Khác captain boy - em bé yêu

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
391078038-256-k512295.jpg

Captain Boy - Em Bé Yêu
Tác giả: otpriuquaa
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- bé duy ngoan xinh yêu, dễ thương

là bé iu của anh •⩊•



hoangducduy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bạn trai tôi là Bangtan Boys [ BTS] - Phần II
  • - AllCaptain - Tôi sẽ giúp cậu, Hoàng phu nhân!
  • ANH HOT BOY NÓI YÊU TÔI
  • Trùng Sinh Ở Thế Giới Mới ( ĐN Boboiboy)
  • ( Boboiboy fanfic ) Một câu truyện mới
  • [ All x Boboiboy ] Ori tụi tớ thích cậu
  • Captain Boy - Em Bé Yêu
    giới thiệu


    ☆ fic tớ viết chỉ xoay quanh Captain Boy aka Hoàng Đức Duy.

    ☆yếu tố trong fic không có thật.

    ☆ tớ thích cách tương tác giữa các anh trai và em captain.

    ☆ lạnh lùng bên ngoài dành nhau bế bên trong.

    ☆ một hội anh trai say em duy.

    ☆ mời các cậu nhảy vô hội bế và simp em duy.

    ☆ em duy hiphop mà các anh cứ bảo em duy dễ thương ấy, dỗi!

    (ᗒᗣᗕ)՞

    #becaptainboycung31anhtraisayhi.

    . ♬ ♫ ♪ ◖ (● o ●) ◗ ♪ ♫ ♬ .
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    gặp mặt


    "ui em run quá"

    "haha rồi từ từ làm quen với mọi người"

    captain boy aka hoàng đức duy không ngừng rung chân nhìn ngó ra ngoài cửa phòng, chỉ chờ anh chị ekip gọi là em sẽ bước ra. ngồi trong phòng nghỉ, dù chị hương trợ lý đã an ủi và động viên cho em bớt lo phần nào nhưng thật sự đức duy vẫn có chút hồi hộp, em cảm nhận tim em đập nhanh lắm rồi.

    khi đến trường quay, em có nhận được lời của anh trấn thành rằng em sẽ là người bước ra cuối cùng và cũng là anh trai thứ 30. nên việc bước vào nhìn 29 anh trai còn lại khiến em cõ chút ngại.

    đức duy cũng không biết sẽ có các anh nghệ sĩ nào, chắc chắn nổi tiếng lắm đây.

    nếu nói biết anh trai nào trong 29 anh trai thì em biết mỗi anh quang anh thôi. thân nhau từ rap việt mùa 3, có thể nói có sự kiện hay tham gia chương trình gì là anh quang anh sẽ nói cho em biết, nên em tham gia anh trai say hi lần này cũng vì anh quang anh, một phần thôi chứ mục đích thật sự là muốn để lại một nét nổi bật, sự thành công trước tuổi 25, độ tuổi mà em luôn nói rằng tự hào nhất của con người.

    anh quang anh có hỏi em đức duy về việc tham gia chương trình anh trai say hi lần này, vì đợt sóng 24 em có được mời và sáng tác bài "anh trai say hi". anh thắc mắc liệu thằng em của mình có được mời không?

    đức duy cũng nói rằng em có được mời nhưng sẽ không tham gia và kèm theo câu:

    "em mà tham gia anh trai say hi, em mời chị duyên, chị mai và anh quang anh có mặt tại hadilao, em bao"

    cộng 1 máy hối hận trong em.

    suy nghĩ hồi, cánh cửa căn phòng nghỉ mở ra.

    "captain ơi, ra nào em"

    "vâng ạ, huhu em đi đây chị hương"

    "cố lên, captain mà nhút nhát thế"

    nghe được lời ủng hộ, đức duy nắm chặt tay ra hiệu fighting, bước theo chị ekip ra sảnh chính, nơi đang quy tụ 29 anh trai.

    .

    trong sảnh, trấn thành và các trai đang chào hỏi thành viên thứ 29,nghe trấn thành thông báo người cuối cùng, ai cũng dừng màn chào hỏi và ngước mắt nhìn lên bảng số liệu.

    "và sau đây, là anh trai cuối cùng, anh trai thứ 30, mảnh ghép tạo nên một anh trai say hi toàn năng và toả sáng"

    màn hình bảng số liệu chiếu lên, các anh trai trong phòng đoán già đoán non, quang anh và thanh pháp có vẻ đã đoán ra và thoáng cười nhìn nhau, bọn họ tính ra hiệu cho bảo khang nhưng mặt anh chàng có vẻ còn đang suy đoán lắm.

    "2003 hả? eo ôi thế nhỏ nhất chương trình à?"

    đức phúc lên tiếng phá tan bầu không khí, thành an nghe vậy ngóc đầu quay sang đáp trả.

    "nhỏ nhất thì cũng không qua được sự đáng yêu của bé này"

    "khùng điên"

    bảo khang cười nhếch, quay sang nói với minh hiếu, anh nghe cũng chỉ cười nhẹ. không em út này thì em út khác, vô bắt nạt người ta không.

    "ôi sao bầu không khí sôi nổi quá, chưa ai đoán được hả?"

    "em, em đoán captain "

    bảo khang đã có đáp án và tự tin lên tiếng. quang anh và thành pháp nghe thấy cười mỉm, chàng này có đáp án rồi.

    "em ơi captain bận đi chỉ huy đội rồi em ơi"

    "không, không ý em captain trong rap việt với em"

    "à với em hả, để anh xem có với em trong chương trình này không"

    trấn thành cười tươi khi đáp trả được nhóc khang, nói gì chứ anh khoái chọc mấy đứa này.

    "sau đây, xin mời anh trai cuối cùng, anh trai thứ 30, captain boy"

    đức duy nghe tên mình, đôi chân thoăn thoắt vừa nhảy chân sáo vừa chạy vào vẫy tay chào lần lượt các anh trai. khi đặt chân vào em có chút ngạc nhiên, ngước nhìn 29 anh trai, nhiều người nổi tiếng hơn em nghĩ nhiều, như anh hieuthuhai, anh song luân và anh atus, cả anh isaac nữa, và có một số người khá lạ lẫm với em.

    "em chào mọi người ạ, em chào các anh trai và các em..."

    "em ơi, em nhỏ nhất chương trình á không ai nhỏ hơn em đâu"

    nghe anh trấn thành nói em bất ngờ quay lại, ai trong sảnh nhìn biểu cảm của em cũng cười lớn.

    đức duy ngại rồi, đã 29 anh trai cười thì thôi mà ekip đang ghi hình cũng cười em nữa.

    "à dạ em xin lỗi ạ, em xin phép giới thiệu lại ạ"

    "rồi giới thiệu đi em"

    "dạ, em xin chào mọi người ạ, em tên là captain boy, em đến đây với tiêu chí là làm hết hơi, chơi hết nấc, sống là phải chất mà được giải nhất càng vui ạ"

    "vô thấy tài lanh rồi"

    thành an phán nhỏ nhẹ một câu nhưng ai trong phòng cũng nghe thấy, đức duy đứng dưới cũng nghe thấy, em đỏ mặt nhìn xuống dưới mũi dày, lại nổi lên tiếng cười trong sảnh chờ rồi.

    "negav ơi, anh thấy em còn tài lanh hơn út đấy"

    "bảo ngọc xin lỗi mọi người"

    trấn thành phản biện lại lại câu của thành an, cậu nghe vậy phụng phịu, khoanh tay, nhăn mày nhìn ra chỗ khác.

    "mời em về chỗ của mình"

    "dạ"

    nghe anh trấn thành bảo xong, em duy ngoan ngoãn gật đầu bước lên bậc thang, set bố cục cảnh quay to và rộng hơn em nghĩ, hoàng tráng lắm. lần lượt đi qua các anh lớn, em bắt tay với mọi người rồi chạy lên với anh quang anh của em.

    "sao em bảo em không tham gia"

    "có anh thì có em"

    "vậy biết tiêu chí nữa của captain boy rồi"

    nghe anh tuấn kiệt bên cạnh trêu, em cười ngại không nói gì thêm.

    "nói vậy nhưng nhóc này nhiều tiêu chí lắm anh ạ"

    quang anh cũng hùa trêu em, đức duy bĩu môi nhìn anh, dừng lại được rồi đó anh ạ!

    .

    "ơ thế cái em captain này không có quà cáp gì hối lộ cho tụi anh à? em út mà chán nhể?"

    "dạ?"

    đức duy ngồi chăm chú xem điện thoại, nghe tiếng anh atus nhắc đến mình nhanh chóng đáp lại.

    "đâu ra đây giao lưu cái nào, mới vô sôi nổi nhảy vô mà làm quen chứ em"

    anh atus kéo tay em đến chỗ ngồi của anh, em duy cũng ngoan ngoãn nghe lời mà ngồi xuống.

    "em biết anh không?"

    "anh ơi, cap mới gia nhập mà anh hỏi câu kì quá anh sinh"

    atus lanh chanh đáp lại trường sinh trước khi em kịp trả lời, em cũng chỉ biết cười trừ nhìn 2 người anh.

    "em biết ạ, anh song luân nổi vậy mà, em xem phim anh suốt"

    "thế kể 1 một bộ anh đóng xem nào"

    "à...dạ..."

    nghe vậy đức duy e dè ngó láo liên chỗ khác, trường sinh thấy vậy chỉ tay và nói em.

    "ra là em lừa dối tôi, tôi tưởng sẽ có đàn em trong chương trình này."

    "anh ơi, anh diễn bao nhiêu bộ phim rồi mà anh bắt em bé nhớ, đến em còn không nhớ mà"

    quang trung ngồi đứng bên atus chen vô bênh em út, mới vô hay bắt nạt quá à, đúng người già tính so đo khó bỏ.

    "quang trung, em được lắm"

    "em biết em được mà"

    quang trung nháy mắt lại với trường sinh rồi lẩn sang nhóm khác nói chuyện, để lại em bé vẫn đang nhe răng cười vì cuộc trò chuyện hài hước từ anh quang trung và anh trường sinh.

    "cap ơi em cười cái gì!"

    "nhưng em thấy hay mà"

    "em hư rồi, người già này đã bị người trẻ tấn công"

    "anh ơi chương trình âm nhạc chứ không phải sàn diễn viên"

    atus nhăn mặt nói trường sinh khiến anh chết trong lòng.

    "cap ra đây làm quen tiếp em ơi"

    atus lần nữa kéo đức duy đi khỏi trước mắt trường sinh, khác gì chê anh đang hạt nhài đâu.

    .

    nghe thông báo nghỉ từ ekip chương trình, đức duy cúi chào mọi người rồi bước nhanh về phía phòng nghỉ đang có chị hương trong đấy.

    "chị hương ơi"

    "ơi, sao rồi làm quen được với nhiều anh trai không?"

    "dạ, em làm quen hầu như hết các anh trai rồi"

    "thế tốt rồi"

    chị hương giơ tay thả like cho em, rồi nhanh chóng xoè bàn tay, ý muốn đập tay với em.

    đức duy nhí nhảnh đáp lại, miệng em thốt lên câu "yes sir" khiến các anh chị trợ lý khác trong phường cười ầm vì giọng điệu trẻ con của em.

    "đông vui ồn ào quá ta"

    các anh trai khác cũng lần lượt bước vào phòng, đức duy đứng nghiêm cúi chào từng người.

    "tận 29 anh trai lận đấy, em cúi đầu nổi không"

    quang anh tiến lại kéo em ngồi xuống ghế rồi gọi trợ lí mình mang nước uống và quạt ra đây.

    "hiphop thế mà"

    "không hề, làm thế chỉ mệt trong em thôi"

    "ưmm"

    đức duy không cãi được chỉ biết phụng phịu kêu trong họng, quang anh nghe thấy cười trừ với thằng em mình.

    "à captain à, tên của em là gì?"

    "à dạ tên thật ạ? em tên hoàng đức duy ạ"

    "duy hả, nghe tên hay thế"

    đức phúc từ đâu đi đến cảm thán cái tên này của em, anh cũng nhân tiện ngồi xuống cạnh em mà bắt chuyện với nhóc út này.

    lúc lâu kéo thêm vài anh trai đến vây quanh em, như 1 cái vòm mà, đến khi chuông điện thoại của em vang lên mới ngưng lại chút cuộc trò chuyện này.

    "em xin phép nhé"

    đức duy cúi đầu nhẹ ra khỏi phòng nghe điện thoại.

    "nhóc con này trong con con vậy mà nói chuyện hợp anh phết"

    trường sinh cảm thán em một câu, atus đứng bên cạnh nhéo anh cái.

    "lâu lắm mới thấy anh hoà nhập được với ngôn ngữ trẻ"

    "tú à"

    mọi người cười lớn với câu nói của atus, trường sinh cũng chỉ biết cười trừ, sao người già cãi được với mấy nhóc này.

    "em xin lỗi mọi người ạ giờ em phải về nhà bố rồi"

    đức duy quay lại ngay khi cuộc điện thoại tắt, em bước vào phòng chắp tay xin lỗi vì cuộc nói chuyện dở dang với các anh trai lúc nãy.

    "bố em hả? giờ em bay ra ngoài bắc luôn à"

    quanh anh thắc mắc nhăn nhẹ nhìn em, đức duy nghe vậy đáp lại.

    "đâu bố bảo gọi, bảo em về sớm chúc mừng con trai vô chương trình"

    "được rồi em về đi, đằng nào cũng tan quay rồi mà, chẳng qua giữ em lại ngồi nói chuyện"

    thanh pháp vỗ vai người em mình, chị em ruột nhà người ta đó.

    "thế em xin phép về trước ạ, em chào chị kiều nhá, em chào mọi người ạ"

    kéo chị hương đi trước, em cúi gập người chào tất cả mọi người trong phòng.

    "bye bé nhé, về cẩn thận"

    "ừm, về cẩn thận nha em"

    lần lượt từng lời nói đáp lại lời chào của em, đức duy vẫy tay rồi nhảy chân sáo theo sau chị hương.

    "dễ thương"

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    ăn sáng


    nay đức duy đến trường quay sớm lắm, em háo hức đón quay tập phát sóng này.

    vì sao hả?

    vì em mới làm quả đầu hơi cháy đấy, màu trắng như 1 núi bông trên đầu luôn mà.

    phần chủ yếu đến khoe cái tóc với anh em, tóc đẹp thì phải khoe chứ nhỉ?

    "úi chà, nay nhóc út đến sớm thế"

    một giọng nói trầm cất lên, đức duy vội rời mắt khỏi điện thoại hướng về phía cửa. anh minh hiếu!!

    "dạ, em chào anh"

    "ăn gì chưa em"

    "giờ em chuẩn bị đi, anh ăn chưa ạ?"

    "anh cũng chưa, hay đi luôn cùng nhau nhé"

    đức duy nghe vậy liền ngập ngừng chút rồi trả lời lại anh. biết sao không, em sướng đó! em hâm mộ anh hiếu lắm, mà được mời đi ăn lúc sáng sớm này nó hạnh phúc lắm mấy em ơi!!

    "à...dạ được ạ, để em bảo chị hương"

    "nhanh nhé, anh đợi ngoài"

    "dạ vâng"

    đức duy nghe minh hiếu rồi gật đầu liên tục, đợi anh ra ngoài rồi, em đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ, qua phòng make kiếm chị hương, xin phép xong em tót ra ngoài luôn, sợ anh hiếu đợi lâu.

    "nay làm tóc mới mà anh không nhận ra đấy, anh còn phải đứng trước cửa phòng nhìn chằm chằm hồi lâu mới nhận ra em"

    "haha, tại em cũng muốn thay màu tóc mới, tóc nâu em để cũng lâu rồi nên thay màu mới luôn"

    "lúc anh mới gặp em ở sóng 24 ấy, trông em non lắm luôn,để tóc màu nâu nữa, anh nhìn sợ trẻ con quá nên không dám bắt chuyện"

    "ơ đùa anh ơi, em cũng lớn tuổi rồi màa"

    hai anh em vừa đi vừa bước đến quán bánh canh gần đó, trông quán đơn giản và xưa lắm, như lập từ hồi em chưa sinh ra luôn vậy.

