nắm tóc cô lên thô bạo.

Khóa cả hai chân hai tay bằng cái dây phía sau lưng, Nhìn cơ thể cô mà ham hố chạm vào từng chỗ một.... không nói đùa đâu hắn chạm thật đấy.

Cái cảnh đối trụy khiến Dabi phải nhờ Toga chọc mù mắt anh cái, Star như bị khiêu khích hét lớn, người không thể cử động vùng vẫy trong tuyệt vọng đã thế phải nhìn cô bé đó bị cưỡng hiếp càng sôi máu không chứ.

"Nhóc -"

"Ugh -chó má!"

"Ngươi rất tốt nhưng-"

Hắn vung tay ném cô xuống biển.

Trong phút chốc không gian như chậm lại, Star định ra tay cứu người, Dabi và hai người kia lại nở nụ cười.

Hana thì ngược lại mỉm cười vì vậy.

Hắn ta nhảy xuống theo sắp một đòn kết liễu, gió bắt đầu thổi mạnh hơn hất tung hắn lên cao, bàn chân chạm không trung, cô thật sự đứng trên không trung.

"Oi tên kia"

Chất giọng trầm đi có phần tạo nên nét của một người trưởng thành, hắn ta biết chất giọng này nụ cười càng méo mó hơn.

"Well well isnt it Lady Nagant ~"

"Ta từng hợp tác với ngươi nhưng bây giờ ...."

Tay phải hóa thành một cây súng hướng mũi súng vào hắn.

Tiếng nổ súng với hai viên đạn bắn ra, tưởng trò si nhê gì hắn ta tự tin không bật khiên .... big mistake buddy.

Hắn ta bị xuyên thủng người hai viên đạn nhỏ gọn lại tạo ra sát thương thủng người.

Lady Nagant đắc ý dùng súng bắn thêm ba phát, hắn ta hồi phục mãi không xong bất đắc dĩ bay né đòn, ba viên đạn như có thiết bị điều khiển từ xa đi theo mục tiêu, dai như đỉa đúng nghĩa đen, hắn ta lại bị thủng thêm ba phát nữa.

"Hana là một lựa chọn tuyệt vời để cư ngụ"

Hana: tôi làm vật chứa thu thập linh hồn bỗng thành hotels lúc nào không hay....

Sặc nước miếng, cô nằm mẹ xuống đất trong tâm trí khiến Mahou và Nike không khỏi nhịn cười.

Lady Nagant vừa sử dụng cơ thể mới đã cảm nhận tất cả tứ chi như được hồi sinh, ngứa người lắm rồi phải đi đánh tên kia.

"Làm bia đạn đi súc vật!"

Lady Nagant lại bắn thêm 10 viên đạn nữa, tên kia chất vật một lúc đọc chuyển động của Lady Nagant ngay lập tức lật tình thế về phía hắn, bàn tay hắn đột biến phóng thẳng vào Lady Nagant.

Hana đã bị bắt, hắn kéo tay về nhìn sản phẩm mà muốn hợp nhất.

Cô vùng vẫy trong bất lực, AFO nhân cơ hội phóng ra tia chớp đánh vào người cô.

Agh

"Trở về nào cơ thể của ta ~"

Toàn nhiên nhập vào người cô, Star lập tức bảo phi công bay tới đó chặn nhưng quá muộn, hắn ta đã hoàn toàn nhập vào người cô.

"Không xong rồi -"

Cô mở mắt ra mỉm cười nhẹ tay hướng lên bầu trời, hắn ta bị văng ra từ bàn tay, hoá máu thành cung tên cô bắn mũi tên máu xuyên thẳng vào người hắn lần hai.

" À quên không nói hana cũng miễn dịch với chiêu này"

Dabi ưỡn người, Star không tin vào những gì xảy ra, trong khi cô và các anh em đánh lên đánh xuống mà không đả thương hắn, cô bé trước mặt lại đánh hắn như một chuyện bình thường thế này.

Có phải họ quá yếu không?

Làm sao Nhật Bản có được cô bé này.

Bọn họ càng chứng kiến càng ghen tị cách cô đánh hắn như lẽ thường tình.

Hắn mặt dày vẫn tìm cách tiếp cận cô, Lady Nagant thoát khỏi điều khiển đến lượt cô ra trận thì dùng ngay acnologia.

Trận thiên địa này thì phải nhường cho tên quỷ này, cô và hội chị em ngồi ăn bắp rang bơ xem kịch.

Acnologia tiếp nhận cơ thể ngắm nhìn bầu trời trong lúc né đòn tiếp cận của AFO, cảm nhận được không khí bên ngoài khiến anh ta sướng run người.

Như khoái cảm lúc làm tình, dòng điện ấy chảy qua từng tứ chi càng khiến anh ta run lên trong sung sướng, ngay khi AFO bay tới, anh ta chỉ giơ ngón tay trỏ hướng về phía hắn.

Cái nụ cười đặc trưng của acnologia ngay trên khuôn mặt cô thì nó như thế nào?

À đúng rồi....

Rất kinh dị và.... cực kỳ xấu xí, nhờ đó có ảnh meme chắc hay ghê.

*BÙM*

Dabi lần này không ngồi yên được cái mẹ gì đây hả!!?

Con bé này phút trước còn né đòn bây giờ lại một ngón tay bắn ra một tia sáng to chà bá thế.

Hana trong tâm trí cười một trận hả hê cùng đám kia còn Lady Nagant chứng kiến cảnh mà toát mồ hôi, kinh ngạc trước lượng sức mạnh cô vừa giải phóng.

Acnologia bóp vai , khởi động lại rồi phóng tới AFO như một con bò tót điên.

" Tới giờ săn rồi ~"

Từ thế chủ động sang bị động, hắn vừa né vừa gánh chịu từng tiếng gãy từ cơ thể mình tạo ra, ai bảo chơi vật lý không được chứ.

Acnologia cầm điều khiển cơ thể cứ chơi trò đuổi bắt chán quá bóp cổ hắn.

Có quả bao cát ngon, acnologia tàn nhẫn dẫm lên hắn, quay hắn như chong chóng, làm uốn cái cơ thể hắn nghe thấy đã cái tai.

Hội chị em vẫn tiên phong cổ vũ, hana thì thấy hơi quá....

Quá đáng chứ, bảo acnologia nhẹ tay tí thằng bé còn chút ý thức, còn gỡ được.

" Chúng ta có nên cản không?"

Star nhìn cô tàn nhẫn tra tấn tên kia mà hơi rén tí, sợ tên kia nghẻo mất trong khi đồng nghiệp lắc đầu toàn thể, mẹ nó nhìn đi con bé đó đéo khác gì thằng chó ấy, mình có thể ngồi nhâm nhi ngắm tên đó hấp hối có được không bạn, tớ không muốn chết sớm đâu.

Trong cái khó ló cái khôn, tên này lập tức mở chế độ chơi hội đồng gọi ngay đám Nomu ra nhảy cha cha cha với cô.

Bọn chúng đông lại còn đa cá thể nữa mới hay có đứa bay, đứa bơi, đứa lại lướt trên con sóng đang hướng về phía cô tra tấn hắn.

"Á à chơi hội đồng cơ đấy"

Acnologia vứt hắn ra một con Nomu khác, xong hùng hồ hét lên.

"TỚI GIỜ ĂN RỒI!!"

TĂNG CƯỜNG KHẢ NĂNG KHÁNG VẬT LÝ, ENCHENTAR THIÊN MỘC LONG VƯƠNG .

Thiên Mộc Long Vương - hình thức sức mạnh cuối cùng của Mộc Long Sát thuật.

