Khác Cất Cánh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,270,210
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cat-canh.jpg

Cất Cánh
Tác giả: Thư Viễn
Thể loại: Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thư Viễn

Thể loại: truyện ngắn

Số chương: 5 chương

Editor: Ró

Giới thiệu:

Một mẩu chuyện ngắn.

Hoa quý mùa mưa.

Một câu tóm tắt: "Cuối tuần này cậu rảnh chứ?

Mình gặp nhau nhé."

Lập ý: Cậu chọn lang bạc hay muốn an yên sống một đời.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cắt Sóng
  • Nơi Để Cất Lời
  • Liệu Pháp Khay Cát
  • Cật Ngẫu
  • Cất Cánh
    Chương 1


    Viếng miếu Tây Vương Mẫu xong, tôi loay hoay không biết phải ra bằng lối nào.

    Đành túm tạm một thương lái nhỏ bên đường để hỏi thăm, cô ấy chỉ đường cho tôi. Tôi hơi ngửa cổ nhìn về hướng đó, men theo con đường rải đá rêu phong, đi bộ cả dặm mới tới được đến cổng.

    Mặt trời rọi vào mặt như thể muốn thiêu đốt từng tấc da thịt.

    Đối diện với miếu là bức tường quét vôi trắng lợp ngói đỏ, dưới chân tường lác đác vài gánh rong. Mấy dì tuổi tứ tuần, ngũ tuần tay vung vẩy quạt tròn, tiếng hét rao hàng vang vọng hết sức.

    Tôi lẽo đéo bám theo đám dì, chẳng biết chìm vào suy tư lúc nào.

    Chợt mơ hồ có tiếng người gọi tôi từ phía sau.

    "Thư Viễn?" Thanh âm hơi chút do dự.

    Tôi cố trấn định cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lồ ng ngực rồi ngoảnh mặt nhìn lại, trước mắt là một người đã ngoài ba mươi, đứng ở hướng tám giờ về phía tôi, chỗ mặt đất dưới chân có hình bát quái, bốn góc đè bốn tảng đá nặng, nhìn hệt như thầy bói.

    Những tháng ngày niên thiếu dũng cảm và dịu dàng trôi qua chợt rõ ràng.

    Tôi thả chậm bước chân, ánh mắt lộ rõ vẻ khó tin.

    Người ấy dường như đã quen với ánh mắt này, chỉ vào thứ nằm trên mặt đất rồi thản nhiên nở một nụ cười phóng khoáng với tôi.

    "Chán quá không có gì làm." Người đó nói.

    Tôi liếc thoáng qua chiếc áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi và chiếc quần đen xắn gấu rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ người nọ đưa cho.

    Người nọ hếch cằm nhìn tôi: "Đã mười năm không gặp rồi."

    "Hình như là vậy." Tôi đáp
     
    Cất Cánh
    Chương 2


    Năm 2008, Bạn trai Trầm Nghiêm của tôi muốn đi Hồng Kông trao đổi học sinh.

    Đêm trước khi anh đi trùng hợp lại đúng vào sinh nhật 20 tuổi của tôi, Trầm Nghiêm hỏi tôi muốn quà gì. Tôi trầm mặc một lúc lâu rồi lắc đầu, anh dịu dàng đưa tay xoa mái tóc tôi. Ánh đèn lờ mờ phác họa từng đợt xe chạy vụt qua thành phố Bắc Kinh, tôi thấy anh ấy cúi đầu, đưa bờ môi lại gần hơn.

    Xa xa có người đi qua, bài hát “Tình đep thế nào cũng tan” của Cáp Lâm vang lên từ điện thoại.

    Khi đó tôi như luẩn quẩn chìm sâu trong cơn mê kỳ dị, hình bóng người ấy chợt lóe lên trong đầu, thậm chí càng lúc càng rõ ràng. Trong ký ức của tôi, vào cái năm tôi gặp người ấy, Vườn sao băng hãng còn chiếu trên đài Tinh Quang.

    Người ấy ngày nào cũng điên cuồng la hét lôi kéo tôi bước chân vào đời, đúng là một kẻ đam mê PUNK quá khích.

    Lần đầu chúng tôi gặp nhau là ở trên một diễn đàn công cộng, hồi đó tuổi trẻ ngông cuồng ăn nói có chút xà lơ nên đắc tội không ít ID. Khi đó chỉ mình người ấy đồng cam cộng khổ đứng cùng chiến tuyến với tôi, khí thế cào bàn phím như vừa đấm vừa xoa “Cậy tài khinh người, bản sắc giai nhân”.

    Việc cách một màn hình máy tính tám nhảm đủ thứ linh tinh dường như đã trở thành thói quen của chúng tôi.

    Năm đó đang học lớp 11, ban ngày tôi điên đầu làm bạn với lực hướng tâm cùng gia tốc. Đến đêm khuya mới mò vào diễn đàn để khuây khỏa, thể nào lúc ấy cũng thấy được năng lượng tích cực của người ấy dưới bài post.

    Thời gian đều đặn giống như mặt trời, mọc ở đằng Đông rồi lặn ở đằng Tây.

    Ngày nhà giáo 10/9, toàn thể giáo viên và học sinh của trường tập trung đông đủ trong khán phòng để xem các tiết mục văn nghệ. Lớp chúng tôi bị xếp ở hàng cuối, đứa nào đứa nấy đều cố rướn cổ lên sợ bị khuất mặt. Tiết mục cuối cùng là chín thanh niên chơi đập bóng rổ bằng tay, các cậu ấy nghịch đủ các trò.

    “Hôm nay xem một tràng múa bóng, nhìn muốn đau mắt.” Tôi tám nhảm với người ấy.

    Người ấy lập tức trả lời: “Trường cậu á?”

    “Chứ sao, cái này mà cậu cũng hỏi được?”

    “Trên đời này không có môn nào mà anh đây không chơi được.” Người ấy khoác lác.

    Tôi đang gõ dòng chữ “Hẹn ngày gặp mặt” rồi xóa vội, kẻo sợ người kia nghĩ mình không dè dặt, sau đó lấy cớ off. Những ngày đó bận rộn thôi rồi, tuần nào cũng quay cuồng với bài tập thực hành chất thành đống.

    Trong giờ giải lao giữa các tiết học, hầu như ai cũng mệt mỏi nằm dài lên bàn.

    Tôi ra ngoài đi vệ sinh, khi quay về, tôi bắt gặp một người đang dựa vào lan can ngẩn người trông ra xa xăm, bên tai vang lên tiếng động lớn. Ở đầu cầu thang bên kia, có hai anh chàng đang vật lộn, cấu xé hỗn độn.

    Trước đây, chúng tôi chưa từng gặp nhau.

