Cập nhật mới

Khác Cánh sen bạc phận-sansan

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
225502908-256-k685533.jpg

Cánh Sen Bạc Phận-Sansan
Tác giả: meiyxiong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng là nữ vương cuả sông rộng lớn cuả Phương Nam

Chàng là thượng thần cao quý cuả Phương Bắc

Tình cờ gặp nhau trong lúc kẻ phiêu du thiên hạ đứng ngóng tiếng đàn,người thì đang gảy đàn bầu bỗng dừng lại và thế là hai con mắt chạm nhau,tìng yêu cuả một người con gái si mê một chàng từ cái nhìn đầu tiên từ đây nảy nở....

Kẻ thích rượu,người thích gảy đàn bầu,người chạy trốn kẻ đi tìm....kẻ lạnh lùng
người tinh nghịch nhưng nhân hậu.

Hai thứ tình duyên khác phương hướng luật trời nghiêm cấm cho nên hai kẻ này đã lội ngược dòng cùng nhau để tìm một.thứ gọi là tình yêu.....Liệu hai người có thể vượt qua khó khăn đến với nhau không.,



sansan​
 
Cánh Sen Bạc Phận-Sansan
mở đầu


Muà hạ qua,muà thu tới ,muà đông cũng trôi qua nhanh rồi tới muà xuân cứ như thế tới mấy trăm năm.

Cây đào trăm năm tuổi cuối cùng cũng đã nở rộ̣ cả,làm toát lên vẻ thanh tịnh hay yên bình trong quá khứ,một quá khứ không nổi là vui vẻ nhưng có kết cục đi vào lòng người say đắm.Ở phương Bắc,trong sân thần cung Hoa Điện,gần hồ sen Có hai kẻ đang ngồi đối diện với nhau người thì rót trà người thì đang uống và người rót trà rót xong ngồi xuống nhìn về phiá phương trời xa xôi rồi nói:

—Cẩm huynh,huynh nói xem năm nay thượng thần có xin cưới hay không ?

Người tên Cấm huynh bỏ trà xuống,nhìn người đối diện,nói:

—chưa rõ ràng bất luận thế nào thượng thần cũng tới đó xin cưới đấy,Tính Hàn ngươi nghĩ xem có gả được không ?

Tính Hàn xoa cằm,cười cười

— Aiya,coi như cái này thì thua,không ai đọc được suy nghĩ cuả thượng thần đâu.

Gió thổi man mát luồn qua hai tóc mai cuả hai vị thần tiên này,hai vị im lặng nhìn nhau một hồi lâu rồi Tính Hàn thở dài nói:

—Nghe nói nữ đế thần sông đó từ nhỏ được mọi người quý mến,mới 500 tuổi đã thuộc hết kinh Phật Đaọ,Pháp Liên Hoa,kinh khổng tử gì gì ấy,....700 tuổi đã biết gảy đàn ở phương đó gọi đàn mà nàng ấy đàn là đàn bầu nhưng loại đàn đó ít ai gảy được còn nưã nàng ta nhìn nhìêu tài năng vậy chứ nàng rất nghịch ngợm đã nhiều lần cha nàng bắt gặp nàng trốn khỏi cung ra ngoài chơi còn kết bè phái quậy người tuỳ hứng thôi..

—Tuỳ hứng _Cấm Huynh nhéch mép nói làm cho Tính Hàn phải rùng mình vì sợ,Tính Hàn bình tĩnh lại nhưng sắc mặt vẫn xanh và hỏi:

—Ta kể có gì sai sao ?

Cẩm huynh lấy lại vẻ mặt lạnh như tiể̀n cuả mình lúc đầu nói :

—không,ta nh́ơ thượng thần cũng có tính tùy hứng đó,Tính Hàn ngươi nói xem trong cái hồ sen hồng này có cá chứ ?

Tính Hàn không nghĩ ngợi gì liền trả lời:

—Không hề có,hồ sen sân thần cung Hoa Điện này không bao giờ nuôi một con cá nào cả.

