Cập nhật mới

Khác [Cao H] Tình nhân của mẹ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394677096-256-k607471.jpg

[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Tác giả: phucloiyeuem
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện chỉ là trí tưởng tượng.

Không nói lên đến tam quan và tính cách của tác giả.

Truyện có yếu tố tâm lý, cưỡng ép, truyện có thể gây khó chịu khi đọc.

Cân nhắc trước khi đọc

Hạo Nhiên là đứa sinh non, mẹ nó 16 tuổi đã sinh ra nó.

Hạo Nhiên cũng chẳng biết bố nó là ai, mẹ Hạo Nhiên là 1 kẻ ăn chơi, bán thân vào những cuộc vui chơi thoác lạc không lối thoát.

Hạo Nhiên năm nay 17 tuổi, nhưng phải nghỉ học để kiếm tiền cho mẹ nó tiêu, nó căm ghét điều này.

Vào một ngày, Hạo Nhiên đang đứng nấu cơm, mẹ nó về thì theo sau là một chàng trai trẻ.

Nó sững sờ khi thấy chàng trai đó là người yêu cũ khốn nạn của nó.



đammỹ​
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 1: Người yêu cũ


Mùa hè 200x.

Một cô gái nhỏ 16 tuổi đang ôm một đứa bé sơ sinh đầy máu từ nhà vệ sinh đi ra, cô gái run rẩy bước đi còn đứa bé vẫn đang khóc "oe oe".

Cô gái nhỏ tức giận chửi mắng đứa bé.

"MÀY IM, SAO MÀY CỨ KHÓC THẾ.

IM ĐI"

Cô vì kích động mà cũng khóc nấc lên, khi về đến nhà bố mẹ của cô gái nhỏ biết chuyện.

Liền ầm ỹ chửi mắng cô bé, nhưng chuyện đã đến mức này thì họ cũng ngậm ngùi nhận đứa bé.

Đứa bé ngày nào còn bé đã lớn lên, nó được đặt tên là Hạo Nhiên.

Ông bà ngoại nó mất do bị bọn đòi nợ giết chết, mẹ nó với nó may mắn chạy thoát.

Cuộc sống đã khó khăn, luôn phải trốn tránh mà mẹ nó còn bay lắc ở các quán bar, vũ trường, mẹ nó bán thân, vũ nữ thoát y chỉ để chi trả các cuộc chơi đêm thoác loạn đầy đắt đỏ.

Hạo Nhiên chỉ học đến hết cấp 2 là nghỉ học, nó cần tiền để trả nợ và nuôi nó với mẹ nó.

Nắm 16 tuổi đẹp đẽ, Hạo Nhiên lần đầu tiên biết yêu là gì.

Nó yêu một chàng trai hơn nó 5 tuổi, hắn tên Tư Mộ Viêm.

Nhà Tư Mộ Viêm nó chỉ biết hắn giàu có, quyền lực và địa vị đều có.

Hạo Nhiên nó ngây thơ, nó chẳng biết gì về Tư Mộ Viêm, nó dám chắc nhất một việc rằng Tư Mộ Viêm yêu nó rất nhiều.

Nó lúc đó 16 tuổi, chưa đủ tuổi vị thành niên, nên nó phải làm căn cước giả và căn cước giả đó đã làm nó gặp được hắn.

Hạo Nhiên là con trai có khuôn mặt rất xinh, trai gái đều thích, cơ thể nó rất nuột nên không tránh khỏi việc bị người khác để ý tới.

Nhưng Hạo Nhiên nó lại va phải vào Tư Mộ Viêm, nó nghĩ đây là định mệnh của cuộc đời.

Nhưng yêu hắn, nó được đưa vào đầy khoái lạc, cơ thể trắng nuột đầy dấu vấy bẩn của hắn.

Hạo Nhiên, nó vào đời nhưng vẫn quá ngây thơ, nên việc bị Tư Mộ Viêm gạ gẫm không tránh được.

Tình dục độc hại, Tư Mộ Viêm biết nó chỉ mới 16 tuổi, còn chưa 18 mà hắn đã chiếm lấy thân xác bé nhỏ này.

Xong việc thì Tư Mộ Viêm đưa tiền cho Hạo Nhiên như tiền địt "gái ngành" vậy, nhưng số tiền rất lớn nên nó cũng không từ chối.

Hơn 5 tháng yêu nhau, Hạo Nhiên bắt đầu sợ hãi việc quan hệ, tuân thủ những nhu cầu kì quái, bệnh hoạn của Tư Mộ Viêm.

Nó bắt đầu năn nỉ cầu xin nhẹ nhàng.

"Hôm nay em mệt lắm... nên là chỉ ôm, hôn thôi nhé..."

Tư Mộ Viêm đang định banh chân Hạo Nhiên, nghe vậy chỉ cười, nhưng nụ cười này làm nó rất sợ, lần trước chỉ vì từ chối yêu cầu của hắn mà nó đã bị hắn tát mạnh vào mặt.

Hạo Nhiên run rẩy vẫn cởi quần áo ra cho Tư Mộ Viêm chiếm đoạt.

Cơ thể trắng nõn gầy gò của nó đầy dấu hôn và vết cắn sâu do hắn tạo nên.

Nhưng rồi nó vẫn quyết chia tay, Hạo Nhiên không quan tâm tiền và tình cảm của hắn nữa.

Tình yêu này làm nó nghẹt thở, tình dục, chiếm đoạn, thô bạo, tiền bạc, bạo lực.

"Chúng tay chia tay đi"

Hạo Nhiên nghiêm túc nói, Tư Mộ Viêm nhìn nó.

"Em nói gì vậy?

Em lại dỗi tôi gì à?

Bé con đừng đùa như thế"

Tư Mộ Viêm vẫn nghĩ là đùa nhưng Hạo Nhiên đã kiên định.

"Em không đùa, chia tay đi, em cảm thấy em yêu anh... em... em rất mệt mỏi... em sợ lắm..."

"Anh làm em đau sao."

Tư Mộ Viêm ôm lấy Hạo Nhiên đầy dịu dàng.

"Đừng... anh đừng tỏ ra dịu dàng đầy gò bó như vậy, em không thích.

Chia tay đi"

Hạo Nhiên lấy sức đẩy Tư Mộ Viêm ra.

Hắn bị đẩy nhưng vẫn không bực, hắn tủi thân, bắt đầu khóc lóc cầu xin.

Nó là người rất mềm lòng, hắn luôn làm vậy khi hắn sai.

Hạo Nhiên run rẩy, nó không biết phản ứng thế nào, hắn định ôm nó thì nó đã quay đầu bỏ chạy.

Tư Mộ Viêm chỉ đứng im nhìn nó chạy, cơn gió se se lạnh buổi tối thổi qua người hắn.

Hắn chẳng cảm xúc gì chỉ nhìn nó chạy xa khuất tầm mắt.

Đã 3 tháng trôi qua, Hạo Nhiên vẫn đang trật vật cuộc sống, mẹ nó hay dẫn trai về địt nên nó luôn phải chịu đựng, nó thấy ghê tởm, nó còn bị bệnh tâm lý nhẹ.

Hôm nay Hạo Nhiên như thường ngày nấu cơm cho nó và mẹ nó ăn.

Thì cửa nhà mở, nó biết mẹ nó về, vừa quay đầu ra.

Thấy đằng sau mẹ nó là một chàng trai đẹp trai, nhưng lại trông rất quen.

Khi vào hẳn nhà, nó đứng khựng lại.

Là tên khốn người yêu cũ Tư Mộ Viêm, Hạo Nhiên sợ đến nỗi không thể nói được.

Tư Mộ Viêm cười nhẹ, nhưng trong đôi mắt cáo đẹp đẽ, sâu thẳm đầy quyến rũ đó thì ẩn chứa đầy sự khó hiểu và nguy hiểm.

Vote + cmt để tớ có động lực ra tiếp nha.

Truyện đầu tay có gì sai xót mọi người thông cảm và góp ý cho mình biết nhé
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 2: Ôm ấp đến nghẹt thở


"Hạo Nhiên, đây là bạn trai mới của mẹ, tên cậu ấy là Tư Mộc Viêm"

Mẹ nó vui vẻ giới thiệu, giọng điệu ngọt ngào đầy sự cưng nựng.

Hạo Nhiên nghe xong liền làm rơi con dao đang cầm xuống đất, xuýt nữa làm đứt chân.

"Thằng nhóc này, mày lại làm rơi.

Hôm nay tao không ăn ở nhà đâu."

Khuôn mặt Lâm Uyển (mẹ Hạo Nhiên) khó chịu, nắm tay Tư Mộc Viêm đầy thân mật.

"Anh yêu~ chờ em chuẩn bị đồ một tý nhé, em sẽ ăn mặc thật đẹp"

Lâm Uyển cười tủm tỉm, quay đầu bước vào phòng riêng của bà.

Hạo Nhiên cúi xuống cầm con dao lên.

"Tại sao anh lại bám lấy mẹ tôi?

Rốt cuộc anh muốn gì?"

Hạo Nhiên tức giận, nhưng vẫn chứa đầy sự sợ hãi.

Nó sợ chứ, nó nhát gan chỉ biết nói ra chứ không dám hành động.

Tư Mộc Viêm chẳng nói chẳng gì cả, bước đến phía Hạo Nhiên, bàn tay to lớn gân guốc của hắn chạm vào bàn tay bé nhỏ cuat Hạo Nhiên.

Bàn tay vẫn xinh đẹp, nhưng do làm việc nên đã trở nên chai sạn nhưng vẫn mềm mại kì lạ.

"Anh làm gì vậ-"

Hạo Nhiên chưa nói xong, Tư Mộc Viêm cúi xuống xem bàn chân vừa nãy suýt bị thương.

"Có đau không?"

Hắn dịu dàng nói, nó cũng hơi bất ngờ.

"K-Không..."

Hạo Nhiên theo phản xạ tự nhiên mà trả lời.

"Nhưng đâu phải chuyện của anh.

Rốt cuộc sao anh lại dính líu đến mẹ tôi?"

Hạo Nhiên lấy chân đá lên vai Tư Mộc Viêm nhưng không xi nhê gì cả.

"Anh nhớ em"

Tư Mộc Viêm bình thản nói, Hạo Nhiên mở to mắt nhìn hắn.

Hắn đứng dậy, ôm nó chặt vào lòng.

Hạo Nhiên chỉ mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, áo phông và quần đùi ngắn.

Tư Mộc Viêm vùi mặt vào vai Hạo Nhiên điên cuồng ngửi lấy mùi hương thơm quen thuộc như một kẻ nghiện "ma túy" vậy.

Hạo Nhiên khó chịu định đẩy ra, cái ôm này làm nó nghẹt thở.

Nhưng không đẩy được vì Tư Mộc Viêm ôm quá chặt, đôi môi của nó cũng bị hắn thô bạo cướp lấy.

"Mở mồm ra" Giọng hắn đầy ra lệnh, bóp cằm nó hôn ngấu nghiến.

Tư Mộc Viêm hôn sâu, răng lưỡi cả hai cọ vào nhau.

Lưỡi Hạo Nhiên bị mút đến điên loạn, khoang miệng nhỏ của Hạo Nhiên bị Tư Mộc Viêm chiếm đoạt, nó vùng vẫy trong vô vọng.