    Một lúc sau, hai người đã đánh tới cửa sau, vài chiếc bàn vì cuộc ẩu đả mà bị xê dịch sát vào nhau, sách vở vương vãi khắp trên sàn. Tôi lúc đó đã vào lớp, ngồi vào chỗ mà lòng âm thầm cảm tạ may mắn. Kết quả còn chưa mừng được bao lâu, phía sau lưng bị đẩy bởi một lực rất lớn, cốc nước ở trên bàn tôi rơi độp xuống đất.

    Mọi người đứng đấy hóng chuyện cũng chẳng có ý định giúp đỡ.

    Tôi liếc xéo kẻ đầu sỏ, người đó ra tay quá mạnh khiến đối phương không kịp chống trả, tôi lười không quản, một mình thu dọn từng mảnh thủy tinh.

    Sau đó, chuông vào lớp vang lên, thầy quản sinh vội vàng chạy tới dẹp trận ẩu đả này.

    “Hôm nay ông đây mới đánh nhau.” Tối đến người ấy nhắn tin cho tôi.

    Vừa lúc tôi cũng mới đăng nhập vào tài khoản xong: “Tôi cũng mới xem được một trận đánh nhau.”

    Bên ngoài không biết gió nổi lên từ lúc nào, cánh cửa bị gió thổi va vào nhau vang lên từng tiếng phầm phập. Tôi đi đóng cửa sổ, tới lúc quay lại avatar của người ấy đã báo offline.

    Hôm sau đi học, vào tiết tự đọc sách buổi sáng có người tới gõ cửa sổ cạnh chỗ tôi ngồi. Tôi ngẩng đầu khỏi quyển sách dày cộp, trông thấy người ấy trong chiếc áo đồng phục trắng, mái tóc rối loạn, hẳn là kiểu thời trang đang thịnh hành lúc bấy giờ.

    “Hôm qua làm vỡ cốc của cậu?”

    Tôi khó chịu với cái giọng điệu kệch cỡm đó nên không hé răng nửa lời mà người ấy cũng dần mất hết kiên nhẫn.

    “Cậu muốn đền lại cốc hay tiền cho tôi?” Tôi trả lời.

    Nghe thấy tiếng, người ấy ngước mắt lên, ánh mắt quét qua cái bàn gỗ xanh chất đầy sách của tôi. Chợt tôi khẽ nhướng mày cười, rồi quay lại chỗ cũ.

    “Chiều mai tan học, tôi mang cho cậu một cái cốc khác.” Người ấy nói.

    02.

    Khi mặt trời khuất dần khỏi tầm mắt, tưởng chừng như khoảng thời gian có thể duỗi lưng đánh một giấc. Sau giờ tan học, tôi ngồi ở trong lớp chỉ còn lác đác có vài mống người, lật mấy trang sách, nhìn đồng hồ sắp điểm 5 giờ. Mỗi chiều thứ bảy cứ 4h30 đã có thể về nhà, vì vậy tôi thoải mái thu dọn cặp sách rồi bước ra khỏi cửa lớp.

    Con đường ở ngã tư Bắc trồng rất nhiều cây ngô đồng Pháp, bóng cây loang lổ in trên mặt đường.

    Tôi dẫm lên mặt đất và ghé vào hiệu sách “có tri thức hiểu lễ nghĩa” mà mình hay lui tới ở cuối phố. Chủ nhân của hiệu sách 20 tuổi này là một cặp vợ chồng đã ngoài năm mươi, người đến toàn là học sinh trung học.

    Như thường lệ, tôi đi thẳng tới hàng giá sách cuối cùng.

    Sau đó chọn một cuốn sách hay rồi ra quầy thanh toán tiền, một bạn nam ở trước tôi ôm một sấp tài liệu ôn thi đại học chuẩn bị đi ra ngoài, tôi nhìn vội quyển sách trong tay anh, nhanh chóng thanh toán rồi đi theo ra ngoài.

    “Này anh ơi” Tôi hét về phía lưng anh.

    Chàng trai trong vô thức dừng lại, tôi dùng hết sức bình sinh chạy tới trước mặt anh.

    “Cho em hỏi anh mua cuốn bách khoa toàn thư này ở đâu vậy?”

    Chàng trai nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ rồi quay lưng bỏ đi để lại tôi đứng ngốc. Tôi cứ đờ đẫn ở đấy như thể mới vừa bị dội một gáo nước lạnh, bên tai quanh quẩn câu hát “đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ” phát ra từ dàn âm thanh nổi lắp ở lối vào của một cửa hàng phụ cận.

    Đó là lần đầu tiên tôi gặp gỡ Trầm Nghiêm.

    Sau này cũng có nhiều lần tôi nghĩ tới chuyện này, nếu ngày đó anh không tới gặp tôi, nếu ngày đó tôi không tới hiệu sách, có lẽ câu chuyện của chúng tôi đã rẽ sang trang khác.

    Nhưng sự thật thì vẫn luôn là sự thật.

    Trong trường tổ chức kỳ kiểm tra thường xuyên, tôi ngồi trên ghế dùng toàn bộ tốc độ trong mười mấy năm qua để soát hết lại một lượt. Tôi nhớ hôm ấy là một buổi trưa nắng gắt, cô bạn cùng bàn dẫn tôi lên tầng ba tìm bạn của cô ấy.

    Tôi cứ vậy mù mờ đi theo.

    Người bạn đó hơn chúng tôi một lớp và đang là hội trưởng hội học sinh cấp ba. Hai người đứng ở sau cánh cửa nói chuyện, còn tôi chán nản tựa vào lan can đưa mắt nhìn vào trong lớp.

    Học sinh lớp 12 học tập rất ác liệt, chồng sách chất đống trên bàn cao hơn nhiều so với chúng tôi.

    Tầm mắt tôi nhìn vào bên trong, định rời đi thì thoáng thấy một bóng người. Khi ấy, Trầm Nghiêm mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng, đang chăm chú giải tập đề dày cộp. Tôi thấy có tia sáng dừng ở trên lưng anh, rõ ràng đó là một tia sáng dài nhưng nó lại chỉ lấp lửng ở không trung.

    Sườn mặt lạnh lùng cương nghị hệt như cái lần tôi hỏi anh mua sách ở đâu.

    Cô bạn cùng bàn tán gẫu xong thì gọi tôi, trước khi dời đi, tôi vội quay lại nhìn, khoảng cách giữa đầu anh với mặt bàn không thay đổi lấy một phân. Vừa đi vừa nghĩ tới chuyện ở hiệu sách hôm ấy khiến tôi xấu hổ vô cùng, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, còn có chút tức giận.

    Vài ngày sau đã là tiết thu phân.

    Trước khi ngày này đến, sẽ có rất nhiều học sinh ra ngoài tự học.

    Hôm ấy đã năm sáu giờ tối, học từ đơn ở bên ngoài xong tôi về lớp ngồi xuống, các bạn học ồ ạt chỉ tay về phía cửa ra hiệu cho tôi là có người tới tìm.

