Đô Thị Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1044


Chương 1044

Các gia đình giàu có ở Tiền Đường, nhất là những người trẻ tuổi đều đã quên bầu không khí căng thẳng vừa rồi giữa đôi bên, trái lại còn quay qua buôn dưa lê về chuyện giữa ba người phụ nữ Lâm Mộng Đình, Đinh Hương và Tiền Hân Đồng.

Cánh đàn ông thấy ba người phụ nữ này vây quanh Lý Dục Thần, ai nấy đều hâm mộ, ghen tị nhưng cũng vô cùng bất đắc dĩ.

Ngoại trừ cảm xúc hâm mộ lộ rõ trên mặt ra, hơn tất cả, các chị em phụ nữ đều phàn nàn tại sao mình không tốt số được như vậy, bọn họ cũng muốn trở thành một thành viên trong đó. Thế nhưng, chỉ cần so sánh với ngoại hình của ba người kia là suy nghĩ này đã bốc hơi quá nửa rồi.

Người nhà họ Lâm còn kinh ngạc hơn những người khác nhiều.

Nhất là Nghiêm Tuệ Mẫn, bà ta sợ toát mồ hôi lạnh.

Đây chính là cô con gái đầu của nhà họ Tiền!

Xét về gia thế, nhà họ Lâm chẳng bì nổi với nhà họ Tiền. Xét về ngoại hình, cô Tiền này cũng không thua gì con gái nhà họ.

Người ta đã đòi lấy thân báo đáp rồi, vậy mà con gái nhà họ vẫn còn dùng dà dùng dằng, chẳng biết đã phát triển tới giai đoạn nào rồi.

Ôi, đúng là nóng ruột chết mất!

Trước đây, khi Lý Dục Thần tới nhà lần đầu, bà ta còn xem thường người ta, định dùng hai triệu đuổi người ta đi. Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, Nghiêm Tuệ Mẫn đều muốn chui xuống lỗ.

Lâm Thượng Nghĩa cũng rất khiếp sợ.

Tuy trước đây mang tiếng là lập tờ hôn ước để báo đáp ơn tình của nhà họ Lý nhưng nhà họ Lý đã sa sút rồi, trong lòng Lâm Thượng Nghĩa vẫn cho rằng mình trên cơ người ta. Cho nên khi Lý Dục Thần xuất hiện, ban đầu cụ không muốn nhận Lý Dục Thần làm cháu rể.

Về phần chấn hưng lại nhà họ Lý, đương nhiên cụ cũng rất mong chờ nhưng chuyện này dễ gì chứ? Không cố gắng mấy thế hệ thì làm sao có thể chấn hưng lại cả một gia tộc khổng lồ như nhà họ Lý được. Huống hồ, hiện tại vẫn còn chưa rõ kẻ địch của nhà họ Lý là ai.

Sau đó, nội bộ nhà họ Lâm gặp trục trặc, Lý Dục Thần từng ra tay giúp đỡ mấy lần nên tình hình mới thay đổi.

Trong lòng Lâm Thượng Nghĩa mới chấp nhận chuyện gả Lâm Mộng Đình cho Lý Dục Thần.

Thế nhưng, cụ không ngờ rằng, ngay cả con gái đầu của nhà họ Tiền cũng sẵn lòng lấy thân báo đáp.

Đó là nhà họ Tiền cơ mà!

Cụ chỉ ra quyết sách sai một lần mà suýt nữa đã vuột mất đứa cháu rể này.

Lâm Thượng Nghĩa hiểu rõ, nếu không có Lý Dục Thần thì hiện tại nhà họ Lâm đã tiêu rồi.

Còn hiện tại, sau khi trải qua cơn phong ba này, chẳng những nhà họ Lâm sẽ không sụp đổ mà trái lại sẽ còn bước lên một tầm cao mới.

Tiền Hân Đồng nói xong bèn tự nhiên phóng khoáng chìa tay ra với Lâm Mộng Đình: “Cô Lâm, à không, chắc phải gọi là bà Lý tương lai, chúc mừng hai người!”

Ban đầu, Lâm Mộng Đình bị ánh mắt quan sát không chút kiêng dè kia gây khó chịu, tuy bọn họ đều là con gái nhưng cũng không thể nhìn trực diện và mang tính xâm lược mạnh như vậy được.

Sau khi Tiền Hân Đồng nhắc tới chuyện “lấy thân báo đáp”, Lâm Mộng Đình cũng giật mình, bất giác lườm Lý Dục Thần một cái.

Thế nhưng, thấy Lý Dục Thần mỉm cười, ánh mắt trong trẻo, không hề lăn tăn chút nào, cô mới nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều, không khỏi thấy hơi hổ thẹn.

Ở trước mặt Tiền Hân Đồng mà vị hôn phu của cô vẫn có thể chống lại được sức quyến rũ của cô ta, vậy tại sao mình chỉ mới nghe một câu mà đã rối lòng rồi chứ?
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1045


Chương 1045

Sau khi nghe Tiền Hân Đồng chúc phúc, Lâm Mộng Đình nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, bắt tay với cô ta, phóng khoáng nói: “Cảm ơn lời chúc phúc của cô Tiền. Cô Tiền mới là tiên trên trời, tôi còn thua cô Tiền nhiều”.

“Cô có khen tôi như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, bởi cậu Lý đây thích cô chứ không phải tôi!”, Tiền Hân Đồng liếc nhìn Lý Dục Thần một cái, nói.

“Đó là do anh ấy không có phúc phần!”, Lâm Mộng Đình cười nói.

Tiền Hân Đồng cười khúc khích, nói: “Tôi thấy là do anh ấy rất có phúc nên mới lấy được một người phụ nữ như cô Lâm đấy chứ”.

“Cô Tiền quá khen”, Lâm Mộng Đình nói: “Cô không cần gọi tôi là cô Lâm, cứ gọi tôi là Mộng Đình là được”.

Tiền Hân Đồng chớp chớp mắt, nói: “Ừm… Vậy chi bằng tôi gọi cô là chị dâu nhé!”

“Vậy thì… Không được ổn thì phải?”, Lâm Mộng Đình đỏ mặt, dù sao đây cũng chỉ mới là lễ đính hôn, họ vẫn chưa kết hôn mà!

Đinh Hương đứng bên nói: “Em thấy rất phù hợp mà”.

Lâm Mộng Đình liếc Đinh Hương một cái: “Đinh Hương! Em chớ nói lung tung!”

Bọn họ cố ý tổ chức ở giữa hồ để chỉ có thể đến đi bằng thuyền để những người ở đây có muốn bỏ chạy cũng chẳng dễ gì.

Chỉ có chỗ sau sân khấu là có cầu nối với đất liền nhưng nếu đi bằng lối đó thì sẽ bị mọi người trông thấy hết.

Hơn nữa còn không biết là bọn họ có cài cắm gì ở đó hay không.

Bên này vắng tanh vắng ngắt, lòng người bất an, bên kia lại vô cùng náo nhiệt.

Sau khi trò chuyện một lúc, Tiền Khôn nói: “Thưa mọi người, có phải là chúng ta nên dừng lại hay không, không thể giọng khách át giọng chủ được, hôm nay mục đích chính là tổ chức lễ đính hôn cho chú Lý và cô Lâm. Tôi tới trễ nên đã bỏ lỡ mất các đoạn thú vị trước đó, không biết tiếp theo có còn tiết mục gì thú vị nữa không?”

Từ Thông nói: “Ông Khôn, tiết mục thì chắc chắn là có rồi, đảm bảo sẽ làm ông hài lòng! Theo kế hoạch thì hiện tại đã tới lúc bà mối và phụ huynh hai nhà lên đọc lời chúc rồi. Tuy nhiên, tình huống của cậu Lý và cô Lâm khá đặc biệt, hôn ước của hai người được ông nội của cậu Lý và cụ Lâm lập với nhau, có giấy hôn ước làm bằng chứng. Hiện tại, ông nội của cậu Lý đã không còn nữa, chỉ còn mình cụ Lâm. Tiếp theo, chúng tôi xin mời cậu Lý giao giấy hôn ước cho cụ Lâm rồi mời cụ Lâm lên phát biểu”.

Mọi người đều vỗ tay nhiệt liệt.

Lý Dục Thần lấy một tờ giấy ố vàng ra giao tận tay cho Lâm Thượng Nghĩa, nói: “Ông nội Lâm, đây là giấy hôn ước năm xưa ông tự tay viết, hôm nay cháu mang nó tới đây, hoàn thành nguyện vọng của ông nội cháu”.

Lâm Thượng Nghĩa nhận tờ hôn ước, nhìn chữ ký và dấu điểm chỉ của mình và Lý Hữu Toàn trên đó, nhớ tới chuyện cũ chỉ như mới ngày hôm qua, không khỏi giàn giụa nước mắt.

Trong số những người ở đây, chỉ có mình Nghiêm Tuệ Mẫn là từng nhìn thấy tờ giấy hôn ước này. Khi bà ta nhìn thấy tờ giấy ố vàng, nhớ tới ngày đầu tiên gặp Lý Dục Thần, trong lòng vô cùng hổ thẹn.

“Cụ Lâm, cụ nói mấy lời đi”, Từ Thông nói.

Lâm Thượng Nghĩa gật đầu, bước lên trước mấy bước, không nén nổi xúc động.

Cụ run run kể lại chuyện mình ký giấy hôn ước với Lý Hữu Toàn, xác nhận chuyện Lý Dục Thần là con cháu của nhà họ Lý ở thủ đô.

Chuyện này khiến Tiền Khôn cũng phải giật mình.

Sau khi Lâm Thượng Nghĩa phát biểu xong đáng lẽ sẽ tới lượt người lớn của nhà họ Lý gửi lời cảm ơn nhưng hiện tại nhà họ Lý chỉ còn lại một mình Lý Dục Thần, không còn bậc cha chú nào.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1046


Chương 1046

Bởi vậy, Lý Dục Thần đích thân bước tới, nói: “Đúng vậy, nhà họ Lý không có người lớn ở đây nhưng cháu tin rằng, người lớn nhà họ Lý đều đang ở trên trời nhìn xuống. Cháu còn sống, còn đứng được ở đây là ý trời. Hôm nay, cháu muốn nhân cơ hội này tuyên bố với khắp thiên hạ một chuyện…”

Anh chỉ một tay lên trời, sắc mặt trở nên nghiêm trạng, giọng nói đầy âm vang.

“Lý Dục Thần tôi, đại diện cho nhà họ Lý, đã trở về rồi!”

Dứt lời, những đám mây đen trên trời tản ra, ánh nắng chiếu xuống, dát một luồng sáng vàng lên toàn bộ sân khấu.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có giọng nói của Lý Dục Thần quanh quẩn trên mặt hồ.

“Nhà họ Lý… Trở về rồi… Trở về rồi…”

Một lát sau, xung quanh vang lên tràng pháo tay giòn giã.

Lâm Thượng Nghĩa rưng rưng nước mắt, nức nở nói: “Trời xanh không phụ lòng người! Hữu Toàn à, chú có thể mỉm cười nhắm mắt rồi, nhà họ Lý lại xuất hiện chân long rồi!”

Sau đó, Lang Dụ Văn đi qua cầu sang đây, bước lên sân khấu.

Mọi người đều lấy làm lạ, cố gắng đoán xem người này là ai.

Lang Dụ Văn hắng giọng một tiếng, nói to: “Tôi là Lang Dụ Văn…”

Anh ta vừa tự giới thiệu xong, đám đông lập tức xôn xao.

