Đô Thị Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1004


Chương 1004

Lâm Thu Thanh vốn muốn tiến lên chào hỏi, vì ông ta nhìn thấy mấy người quen. Họ từng làm ăn qua lại với nhà họ Lâm, cũng từng nâng ly cạn chén trên bàn rượu, anh em có nhau. Nhưng từ khi hai nhà Lâm Viên cạnh tranh, họ đều đoạn tuyệt qua lại với nhà họ Lâm.

Lâm Thu Thanh thấy vậy, cũng thôi không nối lại tình cảm, trong lòng dâng lên nỗi lạnh lẽo. Đúng là nghèo giữa chợ đông có ai thèm hỏi, giàu trong rừng sâu lắm kẻ thăm! Nhà họ Lâm vẫn chưa thất bại hoàn toàn mà đã như vậy rồi, nếu thất bại thực sự, sợ là sẽ thành chó rơi xuống nước, ai ai cũng muốn đánh đập.

Ngược lại là Lâm Thượng Nghĩa, đứng đó với vẻ mặt điềm nhiên, cũng chẳng thèm nhìn những người đó một cái.

Lúc này, một chiếc du thuyền quay lại đón người.

Mọi người lần lượt lên thuyền, đợi khi người nhà họ Lâm muốn lên, bỗng trên thuyền có người nói: “Ôi trời, đã đầy người rồi, chật như vậy, không thể đợi chuyến sau à? Chẳng có chút giáo dục gì cả!”

Lâm Thu Thanh và Nghiêm Tuệ Mẫn dìu đỡ Lâm Thượng Nghĩa chuẩn bị bước lên thuyền, nghe thấy lời này, bất giác ngẩn người.

Nhìn lên thuyền, đâu phải không còn chỗ, chỉ ngồi kín một nửa thôi, người nhà họ Lâm và mấy người Đinh Hương Mã Sơn đều lên hết, thì cũng vẫn còn dư chỗ.

Lâm Thu Thanh nhìn sang người lên tiếng. Là thiên kim Phạm Duyệt Khanh của nhà họ Phạm ở Tiền Đường. Ánh mắt Phạm Duyệt Khanh nhìn sang người nhà họ Lâm đầy khinh miệt.

Là gia chủ của nhà họ Lâm, Lâm Thu Thanh không thể đôi co với một cô gái đáng tuổi con cháu. Nhưng bị Phạm Duyệt Khanh nói như vậy có chút khó xử. Nếu đi lên sẽ bị người ta nói không có giáo dục, nhưng nếu rút lui như vậy thì thật ấm ức quá.

Phạm Duyệt Khanh là vãn bối, ngay cả Nghiêm Tuệ Mẫn cũng không tiện nói gì, nếu cãi nhau, nhà họ Lâm càng mất mặt.

Lại nhìn sang bố của Phạm Duyệt Khanh, Phạm Huệ Hoa, gia chủ nhà họ Phạm ở ngay cạnh cô ta, lại không hề có ý ngăn cô ta, coi như không có chuyện gì tận tưởng phong cảnh trên hồ.

Nhà họ Phạm ở Tiền Đường chỉ có thể coi là gia tộc hạng ba, còn không chen nổi vào hàng hai. Ngày xưa khi nhà họ Lâm còn vẻ vang, Phạm Huệ Hoa cũng chủ động mời Lâm Thu Thanh ăn bữa cơm, bàn chuyện hợp tác hai nhà, thậm chí còn muốn hứa gả con gái Phạm Duyệt Khanh của ông ta cho nhà họ Lâm. Nếu không phải Lâm Vân, con trai của Lâm Thu Thanh còn nhỏ, chuyện này thật không tiện từ chối.

Hôm nay, người này không những đoạn tuyệt qua lại với nhà họ Lâm, còn đâm mấy dao sau lưng, lấy đó lấy lòng nhà họ Viên, hoàn toàn hướng về nhà họ Viên.

Lâm Thu Thanh cũng coi thường người như vậy. Nhưng hiện thực vô tình. Chỉ có lúc thực lực cường mạnh mới có tư cách xem thường người khác. Nhưng lụi bại, những kẻ tiểu nhân gian dối mà mình coi thường sẽ nhảy lên cắn mình môt cái, mà mình cũng không còn cách nào.

Lâm Mộng Đình bỗng bước lên trước, nói: “Nếu cô chê chật thì có thể tự bao luôn một chiếc thuyền”.

Nói xong, liền đỡ lấy cánh tay của Lâm Thượng Nghĩa từ tay Lâm Thu Thanh, dìu nói: “Ông nội, chúng a lên thuyền!”

Lâm Thượng Nghĩa khẽ gật đầu, trong lòng thầm khen thái độ bình tĩnh điềm nhiên của cháu gái.

Người trên thuyền phát ra tiếng xùy một hồi, hiển nhiên là vô cùng coi thường hành động của người nhà họ Lâm.

Phạm Duyệt Khanh cau mày, nhìn Lâm Mộng Đình với vẻ mặt chê ghét. Trước nay phụ nữ coi trọng nhan sắc, khi nhìn thấy cô gái xinh đẹp hơn cô ta, thì muốn tìm khuyết điểm của đối phương. Nhưng cô ta nhìn chằm chằm Lâm Mộng Đình hồi lâu, cũng không tìm được điểm nào kém hơn mình. Việc này khiến cô ta càng ghét.

“Ha, đúng là không có giáo dục! Chẳng trách bị nhà họ Viên đánh thảm hại như vậy, lại còn có hứng thú đến tham dự tiệc như này. Cũng không sợ người trong bữa tiệc nhổ nước bọt, nhấn chìm chết các người!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1005


Chương 1005

Phạm Duyệt Khanh ăn nói vô cùng khắc nghiệt.

Lâm Mộng Đình chẳng thèm để ý, dìu Lâm Thượng Nghĩa lên du thuyền.

Phạm Huệ Hoa vẫn luôn ngắm cảnh bỗng quay người nói: “Con gái, đừng đôi co với những người này. Họ không có giáo dục, chúng ta có giáo dục. Họ lên thuyền, thì chúng ta xuống thuyền là được”.

Nói xong, ông ta dẫn Phạm Duyệt Khanh xuống thuyền.

Họ vừa xuống thuyền, những người khác cũng đều xuống theo, dường như ôn thần lên thuyền vậy, người nào cũng chạy thật nhanh.

Như vậy, chiếc thuyền rộng lớn chỉ chở mấy người nhà họ Lâm và Đinh Hương, Mã Sơn cùng với mấy người chị Mai.

Vậy cũng tốt, không ai làm phiền, cũng coi như bao trọn du thuyền. Việc này cũng khiến những người trên thuyền với tâm trạng phức tạp cũng thoải mái hơn.

Nhìn du truyền rời đi, Phạm Duyệt Khanh bên bờ cũng bất mãn nói: “Bố, dựa vào cái gì mà để họ đi trước?”

Phạm Huệ Hoa nói: “Người nhà họ Lâm xui xẻo thế nào, con không biết hả? Ở cùng một chỗ với họ lâu, may mắn tiền tài sẽ mất. Chẳng may bị gia chủ nhà họ Viên nhìn thấy, còn tưởng chúng ta đứng về phía họ đấy”.

Người bên cạnh đều gật đầu, nói; “Đúng thế, họ vừa lại gần, tôi đã cảm thấy toàn thân khó chịu. Đó chính là xui xẻo! Ấy, người nhà họ Lâm cũng thật là, đã như vậy rồi, còn có tâm trạng tham dự tiệc như này, cũng không sợ mất mặt!”

Phạm Huệ Hoa cười lạnh lùng một tiếng, nói: “Mất mặt thì đã làm sao, họ đến giành chút hy vọng. Chỉ có trong những buổi thế này, mới có thể trèo với được đại lão, tìm đường sống trong cõi chết”.

“Có thể trèo cao đại lão gì chứ? Nhà họ Tiền hay nhà họ Cao?”, người bên cạnh cười nói: “Người của nhà họ Tiền nhà họ Cao nhìn thêm họ một cái, coi như tôi thua!”

“Hừ! Có cùng dứt giậu, người gấp gáp có gì mà không làm được? Các ông không nhìn thấy nhan sắc của con gái Lâm Thu Thanh sao, chỉ cần cô ta chịu bán, nói không chừng thực sự có cơ hội xoay chuyển”.

“Đúng thế, con gái của Lâm Thu Thanh đẹp thật, nếu chịu lên giường với tôi, tôi chưa chắc có thể kiềm chế được. Ha ha ha…”

Đám người cười lớn một hồi, trong lòng càng coi thường nhà họ Lâm.

Thuyền hoa chậm rãi đi trên nước, ngắm được toàn bộ cảnh sắc non sông.

Khiến người ta chú ý nhất là sân khấu trên nước rộng lớn được dựng lên tạm thời đó.

Cả sân khấu như một đóa hoa sen, nở rộ trên mặt nước.

Sau khi thuyền dừng lại, người nhà họ Lâm xuống thuyền, đi lên sân khấu.

Lúc này ở đây đã có không ít người, mỗi một khu vực đều đã có vài vị khách ngồi. Cũng có vài vị khách đang đi đi lại lại chào hỏi lẫn nhau.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên tiếp tân, người nhà họ Lâm đến trước chỗ ngồi của mình.

Chỗ này gần với trung tâm sân khấu chính nhất, có thể nói là vị trí vô cùng đắc địa.

Trong khách đến có rất nhiều người chỉ chỏ về phía bọn họ.

Lâm Thu Thanh nhìn qua, vừa nhìn là thấy trên chỗ nồi đối diện, chính là Viên Thọ Sơn, gia chủ nhà họ Viên.

Bên tổ chức hình như cố ý sắp xếp như vậy, không biết là để tránh họ đụng phải nhau sẽ khó xử, hay là có thể hình thành cục diện đối đầu chính diện.

Các vị khách bên cạnh đều đang thì thầm to nhỏ.

“Ấy, chẳng phải là người của nhà họ Lâm thành phố Hòa sao? Sao họ cũng đến?”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1006


Chương 1006

“Đúng thế, sản nghiệp sắp mất hết rồi phải không, lại còn có tâm trạng đến dự tiệc”.

“Đúng thế, nhà họ Viên đã phản kích toàn diện, chưa đến mấy ngày nữa, nhà họ Lâm sẽ phá sản”.

“Chắc chắn không? Phá sản nhanh thế sao? Tốt xấu gì nhà họ Lâm cũng là đệ nhất thế gia thành phố Hòa đấy!”

“Xì, đệ nhất thành phố Hòa, làm sao có thể so được với nhà họ Viên ở Tiền Đường? Hơn nữa, thành phố Hòa còn có nhà họ Triệu, nhà họ Phùng, nhà họ Tra, nhà nào cũng không thua nhà họ Lâm, đệ nhất này của họ, cũng chẳng vững chắc”.

“Chúng ta tránh xa chút thì hơn, đừng để nhà họ Viên tưởng chúng ta đứng về phía nhà họ Lâm”.

“Đúng đúng đúng, tránh xa một chút. Bên tổ chức cũng thật là, sao lại sắp xếp chúng ta và nhà họ Lâm ngồi cùng một bên chứ”.



Có vài người bắt đầu đứng lên, thậm chí một số người chuyển ghế. Nhân viên đến ngăn họ cũng không được.