    Tôi đặt quyển sách đang đọc dở xuống, đứng dậy ra ngoài.

    Lúc ấy căn bản cũng không nghĩ đó là Trầm Nghiêm, tôi nhìn anh với đủ loại nghi vấn đè nén trong lòng. Trầm Nghiêm nhìn tôi, cầm một chiếc cốc giống hệt chiếc mà tôi đã làm vỡ lần trước.

    “Em là Thư viễn?” Rõ ràng anh không nhận ra tôi.

    Tôi theo bản năng dựng thẳng lưng: “Có chuyện gì không ạ?”

    “Có người nhờ tôi đưa cái này cho em.”

    Anh hiển nhiên không quan tâm tới chuyện này, giống như chỉ tiện tay đưa cho tôi để nhanh đi.

    Điều này vô tình khiến tôi nhớ đến kẻ gây rối đã lừa tôi rồi biến mất trước đó. Tôi trố mắt nhận nó nhưng lại không biết phải nói gì, may mà Trầm Nghiêm chỉ nhẹ gật đầu với tôi rồi rời đi.

    Tôi nhìn theo bóng lưng anh, tự nhiên chìm vào ảo giác khó hiểu.

    Sang ngày thứ năm tới phiên tôi trực nhật, 6 giờ 20 phút sáng, đại diện học sinh kéo cao lá cờ tổ quốc, tôi đem rác đi đổ tranh thủ có đánh mắt nhìn qua. Một đám đông nghịt đứng trang nghiêm nghe hiệu trưởng phát biểu.

    Hình như đang làm lễ biểu dương học sinh.

    Tôi nhìn người đầu tiên bước lên, Trầm Nghiêm khoác lên mình một bộ đồng phục học sinh bình thường, nhưng anh ấy đã bỏ xa những học sinh bình thường như chúng tôi một dãy nhà. Sự kiêu ngạo cùng xa cách bẩm sinh đó giống như khi anh ấy nói chuyện với tôi qua cửa sau của lớp học, tôi chỉ cảm thấy trái tim mình lỡ nhịp rồi.

    Tối hôm đó tự nhiên tôi lại mò vào diễn đàn.

    Trên thanh đăng bài, chúng tôi đang tranh luận sôi nổi về một điểm nóng xã hội nào đó thì người ấy, người đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện, không quá một giây sau, hộp thư đến của tôi có tin nhắn.

    "Cuối tuần này cậu rảnh chứ? Mình gặp nhau nhé?"

    Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Được.”
     
    Cất Cánh
    Chương 3


    Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đồng ý gặp mặt một người mà mình quen được trên mạng, mặc dù hay nói mấy chuyện xàm xí vớ vẩn với nhau nhưng tôi vẫn không khỏi tim đập thình thịch, hồi hộp đến mức muốn chạy trốn ngay tức khắc.

    Nơi chúng tôi hẹn gặp là một quán Pizza Hut gần trường trung học số 9.

    Điều này khiến tôi nghi ngờ người ấy cũng đang học ở trung học số 9 còn rất có khả năng người ấy cũng biết tôi, nhưng tôi lại chẳng biết gì về người ấy, ngoại trừ việc chúng tôi đều sống ở cùng một thành phố. Tôi bồn chồn bước vào, trong tay cầm cuốn sách “bà Bovary” như một cách nhận biết mà chúng tôi đã bàn bạc trước.

    Xung quanh chỉ lác đác có vài người.

    Tôi cứ nghĩ người ấy còn chưa đến, nhưng vừa lướt mắt thoáng qua đã thấy cách đó vài bước có một người đang vẫy tay nở một nụ cười cà lơ phất phơ với mình. Trong chốc lát tôi như đớ người, người ấy vậy là cái kẻ đã làm vỡ cốc của tôi.

    “Cậu là “máy bay cất cánh đi xa”?” Đó là ID của người ấy.

    Người ấy nhướng mày: “Nam tử hán tuyệt nhiên không thay tên đổi họ.”

    Trong quán đang bật nhạc "Tình yêu bất đắc dĩ", “Khó mà quên được lần đầu gặp em, ánh mắt mê người ấy”, tình cờ tôi lại bước đến chỗ người ấy đúng khúc này. Cậu giơ tay trái ra hiệu phục vụ gọi món, lúc này tôi mới chú ý tới cánh tay phải đang bị bó thạch cao.

    “Ngày đó tôi không cố ý làm vỡ cốc của cậu.” Cậu giơ cái tay nhìn có phần thảm thương lên: “Mà này, người ta tặng cốc cho cậu rối đấy, đã nhận được chưa?”

    Tôi gật đầu nhấp một ngụm trà mát lạnh, dù đang rũ mắt nhưng tôi vẫn có thể thấy được bóng dáng lấp ló của người ấy.

    “Tôi biết cậu có nhiều điều muốn hỏi, vậy bắt đầu nhé.” Cậu thoải mái tựa lưng vào ghế, dáng vẻ hệt như lãnh đạo.

    Tôi đánh giá người ấy chốc lát: “Tên thật của cậu là gì?”

    “Lý Bồi Lâm” Người ấy trả lời.

    “Học lớp mấy?”

    “Lớp 11 đặc biệt (22)”

    Là lớp ngoại giao của trường tôi, đúng như cái tên của nó, phụ huynh vung tiền không tiếc tay chỉ để con mình trượt cấp ba có chỗ theo học. Ý cười như có như không thấp thoáng bên khóe miệng người ấy, bình tĩnh đón nhận mọi ánh mắt dò xét từ tôi.

    “Khi nào thì nhận ra tôi?” Tôi hơi tò mò.

    Nghe thấy câu hỏi của tôi, người ấy khẽ cười: “Có nhớ năm ngoái cậu từng gửi cho tôi một bức ảnh không, bên cạnh là bức tranh vẽ con mèo có chữ ký của cậu.”

    “Ngày đó cậu tới tìm tôi nên mới thấy nó ở trên bàn ấy hả?” Tôi chợt ngộ ra.

    “Thông minh” Cậu chàng hào phóng tặng cái búng tay như tán thưởng: “Thật ra còn nhiều cái nữa cơ.”

    Người ấy giống như ánh mặt trời chói chang, là kiểu người lúc nào cũng dư thừa năng lượng, nói năng luôn mồm nhưng lời nói ra thì toàn bông đùa ngả ngớn, này cũng may vì tôi đỡ phải lo nghĩ không có chuyện để nói. Cậu lảm nhảm với tôi rất nhiều chuyện cũ chẳng hạn như là người bật cao nhất trong đội bóng rổ, còn tôi thì chỉ lẳng lặng suy nghĩ về cách chúa đo lường để tạo ra một người đàn ông kỳ lạ như vậy.

    Người này chắc được đẻ ra từ ngọn núi nào đó.

