Đô Thị  Cành Hồng Năm Ấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,555,074
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
canh-hong-nam-ay.jpg

Cành Hồng Năm Ấy
Tác giả: Linh Yến
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Linh Yến

Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị

Giới thiệu:

Lãnh Tâm hận chính mình.

Hận mình đã quá tốt bụng, nhân từ

Hận mình đã cứu một con sói vong ân phụ nghĩa.

Cậu cứu hắn thoát khỏi nguy hiểm, hết quan tâm chăm sóc, muốn tên kia vui vẻ mà đôi khi còn tặng một cành hồng

Nhưng Lãnh Tâm làm sao ngờ được con sói hoang ấy sẽ cưỡng ép, giam cầm cậu?

Hắn ta cắt đứt mọi con đường chạy trốn của cậu, cậu càng chống cự, càng phản kháng, đổi lại chính là sự mạnh mẽ ép buộc từ đối phương

Hắn thậm chí còn làm chuyện đáng xấu hổ đó với cậu.

Cậu hận hắn, hận chết đi được!

Nhưng Lãnh Tâm dần nhận ra rằng, bản thân mình không chỉ hận mà còn... yêu hắn?!

Đứng giữa ranh giới yêu và hận, Lãnh Tâm nên làm thế nào mới đúng đây?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
  • Có Một Cánh Bồ Công Anh
  • Sủng Hậu Lá Ngọc Cành Vàng
  • Nhược Xuân Và Cảnh Minh
  • Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 1: 1: Dọn Đến


    Dừng chân tại thủ đô Paris nước Pháp, Lãnh Tâm cùng mẹ bắt đầu di chuyển đến khu phố A.
    Nghe nói đây là khu phố có an ninh rất kém, thường xuyên xảy ra xô xát giữa các băng đảng mafia.

    Bích Tuyền dù không muốn cùng con trai mình phải sống tại một nơi thiếu an ninh như thế này nhưng bà cũng chẳng thể nào làm gì khác được, mới chuyển đến đây nên nền kinh tế của bà không ổn định, không có đủ điều kiện để dọn đến nơi ở khác tốt hơn được.
    Mấy ngày trước khi đến đây, bà đã liên hệ với một công ty môi giới nhà đất để bàn bạc lại việc mua nhà.

    Giá cả của ngôi nhà bà mua cũng nằm trong khả năng chi trả nên bà đã nhanh chóng hoàn thành mọi thủ tục.
    Ngôi nhà Bích Tuyền mua lại nằm gần cuối con đường, nhìn bên ngoài vào cơ hồ còn rất mới không có cũ kĩ lắm, người chủ cũ của căn nhà nghe nói là vừa mới dọn đến một khu phố khác để sinh sống nên đã nhờ công ty rao bán lại căn nhà này.
    Bích Tuyền dùng chìa khóa mở khóa cửa sau đó liền dắt tay đứa con trai lớn của mình vào trong nhà.
    Hai mẹ con quan sát xung quanh ngồi nhà, đây là một căn nhà hai tầng trông rất là rộng và sạch sẽ, được trang trí theo phong cách cổ điển đơn giản.
    Đặt vali đồ xuống, Bích Tuyền xoay qua nói với con trai: "A Tâm, con cứ ngồi ở phòng khách nghỉ ngơi đi, khi nào mẹ dọn dẹp xong sẽ liền gọi con".
    "Không cần đâu mẹ, để con dọn dẹp cùng mẹ".

    Lãnh Tâm lắc đầu kháng nghị.
    "Nhưng con đi đường xa từ sáng đến giờ cũng đã mệt rồi, cứ ngồi nghỉ đi con".
    "Mẹ cũng vậy mà".
    "Không giống nhau".

    Câu nói này của Bích Tuyền là đang ám chỉ đến căn bệnh tim bẩm sinh của Lãnh Tâm.
    Từ nhỏ khi sinh ra Lãnh Tâm đã mắc trong người bệnh tim, sức khỏe vì thế cũng trở nên yếu ớt không được khỏe mạnh giống như những người cùng chăng lứa.

    Cứ lâu lâu là bệnh tim cậu lại tái phát một lần khiến cho cả ba và mẹ đều nháo nhào cả lên.
    Lãnh Tâm có một đứa em trai bé hơn mình hai tuổi tên là Lãnh Tuyên, sức khỏe của y không yếu ớt giống như cậu mà ngược lại rất khỏe mạnh.

    Y được đến trường đi học như những người khác còn cậu thì chỉ có thể ở nhà mời gia sư đến dạy, y được chạy nhảy vận động còn cậu lại chỉ mới đi một đoạn đường ngắn thôi là đã phải ngừng lại mà thở d0c rồi.
    Nhiều lúc Lãnh Tâm thực sự cảm thấy rất ghen tị với người em trai này, nhưng cậu lại không thể ghét y được.

    Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của em ấy khi ở cùng mình, mọi sự ghen tị trong lòng Lãnh Tâm dường như tan biến trở thành hư vô.
    Nhưng cho dù vậy thì căn bệnh tim này vẫn như là một nhát dao rỉ máu cứa sâu vào trong lòng Lãnh Tâm, mọi người trong nhà cũng ít khi nhắc đến nó ở trước mặt cậu.
    Bích Tuyền cũng không hề nói thẳng ra, bà dùng một câu "không giống nhau" để nhẹ nhàng ám chỉ với cậu rằng con là một người mắc bệnh tim, cho dù cùng đi đường xa đi chăng nữa thì con mới là người cần nghỉ ngơi.
    Nghe hiểu hàm ý trong câu nói của bà, Lãnh Tâm ỉu xìu nói: "Vâng".

    Sau đó bản thân lại đi đến một chiếc ghế sô pha được đặt ở gần đấy, dùng khăn tay lau nhẹ lên các bề mặt bị dính bụi của nó sau đó ngồi xuống nghỉ ngơi.

    Bích Tuyền thấy vậy liền hài lòng, cười ra tiếng một cái rồi lại bắt tay vào chuyện dọn dẹp nhà cửa.
    Chẳng mấy chốc, căn nhà đã trở nên sạch sẽ không còn bụi bặm như ban đầu.
    Lãnh Tâm thấy nhà đã được mẹ dọn xong tất cả liền đem vali lên trên phòng và bày biện, sẵn đem chăn màng chiếu gối cũ gom gọn lại để sang một một rồi trải chăn niệm mới mà mẹ con cậu đã chuẩn bị sẵn khi mới dọn đến đây ra.
    Căn nhà này bao gồm 2 phòng ngủ, mỗi phòng đều có một phòng tắm riêng, một phòng khách, một phòng bếp cùng một nhà kho nhìn chung cũng khá là rộng rãi.

    Lãnh Tâm cùng mẹ mỗi người một phòng, bày biện xong phòng cho mẹ, cậu lại xách vali đến phòng của mình.
    Sau khi xong việc cậu liền mang đống chăn niệm cũ đó xuống nhà, đi được một đoạn thì bị mẹ cậu ngăn lại.
    "Trời đất, đưa đây mẹ mang xuống cho! Không một hồi lại mệt nữa".
    "Không sao đâu mẹ, cứ để con".

    Lãnh Tâm lắc đầu từ chối.
    Bích Tuyền ẩn ẩn nghe thấy sự kiên quyết trong giọng nói của cậu nên cũng không muốn khuyên ngăn gì hơn, bà không muốn làm cho con mình nghĩ rằng mình coi thường nó.

    Cứ đứng ở một bên xem thôi vậy, khi nào thằng bé mệt thì đứng ra làm thay.
    Đi xuống nhà, bà giúp Lãnh Tâm mở cửa sau đó cùng cậu bước ra ngoài vứt đống chăn niệm cũ đó.

    Có một vài người hàng xóm ở gần đó thấy vậy thì dùng tiếng Anh hỏi: "Hai mẹ con cô mới dọn đến đây sống à?".
    Bích Tuyền thuần thục dùng tiếng Anh đáp lại: "Vâng đúng vậy, mẹ con chúng tôi chỉ mới dọn đến đây chưa hiểu biết gì nhiều, có gì mong mọi người chiếu cố hai mẹ con chúng tôi nhé".
    Người hàng xóm đó cũng rất thân thiện mà nói: "Cái gì mà chiếu với chả cố chứ! Ở đây ai cũng như nhau hết cô ạ, đa phần đều là người ngoại quốc dọn đến sống cả thôi".
    "Đúng vậy đấy".

    Một người hàng xóm gần đấy cũng lên tiếng.
    "À mà đúng rồi, ở đây an ninh không được tốt nên sau sáu giờ hai mẹ con hạn chế ra ngoài đường nha, kẻo lại gặp chuyện không may thì toi".

    Nữ hàng xóm trẻ đối diện nhà bà lên tiếng.
    Bích Tuyền nghe thấy vậy thì cũng sợ sợ trong lòng, gật gù nói: "À vâng, cảm em cô đã nhắc"..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 2: 2: Lo Sợ


    Nán lại nói thêm vài câu với mấy người hàng xóm xung quanh, Bích Tuyền cũng tìm hiểu được đôi chút về tình hình ở nơi này.
    Thông tin ở trên mạng mà cô tìm hiểu được đã đáng sợ rồi nhưng thông tin do chính những người sống ở đây kể lại còn đáng sợ hơn.
    Theo lời họ kể lại, khu này thường xuyên xuất hiện hiện băng đảng tội phạm truy sát lẫn nhau rất ác liệt, đôi khi còn xảy ra hỗn chiến.

    Âm thanh súng đạn cùng tiếng đánh nhau liên tục vang lên trong nhiều đêm khiến người dân nơi đây khó có thể ngủ yên được.

    Đến sáng ra lại thấy trên đường toàn là vết máu đã khô lại cùng một số vũ khí và vỏ đạn.
    Phải mất rất nhiều thời gian, người dân sống xung quanh đây mới có thể dọn dẹp và lau chùi sạch sẽ những vết máu cùng mớ vũ khí ấy.
    Người nữ hàng xóm trẻ lúc nãy căn dặn Bích Tuyền cùng con trai hạn chế ra ngoài sau sau giờ cũng đều có nguyên nhân cả.

    Bắt đầu từ một buổi tối thanh vắng, một người phụ nữ vì con trai mình bị sốt nặng nên đã chạy ra khỏi nhà trong đêm, để lại con trai cho chồng mình chăm sóc nhưng đến tận nữa đêm mãi vẫn không thấy về.

    Người chồng ở nhà mặc dù sốt ruột muốn đi ra ngoài tìm nhưng lại không thể để con trai còn đang bị sốt của mình ở nhà một mình được nên đành phải ráng chờ đến khi trời sáng mới đem giao con trai mình qua cho hàng sớm trông giúp còn mình thì đi tìm vợ.
    Khi tìm được thì người phụ nữ ấy cũng đã chết, mà thứ khiến cho người dân nơi đây phải ám ảnh đó là người phụ nữ ấy đã bị cưỡng h*** cho đến chết.

    Quần áo đều bị xé nát, trên người toàn dấu hôn xanh tím do những tên hung thủ để lại, gương mặt bầm dập cả hết mà cái bộ phận phía dưới của người phụ nữ đó cũng bị làm cho đến rách nát.
    Nghe đến đây, Bích Tuyền bất giác mà rùng mình.

    Cô cũng là phụ nữ, nếu như thật sự rơi vào tình huống giống như vậy thì phải làm sao đây?
    Lãnh Tâm chỉ mới có mười bảy tuổi, hơn nữa sức khỏe lại yếu ớt hơn những đứa trẻ cùng lứa, cô mà không may xảy ra chuyện không may thì một mình thằng bé biết phải sống ra sao ở một nơi đất khách quê người này đây chứ?
    Âm thầm nhắc nhở bản thân mình nên phải cẩn thận khi sống ở đây một tiếng, Bích Tuyền nhanh chóng chào tạm biệt những người hàng xóm mới quen ở đây rồi dẫn Lãnh Tâm trở về nhà.
    Vào bên trong, cô cẩn thận khóa chốt cửa lại.

    Lãnh Tâm đứng bên cạnh thấy vậy thắc mắc: "Bây giờ vẫn còn sớm, mẹ khóa chốt cửa lại làm gì thế?".
    Quên mất, lúc nói chuyện với mấy người hàng xóm ở trước nhà, Lãnh Tâm không có mặt ở đấy mà đi đến một cửa hàng bách hóa gần đấy mua đồ để nấu cho buổi tối, vừa mới trở về đã bị cô kéo thẳng vào bên trong nhà nên không nghe thấy được những sự việc ấy.
    Mà Bích Tuyền lại không có ý muốn kể lại cho Lãnh Tâm nghe.

    Sự việc này cũng quá mức nhạy cảm, con cô lại là một nam nhân, không nên nghe vẫn tốt hơn.

    Một mình cô biết và phòng bị là đủ rồi, Lãnh Tâm còn có bệnh tim trong người, nghe vào lại kích động thì không ổn.
    "À tại gì mẹ thấy dù sao chúng ta cũng không cần đi ra ngoài nên tiện thể khóa chốt cửa lại trước luôn, con cũng biết mà, mẹ rất hay đãng trí nhỡ quên mất cả việc khóa cửa nhà thì toi".