Không ít người trực tiếp chuyển đến đối diện, gần nhà họ Viên, tìm chỗ trống đặt ghế xuống.

Những người mặc dù không đến phía đối diện, cũng chuyển vị trí cách chỗ nhà họ Lâm rất xa.

Lâm Thu Thanh đứng lên, muốn đi chào hỏi những người từng quen biết và quan hệ trước đây khá tốt.

Nhưng đi một vòng, lại không có ai muốn để ý đến ông ta, nhìn thấy ông ta như nhìn thấy ôn thần, cho dù có người vì lịch sự, không né tránh ông ta, thái độ cũng lạnh nhạt thờ ơ.

Lâm Thu Thanh về lại chỗ ngồi của mình, thở dài một hơi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Nghiêm Tuệ Mẫn an ủi nói: “Thu Thanh, đừng để trong lòng, đều là những tiểu nhân hám lợi trước mắt thôi”.

Lâm Thu Thanh than nói: “Tôi thì không sao, chỉ là muốn cứu vãn cục diện, xem ra hôm nay đến cũng vô ích rồi”.

Ngược lại là ông cụ Lâm Thượng Nghĩa, vẻ mặt bình tĩnh, tự nhiên uống trà do ban tổ chức chuẩn bị.

“Trà rất ngon, ban tổ chức thật chu đáo có lòng!”, Lâm Thượng Nghĩa nói: “Thu Thanh, con uống thử đi”.

Lâm Thu Thanh đâu có tâm trạng uống trà, lại không tiện trái ý của ông cụ, liền bưng chén trà miễn cưỡng uống một ngụm, vẻ mặt rất khổ sở.

Lâm Thượng Nghĩa lắc đầu, nói: “Con còn không bình tĩnh bằng Mộng Đình”.

Lâm Thu Thanh nhìn con gái mình một cái, nói: “Bố, bố không biết hoàn cảnh hiện giờ nhà Lâm, lửa sắp cháy đến nơi rồi, làm sao con bình tĩnh được”.

Lâm Thượng Nghĩa nói: “Sao bố lại không biết? Hoàn cảnh của nhà họ Lâm, bố biết rất rõ. Bố cũng biết các con vẫn luôn giấu bố chuyện Dục Thần đã chết”.

“A?”, Lâm Thu Thanh và Nghiêm Tuệ Mẫn đều kinh ngạc: “Bố, bố biết rồi ư?”

Lâm Thượng Nghĩa gật đầu: “Sao bố có thể không biết chứ. Tuy Thiền Minh đã đi trước bố, nhưng bên cạnh bố vẫn còn có mấy người già thân thiết”.

Lúc nói đến Lâm Thiền Minh, trên khuôn mặt Lâm Thượng Nghĩa lộ ra vẻ đau buồn.

“Bố, vậy làm sao bố còn…”

“Hừ, con muốn nói, làm sao bố còn bình tĩnh, sao không bị dọa chết, phải không?”

“Không, bố, con không có ý đó, nhưng Dục Thần đã chết, chúng ta hoàn toàn mất hy vọng, ngay cả chút cơ hội trở mình cũng không có”, Lâm Thu Thanh cũng không che đậy trước mặt bố nữa, tuyệt nói vọng.

Lâm Thượng Nghĩa trừng mắt nói: “Dục Thần đã chết hay chưa, không ai biết. Chưa đến lúc cuối cùng, chúng ta vĩnh viễn không được từ bỏ hy vọng. Lùi một bước mà nói, Dục Thần chết, chúng ta không trở mình được, thì đã làm sao? Nhà họ Lâm cũng không phải chưa từng thất bại, cùng lắm là làm lại từ đầu!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1007


Chương 1007

“Làm lại từ đầu?”, Lâm Thu Thanh lắc đầu: “Đâu có dễ chứ! Sợ rằng Viên Thọ Sơn sẽ không tha cho chúng ta, ngay cả cái mạng cũng mất, thì làm sao làm lại từ đầu?”

Lâm Thượng Nghĩa nhìn phía đối diện một cái, nói: “Đúng thế, có thể chúng ta sẽ đều mất mạng, nhưng chúng ta dốc hết sức lực toàn tộc, chẳng lẽ không thể giữ được mạng của vài con cháu sao?”

Lâm Thu Thanh ngẩn người, nhìn Lâm Thượng Nghĩa: “Bố, ý của bố là…”

Lâm Thượng Nghĩa bưng chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nói: “Hôm nay, nếu không có chút cơ hội chuyển mình nào, Tiểu Vân và Mộng Đình sẽ rời khỏi Nam Giang”.

“Đi đâu bố?”

“Đi đâu thì con không cần hỏi, bố đã sắp xếp xong rồi”.

Những người khác nhà họ Lâm cùng chấn kinh. Nhưng cũng không ai dám hỏi. Lúc này, bên cạnh không biết có người nào nghe họ nói chuyện không.

“Bố à, vẫn là bố suy nghĩ chu đáo”, Lâm Thu Thanh vô cùng khâm phục bố của mình, điều này, mình lại không nghĩ đến, vẫn không đi sắp xếp.

Nghiêm Tuệ Mẫn suýt nữa bật khóc. Bà ta biết, qua đêm nay, bà ta rất có thể không được gặp con trai và con gái của mình nữa.

Trừ phi giống như ông cụ nói, có cơ hội chuyển mình.

Cơ hội chuyển mình?

Ánh mắt Nghiêm Tuệ Mẫn sáng lên, nhìn lên chính giữa sân khấu trống không.

Hôm nay liệu có kỳ tích không đây?

Bà ta không ngừng cầu nguyện trong lòng.

Đúng lúc này, trên trời không biết có đám mây tím bay đến từ lúc nào, hiện ra vô cùng thần bí và lung linh dưới ánh mặt trời.

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn.

“Oa, lần đầu tiên tôi nhìn thấy đám mây màu tím! Đẹp quá!”

“Đúng là hiếm thấy, màu tím tượng trưng cho phú quý, xem ra ngay cả ông trời cũng chiếu cố lễ đính hôn hôm nay!”

Đám mây màu tím chậm rãi trôi đến, cuối cùng lơ lửng dừng trên không trung sân khấu.

Đám mây lan rộng ra, dường như kết hợp với hình dạng của sân khấu nở rộ như đóa hoa sen.

Cánh hoa xòe ra, phân ra mấy đám mây tím khác, lơ lửng trôi trên không trung hồ Tiền Đường.

Cả hồ Tiền Đường đều bao phủ một tầng ánh sáng thần bí của màu tím.

“Đây… đây là hiện tượng tử khí đông lai!”, có người kinh hãi nói.

“Cũng không biết nhân vật chính của hôm nay là ai, đúng là trời phù hộ quý nhân!”

“Đây thực sự là hiện tượng tự nhiên sao? Sao tôi cảm thấy là do con người tạo ra, chắc không phải là kiệt tác của ban tổ chức chứ?”

“Nói bừa, ban tổ chức có lợi hại đi nữa, có thể thay đổi mây trên trời không? Ông tưởng là thần tiên hả!”

“Nhân vật chính của hôm nay chắc chắn là người phi phàm, chỉ có người phi phàm mới có thiên tượng như vậy!”

“Oa, ngưỡng mộ quá! Nếu tôi là cô dâu của hôm nay thì tốt!”

“Thôi đi, cô ấy à, cô có thể được cậu ấm nhà nào của thủ đô thích hả?”

“Vậy cô nói xem, nhân vật chính của hôm nay là ai?”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1008


Chương 1008

“Nam chính là cậu ấm nào thì tôi không đoán ra, nhưng nữ chính, tám phần là cô cả Tiền Hân Đồng của nhà họ Tiền”.



Cùng với mọi người xôn xao bàn luận, các vị khách đến gần đông đủ.

Những vị khách đến vừa nhìn thấy người nhà họ Lâm, gần như không theo sự sắp xếp của ban tổ chức, chuyển vị trí của mình đến phía đối diện.

Ngược lại là mấy nhà họ Triệu, Phùng, Tra của thành phố Hòa, ngồi theo vị trí của ban tổ chức sắp xếp, không di chuyển. Họ cũng ngồi ở phía nhà họ Lâm, chỉ là cách hơi xa, cũng không chủ động đến chào hỏi.

Như vậy, cả sân khấu chia thành hai phe. Một bên là các nhân vật lớn đứng đầu là nhà họ Viên, ồn ào chật chội. Bên khác, ngồi lác đác lưa thưa vài người, đều đến từ thành phố Hòa.

Nhà họ Viên là hào môn siêu cấp, là một trong ba thế gia lớn ở Tiền Đường, thực lực và địa vị chỉ đứng sau nhà họ Tiền và nhà họ Cao.

Hôm nay, người của nhà họ Tiền và nhà họ Cao không xuất hiện, vì vậy, đương nhiên nhà họ Viên như trăng sáng giữa giàn sao, trở thành trung tâm của buổi hội tụ nhân vật nổi tiếng này. Đặc biệt là Viên Thọ Sơn, gia chủ của nhà họ Viên đích thân đến. Đây là nhân vật mà lúc bình thường bao nhiêu người muốn gặp mặt cũng khó.

Cùng là nhân vật nổi tiếng, người với người vẫn khác nhau, khoảng các địa vị vô cùng lớn.

Viên Thọ Sơn khí phách hiên ngang như trở về lúc còn trẻ. Lúc đó, ông ta có một ước mơ, chính là dẫn dắt nhà họ Viên đi đến vinh quang huy hoàng, trở thành đệ nhất hào môn Tiền Đường.

Đương nhiên ước mơ này vẫn chưa thành hiện thực, vì trước ông ta còn có hai ngọn núi cao – nhà họ Tiền và nhà họ Cao.

Trong buổi tiệc hào môn nhiều như mây hôm nay, hai nhà này lại không đến, khiến cho Viên Thọ Sơn dường như thực hiện được ước mơ của mình, biến thành đệ nhất Tiền Đường.

Vốn dĩ hôm nay ông ta không cần đến. Nhân vật chính của lễ đính hôn này là ai mà cũng không biết, với địa vị của nhà họ Viên, chỉ dựa vào một tấm thiệp và một vài lời đồn không đáng tin, sẽ không lay chuyển được đại phật như Viên Thọ Sơn. Nhiều lắm là Viên Nãi Minh sẽ tham dự, đã coi như là rất nể mặt rồi.

Nhưng Viên Thọ Sơn có dự định của ông ta. Gần đây chuyện của nhà họ Viên và nhà họ Lâm đã rất ồn ào, tuy nói nhà họ Lâm phá sản là chuyện chắc chắn, nhưng giết địch một ngàn, tổn thất tám trăm, nhà họ Viên cũng không phải không có tổn thất. Lại thêm nhiều thế lực gia tộc như vậy đầu quân cho nhà họ Viên, đương nhiên cũng phải chia chút lợi ích cho họ. Như vậy, nuốt chửng nhà họ Lâm vẫn không thể bù đắp tổn thất. Viên Thọ Sơn sớm đã có ý định tiến quân về phía Bắc. Nếu có thể kết giao được với hào môn phía Bắc trong buổi lễ hôm nay, đặc biệt là cậu ấm thủ đô thần bí đó, thì sẽ có ích lớn với sự phát triển của nhà họ Viên sau này.

Cho nên, lần này Viên Thọ Sơn đã chuẩn bị một phần lễ mừng hậu hĩnh.

