Đô Thị Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1329


Chương 1329

Thế nhưng, từ đầu đến cuối, những lời mà Nguyên Định Nhất từng nói vẫn quanh quẩn trong tâm trí của Lý Dục Thần, in bóng tối trong lòng anh, không thể xua đi được.

Liệu nhà họ Cung có phải là kẻ đầu sỏ hay không?

Liệu có phải ban đầu mẹ anh kết hôn là vì viên ngọc thiên hồn của nhà họ Lý hay không?

Lâm Mộng Đình lẳng lặng đi theo Lý Dục Thần vào trong ngôi nhà cũ của nhà họ Lý.

Khi rảo bước đi trên nền gạch xanh cổ kính này, Lâm Mộng Đình cảm thấy chuyện này thật thiếu chân thực.

Đây chính là nhà họ Lý, là nơi mà vị hôn phu của cô chào đời, là nơi bố mẹ chồng đã khuất của cô từng sinh sống.

Điều này mang tới cho Lâm Mộng Đình cảm giác thân thiết lạ lùng với ngôi nhà này.

Thế nhưng, tất cả lại dường như ảo mộng, như thể chưa từng tồn tại.

Cô nắm chặt cánh tay Lý Dục Thần, chỉ có như vậy cô mới cảm thấy an toàn, cho cô biết rằng, vị hôn phu mà cô đang cầm lấy cánh tay anh là thật chứ không phải là ảo giác.

Thế nhưng, không hiểu sao trong lòng cô vẫn thấy khủng hoảng đến lạ. Cô thấy sợ, sợ rằng sẽ để mất anh.

Cô luôn có cảm giác rằng có một sức mạnh kỳ bí nào đó đang tranh giành với cô, muốn cướp anh khỏi tay cô.

Ánh trăng trút từ trên bầu trời xuống sân như thủy ngân.

Bóng của hai người họ và cây hải đường tựa như một bức tranh in trên tấm lụa màu bạc.

Trong yên tĩnh, cảnh đẹp như tranh đan xen với hương hoa dìu dịu này tựa như một giấc mộng.

Một con chồn xuất hiện phá hủy hình ảnh duy mỹ này.

Nhớ tới những gì xảy ra trong miếu lúc ban ngày, tượng thần Hoàng Đại Tiên trang nghiêm đối lập với một con chồn hèn mọn, nhất là câu chất vấn cuối cùng đầy thông minh của Diêu Tam Tỷ…

Khi gặp lại con chồn này, Lâm Mộng Đình không tài nào nhìn thẳng vào nó được.

Cô thật sự rất khó liên hệ Hoàng Đại Tiên, chồn, Diêu Tam Tỷ, cô giáo Tiểu Dương, gà của ông Lưu… lại với nhau.

Hoàng Đại Sơn đứng dưới đất, vươn thẳng người lên, chiếc đuôi to đong đưa đằng sau lưng, hai chân trước làm động tác vái chào, cung kính chào hai người họ.

“Chào cậu Lý, chào mợ Lý!”

Lâm Mộng Đình hỏi: “Ông không quen biết tôi, làm sao ông biết tôi là mợ Lý?”

Hoàng Đại Sơn chững chạc nói: “Mợ đẹp chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, nghiêng nước nghiêng thành, chỉ có một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt vời như mợ mới xứng với cậu Lý. Cậu mợ là trai tài gái sắc, một đôi trời sinh, sau này chắc chắn sẽ trăm năm hòa hợp, à không, vạn năm hòa hợp, bên nhau tới lúc bạc đầu, ân ái ngọt ngào, sớm sinh quý tử, vĩnh viễn không chia lìa!”

Lâm Mộng Đình buồn cười, che miệng lại cười khúc khích, nói: “Con chồn nhà ông thật là, không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng linh tinh! Ông học được của ai cái thói dỗ ngon dỗ ngọt này vậy?”

Nói rồi, Lâm Mộng Đình liếc mắt nhìn Lý Dục Thần.

Lý Dục Thần nói: “Đừng nhìn tôi, ông ta còn biết nhiều thành ngữ hơn tôi nhiều”.

Hoàng Đại Sơn giơ móng vuốt lên gãi cái đầu nhỏ một cái rồi đáp: “Thực ra, đúng là tôi học của cậu Lý đấy ạ”.

Lý Dục Thần trừng mắt: “Tôi dạy ông mấy thứ này bao giờ?”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1330


Chương 1330

Lâm Mộng Đình cười nói: “Anh xem đi, không chối được nữa chứ gì? Đại Sơn, ông cứ thoải mái nói đi, hôm nay có tôi ở đây, anh ấy không ức h**p được ông đâu”.

Hoàng Đại Sơn nói: “Cậu Lý này không phải là cậu Lý đây!”

Hai người đều sững sờ, hỏi: “Còn có cậu Lý nào nữa?”

“Chính là bố của cậu Lý đây, cậu Lý Vân Hoa nức tiếng cả thủ đô năm xưa!”, Hoàng Đại Sơn nói: “Tôi đi theo chân bà Cung nên mới quen được với cậu Vân Hoa, cậu Vân Hoa thường xuyên có thể chọc cho bà Cung cười to. Cậu Vân Hoa biết làm thơ, còn biết đánh đàn, biết ca hát, tôi nhớ ông ấy từng hát…”

Nói rồi, nó gân chiếc cổ họng khàn khàn chói tai của loài chồn lên hát tình ca.

Lý Dục Thần nghe vậy ngẩn người, Lâm Mộng Đình không nhịn được, ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Đúng là cha nào con nấy!”

Lý Dục Thần ngạc nhiên nói: “Tôi có như vậy đâu?”

Lâm Mộng Đình nói: “Lần đầu tiên chúng ta ăn khuya ở quán nướng, khi đó anh chỉ vừa mới xuống núi, còn chưa biết gì, ngay cả điện thoại thông minh cũng không biết sử dụng, trông cực kỳ quê mùa nhưng hễ anh nói chuyện thì lại đậm chất…”

“Chất gì?”

“Chất…”, Lâm Mộng Đình cân nhắc chọn lựa từ ngữ: “Phong lưu phóng khoáng!”

“Có phải ý cô muốn nói là chất lưu manh không?”, Lý Dục Thần nói.

“Nói vậy cũng đúng”, Lâm Mộng Đình nhếch môi, cố gắng nhịn cười.

Lý Dục Thần mấp máy môi, muốn giải thích gì đó nhưng dường như lại bất lực, không giải thích nổi, đành nói: “Có lẽ là vì gặp được người đẹp sắc nước hương trời như cô nên tôi mới sa ngã đấy”.

Lâm Mộng Đình ngẩn người, không khỏi lắc đầu thở dài: “Anh lộ bản chất rồi chứ gì!”

Hoàng Đại Sơn ngồi xổm dưới đất, hết nhìn trái lại nhìn phải, không nhịn được hỏi: “Cậu mợ đã đặt khách sạn chưa? Nếu chưa thì hiện giờ trong miếu đang không có ai…”

“Ông lại đây!”, Lý Dục Thần quát: “Ông nhiều chuyện thật đấy! Giờ đến lượt tôi hỏi ông, trong thời gian qua, có những ai từng tới nhà họ Lý?”

Hoàng Đại Sơn lập tức nghiêm túc đáp: “Có mấy tốp người từng tới”.

“Gồm những ai?”

“Đầu tiên là Na Nhữ An, con trai nhà họ Na. Trước đây tôi từng gặp anh ta rồi, còn dọa anh ta sợ đái ra quần, cho nên nhớ rất rõ. Lần này, vốn dĩ tôi lại định dọa anh ta bỏ chạy tiếp nhưng nhớ lời cậu dặn dò tôi phải núp đi, cố gắng không để lộ mình nên tôi không làm gì cả, chỉ đứng nhìn anh ta ngang nhiên đi vào trong nhà, coi nơi này như thể nhà mình, làm tôi rõ là tức”.

Hiện tại, về mặt danh nghĩa, ngôi nhà này là của nhà họ Na nên Na Nhữ An có thể tự do ra vào.

“Ừm…”, Lý Dục Thần ngẫm nghĩ, nói: “Tôi phải lấy lại ngôi nhà này. Sau khi xong chuyện lần này, tôi sẽ tới gặp nhà họ Na để hỏi mua lại nó ngay”.

Hoàng Đại Sơn vui vẻ nói: “Vậy cậu cố gắng làm sớm một chút nhé, kẻo đồ ở trong gian mật thất lại bị tên Na Nhữ An phá gia chi tử đem đi bán hết mất”.

“Mật thất bị phát hiện ra rồi à?”, Lý Dục Thần giật mình hỏi lại.

“Đúng vậy”, Hoàng Đại Sơn nói: “Hình như hôm đó Na Nhữ An tới đây là để tìm thứ gì đó, anh ta nổi điên lục tung cả ngôi nhà này lên tìm đi tìm lại mấy lần liền. Mật thất cũng bị anh ta phát hiện ra nhưng hình như anh ta không động tới đồ ở trong đó. À… Có một việc tôi cảm thấy rất lạ, trước đây Na Nhữ An chỉ là một thằng bỏ đi nhưng lần này dường như anh ta lại trở nên rất có bản lĩnh, có thể truy vết được yêu khí của tôi. Nếu không có tấm bùa công tử cho tôi thì suýt chút nữa tôi đã bị anh ta phát hiện ra rồi”.

“Ồ?”

Lý Dục Thần giật mình, chợt nghĩ tới điều gì đó.

Xem ra đúng là phải tới nhà họ Na một chuyến thật rồi. Ngoài Na Nhữ An ra, còn ai tới đây nữa?”, Lý Dục Thần hỏi.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1331


Chương 1331

“Còn một ông già nhưng tôi không biết ông ta là ai”, Hoàng Đại Sơn nói: “Ông ta tới đây vào mùa đông, tôi nhớ hôm đó trời đổ tuyết to, trời lạnh đến mức gà không dám đi ra ngoài cửa”.

“Ông ta rất kỳ lạ, tới nhà nhưng không làm gì cả, chỉ đứng trong sân, ngay dưới gốc cây hải đường kia, cầm một cây tiêu, thổi hai bài rồi ra về”.

“Thổi tiêu?”, Lý Dục Thần kinh ngạc.

Lâm Mộng Đình hỏi: “Ông ta thổi bài gì?”

Hoàng Đại Sơn lắc đầu: “Tôi không biết nhưng mà nghe buồn bã lắm, hôm đó trời vốn đã đổ tuyết to, vốn đã lạnh lắm rồi, vậy mà ông ta thổi xong, tôi có cảm tưởng như tường gạch của tôi cũng mỏng hẳn đi, lạnh chết khiếp đi được. May mà có Tam Tỷ sưởi ấm cho tôi… À không, may mà có lò sưởi, nếu không tôi đã chết cóng trong miếu rồi!”

Hoàng Đại Sơn nói xong, nhe răng cười toe toét, mở to đôi mắt, dè dặt nhìn Lý Dục Thần.

Thấy Lý Dục Thần trầm ngâm suy nghĩ, không hề có ý trách cứ mình, Hoàng Đại Sơn mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Mộng Đình nói: “Thổi tiêu đêm tuyết, gửi gắm niềm nhung nhớ, chắc hẳn người này là cố nhân của nhà họ Lý. Liệu có phải là ngoài anh ra vẫn còn người khác còn sống không?”

Trong lòng Lý Dục Thần dấy lên một chút niềm hi vọng: “Hy vọng là vậy. Đại Sơn, trông người đó như thế nào?”

