Đô Thị Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1147


Chương 1147

“Tại sao lại phải chuyển đến đây”.

“Vì… sư mệnh đi?”

“Sư phụ, là sư mệnh, hay là sứ mệnh?”

“Cái này, đều có đi”.

“Cái nào sư mệnh, cái nào là sứ mệnh?”

“Chuyện này nói ra thì phức tạp lắm”.

Lão hòa thượng Hải Không chậm rãi kể lại chuyện xưa.

Tiểu hòa thượng Bình Ba nghe đến mê mẩn, cũng không chú ý đến lúc này từng đám mây tím đang bay cao lên từ núi Chiêu Bảo, hiện ra đầy bầu trời.

Cậu ta chỉ cảm thấy cả người Hải Không trở nên thần thánh trong từng tầng ánh sáng màu tím.

Lúc Hải Không kể xong, trời chiều vừa vặn buông xuống, ánh sáng tím trên bầu trời c*̃ng tản đi.

Bình Ba trở về từ trong câu chuyện xưa thần kỳ kia, dùng ánh mắt sùng bái nhìn sư phụ, vô cùng ước mơ mà hỏi:

“Sư phụ, vậy bây giờ chúng ta sẽ về Phổ Đà sao?”

“Không, không trở về Phổ Đà”, Hải Không lắc đầu.

“Vậy thì đi đâu?”

“Hoàn tục”.

“A!”, Bình Ba vô cùng kinh hãi: “Hoàn tục làm cái gì?”

“Hoàn tục, cưới vợ đi”, Hải Không bình tĩnh nói.



Sông Dũng mãnh liệt chảy qua dưới chân núi Chiêu Bảo, nước sông cuồn cuộn chảy vào biển Hoa Đông.

Trên sông có một vài con thuyền qua lại, đi ra đi vào bến cảng.

Ngay ở bên kia bờ sông có một bến tàu nhỏ, vừa vặn có thể nhìn thấy thành Uy Viễn xa xa phía đối diện. Ở bến tàu có mấy chục chiếc thuyền lớn nhỏ đang đậu, dưới ánh tà dương, bóng thuyền đong đưa trong nước.

Khi trời chiều buông xuống, mặt sông dần dần trở tối, cái bóng của con thuyền càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng tan biến trong nước sông.

Nhưng lại có một con thuyền vô cùng kỳ quái, bóng dáng của nó vẫn luôn ở nơi đó, cho dù ánh nắng có biến ảo thì nó vẫn không hề thay đổi.

Thẳng đến khi ánh sáng màu tím tan hết, bóng thuyền khoan thai chuyển động, vậy mà lại rời khỏi thân thuyền, lấy tốc độ cực nhanh lao vào bờ, chuyển động về phía những tòa nhà dày đặc phía xa trong ánh hoàng hôn ở bờ sông, chỉ trong chốc lát đã biến mất trong bóng đêm mênh mông của thành phố Dũng.

Liễu Chấn Võ đứng trên Tàng Thư Lâu có lịch sử lâu đời của nhà họ Liễu, dựa vào lan can nhìn ra xa.

Mấy người tinh nhuệ trẻ tuổi trong nhà đều đã được phái ra ngoài, do mấy vị trưởng lão tự mình dẫn đội, gia chủ Liễu Kim Sinh c*̃ng đã ra ngoài, đến bây giờ còn chưa thấy trở về.

Mí mắt của Liễu Chấn Võ vẫn luôn mấp máy.

Ông ta có một dự cảm bất thường.

Trên đại hội võ lâm, ông ta đã tận mắt chứng kiến được Lý Dục Thần bày ra lực lượng kinh khủng. Loại năng lực này đã vượt xa giới hạn của võ đạo.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1148


Chương 1148

Liễu Chấn Võ có thể nhìn ra, đương nhiên Liễu Kim Sinh càng có thể nhìn ra rõ ràng.

Ông ta không rõ, tại sao gia chủ lại phải đối đầu với Lý Dục Thần. Người ta là loại người mà cho dù có địch ý thì cũng không phải là không thể hóa giải, bằng không cũng sẽ không chữa khỏi tay cho Liễu Kim Sinh trên đại hội võ lâm.

Nhà họ Liễu truyền thừa mấy trăm năm, là bá chủ của thành phố Dũng, điều này cũng không dễ dàng. Một gia tộc cần vận hành về nhiều mặt, mà không chỉ là xưng bá tranh hùng trên phương diện vũ lực.

Nếu như để Liễu Chấn Võ đưa ra quyết định, nhất định lúc này sẽ cật lực hợp tác với Lý Dục Thần, giúp đỡ tập đoàn Kinh Lý ở thời điểm vừa mới cất bước không lâu. Cho dù sau này tập đoàn Kinh Lý phát triển như thế nào, bây giờ đầu tư cũng sẽ không thua thiệt. Nếu như Lý Dục Thần thật sự trở lại thủ đô, khôi phục sự huy hoàng ngày xưa của nhà họ Lý, đối với sự phát triển của nhà họ Liễu sẽ chỉ có trăm lợi mà không có một hại.

Nhưng nếu đối địch với Lý Dục Thần, trừ khi g**t ch*t anh, nếu không sẽ có hậu hoạn vô tận.

Liễu Chấn Võ cũng không cảm thấy mấy gia tộc lớn ở thủ đô sẽ thật lòng trợ giúp nhà họ Liễu. Bọn họ chỉ coi nhà họ Liễu là công cụ mà thôi.

Sau khi nhà họ Viên sụp đổ, toàn bộ địa khu Tiền Đường tương đương với nửa Nam Giang, đều trở thành đồng bạn hợp tác với nhà họ Lý. Nhà họ Liễu lại chỉ có thể lo cho thân mình, chứ đừng nói là nghịch thế vượt lên.

Liễu Chấn Võ không biết rốt cuộc cậu Na ở thủ đô đã cho Liễu Kim Sinh thứ gì. Chắc chắn không phải thuốc nổ. Muốn chế tạo ra chút thuốc nổ, nhà họ Liễu vẫn có khả năng đó.

Hoàng hôn buông xuống, bầu trời thành phố Dũng lại không được yên bình.

Những tia sáng màu tím không biết từ đâu tới khiến đôi mắt của Liễu Chấn Võ có chút khó chịu.

Mắt của ông ta càng nháy mạnh hơn.

Sau khi trời chiều buông xuống, nhà nhà đều sáng đèn.

Liễu Chấn Võ trông thấy một bóng đen lướt qua những mái nhà. Ông ta còn tưởng rằng là cái bóng của máy bay trên bầu trời.

Nhưng ông ta lại đột nhiên bừng tỉnh, trời đã tối, lấy đâu ra bóng?

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn, trên, bầu trời c*̃ng không có máy bay bay qua.

Đó là cái gì?

Đến khi lại nhìn lên lần nữa, bóng đen đã chuyển đến trong đại viện nhà họ Liễu.

Sau đó nó chui vào một căn phòng bên trái như một làn khói, nơi đó chính là chỗ ở của Liễu Kim Sinh.

Liễu Chấn Võ lấy làm kinh hãi, trực giác đầu tiên là có trộm.

Nghe nói thuật bí hành của Lan Môn cũng có biện pháp ẩn giấu hành tung giống như nhẫn thuật của Đông Doanh, mà hai môn phái này đều có đạo tặc, cũng đều có chút liên quan đến nhà họ Liễu.

Ông ta vội vàng lao ra, nhảy xuống khỏi Tàng Thư Lâu, chỉ mấy bước đã vọt vào đại sảnh tòa nhà kia.

Nơi đó không có cái gì.

Liễu Chấn Võ nhìn một vòng, c*̃ng không thấy thiếu thứ gì.

Ông ta đột nhiên nhớ tới, bảo vật gia truyền của nhà họ Liễu – Thất Trọng Bảo Hàm nằm ở thư phòng của Liễu Kim Sinh. Chắc hẳn mục đích của tên trộm là cái này.

Liễu Chấn Võ hít sâu một hơi, dùng tốc độ nhanh nhất đi lên tầng hai.

Cửa thư phòng vẫn còn khóa.

Liễu Chấn Võ không chút do dự đá bay ra ngoài.

Trong thư phòng không có người.

Cánh cửa đã bị ông ta đá văng ra, cửa sổ vẫn còn đóng, đồ vật bên trong bao gồm cả mấy cái ám ký mà ông ta biết đều không bị động vào.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1149


Chương 1149

Trong thư phòng không có nhiều không gian có thể giấu người, ông ta kiểm tra một lần, không thấy có cái gì.

Trong không gian thu hẹp như thế, cho dù là cao thủ Tông Sư c*̃ng rất khó ẩn nấp.

Liễu Chấn Võ thở dài một hơi, trách cứ mình có phải đã quá nhạy cảm hay không.

Nhưng không biết tại sao, mắt của ông ta lúc này càng mấp máy mạnh hơn.

Lúc ông ta quay người chuẩn bị cất bước rời đi, ông ta đột nhiên nhìn thấy cái bóng của mình.

Con ngươi của Liễu Chấn Võ đột nhiên co rụt lại, trái tim bỗng đập nhanh hơn, tự nhiên cảm thấy sợ hãi.

Bởi vì cái bóng của ông ta thế mà lại không đồng đều với bước chân của ông ta.

Lúc ông ta cất bước, cái bóng vẫn còn đứng yên tại chỗ không hề động đậy.

Liễu Chấn Võ đứng ở nơi đó, siết chặt nắm đấm, chân khí tràn đầy cả người, đã chuẩn bị xong để chiến đấu.

Nhưng kẻ địch lại chưa hề xuất hiện.

Chỉ có cái bóng rời khỏi chân ông ta nằm trên sàn nhà.

Trái tim của Liễu Chấn Võ đập kịch liệt.

Ông ta là võ giả Hóa Kình đỉnh phong chỉ còn cách Tông Sư một chút nữa. Ông ta cũng không sợ gặp cao thủ, cho dù là Tông Sư, thậm chí là người vượt qua đỉnh võ đạo như Lý Dục Thần.

Bởi vì ít nhất đó cũng là người. Ít nhất có thể đánh được một trận.

Nhưng thứ trước mắt là cái gì?

Liễu Chấn Võ lui về sau hai bước.

Dưới ánh đèn, dưới chân của ông ta có cái bóng mới.

Mà cái bóng kia vẫn bất động.

Giống như ở đó có một người giống như ông ta, chỉ là ông ta không nhìn thấy, chỉ mỗi ánh đèn mới có thể chiếu rõ.

Một tiếng tiếng thở dài quỷ dị vang lên.

“Haiz… ”

“Ai?”, Liễu Chấn Võ giật nảy mình, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra, ướt đẫm phía sau lưng của ông.

“Xoẹt… ”

Cái bóng chậm rãi di động, chợt trái chợt phải, giống như người không thể nhìn thấy kia đang đi qua đi lại trong phòng.

“Ai? Nếu còn không hiện thân, đừng trách tôi không khách khí!”

Dường như lời cảnh cáo của Liễu Chấn Võ không đưa đến tác dụng gì.

Cái bóng vẫn còn đang di chuyển trái phải, chỉ có tiếng thở dài càng thêm kéo dài, nhìn qua có vẻ cảm xúc của người kia không hề tốt đẹp gì, giống như đang tiếc hận vì đã mất đi cái gì quý giá.

Liễu Chấn Võ rót chân khí vào lòng bàn tay, dựa theo quỹ tích chuyển động của cái bóng để phán đoán vị trí của người kia, sau đó đánh một chưởng về phía cái bóng.

Ông ta có thể thay mặt Liễu Kim Sinh ra tay ở đại hội võ lâm, chứng tỏ thực lực của ông ta không thấp, đưa mắt nhìn khắp toàn bộ Nam Giang, phía dưới Tông Sư, ông ta mà nói là thứ hai, c*̃ng không có mấy người dám xưng là thứ nhất.