Vốn dĩ ông ta cung nghĩ nhà gái là cô cả của nhà họ Tiền, lễ mừng cũng là thể hiện ý tốt với nhà họ Tiền. Nhưng hôm nay đến bây giờ nhà họ Tiền cũng chưa có một người nào đến, xem ra là sẽ không đến.

Như vậy, đương nhiên nhà họ Viên sẽ thành nhà có địa vị cao nhất trong thế gia Tiền Đường. Viên Thọ Sơn cũng trở thành nhân vật trung tâm. Chốc nữa lễ đính hôn chính thức bắt đầu, bên Nam Giang chắc chắn sẽ mời một người bản địa đức cao vọng trọng lên chúc mừng gia chủ, người được chọn này, chắc chắn sẽ là Viên Thọ Sơn. Vậy thì nhà họ Viên tự nhiên sẽ móc nối được quan hệ với thế gia thần bí đến từ thủ đô.

Viên Thọ Sơn ôm theo dự tính hoàn hảo, nhìn sang phía đối diện thanh lạnh. Ở đó chỉ có mấy nhà đến từ thành phố Hòa. Hơn nữa cũng không ngồi cùng nhau, nhà họ Lâm ngồi ở giữa, những gia tộc khác phân tán khắp xung quanh, không ai chào hỏi ai.

Viên Thọ Sơn cũng phải cười lạnh lùng.

Ông ta biết rõ, những thế gia thành phố Hòa này vốn bất hòa, nhà họ Phùng còn tốt, nhà họ Triệu và nhà họ Lâm là kẻ địch, thời gian trước, Lý Dục Thần dựa vào vũ lực, đưa con trai của nhà họ Lâm xông đến nhà họ Triệu, làm loạn nhà họ Triệu đến chó gà không yên.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1009


Chương 1009

Còn có nhà họ Tra với nhà họ Lâm vốn nước sông không phạm nước giếng, nhưng cũng là Lý Dục Thần đến nhà họ Tra gây chuyện, khiến nhà họ Tra tổn thất hàng tỷ.

Lý Dục Thần này, chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết gây chuyện. Hiện nay nhà họ Lâm đã bị xa lánh. Nhà họ Triệu và nhà họ Tra, có lẽ chỉ mong nhà họ Lâm phá sản càng sớm càng tốt!

Viên Thọ Sơn đang nghĩ như vậy, một chiếc thuyền hoa dừng bên sân khấu trên nước. Một đoàn người xuống thuyền, người đi phía trước nhất là Thẩm Bỉnh Nguyên, đứng thứ hai nhà họ Thẩm ở thành phố Cô. Đi theo phía sau Thẩm Bỉnh Nguyên là Thẩm Minh Xuân.

Viên Thọ Sơn và Thẩm Bỉnh Nguyên cũng coi như quen biết, trước đây, Thẩm Bỉnh Nguyên lăn lộn thế giới ngầm, biệt hiệu Tam Giang Long, rất có uy vọng trên giang hồ. Cùng ở Nam Giang, thành phố Cô cách Tiền Đường không xa, khó tránh phải qua lại. Viên Thọ Sơn có bối phận cao, lại biết kỳ thuật, lại thêm có quan hệ với tông sư Hà Trường Xuân ở Tiền Đường, đương nhiên Thẩm Bỉnh Nguyên vô cùng tôn trọng ông ta.

Nhà họ Thẩm và nhà họ Lâm là thông gia, vợ của Thẩm Minh Xuân là con gái của Lâm Thượng Nghĩa, em gái của Lâm Thu Thanh. Nhưng sau khi xảy ra cuộc chiến Viên Lâm, Thẩm Minh Xuân cũng từng lên tiếng cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, tuy sau này lại qua lại, nhưng Viên Thọ Sơn nghĩ chỉ là vì ngại tình cảm. Với sự anh minh của gia chủ nhà họ Thẩm, lúc này làm sao còn đứng cùng một trận tuyến với nhà họ Lâm? .

Viên Thọ Sơn ngồi ở đó, nói với Viên Nãi Minh bên cạnh: “Con để trống mấy chỗ ngồi bên cạnh, Thẩm Bỉnh Nguyên nhìn thấy bố ở đây, chắc chắn sẽ đến chào hỏi, để họ ngồi bên cạnh chúng ta, cho người nhà họ Lâm nhìn, thông gia của họ cũng hướng về chúng ta”.

“Bố thật anh minh!”

Viên Nãi Minh khen một tiếng, liền đuổi mấy người địa vị tài lực bình thường bên cạnh ra, để trống mấy chiếc ghế.

Viên Thọ Sơn yên lặng chờ đợi.

Sau khi Thẩm Bỉnh Nguyên xuống thuyền, dưới sự hướng dẫn của nhân viên tiếp tân, đi thẳng lên thảm đỏ, vị trí của họ vốn được sắp xếp ở bên khu vực nhà họ Viên, chỉ là ở ngoài cùng, cách nhà họ Viên khá xa.

Đương nhiên Thẩm Bỉnh Nguyên đã nhỉn thấy Viên Thọ Sơn, quả nhiên dẫn Thẩm Minh Xuân đi đến, cười ha ha chào hỏi: “Ông Viên à, đã lâu không gặp, không ngờ gặp được ông ở đây, dạo này vẫn khỏe chứ?”

Viên Thọ Sơn khẽ gật đầu: “Ồ, là Bỉnh Nguyên à, tôi rất khỏe! Nào, đến bên này ngồi”.

Thẩm Bỉnh Nguyên nhìn vị trí trống bên cạnh một cái, cười ha ha: “Ôi, bên này nhiều người thật, chật chội quá, tôi thấy bên đó còn trống, tôi sang bên đó ngồi. Ông Viên, ông cứ tự nhiên!”

Nói xong, liền dẫn Thẩm Minh Xuân và đám người tùy tùng đến phía đối diện.

Viên Thọ Sơn ngẩn người.

Thẩm Bỉnh Nguyên này giở trò gì vậy?

Thẩm Bỉnh Nguyên đi đến đối diện, ngồi xuống bên cạnh người của nhà họ Lâm, vừa nói vừa cười với bọn họ.

Viên Nãi Minh cả giận nói: “Bố, Thẩm Bỉnh Nguyên này thật là không biết xấu hổ, bố tốt bụng cho ông ta chỗ ngồi…”

Viên Thọ Sơn khoát tay đáp: “Hầy, đừng để ý tới ông ta. Một nhà họ Thẩm mà thôi, không lật nổi cơn sóng nào đâu. Đợi thu thập xong nhà họ Lâm, làm bọn họ cùng chịu khổ luôn. Vừa vặn chúng ta mở rộng việc làm ăn tại Thành phố Cô, tài nguyên của hồ Chấn Trạch cũng không hề tệ!”

Viên Nãi Minh vô cùng bội phục khí phách và quyết đoán của bố mình, lúc này vẫn nghĩ tới mở rộng gia tộc.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1010


Chương 1010

Nếu không phải nhà họ Tiền và nhà họ Cao ỷ vào lịch sử lâu đời, đời con đời cháu quá nhiều, nhà họ Viên sớm nên trở thành đệ nhất Tiền Đường!

Đúng lúc này, người chủ trì mà mọi người chờ đợi đã lâu đã đi ra.

Sau lời dạo đầu tràn trề tình cảm mãnh liệt, anh ta mời khách quý biểu diễn ngày hôm nay, đều là minh tinh đỉnh cấp đang nổi tiếng.

Giá trị bản thân của những minh tinh này không thấp, bình thường hoàn toàn không mời nổi, nhưng hôm nay người đứng ra tổ chức lập tức mời một nhóm.

Mặc dù quả thực khiến bầu không khí sôi nổi hơn, tuy nhiên đối với những nhân vật thượng lưu đang ngồi ở đây mà nói, minh tinh nổi cỡ nào cũng không tính là gì. Bọn họ mong mỏi nhìn thấy nhân vật nam nữ chính tối nay hơn.



Lý Dục Thần đã sớm tới hồ Tiền Đường, chỉ là không một ai chú ý đến anh. Đương nhiên, lúc anh thu lại thần khí, người khác muốn chú ý tới anh rất khó.

Anh cất bước đi trên rìa hồ, trên mặt hồ rộng rãi dập dờn sóng nước, thuyền hoa đi tới đi lui, lại không biết tại sao, trong lòng anh bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng, không hề có gợn sóng.

Khách khứa gần như đến đông đủ, lễ đính hôn c*̃ng sắp chính thức bắt đầu.

Nghe tiếng ca truyền đến từ trên thủy tạ nơi xa, nhìn bài trí xa hoa nhưng không mất cao quý tự nhiên này, Lý Dục Thần thật sự thật bội phục Từ Thông, quả nhiên là một người rất biết làm việc. Mọi chuyện đến bây giờ, tung đủ mánh lới lại chưa từng để lọt tiếng gió nào.

Sau đó, nên đến lượt anh lên sân khấu.

Từ Thông vốn thiết kế cho anh một cách thức lên sân khấu vô cùng đặc biệt, nhưng bị anh hủy bỏ, cuối cùng lâm thời sửa lại phương án.

Lý Dục Thần phải dùng cách của chính anh.

Đúng lúc Lý Dục Thần dự định rời đi, rìa hồ đột nhiên có một người phụ nữ chạy tới.

Người phụ nữ này mặc một bộ lễ phục thật dài, trên quần áo khảm không biết bao nhiêu kim cương, sáng lấp lánh.

Nhìn ra được đây không phải là một người phụ nữ bình thường, chỉ riêng bộ lễ phục này là thứ không phải nhà giàu thường thường được mặc lên người.

Biểu cảm cô ta vô cùng sốt ruột, chạy chậm suốt một đường. Tà dưới lễ phục kéo lê trên mặt đất, cả đôi giày cao gót kia khiến cô ta không thể chạy nhanh được. Cô ta xách váy, uốn đầu gối, dáng vẻ chạy cực kỳ buồn cười.

Sau lưng cô ta có một người đàn ông đi theo, nhìn thân thể và động tác hẳn là vệ sĩ của cô ta.

Bởi vậy cũng có thể nhìn ra thân phận của người phụ nữ.

Lúc Từ Thông phát thiệp mời, căn cứ vào thế lực và địa vị của gia tộc được mở tiệc chiêu đãi mà quy định số lượng tùy tùng cho phép mang.

Có thể mang theo vệ sĩ đến, gia thế đều không tầm thường.

Bảo tiêu đi theo không xa không gần, không hề xách váy giúp cô ta, không biết là do hạn chế thân phận hay sợ chạm rơi mất kim cương trên váy.

Lý Dục Thần đứng yên trên rìa, ngay từ đầu cô ta không chú ý tới anh, đến tận khi lại gần mới phát hiện.

Người phụ nữ vừa chạy vừa la: “Tránh ra! Mau tránh ra!”

Lý Dục Thần tránh sang bên cạnh nhường đường. Mặt đường trên rìa hồ rất rộng, nhưng váy của cô ta quá dài, lúc chạy qua bên người Lý Dục Thần, váy đụng phải đùi Lý Dục Thần.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1011


Chương 1011

Cô ta bỗng nhiên dừng lại, căm tức nhìn Lý Dục Thần: “Bảo anh tránh ra sao anh lại không đồng ý, chạm hỏng váy của tôi, anh bồi thường nổi không?”