Nước dãi cũng chảy từ khóe môi ra, hơn 4 phút hắn mới tha cho nó.

Cơ thể nó mềm nhũn yếu ớt, dựa vào kệ để bát.

"T-Tên khốn nạn, anh giám, anh bị điên à?"

Hạo Nhiên tức giận nói.

"Có lẽ vậy"

Tư Mộc Viêm ôm lấy eo của Hạo Nhiên, cúi xuống cắn mạnh vào vai trái của nó.

Nó đau đớn kêu lên một tiếng.

"Tên chó khốn nạn-"

"Ngoan, anh yêu em nhiều lắm bé con.

Yêu nhiều lắm."

Tư Mộc Viêm vùi mặt lần nữa vào hõm cổ Hạo Nhiên, cắn mút nhẹ nhành như một chú chó hung dữ đang làm nũng chủ nhân của mình vậy.

Hạo Nhiên không phản kháng được, chỉ biết nhịn nhìn hắn cắn mút để lại dấu vết.

"Nếu mà không có mẹ em ở đây, tôi sẽ đè em ra chịch nát cái lỗ của em đấy bé con"

Tư Mộc Viêm nói xong còn tiện tay bóp mông vểnh căng tròn của Hạo Nhiên, Hạo Nhiên tức giận định tát hắn thì mẹ cậu đã tắm xong.

Hạo Nhiên chỉ biết nuốt cục tức vào người, hai người họ nắm tay nhau đi hẹn hò.

Nó ở nhà ăn cơm một mình mà lòng lại suy nghĩ nhiều truyện.

Lâm Uyển từ ngày đó hay rủ Tư Mộc Viêm về nhà chơi, nói thẳng ra là quan hệ.

Hạo Nhiên làm nhiều việc nên về rất muộn, hơn 11 giờ đêm lận, sẽ có lúc nó nghe thấy tiếng hai người đó quan hệ.

Nó cảm thấy ghê tởm, nó ghét điều này.

Đêm hôm nay nó lại về muộn, khi định bước vào phòng thì đã bị ai đó ôm lấy eo rất chặt.

"Về rồi à?"

Là hắn, Tư Mộc Viêm, cái người mà nó căm hận, ghét cay ghét đắng.

"Không phải chuyện của anh, thả tôi ra".

Nó hết sức vùng vẫy trong vô vọng.

"Anh muốn ôm em thôi mà, không được sao?"

"KHÔNG"

Hạo Nhiên tức giận quát lớn, Tư Mộc Viêm sững người.

"Mẹ em đang ngủ đó"

"Kệ bà ta"

Tư Mộc Viêm hơi nhíu mày.

"Em ghen à?"

"Hả?"

"Ghen việc tôi là tình nhân của mẹ em"

Hạo Nhiên đang bực bội liền cứng người lại.

"Tôi không cần con cặc đã quan hệ với người khác, thật bẩn thỉu"

"Vậy em muốn thử không?

Thử quan hệ với con cặc đã bị vấy bẩn của tôi?"

Vote + cmt nháaaaaa.

Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 3: Lén lút


Tư Mộc Viêm kéo Hạo Nhiên vào phòng, đóng khóa cửa lại.

Hạo Nhiên bị ném lên giường thô bạo, nó rên rỉ vì đau.

"Ư...ư..."

Tư Mộc Viêm trèo lên giường, hắn đè Hạo Nhiên chặt xuống giường, cứ thế mà lột sạch quần áo nó ra.

Nó sợ hãi, muốn hét nhưng bị bàn tay Tư Mộc Viêm bịt miệng lại.

"Nhỏ thôi, mẹ em đang ngủ.

Em cũng không muốn bà ấy biết chuyện của chúng ta đúng chứ" Hơi thở của hắn gần tai Hạo Nhiên, nó mím môi chịu đựng.

Hạo Nhiên rưng rưng nước mắt nhìn rất đáng thương, Tư Mộc Viêm lần mò cơ thể nó.

Từ ngực trượt xuống mông nó, nối lỏng bằng 2 ngón tay.

Bàn tay to lớn gân guốc cứ thế mà thọc ra thọc vào bên trong Hạo Nhiên, nó là người nhạy cảm nên cơ thể cũng đã mềm nhũn.

"Cái lỗ này ngoài tôi ra, đã có ai chạm vào chưa?"

Tư Mộc Viêm nói giọng điệu đầy dục vọng, nhưng cũng lại pha một chút đáng sợ.

Hạo Nhiên run rẩy, bàn tay của hắn vẫn không ngừng ra vào.

"Anh vác con cặc của anh đi địt người khác, thì tôi cũng không được vạch mông cho người ta địt à?"

Hạo Nhiên ấm ức nói

Như chọc đúng chỗ nổi cơn điên của Tư Mộc Viêm, hắn rút tay ra, cởi quần áo của bản thân ra.

Hạo Nhiên liền có cảm giác không ổn, nó muốn bỏ chạy nhưng lại bị kéo mạnh lại.

Hắn như tên điên banh chân nó ra mà đút thẳng vào.

Dương vật thô to 23cm của Tư Mộ Viêm thô bạo dập mạnh vào bên trong.

Hạo Nhiên cảm thấy khó thở, mắt đảo ngược lên trên, môi mấp máy rên rỉ cầu xin.

Vì đâm nhanh quá mà bị rách ra, mùi máu tanh xộc thẳng lên.

"D-Đừng...

đau quá...

đừng..."

"Cái lỗ này bị bao nhiêu thằng chó hoang địt rồi?

Nói, có mấy thằng địt em rồi?"

Tư Mộc Viêm điên loạn mà đâm mạnh bạo.

Hạo Nhiên khóc nấc lên xin tha, nhưng hắn còn đâm sâu hơn.

"Lỗ em vẫn co bóp lấy con cặc của tôi, nhớ cặc tôi hay cặc thằng chó khác?"

"K-Không... không có, ư...ư... dừng...lại... tôi xin anh... ah-..."

Hạo Nhiên cảm thấy rất ấm ức, tại sao Tư Mộc Viêm được làm theo ý hắn, còn nó thì không?.

"Vậy là em nói dối?

Được, em giỏi lắm.

Luôn làm tôi tức điên lên.

Mà giờ em 17 tuổi rồi nhỉ, cũng tốt... bé con sắp 18 rồi."

Tư Mộ Viêm cười khúc khích.

Phía trên Tư Mộ Viêm vuốt ve, hôn trong chứa đầy sự yêu thương, phía dưới thì thô bạo đâm thúc.

Hai phía đối lập nhau hoàn toàn, mông tròn xinh của nó bị hắn nhào nặn đến đáng thương.

Hắn nhớ hương vị này, nhớ cảm giác này, Tư Mộc Viêm cảm thấy khoái cảm khi quan hệ với Hạo Nhiên.

"Hạo Nhiên...

Hạo Nhiên..."

Tư Mộc Viêm bắt đầu thở dốc, hắn sắp lên đỉnh, bàn tay chai sạn của hắn mò lấy dương vật nhỏ của Hạo Nhiên vuốt ve lên xuống.

"Bắn cùng nhau nhé"

"Đừng bắn vào trong-...

ư...

ư..."

Cơn dâng trào ập tới, hai người cùng nhau xuất tinh.

"Tên khốn... ai cho bắn vào trong..."

Hạo Nhiên trừng mắt nhìn Tư Mộc Nhiên.

Tư Mộc Nhiên cười khẩy.

"Chẳng phải lúc trước luôn thèm khát tinh trùng của anh sao?"

"Lúc trước do tôi ngu"

Hạo Nhiên ấm ức khóc thút thít, Tư Mộc Viêm ôm lấy nó.

"Đừng khóc, anh xót bé con lắm.

Anh nhớ em lắm... ta quay lại được không?"

Tư Mộc Viêm ủ rũ, vùi mặt vào tóc Hạo Nhiên đầy sự tủi thân.

"Anh hứa sẽ yêu em hơn, anh sẽ bù đắp cho em"

"Có lồn, tôi không muốn-"

Tư Mộc Viêm nhéo mạnh đầu vú Hạo Nhiên, nó giật nảy, rên rỉ đau đớn.

"Bé con, sao em lại nói anh thế?"

Tư Mộc Viêm vừa véo vừa mút ngực Hạo Nhiên.

"Đau quá... hức...

ức..."

Nó không kìm được mà khóc, trông thảm thương.

Tư Mộc Viêm nghe thấy tiếng khóc càng nứng hơn, hắn bế Hạo Nhiên đang khóc thút thít ngồi lẻn đùi hắn.

"Bé con~ giờ chúng ta chơi cưỡi ngựa nhé?"

Hạo Nhiên nghe xong liền nín khóc, mở to mắt đầy sợ hãi.

"Không, thả tôi ra"

Hạo Nhiên muốn rút con cặc của Tư Mộc Viêm ra, rút được gần hết thì hắn nắm lấy eo nó mà dập xuống đầy mạnh mẽ.

Đầu nó theo đà mà ngửa ra sau, mắt đảo lên trên.

"Aaa..."

"Cưỡi đi bé con, bé con ngoan mà, nghe lời anh nhé"

Tư Mộc Nhiên tát mạnh vào mông Hạo Nhiên, mông nó liền nẩy lên đầy kích thích.

Bị đánh bất ngờ nên bên trong co bóp hơn.

Tư Mộc Viêm rên rỉ vì sướng.

Viết seg chán quá, mình sẽ luyện thêm.

Vote và cmt ủng hộ mình ra chương tiếp nhé.

Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 4: Thực tế


Hạo Nhiên nghiến răng, trừng mắt nhìn Tư Mộc Viêm đầy sự chán ghét.

Hạo Nhiên bám lấy vai Tư Mộc Viêm, cố gắng nhấp nhô lên xuống.

"Bé yêu giỏi quá, bên trong em đang hút cặc anh sung lắm.

Nhanh và sâu hơn đi Nhiên Nhiên"

Hạo Nhiên vẫn cố gắng di chuyển, nhưng thứ thô to gân guốc kia quá to so với nó, Tư Mộc Viêm bất đầu không kiên nhẫn được nữa, liền ôm hông nó mà dập thẳng xuống.

Hạo Nhiên cảm giác bụng nó sắp nổ tung, dương vật to lớn đấy làm bụng Hạo Nhiên sưng lên theo hình cặc của Tư Mộc Viêm.

"Ức... dừng lại...

đau quá...

đau... hức.. hức..."

Nó bất khóc đầy đau đớn, nhưng vẫn lấy tay bịt miệng vì sợ phát ra tiếng lớn.

Tư Mộc Viêm thấy Hạo Nhiên còn quyết rũ hơn, đâm càng hăng hơn.

Tiếng "bạch bạch" đầy dâm dục mạnh mẽ phát ra làm bầu không khí trong căn phòng nhỏ đầy sự ám muội của tình dục.

"Ngoan, em bé Nhiên Nhiên giỏi chịu đựng mà, em bé của anh giỏi nhất~"

Hạo Nhiên ôm cổ và nắm tóc Tư Mộc Viêm, nó cố chịu đựng, nước mắt nước mũi tèm lem.