“Tóc trắng, râu trắng, vóc dáng cao to, mặt mũi thì tôi không nhìn thấy rõ…”, Hoàng Đại Sơn hồi tưởng lại: “Chủ yếu là vì hôm đó lạnh quá, tuyết rơi nặng hạt, một con chồn như tôi mà đứng trên nền tuyết thì quá dễ bị phát hiện nên tôi không dám tới gần để xem cho rõ”.

“Chủ yếu là vì ông không nỡ rời khỏi ổ chăn ấm của ông đúng không?”, Lâm Mộng Đình cười hỏi.

“Đâu… Đâu có…”, Hoàng Đại Sơn nghiêng đầu một cái, cười hề hề đầy gượng gạo, lập tức nói lảng sang chuyện khác: “Ông ta thổi hết hai bài rồi đi luôn. Sang năm mới lại có một nhóm người do Na Nhữ An cầm đầu kéo tới đây”.

“Anh ta lại tới đây làm gì nữa?”

“Ban đầu tôi nghĩ là anh ta tới để lấy đồ trong mật thất. Tôi nghĩ bụng, vậy sao được? Đã đi tay không đến đây rồi lại còn định thó đồ của người ta đi à? Nằm mơ! Có ông Hoàng của mày ở đây thì mày đừng hòng mơ tưởng tới chuyện đó!”

Hoàng Đại Sơn ưỡn bộ ng ực nhỏ xíu lên, vung vẩy tay chân ra vẻ cực kỳ nghĩa khí, chỉ có cái đuôi là vẫn vô thức vẫy qua vẫy lại lấy lòng.

Trông thấy dáng vẻ này của ông ta, Lâm Mộng Đình suýt thì phì cười.

Hoàng Đại Sơn tiếp tục nói: “Lúc đó, tôi lập tức nhảy vào sân, quát lên một tiếng: Này! Quân ăn trộm to gan, dám động tới ông nhà mi, các người không biết ngôi nhà này là địa bàn của ông Hoàng nhà mi hay sao? Nói rồi, tôi lắc lư cơ thể, thi triển pháp thuật, trong sân lập tức xuất hiến thiên quân vạn mã, cỏ cây biến thành binh lính, làm đám người đó sợ quá bỏ chạy…”

Hoàng Đại Sơn khoa tay múa chân, nói đầy hào hứng, bị Lý Dục Thần vả vào quai hàm, xoay ba vòng tại chỗ mới dừng lại.

“Nói tiếng người đi!”, Lý Dục Thần nói.

“Ôi,” con chồn ngoan ngoãn ngồi xuống: “Không biết trong nhà có gì mà tên nhãi Na Nhữ An kia không động tới đồ trong mật thất, chỉ nói với người ta mấy câu rồi đi”.

“Nói gì?”

“Tôi không, không biết, không nghe rõ, lần trước suýt chút nữa tôi đã bị thằng nhãi đó tóm được đuôi nên lần này không dám tới quá gần, chỉ nghe thấy Na Nhữ An gọi một người đi cùng mình là “Cung gì gì đó Cớt”, người kia có vẻ rất kính trọng Na Nhữ An, gọi anh ta là “Minh đại nhân”.”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1332


Chương 1332

Lý Dục Thần nghe thấy chữ “Cung”, không khỏi giật mình: “Ông có chắc là mình nghe rõ không? Người kia họ Cung thật chứ?”

Lúc này Hoàng Đại Sơn mới nhớ ra “Cung” là họ của mẹ của cậu chủ, không khỏi giật nảy mình, nói: “Cậu chủ, tôi không dám cam đoan, không chắc là họ Cung hay họ Chung, hay chỉ là biệt danh, tôi nghĩ là làm gì có ai lại tên là Cớt cơ chứ?”

Lâm Mộng Đình trầm ngâm nói: “Dục Thần, liệu có phải không phải là Cung mà là Củng không? Anh có nhờ tên mấy người mà ông Hữu Toàn nhờ ông Chu nhắn với anh không?”

Sao Lý Dục Thần lại không nhớ chứ, anh lẩm bẩm nói: “Đồng Hạo, Đạm Đài Ngọc, Diệp Tiễn Lâm, Củng Tiên… Ý cô là Củng Tiên?”

Hoàng Đại Sơn nói: “Không phải đâu, rõ ràng Na Nhữ An nói là “Cớt” mà, không thể nào lại là “Tiên” được đâu”.

Lâm Mộng Đình nói: “Đồng Hạo, Đạm Đài Ngọc, Diệp Tiễn Lâm, Củng Tiên và Lữ Hiển đã chết được gọi là Ngũ sứ Ma giáo, đồng thời là đường chủ của năm Hiển Đường của Ma giáo. Có lẽ Na Nhữ An gọi người kia là Củng ma sứ hoặc là Củng lệnh sứ”.

Hoàng Đại Sơn bật ngón tay cái: “Ôi, mợ chủ không chỉ sắc nước hương trời mà còn cực kỳ thông minh!”

Lý Dục Thần lắc đầu nói: “Nếu như ông dồn công sức nịnh bợ cho việc luyện công thì có khi hiện tại ông đã độ kiếp hóa hình rồi”.

Hoàng Đại Sơn sững sờ, nói: “Nghe nói độ kiếp sẽ bị sét đánh, cậu chủ à, nếu như không có cậu ở bên cạnh tôi thì tôi không dám độ kiếp đâu”.

“Nếu như ông chăm chỉ tu hành thì bao giờ phải độ kiếp, tôi sẽ giúp ông. Nếu ông còn đi lừa tiền, lừa sắc nữa thì sẽ làm gia tăng kiếp số, một khi lôi kiếp tới, đừng nói là tôi, dù có là Đại La Kim Tiên c*̃ng không giúp được ông”.

Hoàng Đại Tiên sợ rùng mình, ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời cao, dường như đã hạ quyết tâm, dậm mạnh chân một cái, nói:

“Tôi thà bị sét đánh chứ nhất quyết không thể không ăn trộm gà!”

Nói xong, ông ta cười nhe răng đầy ngại ngùng với Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình.

Lý Dục Thần vừa bực mình vừa buồn cười, anh và Lâm Mộng Đình liếc nhìn nhau, im lặng ba giây, cuối cùng không nhịn được phải bật cười.

“Nếu như người kia là Củng Tiên thì Na Nhữ An là ai?”, Lâm Mộng Đình trầm ngâm nói: “Củng Tiên là một trong Ngũ sứ của Ma Môn, lại là đường chủ của Hiển Đường, chịu trách nhiệm dẫn dắt tín đồ gia nhập Ma giáo, vậy mà ông ta lại gọi Na Nhữ An là đại nhân! Xem ra Na Nhữ An có thân phận rất đặc biệt trong Ma giáo”.

Lý Dục Thần nói: “Bất kể thân phận của Na Nhữ An là gì, Củng Tiên là kẻ thù mà ông nội đã chỉ đích danh phải giết, hiện tại đã có manh mối về người này, nhất định phải tìm cho ra”.

Lâm Mộng Đình hỏi: “Anh định làm gì? Tới hỏi thẳng Na Nhữ An ư? Làm vậy liệu có đánh rắn động cỏ hay không?”

Lý Dục Thần nói: “Phải đánh rắn động cỏ để rắn tự chui đầu ra chứ”.

“Nhà họ Na là một trong bốn gia đình lớn nhất ở thủ đô, nếu như anh động tới nhà họ Na, chắc chắn sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, khiến bốn gia đình lớn này liên thủ lại với nhau…, Lâm Mộng Đình lo lắng nói: “Đương nhiên anh không sợ điều này nhưng e là điều này sẽ gây bất lợi cho việc phục hồi danh dự và thế lực của nhà họ Lý ở thủ đô. Hơn nữa, nếu như sát nghiệp của anh quá nhiều, tôi lo tâm ma của anh sẽ lại trỗi dậy…”

Lý Dục Thần gật đầu nói: “Cô nói có lý. Có điều cô yên tâm, tôi sẽ không giết người bừa bãi trước khi mọi chuyện rõ ràng. Hiện tại, mọi thứ đều chỉ là suy đoán, Na Nhữ An có phải là Ma hay không, Củng Tiên có đang ở thủ đô hay không vẫn còn chưa thể khẳng định chắc chắn”.

Anh ngẩng đầu nhìn mặt trăng: “Hôm nay đã khuya quá rồi, đợi ngày mai tới Bạch Vân Quan, mời đạo trưởng Vương xuất quan làm rõ tình hình rồi tôi sẽ tới nhà họ Na. Dù sao hiện tại ngôi nhà này cũng đang trong tay nhà họ Na, cần phải thu hồi lại. Tôi sẽ mượn cơ hội này để thăm dò nhà họ Na và Na Nhữ An xem anh ta là thần thánh phương nào”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1333


Chương 1333

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình lại đến thăm Bạch Vân Quan.

Vẫn là tiểu đạo trưởng Liên Thành tiếp đãi bọn họ.

Liên Thành tỏ vẻ mặt khổ sở, nói: “Hôm qua sau khi khám bệnh xong, sư thúc đã vội vã đi, nói là muốn đi thăm một bệnh nhân quan trọng. Cậu Lý, hay là hôm khác cậu lại đến?”

Lý Dục Thần cau này: “Bệnh nhân nào mà cần đích thân giám viện của Bạch Vân Quan đi khám bệnh?”

“Tôi cũng không biết, là người của Bách Thảo Đường đến mời ông ấy”, Liên Thành nói.

“Bách Thảo Đường?”, Lý Dục Thần như đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi.

Lâm Mộng Đình hỏi: “Là Bách Thảo Đường cùng nổi tiếng ngang bằng với Đồng Khánh Đường của Tiền Đường phải không?”

“Đúng thế”, Liên Thành nói.

Bách Thảo Đường không phải là sản nghiệp của nhà họ Bạch sao? Nhà họ Bạch là dược vương phương Bắc, năm đó Bạch Cảnh Thiên được gọi là danh y đệ nhất thủ đô, làm sao còn phải đến Bạch Vân Quan mời người đi khám bệnh?”, Lâm Mộng Đình không hiểu nói.

Liên Thành nói: “Là thế này, nhà tục của Bạch sư thúc tôi là nhà họ Bạch thủ đô, Bạch Cảnh Thiên là anh trai ruột của ông ấy. Y thuật của ông ấy có một nửa là truyền thừa từ nhà họ Bạch. Sau khi Bạch Cảnh Thiên qua đời, nhà họ Bạch có có bệnh khó, con cháu không thể giải quyết, cũng sẽ đến mời Bạch sư thúc. Nhưng phần lớn là đệ tử nhà họ Bạch đến Bạch Vân Quan, muốn đích thân sư thúc tôi đi, hoặc là bệnh này vô cùng hiếm thấy, hoặc là thân phận bệnh nhân đặc biệt”.

Lý Dục Thần hỏi: “Bao lâu thì có thể về?”

Liên Thành lắc đầu nói: “Việc này không nói trước được. Sư thúc sinh ra ở nhà họ Bạch, quay về, ở lại mấy ngày cũng là bình thường. Tuy Bạch Vân Quan chúng tôi là toàn chân, nhưng ở thủ đô phồn hoa, cũng không phải không thân thiết tình người”.

Lý Dục Thần nghĩ một lúc đứng lên, nói với Lâm Mộng Đình: “Đi thôi, chúng ta đến Bách Thảo Đường”.

