---
## Chương 1: Ngôi Nhà Cuối Con Hẻm
Con hẻm nơi Ngọc chuyển đến ở trọ nằm sâu hun hút, ban ngày đã ít người qua lại, ban đêm lại càng vắng lặng đến mức nghe rõ tiếng gió luồn qua dây điện.
Ngôi nhà trọ cô thuê là căn cuối cùng.
Chủ nhà – một người phụ nữ trung niên gầy gò – chỉ nói đúng một câu khi giao chìa khóa:
“Phòng nào cũng dùng được… trừ cánh cửa thứ tư cuối hành lang.
Đừng mở.”
Ngọc cười trừ.
Cô nghĩ chắc người ta dọa để phòng trộm.
Ngôi nhà có ba phòng trọ đang bỏ trống, một nhà vệ sinh chung, và cuối hành lang là một cánh cửa sơn màu xám đã bong tróc.
Trên tay nắm cửa có khóa, nhưng ổ khóa đã cũ, như thể rất lâu rồi không ai đụng tới.
Tối đầu tiên ở đó, mọi thứ vẫn bình thường.
Cho đến 2 giờ 13 phút sáng.
Ngọc tỉnh giấc vì tiếng “cạch”.
Giống như tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.
Cô mở mắt.
Phòng tối om.
Điện thoại trên bàn phát sáng mờ mờ.
“Chắc nhà gỗ co lại thôi…” cô tự trấn an.
Rồi lại một tiếng “cạch”.
Lần này rõ hơn.
Không phải từ phòng cô.
Là từ cuối hành lang.
Ngọc ngồi dậy.
Cô nghe rõ tiếng bước chân kéo lê rất khẽ trên nền gạch.
Không nhanh.
Không chậm.
Như ai đó đang đi… nhưng cố gắng không tạo tiếng động.
Cô bước ra khỏi phòng.
Hành lang dài, ánh đèn vàng duy nhất nhấp nháy.
Ba phòng còn lại đóng kín.
Cánh cửa thứ tư…
Đang hé mở.
Ngọc chắc chắn trước khi ngủ nó đóng kín.
Một khe hở nhỏ, đủ để nhìn thấy bên trong tối đen.
Cô định tiến lại gần thì—
Cánh cửa tự động “rẹt” một tiếng, khép lại.
Ngọc đứng chết lặng.
Từ phía sau lưng cô…
Có tiếng thở.
Rất gần.
---
## Chương 2: Người Ở Trong Phòng
Ngọc quay phắt lại.
Không có ai.
Hành lang trống trơn.
Nhưng không khí lạnh đi rõ rệt.
Cô trở vào phòng, khóa cửa thật chặt.
Cả đêm không ngủ được.
Sáng hôm sau, cô hỏi chủ nhà:
“Cô ơi… phòng cuối hành lang… có ai ở không ạ?”
Người phụ nữ nhìn cô lâu hơn bình thường.
“Cháu không mở cửa đó chứ?”
“Dạ… không.”
“Thế thì tốt.”
Không giải thích thêm.
Tối hôm sau, Ngọc cố thức để xem chuyện gì xảy ra.
2 giờ 13 phút.
Tiếng “cạch”.
Lần này rõ ràng là từ trong phòng cô.
Cô nhìn về phía tủ quần áo.
Cửa tủ đang mở ra từ từ.
Không có gió.
Bên trong tối đen.
Ngọc bước lại gần.
Bên trong… trống rỗng.
Nhưng có một mùi rất lạ.
Mùi ẩm mốc, pha lẫn mùi gì đó khó tả… như mùi căn phòng bị đóng kín rất lâu.
Đột nhiên—
Điện thoại cô reo lên.
Màn hình hiển thị: **Cuộc gọi đến – Số lạ**
Ngọc run tay nghe máy.
“…Alo?”
Im lặng.
Chỉ có tiếng thở.
Giống hệt tiếng thở cô nghe sau lưng đêm qua.
Rồi một giọng thì thầm rất khẽ:
“Mở cửa đi…”
Cuộc gọi ngắt.
Ngay lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Ba tiếng.
Đúng vào cánh cửa phòng cô.
Ngọc nín thở.
“Ngọc… mở cửa…”
Giọng nói đó.
Là giọng của chính cô.
---
## Chương 3: Cánh Cửa Thứ Tư
Sáng hôm sau, Ngọc quyết định kiểm tra cánh cửa thứ tư.
Cô lấy hết can đảm bước ra hành lang.
Cánh cửa vẫn đóng.
Nhưng dưới khe cửa…
Có dấu chân.
In trên lớp bụi.
Dấu chân trần.
Và chỉ có dấu đi ra.
Không có dấu đi vào.
Tim Ngọc đập loạn.
Cô cúi xuống nhìn ổ khóa.
Ổ khóa đã mở.
Cô không nhớ mình từng thấy nó mở.
Ngọc chạm vào tay nắm.
Lạnh buốt.
Cô đẩy nhẹ.
Cánh cửa mở ra, phát ra tiếng kêu kéo dài.
Bên trong là một căn phòng nhỏ.
Không có đồ đạc.
Chỉ có một chiếc gương lớn dựng sát tường.
Gương phủ đầy bụi.
Ngọc tiến lại gần.
Cô đưa tay lau mặt gương.
Hình ảnh phản chiếu hiện ra.
Là cô.
Nhưng… không hoàn toàn.
“Cô gái trong gương” đứng hơi lệch so với vị trí của Ngọc.
Và đang mỉm cười.
Trong khi Ngọc không hề cười.
Ngọc lùi lại.
Hình ảnh kia không lùi.
Nó tiến lại gần sát mặt gương.
Rồi thì thầm.
Dù miệng nó không hề mở:
“Tôi ở đây lâu lắm rồi.”
Đèn hành lang phụt tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Ngọc hét lên.
Khi đèn bật lại…
Gương trống trơn.
Không có ai trong đó.
Kể cả cô.
---
## Chương 4: Người Thay Thế
Ba ngày sau.
Chủ nhà nhận được tin Ngọc đã dọn đi trong đêm.
Không để lại lời nhắn.
Chỉ để lại chìa khóa trên bàn.
Phòng sạch sẽ.
Nhưng tủ quần áo mở toang.
Và bên trong có một vết tay in trên mặt gỗ phía trong.
Như ai đó từng cố cào ra.
Một tuần sau, có người thuê mới.
Tên là Linh.
Đêm đầu tiên.
2 giờ 13 phút.
Tiếng “cạch”.
Cánh cửa phòng cuối hành lang… từ từ hé mở.
Trong bóng tối, một bóng người đứng bên trong.
Giống hệt Ngọc.
Nhưng đôi mắt trống rỗng.
Và đang chờ.
“Linh… mở cửa đi…”
Giọng nói đó vang lên, dịu dàng.
Giống như chính giọng của Linh.
Cuối hành lang, chiếc gương trong căn phòng thứ tư…
Xuất hiện thêm một vết tay mới.
Từ phía bên trong.
---