Tư Mộc Viêm thì hưởng thụ, hắn nhìn Hạo Nhiên khóc đầy sự say mê.

Mũi hắn phát giác mà chảy máu cam, nhưng hắn mặc kệ, liếm máu chảy xuống ngực Hạo Nhiên.

"Nhiên Nhiên, em dễ thương quá.

Anh không muốn ngừng việc yêu em"

Hạo Nhiên thì mềm nhũn cả người, miệng mấy máy rên rỉ, lời cầu xin cũng không nói thành lời.

Tư Mộc Viêm ôm chặt hơn, hắn cắn xé cơ thể nhỏ bé của Hạo Nhiên, như một con quỷ đang hưởng thụ bữa ăn ngon lành mà đã chờ lâu.

"Em bé Nhiên Nhiên phía dưới cũng sắp khóc rồi à?

Khóc đi, anh sẽ cưng chiều em"

Tinh dịch của Hạo Nhiên bắn ra, Tư Mộc Viêm cười khúc khích.

Hắn vui vẻ hứng thú liếm dòng tinh dịch bắn lên bụng Hạo Nhiên, mặt hắn cũng có tinh dịch.

"Em bé, liếm sạch mặt của anh đi"

Hạo Nhiên lè lưỡi ra liếm, vị tanh ngòm làm nó khó chịu mà nhăn mặt.

Hơn 40 phút sau Tư Mộc Viêm mới bắn xong hiệp 2, tinh trùng của hắn trộn lẫn với máu tanh của nó.

Tạo ra một cảnh tượng ghê rợn, muốn nôn ngay lập tức.

Dịch tinh đặc tràn ra từ lỗ nhỏ, lỗ nhỏ không khép lại vào được.

Co bóp đầy yếu ớt.

"Tên khốn... tôi hận anh"

Hạo Nhiên khóc thút thít, người nó đau ê ẩm, nó muốn chạy, nhưng Tư Mộc Viêm thì không.

Hắn muốn nữa, muốn nhiều hơn nữa, hắn muốn in lên người Hạo Nhiên bằng dấu vết của hắn.

Tư Mộc Viêm không còn là người, động vật đến kì động dục cũng không đáng sợ như hắn.

Hắn là một con quỷ, con quỷ tham vọng, thèm khát tình dục, yêu thương với con mồi mà con quỷ chọn.

Cả đêm đấy, trong phòng ngủ nhỏ bé.

Đầy những tiếng khóc, tiếng rên rỉ xin tha, lời tán tỉnh ngọt ngào chứa đầy tình yêu, tiếng va chạm da thịt mạnh mẽ đầy ác liệt.

Sáng hôm sau

Lâm Uyển thắc mắc sao hôm qua nghe thấy tiếng động và tiếng khóc rất thảm thiết.

Tư Mộc Viêm chỉ cười, nói chỉ là hàng xóm thôi.

Lâm Uyển cũng không nghi ngờ gì cả.

Hạo Nhiên vẫn đang thiu thiu ngủ trong phòng, Lâm Uyển định gọi Hạo Nhiên thì bị Tư Mộc Viêm ngăn lại.

"Để thằng bé nghỉ ngơi một hôm"

Lâm Uyển hơi bĩu môi làm nũng một lúc với Tư Mộc Viêm thì cũng cùng hắn nắm tay với nhau ra khỏi nhà.

Hạo Nhiên gần buổi trưa mới dậy, cả cơ thể đau ê ẩm, căn phòng bừa bộn cũng được dọn dẹp.

Nó nghĩ đến Tư Mộc Viêm, chắc hắn đã dọn dẹp phòng, người nó cũng được mặc quần áo, trên người có mùi thơm nhẹ.

Tất cả đều là Tư Mộc Viêm làm.

Hạo Nghiêm trầm ngâm nằm trên giường, cơ thể đau nhức làm nó không cử động được.

"Mới 2 hiệp mà đã vậy rồi..."

Lúc còn yêu, Tư Mộc Viêm vẫn mạnh bạo nhưng còn nhẹ nhàng hơn hôm qua.

Tối hôm đó, Hạo Nhiên lại đi làm ở quán bar.

Nó nhịn đau để đi làm, lúc đi đến chỗ quán bar nó nhìn cổng trường cấp 3 bên cạnh.

Nhiều học sinh cười nói vui vẻ từ cổng trường ra để về nhà.

Ánh mắt nó đầy sự thèm khát, tiếc nuối và tủi thân.

Ai mà chẳng muốn đi học, nó cũng vậy, nhưng làm gì có tiền.

Cấp 2 Hạo Nhiên đã mơ ước rất nhiều, thi cấp 3, quen bạn mới, có cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng sự thật đã tát thẳng vào mặt nó, dù buồn nhưng nó vẫn phải mạnh mẽ vì cuộc sống.

Đến chỗ làm, Hạo Nhiên thay quần áo.

Rồi bắt đầu công việc, quán bar ồn ào náo nhiệt.

Hạo Nhiên bưng bê nước cho khách uống, việc quấy rối lại tiếp tục diễn ra, càng né càng lấn tới.

Nó sợ liền bỏ chạy, nhưng rồi lại bị quản lý mắng cho một trận.

"Đang làm việc mà chạy lung tung đi đâu đấy?

Mày mà còn làm loạn tao đuổi việc đấy.

Ranh con, mặt còn hôi sữa, làm việc cho cần thẩn vào"

Quản lý tức giận bỏ đi, miệng vẫn còn lẩm bẩm lời mắng chửi.

Hạo Nhiên cúi mặt xuống, nó lại nuốt ngược nước mắt đang rưng rưng ở khóe mắt.

Vote + cmt để mình có thêm động lực nha.

Có góp ý gì cũng nhắn mình nhé, mình sẽ tiếp thu ạ.

Chủ nhật tuần này họp phụ huynh, tôi hơi run =)).

Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 5: Ép Rượu


Làm phục vụ ở quán bar nhiều lúc cũng phải chiều theo ý khách hàng, có những khách hàng thiếu chuẩn mực đạo đức.

Hạo Nhiên đang bưng bê đồ uống vào một phòng VIP, bầu không khí nồng nặc mùi nước hoa, thuốc lá đầy khó chịu.

Trong lúc bưng bê nó nhìn thấy Tư Mộ Viêm, hắn đang ngồi thẫn thờ, miệng ngậm điếu thuốc, khói thuốc nồng nạc như "bồng lai tiên cảnh", đầu thì ngửa ra ghế sopha trông bất cần đời.

Các cô em gái xinh tươi vây quanh Mộ Viêm quyến rũ và làm nũng.

"Tư Tổng, anh để ý em một chút được không?"

"Anh trai, hôm nay em mới làm tóc, anh thấy đẹp chứ?"

...

Mộ Viêm chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, đôi mắt nhắm nghiền đầy sự mệt mỏi.

Hạo Nhiên không muốn để ý đến Mộ Viêm, trong lúc để nước lên bàn, có một người đàn ông sàm sỡ nó.

Nó giật mình, quay ra nhìn người người đàn ông kia.

"Cậu em, mới đến đây làm việc à?

Anh đây chưa thấy cậu em bao giờ?

Trông mặt non nớt nhỉ, 18 tuổi à?

Tên cậu em đây là gì?"

Người đàn ông kia hỏi dồn dập, còn lấy tay sờ mông Hạo Nhiên.

Nó sợ hãi lùi ra sau.

"Q-Quý khách...

đây là điều cấm kỵ"

Người đàn ông kia bị từ chối thì giận cá chém thớt.

"Một nhân viên nhỏ bé như mày mà cũng dám từ chối tao á?"

Căn phòng bỗng chốc có không khí ngột ngạt.

Hạo Nhiên bị sỉ nhục thậm tệ, đồng nghiệp bên cạnh có can ngăn, nhưng rồi lại bị đẩy ra.

Tư Mộ Viêm nghe thấy tiếng động liền cau mày khó chịu.

"Tsk-" Mộc Viêm mở mắt ra, hắn định mắng chửi thì thấy Hạo Nhiên đang co ro một góc cầu xin, còn người đàn ông to lớn liên tục lăng mạ Hạo Nhiên.

"Bé con..."

Tư Mộc Viêm theo thói quen gọi Hạo Nhiên.

Hắn đứng dậy đấm mạnh vào mặt gã đàn ông kia.

Mộc Viêm chạy tới phía Hạo Nhiên, ôm nó vào lòng.

"Nhiên Nhiên, sao em lại ở đây?"

Đôi mắt cáo đó đầy sự lo lắm và quan tâm.

Hắn chạm vào mặt Hạo Nhiên đầy sự nuông chiều.

Người đàn ông kia bị đấm, đầu hơi choáng váng.

"Tư Tổng, ngài..."

Tư Mộ Viêm chẳng quan tâm đến người đàn ông kia.

Hắn muốn bế Hạo Nhiên lên, nhưng Hạo Nhiên lại hất tay ra.

Mộc Viêm khựng người lại, nhìn bàn tay vừa bị hất đầy phũ phàng kia.

"Quý khách, xin hãy giữ lễ nghĩa.

Tôi chỉ là phục vụ thôi..."

Hạo Nhiên đứng dậy, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.

Tư Mộ Viêm muốn níu kéo Hạo Nhiên, nhưng nó đã quay người bước đi cũng đồng nghiệp.

Nó ngồi trong phòng nghỉ đầy sợ hãi, còn chưa ngồi ấm mông thì lại bị quản lý gọi ra.

"Mày vào phòng VIP 02, hầu hạ khách quý cho tốt.

Mày mà không làm Tư Tống thoải mái thì đừng trách.

Sẵn sàng quấn gói cút khỏi quán."

Quản lý nói xong liền quay đi, nó cắn môi đến bật máu, vị kim loại từ máu làm nó tỉnh cả ra.

Quay lại phòng VIP, nó chỉ biết nghe lời Mộ Viêm.

Hắn bảo gì thì nó nghe đấy, Mộ Viêm ẩn ý ép Hạo Nhiên uống rượu.

Mọi người trong phòng chỉ biết im lặng và nói chuyện nhỏ nhẹ.

Hạo Nhiên uống rượu đắt tiền hơi nhăn mặt, rượu cay rát khắp cổ họng nó.

Nó ho sặc sụa.

"Nhiên Nhiên, em ho quá rồi.

Nhiên Nhiên vẫn yếu đuối như vậy nhỉ" Tư Mộ Viêm dịu dàng lau mồm cho Hạo Nhiên.

Không biết uống bao nhiêu chai, Hạo Nhiên say khướt gục đầu xuống bàn, Tư Mộc Viêm ngồi nhìn Hạo Nhiên.

"Nhiên Nhiên, em say rồi à..."

Tư Mộ Viêm véo nhẹ đôi má ửng đỏ của Hạo Nhiên.

Hắn cười khúc khích, đứng dậy dìu Hạo Nhiên chuẩn bị về thì có người ngăn lại.

"Tư Tổng... vậy còn hợp đồng thì sao... anh thấy công ty của chúng tôi như thế nào..."

Tư Mộ Viêm nhíu mày "Ai vậy?

À..."

"Nói chuyện với thư ký của tôi nhé" Tư Mộ Viêm nói câu nhẹ bẫng, dìu Hạo Nhiên đi mất.