Liên Thành đứng lên tiễn: “Hai vị đi thong thả”.

Tiễn hai người ra đến cổng núi, nhìn bóng dáng họ biến mất, Liên Thành mới lấy điện thoại ra gọi cho một số nói:

“Sư thúc, họ đến Bách Thảo Đường tìm sư thúc rồi”.

Phía bên kia điện thoại trầm mặc một lúc, chỉ đáp lại ba chữ: “Tôi biết rồi”.



Đi khỏi Bạch Vân Quan, Lâm Mộng Đình cười nói: “Anh định đến Bách Thảo Đường thể hiện thần uy, đánh bại tất cả danh y thủ đô sao? Ở Tiền Đường, ngay cả ông Hồ cũng phải phục anh sát đất!”

Lý Dục Thần lắc đầu nói: “Anh chẳng rảnh rỗi mà so tài y thuật với họ. Anh chỉ có cảm giác, Bach đạo trưởng Bạch Phương Hưng này hình như có ý tránh anh”.

Lâm Mộng Đình ngạc nhiên nói: “Taiij sao anh lại nghĩ vậy?”

Lý Dục Thần nói: “Trực giác thôi. Cứ đi xem là biết”.

Lâm Mộng Đình nói: “Trực giác của anh thật kỳ lạ, anh và nhà họ Bạch chưa từng qua lại, làm sao có trực giác đó chứ?”

Lý Dục Thần cười nói: “Đó gọi là bản năng của tiên nhân. Em tu hành càng tinh sâu, trực giác cũng sẽ càng nhạy cảm. Đến cảnh giới nhất định, cách vạn dặm có người nổi lên ý muốn giết em, em cũng có thể cảm nhận được”.

“Thật không?”, Lâm Mộng Đình hiếu kỳ nói: “Anh cũng có thể ư?”

“Anh vẫn chưa lợi hại như vậy. Nếu bây giờ trong vòng mười dặm có sát thủ mai phục muốn giết anh, chắc chắn không giấu được anh. Nhưng một ý nghĩ của người cách vạn dặm, cần phải biến ý trời thành của mình, dung hợp vạn vật thành cảnh giới của bản thân, tiến lên một bước, chính là dung hợp thiên địa tạo hóa thành một rồi”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1334


Chương 1334

Lâm Mộng Đình lắc đầu nói: “Cao thâm quá, em không hiểu. Anh cũng không được, thì có ai có thể là được đây?”

Lý Dục Thần ngóng nhìn bốn phương, nói: “Có lẽ đại sư huynh có thể làm được”.

Thấy Lý Dục Thần trầm tư, Lâm Mộng Đình biết anh nhớ đến đồng đạo sư môn, cũng không làm phiền, chỉ lặng lẽ đi tiếp.

Lý Dục Thần định thần lại, bỗng nhớ đến điều gì, nói: “Vừa nãy em nói Bạch Cảnh Thiên là danh y đệ nhất thủ đô, y thuật của ông ta so với ông Hồ thì thế nào?”

Lâm Mộng Đình không suy nghĩ liền nói: “Chắc chắn giỏi hơn ông Hồ”.

“Sao em chắc chắn như vậy?”, Lý Dục Thần nói: “Ông Hồ là danh y đệ nhất Tiền Đường, ý của em, Hạnh Lâm phương Nam, chắc chắn không bằng y thuật phương Bắc ư?”

Lâm Mộng Đình lắc đầu nói: “Em không có ý đó, anh có biết cuộc chiến ‘hai phương’ năm đó không?”

“cuộc chiến ‘hai phương’ là thế nào?”, Lý Dục Thần ngạc nhiên nói.

“Hồi học đại học ở Giang Nam, em nghe người của học viện y nói chuyện phiếm nên mới biết. Sau này vì anh mà có qua lại với mấy người ông Hồ, nên lại nghe ngóng hỏi thăm một chút”.

Lâm Mộng Đình nói.

“Bỏ qua phật y và đạo y, Hạnh Lâm thiên hạ phân thành hai tông Nam Bắc. Phương Nam đứng đầu có Đồng Khánh Đường của Hồ thị Tiền Đường, phương Bắc đứng lđầu là Bách Thảo Đường của nhà họ Bạch thủ đô. Từ tiền triều, hai nhà Bạch Hồ đã thành đại diện của Hạnh Lâm Nam Bắc, cũng âm thầm so đấu với nhau.

Mấy chục năm trước, nhà họ Bạch có Bạch Cảnh Thiên y thuật cao siêu, được gọi là quốc thủ Hạnh Lâm, danh y đệ nhất thủ đô”.

“Còn nhà họ Hồ ở Tiền Đường cũng có Hồ Vân Thiên, cũng được gọi là danh y đệ nhất Giang Nam.

Nghe nói những bệnh nan ý khó chữa trong thiên hạ, không có bệnh gì là hai người họ không chữa được. Rốt cuộc hai người này ai mới là danh y đệ nhất thiên hạ, đương nhiên trở thành chủ đề bàn luận Hạnh Lâm.

Hai người so đấu ngoài sáng trong tối mấy chục năm, giai đoạn lịch sử này cũng được gọi là cuộc chiến ‘hai phương’”.

Lý Dục Thần hiểu ra: “Ông hai nhà họ Phùng hình như từng nhắc đến chuyện này với anh. Lúc đó không để ý, em nói như vây, anh cũng nhớ ra”.

Vì nhắc đến Hồ Vân Thiên nên Lý Dục Thần rất có hứng thú với chủ đề này.

“Sau đó thì sao?”, anh hỏi.

Lâm Mộng Đình nói: “Nghe nói hơn hai mươi năm trước có tổ chức đại hội Hạnh Lâm Nam Bắc ở Bạc Châu Dược Đô, dùng lý thuyết y thuật, bệnh án, phương thuốc và chữa bệnh tại chỗ để tiến hành thi đấu. Thực ra là hai người Bạch Cảnh Thiên và Hồ Vân Thiên so tài cao thấp, để định ra ai mới là thiên hạ đệ nhất. Cuối cùng hình như là Hồ Vân Thiên thua trận, Bạch Cảnh Thiên chiến thắng. Từ sau đó, Hồ Vân Thiên biến mất. Có người nói ông ta trầm cảm mà chết, cũng có người nói ông ta đã ẩn cư”.

Lý Dục Thần cau mày: “Nói như vậy, y thuật của Bạch Cảnh Thiên còn cao minh hơn Hồ Vân Thiên?”

Lâm Mộng Đình nói: “Có lẽ gần như nhau, giỏi thì cũng chỉ giỏi hơn chút. Nếu không sau này Bạch Cảnh Thiên vẫn luôn không chịu nhận danh hiệu thiên hạ đệ nhất này, có lẽ trong lòng ông ta cũng nghĩ rằng Hồ Vân Thiên không kém hơn ông ta. Thắng thua, có lúc cũng dựa vào may mắn”.

Lý Dục Thần trầm mặc một lúc, nói: “Bạch Cảnh Thiên ở thủ đô, y thuật lại giỏi hơn Hồ Vân Thiên một chút, tại sao người chữa bệnh cho mẹ anh là Hồ Vân Thiên, chứ không phải Bạch Cảnh Thiên? Với thanh thế năm đó của nhà họ Lý, chắc cũng không đến không mời được Bạch Cảnh Thiên. Trừ phi…”

Lâm Mộng Đình cũng là tối qua đến khu nhà họ Lý mới biết chuyện liên quan đến mẹ của Lý Dục Thần, cũng đã biết Hồ Vân Thiên giúp bà ấy giải trừ ma tâm thánh nữ, mới khiến lúc Lý Dục Thần ra đời không bị nhiễm ma khí.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1335


Chương 1335

Nếu không, không cần huyết mạch thức tỉnh, anh vừa sinh ra đã là ma đạo, rất có thể năm đó đã bị vứt vào bồn cầu cho chết rồi.

Xét từ chuyện này, Hồ Vân Thiên cũng là ân nhân cứu mạng của Lý Dục Thần.

“Anh muốn nói nhà họ Bạch và nhà họ Lý có hiềm khích, thậm chí là thù hận, Bạch Cảnh Thiên không chịu chữa bệnh cho mẹ anh, cho nên lần này Bạch đạo trưởng cũng né tránh anh?”, Lâm Mộng Đình lo lắng nói.

“Có phải hay không, đi mới biết”, Lý Dục Thần nói: “Bất kể thế nào, anh phải lấy lại thể diện đã mất của ông Hồ trước rồi tính”.

Bách Thảo Đường là thương hiệu từ xưa của thủ đô, đã có lịch sử mấy trăm năm, có thể nói là nổi tiếng thiên hạ.

Đối với dân chúng thủ đô mà nói, Bách Thảo Đường chính là điện Dược Vương, năm đó Bạch Cảnh Thiên là Dược Vương sống.

Những người thế hệ trước của thủ đô đều biết, những ai có bệnh nan y khó chữa đến Bách Thảo Đường tìm Bạch đại phu, chắc chắn không sai.

Bất kể bệnh viện nào chẩn đoán ra bệnh nan y, chỉ cần Bạch đại phu không nói không chữa được, thì có hy vọng. Ngược lại, nếu Bạch đại phu nói không chữa được, thì phải chuẩn bị hậu sự, không cần đi bệnh viện nào hết.

Tổ tiên nhà họ Bạch là ngự y cung đình, đại diện là miếu đường chính tông. Cuộc chiến hai phương của Bạch Cảnh Thiên và Hồ Vân Thiên năm đó, xét từ một mặt khác, cũng là cuộc chiến miếu đường và giang hồ.

Bạch Cảnh Thiên chiến thắng không chỉ là thắng lợi của nhà họ Bạch, cũng là chiến thắng của phái miếu đường. Đối với dân chúng sống dưới hoàng thành, cũng là một phần tự hào của họ.

Đương nhiên, thanh niên hiện nay phần lớn không biết cũng không quan tâm chuyện này, thỉnh thoảng nghe người già nhắc đến, cũng chỉ coi như người thế hệ đó không có văn hóa, họ tin vào khoa học, tin vào bệnh viện lớn hiện đại hóa hơn.

Chỉ khi bệnh viện lớn bó tay, họ mới đến Bách Thảo Đường thử vận may.

Từ sau khi Bạch Cảnh Thiên qua đời, nhà họ Bạch đã mất huy hoàng ngày xưa, nhưng Bách Thảo Đường vẫn là đông như trẩy hội, người đến khám nườm nượp không ngớt.

Trong mắt mọi người, nhà họ Bạch vẫn là đại diện tuyệt đối của trung y chính thống, bất kể là nhà họ Hồ ở phương Nam, hay là người nào khác, đều là lang trung giang hồ, đều không bằng được.

Giống như trong mắt rất nhiều người thủ đô, người ngoại tỉnh đều là người nhà quê, dù bạn có giàu đến đâu, cũng là hộ mới phát, nhà quê, bạn không bằng được ông lão phe phẩy quạt hương bồ chọi dế trong ngõ, tổ tiên người ta tốt xấu gì cũng là người cho ngựa ăn trong phủ bối lặc, từng khiêng kiệu cho bối lặc gia.

Cho dù Bạch Cảnh Thiên không còn nữa, Bách Thảo Đường vẫn là Bách Thảo Đường, giống như bức hoành mà hoàng đế tiền triều đề viết, treo trên cao cúi nhìn dân chúng.

