Đam Mỹ Cặn Bã Hoàn Lương

Cặn Bã Hoàn Lương
Chương 181: Tình nhân ở lại ngày hôm qua 19


Cả hai đợi chờ nỗi đau thấu xương đến, tuy nhiên thay vì có vô số dòng sét vô tình đánh xuống thì lại xuất hiện một luồng ánh sáng màu lam lóe mắt.

Ai cũng biết Vĩnh Sinh độ là cổ máy thu lấy dự liệu trong bộ nhớ hệ thống. Nó có thể loại bỏ kí ức, cho hệ thống một trí nhớ không có quá khứ, toàn bộ dữ liệu đều được thiết lập lại. Trong tiền lệ đã có nhiều người đến nơi này, Thượng Tiêu Dao cũng là một trong số đó. Tuy nhiên sở dĩ nó nổi tiếng đáng sợ hơn cả là nhờ "tụ ảnh Hoài Cố."

Ban đầu Vĩnh Sinh độ được tạo ra là vì mục đích biến đổi tinh thần thể, con người bắt buộc phải đi qua đây mới có thể biến thành hệ thống hỗ trợ. Có điều cùng với sự đa tình và phát triển cảm xúc không ngừng của hệ thống, nơi này dần dà phổ biến với biệt danh "Vong Xuyên ver Thời Không" bởi vì hiệu quả xóa bỏ và nén dữ liệu của nó quá đỉnh.

Chính vì vậy, thông thường hệ thống tìm đến Vĩnh Sinh độ đều là tuyệt vọng muốn xóa bỏ dữ liệu và tình cảm. Điều đó dẫn đến một hệ lụy, đó là khi bộ nhớ cấp tiến bị bỏ lại quá nhiều trong lốc xoáy Vĩnh Sinh đã hình thành nên một dị cảnh mới, gọi là tụ ảnh Hoài Cố.

Cái gọi là "Hoài Cố" tức là nhìn lại quá khứ. Nếu ai đã từng vào nơi này và bỏ lại dữ liệu thì bấy giờ thay vì bị thiên lôi Vĩnh Sinh đánh cho thiết lập lại như lần thứ nhất, người đó sẽ thấy được khung cảnh lần đầu vào đây của mình. Hơn nữa, còn nhận được lại đoạn dữ liệu bị bỏ.

Đó là cái giá phải trả cho sự hèn nhát, trốn chạy thực tại của hệ thống. Và đương nhiên, một sự thật rõ ràng là Đại Cát và Đại Lợi đã từng đến đây để thiết lập. Vậy có nghĩa là ở nơi "Vĩnh Sinh" này, ngay lập tức sẽ sinh ra "Hoài Cố."

Bề ngoài vòng xoáy Vĩnh Sinh như cái hố đen dày đặc hắc khí không ngừng lưu chuyển đáng sợ, kì lạ là ở trung tâm trận xoáy lại ổn định vô cùng. Thứ liên tục thay đổi nơi đây, có lẽ chỉ có mảnh kính lưu giữ quá khứ đang hỗn loạn tái hiện.

Quay về thời điểm Trần Huy Ninh buộc tội kí chủ thứ 10 thất bại phải từ bỏ tái sinh, cậu khi ấy không nỡ nhìn Thẩm Thương Ngọc đau khổ trong cô độc thế nên đã từ bỏ ý niệm đầu thai, thay vào đó bằng lòng chịu lôi kiếp trong Vĩnh Sinh độ.

Đã gọi là "độ", nhất định có thành công và thất bại. Người thành công thay da đổi thịt, được công nhận là một phần của Thời Không Ngưng Đọng. Ngược lại nếu thất bại, hậu quả nặng nề nhất là mất đi sự tồn tại.

Trần Huy Ninh vì Thẩm Thương Ngọc mà liều mạng biến đổi tinh thần thể, chấp nhận rủi ro có thể trở thành một linh hồn khiếm khuyết để ở bên cậu ta mãi mãi. Còn Thẩm Thương Ngọc lại vì lo sợ vĩnh viễn mất đi Trần Huy Ninh cho nên đã bất chấp cùng cậu vào Vĩnh Sinh độ, sau đó trao đi thứ quan trọng nhất của mình.

Thứ gì quan trọng nhất đối với một hệ thống? - Không phải trái tim hay linh hồn như con người, đó là dữ liệu.

Trần Huy Ninh cần dữ liệu của cậu ta làm cái gì chứ? - Tất nhiên không phải nó.

Vậy nếu dữ liệu không giúp ích cho Trần Huy Ninh thì thứ gì có thể?

Đoán xem thứ cần được bảo vệ nhất đối với một hệ thống là gì đi? - Là bộ nhớ chứa dữ liệu. Điều này có nghĩa là chỉ cần tháo bộ nhớ đưa vào người Trần Huy Ninh, cậu sẽ được cơ chế bảo vệ bộ nhớ bảo toàn tính mạng.

Cho nên lí do Thẩm Thương Ngọc không thể nhớ ra Trần Huy Ninh là gì? - Mất dữ liệu trong bộ nhớ.