Một chưởng toàn lực của ông ta, cho dù chỉ bị chưởng phong quét đến, võ giả bình thường cũng không chịu nổi.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1150


Chương 1150

Vốn dĩ cho rằng một chưởng này ít nhất có thể ép đối thủ xuất hiện, lại không nghĩ rằng nơi chưởng lực đi tới rỗng tuếch, cái gì c*̃ng không đánh trúng, chỉ có trên mặt tường đối diện xuất hiện một cái chưởng ấn thật sâu. Mà cái bàn gỗ trinh nam dày cộp ở đó bị chưởng lực chạm vào mép bàn, một nửa cái bàn vỡ thành bột phấn.

Mà cái bóng kia vẫn còn đang dao động, tiếng thở dài còn vang lên trong phòng.

Lần này Liễu Chấn Võ thật sự quá sợ hãi.

“Rốt cuộc là ai? Mau ra đây! Đừng tưởng rằng giả thần giả quỷ là có thể dọa sợ tôi! Nơi này là nhà họ Liễu!”

Ông ta chưa bao giờ khàn giọng kêu to như vậy, cứ như làm thế mới có thể xóa được sự sợ hãi trong lòng vậy.

“Hừm…”

Cái bóng đột nhiên bất động, giống như đang suy nghĩ điều gì.

“Nhà họ Liễu… ừm, không tệ, nhà họ Liễu…”

Liễu Chấn Võ nghe được cái bóng nói chuyện, đã trấn định một chút, hỏi: “Rốt cuộc ông là ai? Tới đây có mục đích gì?”

Cái bóng chậm rãi di động, bò lên trên ghế sô pha, vặn vẹo trên ghế giống như đang ngồi.

“Liễu Kim Sinh quá tự phụ! Quá tự phụ! Không nghe tôi, chết chưa hết tội!”

“Ông nói cái gì?”, nhịp tim của Liễu Chấn Võ nhảy một cái: “Gia chủ đã…”

“Ông ta đã chết rồi!”, Cái bóng nói: “Uổng công tôi chạy tới từ thủ đô xa xôi”.

“Ông… Ông là… là…”

“Tôi còn tưởng rằng Liễu Kim Sinh đã bày ra cục diện hoàn hảo gì để đối phó với Lý Dục Thần chứ, hóa ra chỉ là một đống thuốc nổ. Hahahaha…”

Cái bóng đột nhiên cười như điên, âm thanh âm trầm khàn khàn giống như đến từ Địa Ngục.

“Một đống thuốc nổ! Hahahaha, muốn dùng một đống thuốc nổ nổ chết một tiên nhân đã trải qua lôi kiếp! Buồn cười biết bao!”

“À đúng rồi, còn có cái hộp kia của nhà họ Liễu mấy người, bên trong cất giấu giao hồn, đúng là điều tôi không nghĩ tới. Đáng tiếc Liễu Kim Sinh căn bản không biết nhiếp hồn, càng không biết điều khiển rồng. Sớm biết như vậy thì tôi đã lấy Thất Trọng Bảo Hàm đi rồi. Cho tôi còn có thể có chút tác dụng. Để ở trong tay Liễu Kim Sinh quả thực là phung phí của trời”.

Liễu Chấn Võ vô cùng mờ mịt, không biết cái bóng đang nói gì.

Nhưng có một điều ông ta có thể xác định, cái bóng này có liên quan đến cậu Na ở thủ đô, chắc là món quà cậu Na đưa cho mà Liễu Kim Sinh đã nói.

“Tôi hiểu rồi, ông là người do cậu Na ở thủ đô phái tới. Ông không đi giúp gia chủ chúng tôi đối phó với Lý Dục Thần, ở chỗ này làm gì?”

“Haha, đối phó với Lý Dục Thần? Nếu Lý Dục Thần dễ đối phó như vậy, tôi cần phải ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này sao? Liễu Kim Sinh đúng là một con lừa ngốc! Uổng phí kế hoạch hay mà tôi nghĩ ra, nếu ông ta nghe tôi, tiến hành theo kế hoạch của tôi, sao lại phải rơi vào kết cục như bây giờ chứ?”

Cái bóng có vẻ rất tức giận, vặn vẹo ở trên ghế salon, giọng điệu cũng biến thành phẫn nộ.

“Ngu xuẩn là phải trả giá thật lớn. Liễu Kim Sinh chết rồi, vậy thì để nhà họ Liễu mấy người phát huy một chút tác dụng cuối cùng đi”.

Liễu Chấn Võ kinh hãi nói: “Ông có ý gì?”

Cái bóng cười khặc khặc nói: “Tất cả mọi người đều biết Lý Dục Thần đã tới đây, tất cả mọi người đều biết Lý Dục Thần đến đòi Hỏa Long Châu của Liễu Kim Sinh, tất cả mọi người đều biết nhà họ Liễu có Thất Trọng Bảo Hàm. Bây giờ Thất Trọng Bảo Hàm ở trong tay Lý Dục Thần, Hỏa Long Châu c*̃ng ở trong tay Lý Dục Thần, nếu như người của nhà họ Liễu đều chết hết, ông đoán mọi người sẽ nghĩ như thế nào?”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1151


Chương 1151

“Thảm án diệt môn của nhà họ Liễu thành phố Dũng so với nhà họ Lý ở thủ đô năm đó cũng không thua kém nhau mấy đi? Nếu như tôi để lại một vài dấu vết ma pháp hắc ám ở đây, ông nói xem đám người chính đạo kia liệu có đi tìm Lý Dục Thần tính sổ hay không? Hahahaha…”

Tiếng cười âm trầm vang lên.

Liễu Chấn Võ nghe mà lạnh cả sống lưng.

“Nhóc con, có muốn sống hay không? Nếu như ông nguyện ý ra mặt chỉ ra chính là Lý Dục Thần giết người của nhà họ Liễu, tôi có thể để ông được sống”.

“Mơ tưởng!”, Liễu Chấn Võ giận dữ: “Nhà họ Liễu tôi truyền thừa trăm năm, từng thế hệ đều là trung lương, sao có thể thông đồng làm bậy với một ma đầu như ông được!”

“Hừm, từng thế hệ đều là trung lương sao!”, cái bóng c*̃ng không giận dữ, vẫn lạnh lùng cười như cũ: “Chỉ là chết sạch sẽ không còn nữa! Thế hệ trung lương mấy trăm năm, từ đây lại không còn gì, có phải rất đáng tiếc hay không? Nếu như ông còn sống, ít nhất còn có thể nối dõi tông đường, ít nhất còn có người biết ai là hung thủ giết sạch mấy người, ít nhất có thể để võ đạo chó má vô dụng của nhà họ Liễu truyền thừa xuống tiếp, đúng không? Nếu như ông chết, coi như sẽ không còn cái gì nữa!”

Cả người Liễu Chấn Võ run lên, trong nháy mắt đó, trong lòng ông ta liền sinh ra do dự.

“Đúng, hãy suy nghĩ thật kỹ, nghe tôi, sống sót”.

Giọng điệu của cái bóng trở nên nhu hòa, có thứ gì đó mềm mại chui vào trong lòng Liễu Chấn Võ.

“Chỉ cần nghe tôi, nhà họ Liễu sẽ có thể truyền thừa tiếp. Nghe tôi, đưa linh hồn của ông cho tôi. Tôi chẳng những có thể để ông sống sót, còn có thể để ông học được công phu cao thâm hơn, để ông thu hoạch được sự sống vĩnh viễn. Tương lai nhà họ Liễu sẽ càng thêm huy hoàng hơn bây giờ… Tới đây đi…”

Cái bóng chậm rãi đi xuống khỏi ghế sô pha, di chuyển về hướng Liễu Chấn Võ.

“Không có khả năng!”

Liễu Chấn Võ lui lại một bước, hai tay xuất chưởng như gió, vỗ về phía cái bóng.

“Đừng hòng mơ tưởng mê hoặc tôi! Muốn tôi trở thành con rối của ông, muốn giết binh sĩ nhà họ Liễu tôi, muốn để nhà họ Liễu vạn kiếp bất phục, mơ tưởng! Tên ác ma này! Tôi giết ông!”

Chưởng phong gào thét, đập xuống mặt đất khiến sàn nhà vỡ vụn, mảnh gỗ vụn bay tán loạn.

Thế nhưng cái bóng vẫn bình yên ở nơi đó, không bị ảnh hưởng chút nào.

“Trời… haiz…”

Cái bóng thở dài.

“Nếu đã như vậy, sau tối nay sẽ không có nhà họ Liễu nữa”.

Cái bóng dưới đất bắt đầu bành trướng, không còn là hình người nữa mà giống như mà một vũng nước đen đến từ Địa Ngục, chậm rãi tuôn ra, khuếch tán sang bốn phía.

Rất nhanh bóng đen đã tới bên chân Liễu Chấn Võ, leo lên trên dọc theo chân của ông ta.

Liễu Chấn Võ lui lại theo bản năng, nhưng sau lưng c*̃ng đã bị bóng đen bao trùm, không thể trốn đi đâu được.

Tiếp theo ông ta liền phát hiện chân của mình không có cách nào nâng lên. Cả người cũng đang mềm hẳn đi.

Soạt một tiếng, cả người ông ta sụp xuống, biến thành một bãi chất lỏng.

Chỉ còn lại một cái đầu lâu, con mắt còn có thể nhìn ra xung quanh. Nước máu dâng lên bao phủ lấy ánh mắt cuối cùng của ông ta.

Màu đen chảy ào ạt ra từ trong thư phòng, chảy qua hành lang, chảy qua phòng khách, chảy ra cổng lớn, chảy xuôi khắp sân vườn nhà họ Liễu.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1152


Chương 1152

Một đêm này, toàn bộ nhà họ Liễu như rơi vào trong địa ngục.

Nơi xa nhà nhà đã đốt đèn, thành Uy Viễn ở trong màn đêm chỉ còn lại một cái bóng màu đen.

Chị Mai đứng trên tường thành, Thất Trọng Bảo Hàm trong tay đang tỏa sáng dưới ánh trăng mờ nhạt, nhất là những phù chú kia, lúc sáng lúc tối giống như những vì sao trong đêm.

Hai mươi năm trước, bà ta vì trộm thứ này mà mấy lần chui vào nhà họ Liễu, nhưng đều không thành công. Mà bây giờ, nó lại lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay của bà ta như vậy.

Sông Dũng giống như một con rắn lớn màu đen trườn qua thành phố Dũng trong đêm. Ở điểm cuối của nó là tiếng sóng biển gầm thét.

Đối với thế giới mà nói, hai mươi năm quá ngắn, không đủ để thế sự xoay vần, nhưng đối với con người cũng đã đủ dài, dài đến mức cảnh còn người mất, dài đến mức nhân gian thay đổi.

Chị Mai nhìn Thất Trọng Bảo Hàm trong tay, rất muốn ném nó vào trong dòng nước, để nó cuốn trôi đi theo làn sóng cùng với chuyện cũ.

Thế nhưng những phù chú sáng tắt kì diệu trong ánh trăng kia giống như đang kể ra sự vô tội của bọn chúng với bà ta.

Chị Mai bĩu môi, cuối cùng thở dài một tiếng, thu tay về, nhưng lại có vẻ không biết để vào đâu.

Chị Mai nhìn về phía Lý Dục Thần, chớp đôi mắt sáng như sao, hỏi: “Hình như trên người cậu cất giấu không ít đồ tốt, tôi rất hiếu kì, cậu giấu chúng đi đâu vậy?”

Lý Dục Thần kinh ngạc, nhìn cái hộp vuông trong tay chị Mai, sờ đầu nói: “Ôi chà, tôi lại quên mất, món đồ lớn như thế, chị không tiện cầm đi”.

Chị Mai nói: “Trong ghi chép của Lan Môn chúng tôi, tổ sư gia có một cái túi bách bảo. Mỗi lần tổ sư gia đi ra ngoài đều phải mang theo vật này, đi hết nhà này đến nhà kia, cái gì cũng mất sạch. Nhiều đồ như vậy đều đựng hết trong một cái túi bách bảo nho nhỏ. Nếu tôi cũng có bảo bối như vậy thì tốt rồi”.