Người đàn ông kia lo lắng không thôi.

-----

Khi đến sách sạn, Hạo Nhiên được đưa lên giường, nó vẫn đang thiu thiu ngủ.

Tư Mộc Viêm nhìn Hạo Nhiên đầy thèm khát.

"Tìm thấy rồi"

Đôi mắt Mộ Viêm trông rất đáng sợ, hắn lên giường cưỡng hôn Hạo Nhiên.

Lưỡi hắn thò vào trong, tham lam khấy đảo, cắn môi lưỡi Hạo Nhiên.

Tư Mộ Viêm liếm mút từ môi xuống cổ nó

"Nhìn nứng thật, hay cứ thế đè ra địt nhỉ?

Mềm mại quá"

Hắn cởi hết quần áo của cả 2 ra, núm vú hồng hào đầy quyến rũ của Hạo Nhiên bị hắn cắn mút thậm tệ.

Chương 5 nó hơi kì kì ý tại mình hết ý tưởng rồi.

Chương 6 sẽ hay hơn nhé sr mọi người rất nhiều.
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 6: Tình Dục


Bàn tay to lớn chai sạn của Tư Mộ Viêm mân mê khắp cơ thể mảnh khảnh của Hạo Nhiên.

Đôi mắt đen tuyền hút hồn của hắn như một con thú đang nhìn con mồi của riêng mình vậy.

Tư Mộ Viêm tiếp tục hôn Hạo Nhiên điên cuồng, tay trái giữ cằm, tay phải kéo núm vú và còn nhào nặn nữa.

Âm thanh phát ra toàn "Chóp chép, Hưm...ưm..., Haa...

Hạo Nhiên nhăn mặt đầy sự khó chịu, nhưng nó vẫn chưa tỉnh.

Đầu gối của Tư Mộ Viêm cọ vào háng nó.

Hạo Nhiên theo phản ứng mà quay đầu đi.

"Hộc... hộc..."

Nó thở gấp gáp vì thiếu oxi.

"Muốn chiếm lấy cơ thể của Nhiên Nhiên quá, Nhiên Nhiên lúc ngủ vẫn dễ thương thật" Hắn vừa nghĩ vừa cười tủm tỉm.

Đôi mắt hắn nhìn ngực nó đang phập phồng, không nhịn được liền véo nắn, núm vú cũng vì thế mà sưng đỏ lên.

Tư Mộc Viêm cắn mút cổ Hạo Nhiên như con sói đói, cắn mạnh đến mức bật cả máu, dấu hickey sẫm màu.

Tư Mộ Viêm chẳng biết dừng lại, hắn càng làm càng hăng hơn.

Nước dãi của hắn phủ gần hết trên người Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên thở hổn hển đầy khó chịu.

Tư Mộ Viêm cúi xuống cắn mạnh vào núm vú nó.

Lúc này nó giật mình tỉnh dậy, miệng còn vương nước bọt chảy ra lúc hôn vừa nãy.

Tư Mộ Viêm nhả núm vú ra nhìn Hạo Nhiên.

"Tỉnh rồi à?"

Hạo Nhiên vẫn còn lờ đờ, chưa kịp phản ứng lại bị Tư Mộ Viêm mút đầu vú.

Nó giật nảy lên, lấy tay che miệng nhưng lại bị Tư Mộ Viêm nắm lấy rồi để lên đầu.

"Ha...ư..."

"Đừng che, tôi thích nghe em rên"

Hạo Nhiên còn chưa tỉnh rượu nên cái biểu cảm lờ đờ làm Tư Mộ Viêm nứng hơn.

"Ha...

Bé yêu, em cứ nhìn anh bằng đôi mắt cún con đó... anh sẽ không chịu được nữa đâu"

Tư Mộ Viêm lôi vũ khí to lớn kia ra, bắt đầu sục.

"Nếu bé con bú thì sẽ thế nào nhỉ?

Mình chưa bao giờ cho bé con bú.

Muốn bé con hút chặt lấy mình tận sâu trong cổ họng bé nhỏ đó, rồi nuốt hết tinh dịch một cách ngon lành.

Ha... nghĩ thôi đã muốn rồi"

Hắn liếm môi đầy ẩn ý, Hạo Nhiên ở dưới vẫn còn đang lơ mơ, rượu say làm nó khó tỉnh táo, não nó còn chưa kịp hoạt động.

"Giờ nhốt bé con lại nhỉ?

Nhiên Nhiên giờ hư lắm, phải còng tay lại, còn hư thì sẽ lấy kẹp để kẹp đầu vú xinh xắn đó lại, sẽ bắn đầy vào bên trong Nhiên Nhiên."

Càng nghĩ Tư Mộ Viêm càng sục hăng hơn, hắn thở hổn hển.

Hạo Nhiên lờ đờ muốn ngồi dậy nhưng bị Tư Mộ Viêm dí cặc vào trong mồm, hắn cho sâu vào trong cổ họng, làm Hạo Nhiên khó thở, làm rách khóe miệng nó.

Mãi lúc lâu hắn mới xuất tinh.

Hạo Nhiên ho sặc sụa.

"Ơ...Gì vậy?"

Trong mắt Hạo Nhiên, rất cả mọi thứ xung quanh đều mờ ảo, nó mơ màng nhìn con cặc rỉ tinh của Tư Mộ Viêm trước mặt nó.

"Tư Mộ Viêm..."

Miệng nhỏ mấp máy.

"Bé con"

Tư Mộ Viêm vuốt ve Hạo Nhiên, điều này làm nó nhột mà cười khúc khích.

Hắn nhìn cậu cười thì rất vui, hai ngón tay to lớn cứ thế chọc thẳng vào *phập phập*.

Hạo Nhiên bị bất ngờ không kịp phản ứng, giật nảy.

Tư Mộ Viêm bắt đầu di chuyển nhanh,

Hạo Nhiên run run và rên rỉ, theo thói quen lại che miệng.

Tư Mộ Viêm hắn biết chỗ nào nhạy cảm, chỗ nào kích thích.

Ngón ray hắn cứ chọc vào tuyến tiền liệt của nó, ánh mắt hắn nhìn em bé của hắn đầy sự si mê.

Ánh mắt đầy nuông chiều cũng không kém sự dục vọng.

"Chậm...

Chậm lại...

Haa... ra... ra mất"

Tư Mộ Viêm cúi xuống bú cái dễ thương nhỏ nhắn của nó, đưa vào cổ họng, kích thích nó bắn.

"Phụt", Tư Mộ Viêm nuốt hết tinh dịch của nó.

"Hưm...

ưm..."

"Nhiên Nhiên... anh bảo em đừng che miệng mà, em hư quá đó."

Tư Mộ Viêm lấy áo phông của hắn nằm rải rác ở dưới đất, trói tay Hạo Nhiên lại.

"....?"

"Đẹp lắm.

Bé con nghe lời anh nhé."

Tư Mộ Viêm bắt đầu đẩy thứ to lớn vào bên trong Hạo Nhiên.

"Ơ...

Này chờ đã-...

Ức-..."

Tư Mộ Viêm thúc hết vào trong, người Hạo Nhiên căng cứng.

"Thả lỏng ra" Hắn dụ dỗ đầy nhẹ nhàng, hôn nhẹ nhàng khắp người Hạo Nhiên.

Tạo cảm giác an toàn.

Chỉ chờ Hạo Nhiên thả lỏng, hắn bắt đầu di chuyển nhanh hơn, nắm chặt eo nó mà lấy đà đee đâm thúc nhanh hơn.

"A-...

Haa..." *Giật nảy*

"Siết chặt quá đó, tính làm đứt cặc chồng em hay gì, hửm?"

Tư Mộ Viêm càng đâm hăng hái hơn nữa, những cú đâm sâu bắt đầu mạnh bạo.

Hạo Nhiên chỉ biết thở dốc và rên rỉ.

"Đâm càng sâu siết chặt hơn nhỉ"

Tiếng bạch bạch phát ra mạnh hơn, Tư Mộ Viêm cúi xuống cắn cổ Hạo Nhiên, tay kia nhào nặn núm vú của nó để kéo thêm đầy kích thích.

"??...

Mộ Viêm... dừng lại...

A-... aaa...

Sâu quá...

A...aaa..."

Tư Mộ Viêm nhấc người Hạo Nhiên lên, banh chân nó rộng ra, nó cầu xin nhưng chưa kịp nói đã bị địt tiếp.

Mặt Hạo Nhiên đảo ngược lên trên, vừa đau vừa sướng, nó ôm chặt lấy cổ Tư Mộ Viêm, còn hắn thì hưởng thụ.

"Đúng rồi, bám víu anh như vậy đi.

Bé con ngoan quá~"
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 7: Ma Túy


Cả đêm đấy, nó bị hắn dày vò chết đi sống lại.

Cơ thể nó đã mệt như muốn nứt ra.

Hạo Nhiên có khóc lóc, năn nỉ xin tha khàn cả giọng, nhưng chỉ đổi lại cái cười lạnh của Tư Viêm.

Mỗi lần định ngất đi thì, Tư Viêm tát mạnh vào mặt Hạo Nhiên.

Nó run rẩy chỉ biết banh chân ra cho hắn địt.

Chẳng biết làm bao lâu, nó chỉ biết lúc làm xong nó đã ngất lịm đi rồi.

Sáng hôm sau, Hạo Nhiên tỉnh dậy với cơ thể đau nhức đầy ê ẩm.

Người bên cạnh cũng không có, bên cạnh đã lạnh ngắt.

Chứng tỏ Tư Viêm đã đi từ lâu.

Hạo Nhiên mở điện thoại lên, nó nhận được nhiều tin nhắn và cuộc gọi từ mẹ nó.

"Mày có thấy anh Tư Viêm của tao đâu không?"

"Sao mày không trả lời?

Đừng có mà lơ tao"

"Mày tìm anh Tư Viêm về đây cho tao, không tao lôi mày về đấy"

...

Toàn những lời mắng chửi nó, mẹ nó chỉ quan tâm đến hắn.

Còn nó thì bị bà ta bỏ rơi rồi.

Trên bàn cạnh đầu giường có một sấp tiền và lời ghi chú nhỏ "Tiền đi taxi và phục vụ buổi tối".

Hạo Nhiên đọc xong thì vo chặt tờ giấy, đây chẳng khác gì lời xúc phạm nó.

Nhưng hơn 20 triệu lận, Hạo Nhiên vẫn cầm lấy tiền.

Dù nó có chán ghét thế nào đi nữa, sự thật rằng nó nghèo, nó cần tiền.

Vác cơ thể đau đớn từ khách sạn về nhà, ngôi nhà vẫn vậy nhưng con người đã khác.

Mới bước vào nhà, những tiếng rên rỉ cầu xin của mẹ nó lại vang lên.

"Anh Tư Viêm, em cần "kẹo".

Em muốn nhiều "kẹo" hơn nữa"

Tư Viêm ném cho Lâm Uyển một hộp "kẹo" .

Lâm Uyển như phát điên mà lao tới lấy 1 viên cho vào miệng.

"Haaa.... anh Tư Viêm, em yêu anh"

Tư Viêm im lặng, hắn chẳng nói gì.