Sẽ sở hữu một nguồn ma thuật dồi dào vô hạn, cùng sức chịu đựng cao, khả năng kháng tác động vật lý,chữa trị tốt hơn.Hình thức này cần một nguồn ma thuật lớn để các sát long nhân hấp thụ hoặc bị chọc tức nhưng còn một trường hợp khác chính là trong người các sát long đã có một nguồn ma lực lớn để sử dụng.

Đây chính là lí do hana luôn e ngại về sức mạnh này, cô tuy sử dụng nó nhuần nhuyễn nhưng việc 'Long hóa' càng nhanh hơn.

Bây giờ Cô đã trở thành một con Rồng, chuyện còn lại là.....

Múc chúng nó thôi còn gì nữa .

Cô trong tâm trí điều khiển cùng N như con điên vừa rò AFO đang trốn chỗ nào, vừa đánh tới bay não đám Nomu.

Acnologia còn rén nhìn cảnh cô móc lòi mắt con Nomu cắn đứt Nomu khác.

May là chưa Hóa Long chứ hóa thì mệt lắm, bọn chúng quá đông một mình cô không chiến nổi,bay lên cắt đứt cổ từng con Nomu trong phạm vi đôi cánh.

"Oi Star!"

Vừa bay vừa hạ gục từng con một, cô bắt một tên dám chạm vào mũi máy bay, gọi tên Star.

" Anh hùng nước Mỹ chỉ có như thế thôi sao?"

Bị một con nhóc nhỏ hơn mình châm chọc có điên không?

Có chứ!

Đường đường là anh hùng top 1 nước Mỹ nơi sinh ra anh hùng lại để chờ một con bé nói thế này thì còn mặt mũi nhìn đời nữa.

"Các anh em chiến thôi"

Cô cười một cái rồi bẻ gãy cổ tên Nomu, nhóm LOV cũng chiến luôn, cô dùng ma thuật khiến từng chiếc máy bay phi nát từng đám Nomu như ruồi muỗi.

Star hợp tác cùng cô hai bên đá từng con một.

Nhưng mà bọn chúng đến quá đông số lượng quân cô cũng không đủ để đánh được, tên kia vẫn trốn ở đâu không biết.

" Star!!!"

" Sao thế nhóc con!!?"

" Tôi có kế hoạch này!"

"Là gì?"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hắn ta mỉm cười làm xong được mưu kế thì đằng sau một mũi tên xuyên thẳng vào ngực hắn.

"Hello baby ~"

Với châm ngôn cầm đèn chạy trước ôtô , hana đéo nghĩ gì nắm cổ hắn bay lên cao rồi dùng ma thuật.

"Thiên Mộc Long Vương Trảo!"nhấc chân và giải phóng những cơn gió cùng với những chiếc lá cưa nhọn hoắt lớn ngay khi chân vung xuống mục tiêu.

Hắn ta bay xuống cô cũng lao xuống theo, cơ thể phóng ra một năng lượng lớn khắp người, từ đó biến thành hình dạng rồng.

Cô hét lớn tung một trong những chiêu mạnh nhất trong dạng này.

"Thiên Mộc Long Vương

Bí thuật "

Hắn ta bị những ngọn gió xé rách từng phần một, từ đâu có những cánh hoa đào bay theo, đồng tử nhọn hoắt như loài mèo.

"Mĩ Huyết - Đứa Con Của Mùa Xuân Trở Về"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Dực Kích"

Con rồng càng ngày càng lớn xung quanh thân là những cánh Hoa anh đào bay theo, con rồng há miệng nuốt chửng hắn vào cùng với đó là bùng nổ lớn như mấy quả tên lửa hợp lại vừa nãy.

Con rồng biến mất, cô lại xuất hiện bay lên cô chắc chắn hắn đã chết.

"Haha màn trình diễn đẹp lắm"

Hana không tin vào mắt mình, tại sao hắn vẫn sừng sững ở giữa bầu trời chứ, cô quay xuống thì hắn đã biến thành đống bùn.

"Không thể nào...!!'

Khi cô không nghĩ chuyện tới mức này thì quay lên cô lại shock thêm nữa, Dabi, Toga và twice... bọn họ đang ở cùng hắn.

Cô không tin nổi, trong lúc cô không chú ý hắn đã bắt bọn họ và tẩy não...

Đôi mắt vô hồn nhìn cô như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim cô.

"Ngươi có thể thắng trận này nhưng ta không nghĩ ngươi sẽ làm lại lần hai đâu"

Hắn ta tẩu thoát bằng cách dùng kosei tạo ra một cánh cổng, nhóm LOV đi vào trước cô ngẩn người nhưng ngay sau đó hét lên.

"Làm đi Star!"

"Huh trò gì đây ~"

Star chạm vào hắn nói thầm khiến hắn không nghe được, AFO biết chắc chắn có chuyện rồi.

Quả thật cơ thể phát nổ Star may mắn được máu cô bảo vệ, cô lại bế Star ra tàu bay, còn mình xông tới thi triển thêm gió xé nát hắn.

"Tấn..Tấn công!

Giúp cô bé đó ngay!"

Các phi công liên tục bắn, cô muốn tham gia nhưng lại kẹt bởi đám Nomu, Star cũng đuổi theo hắn nhưng không kịp.

Hắn đã tẩu thoát thành công....

Phi công không bay kịp được tốc độ đó, nhớ tới cô đang chất vật, họ liền quay lại phi thẳng về phía cô.

Bên này ờ thì....

Hana đứng yên trong không trung không có động tĩnh gì, mấy con Nomu nhân cơ hội mà túm cô lại.

Khi phi tàu đến thấy cô đã bị bóp cổ, Star không chịu được bảo phi tàu bắn nhưng ngay lập tức bị cô dùng tay kí hiệu cấm ra đây.

Ngay lập tức con Nomu bị vò nát trong không gian, trước khi cả phi đoàn của Star nhận thức thì cô đã gầm lên,

Ánh mắt toàn tia máu bám vào.

N bên trong bảo hội chị em trốn ngay đi, đám Nomu vô giác bay tới chỗ cô như thú ăn thịt săn thú ăn cỏ vậy...

Có điều con thú chúng đang bắt không phải là thú ăn cỏ...

Mà là quái thú tức giận sẵn sàng xiên đám đó trong tích tắc.

THIÊN MỘC LONG VƯƠNG HỐNG

Chiêu Tiếng Rồng Gầm đặc trưng của các sát long nhân, nhanh chóng tập trung và giải phóng một cơn bão cùng cánh hoa trúc đào hồng từ miệng của mình tấn công mục tiêu.

Nhưng quả chiêu này nó còn to hơn, phạm vi cũng xa hơn rất giống loài rồng.

Star lẫn phi đoàn choáng ngợp trước cảnh tượng này, một chiêu đó đã khiến cho cả đám Nomu kia bay về cát bụi, vùng biển vì thế mà chia ra làm hai bên y hệt như những chiếc tên lửa kia tụ hợp lại vậy nhưng nó còn to hơn cả .

Cô ngừng lại chiêu thức với buổi biểu diễn có một không hai này, hết hơi rồi, Hana đã giải phóng tất cả cơn tức giận vào chiêu ấy.

Thở ra hơi sương nhẹ, hana nhìn tác phẩm mình lại cảm thấy còn quá yếu...

Rin em ấy còn làm biển tách ra làm hai to hơn cơ.

Quay ra thấy Star và phi đoàn của cô, hana bay xuống nhìn họ.

Star giấu đi sự kinh ngạc làm một lời nói.

" Nhóc ổn không?"

"Ừm xin lỗi tôi xả giận tí"

Tí?

Tí đó hả?!!?