“Lang Dụ Văn? Chính là Lang Dụ Văn giàu nhất Giang Đông năm xưa, suýt nữa chỉ cần sức một người mà thay đổi tương lai cả nền thương mại của Hoa Hạ?”

“Là anh ta! Tôi nhận ra anh ta, anh ta đã già hơn hồi đó khá nhiều rồi”.

“Không phải anh ta đã bị tám gia tộc lớn nhất Giang Đông bắt tay nhau đuổi khỏi Giang Đông, sau đó mai danh ẩn tích rồi sao, sao lại xuất hiện ở đây?”

“Chắc là cũng tới chúc mừng cậu Lý”.



“Tôi là Lang Dụ Văn, tổng giám đốc tập đoàn Kinh Lý. Tuy nhiên, tập đoàn Kinh Lý không phải của tôi, tôi chỉ là người quản lý giùm. Ông chủ thực sự của tập đoàn là anh Lý Dục Thần đến từ nhà họ Lý ở thủ đô”.



“Tôi đã bảo rồi mà, chẳng biết tập đoàn Kinh Lý này ở đâu ra, hóa ra là của cậu Lý”.

“Thật khó lòng tưởng tượng nổi, Lang Dụ Văn lại bằng lòng làm thuê cho cậu ta!”

“Bình thường thôi, người ta là nhà họ Lý ở thủ đô, là gia tộc số một hồi đó!”



Lang Dụ Văn đứng trên sân khấu chậm rãi phát biểu, giới thiệu về mục tiêu của tập đoàn Kinh Lý cũng như nói về tương lai của nhà họ Lý.

“Tôi tin rằng, trong vòng ba năm nữa, nhà họ Lý sẽ quay lại làm gia tộc số một thủ đô!”

Ồ!

Lần này, toàn bộ mọi người đều kinh ngạc.

“Trời ạ, số một thủ đô! Đúng là mạnh miệng!”

“Bốc phét cả thôi, đừng nói ba năm, nếu có thể làm được điều đó trong vòng ba mươi năm là tôi đã phục sát đất rồi!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1047


Chương 1047

“Ai cần cô phục chứ, người ta có tiếng tăm của nhà họ Lý sẵn rồi”.

“Vậy thì sao, hiện tại, bốn gia tộc mạnh nhất thủ đô không hề có tên nhà họ Lý, liệu bốn gia tộc kia có cho cậu ta cơ hội này không?”

“Xem ra lại có một trận chiến gió tanh mưa máu rồi đây!”



Lang Dụ Văn mỉm cười nhìn mọi người, chờ tiếng bàn tán nhỏ lại, anh ta mới nói tiếp:

“Chắc hẳn mọi người đều cảm thấy chuyện này là bất khả thi nhưng có rất nhiều chuyện đều đi từ không thể tới có thể. Đương nhiên, muốn đứng đầu thủ đô chẳng phải là chuyện dễ dàng gì. Tiếp theo, tôi xin tuyên bố kế hoạch sắp tới của tập đoàn Kinh Lý, đồng thời là một bước đi cực kỳ quan trọng…”

Anh ta thoáng dừng lại, liếc nhìn về phía góc lác đác người ngồi.

“Chúng tôi sẽ thâu tóm nhà họ Viên ở Tiền Đường!”

Lời tuyên bố của Lang Dụ Văn chẳng khác gì một trái bom phát nổ giữa đám đông.

Cảm xúc kinh ngạc của mọi người thật khó tả thành lời.

“Anh ta vừa mới nói gì vậy?”

“Anh ta bảo sẽ thâu tóm nhà họ Viên!”

“Chẳng lẽ anh ta điên rồi sao? Anh ta có biết nhà họ Viên có khối tài sản lớn chừng nào không? Trừ phi là nhà họ Lý ở thời điểm vẫn còn hưng thịnh ngày xưa thì mới thâu tóm nổi chứ hiện tại, với sức của một mình tập đoàn Kinh Lý thì nằm mơ!”

“Cô đừng coi thường Lang Dụ Văn, năm xưa anh ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, khiến toàn bộ Giang Đông rung chuyển. Hiện tại, anh ta mạnh mẽ trở về, mang theo tập đoàn Kinh Lý, cộng thêm có nhiều gia đình giàu có ủng hộ anh ta như vậy, chuyện này khó nói đấy!”

“Nếu cô nói nhà họ Viên sẽ bị tổn thất hoặc thậm chí thua trận chiến này thì tôi tin nhưng nếu muốn thâu tóm nhà họ Viên thì tôi không tin”.

“Tôi cũng không tin, nhà họ Viên đâu phải chỉ có mỗi tiền thôi đâu. Chắc các cô không biết, Tông Sư Tiền Đường Hà Trường Xuân là anh em đồng hao với Viên Thọ Sơn đấy!”

“Hả? Thật không?”

“Đương nhiên là thật rồi!”

“Nếu chuyện này là thật thì khó nói trước được điều gì. Ông ta là Tông Sư Võ Đạo! Là bộ mặt của Tiền Đường chúng ta! Một khi Tông Sư mà đã ra tay thì e là nhà họ Tiền và nhà họ Cao c*̃ng không thể ngăn cản nổi”.

“Không biết có ngăn cản nổi không nhưng tối thiểu cũng phải nể mặt ông ta một chút”.



Lâm Thu Thanh có nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, mới mấy tiếng trước ông ta còn đang tuyệt vọng nghĩ nhà họ Lâm sắp tiêu rồi, chỉ một, hai hôm nữa thôi là sẽ phải tuyên bố phá sản.

Tại sao đột nhiên lại thành ra sắp thâu tóm nhà họ Viên thế này?

Pha đổi chiều này nhanh tới mức ông ta không tiếp thu nổi.

Không riêng gì ông ta, ngay cả Lâm Thượng Nghĩa cũng vô cùng kinh ngạc.

Thâu tóm nhà họ Viên ư? Nói nghe thì dễ!

Cụ đã tung hoành trên thương trường mấy chục năm, trải qua bao phen chìm nổi nên hiểu rất rõ thực lực của những đại gia siêu giàu này.

Thế nhưng, Lang Dụ Văn đã nói ra mất rồi, quân tử không nói chơi, Lâm Thượng Nghĩa biết, người như Lang Dụ Văn sẽ không nói ra điều mà anh ta còn chưa chắc chắn.

Thế nhưng, anh ta lấy đâu ra niềm tin ấy chứ?
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1048


Chương 1048

Chắc là…

Lâm Thượng Nghĩa nhìn về phía Lý Dục Thần…



Mới đầu, Viên Thọ Sơn hơi kinh ngạc, dù sao hai nhà họ Tiền và họ Cao cùng xuất hiện ở đây cũng khiến ông ta hơi bận tâm.

Thế nhưng, ông ta nhanh chóng tỉnh táo lại, cười gằn với Lang Dụ Văn: “Nằm mơ giữa ban ngày, cậu muốn thâu tóm nhà họ Viên chỉ dựa vào sức một mình mình thôi ư?”

Cho dù Tiền Khôn và Cao Tử Hạng đứng về phe đối lập, Viên Thọ Sơn cũng không tin bọn họ thực sự sẽ vì Lý Dục Thần, vì tập đoàn Kinh Lý mà dồn nhà họ Viên vào chỗ chết.

Nếu muốn thâu tóm nhà họ Viên thì dù nhà họ Tiền có bắt tay với nhà họ Cao thì bọn họ cũng sẽ vẫn bị lột mất một lớp da!

Huống hồ, Tiền Khôn hiểu rất rõ quan hệ giữa ông ta với Tông Sư Hà Trường Xuân. Có Hà Tông Sư ở đây thì nhà họ Tiền phải dè chừng ba phần.

Đây là điểm tựa niềm tin của Viên Thọ Sơn.

Viên Thọ Sơn nói xong, xung quanh im lặng hẳn.

Mọi người muốn biết Lang Dụ Văn sẽ nói cái gì, anh ta chỉ nói suông thôi hay sẽ làm thật.

Cuộc tranh chấp giữa hai nhà họ Lâm và họ Viên lúc nãy đã biến thành trận chiến giữa nhà họ Viên và nhà họ Lý hiện tại.

Nội dung của trận chiến này chuyển từ xem thử xem nhà họ Viên có thể xử được nhà họ Lâm hay không trở thành xem tập đoàn Kinh Lý có thể thâu tóm được nhà họ Viên hay không.

Lang Dụ Văn mỉm cười: “Không phải tôi mà là tập đoàn Kinh Lý, là nhà họ Lý ở thủ đô!”

“Khỉ gió! Nhà họ Lý ở thủ đô đã không còn nữa rồi! Chỉ dựa vào cậu ta thôi ư?”, Viên Thọ Sơn chỉ tay vào Lý Dục Thần: “Cậu ta là đứa con hoang ở đâu ra còn chưa biết, chẳng lẽ chỉ vì là họ Lý mà có thể mạo danh là con cháu nhà họ Lý hay sao? Nếu vậy thì chẳng lẽ người họ Lý trên đời này đều là bố mẹ của cậu ta ư?”

Nói đến đây, Viên Thọ Sơn bỗng nhiên rùng mình, ông ta cảm thấy nhiệt độ xung quanh bỗng chốc giảm hẳn mấy chục độ, lạnh như đứng trên tảng băng ở Bắc Băng Dương vậy.

May mà ông ta có công phu nội lực sâu dày, có thể vận chân khí để bảo vệ kinh mạch, ông ta nhìn sang bên kia, trông thấy đôi mắt rét căm căm của Lý Dục Thần đang nhìn mình.

Anh chậm rãi bước tới, tiến về phía chính giữa sân khấu, nhìn Viên Thọ Sơn, nói:

“Hôm nay là ngày vui của tôi, tôi không giết người. Tuy nhiên, tôi đã ghi nhớ những lời ông nói rồi. Tôi đã hứa với Hà Trường Xuân sẽ không tổn thương tính mạng của người nhà họ Viên các ông trước khi đại hội võ lâm kết thúc. Ngày mai đại hội võ lâm sẽ khai mạc, mạng của ông còn được giữ lại được thêm bao nhiêu ngày phụ thuộc xem đại hội võ lâm sẽ diễn ra trong bao nhiêu ngày”.

Lý Dục Thần nói đầy lạnh lùng, lạnh như nhũ băng trên cánh đồng băng Siberia.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được sát khí lạnh giá đó.

Câu này còn ngang ngược hơn, khiến người ta chấn động hơn nhiều so với tuyên bố sẽ thâu tóm nhà họ Viên của Lang Dụ Văn.

Lý Dục Thần tiếp tục nói:

“Đương nhiên, ông cũng có thể bỏ trốn, dắt díu con cháu mai danh ẩn tích. Yên tâm, tôi sẽ không đi tìm ông. Bởi vì mạng ông không hề đáng giá tới thế, không đáng tôi phải tốn công đi tìm ông”.

Viên Thọ Sơn nhớ tới thực lực mà Lý Dục Thần thể hiện ở nhà họ Viên ngày hôm đó, trong lòng hơi run sợ.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1049


Chương 1049

Từng có khoảnh khắc, ông ta thực sự đã nghĩ tới chuyện tạm thời bỏ trốn.

Thế nhưng, nghĩ tới Hà Trường Xuân, trong lòng ông ta lập tức trấn tĩnh lại.

Dù tên họ Lý này có lợi hại tới đâu thì cùng lắm cũng chỉ là Tông Sư, trong khi Hà Tông Sư đã luyện được Võ Hồn, lên tới Tiên Thiên.

Viên Thọ Sơn không khỏi cười khẩy trong lòng. Ông ta cho rằng Lý Dục Thần cố ý nói vậy để ông ta bỏ trốn, nhà họ Viên không có chỗ dựa, như vậy tập đoàn Kinh Lý sẽ có thể thuận lợi thâu tóm tài sản của nhà họ Viên.