Cấm Huynh không nói gì liền đưa tay ra phiá trước lẩm nhẩm độc chú và rồi một hai con cá chép rất to thi nhau phóng lên mặt nước làm Tính Hàn mắt chữ O miệng chữ A vì ngạc nhiên không tin vào chuyện thượng thần có nuôi cá chép to như thế này trong hồ sen nhưng cũng công nhận cá chép đẹp thật không chê vào đâu được.Cẩm Huynh nhìn Tính Hàn vẩn còn đơ nên tiện tay ṭạt nước hồ vào mặt nhanh chóng Tính Hàn tỉnh mộng và đồ thì ướt từ đầu đến chân còn chén trà mới rót cũng trộn chung với nước hồ, Tính Hàn đứng lên chấp tay nói:

—Cẩm Huynh ?

Sao lại tạt nước vào ta ?

[......]

Cẩm Huynh không nói gì,tay bê ly trà nhấp môi còn Tính Hàn cũng biết nên không nói nưã nên đi về.Cẩm Huynh cũng buôn trà ra ngó hồ sen tĩnh lặng và ngồi bất động một canh giờ rồi cũng đứng dậy đi.

1.

" gái ai có tóc đen huyền,đôi môi đỏ thắm như son luạ đào,mày ngài mắt phượng bi ai

Ai thương cô gái bỏ thanh xuân chờ chàng năm ấy "

Ngồi trên thảm cỏ xanh đó ngước lên nhìn trời rồi nhìn đất đợi chàng cũng gần mấy trăm năm qua,buồn buồn thì lấy đàn bầu ra gảy.Nguyễn Thuỳ chợt nhớ lại cuộc lần đầu gặp gỡ chàng trên núi,lúc đó nàng đang gảy đàn thì thấy phiá lưng Cứ sột sột soạt soạt mãi đến khi quay lại bốn con mắt gặp nhau nàng nhìn chàng không nguôi còn chàng cũng vậy,cứ đứng lặng nhìn nhau như thế chàng cau mày quay đi không nói năng gì nàng cũng muốn chào một câu nhưng nhìn kĩ càng lại loại áo trắng toát quyền lực này chỉ bên phương Bắc mà có nàng cũng vỡ mộng nhưng lỡ say đắm chàng mất rồi.Nàng không giám nói cho phụ thân biết vì nàng sợ đòn roi da cuả phụ thân nàng đánh vào năm 800 tuổi,nàng nghịch dại hại dân nên mới bị phạt như thế,ngày ngày trôi qua nàng cứ mơ mơ mộng mộng thương nhớ chàng.Nàng có người thân bên sông khác là cô cô cuả nàng và nàng cũng hay qua đó chơi nên được cô cô cưng chiều,nhiều lần nàng nói hết tâm tư cuả nàng nói hết cho cô cô lúc đầu thì hơi sốc nhưng dần dà cũng quen dần và giải thích tại sao nàng không được yêu thượng thần phương Bắc vì không muốn chiến tranh lạnh vào 12 vạn năm trước và ngọc Hoàng thượng đế đã giải toả hai bên nhưng mức hận thù vẫn còn cho nên tốt nhất không nên chọc bên đó.

Nàng buồn bã trở nhà, vào phòng ngủ đánh một giấc cho vơi đi.

Tại vườn đào,có hai vị thần một người áo trắng toát nhưng tỏ ra quyền quý đó là Hàn Đông Thượng thần còn người thì mặt áo bên trong lộ ra màu trắng còn bên ngoài y vận màu xanh lá trong như tiểu thư sinh là thái tử Hà Tần,người thì lưng ngồi dưạ vào gốc cây làn sao cho tư thế thiải mái nhất,tay trái đánh cờ với người bên kia tay phải cầm một bầu rượư để uống,người bên kia đáng đánh sắp thắng nhưng thấy hàn Đông Thượng thần vưà đánh cờ vưà ngẩn ngơ nhìn ra kia nghĩ ngợi điều gì đó,thái tử Hà Tần mới lên tiếng hỏi:

— Hàn Đông huynh,chẳng lẽ huynh lại nhớ người con gái phương nam nưã à ?

[....]

