Ngôn Tình Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ

Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 120


Một tháng sau, bác sĩ gia đình được mời tới trong nhà, Uý Lam thì nằm trên giường chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi mệnh lệnh của bác sĩ. Đội ngũ từ y tá đến bác sĩ đều là tinh anh, cũng cho phép Tằng Trạm đi vào phòng sinh, nhưng Uý Lam cắn môi, kiên quyết nói " Chú mà vào tôi sẽ không sinh "

Cô sợ Tằng Trạm sau khi chứng kiến quá trình sinh con, tâm lý lẫn sinh lý bị ảnh hưởng, về sau quan hệ vợ chồng gặp trở ngại. Tuy ngoài miệng cô luôn gọi Tằng Trạm là chú, nhưng từ lâu, trong lòng cô đã nhận định đây là người đàn ông của mình.

Tằng Trạm đành rụt chân lại, ngoan ngoãn đứng đợi bên ngoài.

Trong gian phòng kia thỉnh thoảng vọng ra tiếng kêu thảm thiết, có khi lại im ắng đến kì lạ, trái tim Tằng Trạm như bị ai bóp nghẹn, mỗi lần nghe giọng cô la hét nói đau quá, tay chân anh giống như nhũn ra, cảm thấy không còn chút sức lực gì.

Tuy tuổi cô bé còn nhỏ, có điều thân thể vô cùng khoẻ mạnh, bác sĩ đã nói mọi thứ rất thuận lợi sẽ không xảy ra vấn đề! Có lẽ một lát sẽ xong...có khi phải đợi thêm chút nữa...

Tằng Trạm ở ngoài phòng không ngừng đi qua đi lại, một người không thích thuốc lá như anh, cũng ngậm một điếu trên môi hút liên tục. Tiếng kêu khóc của cô...quá doạ người! Lời bác sĩ chấn an, dùng sức, hít sâu...dùng sức, hít sâu...xen kẽ là tiếng hét tê tâm liệt phế...chốc chốc âm thanh lại trở nên yếu ớt, rồi tắt ngấm.

Cuồng phong đi qua, mọi thứ bỗng yên tĩnh khiến Tằng Trạm kinh hãi không thôi, anh rất sợ cô chịu không nổi...hai mắt anh thoáng cái đỏ ngầu, cả đầu ngón tay cũng không thể động đậy, thân thể cứng đờ chết lặng!

Nhưng Uý Lam là ai chứ, một cô bé lớn lên ở thôn nghèo miền núi, từ nhỏ luôn phải kiên cường mà sống, dám theo anh về thành phố, còn có thể tiếp nhận hết thảy mọi chuyện anh gây ra cho cô, dù phía trước đau đớn cỡ nào, nhưng nghĩ tới sinh mệnh trong bụng, đó là kết tinh tình yêu của cô với chú, bác sĩ và y tá đều nhìn cô, mỗi người đều thật mong chờ sinh mệnh bé bỏng chào đời, nhưng so với họ cô còn trông mong không biết bao nhiêu lần, vất vả lắm mới đợi đến ngày đứa bé từ trong bụng đi ra, chẳng cần mang nặng suốt ngày, cô đã mừng rỡ thật lâu đó.

Làm cho Tằng Trạm đứng ngồi không yên gần một tiếng thì đứa nhỏ cất tiếng khóc chào đời, ý tá ẵm đứa bé khuôn mặt nở nụ cười, nhưng vừa nhìn đến Uý Lam nháy mắt lại thấy đau lòng, nhỏ như vậy...có khi còn chưa đủ tuổi thành niên đã phải làm mẹ, cô bé làm sao nuôi con? Một mặt cao hứng mẹ tròn con vuông, một mặt trách cứ Tằng Trạm là Đ* c*m th*, cô bé nhỏ như vậy cũng không buông tha, nhưng nói cho cùng người ta là con ông cháu cha, ai dám quản đây!Uý Lam cắn môi, thì thào " Trai hay gái?"