    Bích Tuyền tìm đại một lí do nói.
    Lãnh Tâm biết mẹ sẽ không nói dối mình nên nghe xong liền tin, cậu đem túi thức ăn vào bên trong phòng bếp bắt đầu rửa và chế biến.
    Bích Tuyền cũng bước vào ngay sau đó, giành hết mọi công việc vào tay mình, bà nói: "Con cứ để mẹ làm cho, mau lên phòng tắm rửa gì đi".
    Lãnh Tâm lắc đầu: "Mẹ để con làm là được rồi, sáng giờ mẹ vẫn chưa được nghĩ ngơi mà".
    Từ lúc mới chuyển đến cho tới bây giờ, mọi chuyện quét dọn lau chùi gì mà cũng đều làm hết, không cho cậu đụng tay vào.

    Bây giờ ngay cả việc nấu ăn bà cũng muốn tự mình làm nốt khiến Lãnh Tâm có chút không vui.

    Cậu đâu có yếu ớt đến nổi đến cả nấu ăn cũng không làm được đâu chứ!
    Bích Tuyền do dự nói: "Nhưng mà con...".
    "Không có nhưng nhị gì hết cả, mẹ mau đi nghỉ ngơi đi mọi việc ở đây cứ để con làm.

    Khi nào xong thì con sẽ gọi mẹ xuống ăn cơm".

    Lãnh Tâm cắt ngang lời cô, đẩy đẩy cô ra khỏi phòng bếp rồi nói thêm, trong giọng ẩn chưa chút ngữ khí đe dọa: "Mẹ mà không nghe con là con sẽ giận đó".
    Nghe thấy vậy, bà liền cười cười vài cái rồi gật đầu nói: "Được được, mẹ biết rồi".

    Sau đó xoay người bước lên trên phòng của mình lấy đồ đi vào nhà tắm, tắm rửa cho sạch sẽ.
    Lãnh Tâm lúc này mới mỉm cười hài lòng mà bắt tay làm tiếp công việc của mình..
    ...
    Một lúc sau, Bích Tuyền bước xuống nhà với một bộ quần áo mới sạch sẽ, mái tóc đen dài vì không kịp sấy mà vẫn chưa khô, được cô xả ra sau lưng, nhan sắc mặc dù đã nằm ngoài tuổi ba mươi nhưng vì được bảo dưỡng kĩ mà nhìn trông giống như nhưng người con gái chỉ mới vừa đôi mươi.
    Lãnh Tâm cũng vừa đúng lúc làm xong đồ ăn, đang bày dọn ra thì cô đã xuống.

    Mỉm cười nhìn Bích Tuyền một cái, cậu nói: "Mẹ xuống thật đúng lúc, con vừa mới dọn cơm ra xong đây này".
    Học theo động tác của phục vụ tại những nhà hàng năm sao, cậu kéo ghế ra, giơ tay lên trên ngực cúi người mở giọng trêu chọc mà nói: "Mời tiểu thư đến dùng bữa, thức ăn đã được tôi chuẩn bị xong cả rồi đây ạ".
    Bích Tuyền bị con trai mình trêu cũng không có chút biểu cảm gì là bất ngờ, cô chỉ bình thản mà bước đến chỗ con trai mình đang đứng rồi ngồi xuống.

    Đối với cô, bị Lãnh Tâm trêu như vậy không phải là lần đầu tiên, vài ba lần còn có thể bất ngờ nhưng lâu rồi thì lại thành ra sinh quen, xem như là chuyện bình thường mà ứng xử.
    Thấy cô đã rồi xuống ghế, Lãnh Tâm hí hửng kéo ra một chiếc ghế đối diện mà ngồi xuống.
    "Không diễn nữa à?".

    Bích Tuyền hỏi, nếu là mọi khi thì cậu sẽ diễn rất dai, không có chuyện dễ dàng từ bỏ như vậy đâu.
    "Không diễn nữa, con đói bụng lắm rồi".
    "Biết ngay thế nào cũng vậy mà".

    Bích Tuyền nhìn con trai mà phì cười, gắp đến cho cậu một miếng thịt chiên nói: "Nào, mau ăn đi".
    "Vâng".
    Lãnh Tâm nhận lấy miệng thịt chiên rồi bắt đầu cùng cô dùng bữa tối.

    Hai mẹ con họ hoàn toàn tuân theo quy tắc "khi ăn thì không nói chuyện" nên trên bàn ăn không còn bất kỳ tiếng động nào khác ngoại trừ tiếng đũa va chạm vào nhau.
    Sau khi ăn tối xong, Lãnh Tâm giành lấy công việc rửa bát đũa và đẩy Bích Tuyền lên trên phòng ngủ trước.

    Rửa xong mớ bát đũa đó, cậu mới lên phòng và đi vào giấc ngủ.
    _________________________________________
    Tác giả có lời muốn nói: Chương sau anh công sẽ lên sàn rồi >.
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 3: 3: Con Ngươi Màu Xanh


    "Pằng!" Tiếng súng bất ngờ vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.
    Trong khi người người nhà nhà vẫn còn đang say giấc nồng với chiếc giường ngủ ấm áp của mình thì bên ngoài lại truyền đến tiếng nói ồn ào của nhiều người cùng âm thanh của nhiều tiếng giày ma sát với mặt đường.
    Lãnh Tâm là một người rất dễ bị đánh thức bởi tiếng ồn vậy nên cậu đã giật mình thức dậy ngay sau đó.
    "Tiếng gì vậy?".

    Cậu đưa mắt ra nhìn về phía cửa sổ, tự hỏi.
    Ít lâu sau, tiếng súng lại tiếp tục vang lên rõ mồn một vào tai khiến cho Lãnh Tâm có chút hoảng sợ.
    "Là tiếng súng? Tại sao bây giờ lại có tiếng súng vang lên?".

    Cậu tò mò, ngồi dậy và bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ mở rèm ra và quan sát khung cảnh bên ngoài.
    Mà ở bên ngoài lúc này hình như đang diễn ra một cuộc truy sát.

    Số lượng người cầm súng rất đông, họ đều đồng dạng mặc những bộ đồ giống y chang nhau chia ra đi tìm hết tất cả mọi ngóc ngách trên đường phố.
    Kẻ cầm đầu hình như là một người có dáng người cao to đang cầm một bộ đàm và liên tục nói vào nó như đang liên lạc với một người nào đó.
    Mặc dù khả năng quan sát của Lãnh Tâm rất tốt nhưng đang là ban đêm không có đủ ánh sáng nên cho dù cậu có muốn nhìn rõ mặt của tên cầm đầu cũng không được.

    Tìm được một lúc mà vẫn chưa thấy người mình muốn tìm, một tên cấp dưới dường như có chút nản lòng mà tiến lên nói: "Ngài Gin, mọi chỗ có thể trốn quanh đây gần như đều đã bị chúng ta lục soát tung lên hết cả rồi mà vẫn không thể tìm thấy người, tôi nghĩ rằng chúng ta vẫn nên di chuyển đến nơi khác để tiếp tục tìm kiếm thì hơn".
    Người nam nhân được gọi là "Ngài Gin" ấy vẫn rất kiên quyết.
    "Không được, chắc chắn rằng cậu ta vẫn còn ở quanh đây, cứ tiếp tục tìm kiếm cho ta!".
    Tên cấp dưới thấy không khuyên nhủ được thì cũng không nói gì thêm nữa, "vâng" một tiếng rồi tiếp tục quay ra tìm kiếm chung với những người khác.

    Tên đó biết nếu như mình còn tiếp tục nói thêm bất kỳ câu nói nào nữa thì chắc chắc sẽ bị người trước mặt này g**t ch*t.
    Ngài Gin nỗi tiếng là một người không thích nói nhiều, một khi đã nói ra rồi thì sẽ không bao giờ thay đổi ý định.

    Đặc biệt, gã rất ghét những người không chịu nghe theo lệnh của mình mà phản kháng.
    Lãnh Tâm mặc dù không thể nghe thấy được những gì họ nói nhưng cậu không thể nào kiềm chế được tính tò mò mà vẫn cứ tiếp tục quan sát, bất giác cậu đưa mắt sang nhìn vào thùng rác kế bên góc nhà của nhà cô hàng xóm thì phát hiện ra có một con ngươi màu xanh từ nãy đến giờ vẫn luôn một mực nhìn về phía mình.
    "Gì...!gì vậy chứ?".
    Cậu là người Đông Nam Á nên cũng không hiểu biết quá nhiều về những người ở bên đây, không biết rằng họ ngoài việc sở hữu con ngươi màu nâu giống mình ra thì vẫn có người sở hữu con ngươi màu khác do đột biến gen.
    Quá hoảng sợ, Lãnh Tâm liền nhanh tay kéo rèm cửa lại và leo lên giường nằm, cậu cố gắng không suy nghĩ nhiều về nó nữa và nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.
    ...
    Vì chuyện diễn ra tối qua mà Lãnh Tâm cả buổi tối ngủ không được ngon, chỉ mới bốn giờ sáng mà cậu đã bật dậy vì mơ thấy ác mộng.
    Con ngươi màu xanh mà cậu nhìn thấy ở bên trong thùng rác kia đã khiến cậu phải ám ảnh, không biết có phải do tối qua vì quá mệt mỏi nên bản thân cậu đã nhìn nhằm hay không nữa.
    Ngồi trên giường, cậu đang phân vân không biết có nên đi ra chỗ đó mà kiểm tra hay không? Dù sao bây giờ cũng chỉ mới bốn giờ sáng, chắc cũng không ai biết cậu đã làm gì đâu nên cậu cứ đi ra ngoài đó kiểm tra thử xem vậy.
    Ầm thầm quyết định, Lãnh Tâm đi vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt sạch sẽ đàng hoàng sau đó từng bước từng bước nhẹ nhàng đi xuống dưới nhà, tránh gây ra tiếng động khiến cho Bích Tuyền tỉnh giấc.
    Cậu lấy chìa khóa rồi hơi hé cửa nhà ra quan sát, đến khi chắc chắn rằng xung quanh không có ai cậu mới mở cửa ra và bước lại gần thùng rác ấy để kiểm tra.

    Ủng hộ chính chủ vào ngay * ТRUМTRUY EЛ.

    VN *
    Lãnh Tâm có hơi hồi hộp, bàn tay đặt hờ trên cái nắp thùng chứ chưa dám mở ra.

    Cậu sợ, nếu như con ngươi màu xanh mà đêm hôm qua cậu thấy chỉ là ảo giác thì không sao nhưng lỡ như nó không phải ảo giác mà là một con vật hay người nào đó thì sao?

    Nó sẽ làm hại cậu chứ?
    "Chắc sẽ không đâu".

    Cậu lắc đầu tự trấn an bản thân mình, hít một hơi thật sâu, cậu nhanh chóng mở nắp thùng.
    Vừa mở ra, một mùi hương hôi thối nặng đặc trưng từ thùng rác xông thẳng vào mũi khiến cậu không nhịn được mà nhíu mày một cái.

    Nín thở một lúc, cậu cố gắng nhìn vào bên trong thăm dò thử xem bên trong rốt cuộc có thứ gì hay không thì bàn bàn tay đầy những vết thương cùng tơ máu giơ lên đặt ngay tại cạnh thùng khiến cậu giật mình mà buông tay.
    "Phanh" nấp thùng rác từ trên cao rơi xuống tạo ra một âm thanh khá lớn.

    Lãnh Tâm giật bắn cả người đưa mắt quan sát xung quanh xem xem có ai vì để ý đến tiếng động này mà nhìn ra ngoài đây hay không, thấy không có ai chú ý đến thì cậu mới yên tâm thở phào một tiếng.
    Mà người nọ vì bàn tay bị va đập mạnh bởi nấp thùng mà "rít" lên một tiếng, nghe giọng điệu trông có vẻ rất đau.
    Lãnh Tâm gấp gáp mở lại nấp thùng ra, trong lòng vì cảm thấy có lỗi với người nọ mà ríu rít nói: "Xin lỗi xin lỗi, tôi không có cố ý".
    Người nọ không đáp gì, ngay cả sức lực để đứng dậy anh ta còn không có thì nói gì là nói chuyện.

    Anh ta cố gắng vươn hai tay đặt lên cạnh thùng, rồng sức chống đỡ cả cơ thể để đứng lên, cậu thấy vậy liền nhanh chóng đưa tay ra giúp mặc cho cả người anh ta có hôi thối hay dơ bẩn đến đâu đi chăng nữa.
    Phải mất đến tận một lúc sau, Lãnh Tâm mới có thể giúp anh ta bước được ra khỏi thùng rác.

    Sắc trời bây giờ cũng chỉ vừa mới chập chững sáng nên cậu không nhìn thấy rõ ngũ quan của người này mà anh ta vừa ra được khỏi chiếc thùng cũng liền ngay lập tức bất tỉnh ngã xuống.
    "Này anh gì ơi, anh có sao không?".