    "anh ngồi đi em gọi cho, anh mà ra chưa kịp gọi khéo bị kéo đi đâu luôn, bỏ em đói chơi vơi"

    "nói vậy anh buồn đấy"

    minh hiều cười nhẹ với em út này, nhìn quả đầu trắng đi gọi đồ, minh hiếu cũng giúp em lấy đũa, thìa, lau sạch sẽ rồi đặt cạnh chỗ ngồi bên mình. nay anh phân vân lắm mới bắt chuyện với em, lúc sóng 24 thì minh hiếu nghĩ em trẻ con, nghịch nên cũng không bắt chuyện, ở nhà riêng nhóc thành an thôi anh cũng mệt rồi, hôm đóng cảnh quay đầu tiên cũng không có cơ hội, do nguyên 28 anh trai bu lại em mà nói chuyện vậy anh cũng chẳng lại gần mà nói.

    có nay minh hiếu đến sớm gặp được đức duy đang ngồi xem điện thoại một mình mới chủ động nói chuyện đó.

    "anh hiếu ơi, anh ăn đầy đủ được đúng không ạ?"

    "ừ, anh ăn được, không kiêng gì"

    "siêu thế ạ, em ăn gì cũng toàn bỏ hành không"

    "ăn cái đó mới bổ được"

    "nhưng nó khó ăn lắm"

    đức duy kéo ghế bên cạnh minh hiếu ngồi xuống, em bĩu môi mà nói chuyện khi nhắc đến hành, minh hiếu cũng mỉm cười với tính cách em, do đeo khẩu trang nên em không thấy thôi.

    "ăn này liệu an toàn không anh?"

    "hửm?

    ăn bánh canh vào sáng sớm có độc hả?"

    "dạ khôngg, ý em là sợ có fan nào của anh đến vô tình thấy anh rồi..."

    "sớm này khéo vẫn đang trên giường ngủ em ạ"

    "hừm em vẫn lo lắm, vậy nay em út này sẽ bảo vệ anh hiếu, bảo ninh an toàn mặt trận đã sẵn sàng"

    "haha, ăn đi nhóc, nguội mất"

    "anh cứ gọi em nhóc thôi"

    đức duy phụng phịu, dậm chân nhẹ xuống đất, nói vậy chứ em bé vẫn cảm ơn anh minh hiếu vì lấy đũa, thìa hộ mình.

    bữa sáng đã an toàn và làm no chiếc bụng của hai bạn trẻ, trên đường về trường quay, đức duy có đi ngang qua các cô bán đồ ăn sáng, rau, hoa quả dạo vào buổi sáng. em thích thú ngắm nhìn vì cũng lâu em chưa đi ngắm chợ sáng.

    "anh hiếu ơi, anh ăn vặt không?"

    "ăn vặt hả? giờ bụng anh vẫn còn nó lắm"

    "không ạ, ý em là ăn vặt lúc giờ nghỉ quay á"

    "àa bình thường anh không hay ăn lắm, em muốn ăn sao"

    "mồm em nó hay nhai lắm, nhưng ăn thì chả được mấy"

    minh hiếu gật gù nghe em nói, giống tính anh ghê.

    "thôi thì mua chút hoa quả nhé"

    "được được ạ"

    nói rồi hai anh em dắt nhau đi lòng vòng kiếm chỗ bán hoa quả gọt sẵn, sáng sớm nên khá ít quán bán, nhưng may sao một bác bán hoa quả lề đường cũng chấp thuận gọt sẵn cho anh với em. bác dễ thương lắm, nhìn qua cái biết anh minh hiếu luôn mà, fan ruột fan ruột đây.

    "éc, 6 giờ 30 rồi anh, đi nhanh nhanh nào"

    đức duy đứng đợi minh hiếu trả tiền làm động tác dậm chân tại chỗ. minh hiếu trả tiền xong gật đầu cảm ơn bác gái kia, nhanh bước đến khoác tay vào vai kéo em đi cho nhanh.

    người ta cũng chân dài mà!! mét 7 đó anh hiếu!!

    "chà chà được hieuthuhai dẫn đi ăn sáng luôn mà"

    vừa vào phòng chị hương đã phi ra khịa em, đức duy nghe mà lườm nhau với chị.

    "ơ mọi người chưa đến ạ?"

    "vài người đến rồi em, đang ở sảnh chính ấy"

    đức duy gật gù đã hiểu, lấy cho mình cái quạt rồi lại ngồi đợi anh minh hiếu đang trao đổi với trợ lý. gì chứ chẳng qua anh hiếu đang cầm đống hoa quả thơm ngon kia thôi.

    "cap ơi, hoa quả nè em"

    "dạ"

    nghe được tiếng gọi mình, em lao đến nhận túi hoa quả từ minh hiếu, nhanh nhảu chạy lại đưa cho chị hương, tạm biệt chị rồi lại tót chạy ra chỗ minh hiếu đang đứng ngoài cửa.

    "nay được làm quen, nói chuyện với anh nhiều lắm á, sau anh làm đội trưởng nhớ nhận em"

    "rồi rồi, không biết anh đây được làm đội trưởng không thưa captain"

    "ơ anh hiếu!!"

    vu vơ nói chuyện hồi hai anh em cũng đến sảnh chính, đúng là các anh trai đã tụ tập vài người rồi.

    "ái chà, hai anh em này đi đâu mà kéo bè phái thế"

    anh tú từ đâu xuất hiện vỗ vai chàng minh hiếu bên cạnh, đức duy giật mình vội vã chào người anh lớn.

    "ơ dạ em chào anh, bọn em mới ăn sáng về ạ"

    "ra là người của tôi bỏ tôi từ sáng sớm đi ăn sáng với em"

    nhóc thành an cũng từ xa bay đến, vừa đi vừa khoanh tay như bắt tại trận cuộc ngoại tình vậy.

    "ơ em nào biết người của anh ạ"

    "em ngồi xuống đó"

    thành an chỉ về phía ghế lớn, em cũng lon ton nghe theo chạy lại ngồi xuống. không chú ý quang anh đang ngồi mà vấp phải, tí nữa cắm đầu xuống đất.

    "ôi chồi ôi, cap ơi có sao không em?"

    quang anh giật mình kéo đức duy lên, thành an đang đi khoanh tay cũng vội chạy đến đỡ đầu em bé này.

    "không sao không sao ạ, anh negav đỡ em kịp rồi"

    đức duy xua xua tay cảm ơn 2 người anh, đứng chỉnh trang phục rồi đặt mông ngồi xuống chiếc ghế theo lời negav. quang anh bên cạnh với cái quạt của mình quạt cho em, chỉnh lại vài phụ kiện bị mắc vào áo.

    "em chưa make, không sao đâu"

    "đủ sức diễn tiếp không em?"

    "thoải mái anh ạ"

    thành an cũng lo nhưng thấy út nó đang khoái nên cũng diễn cùng.

    dàn tiểu phẩm, đức duy vai người lành bị bắt oan giả vờ vô tội, thành an vai người vợ đánh ghen cho chồng tồi, quang anh vai cái quạt, di chuyển quạt cho em và cậu đủ mát.

    "vậy em nói đi, sáng nay em đi ăn gì với người tồi đó"

    "em đi ăn bánh canh"

    "có ngon không?"

    "dạ quán anh hiếu giới thiệu nên em ăn lần đầu, thấy ngon ạ"

    "quán đó tôi được ăn chưa?"

    "ơ em không biết"

    đức duy ngơ ra mặt khi nghe câu tiếp theo, thành an nhịn cười vì cố diễn cho nốt, màn tiểu phẩm này cũng được mọi người chú ý.

    "vậy tại sao anh ta rủ em mà không phải rủ tôi?"

    "do anh chưa đến mà..."

    em chu môi ra nói nhỏ, hai ngón tay chỏ di chuyển chạm vào nhau. các anh trai xung quanh phì cười với tiểu phẩm này, nói gì chứ chuyên gia tiểu phẩm ới tên đặng thành an aka negav.

    "gíp ơi đừng lan sang nhỏ út sớm quá!"

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    dù ít người đọc nhưng toi kiên trì:'))
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    cảm cúm


    the start

    là bài hát chủ đề của chương trình anh trai say hi

    nay đức duy được khoác lên mình một outfit trong mắt em thì nó rất là hiphop, vì sao ạ? vì nó màu đen!

    thêm quả kính rất chi là hợp với bộ đồ, em mang từ nhà em đi đấy! kính các bạn cừu tặng em toàn kính ngầu ngầu nên em đeo với bộ nào cũng hiphop.

    "duy ơi, tí có cảnh đứng dưới nước mưa đấy, em chịu không?"

    hiphop với bộ đồ là thế nhưng đức duy đang bị cảm nhẹ, sáng nay không hiểu sao thức dậy em thấy toàn thân cứ lừ đừ, đứng trước gió tí là lạnh kêu chị hương ơi ới cả ra.

    "ok hết mà chị, chỉ hơi thôi chứ có bị cảm đâuu"

    đức duy đang đứng để chị make dặm lại nền, chu môi lên trả lời chị hương.

    "quay xong em nhớ vào luôn để chị lau người nhé, sức khoẻ em yếu lắm"

    "dạ vâng ạa"

    "hả ai cảm hả? em à?"

    anh quân đứng xem điện thoại gần đó nghe thấy liền tới chỗ em, hai bàn tay xoa lên lưng và đôi vai đang đeo những phụ kiện của trang phục của em.

    "ơ đâu em đâu, em captain boy này hơi bị khoẻ đấy anh ạ, anh nhìn này"

    "rồi nhất em nhá"

    màn khoe cơ khá khoa trương đến từ vị trí em bé, nhưng men thật mà, hồi rap việt em có đi tập gym đấy.

    không phải dễ đụng đâu, em út tưởng sẽ được các anh bảo vệ nhưng đây là em út bảo vệ các anh nhá.

    "thằng nhóc con"

    "ơ"

    đức duy nghe có người nói mình là "nhóc" liền liếc mắt dáo dác tìm thủ phạm, quay lại chình ình anh giám đốc âm nhạc đằng sau.

    "anh teeee, anh cứ trêu emm"

    "ơ anh mày nói không đúng à"

    "cứ trêu đứa em này thôi, anh ghim em từ hồi rap đấy à"

    "hơ mày có gây thù trách oán với anh đâu mà anh ghim"

    "anh cứ gọi nhóc thôi"

    "thế không đúng à,nhỏ tuổi nhất tính lên mặt ai"

    anh thanh tuấn nói đúng quá em đức duy không cãi được.

    em bĩu môi phụng phịu, quay mặt không muốn nói chuyện với anh.

    "ơ nhóc này, mày khinh anh à"

    thanh tuấn thấy thái độ của em mà đi đến cù léc em, đang yên tĩnh cả cái set quay mà cái tiếng cười của em làm bừng tỉnh sức sống.

    "ơ đừng anh ơi em đùa, em xin lỗi"

    đức duy ngồi ghế mà né chiêu từ anh thanh tuấn, đùa già rồi mà lanh giữ vậy trời. sau hôm nay thấy bài diss cho anh justatee từ em captain boy team underdog.

    anh cũng tha cho em khi thấy chiếc ghế có tình trạng sắp ngửa ra sau, sợ em bé này ngã cái là mệt.

    đức duy thấy anh dừng lại thì chỉnh lại trang phục với phụ kiện nhưng đôi mắt xinh thì lườm thang tuấn kinh.

    "anh bắt nạt em"

    "thế bảo thằng rhyder của mày ra gặp anh"

    "ơ đùa, lôi em vào làm gì"

    vừa nhắc thì quang anh cũng tới, gì chứ giọng cười của em nó vang nguyên cái set khiến ai cũng nhìn, quang anh đang ngồi cách khá xa cũng đến hóng.

    "mọi người chuẩn bị ra cảnh tiếp theo"

    nghe ekip hô, ba người cũng dừng cuộc này lại mà tiến đến phía sàn đầy nước phía trước.

    "cảnh này quay nhanh nhé, tránh gây ảnh hưởng sức khoẻ các anh trai"

    trấn thành dặn dò ekip, đoàn quay nhanh chóng nhận tin gật đầu, bố cục set up, ánh áng đầy đủ, nước mưa nhân tạo từ ekip dựng lên, các anh trai cũng nhanh chóng diễn phần của mình.

    "cắt, ok rồi, mọi người ra ngoài lau người thay quần áo được rồi ạ"

    đạo diễn hô xong, các anh trai lần lượt bước ra ngoài, nhưng vẫn còn vài trường hợp ngồi nghịch...

    "anh ơi chơi trong đây được không anh"

    thành an nhanh nhảu đến bên ekip chỉ vào sàn nước trước mắt, ekip nghe câu hỏi từ cậu thì gật đầu, ngước đầu lên nhìn bên trong đã có em bé duck duy đang trong đó, có mỗi em thôi sao thành an lại đi xin á?

    "anh negav, em chơi trong đây được không ạ?"

    "em muốn chơi à?"

    "em nghịch tí ạ"

    "thế để anh đi hỏi cho em nhá?"

    "vâng, xong anh ra đây luôn nhá?"

    "ừm đợi xíu"

    là em bé muốn chơi, mà khúc các anh trai đi ra đức duy mắc nghịch lắm rồi nên nhờ thành an đi cuối cùng ra xin cho em.

    "anh đi kiếm khăn cái xong ra với em, nhanh mà vào nhá"

    "vâng vâng"

    chả biết có gì hay mà em cứ lon ton từ chỗ này sang chỗ kia, các anh trai đứng ngoài cũng chỉ nhìn em bé quậy rồi cười.

    "chị hương, để ý cap chơi ở kia kìa chị"

    quang anh nhanh chóng ra chỗ trợ lý của em, chị hương đang nói chuyện nghe vậy liền hỏi.

    "chơi ở đâu vậy em?"

    "chỗ cảnh quay nãy á, chị ra xem xem"

    "hả, chết rồi"

    chị hương hoảng hốt nghe quang anh nói, vừa dứt câu liền vớ lấy một chiếc khăn lau người to của chương trình chuẩn bị sẵn chạy lại chỗ em, quang anh ngơ ngác cũng theo sau.

    "đức duy, chị nói em như nào"

    đức duy vẫn đang lật đật đi trên sàn nghe tiếng chị hương vội quay mặt lại.

    "đây em lên đây ạ"

    em bé lẽo đẽo đi trên mặt sàn toàn nước, đôi giày này nay chắc căng bụng luôn quá.

    "ắt xì"

    vừa bước ra khỏi sàn, em vội quay đầu sang hướng khác để hắt hơi, cả trường quay lặng im quay sang nhìn em.

    "trời ơi chị biết ngay mà"

    quấn cho đức duy cái khăn quanh người, chùm kín quả đầu trắng của em, nắm bàn tay nhăn nheo vì nghịch nước của em dắt đến chỗ ít gió.

    "có sao đâu mà chịii"

    "mắt em đỏ hết lên rồi, nước mũi muốn tụt dài đến miệng em rồi đấy"

    thấy chị hương gắt vậy em bé liền cúi đầu hối lỗi, không dám hó hé cãi lời chị. hai má bánh bao vậy mà ỉu ra, xụ hết xuống trông thương cực.

    "cap, em bị cảm à?"

    "dạ vâng..."

    thật ra em muốn nói không với quang anh để anh bớt lo, nhưng nếu nói vậy chị hương lại quát em mất.