Lý Dục Thần nói xong không để ý tới ông ta nữa, quay qua nói với Lang Dụ Văn: “Anh nói tiếp đi”.

Lang Dụ Văn gật đầu, nói to: “Vừa rồi tôi chỉ mới nêu một mục tiêu nhỏ”.

Mọi người lại xôn xao.

“Mẹ kiếp, định nghĩa mục tiêu nhỏ lại thay đổi rồi à? Thâu tóm nhà họ Viên mà gọi là mục tiêu nhỏ à?”

Lang Dụ Văn nói tiếp: “Trước đó tôi đã nói rồi, chúng tôi có lòng tin, trong vòng ba năm sẽ trở thành gia tộc số một thủ đô. Đây là mục tiêu trung hạn. Còn mục tiêu dài hạn…”

Anh ta thoáng dừng lời.

“Chuyện này tạm thời chưa cần công bố. Chúng ta bàn chuyện mục tiêu nhỏ trước. Tuy là mục tiêu nhỏ nhưng dẫu có là chân muỗi thì đó cũng là thịt, cũng có mùi vị. Tôi sẽ nấu một nồi canh chân muỗi, hoan nghênh mọi người thưởng thức…”

Nói rồi, anh ta lấy ra một xấp tài liệu dày.

“Đây là báo cáo phân tích tài sản của nhà họ Viên do tôi thực hiện và kế hoạch thâu tóm toàn bộ doanh nghiệp con của nhà họ Viên trong vòng ba tháng của chúng tôi. Nếu ai đó ở đây thấy hứng thú với nồi canh chân muỗi này, cũng muốn nếm thử một miếng thì chúng tôi hoan nghênh các vị gia nhập”.

Nhìn xấp tài liệu mà Lang Dụ Văn giơ lên, mọi người đều hết sức tò mò.

Rốt cuộc đó là bản kế hoạch như thế nào để có thể giúp tập đoàn Kinh Lý thâu tóm được quái vật khổng lồ như nhà họ Viên trong vòng ba tháng?

So với nhà họ Viên, khối tài sản vài tỷ của tập đoàn Kinh Lý quả là chuột với voi. Chuột có thực sự có thể giết được voi không?

“Gia nhập như thế nào?”, có người không nhịn được hỏi.

Lang Dụ Văn thong thả nói: “Tập đoàn Kinh Lý của chúng tôi vừa mới thành lập không lâu nên cánh cổng vẫn còn rộng mở. Có tiền thì góp cổ phần, có năng lực thì có thể tới phỏng vấn chức vụ ở chỗ chúng tôi. Ngoài ra, nếu có dự án thì cũng có thể hợp tác với chúng tôi”.

Lần này mọi người đã hiểu.

Lang Dụ Văn đến đây để kêu gọi đầu tư!

Khá lắm, coi nhà họ Viên là một nồi thức ăn, dùng chiếc nồi này để thu hút vốn đầu tư và nhân tài, đây là hành vi trước nay chưa từng có.

Lang Dụ Văn thật to gan lớn mật!

Không chỉ những người khác mà ngay cả Lý Dục Thần cũng bội phục chiêu này của Lang Dụ Văn.

Đây không chỉ là suy nghĩ viển vông nữa mà là rút củi dưới đáy nồi.

Lợi dụng buổi lễ đính hôn này có mặt đông đủ các gia đình giàu có ở Tiền Đường và các vùng lân cận rồi ép bọn họ phải chọn một phe.

Lập tức cô lập nhà họ Viên. Kế hoạch này đúng là thứ mà Lang Dụ Văn có thể nghĩ ra, hơn nữa còn là nghĩ ra chỉ một thời gian ngắn sau khi biết kế hoạch lễ đính hôn của Lý Dục Thần.

Anh không can dự vào chuyện kinh doanh nên khi Lang Dụ Văn đề cập tới kế hoạch này, Lý Dục Thần lập tức đồng ý ngay.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1050


Chương 1050

Muốn để tập đoàn Kinh Lý trở thành tập đoàn đứng đầu thủ đô trong vòng ba năm mà không sử dụng chút thủ đoạn độc đáo thì sao có thể làm được?

Đâu thể nhờ Lý Dục Thần đi cướp từng nhà, từng nhà một chứ.

Lang Dụ Văn tuyên bố đanh thép xong, Từ Thông là người đầu tiên bước ra, nói to:

“Đây quả là cơ hội từ trên trời rơi xuống mà Từ Thông tôi gặp được! Nhà họ Từ của Cô Tô muốn góp vốn năm tỷ vào tập đoàn Kinh Lý!”

“Ồ, năm tỷ!”

“Không hổ là mãnh hổ Giang Đông, ra tay một phát là chi ngay năm tỷ, chẳng có mấy gia tộc có thể huy động được nhiều tiền như vậy chỉ trong thời gian ngắn!”

“Nghe nói hiện tại tổng tài sản của tập đoàn Kinh Lý cũng chỉ có vài tỷ, vậy xem ra góp vốn năm tỷ là đủ để nắm quyền kiểm soát rồi!”

Lúc này, Lang Dụ Văn nói: “Ông Từ, cảm ơn ông tin tưởng tập đoàn Kinh Lý, tuy nhiên tôi cần phải nói rõ trước, hiện tại, tập đoàn Kinh Lý chúng tôi chỉ đồng ý sang nhượng 49% cổ phần”.

Từ Thông cười to nói: “Yên tâm, tôi không muốn nắm quyền kiểm soát. 49% này tôi cũng sẽ không độc chiếm, còn có ai muốn gia nhập nữa không, chúng ta chia đều theo tỷ lệ góp vốn nhé”.

Lang Dụ Văn chắp tay với Từ Thông: “Được, vậy xin cảm ơn ông Từ! Tôi tạm thời xin ghi lại như vậy”.

Từ Thông mới vừa ngồi xuống, Trần Văn Học bèn lập tức đứng lên, nói: “Gần đây nhà họ Trần ở Thân Châu đang đầu tư khá nhiều nhưng lượng vốn có thể điều động được có hạn, tạm thời không gom nổi năm tỷ, thôi thì ba tỷ vậy”.

“Ồ, nhà họ Trần c*̃ng góp vốn ba tỷ! Vậy là tám tỷ rồi!”

“Tám tỷ mà chỉ lấy 49% cổ phần thôi ư? Vậy mà bọn họ cũng chịu à?”

Lang Dụ Văn nói: “Thực ra trước đây anh Trần đã đầu tư vào tập đoàn Kinh Lý, anh ấy cũng có dự án hợp tác với chúng tôi và nhà họ Lâm. Tuy nhiên, thưa anh Trần, tôi xin nhắc lại anh một lần nữa, khoản đầu tư hôm nay sẽ tách bạch với khoản đầu tư trước đó, hôm nay anh chỉ có thể chia 49% cổ phần với những người khác thôi”.

“Tôi biết”, Trần Văn Học cười nói: “Không biết ông Từ có chê tôi không?”

Từ Thông cười to nói: “Haha, Từ Thông tôi có ngang ngược cỡ nào cũng không dám chê nhà họ Trần ở Thân Châu!”

Nói rồi, ông ấy bước tới bắt tay với Trần Văn Học.

“Hợp tác vui vẻ!”, hai người đồng thanh nói.

“Tôi cũng đầu tư năm tỷ!”

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Mọi người nhìn thử thì hóa ra là Tiêu Thập Nương của nhà họ Tiêu ở Tuyên Thành.

“Trời ạ! Nhà họ Tiêu c*̃ng góp năm tỷ?”

“Nhà họ Tiêu ở Tuyên Thành cũng giàu dữ vậy sao?”

“Giàu là đương nhiên rồi, dù sao người ta cũng là gia tộc số một Tuyên Thành. Tuy nhiên, tới mức có thể ngồi ngang hàng với nhà họ Từ ở Cô Tô thì hơi quá nhỉ?”

Lý Dục Thần cũng hơi bất ngờ.

Bởi vì anh không hề báo cho Tiêu Thập Nương biết về kế hoạch này. Hôm nay, anh mời Tiêu Thập Nương tới đơn thuần là vì tình chị em hồi nhỏ của mình và Tiêu Thập Nương nên mời Tiêu Thập Nương tham dự lễ đính hôn của anh với tư cách là chị gái, coi như là người thân duy nhất bên phía nhà trai.

Nghĩa là Tiêu Thập Nương vừa mới nhất thời quyết định đầu tư năm tỷ.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1051-1052


Chương 1051

Tuy nói từ khi Tiêu Dạ Bạch xảy ra chuyện, việc làm ăn của nhà họ Tiêu thành phố Tuyên đều do Tiêu Thập Nương xử lý, nhưng muốn lấy ra năm tỷ một lần, bà ta có thể quyết định được sao?

Lý Dục Thần đang muốn nói chuyện, Tiêu Thập Nương lại giống như biết anh muốn nói gì, mỉm cười khoát tay với anh, nói: “Thần Thần, hôm nay tôi lấy thân phận một người chị tới tham gia lễ đính hôn của cậu, tôi rất vui. Cậu yên tâm, khoản đầu tư này, tôi hoàn toàn có thể làm chủ. Cho dù bố tôi ở chỗ này, nhất định ông ấy cũng sẽ làm như vậy. Trước khi đến, ông ấy đã nói, chỉ cần cậu cần, nhà họ Tiêu chúng tôi có thể cống hiến hết sức lực. Năm tỷ này, thậm chí tôi có thể không cần một chút cổ phần nào cả”.

Trong lòng Lý Dục Thần có chút cảm động, cũng không biết nói cái gì cho phải, chỉ cảm động gọi một tiếng: “Chị!”

Lang Dụ Văn nói: “Vẫn nên lấy cổ phần thì hơn, tôi sẽ ghi nhớ trước, nhà họ Tiêu thành phố Tuyên, năm tỷ”.

Sau khi Tiêu Thập Nương ngồi xuống, Triệu Tứ Hải liền đứng lên, nói: “Nhà họ Triệu thành phố Hòa, ba tỷ”.

Không phải là Triệu Tứ Hải không lấy ra nổi năm tỷ, một mặt là muốn kêu gọi được năm tỷ trong thời gian ngắn là điều không dễ dàng, một mặt khác là bởi vì ông ta cũng không dám ngồi ngang hàng với Từ Thông.

Ông ta c*̃ng đã nhìn ra Tiêu Thập Nương và Lý Dục Thần có quan hệ không tầm thường, người ta có thể ra năm tỷ, nhà họ Triệu ông ta lại không được.

Ba tỷ c*̃ng không ít, so sánh với nhà họ Trần ở Thân Châu thì đã rất khả quan rồi.

Tra Võ Anh do dự một chút, nói ra: “Nhà họ Tra thành phố Hải cũng chi ra ba tỷ”.

Lang Dụ Văn nhìn Tra Võ Anh một chút, lại nhìn về phía Lý Dục Thần.

Lần trước lấy được hai tỷ từ nhà họ Tra, Lang Dụ Văn liền nhìn ra được nhà họ Tra và cậu Lý cũng không phải người trên một con đường, nhà họ Tra có thể không ghi hận đã là không tệ rồi.

Thấy Lý Dục Thần gật đầu, trong lòng Lang Dụ Văn đã nắm chắc, nói ra: “Được, nhà họ Tra thành phố Hải ba tỷ, nhớ kỹ”.

Tiếp theo, Thẩm Bỉnh Nguyên đứng lên, cất cao giọng nói: “Nhà họ Thẩm thành phố Cô c*̃ng ra ba tỷ!”

