có thể sẽ là một chap rất dài các cậu ạa ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵ ) ✧
★
hôm nay là ngày em rehearsal đầu tiên tại sân vận động quốc gia mỹ đình, nơi concert day 3 của anh trai say hi tổ chức.
tối qua đức duy có nhận được tin nhắn ngày mai đến rehearsal sân khấu, em háo hức lắm. concert đầu tiên của chương trình anh trai say hi tại hà nội mà, chương trình mà bốn tháng hè em đã dành cho nó, nơi cảm xúc, cuộc vui ghi dấu ấn tại đó.
ấn tượng nhất chắc chắn là em được cái anh trai chiều nhất cái chương trình, em út có bé tí tuổi à!
em vui mừng mà nhắn hỏi lần lượt anh trai, gì chứ em có đủ số điện thoại 30 anh rồi đó, chị đẹp nào muốn ra giá hợp lý rồi em pass nhaa!
cụ sinh là người em khoe đầu tiên, rồi đến anh quang anh, anh thành an, rồi anh atus nhiều ơi là nhiều ấy, đức duy dành cả buổi tối chỉ để khoe với các anh của mình thôi. thật ra các anh cũng biết mà chiều em nhỏ nên cũng mừng cùng em.
sáng sớm với tâm trạng hạnh phúc, chờ đợi, đức duy bước chân phải xuống giường với may mắn và hi vọng.
ơ ơ khoan khoan!
chân em đang đung đưa đúng một khoảng trống to đùng.
"ơ"
đức duy hốt hoảng nhìn xuống, ôi trời ơi, chân em sao ngắn quá vậy nè? khéo còn một khoảng với m7 của em.
xoè 5 ngón tay xinh yêu ra, ôi ngón tay em bé xíu như ngón tay anh quang anh rồi.
đức duy lật đật nhảy xuống giường, bộ quần áo ngủ của em cũng xệ xuống vì sự bé nhỏ của em. bước vào nhà tắm, em tính soi mà có mỗi cái mắt với chỏm đầu em nhô lên à, lon ton chạy ra ngoài lấy cái ghế, đẩy sát yên tâm cạnh bồn rửa, em bước lên.
ôi trời ơi cái khuôn mặt non choẹt, coi như cái mắt xinh của em vẫn còn đó.
eo ơi thề là em ngắm đi ngắm lại cái mặt y như hồi em cấp 2 ấy, chỉ khác quả đầu trắng và da trắng hơn thuii.
"trời ơi sao vào đúng hôm đi rehearsal quá vậy, cứu em bé này đii"
đức duy than trời đất lên, đúng lúc nghe thấy tiếng mở cửa phòng, chị trợ lý của em đến! em nhảy xuống ghế chạy vù ra khỏi phòng tắm mà than với chị.
"chị hươngg"
"ủa ơ bé nào đây"
"em duy của chị nè"
em mếu bĩu môi ra, chị hương cùng chị làm tóc, chị make đứng ngoài của xịt keo đứng chặt ở đó. cái thân thể bé nhỏ gì đây.
"chịiii, em sao lại như thế nàyyy"
"cap ủa hoàng đức duy thật hả?"
"bé iu của chị nè"
em giơ hai cái tay chống nạnh mà cái ống tay áo che hết rồi, khiến mấy chị bật cười với sự đáng yêu này. chị hương đi đến bế sốc người em lên, ừm coi như cái chiều cao bằng vai chị vậy.
"sao em lại như thế này?"
"em hông biết aaa"
"rồi giọng em vẫn hát được mà đúng không?"
"dạ, nghe hơi non non tí nhưng vẫn trầm tốt"
"vậy thì đánh răng rồi chị đưa đi ăn sáng, đến đó diễn thôi"
"khôngg, mấy anh cười em, chê em dễ thương"
"thế bé muốn ở nhà?"
"dạ thui bé đi ạ"
ánh mắt muốn khóc tới nơi rồi, em đành ngoan ngoãn bước vào phòng tắm. bên ngoài chị hương vẫn bất ngờ với diện mạo của em, trời ơi phép thuật vào cuộc rồi hả?