Đồng Khánh Đường của Tiền Đường có hoành phi, viết ‘Không Tính Hai Giá”, có nghĩa là không ức h**p khách hàng, thể hiện chân thành và chữ tín của Đồng Khánh Đường.

Nhưng Bách Thảo Đường khinh thường, cũng không cần khẩu hiệu như này, chỉ dựa vào ba chữ “Bách Thảo Đường”, chỉ dựa vào đại ấn hoàng đế ở hai bên trái phải ba chữ đó thì đã có uy tín.

Lý Dục Thần đi đến trước cửa Bách Thảo Đường, ngẩng đầu nhìn ba chữ vàng lóng lánh trên hoành phi, thứ ập vào mặt chính là ngạo khí cao cao tại thượng cúi nhìn chúng sinh.

Cửa sổ đăng ký xếp thành hàng dài, bên trong cửa sổ thỉnh thoảng truyền ra giọng nói bực bội của nhân viên: “Hết số rồi, hết số rồi, người tiếp theo!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1336


Chương 1336

Có người không từ bỏ hỏi: “Có thể thêm cho tôi một số không? Tôi ngồi xe lửa cả đêm, đi từ xa đến, còn chưa ăn sáng cơ!”

“Không thêm! Không thêm! Người tiếp theo!”

“Vậy có bác sĩ khác không, giới thiệu cho tôi?”

“Tôi không biết anh bị bệnh gì làm sao giới thiệu cho anh? Tự đi xem biển đăng ký bên cạnh, ở đó có tên bác sĩ”.

Người đó còn muốn hỏi, bảo vệ đến đuổi đi: “Ấy ấy, đừng ảnh hưởng người phía sau, trên tường bên đó có giới thiệu bác sĩ, tự đi xem đi”.

Bất kể là bảo vệ hay nhân viên, thực ra đều không làm sai, nhưng nghe vậy khiến người ta khó chịu.

Lâm Mộng Đình cau mày, khẽ nói: “Chẳng lẽ họ không biết những bệnh nhân này nuôi sống họ sao?”

Lý Dục Thần chỉ vào bức hoành trên đỉnh đầu: “Đương nhiên họ biết. Nhưng trong mắt họ, vinh quang của hoàng đế cho chữ mãi mãi cao hơn dư luận”.

Bảo vệ nhìn thấy họ, đi đến hỏi: “Khám bệnh hay mua thuốc? Đừng chặn ở cửa, cản trở lối đi của người khác”.

Thái độ của bảo vệ cũng không phải ghê ghớm, nhưng giọng điệu vẫn như vậy, lạc đà chạy trong đàn dê, cao hơn một bậc.

Lâm Mộng Đình kéo Lý Dục Thần sang bên nhướng đường.

Bảo vệ thấy họ nhường lối, cũng không để ý nữa, lại sang một bên chỉ huy đám đông xếp hàng đó.

Lâm Mộng Đình thì thầm hỏi Lý Dục Thần: “Anh định làm thế nào? Chắc không phải đánh thẳng vào trong chứ?”

Lý Dục Thần ngạc nhiên nói: “Anh và nhà họ Bạch không có thù oán, anh đánh vào trong làm gì? Anh chỉ xuất phát từ sự tôn trọng với Trường Xuân chân nhân và Bạch Vân Quan, mới muốn tìm Bạch Phương Hưng đưa anh đến chỗ Vương Sùng Tiên bế quan, nếu không anh trực tiếp xông vào Bạch Vân Quan là được, hà tất phải làm thêm một việc?”

Lâm Mộng Đình nói: “Nếu Bạch đạo trưởng không gặp anh thì sao?”

“Thì anh đăng ký lấy số”.

Lý Dục Thần nói xong, liền đến trước bức tường viết rất nhiều tên bác sĩ chuyên ngành và lời giới thiệu, nhìn mấy cái, không tìm thấy tên của Bạch Phương Hưng.

Anh vẫy tay với bảo vệ.

Bảo vệ đến hỏi: “Có chuyện gì?”

“Sao ở đây không có tên của đại phu Bạch Phương Hưng?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Bạch Phương Hưng?”, bảo vệ ngẩn người, hình như đang nghĩ cái tên này: “Không có cái tên này, anh có nhầm không? Mười mấy bác sĩ họ Bạch của Bách Thảo Đường đều ở trên tường, anh xem kỹ lại đi”.

Xem ra bảo vệ không biết Bạch Phương Hưng này, cũng có nghĩa là, Bạch Phương Hưng không đến Bách Thảo Đường ngồi khám bệnh. Hôm nay ông ta chỉ vì nhà họ Bạch gặp phải vấn đề khó nên đến giúp đỡ.

“Vậy làm phiền anh đi thông báo một tiếng, nói bên ngoài có ngươi tìm Bạch Phương Hưng”, Lý Dục Thần nói.

“Hây, tôi đã nói với anh không có người này rồi, sao anh không hiểu?”, bảo vệ hơi nghi hoặc và thận trọng nhìn Lý Dục Thần.

Đúng lúc này, bỗng nhiên ở cửa Bách Thảo Đường có không ít người vây đến, đang chỉ chỉ trỏ trỏ.

Bảo vệ liền bỏ mặc Lý Dục Thần, đi ra ngoài xem.

Thì ra, bên ngoài có một cô gái đến.

Quần áo trên người cô gái vừa bẩn vừa rách, da mặt nâu nâu, giống như tắm nắng rất lâu, trong nếp nhăn giữa làn da đầy bụi, dường như vừa xuyên không cát bụi đến đây.

Nhưng đôi mắt của cô ta lại trong veo, giống như sao sáng trong bầu trời đêm tĩnh mịch nhất.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1337


Chương 1337

Nhìn thấy đôi mắt của cô ta, Lý Dục Thần nhớ đến dòng suối trong trên núi Côn Luân.

Từ vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt và lá rơi trên tóc cùng hạt sương sớm có thể nhìn ra, cô ta chạy cả đêm, chưa từng dừng nghỉ.

Bên cạnh cô gái có một con chó, thân mình cũng bẩn thỉu, bộ lông màu nâu thưa thớt và cơ thể gày gò cho thấy nó không được ăn đầy đủ dinh dưỡng, nhưng cũng như vậy, con mắt của con chó cũng trong veo, không có chút xám đục.

Trên bưng con chó buộc dây thừng, đầu bên kia chiếc dây là một chiếc xe đẩy. Trên xe đẩy trải chiếc đệm dày, một người nằm trên đó, một chiếc thảm lông phủ kín người đó, chỉ lộ ra cái đầu.

Đó là một khuôn mặt vàng nghệ, không có chút huyết sắc, hai bên má không có thit, gò má nhô cao, hốc mắt sâu hoắm đóng vảy, không nhìn thấy tròng mắt.

Không cần bác sĩ, người bình thường cũng có thể nhìn ra, người này là vô phương cứu chữa.

Mọi người vây xem không phải vì đồng cảm với người bệnh, cũng không phải cười nhạo sự khốn đốn của cô gái hay thưởng thức đôi mắt trong veo của cô ta.

Chỉ là cô gái, chó, và bệnh nhân nằm trên xe đẩy hợp thành một bức tranh đặc biệt kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy mới mẻ, lại tràn đầy hiếu kỳ và đồng cảm.

Nhưng khi thần thức của Lý Dục Thần đảo lướt lên bệnh nhân nằm trên xe đẩy, lại hơi ngạc nhiên, vì anh nhìn thấy rõ ràng, có một con cóc lớn bò trên người bệnh nhân.

Còn có một con rắn quấn chặt con cóc, trong lúc quấn chặt con cốc, đồng thời cũng quấn chặt hồn của người bệnh.

Đương nhiên con cóc không phải là con cóc thật, rắn cũng không phải là rắn thật.

Đây đều là quan sát của thần thức, trong thần hồn, mắt thường không thể nhìn thấy.

Con người bị yêu tà xâm chiếm cũng không hiếm thấy, nhưng giống như người này cùng lúc bị hai yêu lên quấn lên người, thì vô cùng hiếm thấy.

Ở giới tự nhiên, thông thường là rắn ăn thịt cóc, chưa ai thấy cóc ăn thịt rắn.

Nhưng trên người này, lại xảy ra chuyện lạ con cóc muốn nuốt chửng rắn.

Lý Dục Thần lại quan sát kỹ, nhìn ra một vài manh mối. Hình như là cóc muốn nuốt chửng hồn phách của người này, còn con rắn đó đang có sức ngăn cản.

Đạo hành của con cóc có vẻ cao hơn chút, há cái miệng lớn, rắn và hồn khí của người bị nó hút từng chút.

Lý Dục Thần không mạo nhiên ra tay, anh không biết rõ anh ta là ai, đã trải qua chuyện gì.

Trong trời đất xảy ra rất nhiều chuyện, không thể chỉ từ bề ngoài suy đoán thiện ác, có lúc cứu người cũng là hại người.

Nhưng hai người một chó đến Bách Thảo Đường, khiến Lý Dục Thần hơi hiếu kỳ, bác sĩ của nhà họ Bạch làm sao chữa được “bệnh” của người này?

Cô gái dắt chó, chó kéo xe đẩy, muốn đi vào trong cửa lớn của Bách Thảo Đường.

Bảo vệ vội vàng chặn họ lại: “Này, đứng lại! Đây là bệnh viện, không được dắt chó vào!”

Cô gái chắp tay lại, trên khuôn mặt sương gió lộ ra vẻ áy náy, nói tiếng ‘xin lỗi’ bằng tiếng phổ thông không lưu loát lắm, rồi lại dắt chó ra ngoài, đỗ xe đẩy ở bên đường sát bức tường ngoài cổng.

“Dochi, mày đợi ở ngoài nhé”, cô ta nói một câu với con chó.

Con chó vẫy đuôi, ngồi xuống bên xe đẩy, hiếu kỳ nhìn những người xung quanh.

Cô gái cúi đầu nhìn bệnh nhân trên xe đẩy, đưa tay vén tấm thảm trên người bệnh nhân.

Tuy áo rách tả tơi, mặt đầy phong trần, nhưng nhưng vẻ mặt hiền hòa, đôi mắt trong veo, khiến cả người cô ta tràn đầy ánh sáng hiền tư như mẹ anh.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1338


Chương 1338

Lý Dục Thần bỗng phát hiện, cô gái này và cả con chó đều có một tầng hào quang thần tính bao trùm trên người.

Điều này khiến anh càng hiếu kỳ.

Cô gái đi vào cửa, chắp tay khom lưng nói với bảo vệ: “Xin chào, tôi đến khám bệnh”.

Bảo vệ nhìn con chó ngoài cửa một cái, cau mày, nhưng vẻ khiêm nhường nhẹ nhàng của cô gái khiến anh ta không đi đuổi con chó nữa, mà chỉ vào cửa sổ đăng ký nói với cô ta: “Đến bên đó xếp hàng lấy số”.

Cô gái gật đầu, liền đi qua, yên tĩnh xếp cuối hàng.

Cả hàng tiến lên từng chút, cuối cùng cũng đến lượt cô ta.

Cô ta nói: “Tôi muốn đăng ký số của Bạch đại phu”.

“Bạch đại phu nào?”, người xếp số hỏi cô ta.

“Tôi cũng là nghe người ta giới thiệu, nói là Bạch đại phu cảu Bách Thảo Đường thủ đô vô cùng lợi hại, không có bệnh nào mà không chữa được. Hình như… hình như tên là Bạch… Cảnh Thiên”.

