[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 170,981
- 0
- 0
[Cập Nhật] Giang Hỏa Dục Châm Sơn - Quá Niên Khảo Niên Cao
Chương 55: Một chiếc thuyền lá
Chương 55: Một chiếc thuyền lá
Sáng sớm vài ngày sau, Giang Chu vẫn luôn ở ngoài đường làm "thiếu niên lang thang theo đuổi ước mơ" đã về rồi.
Từ sau vài màn hợp tác và thể hiện quá xuất sắc với nhóm Chân Hải Triều ở lễ hội âm nhạc lần trước, nhóm nhạc Snow Heart đang thật sự hơi hot trong một phạm vi nhỏ, họ cũng nhận được lời mời tham gia biểu diễn các tiết mục có quy mô khác nhau ở những lễ hội âm nhạc nhỏ, một số hãng thu âm đều có ý ném cành ô liu ký hợp đồng cho họ.
Nhưng Giang Chu đều từ chối hết.
Lần này cậu về cũng là để thu dọn hành lý chuẩn bị đi học.
Cậu cũng đã xin nghỉ lễ khai giảng của Đại học Boston rồi, lần này không thể trì hoãn thêm.
Còn mà liên quan đến vấn đề rốt cục lên đại học thì học tài chính hay học âm nhạc, cuối cùng vẫn là cô chủ lớn xót em trai, thuận theo cho cậu học sáng tác nhạc như hằng mong ước.
Cậu cũng sắp bắt đầu cuộc sống đại học hoàn toàn mới ở học viện âm nhạc hiện đại hàng đầu nước Mỹ.
Khi Giang Chu bước vào thì ăn mặc rất là sạch sẽ, một chiếc jacket cotton nhẹ màu trắng phối với quần jeans xanh denim.
Nhưng có trời mới biết vừa bốn mươi phút trước, khi cậu mới xuống khỏi tàu điện ngầm vẫn còn đang bận một bộ phong cách nổi loạn funk rock của Vivienne Westwood.
Nhưng hiện tại, bộ đồ thời trang thiết kế độc nhất trên thế giới có lẽ sẽ bị Giang Trạm cau mày khiển trách "mặc đồ đàng hoàng rồi vào lại" đã bị thay ra sớm cất vào ba lô rồi.
Dẫu sao hôm nay cũng sắp đi, vẫn nên trải qua êm đềm một chút thì tốt hơn.
Sắp sửa vào đông, nhiệt độ bên ngoài buổi sáng đã rất thấp.
Giang Chu không có xe thành ra lại đi bộ đến.
Dọc đường đi gió lạnh từ rừng núi rậm rạp lùa vào khe hở cổ tay áo và ống quần, cậu chập tay lại phà vào đó một luồng khí nóng, ngẩng đầu liền nhìn thấy một con mèo con đang nằm bò ở chính giữa thảm lông lười biếng ngủ gà ngủ gật.
Giang Chu lấy làm lạ, nhà họ Giang xưa giờ có nuôi thú cưng nào đâu, lúc bố còn sống, ngay cả con của mình mà ông còn ghen, nên càng không có khả năng cho mẹ chia tí tị sự chú ý cho bất kỳ loài vật nào khác.
Giang Trạm và Quý Thu Hàn đang dùng bữa sáng trong phòng ăn, Dịch Khiêm cũng có mặt.
Cậu chẳng mong manh đến thế, vết thương khỏi một nửa đã quay lại với công việc.
Cậu gọi Giang Chu qua cùng ăn sáng.
Giang Chu bế mèo con lên, sau khi gọi tiếng anh và anh Quý thì ngồi bên cạnh Dịch Khiêm.
Người giúp việc đặt dụng cụ ăn mới lên.
"Anh Khiêm, mèo con nuôi từ khi nào vậy?"
Dịch Khiêm chìa ngón tay gãi gãi cằm mèo con trong lòng Giang Chu.