Y thấy không trả lời liền lảng sang truyện khác:

— Nghe nói người ma tộc đã hẩn bị phái người hành động,ta nên làm gì đây,mấy tháng trước quân thần đã bắt được một kẻ thích khách cuả ma tộc.Hắn la lối om sòm nói rằng huynh không đức,nhẫn tâm có ngày người mà huynh yêu quý nhất sẽ chết thảm vào 12 vạn năm trước,Lính đã bịch miệng tống giam ngục lục điện rồi.

—chết thảm ?

Giết hắn đi

Hàn Đông nhíu mày,nói lạnh lẽo và y đáp rằng:

—Huynh khỏi giết ,hắn ta mấy ngày trước đã cắn lưỡi tự sát rồi và đệ cũng vào kiểm tra hắn chết thật.

Hàn Đông ngó mắt qua y xong rồi ngó lên cây đào cả vạn năm nở một lần giờ nó to đến mức trăm thần tiên ôm cũng không xuể ,nhớ lại cuộc gặp đầu tiên cuả chàng và nàng ngay núi Bạch Mộc Lượng Tử (*)nơi đó nhìn như chốn thiên hồng không nơi nào sánh được,năm ấy chàng thấy mình ít ra ngoài nên chàng hạ phàm phiêu bạt giang sơn mới tình cờ bay ngang dãy núi đó và nghe thấy tiếng đàn ai gảy rất hay nên mới bay thấp xuống xem thật không ngờ có nữ thần ngồi trên đỉnh đá gảy đàn,âm thanh lúc bỗng lúc cao nhì kĩ lại cây đàn lạ lẫm vô cùng nó hơi bầu tay cầm còn lại cái hộp gỗ đó hơi giống đàn tranh ở phương Bắc hay đàn đặc nhưng ngắn hơn mệt chut́ đặc biệt cuả nó có duy nhất 1 dây thôi lá̀m sao mà đàn thật kì lạ nàng ta vẫn đàn bình thường,chàng bước đi trên đất cát nên nghe sột soạt làm tiếng đàn dừng lại và chàng cũng dừng bước chân thế là 4 cặp mắt nhìn nhau lúc lâu như đã rất thân từ xưa rồi.Chàng không nói gì quay lại và đi nhưng chàng lỡ đánh rơi chiếc vòng ngọc duy nhất mà chàng giữ gìn mấy vạn năm nay rơi ngay ngọn núi đó,có vài lần chàng tới đó tìm nhưng không tìm ra có lẽ là người khác nhặt được.Đang mơ nàng thì y lây lây Hoàng huynh cuả mình dậy,Hàn Đông bừng tỉnh giấc,y cười nói :

—Hoàng huynh,xem đi cờ đen đệ thắng rồi a~

Chưa kịp nói gì thì có hai tiểu tiên loạng choạng chạy đến cấp báo:

—hai vị thần tiên,.... xin thứ lỗi cho hai tiểu tiên chen ngang cuộc chơi,có hai vị ma giáo đến đợi cưả điện để đòi người ạ.

Hàn Đông đứng dậy chừng mắt liếc làm hai tiểu tiên sợ đến mức run chân,y nhanh mắt một tay cầm quạt bước tới nột tay kia phẩy phẩy cho lui giải nguy,sau đó Hàn Đông Thượng thần mặt lạnh đi nhanh tới cưả điện tính sổ mấy người ma giáo quấy rầy chàng đang chơi cờ với Thái tử Hà Tần.....

Giải nghiã

(*)Bạch Mộc Lương Tử : Ngọn núi cao 3.045m, đứng thứ 4 nước ta.

Ngọn núi được gọi tên nhiều nhất Việt Nam này giữ vai trò là ranh giới tự nhiên giữa hai tỉnh là Lào Cai và Lai Châu.

Vào mùa mây, từ trên đỉnh núi, bạn sẽ được chiêm ngưỡng một biển mây trắng bồng bềnh, đẹp mộng ảo như đang ở chốn thần tiên.
 