Lý Dục Thần ngạc nhiên, chỉ đụng một cái mà thôi mà dễ hư vậy hả, đến tột cùng là quần áo hay là giấy báo thế? Giấy báo cũng không dễ hỏng như vậy đi?

Cô ta đánh giá anh vài lần, thấy mặc dù anh mi thanh mục tú, nhưng quần áo bình thường, hơn nữa đến giờ vẫn chưa lên thuyền hoa, chỉ đứng ở chỗ này quan sát. Cô ta kết luận anh không phải khách quý nơi này, đại khái cùng loại với nhân viên công tác, ánh mắt liền trở nên ngạo mạn.

Cô ta ngồi xổm xuống kiểm tra váy, hừ lạnh nói: “May mắn không bị rơi kim cương, nếu rơi mất một hạt, bán anh đi cũng không đền nổi!”

Cô ta đứng lên, nhìn Lý Dục Thần, phát hiện Lý Dục Thần không hề có ý nói xin lỗi, giận dữ: “Anh sao vậy? Không biết xin lỗi hả? Không phải là câm điếc đấy chứ?”

Lý Dục Thần khinh thường nói chuyện với cô ta, lắc đầu chuẩn bị đi.

Cô ta thấy khuôn mặt anh khinh thường nhìn mình, cảm thấy bị sỉ nhục, giận dữ nói: “Dừng lại! Tôi ra lệnh cho anh, hiện tại lập tức nói xin lỗi tôi! Nếu không anh sẽ biết tay tôi!”

Lý Dục Thần quay đầu nhìn người phụ nữ trang điểm đậm đó và chiếc váy xinh đẹp của cô ta, cười hỏi: “Cô định làm gì để tôi đẹp mặt đây?”

“Hừ, với loại người như anh thì tôi chỉ cần nói một câu là có thể làm anh mất việc, thậm chí cuốn xéo khỏi Tiền Đường ngay, anh tin không?”

“Chỉ vậy thôi à? Tôi còn tưởng cô sẽ nói là cô sẽ lấy mạng của tôi cơ chứ!”

Cô gái đó sững sờ, sau đó lại càng giận dữ hơn, cô ta nói: “Đừng tưởng tôi không dám!”

Cô ta ra lệnh cho vệ sĩ: “Đánh anh ta tàn phế đi cho tôi!”

Vệ sĩ không thay đổi sắc mặt nhìn Lý Dục Thần một cái rồi bước tới chỗ cô gái đó, nói nhỏ: “Thưa cô chủ, hôm nay ngài tới đây để dự tiệc, động tới người của người ta trên địa bàn của chính người ta thì thật không hay”.

Cô gái đó cười khẩy, đáp: “Có gì mà không hay? Chỉ là một tên nhân viên quèn thôi mà, phía ban tổ chức làm gì được tôi chứ? Bố tôi đang ở ngay trong đó, cùng lắm thì tôi nhờ bố tôi nói với người ta một tiếng là xong. Chẳng lẽ ở Tiền Đường mà tôi lại không làm gì nổi một thằng nghèo kiết xác hay sao?”

Vệ sĩ không nói thêm gì nữa.

Cô gái quay đầu liếc nhìn sân khấu ở đằng xa, nói: “Tôi giao lại chuyện ở đây cho anh, tôi vào trong đó trước đây. Không đánh anh ta tàn phế thì đừng tới gặp tôi”.

Nói rồi, cô ta xách váy chạy về phía chiếc thuyền hoa bên bờ, kêu to: “Này, mau cho tôi lên thuyền!”

Thấy cô gái đó đã lên thuyền, chiếc thuyền hoa chầm chậm đi xa bờ, vệ sĩ khẽ thở dài một tiếng, xoay người nhìn Lý Dục Thần.

“Xin lỗi nhé người anh em, cô chủ bảo tôi phải đánh anh tàn phế, anh tự chọn xem mình muốn bị đánh gãy một tay hay là gãy một chân”.

“Nếu tôi không chọn cái nào cả thì sao?”, Lý Dục Thần hỏi.

Vệ sĩ hơi sững sờ, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.

“Vậy thì tôi sẽ chọn giúp anh”.

Nói rồi, anh ta áp sát tới gần, ngón tay khum lại thành móng vuốt, chụp lên vai Lý Dục Thần.

Tên vệ sĩ này không muốn đánh chết người nên chỉ sử dụng ba phần mười công lực. Ba phần mười công lực của anh ta là đã đủ để bóp nát xương bả vai của người bình thường rồi.

Anh ta không muốn lấy mạng của đối phương, chỉ bẻ gãy một cánh tay xem như hoàn thành nhiệm vụ cô chủ giao cho là được.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1012


Chương 1012

Thế nhưng anh ta không ngờ rằng, ngón tay của anh ta dường như lại nắm phải một khối sắt, hoàn toàn không thể bóp nổi.

Lúc này, tên vệ sĩ mới biết mình gặp phải cao thủ, vội vàng bóp mạnh hơn nhưng dù anh ta đã dùng hết sức bình sinh cũng vẫn không thể bóp nổi xương bả vai của đối phương mảy may.

Anh ta định lùi lại để đổi ngón đòn khác nhưng đột nhiên bàn tay của anh ta lại bị hút chặt vào vai của đối phương, không rút về được.

Đây là công phu gì vậy?

Trong lúc anh ta còn đang thắc mắc thì một lực lớn truyền qua bàn tay anh ta, chạy dọc theo cánh tay tới bả vai.

Anh ta nghe thấy một tiếng “rắc” vang lên, sau đó là cảm giác đau như khoan thẳng vào tim.

Với mức độ hiểu rõ về cơ thể sau nhiều năm tập võ của bản thân, anh ta cực kỳ chắc chắn xương bả vai của mình đã bị đập nát.

Tên vệ sĩ hoảng sợ nhìn Lý Dục Thần, thậm chí quên cả kêu đau. Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi. Anh ta chưa từng thấy cao thủ nào giỏi như vậy.

Lý Dục Thần rung khẽ một cái, hất tay của tên vệ sĩ ra rồi nói: “Vừa rồi nếu anh bóp mạnh thêm ba phần nữa thì giờ anh đã chết rồi”.

Lý Dục Thần nói đầy nhẹ nhàng như thể đây chỉ là chuyện rất đỗi bình thường.

Tên vệ sĩ nghe xong ứa mồ hôi lạnh.

“Một người chủ như vậy không đáng để đi theo. Hôm nay anh bị gãy một tay cũng coi như là đã có cách để ăn nói thỏa đáng rồi. Đi đi, sau này khi chọn chủ, mắt phải sáng lên một chút”.

Nói xong, Lý Dục Thần xoay người đi dọc theo bờ đê ven hồ.

Tên vệ sĩ nhìn theo bóng lưng của anh, rõ ràng anh đi rất chậm rãi, chẳng khác gì đang tản bộ nhưng chỉ chớp mắt, anh đã đi tới cuối con đê.

Bấy giờ tên vệ sĩ mới biết mình đã gặp phải cao nhân.

Anh ta chắp tay lạy bóng người đã biến mất ở đằng xa, lúc này anh ta mới nhận ra một bên cánh tay của mình không còn nhấc lên nổi nữa. Thế nhưng, anh ta vẫn gắng gượng chắp tay bằng được, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hai hàm răng run lập cập nói: “Cảm ơn anh!”

Sau đó anh ta bỏ đi, đầu không ngoảnh lại.



Cô gái nhấc chiếc váy kim cương dài xuống thuyền, bước lên thảm đỏ.

Lúc này, phong thái đoan trang, nhã nhặn của cô ta kết hợp với chiếc váy dài lấp lánh kim cương trông chẳng khác gì một ngôi sao quốc tế, khác hẳn với người ban nãy vừa chạy vội vàng trên bờ đê ven hồ, cứ ngỡ như đã biến thành một người khác.

Cô ta chậm rãi bước đi trên thảm đỏ, vừa đi vừa mỉm cười với những người xung quanh, lúc sắp tới chính giữa sân khấu, cô ta còn cố ý dừng lại một lát, như thể thảm đỏ và sân khấu này được chuẩn bị cho cô ta vậy.

Mọi người nhỏ giọng xì xào bàn tán.

“Đây là ai?”

“Mọi người không biết à? Đây là con gái của chủ tịch tập đoàn Vinh Thành!”

“Nhân vật chính của hôm nay không phải là cô ta đấy chứ?”

“Rất có thể. Mặc dù ông chủ Lưu của tập đoàn Vinh Thành không phải gia đình có chức có quyền nhiều đời nhưng bàn về độ giàu có thì chẳng mấy ai ở Nam Giang dám nói mình giàu hơn ông ta cả”.

“Mọi người xem kìa, người vừa đứng lên kia chính là ông chủ Lưu”, người này thì thầm bảo: “Ông ta chính là nhà giàu mới nổi số một của Tiền Đường chúng ta đấy!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1013


Chương 1013

“Bố!”, Lưu Hiểu Tinh nhẹ nhàng xoay tròn như bươm bướm: “Bố xem hôm nay con thế nào?”

“Ồ!”, Lưu Vinh Thành vui vẻ nói: “Tốt, tốt, hôm nay ngoài cô dâu ra, con gái của bố là đẹp nhất!”

Lưu Hiểu Tinh cười vui vẻ, nũng nịu nói: “Bố, vậy bố nói xem hôm nay con có được làm phù dâu không?”

Từ mấy ngày trước, mọi người đã nghe tin ở buổi lễ đính hôn long trọng này, phía ban tổ chức sẽ chọn một cô gái ở hội trường để làm phù dâu.

Ban đầu, mọi người nghĩ đó là tin giả. Làm gì có ai lại chọn phù dâu ngay ở hội trường chứ? Ai biết được nhân phẩm thế nào? Bát tự có hợp hay không? Liệu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không chứ? Người của xã hội thượng lưu rất để ý những chi tiết này.

Huống hồ, đây chỉ là lễ đính hôn, không phải lễ cưới chính thức, thông thường không cần phải có phù dâu.

Thế nhưng sau đó, tin tức này được lan truyền ầm ĩ, cuối cùng ban tổ chức ra thông báo xác nhận tin đồn này là thật.

Vậy là các cô con gái của những gia đình giàu có đều muốn thử sức.

Chọn phù dâu ngay ở hội trường chẳng khác gì chọn người đẹp nhất ở đó. Trong một cuộc tụ hội của những gia đình giàu có thế này, nếu như được chọn thì quả là một chuyện vẻ vang biết bao!

Không chỉ bản thân người được chọn có sắc đẹp và phong thái chinh phục được cả hội trường mà ngay cả gia tộc chống lưng cho cô gái đó cũng đạt được sự tán thành của phía ban tổ chức.

Gia đình nào có con gái xinh đẹp chưa lập gia đình cũng đều chuẩn bị kỹ càng, nhất là với những gia đình giàu có hạng xoàng, không thuộc tầng lớp cao cấp, đối với bọn họ, đây là một cơ hội cực kỳ tốt để xuất đầu lộ diện.

Chính vì cơ hội này mà Lưu Hiểu Tinh đã đặt may riêng một chiếc váy kim cương. Chiếc váy này được một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng của châu Âu thiết kế, trên váy đính chín trăm chín mươi chín viên kim cương.