Y tá ngẩn đầu nhìn cô vui vẻ nói " Con trai, có tiểu kê kê nha!"

Uý Lam nhếch miệng mỉm cười, gật gật đầu, đưa tay nghĩ muốn bắt lấy, y tá vội bồng tới gần cho cô nhìn mặt, nhiều nếp nhăn...bé xíu...còn đỏ hỏn...

Uý Lam lập tức quay mặt, nhíu cái mũi ấm ức " Thế nào lại xấu như vậy?"

Một y tá khác đã ra ngoài, Tằng Trạm liền bước tới hỏi " Sinh rồi?"

Y tá đáp " Con trai "

Tằng Trạm lật đật chen lấn đi vào, loáng thoáng nghe được chữ xấu, trong lòng không vui, nhảy dựng.

" Ai dám nói con tôi xấu?"
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 121


Nghe được giọng nói của Tằng Trạm, Uý Lam liền không cầm được nước mắt khóc rống lên, chú ở trong thân thể cô gieo xuống mầm móng, khiến cô trong phòng sinh đau đớn chết đi sống lại, nhưng tốt xấu gì đây cũng là người đàn ông của cô, là ba của đứa nhỏ, nơi nương tựa của hai mẹ con cô sau này.

Đứa bé nhỏ như vậy, Tằng Trạm rất muốn ôm lại không dám động vào, nhỏ nhỏ mềm mềm...phải ẳm thế nào đây?

Uý Lam sinh xong, Lâm Hân Du cũng vừa chạy tới, lật đật vào trong phòng nhìn tiểu Tằng Trạm, cưng nựng chốc lát lại chạy qua nhìn Uý Lam, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tái nhợt, vô cùng đáng thương.

Còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe bác sĩ hỏi Uý Lam " Cảm thấy thế nào?"

Uý Lam lắc đầu, giọng nói yếu xìu " Mệt"

Sinh sản xong người mẹ rất cần thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, Lâm Hân Du cùng Tằng Trạm chăm chú học hỏi cách chăm sóc tiểu bảo bối như thế nào từ y tá.

" Thật sự rất nhỏ..." Lâm Hân Du cúi người xuống nhìn, giống như Tằng Trạm, cô cũng không dám bế bảo bối lên.

" Sinh mệnh quả thực rất thần kỳ!" Lâm Hân Du tươi cười chúc mừng Tằng Trạm " Uý Lam còn nhỏ nên được chiếu cố nhiều hơn " Nghe đến câu Uý Lam còn nhỏ, Tằng Trạm cũng cảm giác được mình đúng là cầm thú, cô bé vừa mới mười tám tuổi đã phải làm mẹ.

Tằng Trạm gật đầu, nhìn tiểu Tằng Trạm không rời mắt.

Uý Lam ngủ thật lâu, trong thời gian đó tiểu Tằng Trạm cũng ngủ suốt, chờ tới khi tỉnh dậy, được Lâm Hân Du đút cho chén thuốc thập toàn đại bổ, khí sắc mới dần tốt lên.

" Đứa nhỏ đâu?" Uý Lam hỏi.

Tằng Trạm chỉ chỉ căn phòng cách vách, nói " Em cần nghĩ ngơi lấy sức, anh sợ con khóc ầm ĩ em không ngủ được "

Lâm Hân Du mang bát không ra ngoài, đi qua thăm tiểu Tằng Trạm phòng bên cạnh, một đôi tình nhân... phải là đôi vợ chồng mới đúng, cần có không gian riêng tư.

Có điều Uý Lam mở miệng là gọi chú, nũng nịu tựa đầu vào lồng ngực rộng lớn của Tằng Trạm, hai tay ôm chặt thắt lưng anh " Thời điểm sinh nở em cứ sợ mình sẽ chết đi "

" Tất cả đều tốt đẹp " Tằng Trạm an ủi, cúi đầu hôn mấy cái lên tóc cô " Chẳng phải hai mẹ con đều bình an còn gì "

" Chú..." Uý Lam ngữa mặt nhìn anh, đôi mắt long lanh phá lệ hết sức câu người.

