Đô Thị  Cao Thủ Tu Chân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cao Thủ Tu Chân
Chương 220: Chương 219


“Sở Thần Quang, anh là cái thá gì, tư cách đâu mà chất vấn tôi?”.

Ánh mắt Diệp Thiên thờ ơ, giọng nói lạnh lùng.

Cậu vốn dĩ chưa từng để tâm đến con người khá có tiếng, được gọi là một trong mười thanh niên xuất sắc ở Lư Thành, tương lai là trụ cột giới kinh doanh này.

“Tên khốn, cậu muốn chết à?”.

Sở Thần Quang nổi nóng, lập tức vung một cú đấm đến trước mặt Diệp Thiên.

“Rầm!”.

Nắm đấm của cậu ta còn chưa chạm được vào mặt Diệp Thiên thì chợt cảm thấy một lực lớn truyền tới, đẩy cậu ta văng ra khỏi cửa, đâm gãy lan can, cả người rơi xuống dòng
sông nhân tạo.

Trong lúc đó, cậu ta còn không nhìn rõ Diệp Thiên ra tay thê nào.

Động tĩnh bên này cực lớn, Tiếu Văn Nguyệt, cố Giai Lệ, Lí Tinh Tinh ở phòng ngay cạnh Diệp Thiên đều chạy ra.

Nhìn thấy Sở Thần Quang rơi xuống sông, các cô gái vội vàng gọi nhân viên cứu hộ đến cứu Sở Thần Quang lên.

“Anh Thần Quang, có chuyện gì vậy?”.

Nhìn Sở Thần Quang ướt như chuột lột, cực kỳ chật vật, Tiếu Văn Nguyệt vội hỏi.

Sở Thần Quang còn chưa nói gì, đúng lúc đó Diệp Thiên từ trong phòng bước ra, đứng trên cao nhìn xuống Sở Thần Quang.

“Lần sau muốn ra tay với tôi thì tốt nhất nên áng chừng thực lực của
mình trước đi!”.

Sở Thần Quang giận đến tột cùng, lửa giận gần như thiêu đốt cả người cậu ta.

Cậu ta đến gây rắc rối cho Diệp Thiên, kết quả không những không làm Diệp Thiên bị thương, mà còn bị Diệp Thiên đánh rơi xuống hồ, hết sức chật vật, nhất là ở ngay trước mặt Tiếu Văn Nguyệt, quả thật mất mặt vô cùng.

“Anh Diệp Thiên, anh ra tay với anh Thần Quang à?”.

Cố Giai Lệ nghe thê quay sang nhìn Diệp Thiên, nhíu mày.

Lí Tinh Tinh cũng nổi giận, chỉ trích Diệp Thiên: “Diệp Thiên, anh có ý gì? Anh Thần Quang và chị Hà đưa chúng ta đến thành phố Phán chơi, để anh ở phòng tốt như vậy, ăn nhiều món ngon ở khắp trời Nam đất Bắc như vậy, còn hưởng thụ phong cảnh tuyệt đẹp, sao anh có thể đánh anh
ấy chứ?”.

“Có phải anh thấy mình có chút bản lĩnh rồi muốn làm gì thì làm không?”.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 221: Chương 220


“Anh cũng không nghĩ thử xem, nếu không có chị Hà và anh Thần Quang, với điều kiện của anh thì dù có cố gắng nửa đời, e rằng cũng không thể đến những nơi thế này hưởng thụ một lần.

Anh không biết cảm ơn thì thôi, lại còn đánh anh ấy, anh có còn lương tâm hay không?”.
Lí Tinh Tinh quở trách Diệp Thiên, tuy Sở Thần Quang cảm thấy uất ức nhưng cũng xem như thở phào nhẹ nhõm.

Tốt xấu gì tất cả mọi người cũng đứng về phía cậu ta, ngay cả cố Giai Lệ cũng không nói giúp Diệp Thiên.

Điều khiến cậu ta cảm thấy kì quái là Tiếu Văn Nguyệt chỉ đưa chiếc khăn lông cho cậu ta, sau đó liếc nhìn
Diệp Thiên đầy sâu xa, không có chút bất mãn nào, thậm chí còn không nói một lời, chẳng hề trách cứ Diệp Thiên nửa câu.
Nhìn thấy phản ứng của Tiếu Văn Nguyệt, trong lòng cậu ta trở nên nặng nề, lửa giận dâng lên càng cao.
Đối mặt với câu hỏi của Lí Tinh Tinh, Diệp Thiên tỏ ra thờ ơ, không quan tâm.
“Lí Tinh Tinh, cô đừng tự đề cao mình quá, cũng đừng khoe khoang sự ngu dốt của mình!”.
“Diệp Thiên tôi làm gì không ai đủ tư cách chỉ tay năm ngón, cô càng không xứng!”.
Diệp Thiên chỉ vào mình, nói tiếp: “Thứ mà Diệp Thiên tôi muốn tôi sẽ tự mình lấy, chỉ dựa vào hai tay của bản thân, cần gì người khác cho tôi?”.
“Trước kia tôi không quan tâm cô móc mỉa, khiêu khích thế nào là vì nể
cô là bạn của Giai Lệ, không muốn chấp nhặt với đứa con gái ngu ngốc như cô.

Nhưng hình như tôi càng nhường thì lại càng khiến cô kiêu căng hơn, để cô được nước lấn tới!”.
“ĐƯỢc, hôm nay tôi nói rõ cho cô biết, sau này ở trước mặt tôi, tốt nhất cô nên im miệng lại, đừng để tôi nghe thấy giọng cô.

Còn đến trước mặt tôi hô hào, khoa tay múa chân thì tôi sẽ không khách sáo với cô nữa đâu!”.

Nghe cách nói không thân thiện của Diệp Thiên, Lí Tinh Tinh sững sờ.

Ngày trước cô ta châm chọc chê giễu Diệp Thiên, Diệp Thiên đều không màng quan tâm, cô ta cho rằng Diệp Thiên không dám có bất mãn nào với cô ta.