    Lãnh Tâm lo lắng gọi: "Anh ơi!".
    Người nọ mất đi ý thức, không hề trả lời cậu lấy một câu, Lãnh Tâm nhìn xung quanh không biết nên xử lý người này ra sao.
    "Mình phải làm gì đây?".

    Bây giờ trời cũng đã gần sáng, chẳng bao lâu nữa thôi mọi người sẽ mở cửa mà đi ra ngoài.

    Nhưng anh ta thì lại đang bất tỉnh, nếu cứ để mặc anh ta ở ngoài đây thì cậu cũng thật là vô tâm.
    Không còn cách nào khác, Lãnh Tâm đành phải dìu anh ta vào bên trong nhà chăm sóc.

    Bích Tuyền là một người rất dễ mềm lòng, nếu là cô thì cô sẽ không nhẫn tâm mà bỏ mặc người ta không giúp khi họ đang bất tỉnh thế này đâu.
    Nếu đưa anh ta vào trong nhà chăm sóc thì chắc là sẽ không bị mắng đâu chứ nhỉ?
    _________________________________________
    Tác giả có lời muốn nói: Công của người ta lúc lên sàn thì đi xe hơi, có người hầu kẻ hạ đàng hoàng còn công nhà mình lúc lên sàn chưa gì đã từ thùng rác chui ra...!Thật là tội lỗi (っ.❛ ᴗ ❛.)っ.
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 4: 4: Đưa Vào Nhà Chăm Sóc


    Cuối cùng Lãnh Tâm vẫn quyết định đưa hắn vào bên trong nhà để chăm sóc, còn chuyện xảy ra vào đêm hôm qua thì cứ chờ hắn tỉnh dậy rồi hỏi sau vậy.
    Cố gắng dìu anh đứng dậy, cậu từng bước từng bước nặng nề đem anh vào trong.

    Sức khỏe cậu không tốt, không thích hợp để vận động nhiều hay khiên vác đồ vật nặng nên cho dù đoạn đường từ ngoài đây vào bên trong nhà chưa đến năm mét nhưng khi vào được đến bên trong cậu đã phải thở hồng hộc.
    Đặt anh ta lên chiếc ghế sô pha gần đó, cậu quay sang cẩn thận đóng cửa lại rồi muốn tiếp tục mang anh ta lên phòng thì bắt gặp gương mặt nhăn nhó của Bích Tuyền ở trước mắt.
    Lãnh Tuyên hốt hoảng "A" lên một tiếng, cúi đầu xoa xoa ngực tự trấn an mình, rồi nhìn lên mẹ mình nói: "Mẹ, mẹ làm con hết cả hồn đấy.

    Sao tự nhiên lại đi ra mà không một chút tiếng động như vậy chứ?".
    Bích Tuyền cũng không khác gì mấy, cô bị phản ứng của Lãnh Tâm dọa sợ.
    "Mẹ phải là người hết hồn mới đúng đây này! Mới sáng sớm thôi mà con đi đâu trông có vẻ lén lút quá vậy?".

    Nhìn đến người nam nhân ăn mặc bẩn thiểu, quần áo bốc mùi đang nằm trên ghế sofa, bà hỏi: "Còn nữa, cậu ta là ai đây?".
    "Một lúc nữa rồi con sẽ giải thích cho mẹ biết, còn bây giờ thì mẹ giúp con mang anh ta lên trên phòng tắm rửa sạch sẽ rồi băng bó vết thương cho anh ta cái đã".

    Lãnh Tâm đi đến chỗ sô pha, cầm lấy cánh tay hắn quàng qua cổ mình rồi dìu hắn đi lên phòng.
    Bích Tuyền thấy vậy liền nhanh chóng tiến nhanh đến phụ giúp con trai dìu người này, vẻ mặt không giấu nổi sự khó chịu do mùi hương phát ra từ trên người hắn.
    Lên đến trên phòng, cậu mang hắn vào phòng tắm xả nước cho đầy bồn rồi lột quần áo của người này ra, cùng mẹ đặt hắn vào bên trong bồn.
    "Mọi chuyện còn lại cứ để con làm cho, mẹ ra ngoài lấy giúp con một bộ đồ để con mặc cho anh ta đi".

    Cậu quay sang nhìn mẹ nói.
    "Được".

    Bích Tuyền gật đầu, nhanh chóng đi lại tủ quần áo của cậu lấy đồ.
    Từ lúc nhìn thấy những vết thương chằn chịt trên người hắn, vẻ mặt bà từ khó chịu dần trở nên thương cảm với hắn.
    Người này hình như cũng chỉ xấp xỉ tuổi con bà thôi nhưng dáng người lại rất gầy gò không có một tí thịt nào cả, trông cứ như da bọc xương vậy.

    Trên người lại đầy vết thương, mới có cũ có, nhưng vì không được chữa trị nên có một vài vết thương đã hoàn toàn trở thành sẹo.
    "Tội nghiệp thằng bé!".

    Bà cầm bộ đồ trên tay nhỏ giọng nói.
    Còn Lãnh Tâm, cậu hiện tại đang phải chật vật lau chùi người hắn cho sạch sẽ.

    Lực đạo của cậu rất nhẹ, gần như chỉ lau qua cho có thôi vì sợ động đến vết thương làm đau hắn.
    "Chắc là đau lắm!".

    Cậu vừa lau vừa nói: "Tại sao lại có thể có người ra tay độc ác như thế chứ?".
    Cậu bất chợt nhớ đến đám người đêm qua.

    Có lẽ họ chính là người đã gây ra những vết thương này cho hắn, mà người họ tìm kiếm đêm qua cũng rất có thể chính là hắn.
    Bật vòi nước nên, cậu rửa lại qua những chỗ mình vừa lau sau đó tắt vòi, muốn đi ra ngoài tìm khăn tắm thì bàn tay cậu bất chợt bị một bàn tay khác mạnh mẽ nắm lấy, kéo cậu lại.
    Lãnh Tâm giật mình quay phắt người lại, mở to mắt nhìn về phía người đang nắm lấy tay mình, cậu lắp bắp hỏi: "Anh...!anh tỉnh từ khi nào vậy?".
    Đôi mắt màu xanh dương thăm thẳm liên tục quan sát cậu, rồi phải mất đến tận một lúc sau, hắn mới khó khăn nói từng chữ bằng tiếng Pháp: "C...c.ậ.u...!l...là...!a.i?"
    Vốn từ tiếng Pháp của cậu không được tốt lắm, so với nó thì cậu sử dụng tiếng Anh thành thao hơn.

    Vậy nên, phải mất khá nhiều thời gian cậu mới có thể hiểu được rằng hắn đang nói gì.
    "Tôi là Lãnh Tâm, tên tiếng Anh là Avis có nghĩa là mong muốn".

    Lãnh Tâm dùng tiếng Pháp giới thiệu, sau đó lại hỏi ngược lại hắn: "Còn anh, anh tên gì?".
    Cũng giống như lần trước, hắn khó khăn nói: "T...t.ô.i...!tô..i là...H...he.nry...".
    Lãnh Tâm gật đầu xem như đã hiểu, cậu lúc nhỏ cũng có từng theo ba học hỏi một ít nên sau hai lần nghe hắn nói thì cậu cũng biết hắn đang mắc chứng ngại giao tiếp* nên cũng không hỏi gì thêm.

    "Vậy Henry, anh ngồi ở đây chờ một chút, tôi đi lấy khăn tắm vào giúp anh lau người cái đã".

    Lãnh Tâm nhìn vào tay hắn nói.
    Henry gật đầu, tự ý thức được mà buông lấy bàn tay đang nắm tay cậu ra.

    Lãnh Tâm thấy vậy liền mỉm cười một cái rồi đi lấy khăn tắm.
    Trong một khoảng khắc đó, Henry cảm thấy con tim của mình có chút xao động trước nụ cười ấy.

    Nó thật đẹp, thật tự nhiên chứ không hề giả tạo giống như những nụ cười mà hắn từng thấy trong gia tộc.

    Ngoại trừ mẹ hắn ra thì đây là lần đầu tiên mà hắn có thể nhìn thấy được một nụ cười xin đẹp đến thế.
    Không lâu sau, Lãnh Tâm trở lại với một chiếc khăn tắm cùng một bộ đồ mới trên tay.

    Bởi vì hắn đã tỉnh nên cậu cũng chỉ đỡ hẳn ra khỏi bồn tắm rồi để cho hắn tự mình lau người và mặc quần áo.
    Quần áo của cậu khi được Henry mặc lên trông cũng không trật gì mấy mà ngược lại nó còn rất rộng do thân thể gầy gò của hắn, nhưng còn về chiều dài thì lại có chút ngắn.
    "Anh chịu khó mà mặc đỡ bộ đồ này nhé, khi nào có dịp ra ngoài tôi sẽ mua giúp anh một bộ đồ khác vừa vặn hơn".
    Henry lắc đầu: K...kh..ông......cầ.n...".

    Hắn không muốn phải gây phiền phức cho người này, cậu đã cứu hắn một mạng lại còn cưu mang hắn như vậy đã là tốt lắm rồi.
    Sau đó cả hai cùng nhau bước ra ngoài, Bích Tuyền ngồi trên giường đang bận tay gấp lại mớ quần áo bị Lãnh Tâm vứt lộn xộn trong phòng thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.
    Cô liền theo phản xạ mà nhìn sang, không nhịn được mà há hốc mồm.

    Nhìn người nam nhân này, cô thật sự không ngờ rằng hắn lại có thể đẹp đến thế! Lúc nãy bởi vì bộ dạng nhếch nhác ấy nên không nhìn ra được nhưng bây giờ sau khi tắm rửa xong thì vẻ đẹp ấy đã không còn có thể che dấu được nữa.
    Từng đường nét trên gương mặt của hắn đều đúng chuẩn theo tỷ lệ vàng khuôn mặt mà một người nam nhân bên phương Tây nên có, thậm chí hắn còn đẹp hơn tất cả những người mà bà từng gặp trước đây.
    Mãi lo nhìn ngắm Henry mà cô không hề để ý đến việc Lãnh Tâm đang gọi mình từ nãy đến giờ, phải đến lần gọi thứ ba, cô mới để ý đến.
    "A hả, con gọi mẹ sao?".
    Lãnh Tâm cười bất lực nhìn người mẹ của mình: "Con không gọi mẹ thì có thể gọi ai được chứ? Mà mẹ nãy giờ lo suy nghĩ về chuyện gì đấy? Đến cả con gọi mà cũng không hề hay".
    "À không có gì hết, không có gì hết, con đừng để ý".

    Cô ngay lập tức lắc đầu lia lịa, làm sao Bích Tuyền có thể nói với con trai rằng mình vì lo ngắm nhìn nhan sắc của Henry mà quên không để ý đến tiếng cậu gọi được cơ chứ.
    Lãnh Tâm không tin, nhưng cũng không muốn bám dai vào một vấn đề nên im lặng không nói gì thêm.
    "Mà thôi, nếu hai đứa đã ra rồi thì bây giờ chúng ta xuống dưới nhà làm đồ ăn sáng thôi.

    Sau khi ăn xong mẹ sẽ đi đến tiệm thuốc để mua một ít đồ để băng bó vết thương cho cậu ta".

    Bích Tuyền đem mớ quần áo mình vừa xếp gọn lại bỏ vào tủ rồi quay sang nhìn hai người nói.
    Lãnh Tâm nói "vâng" một tiếng sau đó dìu Henry xuống dưới nhà để dùng bữa.
    _________________________________________
    *Chứng ngại giao tiếp xã hội là một tình trạng mạn tính về mặt sức khỏe tâm thần, nhưng điều trị như tư vấn tâm lí, điều trị thuốc và học các kĩ năng đối phó có thể giúp bạn đạt được sự tự tin và cải thiện khả năng tương tác với mọi người xung quanh..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 5: 5: Kích Động


    Bữa sáng hôm nay Bích Tuyền làm cũng thật đơn giản.

    Cô làm món mì xào ăn cùng với trứng ốp la rồi chia làm ba dĩa cho cả ba người, sau đó dọn lên bàn ăn.
    Bởi vì mới dọn đến nên hai mẹ con cậu vẫn chưa mua dao cùng với nĩa, chỉ dùng đũa để ăn theo như phong tục tập quán của đất nước mình.
    Henry nhìn hai mẹ con bà cầm đũa ăn, bản thân hắn cũng bắt chước học theo mà cầm nhưng vì cách cầm sai nên mỗi lần gấp đều gấp hụt.
    Lãnh Tâm thấy vậy thì mới chợt nhớ đến chuyện hắn là một người phương Tây, không biết dùng đũa.

    Cậu buông đũa xuống nhìn hắn tỏ vẻ hối lỗi nói: "Xin lỗi, tôi quên mất rằng anh không biết dùng đũa".
    "K...khô..n.g...!s..s.a.o..."(không sao).

    Hắn không để bụng mà nói.
    "Hay là để tôi dạy anh cách cầm đũa nhé!".
    Henry nhìn cậu rồi lại nhìn về đôi đũa ở trên tay mình sau đó gật đầu.
    Lãnh Tâm liền đứng dậy, vòng ra sau lưng Henry cúi sát người xuống khiến cho ngực của mình với lưng hắn chạm sát vào nhau.