Do đặt may đột xuất nên thời gian rất gấp gáp. Để khoác trên mình chiếc váy này tới dự lễ đính hôn, Lưu Hiểu Tinh đã đến muộn. c*̃ng vì nó mà khi đụng phải Lý Dục Thần ở trên đê, cô ta mới nổi giận như vậy.

Đương nhiên chiếc váy này rất đắt, đắt tới mức người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi, nhưng đối với nhà họ Lưu thì nó chẳng là gì.

Tập đoàn Vinh Thành là một trong những doanh nghiệp lớn nhất Nam Giang. Lưu Hiểu Tinh là con gái của chủ tịch tập đoàn Vinh Thành.

Nếu chỉ xét riêng về tài sản thì khối tài sản của chủ tịch Lưu Vinh Thành tập đoàn Vinh Thành vào hạng nhất nhì ở Tiền Đường, được gọi là người giàu ngầm nhất Nam Giang.

Thế nhưng tiếc là Lưu Vinh Thành không có gia thế hậu thuẫn.

Hơn ba mươi năm trước, Lưu Vinh Thành chỉ là một thợ mộc nhỏ nhưng ông ta rất có đầu óc kinh doanh, lập nghiệp từ nghề thợ mộc, từ từ chuyển sang buôn bán đồ gỗ nội thất, cùng với sự phát triển vượt bậc về kinh tế của Hoa Hạ mấy chục năm trở lại đây, ông ta mở rộng lĩnh vực từ vật liệu xây dựng sang may mặc, từ hóa chất tới nguồn năng lượng, gần như ôm hết tất cả các ngành công thương nghiệp truyền thống, hơn nữa ở mảng nào ông ta cũng đều làm ăn với quy mô lớn.

Có người nói ông ta may mắn, thực ra may mắn cũng là một biểu hiện của năng lực, thay vì nói ông ta là người ăn may gặp thời, chi bằng nói ông ta là người biết nắm bắt mỗi một thời cơ mình gặp được.

Thế nhưng, bất kể ông ta có thành công tới đâu, giàu có tới đâu đi chăng nữa thì so với những gia đình có quyền lực thực sự, ông ta vẫn còn thiếu chút căn cơ.

Đúng là tiền bạc có thể sai khiến quỷ thần nhưng khi có nhiều tiền đến một mức độ nào đó thì tác dụng của tiền không còn lớn như tưởng tượng.

Hơn nữa, dù Lưu Vinh Thành giàu có cỡ nào thì ông ta cũng chỉ có một mình, trong khi ở những gia đình giàu có nhiều đời chẳng thiếu gì người có tiền. Trong giới nhà giàu, người ta không so xem ai giàu có hơn trên bảng xếp hạng mà là so xem ai có tầm ảnh hưởng lớn hơn. Ai có thể ảnh hưởng tới nền kinh tế địa phương, ảnh hưởng tới quy hoạch đô thị, thậm chí có thể ảnh hưởng tới chính sách của quốc gia, đây mới là căn cơ của giới thượng lưu.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1014


Chương 1014

Trong mắt những gia đình thượng lưu thực sự, Lưu Vinh Thành chỉ là một tay nhà giàu mới nổi. Cho nên ở xã hội thượng, ông ta có một biệt danh chẳng lấy gì làm vẻ vang là nhà giàu mới nổi số một Nam Giang.

Lưu Vinh Thành không quan tâm tới tiền nhưng ông ta quan tâm danh vọng, quan tâm tầm ảnh hưởng. Cho nên ông ta cũng rất để tâm tới buổi tiệc hôm nay.

Nếu như con gái của ông ta có thể trổ hết tài năng ở đây thì sẽ có ích rất lớn đối với uy tín của ông ta cũng như tập đoàn Vinh Thành.

Nếu như may mắn hơn nữa, Lưu Hiểu Tinh được con cháu của gia đình giàu có khác, chẳng hạn như nhà họ Tiền, họ Cao, họ Viên, thậm chí là một gia đình giàu có nào đó ở thủ đô ưng ý, nếu như nhà họ Lưu kết thông gia với những gia đình này thì từ nay nhà bọn họ sẽ thoát khỏi cái mác nhà giàu mới nổi.

Đây là ý đồ của Lưu Vinh Thành.

“Có thể! Sao lại không thể?”

Lưu Vinh Thành nhìn cô con gái ăn mặc xinh đẹp, gật đầu hài lòng.

Chỉ xét riêng mình trang phục thôi thì hôm nay trong số các cô gái trẻ đang ngồi ở đây, không có ai bắt mắt hơn con gái ông ta cả.

Ông ta khá đắc ý đưa mắt nhìn những người đang ngồi xung quanh một lượt, sau đó bước tới trước mặt Viên Thọ Sơn, vươn tay ra, nói bằng giọng cung kính:

“Thưa cụ Viên, hôm nay trong số những người đang có mặt ở đây, ngài là người có bối phận cao nhất, đức cao vọng trọng nhất, lời ngài nói là có uy tín nhất! Mời ngài nhận xét thử xem, liệu con gái Tinh Tinh của tôi có tư cách làm phù dâu hôm nay không?”

Câu nói ấy của Lưu Vinh Thành kiến nhiều người nảy lòng kinh thường, nhất là những người cạnh tranh cơ hội được chọn trở thành phù dâu.

“Chậc, chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy đấy!”

“Nhà giàu mới nổi đúng là nhà giàu mới nổi, tưởng cả người treo đầy kim cương là sang hả, trông thật th* t*c!”

Phía dưới có người thì thầm bàn tán nhưng Lưu Vinh Thành giả vờ không nghe thấy, ông ta chỉ quan tâm tới thái độ của Viên Thọ Sơn. Chỉ cần Viên Thọ Sơ mở lời, cho dù chỉ làm màu nói một câu thôi thì cũng chắc chắn thêm điểm cho con gái ông ta.

Viên Thọ Sơn không thích Lưu Vinh Thành, trong mắt ông ta, Lưu Vinh Thành là một tên nhà quê. Nhưng Lưu Vinh Thành rất giàu, cực kỳ giàu.

Ở thời đại bất thường này, người như Lưu Vinh Thành cũng là đối tượng nhà họ Viên cần lôi kéo.

Dã tâm của Viên Thọ Sơn không chỉ có tiêu diệt nhà họ Lâm, dạy dỗ nhà họ Thẩm gần gũi với nhà họ Lâm mà ông ta còn muốn bước thêm bậc thang nữa, nâng vị thế của nhà họ Viên lên, không dám nói vượt qua hai nhà Tiền Cao, nhưng tệ gì cũng phải ngồi ăn chung bàn với nhà họ Cao.

“Hahaha…”, Viên Thọ Sơn cười to nói: “Tổng giám đốc Lưu à, chuyện này tôi nói cũng không được tính, đều do ban tổ chức quyết định mà”.

Lưu Vinh Thành cười to nói: “Tinh Tinh, mau qua đây gặp bác Viên nào”.

Lưu Hiểu Tinh xách váy thong thả đi đến cúi đầu chào Viên Thọ Sơn: “Cháu chào bác Viên ạ”.

Viên Thọ Sơn gật đầu bảo: “Ngoan lắm, thiên kim của nhà họ Lưu trời sinh mỹ miều, trang phục hôm nay cũng rất phù hợp”.

Lưu Vinh Thành biết Viên Thọ Sơn là một lão cáo già, làm màu khen vài câu nhưng lại không có chút nào tỏ ý đứng về phía Lưu Hiểu Tinh. Nhưng tất cả đều nằm trong dự đoán của ông ta, khen vài câu là đủ rồi. Ông ta mỉm cười xảo quyệt nói:
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1015


Chương 1015

“Tinh Tinh, con xem kìa, bác Viên làm chỗ dựa cho con rồi đó, hôm nay vị trí phù dâu kia thuộc về con chắc rồi! Còn không mau cảm ơn bác Viên đi”.

Lưu Hiểu Tinh vội nói: “Cháu cảm ơn bác Viên ạ”.

Sắc mặt Viên Thọ Sơn hơi đổi, đây chắc chắn không phải là ý định ban đầu của ông ta nhưng vẫn không hề phản bác chỉ thản nhiên nói: “Chúng ta phải tin tưởng ánh mắt của ban tổ chức”.

Cứ như vậy giống như Viên Thọ Sơn đã thừa nhận Lưu Hiểu Tinh làm phù dâu hôm nay.

Những người bên cạnh đều rất phẫn nộ nhưng lại không biết làm sao. Lưu Vinh Thành không cần sĩ diện nhưng bọn họ cần. Huống hồ, có vài người chuẩn bị cạnh tranh vị trí phù dâu lại không có tài lực bì kịp với nhà họ Lưu.

Mọi người không thèm nói nữa mà chỉ đắm chìm vào những màn biểu diễn trên sân khấu.

Trên sân khấu lúc này là một vị dương cầm gia nổi tiếng đang diễn tấu một bản nhạc dịu êm.

Bản nhạc vừa hết, người dẫn chương trình đi lên giới thiệu ngôi sao tiếp theo lên sân khấu.

Thời gian dần trôi qua, ngôi sao lên sân khấu càng lúc càng có vị thế hơn.

Ban đầu, những ngôi sao lên sân khấu ấy chẳng là gì trong mắt người của xã hội thượng lưu. Nhưng những ngôi sao lên sân khấu này lại quan trọng hơn đôi phần, chẳng hạn như vị dương cầm gia vừa biểu diễn kia rất có danh tiếng trên đài quốc tế.

Từ đó về sau, những người lên sân khấu đều là những nhân vật tai to mặt lớn rất ít khi chạy show, xuất đầu lộ diện trước công chúng. Khi bọn họ lên sân khấu, đến cả những người nổi tiếng tụ hội hôm nay cũng phải bật thốt kinh ngạc.

Điều này càng tỏ rõ được thực lực của ban tổ chức.

Đến khi ngôi sao cuối cùng biểu diễn xong, người dẫn chương trình bước lên sân khấu, sau khi nói vài lời kịch hài hước thì hưng phấn rạng rỡ nói:

“Thưa các vị khách quý, tôi biết các vị vẫn luôn mong chờ đến thời khắc này, diễn viên của chúng tôi sẽ cởi chiếc khăn che mặt thần bí này để gặp mặt các vị. Trước đó, xin để chúng tôi tiết lộ đáp án hôm nay. Tôi tin rằng tất cả mọi người đều đã biết chúng ta sẽ chọn ra vị công chúa xinh đẹp nhất trong các vị ngồi đây để làm phù dâu hôm nay…”

Người dẫn chương trình ngập ngừng một chút.

“Qua sự quan sát âm thầm của ban tổ chức, cuối cùng đã quyết định phù dâu hôm nay chính là…”

Sân khấu trên nước to lớn như vậy mà giờ lặng thinh.

Đến cả Lưu Hiểu Tinh trong đám đông cũng căng thẳng không thôi.

Người dẫn chương trình nhìn quanh khán đài một vòng, lượn qua khu vực thưa thớt nhà họ Lâm đang ngồi, sau đó lại đảo mắt qua khu vực của nhà họ Viên.

Mỗi một cô gái khao khát trở thành phù dâu bị người nọ liếc mắt nhìn sang đều tim đập thình thịch, hy vọng mình sẽ trở thành người may mắn kia.

Người dẫn chương trình nhìn một lượt rồi mỉm cười, đưa tay chỉ vào khu vực ngồi của nhà họ Lâm, nói:

“Phù dâu của hôm nay chính là… cô chủ Đinh Hương!”