    Buổi gặp mặt hôm 21/10 diễn ra khá mỹ mãn, khi về nhà tôi mới nhớ ra có chuyện chưa hỏi, vì vậy tôi vội vàng bật máy rồi gửi cho người ấy một tin nhắn, nhưng tôi lại không đợi hồi âm.

    Sau đó, chuyện này cũng bị tôi bỏ ra sau đầu.

    Qua mấy ngày, trường học bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi khảo sát chất lượng lớp 12, chúng tôi được nghỉ ba ngày. Tan học, tôi kéo bạn cùng bàn tới tìm cô chủ nhiệm để lấy danh sách thi, hai đứa cùng dán.

    Hai người cùng làm nhanh hơn rất nhiều. Khi dán tới bàn của chúng tôi, tôi rất tự nhiên nhận lấy phiếu dự thi mà cô ấy đưa cho, nhưng đến khi nhìn thấy họ tên in trên đó tôi không khỏi sững sờ trong giây lát.

    Lớp 12: Trầm Nghiêm.

    Tôi hít một hơi thật sâu, niết mạnh mảnh giấy hình chữ nhật để bình ổn lại cảm xúc. Không hiểu tại sao, tôi luôn vô thức để ý tới anh ấy, tâm tư thiếu nữ giống như hoa nở trong biển. Gió ngoài cửa sổ từ hành lang lùa vào, tôi bị cơn mát mẻ đánh thức. Dán xong phiếu dự thi, tôi cùng cô bạn cùng bàn đi xuống lầu, lúc đi ngang qua sân bóng rổ, thấy một đám người đứng chen chúc náo nhiệt, cô ấy phấn khích kéo tôi đi xem.

    Trên sân đấu, người ấy dẫn bóng rổ, phô trương thu hút sự tấn công của đối thủ.

    Một vòng xung quanh toàn các nữ sinh đua nhau hò hét, lạc giữa đám đông, tâm hồn tôi như lang thang đi đâu mất, thậm chí tôi còn không biết từ lúc nào ánh mắt của người ấy đã nhìn về phía mình. Trong lúc thẫn thờ, tôi chỉ nghe thấy bên tai đột nhiên vang lên một tràng tiếng hét, đến lúc định thần lại, người ấy đã ghi vào rổ được ba bàn.

    Trận đấu kết thúc, người ấy cởi áo phông lau mặt thong thả đi về phía tôi.

    “Cùng ăn một bữa cơm nhé?” Giọng điệu rất chi là tự nhiên.

    Tôi đút hai tay vào trong túi, ngước lên nhìn người ấy: “Cậu muốn ăn gì?”

    Người ấy mỉm cười nắm lấy cánh tay tôi dưới hàng trăm con mắt của mấy cô nàng phía sau kéo tôi đi, trời ơi lúc ấy tôi chỉ muốn chui vào hầm lỗ nào cho xong nợ.

    “Này cậu cố ý phải không?” Trên đường đi tôi hỏi.

    Người ấy dửng dưng nói: “Hết cách rồi, người theo đuổi anh đây nhiều lắm.”

    “Cậu dám dùng tôi làm lá chắn hửm?”

    Người ấy nở nụ cười nịnh nọt: “Hôm nay muốn ăn gì cũng được, anh đây mời.”

    Đương nhiên tôi không thể phụ lòng tốt của bạn yêu quý được, bữa cơm đó tốn không ít tiền.

    Bởi vì bài tập về nhà dày đặc nên thời gian trò chuyện trực tuyến của chúng tôi cũng giảm đí đáng kể, nhưng trải qua những tháng ngày tiếp xúc ngoài đời, chúng tôi cũng sắp biến thành hai người bạn già đến nơi rồi.

    Cái tên Lý Bồi Lâm luôn được nhắc tên trong danh sách vi phạm của trường.

    Rất nhiều lần tôi khuyên can người ấy thay đổi, nhưng dường như cái tính lêu lổng này đã bám sâu vào gốc rễ. Mấy lần tôi theo tới tận KTV, không những không ngăn được mà còn bị người đó kéo ngược vào trong.

    Trong sảnh K, người ấy độc chiếm micro, hát bài bỏ trốn của Trịnh Quân hệt như một kẻ điên.

    Người ấy mời một đống hồ bằng cẩu hữu đến, đám người đó cứ luôn mồm trêu tôi là bạn gái của Lý Bồi Lâm tới hát một bài. Tôi tức giận lườm người ấy một cái toan quay người bỏ đi, lúc này người ấy lại dùng điệu bộ giở khóc dở cười tới dỗ dành tôi.

    Thực sự khi đó tôi quá ngây thơ mà.

    Bạn tôi nói với tôi rằng người ấy có thể thích tôi, nhưng tôi lại chẳng tin chút nào, bởi đối với người ấy hâm mộ cùng sùng bái là hai thứ chẳng bao giờ thiếu.

    Tôi vẫn giữ thói quen tới hiệu sách vào cuối tuần, chẳng hiểu sao người ấy luôn lượn lờ trước mặt tôi cùng quyển “Ba từ hai nhịp” mãi chẳng nhìn thấy hồi kết, còn nói muốn theo đuổi con đường học vấn, đương nhiên lúc đó tôi vô cùng khinh bỉ cười trừ cho qua rồi.

    Kỳ thi trung học phổ thông vừa mới trôi qua thì kỳ thi giữa kỳ toàn quốc của chúng tôi cũng tới.

    Để tiết kiệm thời gian cho tiết tự học muộn chúng tôi ăn cơm luôn ở căn tin trường chứ không trở về nhà, sau đó lại vội vàng chạy tới chỗ đọc sách, nếu lỡ chẳng may hôm ấy chúng tôi tới muộn đảm bảo chỗ đó sẽ có người chiếm mất lại phải tốn thời gian tìm chỗ khác, vô cùng phiền phức.

    Chỗ cây hòe cổ thụ phía sau trường là nơi chúng tôi ghé tới đọc sách.

    Chiều hôm đó, đối diện với mặt trời lặn, tôi đang ngâm giở tới đoạn “địa thế đông nam thuận lợi, đô thị Ba Ngô, tiền Đường phát triển thịnh vượng từ cổ đại.”, tự nhiện nhớ không ra câu thơ tiếp theo nên đành lật sách ra xem. Một chàng trai đi về phía trước, đứng ở nơi đầy nắng để gọi điện thoại.

    Tôi chăm chú nhìn sườn mặt của Trầm Nghiêm không rời mắt.

    Ở khoảng cách tôi căn bản cũng không thể nghe được anh đang nói gì, chỉ nhìn thấy rang chiều nhuộm vàng chiếc áo nỉ đen của anh. Một tay anh cầm điện thoại, tay còn lại đút ở túi quần, trên mặt thấp thoáng ý cười.

    “Thích anh ấy à?” Không biết từ khi nào người ấy đã thình lình xuất hiện ở sau lưng tôi.

