Ngôn Tình Cành Đào Bên Hiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,428,302
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
canh-dao-ben-hien.jpg

Cành Đào Bên Hiên
Tác giả: Miêu Thất
Thể loại: Ngôn Tình, Cung Đấu, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Miêu Thất

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, thị giác nữ chủ, BE.

Dịch bởi: Gin

Beta: Mây

Văn án:

Bên ngoài hiên mưa rơi không ngớt, bên trong khung cửa hoa oằn trĩu buông mình, chàng tựa nép bên tai ta nói rằng: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”

Thái Tử và Thái Tử Phi phu thê ân ái, nhưng còn ta chỉ là một Trắc Phi bên cạnh người.

Ta là một vũ cơ, vào năm mười sáu tuổi ta được Hoàng Thượng ban tặng cho Ứng Tầm. Theo lí mà nói thân phận này của ta vốn không xứng làm Trắc Phi của chàng, nhưng chàng đã lấy ba vạn binh mã trong tay ra đổi lấy.

Ta đến tìm chàng, chàng chỉ nắm chặt lấy tay ta mà nói: “Nhĩ Yên, nàng phải là chính thê của ta.”

Lúc Ứng Tầm thốt ra lời này là năm chàng mười bảy tuổi, đương tuổi thiếu niên, gương mặt anh tuấn tựa trong tranh bước ra.

Những kỉ niệm thời niên thiếu lúc nào cũng trong sáng, đẹp đẽ.

Nó đẹp đẽ đến nỗi đã khiến ta quên mất, lời hứa của chàng thiếu niên năm đó vốn không đáng tin cậy.

Một năm sau đó, Thái Tử đã lấy cháu gái của thượng thư đại nhân. Ta không đi xem chỉ ngồi trong tẩm điện nhìn cành hoa đào nép mình bên cửa sổ. Cành lá mảnh mai treo những cánh hoa mong manh.

“Hoa nở thật đẹp.” Vãn Giang bước vào bỗng thốt lên tán thưởng sau đó thở dài, “Đốn đi thật đáng tiếc.”

Ta không đáp lời, bỗng nhớ đến việc của ba năm về trước. Lúc ta cùng cô ấy trồng cây hoa đào này đã từng hỏi: “Điện hạ có thích hoa đào không?”

Đúng lúc cô ấy đang lấy một chiếc khăn tay dịu dàng lau đi vết bụi trên tay ta.

Vãn Giang ngước nhìn, mỉm cười: “Không tính là thích, chỉ là đối với ngài ấy mà nói, nó rất quan trọng.”

Nghe nói hôm nay Thái Tử Phi vào cung trên đầu có cài một cây trâm khảm hoa đào.

Hoá ra lý do cô ấy nói rất quan trọng lại vì thế này.

“Đốn bớt đi.” Ta nhẹ giọng đáp lời Vãn Giang, “Màu hoa đào khiến ta chướng mắt.”​
 
Cành Đào Bên Hiên
Chương 1


Văn án:

Bên ngoài hiên mưa rơi không ngớt, bên trong khung cửa hoa oằn trĩu buông mình, chàng tựa nép bên tai ta nói rằng: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”

Thái Tử và Thái Tử Phi phu thê ân ái, nhưng còn ta chỉ là một Trắc Phi bên cạnh người.

Ta là một vũ cơ, vào năm mười sáu tuổi ta được Hoàng Thượng ban tặng cho Ứng Tầm. Theo lí mà nói thân phận này của ta vốn không xứng làm Trắc Phi của chàng, nhưng chàng đã lấy ba vạn binh mã trong tay ra đổi lấy.

Ta đến tìm chàng, chàng chỉ nắm chặt lấy tay ta mà nói: “Nhĩ Yên, nàng phải là chính thê của ta.”

Lúc Ứng Tầm thốt ra lời này là năm chàng mười bảy tuổi, đương tuổi thiếu niên, gương mặt anh tuấn tựa trong tranh bước ra.

Những kỉ niệm thời niên thiếu lúc nào cũng trong sáng, đẹp đẽ.

Nó đẹp đẽ đến nỗi đã khiến ta quên mất, lời hứa của chàng thiếu niên năm đó vốn không đáng tin cậy.

Một năm sau đó, Thái Tử đã lấy cháu gái của thượng thư đại nhân. Ta không đi xem chỉ ngồi trong tẩm điện nhìn cành hoa đào nép mình bên cửa sổ. Cành lá mảnh mai treo những cánh hoa mong manh.

“Hoa nở thật đẹp.” Vãn Giang bước vào bỗng thốt lên tán thưởng sau đó thở dài, “Đốn đi thật đáng tiếc.”

Ta không đáp lời, bỗng nhớ đến việc của ba năm về trước. Lúc ta cùng cô ấy trồng cây hoa đào này đã từng hỏi: “Điện hạ có thích hoa đào không?”

Đúng lúc cô ấy đang lấy một chiếc khăn tay dịu dàng lau đi vết bụi trên tay ta.

Vãn Giang ngước nhìn, mỉm cười: “Không tính là thích, chỉ là đối với ngài ấy mà nói, nó rất quan trọng.”

Nghe nói hôm nay Thái Tử Phi vào cung trên đầu có cài một cây trâm khảm hoa đào.

Hoá ra lý do cô ấy nói rất quan trọng lại vì thế này.

“Đốn bớt đi.” Ta nhẹ giọng đáp lời Vãn Giang, “Màu hoa đào khiến ta chướng mắt.”

2.

Ứng Tầm lấy chính phi, sau ba ngày đã cùng nàng ta về nhà, chính ta tiễn họ ngay cổng chính.

Cháu gái Thượng Thư Đại Nhân, Thích Hoa Nguyệt là một người dễ gần, tính tình dịu dàng lại vui vẻ.

Khi cười dường như đôi mắt hình bán nguyệt của nàng ta chứa đựng tất cả ánh sáng của sao trời.

Ngày nàng ta bước vào Đông Cung ta đã đi dâng trà, nàng ta lấy khăn tay che miệng nhẹ nhàng nói với ta: “Tỷ tỷ có thể lấy giúp ta mứt táo được không, trà này hơi đắng …”

Ta nhìn sang bộ dạng vui vẻ của Ứng Tầm bên cạnh liền cảm thấy bản thân như vừa uống cạn một chung trà, đắng chát vô cùng.

“Nhĩ Yên tỷ, đợi ta quay về, ta sẽ mang theo rượu hoa đào cho tỷ! Rượu ngon này ta đã ủ suốt mười năm rồi đấy!” Nàng ta tiến về phía trước nắm lấy tay ta, miệng tươi cười nói.

Còn chưa đợi ta trả lời thì Ứng Tầm đã dịu dàng xoa tóc Thích Hoa Nguyệt, mỉm cười nói: “Nàng đúng là keo kiệt, rượu hoa đào đem ra cũng không nỡ, giữ đến tận bây giờ.”

Thích Hoa Nguyệt quay về bên cạnh chàng ấy bật cười, lúc ấy ta chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ, không cách nào rời đi.

Nhìn ra bên ngoài thấy thời giờ đã đến, Ứng Tầm dìu nàng ta lên xe ngựa, bỗng quay lại nhìn ta bằng ánh mắt sâu vời vợi, nói: “Nhĩ Yên, ta đi đây.”

Ta đứng lặng nở nụ cười, hành lễ rồi gật đầu đáp: “Cung tiễn điện hạ.”

Chàng ngóng nhìn ta một lúc thở dài rồi bước vào trong xe ngựa.

“Đến phủ Thích gia.”

Ta nhìn theo bóng xe ngựa khuất dần một hồi lâu mãi cho đến lúc không còn nhìn thấy bóng dáng. Ta không kiềm được mà lấy tay sờ lên đôi mắt hoen cay, Vãn Giang cất lời: “Nương nương nhớ nhà sao?”

Ta sớm đã không còn nhà, năm ta bảy tuổi đã bị phụ thân bán vào phường nhạc, năm mười lăm tuổi thì được ban cho Ứng Tầm, ta không khác gì thứ đồ buôn ngoài chợ, treo lên bảng giá mặc vào tay ai.

Đến một ngày nào đó, có lẽ Ứng Tầm sẽ chán ghét ta, chàng cũng sẽ đem ta tặng cho kẻ khác đổi lại lợi ích.

Trên đời này, ta đã không còn người thân, cũng không còn người yêu ta nữa.

3.

Kì thực Ứng Tầm rất yêu thích Thích Hoa Nguyệt, kể từ ngày nàng ta vào phủ, số lần điện hạ đến thăm ta mỗi ngày một ít.

Đôi lần điện hạ ghé phòng ta, nhưng lần nào cũng là canh khuya cả.

Hơi lạnh phả ra từ người Ứng Tầm khiến ta không cách nào ngủ được, nhưng bản thân chàng ấy lại ngủ rất ngon. Ta mượn ánh trăng nhìn ngắm gương mặt chàng, không kiềm được mà nhấc tay lên sờ lên hàng chân mày mà ta thường hay mơ trong mộng.

“Nhĩ Yên…” Điện hạ đang nói mớ, ta miễn cưỡng lắm mới nghe rõ được hoá ra đang gọi tên ta.

Ta đáp lời, trong lòng bỗng trở nên vui mừng khôn xiết.

“Nhĩ Yên…” Chàng lại gọi tên ta sau đó kéo ta vào lòng, áp mặt phía sau cổ, thều thào nói: “Nàng thật thơm…”

Tán cây hoa đào xum xuê bên ngoài khung cửa giờ chỉ còn mỗi một cành hoa, giữa đêm ta vẫn còn nghe thấy tiếng hoa rơi rụng. Dường như từng bông hoa đang rơi chạm đáy lòng.

Hoa đào khi nở rộ sẽ chóng tàn, làm sao ta có thể giữ mãi hoa trên cành cơ chứ.

“Là mùi hương của hoa đào.” Ta vỗ nhẹ vào lưng chàng nhẹ nhàng đáp: “Điện hạ, thời kì nở hoa của Nhĩ Uyên có còn?”

Chàng ấy mặc kệ nước mắt ta rơi xuống ngực mà ôm lấy ta vào lòng.

Đêm khuya tĩnh mịch, một hồi lâu sau chàng thở dài, đáp: “Nhĩ Yên, trước nay ta chưa bao giờ xem nàng là hoa cả.”

Tuy nhiên ta nhớ điện hạ từng nói, Thích Hoa Nguyệt của Thích gia kiều diễm, xinh đẹp như hoa.

Chàng chưa bao giờ so sánh ta với hoa bởi vì vốn dĩ ta không xứng.

4.

Chẳng biết lúc nào mùa hạ bất giác trôi qua, hoàng thất hằng năm đều rất thích tổ chức tiệc lớn vào tiết thu phân. Năm trước bởi vì xuất thân ta thấp kém nên không thể đi dự cùng Ứng Tầm, lúc ấy chỉ có một mình chàng ấy đối mặt với quần thần.

Nhưng bây giờ đã khác, điện hạ đã có Thái Tử Phi.

Bát ngọc xứng với mâm vàng, phu thê hoà thuận, giai thoại truyền đời.

Ta uống một chung rượu, ngắm nhìn cành hoa trơ trọi bên ngoài khung cửa, men rượu xộc l3n đỉnh đầu, ta không nhịn được mà xoay người hỏi Vãn Giang: “Tại sao nó không kết quả?”

Vãn Giang mím môi mỉm cười, đáp: “Vốn dĩ cây đã kết quả, nhưng điện hạ sợ đào rơi xuống làm kinh sợ nương nương nên hôm qua đã sai người hái xuống.”

“Thế quả chưa chín cũng hái à?”

“Dạ, tất cả đều hái xuống.” Cô ấy dường như tưởng ta không nhìn thấy mà vừa nói vừa chỉ tay vào một cành đào yếu ớt nép mình dưới nắng ở đằng xa: “Không sót quả nào.”

Bọn ta đang nói chuyện bỗng nhiên có một tỳ nữ bê một mâm đào đến. Ta nhìn những quả đào óng ánh, hỏi Vãn Giang: “Những quả chín thì để lại ăn, còn những quả chưa chín thì sao?”

Lúc này ta đã say, chóng mặt không phân biệt nổi phương hướng, chỉ biết cầm tay Vãn Giang mà nói: “Quả chưa chín thì dâng lên điện hạ cho người ăn, cứ nói rằng không có quả nào chín cả!”

Liệu ai có thể biết, nhiều năm sau đó lời ta nói trong lúc say lại trở thành lời tiên tri cơ chứ.

5.

Gió thu thổi đến, lá vàng rơi rụng đầy sân.

Lúc Ứng Tầm và Thích Hoa Nguyệt trở về thì trời cũng đã sập tối, ta say đến mơ hồ, Vãn Giang dỗ ta đi ngủ nhưng làm thế nào ta cũng không chịu ngủ.

Nghe kể lại ta đã nắm lấy tay cô ấy, nói với cô ấy hết lần này đến lần khác: “Điện hạ…điện hạ vẫn chưa đến, ta muốn đợi người.”

Ta còn kéo cô ấy đi dạo khắp Đông Cung, đạp lên đống lá vàng rơi trong sân, nhưng tiếc là chỉ mới đầu thu tiếng đạp lá vang chưa giòn lắm. Ta không còn hứng thú đi tiếp, ngồi bên vệ đường.

Vãn Giang không khuyên được ta, đến cuối cùng vẫn là Thích Hoa Nguyệt đưa ta về.