Lang Dụ Văn cầm bút ghi lại.

Từ lúc Từ Thông tuyên bố ra năm tỷ, Phùng Thiên Minh đã gọi điện cho anh trai Phùng Nguyên Sinh. Lúc này, ông ta để điện thoại xuống, nói: “Nhà họ Phùng thành phố Hòa c*̃ng ra ba tỷ”.

Lâm Thu Thanh giống như đang ngồi bàn chông.

Là bố vợ tương lai của Lý Dục Thần, lúc này nhà họ Lâm vốn nên là người đầu tiên đứng ra ủng hộ tập đoàn Kinh Lý.

Nhưng sau việc thương chiến với nhà họ Viên trong khoảng thời gian này, dòng tiền của nhà họ Lâm đã sớm bị gãy mất, đừng nói là vài tỷ, bây giờ muốn ông ta lấy ra mấy trăm triệu tiền mặt cũng rất khó khăn.

Trong lòng ông ta đang cảm thấy rất khó chịu, chợt nghe Lâm Thượng Nghĩa nói: “Nhà họ Lâm c*̃ng ra năm tỷ”.

Lâm Thu Thanh sững sờ: “Bố, bây giờ chúng ta…”

Lâm Thượng Nghĩa khoát tay nói: “Bố biết, gần đây con rất khó khăn, nhà họ Lâm đang đứng trước mối nguy phá sản, đây cũng không phải bí mật gì. Nhưng chúng ta còn có sơn trang Bắc Khê nữa”.

“Bố, đây chính là nhà tổ tiên nhà họ Lâm!”, Lâm Thu Thanh kinh ngạc nói.

Lâm Thượng Nghĩa cười khổ nói: “Đương nhiên bố biết là nhà tổ tiên, nhưng nếu như nhà họ Lâm thật sự phá sản, nhà tổ tiên cũng không thể gánh nổi. Cho nên bố không nói với các con mà đã thế chấp sơn trang Bắc Khê đi rồi. Vốn dĩ muốn giúp con chống đỡ thêm mấy ngày cuối cùng, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa, vừa vặn đầu tư vào tập đoàn Kinh Lý. Bố tin tưởng Dục Thần, dưới sự dẫn dắt của thằng bé, nhà họ Lý nhất định sẽ có thể xuất hiện sự huy hoàng ngày xưa”.

Lâm Thu Thanh có chút khổ sở, nhưng cũng không nói cái gì.

Chương 1052

Nguồn thiếu chương.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1053


Chương 1053

Nhưng ông ta không thể không sợ nhà họ Cao. Nhà họ Cao ở ngay Tiền Đường, thế lực lớn hơn nhà họ Viên.

Mà bây giờ điều khiến ông ta càng thêm lo lắng chính là có vẻ nhà họ Tiền cũng muốn tham gia cuộc phân tranh này.

Viên Thọ Sơn đột nhiên giật mình trong lòng.

Đây không phải là nhà họ Tiền bắt tay với nhà họ Cao để diễn một tuồng kịch chứ?

Mục đích đúng là muốn thâu tóm nhà họ Viên!

Ông ta không tin chỉ bằng Lý Dục Thần có thể làm ra được cảnh tượng hoành tráng như hôm nay.

Từ đầu tới cuối đều là nhà họ Tiền và nhà họ Cao ở sau lưng giở trò quỷ.

Nếu không, nhà họ Lâm dám đắc tội nhà họ Viên ư?

Viên Thọ Sơn nhớ lại từng chuyện một, càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy. Từ khi Lý Dục Thần giết con trai ông ta Viên Quốc Thành, nhà họ Viên đã tiến vào trong cạm bẫy mà nhà họ Tiền và nhà họ Cao lập ra rồi.

Khó trách gần đây nhà họ Lâm đã đến đường cùng rồi mà vẫn không xảy ra chuyện gì, hóa ra là phía sau có hai nhà Tiền Cao làm chỗ dựa!

Cơn giận trong lòng Viên Thọ Sơn càng ngày càng bùng nổ.

Tiền Nhược Vọng! Cao Sĩ Hiến! Hôm nay hai lão già chết tiệt này không đến, ông ta sẽ tự tay kết liễu bọn họ!

Nhưng mà ông ta nhìn Lý Dục Thần một chút, nhớ tới biểu hiện của anh ở cổng nhà họ Viên ngày đó, trong lòng chậm rãi trầm xuống.

“Bố, chúng ta phải làm sao bây giờ?”, Viên Nãi Minh hỏi.

“Đừng hoảng hốt!”, Viên Thọ Sơn cố gắng kiềm chế: “Cứ nghe nhà họ Tiền nói thế nào trước đã”.

Viên Nãi Minh không rõ vì sao bố mình còn muốn nghe tiếp.

Nhà họ Tiền có thể nói thế nào được? Chắc chắn là đầu tư mười tỷ, hoặc là nhiều hơn nhà họ Cao một chút, hai mươi tỷ chẳng hạn. Cũng không có khả năng lúc này Tiền Khôn còn nói chuyện giúp nhà họ Viên chứ?

Ông ta nhìn thoáng qua bốn phía đang im lặng, so sánh với tình cảnh một giờ trước, bây giờ bọn họ còn đứng ở nơi này quả thực là vô cùng xấu hổ.

“Bố…”

“Sao nào, cảm thấy mất thể diện?”, Viên Thọ Sơn cười lạnh nói: “Người ta muốn cười, cũng sẽ chỉ cười cái mặt già này của bố, con sợ cái gì?”

Viên Nãi Minh không dám nói nữa, chỉ có thể tiếp tục đứng ở chỗ này, nhưng cả người đều cảm thấy không thú vị.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều đang nhìn Tiền Khôn.

Cao Tử Hạng cười nói: “Lão Tiền, còn thiếu mỗi ông nữa thôi, ông không nói hai câu sao?”

Tiền Khôn vui vẻ đi về phía trước hai bước, nói: “Mấy người đều là kẻ có tiền, tôi lại không có nhiều tiền như vậy!”

Lời này của ông ta khiến xung quanh vang lên những tiếng huýt sáo. Ai cũng biết nhà họ Tiền là thế gia số một Tiền Đường, thậm chí là Nam Giang, thậm chí còn là thế gia số một toàn bộ địa khu Giang Nam. Nếu nhà họ Tiền không có tiền, vậy còn ai có tiền nữa?

Mà những người có thân phận địa vị ngang hàng Cao Tử Hạng đều không cười, c*̃ng không kinh ngạc Tiền Khôn sẽ nói như vậy, bởi vì bọn họ biết hình thức truyền thừa của nhà họ Tiền hoàn toàn khác biệt với những gia tộc khác.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1054


Chương 1054

Thế gia bình thường, tài sản và quyền lực gia tộc đều bị một số người nắm trong tay, gia chủ có được quyền uy tuyệt đối.

Chỗ tốt của việc tập trung tài sản và quyền lực là có thể tập trung lực lượng để làm chuyện lớn.

Nhưng nhà họ Tiền lại khác. Nhà họ Tiền trải qua ngàn năm, con cháu đông đảo, phân bố khắp toàn thế giới, đều có nhân tài đỉnh cao trong các lĩnh vực như tài chính, thương mại, khoa học kỹ thuật, học thuật.

Mỗi một dòng của bọn họ, thậm chí là mỗi một gia đình đều tự do độc lập, có quyền chi phối tuyệt đối với tài sản và hành vi của mình, không bị gia tộc quản lý.

Nhưng bọn họ lại là một chỉnh thể, cùng nhau tuân thủ một số quy định cổ xưa.

Khi gia tộc cần, bọn họ có thể liên hợp lại bất cứ lúc nào, đây chính là một loại lực lượng cường đại đến đáng sợ.

Về phần tộc trưởng thì giống như một người liên lạc, hoặc là người phát ngôn của gia tộc.

Ông ta không có tài sản riêng, quản lý tài sản chung, không thuộc về bất cứ người nào, chỉ thuộc về toàn bộ nhà họ Tiền.

Những tài sản chung này được sử dụng theo một quy định vô cùng nghiêm chỉnh, cho dù là tộc trưởng cũng không thể tuỳ tiện sử dụng.

Cho nên Tiền Khôn nói ông ta không có nhiều tiền như vậy cũng không phải là nói quá, càng không phải là nói dối.

Đúng là ông ta và Tiền Nhược Vọng không có khả năng lấy ra vài tỷ để đầu tư cho tập đoàn Kinh Lý.

Thật ra Cao Tử Hạng rất hy vọng nhà họ Tiền không đầu tư, như vậy nhà họ Cao sẽ xuất sắc nhất hôm nay. Mà sự hợp tác với Lý Dục Thần cũng có thể sâu sắc hơn một chút. Ông ta đã từng được chứng kiến bản lĩnh của Lý Dục Thần, bây giờ biết thân thế của Lý Dục Thần, càng có thể kết luận người này có tiền đồ vô hạn.

Nhưng Cao Tử Hạng biết nếu hôm nay Tiền Khôn đã tới thì tuyệt không có khả năng cứ cười ha ha bỏ qua như vậy được.

Cho nên ông ta đang chờ đoạn tiếp theo của Tiền Khôn.

Tiền Khôn nhìn Lý Dục Thần một chút, tiếp tục nói: “Mặc dù không có tiền, nhưng lại có mấy mạng sống. Không phải vừa rồi tổng giám đốc Lang đã nói có tiền chi tiền, có sức ra sức sao, không phải tập đoàn Kinh Lý còn đang nhận người ư? Mặc dù bộ xương già này của tôi đã lỏng lẻo một chút, nhưng vẫn còn có thể sử dụng, nếu không tôi đến tập đoàn Kinh Lý làm bảo vệ được không?”

Ông ta vừa dứt lời, xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều há to miệng, ngay cả tiếng kêu kinh ngạc cũng không phát ra được.

Đây là ai? Đây chính là ông Khôn dậm chân một cái là cả Tiền Đường cũng phải chấn động!

Làm bảo vệ?

Nếu không phải là chính miệng Tiền Khôn nói ra, ai nghe cũng sẽ không tin.

Ngay cả Lang Dụ Văn cũng ngây ngẩn cả người, không biết tiếp chuyện kiểu gì.

Lý Dục Thần cười nói: “Ông anh, anh đừng cướp bát cơm của bảo vệ chứ?”

Tiền Khôn cười ha ha, nói: “Chú em à, không phải tôi cướp bát cơm của người trẻ, chỉ là bộ xương già này ở trong nhà nhàn rỗi, cái gì c*̃ng không làm, chỉ sợ cả người bị han gỉ thôi”.

Lý Dục Thần nói: “Nếu ông anh sợ han gỉ, về sau thường đến chỗ của em, em sẽ nói chuyện với anh”.

Ánh mắt Tiền Khôn sáng lên: “Vậy thì tốt quá rồi!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1055-1056


Chương 1055

Ông ta lại thở dài: “Haiz, con người không chịu nhận mình già là không được! Tôi biết mọi người chê tôi già, tôi sẽ không cướp bát cơm với người trẻ tuổi, nhưng mà hôm nay tôi còn dẫn theo mấy người trẻ tuổi đến đây nữa”.

Nói rồi ông ta vẫy tay ra sau lưng một cái.

Tiền Hân Đồng liền đi tới.

“Đây là cháu gái của tôi, Hân Đồng, chắc hẳn không ít người đang ngồi đây đều biết con bé, nó có tiếng là ngang bướng mà!”

“Ông hai!”, Tiền Hân Đồng gắt gỏng.