    "để anh kiếm cho em cái áo mới nhé, nay anh mang khá nhiều"

    "vâng ạ, em cảm ơn"

    thấy em ngoan nghe lời anh cũng cười xoà, xoa mái tóc đang nửa ướt nửa khô của em rồi rời đi lấy áo cho đức duy.

    "có mỗi đứa em mà chị mắng to thế.."

    "lỗi chị mắng em, nhưng mắng nhiều em mới thấm được duy ơi"

    chị hương nghe giọng ỉu xìu, này là biết nhóc con này dỗi rồi.

    "captain, anh có cái kẹo gừng mang đi cho ấm giọng, em ăn đi"

    chất giọng ồm, trầm vang lên, đức duy nghe thấy vội ngẩng đầu lên. anh tuấn huy kìa, anh ơi em bị mắngg!

    "em xinn, em cảm ơn anh ạ"

    "ừm, bị cảm hả?"

    "dạ.."

    "anh..anh có mang cái túi chườm, do nay biết có cảnh quay dưới nước nên anh mang đi phòng trừ cho ấm"

    "ơ thế anh dùng đi, em vẫn bình thường thuii"

    "nói thế, giọng ca chính của nhóm 1920 làm sao là anh chăm em đầu tiên đấy"

    "dạ em nghe anhh"

    hai tay nhận túi trườm từ tuấn huy, anh ấy ngầu mà anh ấy ấm áp, gu mấy chị em nè vô đức duy giới thiệu!!

    "em cảm ơn anh tage, yêu anh vô cùng"

    "nhóc con"

    "đùa cứ gọi nhóc thôi"

    đang cảm cũng phải lấy danh dự hiphop cho mình,anh tuấn huy đứng cạnh em cũng ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói biệt danh đó, em cau mày nhìn 3, 4 anh trai đang mang đủ loại áo, thức ăn, máy sưởi cho em.

    "nhỏ nhất cái nhà ra oai với ai hả bé"

    tuấn tài véo cái má xinh đang xụ vì bị mắng, đức duy chu môi nũng nịu nhẹ với anh.

    "trời ơi anh ơi, cái nóng ở đây đủ làm em ấm rồi sao mà có cả máy sưởi vậy anh"

    "nhà có mỗi thằng em út, không chăm em thì ai chăm em nữa"

    "cap ơi, thay quần áo nè em"

    quang anh đưa ra bộ quần áo cho em thay, đức duy xin phép các anh rồi đi vào nhà vệ sinh, kéo cả chị hương đi cùng nữa.

    "em lấy bộ nào đấy quanh anh"

    chị duyên trợ lý quang anh đang loay hoay với túi đồ bị anh lục tung lên để tìm quần áo cho em, quang anh nghe chị duyên hỏi liền trả lời lại.

    "cái bộ áo bông bông mà để trong sâu dưới túi ấy chị, em tính tìm thêm quần mà thấy bộ đó dính liền cả bộ nên đưa luôn"

    "sao biết mà lấy luôn cái bộ chị mua cho cap vậy?"

    "đằng nào cũng tặng mà chịi"

    quang anh cười tươi với chị trợ lý của mình, chị duyên chỉ biết lườm đểu anh chứ cũng không trách.

    "em biết hình con gì không rhyder"

    trường sinh đứng bên cạnh quang anh dò hỏi, chỉ nhận lại cái lắc đầu.

    "em không biết ạ, chỉ biết nó bông với màu trằng thôi"

    "tí thấy một nghệ sĩ cosplay thú vật"

    chiếc miệng của cụ sinh khiến mấy anh trai cười ầm, đùa em bé nhà này mà đi so sánh với động vật.

    "rhyder ơi, anh kiếm đâu ra bộ này hay quá vậy"

    đức duy với cái trán dính đầy tóc vì mồ hôi, xộc xệch với cái bộ quần áo gắn liền. nóng chết em rồii!! các anh trai quay lại nhìn

    "cap à, lấy quạt sấy qua tóc đi"

    chị hương loay hoay theo sau, chạy theo đưa chiếc quạt cầm tay cho đức duy cầm.

    "ái chà, thỏ con nào đi lạc đây, để cá mập ra làm quen"

    sự gặp mặt khá hoang đường từ cá mập và thỏ con, đứa biển sâu đứa trong rừng nhưng làm quen được nha. hải đăng thấy em bước vào mà cười phấn khích, sắp kết nạp cộng đồng bắt nạt trẻ con.

    "cá mập dưới biển sâu đi, để gấu ta đây"

    hoàng hùng nhanh chóng lon ton chạy đến chỗ đức duy đang chống nạnh lườm quang anh, đại hội sở thú phép thuật sắp diễn ra.

    "ưm em là cừu màa"

    chân tay em loằng ngoằng cả lên, múa máy lấy lại danh phận cừu có cánh.thanh pháp thấy em sắp phát nổ vì đỏ mặt, kéo em đến chỗ quạt lớn, bật mức độ vừa phải rồi sấy tóc cho em.

    "chị kiều thấy không, chẳng ai bảo vệ em cả, cứ cười thôi"

    "thôi đi, ốm đến nơi còn đi làm mấy trò"

    "chị quát em, celeb em mà chả bênh em"

    dỗi rồi, dỗi thật rồi. em ngồi khoanh tay khoanh chân quay mặt sang chỗ khác nhưng vẫn ngoan ngoãn để cho chị celeb hong tóc khô cho em.

    "nhà có mỗi bé ngoan mà cứ dỗi"

    phú quí lại dỗ em, đưa ra đĩa hoa quả đã được gọt sẵn ra trước mắt em.

    đùa chứ hở mồm ra dỗi nhưng dỗ là cực nhanh, mắt em long lanh mà nhận đĩa hoa quả của anh.

    "em cảm ơn anh ạ"

    "nhanh khỏi mà quậy nhóm 1920 nữa"

    "vângg"

    nhận được cái gật đầu chiều chuộng của phú quí, em hạnh phúc mà ăn trái cây anh cho, ở đây em hưởng siêu nhiều lợi luôn. không quên bón cho celeb đã dùng đôi bàn tay xinh đẹp hong tóc cho em.

    "nằm nghỉ đi, chị với mọi người đi ăn rồi mua cháo về cho"

    "dạ vâng"

    nhìn mọi người rời khỏi trường quay, em ngoan ngoãn nằm trên chiếc ghế nghỉ, nãy chị hương cũng ra ngoài mua cho em miếng hạ sốt rồi nên giờ có mình em thôi.

    nhưng mà em phải nói thật là lúc nãy chỉ có hơi ngứa mũi em mới hắt hơi cái, chứ có cảm nhanh vậy đâu, giờ đức duy đây mới cảm nhận được nè, mệt xỉu!

    tính ra bộ đồ anh quang anh cho em mượn hay ho phết, có cái mũ trùm kín mặt em luôn mà.

    xã hội thỏ đen đây, mau đưa tất cả tình cảm mà ngươi dành cho ta, hahahaha

    diễn diễn một hồi mệt lại đặt nhẹ người vào cái ghế tiếp, mà đi giày khó chịu chân quá.

    đức duy lại lục đục ngồi dậy lại cái túi của mình, lôi ra đôi dép bông em mang đi từ nhà, không chỉ kính mà còn có dép nhá.

    "tí nhảy hiphop nữa là đủ bài rồi duy ơi"

    "ơ duy có nghịch gì đâu chị"

    thấy chị hương mở cửa bước vào chọc quê em, cái môi lại bĩu ra, lết chiếc dép bông như lông cừu đến chỗ nằm. nói thật chứ trông em ấm cúng lắm, vào cái mùa hè nắng nóng của sài gòn.

    "vén tóc lên chị dán cho nào"

    "dạa"

    hai bàn tay em khều khều cả nắm tóc lên, nghe lời đưa trán cho chị hương dán miếng hạ sốt, giờ mà tóc em làm quả bông xù nữa là như cục bông biết đi luôn ấy.

    "trời ơi, cục bông trắng di động"

    "chị hươngg"

    nhõng nhẽo vô cùng tận, đặt đầu mình yên vị dưới ghế dài, em vu vơ mấy câu hát, chị hương bên cạnh điều chỉnh độ quạt, hướng quạt cho nhóc con kia bớt nóng.

    đợi tầm 30 phút thì cả đoàn cũng về, à chỉ vài người thôi nhưng có chị thanh pháp đang cầm tô cháo là em hứng khởi rồi.

    "cap ơi, ra ăn nè bé"

    "ưm, chị ơi em mệt lắm"

    bộ mặt mếu xệ ỉu bánh bao của đức duy được trưng bày ra, eo ôi trông như em bé ấy, thanh pháp muốn bế bế em này. vì màn làm nũng đó mà chị celeb xinh đẹp của đức duy này bê tô cháo lại gần chỗ em.

    "kiếm đâu ra đôi dép hợp với bộ đồ vậy bé, dễ thương lắm"

    "đùa em hiphop cơ, tại bộ đồ anh quang anh đưa em nó không có hiphop"

    danh dự, chấp niệm hiphop chảy sẵn trong máu cùng dòng máu lạc hồng, em thề với danh dự nếu hôm đó em không hiphop là em bị bệnh!

    "cap ơii, captain boyy, hoàng đức duyy, cạp cạpp, duy yêu dấu của anh ớiii"

    tên em được gọi liên hồi ở ngoài của phòng, cánh cửa mở ra là thành an với một đống quần áo, đồ ăn, thuốc bồi bổ cho em.

    đức duy giật mình mà dựng người lên, nếu tai thỏ ở bộ đồ mà gắn liền đầu em với chế độ theo cảm xúc của chủ nhân chắc dựng đứng thẳng tưng lên mất.

    "ôi trời ơi,anh tính nuôi em trọn đời không quảng cáo hả anh negav"

    "lỗi anh mà, là anh lấy khăn xong không ra chỗ em luôn mà cục vàng bé bỏng này bị cảm, negav thương em duy hashtag"

    bên cạnh có quang anh nữa nhưng anh cũng chỉ là mua thuốc và cháo cho em, thành an đặt cả núi đó lên bàn phi nhanh đến ôm cục bông đang ngồi ở ghế.

    đức duy hoảng hốt nhưng cũng nhanh chóng cười xinh ôm lại anh.

    "ê sao ôm nhỏ cap đã tay vậy, ôm trọn được luôn á trời"

    thành an cứ ôm hoài lưu luyến, tại sao ư? vì nếu cậu ôm mấy người mà to to, cao cao là vòng tay của thành an không bao giờ nối lại được, nhưng vinh dự nay có thể ôm trọn nhỏ em này trong vòng tay của cục thịt, thanh pháp cười tươi rói cũng muốn thử nhưng quên mất là em chưa ăn nên dừng lại.

    "trời ơi chồng tránh ra em cho con ăn nè"

    "ồ vậy để anh mang thêm đồ ăn ra vợ cho con ăn nhe"

    nhập vai rất nhanh, thanh pháp đặt bát cháo gần đó rồi đi kiếm cái muỗng cho em.

    "hết mệt chưa cap?"

    "em đỡ đỡ rồi"

    "vậy tí anh bón cho ăn nhé"

    "anh ép em ăn hết hai tô cháo à"

    quang anh đi đến vuốt ve khuôn mặt em rồi lại chạm vào mái tóc trắng sinh đôi với anh. mặt em nóng bừng luôn ấy, nhưng chẳng hiện một chút màu đỏ nào ngoài da do bị cảm cả.

    "kiều ơi quang anh có thìa nè"

    "ủa vậy hả vậy kiều mượn nha"

    quang anh lôi chiếc thìa từ tô cháo anh mua về đưa cho thanh pháp, nhận được chiếc thìa thanh pháp kéo ghế thấp hơn ghế của em một chút, ngồi xuống rồi có ý định bón cho em ăn.

    "ơ em tự ăn được mà"

    "em ăn thì đến lúc cả đoàn về đây đầy đủ mất, ngồi đó chị bón cho"

    "em cảm ơn celeb của em"

    "rồi ăn đi ông nhóc"

    thìa cháo to có chút khói vì nóng được đưa ra trước mặt em, đức duy nhăn nhẹ rồi lấy tay chỉ chỉ.

    "chị ơi nóng nóng"

    "à quên thổi quên thổi"

    thanh pháp bật cười vì hành động của đức duy, quanh anh đang đức nghịch tóc em cũng nhìn biểu cảm thanh pháp mà cười vì sự dễ thương này.

    "bảo trẻ con thì cứ nhận hiphop"

    "ưm anh quang anhh"

    ngậm thì cháo trong miệng mà đức duy tức, lấy tay chạm nhẹ vào cái bàn tay đang nghịch tóc mình. thành an sau một hồi đi công chuyện và lấy đồ ăn trên bàn đưa cho thanh pháp thì cũng ngồi trò chuyện với em.

    cứ thế một người bón, một người nghịch tóc, một người trò chuyện với em, chị hương thì được quang anh đưa ra quán ăn với mọi người và bảo trách nhiệm chăm duy cứ để anh và hai vợ chồng nhà kia chăm, còn chị nên ăn trưa một chút.

    tầm 15 phút em cũng hết tô, đang chờ được tiếp sức hoa quả tráng miệng. thề chăm như chăm con ốm, bảo em hiphop, em trưởng thành mà ốm vào cái là trẻ con, nhõng nhẽo thì thôi nhá.

    "coi tóc em như cục bông luôn nè cap"

    quang anh đưa camera điện thoại anh cho đức duy xem, em cầm lấy đưa lên ngắm nghía, nhà tạo mẫu tóc tương lai đây rồi.

    đức duy ngắm mãi, tính ra em hợp phết mà.

    "uầy hiphop phết"

    "anh mày mà lại"

    "này chuẩn nè cap"

    "chuẩn gì ạ?"

    "chuẩn cái gối ôm nhà anh"

    "ưmm anh negav"

    cảm cúm nhưng ồn cỡ đó. khi các anh trai khác ăn về thì đức duy căng bụng lăn ra ngủ rồi, bên cạnh có hai cơ quan bảo mẫu canh giữ thanh pháp và quang anh, thành an ngồi ngay sau cái ghế của em đang chăm chú xem điện thoại, quậy ồn có vẻ em bé mệt ngủ rồi.

    "cap ăn chưa em?"

    "ăn no rồi anh, nãy nghịch quá trời giờ ngủ rồi"

    atus nghe báo cáo gật đầu, ngó đầu nhìn em bé đang quận mình nằm ngủ. do cúi gằm mặt xuống nên nọng em có chút lộ ra, atus thấy nhanh chóng điều chỉnh đầu nhỏ của em lại trước khi có camera man nào đó có ý định chụp dìm.

    "thôi thì nghỉ ngơi tí, đợi cap dậy đỡ cảm thì anh em quay tiếp nhé"

    tuấn tài đi vào thông báo cho các anh, vừa bước vô cảnh tượng trước mắt có thể khiến anh bất lực.

    một em bé ngoan đang ngủ có thể anh em bớt nhìn được không ạ?

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    một baby được cưng nhất chương trình
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    em bé xíu 1


    có thể sẽ là một chap rất dài các cậu ạa ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵ ) ✧



    hôm nay là ngày em rehearsal đầu tiên tại sân vận động quốc gia mỹ đình, nơi concert day 3 của anh trai say hi tổ chức.

    tối qua đức duy có nhận được tin nhắn ngày mai đến rehearsal sân khấu, em háo hức lắm. concert đầu tiên của chương trình anh trai say hi tại hà nội mà, chương trình mà bốn tháng hè em đã dành cho nó, nơi cảm xúc, cuộc vui ghi dấu ấn tại đó.