" Ừ "

" Chú nói xem, vì sao không phải đàn ông sinh con?" Uý Lam mím môi, ở trên ngực anh không ngừng cọ qua cọ lại " Sinh con rất đau "

" Vậy thì không sinh " Tằng Trạm thoải mái trả lời, anh cũng không đành lòng nhìn cô chịu thêm đau đớn lần nữa.

Uý Lam liếc mắt nhìn anh " Uý Lam muốn có thêm một bé gái "

Tằng Trạm mở to hai mắt, còn muốn một bé gái sao? Anh như có như không gật gù, ngoài miệng nói " Để sau này hẳn tính "

Một nhà ba người...về sau là một nhà bốn người!

Tằng Trạm đã suy tính, chờ Uý Lam hai mươi tuổi lại đi lãnh giấy đăng ký kết hôn, đến lúc đo đứa bé tròn hai tuổi, anh thì ba mươi hai, haizz thời gian, đúng là khiến người ta già đi!

Hai ngày nay, vừa tan tầm, Lâm Hân Du liền hướng nhà Uý Lam chạy, mặc dù có bảo mẫu, nhưng cô chẳng yên tâm phải qua xem mới được. Uý Lam ngồi trên giường, nhìn Lâm Hân Du mồ hôi nhuể nhoại, cười trêu " Em thấy chị còn mệt hơn cả em "

Lâm Hân Du bật cười theo, thấp giọng nói " Em nhỏ như vậy, chị không thể không lo "

Nhỏ sao? Uý Lam chu môi " Em đã làm mẹ, từ giờ chị không thể nói em nhỏ đâu đấy "

Trong nôi, đứa bé đang ngủ say sưa, bộ dạng vẫn bé xíu, nhưng đã dần dần nhìn khá hơn, hiện tại Uý Lam không còn nói bé xấu nữa.

Lâm Hân Du cười vui vẻ, nói " Vâng, chị biết rồi " Dứt lời lại quan tâm, hỏi hang " Về sau em định làm gì? Ở nhà chăm con? Hay tiếp tục tới trường?"

Tương lai tiền đồ rất quan trọng, không thể vì đứa bé, từ bỏ tất cả.

Uý Lam nhíu mày suy nghĩ, lại nói " Chú nói chờ thân thể em tốt lên, rồi tính "

Lâm Hân Du gật gật, xoa xoa đầu Uý Lam

Luôn chạy qua nhà Uý Lam cũng không phải quyết định sáng suốt, nhất là từ khi bị Chu Trì nhìn thấy, vợ chồng bắt đầu xảy ra lục đục cãi vả suốt ngày.

" Mỗi ngày cô đều qua nhà Tằng Trạm là có ý gì?"

" Không có ý gì cả, cháu gái Tằng Trạm bị bệnh, em chỉ qua chiếu cố chút thôi "

Tình cảm chị em của cô và Uý Lam kéo dài hai năm, hơn nữa Uý Lam đáng yêu như vậy, tự nhiên cô muốn yêu thương chăm sóc.

" Cháu gái nào?" Chu Trì gặng hỏi.

Lâm Hân Du mềm mỏng giải thích " Ông xã, em thật sự đi chiếu cố cháu gái Tằng Trạm mà, em ấy lúc nào cũng gọi em là chị, em không thể bỏ mặc không lo..."

Chuyện này cứ vậy cho qua, Lâm Hân Du cũng không nói thêm cái gì, bất quá Chu Trì vẫn âm thầm điều tra, chung quy anh không thể để bản thân hết lần này tới lần khác bị cắm sừng.
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 125


Việc đặt tên cho tiểu Tằng Trạm vẫn lằng nhằng chưa quyết, thời gian cứ vậy trôi qua, chớp mắt bé đã được sáu tháng tuổi.