“Có phải giống thế này không?”

Lý Dục Thần không biết lấy một cái túi tiền từ đâu ra, có chút giống túi vải nhung đựng đồ trang sức châu báu, chỉ là có màu đen nhánh, không được đẹp lắm.

Đôi mắt của chị Mai sáng lên: “Đây là túi bách bảo ư?”

Cho dù trên người Lý Dục Thần có xảy ra chuyện khiếp sợ cỡ nào thì bà ta cũng đều có thể vui vẻ tiếp nhận.

Dù sao hôm nay còn có thể nhìn thấy cả long hồn, còn có cái gì không thể tưởng tượng được chứ.

Lý Dục Thần cười nói: “Đây đúng là thứ dùng để cất đồ, tạm thời tính là pháp khí đi. Nhưng chúng tôi chỉ gọi nó là cái túi, không có tên dễ nghe như vậy. Chị muốn gọi túi bách bảo cũng được, dù sao tôi cũng định tặng chị”.

Lúc anh xuống núi có mang theo không ít thứ trên người, có rất nhiều pháp khí không gian, một chiếc nhẫn trong đó đã đưa cho Lâm Mộng Đình. Loại túi trữ vật này bọn anh thường xuyên dùng, giống như người bình thường đi siêu thị mua đồ phải dùng túi mua sắm vậy.

Chị Mai rất tò mò nhận lấy, lật qua lật lại xem: “Cái túi nhỏ như vậy thật sự có thể để bảo hạp vào trong sao?”

Lý Dục Thần nói: “Dĩ nhiên không phải là cứ nhét vào luôn, mà phải dùng khẩu quyết tâm pháp, biết một vài pháp thuật nho nhỏ mới được”.

“Nhưng tôi lại không biết”, Chị Mai có chút thất vọng nói: “Tôi chỉ từng luyện võ, chứ chưa được học pháp thuật bao giờ”.

“Tôi sẽ dạy chị!”, Lý Dục Thần cười nói: “Có một người thầy giỏi như tôi ở đây, chị còn sợ cái gì, nhất định sẽ có thể làm trò giỏi”.

Chị Mai khẽ gắt một tiếng, nói: “Cái gì mà thầy giỏi trò hay chứ, cậu được đấy, còn đòi làm trưởng bối, muốn chiếm tiện nghi của tôi đúng không!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1153


Chương 1153

Lý Dục Thần liền cười haha.

Chị Mai thở dài, nói: “Thật ra nếu có thể bái cậu làm thầy, cũng không biết là phúc báo đã tu luyện mấy đời. Nhưng tôi đã có sư phụ, cho dù bà ta đã từng làm cái gì thì dù sao cũng là bà ta nuôi tôi lớn khôn. Bây giờ bà ta không có ở đây, tôi không thể báo ơn nuôi dưỡng của bà ta được, chỉ có thể để ở trong lòng”.

Lý Dục Thần biết bà ta hiểu lầm, nói: “Chị Mai, tôi nói đùa thôi. Nếu chị muốn bái tôi làm sư phụ thật, tôi cũng không dám nhận. Chị là chị tôi mà! Nếu là biến thành đồ đệ của tôi, trở về Đinh Hương sẽ mắng tôi chết!”

Chị Mai cười khúc khích, nói: “Cậu đấy, đối xử với cô em gái này không tồi, cũng coi như cậu có lương tâm. Đi, cậu làm thật giỏi, mau mau dạy đồ đệ tạm thời này đi”.

Lý Dục Thần nói: “Vốn dĩ pháp thuật không được truyền thụ ra ngoài, cũng không có cách nào truyền ra được, nhưng chị Mai đã từng học bí thuật của Lan Môn, cảnh giới cao nhất của bí thuật Lan Môn, cho dù là lấy vật từ xa hay là Nhiếp Hồn Thuật đều đã thuộc phạm vi pháp thuật thôi. Chị đã có cơ sở, cộng thêm có người thầy giỏi như tôi dạy dỗ một chút, sẽ khiến chị có thể học được một hai loại pháp thuật đơn giản rất nhanh”.

Chị Mai cười mắng: “Cái gì mà thầy giỏi chứ, hóa ra là lớp cấp tốc!”

Lý Dục Thần dạy bà ta một chút pháp quyết quan trọng của pháp môn ngay tại chỗ, thật ra c*̃ng rất đơn giản, chỉ cần một thần niệm thôi.

Chị Mai có cơ sở, ngộ tính lại cao, rất nhanh đã hiểu được. Chỉ là đến khi thực hành thì vẫn có chút khó khăn.

Cuối cùng vẫn là Lý Dục Thần giúp bà ta bỏ Thất Trọng Bảo Hàm vào, để bà ta cất đi trước, về sau chậm rãi làm quen.

Sau khi cất kỹ đi, Lý Dục Thần hỏi chị Mai muốn đi đâu.

Chị Mai nói: “Không phải cậu muốn đến đảo Cửu Long sao?”

Lý Dục Thần nói: “Trời đã tối rồi, cũng không thể hơn nửa đêm đến đảo người ta được chứ”.

Chị Mai ngẫm nghĩ nói: “Tôi muốn đi bái tế sư phụ tôi một chút, sau tối nay, chẳng biết bao giờ mới đi được”.

Lý Dục Thần nói: “Được, tôi đi với chị”.

Thấy chị Mai nhớ tới sư phụ mình, cảm xúc sa sút, Lý Dục Thần cũng không bay lên trời mà chậm rãi đi dọc theo đường núi từ trên đỉnh thành Uy Viễn xuống dưới với bà ta.

Đi được một lát, hai người chợt thấy hai hòa thượng một già một trẻ cõng bao lớn bao nhỏ đi ra từ một lối rẽ bên trên, chạm mặt bọn họ trên con đường nhỏ.

Hai bên đều dừng bước chân.

Lão hòa thượng chợt hỏi: “Trong núi đêm dài, hai vị đi đâu vậy?”

Lý Dục Thần hỏi ngược lại: “Trong núi đêm dài, hòa thượng đi đâu vậy?”

Lão hòa thượng nói: “Trong núi đêm dài, hòa thượng phải hoàn tục”.

Lý Dục Thần ban đầu khá kinh ngạc, bỗng nhiên giật mình, gật đầu, dịch sang bên cạnh nhường đường: “Hoàn tục quan trọng, hòa thượng đi trước đi”.

Lão hòa thượng nói: “Nếu đã hoàn tục thì không phải là hòa thượng nữa”.

Nói xong ông ta liền đi ra khỏi lối rẽ, đi vào đường chính, tiểu hòa thượng theo sát phía sau.

Ông ta lại quay đầu làm lễ: “Trong núi đêm dài, thí chủ cẩn thận”.

Lý Dục Thần cười nói: “Nếu đã không phải hòa thượng, lấy đâu ra thí chủ?”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1154


Chương 1154

Lão hòa thượng c*̃ng cười một tiếng: “Nếu đã không phải thí chủ, đó chính là khổ chủ”.

Trong lòng Lý Dục Thần khẽ động: “Làm sao ông biết?”

Lão hòa thượng lại lắc đầu: “Mặc kệ, mặc kệ, hoàn tục còn quan tâm đến khổ chủ gì nữa, về nhà cưới vợ mới là quan trọng”.

Dứt lời liền quay đầu rời đi.

Tiểu hòa thượng chớp mắt nhìn Lý Dục Thần và chị Mai một chút, nhất là lúc nhìn chị Mai, đôi mắt không hề chớp cái nào.

Lão hòa thượng xuống núi được một đoạn đường, tiểu hòa thượng mới đuổi theo, trong miệng hô hào sư phụ, lắc la lắc lư trên đường núi.

Chỉ nghe thấy giọng nói của lão hòa thượng truyền đến: “Trong lòng rối loạn à?”

Tiểu hòa thượng nói: “Không rối loạn”.

“Tâm không loạn, tại sao đi đường lại không vững, lung la lung lay!”

“Trời tối quá”.

“Con đường này con đã đi mấy chục năm, nhắm mắt lại cũng có thể đi”.

“Con… A, sư phụ, sao người cũng đang lắc lư vậy?”

“Tại trong lòng sư phụ cũng loạn!”

Theo trí nhớ của chị Mai thì bí thuật của Lan Môn chủ yếu tập trung chia thành ba loại, một là đạo thuật, hai là mị thuật, ba là bí hành thuật.

Cảnh giới cao nhất của đạo thuật là lấy vật từ xa.

Cảnh giới cao nhất của mị thuật là nhiếp hồn đoạt phách, hẳn là Nhiếp Hồn Thuật mà Liễu Kim Sinh nói.

Bí hành thuật là dùng để di chuyển bí mật và ẩn giấu hành tung, thật ra là không thấy đề cập đến cảnh giới cao nhất gì cả, có lẽ là cái này là quan trọng nhất với đạo tặc, ý là không thể học được đến mức độ cuối cùng.

Chị Mai lần lượt nhớ lại những bí thuật và ca quyết của Lan Môn đã từng học rải rác khi còn bé ra, Lý Dục Thần dựa vào trí nhớ của bà ta để bổ sung thêm những chỗ còn thiếu dựa vào vốn hiểu biết của mình, sau đó lại tiến hành sửa chữa.

Thế là trong tay chị Mai đã có thêm một bộ “Bí thuật Lan Môn” còn đầy đủ hơn lúc trước.

“Chị là đệ tử của Lan Môn, cơ sở vững chắc, nếu như học công pháp khác sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, học bí thuật Lan Môn là thích hợp nhất. Chờ đến khi học được cảnh giới cao nhất thì lại đi tìm cơ duyên khác, tu hành pháp môn cao thâm hơn”, Lý Dục Thần nói với bà ta.

“Vậy tôi cũng xem như đã tiến vào cửa tiên đạo sao?”, Chị Mai hỏi.

“Chỉ có thể coi là sờ tới cánh cửa thôi. Cánh cửa tiên đạo quá cao, muốn nhảy vào cũng không dễ dàng”, Lý Dục Thần nói: “Nhưng mà chị có ngộ tính tốt, lại hiếu học, nhập môn cũng không phải việc khó”.

Chị Mai nói: “Có thể sờ được vào cánh cửa đã là duyên phận rất khó gặp trên thế gian rồi. Cám ơn cậu, Dục Thần!”

Chị Mai xây một ngôi mộ mới cho sư phụ mình trong ngôi miếu đổ nát ở tổng đà Lan Môn thành phố Dũng, còn dựng lên một tấm bia, sau đó liền quét dọn từ trong ra ngoài, từ trước đến sau.

Bận rộn suốt cả đêm, ngôi miếu hoang rộng lớn đã được bà ta làm cho rực rỡ hẳn lên.

Lý Dục Thần biết rõ đây là phí công. Nơi này sớm muộn gì cũng sẽ bị phá hủy, cho dù là mái ngói cổ xưa hay là tượng thần tổ sư, còn có ngôi mộ mới trong sân cùng với thi cốt trong phần mộ, cuối cùng cũng sẽ biến mất không còn tăm hơi trong những tiếng ù ù của máy xúc.

Qua mấy năm, có lẽ nơi này sẽ có một tòa nhà cao tầng đứng sừng sững, hoặc là một công viên. Nhưng ở trước mặt thế sự xoay vần, những thứ đó cũng chỉ là bụi bặm.

Chỉ có tiên nhân chân chính mới có thể vĩnh hằng cùng với trời đất.

Nhưng điều đó cần phải trải qua tầng chín lôi kiếp!
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1155


Chương 1155

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, không biết lôi kiếp lần thứ hai sẽ diễn ra khi nào.

Anh cảm giác cũng sắp tới rồi. Lúc ở Hoang Trạch, anh đã mơ hồ có dự cảm.

Thế nhưng vẫn còn phải chờ cơ duyên.