Cả phi đoàn bắt đầu khắc ghi trong lòng, không được để cô giận.

Đây chính là ví dụ, hana ngồi xuống giơ bàn tay trước mặt Star, nó tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lá nhẹ , cả người Star cảm thấy mát mẻ dễ chịu hơn.

" Thoải mái chứ?"

"... cảm ơn nhóc đã cứu ta..."

"Ít nhất cô phải bảo vệ Nước Mỹ....

Chúc mừng cô đã vượt qua All might "

Star khá bất ngờ nhưng gật đầu cho qua.

Đứa trẻ trước mặt...

Tương lai con bé sẽ sáng lạng đây.

Phi đoàn quyết định bay về nước Nhật, trước mắt phải đưa con bé này về nơi sản xuất hỏi đã.

Bay với vận tốc này cô cảm thấy bị sỉ nhục quá...

"Nhanh cái coi...."

"Nhóc à đôi khi ta cần phải sống từ từ lại -"

"Từ từ để tên kia nghĩ kế à?

Có cháu ở đây đừng có nghĩ tới chuyện đó "

"Nhóc -"

"Muốn cháu phá này phi đoàn này không?"

"....."

" Đi nhanh lên."

.

.

.

.

.

.

.

Tại một khoảng không bao trùm bởi màu đen, tenko nhìn thấy chị mình mà cố gắng vươn tới nhưng không được.

Người cậu lái bị một con quái vật nhiều tay bám người còn khuôn mặt.

"Deku.....nee san...."

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_hết_
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p90: Nước Mỹ.


Theo cốt truyện, Star vốn hy sinh với chiến công là phá hủy bên trong của hắn.

Anh hùng Nước Mỹ đã nằm xuống nhưng có đóng góp lớn.

Cuộc săn lùng vẫn tiếp tục tuy vậy tất cả ngay lập tức phải quay về vạch xuất phát với những manh mối bằng hạt cát.

Đó là cốt truyện chính.

Còn về phần ở đây thì, ở sân bay Top 1 cũng các top khác chờ đợi tưởng rằng có nhiều người hy sinh, trọng thương nhưng không họ còn lành lặn, không có thanh niên nào thương.

À đúng rồi nguyên nhân cho việc không ai chết.

Thì còn ai vào đây nữa, cái con báo thủ lớp A nè.

Hana bước tới làm điểm tựa cho Star, anh hùng phía Nhật không hẳn bất ngờ nhưng mà...

"ĐÃ BẢO NGỒI YÊN RỒI MÀ!"

"CÔ ANH HÙNG MẤY NGƯỜI ĐANG TRỌNG THƯƠNG MÀ MẤY NGƯỜI CỨ LAO NHAO Ở ĐẤY "

Endeavour quen cái giọng này, cực kỳ quen luôn, hawk vỗ tay xong véo tai cô mắng cô dám hành động một mình.

"AAAAAAAAAAAAAAA"

" Đi vui không cái con nhóc này!"

Cô hờn giận vật lại, lấy tay nhổ hết lông chim.

Anh cũng méo quan tâm cái hình tượng, vùng vẫy như con đuông dừa xong dùng lông vũ chọc cười cô.

Star + phi đoàn:.....

Bất ổn ...hơi mất hình tượng tí nhóc con....

Endeavour đi ra tách hai đứa lại, cô vẫn trong trạng thái Thiên Mộc Long Vương, kiêu ngạo vật lại ông xong đứng dậy phủi tay với thành quả của mình.

Best Jeanist ôm đầu bất lực, con bé này đúng là không trị được mà, lúc gọi cho EH anh biết con bé cũng tham gia 3 phần bất lực 7 phần như 3.

Mong con nhóc đừng làm quá thế quái nào lúc tới nơi anh cảm nhận một trận động đất long trời thêm cả sóng biển như cái gì tác động vào mà to đến mức endeavour phải ra tay.

"Mặt nhóc bị gì thế?"

Giờ mới để ý kỹ, khuôn mặt cô vòng quanh có mấy vết trắng xám như vảy bò sát, mắt như loài mèo khi gặp nguy hiểm, lúc cãi nhau với hawk anh cũng để ý răng cô lại nhọn hơn.

Khoan đã...anh nhớ lại lúc chuyện này chưa xảy ra...

Con nhóc này.

"Chỉ là khai triển Long Lực thôi"

Xong lại ra chữa cho Star tiếp.

Anh ngay lập tức ra kết luận về quirk của cô, hiểu cái quirk hoạt động như nào và lợi thế của nó.

Cô cảm nhận thanh niên kia kết luận mình mà cố nhịn cười.

"Star này?"

"Sao thế?"

" Cô có thể kể lại những gì cô chứng kiến khi con nhóc này đánh không?"

Endeavour trước giờ vẫn tò mò nghiên cứu báo thủ lớp A, sau khi biết cô là người xuyên không từ cuộc gọi thằng con lúc hỏi tình trạng nó.

Anh càng chắc chắn con bé này chính là hi vọng cứu đất nước này.

Star nghe lời đề nghị, người run lên, cô không thể quên được cách con bé tra tấn tên đó tàn bạo, cảm xúc dâng trào

Như cô vẫn còn ở đó chứng kiến.

Hana lui lại thấy Na-Uy trên vai endeavour liền bế con lên ôm lấy.

"Xin lỗi mẹ đi lâu quá"

"Không sao thế nào rồi? tên đó chết chưa?"

" Chưa!

Hắn ta trốn thoát rồi "

"Tự nhiên con muốn xiên hắn quá "

" Không phải riêng con đâu, rắn con của mẹ "

"Nhóc là Hana đúng ko?"

Star đi tới, cô để Na-Uy quấn cổ, hana gật đầu rồi hỏi tại sao?

Star cúi đầu cảm ơn đã cứu mọi người khiến hana sốc xong loạn lên mà nói không sao xong đỏ mặt quay đi.

" Nhóc cũng có phần đáng yêu đó biết không?"

Bị xoa đầu như con nít càng khiến cô nóng đầu hơn , Star cảm thán cô tuy mặt thì bố mày thích làm j thì làm nhưng nếu khen cái thì lại như con mèo con.

"Star cô giúp tôi được không?"

"Huh có chuyện gì à?"

"Cháu muốn cô đưa cháu đến đài truyền thông của đất nước Mĩ, và kết nối với các quốc gia khác để được giúp đỡ."

"Humm ta không biết nữa, endeavour sẽ thích hợp hơn đó "

" Nếu mấy người phát sóng cảnh tôi đấm AFO thì càng đáng tin hơn đó "

" Nếu họ không đồng ý?"

" Vậy thì tôi nhấm chìm đất nước này"

"Cái -"

"Không tìm được thì ta diệt luôn gốc rễ "

"....."

"Vậy là không à?

Được thôi -"

Cô định dùng chính long lực phá hủy đất nước này thì Best Jeanist chặn lại.

"Aizawa! không được hành động một mình "

"Cháu không thấy mình đẩy mọi người vào nguy hiểm à!!?"

"....

Vậy là từ chối?

Không được cứu nữa ư?"

Na-Uy không nói gì cũng an ủi mẹ mình, cô chỉ gật đầu rồi quay đi trong sự thất vọng này.

"Nếu mấy người nói như vậy thì tôi và đoàn mình xin rút khỏi trận chiến này "

Na-Uy hiểu rằng mẹ đã đả kích quá nặng về nhiều thứ, thằng bé quay ra nhìn bọn họ lắc đầu.

Cô lại ngâm nga giai điệu trong vô thức.