“Hahaha…”, Tiền Khôn cười ha ha: “Là chính cháu khóc lóc cầu xin muốn đi theo ông, chứ không phải là ông ép cháu! Cháu đừng không thừa nhận nữa, thanh danh của cháu, có người nào ở Tiền Đường không biết đâu! Nhưng mà chú Lý, tổng giám đốc Lang, chủ tịch Cao, mấy người đừng thấy đứa cháu gái này của tôi bình thường ngang bướng, nhưng con bé cũng từng học thạc sĩ thương mại nghiêm chỉnh, trường nó tốt nghiệp cũng có thể đứng trong top 10 toàn thế giới”.

Nói rồi ông ta chuyển hướng sang Tiền Hân Đồng: “Haiz, bố cháu không quyên tiền cho trường học kia đấy chứ?”

Tiền Hân Đồng khinh thường nói: “Từ trước đến nay cháu chưa bao giờ đi cửa sau!”

“Vậy hôm nay cháu đi theo ông, bảo ông nói chuyện này, có tính là đi cửa sau hay không?”

“Ông hai!”

“Hahaha!”, Tiền Khôn lại cười to.

Đám người ở chỗ này cũng hai ông cháu chọc cười.

“Được rồi, nói chuyện chính. Đứa cháu gái này của tôi muốn đến tập đoàn Kinh Lý kiếm việc làm, tổng giám đốc Lang, ông thấy có được không, nếu được thì hãy cho mở cửa sau cho con bé vào, để nó đỡ ở bên ngoài gây chuyện thị phi cả ngày”, Tiền Khôn nói.

Lang Dụ Văn cong khóe miệng lộ ra nụ cười, sảng khoái đáp: “Được thôi! Chuyện này quá tốt ấy chứ! Cô Tiền là thạc sĩ, chỗ tôi đang cần trợ lý đây!”

“Vậy cứ quyết định thế đi, chứ vụ tiền lương gì đó thì mấy người cứ bàn với nhau, ông lão tôi đây sẽ không tham gia”.

Tiền Khôn khoát tay, giống như cuối cùng cũng tiễn được một vị ôn thần đi vậy.

“Hân Đồng à, ông nói cho cháu biết, cháu đến tập đoàn Kinh Lý phải làm việc cho tốt vào! À đúng rồi, ông và ông cả của cháu đã lập một danh sách, đều là nhân tài kiệt xuất ở nước ngoài của nhà họ Tiền, cũng đều là chú bác của cháu, có rảnh thì liên hệ với bọn họ nhiều vào, chuyện làm ăn cũng có thể học hỏi bọn họ nhiều hơn”.

Nói xong, ông ta lấy ra một chồng giấy ngay trước mặt mọi người, phía trên có lít nha lít nhít tên và số điện thoại.

Cao Tử Hạng không thể không bội phục nhà họ Tiền.

Không cần chi một đồng tiền nào, nhưng nước cờ này còn hay hơn cả mười tỷ của nhà họ Cao.

Đầu tiên là Tiền Khôn tự mình nói muốn làm bảo vệ, dùng điều này để tỏ thái độ nhà họ Tiền hết sức ủng hộ tập đoàn Kinh Lý.

Tiếp theo lại đẩy Tiền Hân Đồng ra, để cô ta đến làm việc cho tập đoàn Kinh Lý.

Đây chính là cháu gái ruột của Tiền Nhược Vọng!

Gia tộc bình thường chắc chắn sẽ không để cháu gái đi làm công cho người khác.

Nhưng nhà họ Tiền rất đặc biệt.

Tiền Nhược Vọng là tộc trưởng, tộc trưởng không có tài sản riêng, Tiền Hân Đồng đi theo Tiền Nhược Vọng hoặc là giúp đỡ quản lý tài sản chung của gia tộc, hoặc là ăn không ngồi rồi.

Chương 1056

Nguồn thiếu chương.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1057


Chương 1057

Lưu Hiểu Tinh mặc bộ váy đính đầy kim cương sặc sỡ loá mắt dưới ánh mặt trời, thu hút rất nhiều ánh mắt.

Lưu Vinh Thành hận không thể c** q**n áo trên người con gái ra.

Nhìn những người này xám xịt rời đi, người nhà họ Lâm chỉ cảm thấy giống như đang nằm mơ.

Chị Mai lặng lẽ đi đến bên cạnh Lý Dục Thần, nói ra: “Vừa rồi lão Viên đạp nước mà đi, nhìn công phu của ông ta thì hình như đã là Hóa Kình đỉnh phong, không chênh lệch mấy so với Vương Tông Sinh”.

Lý Dục Thần biết chị Mai đang quan tâm mình, liền mỉm cười nói: “Không có việc gì, tôi nắm chắc”.

Chẳng biết từ lúc nào Tiền Khôn c*̃ng đã đi tới bên cạnh anh, nói: “Anh c*̃ng không nghĩ tới vậy mà Viên Thọ Sơn đã tới Hóa Kình đỉnh phong, người này giấu rất sâu! Viên Thọ Sơn và Hà Trường Xuân là anh em tốt, chỗ dựa lớn nhất của nhà họ Viên cũng là Hà Trường Xuân. Ông ta bảo chú đến đại hội võ lâm, chắc là muốn để Hà Trường Xuân ra tay đối phó với chú, vẫn phải cẩn thận một chút”.

“Em biết”, Lý Dục Thần gật đầu nói: “Em đã từng gặp Hà Trường Xuân rồi”.

“Chú từng gặp rồi?”

“Chưa gặp bản nhân, nhưng đã thấy võ hồn của ông ta”.

“Võ hồn?”, Tiền Khôn cùng chị Mai đồng thời kinh hãi.

“Ý chú là Hà Trường Xuân đã luyện được võ hồn, tiến vào Tiên Thiên?”

“Lúc em gặp được, hẳn là còn ở cửa vào Tiên Thiên, chắc chắn bản thể đang bế quan, chỉ lấy võ hồn ra mặt. Ông ta hẹn em đến đại hội võ lâm kết thúc. Lúc ấy em cũng đã đồng ý với ông ta, trước khi diễn ra đại hội võ lâm, em sẽ không động vào người nhà họ Viên”.

“Khó trách chú lại sắp xếp lễ đính hôn vào hôm nay, cũng đã tính xong thời gian rồi”, Tiền Khôn gật đầu, lại có chút lo âu nói: “Nếu biết rất có thể Hà Trường Xuân đã đột phá Tiên Thiên, chú còn muốn tham gia đại hội võ lâm sao?”

Chị Mai cũng nói: “Đúng vậy, Dục Thần, chúng ta đừng đi nữa!”

Lý Dục Thần mỉm cười: “Vì sao lại không đi? Chị không muốn kết thúc với Liễu Kim Sinh sao?”

Tiền Khôn có chút hiếu kỳ nhìn chị Mai.

Trên mặt chị Mai hiện ra vẻ lo lắng, nói: “Dục Thần, chuyện của tôi không quan trọng, cậu không cần vì tôi mà bí quá hoá liều. Theo tôi được biết, rất có thể Liễu Kim Sinh cũng đã luyện được võ hồn. Cậu phải đồng thời đối phó với hai Tông Sư…”

Lý Dục Thần lạnh nhạt nói: “Chỉ là võ hồn mà thôi, không sao cả! Sau đại hội võ lâm, tôi còn muốn đến đảo Cửu Long một chuyến, đến lúc đó, chị hãy đi cùng với tôi”.

Chị Mai kinh ngạc, ngây ra nhìn Lý Dục Thần.

Bà ta không nghĩ tới Lý Dục Thần vừa mới trải qua một trận đại nạn sống chết, bây giờ lại đang ở thời điểm quan trọng của trận chiến Lâm Viên, cộng thêm anh còn phải đính hôn, lúc này còn có thể nghĩ đến bà ta, không những muốn đối phó với Liễu Kim Sinh, còn sắp xếp cả hành trình đến đảo Cửu Long.

Nghĩ tới đây, trong lòng chị Mai không khỏi ấm áp, hốc mắt lại có chút ẩm ướt.



Chuyện của tập đoàn Kinh Lý đã kết thúc, đây chỉ là nhạc đệm, chủ đề của ngày hôm nay vẫn là lễ đính hôn của Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình.

Dưới sự dẫn dắt của MC, nghi thức đính hôn lại tiếp tục diễn ra.

Cô dâu và hai phù dâu đều được mời ra đằng sau thay quần áo.

Từ Thông sớm đã chuẩn bị xong quần áo rồi.

Mặc dù trong kế hoạch phù dâu chỉ có mỗi mình Đinh Hương, nhưng Từ Thông chuẩn bị rất chu đáo, còn chuẩn bị thêm mấy bộ quần áo cho nên cũng có cái phù hợp với Tiền Hân Đồng.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1058


Chương 1058

Khi hai phù dâu dẫn cô dâu xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nhan sắc khuynh thành đã lập tức khiến tất cả mọi người đều chấn động.

Ba vị mỹ nhân khuynh thành khiến toàn bộ hồ Tiền Đường cũng phải mờ nhạt.

Nghi thức là do Từ Thông sắp xếp, Lý Dục Thần không can thiệp vào quá trình, cho nên cũng không biết gì, chỉ có thể nghe theo MC dẫn dắt, bảo anh làm gì thì làm cái đó.

Mọi người không khỏi cảm thấy khó hiểu, tại sao chàng trai tuấn tú trên người còn có khí chất phiêu dật mà con em thế gia khác cũng khó mà có được này lại có chút ngốc nghếch, nhìn kỹ còn có mấy phần đáng yêu chứ?

Khi nghi thức được tiến hành, tất cả mọi người đều bị không khí hạnh phúc, vui vẻ ở đây lây nhiễm.

Chỉ có Nghiêm Tuệ Mẫn không hề cảm thấy vui vẻ.

Bà ta nhìn hai phù dâu, nhìn thấy ai cũng đều cảm thấy con gái mình đang đứng ở bên trong nguy hiểm.

Một người là thanh mai trúc mã, một người là tiểu thư nhà họ Tiền, còn phải lấy một địch hai!

Bà ta hận không thể đi lên giúp con gái, một trái một phải túm chặt lấy chú rể!

Haiz, nếu bà đây trẻ lại hai mươi tuổi thì…

Viên Thọ Sơn rời khỏi hồ Tiền Đường, nhưng lại không về nhà, mà nhanh chóng đi tới núi Thành Hoàng.

Trên núi Thành Hoàng có một tòa lầu các, mặc dù ghi chú là cao bảy tầng, nhưng người ngoài nhìn lại chỉ thấy sáu tầng, đều tưởng rằng ghi chú bị sai. Lại không biết dưới Thành Hoàng Các này còn có một địa cung.

Viên Thọ Sơn đến trước một bức tường gạch xanh cũ kỹ trước Thành Hoàng Các, gõ mấy lần theo tiết tấu lên một viên gạch xanh.

Đợi nửa ngày vẫn không thấy động tĩnh gì, ông ta có chút khó hiểu, trong lòng lại đang lo lắng, liền dùng sức gõ mấy lần nữa. Sau mấy lần, tiết tấu đã toàn hỗn loạn.

Chợt nghe đến có người sau lưng nói chuyện: “Trong lòng chú đang loạn”.

Viên Thọ Sơn đột nhiên quay người, trông thấy một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi năm mươi tuổi đứng phía sau.

Ông ta giật mình nhìn người kia, hơn nửa ngày mới nói: “Anh, anh rể? Sao anh lại biến thành dáng vẻ mấy chục năm trước rồi?”

Sau đó ông ta đã lập tức mừng rỡ: “Chúc mừng anh rể đã tu thành võ hồn, đột phá Tiên Thiên, từ đây vô địch thiên hạ!”

