Sau khi ăn cơm và dọn dẹp mọi thứ, hai anh em Shin Taejin và Yeon Seo cùng nhau ra phòng khách .
Họ bật tivi lên và ngồi xuống xem.
Được một lúc thì Shin Taejin khẽ cất tiếng .
" Yeon Seo à em nghĩ sao nếu như trong căn nhà có thêm 1 thành viên mới?."
Anh nhìn Yeon Seo ánh mắt có một chút thăm dò.
" Ý anh là sao ?
" cô ngơ ngác hỏi lại
" Thật ra là anh tính, anh sẽ để Ryu jihak ở cùng anh em chung ta trong thời gian sắp tới."
Anh nói với giọng điệu rất nghiêm túc
" Từ từ đã!
"
" Nhưng mà Ryu jihak là ai vậy anh?
Cậu ta là người như thế nào?Tại sao anh lại có ý định như thế?...?
" Yeon Seo hỏi dồn dập, đôi mắt mở to đầy bất ngờ và khó hiểu.
Shin Taejin thấy vậy liền ních lại gần, nhẹ nhàng chấn an em gái mình để cô bé bình tĩnh lại.
Sau một hồi trò chuyện và bàn bạc, Yeon Seo cuối cùng cũng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Ryu jihak là một đứa trẻ được phu nhân tìm thấy trong lúc cậu đang giết 1 con heo rừng khi cậu mới 12 tuổi khi đang cố gắng sinh tồn 1 mình trong thời tiết mùa đông lạnh giá.
Cậu là một người có điềm năng thiên phú và đầy chuyển vọng trong tương lai nên đã được đưa về chăm sóc và huấn luyện đặc biệt.
Tuy nhiên, cậu là người có tính cách khá kì lạ.
" Vì thế mà anh quyết định cầu xin phụ nhân để anh có thể chăm sóc, dạy dỗ cậu ta sao " cô nhìn anh với vẻ mặt khó tin.
" Đúng thế" Shin Taejin gật đầu khẳng định,ánh mắt không thề dao động.
" Vậy em nghĩ sao " Shin Taejin nói xong liền nhẹ nhàng quay sang nhìn em gái, chờ đợi câu trả lời.
Cô im lặng, đôi mắt lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà.
Sau khi đắn đo suy nghĩ một lúc, trong đầu Yeon Seo hiện lên đủ thứ viễn cảnh.
Cô lo lắng về việc cuộc sống riêng tư của mình sẽ bị ảnh hưởng, về một người lạ sẽ xuất hiện trong ngôi nhà .
Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc và có phần cầu khẩn của anh trai, cùng với câu chuyện về một đứa trẻ mồ côi phải tự sinh tồn từ nhỏ, trái tim cô cũng mềm lại.
Cuối cùng, cô thở dài và đưa ra quyết định.
"Em thấy cũng được."
Yeon Seo nói, với nụ cười ở trên môi.
"Dù sao thì nhà đông người thì cũng sẽ vui hơn.
Nhưng anh phải hứa là cậu ấy sẽ không gây rắc rối gì đâu đấy nhé!"
Shin Taejin mỉm cười trấn an: "Em cứ yên tâm.
Anh sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa."
Nói chuyện xong, thì cũng đã trễ anh liền bảo cô đi ngủ vì ngày mai cô còn phải đi học.
Và họ liền kết thúc câu chuyện và ai thì về phòng người đó.
____________________
Sáng hôm sau, Yeon Seo thức dậy sớm để chuẩn bị đến trường.
Vì đặc thù công việc của Shin Taejin đòi hỏi anh phải rời nhà từ rất sớm, nhưng anh vẫn đã đặc biệt dành thời gian để chở cô đi học bằng chiếc mô tô phân khối lớn màu đen bóng loáng, chiếc xe mà Yeon Seo luôn ao ước.
Sau một lúc chạy xe, cuối cùng hai anh em cũng đến được cổng trường.