    Tôi giật mình, tới lúc quay lại thì Trầm Nghiêm đã không còn ở chỗ đó nữa.

    04

    Dòng người trước cửa điện Tây Vương Mẫu ngày một thưa thớt dần.

    Trò chuyện được một lúc, người ấy móc ra từ trong túi một điếu thuốc, ngậm vào miệng rồi lấy bật lửa ra châm. Người ấy cắn điếu thuốc, hơi nheo mắt nhìn tôi, còn tôi lại cúi gằm mặt nghiên cứu trận bát quái ở dưới chân.

    “Cậu biết xem bói à?”

    Thanh âm mơ hồ vang lên: “Cậu muốn xem gì?”

    Tôi nhìn làn khói lượn lờ trong không trung, lại nhớ tới một buổi chiều của năm 2004, chàng thiếu niên nhìn tôi chằm chặp như thể mới vừa phát hiện ra một lục địa mới, sau đó lại nở một nụ cười như hiểu rõ hết thảy.

    “Cậu mà cũng đòi theo đuổi người ta á?” Chàng thiếu niên chê cười nói: “Để tôi dạy cậu nhé.”
     
    Cất Cánh
    Chương 4


    05

    Người ấy quả thật nói được làm được.

    Một hôm cuối tuần sau kỳ thi giữa kỳ, cậu rủ tôi đi leo núi ngắm mặt trời mọc. Khi tôi đến đó, trùng hợp thay Trầm Nghiêm cũng đến. Chàng trai đeo ba lô màu đen trên vai, mặc áo thun quần cộc đang đứng ở bậc thang phía sau.

    Người ấy ở đằng xa vẫy tay với tôi.

    Tôi thong dong bước tới, Trầm Nghiêm nhàn nhạt nhìn tôi rồi gật đầu coi như chào hỏi. Người ấy chạy tới ôm vai bá cổ anh giới thiệu: “Bạn yêu quý, nhờ có tên này mà tôi mới tìm được cái cốc khác cho cậu đấy.” Sau đó nháy mắt liên hồi với tôi.

    Một tốp các bà lão đi theo phía sau. Bên vệ đường la liệt các hàng quán cùng tiếng rao nghe muốn khản cả cổ họng, chúng tôi bắt đầu leo núi.

    Trên đường đi miệng người kia tuôn ra cả rổ lời không đúng đắn, nói rằng một ngày nào đó sẽ lang thang thật xa khắp các phố lớn hẻm nhỏ, rồi lại đi vòng quay thế gian cùng với cô này nàng nọ.

    Lúc này tự nhiên Trầm Nghiêm quay lại nhìn.

    Sau gần một giờ đi bộ không ngừng nghỉ, tôi bắt đầu có dấu hiệu đuối dần. Người kia trông còn thảm hơn cả tôi, điều này khiến tôi khó mà nghĩ nổi, cái người vừa nãy đòi đi vòng quanh thế giới bây giờ chỉ vì mười cây số mà đã nửa sống nửa chết thế này rồi.

    “Em còn đi được tiếp không?” Trầm Nghiêm có lễ hỏi.

    Nhưng vị Phật gi kia lại chộp ngồi ngay xuống tảng đá ven đường thở hồng hộc, õng ẹo chẳng muốn động đậy. Ánh sáng mặt trời chiếu xuống từng tia nóng bỏng và dường như tôi còn thấy cả những giọt mồ hôi lấp ló sau rặng tóc anh.

    “Dù sao em cũng không leo nữa.” Người ấy nói không ra hơi.

    Sau khi ổn định lại tinh thần tôi mới chợt ngộ ra, tôi ngước mắt nhìn Trầm Nghiêm, anh đang kiên nhẫn chờ câu trả lời của tôi. Tôi mím đôi môi khô khốc, kéo khóe miệng gật đầu, lúc quay đầu lại đã thấy người ấy nháy mắt liên tục với tôi.

    Lúc này chúng tôi mới leo được có lưng chừng núi.

    Tốc độ của Trầm Nghiêm nhanh hơn tôi rất nhiều, có điều thỉnh thoảng anh sẽ dừng lại chờ tôi bắt kịp khoảng cách với anh rồi mới trầm mặc đi tiếp.

    Đến khúc giao với đồi sau, chúng tôi quyết định dừng chân.

    Mấy du khách khác đi qua cũng dừng lại nghỉ ngơi. Vài người còn nhàn tản đọc biển báo ở ven đường “Phía trước khó đi, người già yếu, bệnh tật xin rẽ sang ngã tư bên phải.”

    “Chúng ta đi đâu đây?” Một tên du khách ăn mặc lập dị í ới hỏi mấy người còn lại.

    Đám người này chắc vẫn chưa quyết định sẽ đi đâu, một tên trong số đó đưa đôi mắt hợm hĩnh liếc qua chỗ chúng tôi.

    “Cô em định đi đâu thế?” Giọng điệu ngả ngớn thấy rõ.

    Tôi thoáng ngó qua Trầm Nghiêm, đáp lại: “Bên trái.”

    Sau khi nói lời này tôi cảm giác anh đang nhìn tôi chằm chặp, vì vậy tôi đành lướt qua một lượt đám tếu táo kia, nói thêm một câu: “Bọn tôi cũng đâu phải già yếu, khiếm khuyết gì đâu.”

    Mấy người kia “….”

    “Đi thôi nào.” Trầm Nghiêm bỗng nhiên nói với tôi.

    Gió núi thổi tới làm lòng tôi khoan khoái, cây cối ven đường cũng đang vui vẻ đong đưa.

    Tôi bước từng bước nhỏ theo sau anh, giống như muốn trộm ngắm nụ cười của anh ấy một chút.

    Đến lúc leo lên đỉnh núi đã là giữa trưa. Tôi đứng trên mép đá, tận hưởng gió trời nhè nhẹ như thể tiếng cười nói réo rắt bên tai. Tôi nghiêng đầu nhìn người đang đứng ở bên cạnh, chàng trai đơn độc hiên ngang hệt như một vương giả đang ngắm nhìn thiên hạ, dự muốn dạo chơi một phen.

    Không lâu sau chúng tôi xuống núi.

    Người kia vẫn ngồi yên ở trên tảng đá, mồm nhai ngồm ngoằng nửa cái bánh mì còn lại, trông chả khác gì một tên ăn mày. Vừa tu chai nước vừa hỏi chúng tôi về cảnh vật trên đó trông như thế nào, tôi đang định trêu chọc chàng ta một phen thì Trầm Nghiêm đã lên tiếng trước.

    “Muốn biết thì tự lên mà xem.” Chàng trai vùng vằng bỏ đi, để lại tôi cùng người kia hốt hoảng nhìn nhau. Trên đường về, người ấy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng tôi, còn bảo dạy tôi bao nhiêu lời mềm mỏng cũng vô dụng, tôi thật sự xấu hổ không làm được.