"mai ơi, em cố ngó xem có mấy cửa hàng quần áo tầm cỡ cap nhưng nhỏ một chút đang mở bán vô mua chị bộ với"
"à dạ để em xem, chị có cháu hả?"
"không em, cho cap"
"hả?"
"chị giải thích sau, mang lên đây rồi hiểu"
người đầu dây bên kia nghi ngờ nhưng cũng kiếm ra một bộ quần áo cho em bé, di chuyển đến khách sạn. cùng lúc em bé ngâm nga 1 tiếng trong nhà tắm cũng xong xuôi.
"ơ bé nào đây"
"captain boy yêu của chị mai đây"
em thản nhiên đáp lại quên mất bị teo nhỏ, thôi thì nhớ lại rồi giải thích sau.
"mai đến rồi à"
"chị đừng nói đây là cap nhé?"
"nó đó"
chị hương chỉ nhún vai đáp lại, chị cũng sốc lắm mà đành cố giữ cảm xúc không em hoảng mất. giờ mà coi như không quen biết mà cứ thế bơ là em bé này bị tổn thương đấy, chị sót.
thôi thì không tin cũng phải tin bằng được.
"vô thay đồ đi cap"
"đồ có hiphop không chị"
"ông tướng ơi đồ trẻ em ông đòi hiphop"
cái lườm nhẹ từ chị mai yêu dấu, em lại lủi thủi bước vô nhà tắm lần nữa.
"cap trông xinh yêu quá chị nhỉ,mỗi tội cái máu hiphop của nó khó bỏ"
"haha máu hiphop nó sẵn trong máu"
"chị xưng em là nó á"
"chị xin lỗii"
tiếng nói oang từ phòng tắm vang ra, mấy chị đứng ngoài cười chết với em bé này.
"xong rồi chị hương ơii"
với outfit quần cộc màu kem vàng và chiếc áo màu trắng có chú vịt chu mỏ thì đức duy có vẻ hài lòng, gu em!
"mặc vậy sợ lạnh không duy?"
"bây giờ em thấy vẫn mát mẻ lắm, không lạnh mấy"
"vậy bé ra làm tóc bé"
"vuốt nha chị"
"thôi đi ông, mặt như thằng con nít cứ vuốt, chị làm xù lên thôi"
"ưmm không có con nít mà"
sau 1 tiếng đồng hồ nữa, sự chỉnh chủ từ trang phục đến mái tóc hoàn thành, tìm thêm cái kính đen cho bộ đồ thêm phần hiphop. tung tăng xuống sảnh khách sạn, xung quanh vắng quá trời, có mấy khách du lịch thôi, các anh của em đi trước hết rồi.
em ngồi trên xe di chuyển đến sân vận động, có vẻ em làm hơi lâu chắc mọi người đến hết rồi.
"ăn bánh đi cap"
"em xinn"
"đến đó chị mua cho hộp cơm sau"
"dạaa"
vâng dạ trên miệng của em phát ra nghe cực mê, dạng bình thường còn mê vậy rồi dạng em bé này chắc xỉu mất. ngoan ngoãn ngồi nhìn đường nhìn trời, không khí hà nội khác hẳn ở sài gòn luôn, mọi người ở đây nhiệt tình quá trời, mỗi tội lạnh quáa!
"chị hương mang áo khoác cho em không chị?"
"có mang rồi, đến đó lạnh thì bảo chị lấy cho"
di chuyển hồi đã đến nơi, mọi người, ekip đến đông đủ hết rồi.
"nào xuống xe"
bình thường em bé cao hơn chị hương nên tự giác xuống, nay còn có khúc khéo không bằng thành an nên em được chị hương dắt vào.
"'sao nay cổng cao thế chị?"
"do em lùn á"
nghe dỗi liền luôn á, đức duy nghe xong dậm chân từng bước đi vào khu vực hậu trường, nhưng mới đến cửa thì bị chặn lại.