Nhưng hôm nay cô ta mới biết, Diệp Thiên thật sự đối đãi với cô ta bằng thái độ như đối đãi với đám côn đồ kia, đáng sợ biết bao.
“Anh Diệp Thiên, anh quá đáng lắm rồi!”.
Lí Tinh Tinh bị câu nói của Diệp Thiên làm kinh hãi, cố Giai Lệ thì lại chạy tới chắn trước mặt Lí Tinh Tinh.
Cô nhìn thẳng vào Diệp Thiên, trong mắt đầy sự bất mãn: “Anh Diệp Thiên, Tinh Tinh là bạn em, vả lại còn là một cô gái, sao anh có thể đối xử với cậu ấy như vậy?”.
“Lần này nhóm chúng ta ra ngoài chơi, em muốn mọi người đều được vui vẻ, nhưng anh ra tay với anh Thần Quang, lại còn đe dọa Tinh Tinh, anh không thấy mình quá vô lý sao?”.
“Xem ra là em sai rồi.

Lần này đến “Thủy Thượng Nhân Gian”, em thật sự không nên gọi anh đi cùng”.
Cô vừa dứt lời, Tiếu Văn Nguyệt và Lí Tinh Tinh đều tỏ ra ngạc nhiên, cố Giai Lệ cũng hơi ngẩn người, cô không thể tin được mình lại nói những lời này với Diệp Thiên, người quen từ nhỏ của cô.
Tại đây có hình ảnh

Cao-thu-tu-chan-4-163x300.jpg


Lúc trước, Diệp Thiên luôn gọi cô là “Giai Lệ”, bây giờ lại gọi là “Tiểu cố”, chỉ thay đổi cách xưng hô nhưng lại tạo thành vết nứt vô hình.
Diệp Thiên không nổi giận vì lời nói của Cố Giai Lệ, chỉ thản nhiên nói: “Em lớn rồi, không còn là cô bé đi theo sau lưng anh nữa, em nên có những mối quan hệ riêng của mình, cũng nên có lựa chọn của mình”.
“Đường là tự em chọn, sau này cho dù có ai ở bên cạnh em hay không, hi vọng em có thể kiên trì bước tiếp.
Không chỉ vì bản thân em, mà còn vì cô Tiêu đã mất”.
Diệp Thiên quay người đi, chậm rãi tiến về phía trước, giọng nói vẫn theo gió truyền tới.
“Anh đã trải sẵn đường cho em, sau này không còn “anh Diệp Thiên” gì nữa, đối với anh cũng không còn “em gái” gì nữa.

Nhưng nếu em gặp chuyện gì cần tới anh, anh sẽ đến giúp em”.
Khi Diệp Thiên dứt lời thì cũng đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người..
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 222: Chương 221


Cố Giai Lệ đứng ngây ra tại chỗ, không biết làm sao.

Những gì xảy ra trong mấy phút ngắn ngủi này quả thật vượt ngoài dự liệu của cô, khiến cô tạm thời không thể chấp nhận.
“Không còn “anh Diệp Thiên” gì nữa, đối với anh cũng không còn “em gái” gì nữa!”.
Câu nói này quanh quẩn trong đầu

cố Giai Lệ, cô là người thông minh, đương nhiên biết lời mà Diệp Thiên nói có ý gì.
Cô không ngờ chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, cô và Diệp Thiên đã cắt đứt quan hệ.
“Diệp…”.
Diệp Thiên đi xa dần, cô đưa tay ra, muốn gọi Diệp Thiên, nhưng Lí Tinh Tinh đột nhiên kéo cô lại.
“Giai Lệ, để cái tên kiêu ngạo kia đi đi, cậu quản anh ta làm gì.

Anh ta đã tuyệt tình như vậy, cậu còn định dày mặt hòa thuận với anh ta sao?”.
Lí Tinh Tinh không xem trọng Diệp Thiên, khinh thường nói: “Sau này đừng quan tâm tên đó nữa, người gì đâu, anh ta hoàn toàn không có tư cách chơi cùng chúng ta.

Huống hồ, không lâu nữa cậu sẽ là ngôi sao rồi, còn quan tâm anh ta làm gì?”.

“Là anh ta tự chọn cắt đứt quan hệ
với cậu, cậu cần gì đi tìm ngược lại anh ta?”
Sở Thần Quang cười khẩy, cũng canh đúng lúc nói: “Giai Lệ, sau này những người em tiếp xúc đều sẽ là nhân vật nổi tiếng, thương nhân giàu có, lãnh đạo cấp cao quyền quý ở các nơi, trình độ cao hơn bây giờ rất nhiều.

Anh nói câu không khách khí, Diệp Thiên không trân trọng tình bạn với em, không có gì đáng để em lưu luyến cả”.
Ánh mắt Cố Giai Lệ khẽ chuyển động, cuối cùng cô buông tay xuống, không gọi Diệp Thiên nữa.
Trong lòng cô cũng biết, sau này cô bước lên con đường ngôi sao, người mà cô tiếp xúc đều là những người nổi tiếng đỉnh cao của Hoa Hạ.

Cho dù Diệp Thiên có nỗ lực thế nào, cuối cùng cũng không thể đạt tới tầng lớp đó, cô cũng không thể miễn cưỡng kéo Diệp Thiên vào tầng lớp đó.
“Cứ thế thôi vậy!”.

Cô khẽ thở dài, mặc dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn nhịn xuống.

Cô biết cuộc sống của mình sau này chắc chắn sẽ không có Diệp Thiên, giữa bọn họ cách nhau thật xa thật xa.
Tiếu Văn Nguyệt ở bên cạnh nhíu mày, cô ta cảm thấy cố Giai Lệ làm vậy có chút không thỏa đáng, nhưng đây là lựa chọn của cố Giai Lệ, cô ta không tiện lên tiếng can thiệp.
“Giai Lệ!”.
Ngay lúc đó, Lí Thu Hà mặc bộ đồ đỏ đi tới từ sau lưng bọn họ, vỗ vai cố Giai Lệ, vẻ mặt nghiêm túc.
“Có lẽ ngày nào đó em sẽ hối hận không kịp vì quyết định ngày hôm nay!”..
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 223: Chương 222


Câu nói của Lí Thu Hà khiến cố Giai Lệ nghe mà không hiểu gì cả, trước đó Lí Thu Hà còn bảo cô cố gắng tránh xa Diệp Thiên, nhưng bây giờ hình như thái độ đã quay 180 độ vậy, khiến cô không hiểu gì cả.