"Vậy thì ta về Việt Nam đi, mẹ sẽ bảo họ chuẩn bị hành lí giấy khai sinh , ta sẽ ở đó mặc kệ bọn họ vậy hoặc về thể giới thần tiếp tục nhiệm vụ nhỉ"

"Mẹ?"

" Sao thế?"

"Mẹ nên nghĩ tới cảm xúc của bọn họ chứ?"

".....

Cho dù mình đã cố gắng bảo vệ nhận lại là sự ghẻ lạnh sao?"

" Sống trong cô đơn chính là cái giá của sức mạnh mà...."

"....

Chỉ giúp lớp A được không?"

Na-Uy gật đầu, hana thở dài cúi đầu đấu tranh tâm lý xong quay ra đi tới trước mặt họ.

"Tôi....xin lỗi..."

Hana cúi đầu xin lỗi trước mặt khiến họ bất giác không hiểu gì, Star thấy ánh mắt tràn đầy hi vọng, mong muốn nhỏ vừa nãy cũng được mà, mình có thể để họ phát ra nước mình.

"Nè nhóc, nghĩ lại nhóc có thể cùng ta về Nước Mỹ không?"

"Trông tôi có muốn không Star?"

"Tôi đồng ý cái ý -"

" Được "

Star: cắn câu!

Lần này phải chiếm quả trứng chà bá này về nước Mỹ nuôi dưỡng thôi.

" Vậy đi thôi, anh cho tôi mượn máy bay đi "

Đồng đội quay ra định ngăn cản, trong lúc hai bên giải thích mình đang làm gì, cô lại đi ra để Na-Uy xuống đất dặn dò chuyện bảo vệ Nước khi mình đi tới nước Mỹ.

" Hãy ở đây, trông coi đất nước này lúc mẹ đi.

Ở với endeavour ngoan nhớ chưa?"

" Vâng "

Sau khi Na-Uy vâng lời, đi tới chỗ Endeavour cuốn vào cổ.

Ông quay ra hỏi Na-Uy là đang dỗi à, thì Na-Uy chỉ thẳng ra chỗ cô đang đứng nhìn phía biển tính toán gì đó và bẻ cổ tay, khởi động người.

" Star đi thôi "

Star lấy chìa khóa phi tàu liền bảo đi thôi, hana nhìn móc khóa chỉ cười cười.

" Chúng ta không cần chìa khóa đâu, trả về đi"

"Huh?"

Cái sừng Hana lại nhô ra lúc nào không hay, người bắt đầu xuất hiện vảy , cánh và đuôi cũng lòi ra từ khi nào, người lại bất nhận dạng.

Và bùm một con rồng xuất hiện trước mặt bọn họ , Na-Uy thấy Endeavour há hốc mồm liền lấy đuôi đóng miệng ông lại.

Lên đây đi tôi sẽ đưa cô về nước Mỹ...

Giọng cô vang lên như ở thành đường vậy, nhiều người trong đồng đội đã câm nín nhìn Star.

"Không được ăn Star"

" Vâng, cháu biết rồi"

Chú da đen cất tiếng, cô thấy chú cũng lễ phép gật đầu rồi dặn tiếp.

Hãy ở đây bảo vệ mọi người, các anh đồng chí cũng ở đây báo cáo cho All might về sự việc lần này.

Mấy người hiểu chứ?

Bọn họ gật đầu liên tục, Star thử trèo lên một cách chậm chạp, hana liền gặm cô lên trên lưng rồi tạm biệt bọn họ.

Cánh dang rộng, cô mới đập cánh được hai lần đã làm một trận bão lớn ở người dưới, khi bay lên thành công cô đã bay về phía biển.

Sau khi cô đi xa endeavour mới hỏi Na-Uy.

" Con bé là rồng à?"

Na-Uy gật đầu liên tục, Endeavour rùng mình nghĩ tới cái cảnh cô cạp đầu ông mà mong cô đừng ghim hận.

Trên đường bay, hana cố gắng căn tốc độ sao cho Star không bị văng ra.

Star thấy cô làm như vậy liền sử dụng luật lệ mới thay đổi trọng lượng mình.

"Không sao nhóc cứ bay nhanh đi"

Hana nghe thấy liền phóng nhanh tới mức Star không tập trung là bay ra luôn.

Không khí chỉ có tiếng gió thổi và yên lặng nhà sẽ nghe thấy tiếng sóng biển vỗ về.

"Nè nhóc"

Sao...

" Cháu muốn làm anh hùng tại nước Mỹ không?"

Không

"Huh?

Ta thấy cháu có tiềm năng lớn , đất nước ta có đủ thiết bị giúp cháu nâng cao tiềm năng ấy, trở thành anh hùng giỏi nhất "

Hana im lặng vẫn bay theo tốc độ gió, cảm nhận người kia vẫn chờ đợi câu trả lời.

"Vậy nếu đã trở thành vô địch mấy người sẽ làm gì tiếp theo?"

Star định nói thì cô nhận ra mình không có câu trả lời về điều ấy, hana cười trêu ngươi Star.

Đúng là.... tôi không có ý định làm anh hùng tiếp, hoàn thành xong cũng có nghĩa là tôi sẽ đi tiếp

" Đi tiếp?"

Tuy cô không nghe về chuyện tôi là người xuyên không nhưng mà tôi có sứ mệnh bảo vệ mọi người

" Vậy thì giống anh hùng mà?

Nhóc kì lạ đấy, về chuyện xuyên không là sao?"

" Không nếu tôi đã hoàn thành nghĩa vụ ở đây cũng có nghĩa là tôi sẽ rời đi không bao giờ trở lại."

Star lần này nghiêm túc hiểu vấn đề, cô không hỏi nữa, thay vì đó cô xoa dịu cô bằng một chút kosei.

Dùng nó tạo ra một mùi hương nhẹ bay qua cô bay chậm lại hưởng thụ nó.

Cảm ơn Star...

" Nếu áp lực quá hãy tìm nơi nào đó xả giận, xả hết cái stress đi "

"Vâng cảm ơn cô "

" Cứ gọi ta là chị cũng được, so với cháu ta phải gọi cháu là cụ mới đúng Hahaha "

Hana: cháu hơn tổ tiên nhà cô đấy....

Bay mãi, xuyên qua cả canada, tới đó cô bay nhanh hơn thấy tượng nữ thần tự do lúc nào.

Star cũng bấm giờ kết quả cô cũng thán phục, 15 phút không hơn không kém.

Bay lên cao hơn để tìm đất để bay xuống.

" Không nên tới sân bay họ sẽ sợ cháu đó"

Ừm

Hana liền quay xe, tới đó chắc bị soi liên tục.

Lần này quyết định cho tới quảng trường cho cháy nhức nách vậy.

"Nè nhóc"

"J?"

" Đừng"

" Hehe i like it"

Người dân ở đất nước tự do vẫn đang hoạt động bình thường, nhưng nghe tin Star tới Nhật nên lo rằng liệu cô ổn không ai trong đất nước đều sốt ruột.

Tại One Times Square, một người đàn ông đang ngồi ở một quán cà phê nhỏ rìa đường, anh ta ngả người đọc báo lần này có tin gì hay, cầm cốc cà phê lên anh định nhâm nhi một ngụm thì bề mặt cốc rung lên.

"Huh?"

Đến khi anh nhận ra một thứ vụt qua bầu trời khiến anh phải chú ý.

Anh trợn mắt nhìn không tin vào mắt người dân nhìn lên cũng há hốc mồm đơn giản.

Một con rồng!!

Một con rồng phương Tây xám to chà bá xuất hiện ngay quảng trường khiến người dân hoảng sợ cố gọi anh hùng.

" Khoan đã là - Star!!??"

" Là cô ấy!!!"

" STAR!!!"