Thời kỳ này, c* cậu động chút là tè dầm, nhưng đối với Uý Lam hay Tằng Trạm vốn xem cậu như thượng đế chẳng ai dám than thở câu nào, chưa kể cậu nhóc được bảo mẫu hết lòng yêu thương chiều chuộng. Có đôi khi bảo mẫu ra ngoài, chuyện thay tã liền dừng trên tay Tằng Trạm, trong công việc hay đánh nhau một mình anh có thể chấp mười người, riêng thay tã thì...mười cái Tằng Trạm cũng chống không lại một người bảo mẫu.

Uý Lam thư thái ngồi trên giường, ngẫu nhiên chỉ điểm một vài chỗ. Mỗi lần Tằng Trạm đổi tã, tiểu bảo bối rất không phối hợp khóc rống om xòm.

Tằng Trạm buồn rầu hôn mặt c* cậu " Con chính là ông trời của ba, không khóc nữa được chứ?"

Đáp lại Tằng Trạm là âm thanh khóc thét không ngừng, anh vội vàng dỗ dành " Đại ca, ngoan nào, đừng khóc, con đang làm chậm trễ thời gian ba với mẹ thân thiết đó biết không?"

Anh ôm c* cậu xoay vòng, Uý Lam nghe xong lời anh nói, nhịn không được cầm gối vừa đập vừa mắng " Nói lung tung "

Tằng Trạm cười hì hì " Coi chừng trúng con, đợi một lát anh đến thương em "

" Ai muốn chú thương " Uý Lam đứng dậy, tiếp lấy tiểu bảo bối trong tay Tằng Trạm, lầu bầu " Ba con buổi tối không đáng tin "

Tằng Trạm cảm thấy sau khi sinh xong Uý Lam giống như lột xác, từ cô bé ngây ngô trở nên thông minh, đôi mắt to đen sáng ngời, tay cũng linh hoạt hơn, chỉ cần anh hơi bất cẩn liền bị cô nàng khi dễ.

Buổi tối Tằng Trạm dắt theo Uý Lam và bé con đi siêu thị, xe em bé do Tằng Trạm đẩy, mua này nọ rất nhiều đồ, khi trở về đổi thành Uý Lam đẩy xe, Tằng Trạm tay xách nách mang, đèn đường phản chiếu hình ảnh một nhà ba người vô cùng hài hoà. Tằng Trạm vừa bước đi vừa không quên che chở hai mẹ con Uý Lam, khuôn mặt vốn nghiêm nghị đặc biệt dịu dàng vui vẻ.

Cũng thật khéo, gặp được Lâm Hân Du và Chu Trì.

" Chị!" Uý Lam gọi to, giơ tay vẫy vẫy.

Lâm Hân Du buông tay Chu Trì, đi về phía Uý Lam, cười hỏi.

" Ở nhà riết nên chán sao?"

Uý Lam liên tục gật đầu, nói " Đúng đó "

Chu Trì mỉm cười, bắt tay chào hỏi Tằng Trạm, động tác cực kì khiêm tốn lễ phép. Tằng Trạm cũng cười đáp lại.

Chu Trì nhận được tin hành lang, rất nhanh Tằng Trạm sẽ thăng chức, dù hiện tại Tằng Trạm mới hơn ba mươi nhưng hắn thăng quan ai dám hó hé. Chu Trì cũng ngấp nghé chức trưởng phòng, có điều bản thân đi làm không bao lâu, quan hệ hạn hẹp, muốn đút lót tìm đường cũng không dễ, vấn đề này khiến Chu Trì thật buồn phiền, rõ ràng bà xã nhà mình đã nhận lời nói chuyện với Tằng Trạm, vậy mà đợi hoài vẫn giậm chân tại chỗ, Chu Trì tự trách thì ít oán hận thì nhiều.

" Cậu tên là Chu Trì đúng chứ?" Tằng Trạm cười nhạt, lên tiếng " Lần trước tôi có tham gia hôn lễ của hai người "

Chu Trì vội cúi đầu, giọng điệu thành khẩn " Cám ơn chủ nhiệm, ngài còn nhớ đến đúng là vinh hạnh cho tôi "

Tằng Trạm tuỳ ý xua tay " Mọi người đều là bạn bè không cần khách khí như vậy " Nói xong quay qua bà xã nhà mình.