“Cô có nhầm không? Cô nghe người ta giới thiệu lúc nào? Ông cụ Bạch Cảnh Thiên đã qua đời hơn mười năm rồi”, người xếp số nói.

“Hả?”, cô gái kinh ngạc, tỏ ra vô cùng thất vọng và bất lực: “Thực sự đã không còn sống ư?”

“Phí lời, việc này có thể lừa cô à! Hay là cô đăng ký bác sĩ khác đi”.

“Người khác à…”, cô gái do dự: “Anh có giới thiệu bác sĩ giỏi nào không? Lợi hại giống như Bạch Cảnh Thiên vậy?”

“Việc này tôi không giới thiệu được”, người xếp số hơi mất kiên nhẫn: “Cô tự sang bên đó xem đi, người tiếp theo!”

Cô gái thất vọng rời khỏi ô cửa, lại tràn đầy hy vọng đi về phía bức tường viết đầy tên bác sĩ và giới thiệu.

Cô ta đứng ở đó, nhìn rất lâu.

Xe đẩy đỗ bên ngoài cửa, con chó đó vẫn yên tĩnh gác, không động đậy cũng không sủa.

Có hai đứa trẻ nghịch ngợm đi trêu có, bị người lớn giáo huấn: “Tránh xa ra, chó bản như vậy mà con cũng động vào!”

Đứa trẻ cầm hòn đá ném chó.

Lần này, người lớn không dạy bảo đứa trẻ, ngược lại còn vui vẻ nhìn.

Trong mắt con chó nổi lên cơn giận, nhưng nó vẫn đứng yên.

Cô gái còn đứng trước bức tường, xem từng cái biển tên, xem hết một lượt bác sĩ.

Bảo vệ hỏi: “Cô đã xem xong chưa? Sở trường chữa bệnh đều ghĩ rõ, cô có bệnh gì?”

Lúc này cô gái mới nói: “Thật ngại quá, tôi không biết chữ”.

Người bên cạnh đều ngẩn người, có người lắc đầu, có người cười trộm.

Cô gái chỉ yên lặng đứng đó, ánh mắt vẫn nhìn lên bức tường.

“Cô không biết chữ, thì xem cái gì?”, có người không nhịn được hỏi.

“Tôi không biết chữ, nhưng tôi biết xem ảnh”, cô gái nói: “Tôi muốn tìm một người hiền từ nhất, người hiền từ, chắc chắc có trái tim lương thiện, cho dù người đó không chữ được bệnh của trẻ con, cũng có thể an ủi trái tim trẻ con”.

Mọi người khịt mũi khó chịu với cô ta.

Lý Dục Thần nghe thấy lại động lòng. Cô gái này không đơn giản!

Anh cũng nhìn lên bức tường xem những bức ảnh đó.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1339


Chương 1339

Sau khi lướt nhìn một lượt, ánh mắt của Lý Dục Thần dừng trên một bức ảnh trong đó, sau đó nhìn sang cô gái, muốn biết người mà cô ta chọn có giống mình không.

Cô gái nhìn một lượt, dừng lại, chỉ vào một người trên bức tường nói: “Tôi muốn đăng ký người này”.

Lý Dục Thần mỉm cười, quả nhiên lựa chọn của hai người giống nhau.

Không ít người xung quanh cũng kinh hãi thốt lên.

“Ha, nhìn cũng chuẩn thật đấy! Đại phu Bạch Kính Đình này chính là con trai của Bạch Cảnh Thiên, cũng la đệ nhất danh y hiện nay của Bách Thảo Đường, người thủ đô đều biết!”

“Ấy, ảnh của đệ nhất danh y tại sao không đặt trên đầu, đặt ở giữa làm gì? Bệnh viện người ta đều đặt chuyên gia giỏi nhất lên đầu tiên”.

“Anh không hiểu phải không, y thuật của Bạch đại phu là đệ nhất, nhưng bối phận không phải đứng thứ nhất. Nhà họ Bạch coi trọng quy tắc, bác sĩ bên trên đều là người họ Bạch, sắp xếp theo bối phận”.

“Thì ra là vậy à, đúng là thần, thực sự dựa vào bức ảnh có thể nhìn ra ai lợi hại ư?”

“May mắn thôi!”

“Cũng chưa chắc, trò xem tướng rất kỳ diệu, không dễ nói”.

“Vậy cũng là thầy bói mới biết xem, một cô gái nông thôn như cô ta biết xem cái gì? Tôi thấy cô ta giả bộ không biết chữ!”



Mọi người bàn tán xôn xao.

Cô gái hỏi bảo vệ: “Anh à, đại phu này tên là gì?”

Bảo vệ nói: “Đây là đại phu Bạch Kính Đình, những cô đừng nghĩ nữa, ông ấy đã hết số, rồi, đã đủ người rồi”.

“A, đủ rồi ư? Vậy tôi đăng ký lấy số ngày mai của ông ấy”.

“Ngày mai không có số, đại phu Bạch một tuần ngồi khám hai ngày”.

“Vậy tôi đăng ký số tuần sau”.

“Tuần sau cũng không có, tuần sau nữa cũng không có, số đăng ký đại phu Bạch xếp đến tháng sau rồi”, bảo vệ nói: “Cô đổi người khác đi, đại phu ở đây đều là danh y thủ đô”.

Nhưng cô gái dường như đã chắc chắn Bạch Kính Đình, không từ bỏ nói: “Tôi ra cửa sổ đăng ký hỏi xem”.

“Cô đi hỏi đi, cô đi hỏi cũng vô ích”, bảo vệ hơi khó chịu.

Cô gái đến ô cửa sổ. Cô ta vẫn xếp hàng theo quy tắc, đợi đến khi tới lượt cô ta, mới hỏi có số của Bạch Kính Đình không.

Quả nhiên như bảo vệ nói, số của Bạch Kính Đình xếp đến tháng sau.

Cô gái khom lưng, bò lên thềm ô cửa sổ, cầu xin nói: “Cô gái, có thể thêm cho tôi một số không? Con trai tôi bệnh rất nặng, không cầm cự được quá lâu, tôi cũng không có chỗ ở, cho tôi thêm một số đi, hôm nào cũng được”.

“Hết số là hết số!”, nhân viên trong quầy khó chịu nói: “Ai cũng xin thêm số như cô, bác sĩ có được nghỉ ngơi không? Đừng chặn ở đây, người tiếp theo!”

Cô gái khom lưng càng thấp hơn, trong đôi mắt trong veo ngấn lệ: “Cô gái, xin cô đấy, tôi từ Tây Tạng đi thẳng đến đây, đã đi ba năm mới đến được thủ đô. Ở đây là hy vọng cuối cùng của tôi rồi!”

“Đã nói với cô không được là không được! Nào, người tiếp theo!”

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chó sủa.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1340


Chương 1340

Sau đó là tiếng thét của đám đông.

Có người hô: “Chó điên cắn người rồi!”

Cô gái vội vàng đứng lên, lao ra ngoài: “Dochi, sao thế?”

Cùng lúc đó, bảo vệ cũng rút côn xông ra ngoài.

Lý Dục Thần cũng đi ra theo.

Chỉ thấy con chó đó cắn cánh tay của một người già, soạt một tiếng, mảng tay áo rách toạc, người già trừng mắt lùi lại mấy bước, ngã xuống đất.

Con chó vẫn sủa về phía ông già, thế như muốn vồ đến, nhưng vì dây thừng buộc trên xe, kéo theo cả xe đẩy bị nó lôi theo. Con chó dường như phát hiện được, lập tức dừng lại, quay đầu nhìn xe đẩy, dường như đang lo lắng chủ nhân sẽ rớt xuống.

Tấm thảm đắp lên người bệnh nhân trên xe đẩy không biết bị lật lên từ lúc nào, rơi xuông đất.

Không còn tấm thảm, có thể nhfn rõ bệnh nhân trên xe đẩy là trẻ con, cơ thể vô cùng gày yếu, cánh tay và chân lộ ra từ trong quần áo nhỏ bé chỉ còn da bọc xương.

Con chó cúi đầu ngửi tấm thảm, quay đầu lại hằm hăm nhìn sang ông già ngã dưới đất.

Lý Dục Thần nhìn tấm thảm một cái, đại khái đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Tuy tấm thảm đó bẩn lem nhem, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình ảnh được thêu rất tinh tế, rất giống phong cách Thangka.

Thangka: là một bức tranh Phật giáo Tây Tạng trên vải bông, lụa, thường mô tả một vị thần Phật giáo, cảnh hoặc mạn đà la.

Lý Dục Thần không phải chuyên gia về mặt này, nhưng trong thần thức có thể phân biệt được, tấm thảm này đã có nhiều năm, chất liệu rất đặc biệt, đặc biệt là những hình vẽ đó, là dùng nguyên liệu khoáng vật tự nhiên.

Đáng quý hơn là tấm thảm này từng khai sáng. Cách thức sử dụng có lẽ là một vài bí pháp bí truyền, chỉ là thời gian dài, thần hiệu khai sáng sớm đã mất đi, chỉ còn khí tức sót lại.

Ông lão đó chắc chắn đã động vào tấm thảm mới khiến con chó nổi ý thù địch.

“Dochi, sao thế?”

Cô gái đi đến, đầu tiên nhặt tấm thảm dưới đất lên, đắp lên người cậu bé trên xe.

Ngồi xuống bên cạnh con chó, nhẹ nhàng v**t v* đầu con chó.

Cô ta vỗ về, cảm xúc của con chó dần bình tĩnh lại.

Người bên cạnh đều thì thầm bàn tán.

Ông lão ngồi dưới đất, giơ cánh tay bị rách tay áo, nói: “Con chó của cô cắn người! Cô phải đền tiền đi!”

Cô gái vội nói: “Xin lỗi!”

Rồi đi đến đỡ ông ta.

Ông ta nhìn thấy quần áo bẩn thỉu trên người cô ta, ra vẻ vài phần chê bai, giật tay cô ta ra,nói: “Cô đừng động vào tôi! Tôi phải đi tiêm phòng dại chó! Cô đền tiền!”

“Muốn bao nhiêu tiền?”, cô gái sợ hãi hỏi.

“Hai, hai ngàn!”, ông ta hình như không chắc chắn tiêm phòng bao nhiêu tiền, nói khá do dự.

Cô gái hơi khó xử nói: “Tôi không có nhiều tiền như vậy, con chó nhà tôi không có bệnh, thật đấy, các ông tin tôi đi!”

“Con chó có bệnh hay không, không phải cô nói là được”, người bên cạnh nói thay ông lão” “Bị chó cắn thì phải tiêm phòng. Nhìn con chó của cô, bẩn như vậy, ở đây là thủ đô, không phải thôn quê, không được dắt cho ra ngoài bừa bãi”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1341


Chương 1341

Cô gái khom người, hai tay đặt lên đầu gối, không ngừng cúi người xin lỗi ông lão và đám người: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi cũng đến khám bệnh, tôi đi từ Tây Tạng dến, đã đi ba năm mới đến được thủ đô, đều dựa vào Dochi kéo xe. Dochi rất ngoan, rất nghe lời, nó thực sự không có bệnh gì”.

Nghe cô ta nói như vậy, mọi người cùng đồng cảm.

“Cùng thật đáng thương!”

“Đúng thế, trên xe là con của cô ta phải không, đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ!”

Cũng có người nói: “Có đáng thương đi nữa cũng không thể thả chó cắn người, cắn người rồi thì phải bồi thường”.