    ấn tượng nhất chắc chắn là em được cái anh trai chiều nhất cái chương trình, em út có bé tí tuổi à!

    em vui mừng mà nhắn hỏi lần lượt anh trai, gì chứ em có đủ số điện thoại 30 anh rồi đó, chị đẹp nào muốn ra giá hợp lý rồi em pass nhaa!

    cụ sinh là người em khoe đầu tiên, rồi đến anh quang anh, anh thành an, rồi anh atus nhiều ơi là nhiều ấy, đức duy dành cả buổi tối chỉ để khoe với các anh của mình thôi. thật ra các anh cũng biết mà chiều em nhỏ nên cũng mừng cùng em.

    sáng sớm với tâm trạng hạnh phúc, chờ đợi, đức duy bước chân phải xuống giường với may mắn và hi vọng.

    ơ ơ khoan khoan!

    chân em đang đung đưa đúng một khoảng trống to đùng.

    "ơ"

    đức duy hốt hoảng nhìn xuống, ôi trời ơi, chân em sao ngắn quá vậy nè? khéo còn một khoảng với m7 của em.

    xoè 5 ngón tay xinh yêu ra, ôi ngón tay em bé xíu như ngón tay anh quang anh rồi.

    đức duy lật đật nhảy xuống giường, bộ quần áo ngủ của em cũng xệ xuống vì sự bé nhỏ của em. bước vào nhà tắm, em tính soi mà có mỗi cái mắt với chỏm đầu em nhô lên à, lon ton chạy ra ngoài lấy cái ghế, đẩy sát yên tâm cạnh bồn rửa, em bước lên.

    ôi trời ơi cái khuôn mặt non choẹt, coi như cái mắt xinh của em vẫn còn đó.

    eo ơi thề là em ngắm đi ngắm lại cái mặt y như hồi em cấp 2 ấy, chỉ khác quả đầu trắng và da trắng hơn thuii.

    "trời ơi sao vào đúng hôm đi rehearsal quá vậy, cứu em bé này đii"

    đức duy than trời đất lên, đúng lúc nghe thấy tiếng mở cửa phòng, chị trợ lý của em đến! em nhảy xuống ghế chạy vù ra khỏi phòng tắm mà than với chị.

    "chị hươngg"

    "ủa ơ bé nào đây"

    "em duy của chị nè"

    em mếu bĩu môi ra, chị hương cùng chị làm tóc, chị make đứng ngoài của xịt keo đứng chặt ở đó. cái thân thể bé nhỏ gì đây.

    "chịiii, em sao lại như thế nàyyy"

    "cap ủa hoàng đức duy thật hả?"

    "bé iu của chị nè"

    em giơ hai cái tay chống nạnh mà cái ống tay áo che hết rồi, khiến mấy chị bật cười với sự đáng yêu này. chị hương đi đến bế sốc người em lên, ừm coi như cái chiều cao bằng vai chị vậy.

    "sao em lại như thế này?"

    "em hông biết aaa"

    "rồi giọng em vẫn hát được mà đúng không?"

    "dạ, nghe hơi non non tí nhưng vẫn trầm tốt"

    "vậy thì đánh răng rồi chị đưa đi ăn sáng, đến đó diễn thôi"

    "khôngg, mấy anh cười em, chê em dễ thương"

    "thế bé muốn ở nhà?"

    "dạ thui bé đi ạ"

    ánh mắt muốn khóc tới nơi rồi, em đành ngoan ngoãn bước vào phòng tắm. bên ngoài chị hương vẫn bất ngờ với diện mạo của em, trời ơi phép thuật vào cuộc rồi hả?

    "mai ơi, em cố ngó xem có mấy cửa hàng quần áo tầm cỡ cap nhưng nhỏ một chút đang mở bán vô mua chị bộ với"

    "à dạ để em xem, chị có cháu hả?"

    "không em, cho cap"

    "hả?"

    "chị giải thích sau, mang lên đây rồi hiểu"

    người đầu dây bên kia nghi ngờ nhưng cũng kiếm ra một bộ quần áo cho em bé, di chuyển đến khách sạn. cùng lúc em bé ngâm nga 1 tiếng trong nhà tắm cũng xong xuôi.

    "ơ bé nào đây"

    "captain boy yêu của chị mai đây"

    em thản nhiên đáp lại quên mất bị teo nhỏ, thôi thì nhớ lại rồi giải thích sau.

    "mai đến rồi à"

    "chị đừng nói đây là cap nhé?"

    "nó đó"

    chị hương chỉ nhún vai đáp lại, chị cũng sốc lắm mà đành cố giữ cảm xúc không em hoảng mất. giờ mà coi như không quen biết mà cứ thế bơ là em bé này bị tổn thương đấy, chị sót.

    thôi thì không tin cũng phải tin bằng được.

    "vô thay đồ đi cap"

    "đồ có hiphop không chị"

    "ông tướng ơi đồ trẻ em ông đòi hiphop"

    cái lườm nhẹ từ chị mai yêu dấu, em lại lủi thủi bước vô nhà tắm lần nữa.

    "cap trông xinh yêu quá chị nhỉ,mỗi tội cái máu hiphop của nó khó bỏ"

    "haha máu hiphop nó sẵn trong máu"

    "chị xưng em là nó á"

    "chị xin lỗii"

    tiếng nói oang từ phòng tắm vang ra, mấy chị đứng ngoài cười chết với em bé này.

    "xong rồi chị hương ơii"

    với outfit quần cộc màu kem vàng và chiếc áo màu trắng có chú vịt chu mỏ thì đức duy có vẻ hài lòng, gu em!

    "mặc vậy sợ lạnh không duy?"

    "bây giờ em thấy vẫn mát mẻ lắm, không lạnh mấy"

    "vậy bé ra làm tóc bé"

    "vuốt nha chị"

    "thôi đi ông, mặt như thằng con nít cứ vuốt, chị làm xù lên thôi"

    "ưmm không có con nít mà"

    sau 1 tiếng đồng hồ nữa, sự chỉnh chủ từ trang phục đến mái tóc hoàn thành, tìm thêm cái kính đen cho bộ đồ thêm phần hiphop. tung tăng xuống sảnh khách sạn, xung quanh vắng quá trời, có mấy khách du lịch thôi, các anh của em đi trước hết rồi.

    em ngồi trên xe di chuyển đến sân vận động, có vẻ em làm hơi lâu chắc mọi người đến hết rồi.

    "ăn bánh đi cap"

    "em xinn"

    "đến đó chị mua cho hộp cơm sau"

    "dạaa"

    vâng dạ trên miệng của em phát ra nghe cực mê, dạng bình thường còn mê vậy rồi dạng em bé này chắc xỉu mất. ngoan ngoãn ngồi nhìn đường nhìn trời, không khí hà nội khác hẳn ở sài gòn luôn, mọi người ở đây nhiệt tình quá trời, mỗi tội lạnh quáa!

    "chị hương mang áo khoác cho em không chị?"

    "có mang rồi, đến đó lạnh thì bảo chị lấy cho"

    di chuyển hồi đã đến nơi, mọi người, ekip đến đông đủ hết rồi.

    "nào xuống xe"

    bình thường em bé cao hơn chị hương nên tự giác xuống, nay còn có khúc khéo không bằng thành an nên em được chị hương dắt vào.

    "'sao nay cổng cao thế chị?"

    "do em lùn á"

    nghe dỗi liền luôn á, đức duy nghe xong dậm chân từng bước đi vào khu vực hậu trường, nhưng mới đến cửa thì bị chặn lại.

    "xin lỗi nhưng khu vực này trẻ em không được vào"

    chị hương nghe vậy bật ngửa cố nén tiếng cười của mình, nhìn sang đức duy đang mếu xệ khi nghe câu đó.

    "không anh ạ, đây nghệ sĩ ạ"

    "nghệ sĩ sao?"

    bảo vệ an ninh nghe vậy khựng lại, ngó xuống nhìn khuôn mặt chù ụ đang mếu của em.

    à em út chương trình đây mà.

    "sao nay cảm giác em lùn thế captain?"

    "nó không mang độn giày nên thế á anh"

    chị hương vội giải thích rồi bế đi luôn, riêng đức duy đang dỗi khoanh tay mặc kệ sự đời, ghim câu độn giày của chị. vô trong ai cũng nhìn em quá trời, chị duyên từ đâu bước tới bắt chuyện.

    "captain hả?"

    "em chào chịi"

    đức duy vẫy tay chào chị, trời ơi có người nhận ra em bé này rồi.

    "sao này lùn thế bé"

    "em bị tụt chiều cao rồi huhu"

    chị hương đứng bên cạnh cười với chị, chị giải thích cho chị duyên biết, nghe xong chị duyên cười quá trời làm em nhỏ lại ngại.

    "thôi lùn thì được cưng mà"

    "em bình thường vẫn được cưng mà"

    em chu mỏ đáp lại, thì đúng mò có ai bảo sai đâu.

    "lại đeo mic với in-ear cap ơi"

    "dạa"

    đứng ngoan cho chị hương đeo, rồi lại được chị hương và chị duyên hộ tống vào trong sân khấu như chăm trẻ em luôn. ekip ai cũng nhìn, muốn hỏi lại thôi.

    "tới rồi cap, ra sân luôn đi mọi người mới đang diễn bài bảnh thôi"

    "dạ, bye hai chị"

    chào hai chị rồi bước vô sân khấu, tướng nhóc có bé xíu đo vô cái sân khấu to đùng, dáng em đi tưởng em bé 2 chủi đang tập đi không. ekip sân khấu cứ nhìn hoài,ờm em bé nào đi vô đây vậy?

    "nay captain tới muộn hả"

    anh biên đạo bài bảnh thắc mắc nhìn anh em trong team một lượt. ai cũng nhìn anh gật đầu, sáng nay tính sang gọi em bé rồi, mà sợ làm phiền giấc ngủ của em nên lại thôi.

    "captain boy bay tới đâyyy"

    các anh nghe xong hào hứng quay đầu lại, ngó nghiêng hồi thấy giọng mà người đâu mất tiêu. chỉ thấy có thằng nhóc ất ơ nào đó đang chạy lại.

    ủa các anh nhớ các em bé chào sân là về rồi mà ta? mà em bé còn cao hơn các em bé chào sân lúc nãy cơ! thằng nhóc trẻ trâu nào đây?

    đàn em quân ap à?

    "nhóc con nhà ai đây? sao lại lên sân khấu này vậy?"

    atus lên tiếng hỏi ekip ai cũng lắc đầu. các anh trai trong liên quân 2 cũng tò mò nhìn em, có mình quang anh có vẻ đang ngờ ngợ nhận ra điều gì đó.

    "ơ em captain boy hiphop, đẹp trai của các anh đây"

    ngơ ngác nhìn các anh phớt lờ mình, em lại quên mất mình bị tụt chiều cao, đành giới thiệu thân phận của mình, đùa vẫn đang cay vụ chị hương còn gặp anh atus nói mình là nhóc con!!

    "cap thật hả em? sao em bé tí thế này?"

    đăng dương với cái mic chưa tắt nói câu ai cũng ngoảnh đầu nhìn, team icon đang rong chơi dưới sân khấu cũng chạy vội lên.

    "đâu cap đâu? hoàng đức duy của tôi đâu"

    thành an nhanh nhẹn chạy đến đẩy đăng dương sang một bên để nhìn em.

    trời ơi có đứa lùn hơn em rồi mấy cô bác ơi, chúc mừng cho em negav cái nào!!

    "trời ơi cuối cùng cũng có được cảm giác chiều cao rồi"

    "em chỉ bị sụt chiều cao thôi màa"

    "vậy là lùn rồi bé"

    tuấn tài chui vô bonus câu khiến em muốn khóc tại chỗ rồi. biết ngay sẽ bị trêu như vậy màaa..

    "nay mình được chăm trẻ con hả mọi người"

    hoàng hùng nhìn em duy mà thích thú, lần đầu tôi có thể phản lại được baby rapper này!!

    "mặc này sợ lạnh không cap?"

    "à em có khoác trong kia ạ"

    trường sinh bước đến chào hỏi em, cụ thuận tay khoác vào vai em như bình thường nhưng hình như hơi sai chỗ.

    "trời ơi anh kẹp đầu nhỏ rồi anh ơi"

    "giải cứu con em cả nhà ơi"

    "cụ ơi cụ ám sát người rồi"

    "bé nó còn trẻ anh ơi, mới cấp 2 thôi"

    "anh ơi già mà sao thủ đoạn quá"

    nguyên dàn anh trai nháo nhào vì sự việc vừa rồi, lúc trường sinh kẹp có lực lắm, làm mắt em và má em có chút đỏ lên.

    "chết rồi cap ơi anh xin lỗi"

    nhìn người bé hơn anh hẳn cái đầu, à không đó là lúc trước giờ còn chưa đến vai anh nữa, trường sinh cúi xuống hỏi thăm em bé đang ôm hai má muốn rưng rưng rồi.

    "hỏng tóc đẹp của em anh ơii"

    nhăn nhẹ lông mày, miệng em mếu đi, anh quân thấy không ổn đi đến kéo em dỗ dành, đùa chứ anh cưng em bé này lắm nhé.

    "khóc là anh mách bố bảo đấy"

    "đùa anh cứ cậy quan hệ thôi, nói bố bố lại ghẹo em"

    nghe vậy sợ liền chứ, ai ghẹo cũng được chứ bố bảo ghẹo em không phản bát được. vì chính bố bảo dạy em mấy chiêu này mà.

    "thôi tập trung diễn tập nhanh rồi nghỉ sớm nào mấy đứa"

    anh biên đạo hô to cho mọi người ổn định lại vị trí.

    được các anh an ủi quá trời nên em cũng bớt sợ phần nào.

    nói chứ lúc tập đức duy trông buồn cười lắm luôn, nguyên cục màu vàng nhỏ nhỏ bé bé đi xung quanh các anh trai.

    ưu điểm tìm cục nhỏ này khá dễ vì nguyên cây outfit màu vàng và lùn nhất ngày hôm nay, nhược điểm là tăng động nhóm nào cũng vô phá, nghịch.

    được bảo kê nên em ngôngg!!

    "cap ơi vô ăn trưa nè em"

    "nhưng mà em mệt quá, em muốn nằm cơ"

    đến giờ nghỉ, các anh trai lần lượt đi vào có mình nhóc đầu trắng với outfit vàng chói loá nằm im một góc sân khấu, chị hương lại gần thì nhõng nhẽo muốn cưng. thật ra từ lúc mấy anh đang rehearsal vài bài cuối, đức duy đột nhiên đi lại gần đó rồi chơi với nằm đó một mình rồi.

    "anh bế em vào nha cap"

    công dương đi ngoài vào, thấy cục vàng nằm góc kia liền đi lại ngỏ lời.

    "hôngg, em không muốn"

    "thế em muốn ai?"

    "hông em hông muốn ai cả"

    mới quay mặt đáp với anh công dương rồi lại quay mặt đối diện với cái đèn led trước mắt.

    "sao em trẻ xon thế hả cap ơii"

    "thì em mới 13 tuổi thôi mà"

    hả?

    chị hương và công dương nghe xong liền quay đầu đồng loạt nhìn nhau.

    13 tuổi là sao?

    "cap ơi,em tên gì nè?"

    "em là hoàng đức duy, cap là ai ấy sao chị với anh cứ gọi em thế"

    "em không nhận ra anh sao?"

    "anh là...trai đẹp chứ gì, nhưng em không dễ dãi"

    đức duy cứ nằm quay đầu đáp lại từng người, em có quen hai người nay đâu cứ bắt trả lời thế! mà cái chỗ này nữa, lạ quá em không quen, em không biết em muốn về với mẹ hà!

    "hức...ư.."

    tiếng nức nở lạ phát ra từ người kia, công dương và chị hương hốt hoảng đỡ em dậy.

    đặt em ngồi hẳn hoi, cả hai bối rối nhìn em đang từng dọt lệ mà chảy xuống khuôn mặt kia.

    "mẹ hà..em muốn về với mẹ...hức..chị ơi...chị ơi đưa em về với mẹ...hư...hức.."