Nhìn người phụ nữ trước mặt, hắn trầm ngâm "Nhiên Nhiên mà dựa dẫm mình như này, biểm cảm sẽ như nào nhỉ?"

Hạo Nhiên nắm chặt chìa khóa, bước lên phòng trong im lặng.

Nó không ngờ giờ mẹ nó còn nghiện cả ma túy.

"Vừa vừa hay phải thôi chứ... kinh tởm chết đi được"

Hạo Nhiên nằm trên giường cuộn tròn người lại.

Nó sợ một ngày nào đó, nó sẽ giống mẹ của nó.

Vote + cmt nhaaaaa.

Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 8: Mưa giữa hè


Nửa đêm, Hạo Nhiên xuống dưới nhà để nấu tạm gì đó lót dạ.

Hôm nay nó đã chẳng ăn gì rồi, đang nấu mì thì có tiếng bước chân đến gần.

"Đêm mà em ăn mấy cái này à?

Không sợ đau dạ dày à?"

"Không phải chuyện của anh" -Hạo Nhiên khó chịu nói

Tư Viêm dựa vào tường, người hắn mặc mỗi chiếc quần đùi, cơ thể săn chắc đầy thu hút mê mẩn lộ ra đầy mập mờ dưới ánh đèn điện thoại của Hạo Nhiên.

"Nhiên Nhiên, em không cần anh nữa sao?"

Tư Viêm từ đằng sau ôm lấy eo Hạo Nhiên, đầu hắn tựa vào vai nó.

Chiều cao 1m94 đi dựa 1 đứa 1m75 trông nó rất dễ thương.

Nhưng nếu là chuyện của quá khứ, còn bây giờ thì đã khác rồi.

"Anh bỏ ra đi, chúng ta đã không là gì của nhau rồi.

Anh mà cứ tỏ ra thân thiết như này, tôi cảm thấy khó chịu đấy."

Tư Viêm thở dài, bỏ tay ra khỏi eo Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên nấu xong mì thì định ăn, nhưng Lâm Uyển đã dậy.

Mẹ nó mặc mỗi áo khoác, người mệt mỏi.

Hạo Nhiên thấy vậy liền đưa bát mì cho mẹ nó.

"Mẹ ăn đi"

Dù có ghét như nào thì Lâm Uyển vẫn là mẹ nó, Tư Viêm ở 1 bên nhìn.

Mẹ nó cũng gọi hắn vào ăn cùng, Hạo Nhiên lặng lẽ đi lên phòng.

"Chờ đã, quay lại ăn đi"

Giọng nói Tư Viêm thốt lên, Hạo Nhiên không muốn trả lời nhưng rồi vẫn bị hắn kéo đi ăn.

Trong ánh đèn nhà bếp, có 3 con người ngồi ăn chẳng ai nói với nhau câu nào.

Lâm Uyển vì nãy hít ma túy liều hơi cao nên người cứ lờ đờ.

Nó thấy thế thì đưa bà cốc nước.

Tư Viêm thích tính cách của Hạo Nhiên, mồm nói không thích nhưng luôn hành động rất nhẹ nhàng và tinh tế.

Lúc làm tình lần đầu cũng thế, bản thân bị hành đến nỗi đi không vững nhưng vẫn quan tâm hắn, hỏi han vì lỡ cào vào lưng hắn.

Dễ thương như vậy, bảo sao không yêu cho được.

-----------

Cái nắng nóng mùa hè ở miền bắc thực sự muốn làm người khác phát điên lên.

7 giờ 30 phút - sáng

Trời bên ngoài oi bức, như giữa trưa hè.

Hạo Nhiên chuẩn bị đi làm mà nhìn trời chán chẳng muốn đi tý nào.

Đang làm thêm thì Hạo Nhiên nhận được cuộc gọi của bà hàng xóm.

"Thằng Tiểu Nhiên đấy à, về nhà đi.

Mẹ mày mất rồi"

Chai nước đang cầm nó liền xiết chặt, vội vã xin nghỉ rồi chạy về thẳng nhà.

Mẹ nó mất do ma túy nên nó không dám kể cho ai cả, sáng hôm nay rõ ràng nắng oi mà sao lúc chiều đã mưa sướt mướt rồi.

Nó ngồi nhìn bàn thờ mẹ nó, không cảm xúc gì cả.

-"ha... bà ta chết rồi, càng tốt nhỉ.

Đỡ phải nghe lèm bèm từ bà ta."

"Haha...

Haha...

Hức-...

ư...

ư..."

Nó vừa cười vừa khóc, khó hiểu nhỉ.

Hạo Nhiên cũng không hiểu cảm xúc của bản thân như nào nữa.

Nó nhớ ra những ký ức đen tối, ký ức nó bị mẹ nó bỏ rơi không thương tiếc như nào.

"Bà ta chết là phải, đúng nhỉ, sao phải khóc.

Haha...

Haa..."

Cơn mưa vẫn rơi rầm rã, tháng 6 năm nay mưa to rối rít.

Hạo Nhiên lờ đờ đi trên đường, người ướt nhẹp trông rất đáng thương.

Đáng đứng chờ đèn đỏ thì bỗng có ai đó che ô cho nó.

"Tính dầm mưa về à?"

Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, là hắn, tên khốn Tư Viêm.

"Anh đến đây làm gì?

Sỉ nhục tôi hả?"

Tư Viêm không nói gì, chỉ kéo Hạo Nhiên đi theo hắn.

Hạo Nhiên không phản kháng gì, đằng nào cũng chẳng thoát khỏi tên điên này.

Tư Viêm dừng lại trước xe Mayback, hắn mở cửa thô bạo ném Hạo Nhiên vào bên trong.

"Ư-..."

-Hạo Nhiên rên rỉ nhẹ

"Ngồi im, tôi đưa em về"

Hắn lái xe đưa Hạo Nhiên về nhà hắn.

Hạo Nhiên không phản kháng, chỉ ngồi dựa đầu vào cửa xe đầy mệt mỏi.

Trên xe chẳng ai nói với nhau câu nào.

Không khí trong xe ngột ngạt đến khó thở, Hạo Nhiên cơ thể bị dính nước mưa nên cảm thấy nóng và hơi thở trở nên gấp gáp lạ thường, đôi mắt nó cứ thế mà nhắm nghiền lại.

Vote + cmt nhaaaaaa.

T không biết các con vợ iu có thích chương này không nữa.

Thời tiết Hà Nội khó chịu thực sự.

Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 9: "Tôi muốn về nhà"


Hạo Nhiên lờ đờ mở mắt ra, cảm giác khô rát ở họng ập tới làm nó khó chịu mà nhăn mặt.

Đang khó chịu thì có ai đó đưa nước cho, nó cầm lấy định nói cảm ơn thì hơi khựng lại vì thấy Tư Viêm.

"Uống đi, trông em mệt mỏi lắm rồi"

Tư Viêm dịu dàng xoa đầu Hạo Nhiên, vẫn dịu dàng như thuở mới yêu.

"C-Cảm ơn"

Nó được hắn chăm sóc rất chu đáo, có thể là nói hơi quá nhưng đây là lần đầu tiên kể từ khi ông bà ngoại nó mất.

Lần đầu tiên nó được chăm sóc chu đáo đến vậy, không cần phải động vào bất cứ việc gì.

Chỉ cần gọi "Tư Viêm" là hắn đã đi tới.

Hạnh phúc là thế nhưng trong lòng Hạo Nhiên vẫn quặn đau.

Mẹ nó mất rồi, trong khi nó vừa mới 17 tuổi, còn chưa 18 tuổi.

Chẳng quen biết họ hàng nào cả, chuyện mẹ nó mất cũng lan ra cả cái khu ổ chuột giữa lòng thành phố xa hoa rồi.

Những lời đồn xấu về mẹ nó và nó lan ra rất nhanh.

Hạo Nhiên sợ về đó, những lời đồn vô căn cứ làm nó sợ hãi.

Không bằng cấp, không quan hệ, không tiền bạc, chỉ có mỗi cái sắc.

Không làm điếm ở "bar gay" thì cũng chẳng biết làm gì.

Hạo Nhiên nằm trên giường mà khó chịu, cuộc sống cái gì chẳng cần tiền.

Mà nó làm gì có.

"Tư Viêm" -giọng nói nó nghẹn ngào.

"Sao vậy?

Bé yêu cần gì à?"

-Tư Viêm bò lên giường ôm Hạo Nhiên.

"Anh cần 1 người giúp việc không?

Việc gì cũng được hết, tôi muốn làm."

Tư Viêm khựng lại nhìn Hạo Nhiên.

Đôi mắt hắn nhìn nó có 1 chút sự thương cảm.

"Ốm yêu như em thì giúp tôi được gì?"

"T-Tôi sẽ cố gắng... cầu xin anh..."

-Hạo Nhiên nắm chặt lấy tay Tư Viêm.

"Anh bảo gì tôi cũng nghe-"

"Vậy làm ấm giường cho tôi đi."

Hạo Nhiên bỗng khựng lại.

"Được...

Anh muốn gì tôi cũng sẽ đáp ứng"

Tư Viêm xoa mặt Hạo Nhiên

"Chỉ cần dạng chân ra, tôi sẽ bao nuôi em.

Em muốn gì sẽ có cái đấy" -Hắn bắt đầu dụ dỗ nó.

"Chỉ cần ngoan, thích gì anh cũng mua"

Tay hắn bắt đầu luồn vào bên trong nó, bàn tay lạnh của hắn chạm vào bụng nó.

Làm nó giật mình.

"Được..."

Tư Viêm cười nhẹ, con mồi lại quay trở về hang động mà nó đã cố trốn tránh hơn 5 tháng qua.

----------

Sr chap này hơi ngắn.

Chap sau có H nên t muốn để dành chap sau full.

Vot + cmt nhaaaaaa iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 10: Tự Nguyện Lún Sâu


Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Trên người cũng không còn mảnh vải nào, từng nụ hôn, từng cái sờ đều như sợi dây trói buộc.

Hôm nay Tư Viêm còn dạo đầu nhẹ nhàng với nó, Hạo Nhiên như con thiêu thân lao vào đống lửa.

Hạo Nhiên người lâng lâng khi Tư Viêm đưa nó từ thiên đường xuống địa ngục, lúc đầu rõ ràng rất dịu dàng nhưng dần dần đều rất thô bạo.

"Nhẹ thôi... tôi đau..."

-Nó khóc nấc lên, bàn tay run rẩy bám chặt vào vai hắn.

"Nhiên Nhiên rất thích mà.

Phía dưới đẫm nước rồi này, cứ phóng ra hết đi.

Đừng nhịn."

Hắn vén một bên tóc của nó ra sau tai.

"Xinh yêu lắm"

Nước mắt của Hạo Nhiên tèm lem trên mặt nó.

Tư Viêm liếm nước mắt ở khóe mắt đẫm lệ của Hạo Nhiên.

Hắn như thằng điên đến kì động dục mà điên loạn dập liên tục xuống.

"Aaa...

Hức-...

Hah...

Haa..."

-Mắt Hạo Nhiên trợn ngược lên, đầu óc trở nên trống rỗng lạ thường.

Con cặc to lớn đó liên tục ra vào bên trong, như đang muốn phá nát vậy.