Nhóc mèo rất thân mật với cậu, nũng nịu cúi đầu bắt đầu dụi: "Mới nuôi gần đây."
Toàn thân mèo con là lông màu trắng mượt mà, chỉ có hai tai nhỏ màu cam sữa lúc im lúc lắc theo cử động, mắt thì ướt át.
Ngay cả thẳng nam cấp vũ trụ là Giang Chu cũng kìm lòng không đặng mà nựng thêm hai cái.
"Con này là giống gì thế?
Dễ..."
Dịch Khiêm còn chưa nói, đã thấy Giang Trạm ngồi ở vị trí chủ gia đình liếc mắt lạnh lùng hừ một tiếng về phía bên này: "Không biết nhặt được ở đống rác nào, cái giống xấu xí."
Giang Chu: "..."
Câu Dễ thương thật đang tính nói thì bị nghẹn về.
Giang Chu sờ mèo, xem ra anh trai của cậu không thích cái kiểu cưng xỉu này...
Cũng đúng, nhìn anh Quý là biết...
Đoán chừng nếu con mèo này thuộc giống trời sinh vừa lạnh lùng vừa kiêu kỳ, lười nhác liếm móng rồi còn không quan tâm đến con người, có lẽ anh cậu vẫn sẽ thấy hiếm lạ một chút...
Cơ mà, Giang Chu lại phát hiện, anh Khiêm bên cạnh cậu đã thầm lén thò hai ngón tay bịt lấy hai cái tai nhỏ của nhóc mèo, nói thật nhỏ: "Không nghe...
Ngoại hình của chúng ta siêu đẹp luôn."
Giang Chu: "..."
Lúc cậu tới hãy còn chưa ăn sáng, thành ra bây giờ có hơi đói bụng.
Cậu bèn đặt mèo xuống, ai ngờ mèo con nọ rời khỏi tay cậu thế nhưng lại từ chân cậu nhảy một cái thẳng lên bàn ăn luôn.
Nó rũ rũ cái thân hình mũm mĩm màu trắng và bò thẳng về phía Giang Trạm, sau đó không chút khách sáo lăn một vòng trên bàn, dứt khoát cuộn tròn người dán ngay bên cạnh bát canh ấm nóng của Giang Trạm, còn thoải mái mà meo một tiếng.
Giang Chu cảm thấy có khả năng đây là một tay cứng cỏi khó nhai đội lốt cừu...
"Ờm...
Đặt tên cho mèo con chưa ạ?"
Dịch Khiêm cũng cảm thấy nhóc mèo này to gan quá trời, quanh bàn ăn có bốn người đang ngồi, vậy mà nó chuyên môn chọn ngay boss lớn không ưa nó nhất mà đụng chạm.
"...
Vẫn chưa nữa.
Em có đề xuất gì không?"
Đũa của Giang Trạm chọc chọc mèo con đang làm ổ bên cạnh bát của mình, gặp thời tiết lạnh thì thứ đồ nhỏ nhỏ này là vật để sưởi ấm.
Giang Trạm túm lấy tai của nó kéo ra xa chút: "Còn đặt tên gì nữa, gọi Nhỏ Xấu Xí được rồi."
"Chậc, anh không biết đặt tên thì đừng gây rối được không."
Ánh mắt khinh chê của Quý Thu Hàn không che giấu chút nào, nhóc mèo bị cưỡng chế kéo ra khỏi lò sưởi nên không vừa ý mà kêu meo meo mãi.
Quý Thu Hàn xách mèo con trong tay Giang Trạm lên đưa cho Dịch Khiêm ngồi đối diện đã đau lòng nãy giờ: "Tôi thấy hôm qua hình như cậu gọi nó, có phải đã nghĩ xong rồi không?"
Dịch Khiêm nhìn sang anh Quý của cậu với ánh mắt cảm kích.
Cậu đón lấy mèo con, tràn ngập yêu thương mà sờ từ tai nhỏ màu cam đến lông mềm mại ở sống lưng, nói khẽ: "Vâng...