Người kia lắc đầu, quay người nhìn qua dãy núi trập trùng nơi xa: “Trong thiên hạ này, ai có thể vô địch được? Trước kia tôi theo đuổi võ đạo, c*̃ng cho rằng đỉnh phong võ đạo chính là vô địch. Thẳng đến khi tôi đi vào Tiên Thiên mới biết được núi cao còn có núi cao hơn…”

Viên Thọ Sơn nói: “Anh rể, à không, Hà Tông Sư, anh đã đi vào Tiên Thiên, ít nhất đã là số một ở Nam Giang chúng ta rồi! Đại hội võ lâm lần này, nhất định anh sẽ có thể đánh bại Liễu Kim Sinh, để Tiền Đường chúng ta được nêu danh trong võ lâm!”

Hà Trường Xuân trầm mặc nhìn ra phương xa, hồi lâu mới nói: “Sao hôm nay chú lại đến đây? Tâm trạng không ổn định, cũng không giống như tác phong của chú”.

Sắc mặt Viên Thọ Sơn trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói: “Em bị nhà họ Tiền và nhà họ Cao tính kế, lần này nếu không làm tốt, nhà họ Viên sẽ biến mất khỏi Tiền Đường”.

“Ồ? Mặc dù nhà họ Viên không bằng hai nhà Tiền Cao, nhưng cũng không phải là thứ mà bọn họ có thể tùy tiện thâu tóm”.

“Muốn thâu tóm nhà họ Viên không phải nhà họ Tiền và nhà họ Cao, mà là Lý Dục Thần”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1059


Chương 1059

“Lý Dục Thần?”, Hà Trường Xuân chậm rãi xoay người, có chút kinh ngạc: “Chính là người trẻ tuổi lần trước đại náo Viên phủ sao?”

“Chính là cậu ta!”, Viên Thọ Sơn cắn răng nghiến lợi nói: “Không chém cậu ta thành muôn mảnh, em thề không làm người!”

Hà Trường Xuân nhẹ nhàng lắc đầu: “Chú không phải là đối thủ của cậu ta!”

“Em biết”, Viên Thọ Sơn cúi đầu xuống, trên mặt là vẻ oán hận và không cam lòng: “Tên nhóc này cực kỳ tà môn, ngay cả Thiên Lãng cũng không phải là đối thủ của cậu ta. Thiên Lãng bái dưới môn hạ của Hà Tông Sư, công phu không hề thua kém em. Ông ta không phải là đối thủ của cậu ta, đương nhiên em cũng không phải. Nhưng em không cam tâm!”

“Tôi c*̃ng không nhìn nông sâu của người trẻ tuổi này”, Hà Trường Xuân nói.

“Anh c*̃ng không nhìn thấu?”, Viên Thọ Sơn lấy làm kinh hãi.

“Cậu ta không phải người trong võ đạo, cho nên không thể dùng tiêu chuẩn võ đạo để cân nhắc”, Hà Trường Xuân nói.

Trong lòng Viên Thọ Sơn chấn động, trên mặt lại không thể hiện ra, qua một hồi lâu mới nói: “Cho dù nghĩ như thế nào thì cậu ta cũng không có khả năng vượt qua Tông Sư được. Ngày đó anh lấy võ hồn xuất hiện, dọa lui cậu ta, có thể thấy được tu vi của cậu ta còn kém xa anh lắm”.

Đối với phán đoán này của Viên Thọ Sơn, Hà Trường Xuân c*̃ng tán thành. Dù sao Lý Dục Thần còn quá trẻ tuổi, cho dù xuất sư danh môn, cho dù là đạo môn tiên phái trong truyền thuyết, bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ lại được bao nhiêu năm?

“Chú muốn tôi ra tay?”, Hà Trường Xuân hỏi.

Viên Thọ Sơn đột nhiên quỳ xuống với Hà Trường Xuân: “Hà Tông Sư, nể mặt tình chị em của bà xã đã chết của em và tôn phu nhân, lần này, anh nhất định phải mau cứu nhà họ Viên!”

Hà Trường Xuân nhẹ nhàng khoát tay, một lực lượng lớn nâng Viên Thọ Sơn lên.

“Chú và tôi là anh em tốt, cũng coi như anh em ruột. Trong mấy chục năm này tôi có thể an tâm luyện công c*̃ng có công lao của nhà họ Viên. Nhà họ Viên gặp nạn, lẽ ra tôi nên giúp đỡ”.

Viên Thọ Sơn vô cùng mừng rỡ: “Cảm ơn Hà Tông Sư!”

“Nhưng mà”, Hà Trường Xuân chuyển lời: “Đại hội võ lâm đang ở trước mắt, lần này giữa tôi và Liễu Kim Sinh cũng nên có kết quả. Trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không phân tâm vào việc khác”.

Viên Thọ Sơn bắt đầu lo lắng, đại hội võ lâm chỉ còn mấy ngày nữa là bắt đầu, nếu như lúc này, tập đoàn Kinh Lý dùng uy lực hôm nay, cộng thêm sự ủng hộ của nhà họ Tiền và nhà họ Cao, trực tiếp ra tay với nhà họ Viên, mặc dù nhà họ Viên không đến mức thất bại trong khoảng thời gian ngắn như vậy, nhưng nhất định sẽ tổn thất rất lớn.

Nhưng nếu chỉ như thế thì thôi đi, dù sao nhà họ Viên có cơ nghiệp trăm năm, sợ nhất vẫn là vũ lực của Lý Dục Thần.

“Tông Sư, nếu như trong thời gian này, tên nhóc Lý Dục Thần kia nhân lúc anh không thể phân tâm mà dùng vũ lực đối phó với bọn em…”

“Cho nên lần trước tôi mới mời cậu ta tham gia đại hội tông môn”.

“Nhỡ may tên nhóc kia không đi thì sao?”

“Ừm…”, Hà Trường Xuân trầm ngâm nói: “Như vậy đi, tôi đồng ý với chú trước, chờ tôi tiến vào Tiên Thiên, sẽ giúp chú đột phá đến cảnh giới Tông Sư”.

Viên Thọ Sơn vô cùng mừng rỡ nói: “Em thật sự có thể đột phá Tông Sư?”

Hà Trường Xuân nói: “Thiên phú võ đạo của chú không thấp, thậm chí còn mạnh hơn Thiên Lãng, đáng tiếc ngươi thân là chủ nhân một gia tộc, không thể chuyên tâm luyện võ. Mười mấy năm trước, chú đã đến Hóa Kình đỉnh phong, chỉ còn cách Tông Sư một tầng giấy mà thôi. Tầng giấy này, tự chú muốn chọc thủng là muôn vàn khó khăn, nhưng nếu tôi giúp chú, lại là đâm một cái liền rách”.

“Cảm ơn Hà Tông Sư!”, Viên Thọ Sơn quỳ rạp xuống đất lần nữa.

Lần này Hà Trường Xuân không ngăn cản, mà nhận cái cúi đầu của ông ta.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1060


Chương 1060

Trong lòng Viên Thọ Sơn đã quyết định. Mặc dù bàn về tuổi tác, ông ta không nhỏ hơn Hà Trường Xuân là bao, bối phận cũng ngang hàng, nhưng cái cúi đầu này để kiếm được một cấp bậc Tông Sư, chắc chắn là quá đáng giá.

Cho dù Lý Dục Thần có mạnh hơn thì cũng chỉ là cảnh giới Tông Sư, chỉ cần mình đột phá Tông Sư, ít nhất sẽ không thua cậu ta, cộng thêm bên người còn có một đám cao thủ như Viên Thiên Lãng, sẽ không cần sợ Lý Dục Thần đột nhiên xông tới nhà họ Viên.

Nếu Lý Dục Thần đến đại hội võ lâm thì càng tốt, Viên Thọ Sơn cũng đến đại hội võ lâm, có Hà Trường Xuân làm chỗ dựa, sẽ có thể mượn cơ hội này để giết Lý Dục Thần.



Lúc Viên Thọ Sơn đi theo Hà Trường Xuân vào địa cung Thành Hoàng Các để chọc thủng tầng giấy kia, lễ đính hôn của Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình c*̃ng đã tiến vào hồi cuối.

Các khách khứa ngồi vào vị trí, ăn một bữa tiệc tối vui vẻ tại khách sạn Lâm Viên hồ Tiền Đường.

Sau tiệc tối, Lang Dụ Văn phụ trách triệu tập những gia tộc tuyên bố đầu tư hôm nay lại một chỗ để bàn bạc về chi tiếp gia nhập cổ phần.

Mà Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình thì ngồi lên xe về thành phố Hòa dưới sự chen chúc của bạn bè người thân.

Bốn gia tộc lớn thành phố Hòa cộng thêm nhà họ Thẩm thành phố Cô, nhà họ Tiêu thành phố Tuyên, nhà họ Từ Cô Tô, nhà họ Trần Thân Châu, mấy chục chiếc xe sang trọng trùng trùng điệp điệp đi đến thành phố Hòa.

Mặc dù Cao Tử Hạng và Tiền Khôn không đi cùng, nhưng c*̃ng phái xe và người đi theo chúc mừng.

Nhà họ Cao phái quản gia đi, mà nhà họ Tiền, dĩ nhiên chính là Tiền Hân Đồng làm phù dâu với Đinh Hương rồi.

Mã Sơn đã sớm cho người quét dọn sạch sẽ trong ngoài Ngô Đồng Cư, mở cửa đón khách.

Đối với Mã Sơn và Lý Dục Thần xuất thân bình dân mà nói, Ngô Đồng Cư này đã đủ lớn, bình thường ở có vẻ vô cùng rộng rãi, còn có thể dùng để luyện võ.

Nhưng hôm nay có nhiều khách khứa đến như vậy lại có vẻ hơi chật chội.

Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Thượng Nghĩa tới Ngô Đồng Cư của Lý Dục Thần, nhìn trước sau một chút, nói: “Dục Thần à, hoàn cảnh nơi này không tệ, bố cục cũng coi như lịch sự tao nhã, nhưng bây giờ cháu đã là công tử nhà họ Lý ở thủ đô, nơi này nhìn có vẻ vẫn hơi nhỏ một chút”.

Thế là sau khi mọi người ngồi ở Ngô Đồng Cư một lát, lại chuyển đến nhà họ Lâm.

Toàn bộ sơn trang Bắc Khê đều đã giăng đèn kết hoa, rực rỡ hẳn lên.

Cho dù nhà họ Lâm là thế gia trăm năm thì đây cũng là lần đầu đồng thời tiếp đãi nhiều hào môn đại tộc như vậy.

Lâm Thượng Nghĩa làm chủ nhân của nơi này, lúc tuổi già lại gặp được chuyện lớn như vậy thì cảm thấy rất vinh quang.

Đêm hôm ấy, sau khi mọi người giải tán, ông cụ đã quỳ gối trước bài vị tổ tông ở từ đường nhà họ Lâm, nước mắt tuôn đầy mặt.

Mà Lâm Thu Thanh thì gần như tiếp điện thoại suốt cả đêm.

Gần như tất cả những người đã từng làm ăn với nhà họ Lâm, hơn nữa gần đây đã cắt đứt quan hệ bởi vì nhà họ Viên, sau khi nghe được tiếng gió đều kịp thời gọi điện thoại tới, muốn khôi phục quan hệ với nhà họ Lâm.

Bởi vì có quá nhiều cuộc gọi, điện thoại của Lâm Thu Thanh vẫn luôn mở sẵn, thậm chí có một số người còn chấp nhất gọi một đêm, sợ chậm trễ, nhà họ Lâm sẽ không còn chấp nhận nữa.