Lâm Hân Du đang trêu đứa nhỏ, hỏi " Đặt tên chưa?"

Uý Lam chỉ lắc đầu, Lâm Hân Du hơi mím môi hỏi thêm " Vậy đăng ký hộ khẩu chưa?"

Uý Lam tiếp tục lắc đầu, phải chờ tới năm sau cô mới đủ hai mươi tuổi, lúc đó đi đăng ký kết hôn và làm hộ khẩu cũng không muộn.

Lâm Hân Du nhìn nhìn Uý Lam, nói " Em tính sắp xếp đứa nhỏ thế này? Còn chuyện học hành nữa?"

Uý Lam nghĩ một chút rồi đáp " Tháng sau là hết phép, khi đó em sẽ đi học lại "

Lâm Hân Du ừ nhẹ một tiếng, nhìn sắc trời nói tiếp " Mẹ chị mới đến, nên chị với ông xã vội vàng đi mua thêm đồ dùng cho người, mẹ chị có thói quen ngủ sớm chị phải chạy nhanh cho kịp mai rảnh ghé nhà em nhé "

" Chị đi nhanh đi, tụi em cũng phải về rồi " Uý Lam kéo tay Lâm Hân Du ra khỏi xe đẩy, lên tiếng thúc giục.

Chu Trì gập người chào tạm biệt Tằng Trạm, rồi mới nắm tay Lâm Hân Du bước đi.
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 127


“ Vậy...Em và Tằng Trạm có chăm sóc bé con được không?” Lâm Hân Du dò hỏi, bất quá nhìn vẻ mặt ủ ê của Uý Lam cô cũng hiểu phần nào, cô bé ngay cả nấu cơm cũng không biết, đứa nhỏ cần dinh dưỡng thật tốt từ sữa mẹ, nếu như ngay cả bản thân người mẹ cũng không đảm bảo dinh dưỡng thì đứa bé liệu có khoẻ mạnh được?

“ Haiz, em cũng không biết nữa, hiện tại công việc của chú bận rộn suốt, tháng sau em phải đi học tiếp, tính tới tính lui đều không nghĩ ra biện pháp nào “ Giáo sư Trần và Lương Nhạc đặt rất nhiều kỳ vọng lên cô, huống hồ cô đã đồng ý với hai người cũng không thể nuốt lời.

Hơn nữa, dù cho Uý Lam ở nhà, chỉ mình cô với tiểu Tằng Trạm, cô không tự tin mình có thể chăm sóc tốt cho bé con.

“ Chị còn quen ai đáng tin cậy giới thiệu cho em đi “ Uý Lam mong đợi nhìn Lâm Hân Du, ở thành phố này cô chỉ tín nhiệm chú và Lâm Hân Du.

Lâm Hân Du vắt óc suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra ai, thời điểm lắc đầu mới nhớ tới một người “ A, mẹ chị được không? Mẹ chị một mình nuôi chị khôn lớn, khẳng định chăm sóc trẻ con vô cùng lợi hại “

Uý Lam nở nụ cười, mẹ của chị Hân Du là một người tốt.

“ Nhưng...mẹ chị sẽ đồng ý chứ?” Uý Lam bế tiểu Tằng Trạm lên, lúng túng nói.

“ Sao lại không đồng ý, mỗi ngày chị và Chu Trì đi làm hết, bà ở nhà một mình rất buồn chán, chị đang lo lắng bà lại đòi về nhà, giờ mang tới một đứa bé, bà nhất định cực kỳ vui vẻ, bé con có người chăm sóc, mẹ chị cũng không còn cô đơn “ Lâm Hân Du vừa cười vừa nói, cô còn đang lo chuyện mẹ mình cứ hai ba bữa lại đòi về.

