CHƯƠNG 3 : NHỊP ĐIỆU CỦA KẺ QUAN SÁT
Căn phòng không thay đổi, nhưng cảm giác về nó thì có.
Sau khi cô khép mắt lại và mở ra lần nữa, không khí dường như đã dịch chuyển.
Không phải về nhiệt độ hay ánh sáng, mà về nhịp điệu.
Như thể nơi này đang thở cùng một nhịp với cô, chậm rãi và kiên nhẫn.
Cô giữ đầu cúi thấp, mí mắt rũ xuống, để lộ vừa đủ tầm nhìn vào khoảng sàn trước mặt.
Tư thế này khiến cổ mỏi, nhưng đổi lại, cô không phải đối diện trực tiếp với camera.
Tránh ánh nhìn của nó mang lại cảm giác an toàn mong manh, dù lý trí biết rõ điều đó chỉ là ảo tưởng.
Thời gian trôi qua không có dấu hiệu cụ thể.
Không đồng hồ.
Không cửa sổ.
Không âm thanh báo hiệu ngày hay đêm.
Chỉ có nhịp tim của chính cô, lúc nhanh, lúc chậm, làm thước đo duy nhất.
Cô thử đếm nhịp thở, giữ cho nó đều đặn, ép cơ thể rơi vào trạng thái tiết kiệm năng lượng.
Đây không phải nơi để hoảng loạn.
Hoảng loạn là thứ họ mong đợi.
Một cơn ngứa nhẹ xuất hiện ở cổ tay phải, ngay dưới lớp dây thừng.
Ban đầu rất mơ hồ, gần như dễ bỏ qua.
Nhưng càng cố phớt lờ, cảm giác đó càng rõ rệt, lan rộng thành một sự khó chịu dai dẳng.
Cô nghiến răng, cố không cử động.
Mỗi chuyển động thừa đều có thể bị ghi lại, bị phân tích.
Cô chợt nhận ra mình đang nghĩ như một kẻ bị theo dõi lâu năm.
Ý nghĩ đó khiến sống lưng lạnh đi.
Không phải vì sợ, mà vì sự thích nghi diễn ra quá nhanh.
Não bộ cô đang tự điều chỉnh để tồn tại trong điều kiện mới, chấp nhận sự hiện diện thường trực của ánh nhìn vô hình.
Điều này vừa đáng mừng, vừa đáng sợ.
Một tiếng động khác vang lên, lần này rõ hơn trước.
Không phải từ camera.
Là từ phía sau bức tường bên trái.
Một tiếng "cạch" rất khẽ, như kim loại chạm vào kim loại, rồi im bặt.
Cô không quay đầu.
Chỉ có tai là căng ra, ghi nhận từng rung động nhỏ trong không khí.
Có người ở đó.
Không bước vào.
Không nói.
Chỉ đứng ở phía bên kia, đủ gần để nghe thấy hơi thở của cô nếu họ muốn.
Sự hiện diện thầm lặng này nặng nề hơn bất kỳ cuộc đối thoại nào.
Nó giống như một lời nhắc nhở: cô không đơn độc, nhưng cũng không được tiếp xúc.
Cô nhớ lại bãi đậu xe.
Cách mọi thứ diễn ra nhanh và sạch.
Cách ký ức bị cắt gọn.
Người làm điều đó hẳn là người quen với việc quan sát trước khi hành động.
Kiểu người không vội vàng, không để cảm xúc chen vào.
Kiểu người thích kiểm soát.
Căn phòng này phản ánh đúng điều đó.
Không có vật thừa.
Không có chi tiết gây nhiễu.
Mọi thứ đều phục vụ một mục đích duy nhất: giữ cô ở trạng thái bị theo dõi liên tục, cả bên ngoài lẫn bên trong.
Cô chậm rãi nâng mắt lên, vừa đủ để nhìn thấy bóng mờ của camera phản chiếu trên trần.
Đèn của nó không sáng.
Nhưng cô biết, nó vẫn đang hoạt động.
Luôn luôn hoạt động.
Cô tự hỏi liệu người quan sát có đang nhìn cô ngay lúc này không, hay chỉ xem lại sau, tua đi tua lại những khoảnh khắc cô mất kiểm soát.
Cô quyết định không cho họ thêm dữ liệu.
Cô thả lỏng vai, để cơ thể trông mệt mỏi hơn thực tế.
Hơi thở chậm lại.
Ánh mắt mờ đi, như thể ý thức đang trôi dần.
Một vỏ bọc đơn giản, nhưng đủ để đánh lạc hướng.
Nếu họ muốn thấy sự sụp đổ, cô sẽ cho họ nghĩ rằng nó đang đến.
Trong khi đó, bên dưới lớp vỏ đó, trí óc cô vẫn hoạt động.
Cô lắng nghe nhịp điệu của căn phòng.
Khoảng cách giữa các tiếng động.
Thời gian giữa những lần camera "thức dậy".
Sự đều đặn trong sự quan sát.
Mọi hệ thống, dù hoàn hảo đến đâu, cũng có thói quen.
Và thói quen thì có thể bị lợi dụng.
Ở đâu đó phía sau bức tường, tiếng động khe khẽ lại vang lên.