Thời khắc Thẩm Thương Ngọc chịu đựng thiên lôi Vĩnh Sinh, bị đánh tới mức võ máy hư tổn rạn nứt vẫn vì cậu mà cố gắng tự mở đầu mình tháo bộ nhớ, cùng lúc đem ra cơ chế bảo vệ được tái hiện lại trước mắt Đại Lợi.

Đại Lợi không thể nói bất cứ cái gì có nghĩa, chỉ có tiếng khóc vỡ òa là thể hiện được cảm xúc kích động, thay thế được mọi câu chữ.

[Em nghĩ bản thân cô độc nhất thế gian, nhưng đâu nhận ra có một người thầm lặng yêu em nhiều đến thế.]

Hoài Cố tụ ảnh kết thúc, Vĩnh Sinh độ tống hai đứa ra ngoài.

Đại Lợi xúc động, vừa nghĩ đến những hi sinh và hiểu lầm Đại Cát phải chịu liền thống khổ muốn chết: "Thương Ngọc, anh, anh... huhu."

Đại Cát được Đại Lợi chủ động chui vào lòng, cười ngốc: "May là anh không có phụ em."

...

Trương Viễn Hoài cùng Thượng Tích trở về không gian hệ thống, quả nhiên nơi đó đã không còn bóng dáng Đại Lợi. Hắn vô thức nhìn nhanh qua một lượt rồi ngồi ạch xuống sô pha, nói chuyện với Thượng Tích để đè nén cảm giác mất mát.

"Cho nên, Đại Lợi và Thượng Tình là người phá hoại chúng ta? Thượng Tiêu Dao không có liên quan gì trong chuyện này hết?"

Thượng Tích biết hắn có tâm trạng gì, vì vậy chủ dộng ngồi ngay bên cạnh, sau đó hành động tự nhiên vòng tay qua eo hắn, ôm hắn vào lòng mới đáp: "Đúng vậy."

Trương Viễn Hoài không hề có ý kiến với hành động của y, liên tục hỏi: "Mục đích của Đại Lợi là gì chứ? Với lại tại sao lại giả danh Thượng Tiêu Dao?"

Y phân tích: "Nếu được Hạ Tâm hỗ trợ thì chắc chắn chỉ có việc công, vì vậy mục đích của Đại Lợi nhất định là giúp anh nâng cấp.

Lúc trước anh đã nói với em, anh cần phải có đủ thất tình mới có thể tạo ra linh hồn, lúc đó mới được xem như là một con người hoàn thiện. Còn lí do tại sao giả trang thành Thượng Tiêu Dao, chắc là chỉ muốn trả đũa hắn một chút thôi."

Trương Viễn Hoài nghe y giải thích đến đây, bỗng nhiên mọi bất mãn đều bay biến gần hết.

Nếu mục đích của cậu ta là giúp Thượng Tích, vậy thì hắn không tính toán nữa.

Hắn hỏi tiếp: "Bọn họ có ân oán gì hả?"

"Cái này phải nói đến mấy năm trước, vào lúc Trần Huy Ninh thành công qua được thế giới chín nhưng cũng đồng thời gặp phải rắc rối lớn bởi vì kí chủ đối kháng lần đó đã tố cáo chuyện cậu ta và Thẩm Thương Ngọc yêu đương với nhau."

Hắn không hiểu: "Yêu đương với hệ thống đâu có gì sai. Chẳng lẽ các anh phạt nặng hai người họ à?"

"Không hẳn là phạt. Tuy nhiên đối với Trần Huy Ninh thì chẳng được gọi là nhân từ."

Tại thời điểm đó đã có một cuộc họp cấp cao diễn ra...

Thẩm Thương Ngọc đứng trước một cái bàn, dáng vẻ như bị tra khảo.

Trước mặt cậu có ba người, ngồi ngay chính giữa là Thời Thần, bên trái hắn ta là một cô gái có trang sức cây bút lông vũ trên tóc, bên phải là Thượng Tích. Cô gái bắt đầu hỏi cậu:

"Kí chủ đối kháng ở thế giới thứ chín tố cậu và Trần Huy Ninh yêu đương, có thật không?"

Thượng Tích lúc này vẫn chưa bị conditinhyeu quật, cho nên từ đầu đến chân đều toát lên vẻ thanh cao xa vời của lãnh đạo. Dù không nhìn ra thái độ với cái mặt liệt đó thì bộ dạng nghiêm túc của y trong tình huống này cũng đủ khiến người ta có cảm giác e sợ rồi.

Thẩm Thương Ngọc né tránh ánh mắt y, nhưng không hề có ý định giấu giếm. Vì vậy vừa nghe hỏi đến đã thẳng thắng thừa nhận: "Đúng vậy."

Thượng Tích lên tiếng: "Trước nay chưa từng có tiền lệ hệ thống và kí chủ yêu đương."

"Tôi biết." Ánh mắt cậu ta man mác buồn.

"Vậy cậu có biết hậu quả như thế nào không?" Thượng Tích tiếp tục hỏi.

Cậu kiên định: "Tôi cam tâm chấp nhận mọi hình phạt, chỉ cần được ở bên cậu ấy."

Cả phòng lặng ngắt như tờ, bỗng nhiên lúc này bên ngoài có tiếng nói nhỏ xíu lọt vào. Hình như ai đó kêu AI mở cửa.