Đinh Hương và Tiền Hân Đồng ở cùng với Lâm Mộng Đình, ba cô gái ngồi trong phòng hàn huyên một đêm.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1061


Chương 1061

Ngược lại Lý Dục Thần thì thanh nhàn ngủ cả một đêm.

Một đêm qua đi, khi ánh rạng đông chiếu sáng sơn trang Bắc Khê, Lý Dục Thần đã về tới Ngô Đồng Cư.

Chị Mai, ông chủ Vương, sư phụ Vinh, Mã Sơn, Lâm Vân đều đã đợi sẵn ở đó.

Sau khi bọn họ tập trung liền đi đến Tiền Đường, tham gia đại hội võ lâm.

Võ Lâm Môn là cửa thành bắc của Tiền Đường cổ.

Bây giờ cửa thành sớm đã biến mất, chỉ còn lại di tích, mà xung quanh cửa thành cổ này lại có rất nhiều thứ được đặt tên theo hai chữ “võ lâm”, ví dụ như đường Võ Lâm, quảng trường Võ Lâm, công viên Võ Lâm, bến tàu Võ Lâm, trung tâm thương mại Võ Lâm…

Tiền Đường chú trọng võ thuật cũng được truyền thừa xuống bởi vì hai chữ này.

Cho đến khi đứng trước tấm bia đá biểu tượng của Võ Lâm Môn ở phố xá sầm uất, nghe chị Mai kể về chuyện cũ, Lý Dục Thần mới biết được cái tên đại hội võ lâm cũng không phải bởi vì những người đến tham dự đều là nhân sĩ võ lâm, mà là bởi vì lần tỉ thí đầu tiên của Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân năm đó diễn ra ở ngay Võ Lâm Môn.

Lần đó vẫn chưa thể phân ra cao thấp, hai người liền ước định trở về bế quan, một năm sau lại so tài tiếp.

Năm thứ hai vẫn chưa thể phân thắng bại.

Sau đó, hàng năm bọn họ đều sẽ gặp nhau vào khoảng thời gian này, địa điểm này. Càng ngày càng có nhiều người biết đến, lưu truyền càng ngày càng rộng, mọi người liền lấy cái tên “đại hội võ lâm”, mượn địa điểm “võ lâm” để làm chuyện “võ lâm”.

Chỉ là có nhiều người, đương nhiên không tiện giao đấu trong công viên, liền đổi thành tiến hành ở trung tâm hội nghị Nam Giang bên cạnh quảng trường Võ Lâm.

Không phải ai cũng có thể tham gia đại hội võ lâm, nhất định phải có thư mời mới có thể vào.

Trên tay chị Mai có thư mời, đây là Liễu Kim Sinh phái người đưa đến quán Giang Hồ.

Lúc trước Liễu Kim Sinh chỉ mời ba người của quán Giang Hồ, bên trên thư mời cũng viết chính xác “ba người Nhất Chi Mai”, đương nhiên không bao gồm Lý Dục Thần.

Lần này liền lúng túng, Lý Dục Thần, Mã Sơn và Lâm Vân bị bảo vệ ngăn lại, nói không có thư mời không cho vào.

Chị Mai đã nói hết lời, nhưng bảo vệ không phải người trong võ lâm, không biết Nhất Chi Mai, Vương Thiết Thủ gì cả, ngay cả trong này muốn mở họp cái gì c*̃ng không rõ ràng, nói cái gì cũng vô dụng.

Lúc này có hai chiếc xe tiến vào quảng trường, dừng lại bên ngoài trung tâm hội nghị.

Người trên chiếc xe đầu tiên đi xuống, Lý Dục Thần đều quen biết, chính là ba bố con nhà họ Viên: Viên Thọ Sơn, Viên Nãi Minh, Viên Thiên Lãng.

Ba người xuống xe, Viên Thọ Sơn và Viên Nãi Minh đứng ở nơi đó không nhúc nhích, Viên Thiên Lãng thì chạy ra sau xe, khom người mở cửa xe, một người đàn ông trung niên đi xuống từ ghế sau.

Người này có dáng dấp bình thường, mặc quần áo rất bình thường, khuôn mặt bình thường đến mức ở trong một đám người sẽ không thể nhận ra được, nếu không phải bố con nhà họ Viên tỏ ra cung kính với ông ta, ai cũng sẽ không nghĩ tới ông ta chính là đại Tông Sư Hà Trường Xuân uy chấn Tiền Đường.

Lý Dục Thần đã từng nhìn thấy võ hồn của Hà Trường Xuân, so sánh với bản thân ông ta, võ hồn oai phong hơn nhiều.

Nhưng mà Lý Dục Thần cũng có thể nhìn ra được, chỉ trong thời gian hai, ba tháng ngắn ngủi, cảnh giới của Hà Trường Xuân lại tăng lên.

Viên Thọ Sơn dẫn Hà Trường Xuân đi tới cửa lớn trung tâm hội nghị.

Bảo vệ không biết Nhất Chi Mai, không biết Lý Dục Thần, thậm chí c*̃ng không biết Hà Trường Xuân, nhưng anh ta lại biết bố con nhà họ Viên.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1062


Chương 1062

Đại hội võ lâm hàng năm, nhà họ Viên ra sức không ít, cũng được coi là một trong số những ban tổ chức.

Hà Trường Xuân thấy Lý Dục Thần chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào, c*̃ng không có hỏi nhiều xem vì sao bọn họ lại đứng ở cửa đã tiến vào trung tâm hội nghị.

Lý Dục Thần khẽ nhíu mày.

Lúc trước Hà Trường Xuân để võ hồn ra mặt, ước hẹn gặp nhau ở đại hội võ lâm với anh, trong lúc đó anh sẽ không dùng võ lực động tới nhà họ Viên, để tới đại hội võ lâm rồi giải quyết một thể.

Lý Dục Thần đã đồng ý, c*̃ng đã thực hiện lời hứa, cho tới bây giờ anh vẫn chưa hề động vào nhà họ Viên.

Nếu tính như thế, Lý Dục Thần tham gia đại hội võ lâm có thể coi như là được Hà Trường Xuân gửi lời mời, mà bây giờ bị giữ ở cổng, Hà Trường Xuân không có khả năng không nhìn ra, thậm chí còn không hỏi một câu nào.

Hà Trường Xuân này đúng là kiêu ngạo!

Viên Thọ Sơn trông thấy Lý Dục Thần thì sửng sốt một chút, trong mắt toát ra vẻ thù hận. Đến khi ông ta biết Lý Dục Thần bởi vì không có thư mời nên bị từ chối ở ngoài cửa, liền không nhịn được bật cười đắc ý.

“Đây không phải cậu Lý ở thủ đô sao? Muốn đi vào à? Có cần tôi giúp cậu không?”

Lý Dục Thần không thèm để ý đến thái độ của Viên Thọ Sơn, sau khi kết thúc lễ đính hôn ngày hôm qua, nhà họ Viên đã không có ý nghĩa gì với anh cả.

“Không cần”, Lý Dục Thần lạnh nhạt cười một tiếng, xoay người rời đi “Đại hội võ lâm gì chứ, không có thành ý như thế, không tham gia cũng được”.

Chị Mai đầu tiên là sửng sốt, nhưng rất nhanh đã hiểu được ý của Lý Dục Thần, c*̃ng rời đi theo anh.

Mấy người khác càng không cần phải nói.

Lý Dục Thần nhẹ nhàng bâng quơ muốn đi như vậy, hoàn toàn vượt ra ngoài dự kiến của Viên Thọ Sơn, ông ta vốn muốn sỉ nhục Lý Dục Thần một chút rồi để anh đi vào, không ngờ Lý Dục Thần lại hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, trực tiếp bỏ đi.

Viên Thọ Sơn lại không muốn để Lý Dục Thần đi.

Ông ta còn muốn mượn cơ hội hôm nay để đối phó với Lý Dục Thần, đây cũng là hy vọng duy nhất của nhà họ Viên.

Trải qua chuyện ngày hôm qua, nhà họ Viên đã mất đại thế, dưới sự ủng hộ của các gia tộc lớn như Tiền, Cao, Trần, Từ, tập đoàn Kinh Lý thôn tính nhà họ Viên chỉ là vấn đề thời gian.

Viên Thọ Sơn biết rất rõ ràng, tất cả vấn đề đều bắt nguồn từ Lý Dục Thần, chỉ cần Lý Dục Thần chết, tập đoàn Kinh Lý sẽ không còn tồn tại, đương nhiên nhà họ Viên cũng sẽ được bảo vệ.

Qua hôm nay sẽ rất khó tìm được cơ hội để loại bỏ Lý Dục Thần.

“Dừng lại!”, Viên Thọ Sơn hô.

Lý Dục Thần chậm rãi xoay người, nhìn thấy vẻ mặt tức hổn hển của Viên Thọ Sơn, cười hỏi: “Sao vậy? Còn có chuyện gì sao?”

Viên Thọ Sơn đột nhiên nóng lòng, bỗng không biết nên nói thế nào, nghĩ nửa ngày mới nói: “Lý Dục Thần, hôm nay là đại hội võ lâm Nam Giang, cậu không vào xem à?”

“Vậy ư? Nhưng tôi không có thư mời, không vào được!”

“Tôi có thể cho cậu vào”, trên mặt Viên Thọ Sơn hiện ra vẻ đắc ý.

“Thôi bỏ đi, tôi cũng không muốn mắc nợ ơn ông”, Lý Dục Thần lắc đầu nói.

“Không cần cậu trả ơn”, Viên Thọ Sơn nói.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1063-1064


Chương 1063

Lý Dục Thần vẫn lắc đầu: “Không được không được, không có ơn nào không phải trả cả, trừ khi…”

“Trừ khi cái gì?”, Viên Thọ Sơn vội hỏi.

“Trừ khi ông cầu xin tôi!”

Chị Mai bên cạnh bật cười phì một tiếng.

Viên Thọ Sơn thay đổi sắc mặt: “Cậu nói cái gì?”

“Tôi nói là, nếu như ông cầu xin tôi thì sẽ không tính là tôi thiếu nợ ông, tôi sẽ đi vào”.

“Cậu nói lung tung gì vậy! Mơ đi!”, Viên Thọ Sơn cả giận nói.

“Vậy thôi, tôi đi đây”.

Lý Dục Thần tiếp tục quay người muốn đi.

“Lý Dục Thần, sao cậu lại cứ phải làm rùa đen rút đầu vậy!”, Viên Thọ Sơn hô: “Có gan thì vào đây cùng tôi, chúng ta kết thúc mọi chuyện!”

Lý Dục Thần không ngừng bước chân, cũng không quay đầu lại, nói: “Ông không cầu xin tôi, nói cái gì tôi c*̃ng sẽ không đi vào với ông đâu”.

Chị Mai nín cười, đi sau lưng anh.

Lúc này, ngay cả Mã Sơn và Lâm Vân đều đã thấy rõ, trên mặt lộ ra ý cười.

Sắc mặt Viên Thọ Sơn không ngừng thay đổi, lồng ngực liên tục trập trùng, cuối cùng vẫn lớn tiếng nói: “Chờ một chút!”

Lý Dục Thần dừng bước lại, quay người nhìn ông ta.

“Cậu… Cậu đi vào đi”, Viên Thọ Sơn nói.

“Ông đang cầu xin tôi sao?”

“Thì… thì cứ xem như tôi đang cầu xin cậu là được!”

Mã Sơn giễu cợt nói: “Thôi đi, có ai cầu xin người khác như vậy không? Ít nhất cũng phải gọi một tiếng cậu Lý chứ!”

