Khác Câu chuyện đời thường của Lam

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
380814629-256-k266394.jpg

Câu Chuyện Đời Thường Của Lam
Tác giả: _Kaminneisbms_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung truyện như tên, dịu êm hài hước, học đường, dễ thương, chữa lành,...

--

Đó là bề nổi của tảng băng chìm hen

CP: Lam x (???)

Mẩu 1: Mặc Thiết x Lam
Mẩu 2: .....
...

Còn update



máume​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Câu Truyện Về Con Lười Ngọc
  • ĐỢI TRẦU ĐÓN CAU
  • Cậu Quốc Ơi!
  • TỚ SẼ LUÔN BÊN CẬU!
  • LiCheang •Câu Hò Gãy Đôi
  • LiCheang • Ru Lại Câu Hò
  • Câu Chuyện Đời Thường Của Lam
    Chương1: Mở đầu


    Mẹ kể khi sinh tôi thì phát hiện tràng hoa quấn cổ 7 vòng, các bác sĩ đã cố gắng làm mọi cách kéo tôi ra, cứ kéo ra rồi lại rụt vào, dây rốn đỏ au dài ngoằng như những dây xích quấn chặt cơ thể sơ sinh non nớt của tôi, khá lâu sau đó tôi được kéo ra mà không có bất kỳ tiếng khóc nào, may thay được một bà bác sĩ kinh nghiệm lâu năm vỗ khắp người, cuối cùng sau bao sự mong mỏi của mọi người thì tôi đã cất tiếng khóc chào đời đầu tiên.

    Mẹ tôi sau đó cũng được đưa đến phòng cấp cứu vì mất quá nhiều máu.

    Từ đó đến giờ cũng được 15 năm rồi, mỗi lần nhắc đến chuyện ấy mẹ lại ngậm ngùi ướt đôi mắt

    Tôi hỏi " Tại sao mẹ khóc?"

    Thì mẹ nói "Sợ Lam Lam của mẹ xảy ra chuyện gì"Nói rồi ôm tôi vào lòng dịu dàng vuốt ve

    Vài hôm sau mẹ lại đi công tác ở nước ngoài để tôi ở nhà với bảo mẫu là chị Na, tôi thích chơi với chị Na vì chị dạy tôi nhiều thứ

    Có lẽ vì tàn dư của việc sinh tôi ra nên từ khi nhận thức được mọi thứ thì tôi không có cảm xúc gần như vô cảm xúc với tất cả.

    Mẹ biết chuyện này cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ chọn một bảo mẫu trẻ tuổi, kiên nhẫn dạy tôi nhiều thứ liên quan đến cảm xúc và đó là lí do tôi gặp được chị Na.

    Năm nay tôi lên cấp 3, đầu năm khai giảng gặp được nhiều bạn mới, ngoài ra còn có Kha học cùng cấp 2 với tôi, Kha rất vui vẻ khi gặp được tôi, nhận lớp mới thì cậu ấy xung phong làm lớp trưởng.

    Kha gần như hoà đồng với tất cả con gái trong lớp, khiến vài đứa con trai không mấy thiện cảm.

    Dạo này Kha có vẻ không còn chơi với tôi như trước nữa, cậu ấy bận nói chuyện với mấy bạn gái hơn thì phải.

    Vì nhà tôi với Kha là hàng xóm với nhau nên mẹ tôi hay mời gia đình Kha sang nhà chơi vào các dịp lễ, gia đình Kha vô cùng hồ hởi, ăn nhiều và cũng nói nhiều, cười to còn Kha thì như thường lệ lên phòng tôi chơi game, lúc đi về thì tiện cầm mấy máy chơi game phiên bản mới nhất như biết chắc tôi sẽ cho phép cậu ấy mang về, ngoài ra mẹ tôi còn cho nhà cậu ấy rất nhiều đồ coi như cảm ơn con trai họ đã chơi cùng với tôi.

    Khi đó chị Na mới làm nhà tôi được 1 tuần thì kéo tôi ra nói thầm

    "Mấy đồ chơi ấy cũng toàn hàng limited mà em mới chơi được vài ngày đã chán rồi à" chị Lan lắc đầu ngao ngán vẻ mặt tiếc lắm

    Tôi ngẫm rồi nói "Em chưa động đến"

    "Ôi sao chưa chơi mà đã tặng người khác rồi, em không thích chơi game hả"

    "Kha mang về thôi"

    Huống chi em cũng 15t rồi...

    "Ý em là thằng bé ấy tự ý mang về á"

    "Vâng, sao ạ??"

    "Ôi thật là, nãy thằng bé ấy nó mới lên nhà mà sai bảo người này người kia làm chị cứ tưởng thân thiết với em lắm nên mới tự nhiên như

    vậy, giờ thấy lòi ra nhiều tính xấu, thằng bé ấy chơi không tốt cho em lắm đâu"

    "Thế ạ?, nhưng mỗi bạn ấy chơi cùng em năm cấp 2"

    "Ôi thiếu gia của tôi ơi, bệnh em cũng nặng lắm đó" Chị thở dài

    "Chị Na sẽ dạy em cách kết bạn, đảm bảo em sẽ thật thật nhiều bạn luôn" vừa nói chị vừa vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp nào đó.

    Những ngày sau đó nhờ sự hướng dẫn của chị Na mà tôi đã thân quen được với hai người bạn, chúng tôi chơi khá hoà hợp, ít nhất tôi không còn một mình như trước.