"T-Tên điên... dừng lại...

đủ rồi- Aaa..."

"Bé con, một chút nữa thôi.

Ngoan ngoãn nào bé con."

Nói xong Tư Viêm nắm lấy 2 cổ chân của Hạo Nhiên xốc thẳng lên cao, nó sợ hãi mà kêu lên một tiếng.

Hạo Nhiên còm chưa định hình được gì đã bị cặc bự của Tư Viêm đút thẳng vào, bàn tay nhỏ bé của nó chỉ biết cào cấu ga trải giường trong tuyệt vọng.

"Đau quá... dừng lại..."

Thân nó quán quéo né tránh nhưng bị Tư Viêm đánh mạnh vào eo nó, tạo ra một vết bầm tím.

"Đừng cự quậy, nằm yên mà ăn cặc bự của anh đi bé con.

Anh sẽ cho em ăn nó, bụng em sẽ toàn tinh dịch của anh mà thôi."

Hơi thở dâm đãng của hắn phả vào tai nó, bầu không khí bên trong căn phòng càng ngột ngạt bởi dục vọng nhiều hơn.

Lọ bôi trơn size L mới mua cũng đã hết sạch, đệm giường ướt đẫm nước dâm, căn phòng bừa bộn bởi quần áo, chăn gối vứt tùm lum dưới đất.

Lúc quan hệ, Tư Viêm có lúc sẽ bóp cổ và cổ tay nó rất chặt.

Tạo ra một vết bầm tím rất đáng sợ, cả người nó không có chỗ nào lành lặn cả.

Hạo Nhiên vừa khóc vừa xin tha, đã hơn 6 tiếng đồng hồ rồi mà Tư Viêm vẫn chưa chịu dừng lại.

Tư Viêm đưa Hạo Nhiên hoàn toàn chìm vào khoái cảm của dục vọng.

Hạo Nhiên cảm thấy bản thân như sắp chết đến nơi, đôi mắt nó mờ dần đi, đầu óc cũng choáng váng, miệng nhỏ khô khốc thiếu nước.

*Chát*

Tiếng tát mạnh đầy đau điếng dáng thẳng vào mặt Hạo Nhiên.

"Bé con, ai cho em ngất?"

"Dừng lại đi... tôi mệt lắm rồi..."

- Hạo Nhiê rên rỉ vì đau, mặt nó in đậm dấu đỏ bàn tay của Tư Viêm.

"Bé con, anh bảo là phải nghe lời anh rồi cơ mà?

Sao em lại khóc lóc xin tha như vậy?

Em nói thế cứ như anh đang bắt nạt em vậy.

Như vậy anh buồn lắm."

Tư Viêm giả vờ bị tổn thương nà rúc trong lồng ngực của Hạo Nhiên, Hạo Nhiên đã rất mệt mỏi rồi, nên nó không còn sức để dỗ dành cái tính Tư Viêm nữa.

Từ giường đến cả phòng tắm, Tư Viêm vẫn không tha cho Hạo Viêm.

Hắn như muốn vắt kiệt nó vậy.

Trong lúc tắm rửa, Tư Viêm đã bảo người hầu thay đệm mới và dọn dẹp sạch sẽ căn phòng.

Trên giường Tư Viêm ôm chặt lấy Hạo Nhiên như báu vật.

Hạo Nhiên cũng ôm lại hắn, nó biết bây giờ không dựa dẫm vào Tư Viêm thì chẳng còn ai cho nó dựa dẫm nữa.

Hạo Nhiên bị cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đi, nó nằm ngủ ngoan ngoãn trong lòng Tư Viêm.

Hơn 4 giờ sáng, tiếng chuông điện thoại từ tin nhắn của Tư Viêm kêu lên, hắn nhăn mặt ngồi dậy, xoa đầu Hạo Nhiên nhẹ nhàng không muốn làm nó thức giấc.

Tư Viêm ngồi dựa vào đầu giường, tay trái cầm điếu thuốc, tay phải cầm điện thoại đọc tin nhắn.

|*Luật sư:

Xin lỗi khi phải nhắn tin ngài lúc này.

Tôi đến gửi báo cáo về vụ án.

Tôi đang chờ ngài ở dưới phòng khách.|

Tư Viêm mặc tạm cái áo và quần rồi đi xuống dưới phòng khách, luật sư đã ngồi sẵn ở đấy.

Tư Viêm: "Có chuyện gì?"

Luật sư: "Chủ tịch, chào ngài.

Tôi xin lỗi vì sáng sớm-"

Tư Viêm: "Vào vấn đề chính đi."

Luật sư: "Vâng, cảnh sát Lâm lại gọi đến từ tối hôm qua."

Tư Viêm: "Tên khốn đó lại gọi?"

Luật sư: "Vâng, cảnh sát Lâm nói muốn gặp ngài.

Có lẽ cảnh sát Lâm vẫn còn nghi ngờ vụ án."

Tư Viêm: "Chó chết, bám dai như đỉa.

Tên cảnh sát này tâm huyết với nghề nhỉ" -Tư Viêm cầm điếu thuốc cười mỉa mai.

Luật sư: "Có vẻ vụ của Lâm Uyển sẽ gây rối cho phía chúng ta."

Tư Viêm: "Haaa... nhức đầu thế" -Dập tắt điếu thuốc cũ, lấy điếu khác ra hút tiếp.

Luật sư: "Cảnh sát Lâm hình như cũng đang điều tra về con trai của Lâm Uyển.

Ngài Hạo Nhiên cũng đang bị điều tra đấy ạ."

Tư Viêm: "Tìm hiểu về những thứ mình chưa biết là điều tốt.

Nhưng nhiều lúc nó lại là điều ngược lại."

-Tư Viêm cau mày khó chịu.

Luật sư: "Vậy..."

Tư Viêm: "Thấy hắn đào sâu quá thì xử lý đi, che đậy việc ma túy kỹ vào."

Luật sư: "Vâng, thưa ngài chủ tịch"

Vote + cmt nhaaaaaaaa Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 11: Hạnh Phúc?


Đã tròn 1 tháng nó và hắn sống với nhau, ở trong nhà toàn 4 bức tường bao vây trông ngột ngạt chết đi được.

Người dân sống xung quanh nói nó có phước lớn, quen được chủ tịch họ Tư.

Hạo Nhiên ngồi ở ban công chỉ biết cười trừ, đâu ai biết được cuộc sống bên trong nó như nào.

Mỗi ngày nó đều bỏ hết lòng tự trọng của nó chỉ để làm vừa lòng Tư Mộ Viêm, trong căn nhà xa hoa luôn có những vết bẩn khó phai mờ.

Đang vui vẻ thì quay đi quay lại Tư Mộ Viêm lại đánh Hạo Nhiên.

Hắn yêu 1 cách chẳng giống ai, mồm nói "Anh yêu em".

Mà lại đánh nó thừa sống thiếu chết chỉ vì nó gọi điện cho người khác.

Tư Mộ Viêm luôn cười nói với nó như kiểu mấy chuyện đánh nó chẳng có gì phải để tâm cả, hắn ghen lên như kẻ điên mà tra hỏi nó tới tấp, khiến nó cảm thấp nghẹt thở.

"Nhiên Nhiên, anh về rồi"

"Mừng anh về..."

Nó cố gượng 1 nụ cười

Tư Mộ Viêm chạy đến ôm lấy Hạo Nhiên, cuộc làm tình thô bạo hôm qua khiến nó bị thương khá nhiều chỗ.

"Vết thương vẫn chưa lành này"

Hắn thản nhiên ngồi mân mê mấy chỗ vết thương được băng bó của Hạo Nhiên.

"Tư Viêm, ngày mai tôi muốn ra ngoài-"

Tư Mộ Viêm véo nhẹ má Hạo Nhiên.

"Em muốn đi đâu?

Trong cái bộ dạng này?

Em ra ngoài để vạch mông cho thằng khác địt à?"

"K-Không phải..."

"Cuộc sống ở đây đang tốt mà, hay em tìm được người khác rồi nên em muốn bỏ tôi à?"

"K-Không phải... ngày mai tôi phải đến thăm mẹ tôi.

Từ lúc mất đến giờ tôi chưa đến lần nào cả..."

"Mẹ?

Hah-...

đúng là người con có hiếu, ngày mai tôi sẽ đi với em.

Mẹ em chắc phải tự hào về bản thân khi có 1 thằng con trai có hiếu đến vậy.

Đừng có mà léng phéng với thằng nào đấy."

Giọng điệu của hắn rất nhẹ nhưng lại nắm tóc Hạo Nhiên và giật ra sau.

Hạo Nhiên cảm thấy đau nhức nhưng không dám phản kháng, chỉ biết gật đầu ngoan ngoãn.

Hạo Nhiên chẳng thấy đươc tự do, như 1 con cá bị nhốt trong bể kính xinh đẹp, lộng lẫy.

Được cho ăn đầy đủ, được nuông chiều nhưng không thể ra ngoài biển nhìn ngắm thế giới được.

Cái cảm giác mà, nửa kia của mình được làm quen và nói chuyện với mọi người, còn bản thân lại bị cấm đoán đủ thứ.

Nó bất công cực kì, nó muốn làm gì thì y như rằng hắn lại cấm đoán đủ thứ.

Sáng thì nghe mọi người bàn tán về mình, tối thì phải phục vụ hắn bằng thân thể này.

Này chẳng khác gì cuộc sống buông thả, được người giàu bao nuôi đầy nhục nhã.

Vấy bẩn cả con người mình.

Cuộc sống nghẹt thở này liệu còn có thể tiếp tục được không?

Vote + cmt nhaaaaaa Iu vlllll
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 12: Tổn Thương


Hạo Nhiên đang ngồi trên ghế sofa xem TV, các tin tức và kênh truyền hình chẳng làm nó thấy thú vị gì cả, ngôi nhà thì trống trơn.

Có mỗi nó ở ngồi ở đây, có ánh nắng mặt trời chiếu vào nhưng sao bầu không khí lại ảm đạm đến lạ.

Đang thẫn thờ ngồi xem thì thấy một bóng dáng quen mắt trên TV.

Đó là Tư Mộ Viêm, hắn đang dắt tay một cô gái nào đó, trông hai người họ như một cặp đôi sắp cưới vậy.

Hạo Nhiên cắn móng tay xem TV chăm chú hơn.

Hắn trên TV cười nói rất vui vẻ, nó chưa bao giờ thấy hắn cười tươi như này với ai ngoại trừ nó cả.

Đôi mắt nó mở to khi nghe tin Tư Mộ Viêm sắp cưới vợ, đó là con gái của gia đình nhà họ Thẩm.

Cô gái đó rất xinh đẹp, cứ như là nữ chính ngôn tình vậy, nó cắn móng tay đến mức bật cả máu còn không biết.

Hạo Nhiên cầm lấy điều khiển ném mạnh vào chiếc TV vẫn đang chiếu tin tức.

Tin tức chủ tịch Tư cưới con gái họ Thẩm liền nhận được nhiều lời ngưỡng mộ trên TV, ai cũng khen trai tài gái xắc.

Hạo Nhiên nó hoảng loạn, nó không hiểu bản thân đã sai ở đâu.