Tất cả mọi người lặng im không một tiếng động.

Bọn họ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, kể cả bản thân Đinh Hương.

Cho dù lòng Đinh Hương vẫn luôn mong đợi Lý Dục Thần còn sống, mong ngóng từng phút từng giây cho đến lễ đính hôn đặc biệt vào ngày này, nó sẽ là điều bất ngờ Lý Dục Thần dành cho Lâm Mộng Đình. Nhưng chờ đợi chỉ là chờ đợi, thậm chí nó còn là một niềm hy vọng xa vời.

Huống hồ, cho dù giấc mộng ấy trở thành sự thật đi chăng nữa, diễn viên cũng là Lý Dục Thần và Lâm Mạn Khanh, không liên quan gì đến cô ấy. Còn cô ấy chỉ mong rằng anh Dục Thần còn sống, sống một đời hạnh phúc, được vậy đã thỏa mãn lắm rồi.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1016


Chương 1016

Cô ấy không ngờ rằng phù dâu lại chính là mình.

Ngay tại thời khắc ấy, tim Đinh Hương đập thình thịch.

Là anh Dục Thần.

Chắc chắn là anh Dục Thần đã đạo diễn mọi chuyện.

Nếu không thì nào đến lượt cô ấy làm phù dâu chứ?

Suy nghĩ ấy càng mãnh liệt, cô ấy lại càng thêm lo lắng. Lỡ như không phải thì sao?

Lỡ như đó là người khác thì sao, khi ấy cô ấy sẽ không đồng ý làm phù dâu gì đâu.

Đinh Hương đấu tranh tư tưởng cả buổi trời, cuối cùng dưới sự thúc giục của Lâm Mộng Đình cô ấy mới chịu đứng lên.

Lúc này, lòng Lâm Mộng Đình còn dao động mãnh liệt hơn cả Đinh Hương.

Cô ấy như nhìn thấy khung cảnh Lý Dục Thần đang mỉm cười đi về phía mình, tay cầm nhẫn kim cương và bó hoa hồng, quỳ gối cầu hôn.

Nhưng tưởng tượng được một nửa, cô lại không dám nghĩ tiếp.

Suy nghĩ của cô giống với Đinh Hương, lỡ như không phải thì sao? Đến lúc đó thất vọng sẽ càng lớn hơn.

Vậy nên, cô cố gắng khắc chế ảo tưởng của bản thân, nhanh chóng tỉnh táo lại.

Đinh Hương vừa đứng lên, tất cả mọi người xôn xao.

Ban đầu lặng im là bởi vì không ai biết Đinh Hương là ai. Bọn họ chưa từng nghe nói đến cái tên ấy, cũng không biết ở Tiền Đường và những khu vực xung quanh có nhà giàu nào họ Đinh.

Vả lại còn vì người dẫn chương trình chỉ vào khu vực nhà họ Lâm ngồi, nơi ấy ngoài trừ nhà họ Lâm cũng chỉ có nhà họ Triệu, nhà họ Phùng, nhà họ Tra đến từ thành phố Hòa và nhà họ Thẩm đến từ thành phố Cô.

Sao bỗng dưng lại xuất hiện một người họ Đinh chứ?

Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt vào Đinh Hương, trong ấy có ánh mắt khó hiểu, có ghen tị và cũng có thù hận.

Viên Thọ Sơn cũng thấy kỳ lạ, sao lại chọn người từ bên phía nhà họ Lâm kia chứ? Lẽ nào ban tổ chức có quan hệ gì với nhà họ Lâm ư?

Đến khi nhìn thấy dung nhan của Đinh Hương ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô gái ấy quả thật rất xinh đẹp, quan trọng là vẻ đẹp thuần khiết trong trẻo như nước suối đầu nguồn kia rất khó tìm thấy ở các thiên kim tiểu thư xuất thân từ các gia đình giàu có.

Điều đáng tiếc duy nhất là cô gái ấy ăn mặc rất bình thường, nếu chăm chút hơn tý thì ắt có thể xinh đẹp lấn át mọi đóa hoa thơm cỏ lạ.

Nhưng dù vậy cũng có thể được chọn, xem ra quả thật ban tổ chức tuyển chọn rất cẩn thận.

Nếu có quan hệ với nhà họ Lâm thì bọn họ nên chọn Lâm Mộng Đình mới đúng, dù sao nhan sắc của Lâm Mộng Đình cũng nghiêng nước nghiêng thành.

Viên Thọ Sơn thầm nghĩ.

Đối với ông ta, ai làm phù dâu cũng không sao cả, nhưng mà ban tổ chức không đến chào hỏi ông ta và những người đức cao vọng trọng ở đây đã khiến ông ta thấy bất mãn.

Người của thủ đô thật kiêu ngạo.

Viên Thọ Sơn không quan tâm ai làm phù dâu nhưng có vài người không chấp nhận hiện thực.

Hiện trường im lặng trong chốc lát rồi sôi trào trở lại.

Người gây sự trước tiên chính là Lưu Hiểu Tinh.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1017


Chương 1017

Hôm nay cô ta đã tốn rất nhiều tiền, sức lực và tinh thần, đặt may lễ phục đính kết kim cương, mời chuyên viên trang điểm của Hương Giang trang điểm cho mình, nhưng lại không trúng dù chỉ một cái nào, điều này sao khiến cô ta không tức điên được chứ.

“Dựa vào đâu chứ?”, Lưu Hiểu Tinh to giọng chất vấn: “Dựa vào đâu mà cô ta có thể được chọn làm phù dâu chứ? Tiêu chuẩn tuyển chọn của các người là gì thế?”

Có người phụ họa: “Đúng vậy, liệu có phải đã sắp xếp trước rồi không?”

“Nếu đã sắp xếp trước thì nói một tiếng trước đi, đừng trêu đùa chúng tôi!”



Những người này mỗi người một lời, người dẫn chương trình không lên tiếng không khỏi khiến người ta nghi ngờ năng lực xử lý tình huống của người dẫn chương trình.

Lưu Hiểu Tinh thấy người dẫn chương trình không hé răng một lời, tưởng rằng đang chột dạ, liếc mắt nhìn Đinh Hương càng thêm tức giận, nói: “Chao ôi, xem kìa, xem kìa, đây là cô chủ nhà ai thế? Ăn mặc giống mấy tên khố rách áo ôm! Các vị có ai quen cô Đinh này không?”

Mọi người lắc đầu.

“Không biết, tới bây giờ chưa từng nghe qua”.

“Tôi quen cô ấy, cô ấy là học sinh của đại học Nam Giang, là bạn học với Lâm Mộng Đình của nhà họ Lâm, trước kia hình như làm nhân viên phục vụ ở một khách sạn”.

“Hahaha, thật là, chó mèo gì cũng có thể vào đây à, còn làm phù dâu nữa!”

“Không thể nào, nhân viên phục vụ hả? Nhân viên phục vụ có thể trúng tuyển, ban tổ chức làm gì thế?”



Lúc này, người dẫn chương trình lên tiếng.

“Các vị thân mến, các vị chỉ là khách chúng tôi mời đến đây thôi, mong chớ quên thân phận của chính mình. Nếu có bất kỳ bất mãn nào với chúng ta thì các vị có thể rời đi. Nể mặt các vị mới coi các vị như khách quý. Nếu ai không tán đồng, muốn gây sự ở đây thì đừng trách chúng tôi không khách khí”.

Giọng điệu và vẻ mặt của anh ta trở nên rất nghiêm túc như đổi người khác. Vừa rồi là người dẫn chương trình nhưng giờ lại khiến người ta hoảng hốt tưởng đại ca xã hội đen nào đó đang nói chuyện.

Tất cả im lặng.

Rất nhiều người nhíu mày, bất mãn với lời của người dẫn chương trình.

Lời này thật quá đáng, quả thật không nể mặt nhiều tai to mặt lớn ngồi đây.

Ban tổ chức này là ai thế, gia tộc ở thủ đô cũng không ngông cuồng như vậy, bọn họ không sợ đắc tội với giới nhà giàu ở Nam Giang sao?

Cơn tức của Lưu Hiểu Tinh còn chưa tiêu tan bèn cả giận nói: “Anh là cái thá gì chứ? Một tên chó săn dẫn chương trình thôi mà cũng dám nói vậy à!”

Người dẫn chương trình cười khẩy, vung tay lên.

Một đám người áo đen đi ra từ bên sườn sân khấu, bọn họ mặc tây trang, đeo kính kính râm, bao tay màu trắng, chân mang giày da bóng lưỡng, chân bước đều bước.

Bọn họ vừa bước lên sân khấu thì nhanh chóng tản ra, lộ ra gương mặt lạnh như băng, đối diện thẳng với khách khứa.

Mọi người cảm giác được một luồng áp lực vô hình.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1018


Chương 1018

Những người ngồi ở đây đều là người đã thấy qua việc đời, biết rõ đám người mặc áo đen này không phải là những tên bảo vệ hay xã hội đen thông thường, mà là cao thủ chân chính. Loại khí thế này, đoán chừng trên tay bọn họ đã dính không ít máu tươi, có lẽ là đều người từng bước qua chiến trường.

Người có thể dễ dàng triệu tập được một đội ngũ như vậy, tuyệt đối không phải là một người đơn giản.

Không khí tại hiện trường ngay lập tức trở nên căng thẳng.

Viên Thọ Sơn cảm thấy có hơi khó chịu, bên ban tổ chức cũng quá không nể mặt khi sắp xếp cho ông ta ngồi ở vị trí như vậy. Tuy nhiên, cô con gái này của Lưu Vinh Thành thật sự là kỳ cục, nói mà không biết nghĩ.

Lúc này, ông ta nhất định phải đứng ra nói chuyện, nếu không sẽ khiến thân phận có vẻ không đáng kể.

“Mọi người đừng tranh cãi nữa, chúng ta tới đây để dự yến tiệc, quy định là do người khác đặt ra, bọn họ có quyền này. Chúng ta nên tin tưởng vào ánh mắt của ban tổ chức, cũng như tin vào vị khách quý đến từ thủ đô kia. Bọn họ sẽ không để người Nam Giang chúng ta phải thất vọng”.

Những lời này rõ ràng là để khống chế tình hình, nhưng thực chất là đang nhân cơ hội tập hợp các đại gia của Nam Giang lại với nhau, đồng thời cũng đang ám chỉ và cảnh cáo ban tổ chức, các người nên làm việc cho cẩn thận. Tuy nhiên, đây là Tiền Đường, còn ông ta là ông chủ của Tiền Đường!

Tình hình đã được kiểm soát.

Người chủ trì cũng không có đuổi đám người mặc áo đen đi mà chỉ mỉm cười, nói với Viên Thọ Sơn: “Xin gia chủ nhà họ Viên yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ mang lại bất ngờ cho ngài và mọi người!”

Anh ta không đợi Viên Thọ Sơn tỏ thái độ, đã tiếp tục nói: “Tiếp theo, xin mời phù dâu xinh đẹp của chúng ta bước lên thảm đỏ đến bục 迎仙台, chào đón nhân vật nam chính của ngày hôm nay – cậu Lý đến từ nhà họ Lý ở thủ đô!”

Toàn trường xôn xao.

“Nhà họ Lý đến từ thủ đô?”

“Nhà họ Lý nào vậy?”