Ngay sau câu lệnh của hắn thì bức tường cứng cáp hiện ra một cánh cổng, Thượng Tiêu Dao từ nơi đó đi ra với nụ cười tiêu dao tự tại. Thật ra nhìn kĩ thì dáng vẻ của hắn ta hơi vội vã.
 
Cặn Bã Hoàn Lương
Chương 182: Tình nhân ở lại ngày hôm qua 20


"Gì mà vui vậy nè? Tôi đến xen vào một lát được hong dọ?" Thượng Tiêu Dao làm như thường ngày mà hoạt ngôn náo loạn, thực chất bộ dạng gấp gáp đang có chẳng qua được mặt ai.

Ba người đang ngồi: "..."

Thời Thần nói với Thẩm Thương Ngọc: "Cậu ra ngoài một lát đi."

Cậu ta vừa biến mất, vẻ mặt Thượng Tiêu Dao đã biến hóa nghiêm trọng. Hắn nói với Thượng Tích: "Bên tôi vừa nhận được tin tức của Hạ Tâm, hắn bảo có một kí chủ đang lạm quyền nghiêm trọng, có điều chứng cứ không đủ để đem ra phán xử nên hắn yêu cầu kí chủ bên anh hợp tác tìm bằng chứng."

Nói đến đây hắn bổ sung thêm: "Trùng hợp cô ta là người đảm nhiệm thực hiện nguyện vọng của chị gái Trần Huy Ninh."

Thời Thần: "Tình hình cụ thể thế nào?"

Thượng Tiêu Dao: "Bằng phương pháp vô cùng điên khùng nào đó, nguyên chủ Trần Khiết và cô gái tên Đường Lan bị cấy ghép cơ thể lẫn tinh thần thể với nhau. Sau đó bị biến thành tay sai của SS. Đáng sợ hơn nữa, không biết bằng cách nào mà SS có thể mở đường đến thế giới song song của nơi đó, cô ta đã bắt đầu tìm cơ hội tạo ra một tay sai thứ hai như vậy từ Trần Khiết và Đường Lan thứ hai rồi. Sợ là không bao lâu nữa, hai nơi đều bị cô ta phá hủy."

Thượng Tích trầm ngâm: "Cậu thấy thế nào?"

Thượng Tiêu Dao thở dài, nói đầy ý vị: "Như vậy, lí do Trần Huy Ninh hắc hóa rõ ràng rồi."

Trước đó hắn đã nói giấc mơ tiên tri với bọn họ, vì thế ai nghe câu này xong cũng đều hiểu.

Một giờ sau, Thẩm Thương Ngọc được gọi vào. Lúc này trong phòng cô gái kia đã biến mất, thay vào đó là Thượng Tiêu Dao thượng tọa.

Hắn nhìn Thẩm Thương Ngọc, bắt đầu phân tích tình huống: "Trần Huy Ninh có một khuyết điểm rất lớn chính là chuyện về gia đình cậu ta, nếu không thể khắc phục điểm này thì sẽ dẫn đến mối nguy vô cùng đáng sợ, vì vậy tôi đề nghị bối cảnh thế giới đối kháng cuối cùng là thế giới song song với thế giới ban đầu của cậu ta."

Nơi đó có SS đang tiến hành cấy ghép cơ thể Trần Khiết thứ hai và Đường Lan thứ hai. Người có thể bảo đảm an toàn cho bọn họ và nỗ lực [Buộc tội] cô ta không ai thích hợp hơn Trần Huy Ninh.

Thượng Tiêu Dao nhìn thì dễ dãi, thực chất tâm tư lại vô cùng sâu sắc. Vừa rồi còn tươi tắn hòa hoãn, bấy giờ ánh mắt nhìn Thẩm Thương Ngọc chỉ còn cảnh báo. Hắn ý tứ nhắc nhở: "Trên đời này không có thứ gì là miễn phí cả. Nếu cậu ta không thể vượt qua nhiệm vụ cuối cùng này thì hai người sẽ phải trả giá đắc đấy."

Thẩm Thương Ngọc không vội đồng ý, tâm tư phức tạp cáo lui.

Bấy giờ Thời Thần có chút bất mãn: "Nói ra hết không được à? Em có cần phải đóng vai ác như vậy không?"

Thượng Tiêu Dao cười khổ: "Nói ra hết thì được ích lợi gì? SS còn đó, cho dù cô ta không phá hoại đến thế giới song song kia thì nếu Trần Huy Ninh vẫn mang nặng mối thù như vậy, liệu kết cục tốt đẹp hơn không? Đã nghĩ không thông, cho dù thuận lợi vượt qua mười thế giới, được sống lại thì cậu ta vẫn bị thù hận chôn vùi thôi. Thà rằng giải quyết mối nguy sớm còn hơn."

Thượng Tích kể đến đây, Trương Viễn Hoài dường như đã hiểu rõ. Thì ra Thượng Tiêu Dao là người đề xuất phương án cho bọn họ.

Thấy Trương Viễn Hoài suy tư phán đoán ý đồ của Thượng Tiêu Dao, Thượng Tích bèn tốt tính khai sáng: "Thượng Tiêu Dao có năng lực tiên tri nhưng rất yếu, hắn chỉ có thể bị động nhìn thấy tương lai."