“Chị Hà, loại người như Diệp Thiên sau này chắc chắn sẽ không làm nên công tráng gì, chỉ là tên ngu ngốc không biết đối nhân xử thế, có gì mà phải hối hận chứ?”.

Lí Tinh Tinh bĩu môi nói: “Hơn nữa bây giờ cố Giai Lệ đã ký hợp đồng với Công ty giải trí Thiên Phú, sau này sẽ trở thành ngôi sao nổi tiếng, cần gì phải để ý cái tên Diệp Thiên cỏn con đó?”.

Lí Thu Hà nghe thấy, không giải thích gì mà chỉ lắc đầu.

Hôm trước, cô ta cũng nghĩ như
vậy, nhưng tối hôm qua, Diệp Thiên đã khiến cô ta hoàn toàn khuất phục.

Cô ta lắc đầu nhìn cố Giai Lệ đang trong biểu cảm kiên định, như thể đã hạ quyết tâm, trong lòng thầm thở dài.

“Đánh mất mối quan hệ với Diệp tiên sinh người đã trấn áp cả một tỉnh, đây chắc chắn sẽ là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời em đó!”.

Tiếu Văn Nguyệt nheo mắt nhìn theo hướng rời đi của Diệp Thiên, đôi mắt chớp chớp, cô ta có dự cảm Diệp Thiên đi lần này sẽ không quay lại.

Trong lòng dấy lên dự cảm như vậy, đột nhiên chạy nhanh ra khỏi hành lang, nhưng bên trong “Thủy Thượng Nhân Gian” rộng lớn này, đâu còn bóng dáng của Diệp Thiên nữa?
Thời gian còn lại của cuối tuần, đám người Lư Thành đều chơi ở trong “Thủy Thượng Nhân Gian”, nhưng
điều khiến bọn họ cảm thấy lạ đó là người tiếp đón bọn họ đã không còn là Từ Tôn nữa, mà mà Từ Hồng, người còn có thực lực mạnh hơn Từ Tôn rất nhiều.

Những dịch vụ mà bọn họ nhận được còn cao cấp hơn trước đó gấp nhiều lần, phòng ở cao cấp của mọi người được đổi sang biệt thự siêu cấp trên nước chỉ dành riêng cho VIP và những khách có gia sản hàng trăm triệu.

Mọi người đều thầm vui mừng, còn tưởng vì có Sở Thần Quang và Lí Thu Hà nên mới được như vậy, nhưng chỉ có Lí Thu Hà biết, Từ Hồng đối xử với bọn họ tốt như thế, đó đều là vì Diệp Thiên.

Sáng thứ hai, mọi người từ thành phố Phán trở về trường, cố Giai Lệ vào đến lớp, không kìm được nhìn xuống phía bàn cuối, chỗ ngồi của Diệp Thiên trống không, cậu không
hề đến lớp.

Trong lòng cố Giai Lệ cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn thu lại ánh mắt.

Hai tiết học trôi qua mà Diệp Thiên vẫn không đến, cố Giai Lệ cảm thấy có điều gì không đúng.

“Lẽ nào anh ấy không định đến lớp nữa sao?”.

Cố Giai Lệ có hơi lo lắng, nhưng Diệp Thiên vẫn không xuất hiện.

Trong lớp 12A6, Tiếu Văn Nguyệt đang chống cằm suy tư, hững hờ nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Mấy hôm nay cho dù là chơi ở thành phố Phán hay là trên đường quay về trường, trong đầu cô ta đều không được tập chung, lúc lại nhớ đến Diệp Thiên.

về đến trường, cô ta vốn kiềm chê lại bản thân không được nhớ nữa, nhưng vì tiết mục biểu diễn hoàn hảo của Diệp Thiên tối hôm thứ sáu, danh
tiếng của cậu đã nổi khắp trường Tam Trung, những người như Âu Hạo Thần hay vương Hiên đều bị áp đảo hết.

Những cái biệt hiệu như “Vương tử tình ca”, “Hoàng tử dương cầm”, “Nam thần của trường” đều là dành cho Diệp Thiên, các bạn nữ vào lớp đều thảo luận Diệp Thiên, thậm chí trong giờ học cô ta còn nhìn thấy các bạn nữ chạy từ ngoài hành lang vào lớp 12A4 để đưa thư tình cho Diệp Thiên, đúng là vô cùng phô trương.

Đên phía nhà trường cũng coi trọng cậu học sinh mới chuyển đến là Diệp Thiên này, giáo viên chủ nhiệm thậm chí còn lấy Diệp Thiên làm chủ đề dạy học ở trong lớp, khích lệ học sinh, Diệp Thiên nghiễm nhiên trở thành nhân vật vô cùng nổi tiếng của trường Tam Trung.

Mơ màng một lúc, Tiếu Văn Nguyệt cuối cùng không nhịn được nữa, cô ta đi nhanh về phía lớp 12A4,
muốn gặp Diệp Thiên, cho dù không biết nói gì nhưng cô ta cũng muốn nói với Diệp Thiên vài câu.

.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 224: Chương 223


Cô ta đến trước cửa lớp 12A4, đang định nhờ người gọi Diệp Thiên ra thì phát hiện bàn cuối của Diệp Thiên không có ai ngồi cả.

“Không có ở đây à?”.

Cô ta hơi nhíu mày, đúng lúc cố Giai Lệ đi tới.

“Cậu đến tìm anh ấy à?”.

Cố Giai Lệ chỉ vào bàn học của Diệp Thiên
“Đâu có!”.

Tiếu Văn Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Mình đến tìm cậu, tối nay đến nhà mình ăn cơm nhé!”.

“Hôm nay anh ấy không đi học!”.

Cố Giai Lệ không trả lời, chỉ khẽ nói, giọng nói mang theo vẻ buồn chán, vụ nói Diệp Thiên ở “Thủy Thượng Nhân Gian”, ban đầu cô
không hề cảm thấy có gì khác thường, nhưng mấy hôm liền không nhìn thấy Diệp Thiên, cô luôn cảm thấy trong lòng hình như thiếu một điều gì đó, đó chính là “anh Diệp Thiên” luôn an ủi khi cô ấm ức tủi thân, dùng bài hát để cổ vũ cô theo đuổi ước mơ, hình như thực sự đã dần dần rời xa rồi.

“Không đi học sao?” Tiếu Văn Nguyệt nhíu mày hỏi.