"xin lỗi nhưng khu vực này trẻ em không được vào"
chị hương nghe vậy bật ngửa cố nén tiếng cười của mình, nhìn sang đức duy đang mếu xệ khi nghe câu đó.
"không anh ạ, đây nghệ sĩ ạ"
"nghệ sĩ sao?"
bảo vệ an ninh nghe vậy khựng lại, ngó xuống nhìn khuôn mặt chù ụ đang mếu của em.
à em út chương trình đây mà.
"sao nay cảm giác em lùn thế captain?"
"nó không mang độn giày nên thế á anh"
chị hương vội giải thích rồi bế đi luôn, riêng đức duy đang dỗi khoanh tay mặc kệ sự đời, ghim câu độn giày của chị. vô trong ai cũng nhìn em quá trời, chị duyên từ đâu bước tới bắt chuyện.
"captain hả?"
"em chào chịi"
đức duy vẫy tay chào chị, trời ơi có người nhận ra em bé này rồi.
"sao này lùn thế bé"
"em bị tụt chiều cao rồi huhu"
chị hương đứng bên cạnh cười với chị, chị giải thích cho chị duyên biết, nghe xong chị duyên cười quá trời làm em nhỏ lại ngại.
"thôi lùn thì được cưng mà"
"em bình thường vẫn được cưng mà"
em chu mỏ đáp lại, thì đúng mò có ai bảo sai đâu.
"lại đeo mic với in-ear cap ơi"
"dạa"
đứng ngoan cho chị hương đeo, rồi lại được chị hương và chị duyên hộ tống vào trong sân khấu như chăm trẻ em luôn. ekip ai cũng nhìn, muốn hỏi lại thôi.
"tới rồi cap, ra sân luôn đi mọi người mới đang diễn bài bảnh thôi"
"dạ, bye hai chị"
chào hai chị rồi bước vô sân khấu, tướng nhóc có bé xíu đo vô cái sân khấu to đùng, dáng em đi tưởng em bé 2 chủi đang tập đi không. ekip sân khấu cứ nhìn hoài,ờm em bé nào đi vô đây vậy?
"nay captain tới muộn hả"
anh biên đạo bài bảnh thắc mắc nhìn anh em trong team một lượt. ai cũng nhìn anh gật đầu, sáng nay tính sang gọi em bé rồi, mà sợ làm phiền giấc ngủ của em nên lại thôi.
"captain boy bay tới đâyyy"
các anh nghe xong hào hứng quay đầu lại, ngó nghiêng hồi thấy giọng mà người đâu mất tiêu. chỉ thấy có thằng nhóc ất ơ nào đó đang chạy lại.
ủa các anh nhớ các em bé chào sân là về rồi mà ta? mà em bé còn cao hơn các em bé chào sân lúc nãy cơ! thằng nhóc trẻ trâu nào đây?
đàn em quân ap à?
"nhóc con nhà ai đây? sao lại lên sân khấu này vậy?"
atus lên tiếng hỏi ekip ai cũng lắc đầu. các anh trai trong liên quân 2 cũng tò mò nhìn em, có mình quang anh có vẻ đang ngờ ngợ nhận ra điều gì đó.
"ơ em captain boy hiphop, đẹp trai của các anh đây"
ngơ ngác nhìn các anh phớt lờ mình, em lại quên mất mình bị tụt chiều cao, đành giới thiệu thân phận của mình, đùa vẫn đang cay vụ chị hương còn gặp anh atus nói mình là nhóc con!!
"cap thật hả em? sao em bé tí thế này?"
đăng dương với cái mic chưa tắt nói câu ai cũng ngoảnh đầu nhìn, team icon đang rong chơi dưới sân khấu cũng chạy vội lên.
"đâu cap đâu? hoàng đức duy của tôi đâu"
thành an nhanh nhẹn chạy đến đẩy đăng dương sang một bên để nhìn em.
trời ơi có đứa lùn hơn em rồi mấy cô bác ơi, chúc mừng cho em negav cái nào!!