"Thật ư? Ý anh là hắn thấy được tương lai của Đại Cát và Đại Lợi - Đó cũng là lí do anh ta nói Trần Huy Ninh hắc hóa?"

"Chính là ý đó." Thượng Tích nở nụ cười có ý tán thưởng.

Trương Viễn Hoài kích động: "Anh ta nhìn thấy cái gì mà lại đẩy hai đứa nó, à nhầm hai người đó vào cái tình huống khó nhằn thế kia? Bộ còn ác liệt hơn hả?"

Thấy bộ dạng hóng chuyện của Trương Viễn Hoài quá mức cute, Thượng Tích không nhịn được hôn lên trán hắn, sau đó lại xoa đầu hắn mấy cái rồi mới nói: "Trần Huy Ninh sau khi hoàn thành mười thế giới thì thuận lợi tái sinh. Bởi vì có quan hệ đặc biệt với Thẩm Thương Ngọc nên cậu ta không bị cưỡng chế xóa kí ức, kĩ năng luyện được trong quá trình đối kháng cũng còn rất cao siêu, lại cộng thêm mối thù với người phụ nữ cấp SS kia... Tất cả đều là nhân tố góp phần làm Trần Huy Ninh biến chất.

Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến hắc hóa là ngày đầu tỉnh dậy, Trần Huy Ninh phát hiện hai người Trần Khiết và Đường Lan trở thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ---"

"Khoan đã, theo như anh kể thì thời điểm SS mở thế giới song song, Hạ Tâm đã yêu cầu anh gửi kí chủ trong hệ thống tới tìm cô ta [Buộc tội]. Vậy chẳng lẽ người anh gửi tới thất bại rồi?"

"Dựa theo giấc mơ tiên tri của Thượng Tiêu Dao thì đúng là vậy. Đó cũng là một trong những lí do anh không để kí chủ nào khác nhận nhiệm vụ này."

Bởi vì ai nhận cũng đều có nghĩa là thất bại, trừ Trần Huy Ninh là có hi vọng.

Thượng Tích giải đáp cho hắn xong rồi tiếp tục nói: "Trần Huy Ninh vô cùng hối hận vì không thể trở về kịp thời, sau đó cậu ta đi theo dấu vết của SS đến thế giới song song - cũng chính là thế giới của em để tìm ả trả thù. Tuy nhiên ở nơi đó, Trần Khiết và Đường Lan thứ hai cũng đã trở thành quái vật từ lâu. Trần Huy Ninh phẫn nộ, bị hận thù che mờ lí trí, sau khi dốc sức tiêu diệt SS mà không tìm được phương pháp cứu người, cậu ta đã lợi dụng lòng tin của Thẩm Thương Ngọc tấn công vào Thời Không Ngưng Đọng hòng đoạt quyền kiểm soát thời không, mong muốn sửa đổi tất cả bất hạnh người thân phải chịu."

Giải thích ở đây là muốn nói SS không đáng sợ, kẻ đáng sợ thật sự là Trần Huy Ninh?!!

Thượng Tích cảm thán: "Nếu thời điểm đó thực sự xảy ra thì chắc rằng cả Trần Huy Ninh và Thẩm Thương Ngọc đều sẽ bị hủy diệt."

Y không e ngại giải quyết Trần Huy Ninh hắc hóa, vấn đề là cậu ta có quan hệ mật thiết với Thẩm Thương Ngọc. Chuyện này dây mơ rễ má rất phiền phức, không khéo sẽ dẫn đến vô số hệ lụy không đáng có.

Trương Viễn Hoài cuối cùng đã ngộ ra kế sách của Thượng Tiêu Dao: "Vì vậy ngay thế giới cuối để Đại Lợi đến thế giới của em tiêu diệt ả trước. Nếu thành công thì có thể thuận đó sửa đổi kết cục của thế giới kia từ việc quy chiếu. Lỡ không thành công thì anh sẽ thay cậu ta xử lí ả, còn cậu ta và Đại Cát phải chịu trách nhiệm cho việc thất bại. Từ đó tránh được con đường hắc hóa trong tương lai?"

"Em thông minh lắm." Y tán thưởng.

"Òa, khủng khiếp." Nghe xong tương lai huy hoàng xém trở thành sự thật của Đại Lợi, Trương Viễn Hoài không nhịn được hít một hơi lạnh.

Ngon thiệt chớ, con mèo đen vậy mà đánh chủ ý lên tận đó luôn. Hắn còn chưa dám đâu.

Nghĩ lan man một hồi, Trương Viễn Hoài bỗng nhiên trầm mặt.

Vậy chẳng lẽ tất cả đều là sự thật sao? Thế hắn thành công rồi, thì bọn họ sẽ như thế nào? - Hắn không dám hỏi Thượng Tích.

Dường như biết được nỗi lòng của Trương Viễn Hoài, Thượng Tích vừa rồi còn dụi hắn mè nheo bỗng nhiên kiên định lên tiếng: "Em đừng nghĩ nhiều, cho dù thế nào chúng ta cũng không chia xa đâu."

Trương Viễn Hoài cúi gằm mặt không đáp.

Hắn hoàn toàn không có tự tin vào một kết cục tốt đẹp.