Ta đối với chuyện này vẫn còn một chút ấn tượng, ta nhớ rõ một tay nàng ta cầm đèn một tay giương về phía ta, và ta cũng nhớ rõ hàng lông mi cong cong ấy như vác cả bầu trời đầy sao. Nàng ta mỉm cười, dịu dàng nói: “Nhĩ Yên tỷ, nên về nghỉ ngơi rồi.”

Nhất thời khiến ta nhớ lại một vị tỷ tỷ ở nhạc phường.

Tỷ ấy là người dịu dàng với ta nhất, tỷ ấy không có tên, là cô nương có chức vụ cao nhất trong nhạc phường. Vì thế bọn ta ai nấy đều kính một tiếng tỷ tỷ.

Tỷ ấy thường nói với ta: “Nhĩ Yên, muội ngủ ngoan nào.”

Tỷ ấy chưa bao giờ nổi giận với bọn ta, bất luận lúc nào cũng đều nở một nụ cười ấm áp.

Tuy tỷ tỷ tốt như thế, nhưng lại nhận về một kết cục vô cùng thảm.

Ông trời không có mắt.

(Còn tiếp)
 
Cành Đào Bên Hiên
Chương 2


6.

Ngày thứ hai ta thức giấc đặc biệt cố ý đi đến đền tội với Thích Hoa Nguyệt, nàng ta ngược lại không giận mà còn dịu dàng cầm tay ta mà vỗ về: “Không sao đâu, Nhĩ Yên tỷ uống say trông rất đáng yêu mà.”

Nàng ta còn biết nói đùa, giống vị tỷ tỷ kia y như đúc.

Giữa thu ta đã hoài thai đứa con của Ứng Tầm, chàng vui đến nỗi xoay ta vòng vòng, cuối cùng lại bị ngự y giáo huấn cho một trận. Chàng ấy rũ đầu xuống mà nghe còn ngón tay thì lặng lẽ khều lấy ngón tay ta.

Ta ngẩng mặt nhìn chàng, chàng cũng mỉm cười với ta.

Ứng Tầm nói: “Nhĩ Yên, chúng ta có hài nhi rồi!”

Ngự y nói ba tháng đầu thai khí chưa ổn định còn ta chỉ mới mang thai được một tháng. Chàng ấy hận không thể ôm lấy ta vào lòng, lúc nào cũng sợ ta sẽ nhiễm lạnh.

Thích Hoa Nguyệt rất thích đứa trẻ này, nàng ta thường sai người mang một ít vải lụa đến thăm ta, nàng còn vừa nói vừa may y phục cho nó.

Nàng ta thêu rất khéo, trên mũi giày còn thêu đầu của một con hổ nhỏ sống động như thật, đáng yêu vô cùng.

Thích Hoa Nguyệt thường nói rằng: “Nếu như là một đứa bé trai thì tốt biết mấy, sau này lớn lên có thể bảo vệ được mẫu thân.”

Ta gõ nhẹ vào chóp mũi của nàng, nhưng thật ra ta lại hy vọng đứa bé này không phải là con trai.

Trưởng tử mà là con thứ thì có rất nhiều việc bất tiện.

Ta chỉ hy vọng hài nhi này của ta sống vui vẻ, khoẻ mạnh là đủ.

Thai kì hết tháng thứ hai Thích Hoa Nguyệt giục ta mau đặt tiểu danh cho đứa bé, cả ngày cầm trên cuốn từ điển dày đến độ không biết được bao nhiêu trang. Cuối ngày hai người bọn ta đã chọn ra được một cái tên.

“Tiểu Phúc Phúc, mau ra đây nào, đừng đạp mẫu thân con nữa nào.” Lúc đó quả thật ta vô cùng khó chịu việc nàng ta lúc nào cũng sờ lấy bụng ta mà tự vấn tự đáp.

Ứng Tầm cũng thế, lúc không có việc gì thì chạy đến chỗ ta, chàng thích ôm ta vào lòng, một tay ôm lấy eo, một tay dịu dàng sờ lấy bụng ta.

Chàng ấy còn nói: “Nhĩ Yên, có thể gặp được nàng đã là phúc hạnh đời này của ta.”

7.

Hơn hai tháng sau, nỗi lo lắng của ta cuối cùng cũng xem như được giải toả, hoàng hậu bỗng triệu ta vào cung. Ngày hôm đó đúng lúc Ứng Tầm có chuyện cần lên kinh, chàng thu dọn hành lý giúp ta sau đó còn tự mình tiễn ta đến cửa cung.

“Đừng sợ, mẫu hậu muốn gặp mặt nàng thôi mà.” Chàng ấy vuốt nhẹ hàng chân mày đang toát ra vẻ lo lắng của ta, “Nhĩ Yên, đợi ta quay về, ta sẽ dẫn này đi ngắm biển hoa nở rộ giữa thu trên đỉnh Ngọc Lộ.”

Nhưng đáng tiếc thay, biển hoa giữa trời thu trong lời chàng nói, ta không thể tận mắt ngắm nhìn.

Ngày ấy, hoàng hậu đóng cửa lệnh cho ta nhảy cho người xem suốt bốn canh giờ. Không một giọt nước, không một miếng thức ăn khiến cho ta chóng mặt, bất cẩn giẫm lên váy, té lăn xuống sàn cung Phượng Ngô không thương tiếc.

Hoàng hậu bật cười, ngón tay ngọc ngà chỉ vào mà cười vui vẻ dáng vẻ ngu ngốc của ta. Tất cả cung nữ trong cung Phương Ngô cũng đồng loạt cười theo. Mặc dù cơ thể bắt đầu cảm thấy không ổn nhưng cũng phải gắng gượng bước lên mỉm cười cùng.

Nhưng ngay khi ta muốn đứng dậy thì bỗng trước mắt tối đen như mực, trong bụng truyền đến một cơn đau. Chỉ ngay sau đó thôi ta đã cảm nhận được một cảm giác nóng hầm hập giữa hai ch ân…

Đứa con này của ta có lẽ…

Ta khóc thảm cầu xin Hoàng Hậu mau truyền ngự y đến cứu đứa trẻ này, nhưng dáng vẻ bà ta lại dửng dưng lạnh lùng. Bà ta ngồi thưởng trà, bên tai văng vẳng tiếng khóc bi ai nhưng chẳng mảy may chút lòng thương cảm.

Cung Phượng Ngô ngày hôm đó, tiếng khóc ta vang lên khắp đại điện, nhưng không một ai quan tâ m đến ta, để tâ m đến đứa trẻ.

Bọn chúng như một đám ma quỷ khoác bên ngoài lớp da đẹp đẽ.

Ta cầu xin bà ta, cầu xin cung nữ bên cạnh, thậm chí cầu xin bà ta mở cửa để ta có thể ra ngoài tự mình lay lắt đi tìm đại phu nhưng … bà ta vẫn đứng cao cao tại thượng nhìn ta như loài giun dế.

Từng lời thốt ra từ đôi môi xinh đẹp đó tựa đao cứa từng nhát vào tim, “Nhĩ Yên, ngươi không xứng sinh ra con đầu lòng cho Thái Tử.”

“Đây là con của thần thiếp và chàng, người dựa vào gì mà thay thần thiếp quyết định.”

Con của ta, đây là con của ta!

Có lẽ Tiểu Phúc Phúc đó tiếp cho ta sức lực, ta không còn nhìn rõ đường đi phía trước nhưng vẫn cố gắng chạy thẳng ra cửa lớn.

Tuy nhiên Hoàng Hậu lại sai người giữ chặt lấy vạt váy khiến ta không thể chạy đi được. Bà ta cười như kẻ phát cuồng như con ác quỷ bám chặt lấy ta đang trèo lên từ địa ngục.

“Nhĩ Yên, cho dù ngươi ch.ết rồi Thái Tử cũng sẽ không dám đụng vào ta.” Bà ta sai cung nữ giữ chặt lấy ta, còn bản thân thì thả lỏng bàn tay như ngọc như ngà trước mặt, thổi nhẹ qua móng tay, “Chẳng qua là một ả vũ nữ, ta tiện tay gi.ết thì đã sao.”

Nhưng đứa trẻ này là vô tội mà… ta tuyệt vọng ôm lấy bụng, cảm nhận được đứa bé đang bị kéo rút ra khỏi cơ th ể, cùng lúc đó linh hồn cũng muốn rời khỏi thân xác.

Trong lúc mơ hồ ta đã nhìn thấy Tiểu Phúc Phúc ôm lấy cánh tay ta, mỉm cười và nói: “Mẫu thân, Tiểu Phúc Phúc đi trước nhé.”

8.

Tiếng khóc vang lên đứt ruột xé gan, chỉ cảm thấy mỗi cảm giác có lỗi với đứa trẻ trong bụng, nó vẫn còn chưa kịp nhìn thấy thế giới này.

Là ta bất lực, ta không bảo vệ được nó.

Nước mắt ta đã cạn không còn nhìn rõ, bên tai vang lên không dứt tiếng cười chói tai của Hoàng Hậu.

Bà ta giống hệt bọn quỷ đang chọn người để xâu xác.

Thật ra bà ta không phải sinh mẫu của Thái Tử cũng không nhận được ân sủng của Hoàng Thượng, vào cung đã được mười năm nhưng dưới gối vẫn không một mụn con. Chẳng qua do thanh thế mẫu tộc mới yên ổn ngồi trên hậu vị được nhiều năm.

Bà ta là loại nữ nhân điên loạn trong chốn thâm cung.

Lúc Thích Hoa Nguyệt xông vào lòng ta đã ch.ết, nằm trên đất như thứ vô tri vô giác không còn bi thương.

Hoàng Hậu cao giọng chất vấn nàng ta tại sao dám tự tiện xông vào tẩm cung, nhất mực đòi câu trả lời.

Thích Hoa Nguyệt cung kính quỳ xuống hành lễ để tay ngang mặt nhìn thẳng vào bà ta mà nói to rõ từng chữ.

“Thần thiếp là tôn nữ của Hình Bộ Thượng Thư, nữ nhi của Phiêu Kị Đại Tướng Quân, muội muội của Đại Lý Tự Thiếu Khanh, Thích Hoa Nguyệt!” nàng ta dừng một lúc bỗng nói lớn hơn nữa, “Hôm nay thần thiếp bước vào cung Phượng Ngô là muốn đưa một người rời đi!”

Nàng chỉ tay về phía ta, nhìn Hoàng Hậu với ánh mắt kiên định: “Bằng hữu của thần thiếp, cũng là Trắc Phi của Thái Tử, Nhĩ Yên.”

9.

Hoàng Hậu e dè thân phận của nàng ta, đến cuối cùng cũng chịu thả người.

Quay trở về xe ngựa, Thích Hoa Nguyệt ôm ta vào lòng, giữ chặt lấy ta mà nói: “Nhĩ Yên, đừng sợ, chúng ta về nhà rồi.”

Bên mũi thấp thoáng mùi hương của hoa lan còn bên tai vang lên nhịp tim đập của nàng, ta bỗng yên lòng hơn nhiều. Ta nắm tay nàng ta, giọng nói cất lên khàn đặc không còn nghe rõ.

Nhưng nàng ta vẫn lắng tai nghe ta nói, “Hoa Nguyệt, hài nhi của ta…”

Vừa dứt lời, nước mắt nàng cùng lúc rơi xuống tay ta.

Nàng ta nói: “Nhĩ Yên, ta thật lòng rất thương tỷ.”

10.

Vẫn chưa kịp trở về Đông Cung, ta đã ngất lịm đi. Lúc tỉnh dậy, chỉ còn mỗi Ứng Tầm bên cạnh.

Chàng ấy thấy ta tỉnh lại liền gọi người chuẩn bị nước ấm, nhưng vẫn không quên nắm lấy tay ta nhìn chăm chú vào đôi mắt. Ta nhìn ra được trong ánh mắt chàng ấy thương ta.

Hai môi Ứng Tầm run rẩy, dưới mắt quầng thâm, khoé mắt ửng đỏ, dường như chàng ấy vừa khóc một trận.

Dáng vẻ như muốn nói với ta rất nhiều điều nhưng đến cuối cùng chỉ thốt ra được một câu: “Nàng còn đau không?”

Ta lặng người nhìn chàng, nhìn chàng ấy nói ra lời an ủi ta.

“Chúng ta còn có thể có hài nhi nữa không?”

Lời vừa thốt ra khiến ta khóc không thành lời.

Hài nhi này của ta thật sự đã không còn.

Ta nắm chặt tay Ứng Tầm, vừa khóc vừa nói: “Là Hoàng Hậu, là Hoàng Hậu đã gi.ết hài nhi của chúng ta!”

Ứng Tầm không rơi nước mắt, đôi mắt mở to đến nỗi gân xanh cũng nổi đầy trên trán, những lời chàng thốt ra ấm áp vô cùng, “Nhĩ Yên, ta biết… Ta biết mà, ta sẽ không buông tha bà ta. Nhĩ Yên, nàng phải tin ta.”

Nỗi đau trong lòng khônag biết làm sao giải toả, nhưng khi nhìn thấy chàng ấy ta cũng đỡ đi phần nào. Ta nhìn vào tay chàng, chậm rãi nói: “Điện hạ, Tiểu Phúc Phúc đã đi rồi.”

(Còn tiếp)
 
Cành Đào Bên Hiên
Chương 3


11.

Ứng Tầm nghe tiếng nước mắt ta rơi vội ôm ta vào lòng, trên môi vẫn không ngừng nói lời xin lỗi. Ta run rẩy kiệt sức ôm chầm lấy chàng, nói: “Điện hạ, người là điện hạ, không cần nói xin lỗi với Nhĩ Yên.”