Mấy hôm liền cố Giai Lệ và Tiếu Văn Nguyệt đều không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Thiên đâu, những bạn nữ trong trường điên cuồng theo đuổi Diệp Thiên cũng không có ai tìm thấy Diệp Thiên cả.

Cho dù là trường hay căn nhà thuê, Diệp Thiên đều không về.

Tiếu Văn Nguyệt thử gọi điện cho Diệp Thiên mấy lần nhưng nhận được đều là những tiếng tút kéo dài, giống
như thể sẽ mãi rời xa ngôi trường này, và sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Mấy hôm liền tâm trạng của Tiếu Văn Nguyệt đều không tốt, lúc này cô ta đang ngồi cuộn mình trong chăn ngây người nghĩ vẩn vơ.

“Diệp Thiên, rốt cuộc là anh đã đi đâu?”.

Bàn tay cô ta nhẹ nhàng đặt lên ngực, dường như trên đó vẫn còn giữ hơi ấm mà Diệp Thiên cõng cô đêm đó.

Lúc này cô ta mới phát hiện ra, cậu thiếu niên mà cô ta coi thường ngay từ lần gặp đầu tiên, thậm chí còn có hơi căm ghét, nhưng giờ đã có một vị trí không thể phai nhòa trong tim cô.

Chỉ tiếc là cô ta còn chưa kịp cảm nhận rõ ràng hơn về phần tình cảm này thì đã không biết Diệp Thiên ở đâu nữa.

Thung lũng hoa ở tỉnh Xuyên, nơi

đây vốn dĩ là nơi sinh sống của người dân tộc Di, nhưng mấy hôm trước lại có một thiếu niên đến.

Tại đây có hình ảnh

ppjpg


gái trắng trèo xinh đẹp này, chỉ chăm chú vào hoa cỏ trước mặt.

Khi cậu thiếu niên đứng dậy đi về phòng, một cô gái dân tộc Di khoảng 16,17 tuổi đột nhiên bước vào trong vườn, chạy đuổi theo cậu.

“Diệp Thiên, ngày nào anh cũng dậy sớm vậy à!”.

.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 225: Chương 224


Cô gái nở nụ cười tươi như hoa, làn da không cần trang điểm nhưng lại ăn đứt các cô gái khác, khuôn mặt xinh đẹp không chút tì vết, lại mang vè trẻ con.

Cậu thiếu niên chính là Diệp Thiên, sau khi cậu rời khỏi “Thủy Thượng Nhân Gian” liền đến thẳng thung lũng hoa, những mầm non dưới đất này chính là cỏ Ngân Lân đang trong giai đoạn sinh trưởng.

Diệp Thiên khẽ quay đầu lại, mỉm cười với cô gái dân tộc Di có dung mạo xuất chúng kia.

“Cũng bình thường, không sớm lắm!”.

Cô gái tên là Cát Khắc Tú Uyển, cậu vốn dĩ không quen, nhưng vì khu vườn có căn nhà gỗ này là của nhà Cát Khắc Tú Uyển, sau khi Ngô Quảng Phú cho người mua lại, Diệp Thiên liền sống ở đây, còn nhà Cát Khắc Tú Uyển ở khu vườn ngay cạnh, thỉnh thoảng tiếp xúc nên Diệp Thiên và cô ta cũng dần quen nhau.

Nghe giọng nói có vẻ như trả lời qua loa của Diệp Thiên, Cát Khắc Tú Uyển bĩu môi, cảm thấy hơi không vui.

Cô ta vốn là người đẹp đứng top đầu trong thôn của người dân tộc Di, ai ai cũng biết đến, gần như bất kỳ nam thanh niên nào ở ba thôn trong thung lũng hoa đều muốn lấy cô ta làm vỢ, người đến cầu hôn không đếm xuể, bậc cửa trước nhà đều gần như bị dẫm nát hết.

Nhưng cô ta không thích ai cả, lại vô cùng có hứng thú vơi người từ bên ngoài đến như Diệp Thiên, nhưng đã quen hơn một tuần rồi, thái độ của Diệp Thiên đối với cô ta từ đầu đến cuối rất dửng dưng, gần như coi cô ta như không khí.

Cô ta có thể cảm nhận được, nếu không phải vì cô ta là chủ nhà cũ của căn nhà này, thì Diệp Thiên thậm chí sẽ không cả thèm nói chuyện với cô ta, điều này khiến cô ta vô cùng chán nản, lại dấy lên lòng không phục, càng chú ý đến Diệp Thiên hơn.

Cô ta bước nhanh vài bước, đứng chặn trước mặt Diệp Thiên, đôi mắt chớp long lanh.

“Diệp Thiên, hôm nay đến nhà tôi ăn cơm đi, mẹ tôi đang nấu cháo hạt sen đó!”.

Đối mặt với sự nhiệt tình của Cát Khắc Tú Uyển, Diệp Thiên chỉ chậm rãi lắc đầu.

“Tôi chuẩn bị đồ ăn sáng rồi, không cần đâu!”.

Đối với Diệp Thiên mà nói, Cát Khắc Tú Uyển chẳng qua chỉ là một ‘chủ nhà’ cũ mà cậu mới quen không lâu, cậu căn bản không muốn quá thân thiết với bất kỳ ai.

Nhìn bộ dạng lạnh lùng như vậy của Diệp Thiên, Cát Khắc Tú Uyển bĩu môi, định nói gì đó nhưng phía đằng xa lại đột nhiên vọng đến tiếng động kỳ lạ.

Mấy cô gái dân tộc Di ngoảnh đầu ra nhìn, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Cát Khắc Tú Uyển cũng quay đầu qua, khi cô ta nhìn thấy cảnh tượng phía đằng xa, lập tức mặt mũi tái mét.

“Là Cát Khắc Thiết Lực? Sao anh ta lại tới đây?”.

Mấy cô gái dân tộc Di đều đồng thời quay sang nhìn Cát Khắc Tú Uyển, sau đó lại quay sang nhìn Diệp Thiên,
đều lộ ra ánh mắt vô cùng lo lắng.