Thượng Tích không cưỡng chế nâng cằm hắn lên để nghe lời mình nói, ngược lại y rời khỏi sô pha, khụy gối xuống để nói với hắn: "Ở thế giới của em có một Trương Viễn Hoài chờ ngày tỉnh lại, cũng có sự tồn tại của một giáo sư Trần Vĩnh Thương. Cho nên sau này em và anh đều ở cũng một nơi, chúng ta sẽ không bao giờ lìa xa nữa."

Hắn sụt sùi, mặc dù trong lòng ấm áp nhưng vẫn có linh cảm chia xa mãnh liệt.

...

Ngũy Nhiên: Boss là Đại lợi, có ai đoán đúng hông ta? Phần giải thích bên trên có vẻ dễ gây lú, nếu có thắc mắc cứ trực tiếp hỏi dưới bình luận, tui sẽ tận sức giải đáp.

Thế giới sau là thế giới cuối, ai ui cảm xúc thiệt là... chưa gì đã thấy hơi mất mát rồi.

Spoil thế giới thứ 10: Ở thế giới Viễn Hoài không gặp được Vĩnh Thương, hắn sẽ trưởng thành thế nào đây?
 
Cặn Bã Hoàn Lương
Chương 183: Ngoại truyện thượng tiêu dao 1


Ở Thời Không Ngưng Đọng có một người sỡ hữu mái tóc đỏ rực dài miên man vô cùng nổi bật tên là Thượng Tiêu Dao.

Nhắc đến Thượng Tiêu Dao, người ta thường liên tưởng đến những con vật gian xảo hồ nháo như là sói già tâm cơ, loài rắn mị hoặc hay cáo đỏ láo cá. Nhưng đại đa số đều không biết, con thú đại diện của Thượng Tiêu Dao lại là Xích Thố - một con thỏ vừa nhỏ vừa ngốc.

Rất lâu về trước, hắn đã bộc lộ tính chất loài này cực kì rõ ràng. Nhưng sao hiện tại hắn lại có bộ dạng tinh ranh như vậy? - Nguyên nhân của sự thay đổi này phải kể đến bối cảnh khởi đầu.

Năm đó người ở Thời Không Ngưng Đọng đã chứng kiến sự ra đời mang ý nghĩa tầm cỡ của hai nhân vật mà sau này bọn chúng phải gánh vác sứ mệnh to lớn, đó là Thượng Tích và Thượng Tiêu Dao.

Từ khi sinh ra, hai người định sẵn là phải đối mặt và chiến đấu với vô số điều ác, hiểm nguy. Tuy nhiên, khác với Thượng Tích mang danh hoàn hảo tuyệt đối - người luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc thì ngược lại, Thượng Tiêu Dao liên tục va vấp rất nhiều khó khăn.

Có lẽ là do từ khi sinh ra Thượng Tiêu Dao đã chứa trong người trái tim nhân tạo có đạo đức và nhân văn cao hơn cả con người, cho nên mới dẫn đến những bi kịch không đáng như thế.

Bất tri bất giác, hắn không ngừng bị so sánh, chê bai, bị lợi dụng và vùi dập bởi rất nhiều đối tượng, mà phần lớn lại là từ chính những kí chủ hắn đặt niềm tin, do hắn dẫn dắt. Suốt thời gian Thượng Tiêu Dao rước lấy những thất bại thảm hại ấy, không ít người ám chỉ hắn là "Sai lầm của Thời Thần."

Đến cả trái tim của Thượng Tiêu Dao - thứ mà hiện nay được nhiều người ví như khởi nguồn của tình yêu vô tận thì vào thời điểm đó lại bị coi là vật tai ương đối với hệ thống. Bởi lẽ nó đã dẫn đến vô vàn bất hạnh cũng như đau thương cho chủ sở hữu. Và một lỗi lầm lớn nhất được lưu truyền về hắn cho đến hiện tại chính là có tình cảm với người tạo ra mình.

Người ta biết trái tim Thượng Tiêu Dao mặc định có tình thương bao la, dung thứ được cả thiên hạ. Tuy nhiên, nó cũng có cả thứ tình cảm không ai lường trước, đó là niềm tin yêu mãnh liệt đối với Thời Thần.

Bên cạnh đó, Thượng Tiêu Dao cũng được biết đến là người đầu tiên mở ra khái niệm "Tiến hóa cảm xúc hệ thống nhân tạo, hình thành linh hồn."

Màu tóc đỏ bắt mắt là do quan hệ nhân quả từ chuyện này mà ra.

Tất nhiên trước kia tóc của Thượng Tiêu Dao không phải màu đỏ, nó chỉ là màu đen huyền bình thường như ai. Thời điểm lần đầu cái màu ấy xuất hiện là sau khi hắn trải qua 20 thế giới yêu hận với Thời Thần. Một sự thật nữa là màu đỏ trên tóc hắn sẽ phai đi, ngày qua ngày nhạt bớt một ít cho đến khi trên đầu hắn chỉ còn màu đen ban sơ. Điều này đa phần ai ở Thời Không Ngưng Đọng cũng nhận ra, vì vậy không ít người trêu hắn sử dụng thuốc nhuộm tóc dỏm, năm nào đến thời gian này cũng bị bay sạch bách. Nhưng bọn họ không biết, ẩn sau cái màu ngông cuồng ấy là mục đích bi hài và xót xa đến nhường nào.