Nó đã cố trở nên ngoan ngoãn nhất có thể, luôn cố gắng như thế mà tại sao ai cũng đều quay lưng với nó hết vậy.

Hạo Nhiên cảm giác bản thân sắp bị bỏ rơi một lần nữa, nó hoảng loạn đến mức đi còn không vững, ngã xuống sàn gạch đầy đau đớn nhưng nó bây giờ không cảm thấy đau.

Đang bò dậy thì nghe thấy tiếng mở cửa, Tư Mộ Viêm bước vào nhà thấy mớ hỗn độn thì cau mày.

"Em đang làm gì vậy, Nhiên Nhiên?"

Hắn bước đến nó, định đỡ nó dậy thì bị nó kéo tý ngã xuống.

"Em sao vậy-"

"A-Anh... sắp cưới vợ sao?"

Đồng tử Tư Mộ Viêm tự nhiên co lại.

"Sao em biết- mà thôi cũng sớm thì muộn em cũng sẽ biết thôi."

Tư Mộ Viêm nhẹ nhàng bế Hạo Nhiên lên, hắn ôm trọn cậu rồi bế cậu lên ghế sofa.

Hạo Nhiên sợ bị bỏ rơi, nó cứ bám chặt lấy hắn, tổn thương tâm lý nặng nền khiến nó dựa dẫm vào Tư Mộ Viêm nhiều hơn.

Tư Mộ Viêm dịu dàng xoa đầu nó.

"Anh nói anh yêu em mà?

Sao anh lại...?"

Nó khó hiểu nhìn Tư Mộ Viêm, thật sự chuyện này vượt sức tưởng tượng của nó rồi.

"Bé con, tất cả chuyện này xảy ra vì anh muốn tốt cho em thôi.

Bé con chẳng phải muốn bên anh sao?."

"Nhưng-..."

Hạo Nhiên vẫn không thể chấp nhận được, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Tư Mộ Viêm không cho Hạo Nhiên hỏi thêm câu nào nữa, hắn đưa nó về phòng ngủ rồi khóa lại bên trong, nó lại ngồi trên chiếc giường lạnh lẽo.

Căn phòng chẳng có ánh nắng nào cả, khác xa với bên ngoài phòng.

Mỗi lần làm tình hay nó làm sai điều gì là nó sẽ bị nhốt ở đây.

Nơi này mang đến một cảm giác khó chịu vô cùng.

Một lúc sau nó liền ngủ thiếp đi trên giường vì chán.

Chẳng biết qua bao lâu, bên ngoài rất ầm ỹ tiếng người.

Hạo Nhiên chằng quan tâm lắm, bỗng có tiếng cười nói nhẹ nhàng ở đâu đó.

Nó nghe được chữ "Lâm Uyển", thì mắt liền mở to ra, nó bò dậy ngồi dí sát vào tường để nghe.

"Lâm Uyển chết vì ma túy, trước cô ta làm gái điếm.

Thấy bảo có đứa con trai."

"Ma túy thì là của anh Tư đưa rồi.

Ma túy đấy nguy hiểm lắm, phê thì phê thật nhưng dễ chết."

Tiếng nói vẫn tiếp tục xì xào.

Tai Hạo Nhiên bỗng ù đi, mẹ nó chết vì ma túy thì nó biết nhưng không ngờ ma túy đó lại là của Tư Mộ Viêm.

Tin tức này làm nó khó chấp nhận được, người mà nó đang dựa dẫm mà sống lại là kẻ đã giết mẹ nó.

Hôm nay thực sực quá hiều tin chấn động rồi.

Nó hồi hận việc lúc đầu đã chấp nhận hắn, bây giờ chẳng còn chữ "giá như lúc đó" nữa rồi.

Nó khóc nấc lên, cảm thấy bản thân quá dựa dẫm, quá ngu ngốc.

Giờ hối hận liệu còn kịp không?

Đến rạng sáng, hơn 1 giờ sáng.

Tư Mộ Viêm bước vào phòng nghĩ rằng Hạo Nhiên vẫn đang ngủ nhưng bước vào thì thấy nó đang ngồi dưới đất.

Mắt sưng đỏ vì khóc, troing thảm hại vô cùng.

"Nhiên Nhiên, em sao vậy?"

Hắn hốt hoảng bước tới phía Hạo Nhiên, Hạo Nhiên nhìn thấy hắn thì cơn hận thù liền bùng lên.

Nó vùng vẫy kịch liệt không cho hắn ôm.

"Anh thôi đi...

Tôi hỏi anh...

Anh đã giết mẹ tôi đúng không?"

Tư Mộ Viêm khựng người lại, hắn hoảng loạn nhìn Hạo Nhiên.

"Bé con..."

Thấy sự do dự của hắn, Hạo Nhiên như phát điên lên.

Thật sự sao, nó muốn điều này là giả nhưng thật sự đó là sự thật sao?
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 13: Sợ


Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt hơn, không khí như đặc sệt lại khó hít thở vô cùng.

Hạo Nhiên cố gắng vùng vẫy thoát khỏi Tư Mộ Viêm, Tư Mộ Viêm thô bạo ném Hạo Nhiên lên giường.

"Anh bị điên à-"

"Vậy thì sao chứ?

Em bây giờ không có ai bên cạnh cả, em không biết bây giờ em trông thảm thế nào à?"

- Hắn gắt lên.

"Bỏ tôi ra-"

*Chát*

Tư Mộ Viêm trực tiếp tát thẳng vào mặt Hạo Nhiên, trên gương mặt trắng nõn in rõ vết bàn tay của hắn.

Nó liền dừng việc kêu gào và khóc lóc.

Tư Mộ Viêm xuống giường lấy 1 cây gậy gỗ, hắn đi tới phía nó đang nằm trên giường.

Đôi mắt của Hạo Nhiên lập tức mở to ra, nó cầu xin hắn đừng đánh nó nhưng lời nó nói chẳng có hiệu quả gì.

Trong phòng vang lên những tiếng khóc nức nở cầu xin, tiếng gậy gỗ va vào da thịt đầy đau điếng.

"Tôi sai rồii... làm ơn....

AAAAA"

"Tôi xin lỗi...

đừng đánh nữa...

Hư ức..."

Hạo Nhiên ngồi co ro trên giường, người nó đầy vết thương, còn chảy cả máu ra.

Máu nó văng đầy trên ga giường và đầu giường, chăn gối thì bị vứt lung tung xuống giường.

Mồm nhỏ run rẩy chỉ biết nói xin lỗi, nó rất sợ.

Tư Mộ Viêm như đang muốn giết nó đến nơi vậy, gậy gỗ bị gẫy ra làm đôi.

Chân nó cũng đã gãy, nó bây giờ thở còn khó khắn.

Tư Mộ Viêm nhìn nó rồi cười.

"Nhiên Nhiên à, em sẽ nghe lời anh đúng chứ?"

Giọng nói trầm ấm ngọt ngào đến mức như thể hắn vừa nãy không phải con ác quỷ đang tra tấn nó vậy.

Hạo Nhiên run rẩy, nó gật đầu.

"Tôi sẽ ngoan mà..."

Tư Mộ Viêm ôm Hạo Nhiên vào lòng, hắn cười nói rất tự nhiên.

Hắn còn ngắm nghía cơ thể tàn tạ của nó.

Chân bị gãy nên nó khó đi lại được, nó nghĩ Tư Mộ Viêm chắc cũng đưa nó đến bệnh viện để chữa chân, nhưng sự thật là không hề.

Tư Mộ Viêm như thể muốn chân phải của nó tàn phế vậy, nó muốn hỏi nhưng dạo này hắn không về nhà.

Hắn còn thuê giúp việc mới đến dọn, nhưng phòng của hắn thì không được vào, vì trong đó có nó.

Cứ đến giờ ăn thì người giúp việc sẽ để đồ ăn trước cửa rồi rời đi.

Nó khập khiễng ra mở cửa, nó muốn kêu cứu nhưng sợ liên lụy đến người vô tội nên thôi.

Cuộc sống vẫn cứ thế cho đến vài tháng sau, chân phải nó vẫn không được chữa.

Nó sợ bị tàn phế thật nên ngồi trên ghế lén khóc, từ ngày bị nhốt ở đây.

Tâm lý của nó trở nên rất nhạy cảm và yếu đuối, cứ hở tý là khóc, là buồn, nghĩ những truyện tồi tệ xảy ra.

Tối hôm nay, Tư Mộ Viêm mới về nhà.

Hạo Nhiên đang ngủ trên giường nghe thấy tiếng sột xoạt trước giường, mùi rượu cũng tỏa ra rất nồng, chắc hắn đã uống rất nhiều rượu.

Hạo Nhiên định ngồi dậy thì đã bị hắn ôm từ đằng sau, hắn rúc vào tóc nó, bàn tay to lớn của hắn thì ôm chặt lấy nó.

Hạo Nhiên cau mày khó chịu, định đẩy ra nhưng không được.

Bàn tay hắn bắt đầu mân mê cơ thể nó, cởi từng cúc áo ngủ ra, tay kia thì thò xuống phía dưới cởi quần nó.

Hạo Nhiên hoảng hốt, cố đẩy nhưng càng làm vậy hắn càng bạo hơn.

Hắn tát mạnh lên mông nó, nó khựng người một lúc vì xấu hổ.

Tư Mộ Viêm lột sạch đồ ngủ nó, bắt đầu cắn mút từ vai xuống lưng, hắn cho 2 ngón tay vào miệng Hạo Nhiên trêu đùa và khuấy đảo khoang miệng nó.

Hắn còn trêu đùa dương vật của cậu nữa, vuốt ve lên xuống làm nó cố gắng kiềm chế tiếng rên của mình.

Sao hắn hơn 2 tháng rồi mới về với nó chứ, nó cố đẩy hắn ra.

"Anh bị sao vậy?

Mới về đã nồng mùi rượu còn làm bậy với tôi nữa chứ."

Tư Mộ Viêm im lặng, hắn lại kéo mạnh tay Hạo Nhiên lại gần, nó mất đà liền ngã vào người hắn.

Tư Mộ Viêm cứ hít lấy hít để cơ thể Hạo Nhiên, Hạo Nhiên hơi rên rỉ nhẹ vì sự đụng chạm thân mật này.

Bỗng nó ngửi thấy được mùi nước hoa lạ.

Mùi nước hoa cao cấp, khác xa với những mùi nước hoa rẻ tiền trước đây nó ngửi từ những người đồng nghiệp của mẹ.

Nhắc lại mẹ, nó lại buồn.

Nhưng mùi nước hoa đó là của ai chứ?

Không lẽ hắn gần gũi với ai sao?

Đang mải nghĩ ngợi thì một cú thúc mạnh mẽ của Tư Mộ Viêm đâm thẳng vào bên trong nó.

Hạo Nhiên run rẩy, tiếng rên cũng vì thế mà thoát ra.

"Ahh~..."

Tư Mộ Viêm nghe thấy thì như một con chó đực đang động dục mà liên tục thúc vào bên trong Hạo Nhiên đầy mạnh bạo.

Khuôn mặt của hắn đầy sự ấu dâm, hơi thở nặng nhọc, những cú thúc mất kiểm soát.

