[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Căn Phòng Tĩnh Lặng
CHƯƠNG 20 : KHÔNG AI TIN
CHƯƠNG 20 : KHÔNG AI TIN
CHƯƠNG 20 : KHÔNG AI TIN
Cậu nằm viện.
Giường trắng lạnh.
Mền phủ lên vai, nhưng vẫn không đủ giữ ấm.
Cánh cửa phòng khép hờ.
Ánh sáng huỳnh quang lờ mờ chiếu lên những vết bầm tím còn sót lại.
Cậu nhớ cảm giác bị đẩy xuống cầu thang.
Tay đau nhói, cơ thể co quắp, nhưng không dám khóc to.
Miệng muốn kêu cứu, nhưng âm thanh không ra.
Không ai nghe thấy.
Không ai tin.
Điện thoại để trên bàn y tá.
Không một cuộc gọi.
Không ai quan tâm.
Bà ngoại đến, đặt tay lên vai, nhưng cậu vẫn giữ khoảng cách.
Cảm giác cô đơn bủa vây.
Một nỗi cô độc trống rỗng.
Cậu nhìn trần nhà.
Mỗi vết nứt, mỗi mảng sơn bong tróc, đều gợi nhớ khoảnh khắc lớp học hôm trước.
Ánh mắt cô gái.
Tiếng cười rời rạc.
Dòng chữ trên bảng.
Tất cả vẫn lởn vởn trong tâm trí.
Bác sĩ đến kiểm tra tay.
Không một lời hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ đo xung, đo huyết áp, rồi ghi chép.
Cậu không nói.
Không thể nói.
Bác sĩ không hỏi.
Không cần.
Sự im lặng của cậu đã đủ để định nghĩa tình trạng.
Cậu nhớ lại lần bị khóa trong nhà vệ sinh, dòng chữ trên bảng, những cú lườm khinh khỉnh, tiếng cười khẽ vang lên.
Mỗi chi tiết như nhát dao, nhưng không để lại dấu vết ngoài cơ thể.
Chỉ còn trong tâm trí cậu.
Cậu cố gắng viết ra mọi thứ.
Bảng viết.
Từng câu chữ ngắn gọn, không lời giải thích.
Nhưng ai sẽ đọc?
Ai sẽ tin?
Mọi dòng chữ chỉ là cách cậu tồn tại, không phải để được hiểu.
Bà ngoại nhìn cậu, không hiểu, nhưng vẫn cố mỉm cười.
Cậu thấy tình yêu, nhưng cũng thấy khoảng cách.
Khoảng cách vô hình mà không lời nào có thể bắc cầu.
Cậu nhìn tay trái băng bó.
Ngón tay co rút, run.
Cậu nhớ cảm giác đứng giữa lớp, bị cả nhóm cô cô lập, bị xem là trò cười.
Không thể la hét.
Không thể phản kháng.
Cảm giác bất lực lần nữa hiện lên.
Cậu nhắm mắt.
Nhớ lại giây phút duy nhất khi bước ra khỏi hành lang tối hôm qua.
Ánh sáng mưa phùn, đường vắng, không ai theo sau.
Cậu đã tự cứu mình.
Nhưng bên trong, cậu vẫn bị mắc kẹt trong ký ức, trong nỗi đau im lặng.
Cậu biết rằng mình không chỉ là nạn nhân của cú đánh hôm nay.
Mà còn là nạn nhân của những ngày dài bạo lực trước đó.
Không ai tin.
Không ai để ý.
Không ai nhìn thấy nỗi cô đơn, nỗi tuyệt vọng, nỗi hối hận chất chứa từ lâu.
Cậu cầm bảng viết.
Trang trắng mở ra.
Cậu viết: "Không ai tin tôi."
Mực in đậm, rõ ràng.
Không cần dấu chấm.
Cậu chỉ muốn nhấn mạnh: im lặng này không tự nhiên.
Nó là hậu quả.
Cậu đặt bảng xuống.
Tay run.
Tim đập dồn dập.
Mọi thứ trở nên nặng nề, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh.
Nếu không, bất cứ ai bước vào sẽ thấy cậu tan rã.
Cậu biết, không ai tin.
Nhưng cậu còn sống.
Và sống là cách duy nhất để ghi nhớ, để không quên, để tồn tại.
Cậu nằm trên giường, tay băng bó.
Mỗi nhịp tim là nhịp nhắc cậu về sự bất lực.
Tay đau nhói.
Cổ họng cứng lại khi nghĩ về những lời muốn hét, nhưng không thể.
Mỗi tiếng thở đều vang vọng trong phòng, như muốn nhấn mạnh sự cô đơn.
Nhìn ra cửa sổ, trời mưa tầm tã.
Mưa rơi lên mái tôn, chảy xuống rãnh, tạo thành những dòng nước nhỏ.
Âm thanh gõ đều, nhịp nhàng.
Cậu cảm nhận từng nhịp, cố biến nó thành điều gì đó dễ chịu.
Nhưng lòng vẫn nặng trĩu.
Bảng viết vẫn để cạnh giường.
Trang trắng mở ra, chờ đợi.
Cậu cầm bút.
Cố gắng ghi chép lại mọi thứ đã xảy ra: bị đẩy xuống cầu thang, khóa trong nhà vệ sinh, dòng chữ trên bảng, ánh mắt cô, tiếng cười khẽ.
Mỗi dòng chữ đều ngắn gọn, dồn nén.
Không thêm lời.
Không thêm cảm xúc.
Chỉ là ghi nhận sự thật.
Nhưng khi cậu nhìn lại, thấy rõ: không ai sẽ hiểu.
Không ai tin.
Tay run.
Tim dồn dập.
Cậu tự nhủ rằng chỉ có bản thân mới hiểu hết mọi thứ đã trải qua.
Và đó vừa là sức mạnh, vừa là gông xiềng.
Cậu nhớ lại giây phút đứng dưới mưa khi thoát khỏi ngôi nhà hoang.
Mưa lạnh, nhưng tự do.
Ánh sáng vụt qua khe hở hành lang, như một cánh cửa mở ra, dẫn cậu ra khỏi nỗi sợ.
Nhưng ký ức về sự kiểm soát, về bóng dáng cô và nhóm bạn, vẫn in sâu trong tâm trí.
Cậu nhìn tay mình.
Ngón tay co rút, run run.
Cậu muốn làm gì đó.
Nhưng chỉ có thể viết.
Cậu viết: "Tôi đã sống.
Tôi còn sống."
Đặt bút xuống, cậu nhắm mắt lại.
Tiếng mưa vẫn rơi.
Tiếng tim vẫn đập.
Cậu cảm nhận sự tồn tại trong cơ thể mình, từng nhịp, từng hơi thở.
Im lặng không còn là áp lực.
Nó trở thành bằng chứng.
Chứng minh rằng cậu vẫn đứng vững giữa nỗi bất lực.
Cậu biết rằng đây không phải kết thúc.
Sẽ còn nhiều ngày dài, nhiều thử thách khác.
Nhưng cậu cũng biết rõ một điều: sự sống của mình là quyền duy nhất không ai có thể lấy đi.
Và từ hôm nay, cậu sẽ giữ nó bằng bất cứ giá nào.
Cậu mở mắt.
Nhìn lên trần nhà trắng, lạnh.
Một khoảng không vô tận, nhưng cũng là nơi cậu có thể thở, tồn tại, và chuẩn bị cho những bước tiếp theo.
(Hết Chương 20 - Sang Chương 21: TÌM CÁCH)