Sát tinh này đột nhiên xuất hiện khiến tất cả mọi người đều trở tay không kịp, bọn họ đều biết rất rõ, tên sát tinh này luôn độc chiếm Cát Khắc Tú Uyển thành của riêng mình, bây giờ Diệp Thiên lại đang cùng Cát Khắc Tú Uyển cô nam quả nữ ở trong vườn như vậy, Diệp Thiên chẳng phải sẽ lành ít dữ nhiều hay sao?.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 226: Chương 225


“Là Cát Khắc Thiết Lực? Sao anh ta lại tới nhỉ?”.

Biểu cảm của Cát Khắc Tú Uyển gần như ngay lập tức trở nên u ám, trong mắt lộ vè lo lắng và sợ hãi rõ rệt.

Còn các cô gái dân tộc Di đứng xem phía ngoài khu vườn kia lại càng tỏ vẻ hốt hoảng, như thể nhìn thấy mãnh thú hoang dã vậy.

Phía đằng xa, một người đàn ông trẻ mặt mũi thô kệch, cơ bắp cuồn cuộn, khắp người toát vẻ hoang dã và tràn đầy sức mạnh đang sải bước đi tới.

Mỗi bước chân hắn giẫm xuống đều giống như chân gấu hoang nặng trịch, cát bụi bay tứ tung, in hằn vết sâu lên mặt đất, nhìn đã biết là một người cộc cằn khó dây.

Tuy bộ dạng của hắn thô kệch, nhưng khắp người đều toát lên hơi thở nhanh nhạy sắc bén, chỉ bước vài bước đã đến bên ngoài khu vườn.

Mấy cô gái dân tộc Di đều tránh như tránh tà, sợ hết hồn.

Người đàn ông tên Cát Khắc Thiết Lực là một đệ tử của Âm Khôi Tông, một nơi linh thiêng được ba thôn lớn của dân tộc Di ở thung lũng hoa công nhận.

Trong thung lũng hoa, Âm Khôi Tông tồn tại như một thần thánh đặc biệt, từ khi có thung lũng hoa đến nay, Âm Khôi Tông được người dân tộc Di ở đây tôn lên làm thần linh.

Gần như mỗi một người dân ở thung lũng hoa đều cảm thấy vinh dự khi được gia nhập Âm Khôi Tông, còn Cát Khắc Thiết Lực là một trong hai người dân tộc Di bước vào Âm Khôi Tông được mọi người trong Âm Khôi Tông vô cùng coi trọng trong mười
năm gần đây.

Hơn nữa bản thân Cát Khắc Thiết Lực có khả năng võ thuật bẩm sinh, thần lực kinh người, khi còn chưa gia nhập Âm Khôi Tông đã có thể một tay đánh chết gấu hoang, g**t ch*t chim ưng trên núi, từ nhỏ đã thích đánh đấm, được mệnh danh là dũng sĩ đứng đầu dân tộc Di.

Sau khi gia nhập Âm Khôi Tông, học võ nghệ, sức chiến đấu mạnh hơn trước đây gấp nhiều lần, cả ba thôn người dân tộc Di trong thung lũng hoa có ai mà không sợ hắn đâu?
Trước khi Cát Khắc Thiết Lực vào bên trong khu vườn, hắn nhìn khắp một lượt, sau đó dừng lại ở chỗ Cát Khắc Tú Uyển, lộ một nụ cười hết sức khó coi.

“Tiểu Uyển, mấy hôm nay anh đều bận tu luyện kỹ năng võ thuật mới ở trong môn phái, lâu lắm rồi chưa đến thăm em, em có giận anh không?”.

Giọng nói của người đàn ông dịu dàng, ánh mắt nhìn Cát Khắc Tú Uyển như thể đang nhìn vỢ hắn vậy.

Hắn nói xong đột nhiên giọng nói gằn xuống.

“Tiểu Uyển, anh biết đã lâu như vậy chưa đến thăm em, em sẽ không vui, nhưng cho dù không vui thì em cũng không thể giấu anh lén lút đến đây gặp người đàn ông khác chứ?”.

Hắn vừa nói dứt, đột nhiên nhìn thẳng vào Diệp Thiên, ánh mắt sắc lạnh lóe lên, tiềm ẩn đầy sát khí.

Mấy hôm nay hắn đều tu luyện kỹ năng võ thuật mà sư phụ mới truyền lại, cuối cùng cũng có chút thành quả, định về vun đắp tình cảm với Cát Khắc Tú Uyển, ai ngờ vừa về đến thôn liền có mấy người quen nói cho hắn biết khu vườn nhà Cát Khắc Tú Uyển có một người đàn ông ở nơi khác đến,
Cát Khắc Tú Uyển còn thường xuyên chạy đến đó chơi, làm sao mà khiến
hắn không tức giận cho được?.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 227: Chương 226


Đối với hắn mà nói, Cát Khắc Tú Uyển từ lâu đã là người phụ nữ của hắn, hành động của Cát Khắc Tú Uyển lúc này như thể đang cắm sừng hắn vậy!
Hắn là một người tu luyện võ cổ truyền, sớm đã không coi thường sự sống chết của người bình thường, hắn đến đây chính là muốn xem xem là ai lại to gan như vậy, dám “dụ dỗ” người phụ nữ trong lòng hắn.

“Cát Khắc Thiết Lực!”
Cát Khắc Tú Uyển nhíu màu, trầm giọng nói: “Cái gì mà tôi giấu anh lén lút đi gặp người đàn ông khác?”.

“Cát Khắc Tú Uyển tôi muốn gặp ai, ở bên cạnh ai đó là việc của tôi, anh và tôi chẳng có quan hệ gì cả, dựa vào đâu mà chất vấn tôi như vậy?”.

Cát Khắc Thiết Lực tuy có tình cảm sâu nặng với Cát Khắc Tú Uyển,
nhưng Cát Khắc Tú Uyển lại không có chút cảm tình với hắn, thậm chí vì Cát Khắc Thiết Lực thích đánh đấm, hành sự dã man, trong lòng cô ta đã phản cảm từ lâu.

Cát Khắc Thiết Lực không hề quan tâm, chỉ nhếch miệng cười.

“Tiểu Uyển, anh biết em có hiểu nhầm anh, cho nên luôn không bằng lòng về anh, nhưng cho dù em có thừa nhận hay không, thì em luôn là người phụ nữ trong lòng Cát Khắc Thiết Lực anh!”.