Mọi người bắt đầu hò reo tên cô ấy, Star cũng miễn cưỡng chào lại, cô hạ cánh êm đềm, Star vừa xuống vừa ôm vết thương khiến người dân xót giúp cô đứng.

Cảnh tượng khiến cô hơi mềm lòng nhưng ngay sau đó ngừng lại vì một đứa trẻ sơ sinh bò tới chỗ cô.

Mẹ đứa trẻ sợ quá không dám tiến gần, đến cả đàn ông không dám lại gần, đứa trẻ cố vươn tới mặt cô sờ sờ, là một người thích trẻ con đặc biệt là trẻ sơ sinh cô liền cúi xuống để đứa bé chạm vào người mình.

" Gru Hahaha"

Đứa trẻ nhe cái hàm chỉ có nhô ra vài răng sữa trèo lên mũi cô.

Hana nhìn mà cưng nựng nhưng không dám biến hình lại vì 2 lí do..

Một là sợ đứa bé bị thương, hai là.... vì cô hóa long quên quần áo này không biến hóa theo nên yé.. cô đang cởi trần giữa quảng trường.

"Nào bé con đừng nghịch nữa"

Star bế đứa bé xuống trả cho người mẹ đằng ấy, cô vẫn ở yên một chỗ không dám nhúc nhích.

" Hana?

Cháu không biến về à?"

Cô lắc đầu, định nói ra nhưng không dám.

Star nhìn con bé run lên rồi nhìn người...

À... cô hiểu rồi...

" Đợi chút cô sẽ quay lại"

Hana gật đầu, ngồi đợi ở đó làm cả dân chúng khó hiểu, một lúc sau star mang theo một cái túi quần áo.

" Luật lệ mới: không khí xung quanh con rồng trở thành tường không xuyên thấu."

Một bức tường được tạo nên xung quanh cô, Star ném túi vào trong.....

" Tôi xong rồi "

Star nghe liền dừng thi triển kosei, tường được hạ xuống một cô gái xuất hiện với đặc trưng của rồng.

" Cảm ơn cô"

" Ta không ngờ nhóc lại có trường hợp này đấy"

"Đừng nói nữa đưa tôi tới nơi các cô trồng thảo dược đi.

"

"Hum cái này nó ở khá xa nhưng hãy tới bệnh viện đi "

".... cũng được, ở đó có thuốc "

Star bất lực luôn, cô chỉ vào cơ thể mình nhìn có đi được không thì ngay sau đó con bé dùng kosei di vào cơ thể khiến cô đi được.

" Vậy?

Đi được chưa?"

" Đúng là hết cách với nhóc mà "

Star bắt đầu việc chỉ đường cô tới Bệnh viện chuyên sâu.

Cô đi theo cùng lướt qua một lượt thế giới này, cũng khá giống nước Mỹ khi xem phim, Cảm nhận mối nguy hiểm cô lấy vòng tay.

" Nhảy nào Nike"

Cô dí vào tên ăn trộm hắn sợ khuôn mặt cô, hana lấy quyền trượng gõ đầu anh xong lấy cái túi trên tay.

" Nè Star việc của cô đây tôi đợi"

"Xin nhóc đừng làm vậy họ sợ"

"Kệ tôi "

" Haizz...

Ta hiểu lí do tới cả top 1 cũng không nói được rồi..."

Sau khi tạm biệt người kia, cả hai đã tới bệnh viện.

Ngay khi đặt chân chân vào, người đời nhận ra người anh hùng nước mình đầy vết thương, Star vẫn bình thản đi vào khiến người dân hoảng hốt lấy đồ nghề ngay, Star từ lúc nào bị bế lên xong bay tới phương trời nào hana cũng chấm than.

" Huh?

What are you doing here young lady?"

Một bác sĩ đi qua gặp ngay cô đang ngơ ngác vì chưa kịp tải thông tin xong, cô giật mình ngay khi cô chạm người cô kiểm tra người.

" Are you from Japan ?

Um daijōbudesuka?"

" Im fine..."

"Oh you know English?

Ehem but you look Pain"

"Um...it -"

" Hey Can some one see a girl who has ash gray hair and red blue eyes?!"

Một bác sĩ khác chạy tới tìm người.

Cô bác sĩ ngó ra rồi nhìn cô, tóc xám tro - có, mắt đỏ xanh - có.

Cô hô lớn chỉ vào Hana.

" Hey you mean this girl?"

Người đàn ông quay ra nhìn cô y hệt Star bảo liền đi tới cúi đầu.

Cô bác sĩ không hiểu gì, hana nghiêng đầu không hiểu cái gì.

" Sorry miss Hana, I'm doctor Nicolas, Our lovely hero, Star want me lead you to our lab."

" Oh, she did? lucky "

" Come with me"

Tiếp theo đó, hana tạm biệt cô nhân viên đi vào cùng người đàn ông ấy.

Cô được đưa tới xuống tầng hầm, xuống lâu hơn cô thấy cả một hệ sinh thái ở đây cùng những con vật đáng lẽ ra phải tuyệt chủng lâu rồi.

" Các anh tái tạo lại.."

"Haha đừng lo chúng nó không có hại đâu"

" Anh cũng biết tiếng Nhật...!?"

" Tôi có người bạn ở nước Nhật"

"...."

" Sinh vật như cô rất đáng để thí nghiệm đó"

" Một từ nữa là tạm biệt cái mồm...

"

" Được rồi tôi không ngứa đòn như tên hawk đâu "

.

.

.

.

.

.

.

"Ắt xì "

"Hawk?

Sức khỏe "

Na-Uy lấy khăn cho hawk, anh ta hờn nghĩ thằng nào lại nói xấu mình đây.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Tới nơi rồi"

Hana choáng ngợp trước cái tầng hầm chứa đầy thảo dược quý hiếm, mắt cô như được khai mở chạy lung tung hứng thú tìm loại thảo dược mình cần.

" Từ từ thôi có phải lúc nó xuất hiện một lần duy nhất thôi"

Hana mặc kệ lời nói, vẫn đâm đầu tìm cho bằng được thảo dược cần tìm, N và Mahou phối hợp với nhau cùng cô tìm, máu cũng không tha tìm lục tung cái tầng hầm.

" Tìm thấy rồi!"

Sau một hồi lâu, hana với khuân mặt lấm lét đưa tay cầm loại dược phẩm lên, ngắm nó da diết.

Nhưng người đàn ông kia cầm lấy.

" Chỉ là một thảo dược vô dụng -"

*Bụp*

Hắn văng thẳng vào tường.

Cô đi theo cầm thảo dược, tay hoá thành móng vuốt kề vào da hắn .

" Ai cử ngươi tới..."

" Haha đúng là không thể nào che mắt được ngươi mà"

"AFO"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Ê nhìn kìa"

" Sao con bé kia lại làm như vậy!!?"

" Kinh quá!!"

Star mới đi ra cùng cái chân bất ổn, đã nghe thấy tiếng đồn đâu đây liền lắng tai nghe, thế quái nào nghe chữ một con bé tóc xám là cô đã thấy có điềm rồi.

Lật tức chạy ra chỗ sảnh thấy hana đang đạp vào một bác sĩ không nói nhiều cô chạy tới ôm cô lại.

" CHÁU ĐANG LÀM GÌ ĐẤY!!?

KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH NGƯỜI - AGH"

" tên này đéo phải là người"

Cô đạp Star ra rồi lôi tên 'bác sĩ ' xấu số ra ngoài.

"Ngươi nghĩ có thể giết ta trong tình trạng này ư?"

" câm mồm lại..."