"trời ơi cuối cùng cũng có được cảm giác chiều cao rồi"
"em chỉ bị sụt chiều cao thôi màa"
"vậy là lùn rồi bé"
tuấn tài chui vô bonus câu khiến em muốn khóc tại chỗ rồi. biết ngay sẽ bị trêu như vậy màaa..
"nay mình được chăm trẻ con hả mọi người"
hoàng hùng nhìn em duy mà thích thú, lần đầu tôi có thể phản lại được baby rapper này!!
"mặc này sợ lạnh không cap?"
"à em có khoác trong kia ạ"
trường sinh bước đến chào hỏi em, cụ thuận tay khoác vào vai em như bình thường nhưng hình như hơi sai chỗ.
"trời ơi anh kẹp đầu nhỏ rồi anh ơi"
"giải cứu con em cả nhà ơi"
"cụ ơi cụ ám sát người rồi"
"bé nó còn trẻ anh ơi, mới cấp 2 thôi"
"anh ơi già mà sao thủ đoạn quá"
nguyên dàn anh trai nháo nhào vì sự việc vừa rồi, lúc trường sinh kẹp có lực lắm, làm mắt em và má em có chút đỏ lên.
"chết rồi cap ơi anh xin lỗi"
nhìn người bé hơn anh hẳn cái đầu, à không đó là lúc trước giờ còn chưa đến vai anh nữa, trường sinh cúi xuống hỏi thăm em bé đang ôm hai má muốn rưng rưng rồi.
"hỏng tóc đẹp của em anh ơii"
nhăn nhẹ lông mày, miệng em mếu đi, anh quân thấy không ổn đi đến kéo em dỗ dành, đùa chứ anh cưng em bé này lắm nhé.
"khóc là anh mách bố bảo đấy"
"đùa anh cứ cậy quan hệ thôi, nói bố bố lại ghẹo em"
nghe vậy sợ liền chứ, ai ghẹo cũng được chứ bố bảo ghẹo em không phản bát được. vì chính bố bảo dạy em mấy chiêu này mà.
"thôi tập trung diễn tập nhanh rồi nghỉ sớm nào mấy đứa"
anh biên đạo hô to cho mọi người ổn định lại vị trí.
được các anh an ủi quá trời nên em cũng bớt sợ phần nào.
nói chứ lúc tập đức duy trông buồn cười lắm luôn, nguyên cục màu vàng nhỏ nhỏ bé bé đi xung quanh các anh trai.
ưu điểm tìm cục nhỏ này khá dễ vì nguyên cây outfit màu vàng và lùn nhất ngày hôm nay, nhược điểm là tăng động nhóm nào cũng vô phá, nghịch.
được bảo kê nên em ngôngg!!
"cap ơi vô ăn trưa nè em"
"nhưng mà em mệt quá, em muốn nằm cơ"
đến giờ nghỉ, các anh trai lần lượt đi vào có mình nhóc đầu trắng với outfit vàng chói loá nằm im một góc sân khấu, chị hương lại gần thì nhõng nhẽo muốn cưng. thật ra từ lúc mấy anh đang rehearsal vài bài cuối, đức duy đột nhiên đi lại gần đó rồi chơi với nằm đó một mình rồi.
"anh bế em vào nha cap"
công dương đi ngoài vào, thấy cục vàng nằm góc kia liền đi lại ngỏ lời.
"hôngg, em không muốn"
"thế em muốn ai?"
"hông em hông muốn ai cả"
mới quay mặt đáp với anh công dương rồi lại quay mặt đối diện với cái đèn led trước mắt.
"sao em trẻ xon thế hả cap ơii"
"thì em mới 13 tuổi thôi mà"
hả?
chị hương và công dương nghe xong liền quay đầu đồng loạt nhìn nhau.
13 tuổi là sao?
"cap ơi,em tên gì nè?"
"em là hoàng đức duy, cap là ai ấy sao chị với anh cứ gọi em thế"
"em không nhận ra anh sao?"