Có một số người cảm giác lôi kiếp sắp tới, đã chuẩn bị xong tất cả mọi thứ rồi, nhưng mà cả một đời đều không đợi được lôi kiếp giáng lâm.

Lần trước nhận được cơ duyên trên thành Dã Trường, anh còn muốn cảm ơn Trương Diễm Diễm và ảnh ma kia.

Cơ duyên lần này sẽ là gì đây?

Mà sau khi lấy được kiếm Huyền Minh, gặp được Thiên Ma Vũ, nghe được Thất Sát Ca ở Hoang Trạch, anh biết lần lôi kiếp tiếp theo nhất định sẽ vô cùng mãnh liệt.

Có lẽ, sẽ mãnh liệt đến mức anh căn bản khó mà ngăn cản được.



Lý Dục Thần cũng không biết một đêm này, nhà họ Liễu ở một nơi khác trong thành phố đã xảy ra thảm án diệt môn.

Anh càng không biết, vụ án diệt môn này sẽ mang đến rất nhiều phiền phức cho anh sau này. Mà cơ duyên lôi kiếp lần thứ hai mà anh đang chờ đợi cũng đã lặng lẽ đến gần vào lúc này rồi.

Sau khi hừng đông, Lý Dục Thần liền dựng phi kiếm lên, bay thẳng tới đảo Cửu Long cùng với chị Mai.

Đảo Cửu Long nằm ở biên giới thềm lục địa biển Hoa Đông. Bởi vì vị trí đặc biệt nên đều được các quốc gia quan tâm đặc biệt. Cho dù là Hoa Hạ hay là Đông Doanh, hay là các quốc gia ở châu Mỹ bên kia bờ đại dương xa xa đều có ý muốn lôi kéo, thu phục nó với đủ các loại thủ đoạn vừa đấm vừa xoa, có thể nói là tầng tầng lớp lớp.

Nhưng đảo Cửu Long vẫn luôn yên ổn nằm ở nơi đó, giống như một cái lá cây lẻ loi treo trên biển, mặc dù không có rễ, nhưng chưa bao giờ bị nhấn chìm.

Đương nhiên đảo Cửu Long không chỉ có một hòn đảo, thật ra đây là tên gọi chung của cả một quần đảo. Người bình thường đều cho là có chín hòn đảo, cho nên mới gọi là đảo Cửu Long. Nhưng thật ra có một số là đá ngầm trên biển, thực sự khó được gọi là hòn đảo. Nếu như muốn tính cả thì sẽ không chỉ có chín hòn đảo thôi đâu.

Lý Dục Thần đứng trên không trung quan sát, c*̃ng không nhìn ra giữa những hòn đảo này có mối liên hệ gì, ngoại trừ ba hòn đảo lớn ở giữa ra thì còn lại đều chỉ là những mỏm đá nhô ra phân tán trên biển mà thôi.

Anh rơi xuống trên bờ biển một hòn đảo lớn ở chính giữa. Nơi này không có người, không đến mức bởi vì bọn họ đột nhiên xuất hiện mà bị hù dọa.

Dù sao đảo Cửu Long cũng không phải quốc gia, tuy không được kiến thiết nhưng c*̃ng tuyệt không tính là lạc hậu.

Trên đảo cũng có đường cái, còn có một số người lui tới.

Anh tìm người hỏi đường, sau đó đi đến một thị trấn.

Trưởng trấn ở đây chính là tam đảo chủ của đảo Cửu Long – Trữ Phượng Toàn.

Dân cư trên đảo chỉ vào một tòa nhà hai tầng nhỏ, nói cho bọn họ biết nơi đó chính là tòa nhà chính quyền của thị trấn.

Trên đỉnh tòa nhà có một lá cờ, bên trên thêu chín con rồng, có một loại khí chất rất cổ điển. Nhưng lại có chút không hài hòa với cái tên tòa nhà chính quyền của thị trấn.

Trước cửa tòa nhà chính quyền là quảng trường, rất trống trải, c*̃ng không có bảo vệ.

Có mấy đứa bé đang chơi đá bóng ở đó, bên cạnh có hai căn nhà gỗ, có lẽ là quầy bán quà vặt.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1156


Chương 1156

Lý Dục Thần và chị Mai đi về phía toà nhà chính quyền, c*̃ng không thấy có người ngăn cản, chỉ để mặc cho bọn họ đi vào.

Vào cửa có một căn phòng nhỏ, cửa sổ đang mở ra, có lẽ là phòng trực ban, bên trong có một người đang chơi điện thoại.

Trông thấy bọn họ đi đến, hơn nữa lại có vẻ lạ mắt, người kia liền nói: “Nơi này là tòa nhà chính quyền của thị trấn, trung tâm của du khách ở hướng tây”.

Lý Dục Thần nói: “Chúng tôi tìm Trữ Phượng Toàn”.

Người kia lập tức đứng bật dậy, đập mạnh điện thoại xuống bàn, mắng: “Anh là ai mà cũng dám gọi thẳng tên của Ninh đảo chủ? Thứ gì! Cút!”

Lý Dục Thần không nghĩ tới người này lại ngang như vậy.

Từ khi anh xuống núi đến bây giờ cũng đã được hơn mấy tháng, cũng coi như được chứng kiến đủ chuyện ở nhân gian, cho dù là gia tộc lớn hay là chính phủ, sao có thể ngang ngược như thế, nói tên người ta cũng không được, người này còn ngang ngược hơn đám hào môn thế gia trên bờ nhiều.

Chị Mai ở bên cạnh cười lạnh nói: “Ồ, trên đảo này còn có thể nuôi chó sao? Không biết là nuôi chó ta hay chó tây”.

Người kia nghe thấy chị Mai châm chọc thì giận dữ nói: “A, mấy người muốn làm phản đúng không!”

Anh ta mở cửa ra, vung tay lên đánh người.

Chỉ nghe thấy hai tiếng chát chát, cũng không biết thế nào mà anh ta lại vung tay đánh vào mặt mình.

“A!”, người kia kêu lên một tiếng sợ hãi, nhìn bọn họ giống như gặp ma quỷ, ngập ngừng nói không ra lời: “Mấy… Mấy người… mấy người cứ chờ đấy!”

Nói rồi anh ta liền thò tay vào trong cửa sổ lấy điện thoại, cuống quít bấm số:

“Alo alo, mau cho người đến đây, giặc ngoại xâm Đông Doanh đến tòa nhà chính quyền gây sự rồi!”

Anh ta để điện thoại xuống, cảnh giác nhìn bọn họ.

Lý Dục Thần và chị Mai quay sang nhìn nhau, làm sao bọn họ lại thành giặc ngoại xâm Đông Doanh rồi?

“Ê, cậu nói chuyện cho rõ ràng vào”, Chị Mai nói với người kia.

Có thể là vừa rồi quá mức quỷ dị, hoặc là đã từng bị đánh, hiển nhiên người kia rất sợ hãi, liên tục lùi về sau, trốn vào trong phòng, đóng cửa lại, ngay cả cửa sổ cũng khóa chặt.

Anh ta cũng không thử nghĩ xem, nếu bọn họ thật sự muốn đánh anh ta, cái cửa kính này làm sao chống đỡ được.

Không lâu sau, bên ngoài truyền đến những tiếng ồn ào, có người hô:

“Ở đâu! Giặc ngoại xâm ở đâu dám đến nơi này đến giương oai! Để xem ông đây có đánh bọn họ đến mức không nhận ra được cả núi Phú Sĩ hay không!”

Một đám người vọt vào.

Một người cầm đầu nâng cao một cây trường thương buộc tua đỏ, nhìn có vẻ vô cùng oai phong lẫm liệt.

Thương là vua của trăm binh khí, chuôi màu trắng, lưỡi thương màu dỏ đương nhiên nhìn rất oai phong, nhưng ở xã hội hiện đại lại có vẻ hơi không thích hợp. Nhất là trên người người này còn mặc đồ của bảo vệ.

Quan trọng là không chỉ có một mình anh ta đến mà còn có bảy tám người nữa, đều mặc đồ bảo vệ cùng màu, trong tay có đủ loại binh khí. Ngoại trừ người cầm đầu cầm trường thương ra thì mấy người đằng sau có người cầm đại đao, có người cầm trường kiếm, có người cầm cầm roi, người ở phía sau cùng trên vai khiêng một cái xiên cá.

Cái xiên cá kia đã trừ sạch hết sự oai phong của thương đỏ đi luôn.

Chị Mai suýt nữa bật cười.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1157


Chương 1157

Người ở trong phòng trực thấy đội cảnh sát tới mới lấy được dũng khí đi ra khỏi cửa, chỉ vào Lý Dục Thần và chị Mai nói: “Chính là bọn họ! Vừa đến đã đánh tôi!”

Tên bảo vệ cầm trường thương đưa tay ra, mũi thương chỉ vào Lý Dục Thần, lớn tiếng quát hỏi: “A na tha oa đả lại tô ca ngốc?”

Lý Dục Thần và chị Mai vô cùng mờ mịt, không biết anh đang nói cái gì.

“Hả?”, người kia thấy bọn họ không trả lời, sa sầm mặt lại, lắc mũi thương một cái, mắng: “Ba ka! Chết mọe mày đi!”

Bọn họ hiểu hai chữ ba ka kia, đây là đang nói tiếng của Đông Doanh. Nhưng khẩu âm này c*̃ng thực sự quá khó hiểu.

Lý Dục Thần nói: “Tôi tìm Trữ Phượng Toàn”.

Người kia giận dữ: “Ba ka! Tên của Ninh đảo chủ mà anh cũng dám tùy tiện gọi…”, anh ta bỗng nhiên sững sờ, quay lại chất giọng phổ thông mới hiểu được: “Hai người không phải người Đông Doanh?”

“Dĩ nhiên không phải”.

“Mẹ nó hại ông đây nói một đống tiếng chó Đông Doanh”, người kia tức giận hỏi người trong phòng trực: “Mày làm sao vậy, hô hoán lung tung cái gì, giặc ngoại xâm ở đâu ra? Tao còn tưởng có quỷ vào thị trấn nữa!”

Người trong phòng trực bụm mặt nói: “Em nào biết được, bọn họ vừa đến đã đánh người, cũng chỉ có giặc ngoại xâm là ngang ngược như thế, em liền cho rằng bọn họ là…”

Người cầm thương liền hỏi: “Vì sao hai người lại đánh anh ta?”

Lý Dục Thần nói: “Chúng tôi đánh anh ta sao?”

Người cầm thương lại hỏi: “Bọn họ có đánh mày sao?”

Người kia nói: “Đương nhiên là đánh, anh xem mặt em, còn đang sưng đây!”

Có mấy tên bảo vệ nhao nhao nói: “Cái này rõ ràng là đánh, đội trưởng Ngưu, cho bọn họ một bài học đi!”

Người cầm thương lại chỉ mũi thương vào Lý Dục Thần, lớn tiếng nói: “Báo tên ra đây, Ngưu Nhật Thiên tôi không đánh hạng người vô danh!”

Lý Dục Thần lúc này mới thấy rõ đây chính là một tên ngốc.

Anh lắc đầu, nói: “Hóa là đội trưởng Ngưu, làm phiền thông báo với Ninh đảo chủ của các anh một tiếng, cứ nói Lý Dục Thần tới chơi”.

Ngưu Nhật Thiên đột nhiên sững sờ, hỏi: “Anh tên gì?”

“Lý Dục Thần”.

“Lý… Đại Tông Sư? !”, Ngưu Nhật Thiên bỗng nhiên vô cùng mừng rỡ, đưa thương thương trong tay cho người bên cạnh: “Cầm lấy!”

Anh ta lập tức cười haha xông tới, có vẻ như muốn ôm Lý Dục Thần một cái.