Chàng ôm lấy ta không nói một lời, ta cố nhỏm từ vai chàng nhìn ra khung cửa sổ.

Bên khung cửa còn vương lại vết tuyết rơi, nắng vàng óng ánh trải dài trên dất.

Hôm nay tiết trời thật đẹp.

12.

Ta vừa mới sảy thai không chịu được lạnh, còn Ứng Tầm thì mấy ngày gần đây bôn ba không hết việc. Vì thế Thích Hoa Nguyệt thường đến phòng thăm ta.

Nàng ta mang theo hai chiếc hộp chứa đồ ăn vặt đến. Hôm qua là đồ ngọt, hôm nay là muối tiêu, mỗi ngày mỗi vị giúp ta ăn được nhiều hơn một chút.

“Nhĩ Yên, tuyết bên ngoài rơi dày đến nỗi có thể nặn được người tuyết rồi.” Nàng ta nhìn ta đang ăn chiếc bánh ngọt vừa mang tới, cười vui vẻ đến tít cả mắt: “Tỷ phải mau khoẻ để cùng ta ra ngoài nặn người tuyết đấy!”

“Điện hạ cũng biết nặn người tuyết mà. Chàng ấy thích cô như vậy, nhất định sẽ nặn cùng cô."

Nàng ta kéo vạt áo ta tỏ vẻ đáng

thương, nói: “Không đâu, không đâu. Hoa Nguyệt muốn cùng tỷ tỷ nặn mà. Tỷ tỷ tốt nhất của ta, tỷ sẽ sớm khoẻ lại thôi…”

Ta không chịu được điệu bộ làm nũng của nàng ta liền vội đồng ý.

Thích Hoa Nguyệt là một cô nương rất được lòng người khác, nụ cười rạng rỡ, tính cách đơn thuần như ánh nắng mặt trời ngày đông.

Ta rất thích nàng.

13.

Giữa đông ta thường cùng với Thích Hoa Nguyệt khoác chiếc áo lông tản bộ trong Đông Cung, lúc nào cũng nhìn thấy một nam nhân lạ mặt khoác quân trang bước vào tẩm điện Thái Tử.

Người bên cạnh Ứng Tầm ta đều đã gặp qua, nhưng đều là đám người ăn vận như thư sinh đèn sách, còn tên này khí chất bất phàm. Trông như một vị đại tướng quân trên chiến trận khiến ta cảm thấy không ngừng nghi hoặc.

Mãi đến một ngày hắn gặp phải bọn ta đang tản bộ liền vội giương chân bước đến, nở nụ cười rạng rỡ như trăng nhìn Thích Hoa Nguyệt mà cất tiếng: “Muội muội!”

Lúc này ta mới biết, hoá ra người này chính là huynh trưởng mà Thích Hoa Nguyệt thường nhắc đến. Trưởng tử Thích gia, lúc trẻ được phong Hầu sau này được phong là Đại Lí Tự Thiếu Khanh Thích Hoa Lê.

Hắn bước đến trước mặt bỗng nhìn ta, sau đó đứng bên cạnh Thích Hoa Nguyệt thay đổi ánh mắt, lấy ta che miệng thì thầm hỏi: “Đây là vị cô nương nào? Ca ca phải xưng hô làm sao đây?”

Hắn ta cứ tưởng nhỏ tiếng như thế ta sẽ không nghe thấy nhưng nào ngờ lại nghe rõ mồn một. Nhất thời ta bị điệu bộ của hắn chọc cười, không nhịn được mà mím mím khoé môi.

Thích Hoa Nguyệt buông tay ta ra, bước đến cười vui vẻ mà giới thiệu: “Đây là ca ca ta, Thích Hoa Lê.”

“Đây là Nhĩ Yên tỷ.”

“Nhĩ Yên cô nương.” Thích Hoa Lê nhìn ta, nhíu nhíu mắt, nói: “Dường như…ta đã gặp cô nương ở đâu rồi thì phải…”

14.

Thích Hoa Lê ngẫm nghĩ một lúc lâu, nhưng đến cuối cùng cũng không thể nhớ. Thích Hoa Nguyệt liền nhắc hắn ta: “Tại yến tiệc trong cung ba năm trước, điệu Kinh Hồng Vũ danh chấn thiên hạ là do Nhĩ Yên tỷ nhảy đó.”

Cũng chính tại yến tiệc hôm đó, ta được ban tặng cho Ứng Tầm.

Thích Hoa Lê nhìn ta, do dự một lúc, nói: “Dường như…không chỉ như thế…”

Tuy nhiên chưa đợi hắn ta dứt câu, thị vệ bên cạnh Thái Tử đến tìm hắn. Sau đó liền vội vàng từ biệt rồi bước theo thị vệ vào phòng.

“Ca ca này của ta có hơi ngốc,” Thích Hoa Nguyệt nắm lấy tay ta nói, “Nhưng huynh ấy là người có thể nương tựa.”

Người đời đều biết, năm xưa Thích Hoa Nguyệt bị nội gián Bắc Địch bỏ thuốc muốn uy h**p Thích Lão Tướng Quân rút binh. Thích Tướng Quân yêu thương con gái liền rút về mười dặm, nhưng phía Bắc Địch lại phản ước, từ chối đưa thuốc giải.

Thích Hoa Lê nghe tin liền kháng lại mọi ý chỉ, đem binh đánh thẳng đại đô Bắc Địch. Hắn cắm lá cờ Đại Nguỵ trên cổng thành Bắc Địch, máu nhuốm đầy giáp, giương kiếm lên trời tuyên cáo: “Dám mưu hại muội muội ta, ta sẽ khiến Bắc Địch vong quốc tan nhà.”

Sau chuyện này, Thích Hoa Lê được phong Hầu cho dù còn rất trẻ. Tuy nhiên hắn cam tâm tình nguyện trao trả binh quyền rút lui khỏi chiến trận, chỉ cầu xin Hoàng Thượng ban cho hắn một viên đan dược trị được bách độc.

Chuyện của sau này, ta cũng không rõ.

Chỉ là bây giờ Thích Hoa Nguyệt vẫn còn đứng trước mặt ta cười nói vui vẻ, ngẫm lại có lẽ viên đan dược trong lời đồn đại năm đó hoá ra có thật.

May mắn thay.

15.

Sau khi mất đi hài nhi ta thường trở nên khó ngủ, hàng đêm thường kinh hãi mà thức giấc mồ hôi đầy người, sau đó không thể nào ngủ tiếp được.

Vãn Giang thì ngủ bên trong một căn phòng nhỏ bên cạnh gian phòng chính, đêm dài yên tĩnh, ta đôi lúc còn nghe thấy tiếng thở của cô ấy.

Ta nhớ đến tỷ tỷ trong phường nhạc, lúc nhỏ bọn ta cùng vài cô nương thường chen chúc ngủ chung một phòng, ta nằm kế bên tỷ ấy, tỷ tỷ lúc nào cũng ngủ không được sâu giấc. Vài đêm ta mơ thấy ác mộng làm cho tỉnh giấc, tỷ ấy không phiền cũng không giận, chỉ dịu dàng vỗ vỗ lưng ta, khẽ giọng nói: “Nhĩ Yên, đừng sợ, có tỷ tỷ đây rồi.”

Tỷ ấy không phải cô nương đầu tiên rời khỏi phường nhạc. Vị cô nương đầu tiên rời khỏi phường nhạc chưa được đến ngày thứ bảy đã bị cuốn trong chiếu cỏ vứt xuống bãi tha ma.

Nghe nói trước khi ch.ết đã bị bọn bất nhân dày vò vô cùng thảm.

Tỷ tỷ trộm ra ngoài chôn cất đàng hoàng cho vị cô nương ấy, lúc tỷ tỷ về thì đã đêm muộn, sợ đánh thức bọn ta nên chỉ đành lặng lẽ rơi nước mắt, khóc không thành tiếng. Ta ý thức được tỷ ấy trở về, chui khỏi chăn ôm lấy an ủi tỷ tỷ.

Tỷ tỷ ôm chặt lấy ta, vỡ giọng hỏi ta sao còn chưa ngủ. Ta khõ khẽ đáp: “Tỷ tỷ không ở đây, muội ngủ không được.”

“Nếu như ta không còn ở đây, vậy chẳng lẽ muội sẽ không ngủ cả đời sao?”

Tỷ tỷ ngắt mũi ta, ta giữ lấy ngón tay của tỷ ấy, chăm chú nhìn vào ánh mắt, nói: “Tỷ tỷ sẽ không đi đâu, đúng không? Tỷ tỷ sẽ bên cạnh Nhĩ Yên cả đời này mà, phải không?”

Tuy nhiên tỷ tỷ không đáp lời ta.

Sau này thi thể của tỷ ấy đưa đến phường nhạc, ta nắm lấy tay tỷ tỷ đặt lên đầu, ta muốn tỷ ấy có thể dỗ dành ta, nhưng đã không thể được nữa.

Tỷ muội trong phường nhạc tập trung lại khóc một trận, ta nằm trong lòng tỷ ấy chìm mình trong tiếng khóc, sống mũi cay cay khiến ta không còn ngửi ra mùi tanh của máu toát ra từ vết thương khắp người.

Ta nói với tỷ ấy: “Tỷ tỷ à, kiếp này tỷ không còn bên cạnh Nhĩ Yên nữa, đúng không?”

Tỷ tỷ không trả lời ta, nhưng ta đã biết câu trả lời.

16.

Đêm dài đằng đẵng, trăng bị mây che khuất bóng, mạ lên lớp phủ đen như mực xuống trần thế.

Ta xuống giường đóng cửa sổ thì nghe thấy tiếng của Vãn Giang, cô ấy khoác áo bên ngoài tay cầm đèn, vừa đi vừa dụi dụi mắt, hỏi: “Nương nương, sao người tỉnh vậy?”

Ta đánh thức cô ấy nên cảm thấy có hơi có lỗi, ta vỗ vai cô ấy khẽ đáp: “Mau ngủ đi, ta chỉ muốn đóng cửa sổ thôi.”

Cô ấy vẫn chưa tỉnh ngủ, dáng vẻ có hơi ngốc nghếch. Nghe ta nói xong liền “dạ” rồi bỗng đỏ hoe hai mắt nói với ta: “Nương nương, người có thể sai Vãn Giang làm mà, người có thể nhờ Vãn Giang mà…”

Ta không biết sao cô ấy lại khóc nhất thời khiến ta không biết nên phản ứng thế nào.

“Sau khi nương nương sẩy thai tâm tình bỗng trở nên ưu sầu, lúc Thái Tử Phi không có ở đây người cả ngày không nói một lời, Vãn Giang thật sự rất lo lắng cho nương nương…” Cô ấy giơ tay vuốt tóc ta, ta mượn ánh đèn cầm trong tay cô ấy nhìn vào đôi mắt của cô ấy đang phản chiếu sắc mặt xanh xao gầy gò của ta, cũng nhìn thấy sự đau lòng ẩn trong giọt nước mắt.

“Nương nương có thể nương nhờ Vãn Giang mà…”

Lúc nào ta cũng bỏ sót cô ấy, quên mất bên cạnh vẫn còn một người quan tâ m đến ta. Ta ôm chặt cô ấy, sống mũi bất giác cay cay.

Trong đêm tối dài đằng đẵng, may mắn đã có một người vì ta mà thổi bay mây mờ che khuất vầng trăng.

Khiến ta không còn cảm thấy cô độc.

(Còn tiếp)
 
Cành Đào Bên Hiên
Chương 4


17.

Những ngày đông lúc nào cũng có những việc đáng để ta kỳ vọng.

Sắp đến cuối năm, Ứng Tầm đều sẽ đưa ta ra khỏi Đông Cung mua ít vật phẩm cho năm mới.

Lúc này bên ngoài kinh thành náo nhiệt vô cùng, so với Đông Cung lạnh lẽo đúng là một trời một vực.

Bất luận là những tiểu thương bán đồ ăn vặt từ trong phố đến ngoài cảng, hay là mùi rượu trong quán rượu bay xa mười dặm cũng khiến người ta say lòng và kể cả những hình nhân kẹo được bán bởi một láo bá cũng khiến ta lưu luyến.

Ta lười không chịu đi, muốn nghe lão bá kể thêm một câu chuyện nữa mới chịu về.

Đây cũng chính là lần bướng bỉnh duy nhất của ta trong năm nay.

Ứng Tầm mỉm cười nhìn ta, dịu dàng bóp chóp mũi của ta một cách cưng chiều, nói: “Nhĩ Yên, nàng vừa mới nói nghe xong một câu chuyện nữa là sẽ về mà.”

Sắp đến năm mới, Thích Hoa Nguyệt tất bật trong nhà, vài ngày trước đã bị Thích Hoa Lê đón về. Trước khi đi còn đặc biệt cất công đến tìm ta, đưa cho ta một bảng danh sách các món ăn vặt dài sọc, nàng ta nhìn ta khoanh tròn mười lăm món trong danh sách mới vui vẻ thu lại rời đi.

Trước khi đi còn nói rằng: “Nhĩ Yên tỷ, hẹn năm sau gặp lại!”

Thật tốt quá, sắp đón năm mới rồi.

Gần đây Vãn Giang rất vui vẻ, rõ ràng công lên chuyện xuống tất bật trong tẩm điện, nhưng cô ấy không có chút mệt mỏi nào, trên môi lúc nào cũng tươi cười, vừa làm việc vừa ca thán: “Thật tốt quá, qua năm mới thật tốt biết mấy.”