    đức duy mè nheo mà khóc, ekip xung quang đang chỉnh sân khấu nghe vậy mà vội ngó lên ra chỗ em.

    "hương ơi cap sao đấy?"

    "em..em không biết nữa"

    nay quá nhiều sự kiện rồi, nào là đột nhiên em của chị thấp bé đi, rồi còn trí nhớ em đột nhiên thay đổi hồi em bé còn 13 tuổi, chả lẽ gọi điện cho mẹ hà dỗ em hả?

    "cap à không duy ngoan nào, mọi người đang dẫn em đi chơi thôi, mẹ hà của em gửi em cho chị trông, giới thiệu với em chị là hương, một người bạn quen của mẹ em"

    "không nhiều lừa đảo lắm, chị gọi mẹ em em mới tin cơ"

    đôi mắt long lanh đầy nước, chị hương cũng chấp nhận, gì chứ giờ dỗ em và làm em bình tĩnh là điểu đầu tiên.

    "anh dương bế duy vào trong hộ em được không ạ?"

    "được chứ, dỗ trẻ nhỏ bây giờ là ưu tiên mà"

    chị hương cúi đầu cảm ơn, chị có ý bảo anh đi trước chị đi đằng sau gọi cho mẹ em. công dương tán thành, khuỵu chân xuống dang tay dỗ em.

    "duy đúng không? anh là công dương, cũng là người quen của mẹ em, giờ đi vô đây ăn nọ bụng cái nhé"

    đức duy với đôi mắt đỏ hoe có chút không tin tưởng, nhưng giờ mẹ hà không ở đây nên em cũng nghe lời ôm lấy anh, được anh công dương bế sốc lên làm em giật mình dúi đầu chặt vào áo anh.

    nào em duy tỉnh lại giặt cho anh dương nhoaa!

    tâm trí em duy hoảng hốt lắm luôn, em ngó nghiêng xung quang, cũng chỉ biết đây là sân khấu và em đang đeo mic thì phải.

    em nhớ năm trước em thi the voice kid thôi mà, năm nay có thi chương trình nào nữa đâu.

    chị hương bên này cũng cố liên lạc với mẹ hà của em, có vẻ nay cô dạy trên trường nên không nghe rồi.

    "công dương bế ai thế em?"

    "duy anh ạ"

    bước vào hậu trường, các anh trai mỗi người một góc xem điện thoại của mình. thấy công dương bước vào muộn, atus tiến đến hỏi người nhỏ tuổi hơn anh. thề là em duy dính người lắm luôn, ôm công dương chặt lắm, nước mắt nước mũi thì cứ thế tiện dính vào áo của anh, cái đầu nhỏ dụi sâu vào hõm cổ của anh khiến atus không thấy mặt em bé đâu cả.

    "duy?

    à cap hả? sao thế"

    "à thì..."

    "anh dương, bế duy lại đây giúp em với"

    chị hương chen ngang cuộc trò chuyện, công dương xin phép atus rồi bế em ra chỗ ekip của đức duy. atus tò mò cũng đi theo sau.

    "duy ơi ngồi xuống đây nhé?

    ăn ngoan rồi đi chơi tiếp nhé?"

    công dương vỗ nhẹ tấm lưng bé trên người anh, đầu nhỏ lắc đầu nguầy nguậy, không muốn rời xa chút nào.

    "cap ơi sao thế xuống anh xem nào"

    atus chiều lòng xoa mái tóc mềm của em, đức duy thấy bị đụng chạm liền im lặng, nhưng tiếng nức nở lại vang lên lần nữa.

    "hu..hức...ư..."

    "ôi chết chết cap ơi anh xin lỗi, anh xin lỗi mà"

    atus giật mình rút tay lại, giọng nói anh khá vang khiến các anh trai khác chú ý. atus khó xử muốn nhìn khuôn mặt của bé con mà cứ trốn trong hõm cổ công dương mãi chả chịu nói năng gì cả.

    "sao cap hồi bé nó nhõng nhẽo thế em ơii"

    "em cũng không có biết nữa anh ơi"

    chị hương hốt hoảng không biết dỗ sao, cục màu vàng bám người anh công dương được chục phút rồi.

    "cap sao thế chị?"

    quang anh lại chỗ này, anh thấy em cứ ôm chặt anh công dương liền đi đến giải cứu. chị hương thấy quang anh cũng chỉ lắc đầu.

    reng reng

    chuông điện thoại của chị hương vang lên, chị với niềm hi vọng là mẹ của em lôi điên thoại ra, may quá trúng thật. quang anh thắc mắc nhìn người gọi, sao lại mẹ hà gọi tới?

    "alo, hương hả con?"

    "alo cô hà ạ, không biết nói chuyện bây giờ tiện không cô?"

    "không sao con, cô vừa dạy tiết kia và hết giờ dạy rồi"

    "dạ cô, chuyện là cap đột nhiên lạ quá, con không biết giải quyết làm sao, cô giúp con với"

    "rồi đưa máy cho nó hộ cô với"

    "vâng"

    đáp lại câu, chị hương tạm đưa điện thoại cho quang anh cầm hộ, chị lại chỗ anh công dương.

    "duy ơi, mẹ em gọi em nè"

    "dạ..mẹ em sao?"

    nghe thấy mẹ gọi em ngóc đầu ra khỏi vai công dương liền, các anh gần đó nhìn thấy mà hốt, trời ơi mắt em bé đỏ hoe.

    "rhyder đưa chị máy với"

    nhận máy từ quang anh, chị truyền đưa cho em, cầm được máy xong em chạy tót ra ngoài khiến mọi người hoảng hơn nữa.

    "để em ra ngoài với cap"

    chị hương xin phép rồi đi ra với em.

    "cap sao thế anh dương?"

    quang anh tiến đến hỏi người chung cuộc thứ hai, nhìn anh đang xoa bóp cánh tay đã bế em hơn 20 phút mà đau dùm.

    "không biết nữa em ạ, nãy anh vào sau thấy trợ lý cap với cap đang đứng ở góc sân khấu, thật ra chỉ có trợ lý đứng thôi còn cap nằm bẹp ở sân khấu ấy, anh mới ra hỏi thăm thì thấy nhóc con quay mặt không nhìn mọi người, cái trợ lý cap tên hương gì đấy mới bảo sao cap trẻ con thế, nhóc đáp lại mới 13 tuổi thôi rồi sự việc như trên, anh với hương dỗ quá trời mới nín cái anh atus ra cái khóc thêm"

    công dương đau khổ kể lại sự việc với quang anh...thật ra là toàn bộ anh trai đang đứng nghe.

    "trời ơi mới 21 tuổi mà thành 13 rồi"

    "nay ẻm đúng nhõng nhẽo tận cùng luôn ấy"

    "công nhận nay cap lạ quá trời, phép thuật vào cuộc rồi hả?"

    "nếu phép thuật vào cuộc vậy thì hãy cho bé nề ga này chiều cao vớii"

    ồn ào nguyên cái hậu trường, các anh bàn tán sôi nổi về em. hồi sau, tầm 30 phút chị hương nắm tay một em nhỏ bước vào, giờ trông em còn cỏn con hơn hồi sáng nữa. mắt em cũng sưng quá trời, lớp nền cũng trôi vì nước mắt của em.

    trông sót điên, các anh nhìn chỉ muốn bế mà dỗ em khiến em cười xinh lại.

    "đức duy ngồi đây chị lấy cơm cho nha"

    "dạ vâng ạ"

    chị hương bế em đặt lên ghế, kéo chiếc cổ áo quá lớn với cái vai của em lên, em nhẹ nhàng gật đầu và đáp lại chị. có vẻ sau 30 phút nói chuyện với mẹ hà khiến đức duy bình tĩnh hơn, đôi mắt cũng tinh nghịch ngó quanh hậu trường một vòng đáp lại em là những ánh mắt lo lắng nhìn em chằm chằm khiến em sợ.

    "chị hương ơi, em có thể nằm đó không?"

    em chỉ vào góc của căn phòng, chị hương nhìn theo, đức duy chỉ đúng vào chỗ đang dựng đống quà fan và vali đồ của em.

    "để anh trải khăn rồi lấy đồ ra cho em nằm nhé"

    vẫn là quang anh chủ động đến, giờ cái đầu trắng này thấp đến ngực anh thôi ấy, sáng này còn mới đến vai anh mà.

    "dạ em cảm ơn anh...."

    "quang anh, em cứ gọi anh quang anh nhé"

    quang anh tính xưng nick name của mình, mà sợ em bé không hiểu nên dùng tên thật của mình luôn.

    "anh quang anh sao?"

    mắt đức duy sáng rực nhìn anh, tại hồi em thi the voice kid cũng có một anh tên quang anh đến chúc mừng em đi thi đấy, ảnh bảo ấn tượng bài hát của em.

    "họ của anh là gì ấy?"

    "hả anh là nguyễn quang anh?"

    các anh trai khác tò mò cuộc trò chuyện của hai anh em này, nhìn em bé có vẻ phấn chấn hơn lúc nãy rồi.

    "năm ngoái em thi the voice kid cũng có anh tên nguyễn quang anh đến cổ vũ em đấy, nghe nói ảnh là quán quân mùa đầu tiên nên em ngưỡng mộ cực"

    quang anh nghe đến thì bật cười, nhìn ánh mắt sáng rực như có được món đồ yêu thích kìa. mặc dù có hơi thắc mắc đoạn năm ngoái, năm ngoái em thi rap việt mùa 3 mà?

    "thế định mệnh rồi đấy em, đây là quán quân the voice kid mùa đầu tiên đấy, năm nay còn á quân anh trai say hi nữa đấy!"

    atus vội vàng đi đến khoác lấy vai quang anh hào hứng vô câu chuyện, quang anh nghe vậy cũng hùa theo.

    "em muốn làm quen với anh không?"

    "không em không muốn đâu "

    "..."

    "tại tóc anh trông hư quá, mẹ hà bảo nhuộm tóc là người không tốt, nên tránh xa. do anh tên quang anh nên em mới nhớ ra anh thôi"

    đức duy gãi đầu nhìn khuôn mặt đen thui của 2 người "nhớn" trước mặt, bộ em nói sai hả? cái anh quang anh đó chỉ có gặp mặt chào em rồi chụp em tấm ảnh, khác xa hẳn cái anh quang anh đầu trắng đứng trước mặt đức duy đây.

    "khó nha bro"

    thành an chen chân cũng muốn một bước làm quen, tại nghe nguyên câu của đức duy mà cậu cũng thương dùm người bạn của mình.

    "em nói người ta mà em không nhìn tóc em hả?"

    "tóc em làm sao ạ?"

    đức duy nghe chị hương nói liền kiếm cái gương gần đó soi mình. trời ơi tóc duy, cứu tóc duy, mẹ hà đánh đít duy mất!!!

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    tính viết theo nguyên từ đầu chương trình rồi theo từng tập cơ các cậu ạ mà nó dài nó nhiều đành ra tớ lười😉) nên tớ sẽ viết từng chap theo một concept riêng nhée ( ˶ˆᗜˆ˵ )

    trân quý các cậu vì đã đọc và ủng hộ truyện của tớ ♡ ̆̈
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    em bé xíu 2


    "chị...chị ơi tóc tóc em"

    đức duy chới với vò lấy mái tóc của mình, em không thích nó một xíu nào!

    "bạn tóc đau đấy duy không bứt nữa nhá"

    đức phúc đi đến dỗ dành em nhỏ, nắm lấy bàn tay xíu xiu đang nắm chặt tóc của mình. anh nhẹ nhàng gỡ ngón tay của em ra, xoa mái tóc bị rối đi.

    "nhưng nhưng mà tóc em nó cứ trắng như này ấy anh ạ, xoa mãi nó không hết màu trắng đi"

    "em không thấy đẹp sao?"

    "không mẹ hà đánh đít em đấy"

    đức duy phụng phịu với mái tóc, đức phúc ngớ người ra cười, đầu anh cũng trắng như bé mà.

    "vậy anh lấy khăn che đi màu trắng dấu mẹ hà nhá"

    "dấu ạ?"

    thái ngân đến cướp khăn bandana dg house của quang anh, cúi xuống nhờ sự trợ giúp của đức phúc. anh hiểu ý, vuốt nhẹ mái tóc của em lên, thái ngân liền chùm chiếc khăn bandana màu đỏ đô vào đầu nhỏ của em.

    một em bé ra đời.

    "như này dấu được ạ?"

    "dấu được mà, anh đi sau che cái là mẹ hà không biết luôn"

    thái ngân thả ngón like chắc nịch với em, đức duy cũng gật gù nghe anh, ngăm nghía bản thân một chút trong gương.

    "duy ra ăn cơm nè duy"

    chị hương kéo em lại, bế em đặt lên ghế. chị tiếp tục lấy đũa đưa cho em, đưa thìa, đưa giấy, đưa nước cho em uống. chăm như con!

    "em cảm ơn chị hương ạ"

    "ừm ăn đi"

    đức duy cũng không phải dạng kén ăn, em bé ăn gì cũng được chẳng qua là lười ăn, hồi là chán à. nhưng có vẻ nãy khóc nhiều khiến em đói, ngồi ngoan cạnh các anh ăn hết hộp cơm chị hương chuẩn bị, ăn hết còn được các anh khen nữa nhá.

    ngầu quá xá, nay đức duy thấy mặt đất màu xanh.

    "bé duy ăn giỏi quá ta"

    "hết cơm luôn mà"

    "cạnh em cái ăn hết mà"

    "khéo nó sợ mày ăn hết nên ăn sạch"

    minh hiếu trêu thành an, cậu đáp lại bằng cái lườm cháy mặt anh, nhận chồng nhưng cũng tồi thôi. mà đâu chỉ thành an, anh cũng nhận được từ phía em nhỏ.

    "anh gọi em là nó á?"

    đức duy ngỡ ngàng nhìn anh, sao lại gọi em là nó?

    "chết mày chưa hiếu ơi"

    bảo khang ngồi đó hùa theo, làm minh hiếu càng thêm hoảng. tội tình gì đâu mà, tính em đúng là khó bỏ, lúc lớn cũng không thích gọi là nó mà lúc bé cũng không luôn cơ.

    đức duy bĩu môi nhìn chằm chằm minh hiếu khiến anh phát khiếp, lần đầu bị solo trực tiếp vậy luôn ấy.

    "tan ra nào tan ra nào, thư giãn nào, ra sân khấu nào anh em"

    phong hào xua tay làm giãn nở không khí ở đó, đứng nhìn hơn chục anh trai đang ngồi nhìn hoàng đức duy giận trần minh hiếu chắc đến tối mới rehearsal xong quá.

    "em đi theo được không ạ?"

    em tò mò nhìn các anh trai lần lượt rời khỏi phòng hậu trường, em xin ý kiến chị hương đã.

    "em muốn ra hả? giờ em có lạnh không?"

    "dạ không ạ, nhưng em ra được đúng không ạ?"

    "ừm để chị bảo rhyder dẫn em ra nhá"

    "không không, cái anh đấy đầu trắng quá em không thích"

    quang anh đứng cạnh mà lòng đau như cắt, bé à đừng nói ngoại lệ của bé như vậy chứ...

    "vậy em có chấp nhận một con mều đầu hồng như anh không?"

    thái sơn đi đến với nụ cười dụ trẻ con, hai bàn tay anh dang ra tiến đến bế đức duy lên làm em nhìm chằm chằm.

    "màu hồng ạ? anh nữ tính thế, em cũng thích màu hồng như ngầu hơn anh nhiều"

    ngón tay xíu xiu nắm thành hai chòm tóc trên đầu anh, đau không?

    đau chứ nhưng chiều em cứ để em nắm vậy. quang anh bên cạnh với bản mặt nghệch ra nhìn thái sơn.

    anh jsol! tại sao cũng nhuộm mà duy thích màu tóc anh hơn.