“Anh đã từng mang sính lễ đến nhà em, hơn nữa sư tỷ Bác Nhã cũng không hề phản đối chuyện của chúng ta!”.

Hắn sờ lên nắm đấm, tiếng răng rắc kêu lên từ các khớp xương, sau đó lại nhìn sang Diệp Thiên.

“Thằng ranh kia, tao không cần biết mày là ai, từ đâu đến, tao cũng
không cần biết mày đến thung lũng hoa làm những việc gì, nhưng mày dám tiếp cận Tiểu Uyển, vậy thì chính là không coi tao ra gì!”.

“Với tư cách là ‘chồng sắp cưới’ của Tiểu Uyển, tao nghĩ tao nên dạy cho mày biết làm sao để giữ khoảng cách với người phụ nữ khác!”
Hắn nói xong, bàn chân nhấc lên, đang định đi về phía Diệp Thiên.

Biểu cảm trên khuôn mặt của mấy cô gái dân tộc Di thay đổi rõ rệt, bọn họ đều biết rất rõ, Cát Khắc Thiết Lực xưa nay cứ không vừa ý là hắn ra tay ngay, một khi hắn ra tay thật thì cơ thể bé nhỏ kia của Diệp Thiên làm sao mà đỡ nổi đây?
Tim Cát Khắc Tú Uyển đập loạn xạ, nhìn thấy Cát Khắc Thiết Lực chuẩn bị bước vào trong vườn, cô ta đang định đi lên chặn lại thì một giọng nói lạnh lùng đến vô tình đột nhiên vang lên phía sau lưng cô ta.

“Đứng lại!”.

Mọi người đều sững sờ, Cát Khắc Thiết Lực đang nhấc chân lên lại đặt xuống, tất cả mọi người đều nhìn vào trong vườn.

Người vừa lên tiếng chính là Diệp Thiên, tuy cậu lên tiếng nhưng còn
không cả cần nhìn tới, vẫn chăm chú tưới cây, nhưng giọng nói của cậu lại vô cùng rõ ràng ai cũng nghe thấy.

“Đây là vườn của tôi, không hoan nghênh người ngoài bước vào!”
“Nêu anh dám bước vào đây một bước, tốt nhất hãy nghĩ đến hậu quả!”.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 228: Chương 227


Câu nói của Diệp Thiên không hề che giấu sự uy h**p, cả đám người đều sững sờ, bao gồm cả Cát Khắc Thiết Lực, hắn cũng đứng im tại chỗ, biểu cảm hơi cứng lại.

Hắn không phải sợ hãi, mà là cảm thấy bất ngờ.

Hắn đường đường là dũng sĩ hàng đầu của thung lũng hoa, đệ tử của Âm Khôi Tông, không chỉ có thần lực bẩm sinh, bây giờ còn tinh thông thêm một tuyệt chiêu của Âm Khôi Tông nữa, cho dù là những người luyện võ cổ truyền nổi tiếng ở tỉnh Xuyên, hắn cũng có dũng khí xông lên chiến đấu,
còn Diệp Thiên, chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, lại dám nói ra những lời uy h**p hắn?

Cát Khắc Tú Uyển và mấy cô gái dân tộc Di cũng đứng hình ngay lúc đó, vè mặt đầy ngạc nhiên.

Bọn họ khó mà tưởng tượng nổi, đối mặt với một người hung ác như Cát Khắc Thiết Lực, Diệp Thiên lại không chút sợ hãi, thậm chí dám đưa ra lời uy h**p?
Phải biết là trong cả thung lũng hoa này, ngoài trưởng lão của Âm Khôi Tông và mấy đệ tử giỏi nhất ra, không có ai dám đối đầu với Cát Khắc Thiết Lực, nhìn thấy hắn xuất hiện gần như mọi người đều phải mỉm cười chào hỏi.

Nhưng Diệp Thiên trông bộ dạng nho nhã thư sinh lại dám uy h**p Cát Khắc Thiết Lực, cách nói vô cùng bá đạo, mấy người còn đều tưởng bản thân đã nghe nhầm.

“Thằng khốn, không ngờ mày cũng cứng phết nhỉ!”.

Cát Khắc Thiết Lực ngẩn người trong giây lát, sau đó đột nhiên nhếch miệng cười, nhưng nụ cười lại vô cùng tàn nhẫn, hắn chỉ cần tung một cú đấm, cho dù là lang sói hay hổ dữ đều chết trong tích tắc, Diệp Thiên có tư cách gì để uy h**p hắn?
“Tao lại muốn xem xem, tao bước vào trong vườn này thì sẽ có hậu quả gì!”
Hắn căn bản không coi lời đe dọa của Diệp Thiên ra gì, hắn vừa nhấc chân lên, định bước vào bên trong, hắn đã xác định chỉ cần Diệp Thiên dám có bất kỳ hành động gì, hắn sẽ đánh cho Diệp Thiên tàn phê luôn.

Thung lũng hoa này là dân cư truyền thống của người dân tộc Di, đến pháp luật nhà nước cũng không thể quản lý, cho dù hắn đánh bị

thương hay đánh chết người ở đây thì đều không bị sao cả, nên hắn căn bản không lo lắng gì.

Đúng lúc bàn chân hắn vừa chạm xuống đất, Cát Khắc Tú Uyển lại đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có một cơn gió mạnh thổi bay tà váy của cô ta.

Còn Cát Khắc Thiết Lực đứng phía trước cách cô ta không xa, biểu cảm thay đổi rõ rệt, trước người hắn đã xuất hiện một bóng người, sau đó cơ thể cường tráng cao gần một mét chín, nặng gần 100 cân bị nhấc lên không trung.

Mấy cô gái dân tộc Di phản ứng kịp, trong mắt lộ ra vè khó tin, đôi mắt sắc xảo xinh đẹp của Cát Khắc Tú Uyển tràn đầy kinh hoàng, hai tay đưa lên bịt miệng, tim đập loạn xạ.

Phía dưới cổ của Cát Khắc Thiết Lực là một bàn tay trắng dài đang bóp chính diện, và chù nhân cùa bàn tay
này chính là Diệp Thiên.