Nhưng anh ta mới đi đến một nửa, hình như lại cảm giác được điều gì đó liền dừng chân, có chút lúng túng gãi đầu, cười haha nói: “Tôi biết anh, Lý Đại Tông Sư, một kiếm giết kiếm sư xâm lược. Ninh đảo chủ đã dặn dò tôi, biết anh sắp tới nên mấy anh em chúng tôi vẫn luôn ở bên cảng chờ đợi, không nghĩ tới anh đã đến đây rồi. Hahahaha…”

Gặp được một kẻ ngốc như vậy, Lý Dục Thần và chị Mai cảm thấy bất đắc dĩ, cũng cảm thấy có mấy phần buồn cười, tâm trạng đã tốt hơn nhiều.

Chị Mai nói: “Xem ra sau này muốn lên đảo thì phải đeo một cái bảng hiệu, bên trên viết tên của mình, nếu không sẽ bị mấy người coi là giặc ngoại xâm”.

Ngưu Nhật Thiên cười haha, lại trừng mắt lên quát người trong phòng trực ban: “Đều do mày nói hươu nói vượn, suýt nữa thì đắc tội khách quý! Muốn ăn đòn hả!”
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1158


Chương 1158

Anh ta làm bộ muốn đánh, khiến người kia sợ tới mức trốn vào trong phòng trực, đóng cửa lại rầm một tiếng, đứng cách cửa sổ xin khoan dung: “Làm sao em biết được bọn họ là khách quý chứ, đội trưởng Ngưu giơ cao đánh khẽ!”

Lý Dục Thần cảm thấy rất khó hiểu, tể tướng là quan tước tam phẩm, sao một người trực ban ở tòa nhà chính quyền thị trấn lại phải sợ đội trưởng đội trị an?

Ngưu Nhật Thiên thấy anh ta cầu xin liền dừng tay, nói với Lý Dục Thần: “Lý Đại Tông Sư, tôi sẽ dẫn hai người đi nghỉ ngơi, đảo chủ đều đã sắp xếp xong xuôi, còn chuẩn bị phòng cho hai người nữa!”

Lý Dục Thần hỏi: “Ninh đảo chủ không ở đây sao?”

Ngưu Nhật Thiên nói: “Có ở có ở, chỉ là ở bên tàu đảo bắc có mấy tên Tây Dương lông vàng đến, đảo chủ đã đi đàm phán với bọn họ rồi, chắc đêm nay sẽ trở lại”.

“Mấy người còn làm ăn với cả người Tây Dương ư?”

“Đương nhiên là phải làm ăn rồi, nhưng không phải cái gì cũng làm. Mấy người kia là đến gây chuyện”.

“Còn có người phương tây đến đảo gây sự?”

“Trước kia có một người phương tây lấy danh nghĩa làm ăn trên đảo để vụng trộm truyền giáo. Truyền giáo thì truyền giáo đi, chúng tôi c*̃ng mặc kệ, dù sao kiếm ăn ở trên biển, Jesus Quan Âm Bồ Tát Long Vương gì đó đều cúng bái hết, bái càng nhiều càng tốt. Nhưng tên kia lại lấy danh nghĩa truyền giáo để gây họa cho phụ nữ trên đảo, gây họa xong còn để người ta phanh ngực trói trên một tấm ván gỗ thả trôi trên biển, bị ngư dân của chúng tôi nhìn thấy. Vừa điều tra liền thấy đáng sợ, những người phụ nữ mất tích trên đảo mấy năm trước đều là do gã đó hại”.

Ngưu Nhật Thiên c*̃ng không tị hiềm, nói ra liến thoắng.

Lý Dục Thần nghe xong đã cảm thấy không đúng, chuyện này rất giống cách làm của Thái Dương Thánh Giáo. Anh liền hỏi:

“Có phải trước ngực người kia có đeo một cái chữ thập có hình mặt trời không?”

Ngưu Nhật Thiên gãi đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hình như là thế, dù sao người đó cũng cúng bái mặt trời”.

Lý Dục Thần nói: “Bây giờ anh hãy dẫn chúng tôi đi gặp Ninh đảo chủ đi”.

Ngưu Nhật Thiên nói: “Cũng được, vậy chúng ta sẽ ra bến tàu”.

Nói rồi anh ta dẫn bọn họ đi ra ngoài.

Mấy đứa bé đá bóng đang chen chúc đứng ở cửa nhìn dáo dác, thấy bọn họ đi ra thì thất vọng nói: “Sao lại không đánh nhau vậy?”

Ngưu Nhật Thiên mắng: “Đi đi, đi đá bóng của chúng mày đi, con nít con nôi, xem đánh nhau cái gì!”

Đám trẻ liền giải tán ngay lập tức, lại chạy ra bãi đất trống đá bóng.

Nhìn một màn này, Lý Dục Thần có chút hoảng hốt, cuộc sống trên đảo có vẻ rất hài hòa, ngoại trừ người trong phòng trực ban vừa rồi thì cư dân trên đảo đều rất chất phác, mang đến cho người ta ấn tượng hoàn toàn khác biệt với cái tên đảo Cửu Long.

Ngưu Nhật Thiên lấy lại trường thương trong tay một tên bảo vệ, nghênh ngang vác lên trên vai, sau đó dẫn Lý Dục Thần và chị Mai đi về hướng bến cảng.

Trên đường đi, thỉnh thoảng sẽ gặp người dân trên đảo, Ngưu Nhật Thiên đều nhiệt tình chào hỏi bọn họ, có thể nhìn ra được anh ta rất được yêu quý trên đảo này.

Đến bến tàu, Ngưu Nhật Thiên dẫn bọn họ lên một con tàu tuần tra nhỏ, sau đó đón gió biển, gào thét lái về hướng bắc.

“Đảo Cửu Long chúng tôi nhìn chung là có ba hòn đảo, vừa rồi là đảo giữa, cũng là đảo Cửu Long cũ. Phía bắc gọi là đảo bắc, cũng chính là nơi chúng ta sẽ đi bây giờ, nhỏ hơn đảo giữa một chút, nhưng việc làm ăn của chúng tôi cơ bản đều diễn ra ở nơi đó, có một bến cảng lớn, có cả vùng khai thác. Trên đó đa số là người trẻ tuổi ở.

Còn ở đây thì đa phần là người già và người thích yên tĩnh”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1159


Chương 1159

Ngưu Nhật Thiên vừa lái tàu vừa giới thiệu đảo Cửu Long. Giọng nói của anh ta đứt quãng trong gió biển, nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng.

Nghe có vẻ anh ta có một tình cảm rất sâu sắc với đảo Cửu Long, cộng thêm tính cách phóng khoáng và chất giọng thô lỗ, lúc giới thiệu tự có thêm một vẻ hào hùng.

“Vậy đảo nam thì sao?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Đảo nam sao, đó là nơi đại đảo chủ của chúng tôi bế quan”, Ngưu Nhật Thiên nói: “Nói ra có lẽ hai người không tin, nhưng trên đảo nam có rồng, rồng thật đấy!”

Nếu hai ngày trước nghe nói như thế, chắc chắn chị Mai sẽ không tin.

Nhưng bà ta đã được nhìn thấy hai long hồn ở cổng thành Uy Viễn sông Dũng, lúc này nghe thấy có rồng thật thì không còn cảm thấy kinh ngạc nữa.

Ngược lại nếu trên đảo Cửu Long không có rồng mới là chuyện lạ.

Nếu không Hỏa Long Châu từ đâu ra? Và vì sao lại gọi là đảo Cửu Long?

Ngưu Nhật Thiên thấy dáng vẻ bình tĩnh của hai người, không khỏi có chút thất vọng.

“Haiz, biết ngay là hai người không tin mà”.

Chị Mai cười nói: “Muốn chúng tôi tin thì cậu phải dẫn chúng tôi đi xem chứ”.

Ngưu Nhật Thiên lắc đầu: “Khó mà làm được. Đảo nam là nơi đại đảo chủ bế quan, không có sự cho phép của ba vị đảo chủ, ai cũng không thể đến đó”.

“Một hòn đảo lớn như vậy, mấy người còn có thể đề phòng được người khác đến đó sao?”

“Haha, hai người không biết rồi, không có chúng tôi dẫn đường, tàu thuyền bên ngoài căn bản không đến gần được đảo nam”.

“Vì sao?”

“Tôi cũng không biết vì sao, dù sao theo lẽ trước đây thì sẽ bị lạc đường”.

Trong lòng Lý Dục Thần khẽ động, theo lời của Ngưu Nhật Thiên thì chắc hẳn đảo nam có pháp trận bảo vệ. Nhưng lúc anh quan sát trên không trung cũng không phát hiện đảo Cửu Long có trận pháp cấm chế gì, xem ra trận pháp này được bố trí ở dưới nước, trên không trung không có cấm chế, như vậy là chỉ muốn đề phòng thứ ở trong nước thôi.

Ngưu Nhật Thiên sẽ không biết được nhiều chuyện hơn, cho nên anh c*̃ng không hỏi nhiều, dù sao cũng chẳng có liên quan gì đến anh.

Hôm nay đến đây chủ yếu là trả Hỏa Long Châu lại cho bọn họ, sau đó giải thích rõ ràng chuyện chị Mai trộm Mỹ Nhân châu là được rồi.

Bây giờ biết ở trên đảo có người của Thái Dương Thánh Giáo đang truyền giáo, như vậy đương nhiên cũng phải đi xem xét một chút.



So với đảo lớn chính giữa thì diện tích đảo bắc nhỏ hơn rất nhiều, nhưng lại phồn hoa hơn nhiều.

Nhà cửa trên đảo giữa rất thưa thớt, hơn nữa đều thấp bé, giống như một đảo đánh bắt cá bình thường, nơi đông đúc nhất cũng chỉ có thị trấn nhỏ ở trung tâm. Ngược lại là có khung cảnh đẹp đẽ, mọi người sinh sống tự tại, cũng là một nơi nghỉ dưỡng tốt.

Phía bắc đảo bắc có một bến cảng lớn, đậu đầy tàu thuyền lớn nhỏ. Nơi này là một trong số những bến cảng vận chuyển hàng hóa, bắc giáp Đông Doanh, tây hướng về phía đất liền, nam thông đến Lữ Tống.

Bến cảng kéo dài sang hai bên, lại xây dựng một khu khai thác với vô số nhà máy. Tiến vào bên trong sẽ thấy thấp thoáng những khu dân cư hiện đại hóa đủ mọi màu sắc.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1160


Chương 1160

Tàu nhỏ cập bờ, Ngưu Nhật Thiên dẫn Lý Dục Thần và chị Mai lên bờ, cho người đi tìm một chiếc xe, sau đó lái xe dẫn bọn họ đến ủy ban quản lý khu khai thác bến cảng, cũng là nơi tập trung giải quyết những công việc ở cảng.

Hiển nhiên người ở tòa nhà công vụ biết anh ta, c*̃ng không hỏi nhiều đã cho bọn họ đi vào.

Chị Mai nói nhỏ: “An ninh ở đây kém quá, khó trách sẽ có phụ nữ bị hãm hại”.

Lý Dục Thần biết những người phụ nữ kia bị hại cũng không phải bởi vì bảo an ở đây kém. Chỉ là anh không rõ tại sao giáo đồ của Thái Dương Thánh Giáo lại đến truyền giáo ở một nơi nhỏ như đảo Cửu Long. Nơi này có được bao nhiêu người chứ?

Về phần vấn đề an ninh thì thật ra cũng không kém lắm, chỉ là dân cư ở đây chất phác, không cần đề phòng gì, cho nên việc quản lý c*̃ng hơi qua loa một chút.

Nhưng chưa chắc điều này đã không tốt, ít nhất giữa người và người sẽ không lạnh nhạt như vậy, không cần lúc nào cũng phải đề phòng người bên cạnh như phòng trộm. Không nhặt của rơi trên đường, đêm không cần đóng cửa mới là một xã hội lý tưởng.

Ngưu Nhật Thiên đưa bọn họ đến phòng nghỉ, rót hai chén trà cho bọn họ, bảo bọn họ chờ rồi đi tìm Trữ Phượng Toàn báo cáo.

Không lâu sau, chỉ nghe thấy những tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

“Lý Đại Tông Sư!”

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng trước.