“Đúng thế, kẻ đáng thương ắt phải có chỗ đáng hận! Nơi này là thủ đô, văn minh, nuôi chó thì phải được phép!”

Mọi người mỗi người một câu.

Cô gái vẫn đang khom lưng xin lỗi.

Con chó ngồi bên xe đẩy, dường như cảm nhận được ý thù địch, cảnh giác nhìn xung quanh.

Vì càng lúc càng nhiều người vây xem, bảo vệ từ nãy vẫn xem kịch cuối cùng lên tiếng: “Đừng xem nữa, đừng xem nữa, chặn hết cửa của Bách Thảo Đường rồi!”

Lại chỉ cô gái nói: “Con chó của cô cắn người, mau chóng đền tiền đi, cô xem bao nhiêu người vây quanh, thật khó coi!”

Cô gái khom người, vẫn luôn miệng nói xin lỗi. Nghe thấy lời của bảo vệ, cô như hạ quyết tâm, bắt đầu móc túi.

Cô ta rút ra một bọc vải từ trong túi, mở ra từng lớp, bên trong có một đống tiền lẻ nhăn nhúm.

“Tất cả tôi chỉ có bấy nhiêu tiền, đưa hết cho ông đấy”, cô ta nói.

Ông lão nhìn một cái, tức giận nói: “Đây chỉ có mấy đồng? Không đủ đền tiên tay áo của tôi!”

Bảo vệ cũng nói: “Cô không có tiền thì khám bệnh thế nào, lại còn đăng ký số của Bạch đại phu, đăng ký khám Bạch đại phu cần ba trăm đồng, tiền này của cô cũng không đủ đăng ký”.

Một cô gái bên cạnh nói: “Ôi thật đáng thương”.

Nói xong liền đi ra từ đám đông, đến trước mặt cô gái, lấy ra một trăm đồng: “Dì à, tôi là sinh viên đại học thủ đô, tôi cũng không có nhiều tiền, đây là chút tấm lòng của tôi, cô cầm lấy đi”.

Có cô gái làm gương, không ít người cũng đứng ra, lấy ra một trăm hai trăm.

Cũng có người nói: “Đã năm nào ròi còn ai mang tiền mặt, tôi chỉ có điện thoại, này, bảo vệ, anh vào trong đổi ít tiền mặt ra đây”.

Cô gái tháy rất nhiều tiền được đưa qua liền sững sờ, một lát sau, mới khom lưng thật sâu với cô gái và những người cho tiền, nói bằng tiếng phổ thông không lưu loát lắm:

“Cảm ơn cô gái! Cảm ơn mọi người! Nhưng tôi không thể nhận số tiền này! Tuy tôi nghèo, nhưng tôi không phải ăn xin. Tiền của các vị, là các vị hoặc bố mẹ các vị vất vả kiếm được, tôi không thể nhận”.

Cô ta nhìn ông lão trên mặt đất: “Xin lỗi, Đa Cát nhà tôi lỡ cắn ông. Tôi không có tiền bồi thường cho ông, tôi có thể giặt quần áo, nấu cơm cho ông, làm việc cho ông, hầu hạ ông để đền bù ông. Xin ông hãy tha thứ cho Đa Cát!”

Ông lão mặt đầy ghét bỏ: “Ai, ai cần cô làm việc, ai cần cô hầu hạ chứ? Nhìn lại quần áo trên người cô đi, tắm rửa sạch sẽ bản thân cô trước đi đã! Không ngửi thử xem cái mùi trên người cô, chẳng thua kém gì con chó cả!”

Cô ta vẫn không tức giận, cũng không khóc thút thít như phụ nữ bình thường chịu ấm ức. Trên mặt cô ta vẫn mang vẻ hiền lành và khiêm tốn, khom người xin lỗi ông lão.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1342


Chương 1342

Lý Dục Thần sớm đã nhìn ra cánh tay ông lão không hề bị xây xước gì, chó chỉ cắn ống tay áo ông lão, không cắn vào da thịt.

Anh đi đến trước mặt ông ta, bỗng dưng nhấc cánh tay ông lão lên.

Ông ta giật nảy mình, hỏi lại: “Cậu làm gì đấy?”

Lý Dục Thần xắn ống tay áo lên, nói: “Ông già à, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, tay của ông không hề bị cắn thương”.

Lúc này người bên cạnh cũng nhìn rõ.

Đám người hóng hớt xưa nay không ngại làm to chuyện lập tức xoay ngoắt 180 độ, chỉ trích ông lão.

“Haha, hóa ra là kẻ giả bị đụng vào!”

“Sao giờ người già lại như vậy chứ?”

“Không phải do người già trở nên xấu xa, mà là người xấu đã già rồi!”

“Giả vờ bị đụng mà cũng không thèm nhìn đối tượng, ông thử dây vào xe sang đi!”

“A, ông ta dám động vào xe sang trọng không? Chỉ giỏi bắt nạt người thành thật!”



Ông lão thẹn quá hoá giận, dứt khoát nằm xuống đất k** r*n: “Ôi, thắt lưng của tôi, chân của tôi! Chó không cắn đến tôi, nhưng va vào tôi!”

“Vậy ông muốn thế nào?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Thế nào à? Đền tiền!”, ban đầu ông lão thấy người phụ nữ không có tiền nên rất nhụt chí, hiện tại đột nhiên có một chàng trai nhảy ra, dứt khoát dời mục tiêu: “Cậu có gan thì cậu đền thay cho cô ta đi!”

Lý Dục Thần cười cười, lấy một chồng tiền thật dày từ trong người ra, nói: “Tôi đền tiền, không thành vấn đề”.

Ông lão nhìn thấy nhiều tiền như vậy, không nhịn được nuốt nước bọt, đôi mắt lóe lên ánh sáng.

“Chẳng qua là…”, Lý Dục Thần ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói bên tai ông lão: “Dù thế nào, trên người ông cũng phải có vết thương, hơn nữa là do tôi làm, tôi mới có thể bồi thường tiền chứ? Chẳng phải ông nói thắt lưng bị hỏng, chân cũng gãy rồi sao? Vậy bắt đầu từ chân trước đi”.

Nói xong, anh duỗi tay bóp một cái trên đùi ông ta.

Người bên cạnh còn tưởng rằng Lý Dục Thần đang kiểm tra vết thương của ông lão.

Nhưng ông ta lại hoảng sợ mở to hai mắt, bởi vì ông ta rõ ràng nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn truyền đến thông qua cơ thể, sau đó chân ông ta mất đi tri giác.

Gương mặt ông lão bị dọa đến không còn giọt máu.

Mặc dù không đau đớn, nhưng tiếng xương cốt tan vỡ này thật quá kinh khủng.

Ông ta nhìn chân mình, muốn thử xê dịch, lại nhận ra không động đậy được nữa.

“Cậu… Cậu…”

Ông lão nhìn Lý Dục Thần như thể đang nhìn một ác ma đến từ địa ngục.

Lý Dục Thần vẫn cười tủm tỉm, dùng giọng nói cực kỳ bình thản nói: “Tiếp đó là thắt lưng”.

“Không! Không cần!”, sắc mặt ông ta trắng bệch, toàn thân run rẩy.

“Không cần? Cái gì không cần cơ? Không cần đền tiền sao?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Đúng, đúng đúng! Không cần bồi thường! Tôi không cần bồi thường tiền!”, ông ta luôn mồm nói.

“Như vậy sao được? Không phải ông bị chó cắn sao?”

“Không, không, không hề cắn được, chỉ cắn mỗi quần áo”.

“Vậy ông cũng bị ngã thương còn gì!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1343


Chương 1343

“Không, không bị ngã thương, chuyện không liên quan đến cô ta, là do tôi sai”.

“Lỗi của ông? Ông sai chỗ nào?”

“Tôi… Tôi nhìn thấy tấm thảm trên xe ba gác kia không tệ, tôi từng thấy qua tấm thảm như vậy ở vườn nhà họ Phan, rất đáng tiền, nên muốn đi qua xem một chút”.

Lần này, mọi người đều nghe rõ.

“À, hóa ra là chú ý đến tấm thảm của người ta”.

“Gì mà nhìn xem chứ, muốn thuận tay lấy đi thì có”.

“Hóa ra không phải kẻ giả vờ ăn vạ, là trộm!”

“Haha, lão già này, chỉ toàn khiến người Thủ đô mất mặt!”

Cũng có người chuyển sự chú ý sang tấm thảm kia.

“Thật đúng là một tấm thảm tốt, có điều quá bẩn. Nếu ông ta không nói thì tôi còn chẳng để ý đến”.

“Một thấm thảm rách đáng giá bao nhiêu tiền?”

“Anh đúng là không có hiểu biết! Đây là tấm thảm Tây Tạng cũ, hơn nữa còn không phải thảm Tây Tạng bình thường, họa tiết tranh trên đó nhìn giống Thangka. Anh lại xem người phụ nữ này, đến từ Tây Tạng, chắc chắn là hàng thật, ít nhất có giá trị mấy chục nghìn”.

“Haha, ông lão này thật tinh mắt! Cái này mà cũng nhìn ra được, tại sao không đến vườn nhà họ Phan nhặt nhạnh chỗ tốt, lại chạy đến đây làm trộm!”

Mọi người anh một câu tôi một câu, ông lão trên đất không nghe lọt được chữ nào.

Ông ta chưa bao giờ sợ hãi như vậy.

Ông ta biết rõ, Sát Thần trước mắt này chỉ cần nhẹ nhàng động tay, cái mạng nhỏ của ông ta sẽ không còn.

Trước mặt kẻ mạnh thực sự, tất cả tên vô lại chỉ là hổ giấy.

Mánh khóe có tác dụng trong quá khứ, bất kể là nhấn mạnh vào quần thể người già yếu thế, hay khóc lóc ăn vạ, lăn lộn trên đất đều không có tác dụng.

Mạng nhỏ còn nắm trong tay người ta kìa.

Lý Dục Thần biết ông lão này không hề ngu ngốc, tương phản, ông ta rất thông minh, khôn lỏi.

Loại người này cực kỳ quý trọng mạng sống của mình, cũng rất biết xem xét thời thế.

“Nếu ông rất thích tấm thảm kia, không bằng mua lại nó đi. Chỉ cần ra giá hợp lý, nói không chừng con gái nhà người ta bán đấy”.

Lý Dục Thần thấy vừa rồi người phụ nữ không chịu tiếp nhận tiền của người khác liền biết cô ta rất có nguyên tắc, chắn chắn bất kỳ ai cho cô ta tiền, cô ta đều sẽ không cần. Vậy nên anh nghĩ ra biện pháp này, làm ông ta ra chút máu.

“Được được, tôi mua”, ông ta nói.

“Vậy ông tính trả bao nhiêu tiền?”

“Tôi ra… Một ngàn!”

“Một ngàn?”, Lý Dục Thần đặt tay lên một cái chân khác của ông lão.

Ông ta vội vàng sửa miệng: “Hai ngàn! À không, năm ngàn! Năm ngàn!”

Trông thấy Lý Dục Thần không hề có ý định dịch tay ra, ông lão nhẫn tâm, dựng thẳng lên một ngón tay, nói: “Mười… Mười ngàn!”

Lý Dục Thần gật gật đầu: “Được rồi, vậy ông đi nói với cô nàng kia đi”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1344


Chương 1344

Nói xong, anh nhẹ nhàng vỗ xuống đùi ông lão.

Ông ta phát hiện chân của mình lại có thể cử động.