Uý Lam gật đầu, cười hì hì “ Quyết định vậy đi, thật tốt, cám ơn chị ““ Nói cám ơn làm gì “ Lâm Hân Du tiếp lấy tiểu Tằng Trạm, cảm thán “ Nhoáng cái bé con đã lớn vậy rồi, thời gian trôi qua thật mau “

“ Chị đối với em thật tốt “ Uý Lam chân thành nói, cô chồm tới trước, cả người ôm chầm Lâm Hân Du “ Nếu không có chị, một mình em cô đơn muốn chết “

Lâm Hân Du khẽ lắc đầu “ Chị chẳng có bạn bè nào hết, thật may mắn bên cạnh luôn có em, tiếng cám ơn phải do chị nói mới đúng “

----

Buổi tối Tằng Trạm về nhà, Uý Lam kể rõ mọi việc “ Con gái thím Tống sinh con, thím ấy xin nghỉ, ngày mai mẹ của chị Hân Du sẽ qua chăm sóc bé con “

Tằng Trạm nhíu mày, hỏi “ Như vậy được không?”

“ Chị Hân Du nói không sao “ Uý Lam nói thêm “ Cả ngày mẹ chị ấy chỉ lủi thủi một mình, được chăm sóc trẻ con hẳn sẽ rất vui “

Tằng Trạm gật gù “ Ừ, đúng là nên cám ơn hai người họ.”
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 129


Tránh được một Cổ Dịch Hân nhưng hai ngày kế tiếp lại có hai phiên bản Cổ Dịch Hân khác tìm tới cửa, Tằng Trạm thật sự rất phiền não. Trước mặt mọi người anh không tiện phát tiết, nếu không sắc mặt âm u tức đến điên của anh có thể dọa chết vài người chứ chẳng chơi.

Tằng Trạm lái xe về nhà, hai cô gái kia cùng một thủ đoạn bám càng theo xe Tằng Trạm. Tằng Trạm chạy vòng vèo qua mấy con phố vài con đường để đánh lạc hướng, rốt cuộc cũng cắt được hai cái đuôi để về tới nhà.

Thật hiếm khi như hôm nay cả anh và Úy Lam đều cùng về nhà khá sớm.

Mẹ Lâm và thím Tống được nghỉ sớm nên cũng tranh thủ về nhà. Úy Lam ôm bé con chơi đùa, nụ cười trên mặt vô cùng xinh tươi rạng rỡ. Tằng Trạm cởi giày, cười lên: “Thật là hiếm thấy!” Úy Lam quay đầu làm mặt xấu, ôm tiểu Tằng Trạm đi tới: “Tôi muốn ở nhà chăm sóc bé con.”

Tằng Trạm cúi đầu hôn lên mặt Úy Lam, lại đưa tay ôm tiểu Tằng Trạm vào trong ngực. Úy Lam theo sau, kéo cánh tay Tằng Trạm: “Giờ chú chỉ biết con trai, không còn xíu gì muốn tôi nữa.”

Tiểu Tằng Trạm như nghe hiểu mẹ mình đang ăn giấm chua, há miệng cười rộ lên, nhìn đáng yêu vô cùng.

Úy Lam nhón chân hướng về tiểu Tằng Trạm hôn lên cái miệng nhỏ của bé con, Tằng Trạm liền cúi đầu đưa miệng tới: “Hôn anh nữa.” Úy Lam lắc đầu: “Không thèm!” Tằng Trạm muốn cưỡng hôn, nhóc con liền tè lên người anh.

Úy Lam không nhịn được cười, kéo cánh tay Tằng Trạm: “Ôi thật là! Tôi quên mặc tã cho bé con rồi!” Cô rút khăn giấy lau tay cho Tằng Trạm, rồi lại nằm bò ra đất cười như được mùa.

Tằng Trạm nhíu mày: “Không cười nữa!” Ôm tiểu Tằng Trạm vào nhà tắm, rửa sạch mông cho bé rồi mặc tã lót vào, Úy Lam đi theo vào, dựa vào cửa nhìn chú và con trai nhà mình.