Cánh Sen Bạc Phận-Sansan
chap 1


Vào ngày đẹp trời,Nguyễn Thuỳ cũng được 14000 tuổi,nàng được cô cô tổ chức tiệc chọn phò mã cho nàng trên cạn.Tính nàng năm đó ngây thơ,dễ thương nhưng cũng mấy sắc sảo phá hoại những người yêu nàng, nói gì thì nói yến tiệc mặc dù nhỏ nhưng tụ các thần tiên rất đông nàng vốn ghét ồn ào nên đi lên núi chơi và bị cô cô bắt gặp và kéo về.Nguyễn Thuỳ là nữ đế nhỏ nhất trong các anh em được Nguyễn Phúc vương,cha nàng phong đế,tuy tuổi còn nhỏ nàng tỏ ra rất thông mình và thích đọc sách,sau khi yến tiệc tàn nàng buột phải đi gặp những thần tiên để chọn chồng tương lai đây là ngày chọn chồng thứ 143 cuả nàng nhưng nàng không ưng ai hết.

Muà thu lá rơi xuống vàng hết đất,trời thì se se lạnh ,ở phương Bắc,Hàn Đông thượng thần chàng đọc xong Phật kinh và để đó tay kia nhấp rươu trên môi và đưa mắt màu vàng ngọc đen xem cảnh đang vào muà thu còn nàng đang nghịch chơi với những chiếc lá ngã vàng kế sông thì mới gặp vị tiểu tiên áo xanh xin hỏi cưới nàng,nàng nghĩ biết là cô cô sẽ không tha cho nàng nên mới gọi người không quen tới xin cưới,nàng cho vị tiểu tiên ngồi xuống ghế đá và cho người đem trà bánh mình yêu thích lên để trên bàn,Chàng tiểu tiên lên tiếng hỏi trước:

—khéo thật ,khéo thật điện hạ Nguyễn Thùy tuy nhỏ nhưng mà thông minh hơn ngừơi,gia thế thủy tộc xưa nay thật là phúc hạnh quá và lực tu vi cuả điện hạ cũng....

Chưa nói xong chữ "cực kì giới hạnh" thì bị nàng đang ăn bánh nhanh chóng cướp lời :

—Thì sao ?

Nói xem nào?

Vị tiểu tiên nhìn thấy mẩu bánh nhỏ dính miệng đã ngạc nhiên,nàng bị dính ngón tay thì đưa tay lên mút,mút xong chét lên váy làm cho vị tiển tiên này xanh mặt,y lắp bắp :

—đ...điện hạ Nguyển Thuỳ....ngài...

Chưa nói xong thì nàng chen ngang tiếp :

—Mặt ta dính gì à ?

Nàng thấy mặt tiếu tien đó xanh quá nên lỗi một cái gương đồng nhó trong tay áo ra xem:

—Không sao ngươi nói tiếp đi

Nàng lấy tay áo chùi miệng,mặt cuả tiểu tiên hiện giờ từ xanh sang đen nguyên cái mặt,y liền đứng dậy với bộ mặt rất vội vã :

—Thần đây có việc,xin cáo lui trước.

Y vội vã bước vội giống như chạy hoá ra y là người cực kì sạch sẽ và khó tính,Nguyễn Thùy vẫn cấm cúi ăn bánh,nàng không quan tâm đến y.Sau khi y đã đi rôi nàng ngẩng mặt lên cười ngất ngây nhưng nàng đâu có biết cô cô đứng phiá sau quan sát hết tư đầu đến cuối câu chuyện này,chỉ có lắc đầu bó tay luôn.

(2)"Gảy lên một khúc hồng trần

Nàng đây sắp làm dâu nhà người

Chàng đâu?Có thấu tình nàng chăng?"

Tại phương Bắc,cổng cung Hoa Điện,Hàn Đông thượng thần oể oải bước ra ngoài làm cho hai người trong ma tộc nhíu mày,một trong hai người chủ động nói ra vấn đề:

—Lâu rồi không gặp Hàn Đông thựơng thần,nghe nói ngài đang yêu một cô nương phương Nam phải không ?

Chuyện này làm cho Mộng Cổ ta rất hào hứng đấy !