Bọn họ đúng là không dám tin vào mắt mình, một Cát Khắc Thiết Lực vô cùng hung dữ, là đệ tử của Âm Khôi Tông, sao lại có thể bị một thiếu niên trông như thư sinh yếu đuối là Diệp Thiên đây áp chế chỉ trong tích tắc?
Bọn họ dụi lại mắt, vẫn không thể chấp nhận mọi thứ đang diễn ra trước mặt.

Cát Khắc Thiết Lực tràn đầy kinh hãi, đầu óc trống rỗng.

Hắn bị Diệp Thiên nhấc lên khỏi mặt đất, muốn cựa quậy nhưng lại phát hiện cơ thể hắn hình như bị một luồng sức mạnh khống chế, không thể làm được gì.

“Thế này…”.

Một sự SỢ hãi lập tức bao trùm khắp người hắn.

.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 229: Chương 228


Diệp Thiên một tay xách Cát Khắc Thiết Lực, ánh mắt lạnh lùng lướt qua.

“Tôi đã nói muốn bước vào khu vườn này thì tốt nhất nên suy nghĩ hậu quả trước, bây giờ anh còn muốn thử nữa không?”.

Cát Khắc Thiết Lực cảm thấy ánh mắt của Diệp Thiên lạnh lùng tột cùng, không có chút cảm xúc nào, nỗi sợ hãi đã nhấn chìm cả người hắn từ lâu.

Hắn không thốt ra tiếng nào, chỉ có đôi mắt chứa đầy sự van nài, cầu xin Diệp Thiên tha cho mình.

Đệ nhất dũng sĩ của thung lũng hoa lần đầu tiên ý thức được, người được gọi là mạnh nhất thung lũng hoa như hắn chỉ là tương đối mà thôi, trên thê giới này vẫn còn sự tồn tại mà hắn không thể chống lại.

Diệp Thiên liếc nhìn Cát Khắc Thiết Lực, chốc lát sau, một tay cậu hất ra, ném Cát Khắc Thiết Lực đi giống như quăng rác.

Cát Khắc Thiết Lực bay xa hơn mười mét trên không, đập mạnh người lên tảng đá, khóe miệng tràn máu, vẻ mặt đầy kinh hãi.

“Tôi đến đây là để trồng cây, không muốn gây ra động tĩnh quá lớn!”.

“Lần này tôi nương tay, chỉ cho anh một bài học nho nhỏ.

Lần sau còn để tôi nhìn thấy anh đến gần mảnh vườn này, tôi sẽ đánh anh tàn phê!”.

“Cút!”.

Tiếng quát của Diệp Thiên vang lên, Cát Khắc Thiết Lực không kịp lau vết máu bên khóe miệng đã xoay người bỏ chạy, chớp mắt đã biến mất không thấy dấu vết.

Chưa tới một phút, đệ nhất dũng sĩ của thung lũng hoa hoàn toàn bị Diệp

Thiên làm khuất phục, không dám ở lại thêm chút nào nữa.

Diệp Thiên trở vào trong vườn, tiếp tục tưới nước nuôi dưỡng mầm non, hết sức tận tâm tận lực, mỗi một bước đều cẩn thận vô cùng.

Các cô gái dân tộc Di chứng kiến toàn bộ quá trình hồi lâu sau mới phản ứng lại, hai mắt long lanh như nước mùa thu, chỉ muốn đưa Diệp Thiên về nhà ngay.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu ra, mặc dù Diệp Thiên bề ngoài đẹp trai xuất sắc, nhưng không phải là bình hoa, mà là một cao thủ giấu tài năng.

Ngay cả Cát Khắc Thiết Lực xuất thân từ Âm Khôi Tông đứng trước mặt cậu cũng chỉ như con hổ giấy, không đỡ nổi một đòn.

Cát Khắc Tú Uyển chớp chớp mắt, tia sáng kì lạ lóe lên.

Cô ta xoay lại đối mặt với Diệp Thiên, hét lớn.

“Diệp Thiên, tôi nhất định sẽ khiến anh thích tôi, tôi muốn làm vỢ anh!”.

Diệp Thiên không hề nhúc nhích, lạnh nhạt nói với cô ta.

“Các cô cũng mau đi đi, sau này không có chuyện gì thì đừng đến đây đi dạo”.

Cậu quả thật không muốn lại có người đến đây quấy rầy cậu trồng cỏ Ngân Lân, mỗi một bụi cỏ Ngân Lân đều là thứ quan trọng nhất để đế quốc thương nghiệp của cậu quật khởi.

Thời gian này, cậu chỉ muốn lợi dụng linh khí nơi đây cộng với Phệ Thiên Huyền Khí của mình để cỏ Ngân Lân nhanh chóng nảy mầm trưởng thành.

Mặc dù các cô gái này rất xinh đẹp, nhưng với cậu cũng chỉ là chim yến chim oanh mà thôi, cậu không hề có hứng thú.

Thái độ của Diệp Thiên lạnh lùng là vậy, song những cô gái dân tộc Di can
đảm này đều không hề sợ hãi, ngược lại hai mắt sáng lên, càng có hứng thú với Diệp Thiên hơn.

.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 230: Chương 229


Vừa rồi chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Diệp Thiên, kiểu đàn ông vừa đẹp trai, nắm đấm vừa mạnh mẽ này, sao bọn họ có thể dễ dàng bỏ qua?
“Vậy chúng tôi đi trước đây, hôm khác gặp”.

Mấy cô gái vẫy tay, rời khỏi vườn, lúc gần đi còn không quên nháy mắt với Diệp Thiên.

Diệp Thiên nghiêng đầu, nhìn về phía Cát Khắc Tú Uyển vẫn không động đậy.

“Cô còn ở đây làm gì?”.

Cát Khắc Tú Uyển bỗng cười thật tươi, giảo hoạt chớp chớp mắt.

“Không phải ở chỗ anh có thức ăn sáng sao? Vậy tôi ở lại ăn bữa sáng!”.

Diệp Thiên không định khách sáo nửa câu với cô ta, lạnh lùng nói: “Mặc
dù tôi đang ở trong khu vườn cũ của nhà cô, nhưng hình như không có nghĩa vụ mời cô ăn cơm thì phải?”.

Cát Khắc Tú Uyển lại không quan tâm, ưỡn ngực lên, bộ dạng như chắc chắn tóm được Diệp Thiên trong tay.

“Tôi không quan tâm, tôi cứ ở lại đây ăn sáng đấy, trừ khi anh cũng quăng tôi ra ngoài giống như lúc nãy anh quăng Cát Khắc Thiết Lực!”.