Trữ Phượng Toàn đẩy cửa vào, nhìn thấy Lý Dục Thần, vẻ mừng rỡ lộ rõ trên mặt.

“Đại Tông Sư, tôi đang ngày nhớ đêm mong, ngóng trông cậu đến đây!”

Ông ta đi tới thân thiết nắm tay, trên mặt vẫn duy trì bảy phần cung kính.

“Ninh đảo chủ khách khí, tôi không phải Đại Tông Sư gì cả, không cần xưng hô như vậy, gọi tên tôi là được rồi”, Lý Dục Thần nói.

“Cái này…”, Trữ Phượng Toàn nào dám gọi thẳng tên anh: “Đúng lắm, Đại Tông Sư nghe vào liền thấy già, vậy tôi gọi cậu là cậu Lý đi”.

Ông ta nhớ ở trong đại hội võ lâm, hình như hai nhà Tiền Cao đều gọi Lý Dục Thần như vậy, chắc là sẽ không sai.

Lý Dục Thần cảm thấy cũng được, nói: “Ninh đảo chủ, hôm nay tôi đến chủ yếu là trả vật về chủ cũ, cũng muốn nói xin lỗi với các ông”.

Anh đang muốn lấy Hỏa Long Châu ra.

Trữ Phượng Toàn lại khoát tay nói: “Không vội không vội, lời hứa của cậu Lý như ngàn vàng, có thể tự mình đến đây đã đủ nể mặt Ninh mỗ rồi, Ninh mỗ cảm kích còn không kịp, làm gì chuyện nói xin lỗi. Chờ tôi xử lý xong chuyện ở đây sẽ dẫn hai người đi gặp anh hai tôi, chúng ta sẽ bàn việc này sau. Đi, lên trên tầng ngồi”.

Ông ta liền dẫn hai người lên phòng khách trên tầng, vừa ngồi xuống uống trà liền nghe bên ngoài có người nói chuyện.

“Đám quỷ Tây Dương này, sao có thể làm như vậy chứ! Tam đảo chủ đâu?”

“Trong phòng khách”.

Cánh cửa bị đẩy ra, có một người xông tới, lớn tiếng nói: “Anh ba, đám người phương tây này căn bản là không nói thông được, vẫn nên để anh ra mặt nói thôi”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1161


Chương 1161

Người đó thấy trong phòng khách có người lạ liền ngẩn người.

Trữ Phượng Toàn đứng lên nói: “Xương Dũng, nào, giới thiệu với ông hai vị khách quý. Vị này là đệ nhất tông sư Nam Giang, Lý Dục Thần, cậu Lý. Vị này là cô Mai. Đây là tổng giám đốc của tập đoàn Cảng Vụ Cửu Long chúng tôi, cũng là chủ nhiệm của khu khai thác Bắc Đảo, Yến Xương Dũng”.

Yến Xương Dũng liền tươi cười, nói: “Năm trước đã nghe anh ba nói Nam Giang có tông sư mới, một kiếm chém Itazura Kazuyoshi, tông chủ của Thiên Nhẫn Tông, sớm đã mong đại tông sư đến đây! Có thể gặp được cậu, là vinh hạnh của tôi!”

Người này ăn nói khách sáo, nhưng trong điệu lại thiếu chút chân thành, Lý Dục Thần không thích, chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Vinh hạnh”.

Yến Xương Dũng thấy Lý Dục Thần lạnh nhạt, hình như không vui, liền khẽ biến sắc mặt, nhưng đã nhanh chóng tươi cười.

Sau khi hai bên chào hỏi nhau, Trữ Phượng Toàn hỏi: “Xương Dũng, vừa nãy ông nói gì? Đám người Tây đó nói thế nào?”

Yến Xương Dũng lắc đầu nói: “Hừ, còn có thể thế nào, muốn chúng ta thả người, uy h**p nói, nếu không thả người, không những sẽ rút đầu tư của bến cảng chúng ta, còn cho chiến hạm của ông Mike đến, phong tỏa bến cảng của chúng ta”.

“Đâu có lý đó!”

Trữ Phượng Toàn nổi giận, đập mạnh một cái lên bàn.

“Bọn họ có nói không đây? Chẳng phải ông Mike coi trọng pháp luật sao? Giết người ở chỗ chúng ta, còn muốn bảo chúng ta thả hắn đi? Thiên lý ở đâu hả, pháp luật ở đâu hả?”

“Anh ta, không phải anh không biết, pháp luật của ông Mike, đối nội là một chuyện, đối ngoại là chuyện khác”, Yến Xương Dũng khuyên nói: “Ông ba, oong cũng đừng tức giận, không cần thiết. Ông ba, theo tôi thấy, hay là thả người cho xong. Trước mắt khu khai thác chúng ta có mấy dự án đầu tư đang xây dựng, bến cảng giai đoạn hai cũng sắp khởi công, tuy chúng ta không sợ họ, nhưng người đầu tư sợ, chẳng may ảnh hưởng đầu tư lòng tin…”

Trữ Phượng Toàn lắc đầu nói: “Nếu chúng tôi không thể trừng trị kẻ giết người theo pháp luật, mới thực sự ảnh hưởng đến lòng tin đầu tư”.

“Nhưng người nước ngoài nói với bên ngoài, đây là hành động tôn giáo, họ nói người chết đều là tự nguyện, không phải là sát hại”.

“Ăn nói linh tinh!”, Trữ Phượng Toàn nổ giận: “Giết người bừa bãi, rạch bụng moi tim, vứt xác trên biển, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, là hành vi tôn giáo của phái nào? Không cần nói nữa, tôi sẽ không đồng ý thả người. Nếu anh cả anh hai cở đây, tuyệt đối sẽ không đồng ý thả người”.

“Vậy phải trả lời người nước ngoài thế nào?”, Yến Xương Dũng hỏi: “Phải xử lý Jame thế nào?”

“Xét xử công khai!”, Trữ Phượng Toàn nói: “Ngày mai sẽ xét xử công khai, làm theo quy định trên đảo, nên dìm xuống biển thì dìm xuống biển, nên lăng trì thì lăng trì, nhất định phải cho người dân trên đảo Cửu Long một lời giải thích”.

“Xét xử công khai?”, vẻ mặt Yến Xương Dũng biến sắc: “Ông ba, ông có cần cân nhắc thận trọng lại không? Theo ý kiến của tôi, cho dù phải xử lý, cũng cố gắng hết sức xử lý bí mật, âm thầm, một khi xét xử công khai, không phải là vấn đề đắc tội với một hai người hay là đoàn thể, mà là hoàn toàn trở mặt với thế lực phía sau Jame. Theo tôi được biết, thế lực này vô cùng lớn, có ảnh hưởng lớn trong giới kinh tế chính trị. Hiện nay các bên đang đọ sức ở Đông Hải, lúc này là cơ hội tốt để kết giao bạn bè, vùi đầu phát triển, không thích hợp gây thù chuốc oán!”

Trữ Phượng Toàn nói: “Tôi không phải không biết điều này, nhưng ông đừng quên, nền tảng cái gốc của đảo Cửu Long chúng ta là tự cường và công bằng. Nếu đánh mất điều này, chúng ta không chỉ mất đi lòng dần trên đảo, mà cũng mất đi lòng tin của toàn thế giới. Đến lúc đó, cho dù ông xây dựng đảo Cửu Long có tốt thế nào, cũng chỉ có thể trở thành quân cờ trong tay người khác”.

“Ông ba…”

Yến Xương Dũng còn muốn nói nữa, lại bị Trữ Phượng Toàn ngăn lại.

“Ông không cần nói nữa, chuyện này quyết định vậy đi, ngày mai xét xử công khai”.

Trữ Phượng Toàn nói chắc như đinh đóng cột, khiến Lý Dục Thần phải nhìn bằng con mắt khác. Anh bỗng cảm thấy, đảo Cửu Long này rất thú vị.

Yến Xương Dũng không nói một lời, lặng lẽ uống mấy ngụm trà, sau đó đứng lên nói: “Tôi chỉ là người quản lý, ông ba đã quyết định rồi, tôi làm theo là được. Bây giờ tôi đi nói với họ, nhưng từ nay phải đối diện với cục diện thế nào, tôi không dám bảo đảm, ông ba, ông phải nghĩ cho kỹ”.

Nói xong, nhìn Lý Dục Thần và chị Mai một cái rồi quay người đi ra.

Trữ Phượng Toàn hơi ngại nói: “Những việc vụn vặt trên đảo, khiến cậu Lý chê cười rồi”.

Lý Dục Thần hỏi: “Jame này là mục sư của Thái Dương Thánh Giáo phải không?”

Trữ Phượng Toàn ngẩn người: “Tôi không biết hắn là người của giáo hội nào, tóm lại là người truyền giáo, đảo Cửu Long chúng tôi không bài xích ngoại giáo, sao thế, cậu Lý quen biết ư?”

Lý Dục Thần nói: “Tôi không quen người này, nhưng từng biết đến tông giáo này, có thể nói với tôi, cụ thể đã xảy ra chuyện gì không?”

Trữ Phượng Toàn nói lại một lượt nguyên nhân kết quả của sự việc.

Thì ra Jame này nửa năm trước cùng với một thương đoàn buôn bán đến đảo Cửu Long, đàm phán hợp tác đầu tư và thương mại trên biển. Lúc đó đàm phán khá thuận lợi, đối phương cũng đã thực hiện đầu tư vốn. Jame là người đại diện nên thường xuyên đến đảo Cửu Long, đã sắp xếp cho hắn ta một căn biệt thự gần biển trên đảo.

Jame cải tạo biệt thự thành nhà thờ, và mỗi ngày đều ra cổng biệt thự bái lạy về hướng mặt trời mọc phía Đông.

Đảo Cửu Long khá khoan dung với truyền giáo, hơn nữa còn cho rằng người có tín ngưỡng càng đáng được tin tưởng, cho nên cũng có không ít người thường xuyên đến chỗ Jame nghe hắn ta truyền kinh đọc giáo.

Không lâu trước, trên đảo mất tích mấy người, đều là các cô gái trẻ, có dân trên đảo, cũng có người từ nơi khác đến. Lúc đó không ai nghi ngờ Jame, vì thanh niên trên đảo thường xuyên ra biển dạo chơi, chỉ nghĩ họ gặp sự cố ngoài biển.

Cho đến không lâu trước, có ngư dân phát hiện một tấm phản gỗ lênh đênh trên biển, có một thi thể cô gái nằm trên phản gỗ. Đôi mắt của cô gái được che bằng vải đen, không mặc quần áo, phần bụng và lồng ngực bị rạch, lấy đi nội tạng.

Ban đầu, mọi người cho rằng đây là do bọn buôn người và nội tạng đầu rắn trên biển vứt. Nhưng tại sao không trực tiếp ném xuống biển, mà đặt lên một tấm phản gỗ cho trôi nổi trên biển, khiến người ta thấy kỳ lạ. Hơn nữa thân thể của cô gái được xử lý rất sạch sẽ, trên tấm gỗ không hề có dấu máu, hoàn toàn khác với bọn tội phạm thông thường.

Sau đó thông qua xác nhận, cô gái đó chính là một trong mấy cô gái mất tích trên đảo Cửu Long. Thông qua giám định pháp y, cô gái bị rạch bụng sống, hơn nữa trước khí chết còn xảy ra quan hệ với người khác.

Chuyện này khiến toàn đảo chấn động, trên đảo bắt đầu toàn lực điều tra hung thủ.

Các loại manh mới đều chỉ đến Jame, và từ chứng cứ DNA lấy được trong cơ thể cô gái chứng minh Jame chính là hung thủ.

“Chứng cứ xác thực, đương nhiên hắn ta cũng thừa nhận, kẻ độc ác như vậy, họ lại muốn dùng việc rút đầu tư và phong tỏa đường tàu trên biển để uy hiệp, bắt chúng ta thả người, làm gì có ly đó!”, Trữ Phượng Toàn tức giận nói.

“Jame này không hề phản kháng hay bỏ chạy sao?”