    Sau lần gặp đó, gần ba tuần tôi không thấy Trầm Nghiêm.

    Cái người kia rảnh rỗi toàn kiếm cớ trốn học ra ngoài chơi, hiếm hoi hôm nay mới ở trường. Sau tiết ba buổi chiều, người ấy chặn tôi ở cửa lớp, mồm liên tục than đói đòi tôi bao ăn.

    Chúng tôi lôi nhau xuống căn tin trường

    Người ấy gọi một dĩa mì xao ăn ngấu nghiến, tôi nom chán không chịu được đành đứng dậy mua cho người kia chai nước. Đến lúc quay lại tôi thấy Trầm Nghiêm đang ngồi chỗ của mình, chàng trai thấy tôi cũng hơi ngỡ ngàng.

    “Thư Viễn, mau lại đây ngồi.” Là giọng của người ấy.

    Tôi bước tới ngồi xuống chỗ bên cạnh Trầm Nghiêm, người ấy bắt đầu nói chuyện trên trời dưới biển, còn xàm xí thề thốt sẽ trở thành một lữ khách dạo chơi tiên cảnh. Tôi vừa hâm mộ sự cởi mở của người ấy cũng vừa lo lắng cho tương lai sau này của cậu.

    “Mấy ngày nữa kết thúc học kỳ rồi?” Người ấy chĩa tay về phía Trầm Nghiêm: “Có vấn đề gì không hiểu cứ hỏi ảnh, không phải sợ ảnh hưởng gì đâu, tên này kiểu gì chả chắc suất vào Thanh Hoa.”

    Trầm Nghiêm đẩy nước tới trước mặt người ấy: “Đừng có sặc đấy nhá.”

    Tôi kìm nén sự sung sướng đang trào dâng trong lòng, khóe miệng bất giác mỉm cười.

    Người kia lề mề hai mươi phút mới xử xong bữa cơm, Trầm Nghiêm không đói, tôi ngồi húp cháo chung với cậu ấy. Sau bữa chiều, tên kia lại lẩn ra cửa sau biến mất tăm, tôi cùng Trầm Nghiêm thả bộ trở lại khu dạy học. Cung đường tới đó rợp bóng lá vàng rơi, loa trường chẳng hiểu từ lúc nào đã phát tới bài “Right here waiting.”

    Nửa tiếng trước.

    “Tới đây ăn cơm.” Người ấy nói trong điện thoại, “Em đang ở căn tin.”

    “Biết rồi.” Trầm Nghiêm trả lời.

    ○6

    Mùa đông năm đó vô cùng lạnh, tuyết rơi rất sớm.

    Khi cái giá rét đầu mùa thuận lợi tiến vào, tôi kiềm lòng không được chạy ra ngoài hóng mát.

    Khoảng sân chơi nhỏ lộng gió làm tôi chợt nghĩ tới dãy An-pơ sừng sững, tôi vừa đi vừa cúi gằm mặt xoa hai tay vào nhau cho ấm. Nhất thời không để ý phía trước có biển báo đường bằng đá nhà trường mới làm để ra hiệu nên đột ngột hững chân va phải đó.

    Cơn đau thình lình kéo tới làm tôi đau điếng không thành tiếng.

    Tôi nửa nâng chân lên, xoay người nhảy lò cò tại chỗ, nước mắt giàn giụa vì đầu gối đau. Cô bạn cùng bàn của tôi vội vã chạy tới giúp, tôi bám chặt lấy tay cô ấy lựng khựng bước đi, hai hàng nước mắt vẫn chảy dài trên má.

    Ngày đó tôi không biết, Trầm Nghiêm cũng có mặt ở đó, đứng cách chỗ tôi không xa.

    Bụi bay mù mịt khắp nơi, trong mắt chàng trai chỉ chứa mỗi dáng dấp khập khiễng của cô gái, nước mắt nước mũi tèm nhem. Trên cổ cô gái choàng chiếc khăn len đỏ tươi, đôi mắt đẹp ướt át giấu dưới tóc mái, đang òa lên khóc như một đứa trẻ.

    Mãi đến sau này, Trầm Nghiêm có kể với tôi rằng lần đó anh thật sự rất muốn chạy tới an ủi tôi.

    Nhưng tôi biết thừa con người anh ấy,với cái tính tình kia còn lâu anh mới làm vậy. Nếu không nhờ Lý Bồi Lâm mấy lần xây cầu bắc sang sông, e rằng tôi và Trầm Nghiêm cũng không có ngày này.

    Nhờ có tai nạn ngày ấy, mỗi lần nhìn thấy cái biển đá đó tôi đều cố tình đi vòng qua đường khác.

    Sau khi kì luyện mùa đông ác quỷ kết thúc, chúng tôi mong chờ năm mới đến từng ngày. Thuở ấy Tết náo nhiệt hơn bây giờ nhiều, lũ trẻ con trong ngõ tụ tập lại đốt pháo, chơi mạt chượt mỗi ngày để lấy bao lì xì. Mùng hai Tết, bố dẫn tôi đi chúc tết họ hàng, tôi phải chịu đựng ngồi cùng một đám không nghề không học vấn, chỉ biết ăn chơi đua đòi tận một ngày trời.

    Người ấy gọi điện rủ tôi đi chơi.

    Tôi vác theo cặp sách trên lưng, ngờ vực bắt xe buýt đến thư viện thành phố, rồi lên thẳng tầng bốn để tìm.

    Trong đám đông tôi cố nhìn xung quanh nhưng lại chẳng thấy ai. Lúc đó tôi còn nghi ngờ cậu cố tình trêu mình, vừa định chửi vào điện thoại thì bỗng ánh mặt trời từ ngoài ô cửa chiếu vào.

    Lộ ra dáng người ở hàng ghế cuối cùng kiên định vững chãi.

    Đôi mắt của chàng trai dán chặt vào tập đề vật lý.

    Mặt trời từ từ di chuyển tới trước mặt tôi, chỉ thấy ánh mắt kia thôi đã khiến tay chân tôi rã rời. Người đối diện vẫn giữ nguyên tư thế, còn vô cùng nghiêm túc. Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo, khi tôi quay lại Trầm Nghiêm đã biến mất.

    Tôi ngơ ngác nhìn vào khoảng trống, trong lòng lé lên tia hoảng sợ.

    “Em chưa định đi à?” Giọng anh nhẹ nhàng vang lên sau lưng.

    Tôi giật mình quay đầu lại nhìn.

    Trầm Nghiêm mỉm cười lịch lãm, dịu dàng hệt như quý ông Darcy dưới ngòi bút của Austen. Ngay cả những lần gặp gỡ tình cờ ở trường do tôi cố tình sắp xếp hay những lần hò hẹn do người ấy bày ra, anh ấy cũng chỉ nói với tôi vài câu đơn giản chứ chưa từng thấy anh cười như vậy. Nhận được sự khích lệ của cậu tôi đem theo đề thi thử chạy tới hỏi anh, anh ấy rất chịu khó giải thích cho tôi từng chỗ tôi thắc mắc, và rồi tôi cũng hiểu tại sao vì Tam Mao, Jose sẵn sàng buông bỏ tất cả để theo bà tới Tây Sahara.