    Trong khoảnh khắc ấy, hắn dường như có thể cảm nhận được rõ từng nhịp tim đập cùng với hơi thở ấm áp của cậu.
    Tai hắn theo đó bất giác đỏ lên.
    Lãnh Tâm nào chú ý đến, cậu chỉ lo tập trung điều chỉnh cách cầm đũa của Henry và hướng dẫn hắn sử dụng ra sao cho đúng mà thôi.
    Có thể nói Henry chính là loại người có tính tiếp thu cực mạnh, việc cầm đũa đối với hắn cũng không khó gì mấy, chỉ trong chốc lát đã cầm được thành thạo khiến Lãnh Tâm không tránh khỏi bất ngờ.
    "Wow anh tiếp thu nhanh thật đấy!".

    Lãnh Tâm cảm thán nói.
    Ngay cả cậu khi còn nhỏ mới tập cầm đũa còn phải mất đến tận hai ba ngày sau mới có thể cầm được một cách thành thạo, vậy mà hắn lại chẳng phải mất bao nhiêu thời gian lại có thể cầm chắc tay như vậy rồi...!Việc này thật khiến cho Lãnh Tâm cảm thấy có chút nghi ngờ nhân sinh.
    ...
    Sau khi dùng xong buổi sáng, Bích Tuyền liền ra ngoài mua một ít thuốc cùng với dụng cụ băng bó vết thương cho Henry còn Lãnh Tâm thì đem dĩa vào bên trong rửa.
    "Đ...để...!t..ôi...!p...p.h.ụ...!ch...o...(Để tôi phụ cho)".

    Henry không biết vì sau lại muốn giúp đỡ người này rửa bát.
    Lãnh Tâm lắc đầu: "Không cần đâu, anh còn có vết thương trên người, chỉ cần ngồi đấy nghỉ ngơi là được".
    Henry gật đầu, đưa tay kéo lấy chiếc ghế ở gần bồn rửa chén ngồi xuống xem cậu rửa.
    Đang rửa, Lãnh Tâm bỗng dưng nhớ đến khung cảnh tối qua.

    Không tránh khỏi tò mò, cậu liền lên tiếng hỏi hắn.
    "Phải rồi Henry, chuyện tối qua rốt cuộc là sao vậy?".
    Khi câu hỏi vừa được cất lên, gương mặt của Henry không biết vì sao lại có chút kích động.

    Hắn đứng phắt dậy, lùi lùi về sau mấy bước khiến cho cái ghế theo đó cũng bị di chuyển theo, tiếng ghế cùng sàn nhà ma sát với nhau tạo nên một âm thanh nghe chói tai vô cùng.
    Lãnh Tâm cũng vì vậy mà ngừng lại động tác của mình, cậu quay lại nhìn về phía hắn.

    Nhìn thấy gương mặt tràn đầy sự kích động của người nam nhân trước mắt, Lãnh Tâm không khỏi đau lòng, chắc hẳn rằng bọn người tối qua đã làm một chuyện gì đó rất độc ác đối với hắn nên mới khiến hắn có phản ứng như bây giờ.
    Lãnh Tâm biết cho dù mình có hỏi thì hắn cũng sẽ không nói nên đành thôi: "Nếu bây giờ anh không nói được thì để khi khác vậy, bất cứ lúc nào anh muốn chia sẽ, hãy nói với tôi".
    Henry lúc này mới ngừng lại sự kích động của mình, nhìn cậu một lúc rồi gật đầu.
    Trong lòng không khỏi khen ngợi cậu thật hiểu chuyện, quả thực giống như những gì cậu suy đoán, bọn chúng đã làm ra một chuyện khiến cho hắn cả đời này mãi mãi không bao giờ quên được.
    Nó khiến cho thâm tâm Henry đau khổ, thành công khiến cho hắn hận bọn chúng đến tận xương tận tủy.
    Thấy hắn đã bớt kích động Lãnh Tâm mới an tâm quay sang tiếp tục rửa chén, còn hắn thì chỉ mãi lo đắm chìm vào trong những suy nghĩ của mình.
    ...
    Bích Tuyền đi một lúc rồi lại về, bà đưa túi đồ mà mình mới mua về cho cậu xong liền đi ra sau bếp bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.
    Cầm mớ dụng cụ băng bó vết thương trên tay, Lãnh Tâm nhìn hắn nói: "Anh cởi áo ra rồi ngồi xuống ghế đi, tôi giúp anh băng bó".
    Henry nghe theo lời cậu nói, cởi chiếc áo thun rộng mà mình đang mặc trên người ra rồi ngồi xuống chiếc ghế gần đó, đưa lưng lại để cậu giúp mình thoa thuốc.
    Lãnh Tâm khui chai thuốc đỏ ra, đổ ra cho thấm vào miếng tăm bông rồi mới nhẹ nhàng thoa lên trên những vết thương còn chưa kết vẩy của hắn.

    Cậu dùng lực rất nhẹ, cứ như sợ rằng hắn sẽ bị đau vậy khiến cho con tim hắn có chút rung động trước sự nhẹ nhàng của người con trai này.
    Chỉ tiếc rằng, thù giết mẹ Henry vẫn chưa trả xong thì hắn lấy đâu ra tâm trí để mà quan tâm đến chuyện yêu đương đôi lứa đấy chứ?
    Trong lúc Henry vẫn còn đang suy nghĩ thì Lãnh Tâm cũng đã thoa xong thuốc cho phần lưng, cậu bắt đầu tiến đến trước mặt hắn rồi ngồi xổm xuống, tiếp tục thoa thuốc cho phần ngực.
    "Anh thẳng lưng lên một tí".

    Cậu lên tiếng nhắc.

    Ngay sau đó Henry liền nghe theo mà ngồi thẳng lưng lên để cho cậu tiện thoa thuốc cho mình.
    Vẻ mặt Lãnh Tâm lúc giúp hắn thoa thuốc có chút nghiêm túc, chân mày nhíu lại không hợp với vẻ mặt vốn có của mình một chút nào.

    Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà hắn lại bất giác đưa tay mình xoa xoa lên đôi chân mày vẫn còn đang nhíu chặt ấy của cậu.
    "!!!".

    Cậu có chút bất ngờ, ngước gương mặt mình lên nhìn hắn như muốn hỏi là có chuyện gì.
    "Đ...đ.ừn.g...!n.h.í..u...!m.à.y.., x..xấ.u...!lắ.m...(Đừng nhíu mày, xấu lắm)".
    "Ò".

    Mặc dù không hiểu vì sao Henry lại nói như vậy nhưng Lãnh Tâm cũng không có nghĩ gì nhiều, cậu cúi đầu xuống, tiếp tục công việc thoa thuốc của mình.
    _________________________________________
    Tác giả có lời muốn nói: Xin lỗi nếu cách nói chuyện của Henry khiến cho mọi người khó chịu nhé! Về sau cách nói chuyện của hắn sẽ dần được cải thiện nên xin mọi người hãy cứ yên tâm..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 6: 6: Ác Mộng


    Đến tối, Lãnh Tâm có chút đau đầu về việc không biết nên để cho Henry ngủ ở đâu.
    Nhà cũng chỉ có hai phòng ngủ, mẹ một phòng còn cậu một phòng, nếu như cho hắn cùng ngủ với cậu thì cũng được nhưng mà giường lại có chút nhỏ, sợ rằng khi ngủ sẽ lại khó chịu.
    "Hay là anh cứ ngủ tại phòng của tôi đi, tôi sẽ ngủ ở ngoài sô pha".

    Henry nhíu mày, không đồng ý.
    "Kh..không đư.ợ.c..., đ.để...!t.ô.i..

    ng.ủ...!s.ô..

    p.h.a...!c.ho...!(Không được, để tôi ngủ sô pha cho)".
    "Nhưng anh còn đang bị thương! Sao tôi có thể để anh ngủ ở sô pha được chứ?".
    "C.òn...! đ.đ.ó...!l.à...!ph.ò.ng...!cậ.u! S..ao...!tô.i...!c.ó...!th.ể...! c.h.iế.m đ.đượ.c...!ch.ứ...? (Còn đó là phòng cậu! Sao tôi có thể chiếm được chứ?)"
    Hàm ý của hắn đối với chuyện này hết sức là rõ ràng.

    Cậu phải ngủ trong phòng thì hắn mới chịu ngủ lại ở trong phòng này, còn nếu như cậu muốn ngủ ở ngoài sô pha thì hắn cũng sẽ theo cậu ngủ ở ngoài sô pha.
    Lãnh Tâm lắc đầu đầy bất lực, cuối cùng cũng quyết định cùng hắn chen chúc trên một chiếc giường.

    Đèn bên ngoài đường phố cũng đã dần tắt, cả hai người con trai nằm trên cùng một chiếc giường dần chìm vào trong giấc ngủ.
    Cứ tưởng đó sẽ là một giấc ngủ ngon lành đến sáng, nhưng không.

    Nữa đêm, khi đang ngủ, Lãnh Tâm bắt đầu cảm nhận được sự giãy giụa kịch liệt đến từ người bên cạnh.
    Henry cả người đầy mồ hôi, chân mày nhíu chặt, miệng mấp máy như đang muốn nói một câu gì đó nhưng lại không thể nói được.
    Hình như là đang mơ thấy ác mộng.
    Lãnh Tâm nghĩ vậy.
    Cậu ngồi dậy, lo lắng lay lay người và gọi tên hắn nhằm muốn đánh thức hắn ra khỏi cơn ác mộng đấy.
    "Henry! Henry!".
    "Henry, anh mau tỉnh lại đi! Henry!".
    Trong cơn ác mộng, Henry loáng thoáng bên tai nghe thấy có người gọi mình.
    Hắn vùng dậy, muốn chạy thoát khỏi những người đàn bà độc ác đang kiềm cặp mình.
    Họ đều là những người đã hại chết mẹ hắn, khiến cho hắn rơi vào hoàn cảnh như thế này.

    Đáng lí ra, đáng lí ra bây giờ anh phải là một thái tử gia trong tay nắm giữ quyền thừa kế gia sản của gia tộc, nhưng không, những người đàn bà này đã dùng đủ mọi thủ đoạn để khiến địa vị của hắn trong gia tộc bị sụp đổ.

    Người cha mà hắn kính trọng, người anh trai mà hắn luôn xem là tấm gương để noi theo và cả người em gái bé nhỏ mà hắn vẫn luôn cưng chiều...
    Từng người, từng người một đều dần quay lưng với hắn, xem hắn như một thằng nô lệ mà đối đãi, sỉ nhục.

    Hắn hận...
    Hắn muốn giết hết tất cả bọn họ...
    Hắn muốn phá hủy hết mọi cơ ngơi của cả gia tộc đó...
    Hắn muốn tất cả những người đã khinh thường hắn từng người từng người một sẽ phải nhận lấy một kết cục không yên ổn, sống không bằng chết!
    "Henry! Henry!".

    Bỗng có giọng nói vang lên, cắt ngang đi những hận ý của hắn.
    Ai? Là ai đang kêu hắn?
    "Henry, anh mau tỉnh lại đi! Henry!".

    Lại một lần nữa, tiếng kêu tiếp tục vang lên.
    Hắn có thể nghe thấy được sự lo lắng cùng với sự sợ hãi bên trong giọng nói của người thiếu niên này.
    Trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một sự ấm áp lạ thường.
    À phải rồi, hắn biết ai là người đã kêu hắn rồi.

    Là Lãnh Tâm, cậu thiếu niên tốt bụng đã cứu giúp hắn.
    Hắn muốn mở mắt ra để nhìn rõ biểu cảm hiện tại trên gương mặt của cậu nhưng mí mắt hắn lại nặng trĩu, không thể nào mở ra nổi.
    Cũng phải thôi.
    Mấy ngày gần đây, hắn hồ như chỉ chợp mắt được một lúc là lại phải tiếp tục bước chân chạy trốn khỏi những kẻ do gia tộc phái đến truy sát mình.
    May mà vẫn có thể chạy trốn khỏi bọn họ, nếu không...
    Mắt hắn bất ngờ mở lớn, cả người ngồi bật dậy khiến cho Lãnh Tâm giật bắn cả người, xém xíu nữa là đã ngã từ trên giường xuống, hên là bám víu lại được
    Henry nhìn thấy vậy, liền cảm thấy rất có lỗi mà nói: "X..xi.n...!l.ỗ.i..., c...ậu...!c.có s.sa.o...!kh.ôn.g..? (Xin lỗi, cậu có sao không?)".
    "Tôi không sao, anh đừng lo".

    Lãnh Tâm mỉm cười nói, lại lo lắng về tình trạng lúc nãy của hắn, cậu hỏi: "Lúc nãy, hình như anh đã gặp ác mộng có đúng không?"
    Henry gật đầu nhẹ một cái, xem như là câu trả lời.