Năm mới, sau khi Ứng Tầm ăn tiệc cuối năm trong cung thì vội vàng trở về Đông Cung, chàng ấy nhìn thấy ta đứng ở cửa đợi chàng, đứng từ xa vẫy vẫy tay gọi.

Gương mặt anh tuấn của chàng ấy bị gió thổi ửng đỏ như trái táo tàu.

Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng, chàng ấy nhìn thấy ta mỉm cười, một lúc sau cũng mỉm cười.

Ta nhìn thấy pháo hoa bắn lên bầu trời tạo thành đoá hoa rực rỡ, ta cũng nhìn thấy chàng chăm chú nhìn ta, ánh mắt rực rỡ còn hơn cả pháo hoa trước mặt.

Pháo hoa tan dần, Ứng Tầm ôm chầm lấy ta, đem hết nỗi lòng ra biện bạch cùng những bông tuyết rơi lất phất.

Chàng ấy nói: “Gặp được nàng, kiếp này của ta không còn nuối tiếc.”

18.

Qua năm mới Ứng Tầm lại bận rộn hơn, nghe nói bộ tộc Man Di ở tây bắc lại dấy lên chiến sự, chàng ấy thân là Thái Tử có nghĩa vụ ngày ngày bên cạnh Hoàng Thượng phân ưu.

Thỉnh thoảng chàng ấy trở về Đông Cung cũng chỉ đến chỗ Thích Hoa Nguyệt ăn một bữa cơm, sau đó lại vội vã chạy lại vào cung.

Ứng Tầm vừa mới vào cung một ngày Thích Hoa Nguyệt đã trở về, nàng ta mang theo hai hộp điểm tâm, nhìn thấy ta liền vui vẻ bước đến: “Nhĩ Yên! Ta trở về rồi đây!”

Nàng mặc chiếc váy đỏ lao vào lòng ta như một đợt pháo hoa bắn vào lồ ng ngực.

Ta rất thích cảm giác này.

Sau khi Thích Hoa Nguyệt trở về cả Đông Cung nhộn nhịp hẳn lên, ai nấy gặp nàng ta đều mỉm cười tự như năm mới thật sự có ý nghĩa khi có nàng ta vậy.

“Nhĩ Yên tỷ, sang năm mới mặc y phục đỏ mới đẹp chứ!” Nàng ta xếp gọn lại chiếc váy đỏ vừa mới năn nỉ ta mặc vào, vui vẻ mà cười tít mắt.

Trước nay ta rất ghét màu đỏ vì quá phần diễm lệ, so với tuổi tác của ta đã không còn mấy phù hợp cho nên ngoại trừ vài năm trước đây mặc y phục đỏ dành cho vũ cơ trong yến tiệc hoàng cung thì bình thường cũng chỉ khoác trên người y phục màu trắng.

Chỉ tiếc rằng đã không còn có thể để cho Ứng Tầm nhìn thấy ta trong bộ y phục đỏ nữa.

Mùng năm tết Ứng Tầm trở về, chàng ăn cơm tối tại tẩm điện của Thích Hoa Nguyệt, sau đó lại đến chỗ ta, hỏi ta gần đây thế nào, dùng bữa có thấy ngon miệng không

Ta nhìn thấy nếp nhăn giữa chân mày chàng ấy, cũng nhìn thấy quầng thâm dưới mắt, xương quài hàm đã gầy đi sắc nhọn như dao, ngẫm lại mấy ngày này chắc chàng đã mệt mỏi kiệt lực.

Ta kéo chàng ấy qua, bảo nằm lên giường gác đầu lên gối ta, ngón tay vuốt vào giữa tóc, dịu dàng xoa đầu.

Chàng ấy gần như nhắm mắt lại, lấy tay câu lấy vào một lọn tóc đang buông rũ xuống vai.

Một lúc lâu sau, chàng ấy nói: “Nhĩ Yên, khổ cho nàng rồi.”

“Điện hạ, Nhĩ Yên không khổ,” Ta nhìn thấy sự mệt mỏi của chàng, bàn tay mỗi lúc toát ra vẻ dịu dàng hơn, “Lúc nào người khổ cũng là điện hạ.”

19.

Gần đây càng ngày càng loạn, phía nam thường xuyên xuất hiện loạn đảng, phía bắc tộc người Địch nhăm nhe như hổ đói, Ứng Tầm bận rộn suốt mấy đêm trong hoàng cung.

Nửa tháng mới có được một lần duy nhất gặp mặt, nhưng lại là lúc ta đi thăm hỏi Thích Hoa Nguyệt mà gặp phải chàng ấy đang vội vã rời đi.

Hoá ra bọn ta không gặp nhau, không phải bởi vì chàng quá bận rộn mà là bởi vì trong lòng chàng ấy không còn có ta.

Chàng ấy nhìn thấy ta liền có chút kinh ngạc, vội nói: “Nhĩ Yên, không phải ta…”

Ta cúi người lùi sang một bên nhường đường, khẽ gật đầu ngoan ngoãn tỏ vẻ hiểu chuyện, nói: “Điện hạ bận rộn, Nhĩ Yên hiểu rõ.”

Tuyết rơi không phát ra tiếng động, ta nghe thấy tiếng thở dài của chàng, nhưng chàng không trả lời ta, cất bước rời khỏi viện.

Chàng rời đi rất kiên quyết, còn không nhìn gương mặt đang rơi lệ của ta lấy một lần.

Ta nhìn theo bóng lưng của chàng, trong lòng chấp niệm nghĩ rằng chàng sẽ quay lại nhìn ta.

Nhưng lại không có.

Chàng ấy biến mắt trước mặt ta, biến mắt giữa tuyết và gió không chút bận lòng.

Đôi lúc ta nghĩ, ta và nước mắt cốt cũng không mấy khác biệt, rơi xuống đất vỡ ra thành trăm thành vạn cũng không có ai quan tâm.

Đúng không?

Thưa điện hạ.

20.

Vào xuân Thích Hoa Nguyệt đã có hỉ, Ứng Tầm vừa bất ngờ vừa vui mừng khôn xiết, lúc chàng từ trong hoàng cung trở về cho dù đường còn rất xa ta vẫn nghe thấy tiếng cười của chàng.

Chàng ấy nói: “Hoa Nguyệt, có nàng ta thật hạnh phúc.”

Ta nghe những lời này bổ vào tai, như cơn gió lạnh vẫn còn bên cạnh, thổi vào cứa tận tâm can.

Ngự y bắt mạch cho Thích Hoa Nguyệt đúng lúc ta cũng ngồi trong viện, ta kéo tay Vãn Giang hỏi: “Ngươi nói xem đứa trẻ này của Thích Hoa Nguyệt sẽ giống Hoa Nguyệt hơn hay giống điện hạ hơn? Có khi nào nó sẽ thích cười giống như mẫu thân nó không?”

“Chắc là thế, nương nương.”Cô ấy dùng tay còn lại vuốt lấy tóc ta an ủi, “Đứa trẻ này cũng có thể giống nương nương là một người dịu dàng.”

Ta lau đi nước mắt, cúi đầu không nói.

Nếu như Phúc Phúc của ta vẫn còn, nó sẽ giống ta hay giống Ứng Tầm đây?

Tuy nhiên đến cuối cùng ta cũng chẳng có nổi phúc phần này.

21.

Ba tháng đầu thai kỳ của Thích Hoa Nguyệt, ta trước sau không chịu gặp nàng ta, Thích Hoa Nguyệt vừa tức vừa giận, nhưng lòng ta đã kiên quyết không muốn gặp, sợ rằng ta sẽ đem xui xẻo lây sang nàng ta.

Mỗi ngày Ứng Tâm chạy tất bật giữa hai nơi Đông Cung và hoàng cung, mỗi lần chàng ấy trở về chàng đều chạy đến chỗ Thích Hoa Nguyệt mang những món đồ mới lạ trong hoàng cung chọc cho nàng vui vẻ.

Ta cũng muốn làm cho hài nhi trong bụng nàng ta vài bộ y phục, cũng giống như lúc ta mang thai nàng ta đã từng may cho Tiểu Phúc Phúc một bộ y phục vậy. Tuy nhiên nữ công ta không khéo, thêu đầu một con hổ nhỏ mà xiêu xiêu vẹo vẹo, trước sau nhìn cũng không giống đầu một con hổ mà chỉ giống một con mèo mặt mũi lem nhem.

Sau cùng ta nghe thời lời Vãn Giang, làm cho Thích Hoa Nguyệt một chiếc gối mềm.

Trên mặt gối sẽ thêu một đứa bé đang ôm thỏi vàng, thật ra ta vốn định thêu đứa bé đó ôm cá chép, nhưng ta lại không giỏi thêu những hình thù phức tạp như vậy, hơn nữa nếu một đứa bé ôm vàng ngụ ý điềm lành, cho nên mới đổi thành thỏi vàng.

Tổng cộng mười bảy nghìn tám trăm mũi thêu, mỗi mũi ta đều ở trước tượng phật mà cầu nguyện.

Ta nghĩ Hoa Nguyệt không đáng phải gặp chuyện bi thảm giống ta, hài nhi của nàng ta phải sống tốt, phải bình an mà gặp mẫu thân nó, phải bình an khôn lớn và phải bình an…

Bình an mà gọi Hoa Nguyệt một tiếng: “Mẫu thân.”

Nàng là một người hết mực dịu dàng, nàng nên có phúc phần mà ta không có.

22.

Ta thêu chiếc gối suốt hai tháng liền, cuối cùng một đêm trước thời hạn ba tháng thai kỳ kết thúc ta đã hoàn thành. Trong lòng ta vui mừng khôn xiết, căn dặn Vãn Giang mau đưa tặng đến tẩm điện của Thích Hoa Nguyệt, đem món đồ mang phúc vận mà ta hàng ngày cầu nguyện trước phật đem đến giao tận tay cho nàng ta.

Đêm đó ta không trực tiếp đi, sáng sớm ngày tiếp theo ta liền bị Ứng Tầm triệu đến.

Ngày hôm đó bầu trời u ám, mặt trời trở nên tinh quái khó chịu, lười trèo l3n đỉnh không chịu rọi nắng xuống con đường ta đi.

“Nhĩ Yên, ta trước giờ chưa từng nghĩ nàng sẽ làm ra loại chuyện… như thế này!” Sắc mặt của Ứng Tầm rất khó coi, ánh mắt thốt ra nỗi thật vọng không thể tả bằng lời. Trước mặt chàng ấy đặt một cái chậu lửa, ánh lửa vàng vút lên hừng hực, thứ đang cháy bên trong chính là chiếc gối mềm mà ta đã thêu.

Ta không biết bản thân đã làm ra loại chuyện gì, ta chỉ biết món đồ mang tất cả phúc vận mà ta đã cầu nguyện nay đã không còn.

Ta bổ về hướng chậu lửa, muốn cứu lấy chiếc gối, ta hoàn toàn quên mất đám lửa này lớn đến nổi nhất thời có thể đốt cháy cả cái mạng này của ta.

“Nàng điên rồi!” Ứng tầm cau mày mắng ta, “Nàng thật sự điên rồi!”

Ta không điên.

Ta cố giấu đi nỗi niềm tuyệt vọng nhìn vào chiếc gối đang dần dần biến mất trong ngọn lửa. Đây là món quà mà ta đã cất công không biết bao nhiêu đêm liền đã cùng Vãn Giang thắp đèn bỏ hết tâm sức, cũng là món quà mà ta thật lòng vui vẻ chúc phúc cho Thích Hoa Nguyệt…

Mười bảy nghìn tám trăm mũi thêu, mười bảy nghìn tám trăm lần cầu nguyện.

Bây giờ đã không còn, một ngọn lửa đã thiêu cháy tất cả.

“Tại sao chàng lại có thể đốt đi món quà mà thiếp đã cầu phúc cho Hoa Nguyệt….”

Ta bỗng mất đi sức lực, mặc cho Ứng Tầm lay vai ta cũng không thể trụ nổi, nước mắt ta ào ạt rơi xuống từ khe hở bàn tay. Ta nhớ đến hài nhi vô phúc trong bụng ta đến cuối cùng không thể sống.

Ta quả là một kẻ vô phúc.

23.

Ứng Tầm nói rằng trong gối có tẩm xạ hương một thứ khiến người ta ghét cay ghét đắng, cho nên chàng ấy tưởng rằng ta đã hại hài nhi của Thích Hoa Nguyệt.

Chàng nói ta ác độc, chàng còn dùng ánh mắt khinh miệt nhìn ta.

Ta không phải là người như lời chàng ấy nói.

Ta vốn không bỏ thứ xạ hương gì cả, Hoa Nguyệt không thích mùi hương, sao ta phải bỏ hương liệu vào gối chứ?

“Thiếp không làm…” Ta níu lấy vạt áo của Ứng Tầm, giải thích với chàng ấy, “Thiếp và Hoa Nguyệt là tỷ muội, sao ta có thể hại muội ấy được chứ?”

Ứng Tầm hạ người xuống nhìn ta, lau đi giọt nước mắt trên mặt ta, ta nhìn thấy yết hầu của chàng động đậy, qua được một lúc thì nói rằng: “Nhĩ Yên, không sao đâu, ta đã thay nàng tiêu huỷ chứng cứ, phía Hoa Nguyệt ta cũng sẽ đi giải thích…”

Chàng không tin ta.

Sao ta lại là kẻ có thể tuyệt tình đến vậy!

“Điện hạ!”