Diệp Thiên nhíu mày, nhìn chằm chằm Cát Khắc Tú Uyển một lúc lâu, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu.

Những cô gái dân tộc Di này cô sau còn khó dây hơn cả cô trước, chung quy cũng không thể quăng cô ta ra ngoài như quăng rác nhỉ?
Cậu thở dài, gật đầu đáp: “Được, vào đây đi”.

Nói xong, cậu giơ một ngón tay, nói: “Chỉ lần này thôi, lần sau không có ngoại lệ”.

Cát Khắc Tú Uyển lập tức vui mừng, nhảy chân sáo theo Diệp Thiên vào nhà.

Còn câu nói “lần sau không có ngoại lệ” của Diệp Thiên hoàn toàn bị cô ta quẳng ra sau đầu.

Lần đầu tiên cũng đã thành công, còn sợ lần sau sao?
Mặc dù bữa sáng của Diệp Thiên chỉ là tiện tay làm một phần cháo thịt nấu trứng, nhưng gia vị đều do cậu tự chế biến.

Tám năm nay cậu đi khắp trời Nam đất Bắc, không chỉ có thực lực mạnh tuyệt đỉnh, mà ngay cả tay nghề nấu ăn cũng độc nhất vô nhị.

Cát Khắc Tú Uyển múc ra một chén nhỏ, chỉ ăn một muỗng đã yêu ngay mùi vị này, tấm tắc khen ngon.

“Oa! Diệp Thiên, cháo anh nấu còn ngon hơn mẹ tôi nấu!”.

Cô ta nhìn Diệp Thiên mà hai mắt phát sáng, người đàn ông có đủ nhan sắc, sức manManiaujTi^ng này

đúng là người chồng tuyệt vời hiếm có khó tìm.

“Ăn xong rồi thì về nhà mau đi!”.

Diệp Thiên lạnh nhạt đáp lại.

Cậu chỉ nán lại đây một thời gian, chỉ là một người khách qua đường của thung lũng hoa, cũng định sẵn là một người qua đường trong cuộc đời Cát Khắc Tú Uyển, cậu không muốn Cát Khắc Tú Uyển dây dưa với cậu quá nhiều.

Sự lạnh nhạt của Diệp Thiên không hề khiến Cát Khắc Tú Uyển nổi giận, cô ta đã chìm trong suy nghĩ làm sao để có được Diệp Thiên.

Ngay lúc đó, Diệp Thiên đột nhiên nhíu mày.

.
 
Cao Thủ Tu Chân
Chương 231: Chương 230


Cậu nhận thấy có người đang tiến đến gần khu vườn, tốc độ cực kì nhanh, rõ ràng là một vị võ giả nội gia.

Dựa vào bước chân và hơi thở dao động, Diệp Thiên đã biết được đại
khái thực lực của đối phương.

Đó là một vị cao thủ cấp đầu tông tượng, xét chung trong giới võ thuật Hoa Hạ cũng được xem là cao thủ hạng nhất.

Có võ giả nội gia đến gần, cậu không hề sợ hãi, mà chỉ suy nghĩ xem vì sao người đó lại muốn vào vườn của cậu.

“Là vì cỏ Ngân Lân sao?”.

Suy nghĩ chỉ thoáng qua trong chốc lát, cậu bèn lắc đầu.

Mặc dù cỏ Ngân Lân là vật thần kì trên thế giới, mang giá trị rất lớn, nhưng thật ra cậu phải tìm khắp các sách xưa cổ, thí nghiệm thực tiễn vô số lần mới khám phá được tác dụng của nó, người khác hoàn toàn không thể nào biết được.

Trong lúc cậu đang suy nghĩ, người đó đã đến bên ngoài vườn, một giọng nói lạnh lùng vô tận từ bên ngoài truyền vào.

“Người trong nhà mau ra đây cho tôi!”.

_____________
Giọng nói này mang theo sự chắc chắn, giống như đang ra lệnh, nhưng lại là một giọng nữ dễ nghe.

Diệp Thiên không nhúc nhích, còn Cát Khắc Tú Uyển bỗng mỉm cười, mở cửa chạy ra ngoài.

Xuyên qua cửa lớn, Diệp Thiên nhìn thấy một người con gái eo nhỏ, vóc dáng cao gầy xinh đẹp đang đứng ở ngoài vườn.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta như được bao phủ bởi sương lạnh, có vài phần tương tự với Tiếu Văn Nguyệt, nhưng lại có thêm chút sát khí.

Cát Khắc Tú Uyển gần như là chạy bước nhỏ đến trước mặt cô gái trè tuổi kia, bổ nhào vào lòng cô ta.

“Chị!”.

Cô gái hơi sững người, sau đó xoa đầu Cát Khắc Tú Uyển, đầy vè cưng chiều.

“Tiểu Uyển? Sao em lại ở đây?”.

Cát Khắc Tú Uyển đang định lên tiếng trả lời thì Diệp Thiên từ trong nhà đi ra, ánh mắt của cô gái trẻ tuổi lập tức trở nên lạnh lùng, cô ta đưa mắt nhìn sang.

“Chính anh là người đã làm đệ tử của Âm Khôi Tông chúng tôi bị thương?”.

“Chính anh là người đã làm đệ tử của Âm Khôi Tông chúng tôi bị thương?”.

Đôi mắt của cô gái rất lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng, hai mắt nhìn chằm chằm Diệp Thiên, không có vè gì thân thiện.

Cô ta mặc một bộ sườn xám màu nhã, ánh mắt nhìn Diệp Thiên hờ hững và lạnh lẽo.

Cô ta cũng xuất thân từ Âm Khôi Tông như Cát Khắc Thiết Lực, hơn nữa địa vị cấp bậc trong phái cao hơn Cát Khắc Thiết Lực nhiều, thực lực cũng không phải Cát Khắc Thiết Lực có thể so sánh.

Trước đó Cát Khắc Thiết Lực bị Diệp Thiên đánh bại dễ dàng, hắn lập tức trở về môn phái báo cáo chuyện này.

Cô ta là đệ tử cao cấp nhất của
môn phái đương nhiên phải lấy lại mặt mũi cho môn phái.
 
Back
Top Bottom