Ông ta cẩn thận đứng lên, đi hai bước, quả thực không có vấn đề.

Ông ta không dám xác định vừa rồi là ảo giác hay sự thật, nhưng ông ta không dám thử, cũng không dám chất vấn Lý Dục Thần.

Dù chỉ là ảo giác, ông ta không hề muốn nếm thử cảm giác kh*ng b* kia lần nào nữa.

Thấy ông lão đứng lên đi lại bình thường, mọi người càng thêm cười nhạo, hoàn toàn quên mất ngay mấy phút trước, đối tượng cười nhạo của bọn họ chính là người phụ nữ đối diện.

Lý Dục Thần không biết tấm thảm kia trị giá bao nhiêu tiền tại thị trường đồ cổ, chẳng qua là anh cảm thấy ông lão này giả vờ bị va phải xong ăn vạ hai ngàn tiền vắc-xin, làm ông ta lấy ra mười ngàn đã là cực hạn, lại nhiều thêm, phỏng chừng không cần mạng nữa.

Ông ta lấy điện thoại di động ra, nói với cô ta: “Cô có Alipay không, tôi chuyển cho cô mười ngàn”.

Cô ta ngạc nhiên lắc đầu nói: “Tôi không có Alipay, hơn nữa, tấm thảm này không đáng giá mười ngàn. Nếu như ông muốn thì tôi đưa cho ông, xem như Đa Cát nhà tôi xin lỗi ông”.

Ánh mắt ông lão lập lòe, lộ ra vẻ hưng phấn, nhưng rồi chợt nhớ đến cái gì đó, toàn thân khẽ run rẩy, đáp: “Không không, đáng giá tiền, đáng giá tiền. Cô không cần phải xin lỗi tôi, tại tôi động vào tấm thảm trước, chó của cô mới cắn tôi”.

Ông ta kiên trì muốn chuyển tiền cho người phụ nữ.

Đúng vào lúc này, chợt trong đám người có một người lên tiếng: “Bán tấm thảm này cho tôi đi, tôi ra giá hai mươi ngàn”.

Đây là một người đàn ông trung niên mặc đường trang, trong tay còn cầm hai quả cầu sắt.

Đám người bộc phát ra tiếng thổn thức, ánh mắt quay sang người đàn ông trung niên.

Biểu cảm trên mặt ông lão thay đổi, dường như hơi phiền muộn, nói với người đàn ông trung niên: “Trời ạ, đây là chuyện của tôi, các người đừng nên dính vào”.

Người đàn ông trung niên lại nói: “Ai bằng lòng dây vào chuyện của ông? Thuận mua vừa bán, ai trả giá cao thì được”.

Ông lão nói: “Tôi có duyên với tấm thảm này, cũng có duyên với cô nàng này, hơn nữa cũng là tôi ra giá trước, ông có hiểu quy củ không? Lúc tôi đang mặc cả, ông không thể tham gia vào, ông phải chờ người bán từ chối tôi mới đến lượt ông”.

“A, tên trộm cắp như ông lại nhắc đến quy củ với tôi!”, người đàn ông trung niên cười lạnh đáp: “Ông cho rằng đây là vườn nhà họ Phan chắc? Sao hả, không ăn trộm thành, lại còn muốn nhặt nhạnh chỗ tốt? Tôi nói cho ông biết, trên đời này không có chuyện dễ dàng như vậy. Nói đến duyên phận, người gặp được đều có duyên. Tôi ra giá hai mươi ngàn, nếu ông có năng lực thì tăng giá!”

Người bên ngoài c*̃ng ồn ào: “Đúng vậy, muốn thì tăng giá đi!”

Mí mắt ông lão run lên, biến sắc mặt, hoàn toàn không còn vẻ bỉ ổi vừa rồi, trong nháy mắt biến thành một người làm ăn khôn khéo: “Được, vậy tôi ra giá ba mươi ngàn. Nói cho cùng, tôi có duyên với cô nàng này, xem như tôi quyên góp cho con cô ta đi khám bệnh”.

Ông ta còn chưa dứt lời, người đàn ông trung niên kia cười lạnh ngắt ngang: “Năm mươi ngàn!”

Ông lão lấy làm kinh hãi, do dự một chút, trầm giọng nói: “Sáu mươi ngàn!”

“Tám mươi ngàn!”, người đàn ông trung niên nói.

Lần này, ông lão không hề do dự: “Chín mươi ngàn!”

“Một trăm ngàn!”

“Một trăm mười ngàn!”

“Một trăm năm mươi ngàn!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1345


Chương 1345

“Một trăm sáu mươi ngàn!”

Lần nào, ông lão cũng bỏ thêm mười ngàn vào giá của người đàn ông trung niên.

Kịch bản này dần trở nên huyền huyễn, mọi người xem không hiểu.

Ngay cả Lý Dục Thần cũng cảm thấy thần kỳ, mới phát hiện mình xem thường ông lão này.

Một kẻ giả vờ bị đụng, ăn vạ hai ngàn đồng tiền mà lấy ra được nhiều tiền như vậy!

Lại hoặc là, tấm thảm này đáng giá tiền như vậy?

Khi người đàn ông trung niên lên giá “hai trăm ngàn”, ông lão cuối cùng cũng ngậm miệng.

Xem ra hai trăm ngàn là giới hạn của ông ta.

Cũng không biết là giới hạn tài chính, hay là giá trị cao nhất của tấm thảm mà ông ta định giá.

Thấy ông lão không nói thêm gì nữa, người đàn ông trung niên bật cười.

Đang lúc ông ta dương dương đắc ý đi ra khỏi đám người, bỗng nhiên lại có người nói.

“Tôi muốn tấm thảm này, năm trăm ngàn!”

Mọi người kinh ngạc nhìn theo tiếng nói.

Chợt thấy một người đi ra từ cổng lớn của Bách Thảo Đường, dáng vẻ chừng hơn sáu mươi tuổi, dáng người hơi mập ra, cũng mặc đường trang, rõ ràng trời không nóng, trong tay lại cầm một cái quạt xếp.

Bảo vệ của Bách Thảo Đường thấy ông ta, lập tức đứng thẳng người, lên tiếng chào: “Ông Bạch!”

Ông Bạch vừa bước ra, khí thế của người đàn ông trung niên mặc đường trang cầm quả cầu sắt rõ ràng thấp xuống.

Trong đám người có người hỏi nhỏ: “Người chen ngang vào là ai vậy? Vừa mở mồm liền ra giá năm trăm ngàn, thật là rộng rãi!”

Có người nhận ra, nhỏ giọng đáp: “Không biết à, đây là Ngũ Gia nhà họ Bạch, Bạch Quân Đường, là người biết chơi có tiếng ở Thủ đô chúng ta!”

“Chẳng phải nhà họ Bạch là bác sĩ sao?”

“Ấy, đàn ngựa sinh ra con la, trong bầy sói lẫn vào husky, nhà họ Bạch không thể ra một ông chủ biết chơi sao?”



“Bạch Ngũ Gia!”, người trung niên mặc đường trang chắp tay với ông Bạch: “Không ngờ Bạch Ngũ Gia ở chỗ này, thất kính!”

Bạch Quân Đường nhìn thoáng qua ông ta, quạt xếp trong tay khẽ nhấc lên xem như đáp lễ, cười nói: “Tôi tưởng là ai, hóa ra là ông chủ Hầu. Sao ông chủ Hầu không ở trong vườn nhà họ Phan làm giàu, mà lại chạy đến nơi này?”

Ông chủ Hầu đáp: “Ông Bạch nói đùa, chút kinh doanh nhỏ này của tôi không đáng giá nhắc tới. Ông Bạch nhà lớn nghiệp lớn, ngài cũng đừng đoạt mất món đồ chơi nhỏ tôi nhìn trúng này chứ, dù sao cũng phải để lại miếng cơm ăn cho những nhà làm buôn bán nhỏ như tôi nữa, đúng không?”

Bạch Quân Đường bật cười haha: “Ông chủ Hầu khiêm tốn quá, mấy năm nay tiền ông kiếm được tại vườn nhà họ Phan đủ để mua hai bộ tứ hợp viện trong thành phố đi? Nếu ông mà là người mua bán nhỏ, vậy trên thế giới này không có ai làm ăn lớn. Nếu ở nơi khác, đồ vật ông nhìn đến trước, tôi chắc chắn không nhúng tay vào. Nhưng chuyện ngày hôm nay lại xảy ra ở cửa Bách Thảo Đường, đồ vật đến cửa nhà tôi rồi mà còn bị người khác cầm đi, vậy về sau ba chữ Bạch Quân Đường này xem như không có tiếng tăm tại Thủ đô nữa”.

Ông chủ Hầu nhíu nhíu mày, nói: “Ông Bạch đã nói như vậy, quả thực tôi không nên tranh giành. Chẳng qua là, đã đến nước này rồi, tôi cứ thế bỏ đi cũng không ổn. Dù thế nào thì ngài cũng phải cho tôi tăng giá thử chút nữa, tăng xong rồi lui, trong lòng tôi cũng có phán đoán, không sợ người khác chê cười”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1346


Chương 1346

“Tăng, ông tùy tiện tăng”, quạt xếp của Bạch Quân Đường nhẹ nhàng lay động, phong thái quân tử.

Ông chủ Hầu đi đến bên cạnh xe ba gác, một tay nắm vuốt quả cầu sắt, một cái tay khác nhẹ nhàng nắm một góc tấm thảm, lật qua lật lại.

Mọi người đều rất tò mò, ông chủ Hầu sẽ ra bao nhiêu tiền?

Tất cả mọi người tin tưởng, ánh mắt của người làm buôn bán đồ cổ mấy chục năm tại vườn nhà họ Phan như ông chủ Hầu sẽ không kém, lần này ông ta ra giá liền mang ý nghĩa giá trị chân chính của tấm thảm này.

Sự chú ý của mọi người đều tập trung vào tấm thảm, không thèm quan tâm đến giờ phút này bên dưới tấm thảm còn có một bệnh nhân bệnh tình nguy kịch đang nằm đó, cùng với người phụ nữ lúng ta lúng túng đứng bên cạnh xe ba gác.

Con chó ngồi xổm bên cạnh xe ba gác lóe lên vẻ hung dữ, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

Ông chủ Hầu không thèm để ý đến, tiếp tục lật xem thảm Tây Tạng, chỉ là bóp quả cầu sắt trong tay càng thêm ầm ầm ầm ầm.

Lý Dục Thần nhìn khớp xương ngón tay của ông chủ Hầu, biết ông ta là một người luyện võ, cho nên không sợ chó.

Nếu chó dám cắn ông ta, hai quả cầu sắt nắm trong tay ông ta sẽ lập tức bay ra, trước khi chó kịp đến cắn thì ông ta đã đập nát đầu chó rồi.

Nhưng Lý Dục Thần cũng biết, tính toán của ông chủ Hầu hơn phân nửa sẽ thất bại, bởi vì con chó tên là Đa Cát này cực không tầm thường. Một con chó có thể kéo xe ba gác đi từ Tây Tạng đến Thủ đô, sẽ là một con chó bình thường chắc?

Lý Dục Thần nhớ tới những con chó chọi hung hãn mình từng gặp qua bên trong trường đấu chó của anh Thái tại thành phố Hoà, nếu ném con chó này đến đó, anh tin tưởng, bất luận là chó ngao Đông Doanh do Trần Văn Học mời đến, hay là chó ngao Tây Tạng của Chu Lợi Quân đều không phải là đối thủ của con chó này.