Bi thương gột rửa tâm can, bên trong cơ thể toát ra bên ngoài một thứ cảm giác lạnh lẽo, rõ ràng một chậu lửa đang cháy trước mặt, nhưng ta vẫn cảm thấy rùng mình.

Trên đời này người thân nhất của ta, cũng là người gần nhất bên cạnh ta lại không tin ta!

Nhĩ Yên ơi Nhĩ Yên.

Ngươi thật đáng thương.

24.

Ứng Tầm không nói tiếp, chỉ rút lại vạt áo mà ta nắm chặt trong tay lại.

Ta bỗng dưng nghẹn lời, chỉ cảm giác rằng nếu nhìn thêm người nam nhân trước mặt thêm một lần nữa thôi thì sẽ làm ô uế mất tầm chân tình ta đã trao cho chàng ấy.

Chàng ấy không xứng với tấm chân tình của ta.

“Không phải tỷ ấy làm.”

Ta xoay người lại nhìn, người đang đến là Thích Hoa Nguyệt.

Nàng ta ôm bụng thấp người, bước đến trước mặt ta, ngẩng đầu đứng sóng đôi với Ứng Tầm.

“Nhĩ Yên tỷ sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện này,” Nàng ta quay lưng đứng trước mặt ta, “Chàng là phu quân của tỷ ấy, sao đến cả chàng cũng không tin chứ?”

“Hoa Nguyệt…”

Nàng xoay người đỡ ta đứng dậy, giọng điệu ấm áp,

“Nhĩ Yên, chàng ấy không tin tỷ, ta tin tỷ.”

Lý do nàng ta đến là muốn chống lưng cho ta.

25.

“Tại sao nàng biết?”

Ứng Tầm nhíu mắt nhìn chăm chăm vào Thích Hoa Nguyệt, giây phút đó ta phát hiện ra hoá ra nơi đây chỉ có mỗi ta là người ngoài.

Đến cả người trong lòng của chàng ấy Thích Hoa Nguyệt chàng cũng không tin.

Thích Hoa Nguyệt vừa định đáp lời Ứng Tầm, ta không nhịn được mà đi trước một bước chất vấn: “Ứng Tầm, trong thiên hạ này còn người mà chàng tin tưởng không? Trong mắt chàng chúng sinh độc ác, không được lấy một ai có lòng lương thiện sao?”

Chàng ấy vốn không phải như vậy, chàng thiếu niên của ta không phải như vậy…

Ta cố sức nhìn chàng ấy, rõ ràng chàng đứng trước mặt ta, nhưng làm thế nào ta cũng không nhìn rõ được. Ta bất lực dụi mắt, ta muốn nhìn chàng thật rõ, ta muốn nhìn rõ quá khứ của ta, nhưng dụi thế nào cũng chỉ thấy mỗi nước mắt lấm lem cả tay.

Ứng tầm tránh đi ánh mắt của ta không dám nhìn thẳng, một lúc lâu sau thở dài hỏi Thích Hoa Nguyệt lại một lần nữa: “Rốt cuộc sao nàng biết?”

“Một nô tỳ phục dịch trong phòng thiếp đã thắt cổ t.ự t.ử vào sáng nay, thiếp đã nhìn thấy bức thư tuyệt mệnh của cô ta.” Nàng ta nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, nhìn ta mỉm cười.

Ta biết lá thư nô tỳ t.ự s.át kia viết nhất định liên quan đến ta, hoặc có thể nói liên quan đến chiếc gối mà ta tận tay làm. Chẳng qua thứ thủ đoạn vu oan giá hoạ này quá đỗi hèn hạ, khiến cho ta có chút nghi hoặc.

Ngẫm nghĩ lại kĩ thì trước nay ta chưa từng đắc tội với ả nô tỳ đó, tại sao đột nhiên cô ta lại hãm hại ta?

Vả lại tại sao trước khi chân tướng vụ án còn chưa vạch trần thì cô ta đã vội tự sát?

Vụ án này quá nhiều nghi điểm, ta chỉ tạm thời ém lại hàng loạt câu hỏi trong đầu, đợi đến khi rời khỏi mới đi hỏi Thích Hoa Nguyệt cho rõ ràng.

Ứng Tầm vỗ nhẹ ấn đường, than thở, “Ta biết rồi.”

Chàng ấy dường như rất mệt mỏi, cả ngựa dựa vào chiếc ghế làm từ gỗ cây tử đàng, sắc mặt trầm xuống không nói lời nào. Ta không muốn cứ đứng đợi ở đây mãi nữa, hành lễ rồi nhìn lại chậu lửa đỏ rực đang bắn lốm đốm tia lửa một lần cuối, sau đó liền chuẩn bị cùng Thích Hoa Nguyệt rời khỏi nơi cung điện khiến người đau lòng này.

Ngay lúc bọn ta rời khỏi điện, chàng ấy bỗng gọi ta lại, nói: “Nhĩ Yên, ta sẽ trả lại trong sạch cho nàng, ta sẽ…”

Ta làm gì làm ra chuyện không trong sạch đâu?

Tỷ tỷ trong phường nhạc nói rất đúng, trong thế gian tình ái mới là thứ khiến người ta đau lòng nhất.

Ta thở dài, đáp: “Đa tạ điện hạ.”

26.

Tỷ tỷ từng yêu một người, lúc trẻ phong thái đ ĩnh đạc, là chàng thiếu niên tốt nhất trong mắt các cô nương trong kinh thành.

Đến bây giờ ta vẫn chưa có cơ hội gặp hắn, chẳng qua chỉ nghe qua lời tỷ tỷ thuật lại. Bọn họ vốn đã định xong hôn ước, tỷ tỷ đợi hắn năm năm, nhưng đến cuối cùng tỷ ấy vẫn không đợi được chàng thiếu niên trong lòng đến rước tỷ ấy theo như ước định.

Tỷ tỷ đã ch.ết thay ta.

Người thứ hai rời khỏi phường nhạc đáng ra là ta, vốn dĩ ta đã ch.ết trong tai bọn khốn có sở thích dày vò các cô nương trẻ.

Tỷ tỷ biết được kết cục của ta, cũng biết rõ nếu thay ta đi thì sẽ có kết cục thế nào, nhưng tỷ ấy vẫn đi, tỷ ấy đã đi không một chút do dự.

Trước khi đi tỷ tỷ đã hạ thuốc mê cho ta uống, nhốt ta trong phòng, ngồi lên kiệu theo đám nam nhân kia về phủ.

Tỷ tỷ từng nói, cả đời này của tỷ ấy chưa từng ngồi kiệu, ngày tỷ ấy xuất giá cho dù thế nào cũng phải ngồi một lần.

Không biết ngày hôm đó trên kiệu, đường đi có xốc không, kiệu có lắc lư không, có khiến tỷ ấy bị mệt không?

Thương thay cho phận đời, lần đầu tỷ tỷ ngồi trên kiệu không phải để gả cho người mình yêu mà lại là đi nạp mạng.

Cuối cùng tỷ tỷ vẫn không chờ được chàng thiếu niên đó.

Tất cả đều phải trách ta.

27.

Ngày hôm đó sau khi ta cùng với Thích Hoa Nguyệt rời khỏi tẩm cung thái tử, ta nhắc đến chuyện ta đã làm cho nàng ta một chiếc gối mềm. Khoé mắt nàng ta ửng đỏ nắm lấy tay ta nói, “Nhĩ Yên tỷ, tỷ là phúc vận của ta.”

Nàng ta đúng là người hết mực dịu dàng.

Chuyện chiếc gối đã qua được ba ngày, trong khoảng thời gian này ta không muốn gặp Ứng Tầm. Mỗi ngày chàng ấy đều đứng trước phòng ta muốn gặp mặt, nhưng ta chỉ xem như nghe rồi cho qua.

Vãn Giang nói: “Giữa phu thê với nhau nếu đã không tin tưởng thì còn gọi gì là phu thê chứ?”

Đúng lúc đó ta định cho tay vào túi chườm sưởi ấm, sau khi cô ấy dứt lời cũng không còn nghe thấy tiếng của Ứng Tầm nữa, chỉ thấy bóng của một người to lớn tiến sát ngoài cửa.

Ta nhìn vào túi chườm trong tay, từ tốn nói: “Ta vẫn chưa tính là thê tử của chàng, sao lại dám nhắc đến hai chữ tin tưởng?”

Bên ngoài chàng ấy nắm chặt bàn tay gõ cửa, nói: “Nhĩ Yên, nàng giận ta là đúng, là lỗi của ta, ta… ngày mai ta sẽ đến thăm nàng.”

Dứt lời chàng ấy vẫn đứng đợi ngoài cửa một lúc, nhưng ta lười đáp lời đến cả một tiếng “dạ” hồi âm cũng không có. Đợi đã lâu không thấy ta trả lời, chàng ấy thở dài rồi rời đi.

Lúc nào gặp ta Ứng Tầm cũng thở dài, dường như ta là nỗi phiền muộn của chàng.

Nhưng ta biết, ta còn không đủ tư cách.

28.

Qua được vài ngày Thích Hoa Nguyệt mang đến một mâm bánh ngọt đến thăm ta, phía sau còn dẫn theo một nô tỳ lạ mặt, từng bước theo sát bụng của Thích Hoa Nguyệt. Bây giờ bụng nàng ta đã to lên không ít, đi đường có chút không tiện, nhưng người người nhìn vào lại cảm thấy tinh thần vực lên hơn trước không ít, nhâm nhi trong miệng món bánh làm từ hoa đào, úp úp mở mở nói với ta: “Tỷ mau thử đi, rất rất rất ngon luôn!”

Ta và Vãn Giang vội vã chạy đến, mỗi người mỗi bên đỡ lấy cánh tay nàng ta ngồi kế bên chiếc bàn đá được đặt trong viện.

“Tiểu tổ tông à, sao cô không biết cẩn thận vậy hả, hiện giờ cô là người đang mang thai đấy!” Ta lấy khăn tay cẩn thận lau đi vụn bánh dính trên môi nàng ta, sau đó nhìn nàng ta nhấc tay nhận lấy chung nước từ Vãn Giang rồi cúi mặt xuống một hơi nốc cạn.

“Tỷ tỷ à, ta biết rồi.” Nàng ta lau mấy giọt nước còn vương lại trên miệng sau đó đẩy mâm bánh ngọt sang trước mặt ta, “Tỷ tỷ mau thử đi, bánh vừa ra lò ta đã đem đến đây rồi đấy, tỷ xem có thơm không?”

Ta biết nàng ta sẽ không nghe lọt tai những lời ta nói, ta bất lực mà cắn một miếng bánh.

Ánh mắt của nàng ta cong cong tựa vầng trăng, cười vui vẻ nói, “Ta còn có một tin vui muốn nói cho tỷ biết.”

“Chuyện chiếc gối mềm, Thái Tử đã tra ra rồi.”

29.

Kì thực tin tức này khiến cho ta quá đỗi bất ngờ, thậm chí đến lúc Thích Hoa Nguyệt rời đi ta vẫn cứ mãi nghĩ đến chuyện này, gương mặt trơ ra nói lời tạm biệt.

Nàng ta nói ả nô tỳ kia là người trong hoàng cung, Trước đêm Vãn Giang tặng gối, có người nhìn thấy cô ta đã từng nhận ân huệ của cô cô trưởng sự cung Phượng Ngô.

Mà chủ nhân thật sự của cung Phương Ngô lại chính là Hoàng Hậu.

Lại là Hoàng Hậu!

Bà ta hại hài nhi ta chưa đủ, còn muốn hại luôn cốt nhục của Hoa Nguyệt!

Ta lại nhớ đến bi kịch ngày hôm đó, cơn đau từ lồ ng ngực tựa như bị xé nát.

Ta há có thể để cho Hoa Nguyệt phải nhận lấy nỗi khổ này, ta phải bảo vệ nàng ta.

30.

Lẽ đó, chập tối Ứng Tầm đến gặp, ta không còn ngăn cản chàng nữa.

Lúc chàng ấy bước vào còn có chút ngượng ngùng dường như một tiểu thiếu gia lần đầu gặp nữ tử trong khuê phòng, hai tay còn nắm chặt vạt áo bẽn lẽn gọi tên ta: “Nhĩ Yên…”

Tại sao ta lúc trước lại thích chàng ấy chứ?

Dường như ngày hôm đó ngồi trong đám văn võ bách quan, duy chỉ mình chàng ấy nhìn ta trong veo, không một chút tham lam, không chút d*c vọng trần thế, trong đổi mắt ấy đơn giản chỉ có ta, mỗi mình ta.

Ta lún sâu vào biển tình của chàng, đến cuối cùng bây giờ phải chịu cảnh đau xót tâm can.

Chàng ấy không yêu ta.

“Nhĩ Yên… Ta…” Chàng ấy có lẽ nhìn ta được một lúc lâu sau đó chủ động nói, “Ta nhất định sẽ bảo vệ hài nhi của Hoa Nguyệt…Ta sẽ không để nó lặp lại...”

Lời nói của chàng dừng lại tại đây, dưới ánh mắt nghi hoặc của ta, chàng chầm chậm cúi đầu.

Lặp lại cái gì nữa?

Lặp lại cái bi kịch kia?

Hay lặp lại việc hiểu lầm ta một lần nữa?

Ta không biết rốt cục chàng định nói điều gì, chỉ cúi sầm mặt uống trà, sau đó đưa qua chỗ chàng: “Điện hạ dùng chút trà nóng đi, gần đây khiến người chịu khổ rồi.”