    Mặt trời khuất sau thư viện ngả dần về phía chân trời.

    Tôi cùng anh ấy bắt xe về nhà, chuyến xe mang số hiệu 502 có tới 18 điểm dừng xe dọc đường. Suốt chặng đường không có gì để nói với nhau, chính anh là người mở lời trước. Ngoài cửa tuyết không biết đã rơi từ lúc nào, làm tôi cứ ngỡ mình đã sống được một thiên niên kỷ.

    ”Lý Bồi Lâm kể rằng anh muốn thi vào Thanh Hoa?” Tôi hỏi.

    “Còn em thì sao? Năm sau cũng thi đại học rồi.” Anh hỏi lại tôi chứ không trả lời. “Em muốn thi vào trường nào?”

    Nghe thấy câu hỏi của anh ấy tôi lập tức lắc đầu nguầy nguậy, nghĩ tới lúc anh đã chạm tới cánh cổng đại học mình mong ước, còn tôi chỉ biết múa bút thành văn trong vô số những đêm đen dài vô vọng, tôi lại chần chờ không chắc chắn sẽ đỗ vào ngôi trường anh theo học.

    Tuyết trên cửa kính vừa rơi xuống đã vội tan đi.

    “Vẫn còn nhiều thời gian.” Anh nói “Nếu em chịu khó thì đó cũng không thành vấn đề lớn.”

    Khi đó tôi hoàn toàn bị lời khích lệ kiêu ngạo của Trầm Nghiêm tiêm nhiễm, ngày nào cũng lao đầu vào học hành, suýt chút nữa đã quên mất sự tồn tại của người ấy, chỉ có sự quấy rầy của người ấy trên diễn đàn mới nhắc nhở tôi về sự tồn tại của cậu.

    Sau khi nói chuyện với người ấy, tôi tức tốc kéo cậu đến một cửa hàng đồ lưu niệm để chọn quà. Tôi chỉ cái này thì cậu bảo xấu hoắc, chỉ vào kia thì cậu bảo quá tục tằng thô thiển. Lúc đó tôi giận lắm nhưng vẫn cần một người giúp đỡ, đành phải co cổ lại nhịn.

    “Chỉ có lúc này là ngoan thôi.” Người ấy được sủng sinh kiêu.

    Tôi tặng cho cậu ta một ánh mắt khinh bỉ, thề là lúc đó tôi chỉ muốn ném cậu ta xuống sông Hoàng Phổ thôi.

    Tới ngày đó, tôi vô tình nhìn thấy anh đang đứng cùng với một nữ sinh.

    Cô gái đó trông rất quen mắt, hình như là ủy viên ban học sinh và cũng là bạn ngồi cùng bàn với Trầm Nghiêm. Chị ấy xinh đẹp, hào phóng khiến lòng tôi bỗng cảm thấy tự ti hẳn đi, hối hận khi nghe mấy lời khuyên của người ấy rồi tự rước nhục vào mình, tôi của lúc đó chỉ muốn trùm chăn chìm vào bóng tối.

    Tôi chạy tới gốc cây hòe cổ thụ đằng sau trường.

    Những vì sao đêm đó rất sáng, tôi chẳng màng tới hình tượng, thẫn thờ ngồi dưới mặt đất. Lúc đó tôi cũng không để ý có người đang đi về phía mình, tận tới khi tôi nhìn thấy đôi giày Nike của Trầm Nghiêm. Trong lòng tôi mới nổ to một tiếng, hô hấp trở nên cứng ngắc.

    “Cho anh à?” Anh rất tự nhiền cầm cái hộp lên ngắm nghía.

    Vào giờ phút đấy, mọi mánh khóe tên kia dạy tôi cũng đều bị tôi quên sạch, tôi ngờ nghệch gật đầu.

    “Tại sao lại tặng anh con dấu?” Trầm Nghiêm thở dài “Lý Bồi Lâm kể cho em hử?”

    Hai câu hỏi liên tiếp ập tới khiến đầu óc tôi choáng ngợp, giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu.

    “Không phải.” Tôi chậm rãi cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nhỏ “Tự em biết.”

    “Nói dối có được tính không?”

    Giọng anh ấy lại chẳng vui sướng như người nhận được quà.

    Tôi bị câu nói kia k1ch thích, đến khi mũi cảm thấy chua xót, nước mắt bắt đầu tuôn rơi không ngừng. Nhưng tôi chờ mãi vẫn chẳng thấy một câu nói lạnh nhạt nào vang lên, ngay khi tôi sắp tuyệt vọng đến nơi rồi, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trán tôi.

    Lý Bồi lâm, thật sự lúc đó tôi rất muốn tôn sùng cậu như một vị thần.

    - ---------

    Người ấy lẳng lặng đứng hút thuốc ở cổng trường, dáng vẻ có chút cô quạnh.

    Mưa như trút xuống làm ướt hệt vạt áo cậu nên tôi mang ô tới che. Người ấy đang mặc chiếc áo khoác màu xanh lam, vẻ mặt chán nản đá vào tấm bạt rách, người ấy cắn điếu thuốc rồi nhét một gói gì đó vào tay tôi.

    “Gì vậy?” Tôi hỏi

    Người ấy nhún vai: “Trầm Nghiêm đưa cho cậu.”

    Tôi vui sướng ôm thứ đồ đó vào trong lòng, như không để ý tới sự cô đơn trên gương mặt người ấy. Ở ngã tư đường, một chiếc xe taxi chậm rãi chạy tới, dừng ở bên tay cậu, người ấy nói vội tới quán nét chơi Warcraft.

    Nước mưa thấm ướt giấy gói nên tôi mở ra xem.

    Hình ảnh tôi chặn chàng trai ở trước cửa hiếu sách “Có tri thức hiểu lễ nghĩa” năm nào chợt ùa về, điều đó không khỏi khiến tôi cảm thấy hoài niệm đến bật cười.

    Tôi ngước nhìn chiếc xe taxi đã lẫn vào biển người, những ngày người ấy giúp tôi bày mưu tính kể tưởng chừng mới vừa hôm qua.

    Lý Bồi Lâm, nguyện cho tương lại cậu tươi sáng.
     
    Cất Cánh
    Chương 5: Hoàn


    07

    Năm lớp 12 trôi qua vô cùng nhàm chán, ngày kết thúc tới gần chợt khiến lòng tôi sinh ra chút luyến tiếc.