Đã nghĩ ra một cái.
Anh Quý, hai tai của nó có màu thật đặc biệt, không mấy gọi là Nhị Hoa nha?"
"Khụ——!!
Khụ khụ...??!"
Ngụm sữa đậu nành của Giang Chu không nuốt xuống được mà lại sặc lên mũi.
Nhị Hoa???
Xin hỏi đây là cái tên tra được trong quyển từ điển rách nát lượm ở ruộng đồng thôn quê nào thế?
Ngay cả biểu cảm của Quý Thu Hàn cũng hơi là lạ.
Dịch Khiêm hỏi: "...
Nghe không hay hả?"
Giang Chu lau sữa đậu nành ở khóe miệng, nói giảm nói tránh: "Khụ...
Cũng không phải.
Chỉ là anh Khiêm à...
Anh không cảm thấy cái tên Nhị Hoa này có chút...?"
Có chút không phù hợp lắm với khí chất của anh.
Dịch Khiêm: "Hả?
Anh thấy hay lắm mà, với lại nó còn là bé gái nữa...
Anh thấy sao anh?"
Giang Trạm đặt bát xuống: "Cũng được."
Giang Chu: "..."
Quý Thu Hàn: "..."
Quả nhiên vẫn là Quý Thu Hàn điềm tĩnh hơn nhiều: "...
Được rồi, cậu muốn gọi thế nào thì gọi thôi."
Nhìn ra được có lẽ anh rất muốn nể mặt Dịch Khiêm mà gọi một tiếng, nhưng cuối cùng cũng không làm được.
Vẫn nên ăn trứng gà Giang Trạm bóc cho anh thì hơn.
Với nhóc mèo mà theo như Giang Chu thấy bết nhất cũng phải được gọi bằng mấy cái tên kiểu như Louise, Na Na, Saline nhưng giờ cứ vậy bị đính cho cái tên Nhị Hoa thôn quê, cậu hơi đồng tình nhìn nó.
Xung quanh đều là khu người giàu, sau này bảo nó làm sao hòa nhập với các bạn đây.
Truyện chỉ đăng tại Wőrd℗resş và Waŧt℗ad Sóc Lạc Đường, những chỗ khác là re-up chui.
Ăn xong bữa sáng là 8 giờ, Giang Chu lên lầu thu dọn hành lý.
Trước khi ra ngoài, Giang Trạm thấy Quý Thu Hàn đang ngồi trên sô pha phòng khách mở ba chiếc máy tính xách tay: "Sao em không vào phòng sách?"
Giang Trạm nói: "Bàn trà thấp lắm, không tốt cho eo, em lên phòng sách coi đi."
Quý Thu Hàn xoa xoa cổ: "Còn xíu nội dung nữa thôi.
Ăn hơi no quá, em tính một lát ra vườn hoa dạo cho tiêu cơm."
"Em mới ăn được bao nhiêu đâu?"
Quý Thu Hàn dừng công việc trong tay, đẩy mắt kính trên sống mũi, ngẩng đầu nhìn người nào đó khoác lác không biết ngượng.
"Cả một bát cháo tôm, sáu cái sủi cảo hấp, hai miếng bánh hấp đường đỏ cắt sẵn."
"
Anh tiếp tục lên án: "Đã vậy, em đã nói ăn không nổi nữa, anh còn cố ép cho em một trái trứng luộc."
Giang Trạm ho khan một cái: "Hôm nay ngoan vậy sao? ...
Em gầy quá mà...
Phải rồi, hôm nay người trong đội của em không đến à?"
"Đến, nhưng có lẽ phải muộn một chút, buổi sáng nhóm Phương Bân có cuộc họp, 10 rưỡi kết thúc sau đó mới qua đây được..."
Quý Thu Hàn thò tay kéo lấy Giang Trạm đứng phía sau sô pha: "Buổi sáng em ăn nhiều như thế, cho nên..."
"Không được."