Chàng ấy thật sự rất mệt, đêm hôm đó là lần đầu tiên ta nghe thấy tiếng ngáy chỉ ngay sau khi chàng ngã lên giường thiếp đi từ lúc nào.

Ta nằm bên cạnh nghe tiếng hoa rơi, trong lòng thầm nghĩ, lại đến một mùa hoa nở đầy cành, hoá ra sự đời làm gì có chuyện hoa nở không bao giờ tàn chỉ do người thưởng hoa không hiểu ra mà thôi.

(Còn tiếp)
 
Cành Đào Bên Hiên
Chương 5


31.

Quả thật Ứng Tầm đã bảo vệ hài nhi trong bụng Thích Hoa Nguyệt rất tốt.

Ngày hôm nay tỳ nữ của Hoàng Hậu đến Đông Cung mời Thích Hoa Nguyệt vào cung thưởng hoa, Ứng Tầm biết, rút kiếm chém ngay ả nô tỳ đó, còn gán cho cô ta tội danh hành thích Thái Tử Phi.

Nhưng thật ra đến mặt Thái Tử Phi ra sao cô ta còn chưa được diện kiến.

Không biết thế nào trong lòng ta bỗng chua xót, Ứng Tầm đến tìm ta, ta cứ viện cớ tinh thần không tốt không muốn gặp, chỉ cúi sầm mặt lắng nghe bên tai hết lần này đến lần khác: “Nhĩ Yên, nhanh thôi nàng sẽ lập tức khoẻ lại mà.”

32.

Ngày chiếc lá khô đầu tiên rơi xuống bậc thềm trong Đông Cung cũng là lúc ngày vui của Ứng Tầm đã đến.

Thừa Tướng bị lật đổ.

Nghe nói bởi vì ông ta xử lý quốc sự không thuận lợi, Hoàng Thượng đã ban chỉ để Lục Bộ tước hết quyền hành. Lục Bộ trước nay bất mãn với Thừa Tướng chuyên quyền triều đình đã lâu, thời cơ chín mùi bọn họ xông vào như chó đòi dòm mồi, vội vã nuốt trọn thế lực trong triều.

Thừa Tướng của hiện tại, ngoại trừ cái danh Ngự Quốc Đại Thần do Tiên Đế khâm điểm thì xét về thực lực bây giờ e là thần tử quyền lực nhất trong triều cũng chỉ còn là hư danh.

Cây đổ ắt tổ tan, tất cả các đại thần có giao tình với Thừa Tướng lúc trước đều bị cắt chức hoặc trực tiếp giao cho Lục Bộ. Còn nữ nhi duy nhất của ông ta trong hậu cung nghe nói đã quỳ trước Dưỡng Tâm điện suốt ba giờ, Hoàng Thượng cũng không chịu gặp, chỉ sai thái giám truyền lại bốn chữ: “Phẩm hạnh bất đoan.”

(Ý chỉ phẩm hạnh không đoan chính)

“Thừa Tướng đã đổ, phế hậu chỉ còn là vấn đề thời gian.” Lúc Thích Hoa Nguyệt nói với ta những lời này, trên tay còn đang cầm đ ĩa đào mà ăn, dưới cằm còn nhiễu xuống chút nước ngọt lịm từ quả đào, nàng ta cười vui vẻ muốn ta lau cho.

Đúng lúc ta định lấy khăn tay ra lau cho nàng ta thì tiếng Ứng Tầm bỗng từ xa vang lại, nghe như đang bàn bạc với kẻ nào đó, tay ta bất giác ngập ngừng.

“Bây giờ tất cả Thái Tử đã bố trí xong, chàng nói sẽ báo thù cho tỷ.” Thích Hoa Nguyệt lau cho ta một quả đào lớn khoé mắt có hơi ửng đỏ, “Ta biết Thái Tử trước nay chưa từng đặt vào trong mắt những chuyện tranh đấu tiền triều, nhưng chàng đã vì tỷ, việc gì cũng dám làm.”

“Tỷ tỷ à, đừng khổ sở nữa.” Nàng ta sờ vào đầu ta, mỉm cười nói: “Chàng ấy là người rất yêu tỷ.”

33.

Lời nói của Thích Hoa Nguyệt tác động đến ta rất lớn, ta một mình ngồi rất lâu dưới tán cây hoa đào mà ta cùng với Ứng Tầm cùng trồng. Ta nhớ đến Ứng Tầm những năm về trước, cũng nghĩ đến Ứng Tầm của hiện tại.

Sau này Vãn Giang đã dẫn ta đi gặp một người.

Người đó chính là……cha của ta.

Đã trôi qua ngần ấy năm ta chưa từng gặp lại ông ấy, nhưng chỉ cần qua một ánh nhìn thì ta đã nhận ra.

Ông ấy trong hồi ức của ta bây giờ đã già đi không ít, tóc mai toàn bộ bạc trắng, trên người vẫn mặc bộ y phúc cũ kĩ, trên cổ tay vẫn còn mang vòng đan bằng chỉ đỏ mà mẹ đã đan cho ông ấy. Thời gian đã nhuốm thẫm màu lên nó, không còn nét rực rỡ như ban đầu, không còn tươi tắn như trong hồi ức của ta nữa.

Lúc ông ấy gặp mặt ta, đứng lặng người một lúc, đôi mắt như tro tàn bỗng thắp sáng rực rỡ, ông ấy sững sờ nhìn ta một hồi lâu, đôi môi mấp máy gọi tên lúc nhỏ của ta: “A Uyển…”

Hồi ức xé tan linh hồn, trong lúc mơ hồ ta bỗng nhớ lại những năm tháng thời thơ ấu. Ta đã gặp được cha mình, được gặp lại dáng vẻ của ông lúc mua kẹo ngọt dỗ dành ta và cũng được gặp lại ông đôi mắt ửng đỏ đút thuốc cho ta cạnh giường. Hơn nữa ta còn được gặp lại người đã bán ta vào phường nhạc không bao giờ ngoảnh đầu.

Lúc mẹ ta mất, ta chỉ mới sáu tuổi, ta nhớ ngày hôm đó trời âm u. Cha ta ôm lấy ta vào lòng cũng chính là giọng nói run rẫy ấy đã nói với ta: “A Uyển, mẹ con đã mất, nhưng cha lúc nào cũng sẽ mãi ở bên cạnh con.”

Nhưng cha ta đã thất hứa.

Ta không biết tại sao ông ấy lại đem ta bán vào phường nhạc, ta cũng không biết tại sao ông ấy yêu thương ta đến vậy mà trong lúc ta khóc đau đớn xé lòng lại tiếc rẻ bố thí cho ta một ánh mắt.

Nhưng thời gian dịu dàng hơn tất cả, thời niên thiếu chịu đựng nỗi đau trằn trọc mỗi đêm, đến bây giờ nhắc lại dĩ vãng đã qua cũng chỉ trở thành một câu chuyện nhạt nhẽo khiến người ta cười lạnh nhạt.

34.

Dường như cha chỉ đến thăm ta, ông ấy gọi tên thời thơ ấu của ta một lần nữa, ta không trả lời. Sau đó ông ấy thở dài không dám nhìn ta, ông cúi sầm mặt dụi dụi ngón tay tựa như một đứa trẻ vừa mới phạm sai.

Một hồi lâu sau ông ấy cong môi lên miễn cưỡng mỉm cười, đôi mắt hơi rủ xuống tỏ ý muốn lấy lòng. Ông cẩn thận lấy một cây kẹo đường hình nhân được bọc giấy từ trong lòng ra đưa cho ta, nhỏ tiếng nói: “A Uyển, cha nhớ con thích ăn nhất là đồ ngọt…”

Y phục xốc xếch, tóc tai bù xù, dáng vẻ ông như kẻ thất thần. Tuy nhiên tờ giấy gói kẹo trong lòng ông ấy lại vô cùng sạch sẽ. Ta bóc lớp giấy ra, bên trong là một cây kẹo hình nhân được đặt chỉnh tề trong bao giấy, dưới ánh mặt trời còn phản phất ánh sáng vàng kim.

“Khổ thay cho A Uyển của ta, con nên ăn nhiều đồ ngọt một chút.”

Dứt lời ông ấy liền rời đi, trước khi đi còn ngoảnh đầu lại nhìn ta mà lòng nặng trĩu.

Ta nhớ lại khung cảnh tại phường nhạc ngày hôm ấy, cha ta khóc đến nỗi vai run cả, nhưng đến cuối cùng ông vẫn không chịu ngoảnh đầu lại nhìn ta.

Liệu có phải ông ấy sợ rằng nếu nhìn ta thì sẽ không nỡ?

Cha của ta, ông ấy ắt có khổ tâm.

35.

Cây kẹo đường hình nhân ngày hôm đó có chút đắng, Vãn Giang nói đó là vị của nước mắt.

Lúc đó ta không ngờ ngày hôm đó chính là lần gặp mặt cuối cùng với ông ấy, nếu như ta biết trước thì lúc ông ấy gọi ta “A Uyển”, ta nhất định sẽ trả lời ông ấy.

Đáng ra ta không nên để ông ấy trong lòng tràn đầy tiếc nuối mà rời đi.

Nửa tháng trôi qua, tin tức Hoàng Hậu phạm tội bị giam lỏng truyền đến Đông Cung, lúc việc này đến tai đúng lúc ta đang cùng Thích Hoa Nguyệt dùng cây búa nhỏ đập hạch đào, nàng ta không biết dùng lực cho nên lúc nào cũng suýt chút đã đập vỡ cả hạt.

Nàng mang thai nhưng vẫn còn giữ tính cách trẻ con, đập mấy phát thôi mà hư liền mấy hạt nàng ta liền om sòm đòi ta dạy cho nàng ta cách đập vỏ, còn bĩu môi bảo tại mấy hạt đó đều hư sẵn.

Ta cười muốn rơi cả nước mắt, nhẹ nhàng véo mặt nàng ta, nói: “Phải, phải, phải. Mấy hạt đó đều hư hết rồi.”

Nàng ta cười vui vẻ ăn sạch mấy hạt ta bóc ra cho nàng, sờ vào chiếc bụng vừa to vừa tròn của bản thân, nói: “Ca ca của ta sắp phải ra ngoài biên cương, huynh ấy nói muốn gặp mặt tỷ.”

Ta có hơi khó hiểu, giữa ta và Thích Hoa Lê chẳng phải chỉ có duyên gặp mặt một lần thôi sao, cớ sao hắn đòi gặp ta?

Vấn đề này kéo dãi mãi cho đến khi ta gặp trực tiếp Thích Hoa Lê vào ngày trước khi hắn xuất phát vẫn không thể hiểu nổi. Tuy nhiên khi vừa gặp hắn đã hỏi ta khiến cho mọi câu hỏi trong đầu ta tựa như mây mù tan biến.

Ta còn nhớ hắn cưỡi trên một con ngựa lớn, dáng vấp hiên ngang oai hùng. Hùng hổ khí thế, nói: “Nhĩ Yên cô nương, trước khi Vân Nha mất nàng ấy có dặn dò gì không?”

Ta sững người nhìn hắn, hắn nói tiếp: “Vân Nha chính là… tỷ tỷ của cô nương.”

Hoá ra chàng thiếu niên trong lòng tỷ tỷ chính là hắn.

36.

Chàng thiếu niên mà tỷ tỷ nói thích là chàng thiếu niên tốt nhất trong kinh thành, bây giờ ngẫm lại, trong tất cả những nam tử trong kinh người duy nhất có được lời khen của tỷ tỷ chỉ có thể là Thích Hoa Lê.

Tuy nhiên lúc hắn và tỷ tỷ ước định chung thân, hắn vẫn chưa là một tướng quân danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, hắn chỉ là cháu trai của Hình Bộ Thượng Thư, đích tử của Phiêu Kị Đại Tướng Quân.

Tâm tính kiêu ngạo, từ lúc sinh ra chưa bao giờ chịu sống dưới gối thanh danh của phụ thân và tổ phụ hắn.

Vì thế hắn quyết định tòng quân tự mình lập chiến công và từ đó cũng lập ra ước định năm năm cùng với tỷ tỷ.

“Ta từng lập lời thề, ta phải vinh quang rước nàng ấy về phủ trong hàng vạn lời chúc phúc của dân chúng trong thành.” Hắn nhìn ta mà khoé mắt ửng đỏ, giọng buồn bã, “Ta phải nói với tất cả người trong thiên hạ, nàng là Vân Nha, là thê tử của Thích Hoa Lê ta.”

Đáng tiếc thay tỷ tỷ ta không đợi được chàng thiếu niên trong lòng mặc chiến giáp vinh quang trở về rước tỷ về nhà.

Đều là lỗi của ta.

Ta có lỗi với tỷ tỷ.

37.

Trước lúc Thích Hoa Lê đi, hắn đã nói: “Nhĩ Yên cô nương, cô nương rất giống với Vân Nha, đều là người hết mực dịu dàng. Muội muội của ta phải trông cậy vào cô nương.”

Lời hắn nói tựa lời uỷ thác, giống như một đi không trở lại.

Hắn không chịu để ta nói cho Thích Hoa Nguyệt biết chuyện hôm nay, sợ nàng nảy sinh đau buồn, làm hại thân thể.

Tuy nhiên Thích Hoa Nguyệt lại biết hết tất cả, lúc ta đi tìm nàng thì khoé mắt nàng đã ửng đỏ, nhìn ta gắng gượng nở nụ cười, nói: “Nhĩ Yên tỷ, tỷ đập giúp ta hạch đào đi. Mãi mà ta không biết dùng lực…”

Ta vội vàng bước đến nắm chặt tay nàng, vuốt lên tóc nàng mà nói: “Hoa Nguyệt, không sao đâu. Có ta ở đây, ta sẽ mãi bên cạnh cô.”