"anh là...trai đẹp chứ gì, nhưng em không dễ dãi"
đức duy cứ nằm quay đầu đáp lại từng người, em có quen hai người nay đâu cứ bắt trả lời thế! mà cái chỗ này nữa, lạ quá em không quen, em không biết em muốn về với mẹ hà!
"hức...ư.."
tiếng nức nở lạ phát ra từ người kia, công dương và chị hương hốt hoảng đỡ em dậy.
đặt em ngồi hẳn hoi, cả hai bối rối nhìn em đang từng dọt lệ mà chảy xuống khuôn mặt kia.
"mẹ hà..em muốn về với mẹ...hức..chị ơi...chị ơi đưa em về với mẹ...hư...hức.."
đức duy mè nheo mà khóc, ekip xung quang đang chỉnh sân khấu nghe vậy mà vội ngó lên ra chỗ em.
"hương ơi cap sao đấy?"
"em..em không biết nữa"
nay quá nhiều sự kiện rồi, nào là đột nhiên em của chị thấp bé đi, rồi còn trí nhớ em đột nhiên thay đổi hồi em bé còn 13 tuổi, chả lẽ gọi điện cho mẹ hà dỗ em hả?
"cap à không duy ngoan nào, mọi người đang dẫn em đi chơi thôi, mẹ hà của em gửi em cho chị trông, giới thiệu với em chị là hương, một người bạn quen của mẹ em"
"không nhiều lừa đảo lắm, chị gọi mẹ em em mới tin cơ"
đôi mắt long lanh đầy nước, chị hương cũng chấp nhận, gì chứ giờ dỗ em và làm em bình tĩnh là điểu đầu tiên.
"anh dương bế duy vào trong hộ em được không ạ?"
"được chứ, dỗ trẻ nhỏ bây giờ là ưu tiên mà"
chị hương cúi đầu cảm ơn, chị có ý bảo anh đi trước chị đi đằng sau gọi cho mẹ em. công dương tán thành, khuỵu chân xuống dang tay dỗ em.
"duy đúng không? anh là công dương, cũng là người quen của mẹ em, giờ đi vô đây ăn nọ bụng cái nhé"
đức duy với đôi mắt đỏ hoe có chút không tin tưởng, nhưng giờ mẹ hà không ở đây nên em cũng nghe lời ôm lấy anh, được anh công dương bế sốc lên làm em giật mình dúi đầu chặt vào áo anh.
nào em duy tỉnh lại giặt cho anh dương nhoaa!
tâm trí em duy hoảng hốt lắm luôn, em ngó nghiêng xung quang, cũng chỉ biết đây là sân khấu và em đang đeo mic thì phải.
em nhớ năm trước em thi the voice kid thôi mà, năm nay có thi chương trình nào nữa đâu.
chị hương bên này cũng cố liên lạc với mẹ hà của em, có vẻ nay cô dạy trên trường nên không nghe rồi.
"công dương bế ai thế em?"
"duy anh ạ"
bước vào hậu trường, các anh trai mỗi người một góc xem điện thoại của mình. thấy công dương bước vào muộn, atus tiến đến hỏi người nhỏ tuổi hơn anh. thề là em duy dính người lắm luôn, ôm công dương chặt lắm, nước mắt nước mũi thì cứ thế tiện dính vào áo của anh, cái đầu nhỏ dụi sâu vào hõm cổ của anh khiến atus không thấy mặt em bé đâu cả.
"duy?
à cap hả? sao thế"
"à thì..."
"anh dương, bế duy lại đây giúp em với"
chị hương chen ngang cuộc trò chuyện, công dương xin phép atus rồi bế em ra chỗ ekip của đức duy. atus tò mò cũng đi theo sau.
"duy ơi ngồi xuống đây nhé?
ăn ngoan rồi đi chơi tiếp nhé?"
công dương vỗ nhẹ tấm lưng bé trên người anh, đầu nhỏ lắc đầu nguầy nguậy, không muốn rời xa chút nào.