“Tôi cũng không biết, ở thủ đô có mấy nhà họ Lý, nhưng đều không phải là gia tộc lớn gì, huống chi là tứ đại gia”.

“Hừ, còn tưởng rằng là tứ đại gia chứ, hóa ra chỉ là gia tộc hạng ba”.

“Đúng vậy, phô trương lớn như thế, cũng quá coi thường Nam Giang chúng ta rồi. Tiền Đường còn có nhà họ Tiền đâu, cũng không thua kém bất kỳ gia tộc nào ở thủ đô!”

Những người trẻ tuổi thất vọng, nhưng một số người lớn tuổi hơn một chút lại nhớ về quá khứ.

“Nhà họ Lý ở thủ đô? Không phải là…”

“Ông cũng nghĩ đến nhà họ Lý của năm đó sao?”

“Nhưng không phải nhà họ Lý đã biến mất một cách bí ẩn hơn hai mươi năm trước sao?”

“Các người đang nói cái gì vậy? Nhà họ Lý nào cơ?”, cậu thanh niên bên cạnh hỏi.

“Nhà họ Lý, đó chính là gia tộc đứng đầu ở thủ đô trước đây!”

“Đứng đầu ở thủ đô? Tại sao tôi chưa từng nghe nói đến?”

“Vì cậu còn nhỏ, khi nhà họ Lý còn thịnh vượng, cậu còn chưa được sinh ra. Mà lúc cậu được sinh ra thì nhà họ Lý cũng đã biến mất rồi”.

“Biến mất ư? Sao lại biến mất?”

“Không biết, dường như không có một ai biết. Chỉ là sau một đêm, nhà họ Lý đã không còn”.

“Hả? Chỉ sau một đêm thôi ư?”, cậu thanh niên kinh ngạc, anh ta không cách nào tưởng tượng nổi gia tộc lớn nhất thủ đô sao lại có thể biến mất chỉ sau một đêm như vậy?
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1019


Chương 1019

Viên Thọ Sơn cũng đầy nghi ngờ khi nghe được hai chữ “nhà họ Lý”.

Là nhà họ Lý đó sao? Không thể nào!

Nếu thật sự là nhà họ Lý đó, vậy thì tốt hơn hết là ông ta nên kết thân một phen. Dù sao đó đã từng là gia tộc đứng đầu, cho dù có suy tàn, cho dù chỉ còn lại một người duy nhất còn sống sót thì cũng không thể coi thường.

Nếu như hôm nay đã tổ chức một lễ đính hôn lớn như thế, vậy thì đây có thể là một sự trở lại mạnh mẽ.

Nhưng, liệu đó có thật là nhà họ Lý đó hay không?

Tất cả mọi người tò mò nhìn theo hướng Đinh Hương đang đi tới, đến mức tất cả đều quên mất chuyện về phù dâu, muốn nhìn một chút, rốt cuộc có phải là nhà họ Lý đó hay không? Hơn nữa, vị thiếu gia nhà họ Lý đó sẽ là một người như thế nào?

Đinh Hương bước chậm rãi dọc theo thảm đỏ.

Trong lòng cô ấy cũng rất kích động. Khi nghe nói về cậu Lý đến từ thủ đô, cô ấy gần như chắc chắn rằng điều mình mong đợi sẽ xảy ra.

Lâm Mộng Đình, nhà họ Lâm và tất cả những người quen biết Lý Dục Thần khác cũng giống như cô ấy, đều rất hồi hộp.

Lâm Mộng Đình cảm thấy tim mình chưa bao giờ đập nhanh như vậy, trái tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Khi Đinh Hương đi đến mép sân khấu, gần bến tàu nơi neo thuyền, Lâm Mộng Đình đã khẩn trương đến mức sắp ngạt thở. Cô có chút không dám nhìn, sợ rằng mong đợi của mình sẽ trở thành vô vọng. Cô muốn nhắm mắt lại nhưng đôi mắt lại không chịu nghe lời, vẫn nhìn chằm chằm vào mặt hồ đang dập dờn những ngọn sóng biếc bên ngoài bến tàu.

Mọi người đều nghĩ rằng sẽ có một con thuyền đi đến từ mặt hồ, vị thiếu gia nhà họ Lý thần bí kia sẽ đứng ở đầu thuyền, sau đó bước lên thủy đình một cách phóng khoáng.

Tuy nhiên vấn đề là bến tàu trống trải, không có một chiếc thuyền nào cả.

Xa xa cũng không có chiếc thuyền nào đang di chuyển trên mặt hồ.

“Đây là có chuyện gì xảy ra vậy? Người đâu rồi ?”

“Đến một chiếc thuyền cũng không có, cậu Lý đó rốt cuộc đến từ chỗ nào, cũng không thể là bơi lội đến đây chứ?”

“Hừ, chỉ là ra vẻ ta đây mà thôi, muốn khiến chúng ta chờ đến sốt ruột. Tôi nghĩ nhà họ Lý này cũng chẳng có gì đặc biệt!”

Mặc dù có người phàn nàn, nhưng mọi người vẫn chăm chú nhìn về phía bến tàu trên mặt hồ.

“Ê, mọi người mau nhìn xem những đám mây trên trời kìa, đẹp quá đi!”, có người hô nhỏ một tiếng.

Mọi người nhìn lên bầu trời.

Những đám mây màu tím trôi lơ lửng, không biết từ khi nào, chúng đã biến thành hình dạng của những bông hoa.

Những đám mây tím nở rộ trên bầu trời, từng bông từng bông, từng bụi từng bụi, từng mảnh từng mảnh… Chúng phản chiếu lên mặt hồ như đầy hồ hoa tử đinh hương đang nở rộ.

“Wow, đẹp quá đi!”

“Thảo nào phù dâu lại tên là Đinh Hương, cái này chắc là do ban tổ chức đã sắp xếp tốt từ trước rồi phải không?”

“Không thể nào? Ban tổ chức lợi hại đến mức có thể khống chế mây trên trời sao?”

“Nói không chừng là một loại công nghệ đen nào đó!”


 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1020


Chương 1020

Hoa tím phủ đầy trời, đầy hồ, mặt nước phản chiếu ra ánh sáng màu tím. Mây tím bay lên, tạo nên một khung cảnh yên bình, đẹp đẽ, làm trái tim mọi người ở đây cũng dịu lại, không khỏi cảm nhận được một vẻ đẹp vô biên.

Lúc này, một mảnh hoa tím tụ lại với nhau trên bầu trời.

Đám mây màu tím này bay rất thấp, gần với mặt hồ.

Đột nhiên, từng cánh từng cánh hoa rơi xuống từ trên mây, hóa thành những đám mây chảy xuôi giữa không trung, rủ xuống mặt hồ.

Càng ngày càng có nhiều cánh hoa rơi, bay múa đầy trời, nhìn rất đẹp.

Mây tím rủ xuống mặt hồ c*̃ng càng ngày càng nhiều, càng ngày càng đậm, chỉ chốc lát sau đã ngưng tụ thành một thảm mây màu tím trên mặt hồ.

Chẳng biết lúc nào, một bóng người màu trắng đã xuất hiện trong đám mây tím đang bay lên.

Thảm mây trải rộng trên mặt hồ trước mặt anh, cuộn lên, trải thẳng về phía sân khấu của thủy đình, giống như một tấm thảm màu tím trải trên mặt hồ.

Người nọ đạp mây mà đến, bộ quần áo trắng tung bay trong gió, nổi bật trên nền mây tím, trông đặc biệt sạch sẽ, bắt mắt.

Khi anh đi tới, thảm mây tiếp tục trải ra, đám mây cuộn lại, mấy tím bay lên.

Mọi người thấy vậy đều choáng váng.

Đây chính là nhân vật chính của ngày hôm nay!

Đây chính là cậu Lý thần bí đến từ thủ đô!

“Wow, thật sự là quá đẹp!”, Phạm Duyệt Khanh không nhịn được kêu lên đầy kinh ngạc: “Không hổ là thế gia đến từ thủ đô, giống như thần tiên vậy, không biết cô dâu tương lai hôm nay là sẽ là ai đây? Thật là hâm mộ quá đi! Bố, sau này con kết hôn, liệu có được như thế này không?”

Phạm Huệ Hoa, gia chủ của nhà họ Phạm nói: “Bố cũng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở Tiền Đường. Nếu con muốn thì chỉ có thể dựa vào chính mình”.

Ý của ông ta là nhà họ Phạm không có khả năng để làm loại trường hợp như vậy, nếu muốn thì cô ta phải tự tìm một nhà tốt.

Lưu Hiểu Tinh ở bên cạnh nói: “Bố, đám cưới của con sau này nhất định cũng phải đẹp như vậy!”

Lưu Vinh Thành, chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Vinh Thành cười lớn, nói: “Đám cưới con gái của bố chỉ có đẹp hơn! Lát nữa bố sẽ đi tìm ban tổ chức, lần này cậu Lý tốn bao nhiêu tiền, bố ra giá gấp đôi!”

Phạm Huệ Hoa cau mày, trong lòng thầm mắng: “Đúng là nhà giàu mới nổi! Thật không biết xấu hổ!”

Chẳng qua lúc này, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người của cậu Lý đang đạp mây mà đến, không có ai quan tâm đến sự vô sỉ, khoác lác của Lưu Vinh Thành.

Mây tím mở đường, Lý Dục Thần đạp mây mà đến, áo trắng tung bay giữa làn mây.

Cảnh tượng này đã đốn tim biết bao cô gái.

Đây là phương thức xuất hiện bất ngờ nhất, đẹp trai nhất, c*̃ng là phương thức khiến người ta rung động nhất mà bọn họ từng thấy.

Nhìn mây bay cuộn lại, trải ra, cậu thanh niên áo trắng phóng khoáng càng ngày càng đến gần, mọi người đều nín thở, lặng lẽ chờ đợi.

Lý Dục Thần chậm rãi bước đi trên thảm mây tím.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1021


Chương 1021

Đây là một phân đoạn do anh tạm thời bổ sung, thay thế cho phương án lên sân mà Từ Thông đã bố trí cho anh trước đó.

Từ Thông, người đang chỉ huy trong một phòng ở khách sạn Viên Lâm cách hồ Tiền Đường không xa, cũng nhìn thấy cảnh tượng này từ cửa sổ.

Vốn dĩ Từ Thông có chút không hài lòng với việc Lý Dục Thần tạm thời thay đổi bố trí của ông ta.

Ông ta tự nhận phương án bố trí cho màn xuất hiện của Lý Dục Thần của mình đã gần như là hoàn mỹ, trong thời gian ngắn như vậy khó có thể làm ra được phương án tốt hơn. Hơn nữa, việc thay đổi cách xuất hiện của anh cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ quá trình mà ông ta đã sắp xếp trước đó, nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?

May mắn thay mọi việc diễn ra suôn sẻ. Đối với những lời phàn nàn, oán giận của những vị khách kia, ông ta sớm đã đoán được. Đây cũng chính là hiệu quả mà ông ta muốn.

Cho đến khi nhìn thấy hoa tím nở rộ khắp bầu trời, mây tím bay xuống, Lý Dục Thần đạp mây đi tới, Từ Thông cuối cùng cũng bị thuyết phục.

Từ Hiểu Bắc đứng bên cạnh ông ta càng sửng sốt hơn, phải mất nửa ngày mới hỏi: “Bố, bố sắp xếp cái này sao? Đây là loại công nghệ đen gì vậy?”