Sắc mặt Viên Thọ Sơn cực kỳ khó coi, sát ý bên trong ánh mắt đã không hề cố kỵ mà tràn ra ngoài.

Nhưng dù sao ông ta cũng là kiêu hùng một đời, đại trượng phu co được dãn được, liền nghiêng người sang bên cạnh nhường lối, đưa tay làm tư thế mời, nói:

“Cậu Lý, các vị, mời vào trong!”

Lý Dục Thần khẽ gật đầu, ngẩng đầu bước vào.

Những người khác cũng đi sau lưng anh.

Lâm Vân cực kỳ chán ghé người nhà họ Viên, nhìn thấy dáng vẻ này của gia chủ nhà họ Viên thì vô cùng hả giận, lúc đi qua bên cạnh Viên Thọ Sơn còn không quên nói một câu:

“Lão già, đây chính là ông đang cầu xin tôi đây đi vào đấy nhé!”

Đại hội võ lâm không có nhiều người như Lý Dục Thần tưởng tượng, cũng chỉ có mấy chục người đến tham gia.

Chị Mai nói, mấy chục người này đại diện cho võ lâm Nam Giang.

Phần lớn bọn họ đều là trưởng môn hoặc trưởng lão của các môn phái, đều là nhân vật nổi tiếng ở địa phương, trong mắt đệ tử môn nhân, là tiền bối tôn trưởng vô cùng lợi hại.

Nhưng đến đây, người nào cũng nghiêm chỉnh ngồi trên vị trí của mình, chờ đợi hai đại tông sư đến, giống như học sinh ngoan ngoãn đợi giáo viên lên lớp sau tiếng chuông giữa giờ học.

Lý Dục Thần không có thiệp mời, đương nhiên không có chỗ ngồi, cũng may ở hội trường còn có mấy chỗ ngồi lẻ tẻ, chỉ là vị trí hơi xa một chút, ở trong góc. Người ngồi ở đây hiển nhiên thân phận địa vị đều thấp hơn một chút.

Chương 1064

Nguồn thiếu chương.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1065


Chương 1065

“Cậu Lý, sao cậu lại ở đây?”

“Chỗ này rất tốt”, Lý Dục Thần cười nói, sau đó nhìn sang bà lão trên vị trí khách quý: “Bà chủ Quan, vị đó là…”

“Bà ấy chính là bà dì của tôi, tôi cũng từng nhắc đến với cậu rồi, đợi đại hội lần này kết thúc, tôi đưa cậu đi gặp bà ấy. Nhưng…”, Quan Nhã Lệ cười giảo hoạt: “Con mắt của bà dì tôi rất kén chọn, muốn khiến bà ấy tin tưởng cậu, cậu phải lộ ra chút tài mới được”.

Gặp Xà Bích Thanh, là một trong mục đích chủ yếu mà hôm nay Lý Dục Thần đến đây.

Năm đó bà lão là khách quý của nhà họ Lý thủ đô, đương nhiên anh sẽ không bỏ qua cơ hội này, tìm hiểu bố mẹ của mình, và manh mối nhà họ Lý.

“Được, tôi sẽ cố hết sức”, Lý Dục Thần nói.

Quan Nhã Lệ đi về chỗ

Chị Mai kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần: “Cậu quen biết người nhà họ Quan à?”

Lý Dục Thần: “Tôi chỉ quen Quan Nhã Lệ”.

Chị Mai nói: “Lần đầu tiên nghe thấy cậu nói ba chữ ‘cố hết sức’, xem ra bà Xà này rất quan trọng với cậu. Tôi lại rất muốn xem xem, cậu cố hết sức thì sẽ như thế nào”.

Những người khác cũng rất hiếu kỳ.

Trong mắt bọn họ, Lý Dục Thần rất thần kỳ, còn anh dường như chưa từng thi triển toàn lực. Họ rất mong chờ ‘cố hết sức’ của Lý Dục Thần.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, rất nhanh, lại có mấy người đi ra từ lối đi của khách quý, người dẫn đầu là một người trung niên vô cùng có phúc tướng, nhìn tuổi tác có lẽ khoảng năm mươi sáu mươi tuổi.

Từ khí tức của người đó, Lý Dục Thần đoán, người này cũng là tông sư. Tu vĩ võ đạo không bằng Hà Trường Xuân, nhưng cao hơn Xà Bích Thanh.

Nhưng trên người Xà Bích Thanh còn có khí tức âm u khác với võ đạo, tuy đã được che giấu, nhưng không giấu được con mắt của Lý Dục Thần. Anh đoán, Xà Bích Thanh ngoài tập võ, có lẽ là người trong bàng môn, chỉ là tu thiên hướng về môn đạo như vu thuật.

Tuy vu thuật bị coi là bàng môn tà đạo, nhưng nguồn gốc của nó cũng là tiên gia chính tông. Tu hành đến cao thâm, vạn pháp quy tông.

Cho nên luận tu vi, Xà Bích Thanh cao hơn người này, thậm chí so với Hà Trường Xuân đã tu ra võ hồn, cũng chưa chắc sẽ kém.

Chị Mai tiếp tục giới thiệu: “Đó là Bách Phú Minh, tông sư Kim Lăng”.

“Đại hội võ lâm của Nam Giang, Xà Bích Thanh tốt xấu gì cũng ở Nam Giang, một mình ông ta là người Kim Lăng đến đây làm gì?”

“Liễu Kim Sinh và Hà Trường Xuân đấu võ, muốn phân cao thấp, cũng phải có người đánh giá phân xét. Họ đều là tông sư, tông sư đấu võ, cũng không thể để một đám người dưới tông sư làm trọng tài chứ? Huống hồ Bách Phú Minh còn là hội trưởng của hiệp hội võ đạo Hoa Đông, đương nhiên là phải đến”.

Lý Dục Thần không hiểu nói: “Rõ ràng tu vi của người này không bằng Hà Trường Xuân, sao ông ta lại làm hội trưởng hiệp hội võ đạo Hoa Đông?”

Chị Mai ngạc nhiên nói: “Cậu chắc chắn ông ta không bằng Hà Trường Xuân?”

Lý Dục Thần quên mất với tu vi của mấy người chị Mai thì sẽ không nhìn ra, cười nói: “Cũng chỉ đoán thôi”.

Chị Mai cảm thấy Lý Dục Thần đã nói ra, cho dù là suy đoán, có lẽ cũng là thật. Nhưng cũng không liên quan đến có làm hội trưởng hay không, bà ta nói: “Hội trưởng là một chức vụ, không đại diện cho công phu cao hay thấp. Ông ta có thể làm hội trưởng, là vì có nhà họ Châu ở Kim Lăng đứng phía sau ông ta. Sư phụ của ông ta chính là Châu Khiếu Uyên ở Kim Lăng”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1066


Chương 1066

“Nhà họ Châu ở Kim Lăng?”

Bất kể là nhà họ Châu ở Kim Lăng, hay là Châu Khiếu Uyên, Lý Dục Thần cũng chưa từng nghe qua, chỉ ngẩn người nhìn chị Mai, chờ bà ta nói tiếp.

“Cậu không biết nhà họ Châu ở Kim Lăng và Châu Khiếu Uyên thật hả?”, chị Mai cũng có phần kinh ngạc.

Lý Dục Thần lắc đầu.

“Cậu đúng là từ trong núi ra, không hề biết những chuyện này!”, chị Mai cảm thán nói: “Nhà họ Châu là đệ nhất thế gia Giang Đông, tổ tiên là hoàng tộc, căn cơ vô cùng thâm hậu, chỉ là khá khiêm tốn, cũng không phải yêu thích kinh doanh, dễ khiến bên ngoài bỏ qua. Nhưng trong xã hội thượng lưu, chỉ cần vừa nhắc đến nhà họ Châu ở Kim Lăng, không ai không biết”.

“Vậy Châu Khiếu Uyên là gia chủ của nhà họ Châu ư?”

“Không phải, Châu Khiếu Uyên đã hơn trăm tuổi. Ông ta là tông sư đệ nhất Giang Đông, nghe nói mấy chục năm trước đã tu thành võ hồn. Bách Phú Minh là đồ đệ của ông ta. Có nhà họ Châu và Châu Khiếu Uyên, ông ta làm hội trưởng của hiệp hội võ đạo Hoa Đông, không ai không phục, cũng tiện làm việc”.

“Thì ra là vậy”.

Lý Dục Thần trầm tư. Không biết nhà họ Châu này, có nằm trong tám đại hào môn đuổi Lang Dụ Văn lúc trước không.

Bách Phú Minh ngồi xuống không lâu, lại có một người từ lối đi cho khách quý đi vào.

Chị Mai vừa nhìn thấy người này, vẻ mặt bỗng biến sắc, kinh hãi nói: “Sao người của đảo Cửu Long cũng đến đây!”

Lý Dục Thần nhìn về phía bên đó, chỉ thấy một người đàn ông trẻ khoảng ba bốn mươi tuổi, tướng mạo vô cùng thanh tú nho nhã đi đến, chào hỏi Bách Phú Minh, Xà Bích Thanh, rồi ngồi vào vị trí khách quý.

Mọi người trong hội trường cũng đều thì thầm bàn tán.

Chị Mai nói: “Trữ Phượng Toàn này là tam đảo chủ của đảo Cửu Long.

Lý Dục Thần nhìn lại thêm một cái, hỏi: “Đảo Cửu Long, chắc không phải có chín đảo chủ chứ?”

“Vậy thì không có”, chị Mai nói: “Đảo Cửu Long có tất cả ba đảo chủ, đại đảo chủ tên là Lục Kính Sơn, nhị đảo chủ là Kỷ Nghiễm Lai, tam đảo chủ chính là Trữ Phượng Toàn này”.

“Hôm nay những người có đến ngồi chỗ khách quý có lẽ đều là tông sư phải không, Trữ Phượng Toàn này, tôi thấy không giống tông sư”, Lý Dục Thần nghi hoặc nói.

“Tôi chỉ biết, tam đảo chủ của đảo Cửu Long Kỷ Nghiễm Lai là tông sư. Còn về Trữ Phượng Toàn, chưa từng nghe nói ông ta đột phá tông sư, có lẽ là tu vi bán bộ tông sư”.

Chị Mai nói đến đây, căng thẳng cau mày.

Lý Dục Thần biết chị Mai đang nghĩ gì.

Trữ Phượng Toàn này, khả năng lớn là do Liễu Kim Sinh mời đến.

Chị Mai ăn trộm đồ của đảo Cửu Long, khiến Liễu Kim Sinh gánh họa mười mấy năm. Liễu Kim Sinh mời người của đảo Cửu Long đến, là muốn tuyên bố chân tướng sự việc.

Chỉ là ông ta đã gánh họa mười mấy năm, tại sao bây giờ không chịu gánh nữa?

“Nhà họ Liễu thành phố Dũng và đảo Cửu Long có làm ăn qua lại không?”, Lý Dục Thần hỏi.

Chị Mai lắc đầu nói: “Chưa từng nghe nói. Nhà họ Liễu từ xưa đã ở thành phố Dũng, chống hải tặc, còn đảo Cửu Long là nơi tập trung hải tặc, tuy nói thời hiện đại không có cách nói hải tặc, nhưng hai nhà trước nay chưa từng qua lại”.

Lý Dục Thần nghĩ thầm, nếu không phải Liễu Kim Sinh mời đảo Cửu Long, thì chính là đảo Cửu Long đã phái nhân vật lợi hại nào đó, khiến Liễu Kim Sinh cũng phải kiêng sợ.
 
Back
Top Dưới