    "vậy để anh bế em bé ra sân khấu nha"

    "anh này không bắt cóc em chứ chị hương?"

    "ừm..ừm không bắt cóc"

    chị hương bất lực đưa tay lên trán, anh jsol chịu khó chăm em bé duy hộ em nha!

    được anh trai tóc hồng đưa lên sân khấu, em thích thú nhìn xung quanh, rộng lắm luôn, chỗ ngồi bao quanh khắp phía, đức duy muốn lên đó chạy ghê á.

    "ơ cap ra đây chơi à?"

    kim long đi đến, anh đang diễn bài hút nên đi đến chỗ em.

    "đây là anh lou hoàng duy ạ"

    chị hương đi bên cạnh như một hướng dẫn viên tham quan, giới thiệu tên các anh chứ không giới thiệu quan cảnh nha.

    "em chào anh lo..lâu hoàng ạ"

    em khó khăn phát âm tên của anh, mà các anh trai kì lắm nhá, giọng nói tiếng việt vanh vách ra mà tên toàn tiếng anh khó đọc ghê luôn!

    "anh tóc hồng, anh thả em xuống đi"

    "à em bé muốn chơi hả?"

    "thì anh đang diễn mà cứ kẹp em như mẹ hà kẹp em ép ăn không á"

    đức duy nhăn mày khi thái sơn diễn sao hạng a mà cứ kéo em từ chỗ này sang chỗ kia, lâu đặt xuống để cầm kính cầm mic rồi lại bế em lên. bộ đức duy nhẹ lắm hả mọi người?

    "tí để em làm sao hạng a của anh nữa chứ"

    đăng dương đứng bên cạnh xoa đầu em, làm chiếc bandana do thái ngân buộc cho bị tuột ra.

    "đùa anh đã khổng lồ còn làm hỏng tóc em nữa"

    mồm duy như máy chửi mà chửi từ anh này sang anh kia như trap boy, dù từ ngữ sử dụng không nặng nhưng nó làm tổn thương trái tim simp em nhỏ.

    "trời ơi duy ơi hỗn, không có được như vậy"

    chị hương hốt hoảng mà xin lỗi đăng dương, người anh đã cứng đờ khiến thái sơn bên cạnh lay người mãi. em duy với khuôn mặt cọc đã được chị hương dìu xuống sân khấu chơi, nay trời lạnh mà em vẫn tung tăng với outfit quần đùi áo cộc kèm chiếc áo khoác do thành an tài trợ.

    "duy chạy từ từ thôi, gió lạnh vào mồm đau họng ốm đấy"

    "đang vui mà chị"

    em cười toe toét chạy quay sân vận động, được các anh quay phim nhìn thấy mà chiếu lên màn hình led. nãy cọc nhăn mày nhăn mặt giờ cười như ánh nắng mặt trời.

    "trời ơi coi yêu chưa kìa"

    "đâu biết nãy sổ một tràng vào mặt dích đô mương nhà ta đâu"

    "em đau lòng quá"

    các anh trai vui vẻ cười, nhìn em nhỏ sau một hồi tập luyện.

    bẹp

    với tốc đột chạy như chó đuổi và khuôn mặt cười tít mắt, em duy nhà mình vấp phải cuộn dây điện và ngã sõng soài dưới đất...và cứ nằm im đó đến khi chị hương đuổi đến.

    đừng khóc mà làm ơn!

    "đức duy yêu của chị ơi, em bé ngã có sao không?nằm dưới đó là mặt xấu trai đi đấy, lạnh nữa nên em bé đứng dậy nào."

    với giọng điệu nhẹ nhàng, chị hương đi đến đỡ em dậy. mặt đức duy đỏ hoe, trầy nguyên cái má bánh bao và.....

    mũi của ẻm đang nhỏ máu kìa.

    "ôi chết mẹ rồi, duy ơi cầm giấy lau nước mũi nhé, chỉ được ấn vào mũi không được bỏ ra nhìn nhe không chị giận đấy"

    ánh mắt em thất thần nãy giờ, không khóc chỉ là vô định nhìn vào gương mặt hốt hoảng của chị hương. cũng may đoạn em ngã đã được anh quay phim rời vào buổi biểu diễn trên sân khấu nên không anh trai nào biết, thật ra là có.....

    "hương, cap có sao không em?"

    vâng, anh trường sinh đã thấy, nhìn khuôn mặt đang nguệch ngoạc máu từ mũi khiến anh phi nhanh đến chỗ em hơn.

    "ui chồi ôi, không khóc luôn hả siêu ta"

    vừa dứt câu gương mặt em phút chốc đổi sang mếu và rưng rưng ở mắt.

    "duy ơi anh này doạ duy thôi, duy ngoan duy không khóc mà nhờ?"

    chị hương áp tay xoa lấy hai cái má của em, đức duy vẫn chưng bộ mặt mếu tại đó và không nói gì.

    "em..đau chị ơi"

    tiếng ỉu khuất vang lên, đức duy nắm chặt lấy vạt áo, đôi mắt long lanh nhìn chị hương. trường sinh nhìn em mà trái tim thôn thức, smip em rồi sao mà tránh khỏi đây.

    "anh bế duy vào trong nha em"

    "hông..hông chị hương, chị hương cơ"

    tôi cam đoan là chưa một giọt lệ nào chảy ra, chỉ mới mếu nha. chị hương chiều lòng bế em lên, mà muốn vào hậu trường phải chạy qua cái sân khấu. thế là chị hương cùng anh trường sinh đưa em đi qua, vì muốn tránh các anh trai hốt hoảng chị hương lấy khăn bandana buộc lại cho em.

    may mắn là ai cũng chăm chú tập nên không ai để ý.

    "đến anh bảo ekip mang nước với gọi nhân viên y tế đến"

    "thế làm phiền anh ạ, em cảm ơn"

    chị hương cảm ơn rối rít, đặt đức duy với khuôn mặt mếu vì máu. xung quang có vẻ không có ai, chị lôi chiếc khăn mặt hay cầm đi để lau mồ hôi cho em, cả ngày nay không có cơ hội dùng đến nó. với một chai nước suối trên bàn, chị đổ cho ướt toàn bộ khăn rồi vắt khô. khi khăn còn chút ẩm, chị đưa đến nhẹ nhàng lau đi khuôn mặt nhem nhuốc của đức duy.

    "không sao, không sao rồi"

    mặt em thì cứ mếu ra, nước mắt chẳng rơi nhưng trông mếu đến đáng thương. lúc sau, trường sinh trở cùng nhân viên y tế và ekip. em bé được buôi thuốc và dán lại những chỗ xước trên da, dặn dò em không được cho tay vào mũi, bịt nhẹ một tờ giấy trên mũi em.

    đức duy ngồi ngoan nghe theo chỉ dẫn, không khóc là mừng rồi.

    thấy đức duy có vẻ đỡ, chị hương cảm ơn mọi người và tiễn trường sinh lên sân khấu, để em duy ngồi một mình cùng chiếc điện thoại đã mở sẵn doraemon.

    thật ra cũng không phải một mình....

    vâng, quang hùng matsterd của chúng ta

    bị ốm khi đón không khí hà nội một cách thoải mái như tận hưởng du lịch. nên cũng bị nén lại trong hậu trường và nằm ở góc trong.

    vì ồn ào của vụ lúc nãy, anh có bị tỉnh giấc và nhìn mọi người đang chữa cho đức duy. hồi sau thấy chị hương tiến lại thì nhắm tịt mắt vào giả ngủ, quang hùng thấy dưới chân mình có vật gì nhúc nhích ngồi xuống, kèm lời dặn.

    "duy ngồi ngoan ở đây nhé, không đi đâu lung tung và nghịch trên đệm nha, anh quang hùng đang nằm nghỉ vì bị ốm nên duy nhẹ nhàng nhỏ tiếng thôi nhé."

    "dạ"

    đó, giờ trong hậu trường chung ta có bé duy và bé phone.

    thấy chị hương đi rồi, quang hùng mở mắt mình ra nhẹ giọng gọi với:

    "cap ơi"

    "...."

    "captain ơi?"

    "...."

    quang hùng đầy dấu hỏi trong đầu, anh nhớ em có đi ra sân khấu cùng hương đâu, nhấc cái đầu đang ê ẩm vì ốm, choáng váng nhìn đức duy dưới chân.

    "....đức duy?"

    "dạ, em đây"

    đức duy rời khỏi bộ phim doraemon đang chiếu trong điện thoại, nhìn về phía anh gì đó tên hùng, chị hương nói em vậy.

    "ủa sao nãy anh gọi em sao em không đáp?"

    "ơ anh gọi captain chứ có gọi em đâu"

    trời ơi anh quên mất đức duy này đang mông lung tuổi 13, ẻm có biết cái nickname của ẻm bây giờ đâu. sao để cho nhỏ nhớ tên này đây bây.

    "ờ...hay giờ anh ra một trò chơi nha?"

    "thui thui em không muốn chơi với anh đâu"

    khực

    lời nói như mũi dao đâm sâu vào tim anh, tại sao hả? tại sao ai gặp anh hùng cũng quý mến mà có mình em lại không quý anh hùng này?

    "tại sao thế duy?"

    quang hùng bình tĩnh lại hỏi người trước mắt, không được mắng em bé, không được mắng em bé, không được mắng em bé, điều gì quan trọng nhắc 3 lần. em bé mới bị thương nên không manh động.

    "anh đang bị ốm mà, nếu em chơi với anh, anh sẽ ốm nặng thêm đấy, mẹ hà bảo thế ạ"

    đôi mắt to tròn cẫn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại nhưng lời nói như muốn giết chết người đang bị ốm kia.

    chết rồi các anh ơi, cứu em quang hùng với các anh ơi.

    "rồi thế không chơi, cap à duy lên đây nằm với anh không?"

    "không lây ốm anh mất"

    "đâu em nằm cạnh anh cái là anh khỏi ốm liền, em là thuốc của anh mà"

    "vậy anh tính nuốt luôn em để khỏi ốm ạ?"

    đức duy sững sờ nhìn quang hùng, anh này đáng sợ quá chị hương ơi cứu em!

    "trời ơi..."

    quang hùng tưởng mình với đăng dương khờ lắm rồi chứ ai ngờ còn thằng nhóc này...

    "bây giờ em chỉ cần nằm đây cho anh ôm thôi anh không nuốt em"

    "ồ"

    mồm em tròn xoe như tán thành với anh, nhúc nhích bò lên, đức duy nghe lời đặt mình xuống bên cạnh anh để anh ôm cho hết ốm. quang hùng với cơ thể có chút đau vì mệt nhưng vẫn đặt tay xuống cho em gối đầu, thuận tay ôm em để ngủ.

    "anh ơi, nhỡ em bị ốm giống anh thì sao ạ?"

    "thì anh cũng sẽ nằm cạnh em như này để em khỏi ốm nhé"

    "anh hứa nha"

    quang hùng nở nụ cười đồng ý với em, đức duy thấy kèo này có vẻ được, liền quay lại với chiếc điện thoại của mình. có lẽ do tác động lớn từ cũ ngã ngoài sân, em duy cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

    tầm 3 giờ chiều, việc rehearsal ngoài sân khấu có vẻ không gây ồn ào mấy ở phòng hậu trường này.

    2 cá thể ôm nhau ngủ rất ngon dưới sự chứng kiến của...

    anh phúc - quản lý lê quang hùng.

    chị hương - trợ lý hoàng đức duy.

    "như này có sợ lây bệnh sang cap không nữa, nó là trẻ con mà"

    anh phúc nhăn mày nhìn ca sĩ nhà mình với nụ cười trên môi đang ôm đức duy ngủ.

    "không sao anh ạ, dù sao cap nó cũng khoẻ mà, mấy cái này không ảnh hưởng mấy đâu anh"

    chị hương cười xoà nói, ngồi xuống cạnh cái nệm của 2 anh em, chị kéo chiếc chăn dày che kín cổ cho cả 2 người, gì chứ cổ họng không được để bị lạnh.

    "ấu mài gót"

    tiếng nói phát ra từ cánh cửa, anh phúc cùng chị hương đồng loạt nhìn về phía đó. thành an cùng chiếc miệng há hốc được bịt chặt bởi mẹ pháp bên cạnh.

    "em nói sao, giữ im lặng mà"

    "em nhìn đi chồng anh ngoại tình đó"

    nỗi day dứt thấu tâm ai hiểu được cho đặng thành an này đây, cậu nắm chặt bàn tay trước nỗi đau trước mắt.

    "hoá ra cả thế giới đều tồi với tôi, cả những người thân thiết.."

    tiểu phẩm quen thuộc lại diễn ra, thanh pháp có vẻ đã quen, mặc kệ người chồng tiểu phẩm cổ bước đến chỗ hai người kia đang ôm nhau ngủ.

    "kiều hả, tập xong rồi hả em?"

    "dạ nay lạnh nên anh biên đạo cho tập thế thôi, tập nhiều không quen với không khí lạnh dễbị ốm ạ"

    thanh pháp thuần thục lại lời của biên đạo cho 2 người. cùng lúc đó kéo theo một người tỉnh dậy...

    "chị hương ơi...."

    chất giọng non nớt phát lên, lần này thêm 3 cái đầu quay lại.

    em duy của chúng ta dậy rồi!

    "duy ngủ ngon không duy?"

    thanh pháp nhẹ lại hỏi em bằng chất giọng miền bắc đặt biệt của cổ, em ngớ người nhìn chằm chằm 3 người trước mắt, rồi lại quay sang nhìn người mình vừa ôm ngủ.

    "ơ em captain của chị lúc nào ngủ chả ngon"

    đức duy hoạt hình biểu cảm cười khi vừa ngủ dậy, tay xinh bé xíu còn giơ ngón like đầy hiphop.

    "ơ mọi người đâu rồi ạ?"

    chả hiểu gì cả, hỏi mà chả ai trả lời, đức duy cũng đọ mắt nhìn 3 người trước mặt.

    mọi người làm sao ý, nhở?

    "trời ơi thằng bé nó nhớ lại rồi mừng quá bà con ơi"

    thanh pháp phản ứng đầu tiên, thành an cùng phong hào đang tiểu phầm cùng ongnindi cũng chạy vào khi nghe thanh pháp nói.

    "đâu đâu? captain bé bỏng của tui nhớ lại đâu?"

    phong hào với phong thái gấp rút như tổng tài tìm vợ, lia mắt tìm em đang ngồi ở tấm nệm mà đi đến.

    "ôi cuối cùng em bé này cũng trở lại rồi, nó đã ồn cả buổi trưa hôm nay"

    "đùa anh bảo em là nó kìa"

    đức duy nhăn mặt nhìn thành an, nhận lại ngay thêm một cú đánh nhẹ vào vai từ thanh pháp.

    "mẹ nhắc con nha an"

    người có hai chức vụ mang tên thanh pháp, vừa có thể là mẹ vừa có thể là vợ mang đến cho bạn full cảm xúc khác nhau.

    "hú tui tới rồi nè các mom"

    quả đầu hồng của đức duy tung tăng đi vào, nhìn mọi người đang tụ tập đông một góc, anh tò mò bước đến nhập hội.

    "chết cha chưa tháo cho em cái giấy ở mũi duy ơi"

    chị hương mải ngơ mà nhìn thấy tờ giấy được bịt ở mũi em đã thấm máu, giơ tay ngỡ ra. có vẻ hết rồi, lấy một tờ khăn ướt lau qua lượt mặt cho em lần nữa.

    "ủa duy sao mà chảy máu vậy chị?"

    "nãy chạy ngoài sân ngã em ạ"

    thanh pháp thắc mắc hỏi chị hương, chị cũng giải bầy lại, mà mới được nửa các anh đã quay sang nhìn chằm chằm em rồi.

    "có sao không em, thương thế"

    "ủa em có ngã ạ?"