Vì ở nơi khái niệm thời gian trở nên vô nghĩa này, Thượng Tiêu Dao cố ý dùng màu tóc để nhận biết ngày đặc biệt nhất trong năm. Ngày 14 tháng 2 lịch Thời Không Ngưng Đọng hằng năm sẽ là thời điểm hắn bị khủng hoảng cảm xúc.

Như đã nói, Thượng Tiêu Dao được tạo ra với nhiều cảm xúc, sau khi tiến hóa thành công lại càng đa sầu đa cảm. Cảm xúc tồn động quá nhiều, lâu dần sẽ khiến hắn bùng nổ.

Viễn cảnh thường thấy vào ngày mái tóc của hắn chỉ độc một màu đen huyền đó là hắn nhìn Thời Thần khóc đến thê thảm, không ngừng chất vấn: "Tại sao lại có thể tàn nhẫn với em như vậy?"

Hắn nhớ ngày mình tỏ tình, người đàn ông này không để hắn vào mắt, đến lời cự tuyệt chẳng thèm nói ra, chỉ đáp lại mộ câu xem nhẹ: "Cậu chỉ là bị nhầm lẫn cảm xúc, tôi sẽ xem như chưa từng nghe."

Thời gian theo đuổi Thời Thần chạy trong đầu hắn như cuốn phim bi hài, bi cho chính mình, hài cho thế nhân thiên hạ.

Phải chăng bởi vì sinh ra quá đa cảm nên chỉ một ánh mắt thoáng qua cũng khiến em động lòng? Chẳng lẽ vì em không phải con người, cho nên mọi rung động đều bị ngài xem nhẹ?

Người đầu tiên gieo rắc cho hắn sự sống là người khiến hắn không thôi chấp niệm. Người làm hắn động lòng cũng là người đẩy hắn đến chỗ tuyệt vọng.

Tình yêu nảy nở sinh sôi, hắn một lòng yêu người đó sâu sắc. Nhưng người đó không tin vào trái tim của một trí tuệ nhân tạo. Đối diện với hắn, chỉ có thể trao đi ánh nhìn vô tâm.

"Thượng Tiêu Dao, tôi không muốn nói vấn đề này với cậu nữa." Lần tỏ tình thứ ba, Thời Thần dường như đã quá mệt mỏi với hắn.

Trong khi đó Thượng Tiêu Dao vẫn ngang bướng chất vấn: "Tại sao ngài lại phớt lờ tình cảm của tôi chứ?"

Thời Thần thở dài, cảm thấy tên nhóc này dường như sẽ chẳng bao giờ hiểu được lời của hắn ta. Hắn ta lại giải thích bằng mấy luận điểm y như lần đầu: "Đó chỉ là những câu lệnh được cài đặt cho cậu thôi. Cậu đừng nhầm tưởng nữa, đó không phải là yêu."

"Sao ngài biết cảm xúc của tôi? Ngài là tôi sao?" Thượng Tiêu Dao cố chấp bất tuân. Sau đó lại đại nghịch bất đạo tuyên bố: "Thời Thần, nếu ngài kiên quyết không chịu công nhận tình yêu của tôi vì lí do hoang đường đó. Được thôi, tôi sẽ thiết lập lại. Nếu tôi mất đi kí ức, cảm xúc ngài đã ban tặng bị phá hủy mà tôi vẫn yêu ngài. Đến lúc đó, ngài không được phớt lờ tôi nữa."

Thời Thần không cản hắn, lúc ấy còn ác ý thầm nghĩ "Vậy cũng tốt, đỡ tốn công tiêu hủy một sản phẩm lỗi."

Thượng Tiêu Dao dường như hiểu được tâm tư của hắn ta, bi thương tới mức nụ cười không rõ hình hài: "Ngài phải xem cho kĩ, bởi vì tôi nhất định có thể chứng minh."

Thời Thần đinh ninh mình đúng: "Ấu trĩ."

"Cứ chờ đó!" Hắn bỏ lại một câu đầy kiên định rồi chạy đến Vĩnh Sinh độ, không chút do dự nhảy vào đó.

Thượng Tiêu Dao ngoan cường chịu đựng niềm đau thiết lập lại, lúc trở ra đôi mắt đầy thương cảm lẫn dũng cảm đã biến thành bộ dạng ngây ngô.

Sau đó hắn rời khỏi đơn vị của Thời Thần và được phân bổ chức vụ mới, trở thành chủ thần của hệ thống Xuyên thư. Có điều an phận làm việc không được bao lâu, hắn lại trùng hợp gặp được Thời Thần, sau đó lại bắt đầu công cuộc trồng hoa si.

Lần này khác lần trước, lí do động lòng không giống nhau.

Thượng Tiêu Dao trước khi vào Vĩnh Sinh độ yêu một Thời Thần cô độc, rung động từ thái độ và tâm huyết trong công việc của hắn ta. Thượng Tiêu Dao sau khi ra khỏi Vĩnh Sinh độ ngược lại yêu thích chỉ bằng một ánh nhìn.

Nhất kiến khuynh tâm có thực sự là vừa gặp đã yêu? Hay chỉ là kiếp trước ái mộ quá mãnh liệt, kiếp này gặp lại vẫn còn vấn vương?