    "Vậy_ khi nãy anh đã mơ thấy những gì? Có thể kể cho tôi nghe được chứ?".
    Cậu hỏi vừa vang lên, đáy mắt Henry liền tràn đầy sự nghi hoặc mà nhìn cậu.
    Thấy vậy, cậu ngay lập tức gửi thích: "A tôi không có ý gì đâu, anh đừng hiểu lầm! Tôi, tôi chỉ là vì tò mò nên mới hỏi mà thôi, hơn nữa anh lại còn mắc chứng ngại giao tiếp nên tôi muốn tìm ra nguyên nhân để giúp anh điều trị".

    Lãnh Tâm cũng biết cậu hỏi lần này của cậu thực sự là quá phận nhưng cậu chỉ có ý tốt, không hề có ý gì khác.
    Henry nghe xong, trầm mặc một lúc rồi nói: "Cậ.u...!C.có...!đ.iệ.n...!th.o.ạ.i...!k..hô.ng...? (Cậu có điện thoại không?)"
    "Có".

    Lãnh Tâm gật đầu nói, cậu mặc dù không hiểu tại sao hắn lại hỏi một câu không liên quan như vậy nhưng cũng không hề nghĩ nhiều mà đưa chiếc điện thoại của mình đến trước mặt hắn.

    "Mật khẩu là ngày sinh của tôi, 0212zzzz".

    Tiện thể nói luôn mật khẩu điện thoại mình ra.
    Henry nhanh chóng nhập dãy số mà cậu vừa đọc để mở khóa màn hình, trong lòng cũng âm thầm ghi nhớ nó.
    Nhập đúng mật khẩu xong, hắn liền nhấn vào mục tin nhắn, nhập nhập một đoạn gì đó trông có vẻ khá dài.
    Phải mất đến tận một lúc sau, hắn mới giơ điện thoại đến trước mặt Lãnh Tâm, ngón tay tinh tế gõ gõ vài cái nhẹ lên trên màn hình điện thoại muốn cậu đọc lấy.
    Lãnh Tâm hiểu ý mà đọc, đập vào mắt cậu đầu tiên chính là một dòng đầy dấu chấm than ở phía sau.
    "Tôi không có mặc bệnh ngại giao tiếp!!!!!"
    "...".
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 7: 7: Tìm Cách Chữa Trị


    "Tôi không có mắc bệnh ngại giao tiếp!!!!!
    Tôi chỉ vì bị một số người độc ác mưu hại nên cổ họng bị tổn thương, không thể giao tiếp được bình thường mà thôi."
    Lãnh Tâm đọc xong liền ngớ người ra, vậy ra từ trước đến giờ là do cậu đoán sai đó à?
    Chỉ vì thấy hắn không thể nói chuyện được một cách bình thường nên cứ làm cậu nghĩ rằng hắn mắc chứng ngại giao tiếp không.

    "Xin lỗi anh Henry, xin lỗi vì đã không hỏi mà tự tiện kết luận anh có bệnh." Lãnh Tâm hối lỗi nói.
    Henry nhìn vào điện thoại, tiếp tục nhập văn bản rồi lại đưa đến trước mặt cậu.
    "Không sao, tôi không có trách cậu."
    Henry không phải là một người thích so đo tính toán, nhất là đối với cậu, một người đã cứu giúp mình.

    Trừ khi là kẻ thù của hắn hay những người mà hắn căm hận thì hắn mới có khái niệm ăn miếng trả miếng với họ.

    Mặc dù Henry đã nói không sao nhưng Lãnh Tâm vẫn không thôi day dứt trong lòng, cậu quyết tâm.
    "Để chuộc lại lỗi lầm, tôi chắc chắn sẽ tìm cách giúp chữa trị cổ họng cho anh!"
    Henry nhanh chóng xóa xóa dòng tin nhắn cũ rồi nhập lại một dòng mới.
    "Không cần phải phiền như thế đâu, tôi cũng không cần cậu phải tìm cách giúp tôi chữa trị."
    "Nhưng tôi muốn giúp anh, dù sao thì ba tôi cũng là bác sĩ, ông ấy chắc chắn sẽ có cách để chữa trị giúp anh." Lãnh Tâm không để ý đến sự từ chối của hắn, cậu vẫn kiên quyết với quyết định của mình.
    Nghe đến câu "ba tôi cũng là bác sĩ" của Lãnh Tâm, trong lòng Henry có chút giao động.
    Bản thân hắn bây giờ muốn giao tiếp cũng quả thực rất khó khăn, có nói thì cũng không thể nào nói được một cách lưu loát trọn vẹn mà người nghe thì lại chưa chắc gì có đủ kiên nhẫn để nghe hết lời hắn nói.
    Vậy nên cuối cùng Henry đành phải nhờ vả vào Lãnh Tâm: "Được, vậy thì tất cả đều nhờ vào cậu vậy."
    Lãnh Tâm nhìn vào dòng chữ đang hiển thị trên màn hình điện thoại kia, vui vẻ cười típ mắt.
    "Quyết định xong rồi thì chúng ta mau đi ngủ thôi." Lãnh Tâm hài hước nói: "Trời cũng đã quá nữa đêm, nếu mà cứ nói chuyện mãi như vậy thì thế nào khi trời sáng mắt người nào người nấy trong chúng ta cũng sẽ trở thành mắt gấu trúc cho xem."
    Henry cong khóe môi lên một chút, tắt điện thoại lại rồi trả cho cậu sau đó cùng nằm xuống ngủ.
    ...
    Qua ngày hôm sau, Henry thức dậy từ rất sớm, thấy Lãnh Tâm vẫn còn ngủ say trên giường, hắn không nỡ đánh thức cậu.
    Bước xuống giường, hắn cẩn thận đắp tấm chăn lại cho cậu rồi đi vào nhà tắm, vệ sinh rửa mặt cho sạch sẽ sau đó bước xuống nhà.
    Không nằm ngoài dự đoán của Henry, Bích Tuyền quả nhiên đã thức dậy từ sớm.

    Lúc này bà vẫn đang bận rộn ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.
    Hắn tiến lại gần, cất giọng thu hút sự chú ý của cô: "Ch...ch.à.o...! b.uổi...!sá.sán.g...!t.hư.a...!c.cô...(chào buổi sáng thưa cô)"
    Nghe thấy giọng hắn, Bích Tuyền xoay người sang nhìn hắn, khóe miệng không nhịn được mà mỉm cười.
    "Chào con, Henry."

    Nụ cười của cô rất đẹp, mặc dù đã bước qua tuổi ba mươi nhưng vẻ đẹp đó của cô vẫn không hề bị phai mờ, vẻ đẹp của Lãnh Tâm cũng được duy truyền từ cô.
    "Sao con không ngủ thêm một lúc nữa mà lại dậy sớm như vậy?"
    Hôm qua cô có nghe được một ít tiếng động từ bên phòng Lãnh Tâm, biết được hắn gặp ác mộng nên ngủ rất trễ nhưng đến sáng vẫn có thể dậy sớm được như vậy đúng là không ngờ đến được.
    "C.con..

    n.ng.ủ...! t.h.ẳn.g...!gi..giấ.c...!rồ.i...!n.ê.n...!k.kh.ông...!n.gủ...! t.ti.ế.p...!đ.đư.ợ.c...!n.nữ.a...(Con ngủ thẳng giấc rồi nên không ngủ tiếp được nữa)."
    "Vậy thì con lên phòng khách ngồi xem ti vi một lúc đi, khi nào cô làm đồ ăn xong thì chúng ta sẽ dùng bữa sáng."
    Henry lắc đầu, hắn đứng yên tại phòng bếp nhìn cô nói: "Đ.để...!c.o.n...!ph.ụ...!c.c.ô...(để con phụ cô)."
    Giọng nói của hắn rất kiên định khiến cho người khác không có cách vào từ chối, Bích Tuyền chỉ biết thở dài.

    "Vậy con giúp cô rửa mớ rau củ này đi, cô thái thịt một chút."
    Henry gật đầu, cầm rỗ đựng rau củ đã được gọt sạch vỏ đi lại gần bồn rửa, dùng tay cẩn thận rửa cho thật sạch.
    Rửa xong, hắn đem rỗ rau củ đó lại chỗ Bích Tuyền đang đứng rồi đưa cho cô.

    Nhận lấy chúng, cô cười nói: "Cảm ơn con."
    Henry chỉ gật gật đầu chứ không nói gì, hắn vẫn đứng yên tại phòng bếp nhìn bà nấu ăn cho đến khi từ trên cầu thang có tiếng bước chân truyền đến bên tai.

    Hắn liền theo phản xạ của mình, đưa mắt về phía cầu thang thì thấy cậu đang từ trên tầng bước xuống.

    Đầu tóc có chút rối bời, đôi mắt vẫn còn đang khép hờ, có vẻ là còn rất buồn ngủ.
    Sợ cậu sẽ không cẩn thận mà trượt chân, Henry liền nhanh chân đi lên cầu thang cẩn thận dìu cậu xuống, miệng cũng không quên nhắc nhở.
    "Đ.đ.i...!cầ.u...! th.a.n.g...!t.h.ì...!đ.đừ.n.g...!nê.n...!n.nh.ắ.m...!h.ờ...!m.mắ.t...! n.hư...!v.ậ.y, k.kẻ.o...!l.lạ.i...!b.ị...!n.g.ã...(Đi xuống cầu thang thì đừng nên nhắm hờ mắt như vậy, kẻo lại bị ngã)"
    Hình như Lãnh Tâm vẫn còn chưa tỉnh ngủ, khi vừa nghe được lời hắn nói xong cậu liền ngước mắt lên nhìn hắn, mơ hồ hỏi: "Anh, anh là ai?"
    "...".
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 8: 8: Thịt Kho Tàu


    Trong tích tắc, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên im ắng đến lạ thường.
    Lãnh Tâm cùng Henry mắt đối mắt nhìn nhau cho đến khi Lãnh Tâm tỉnh táo hẳn.

    Cậu cười gượng gạo, gãi gãi đầu nói: "A xin lỗi!"
    Lãnh Tâm có một thói quen rất lạ, sau khi ngủ dậy cậu thường quên đi rất nhiều chuyện đã xảy ra trong ngày hôm qua trừ khi nó là một chuyện gì đó gây ám ảnh rất lớn đối với cậu nếu không thì sẽ giống như bây giờ.
    Henry mặc dù có chút hụt hẫng khi bị cậu lãng quên trong một thời gian ngắn nhưng hắn không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào ra ngoài, chỉ gật đầu một cái rồi cùng cậu bước xuống cầu thang.

    Bích Tuyền lúc này cũng đã nấu nướng xong xuôi rồi, cô bắt đầu bày dọn những món ăn lên trên bàn trông rất đẹp mắt.
    Cô nhìn về phía hai người Lãnh Tâm nói: "Vào ăn thôi mấy đứa, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi!"
    "Vâng." Lãnh Tâm nhanh chóng chạy lại bàn ăn, không quên nắm lấy tay của Henry kéo hắn chạy đi cùng.
    Hắn có chút bất ngờ trước hành động của cậu nhưng cũng không hề lộ ra bất kỳ sự phản kháng nào, để cho cậu kéo đi.
    Mọi người cùng ngồi vào bàn dùng bữa, Henry tuy chỉ mới bắt đầu sử dụng đũa cách đây không lâu nhưng bây giờ hắn cũng đã có thể sử dụng thành thục không khác gì người Châu Á các cậu.

    Lãnh Tâm vì thế không nhịn được mà khen một câu: "Henry anh đúng thật là giỏi nha, học cách dùng đũa cũng nhanh thật."
    Nghe được lời khen đến từ cậu, Henry mặt vẫn như cũ không hề có bất kỳ một biểu cảm dư thừa nào nhưng nếu để ý kĩ thì vẫn có thể thấy được tai của hắn đã bắt đầu ửng hồng lên.
    "C.cũ.n.g...!th.ườ.n.g...!t.hô.i...!(Cũng thường thôi)"
    Bích Tuyền mỉm cười nhẹ, gắp cho Henry một miếng thịt nói: "Henry con ăn thử xem coi có vừa khẩu vị không!"
    Hắn nhận lấy miếng thịt được Bích Tuyền gắp qua, bắt đầu niếm thử hương vị của nó.
    Thịt vừa có vị mặn lại vừa có vị ngọt, miếng thịt ba rọi ngả màu nâu vàng, lớp mỡ trong sóng sánh thật là k!ch thích sự thèm ăn của con người.

    Henry ăn xong miếng thịt ấy liền không một chút dư thừa mà đưa đũa lại gần bát thịt gắp thêm miếng nữa vào chén.
    Thấy vậy Bích Tuyền liền hỏi: "Sao nào? Vừa khẩu vị con chứ?"
    Henry gật đầu: "V.vâ.n.g..., r.r.ấ.t...!ng.o.n..., c.c.on...!r.ấ.t...!th.í.c.h...!ạ.( Vâng rất ngon, con rất thích ạ)"
    So với nhưng món ăn mỹ vị mà hắn từng được ăn trước đây, có thể nói món thịt này không hề thua kém gì chúng, thậm chí là hơn.