    đức duy ngơ tiếp, em chẳng hiểu mọi người nói gì ấy. bộ cả sáng giờ em gây chuyện gì lắm sao?

    "ủa khăn rhyder nè, sao em cầm vậy?"

    "ơ sao em nằm với anh hùng?"

    "sao em bị ngã thế chị hương?"

    "còn gọi cho cho mẹ hà nữa này sao thế ạ?"

    dồn dập câu hỏi vào các anh trai, người thì bất ngờ người thì gãi đầu chẳng hiểu mấy. chị hương cũng lắc đầu với em, lúc này lúc kia chẳng biết đâu là đức duy 13 đâu là đức duy 22.

    "duy đâu rồi"

    quang hùng đang nằm cũng thức giấc, mở mắt ra hơn 3 4 người nhìn khiến anh hoảng.

    "tan làm rồi thì chơi thôi mọi người, dẫn bé duy đi chơi nào"

    trường sinh khoác vai tuấn tài đi vào, thấy mọi người im im tập chung một nùi ở góc liền hô tiếng gọi. nghe thấy ai cũng hùa theo đồng tính rồi giải quyết nỗi khó xử.

    "đi chơi ạ?

    ơ thế em đã hát đâu?"

    "hả? sao em lại hát?"

    "em đã được rehearsal bài nào từ sáng đến giờ đâu ạ?"

    chị hương biết khó xử với các anh trai liền kéo em đi về khách sạn trước, nhưng các anh cũng ngầm hiểu em nhớ lại rồi.

    vui không?

    vui không?

    vui chứ chẳng qua nỗi đâu đức duy 13 tuổi chửi đăng dương vẫn chưa hết!

    "nay mọi người lạ vậy chị?"

    "chị chụp ảnh với quay video lại đấy, em xem không?"

    "đằng nào cũng đăng lên cho fan xem nên em xem được mà"

    "cái này...không đăng cho fan xem"

    "thế ạ, thế cho em xem"

    ngồi trên xe riêng em ngồi xem lại từng khoảng khắc vào lúc trưa được chị hương quay lại.

    đến khi vào phòng cũng là xem xong video.

    "em lạ thế ạ"

    "ai biết em về năm 13 đâu em"

    "buồn nhỉ, biết vậy em nghịch hơn chút"

    "thôi đi ông, ông nhỏ như này là tui mệt lắm rồi ông"

    "chị hương chả thương em"

    chu mỏ dỗ chị, đó là biện pháp để chị hương không giận em nữa. em nói chuyện đáng yêu nên ai cũng không giận được.

    "em tắm rồi đi chơi nha chị"

    "ừm nhanh đi"

    chị hương chuẩn bị quần em cho em, vô thức bị quen mà đưa quần áo cỡ thường cho em mặc.

    đức duy chẳng để ý cứ thế mặc.

    2 tiếng rưỡi trôi qua, vượt mức độ bình thường tắm của em khiến chị hương bên ngoài lo lắng, đi đến gõ cửa.

    "cap ơi, em ổn không?"

    "huhu chị hương ơi"

    cùng lúc cánh cửa mở ra, một đức duy khác hiện ra trước mắt chị.

    ờm này chắc đức duy 18 tuổi?

    "mấy tuổi đây?"

    " em hông biết chị ạ"

    ôi trời cứu chị hương, may sao đưa nhỏ đúng cỡ thường ngày, nhưng vẫn rộng so với ẻm nha.

    "thôi nhanh ra đeo phụ kiện rồi xuống nào"

    "nhưng mà..."

    "chẹp nhanh đánh đít giờ"

    em mếu mà chẳng lý do, lấy cái vòng cổ vời nhẫn đeo vào. tại sao? lúc tắm em phân hoá, đức duy hơi sợ nhưng nghĩ sẽ về lại hình dạng ban đầu nên chấp nhận.

    đâu nghĩ nó đến độ tuổi khác đâu trời.

    "ui chà, captain nhà ta lớn rồi nè"

    "lớn nhanh thế anh còn chưa kịp bế thử nữa"

    "ưmmm..đừng có trêu em, em dỗi đấy"

    khoanh tay nhìn các anh đang cười nghiêng ngả với độ tuổi này của em, nhìn em trẩu cực.

    tự nhiên lòi ra bộ tóc xoăn tít như mấy bà thím, lúc 13 tuổi nó còn trông ngắn ngắn lại thì chả sao, nhưng lúc 18 tuổi em giữ cái tóc xoăn theo mốt thời đó.

    tức quáaa! phân hoá thì mỗi người chứ ai cần tóc đâu!

    "thôi em captain đi chơi để lớn lại nhá"

    quang anh nhấc mày gọi em, khoác vai bá cổ kéo em tiến thẳng khỏi khách sạn.

    "thằng rhyder này mày dụ nó nhanh thế"

    trường sinh đứng đằng sau khịa cặp phía trước.

    "thế anh đứng phán nha, bọn em đi cướp captain từ nó trước"

    atus vỗ vai anh rồi một mạch đi lên phía trước. trường sinh nghệch mặt muốn hơn thua lại thôi.

    thôi thì đợi đến sáng mai xem em duy có trở lại đức duy 22 tuổi không nhe!

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    cảm ơn mọi người ủng hộ ạ, sắp tới tớ có đợt thi quan trọng, nên hẹn mọi người vào cuối tháng 6 ạ, nhanh thôi rồi tớ sẽ cho các cậu một mùa hè tha hồ đọc nha. ✌︎︎

    yêu các cậu nhiều lắm (˶ˆ꒳ˆ˵)‪‪❤︎‬
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    ngoại lệ


    "trời ơi captain của tôi"

    "aaaa anh jsol, em chào anhh"

    vì chung một sự kiện biểu diễn, mà cũng vô tình chung một khách sạn và đối diện phòng nhau. thái sơn vừa từ phòng ra ngoài để đến sân khấu rehearsal thì bắt gặp ngay một thằng nhóc mặc áo sơ mi vàng đang đứng trước cửa đối diện.

    áo sơ mi vàng thì bình thường thôi có gì mình phải để ý, nhưng nhóc con này còn tóc đỏ với chị trợ lý quen thuộc bên cạnh bị biết ai rồi đấy!

    "lâu quá không gặp nhể?"

    "em ôm anh cái được hông"

    câu hỏi và cách trả lời khác nhau một trời một vực nhưng thái sơn chiều lòng mà đón nhận cái ôm vừa xin lỗi vừa xin chào.

    đức duy cũng bất ngờ lắm chứ, em biết nay có dự kiện chung với anh thái sơn nhưng đâu nghĩ sẽ chung khách sạn và đối diện phòng như này đâu.

    "em vừa mới tới hả? anh tính ra rehearsal luôn mà anh đợi em nha"

    "thôi anh ra trước đi, đợi em lâu đấy.

    à không em vào cất đồ cái ra luôn nhưng anh cứ ra trước đi ạ xong em ra với anh liền"

    "hứa nha"

    "em hứa mà"

    lại ôm một cái nữa để hứa, có lẽ sau này thái sơn sẽ lan truyền rằng em duy có cái ôm ấm và thích nhất trong cuộc đời anh.

    hai anh em cùng rehearsal hết cái sân khấu, đến tầm 4 giờ chiều hai anh em hẹn cùng nhau về để chuẩn bị cho buổi diễn tối nay. thái sơn với đức duy quyết định chung xe để tíu tít nói chuyện với nhau hơn.

    "tối nay em duy của tôi ăn mặc như nào để truyền thông lên nhể?"

    "đương nhiên là một bộ cực hiphop mang phong cách ngầu lòi rồi anh"

    "có đeo kính không?"

    "có chứ ạ, vật bất ly thân của em đấy"

    "mắt đẹp cứ đeo kính che hết đi cơ"

    "thế nó mới hợp bộ đồ anh ạ, anh chả biết gì cả"

    đến thời gian diễn của hai anh em, có lẽ chuẩn bị rất đầy đủ nên buổi biểu diễn không có một sai sót nào. hai anh em tuy khác giờ diễn nhưng đức duy quyết định đợi anh, vì chung khách sạn và gần phòng nữa em tính rủ anh thái sơn đi ăn quanh quanh hà nội nữa cơ.

    "nay captain diễn cháy quá nhở, ai dạy em làm mấy cái đó"

    "hông có mà, oan em, em chỉ học theo các anh lớn mà"

    "anh nhắc em lần này đấy"

    "nay anh diễn hay quá chừng, may không oét anh nhỉ"

    "trời ơi hư quá rồi hư quá rồi"

    hai người rôm rả đến lúc chuyển cảnh đến quán ăn.

    đức duy xung phong dẫn anh ngoại lệ của mình đi, chị hương có hẹn công việc phải ở lại khách sạn nên chỉ có em đi với anh thái sơn và trợ lý của anh.

    tuy thời tiết hà nội khá nóng bức nhưng không làm giảm sự tinh nghịch và năng động của đức duy và ánh mắt đầy tính thương yêu và cưng chiều của ngoại lệ instagram.

    "captain à"

    "dạ?"

    "tối ngủ chung với anh đi, sáng mai bay về cùng anh luôn"

    "thôi anh ạa, em ngại lắm"

    "ngại gì, em chê tôi à?"

    "ưmmm"

    đức duy ngồi ăn không trả lời thái sơn, chỉ đáp lại tiếng nũng nịu xen chút không đồng ý. mặt em chảy ra hiện chữ cho thái sơn đọc được: anh đừng trêu em màaa.

    xem đồng hồ thấy đã muộn, trợ lý thái sơn dục hai người trẻ con này đứng dậy đi về, hai anh em chấp thuận đi về khách sạn để mai còn bay về.

    "thế tối anh sang nha"

    "ơ đừng mà anh ơi, em bị đánh đấy"

    "ai đánh em nào?"

    "quang anh anh ạ"

    "quang anh hả? kệ quang anh của em"

    "ơ"

    mặt đức duy muốn mếu mà giữ hình tượng.

    cứ như lịch trình nó phải vậy, tầm lúc sắp ngủ quang anh sẽ gọi cho em, dù ở nhà hay ở nơi diễn thì anh luôn gọi cho em như vậy.

    "alo?"

    "có ai như ông gọi lúc này không ạ?"

    "anh quan tâm ngoại lệ anh thế mà"

    "thôi đi, đi diễn về rất mệt"

    "em điêu, em vừa đi ăn với anh jsol về đúng không?"

    "sao ông lại biết"

    "anh jsol vừa gửi cho anh đây thưa ông tướng"

    "đùa thế mà anh jsol hứa bảo không gửi mà"

    "em còn dấu anh nữa, em ghê rồi cap ơi"

    "không có m...."

    cốc cốc

    đức duy phải dừng cuộc điện thoại mà ngó ra cửa. chị hương không có trong phòng không biết đi đâu rồi, em nghĩ chắc là thái sơn hứa hẹn ngủ cùng em đêm nay đến.

    "anh giữ máy tí em mở cửa cái"

    "ok em"

    đúc duy để màn hình đang chiếu nửa khuôn mặt quang anh trên giường, tiến đến của phòng mở khoá cửa.

    "anh sang thật à anh jsol?"

    "anh đùa em làm gì nè? còn có doramon nè"

    "ủa sao lúc anh đến em không thấy"

    "tôi đến trước hay em đến trước mà em thấy hả em?"

    "đùa em quên"

    thái sơn vô tư bế doramon tiến thẳng đến giường em, anh khá an tâm vì con mèo của anh có không có lông.

    đức duy đóng cửa cũng nhanh chóng quay lại cuộc điện thoại của mình nhưng lúc quay lại nhìn thì có lẽ em giờ chỉ có bổn phận ra ngăn lại thôi.

    "ô rhyder"

    "ủa ai...à anh jsol, sao anh lại cầm máy cap rồi, cap đâu anh?"

    "sao em tìm à? anh dấu rồi"

    "gì? ngoại lệ của em mà anh đem giấu rồi!"

    "ngoại lệ của em mà không được cap follow tài khoản instagram à?"

    "anh cũng có được đâu?"

    "em cứ đùa rhyder nhể, anh cho em ngó vào instagram của cap một lần này đấy"

    "em xin hai người đấy"

    ......

    ngồi ngoài quán ăn mà mỗi anh em một cái điện thoại, thái sơn táy máy vô messenger gửi quả ảnh ăn chung với em cho quang anh chọc tức thằng em của mình. rồi vô instagram, lướt qua những người mình đang follow thì dừng lại ở acc đức duy.

    "captain"

    "dạ?"

    "sao em không theo dõi anh ở instagram?"

    "ơ em có mà?"

    "ủa có của em đâu em ơi"

    thái sơn giơ hẳn bằng chứng cho em duy xem, đức duy lướt qua hoảng trong ánh mắt.

    "em có mà, chẳng quan acc clone thôi"

    "cho anh ngay cái danh phận ở acc chính nào"

    "vâng đợi em vô"

    đúng em đức duy vào ngay acc instagram của mình để theo dõi lại thái sơn, mà có điều em ấn nhầm người...

    "rồi em follow rhyder chứ có phải anh đâu?"

    "huhu em đang nhầm nè, em hơi rối màa!"

    sau nhiều cuộc anh thái sơn của chúng ta hãnh diện với thành quả mình nhận được.

    .....

    "ơ này là anh bắt ép người đúng không anh sơn?"

    hiện tại em đức duy và anh thái sơn đã có thể lọt cùng nhau vô khung hình để nới chuyện với quang anh, ngoại lệ đời thực. quang anh nheo mắt nhìn, người thì cười người thì gật đầu nhè nhẹ.

    "anh véo em đau huhu"

    "ơ anh xin lỗi em"

    "đúng là ép người rồi anh sơn ơi"

    quang anh thở dài nhìn ngoại lệ đang mếu qua điện thoại mà không dỗ được.

    "nói chung không phải có mình em có danh phận ngoại lệ, mà anh cũng có nha"

    "nhưng của em còn được công khai mà"

    "giờ anh công khai liền nè"

    "thôi thôi em xin hai người đấy cho em ngủ đi màa"

    đức duy có thể học thuộc được cái từ vựng đêm nay trước khi ngủ là:

    ngoại lệ.

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    ghét


    "ôi chồi ôi celeb của chị"

    "ô em chào chị"

    đức duy với phong thái ít bài diễn concert nên em luôn đến muộn, nhưng vẫn hoàn thành tốt việc rehearsal cho concert sắp tới. trùng hợp thay mới đến gặp ngay người chị của mình cũng vừa mới tới giống cu cậu.

    "sao chị diễn nhiều mà chị đến muốn thế"

    "em cũng thế mà"

    "đâu ra chị nhầm rồi, chị xem lại danh sách diễn đi"

    đức duy vênh mặt lên nói, bị thanh pháp lườm cho tặng kèm một nhéo trên bụng.

    "nay á hả, đi rehearsal thôi mà nó bịt mặt như idol nổi tiếng đi gặp fan không celeb có khác ha"

    thanh pháp đánh giá em mà lườm qua một lượt từ chân tóc đến đế giày, đức duy ngại ngùng gãi đầu phán kháng mà không biết nói kiểu gì.

    "đâu có..em..em là em là đang che đi sự nổi bật của mình để cho chị toả sáng màa"

    nghĩ ra được một câu rất hay khiến thanh pháp chỉ biết cười trừ vì độ nịnh nọt của thằng nhóc này. em tranh thủ loay hoay đi chào mọi người, cuối cùng quay vễ chỗ chị kiều của em.

    "chị đứng vào trong cho sáng để quay ạ"

    "thôi chị nhường em mà, chị toả sáng rồi"

    thanh pháp hiện khuôn mặt từ chối đứng bên trong, ý cười thể hiện sự e thẹn đều được em duy tiên đoán ra hết.