Lý Dục Thần cảm thấy kỳ lạ, anh đã từng gặp giáo đồ Thái Dương Thánh, họ vốn không biết võ công, cũng không biết thuật pháp, nhưng ma pháp phương Tây có được thần lực nhờ phương pháp thần ban, tương đương với thân phận của thần, vô cùng khó giải quyết.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1162


Chương 1162

“Sao lại không chứ? Ngày thứ hai sau khi thi thể của cô gái được phát hiện, Jame đã ngồi tàu biển định bỏ trốn”, Trữ Phượng Toàn nói: “Cũng may lúc đó sắp mưa to gió lớn, hắn ta chỉ đành về bến tài. Đây gọi là lưới trời lồng lộng, ngay cả ông trời cũng không tha cho hắn ta. Sau đó hắn ta lại muốn bỏ chạy, nhưng lúc đó hắn ta đã bị liệt vào đối tượng tình nghi, anh hai tôi đích thân ra biển, bắt hắn ta về, nhốt vào nhà giam”.

“Tại sao không xử quyết ngay lúc đó?”

“Lúc đó chứng cứ chưa đầy đủ. Tuy đảo Cửu Long chúng tôi nhỏ bé, cũng không có luật pháp hoàn thiện, nhưng chúng tôi coi trọng lý lẽ. Kẻ đáng chết, tuyệt đối sẽ không tha, kẻ không đáng giết, tuyệt đối không xử oan. Đây là trách nhiệm đối với người bên ngoài, cũng là trách nhiệm với dân cư trên đảo”.

Lý Dục Thần gật đầu, cũng nghĩ là đúng.

Thông qua lời của Trữ Phượng Toàn và cách làm việc của ông ta, Lý Dục Thần rất có thiện cảm với đảo Cửu Long.

Vốn nghĩ chỉ là vùng đất ngoài pháp luật, hoang đảo trên biển, có thể nói rõ thì nói, không nói lý được thì anh cũng chẳng thèm phí lời, dùng võ lực giải quyết là xong. Không ngờ đến đây mới thấy họ còn coi trọng lý lẽ hơn rất nhiều gia tộc trên đất liền.

“Nhị đảo chủ đang ở đâu?”, Lý Dục Thần hỏi.

Trữ Phượng Toàn nói: “Trên biển chúng tôi có mấy chiếc tài xảy ra xung đột với người Đông Doanh, anh hai tôi qua đó xử lý”.

“Xung đột như này còn cần đích thân nhị đảo chủ đi ư?”

“Vì chuyện liên quan đến một tổ chức bí mật của Đông Doanh, trên thuyền của đối phương lại có cao thủ ninja, cho nên anh hai tôi đích thân đi”.

Lý Dục Thần cứ cảm thấy không đúng, sao lại là ninja Đông Doanh?

Chị Mai bỗng nói: “Có khả năng người Đông Doanh và người phương Tây đến hôm nay là đồng bọn không? Mục đích là dụ dỗ nhị đảo chủ đi…”

Trữ Phượng Toàn ngẩn người: “Cô nói là, họ muốn cướp ngục ư? Không thể nào, tuy nhà tù trên đảo Cửu Long không phải tường đồng vách sắt, nhưng muốn cứu người ra cũng không dễ dàng như vậy. Hơn nữa bốn mặt ở đây đều là biển, cảng khẩu và bến tàu đều ở trong tay chúng tôi, họ chạy thế nào được?”

Chị Mai nói: “Chưa chắc là cướp ngục, có lẽ họ nghĩ nhị đảo chủ không có mặt, thì sẽ dễ đàm phán hơn. Hoặc là…”

Bà ta còn chưa nói xong, đã có người vội xông vào, nhìn thấy người lạ, liền nuốt xuống lời định nói ra, chỉ há hốc miệng.

Trữ Phượng Toàn hỏi: “Có chuyện gì hoảng hốt như vậy, nói đi”.

“Nhị… nhị đảo chủ bị thương rồi”.

“Cái gì?”, Trữ Phượng Toàn kinh ngạc, bỗng đứng bật dậy: “Ở đâu, mau đưa tôi đi”.

Rồi chắp tay với Lý Dục Thần: “Xin lỗi hai vị, xin mời ngồi đợi một lát”.

Lý Dục Thần nói: “Tôi đi cùng ông”.

Trữ Phượng Toàn từng chứng kiến y thuật thần kỳ của Lý Dục Thần trên đại hội võ lâm, mừng rỡ nói: “Được”.

Mấy người vội vã rời đi ra khỏi tòa nhà.

Dưới tầng đã chuẩn bị xe, chở họ đến bệnh viện khu khai thác.

Trong phòng phẫu thuật, Lý Dục Thần nhìn thấy Kỷ Nghiễm Lai toàn thân đầy máu vừa được đẩy vào.

“Anh hai! Là ai đã đánh thương anh thành thế này?”, Trữ Phượng Toàn vừa kinh hãi vừa tức giận.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1163


Chương 1163

“Không phải con người…”, Kỷ Nghiễm Lai yếu ớt nói: “Là… yêu quái biển!”

Kỷ Nghiễm Lai bị thương toàn thân, bên ngoài da không chỗ nào lành lặn, bác sĩ muốn cầm máu xử lý vết thương, cũng vô cùng khó khăn. Rắc rối hơn là, ông ta còn nội thương nghiêm trọng. Không những nội tạng hư vỡ chảy máu, xương cốt gãy lìa, mà còn có yêu khí chui vào cơ thể, tổn thương đến kinh mạch, chân khí tiêu hao hết, không có sức chống chọi.

Kỷ Nghiễm Lai là võ đạo tông sư, trong lòng biết rõ thương tích của mình, người bình thường không thể cứu được. Vì vậy bất chấp bác sĩ phản đối, kéo Trữ Phượng Toàn nói:

“Chú ba, tôi không qua được cửa ải lần này rồi, chú nghe tôi nói, lập tức đóng tất cả bến cảng và bến tàu đảo Cửu Long, nhất định phải nghĩ cách diệt trừ yêu quái biển đó, nêu không đảo Cửu Long mãi mãi không có ngày yên bình…”

“Anh hai, anh đừng nói nữa, chữa trị quan trọng hơn”.

“Tôi bị thương quá nặng, không chữa được…”

“Không đâu, nhất định cứu được, cùng lắm đi mời anh cả xuất quan!”

“Không, không được. Lần này anh cả bế quan vô cùng quan trọng, có thể đánh thắng Bando Shuichi hay không, phải xem vào lần này, tuyệt đối đứng đi quấy rầy anh ấy”.

Trữ Phượng Toàn rơi nước mắt gật đầu, bỗng nhiên nghĩ đến Lý Dục Thần, liền lộ vẻ mừng rõ: “Anh hai, không cần đi mời anh cả nữa, cậu Lý đã đến đây, cậu ta nhất định có thể chữa khỏi cho anh”.

“Cậu… Lý?”, trong ánh mắt xám xịt của Kỷ Nghiễm Lai hiện ra vẻ mơ hồ.

“Chính là Lý Dục Thần, đại tông sư một kiếm chém chết Itazura Kazuyoshi đó”.

Trữ Phượng Toàn từng thấy Lý Dục Thần trong lúc giơ tay đã nối liền cánh tay gãy của Liễu Kim Sinh và ngón tay gãy của Hà Trường Xuân, đúng là thủ đoạn thần tiên.

Lúc này, đương nhiên ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội, vì tính mạng của anh hai, ông ta cũng không màng thể diện, khom lưng với Lý Dục Thần, nói:

“Cậu Lý, xin cậu cứu anh hai tôi, chỉ cần anh hai tôi vượt qua được cửa ải lần này, tôi nguyện làm trâu làm ngựa, tất cả nghe theo câu sai bảo”.

Nói xong liền định quỳ xuống.

Lý Dục Thần liền đỡ ông ta: “Đảo chủ Ninh nặng lời rồi, đã đến đây thì đương nhiên tôi sẽ cố hết sức”.

Trữ Phượng Toàn vui mừng, dường như Lý Dục Thần chắc chắn có thể chữa được cho Kỷ Nghiễm Lai vậy.

Lý Dục Thần đi đến bên cạnh Kỷ Nghiễm Lai, đưa tay bắt mạch cho Kỷ Nghiễm Lai.

Với anh thì ngoại thương không khó, chút thương tích này, vẫn chưa nghiêm trọng bằng Lâm Vân lúc trước. Mà Lý Dục Thần hiện giờ, sau khi trải qua lôi kiếp, sớm đã không còn là Lý Dục Thần lúc trước. Có phải tiên thiên hay không, tuy chỉ là kém một bước, cảnh giới đâu chỉ cách ngàn dặm.

Nhưng Kỷ Nghiễm Lai bị yêu khí nhập thể, tổn hại đến căn cơ, có chút khó.

“Lấy châm ra đây”, Lý Dục Thần xòe tay ra với bác sĩ ở bên cạnh.

Châm ngũ hành để lại ở Bách Hoa Cốc, anh không mang theo châm khác theo người, đương nhiên phải hỏi bác sĩ.

Bác sĩ vốn tưởng anh là danh y gì, có cách cao minh gì, thấy anh bắt mạch hồi lâu cũng không nói ra điều gì, bỗng lại đòi châm, hiển nhiên là muốn châm cứu. Nhưng rõ ràng là thương phần cứng, trong ngoài đều thương nặng, đâu phải châm cứu là có thể chữa được?

Lại thêm thái độ của Lý Dục Thần khiến bác sĩ có chút không vui, liền nói: “Là bác sĩ, tôi có trách nhiệm nhắc nhở một câu, việc đầu tiên phải làm là cầm máu làm sạch vết thương và truyền máu trước, đây là kiến thức cơ bản, bất kỳ bác sĩ có lương tâm nào cũng không nên làm ngược lại kiến thức cơ bản để đi thử một vài cách không đáng tin”.

Trữ Phượng Toàn nói: “Ông nói gì vậy, cậu Lý bảo ông lấy châm thì ông mau lấy châm đi!”

Bác sĩ nói:”Tôi chỉ nói theo kiến thức và lương tâm của tôi thôi”.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1164


Chương 1164

Trữ Phượng Toàn đang đỉnh nổi nóng, Lý Dục Thần quay người nhìn sang ông ta: Cầm máu làm sạch vết thương là thế này sao?”

Nói xong liền đưa tay phải ra, đặt lên bên trên đỉnh đầu của Kỷ Nghiễm Lai, lướt nhẹ qua trên không trung.

Giống như ma thuật, tay của Lý Dục Thần lướt xuống, vết máu trên người Kỷ Nghiễm Lai liền biến mất, vết thương trên da cũng liền lại.

Bác sĩ nhìn mà trố mắt há hốc miệng, đúng là không tin nổi vào mắt mình.

Việc này hoàn toàn lật đổ thế giới quan của ông ta.

Ngay cả Trữ Phượng Toàn bên cạnh, mặc dù đã từng chứng kiến sư thần kỳ của Lý Dục Thần, cũng vô cùng chấn kinh.

“Có châm không?”, Lý Dục Thần cười hỏi.

“Có! Có!”, bác sĩ vội gật đầu, kích động quay người đi ra.

Chỉ lúc sau đã cầm đến dụng cụ châm cứu.

Lý Dục Thần lấy châm ra, cắm mấy châm lên người Kỷ Nghiễm Lai, truyền chân khí vào đó, rất nhanh đã loại trừ được yêu khí trong cơ thể, hồi phục kinh mạch và ngũ tạng bị tổn thương.

Sau đó lấy ra một viên thuốc, nhét vào trong miệng của Kỷ Nghiễm Lai.

“Thương tích của đảo chủ Kỷ đã không còn đáng ngại, nghỉ ngơi một thời gian, thì có thể hồi phục”, anh nói.

“Anh hai!”, Trữ Phượng Toàn mừng rỡ.