Cũng may người phụ nữ đứng một bên, ngoại trừ biểu hiện ra thái độ thù địch thì nó vẫn không hề động.

Lần đầu tiên Lý Dục Thần phát hiện ra, thế gian này lại lạnh lùng như vậy.

Nơi phố xá sầm uất ngay giữa Thủ đô này, biết bao nhiêu người tụ tập vây xem đều quan tâm đến giá cả của tấm thảm kia, quan tâm thực lực của Bạch Ngũ Gia và ông chủ Hầu ai mạnh hơn. Như thể tấm thảm này đã là vật trong túi bọn họ, hoàn toàn quên đi tấm thảm đã có chủ.

Nhiều người như vậy lại chẳng có ai nảy sinh chút đồng tình với bệnh nhân nằm dưới thảm.

Lúc còn ở trên Thiên Đô, anh từng nghe sư phụ nói, tu tiên là một con đường buồn tẻ và khổ nhọc. Trên núi Côn Luân linh khí dồi dào, lại là một hoang mạc tình cảm.

Tiên Nhân làm việc tùy tâm, mặc kệ tự nhiên, xưa nay không lưu tình.

Cảnh giới cao của Thái Thượng Vong Tình là không yêu không hận.

Đều nói nhân gian hữu tình, cho nên mới có câu cảm thán ao ước như uyên ương chứ không ao ước như tiên.

Sau khi xuống núi, quả thật Lý Dục Thần cũng cảm nhận được chữ tình của nhân gian. Đinh Hương, Mã Sơn, Lâm Mộng Đình, chị Mai, sư phụ Vinh, ông chủ Vương…

Nhưng ở ngay đầu đường này, anh cảm giác được một loại khí lạnh còn hoang vu hơn cả Côn Luân.

Trong một khoảnh khắc, anh lóe lên một tia xúc động, xúc động muốn dùng một kiếm chém chết những người này, những con kiến hôi này.

Lúc mà tiếng ca của Thiên Ma vang lên trong đầu, vết sẹo trên đùi anh khẽ giật một cái, kéo anh về thực tại.

Cuối cùng ông chủ Hầu cũng buông tay khỏi tấm thảm, dường như lúc bấy giờ mới chú ý tới bệnh nhân bên dưới tấm thảm, ông ta nhíu nhíu mày, lơ đãng lấy tay che mũi, rời xa xe ba gác, chắp tay nói với Bạch Quân Đường.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1347


Chương 1347

“Ông Bạch, tôi ra giá một triệu hai trăm ngàn, ngài khẽ nâng tay nhường cho tôi đi”.

Đầu đường xôn xao.

“Ồ, một triệu hai trăm ngàn đấy!”

“Tấm thảm này đáng tiền như vậy sao?”

“Không nghe ông Bạch nói à, ông chủ Hầu người ta đã làm ăn mấy chục năm tại vườn nhà họ Phan, có thể mắc lừa chắc?”

“Haha, không nhìn ra, trong nhà con đàn bà nghèo này còn có vật đáng giá như thế, khó trách cô ta không muốn mọi người bố thí”.

“Tôi xem chính cô ta cũng không biết ấy chứ, đầu năm nay cũng chỉ có vùng hoang vu hẻo lánh thực sự mới có đồ cũ như này”.

“May mà số cô ta tốt, lần này đừng nói xem bệnh, tiền về nhà xây phòng cũng có”.

Mọi người anh một câu tôi một câu, cảm khái vận mệnh con người.

Ông lão giả vờ bị đụng tức đến giậm chân, mặt đầy chán nản, rõ ràng là đồ vật ông ta nhìn thấy trước, giờ thấy sắp biến thành của người khác, khiến ông ta đau như bị kẻ khác cắt xuống một miếng thịt trên người.

Ông ta vô cùng hối hận ngay từ đầu không bỏ tiền ra mua lại nhân lúc còn ít người, nghĩ đến việc ăn vạ để nhặt món hời, kết quả thành may áo cưới cho người khác.

Sau khi ông chủ Hầu nói xong, ông ta nhìn Bạch Quân Đường, bổ sung thêm một câu: “Ông Bạch, tôi ra cái giá này. Nếu ngài cảm thấy nó có giá trị lớn hơn, vậy ngài tiếp tục tăng giá, tôi nhường đường. Chẳng qua, ngài cũng là nhân vật có máu mặt, không thể tăng giá mười ngàn một lần, như vậy thì không thể chơi được”.

“Ông chủ Hầu cũng quá coi thường Bạch Ngũ tôi”, Bạch Quân Đường nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, hơi tạm dừng, cố ý nhìn một vòng, cười khinh bỉ, báo một con số: “Một triệu rưỡi đi”.

Người vây xem lần nữa trở nên kích động, như thể mỗi người được chia ba trăm ngàn.

Ông chủ Hầu nhíu nhíu mày.

Bạch Quân Đường cười nói: “Ông chủ Hầu, nếu ông muốn tăng giá thì có thể lại thêm”.

Ông chủ Hầu dường như hơi do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu, dựng ngón cái: “Ông Bạch chính là ông Bạch, nói về chơi, tại Thủ đô ngài chính là cái này!”

Bạch Quân Đường hăm hở, mặt mũi tràn đầy vẻ hài lòng sau khi thắng đấu dế, thiếu điều ngâm nga điệu hát dân gian.

Lý Dục Thần nhìn biểu cảm muốn ăn đòn kia của Bạch Quân Đường, chợt ngẩng đầu nhìn bảng hiệu “Bách Thảo Đường”, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ, liền lên tiếng: “Ông chủ Hầu dừng cuộc chơi như vậy thật là không thú vị! Không bằng để tôi thêm chút trò”.

Bạch Quân Đường sững sờ, đánh giá anh vài lần, cười nói: “Được, chơi đi, có ai không biết tôi thích chơi cơ chứ. Đến đây, cậu tăng giá đi, tăng bao nhiêu tôi cũng theo. Có điều, tôi nói lời tục tĩu trước, nếu cậu cứ thêm mười nghìn một, tôi không có thời gian ở đây chơi với cậu”.

Lý Dục Thần cười cười, duỗi hai ngón tay, khua tay múa chân một hồi với Bạch Quân Đường.

Mọi người tưởng rằng anh muốn nói hai triệu, quả là không theo lẽ thường.

Ông chủ Hầu báo giá một triệu hai, lại không chịu tăng thêm giá một triệu rưỡi, nói rõ giá trị của thứ này nằm giữa một triệu hai và một triệu rưỡi.

Ông Bạch báo giá một triệu rưỡi, bởi vì ông Bạch giàu nứt đố đổ vách, không giống người làm ăn như ông chủ Hầu, phải cân nhắc đến lợi nhuận.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1348


Chương 1348

Nhưng hai triệu thì khác, dù có tiền nữa, thích đi nữa, cũng không thể lập tức thiệt mất năm trăm ngàn chứ.

Bạch Quân Đường cũng nghĩ như vậy, có điều tại cổng nhà họ Bạch, ông ta không thể mất cái mặt này. Đối với ông ta mà nói, năm trăm ngàn chỉ là chút lòng thành, chấp nhận thua thiệt được.

Huống chi, chỉ cần không có ai tranh giành với ông ta, người phụ nữ mộc mạc quê mùa kia khá là khó đối phó, cô ta còn muốn tìm nhà họ Bạch khám bệnh, đến lúc đó tùy tiện bắt chẹt, có phải trả tiền hay không còn khó nói.

Nhưng giá Lý Dục Thần giơ ngón tay báo ra lại khiến ông ta hít ngược một hơi khí lạnh, tưởng rằng mình nghe nhầm.

“Hai mươi triệu”.

Giọng điệu của Lý Dục Thần rất bình tĩnh, bình tĩnh đến như thể đi mua miếng đậu phụ hai đồng ở vỉa hè.

Đầu đường vốn huyên náo trong nháy mắt yên tĩnh lại, chỉ có hai quả cầu sắt trong tay ông chủ Hầu còn bị nắm đến cạch cạch.

Ai ai cũng dùng biểu cảm khoa trương, không thể tin nổi nhìn Lý Dục Thần.

“Thằng nhóc này, tôi không nghe lầm chứ, hai mươi triệu?”

Ông chủ Hầu híp mắt, quả cầu sắt chuyển động trong tay ông ta, ngón tay máy móc làm như thể không dừng lại được.

“Tôi làm tại vườn nhà họ Phan chừng ba mươi năm, số lượng Thangka, thảm Tây Tạng tôi phụ trách không có một ngàn cũng đến tám trăm. Cậu nói mắt tôi mù, đây là cái đồ rởm, tôi cũng có thể đón nhận, nhưng cậu nâng giá trị của nó lên hai mươi triệu, vậy cậu nên đào tròng mắt của tôi ra thì hơn!”

Ông chủ Hầu dùng tròng mắt của ông ta làm bảo đảm, đồ vật này không đáng giá hai mươi triệu.

Lý Dục Thần vẫn là dáng vẻ nhẹ nhàng bình thản như mây gió, trả lời: “Hai mươi triệu mà thôi, chơi mà”.

Giọng Bắc Kinh nửa nạc nửa mỡ, vừa học vừa dùng này của Lý Dục Thần khiến Lâm Mộng Đình đứng bên cạnh suýt chút nữa bật cười.

Ngay từ đầu Lâm Mộng Đình không hiểu tại sao Lý Dục Thần muốn nhúng tay vào chuyện này, nếu muốn nói là giúp người phụ nữ đáng thương kia thì hoàn toàn không cần phức tạp như vậy, trực tiếp chữa bệnh cho con cô ta là được.

Nếu đến cả Lý Dục Thần cũng không trị hết được, phỏng chừng Bách Thảo Đường này, thậm chí toàn bộ Thủ đô cũng không ai chữa được.

Đến tận khi Lý Dục Thần mở miệng nói giọng Bắc Kinh, Lâm Mộng Đình lập tức hiểu mưu tính của Lý Dục Thần.

Thật đúng là muốn làm cậu Lý Thủ đô mà!

Lâm Mộng Đình từng nghe Lý Dục Thần nhắc đến chuyện cũ về bố mẹ mình, cũng chính là bố mẹ chồng của cô.

Mẹ chồng Cung Lăng Yên là mỹ nữ đệ nhất Miêu Cương, bố chồng Lý Vân Hoa là công tử nhà giàu số một Thủ đô.

Thời điểm đó vì để làm mỹ nhân vui vẻ, từng mời đầu bếp nổi tiếng của ba mươi sáu nhà hàng đến làm bữa tiệc Nam Bắc, đại tiệc tám tỉnh, khiến Lâm Mộng Đình vô cùng hâm mộ.

Hiện tại Lý Dục Thần trở về, anh đang muốn mượn danh tiếng của nhà họ Bạch, của Bách Thảo Đường để người của toàn bộ Thủ đô đều biết anh về.

Chơi thôi!

Chỉ riêng hai chữ này, rất có phong thái của bố anh năm đó.

Có lẽ, so sánh với Lý Vân Hoa năm đó còn kém vài phần phong lưu phóng khoáng.

Nhưng Lý Dục Thần hôm nay lại nhiều thêm mấy phần tiêu sái của tiên nhân.

Vài tiếng vỗ tay vang lên, khiến âm thanh cạch cạch của quả cầu sắt của ông chủ Hầu có vẻ không còn đơn điệu.
 
Back
Top Dưới