Lần này kéo dài hơn, như một bàn tay đang do dự trước khi chạm vào công tắc.
Cô giữ nguyên tư thế, nhưng trong lòng, mọi giác quan đều căng lên.
Có gì đó sắp xảy ra.
Tiếng động phía sau bức tường không lặp lại ngay.
Nó để lại một khoảng lặng kéo dài, đủ lâu để cô bắt đầu nghi ngờ chính thính giác của mình.
Nhưng cơ thể cô thì không quên.
Cơ bắp vẫn căng cứng, dù bề ngoài trông như đã buông xuôi.
Trạng thái này khiến từng giây trôi qua đều nặng nề, như đang chờ một cú chạm không thể tránh.
Rồi ánh sáng thay đổi.
Không phải tắt hẳn.
Chỉ là cường độ giảm xuống rất nhẹ, đủ để bóng đổ trên sàn dài hơn một chút.
Sự thay đổi tinh tế đến mức nếu không tập trung, cô đã bỏ qua.
Nhưng cô nhận ra ngay.
Đây không phải lỗi kỹ thuật.
Đây là một tín hiệu.
Cô ngẩng đầu lên, rất chậm, như thể phải mất nhiều sức lực mới làm được.
Trong khoảnh khắc đó, camera trên trần phát ra tiếng "tích" khẽ.
Đèn đỏ bật sáng.
Lần này không chớp tắt.
Nó giữ nguyên, như một con mắt mở to, chăm chú.
Cô cảm thấy mình vừa được "bật đèn sân khấu".
Bức tường bên trái phát ra một tiếng trượt nặng nề.
Một đường rãnh mảnh hiện ra, rồi mở rộng dần thành một khe hẹp.
Không đủ để bước qua.
Chỉ đủ để nhìn.
Bên trong là bóng tối đặc quánh, không phản chiếu ánh sáng.
Có người đứng sau đó.
Cô không thấy mặt.
Không thấy hình dạng rõ ràng.
Chỉ cảm nhận được sự hiện diện, áp sát, có trọng lượng.
Như thể bóng tối đó đang nhìn thẳng vào cô, phân tích từng cử động nhỏ nhất.
Cô cố nuốt nước bọt.
Cổ họng đau rát.
Lưỡi nhói lên, nhắc cô nhớ rằng mình không thể nói.
Không thể hỏi.
Không thể van xin.
Sự bất lực này không còn là nỗi sợ mơ hồ nữa, mà là một thực tế cụ thể, nằm ngay trong miệng cô.
Một giọng nói vang lên từ khe hẹp.
Không to.
Không trầm.
Không hề mang cảm xúc.
Nó được truyền qua loa, bị lọc đi mọi tạp âm, phẳng và lạnh như một bản ghi đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng.
"Cô tỉnh rồi."
Không phải câu hỏi.
Là một nhận định.
Cô không đáp.
Không chỉ vì không thể, mà vì không muốn.
Sự im lặng của cô kéo dài vài giây, đủ để căn phòng trở nên ngột ngạt hơn.
Camera vẫn nhìn.
Khe tường vẫn mở.
Ánh sáng vẫn thấp.
Giọng nói lại vang lên.
"Phản xạ tốt.
Nhịp tim ổn định.
Cô học nhanh hơn tôi nghĩ."
Mỗi từ như một nhát dao mỏng, không gây đau ngay, nhưng để lại cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Họ đã theo dõi.
Không chỉ cơ thể, mà cả phản ứng.
Cả cách cô giả vờ mệt mỏi.
Cả sự tỉnh táo phía sau vẻ ngoài đó.
Cô siết nhẹ các ngón tay, đủ để cảm nhận sợi dây thừng.
Đau.
Nhưng đau là thứ xác nhận rằng cô vẫn còn ở đây, vẫn chưa biến thành một vật thể thụ động hoàn toàn.
"Đừng cố nói," giọng kia tiếp tục, như thể đọc được ý nghĩ của cô.
"Cô sẽ chỉ làm mình đau thêm thôi."
Câu nói này không mang sự quan tâm.
Nó giống như một lời hướng dẫn sử dụng.
Khe tường bắt đầu khép lại, chậm rãi, không vội.
Trước khi nó đóng hẳn, giọng nói để lại một câu cuối cùng, nhẹ đến mức suýt hòa vào tiếng cơ chế trượt.
"Chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian."
Bức tường trở lại nguyên vẹn.
Ánh sáng tăng lên như cũ.
Đèn camera tắt, trả căn phòng về trạng thái ban đầu, như thể không có gì xảy ra.
Nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã khác.
Họ không chỉ quan sát nữa.
Họ đã lên tiếng.
Cô cúi đầu, hơi thở run nhẹ, nhưng trong mắt không còn là sự hoảng loạn ban đầu.
Thay vào đó là một thứ khác, âm ỉ và sắc bén.
Một sự hiểu biết đáng sợ đang hình thành.
Đây không phải nơi để giam giữ cho đến khi nạn nhân gãy vỡ.
Đây là nơi để thử nghiệm.
Và cô vừa chính thức trở thành một phần của nó.