Hoa Nguyệt của ta à. Cô phải sống thật tốt.

Cô phải sống cho thật tốt.

38.

Thích Hoa Lê đã đến biên cương được ba tháng, Hoàng Thượng phế hậu lập Lương Quý Phi làm Tân Hậu. Bên này vừa mới hạ chỉ phế hậu, bên kia liền xếp ngày thi hành đại điển sắc phong tân hậu, tất cả nhanh chóng gọn gàng như được sắp xếp từ trước.

Lý do phế hậu cũng chỉ qua loa lấy lệ, chỉ nói rằng Hoàng Hậu hành thích Hoàng Đế, đến cả cách thức hành thích cũng không công bố.

Lúc đấy Thích Hoa Nguyệt cũng sắp lâm bồn, hai chân sưng tấy lên không thể đi đứng bình thường. Bởi vì cái bầu nặng nề nên nàng ta cũng lười ngồi dậy, chỉ nằm trên giường đợi đến lúc ta bảo xoay người để bóp chân, nàng ta mới chịu xoay người.

Ta nghe thấy tin tức phế hậu trong lòng không vui cũng không buồn, trong những ngày tháng ta ở bên cạnh Hoa Nguyệt, hận thù trong ta dành cho ả nữ nhân đó cũng vơi đi không ít. Thậm chí ta còn có chút buồn thay cho bà ta.

Nếu như ta không gặp được Hoa Nguyệt thì trải qua dày vò những đêm lạnh lẽo bất tận trong thâm cung có lẽ ta cũng sẽ trở thành bộ dạng như thế.

Thích Hoa Nguyệt không giống ta, nàng ta nghe thấy tin tức này thì lền kích động đá vào giường, tiếc không thể bước vào hậu cung đạp cho Hoàng Hậu một cú.

Ta cười vui vẻ vuốt tóc nàng nói: “Hài nhi cô nghe thấy đấy, đừng có dạy hư nó.”

“Nhĩ Yên, đây không chỉ là hài nhi của ta.” Nàng bỗng kéo lấy tay ta, nghiêm túc nhìn vào ta, “Nó cũng là hài nhi của tỷ. Sang năm mới nó sẽ đi đến đòi tiền mừng tết của tỷ, còn sẽ cất giọng thân thương mà nói rằng đạ tạ mẫu thân.”

Ta nghe thấy những lời này bỗng nhắm nghiền mắt, dường như thật sự nhìn thấy một đứa bé bụ bẫm đang vụng về học theo người lớn chắp tay hành lễ trước mặt ta, nó còn gọi ta một tiếng “mẫu thân”. Ta không cầm được niềm vui trong lòng, môi cong lên đáp lại lời nàng ta: “Được.”

39.

Sang năm mới Thích Hoa Nguyệt lâm bồn, ta đứng bên ngoài đợi cùng Ứng Tầm.

Ta nghe nói sinh con là việc vô cùng nguy hiểm, trong lòng khó tránh lo sợ, đứng trước cửa không ngừng đi qua đi lại.

Ứng Tầm biết ta lo lắng, dùng bàn tay căng thẳng đến lạnh toát nắm lấy tay ta, chậm rãi nói: “Nhĩ Yên, đừng sợ. Hoa Nguyệt là người có phúc, nàng ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Chàng giữ ta trong lòng, ta nghe thấy bên tai vang lên tiếng tim đập thình thịch phát ra từ lồ ng ngực, ta bỗng yên tâm đi không ít.

Phật tổ sẽ bảo vệ mẹ con họ mẫu tử bình an.

Ứng Tầm nhận lấy hài nhi từ bà mụ, chàng ấy còn nói với ta sao đứa trẻ này mặt mày lại nhăn nhúm như vậy chứ. Ta đứng nhìn đứa trẻ đang co rút trong lòng chàng lại thành nắm khiến cho người ta nhìn vào liền cảm thấy mềm lòng.

“Đứa trẻ này rất có phúc tướng.”

Ứng Tầm cười với ta rồi nói thêm vài câu, một lúc sau bà mụ đi ra nói có thể vào phòng được rồi, nguyên cái thân thô kệch của chàng ấy cứ thế mà chui thẳng vào phòng, ta đứng từ ngoài cửa mà đã nghe thấy tiếng cười vang vọng của chàng.

“Hoa Nguyệt, nhìn xem, đây là hài nhi của chúng ta.”

Tuyết năm nay rơi thật nhiều, ta nhìn thấy hoa tuyết phủ đầy một trời trắng xoá như muốn gửi lời chúc phúc đến đứa trẻ này.

Vãn Giang cầm dù che tuyết cho ta, dụi hai mắt, nói: “Thái Tử Phi nương nương quả thật là một người có phúc.”

Ta nhìn vào bầu trời phủ trắng tuyết, thở ra một làn hơi khói, đáp: “Đúng vậy. Thật tốt quá.”

40.

Ứng Tầm đặt tên cho đứa trẻ này là Thuỵ, ý chỉ điềm lành. Thích Hoa Nguyệt giận lây ta suốt mấy ngày cũng bởi vì cái tên Ứng Thuỵ quá đỗi tầm thường, nhưng làm sao cũng không khuyên được Ứng Tầm, chỉ đành nói với ta.

Ngày thứ hai Ứng Thuỵ ra đời Hoàng Thượng giá đáo Đông Cung còn đích thân tặng lễ vật cho Thích Hoa Nguyệt và cháu trai của ngài ấy.

Hoàng Thượng rất thích đứa trẻ này, trên tay bế mà mắt cười vui vẻ, nói thẳng thừng với Ứng Tầm: “Đứa trẻ này giống con lúc nhỏ y như đúc.”

Ứng Tầm nghe những lời này trong lòng bỗng cảm thấy uất ức, kéo vạt áo ta lại nói: “Ta lúc nhỏ nào có nhăn nhúm như vậy đâu chứ?”

Ta dịu dàng vuốt nhẹ hàng chân mày của chàng ấy, cười vui vẻ nói: “Tiểu điện hạ sau này sẽ anh tuấn như điện hạ thôi mà.”

Chàng giữ lấy tay ta mỉm cười, nói: “Nhĩ Yên, nàng là người hết mực dịu dàng, nàng cũng phải là một người có phúc.”

41.

Đông Cung cuối cùng có một đứa trẻ, hơn nữa còn là cốt nhục của Thích Hoa Nguyệt, vì thế ai cũng lấy làm vui mừng, mỗi ngày mọi người đều xếp hàng để nhìn đứa bé mặc tã này ngủ ngon giấc, hàng ngày chủ đề nói chuyện của bọn phục dịch trong cung đều bàn luận đứa trẻ này.

Tiệc trăm ngày* Thích Hoa Lê gửi quà tới, là một con chim sinh sống nơi biên cương, cả người một màu trắng tinh, còn có một đôi mắt đỏ như hồng thạch bảo. Nó được đặt trong một chiếc lồ ng vàng điêu khắc hoạ tiết tinh xảo, ngã đầu sang một bên lộ vẻ nhút nhác.

*Tiệc trăm ngày: Cúng mụ 100 ngày cho bé (hay còn gọi là cúng 3 tháng 10 ngày) là một dịp vô cùng quan trọng đối với cuộc đời của mỗi đứa trẻ.

Thích Hoa Nguyệt nhìn thấy món quà này không khóc, chỉ lặng thinh kéo lấy tay ta, nói: “Nhĩ Yên, tỷ xem con chim này, có giống chúng ta không?”

Giống.

Chúng ta chính là bị giam trong chính chiếc lồ ng của Ứng Tầm mà chàng đã gọi nó là tình yêu. Hai chú chim mất đi tự do.

42.

Trải qua tiệc trăm ngày không bao lâu thì tin tức tử nạn của hai vị vương gia Thất Vương và Thập Vương năm ngoái được điều đi trị loạn đảng phía nam truyền đến kinh thành. Nghe nói hai người bọn họ bị loạn đảng tập kích, đến cuối cùng cùng bọn chúng đồng quy vy tận.

Ứng Tầm nghe tin đau buồn khôn xiết, vội vàng phái thân tín đi tìm lại thi thể của hai vị vương gia, mong bọn họ được trở về nhà.

Ngày thi thể bọn họ về tới kinh thành thì tin tốt Thích Hoa Lê đẩy lùi bộ tộc Man Di về mười ba dặm đồng loạt truyền tới.

Hơn một năm phân tranh, đến giây phút này có thể xem như được yên ổn.

Đúng lúc dân chúng đang hoà mình trong niềm vui thì Hoàng Thượng bỗng lâm bệnh, Ứng Tầm và thích Hoa Nguyệt bị triệu ngay vào cung trong đêm.

Bởi vì ta không đủ tư cách, đành ở lại Đông Cung đợi họ trở về.

Lúc này ngày xuân sắp đến, ta vừa ru Thuỵ Nhi ngủ xong, chuẩn bị cùng Vãn Giang trở về tẩm điện.

Đêm xuân lạnh lẽo, một cơn gió lạnh thổi qua ta không chịu được mà rùng mình.

“Nương nương, dường như trời sắp trở mùa rồi.”

Ta nhìn ra phía xa xăm, nơi mây đen che khuất bóng trăng tà, thở dài.

“Đúng vậy, trời sắp trở biến rồi.”

43.

Dự cảm của ta và Vãn Giang quả nhiên trở thành sự thật, trời còn chưa sáng Hoàng Đế đã băng hà, để lại di chiếu lập Thái Tử Ứng Tầm làm Tân Đế.

Sau ba ngày Ứng Tầm đăng cơ, chàng ấy dắt tay Thích Hoa Nguyệt bước lên vũ đài, ta đứng bên dưới, kéo tay Vãn Giang nói: “Ngươi nhìn xem, bọn ho xứng đôi thế đấy.”

Vãn Giang chỉ nhìn rồi lặng lẽ lau đi nước mắt.

Sau này Ứng Tầm phong ta làm quý phi, lấy phong hiệu Minh.

Ta được ban cho cung Xuyết Tịch gần với tẩm điện của chàng ấy nhất, bình thường sau khi bãi triều chàng sẽ liền đến thăm ta. Ta cũng không biết tại sao lúc nào chàng ấy nhìn ta ánh mắt cũng chứa đầy sự thương xót, tựa như ta là kẻ mệnh bạc.

Ứng Tầm à Ứng Tầm. Chàng đang nghĩ gì vậy?

44.

Gần đây ta hay cảm thấy mệt mỏi, lúc trước chỉ là ham ngủ trưa một chút thôi, đến bây giờ đã phát triển thành ngủ một mạch đến chiều tà.

Trong cung này quả là dễ khiến người ta lười biếng.

Ngược lại Thích Hoa Nguyệt lại vô cùng bận rộn, thân là Hoàng Hậu lại vừa mới có con, gần đây lại bận đến nỗi cả đêm không thể chợp mắt.

Ta nhìn thấy sắc mặt mỗi lúc gầy gò của nàng ta có chút đau lòng, mỗi lần nhìn thấy đều kéo tay nàng ta lại mà nói: “Hoa Nguyệt, nhớ phải bảo trọng thân thể.”

Nàng ta vẫn cười với ta như thế: “Nhĩ Yên, tỷ như một bà lão rồi, lời này tỷ vừa nói với ta một lần rồi mà.”

Vậy sao?

Ta từng nói sao?

Ta không nhớ nữa.

“Nhĩ yên!”

45.

Lúc ta tỉnh dậy trời cũng đã khuya, trong điện vẫn còn thắp đèn, ta đang nằm trên chiếc giường khảm một viên dạ minh châu sáng lấp lánh.

Nhưng ta lại không nhìn rõ ánh sáng của nó, chỉ cảm thấy lúc gần lúc xa, khiến ta cảm thấy không kiềm được mà giương tay ra ước lượng khoảng cách.

Động tác của ta kinh động đến Ứng Tầm đang say giấc bên cạnh ta, ta nghe chàng ấy gọi tên ta: “Nhĩ Yên!”

“Ứng Tầm…” Ta gọi chàng, giọng khàn đặc, “Thiếp sắp ch.ết rồi sao…”

Ta cảm nhận được ta không còn sống được bao lâu.

Bỗng nhiên chàng ấy ôm ta vào lòng, nói bên tai ta không ngừng: “Ta có lỗi với nàng.”

Nước mắt của chàng rơi xuống cổ ta, nó còn lấp lánh hơn cả dạ minh châu.

Người đừng khóc, điện hạ.

46.

Đêm nay kì thực rất dài, Ứng Tầm đem mọi chuyện kể hết cho ta.

Trước ngày ta tỉnh lại, Thích Hoa Lê thắng trận trở về, mười vạn kị binh bao vây kinh thành chật như nêm cối.

Hắn ta làm ra vẻ ngang ngược lộng hành bởi vì đang chuẩn bị dâng lên thỉnh cầu.

Việc đầu tiên chính là muốn Ứng Tầm giao ra viên thuốc giải trị bách độc cho Thích Hoa Nguyệt, việc tiếp theo là giao ra tên nội gián Bắc Địch đã hạ độc Hoa Nguyệt.

“Năm xưa Hoa Nguyệt trúng độc, phụ hoàng tuyệt đã không mang thuốc giải trong quốc khố ra đưa cho Thích Hoa Lê, mà nói rằng bên trong quốc khố của Bắc Địch có thứ hắn cần. Bởi vì tấm lòng yêu thương muội muội nhất định hắn thân chinh phương bắc khải hoàn trở về, sau đó phụ hoàng dự định sẽ nói cho hắn biết toàn bộ sự thật.”