Thượng Tiêu Dao dù có ở giai đoạn nào cũng sẽ yêu Thời Thần theo nhiều cách. Từ thầm lặng đến ngang tàn cháy bỏng, từ hữu ý đến vô tình, từ suy tư nặng nề đến ngô nghê khờ dại, có lẽ định mệnh không bao giờ thoát khỏi trói buộc. Do đó càng khó tránh khỏi số phận thân bại danh liệt.
 
Cặn Bã Hoàn Lương
Chương 184: Ngoại truyện thượng tiêu dao 2


Một kẻ âm trầm nội hàm tích tụ tương tư quá nhiều sẽ có lúc không chịu được mà bộc phát. Thời điểm hắn bạo gan tỏ tình trước nam nhân mình yêu, duy chỉ còn bộ dạng tình căn thâm chủng không ai khuyên ngăn nỗi.

[Mặc cho kết cục rước lấy có thê thảm vẫn nguyện minh chứng cho người tấm lòng son.]

Thượng Tiêu Dao hiền lành ủy mị biến mất lại có một Thượng Tiêu Dao hoạt bát ngây thơ thế chỗ yêu hắn ta. Đúng như hắn đã từng khẳng định, Thượng Tiêu Dao cho dù biến thành bộ dạng nào cũng vẫn sẽ yêu Thời Thần - Giống như quá hiểu bản thân dù một mai có thay đổi ra sao cũng sẽ lún sâu vào đoạn tình trường không nên có này.

Đáng tiếc, Thời Thần lúc đó nào có cảm động. Hắn ta chỉ cau mày thốt lên hai từ "Hoang đường" khiến ai nghe thấy cũng chạnh lòng.

Thượng Tiêu Dao ngốc nghếch không hiểu tại sao Thời Thần chán ghét và phản ứng mạnh với lời tỏ tình của mình tới như vậy. Hắn lúng túng, gượng cười như bản thân không hề tổn thương, trước mặt mọi người cười nói thêm mấy câu như đồ đần, sau đó mới vội vàng trốn chạy.

Hắn là kẻ ngốc, kể từ thời điểm đó đầu óc không sao thoát được vẻ mặt đanh lại của Thời Thần, tâm trí treo đâu đâu ngoài vũ trụ không tập trung, cuối cùng dẫn đến tai nạn ngoài ý muốn.

Trong lần đi lấy kịch bản nền ở ngân hàng kịch bản, hắn vô tình rơi vào không gian trải nghiệm kịch bản do Phong Niên Cố Cảnh lắp đặt.

Thiết bị đó là một cổ máy mô phỏng bối cảnh và tình tiết, nếu không có kịch bản đặt sẵn trong khe cắm, nó sẽ mặc định người vừa tới là muốn phiêu lưu trải nghiệm, từ dó kích hoạt hành trình ngẫu nhiên. Một hành trình phải trải qua mười thế giới, hơn nữa kịch bản trong đó đều do Phong Niên Cố Cảnh nghiên cứu - ý của câu này chính là kết cục của cả mười thế giới đều là SE.

Phong Niên Cố Cảnh rất thích những người kích hoạt cổ máy của mình, vì vậy vừa thấy thông báo là đến hóng hớt. Nhưng khi bọn họ nhận ra người rơi vào đó là Tiêu Dao ngốc manh, còn là do sơ suất rơi vào chứ không hề có chuẩn bị tâm lí trước liền lo sốt vó.

Đùa à, thử khơi khơi coi chừng sang chấn tâm lí chớt đó.

Hai người Phong Niên và Cố Cảnh rất bận tâm Thượng Tiêu Dao, nhất trí cho rằng con thỏ ngốc đa sầu đa cảm như hắn sao có thể một mình chịu đựng được nhiều bi kịch như vậy? Thế là đùng đùng đi tìm Thời Thần nói lí, ép hắn ta vào chung cánh cổng với Thượng Tiêu Dao.

Hai cha này có tâm mà tư duy hơi lạ, vì vậy đã dẫn đến bi kịch lớn hơn cho Thượng Tiêu Dao. Đó chính là bị Thời Thần real phũ.

Sau bao nỗ lực, hi sinh. Mười thế giới theo đuổi không ngừng nghỉ, dốc hết tâm tư, sức lực, cuối cùng thì thứ Thượng Tiêu Dao nhận lấy chỉ là sự vô tình và thờ ơ của Thời Thần.

Lúc ra khỏi không gian kia trở về Thời Không Ngưng Đọng, hắn bị đả kích tới nổi lần nữa tìm đến Vĩnh Sinh độ. Và giống như Đại Lợi, ở nơi đó hắn chẳng những không được thiết lập mà còn gặp phải tụ ảnh Hoài Cố, khiến hắn nhớ ra tất cả ngọn nguồn trước khi đi vào Vĩnh Sinh độ.

Hai "kiếp" đa tình, hóa ra đều là kết cục này...

Thượng Tiêu Dao nhớ ra hai kiếp cố chấp thì càng không cam tâm tình cảm của mình cứ thế hết lần này đến lần khác không được xem trọng. Thế là hắn vứt hết mặt mũi đi tìm Thời Thần, cầu xin hắn ta cho thêm một cơ hội theo đuổi bằng thiết bị trải nghiệm, tất nhiên lần này sẽ không chịu sự chi phối của kịch bản SE.