Lôi ra ngoài cô nhìn lên bầu trời nắm chặt cổ áo hắn, Star ra ngoài ngăn nhưng quá muộn cô đi trước một bước ném hắn lên cao rồi dùng 'Thiên Mộc Long Hống ' diệt triệt để hắn.

Tới khi xong việc cô quay ra đã bị Star tát vào mặt.

" CHÁU CÓ BỊ ĐIÊN KHÔNG HẢ!!?

-"

" Tên đó Đã bị AFO thao túng tâm lý rồi"

" Đã trở thành bản thể của hắn"

Cô đi tới chỗ tro người chết móc ra một viên đá nhỏ trắng.

" Đây là chính là thứ kết nối với hắn.

Tất cả đều bị hoá máu"

Star bất ngờ không nói được j, cô vò nát đá ra rồi nhìn cái tro người.

Star ngậm ngùi nhưng cô vẫn không muốn cô hành động một mình.

Hana hiểu cũng nói lí do.

" Ý nhóc tất cả những người hợp tác với hắn sẽ như này?"

" Đúng vậy không kể đến tên đó có khả năng là chức vụ cao....

Cô phải cảnh báo tất cả đất nước khác"

" Không, cháu phải là người cảnh báo.."

" Hả!!?"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_ hết _
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
p91: chiến dịch.


Ring ring ring ring ring ring ring ring ring

" Chờ chút"

Alo?

[Alo, Hana?]

" Bố? có chuyện gì vậy!!?

UA thất thủ sao!!?"

[Không Top 1 muốn con về nước]

" NANI!!

"

[Đây là triệu tập khẩn cấp con về nhanh]

Tút tút tút tút

"....."

" Sao thế nhóc -"

" TRỜI ƠI LÀ TRỜI!!!!ATHENA CON SAI RỒI!!

ĐÁNG LẼ RA CON NÊN CHO THẾ GIỚI NÀY NÁT MẸ ĐI CHỨ CỨU NÓ LÀM GÌ NỮA AAAAAHHHH"

Star: yuh big problem...

Không để Aizawa chờ lâu, cô tức tốc mở cổng đi vào nhanh khiến Star ú ớ không hiểu chuyện gì.

Về tới kí túc xá không thèm để ý mọi người cầm đồ mà chạy ngay vào phòng lấy túi xách xong phóng ra khỏi hiện trường.

Rin quay ra nhìn Deku người còn đang mải mê đọc mà phải vỗ vai cậu một phát mới tỉnh.

" Chị ta lại rời đi kìa!!"

.

.

.

.

.

.

.

Sau khi bị bố cho ăn vài đường quyền, cô cũng lấy cái thẻ trong phòng ông, thời gian cứ thế gấp rút cô càng mở cổng đi vào bệnh viện, đúng lúc Star vừa mới đi vào.

"HÚ HỒN!"

"Less talk!

Đi thôi tôi đã có thứ họ cần rồi"

" Ý nhóc là sao?"

"Bằng chứng "

.

.

.

.

.

.

.

.

Tại Phòng ghi hình.

" Được rồi bắt đầu thôi!"

" Ờm thưa chỉ huy?"

" Sao?"

" Chúng ta có thể -"

" Các anh mang máy quay ra đây!"

Star bước vào hùng hồn khiến người trong xưởng giật mình.

Chỉ huy nhận ra người anh hùng thân mến nước mình liền đi tới.

" Star - Anh hùng vĩ đại, cơn gió nào đã đưa cô tới đây vậy?"

" Chúng tôi cần một phòng quay "

"Oh?

Tôi không nhớ mình có lịch với cô -"

"Không không, đây là khẩn cấp chúng ta phải nhanh lên "

Hana ở đó chẳng làm gì nhiều, chỉ có ngồi một góc khuất suy nghĩ về kế hoạch sắp đến.

" Hay là mở chiến dịch?"

Mahou giải thích phần chiến dịch này mà Hana cũng nể phục.

Ngay sau đó nghe tới phần nguy hiểm cô phải rút lại phản đối vì quá rủi ro.

" Nhưng nó có thể giúp ta bảo vệ được thế giới này "

" Nhiệm vụ chúng ta là bảo vệ UA không phải là cả thế giới "

Cuộc đối thoại bỗng bùng nổ khiến bên Star phải dừng lại quay ra.

Cô bên đó cùng với một cô gái y chang chỉ có điều phần đuôi là màu vàng nhạt cả hai cãi nhau về chuyện chiến dịch quá rủi ro hay là không thể thực hiện nhanh.

" Nói bao lần rồi nếu chiến dịch thành công ta có thể thoát khỏi tình trạng rạn nứt này"

" Cậu nghĩ thì hay đấy nhưng nếu nó không thành công thì sao!!?"

" Khả năng của cậu!!?

Cứ tự ti thì có được ích gì đâu hả!!

Aizawa Hana!"

"Nhưng -"

* Tát*

"CẬU CỨ CỨ THẾ NÀY SẼ KHÔNG KẾT QUẢ GÌ ĐÂU CŨNG NHƯ CÁCH CẬU TỪ BỎ VIỆC LÀM NGƯỜI CHẠY THEO SỨC MẠNH!"

" BIẾT BAO NHIÊU CUỘC CHIẾN CẬU MẠNH HƠN HẮN GẤP VẠN LẦN CHỈ VÌ THEO LỜI NGƯỜI BỀ TRÊN MÀ SỢ HÃI HẢ!!?"

" NGHE ĐÂY CHIẾN DỊCH NÀY SẼ THÀNH CÔNG TÔI THỀ!

CẬU CHỈ CẦN TUNG HẾT SỨC MẠNH THÔI!"

"LẦN NÀY TỚI LẦN KHÁC TÔI NÓI RỒI!!

NÓ KHÔNG CÓ TÁC DỤNG MỘT TÍ NÀO-"

"THẾ THÌ SAO!!?

LẦN TRƯỚC CẬU TỰ MÌNH HẠ GỤC TẤT CẢ TRONG NỐT NHẠC ĐÂY!!?"

" LÀ DO TÔI SỢ!!!!!"

"......"

".... chỉ là....

Tôi không biết nó thực sự thành công không nữa...."

" ...

Tin tưởng bản thân đi...

Được rồi nhóc muốn tôi không ép nữa, chiến dịch này có thể bác bỏ "

"....."

" Tôi về trước.."

Mahou lụi tàn thành cánh hoa đào.

Cô im lìm, không khí lúc đó hơi ngại ngùng, Star đi tới chỉ vỗ nhẹ vai.

"Này nhóc có sao không?"

Hana nhìn cô xong gật đầu nhưng đôi mắt đã hiện rõ kế hoạch rồi.

Cô đã quyết định làm gì.

" Này đạo diễn"

" Có tôi!"

" Đến giờ lên sóng rồi"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Aizawa vẫn ở trong phòng nằm, vết thương lại tái phát khiến ông phải dưỡng sức cho trận tiếp theo.

Sau khi thấy con gái về ông cũng theo chỉ thị của Best Jeanist đưa cho cô một cái túi vải nhỏ bên trong chính là thẻ anh hùng nhưng lại ẩn chứa một bất ngờ.

" Ông ngoại"

Na-Uy đến cầm ống tiêm chủng, Aizawa cũng biết tới giờ tiêm cũng tiện giơ khuỷ tay.

" Đến khi nào con mới nói cho mẹ về việc này?"

" Không hẳn...

Con thích giữ bí mật hơn"

Na-Uy hoá thành con người, chàng trai trẻ mái tóc trắng cùng đôi mắt pha lê đen.

Mặc một bộ kimono truyền thống phần áo bên trái lộ xuống thân thể trần.

Thằng bé thuần thục kiểm tra ống tiêm.