Anh nhanh chóng dừng xe, rồi xuống trước để đỡ cô bé xuống vì chiếc xe này khá cao so với cô.
Hôm nay, anh trai đưa cho cô bé 2.000 won tiền tiêu vặt.
Đây là một khoản kha khá đối với một học sinh cấp 2 như cô.
Dù vậy, cô định sẽ để dành phần còn lại bỏ vào sổ tiết kiệm, chuẩn bị cho tương lai.
Tuy nhiên, anh trai cô không hoàn toàn đồng ý với việc cô đang làm vì anh sợ cô sẽ quá chú trọng trong việc tiết kiệm, mà bỏ bê việc ăn uống, chăm sóc bản thân.
Anh vẫn thường dặn dò: 'Tiền anh cho em, cứ dùng thoải mái đi.
Mấy việc khác cứ để anh lo.
Nếu số tiền đó không đủ, anh sẽ đưa thêm cho em.
"
" Anh trai đúng là người tuyệt vời nhất trên đời " cô thầm nghĩ.
Thường ngày, cô bé luôn đến trường sớm hơn các bạn.
Vì vậy, khi bước vào cổng, sân trường chỉ lác đác vài bóng người.
Đa số là các anh chị khóa trên đang ôn luyện cho kỳ thi chuyển cấp 3 sắp tới.
Không khí trường học buổi sớm luôn đặc biệt yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc và đôi khi là tiếng lật sách của các anh chị
Vì thường ngày là người đến sớm nhất cho nên cô là người thứ 3 có chìa khóa lớp, còn hai người còn lại là lớp trưởng và bác bảo vệ.
// Cạch //
Sau khi mở được cửa, cô nhanh chóng tiến về phía bàn của mình ở cuối dãy thứ ba, rồi đặt chiếc cặp sách vào hộc bàn.
Ban đầu, cô đã vô cùng vui mừng khi biết mình được ngồi ở vị trí "đắc địa" này.
Ngồi cuối lớp, cô có thể thoải mái làm những việc "bí mật" mà không sợ ai phát hiện, chẳng hạn như lén lút ăn vặt trong giờ học.
Thế nhưng, đời lại không như là mơ khi bạn cùng bàn của cô lại chính là cậu lớp trưởng "gương mẫu".
Nói chung, cậu ta là một hình mẫu "con nhà người ta" điển hình: đẹp trai, học giỏi lại còn xuất thân từ gia đình khá giả.
Ngoài những điều đó ra, cô cũng không thấy có gì đặc biệt ở cậu ta nữa...
ít nhất là theo cái nhìn của cô.
Bởi vì mỗi lần cậu ta mở miệng là y như rằng sẽ nhắc nhở cô về chuyện học hành hoặc giữ trật tự( mặc dù cô ít khi nói chuyện).
Chẳng mấy chốc, tiếng chuông báo hiệu giờ vào học vang lên.
Cô nhanh chóng ngồi ngay ngắn, lôi sách vở ra khỏi cặp và tập trung vào bài giảng.
_____________________________
Kết thúc một ngày học, tiếng chuông tan trường vừa điểm, cô liền vội vàng dọn dẹp sách vở rồi nhanh chóng chạy ra khỏi lớp.
Vừa đi, vừa thầm nghĩ "Không biết cậu bạn Ryu Jihak đó như thế nào nhỉ."
Cô vừa xuống đến cổng trường đã nhanh chóng chạy tới chỗ anh trai đang đợi.
Anh ấy mỉm cười bế cô lên xe máy, cẩn thận đội mũ bảo hiểm và gài quai cho cô.
Khi anh đang loay hoay với chiếc mũ, cô bé chợt buột miệng hỏi: "Anh ơi, cái cậu Ryu Jihak đó... cậu ấy sao rồi ạ?
"
" À thằng nhóc đó hiện tại đang ở nhà chúng ta để chờ em về đấy" anh liền đáp
" Dạ vâng "
_____________________
Theo câu truyện thì Ryu jihak sẽ lớn hơn Yeon Seo 1 tuổi.