Hàn Đông thượng thần mặt vẫn lạnh nhạt nói:

—Không liên quan,vào vấn đề lẹ đi

Người có gương mặt mỹ nam đứng kế mộng cổ ma quân là hoang Thuật,hoang Thuật là một trợ thủ đắc lực nhất ma giáo chỉ tuân thủ theo ma quân ,hấn đi đến đây hay chạm bất kì cái gì tàn rụi đến đó ,sông không thấy nước cỏ cháy khô hoặc không là con thú toàn là xác bốc mùi.Hoang Thuật bước tới nói ,giọng ồn ồn làm người ta thấy khó chịu :

—Này lão già 12 vạn năm như ngươi,dũng khí ngày xưa đâu rồi ?Mau trả người cuả bọn ta lại đây mau không thì đừng teách ta phá nát chỗ này.

Hàn Đông thựơng thần mặt không đổi sắc,chàng chỉ nói một câu làm cho Hoang Thuật tức điên :

—Giết chết rồi !

Hoang Thuật nổi gân xanh trên trán rất nhiều,hắn gắt :

—Ngươi....Ngươi cũng từng làm công chuá Hoà Thanh say mê mấn,giờ ngươi xem nàng không còn ở đây nưã,nàng đã xuất gia đi theo Phật Pháp kinh Hoa, vụ này làm ma quân cuả bọn ta buồn bã không nguôi.Còn nưã ngươi còn giết cả người cuả bọn ta ngươi còn" Lòng từ bi " không ?còn đạo đức cuả thượng thần không?

Thái tử Hà Tần nãy cũng nhịn không được nãy giờ rồi ,tai sao ư?

Nàng công chuá Hoà Thanh đó đã tự nguyện hiến dâng cho Phật đài bởi vì nàng ta muốn được yên tĩnh không muốn ai vì nàng mà đau khổ.sau khi muội muội kết nghiã cuả Hàn Đông Thượng thần đã phạm tội nghiệp gì đã bị trời đày đọa ở dưới trần hối lỗi 1000 năm,còn Cách đây 100 năm lúc nghiã muội còn ở trần gian, nữ đế Phương Nam, nàng đã bị cô cô cho hạ mê dược trong lúc ăn xong rồi trói nàng đem vào trong xe hoa để gả một vị thần núi ở đó,nhưng khi tỉnh dậy nàng đã quậy banh tung trời dở đất khiến ai nấy đều hoảng loạn vô cùng cho nên các vị tiên ở đó đã điều đặt tên cho Nữ đế đó là "ma đầu thuỷ thần",Hoang thuật đáng mắng chửi mê say chả làm rung động Hàn Đông Thượng thần nhưng làm bao tiểu tiên phiá sau nghiến răng nghiến lợi,Hàn Đông Thượng thần chỉ để ý một câu "Đạo đức",chàng nhếch mép cũng không có nghiã chàng cừơi chàng quay lưng phất tay ,nói:

—Ta mệt rồi,tiễn ma quân...

Hoang Thuật còn điên tiếc hơn nhưng Mộng cổ ma quân liền đưa tay ngăn hăn lại rồi cau mày nói:

—khoan đã,thượng thần có từng thấy cô gái nào đã bước xuônǵ ma tộc cuả bọn ta chưa vào năm đó ?

Chàng quay lại nhìn mộng cổ ma quân chằm chằm một hồi nói :

—Chưa hề,ta chỉ xuống xem một chút thôi

mộng cổ ma quân lại nói:

—Tại sao Mai Điểm cuả ta lại gầm vang trời như vậy,Xin hãy giao cô gái đó cho ma tộc bọn ta xử lí theo luật trời.

Sắc mặt chàng không thay đổi vẫn thản nhiên nói:

—Năm đó không cẩn thận,dậm trúng đuôi Mai Điểm cuả ngươi chứ không có cô gái nào cả.

Mộng cổ ma quân không nói gì quay lưng rời đi,Hàn Đông Thượng thần nhìn bóng lưng đó đi dần đi dần và xa khuất dạng thì chàng mới quay lưng vào bên trong mà thở dài vài lần,chàng đi thẳng ra sân sau cung Hoa điện có hai kẻ đang ngồi nhấp trà thựng đẳng rồi còn nói chuyện rôn rã khiến chàng có vẻ tò mò nên nhanh chân qua cầu bước tới hồ sen...
 
Back
Top Bottom