Thời điểm đó nhiều người cho rằng hắn quá cố chấp, số ít còn tỏ ra khó chịu với độ bướng bỉnh ngang ngạnh của hắn. Nhưng có lẽ chẳng ai nhận thấy, Thượng Tiêu Dao đang dần chết lặng, tâm lí được cho là cứng cỏi ấy từ khoảnh khắc quỳ xuống cầu xin Thời Thần cho cơ hội cuối cùng đã như một tòa thành bắt đầu vụn vỡ rồi.

Cuộc chinh phục bằng hành trình kịch bản lần hai chỉ mới đi qua 3 thế giới, tuyệt vọng đã nhanh chóng bào mòn trái tim Thượng Tiêu Dao, khiến hắn thật sự mất đi niềm tin.

Trải qua hiểu lầm, rồi cãi vã, chia ly. Đi từ hi vọng, thất vọng đến tuyệt vọng, vô vọng với Thời Thần. Bấy giờ Thượng Tiêu Dao mới nhận ra bản thân cho dù cố gắng bao nhiêu cũng đều là vô nghĩa, để rồi hắn quyết định tự hủy diệt mình.

Ngay khi chuyển đến thế giới thứ 4, hắn gặp được Cửu Linh - nhân vật của Thời Thần. Thượng Tiêu Dao lúc này đã chẳng còn ý nghĩ xa vời gì nữa, hắn chỉ cứu Cửu Linh thoát khỏi bi kịch một lần duy nhất liền bật vô âm tính, trốn ở một nơi không ai hay biết mong chờ mười thế giới sẽ qua nhanh.

Có điều đời người thú vị ở chỗ là không lường trước được, cái gọi là thế sự vô thường đủ làm người ta cảm thấy trớ trêu không phải không có lí do. Thượng Tiêu Dao chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sau khi Cửu Linh thành tài, luyện đến cảnh giới tối cao lại dùng thuật Hồi Quy để cứu rỗi hắn.

Thượng Tiêu Dao biết Cửu Linh dùng thuật Hồi Quy nhưng không nói, nhiều lần đối diện với chân tâm thành ý của hắn ta cũng chỉ cười trừ.

[Em không động lòng, bởi vì đã động lòng trước khi ngài kịp yêu em. Có người từng nói "Tình yêu đến muộn không bằng cỏ rác" - Em sâu sắc hiểu được ý này.]

Mặc dù con đường chinh phục của Cửu Linh rất khó khăn, song, cuối cùng hắn ta đã thành công khiến Thượng Tiêu Dao mở lòng... bằng cái chết.

Thời khắc Cửu Linh hi sinh thân mình dùng thuật Hồi Quy lần cuối để đưa hắn trở về một thế giới bình yên, Thượng Tiêu Dao kích động khóc đến thê thảm. Nơi Thượng Tiêu Dao bị đưa đến không có tiểu hài tử Cửu Linh chờ hắn cứu mạng, cũng không có bật tối cao Cửu Linh người người khiếp sợ nên hắn đã tự sát ngay sau đó.

Những gì diễn ra ở thế giới thứ 4 là sự đột phá mạnh mẽ trong quan hệ hai người, cho nên mới nói Cửu Linh là thời điểm Thời Thần nhận ra tình yêu của mình với Thượng Tiêu Dao, đồng thời là lần đầu tiên trong đời Thượng Tiêu Dao chạm đến được dịu dàng của Thời Thần. Nhờ có thân phận này, sáu thế giới tiếp sau Thời Thần mới từng chút từng chút lấy lại niềm tin và cứu rỗi được trái tim hóa đá của Thượng Tiêu Dao. Cuộc tình bọn họ mới có thể hoàn thành trong hai mươi thế giới.

Câu chuyện này lí giải vì sao Thượng Tiêu Dao trong thời điểm khủng hoảng lại oán hận Thời Thần, nhưng lại cần thân phận Cửu Linh của hắn ta vỗ về như thế.

"Ahhh!!!" Thượng Tiêu Dao đau khổ hét lên, không ngừng xua đuổi nam nhân trước mặt.

"Cút đi, em không muốn thấy mặt ngài."

"Ahhh, em đau quá hức hức..." Hắn ôm đầu hét đến thê thảm.

Đau thương ngày đó tái hiện lại một cách chân thực, hắn mất hết lí trí, chỉ biết thống khổ khóc rống lên.

Thời Thần biết tội lỗi của mình, vì vậy không nhiều lời lập tức biến thành bộ dạng của Cửu Linh ôm hắn vào lòng, bên cạnh hắn không rời.

Ngay khi thấy bộ dạng này của hắn ta, Thượng Tiêu Dao đã vỡ òa như đứa trẻ: "Cửu Linh, hức, Cửu Linh."

Thời gian đó, người ta thấy Thượng Tiêu Dao được Cửu Linh ôm trong lòng không tách rời.

Bọn họ bên nhau cả một ngày trời, ai cũng tưởng hai người học theo nhân loại muốn bám dính nhau vào ngày lễ tình nhân, vì vậy chỉ đành nhịn lại cảm giác muốn đấm người tùy tiện rải cơm chó, để hôm sau trêu chọc cũng không muộn.
 
Back
Top Dưới