    Nhưng rồi một ngày tôi bắt gặp Kha ngồi lủi thủi, trên mặt có vài vết thâm tím, tôi đến chỗ hỏi thăm thì Kha không trả lời, một lúc lâu sau

    Kha ngước lên chửi rủa một tiếng, nói với tôi rằng cậu ấy mới phát hiện ra người yêu lừa dối cậu ấy, mấy vết trên mặt là do bị người khác

    động tay động chân.

    Tôi bối rối vì lần đầu gặp tình huống này nên đã không nói gì, Kha thấy vậy mặt xị xuống nói

    "Nói chuyện với cậu như nói với bức tường ấy, cậu đi chỗ khác đi, tớ muốn một mình"

    Lúc đi ra ngoài, học xong tiết thể dục thì mọi người hỏi tôi có thấy Kha đâu không, tôi nhớ lại lời nói của cậu ấy đáp không thấy.

    Kha hiện giờ thích ở một mình, tôi nghĩ vậy

    Mãi muộn mà vẫn không thấy Kha, thầy bảo cả lớp chia nhau đi tìm, tôi cũng quay lại chỗ gặp Kha lúc chiều thì không thấy Kha đâu cả, đi tìm loanh quanh thì thấy nhà kho, tôi đi vào nhà kho rồi đi lên tầng thì thấy Kha đang vật lộn với chiếc chân xưng tấy.

    Kha thấy tôi vội kêu tôi lại đây, cậu nhanh chóng khoác tay bám víu gần như trọng lượng cơ thể rơi hết vào người tôi

    "Hình như tớ bị bong gân rồi, cậu nhanh đưa tớ đến phòng y tế đi" mặt Kha trắng bệch ra lệnh cho tôi

    Tôi loạng choạng đỡ Kha đi, tuy Kha thấp hơn tôi nhưng nặng cân hơn rất nhiều, khiến hai người chúng tôi đi rất khó khăn, tôi cứ đỡ Kha đi một cái là cậu ấy kêu đau nên lại nghỉ.

    Đến khi đỡ Kha đứng trước cầu thang, Kha kêu đau muốn tạm nghỉ rồi đi tiếp, tôi nhìn cầu thang sau đó nhìn lại Kha và hỏi

    "Cậu đau lắm sao?"

    "Đm hỏi ngu, mù à mà không thấy chân tao" Có lẽ vì đau quá nên Kha không ngừng chửi rủa chút giận lên tôi

    Sớm thôi cậu sẽ hết đau

    Tôi thả lỏng hai cánh tay đang giữ Kha, vì trọng lượng cơ thể Kha dồn vào tôi là chính nên khi tôi thả tay ra thì cậu lập tức rơi xuống cầu thang, thậm trí lăn khá lâu kêu lộp cộp liên tục, đứng một lúc không nghe thấy tiếng động nữa thì tôi bước xuống xem Kha thế nào.

    Cậu nằm đó chân tay vặn vẹo tùm lum, hai đôi mắt mở to, chất lỏng màu đỏ dần lan ra từ cơ thể làm nhuộm màu áo trắng, tôi thấy cậu chỉ

    mở mắt không nói gì nên đã dò hỏi

    "Cậu hết đau rồi chứ???"

    ...

    Tôi hỏi liên tục nhưng không nhận được câu trả lời của Kha

    Im lặng là đồng ý

    "Chắc cậu hết đau rồi nhỉ"

    Chất lỏng màu đỏ cứ chảy ra không ngừng như dòng suối, tôi ngẫm màu đỏ trông cũng khá hợp với Kha đó.

    Tôi đợi một lúc mà thấy Kha vẫn giữ nguyên tư thế vặn vẹo đó, trời cũng tối mịt rồi, tôi lên lại tầng kiếm chỗ nào phẳng phẳng để nằm tôi buồn ngủ rồi.

    "Tí gọi tớ dậy nhé, tớ lên tầng kiếm chỗ ngủ chút"

    —-

    Khi tôi dậy thì mọi thứ đều sáng chói, mẹ nhìn thấy tôi càng thêm oà khóc, mẹ ôm tôi rồi nói

    "Mẹ tìm con suốt, con mà xảy ra chuyện gì sao mẹ sống nổi", tôi an ủi mẹ qua loa rồi đi ăn, bụng tôi réo liên tục.

    Sáng hôm sau đến trường, mọi thứ vẫn bình thường nhưng không thấy Kha đâu cả, tôi hỏi các bạn thì nhận được câu trả lời gia đình Kha chuyển đi nơi khác và tôi biết thêm là tôi cũng đã nghỉ bệnh được 3 hôm rồi.

    Tôi có chút khó hiểu nhưng không biết nên hỏi từ đâu, ngó tới ngó lui xung quanh lớp thì thấy hôm nay bầu không khí trong lớp có vẻ sôi động hơn mọi ngày.

    Thành, cậu bạn cùng bàn tôi nói mấy hôm tôi nghỉ thì lớp mình có hai bạn chuyển đến, một trong số đó là Mặc Thiết đã thay thế Kha làm lớp trưởng

    "Ồ... có vẻ lớp trưởng mới có vẻ được mọi người chào đón nồng nhiệt ha"

    "Con trai hiệu trưởng trường mình đó, Mặc Thiết mới đi du học về, cậu ấy cao, đẹp trai, giỏi, lại còn hoà đồng nữa, ước gì tớ được chơi

    chung với nhóm cậu ấy" Thành càng nói càng hào hứng, kể nhiều hơn nữa về Mặc Thiết

    Khiến tôi cũng gợi lên sự tò mò trong giây lát, tôi quay đầu nhìn về hướng mọi người đang túm tụm vào thì vô tình bắt gặp ánh mắt của Mặc Thiết.

    ——
     
    Back
    Top Dưới