Giang Trạm cứ như đoán được anh đang muốn nói cái gì: "Dù bận thế nào 12 giờ cũng phải ăn cơm, có thể ăn ít một chút nhưng không được ăn trễ.
Dạ dày của em chăm mãi không tốt lên chính là do trước đây ăn uống quá thất thường.
Nếu còn việc chưa giải quyết xong thì giữ họ ở lại, em nói với giúp việc một tiếng là được rồi."
Quý Thu Hàn không buông tay, anh ngẩng đầu nói một cách tự giác thành thật trăm phần trăm: "...
Chỉ trễ một tiếng thôi mà?"
Giang Trạm cúi người thơm lên mặt anh: "Trễ một phút cũng không được.
Anh sẽ bảo dì Tần nói lại với anh.
Nếu mà trễ..."
Đoán chừng Quý Thu Hàn cũng biết Giang Trạm sẽ nói gì sau đó, anh vội vàng đáp cho có lệ: "Rồi rồi, em biết rồi em biết rồi."
Mục đích không thành, ngay cả tay của người yêu anh cũng dứt khoát hất bỏ.
Giang Trạm thấy buồn cười: "Buổi trưa anh phải đến Thành phố B nên không về được...
Em ở nhà..."
"Ở nhà ngoan ngoãn ăn cơm nghe lời bác sĩ, số liệu kiểm tra sẽ kịp thời gửi cho anh, nếu như ra ngoài phải nói với Phương Bắc hoặc Hướng Nam."
Quý Thu Hàn xua xua tay, đã không kìm được mà giục hắn: "Điều khoản mỗi ngày của sếp Giang em đã thuộc nằm lòng rồi, sếp Giang yên tâm.
Em ký cam kết rồi.
Đi nhanh đi."
Có lẽ người thúc giục Giang Trạm đi như vậy cũng chỉ có Quý Thu Hàn là người đầu tiên.
Truyện chỉ đăng tại Wőrd℗resş và Waŧt℗ad Sóc Lạc Đường, những chỗ khác là re-up chui.
Ở cửa ra vào, Giang Trạm vừa lên xe, xe còn chưa chuyển bánh, trong gương chiếu hậu xuất hiện Giang Chu đang một mình kéo đùm đề các kiện hành lý to nhỏ đi ra.
Không phải là không có người làm giúp cậu xách, mà là Giang Chu không nói, thành ra đương nhiên người làm ở cửa ra vào đều ăn ý cúi đầu vờ như không thấy.
Xét cho cùng không ai muốn biểu hiện rõ "chủ động quá mức" với vị tiểu thiếu gia quanh năm sống ở nước Anh này trong lúc Giang Trạm còn có mặt ở đây.
Quần áo và đồ dùng hằng ngày của Giang Chu để ở nhà họ Giang không nhiều nhặn gì, ngay cả một chiếc va li hai mươi inch cũng không xếp đầy.
Nhưng hộp đàn màu đen cao nửa người đeo sau lưng, hai tay lại xách hai thùng xếp dụng cụ thiết bị chỉnh âm, vừa nặng vừa cồng kềnh, đầu ngón tay cũng lạnh tái (vì bị thít chặt) đến mức hơi đỏ lên.
Vốn dĩ Giang Trạm nhìn qua kính xe không để ý, sai Dịch khiêm lái xe.
Nhưng cố tình vào ngay lúc này, Giang Chu vừa khéo đặt hành lý xuống hít thở sâu, cậu ngẩng đầu lên, như thể nhìn sang phía bên này vậy.
Kính cửa sổ của xe bentley màu đen từ bên ngoài không thể nhìn thấy được bên trong, nhưng từ góc độ của Giang Trạm lại vừa khéo đối mắt với Giang Chu.
Không biết là nhớ đến chuyện gì, Giang Trạm ngồi trong xe cáu kỉnh chậc một tiếng.
Cửa sổ xe theo đó hạ xuống, hắn nói: "Giang Chu, qua đây."