Chuyện Na-Uy hoá con người cô không hề biết, khi thằng bé hoá người cũng là lúc hana đi tới Fairy Tail.

Na-Uy hoá xong cũng đi hỏi Athena về chuyện này, từ đó cô không hề biết khi mình trong bóng tối cứu mọi người còn một người khác đi theo bảo vệ mình khỏi nguy hiểm không ngờ tới.

" Đúng là mẹ nào con nấy"

" Ehe"

Na-Uy tiêm cho ông xong ngồi nhìn về hướng cửa sổ.

Aizawa cũng nhìn theo hướng về bầu trời mây che đi mặt trời thầm mong mọi chuyện sẽ qua đi.

Bên này, chương trình truyền hình đổi truyền hình khác vào.

Cô đang định vào làm việc thì bị kéo lại, quay ra thấy người người cầm mĩ phẩm xong quần áo mới đặc biệt nổi mắt nhất là cái váy kia.

" Né...ra"

" Thôi nào nhóc -"

" Star!!

Cứu!!!!!"

Với tình huống lãng xẹt này phải nhờ người có vị trí lớn và người có vị trí ấy là Star, cô núp sau lưng Star với sự sợ hãi mong Star che chở mình lần này.

" Thôi nào, để con bé bình thường cái coi"

" Xin lỗi nhưng con bé ra làm bẽ mặt truyền hình mất.

Thôi nào nhóc hợp tác với chúng ta tí đi"

"I.WOULD.RATHER.DIE"

"you make me no choose...."

Từ lúc nào , cô đã thành con đuông dừa giãy đành đạch, bị mấy người đó bôi son tô phấn loè loẹt.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

Hôm đó hana chính thức bị ám ảnh về bộ phấn hồng nữ tính.

Star thấy cô thảm quá liền ra kêu tẩy bớt bớt đi rồi lục trong túi xách bộ đồ anh hùng bảo Hana đi thay đồ rồi ta quay nhanh cho nóng.

"Mà....

Star... cô bé này là ai vậy?"

Người biên tập hỏi thầm Star.

Nhìn thấy Hana thay xong nhưng bộ đồ lại bó sát khiến những vết thương lại rách máu chảy nhèo hết bộ trang phục.

" Hana!!? nhóc -"

" Tôi ổn, mấy vết thương này có bằng mấy vết thương khi tôi phải đi triệu tập đâu"

Nhưng cái thân phản bác lại, miệng thổ huyết lúc nào, Star dìu cô tới chỗ ngồi không ngần ngại cởi đồ cô mặc cho cô vùng vẫy trong bất lực.

"Quả nhiên...."

Phần bụng phải được băng bó cẩu thả lỏng lẻo vết thương lại tái phát chảy máu nhèo hết bộ trang phục mở băng ra mấy vết chém trên người vừa dài lại sâu.

Star không ngờ nghiêm trọng đến cả quản lý run rẩy sợ hãi không dám ngó.

Hana quay mặt đi không để họ nhìn thấy mình như này nhưng vẫn ngang ngược bảo mình không sao.

Star không chịu được nữa mùi máu tanh nồng khiến cô nhờ người kia gọi một bác sĩ chuyên nghiệp tới đây.

" Star tôi không cần cô thương hại-"

" Thương hại cái j!!

Tôi làm điều này vì đã hứa với chính cha cô rồi!"

" Cha tôi hai người còn chưa gặp nhau-"

Ta đây...

Cô khụ lại Star đã cầm điện thoại giơ lên, EH tức nổi gân quát cô một trận.

Hana không dám hé miệng, vết thương lại rách máu lại chảy khiến ông ngừng lại bảo Star gọi bác sĩ ngay, đúng lúc bác sĩ được cử tới chạy tới chỗ cô.

" Mong mọi người tránh xa"

Bác sĩ lập tức lấy một màn treo quần áo kéo ra che mắt người.

Vì ai đó đã để lại một ấn tượng không tốt khiến cô không tin tưởng vào các bác sĩ .

Mặt hiện rõ cảnh giác, bác sĩ ấy nhìn mặt hiểu được tí tình hình liền nhẹ nhàng cởi áo khoác cho cô thấy hết đồ mình mang đi rồi để túi gần chỗ cô và lùi sang một bên khác cho cô tìm.

Thấy vị bác sĩ này không nguy hiểm cô để lại cái túi cạnh mình gật đầu ra hiệu vị ấy chạm người.

Vị bác sĩ mỉm cười hài lòng quyết định ấy liền lấy ra cuộn băng, một chai nước tẩy sát.

"Đau.."

Bị nước tẩy sát vào vết thương, nó rát nhưng rất nhanh qua đi, bác sĩ kiểm tra tình hình cơ thể rồi giơ tay một ánh vàng nhẹ nhàng giúp cô thoải mái.

Vết thương cũng vì mà bịt kín hơn, làm xong cô cũng tẩy rửa vết thương quấn băng lại cho cô.

Những hành động tuy nhỏ ấy khiến cô nhớ về Sakura, cậu giờ thế nào rồi?

Sasuke còn bỏ làng không?

Chắc cậu và cậu ta sống tốt nhỉ.

Hana cảm thấy mình thật bất lịch sự nên đã nói một tiếng.

" Cảm ơn cô"

Được vị bác sĩ băng bó lại sau khi sử dụng kosei trị thương.

Vị bác sĩ nghiêm túc mắng việc cô để vết thương thối rữa quá lâu may cái cơ thể này phục hồi nhanh hơn người thường nên tiến hành không nguy hiểm.

" Cháu không nên coi thường, đôi khi nó nhỏ nhưng lại gây chết người đó có biết chưa!!"

" Không cần cô quản..."

" Chậc....

Là bác sĩ, ta luôn đặt bệnh nhân lên hàng đầu .

Không phải vì thương hại"

" Vậy người thân thì sao?"

" Tất nhiên là nhất bên trong ta rồi"

"Nếu phải chọn giữa người thân và bệnh nhân cô chọn ai?"

"...

Haizz chắc cháu trải qua chuyện đó rồi nhỉ.."

"...."

" Là bác sĩ, bệnh nhân luôn ưu tiên nhưng cũng là một người mẹ gia đình cũng là ưu tiên của ta "

"...."

" Đôi khi chúng ta sẽ gặp khó khăn trong việc ra quyết định.

Nhưng nếu là cấp bách hãy nghe theo trái tim "

Cô không tiêu hóa một chút gì từ lời nói ấy nhưng cũng vì lời ấy cô luôn cất trong lòng và tự tìm hiểu nó.

Một lời nói do chính kẻ gieo lời nguyền ha...

Thật nực cười cũng thật thảm hại làm sao.

Chụt

Cô vén mái tóc lên, lộ cái trán, vị bác sĩ ấy nhẹ nhàng hôn lên trán, hana giật mình làm đổ túi cô.

Vị bác sĩ ấy cười khúc khích bảo cô trông ngang ngược khó ở mà cũng có phần cute.

Hana đỏ cả mặt quay đi nhưng cái tai bán đứng chủ, nó đỏ lại còn vẫy vẫy thích thú.

Bác sĩ thấy cô như vậy xoa đầu nhẹ nhàng khuyên hãy mở lòng chút và chúc may mắn.

Người bên ngoài đang lo sốt ruột vì nghe tiếng xô đẩy bên ấy nhưng vị bác sĩ lại đi ra không có một chút vết thương gì còn cô đi đằng sau đỏ mặt như trái cà chua chín.

Vị bác sĩ lại dặn dò khiến người trong biên tập phải thốt hai chữ đậu má vì cô ngoan ngoãn gật đầu nghe lời.