    Năm đó tôi chỉ gặp người ấy có vài lần. Mỗi khi hội họp cậu sẽ hào hứng kể rất nhiều thứ, còn nói cuộc sống như một cuộc hành trình. Tôi còn nhớ người ấy nói rằng muốn dành cả tuổi xuân để theo đuổi một cô nàng nào đó, còn kể về giấc mơ biến thành một con ngựa.

    Cuộc sống vẫn luôn đầy rẫy những thay đổi, phước lành và bất hạnh.

    Trong suốt mười mấy năm đèn sách, hầu hết những người có hoài bão mà tôi biết đều cống hiến hết mình cho nghệ thuật nhưng cuộc đời lại chẳng mấy có hậu. Cố Thành t r e o c ổ t ự v ẫ n, Hải Tử nằm trên đường ray. Từ Chí Ma bị t a i n ạ n máy bay, Trương Ái Linh cô độc từ khi sinh ra cho tới tận lúc nhắm mắt xuôi tay.

    Nghĩ vậy tôi càng lo lắng cho người ấy.

    Sau kì thi tuyển sinh đại học năm 2006, Trầm Nghiêm đặt vé máy bay từ trước để đưa tôi đi xả stress. Tôi đắm chìm trong vòng tay anh mà quên đi hết thảy, tự nhiên đến nửa đêm tôi mới nhớ ra người ấy.

    Tôi mơ thấy có điều gì đó đã xảy ra với cậu.

    Ngày hôm sau liên lạc không được, tôi liền gọi điện báo Trầm Nghiêm, hỏi bạn bè khắp nơi trên diễn đàn, tất cả bọn họ đều trả lời không biết. Tôi mò vào blog của người ấy, vô tình nhìn thấy dòng thay đổi của cậu mấy ngày trước.

    “Cha mẹ ở đây, không đi xa được, tự khắc sẽ có hướng.” Trầm Nghiêm xoa dịu tôi, anh bảo khi hai người vẫn còn là hàng xóm, người ấy giống như con ngựa hoang mất cương, thường xuyên lang bạt khắp nơi không rõ tung tích. Khi đó tôi mới biết cậu mất cha từ nhỏ, là người có bị đánh cũng không sờn.

    Tôi không thể nói liệu đó là ngưỡng mộ hay cảm thấy tiếc cho người ấy.

    Kể từ đó, tôi biết được rất ít tin tức về cậu, thỉnh thoảng chỉ thấy vài động tĩnh trên blog cũ. Nghe nói cậu không học đại học, mà đi khắp nơi giúp người khác viết chuyên mục, bút danh vẫn là ID đó.

    Thời gian thấm thoát trôi qua.

    Tôi tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục học lên cao, Trầm Nghiêm cũng tới làm cho một công ty nước ngoài, anh từ một nhân viên quèn lên tới vị trí giám đốc của bộ phận kế hoạch.

    Rất nhiều đêm anh làm việc có tôi ngồi bên cạnh đọc sách cùng.

    Tôi xin được nghiêng mình cúi đầu, mặc đời cứ trôi theo dòng nước dài

    - -----------

    08

    Người ấy cuối cùng cũng hút xong điếu thuốc.

    Vài người đi qua đứng lại chiêm ngưỡng tác phẩm dưới chân chúng tôi, rồi lại đoán mò xem nghề nghiệp của người ấy. Tôi đứng dậy dịch sang một bên. Người đàn ông của mười năm sau vẫn kiêu ngạo tùy ý y như hồi đó.

    “Có thể xem tài vận không?” Một người qua đường chợt hỏi.

    “Thấy ấn đường của anh tỏa sáng, mấy ngày nữa ắt sẽ có lộc.” Người ấy nhướng mày nói: “Hôm nay anh đây vui, quẻ này không cần tiền.”

    Tôi nhìn người nọ cười toe toét, chờ anh ta đi xa mới dám hỏi người ấy có thật hay không. Người ấy nhìn tôi một lát, sau đó liền cười rộ lên.

    “Phật dặn không được nói.”

    Tôi “…”

    Mặt trời đang dần lặn, miếu Tây Vương Mẫu sắp đóng cửa. Tôi thấy mọi người xung quanh bắt đầu thu dọn quầy hàng, chào hỏi mấy câu như chuẩn bị dời đi. Người ấy rút một điếu thuốc khác, chăm chú nhìn tôi.

    “Muốn xem bói không?” Người ấy hỏi.

    Tôi nhìn ánh mắt của người ấy mà không nói lên lời, ngày hôm qua bị nhóm trưởng chì chiết, về nhà thì chiến tranh lạnh, đủ các thứ chuyện không vui trút hết ra ngoài. Nhưng sau đó tôi nhận ra rằng thế giới là như vậy.

    Mười năm trước, tôi đã từng hỏi người ấy tại sao lại muốn gặp mặt.

    Người ấy vẫn chưa trả lời mà tôi thì cũng dần quên mất chuyện đó. Có lẽ trong dòng kí ức tuổi thơ dài dằng dẵng ấy, chúng tôi đang dần xa nhau. Bởi lẽ mỗi người chúng ta đều có ước mơ và mục tiêu riêng cần theo đuổi, bạn khao khát tự do còn tôi muốn sự ổn định.

    Chúng tôi từ hai vòng tròn nối liền nhau trở thành những đường tròn đồng tâm không có giao điểm.

    “Không cần.” Tôi trả lời “Tôi vẫn ổn.”

    09

    Sau khi chia tay, đang thong thả bước về phía trước, tôi tự dưng ngoảnh mặt lại nhìn về phía ngã tư.

    Người ấy khom lưng thu dọn đồ đạc, cho tất cả chúng vào trong cái túi lớn màu đen, sau đó đứng dạy phủi đi lớp bụi bám trên túi ném phốc lên vai rồi sải bước đi về hướng ngược lại.

    Ánh dương dõi theo bóng lưng người ấy.

    Khi còn trẻ, chúng tôi bên nhau vui vẻ, cùng chung lý tưởng.

    Cùng đi trên con đường xa xôi phía trước, không thể thiếu đôi ba người bạn cũ, hàn huyên thâu đêm, vài chén rượu xưa.

    Sau này trưởng thành, mọi cảm xúc đều phải che dấu, dù cho khóc đến mếu máo cũng phải cười.

    Lúc này, điện thoại trong túi tôi hơi rung.

    "Mấy giờ em về thế?" Trầm Nghiêm hỏi: "Anh làm món sườn xào chua ngọt mà em thích nhất đây này.” Tôi hít sâu một hơi, cười bảo: "Em đang trên đường về." Ánh nắng ráng chiều lóe lên từ phía chân trời, tôi che mắt nhìn lên, hiếm hoi Bắc Kinh mới có một đợt nắng như vậy.

    Phương xa có tiếng động cơ ầm ầm hòa cùng tiếng gió thổi qua tai, tôi cong miệng chạy thật nhanh về nhà.

    Hình như máy bay cất cánh rồi.

    _HẾT_
     
    Back
    Top Bottom