    Nó hơn những món kia ở chỗ hương vị gia đình, so với những món ăn mỹ vị được nấu nhằm để phục vụ cho nhu cầu ăn uống của mỗi người thì món ăn này lại đem đến cho hắn nhiều cảm giác của một gia đình đích thực.
    "Vậy thì may quá! Cô cứ tưởng chỉ có mỗi Tâm là thích món thịt kho tàu này thôi chứ, không ngờ con cũng vậy."
    Khi nấu món này Bích Tuyền đã rất lo lắng về khẩu vị của Henry, cô sợ rằng nó sẽ không phù hợp với khẩu vị của hắn.

    Nhưng cũng thật may vì hắn đã thích nó, điều này khiến cô an tâm hơn phần nào.
    "Sao lại không thích được cơ chứ? Mẹ nấu món này ngon vậy mà, đúng không Henry?"
    Henry vô cùng phối hợp mà gật đầu, trong lòng âm thầm ghi nhớ món thịt kho tàu này.

    Bích Tuyền nhẹ nhàng búng trán cậu mắng: "Con, cái đồ nịnh bợ này!"
    Đối với hành động của Bích Tuyền, Lãnh Tâm không hề tỏ ra khó chịu mà chỉ cười một tiếng sau đó lại tiếp tục dùng bữa.
    ...

    Ăn sáng xong, Lãnh Tâm liền kéo Henry lên phòng khách xem ti vi.
    "Anh ngồi đây chờ tôi một chút nhé, để tôi gọi điện cho ba cái đã."
    Henry nhìn cậu rồi gật đầu, mắt di chuyển nhìn về phía màn hình ti vi còn cậu thì lấy điện thoại mang ra một góc ngồi nói chuyện.
    Bấm một dãy số quen thuộc, cậu ấn gọi.

    Điện thoại ngay sau đó liền đổ chuông, đầu dây bên kia không lâu sau bắt máy.
    "Alo."
    Âm thanh trầm ấm của một người đàn ông lạ vang lên từ đầu dây bên kia, Lãnh Tâm nhận ra rằng một giọng nói này hoàn toàn xa lạ đối với mình.
    "Chú là ai? Tại sao lại bắt máy điện thoại của ba tôi?"
    Người bên đầu dây bên kia không trả lời nhưng Lãnh Tâm lại có thể nghe được loáng thoáng giọng nói khàn khàn pha lẫn sự mệt mỏi của ba mình.
    "Là ai gọi vậy?"
    Người đàn ông lạ đó đáp: "Là Lãnh Tâm, con trai anh."
    Ba Lãnh Tâm vừa nghe người đàn ông đó nói vậy, giọng nói có chút gấp gáp.
    "Mau, đưa điện thoại cho tôi."
    Sau câu nói đó là một loạt dài truyền bước chân truyền đến.
    "Tâm."

    Ba Lãnh Tâm vừa cầm điện thoại liền gọi tên cậu.
    "Vâng là con."
    "Con gọi ba có chuyện gì sao?"
    "Con muốn hỏi ba một số vấn đề về việc chữa trị cho người tổn thương cổ họng."
    Cậu vô thẳng vào vấn đề chính, không hề có một sự vòng vo nào.
    "Sao con lại hỏi về việc này?" Ông nhớ là Lãnh Tâm đâu có thường chú ý đến nó đâu chứ.
    "À con muốn hỏi giùm một người bạn mới vừa quen ở bên này, cậu ấy vì bị tổn thương cổ họng nên nói chuyện có chút khó khăn."
    "Con quen bạn sao?" Ba Lãnh Tâm khó tin hỏi, cậu trước giờ thuộc kiểu người trầm tính ít khi giao lưu với người khác.

    Việc cậu quen bạn chỉ trong thời gian ngắn như vậy khiến ông có chút bất ngờ.
    "Vâng đúng vậy ạ.".
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 9: 9: Hiện Thực


    Lãnh Tuy mặt dù có chút bất ngờ trước tin Lãnh Tâm quen bạn nhưng trước hết ông vẫn bình tĩnh hỏi: "Người bạn con quen tên gì? Nhà cửa ở đâu? Ba mẹ làm nghề gì? Còn nữa, người đó có em trai hay em gái gì không?"
    Lãnh Tâm cảm thấy thật bất lực trước những câu hỏi của ông, cậu cười một cách đầy gượng gạo rồi đáp lại ông.
    "Ba à, có cần phải hỏi nhiều đến thế không? Cậu ấy cũng không phải tội phạm, đâu cần phải hỏi những câu như vậy đâu ba."
    Nhưng ba Lãnh lại muốn biết, ông lo rằng con trai mình sẽ chơi phải bạn xấu và bị người ta lừa gạt.

    Vậy nên trước tiên ông phải hỏi để biết hết được những thông tin cá nhân cơ bản này của người bạn cậu mới quen thì ông mới có thể yên tâm được.
    "Cần!"
    Thở dài một tiếng, cậu nói: "Ba thật là..., hiện tại thì con chỉ biết cậu ấy là tên Henry." Còn về chuyện hắn đang bị truy sát, cậu hoàn toàn giấu nhẹm đi, không đề cho ông biết.
    "Chỉ mới biết có bao nhiêu thôi mà con đã nhận định đối phương là bạn?"
    Giọng nói Lãnh Tuy có chút kích động khiến cho cậu nhất thời không biết nên nói sao.
    "Con..."
    Nói được một chữ lại ngừng, Lãnh Tâm không tiếp tục nói thêm gì nữa, lỡ như càng nói càng khiến ông sinh nghi thì chết.

    Ba Lãnh bên đầu dây bên kia cũng không lên tiếng nên bầu không khí giữa hai người trong phút chốc trở nên im ắng lạ thường.
    Phải đến một lúc sau, ông mới thở dài nói.

    "Thôi được rồi, ba sẽ không nói về vấn đề này nữa.

    Còn về chuyện tổn thương cổ họng của bạn con, nó không thuộc chuyên môn của ba nhưng ba sẽ liên hệ với người trong ngành để tìm cách chữa trị giúp cậu ta."
    Lãnh Tâm nghe vậy liền ríu rít nói lời cảm ơn ba Lãnh: "Vâng, con cảm ơn ba."
    "Ba con với nhau, cảm ơn gì nữa chứ."
    Nghe ông nói câu này, Lãnh Tâm chỉ biết cười, nhưng nụ cười này lại có gì đó rất gượng gạo.

    Có lẽ cậu đã biết sự thật đó, rằng Lãnh Tuy không phải ba ruột của mình.
    ...
    Gấp lại quyển sách, Lãnh Tâm lúc này thật muốn tự mình đấm mình một cái.

    Nhưng hiện giờ cả tay và chân đều bị xích lại như vậy thì cậu có thể làm gì đây?
    Phải, cậu đang bị giam cầm.

    Bị giam cầm bởi chính người mà mình đã từng giúp đỡ.
    "Nếu biết trước tương lai bản thân sẽ có kết quả như vậy thì lúc trước mình đã không cứu hắn ta rồi."
    Cậu hối hận, nhưng đã muộn.

    Giam cầm thì cũng đã bị giam cầm rồi, giờ cậu có hối hận cũng chẳng có ít gì.

    Nó cũng không thể giúp cậu thoát ra khỏi đây được.
    Cạnh.

    Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Henry trên tay cầm ly sữa, ánh mắt ôn nhu nhìn về phía cậu một cái rồi mới tiến lại gần giường.

    Đặt nó trên bàn, hắn đưa tay lên muốn vuốt v3 gương mặt xinh đẹp của cậu nhưng lại bị cậu né tránh.

    Bàn tay hắn khựng lại, nét mặt hắn thương tâm nhìn cậu hỏi: "A Tâm, em hận tôi đến thế sao? Cho dù là chạm vào cũng không được?"
    Lãnh Tâm chỉ đưa mắt nhìn hắn chứ không đáp, bây giờ khi đối diện với người đàn ông này, cậu đã không còn niềm nở như trước kia nữa mà thay vào đó là sự lạnh nhạt, điềm đạm.
    "Tôi biết em rất hận tôi, rất không thích việc bị tôi giam cầm.

    Thế nhưng bây giờ tôi không thể làm gì khác hơn được, nếu không làm như vậy thì em sẽ rời xa tôi bất cứ lúc nào.

    Tôi không hề muốn như vậy một chút nào đâu A Tâm à."
    Hắn vừa nói vừa tháo sợ dây xích trên tay cậu ra, bàn tay nhẹ nhàng vuốt v3 đi những vết ửng đỏ do dây xích mang lại.

    Hắn sợ cậu đau, nhưng hắn không thể không xích cậu lại.

    Hắn sợ cậu sẽ làm chuyện ngu ngốc, tự hủy hoại bản thân mình.
    Bị Henry chạm vào, cậu vô thức rụt tay lại, không may lại động trúng vết xước nhỏ trên đó khiến cậu nhíu mày vì đau.

    Hít một hơi thật sâu, cậu để mặc cho hắn tiếp tục nắm lấy tay mình.

    Tuy rằng khó chịu nhưng ít nhất sẽ không bị đau như lúc nãy.
    Henry để ý thấy nét mặt Lãnh Tâm thoáng có chút thay đổi thì cẩn thận dò xét, hắn nâng tay cậu lên, quan sát kĩ xem cổ tay có bị thương chỗ nào hay không thì phát hiện ra nơi đó có một vài vết xước nhỏ.

    Ngay lập tức, hắn đứng dậy rời khỏi phòng, tiếng bước chân nghe đâu cũng gấp có vẻ gấp gáp lắm.

    Một lúc sau, Henry trở lại đây với một lọ thuốc mỡ trên tay.

    Lãnh Tâm vừa nhìn vào nhãn dán trên lọ thuốc mỡ đó thôi cũng đủ biết nó là hàng tốt rồi.
    Mở nắp lọ thuốc mỡ ra, hắn nhẹ nhàng thoa chúng lên những vết xước trên cổ tay cậu.

    Da cậu vốn mẫn cảm nên ngay khi vừa tiếp xúc với thuốc mỡ lành lạnh, cậu có phần rùng mình.
    "Thật lạnh." Âm thanh cậu phát ra như tiếng mèo kêu, bởi vì âm lượng rất nhỏ nên phải tập trung lắm mới có thể nghe thấy được.
    Mà Henry mỗi khi ở cạnh Lãnh Tâm vốn luôn cẩn thận lắng nghe và quan sát tất cả mọi việc nên đã nghe thấy những gì cậu vừa nói.

    Hắn bật cười một tiếng, vừa nhẹ nhàng dùng thuốc mỡ thoa đi thoa lại nơi bị xước trên tay cậu hắn vừa nói: "Tất nhiên là phải lạnh rồi, tại nó là hàng tốt mà."
    Cậu không đáp lại, chỉ im lặng cúi đầu xuống, không hề muốn để ý đến hắn.

    Lúc này, trông thật giống như rằng Henry đang tự nói chuyện một mình hơn là nói cùng với cậu..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 10: 10: Tôi Là Gay


    Không để bụng về việc cậu không quan tâm đến mình, Henry đưa tay lên tủ đầu giường lấy ly sữa để đến trước mặt Lãnh Tâm rồi nói: "Uống chút sữa đi em, sắp đến giờ ngủ trưa rồi."
    Bây giờ cũng đã là mười một giờ rưỡi, mọi khi vào giờ này hắn đều sẽ đem một ly sữa đến và bắt cậu uống hết sau đó sẽ ngủ cùng cậu.

    Điều này khiến cậu cảm thấy hắn giống như đang xem mình là một đứa trẻ để đối đãi.
    Mọi sinh hoạt của Lãnh Tâm, từ những buổi ăn cho đến từng giấc ngủ đều do Henry tự tay thực hiện một cách kỹ lưỡng.

    Lúc đầu đối với điều này, cậu đã phản kháng một cách kịch liệt nhưng từ từ cậu cũng dần trở nên cam chịu, bởi vì sự phản kháng của cậu chẳng hề có tác dụng gì đối với hắn cả.
    Tuy có chút không tình nguyện nhưng Lãnh Tâm vẫn cầm lấy ly sữa và uống hết, dù sao thì việc ngủ trưa bây giờ cũng đã nằm trong thói quen của cậu rồi, nếu không ngủ đủ buổi thì cậu sẽ rất mệt.
    Sau khi Lãnh Tâm uống sữa xong, cậu đưa lại ly sữa cho hắn rồi nói: "Xong rồi, phiền anh đi ra ngoài cho tôi ngủ." Lãnh Tâm mở miệng đuổi người, cậu không muốn cứ bị hắn nhìn chằm chằm trong khi ngủ, ánh nhìn của hắn khiến cậu cảm thấy rất khó chịu.
    "Được." Thấy cậu đã uống xong sữa rồi, hắn cũng không cố nán lại đây nữa.

    Nhẹ nhàng mở cửa phòng, hắn nhanh chóng rời khỏi đây.
    ...
    Bước xuống nhà, Henry khó chịu nhìn hai người đang tự nhiên ngồi tại phòng khách nhà mình.

    Đó hai người phụ nữ, một người độ tuổi tầm trung niên, trên mặt đã xuất hiện sự lão hóa.