Hắn cứ thế mà đâm, không có dầu bôi trơn nên Hạo Nhiên cảm thấy rất đau, vừa đau vừa sướng.

Con cặc khủng bố của hắn giã liên tục vào bên trong Hạo Nhiên, lỗ của nó như sắp nát đến nơi.

Hắn bóp cổ nó, dí nó thẳng vào ga giường, nó hông nó thì phải vểnh cao lên cho hắn địt.

Chẳng khác gì bồn chứa tinh.

Núm vú Hạo Nhiên cứ cọ cọ vào ga giường làm nó ngứa ngáy vô cùng, cái tư thế đầy sự ép buộc này lại mang lại khoái cảm biến thái kì lạ.

Tiếng *Chát Chát* va chạm giữa da thịt vang càng to hơn.

Hạo Nhiên chìm đắm trong cơn khoái lạc độc hại.

Tư Mộ Viêm nắm tóc Hạo Nhiên xách lên mà hôn ngấu nghiến.

----

Ê t mới cta ngy =)) bé bảo là t viết seg gey nên bé không thích, t không hiểu t dấu kĩ r cơ mà 😭.

Vote + cmt nhaaaaaaaa Iu
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 14: Khoái Lạc


Hậu môn của Hạo Nhiên bị tàn phá liên tục, lâu lắm rồi Tư Mộ Viêm mới quan hệ mạnh như thế.

Hông nó bị bấu rất chặt, dương vật của hắn cứ đâm vào sâu bên trong làm nó khóc nấc cả lên.

"Đừng... nhẹ thôi... huhu... tôi xin lỗi... tôi biết sai rồi xin anh... huhu"

"Sai ở đâu?"

"Mọi thứ, tất cả đều sai... huhu..."

Giọng nói Hạo Nhiên đã trở nên khàn khàn vì khóc, nó cố bò đi hay bấu víu vào ga giường đều bị hắn lôi lại và gỡ ra.

Nó chỉ biết yếu ớt đan hay tay lại vào nhau như đang cầu xin hắn.

Tình dục của Tư Mộ Viêm chưa bao giờ thiếu bạo lực cả.

Bàn tay to lớn của hắn bóp chặt lấy cổ nó, Hạo Nhiên khó thở, cố vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Mỗi khi nó vùng vẫy thì hắn lại tát mạnh vào mặt nó, nó run rẩy không dám phản kháng.

Nước mắt làm mờ đi góc nhìn của nó, nó sắp tắc thở đến nơi thì hắn mới bỏ tay ra.

Hạo Nhiên nói không muốn làm nữa thì Tư Mộ Viêm coi như một lời rên rỉ thoáng qua.

"Tư Viêm... không muốn nữa... a- hức... không muốn nữa... huhu"

Hạo Nhiên khóc lóc, làm nũng với hắn, mong hắn tha cho nó.

Nhưng Tư Mộ Viêm lại làm hăng hơn nữa, dương vật Hạo Nhiên đã bắn không biết bao nhiêu lần, hắn lấy tinh trùng của nó nhét vào lỗ hậu nó, làm gel bôi trơn.

Tư thế doggy, Hạo Nhiên không dám ngẩng mặt lên, nó vùi đầu vào ga giường khóc thút thít.

Hông thì phải đẩy cao lê cho hắn địt, Tư Mộ Viêm dập liên tục vào bên trong Hạo Nhiên.

Hung khí ám sát đáng sợ đó đã bắn đầy bên trong Hạo Nhiên rồi.

Bộ ngực như 2 bánh mochi size nhỏ, mềm mềm, bé bé xinh xinh.

Tư Mộ Viêm nhào nặn đến mức đỏ lên, tuy ngực bé nhưng nó lại rất mềm.

2 hạt đậu nhỏ bị kéo nặn rất mạnh, Tư Mộ Viêm như muốn phá hủy Hạo Nhiên vậy.

Nó khóc lóc kêu đau, Tư Mộ Viêm xoa đầu nó rồi cúi đầu xuống bú mút ngực nó một cách ngon lành.

Hạo Nhiên nắm lấy tóc Tư Mộ Viêm mà rên ư ử, phía dưới cũng không ngừng ra vào.

Thịt trong bám chặt lấy dương vật của Tư Mộ Viêm, mỗi lần hắn rút ra thì thịt cũng muốn ra theo.

Hắn bắt nó cưỡi cặc hắn nhún nhảy, nó lắc hông lên xuống cố làm hắn hài lòng.

Tư thế này làm dương vật Tư Mộ Viêm đâm sâu vào bên trong lỗ hậu của nó, nhưng tiếng Phạch Phạch đầy nhớp nháp phát ra đầy dục vọng.

Miệng nó vì rên nhiều mà khô khốc, nó ôm lấy cổ hắn muốn hôn, hắn cũng chiều theo.

Nụ hôn sâu đầy thô bạo, môi nó bị hắn cắn đến chảy máu, lưỡi thì bị hắn mút lấy mút để, nước miếng hai người hòa vào nhau.

Hạo Nhiên muốn cảm giác này mãi mãi, được hắn quan tâm và cưng chiều, nó không muốn bị bỏ rơi.

Bây giờ Hạo Nhiên rất yếu đuối, không còn nơi nào để về, nó chỉ biết dựa dẫm vào Tư Mộ Viêm như phao cứu mạng nó giữa biển đại dương mênh mông.

Tư Mộ Viêm đè mạnh nó xuống giường, banh rông 2 chân nó ra tạo thành hình chữ M.

Hắn đâm toàn lút cán, Hạo Nhiên còn chẳng kịp hét lên thì hắn lại thúc tiếp.

Hắn giã nó piston, mắt nó trợn ngược lên, lưỡi thè ra rên rỉ không ngừng.

Nó cảm giác lỗ hậu của nó sắp bị hắn phá hỏng đến nơi rồi, khóe mắt sưng đỏ lên vì khóc.

Tư Mộ Viêm cắn mạnh lên đùi non của nó, vị tanh của máu lan ra, hắn liếm môi rồi nắm lấy tóc nó kéo lên hôn ngấu nghiến.

Hạo Nhiên choáng váng vì sự điên loạn này, nhưng nó vẫn ưỡn mông lên cho hắn địt.

Cảm nhận cực khoái sắp đến, Hạo Nhiên bám lấy vai hắn xin ra.

Hắn cứ dùng ngón trỏ bịp kín bao quy đầu của nó.

Nó có khóc lóc xin tha thế nào hắn vẫn không phản ứng.

"Ra cùng anh, anh muốn chúng ta ra cùng nhau."

Hạo Nhiên cố chịu đựng cơn khoái cảm, Tư Mộ Viêm càng giã mạnh hơn, sau vài lần đưa đẩy thì hắn cũng đã ra.

Tư Mộ Viêm xuất hết vào bên trong nó, bụng nó trướng lên vì nhiều tinh dịch, nhiều đến nỗi còn tràn ra ngoài.

Hắn quệt tinh dịch cho vào lưỡi nó, nó mút ngón tay hắn đầy sự ngoan ngoãn.

Đến sáng Tư Mộ Viêm mới dừng lại, hắn ngủ rất say, nó muốn hỏi tại sao sáng sớm hôm nay hắn mới chịu về, sao lại bỏ rơi nó hơn tháng qua.

Nhưng rồi lại thôi, nó chu đáo đắp chăn cho hắn, ôm hắn thật chặt.

Giờ đến lượt nó không muốn rời xa hắn.

"À... còn mùi nước hoa lạ nữa... có nên hỏi không, anh ý thực sự chỉ yêu mỗi mình mình thôi đúng không?"

10 vạn câu hỏi vì sao liên tục ở trong đầu Hạo Nhiê, vì quá mệt mỏi nên nó ngủ thiếp đi mất.

Góc ẩn:

Nước hoa đắt tiền, người tình bên ngoài
 
[Cao H] Tình Nhân Của Mẹ
Chương 15: Yêu?


*Mấy tiếng trước*

Từ ban công của một quán ăn sang trọng, khung cảnh những tòa nhà chọc trời rực rỡ với đèn neon lấp lánh, như thể thành phố này chưa bao giờ chìm vào bóng tối.

Tư Mộ Viêm đang đứng nghe điện thoại, mẹ hắn đang phát điên mà chửi hắn liên tục.

-Mày vẫn giữ thằng nhóc kia à?

Mày không chịu đi gặp vợ mày hay gì?

Hay là để bố mày biết chuyện?"

Tiếng chửi sa sả của mẹ Tư Mộ Viêm ầm ĩ từ trong điện thoại.

Hắn dựa lưng vào tường nghe người phụ nữ đấy nói.

"Mày mau cắt đứt với thằng bé đó đi, đừng để tao nói với bố mày những chuyện mày làm."

"Mẹ yên tâm, con đằng nào cũng lấy vợ rồi."

Tư Mộ Viêm nói xong liền cúp máy, hắn khó chịu ra mặt.

Lấy trong túi áo một bao thuốc, đang định hút thì đột nhiên có tiếng người gọi.

"Anh... anh mau vào đây đi.

Mọi người đến đủ rồi."

Giọng nói trong trẻo đó, không ai khác chính là vợ hắn Tuệ Trân.

Tư Mộ Viêm gật đầu nhẹ, cất bao thuốc đi rồi bước vào bên trong bữa tiệc.

---

Tư Mộ Viêm uống rất nhiều rượu, đầu cứ ong ong chóng mặt mãi.

Tuệ Trân thấy hắn đã quá say rồi, bước tới chỗ hẵn không quên cầm một trai nước lọc.

Hắn nhìn cô đưa chai nước cho hắn đầy sự quan tâm, khuôn mặt cô khá giống với Hạo Nhiên.

Hắn từ chối nhận lòng tốt đó, nhớ đến Hạo Nhiên làm hắn như phát điên lên.

Tư Mộ Viêm đứng dậy gọi tài xế riêng để đưa về, Tuệ Trân muốn về cùng nhưng bị hắn từ chối.

Tư Mộ Viêm vẫn luôn che giấu sự hiện diện của hai người.

Hắn ích kỷ, muốn giữ cả hai bên cạnh.

Một người vì quyền lực và tiền bạc.

Một người vì "tình yêu"?.

*Hiện tại*

Trên chiếc giường sang trọng Hạo Nhiên đang nằm trong lòng Tư Mộ Viêm, hai người nằm ngủ ôm nhau y hệt như một cặp tình nhân.

Tiếng chuông điện thoại kêu lên, Hạo Nhiên cựa cuậy người muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn, hắn khó chịu càng ôm chặt Hạo Nhiên hơn.

"A-Anh... mau dậy thôi... sáng rồi"

"Ứm.... ngủ tiếp đi còn sớm."

Tư Mộ Viêm giọng khàn khàn thốt lên, mắt cứ nhắm chặt không chịu mở.

Cậu thở dài, lại ôm hắn ngủ tiếp, mặc kệ tiếng chuông báo thức đang kêu ồn ào.

"Tý nó tự hết, chắc không sao đâu" - Hạo Nhiên nghĩ xong thì cũng thiu thiu ngủ tiếp.

Viết này cũng dài rồi he -)))).

Vote + cmt nhaaaaaaa.

Iu vl
 
Back
Top Bottom