Đến cả bố cô cũng tự hỏi con mình bị người ta yểm bùa hay gì mà ngoan thế.

Vị bác sĩ dặn xong liền ra về không quên bảo star về cô chỉ khó thích nghi với điều mới hãy nhẹ nhàng là được và nói nhỏ tí cô nhạy cảm lắm.

Vị bác sĩ ấy đi, Star thử áp dụng công thức nhưng...

Kết quả nó lạ lắm thay vì cô được chiêm ngưỡng một cô bé cute ngại ngùng thì cô lại được bộ mặt vô cùng 'cảm xúc' từ Hana.

Star: rốt cuộc cháu bị sao thế...

Hana: traumatized family problems, sir.

Cô cũng quay đi dùng thuật tạo ra một bộ khác mặc lại.

Đi tới đợi mình ra nhưng nhớ lại đây là buổi phi động có phải phỏng vấn củ chuối gì nên đã đi tới đá đít Mc.

"Oi hana!!?"

Cô đứng trước may quay nghiêm túc, người cầm máy quay bắt đầu phát khắp nơi bao gồm cả nhật bản.

EH đang chill thì bị gọi khiến Na-Uy phải đưa ông ra phòng khách.

Khắp nơi nhìn thấy mặt cô, vài người bất ngờ, vài người tưởng trò đùa hay một lời đe dọa?

Nhưng giả thuyết xấu đã bị đá ngay khi họ thấy thẻ anh hùng cùng với dòng chữ Number One Pro Hero.

"Con nhóc đó là Pro Hero!!?"

" Trời con bé đó bằng tuổi thằng em út nhà tớ."

Rất nhiều tiếng xì xào bàn luận về cô, đến cả máy quay định tắt đi nhưng.

" Nghe đây thế giới, AFO đang lộng hành, mọi thứ sắp thành hỗn chiến rồi, mong mấy người hiểu tình hình hiện tại ở nước Nhật"

" Tôi không cần sự thương hại, vì tất nhiên tôi đếch quan tâm hắn làm j"

Star ngồi run đùi nổi da gà lập tức bật dậy không ngờ con bé này lại chơi liều.

Muốn ra ngăn lắm nhưng đằng này con bé đã xích lại cả bọn một chỗ bằng máu rồi.

"Nhưng tôi chỉ cảnh báo thôi AFO có bạn ở khắp mọi nước và cũng gửi cho mấy người một món quà 'rất đặc biệt'.

Tôi dám chắc mấy người biết đến Nomu phải không?"

Nhắc đến đây Star khụ lại nhớ lúc cô một mình xông tới bẻ mồm một con cũng đủ mệt đấy hắn đã rải khắp thế giới kết quả quá khôn lường.

"Và tất nhiên mấy người sẽ bị thiệt hại nặng nề từ mấy con bọ đấy ở phía nguồn lực nhỉ?"

Người xem đang sôi máu lắm rồi, con bé này đang coi thường sức mạnh của các nước cường quốc lại có xỏ mũi nói gián tiếp là anh hùng nước mình yếu ư!!?

Bọn họ phải phản đối tiếp sức cho nước Nhật.

Star nhìn những bình luận mà đổ mồ hôi, con bé này định cắt dây sinh mệnh cuối cùng của nước Nhật à!!?

Cái câu gì để diễn tả hoàn cảnh này nhỉ?

À

Ăn rồi báo hả nhóc con!!?

" Nhưng không có nghĩa là tôi không nhúng tay vào."

Bọn họ ngừng lại việc mắng chửi online nghe tiếp cô nói.

Hana mặt nghiêm túc nói ra kế hoạch của mình.

" Tất cả anh hùng dù là không chuyên nghiệp thậm chí là tập sự nghe tôi!

Ta không thể để Hắn ta chiếm lấy thế giới được.

"

" Muốn bảo vệ Nước mình?

Mang những anh hùng có khả năng thâu đêm tối, máy bay quân đội, hai phi công giỏi từ nước bạn tới nước Mỹ."

" Chúng ta sẽ thực hiện một chiến dịch lớn "

" Phạm vi.... cả thế giới"

Mọi người sửng sốt nghe chiến dịch, Star không thể nào hết sốc được.

Hana mặt nghiêm túc chỉ thẳng vào màn hình giọng cực kỳ mỉa mai.

" Còn bọn sâu bọ kia đừng tưởng có AFO chống lưng chúng m thích vênh mặt lên trời, tao sẽ tìm từng đứa một diệt tận gốc chúng mày, muốn giết ta?

Xin lỗi TAO LÀ HUNTER "

"Và sẽ đưa mày tới âm ti xử lý "

Máy quay tắt đi cũng là lúc Long Hóa lại tái phát.

Star bất giác đứng yên một chỗ xem xét từ trên xuống dưới.

Mặt mày từ trên xuống phủ một lớp vảy rồng trắng, răng nanh rõ hơn, tai sừng rồng trồi lên, đuôi và cánh cũng không tàng hình mà hiện lên.

Sao chưa thấy tôi thế này bao giờ à?

Cả trường quay + Star: không hề nhóc à, cái này mới...

" Nhóc này lần sau đừng lỗ liễu quá, giờ ta không biết người ta có đồng ý không nữa"

Không thì thôi tôi tự mình giết hết, tổn hại là do mấy người tôi không cứu người nếu ở gần khu thành thị đâu.

"Meh nhóc vẫn phải cứu thôi vì nhóc còn lương tâm mà"

Xin lỗi tôi vừa mới vứt cho chó ăn rồi

Con chó ở gần chỗ quay đang ăn cơm tự nhiên bị nêu tên giật mình.

Star cười khổ, mồm nói như đúng rồi xong tí nữa thì sao?

Hai tay ba người xách lên cuốn gói về nơi trú ẩn.

Không ư?

Thế thì cá xem vậy.

Cô vò đầu suy nghĩ long hóa đã kết thúc nhưng cái hàm răng thì chưa.

Star đang sốt ruột tìm băng vì cô lại chảy máu một lần nữa.

Star: rồi con bé này mang mầm bệnh à...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Happy new year everyone.

Tôi nhạt lắm nhưng chúc các bạn đón tết.

Nhận lì xì lần này không biết bao nhiêu tiền ta.

16 mâm cơm rồi vẫn thích hehehheheheheh.

Bai bai tác giả ăn tết đây.

Hết.
 
Câu Chuyện Về Người Được Chọn Số 10
...


Tôi là ai?....

Cô là cô..

Hức... hức...

Tại sao cô lại khóc?

Tôi không biết...

Cảm xúc này....

Bản thân tôi không còn nhớ mình là ai nữa...

Tôi sống để làm gì....

Tại sao tôi ở đây....

Mục đích tồn tại của tôi là gì.....

Sống.....

Chết....

Tái sinh.....luân hồi....

Ý nghĩa của BigBang là sao....

Thế giới được tạo ra từ đâu....

Vũ trụ được sinh ra từ BigBang vậy BigBang được sinh ra từ đâu..

Nếu BigBang không xảy ra thì vũ trụ, giải ngân hà trái đất, con người liệu tồn tại không...

Hay chỉ là một con số...

Một màu đen....

Tất cả vật chất qua đôi mắt có đúng không?

Hay đôi mắt đang lừa chúng ta....

Liệu một ngày nào đó tôi nhớ được kiếp trước không...

Liệu tôi được chuyển sinh?

Liệu tôi được công nhận....

Mọi thứ...

Con người...

Động vật...

Cây cối...

Sự giả lập...

Đây là....

Gì vậy.....

___________________

Lalalalalallalalalalalalalalaalalalallalalalalalal

Đầu mình hơi chập chững🙂))
 
Back
Top Bottom