    Còn một người thì chỉ vừa mới đôi mươi, bề ngoài trông có vẻ rất xinh đẹp.
    Vừa nhìn thấy hắn, một trong hai người liền đứng dậy mỉm cười lấy lòng.
    "A Henry con xuống rồi à, Lyly ngồi đợi con nãy giờ cũng đã lâu lắm rồi đó!"
    Người con gái tên Lyly đó cũng rất phối hợp với bà ta mà nhẹ nhàng vén mái tóc vàng óng ả của mình ra sau tai, nhẹ giọng gọi: "Anh Henry."
    "Xin cô tự trọng, tôi và cô chưa thân thiết đến mức để cô có thể gọi thẳng tên như vậy đâu." Henry lạnh nhạt nói, hắn dường như không ngại làm cô mất mặt trước nhiều người làm trong gia đình Williams.
    Bị nói thẳng ra như vậy khiến cho Lyly có chút xấu hổ, gương mặt không nhịn được mà đỏ cả lên.
    "Em xin lỗi."
    "Cô đây không cần phải xin lỗi tôi, lần sau khi đến đây chỉ cần biết điều mà học lại cách xưng hô một chút là được."
    Nghe vậy, khóe mắt cô ta bắt đầu ướt át, cứ như sắp khóc đến nơi vậy, miệng nghẹn ngào không thể nói nên lời.

    Người phụ nữ kia đứng bên cạnh, thấy cháu gái mình phải chịu uất ức như vậy liền không nhịn được mà trách móc.
    "Henry, Lyly dù sao cũng là người trong nhà ta cả mà, con đâu cần phải nói nặng lời đến thế đâu chứ!"

    Nghe đến chữ "người trong nhà", Henry chỉ nhìn bà ta rồi cười khinh một tiếng.
    "Nói sai rồi, cô ta chỉ là người trong nhà của dì thôi chứ không phải của tôi.

    Trừ người đó ra, tôi vốn không còn người nhà nào cả nên xin dì đừng nói bừa."
    Bị hắn từ chối nhận người quen như vậy khiến trong lòng bà ta trở nên hốt hoảng, bà ta vốn muốn dựa vào mối quan hệ họ hàng duy nhất giữa mình cùng hắn để có thể leo lên trong giới quý tộc, nếu như bây giờ mối quan hệ này không còn nữa thì chẳng khác nào mọi công sức của bà ta đều đổ sông đổ bể.
    "Con nói gì vậy Henry? Bây giờ đến ngay cả dì ruột của con mà con cũng không muốn nhận hay sao?"
    "Nực cười thật đấy, cái lúc mà tôi bị kẻ thù trong gia tộc truy sát đến thừa sống thiếu chết đấy sao dì không dùng cái danh dì ruột ra để cứu tôi đi? Đến khi tôi có thể giành lại được quyền lực thì thì lại đến đây nhận người thân với tôi, dì không cảm thấy nó quá trơ trẽn hay sao?"
    Bà ta lúc này không biết nên phản bác gì cho phải, bởi vì những điều hắn nói đều quá đúng.

    Chung quy cũng là do lúc trước bà ta sợ sẽ bị liên lụy đến tính mạng của gia đình nên đã không đứng ra giúp đỡ hắn, thay vào đó chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mặc kệ sống chết của hắn.

    Bây giờ khi thấy trong tay hắn nắm nhiều quyền lực như vậy, bà ta có hối hận cũng không kịp.
    "Bây giờ tôi cho dì tự do đến biệt thự nhà Williams không đồng nghĩa với việc tôi xem trọng dì, nên tốt nhất là dì nên biết thân biết phận một chút đi.

    Còn về phần cô ta..." Hắn liếc mắt nhìn về phía Lyly đang đứng ở phía sau bà ta, lạnh lùng nói: "Vì tôi là gay nên tôi không hề có cảm giác gì với cô ta nên dì tốt nhất là nên từ bỏ ý định của mình đi."
    Ý định mà Henry nói ở đây chính là ý định biến cô ta thành nữ chủ nhân duy của gia tộc Williams, góp phần giúp cho gia tộc họ một bước lên mây, phát triển hơn với tư cách là thông gia với một gia tộc lớn nhất nước Pháp như Williams.

    Quả đúng thật là mơ mộng hão huyền.

    "Henry, con nói gì vậy chứ? Dì nào dám có ý định gì đâu chứ, mà con vừa nói gì cơ chứ? Con là gay sao?" Bà ta khó tin hỏi lại.

    Vốn dĩ tương lai gia tộc bà ta có phát triển hay không đều phải dựa vào hắn nên bà ta mới năm lần bảy lượt đem cháu gái đến đây để con bé có thể thân thiết với hắn, nhưng bây giờ hắn lại là gay thì bà biết phải làm sao đây? Thế hệ sau bà ta chỉ có duy nhất một đứa cháu trai, nhưng sau này nó còn phải thừa kế, bà không thể nào dâng nó đến tay Henry được.
    "Đúng vậy đấy thì sao? Dì có ý kiến gì à?" Nếu như bà ta dám có ý phản đối về xu hướng tính dục này của hắn thì hắn cũng không ngại đuổi hai dì cháu bà ta ra khỏi đây ngay lúc này đâu..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 11: 11: Muốn Gặp


    Cảm nhận được sự nguy hiểm chứa trong câu hỏi của Henry, bà ta không hề dám nói có mà thay vào đó là động tác lắc đầu lia lịa chối bỏ.
    "Không có, dì nào dám có ý kiến chứ."
    Hài lòng trước câu nói của bà ta, hắn nói: "Vậy thì tốt." Xem ra bà ta vẫn còn biết suy nghĩ, vẫn chưa đến mức ngu ngốc tự tìm đường chết cho bản thân mình.

    "Bây giờ tôi vẫn còn có một số chuyện cần xử lý, không tiện ở đây để cùng hai người nói chuyện rồi." Mời hai người đây đi về cho.
    Hàm ý đuổi khách trong câu nói của hắn rất rõ ràng, một cô gái như Lyly còn có thể nghe hiểu được.

    Thế nhưng, không biết là do nghe không hiểu hay cố tình không hiểu mà bà ta lại nói: "Không sao không sao, dì cùng con bé có thể ở đây chờ đến khi nào con rảnh cũng được."
    Henry nhíu mày khó chịu trước người dì của mình, rõ ràng khi nãy còn biết điều lắm mà.

    Sao bây giờ lại thành ra như vậy rồi?

    Lyli đứng ở bên cạnh bà ta, nhìn thấy nét mặt đó của hắn thì lo sợ kéo kéo tay áo của bà ta một cái, muốn nhắc nhở bà ta.

    Gỡ tay cô ra khỏi áo mình, bà ta nhỏ giọng nói: "Đừng kéo áo của dì nữa Lyli, dì biết dì đang làm gì." Bà tất nhiên là hiểu được hàm ý trong câu hắn vừa nói, nhưng bà không muốn hôm nay phải tốn công vô ích.

    Ít nhất, bà ta vẫn phải thuyết phục cho hắn đồng ý kết thông gia cùng gia tộc của mình.
    Lyli đang muốn nói gì đó với bà ta, nhưng lời chưa kịp thoát ra thì bỗng có một nữ hầu đi đến nói: "Thưa ông chủ, cậu Lãnh đã tỉnh rồi ạ.

    Cậu ấy nói rằng cậu ấy muốn gặp ngài."
    Người nữ hầu này tên là Anna, là nữ hầu được hắn đích thân lựa chọn trong nhóm vệ sĩ của gia tộc Williams để ở bên cạnh bảo vệ và chăm sóc cho Lãnh Tâm.

    Bởi vì công việc ở đây không khác gì mấy với những người khác nên không ai biết được thận phận thực sự của nàng.

    Đến cả Lãnh Tâm cũng không hay biết gì, chỉ nghĩ rằng Anna cũng giống như những người làm khác trong nhà nên không hề sinh đề phòng đối với nàng.
    Henry nghe thấy Anna nói rằng cậu muốn gặp hắn thì bất ngờ lắm, rõ ràng bình thường cậu luôn tìm mọi cách để né tránh hắn kia mà, sao bây giờ lại muốn gặp hắn?
    Mặc kệ hai dì cháu Lyli vẫn còn đang đứng ở đây, Henry lập tức nhanh chân chạy lên trên phòng của Lãnh Tâm.

    Hắn muốn xem xem rốt cuộc cậu đang muốn làm gì, chỉ cần không vượt qua giới hạn của mình, hắn chắc chắn sẽ thực hiện cho bằng được.
    Ngơ ngác nhìn Henry chạy lên trên lầu, bà ta thắc mắc nhìn Anna hỏi: "Cậu Lãnh trong miệng cô nói là ai mà khi nhắc đến cậu ta thằng bé lại có vẻ gấp gáp như vậy?" Nếu chỉ là một tình nhân bình thường thì bà chắc chắn sẽ không để tâm nhưng nếu là người quan trọng thì...!bà chắc chắn sẽ diệt trừ cho bằng được.

    Bà ta sẽ không bao giờ để cho kế hoạch của mình bị phá hủy bởi một kẻ như người được gọi là "cậu Lãnh" đó.

    Trong mắt bà ta không khỏi hiện lên tia sát ý khiến Anna dễ dàng phát hiện ra, nàng lãnh đạm nói: "Thưa phu nhân Smith, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi của bà.

    Nếu muốn biết, bà có thể gặp trực tiếp ông chủ để hỏi." Nàng không hề khai ra danh tính của cậu, bởi vì nếu làm như vậy thì rất có khả năng gia đình của Lãnh Tâm sẽ gặp nguy hiểm.

    Cách tốt nhất mà Anna có thể làm bây giờ đó là đem Henry ra để làm lá chắn, nàng không tin bà ta sẽ thực sự gan đến mức đến trước mặt hắn để hỏi về thông tin của cậu.
    "Cô!" Quả nhiên đúng như dự đoán của nàng, bà ta tức giận đến mức không nói lên lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn người hầu trước mặt.
    Nhưng Anna vốn là vệ sĩ riêng bảo vệ cho gia tộc Williams thì sao có thể dễ dàng hoảng sợ được trước chút trò mèo vặt vãnh này, nàng bình thản nhìn hai người họ rồi nói: "Thưa phu nhân Smith, tiểu thư Lyli, nếu không còn chuyện gì để nói nữa thì tôi xin phép được rời đi.

    Công việc của tôi bây giờ rất nhiều, không có thời gian để ở đây nói chuyện cùng hai người.

    Tôi xin phép.

    " Nói xong, Anna liền quay lưng tiến vào bên trong làm việc của mình.
    Bà ta thấy vậy thì tức tối nắm chặt bàn tay lại, bàn tay bị móng tay nhọn đâm thẳng vào đến mức bật máu.
    "Quả đúng là chủ nào tớ nấy, ngay cả một hầu nữ trong nhà cũng dám nói chuyện với tao như vậy! Henry Williams, tao nhất định sẽ không bỏ qua cho mày đâu, cứ chờ đó!"

    Lyli đứng ở bên cạnh, lo lắng nhìn bà ta hỏi: "Dì à, tiếp theo chúng ta phải nên làm gì đây?" Henry thích con trai nên chắc chắn sẽ không bao giờ có cảm giác với cô.

    Bây giờ cho dù có đến đây bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cô cũng không bao giờ có thể được Henry đặt vào mắt.
    "Trước tiên trở về trước đã."
    "Vâng."
    ...
    Quay trở lại với Henry, hắn lúc này đang đứng trước của phòng Lãnh Tâm.

    Bởi vì hồi hợp nên hắn tới giờ vẫn chưa dám bước vào bên trong, chỉ sợ rằng một khi hắn bước vào, mọi chuyện sẽ lại giống như trước kia, bị cậu mắng chửi một cách thậm tệ.
    Nhớ lúc ấy, khi vừa mới bị hắn giam cầm....
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 12: 12: Khoảng Thời Gian Trước


    "Choang!"
    Âm thanh đổ vỡ của chén đĩa vang lên một cách chói tai khiến người nghe thấy không nhịn được phải nhíu mày.
    Những người hầu gái xung quanh đó vì bị hành động của người thanh niên này dọa sợ mà mặt cắt không còn một miếng máu.

    Mới nãy khi mang đồ ăn vào bên trong, họ chỉ nghĩ rằng tâm tình của người này có chút không được thoải mái thôi nên cũng không đề phòng gì nhiều.

    Ai mà ngờ đâu, cậu lại kích động đến mức cầm hết đồ ăn văng xuống sàn nhà cơ chứ!
    Bây giờ xung quanh đều là mảnh vỡ thủy tinh, lớn có, nhỏ có.

    Họ không sợ dọn dẹp, chỉ sợ vị tiểu tổ tông này sẽ mất bình tĩnh đến mức đi chân trần bước xuống mà thôi.
    Lãnh Tâm lúc này đúng thật cũng không khác gì suy nghĩ của họ là bao cả, cậu dường như đang có ý định bước xuống giường.