"cap ơi sao thế xuống anh xem nào"
atus chiều lòng xoa mái tóc mềm của em, đức duy thấy bị đụng chạm liền im lặng, nhưng tiếng nức nở lại vang lên lần nữa.
"hu..hức...ư..."
"ôi chết chết cap ơi anh xin lỗi, anh xin lỗi mà"
atus giật mình rút tay lại, giọng nói anh khá vang khiến các anh trai khác chú ý. atus khó xử muốn nhìn khuôn mặt của bé con mà cứ trốn trong hõm cổ công dương mãi chả chịu nói năng gì cả.
"sao cap hồi bé nó nhõng nhẽo thế em ơii"
"em cũng không có biết nữa anh ơi"
chị hương hốt hoảng không biết dỗ sao, cục màu vàng bám người anh công dương được chục phút rồi.
"cap sao thế chị?"
quang anh lại chỗ này, anh thấy em cứ ôm chặt anh công dương liền đi đến giải cứu. chị hương thấy quang anh cũng chỉ lắc đầu.
reng reng
chuông điện thoại của chị hương vang lên, chị với niềm hi vọng là mẹ của em lôi điên thoại ra, may quá trúng thật. quang anh thắc mắc nhìn người gọi, sao lại mẹ hà gọi tới?
"alo, hương hả con?"
"alo cô hà ạ, không biết nói chuyện bây giờ tiện không cô?"
"không sao con, cô vừa dạy tiết kia và hết giờ dạy rồi"
"dạ cô, chuyện là cap đột nhiên lạ quá, con không biết giải quyết làm sao, cô giúp con với"
"rồi đưa máy cho nó hộ cô với"
"vâng"
đáp lại câu, chị hương tạm đưa điện thoại cho quang anh cầm hộ, chị lại chỗ anh công dương.
"duy ơi, mẹ em gọi em nè"
"dạ..mẹ em sao?"
nghe thấy mẹ gọi em ngóc đầu ra khỏi vai công dương liền, các anh gần đó nhìn thấy mà hốt, trời ơi mắt em bé đỏ hoe.
"rhyder đưa chị máy với"
nhận máy từ quang anh, chị truyền đưa cho em, cầm được máy xong em chạy tót ra ngoài khiến mọi người hoảng hơn nữa.
"để em ra ngoài với cap"
chị hương xin phép rồi đi ra với em.
"cap sao thế anh dương?"
quang anh tiến đến hỏi người chung cuộc thứ hai, nhìn anh đang xoa bóp cánh tay đã bế em hơn 20 phút mà đau dùm.
"không biết nữa em ạ, nãy anh vào sau thấy trợ lý cap với cap đang đứng ở góc sân khấu, thật ra chỉ có trợ lý đứng thôi còn cap nằm bẹp ở sân khấu ấy, anh mới ra hỏi thăm thì thấy nhóc con quay mặt không nhìn mọi người, cái trợ lý cap tên hương gì đấy mới bảo sao cap trẻ con thế, nhóc đáp lại mới 13 tuổi thôi rồi sự việc như trên, anh với hương dỗ quá trời mới nín cái anh atus ra cái khóc thêm"
công dương đau khổ kể lại sự việc với quang anh...thật ra là toàn bộ anh trai đang đứng nghe.
"trời ơi mới 21 tuổi mà thành 13 rồi"
"nay ẻm đúng nhõng nhẽo tận cùng luôn ấy"
"công nhận nay cap lạ quá trời, phép thuật vào cuộc rồi hả?"
"nếu phép thuật vào cuộc vậy thì hãy cho bé nề ga này chiều cao vớii"
ồn ào nguyên cái hậu trường, các anh bàn tán sôi nổi về em. hồi sau, tầm 30 phút chị hương nắm tay một em nhỏ bước vào, giờ trông em còn cỏn con hơn hồi sáng nữa. mắt em cũng sưng quá trời, lớp nền cũng trôi vì nước mắt của em.
trông sót điên, các anh nhìn chỉ muốn bế mà dỗ em khiến em cười xinh lại.