Từ Thông khẽ thở dài một hơi: “Làm sao bố có thể có năng lực như vậy? Tiểu Bắc, kết bạn với cậu Lý là quyết định sáng suốt nhất mà bố của con từng làm trong đời!”

Từ Hiểu Bắc nghĩ tới chuyện xảy ra trong trường, sau khi tin tức Lý Dục Thần chết truyền đến, những người đó muốn giậu đổ bìm leo, chuẩn bị đối phó Lâm Mộng Đình và Đinh Hương.

Gã không khỏi nghĩ mà sợ.

May mắn bố của gã sáng suốt, để gã dạy dỗ lại những người kia!



Mây tím cuối cùng trải đến bên cạnh thủy đình, Lý Dục Thần vừa mỉm cười vừa bước vào trong đình.

“Anh Dục Thần!”, Đinh Hương kinh ngạc kêu lên: “Thật sự là anh!”

Mà đám người Lưu Hiểu Tinh đứng trước mặt, vừa nhìn thấy Lý Dục Thần đã kinh ngạc há hốc mồm, hơn nửa ngày sau mới run giọng nói: “Là cậu ta! Sao lại là cậu ta?”

“Con quen biết cậu ta ư?”, Lưu Vinh Thành hơi vui mừng bất ngờ nhìn con gái.

“Vâng”, Lưu Hiểu Tinh gật đầu, nhưng khuôn mặt đầy vẻ không thể tưởng tượng: “Rõ ràng anh ta là nhân viên, con cho Ninh Tử đi phế anh ta, sao anh ta lại là cậu Lý?”

“Cái gì?”, Lưu Vinh Thành kinh hồn bạt vía: “Rốt cuộc là thế nào?”

Lưu Hiểu Tinh kể lại cảnh xảy ra trên bờ hồ vừa nãy.

Sắc mặt của Lưu Vinh Thành trở nên còn khó coi hơn cả gan heo.

Vốn dĩ muốn mượn cơ hội hôm nay, nịnh bợ kết giao với thế gia thủ đô thần bí này, đâu có ngờ rằng, con gái của mình đã đắc tội với cậu Lý này, Hơn nữa còn là đắc cái tội không thể nào tha thứ.

Cho vệ sĩ đi phế người ta, bất kể có thành công hay không, ai có thể tha thứ được chứ? Sau việc này, không đến tính sổ với cô ta thì đã cảm ơn trời đất lắm rồi.

Lưu Vinh Thành đã rất muốn chuồn về rồi.

Nhưng ở đây là sân khấu trên nước, nếu không có thuyền, chỉ có thể rời đi từ cây cầu nổi phía sau. Bây giờ ở đó có lẽ đều là người của nhà họ Lý rồi?

Lưu Vinh Thành nghĩ như vậy, trên trán toát mồ hôi lấm tấm.

Đinh Hương khoác cánh tay Lý Dục Thần, từ bên phòng nghỉ ngơi trên nước, bước lên thảm đỏ, chậm rãi đi ra.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn rõ khuôn mặt của cậu Lý.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1022


Chương 1022

Cũng có người nhận ra Lý Dục Thần.

“Anh ta chẳng phải là Lý Dục Thần sao?”

“Lý Dục Thần là ai? Anh quen biết cậu Lý hả?”

“Anh ta chính là chồng chưa cưới của Lâm Mộng Đình! Lần trước trên tiệc đón sinh viên mới của đại học Nam Giang, tôi từng gặp anh ta”.

“Hả? Không thể nào chứ? Vậy chẳng phải là… nữ chính của hôm nay là Lâm Mộng Đình ư?”

“Có vẻ đúng là như vậy, nhưng chẳng phải có tin đồn Lý Dục Thần đã chết rồi sao? Sao đột nhiên biến thành cậu Lý thủ đô?”

“Làm sao Lý Dục Thần có thể là cậu chủ của nhà họ Lý? Chẳng lẽ các người không biết, trước đây anh ta là kẻ nhặt phế liệu à!”

“Làm sao có thể? Trước đây nhà họ Lâm cũng là đệ nhất hào môn của thành phố Hòa, sao lại hứa gả con gái cho một tên nhặt phế liệu?”

“Con rể ở rể mà! Có gì mà kỳ lạ, có lẽ bát tự của anh ta hợp với nhà họ Lâm, có thể duy trì gia vận của nhà họ Lâm”.

“Được rồi đấy, nhà họ Lâm đâu có gia vận? Sắp phá sản rồi!”

“He, lần này có kịch hay xem rồi, gia chủ của nhà họ Viên cũng ngồi ở đây đấy!”

“Đúng thế, nếu nhà họ Lâm là nhà gái, làm sao họ dám phát thiệp mời cho nhà họ Viên?”



Đương nhiên những lời bàn luận này cũng truyền đến tai của Lưu Vinh Thành.

Lưu Vinh Thành lặng lẽ thở nhẹ nhõm một cái, nhưng vẫn chưa nắm chắc.

Ông ta quay đầu nhìn sang Viên Thọ Sơn, nhưng nhìn thấy Viên Thọ Sơn sầm mặt, là biết những gì mà mọi người đều là thật.

Đương nhiên Viên Thọ Sơn đã nhận ra Lý Dục Thần.

Trong lòng ông ta vô cùng chấn kinh. Không hiểu tại sao lại như vậy?

Cậu Lý ở thủ đô?

Chẳng lẽ Lý Dục Thần là con cháu đời sau của nhà họ Lý ở thủ đô?

Viên Thọ Sơn không nông cạn như đám thanh niên, ông ta nảy lên ý nghĩ, suy nghĩ Lý Dục Thần và nhà họ Lâm làm như vậy có mục đích gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng, chính là họ muốn đẩy Lý Dục Thần ra với thân phận con cháu đời sau nhà họ Lý ở thủ đô, lôi kéo thế gia hào môn của Nam Giang.

Nhưng tại sao họ muốn mời người của nhà họ Viên chứ?

Viên Thọ Sơn không hiểu nổi.

Theo lý, nếu nhà họ Viên không đến, chẳng phải họ sẽ càng dễ dàng thực hiện mục đích của họ sao?

Dùng một lễ đính hôn được lên kế hoạch tỉ mỉ, với một cách khiến người ta chấn hãi để cho Lý Dục Thần xuất hiện, khiến mọi người tin anh thực sự là hào môn thủ đô, nói không chừng, thực sự có thể khiến nhiều người thay đổi thái độ, giúp họ vượt qua cửa ải khó khăn, ít nhất sẽ giữ thế trung lập trong cuộc chiến Viên Lâm.

Con tin tức Lý Dục Thần đã chết là do nhà họ Lâm tung hỏa mù, mục đích là để nhà họ Viên buông lỏng cảnh giác.

Hừ, nhất định là chủ ý của lão chó già Lâm Thượng Nghĩa nghĩ ra! Viên Thọ Sơn nhận định.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1023


Chương 1023

Ông ta lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần, nghĩ thầm, để xem các người có thể giở trỏ quỷ gì!

Lý Dục Thần từ giữa sân khấu đi qua, ánh mắt nhìn chằm chằm vị trí của nhà họ Lâm, còn về những người khác, anh không quan tâm.

Những lời bàn tán to nhỏ vang lên bên tai anh, giống như cơn gió thoảng qua.

Tất cả mọi người ngồi ở nửa bên khu vực nhà họ Lâm đều vô cùng kích động, kể cả Mã Sơn.

Tuy Mã Sơn biết Lý Dục Thần chưa chết, nhưng không biết sự sắp xếp lễ đính hôn hôm nay.

Còn đám người chị Mai càng không biết.

Nhìn Lý Dục Thần đi đến, trong mắt chị Mai thấp thoáng long lanh nước mắt.

‘Tiểu Lý này! Đồ xấu xa! Hại chúng tôi lo lắng kinh sợ!’

Trong lòng bà ta oán trách, hận, vui mừng…

Vợ chồng Lâm Thu Thanh và Nghiêm Tuệ Mẫn kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần, không thốt ra lời.

Nghiêm Tuệ Mẫn suýt bật khóc, trong lòng trách cậu con rể này, nhưng lại vô cùng mui mừng.

Lý Dục Thần đi đến trước vị trí ngồi của nhà họ Lâm.

Đinh Hương buông cánh tay của anh ra, cười hi hi nói với Lâm Mộng Đình: “Chị Mộng Đình, em giao anh Dục Thần cho chị đấy!”

Lý Dục Thần lên trước một bước, lấy ra một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn trông có vẻ rất bình thường, chỉ là một chiếc nhẫn bạc cũ nạm ngọc. Nhẫn bằng ngọc cũ, không sáng, thậm chí còn hơi đen. Trên mặt nhẫn nạm một viên ngọc long lanh trong suốt nho nhỏ.

Lý Dục Thần không quỳ xuống cầu hôn như phương tây hiện đại, chỉ mỉm cười nói: “Mộng Đình, đồng ý đeo chiếc nhẫn này của anh không?”

Lâm Mộng Đình vẫn luôn cố gắng kiềm chế sự xúc động trong lòng, tất cả lo lắng, ấm ức, buồn tủi, đau lòng trong những ngày này đều bùng phát vào lúc này, nước mắt trào ra.

Cô không biết rằng chiếc nhẫn không nổi bật này là một món pháp bảo không gian, bên trong có một không gian nhỏ.

Cô vốn không bận tâm giá trị của chiếc nhẫn, chỉ muốn lúc này Lý Dục Thần đeo lên cho mình, cho dù là nhẫn làm bằng cỏ, thì cũng là thứ quý giá nhất trên đời.

Không có lời ngọt ngào cầu hôn, chỉ một câu nói này đã đủ rồi.

“Em đồng ý!”, Lâm Mộng Đình nghẹn ngào nói.

Lý Dục Thần đeo chiếc nhẫn lên tay Lâm Mộng Đình.

Lúc đeo lên tay rất rộng, nhưng Lâm Mộng Đình cảm thấy rõ ràng, chiếc nhẫn dường như vật sống, tự động thu nhỏ lại trên ngón tay của cô.

Vòng nhẫn áp sát chặt vào da thịt, nhưng không gây khó chịu, ngược lại có một cảm giác dịu dàng thân mật, cứ như vừa sinh ra nó đã ở trên tay cô vậy.

Cô lau nước mắt, trong lòng tràn ngập niềm vui, lại có chút không biết phải làm gì, không biết sau đó phải nói gì, phải làm gì. Chỉ đành đợi hành động tiếp theo của Lý Dục Thần.

Nhưng Lý Dục Thần sau khi đeo nhẫn lên tay Lâm Mộng Đình, cũng không biết bước tiếp theo phải làm gì.

Việc này khiến cho mẹ vợ Nghiêm Tuệ Mẫn bên cạnh sốt ruột muốn chết.

Bà ta đi đến, nhẹ nhàng đẩy Lâm Mộng Đình một cái.

Cơ thể Lâm Mộng Đình vốn mềm yếu, soạt một cái, nhào vào lòng Lý Dục Thần.

Trong lòng Nghiêm Tuệ Mẫn thầm nóng ruột tự nhủ: Mau hôn đi! Mau hôn nó đi! Ôi trời, tên ngốc này, làm mình nóng ruột muốn chết!
 
Back
Top Dưới