    Rất may thay, khi chân cậu chỉ còn cách mặt đất một khoảng rất nhỏ, một người hầu gái đã nhanh chóng xông đến ngăn cản.
    "Buông ra." Cậu gằng giọng nói với người hầu gái.
    Tiếp tục dùng tay khống chế hai tay Lãnh Tâm lại, người hầu gái nói: "Cậu Lãnh xin cậu hãy bình tĩnh trước đã, có gì thì từ từ nói, đừng manh động."
    "Không phải việc của cô, mau buông tôi ra!" Cậu cố gắng phản kháng nhưng chỉ với sức lực hiện giờ của mình, ngay cả phản kháng lại một người hầu gái cậu cũng không thể.
    Cậu không hiểu rõ rốt cuộc vì sao mình lại ở đây nữa.

    Từ khi tỉnh lại đến giờ, cậu đã thấy mình xuất hiện ở nơi này rồi, hơn nữa lại còn bị giam cầm.
    Trước đó cậu vì vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật nên những ngày đầu, cậu vẫn kiên nhẫn chờ đợi phương pháp giải quyết.

    Nhưng mấy ngày này, cậu gần như sắp phát điên cả lên.
    Rõ ràng mấy hôm trước họ vẫn còn đối xử với cậu như bình thường, nhưng được một thời gian thì họ lại bắt đầu dùng dây xích xích vào chân cậu và giới hạn phạm vi của cậu ở trong căn phòng này...
    Lãnh Tâm hết chịu nổi rồi, cậu rất muốn về nhà, cậu không muốn ở nơi này thêm một giây một phút nào nữa.
    Bỗng có tiếng bước chân vang lên ngay bên tai cậu, dừng lại hành động phản kháng của mình, Lãnh Tâm nheo mắt nhìn về phía người đàn ông vừa xa lạ lại có phần quen thuộc trước mắt.

    Đó là một người đàn ông cao gần hai mét, có mái tóc màu bạch kim rất đẹp cùng với đôi mắt màu xanh lam rất tượng trưng.
    Nhìn chằm chằm vào ánh mắt của người đàn ông, Lãnh Tâm có cảm giác hình như mình đã từng nhìn thấy nó ở đâu rồi thì phải, nhưng cậu lại không thể nhớ ra ngay được.
    Bỗng người đàn ông đó lên tiếng: "Anna cô cùng những người khác đi ra ngoài trước đi, tôi muốn ở đây cùng em ấy."
    Người hầu nữ cầm tay cậu "vâng" một tiếng rồi cùng những người khác lần lượt rời đi.
    Nhìn người đàn ông trước mắt, cậu bình tĩnh hỏi: "Anh là ai?"
    Ngồi xuồng giường, người đàn ông không hề đáp lại câu hỏi của cậu mà thay vào đó là đưa tay lên mặt cậu v**t v*.
    "Tiên sinh, xin anh hãy giữ tự trọng." Gạt tay hắn sang một bên, Lãnh Tâm lạnh nhạt nói.

    "A Tâm, em quên tôi rồi sao?"
    "Anh biết tên tôi?" Lãnh Tâm khó tin nhìn hắn.

    Người đàn ông trước mắt này, dường như lúc trước đã từng gặp qua cậu.
    "Tôi tất nhiên là biết, hơn nữa còn biết rất rõ, tôi biết mọi thứ về em."
    "Nhưng tôi rõ ràng không quen anh."
    Nghe đến từ "không quen anh" của cậu, người đàn ông bỗng dưng nóng nảy, dùng hai tay nắm chặt lấy vai cậu quát: "Ai cho em nói như vậy hả? Ai cho em quên đi tôi hả? Rõ ràng em đã hứa sẽ không bao giờ quên đi tôi kia mà!"
    Lãnh Tâm có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác đau nhức lúc này, ở hai bả vai cậu lúc này đang rất đau, xương cứ như rằng sắp bị nứt qua vậy.

    Người đàn ông này, dùng nhiều lực quá rồi.
    "Đau!" Lãnh Tâm vì đau mà kêu lên một tiếng.
    Nghe thấy tếng cậu kêu đau, người đàn ông ngay lập tức buông tay mình ra khỏi hai bả vai cậu, thấp giọng: "A Tâm xin lỗi, tôi không cố ý làm em đau đâu."
    Đẩy hắn ra xa, Lãnh Tâm nhìn hắn hỏi: "Bây giờ thì anh có thể cho tôi biết rằng anh là ai được rồi chứ? Còn nữa, tại sao anh lại bắt tôi?"
    Biết rằng cậu lúc này không nhận ra mình, người đàn ông cũng không còn kích động như vừa nãy nữa.

    Hắn hạ giọng nói: "Em còn nhớ người mà em đã cứu giúp lúc vừa sang đây chứ?"
    Người mà cậu từng cứu giúp?
    "Henry? Chằng lẽ anh chính là Henry?!" Lãnh Tâm ngạc nhiên nhìn người trước mắt mình.
    Nếu như cẩn thận so sánh, cậu tất nhiên sẽ có thể dễ dàng nhận ra được rằng cả hai người đều có rất nhiều điểm giống nhau, nhưng ngay từ đầu, cậu vốn không nghĩ đến.

    Năm năm trước, hắn đột nhiên biến mất khỏi nhà cậu sau khi được điều trị khỏi.

    Lúc đó, cả hai mẹ con cậu đều khá lo lắng cho hắn nhưng về sau cả hai dần quên đi chàng trai mà mình từng cứu giúp trong quá khứ.

    Không ngờ...!năm năm sau, cậu lại bị chính người này bắt giữ ở lại đây.
    "Thật mừng vì em vẫn còn nhớ đến tôi." Henry nắm lấy tay cậu đặt lên mặt mình, đôi môi hắn nở một nụ cười thật đẹp..
     
    Cành Hồng Năm Ấy
    Chương 13: 13: Khoảng Thời Gian Trước 2


    Lãnh Tâm ngay lập tức rút tay mình ra, ánh mắt chứa đầy sự phòng bị hỏi: "Vậy Henry, tại sao anh lại bắt giam tôi?"
    Henry nheo mắt, không vui lắm khi bị cậu nhìn bằng ánh mắt này.

    Muốn đưa tay đến chạm lên trên đôi mắt ấy thì lại bị cậu né tránh.

    Thu tay lại, hắn cố gắng kìm nén cơn tức giận đang chuẩn bị bùng phát chả mình.

    Không muốn khiến cho Lãnh Tâm phải sợ mình, hắn nở một nụ cười che giấu đi sự tức giận đó.

    "Tôi không hề bắt giam em, tôi chỉ đang muốn bảo bọc em trong lòng bàn tay mà thôi."
    Bảo bọc cậu trong lòng bàn tay? Đây là đang xem cậu như một người thiếu nữ yếu đuối đó à? Nếu thực sự là như vậy thì cậu không cần! Cuộc đời của Lãnh Tâm từ trước đến nay ghét nhất chính là bị khinh thường, nhất là khi họ vì căn bệnh tim của cậu mà cho rằng cậu là một kẻ yếu đuối cần được che chở.

    Lãnh Tâm suy nghĩ xong liền cười nhạt một tiếng, nói: "Thực xin lỗi, nhưng không cần sự bảo bọc đó của anh, tôi cũng có thể tự bảo vệ mình.

    Cho nên tôi mong anh hãy cho tôi trở về nhà."
    "Không được!"
    "Tại sao chứ?" Hắn đã nói rằng không phải bắt giam cậu kia mà, vậy thì tại sao lại không cho cậu cậu rời đi?
    "Tôi nói không được là không được! Từ nay đây chính là nhà của em, em không được rời đi đâu hết!" Hắn sẽ không bao giờ cho phép cậu rời khỏi nơi này.
    Cậu là A Tâm của hắn, là bảo bối của hắn và cũng chính là quả tim nhỏ của hắn.

    Cậu chỉ có thể được phép ở bên cạnh hắn, mãi mãi ở bên cạnh hắn!
    "Đây không phải là nhà của tôi! Vả lại, anh nghĩ anh có quyền gì mà có thể ngăn cản tôi rời chứ?" Lãnh Tâm tức giận, nhìn hắn gắt gỏng.
    "Quyền gì sao?" Hắn hỏi lại, sau đó nhếch mép cười.

    "Lấy quyền làm chồng lớn tương lại của em để ngăn cản thì sao? Được chứ?"
    "Anh!" Lãnh Tâm cứng họng, chưa gì hết mà đã tự nhận là chồng cậu rồi.

    Cậu không nghĩ rằng hắn lại có thể mặt dày đến mức này.
    "Tôi làm sao?"
    "Vô sỉ!"
    "Tôi biết mà." Hắn cười một tiếng lại nói tiếp: "Tóm lại, cho dù em muốn gì cũng được tôi đều sẽ cho em.

    Nhưng riêng việc rời khỏi đây, tôi sẽ không bao giờ cho phép!"
    "Anh tên bi3n thái đáng ghét!" Lãnh Tâm vừa mắng vừa đem hết tất cả những đồ vật xung quanh mình ném xuống đất.

    "Anh lấy cái quyền gì để bắt ép tôi ở đây hả? Anh nên biết anh chẳng là cái thá gì cả."
    Âm thanh đổ vỡ tiếp tục vang lên, hai tên vệ sĩ của hắn nghe vậy thì nhanh chóng mở cửa ra xong vào.
    "Ông chủ, ngài có sao không?"
    Hắn nhíu mày nhìn hai người bọn họ, chẳng phải anh đã nói trước rằng dù có bất kỳ chuyện gì cũng không được xông vào rồi hay sao?
    "Đi ra ngoài."
    Hai người họ đắng đo nhìn nhau, không một ai chịu bước ra cả.

    Họ lo sợ cậu thiếu niên này là người của phe đối thủ, sẽ nhân lúc ông chủ không chú ý mà ra tay.
    "Nhưng ông chủ, cậu ta..."
    Henry mất kiên nhẫn quát nói: "Tôi nói lại lần nữa, đi ra ngoài!"
    "Vâng." Biết rằng hắn đã tức giận, hai tên vệ sĩ nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

    Họ sợ nếu tiếp tục đứng ở đây, cho dù có là lo cho sự an toàn của hắn đi chăng nữa cũng sẽ bị hắn trừng phạt mất.
    Sau khi hai người họ rời khỏi, Henry cũng không muốn nán lại thêm.

    Lấy từ trong túi ra một ống tiêm, hắn nói: "Tôi biết, mọi chuyện xảy ra lúc này quá mức đột ngột đối với em, nhưng tôi mong em sẽ có thể tiếp thu dần với chuyện này.

    Bây giờ tôi còn có việc phải ra ngoài, em cứ tự nhiên mà ở trong căn phòng này mà nghỉ ngơi đi nhé."
    "Không được, anh mau thả tôi ra, tôi muốn rời..." Không để Lãnh Tâm kịp nói dứt câu, Henry đã tiêm chất lỏng bên trong lên trên cổ cậu.

    Bất ngờ nhìn hành động của hắn, cậu kinh ngạc đưa tay chạm lên cổ mình, sau đó nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ hỏi: "Anh đã tiêm gì vào người..." Đang nói giữa chừng thì Lãnh Tâm bỗng mất đi ý thức, ngất đi trong lòng Henry.

    Ôm cậu bên trong lòng, hắn đặt cơ thể cậu ngồi đối diện mình, cùng cậu mặt đối mặt và cuối cùng phủ lên môi cậu bằng một nụ hôn sâu.

    Chỉ có những lúc cậu mất ý thức như thế này, hắn mới dám hôn cậu.

    Hắn sợ nếu như hôn lúc cậu vẫn còn có ý thức sẽ khiến cho cậu càng cảm thấy ghê tởm mình.
    Kết thúc nụ hôn, Henry đặt Lãnh Tâm nằm lên giường, giúp cậu sắp xếp tư thế nằm cho thật thoải mái rồi đắp chăn lên sau đó mới bước chân ra khỏi phòng.
    Trước khi đi, hắn còn không quên hôn nhẹ lên vừng trán cậu rồi nói: "Chúc ngủ ngon, A Tâm."
    ...
    Anna đứng ở bên ngoài phòng từ nãy đến giờ, vừa nhìn thấy anh bước ra, nàng liền tiến lại gần hỏi: "Ông chủ, cậu Lãnh đã ngủ rồi ạ?"
    "Ừm." Henry gật đầu.

    "Cô cùng một vài người hầu khác tiến vào bên trong dọn dẹp mớ hỗn độn bên trong đi, sẵn tiện đem bỏ luôn những món đồ có thể gây thương tích và thay bằng thứ khác đi." Hắn sợ nếu để mấy món đồ đó ở trong phòng, cậu sẽ nhân lúc không ai chú ý mà dùng nó làm tổn thương bản thân mình.
    "Vâng." Anna cúi đầu tuần lệnh.
    Không cần hắn nhắc, nàng cũng sẽ tự làm việc này.

    Nàng không nhận mình là người tốt nhưng vì người này là người quan trọng với ông chủ nên nàng chắc chắn sẽ không để cậu gặp chuyện gì..
     
    Back
    Top Bottom