"đức duy ngồi đây chị lấy cơm cho nha"
"dạ vâng ạ"
chị hương bế em đặt lên ghế, kéo chiếc cổ áo quá lớn với cái vai của em lên, em nhẹ nhàng gật đầu và đáp lại chị. có vẻ sau 30 phút nói chuyện với mẹ hà khiến đức duy bình tĩnh hơn, đôi mắt cũng tinh nghịch ngó quanh hậu trường một vòng đáp lại em là những ánh mắt lo lắng nhìn em chằm chằm khiến em sợ.
"chị hương ơi, em có thể nằm đó không?"
em chỉ vào góc của căn phòng, chị hương nhìn theo, đức duy chỉ đúng vào chỗ đang dựng đống quà fan và vali đồ của em.
"để anh trải khăn rồi lấy đồ ra cho em nằm nhé"
vẫn là quang anh chủ động đến, giờ cái đầu trắng này thấp đến ngực anh thôi ấy, sáng này còn mới đến vai anh mà.
"dạ em cảm ơn anh...."
"quang anh, em cứ gọi anh quang anh nhé"
quang anh tính xưng nick name của mình, mà sợ em bé không hiểu nên dùng tên thật của mình luôn.
"anh quang anh sao?"
mắt đức duy sáng rực nhìn anh, tại hồi em thi the voice kid cũng có một anh tên quang anh đến chúc mừng em đi thi đấy, ảnh bảo ấn tượng bài hát của em.
"họ của anh là gì ấy?"
"hả anh là nguyễn quang anh?"
các anh trai khác tò mò cuộc trò chuyện của hai anh em này, nhìn em bé có vẻ phấn chấn hơn lúc nãy rồi.
"năm ngoái em thi the voice kid cũng có anh tên nguyễn quang anh đến cổ vũ em đấy, nghe nói ảnh là quán quân mùa đầu tiên nên em ngưỡng mộ cực"
quang anh nghe đến thì bật cười, nhìn ánh mắt sáng rực như có được món đồ yêu thích kìa. mặc dù có hơi thắc mắc đoạn năm ngoái, năm ngoái em thi rap việt mùa 3 mà?
"thế định mệnh rồi đấy em, đây là quán quân the voice kid mùa đầu tiên đấy, năm nay còn á quân anh trai say hi nữa đấy!"
atus vội vàng đi đến khoác lấy vai quang anh hào hứng vô câu chuyện, quang anh nghe vậy cũng hùa theo.
"em muốn làm quen với anh không?"
"không em không muốn đâu "
"..."
"tại tóc anh trông hư quá, mẹ hà bảo nhuộm tóc là người không tốt, nên tránh xa. do anh tên quang anh nên em mới nhớ ra anh thôi"
đức duy gãi đầu nhìn khuôn mặt đen thui của 2 người "nhớn" trước mặt, bộ em nói sai hả? cái anh quang anh đó chỉ có gặp mặt chào em rồi chụp em tấm ảnh, khác xa hẳn cái anh quang anh đầu trắng đứng trước mặt đức duy đây.
"khó nha bro"
thành an chen chân cũng muốn một bước làm quen, tại nghe nguyên câu của đức duy mà cậu cũng thương dùm người bạn của mình.
"em nói người ta mà em không nhìn tóc em hả?"
"tóc em làm sao ạ?"
đức duy nghe chị hương nói liền kiếm cái gương gần đó soi mình. trời ơi tóc duy, cứu tóc duy, mẹ hà đánh đít duy mất!!!
⋆.˚✮🎧✮˚.⋆
tính viết theo nguyên từ đầu chương trình rồi theo từng tập cơ các cậu ạ mà nó dài nó nhiều đành ra tớ lười😉) nên tớ sẽ viết từng chap theo một concept riêng nhée ( ˶ˆᗜˆ˵ )
trân quý các cậu vì đã đọc và ủng hộ truyện của tớ ♡ ̆̈