    "chị sợ anh hiếu à"

    "trời ơi thằng này"

    "ơ chả đúng chị lại đánh em"

    nghe thấy nhắc tên mình minh hiếu quay đầu nhìn 2 chị em, đức duy lễ phép chào anh rồi đủn người chị celeb của mình đứng gần minh hiếu.

    "sao vậy có chuyện gì hả?"

    "à không có anh ơi"

    thanh pháp nở một nụ cười nữa nhìn minh hiếu, cậu kéo mạnh đức duy để em có thể đứng giữa ông kẹ và celeb.

    "trời ơi sao em đến muộn thế"

    "đâu có em vừa mới tới mà anh"

    "7 giờ tối rồi mà em thản nhiên quá vậy, diễn ít bài hả"

    "dạ nó đều có lý do mà anh"

    em nuốt nước mắt muốn kể khổ mà chị celeb bên cạnh nhéo quá trời nhéo. em biết em bụng sữa rồi mà, chị đừng nhéo nữa em đauu.

    "thế hai chị em ở đây nhá anh vào trong có việc cái"

    "dạ em chào anh"

    đức duy vẫy tay tạm biệt, nhận được một cái xoa đầu của minh hiếu, thanh pháp đứng bên cạnh mà mắt chữ a mồm chữ o.

    "trời ơi tình dữ hen, sao mà em có thể thân được vậy trời"

    "vì em là em út siêu ngầu siêu hiphop"

    đức duy quay lại đá lông mày với thanh pháp khiến cậu chú ý, em mới xăm lại lông mày!

    "á celeb chị mới xăm lông mày đúng không"

    "ơ sao chị thấy rồi"

    em ngỡ ngàng che đi lông mày của mình, vui vì có người để ý, buồn là em muốn khoe một lượt với mọi người cơ.

    "xịn xò quá nhỉ"

    "đâu em có xăm chân mày đâu, em có chân thành à"

    vừa nói vừa ngân, tay em nhanh chóng tạo một hình trái tim đến thanh pháp mà bị chê thẳng thừng khiến em buồn lòng mà không nói.

    "đấy thề luôn ấy chị kiều ạ, em là em ghét chị nhất việt nam luôn, chị cứ chê em ấy"

    "trời ơi trẻ con hay gì mà ghét nhất việt nam luôn vậy"

    "chị đợt rap việt em lỡ chào chị là anh thôi mà chị mách tổ đội big team của chị, em bị mọi người bắt cóc lại tra khảo luôn mà"

    "ủa có vụ này luôn hả?"

    "chả vậy, chị ấy em ghét chị ghê luôn á"

    "sao mà hay ghét quá à"

    "chị không nghe câu.."

    "câu gì"

    "ghét của nào, trời trao của đấy, đóoo"

    "ông hay nghịch quá ông tướng"

    "đùa chứ em lại quý chị nhất trong dàn anh trai luôn ấy"

    thanh pháp cười thoả mãn mà đáp cái nắm tay của đức duy, gì chứ cậu được đức duy cho danh phận đấy, hơn gấp mấy lần cái ngoại lệ của rhyder nhiều.

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    ( pv: cap, cap người em yêu là ai?

    cap: dạ?

    pv: người em yêu là ai?

    cap: ơ anh không biết à, em giới thiệu luôn em là người yêu pháp kiều đấy! )

    cre: tớ cũng không nhớ rõ từ đâu nhưng nó có thật các cậu ạ=))

    dạo này bí bách sau khi thi xong quá nên chap có phần ngắn và xàm các cậu ạ, mọi người thông cảm cho lèm nha TAT
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    tật xấu


    ngày 15/6, Đức Duy quyết định mở một mục tiêu mới trong đời của thiếu niên trẻ.

    đó chính là fan meeting siêu quy mô, ầy nói thật là không siêu quy mô mà là quy mô tầm trung thôi. do lần đầu tổ chức em sợ không có nhiều người sẽ tham gia và hứng thú nên chỉ mở hàng fan meeting trung bình vừa đủ không đông không ít.

    hôm đó có thể sẽ siêu luỵ với một người mê những thành công, cái đẹp và cái đáng quý, trân quý như em. em không thể nào quên được fc Cừu có cánh được em lập nên từ hời Rap việt còn không nổi mấy mà giờ đã quy tụ như một đàn kiến.

    thêm nhiều cái bất ngờ lớn như các anh chị nghệ sĩ đến ủng hộ, đặc biệt là người phụ nữ mà em trân trọng, em yêu thương và khiến em rơi những giọt nước mắt đầu đời. có thể nói mẹ Hà khi xuất hiện tại sân khấu nhưng cuộc điện thoại báo với Đức Duy rằng mẹ sẽ bận vẫn còn trong tâm trí em, ngỡ tình cảm gia đình sẽ hạnh phúc khiến fan của em sẽ xúc động đến cuối cùng.

    nhưng không....

    trong lúc giải đáp những câu hỏi, mẹ Hà đã nhận được câu kể ba tật xấu của Duy từ anh Ngọc Dương.

    mẹ Hà cười tươi quá trời mà em thì dấu mặt giả vờ ngăm nghía chiếc bánh kem nhưng mẹ nói câu nào vẫn phải phản đối câu đấy. thứ nhất là thức khuya, em Duy lắc đầu chu môi. thứ hai là tắm lâu, em Duy cười ngại giơ tay lắc phản đổi. thứ ba là cắn móng tay, thôi này em Duy chịu rồi em chỉ biết cười thôi.

    lộ hết rồi lộ hết rồi!!

    sau buổi fan meeting kết thúc, Đức Duy mệt lả người nằm xuống chiếc giường êm. bật chiếc điện thoại đầy thông báo chúc mừng của các anh, được cái em bé anh nào cũng cưng nên không sót ai không chúc. mọi người hẹn em đi ăn lúc 7 giờ 30 mà 8 giờ 30 em mới về nhà, tuy mệt mà muốn chung vui, thôi thì em sẽ đến bất ngờ cho mọi người.

    "thấy bảo nay captain fan meeting hả?"

    "vâng, nãy em gọi điện mà không thấy trả lời, chắc vẫn đang bận rồi"

    Quang Anh nhấp ngum nước trong quán, hẹn nhau đông đủ mà có thấy Đăng Dương, Bảo Khang, Thành An, Pháp Kiều với Quang Hùng, Thái Sơn và Phong Hào. mọi người có vẻ đều bận vì ngày trong tuần mà, có mấy người báo đến muộn nhưng tiếc thay trong đó không có em. nhắn tin hay gọi điện cũng bận máy, có vẻ còn hậu tàn fan meeting với người trong underdog và mẹ Hà?

    nãy anh ngồi lướt mạng có thấy vài khoảng khắc của Đức Duy với mẹ Hà khá đáng yêu, ấn tượng nhất với màn khoe mấy cái tật xấu đầy trời đất của em.

    "thôi anh em gọi món chuẩn bị ăn đi, mấy người khác đến sau thì gọi tiếp nhể"

    Bảo Khang đứng dậy khởi động làm xao nhãng đi bầu không khí câm lặng này, anh vừa nhận được tin nhắn Minh Hiếu sắp đến nên có vẻ là người cuối rồi.

    "anh Khang, có ai đến nữa không?"

    "có e cộng đang tới á em"

    "ôi đời luôn"

    Thành An cảm thán nói câu, nãy cậu có trêu trọc trong đoạn tin nhắn của anh rằng nay Đức Duy đến ăn cùng mặc dù hiện tại em vẫn đang mắc ở fan meeting.

    xong đời Nề gái rồi cả nhà ơii!

    "xin chào anh em"

    vừa cầu đã tới, Minh Hiếu với cái mũ lưỡi trai và bịt khẩu trang đen như sao số bước vào. mọi người đáp cũng lời chào của anh.

    "hello mọi người nhá"

    một chất giọng đánh yêu và quen thuộc cất lên, mọi người ngơ ngác nhìn chằm chằm về phía cửa. một dáng người quen, là Manbo nhưng không phải người cất giọng.

    là ai?

    chiếc đầu nhỏ xanh nhạt nhúc nhích từ từ ra khỏi lưng Minh Hiếu, em Captain Boy bay tới rồi.

    "ối giồi ôi hai síc rịt luôn mà"

    "tưởng em bận fan meeting mà"

    "ủa Hậu tao nhớ mày nay đi có việc mà"

    "thằng Hiếu nó kéo đi biết đâu được"

    "trời ơi celeb của chị, không mệt hả sao còn tới chi vậy"

    "ơ đã rủ là phải triển chứ nhể"

    Đức Duy hào hứng đáp lại, được anh Minh Hiếu kéo về chỗ ngồi luôn. em được phân ngồi giữa anh Khang và anh Hiếu, cách xa ngoại lệ 1 mặt bàn, cụ thể là ngồi đối diện.

    "ơ sao anh kéo Cap sang chỗ đấy"

    "mình mày hưởng hả, phải cho anh em nữa chứ"

    Thành An ngồi bên bép xép nói, Quang Anh cũng đành ngậm ngùi ngồi ăn mà nhìn em ăn.

    Đức Duy bên này được anh Bảo Khang gắp cho quá trời đồ ăn, nên tay em rảnh rỗi sinh nông nỗi đưa lên miệng và....

    "Cap, anh bảo không cắn móng tay mà"

    "ơ...dạ em có cắn đâu"

    em mới đưa lên môi thôi mà, đã cho vào miệng đâu mà Quang Anh mắng em.

    Minh Hiếu bên cạnh hiểu vấn đề và ra hiệu cho Quang Anh rằng anh sẽ để ý cho.

    Mấy cái này Minh Hiếu rành lắm, rất luôn là đằng khác.

    "ăn đi em, mới từ chỗ fan meeting xong ra đây luôn hả?"

    "dạ không em có về nhà thay quần áo rồi nghỉ ngơi mới ra đây"

    Đức Duy vừa ăn vừa chăm chú trả lời, hai má sữa phồng lên vì thức ăn do em đẩy sang để tiện nói chuyện.

    Được cái dễ thương từ những thứ nhỏ nhặt nhưng ai cũng để ý.

    Bảo Khang đột nhiên lỡ đãng trong lúc ăn, anh chăm chú vào đĩa bò trước mắt.

    Đôi tay đang đeo chiếc vòng hạt gỗ vô thức đưa lên miệng, chiếc ngón tay yên vị hướng chiếc móng về khoang miệng và lại được Quang Anh nhìn thấy.

    "ấy anh ơi không gặm anh ơi"

    "hả?"

    Nghe Quang Anh nói xong Bảo Khang gặm mất tiêu rồi.

    "trời ơi Khang không có ăn móng tay"

    Minh Hiếu hiểu ra mà nói với, Đức Duy đang cúi đầu ăn cũng giật mình liếc sang anh Hiếu.

    "hả à xin lỗi anh em"

    "nãy Cap giờ tới anh nữa"

    "vậy là có tướng nhân duyên với nhau đấy"

    Bảo Khang hùa vui biến hóa tật xấu thành chuyện hài.

    Đức Duy cũng đồng tình gật gù với anh, trông quả đầu yêu không cơ chứ.

    "trời ơi nhân duyên này nhân duyên tật xấu"

    "hả tật xấu là ăn móng tay à"

    Đăng Dương vào thả nhẹ một câu khiến ai cũng im, bảo mấy nay anh ngôb từ chấn động vươn tầm quốc tế lắm mà sao lại như này chứ.

    "Dương à, anh biết là 2 anh em mình miếng nhạy nên anh không nói mà em gen ăn nói quá anh không cản được"

    Quang Hùng ngồi kế Thanh Pháp trách Đăng Dương, Thanh Pháp nghe mà cười như được dịp.

    Thành An im ắng theo giõi, rồi lại phát hiện ra bí mật động trời.

    "Khang ơi cắn móng tay dùm Cap hả?"

    Nghe sốc khiến ai cũng nhìn.

    Mắt ai cũng nổ tia mà nhìn Bảo Khang.

    "không có ông nội, ẻm bị xương cá đâm vào tay chảy máu ra nè tao đang ngậm cho hết máu thôi mà"

    Bảo Khang oan mà giải thích, Thái Sơn nghe mà vỗ tay cuộc tình này.

    Sau bảo hơn chục đứa dỗi mình Đức Duy khéo chả ai tin.

    Chỉ có Quang Anh mếu mặt mà nhìn em Duy đang được anh Hiếu và anh Khang chăm sóc cái tay.

    Mấy nay không được gặp với ôm miếng nào mà còn tranh nữa, dỗi ghê hông.

    "trộm vía anh giống em được cái tật xấu rồi, ai cũng bảo giống Rhyder nhiều quá"

    "giống tật xấu mà tự hào quá vậy anh"

    Đức Duy cười xinh đáp, đúng cây hề của nhà trẻ mà, tự hào gì mà quá đáng hết sức.

    "nãy anh xem được video ban fan quay mẹ em nêu tật xấu của em mà buồn cười quá trời"

    "nào đừng lấy cái đó ghẹo em nha, em dỗi đấy"

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    bỏ bê truyện quá rồi=)), mấy hôm xem được phim hay mà quên luôn đứa con🥲
     
    Captain Boy - Em Bé Yêu
    nấu ăn


    em Hoàng Đức Duy có biệt tài hay gáy, các anh khá quen nên không phàn nàn nhưng nếu mà em gáy trước mặt ngoại lệ sẽ tự vả ngay tức khắc.

    " anh ơi, tuần này anh sang nhà em, em nấu cho anh ăn". em khoác vai với Atus, anh nhìn em ngờ ngợ rồi nhìn đi đâu đó.

    " Duy à, anh rất thích em nhưng anh không tự tin mảng ăn đồ ăn do em nấu " .

    Atus khoác tay lại nhưng nó không nằm ở vai, nó nằm ngay trên bụng sữa của em.

    Đức Duy khá dỗi khi nghe anh Tú nói vậy, em nấu toàn được mẹ Hà khen thế mà anh em ở đây cứ chê thôi.

    Liếc thấy Quang Anh đang đi tới, em liền rủ anh Atus lần nữa và kèm thêm câu để được ngoại lệ kéo cùng.

    " anh ơii, em nấu ngon lắm, Rhyder ăn suốt luôn á, đúng không anh?

    "

    " Cap anh dạy như nào, cái nào không giỏi thì không được gáy " .

    Quang anh được nhắc tên đến liền phản biện ngay, đã được ăn bữa nào đâu mà khen ngon? phải nhờ vụ này để anh được ăn đồ em Duy nấu.

    " ơ nhưng mà...."

    " anh ạ, nó bảo nấu cho em mấy lần nhưng em chưa được nếm lần nào "

    Hoàng Đức Duy hết sức bức súc, được rồi cứ chờ đấy , tôi đây tẩm độc cho ông ăn.

    " đấy em Duy này chứ lị, ngoại lệ đây chưa ăn mà cứ đòi nấu cho anh, ăn chắc phải 20 năm nữa à".

    Atus buông tay khỏi bụng em, đứng dậy chỉnh phụ kiện.

    Nhìn xuống thấy em nhăn hết mày lại, môi bĩu hết ra, mắt ẻm thì lúc nào cũng kính đen hiphop nên chả biết có khóc nhè bên trỏng không.

    " mấy anh trêu em, em mách cụ Sinh "

    Đức Duy đập tay vào chân, đứng dậy đánh Quang Anh một cái rồi đi một mạch ra ngoài.

    " biết ẻm hay gáy thì đừng trêu, trêu nó dỗi cho có đằng trời dỗ được"

    Atus bổ một câu cho bạch nguyệt quang rồi đi theo em, chỉ còn lại mình Quang Anh bĩu môi đứng ở đó.

    Vậy là bị dỗi và không được ăn ké đồ em Hoàng Đức Duy nấu à??

    tớ đã comback và hết content để viết TAT

    mọi người có idea nào hay thì bl phía dưới tớ viết nha
     
    Back
    Top Dưới