Hoá ra độc năm xưa Hoa Nguyệt trúng cần đến hai viên thuốc giải, cô ta mới uống một viên độc chỉ tạm thời khắc chế mười năm, sau mười năm cần phải uống một viên nữa.

Người trong thiên hạ đều biết, thuốc giải bách độc chỉ có hai viên, một ở Bắc Địch, một ở Đại Nguỵ.

Tiên đế năm xưa muốn Thích gia chống lưng cho ngôi vị Thái Tử của Ứng Tầm, đợi đến lúc chàng ấy đăng cơ mới đem viên thuốc giải giao cho họ.

Thích Hoa Nguyệt trúng độc lúc mới tám tuổi, nàng ta đã dùng thuốc một lần, bây giờ đã mười bảy tuổi, chỉ còn lại thời hạn một năm..

Nếu như không có thuốc, nàng ta nhất định sẽ ch.ết.

Nghĩ đến đây ta liền cảm thấy nóng ruột, không kiềm được cảm xúc mà níu lấy vạt áo của Ứng Tầm: “Thuốc giải đâu rồi? Sao bệ hạ không đưa cho muội ấy…”

Chàng ấy nhìn ta, ánh mắt toát ra vẻ thương xót, chỉ thấy nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Chàng ấy khản giọng, dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Nhĩ Yên, nếu giao thuốc giải ra, vậy nàng phải làm sao?”

Ta cũng bị trúng độc sao?

Lúc nào chứ?

Chàng ấy nhẹ nhàng vuốt tóc ta, đặt lên trán ta một nụ hôn.

“Độc này không có thuốc giải. Khuyết điểm của nó chính là có vị đắng.”

Không biết tại sao, ta bỗng nhớ lại cây kẹo hình nhân mà cha tặng cho ta ngày hôm đó.

Cây kẹo đó cũng vị rất đắng.

47.

“Vậy nội gián Bắc Địch, có liên quan gì đến thần thiếp?” Ta không nhịn được nữa mà chất vấn Ứng Tầm, qua một hồi lâu sự kì vọng tràn ngập trong lòng ta dần dần vỡ vụn ra từng chút một.

Chàng nhìn ta im lặng không nói gì, sau đó lại trả lời ta một đáp án vô cùng cụ thể.

“Là…cha của nàng.”

Đầu ta như muốn nổ tung, ta nhớ đến gương mặt cha nhìn ta ngày hôm đó, nhớ đến ông ấy đã cho ta một cây kẹo hình nhân bọc giấy và cũng nhớ đến lời ông ấy từng nói: “Khổ thay cho A Uyển của ta, con nên ăn nhiều đồ ngọt một chút.”

Hoá ra ông ấy lừa ta!

Hoá ra cha của ta tặng cho ta kẹo không phải vì thương ta mà là muốn hại ta!

Nước mắt rơi xuống thành dòng, ta ôm lấy Ứng Tầm khóc nấc không thành tiếng. Ta chỉ cảm giác như được quay trở về lúc nhỏ một lần nữa, bà chủ phường nhạc nắm chặt lấy tay ta không buông không cho ta đi tìm cha mình, còn cha của ta trước sau cũng không hề ngoảnh đầu lại nhìn ta lấy một lần.

Bà ta nói: “Tiểu nha đầu, cha ngươi không cần ngươi nữa.”

Lúc đó ta còn không tin, sao cha ta lại có thể không thương con gái mình?

Bây giờ hoá ra chuyện ấy lại có thật.

48.

Mặt trăng vẫn treo bên ngoài, cuộc nói chuyện giữa ta và Ứng Tầm cũng đi đến hồi kết, trả lại sự yên tĩnh bất tận cho màn đêm.

Không biết đã qua bao lâu, chàng ấy khẽ gọi ta: “Nhĩ Yên…”

Ta không đáp lời chàng ấy, nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ, như đang vang vọng xuống đáy lòng.

Bên ngoài hiên mưa rơi không ngớt, bên trong khung cửa hoa oằn trĩu buông mình, chàng tựa nép bên tai ta nói rằng: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”

Chàng ấy muốn vứt bỏ ta?

Nỗi buồn trèo lên từ sâu tận đáy lòng, trèo vào trong ánh mắt, hoá thành hai hàng lệ, rơi vào lòng bàn tay của chàng.

Ta mượn ánh sáng của ngọn đèn muốn nhìn rõ vào gương mặt chàng hơn, ta muốn mang dáng vẻ của người nam nhân khiến ta động lòng ngay từ lần đầu gặp gỡ khắc sâu vào tim. Sau một lúc lâu ta nghẹn ngào cất tiếng: “Bệ hạ, thần thiếp mệt rồi, thần thiếp muốn nghỉ ngơi.”

Đôi mắt chàng ửng đỏ nhìn ta, chỉ một lúc sau liền nở nụ cười, đáp: “Được. Nhĩ Yên, nàng phải nghỉ ngơi cho thật tốt.”

49.1.

Ngay khi mặt trời vừa lên, Ứng Tầm đã trở về Dưỡng Tâm điện, chàng ấy di chuyển rất nhẹ nhàng, như đang sợ đánh thức ta.

Ta cả đêm không ngủ, chàng ấy vừa đi ta liền gọi Vãn Giang cùng đi đến lãnh cung gặp ả nữ nhân mà cả đời này ta cũng không muốn gặp lại – Phế Hậu của Tiên Đế Sở Nga Linh.

Bà ta không điên loạn như ta tưởng tượng, ngược lại còn nhìn ta có chút cẩn trọng. Bà ta mặc một bộ y phục màu tím được dệt bằng sợi cây gai dầu, tóc tuỳ tiện xoắn lên, men theo bên tai còn giữ lại nếp tóc theo đường lối, nhìn vào vẫn còn chút nhẹ nhàng, nữ tính.

“Cô đến rồi à.”

Bà ta đứng dậy rót trà cho ta, tìm một hồi lâu mới phát hiện trong lãnh cung không có chung trà, chỉ có vài cái chén vỡ, bà ta xoay người nhìn ta như kẻ khốn cùng, lúng ta lúng túng một lúc cũng không nói lời nào.

Ta nhìn vào bộ dạng của bà ta hiện tại không kiềm được mà mở lời giải vây: “Không sao, ta không thích uống trà.”

“Đa tạ.” Bà ta đặt chén vỡ xuống bàn ngồi trước mặt ta, ta còn chưa hỏi thì bà ta đã liền nói: “Hài nhi của cô mất là ta có lỗi với cô, nhưng kẻ thù thật sự không phải là ta.”

Trong lòng ta thầm đoán ra được: “Là… Tiên Đế?”

“Phải,” Bà ta thở dài, “Năm xưa người không cho phép hài nhi của cô chào đời chính là Tiên Đế. Người muốn ta gi.ết hài nhi cô, thậm chí là gi.ết cả cô để chọc giận Ứng Tầm, ép nó báo thù tộc ta, phụ thân của ta…lật đổ thế lực của Thừa Tướng trong triều, sau đó liên thủ với Thích gia lập nó thành Tân Đế.”

“Tân Đế là một đứa trẻ lương thiện, là một trong chín hoàng tử thích hợp xưng vương. Nhưng khi Tiên Đế lâm trọng bệnh, người đã không đợi được ngày nó học thành tài cách làm một Hoàng Đế tốt.”

Dứt lời, ta im lặng gật đầu.

Ta nhớ đến đêm trước Ứng Tầm từng nói với ta, cha ta thật ra là ám vệ của Tiên Đế, kẻ giựt dây đằng sau cho ông ấy hạ độc tiểu thư Thích gia cũng chính là Tiên Đế.

Ông ta chơi ván cờ lớn thế này, xem tất cả mọi người như con cờ trong tay, duy chỉ Ứng Tầm là mục đích của ông ấy dựng lên ván cờ này.

Ông ấy sai người hạ độc Thích Hoa Nguyệt, có hai mục đích.

Một là để Thích Hoa Lê tiêu diệt Bắc Địch, đặt dấu chấm hết cho những năm chiến loạn liên miên vùng biên ải, phòng hậu hoạ sau khi Tân Đế đăng cơ bị giặc ngoại xâm.

Hai là cột chặt Thích Hoa Nguyệt với Ứng Tầm suốt đời vĩnh viễn.

Thuốc giải độc của Hoa Nguyệt nằm trong tay Ứng Tầm, nếu Thích gia muốn cứu nàng chỉ đành hỗ trợ cho Ứng Tầm, huống hồ rằng tiểu thư nhà họ thật sự đã động lòng với chàng, đến bây giờ đã yên ổn ngồi trên hậu vị.

Bây giờ trên triều đường Thích gia thế lực độc chiếm vững mạnh, diệt trừ dị đảng, mở đường nắm vững triều chính cho Ứng Tầm.

So với Thừa Tướng năm xưa ủng hộ Tiên đế giữ vững triều cương quả thật không giống, Thích gia của hiện tại khó có thể bì được khí thế hừng hực của Thừa Tướng.

Đứng đầu Thích gia là Thích Thượng Thư nhậm chức từ xưa, người tiếp theo chính là Phiêu Kị Đại Tướng Quân lừng danh thiên hạ được trao cho một nửa binh quyền, thiếu niên duy nhất của Thích gia được điều đánh trận biên cương.

Trên triều, chẳng bao năm nữa thôi sẽ nằm gọn trong tay Ứng Tầm.

Đây chính là món quà mà Tiên Đế dành tặng cho Tân Đế.

49.2.

“Còn cô chính là bước đi cuối cùng của Tiên Đế khép lại ván cờ này.” Tiên Hoàng Hậu nhìn, vén tóc ra sau tai, nói: “Bây giờ cả cô và Thích Hoa Nguyệt đều trúng độc, nhưng chỉ có một viên thuốc giải.”

Bà ta nhìn ta như đang nhìn thấy bản thân trong quá khứ: “Kẻ xưng vương ắt phải đoạn tình.”

“Tân Đế là một đứa trẻ có tình với cô, nếu không năm đó cô đã nằm ch.ết trong điện của ta.”

“Mạng của cô là do nó cứu về.”

50.

Ta quay trở về tẩm điện, trên đường đầu bỗng vang lên không ngớt giọng nói của Tiên Hoàng Hậu.

Ta là bước đi cuối cùng để Ứng Tầm xưng đế.

Bây giờ chỉ có một viên thuốc giải, nếu như cứu ta thì Thích gia làm sao chịu để yên, hơn nữa bây giờ Thích Hoa Lê thắng trận trở về, điều hắn muốn ta không thể không đưa.

Vậy nên Ứng Tầm đã vứt bỏ ta.

Ta chỉ cảm thấy lồ ng ngực phải chịu cơn đau như bị xé rách, hay là trên thế giới này ta vốn dĩ là người không bao giờ có quyền lựa chọn.

Ta là một người mà không có ai yêu ta cả.

“Vãn Giang, người thay ta đem những thứ này qua cho Hoàng Hậu.” Những ngày trước ta đã làm một bộ y phục, căn dặn Vãn Giang tặng cho hài nhi của Thích Hoa Nguyệt.

“Nương nương, sao người không đích thân đi?”

Ta nhìn cô ấy, vuốt một bên tóc, nói: “Ngươi đi đi, ta mệt rồi.”

Cô ấy đáp lời, vừa đi được hai bước liền quay người lại, “Nô tỳ lập tức sẽ trở về tìm nương nương.”

Ta nhìn Vãn Giang rời đi, nhìn mãi theo bóng lưng cô ấy, nhớ đến đêm hôm đó cô ấy đã khóc mà nói với ta rằng: “Nương nương có thể nương nhờ Vãn Giãn mà…”

Vãn Giang ơi,

Nếu như có kiếp sau…Nếu như còn có kiếp sau, ngươi hãy đầu thai làm chủ nhân của ta, ta làm nơi nương nhờ ngươi, được không?

Ta và ngươi không còn kiếp này, ngươi nhất định phải sống tốt.

Lửa vây tứ bề, khói đen mù mịt.

Ta bỗng nhìn thấy tỷ tỷ, tỷ ấy ôm ta vào lòng, nước mắt ta rơi xuống như mưa, “Tỷ tỷ, muội đã nhìn thấy chàng thiếu niên của tỷ, là muội có lỗi với tỷ, muội đã hại tỷ…”

Tỷ tỷ dịu dàng nở nụ cười, ghé vào sát tai ta mà thì thầm nói: “Nhĩ Yên ngoan, đừng khóc. Tỷ tỷ không trách muội đâu.”

“Tỷ tỷ, muội đau lắm…”

“Đừng sợ, tỷ tỷ thương muội mà.”

Tỷ tỷ nắm lấy tay ta, dẫn ta ra khỏi lớp khói đen, bước vào nơi đong đầy ánh sáng.

Sau khi Tân Đế đăng cơ, nữ chủ nhân điện Xuyết Tịch Minh Quý Phi qua đời, nữ tỳ Vãn Giang bi thương tự tẫn. Hoàng Hậu đau buồn, Hoàng Đế vì thế mà viết ra tập thơ “Dư Yên phú”.

Năm thứ hai sau khi Ứng Tầm đăng cơ, Hoàng Hậu Thích gia qua đời. Hoàng Đế đau lòng hai hàng lệ rơi.

(TOÀN VĂN HOÀN)
 
Back
Top Bottom