Kỷ Nghiễm Lai bò dậy từ trên giường, hoạt động gân cốt, ngoại trừ nội khí vẫn không thể hồi phục, thì thương tích đúng là đã khỏi, liền thấy thần kỳ, khom người nói với Lý Dục Thần: “Ơn cứu mạng của cậu Lý, cả đời khó quên!”

Trữ Phượng Toàn cũng khom lưng với Lý Dục Thần: “Cậu Lý, lần trước ở Tiền Đường, tôi đã nợ cậu một cái mạng, hôm nay cậu đã cứu anh hai tôi, từ nay về sau, cái mạng của Trữ Phượng Toàn tôi là của cậu, trên dưới đảo Cửu Long, nghe theo cậu điều động!”

Lý Dục Thần cười nói: “Chỉ là chữa thương thôi, hai vị đảo chủ không cần để trong lòng. Nếu cứu một mạng người thì cần người ta lấy mạng bao đáp, thì e rằng bên cạnh bác sĩ này đã có một đám người liều chết rồi”.

Bác sĩ vội vàng xua tay nói: “Hổ thẹn! Y thuật của tôi không bằng một phần vạn của cậu Lý, xin cậu Lý đừng chê cười”.

Ngoài miệng thì nói như vậy, trong lòng lại có mấy phần thiện cảm với Lý Dục Thần.

Trữ Phượng Toàn và Kỷ Nghiễm Lai cũng bật cười.

Lý Dục Thần hỏi: “Kỷ đảo chủ, không biết lần này gặp phải yêu quái biển gì?”

“Đúng thế, anh hai, chẳng phải nói mấy con tàu Đông Doanh sao, sao lại gặp phải yêu quái biển?”, Trữ Phượng Toàn nói.

Vẻ mặt Kỷ Nghiễm Lai khẽ biến sắc: “E rằng chuyện này có điều kỳ lạ, chúng ta đừng nói ở đây, về lầu Quan Hải vừa uống trà vừa nói”.

Lầu Quan Hải là biện pháp hỗ trợ của khu khai thác Bắc Đảo, chuyên dùng để tiêp khách quý, bình thường không mở với bên ngoài, chỉ có đảo chủ và mấy nhân viên quản lý cấp cao có quyền sử dụng.

Lầu được xây dựa núi, dựa vào lan can nhìn ra xa biển hàng vạn dặm, có thể nhìn xa hết mức tầm nhìn.

Ngồi ở đó uống trà, đúng là có phần thư thái.

Nhưng lúc này, Kỷ Nghiễm Lai không có nhiều tâm trang, vẻ mặt đầy lo lắng.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1165


Chương 1165

“Yêu quái biển hơi giống hình người, nhưng chắc chắn không phải người. Tốc độ của nó cực nhanh, sức mạnh cực lớn, ngụp lặn trong nước không hề có tiếng động. Tôi và nó giao đấu rất lâu, cuối cùng không phải là đối thủ của nó”.

“Liệu có phải là giao nhân không?”, Lý Dục Thần nói.

*Giao nhân: người thuồng luồng

Kỷ Nghiễm Lai lắc đầu: “Không chắc chắn, tôi cũng từng nghe về truyền thuyết giao nhân, nhưng tôi chưa từng gặp”.

Lý Dục Thần nói: “Giao nhân có đuôi”.

Kỷ Nghiễm Lai nghĩ một lúc nói: “Hình như không có”.

Lý Dục Thần cũng không nghĩ ra, trong biển còn có yêu quái gì trông giống con người, trừ phi là biến hình thành người. Nhưng yêu quái hoang dã không truy cầu biến hóa, không giống yêu quái trong nhân gian, hơi có thể biến hóa được là muốn biến thành người.

Nếu đã đến cảnh giới biến hình, tự khác hóa thành hình người, thì Kỷ Nghiễm Lai không thể nào sống sót quay về.

Trữ Phượng Toàn nói: “Khu vực gần biển chúng tôi đã thái bình bao nhiêu năm nay, sao bỗng nhiên xuất hiện yêu quái biển chứ? Liệu có phải người Đông Doanh cố ý dụ đến không?”

“Không loại trừ khả năng này”, Kỷ Nghiễm Lai nói: “Nhưng những người Đông Doanh đó cũng đều chết hết, lần này có lẽ chỉ có một mình tôi sống quay về. Cũng may mắn có cậu Lý ở đây, nếu không tôi cũng chết chắc rồi”.

Lúc này, chị Mai đột nhiên hỏi: “Kỷ đảo chủ, tổng cộng có mấy con yêu quái biển”.

Trữ Phượng Toàn kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ không phải một con?”

Kỷ Nghiễm Lai nói: “Lúc tôi đấu với một con trong đó, trên tàu khác cũng vang lên tiếng kêu thảm thiết, cho nên ít nhất có hai con”.

Chị Mai lại hỏi: “Ngoại trừ người tìm được thi thể về, trên đảo còn mất tích mấy người?”

“Còn có ba người”, Trữ Phượng Toàn nói xong liền ngẩn người, quay sang nhìn nhau với Kỷ Nghiễm Lai: “Cô nói là…”

Lý Dục Thần không thể không thừa nhận, chị Mai thực sự rất thông minh.

Bà ta vừa hỏi có mấy con yêu quái biển, Lý Dục Thần liền biết bà ta muốn nói gì.

Chị Mai chỉ là một người bình thường từng luyện võ, trước hôm qua, chưa từng tiếp xúc với tu hành, chưa từng gặp phải yêu quái, càng chưa từng quen biết Thái Dương Thánh Giáo, không biết thủ đoạn của họ. Nhưng cô ta lại có thể liên tưởng hai chuyện với nhau.

Lời nhắc nhở của chị Mai khiến toàn thân Kỷ Nghiễm Lai và Trữ Phượng Toàn dựng tóc gáy.

“Không… không thể nào chứ?”

“Tốt nhất là không phải”, chị Mai nói: “Nhưng tôi không nghĩ ra, một người đã giết người, tại sao phải xử lý thi thể thành như vậy rồi đặt lên biển? Nó rất giống một kiểu nghi thức. Mà nghi thức này có mục đích, ví dụ như hiến tế, ví dụ như sống lại…”

Lời của chị Mai, lại liên tưởng đến cảnh tượng lúc ngư dân phát hiện thi thể cô gái đó trên biển, có cảm giác lạnh sống lưng.

Trữ Phượng Toàn nổi giận nói: “Nếu thực sự là vậy, thì đúng là đám điên cuồng bệ./nh hoạn! Chém trăm ngàn đao cũng không quá! Họ lại có mặt mũi đến đàm phán với chúng ta, muốn chúng ta thả người! Tôi thấy, bắt toàn bộ mấy tên quỷ Tây đó lại!”

Kỷ Nghiễm Lai hỏi Trữ Phượng Toàn đã xảy ra chuyện gì.

Trữ Phượng Toàn nói lại một lượt chuyện hôm nay có người Tây đến đàm phán, lấy lý do tự do tín ngưỡng, lại dùng các thủ đoạn rút đầu tư, cắt đứt thương mại, phong tỏa bến cảng để uy h**p, muốn họ thả người ra.
 
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Chương 1166


Chương 1166

Kỷ Nghiễm Lai nói: “Chú ba, chú làm đúng lắm! Bất kể chuyện yêu quái biển có liên quan đến họ hay không, giết người đền mạng, Jame phải bị xét xử công khai, phải cho tất cả dân đảo và khách buôn bán thường xuyên đến một lời giải thích”.

Trữ Phượng Toàn nói: “Bây giờ chứng cứ xác thực, không cần kéo dài, tôi tính này mai sẽ xét xử công khai”.

Kỷ Nghiễm Lai nói: “Được, mời mấy người Tây đó đến nghe, xem họ nói thế nào”.

Rồi lại nói với Lý Dục Thần: “Nếu cậu Lý có hứng, ngày mai không ngại cũng đến góp vui”.

Lý Dục Thần vốn định làm xong việc rồi đi, nhưng sự việc liên quan đến Thái Dương Thánh Giáo, lại xảy ra chuyện yêu quái biển, anh quyết định ở lại xem sao. Hơn nữa rất thích cách làm việc của hai vị đảo chủ và cả người dân chất phác trên đảo, nếu có thể giúp được, thì giúp họ một tay.

Liền nhìn sang chị Mai.

Chị Mai cười nói: “Tôi thì không sao, nước biển ở đây sạch hơn thành phố Dũng nhiều, ở lại một hai ngày ngắm phong cảnh cũng rất được”.

Thấy chị Mai vui vẻ đồng ý, đương nhiên Lý Dục Thần cũng đồng ý.

Hại vị đảo chủ vô cùng vui mừng, liền cho người sắp xếp chỗ ở cho họ.

Lý Dục Thần lấy Hỏa Long châu ra nói: “Hôm nay tôi đến có hai chuyện, chuyện thứ nhất là trả đồ cho chủ cũ. Đây là Hỏa Long châu, tôi đã hứa với Trữ đảo chủ, sẽ trả lại đảo Cửu Long”.

Đặt viên trân châu lên bàn.

“Nhưng có điều tôi muốn nói rõ”, Lý Dục Thần bổ sung nói: “Hỏa Long châu không phải do chúng tôi ăn trộm, chuyện này là hiểu lầm”.

Kỷ Nghiễm Lai cười nói: “Đồ đã được trả về, ai lấy cũng không sao”.

Lý Dục Thần lại nói: “Không, chuyện này phải nói rõ, không thể vì tôi trả lại, thì nói là tôi ăn trộm. Còn về ai ăn trộm, tôi cũng không muốn nói thêm. Tóm lại người đó đã bị tôi giết rồi. Bây giờ chết không đối chứng, nếu các ông nhất định cho rằng là tôi ăn trộm, tôi cũng không giải thích nữa”.

Lý Dục Thần không nhắc Liễu Kim Sinh, là vì nguyên nhân kết quả sự việc này hơi phức tạp, phải nói rõ thì sẽ liên quan đến chị Mai, anh không muôn để chị Mai khó xử, cũng không muốn để bà ta buồn vì chuyện quá khứ.

Ngoài ra, tổ tiên nhà họ Liễu có công với bách tính xã tắc, cũng coi như cho họ thể diện.

Còn về người khác có hiểu lầm không, ví dụ như nói “không phải anh ăn trộm tại sao anh lại mang trả” , anh không lo sợ, cũng không để ý.

Nếu ai vị đảo chủ thực sự nghĩ như vậy, thì cho thấy mình đã đánh giá cao hai người, để lại Hỏa Long châu, quay đầu đi là được.

Chị Mai hiểu ý của Lý Dục Thần, cảm kích nhìn anh một cái.

Kỷ Nghiễm Lai nói: “Kỷ mỗ có ngốc đi nữa, cũng sẽ không cho rằng là cậu Lý ăn trộm. Hỏa Long châu có ý nghĩa và tác dụng đặc biệt đối với đảo Cửu Long chúng tôi, bây giờ có thể lấy về được, chúng tôi cảm kích còn không hết, đâu thể suy đoán bừa”.

Trữ Phượng Toàn cũng nói: “Đúng thế, sau khi đại hội võ lâm kết thúc, tôi về nói, anh hai đã nói, chắc chắn không phải là cậu Lý ăn trộm Hỏa Long châu”.

“Ồ? Kỷ đảo chủ chưa từng gặp tôi, tại sao lại chắc chắn như vậy?”, Lý Dục Thần thấy hiếu kỳ.

Kỷ Nghiễm Lai cười nói: “Chú bà về đã kể với tôi chi tiết của đại hội võ lâm, tu vi của cậu Lý, đã gần với người trời, đâu sẽ làm chuyện trộm cắp chứ? Kẻ trộm thực sự chắc chắn sẽ không thừa nhận, càng sẽ không thề hứa đích thân mang Hỏa Long châu đến đảo Cửu Long”.

Lý Dục Thần lại càng có cái nhìn khác với Kỷ Nghiễm Lai, cười ha ha, cũng không nhắc đến chuyện này nữa.
 
Back
Top Dưới