“Em thích anh hơn hay nhóc con này hơn hả?” Tằng Trạm quay mặt nhìn Úy Lam, xoa xoa cánh tay, nhìn trên áo sơ mi thấy rõ vệt ố của nước tiểu anh càng mím môi nhíu mày chặt hơn. Úy Lam liền chạy tới ôm tiểu Tằng Trạm, Tằng Trạm liền cởi áo ra, lộ ra cơ ngực hấp dẫn. Anh cầm vòi sen phun khắp trên ngực và cánh tay mình, lại vô ý mà làm ướt luôn cái quần. Úy Lam nhìn chằm chằm đáy quần anh, cười lên: “Tôi thích con trai mình hơn.”

Tằng Trạm cười xấu xa, khom người c** q**n ra, Úy Lam nhắm nghiền mắt: “Chú là kẻ lưu manh, là đồ thối.” Tằng Trạm cười hắc hắc không ngừng, đưa đầu tới: “Úy Lam, anh cứng rồi!” Một tay giúp Úy Lam ôm chặt tiểu Tằng Trạm, tay còn lại nắm lấy một tay của Úy Lam bao chặt lấy chỗ đang sưng to của mình.

Cái thứ trong tay Úy Lam nóng bỏng chết người, hé một con mắt: “Chú… Chú…”

Tằng Trạm thoáng nhìn tiểu Tằng Trạm rồi nói: “Em cần phải yêu anh nhiều một chút.” Anh l**m l**m lỗ tai Úy Lam, chọc cho cô nhột rồi cười nói: “Chúng ta phải thật đoàn kết.”

Thật muốn chết quách đi cho xong!

Úy Lam trừng mắt nhìn anh, cúi đầu lại thấy tiểu Tằng Trạm nghe được hai chữ “đoàn kết” thì cứ cười hắc hắc hắc suốt, trông nhóc con rất háo hức vui thích. Úy Lam thuận thế gục vào ngực Tằng Trạm: “Tôi biết nên đặt tên con là gì rồi.”

Tằng Trạm “hửm?” một tiếng, Úy Lam nói: “Là Đoàn Kết!” Tằng Trạm lúng túng gật đầu: “Nghe cũng được.” Ôm cả hai mẹ con vào ngực, chỉ nói: “Đói bụng quá!”

“Đoàn Kết!” Úy Lam hôn tiểu Tằng Trạm ở trong ngực mình, ôm cổ Tằng Trạm: “Tằng Đoàn Kết, nghe được đấy chứ!” Tằng Trạm cũng không nói chuyện, đến giường liền đặt tiểu Tằng Trạm vào nôi rồi đè Úy Lam dưới thân: “Tên con sau này cứ từ từ suy nghĩ, giờ chúng ta làm trước đã.”

Thiếu nữ mặc áo sơ mi rộng thùng thình, do vừa tắm xong nên bên trong không mặc gì cả. Tằng Trạm không cưỡng được cám dỗ, vén áo sơ mi lên, hai tay nắm lấy hai quả mật đào đầy đặn của Úy Lam, giữa các kẽ hở của ngón tay tràn đầy thịt mềm trơn bóng yêu kiều mê người.

“Vẫn còn sữa sao?” Tằng Trạm hỏi.

Úy Lam lắc đầu: “Không biết.” Tằng Trạm tách hai chân nhẵn nhụi bóng loáng của Úy Lam ra, đem thân mình lách vào giữa, để hai chân cô vòng ngang hông mình, cúi đầu nhìn thấy chiếc q**n l*t bé xinh vô cùng đáng yêu, giữa quần đã rịn một chút nước...
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 131


Edit: Giáng Sinh

Tên tiểu Tằng Trạm được quyết định như thế: Tằng Đoàn Kết!

Tằng Trạm chịu cái tên đó, càng kêu lại càng thấy thích thú.

*

Úy Lam không ngờ mình sẽ như vậy…

Chẳng qua cô chỉ đi mua một món đồ, mà cũng có một người bạn nhỏ gọi cô là chị Úy Lam.

Có lúc Úy Lam thấy rất may vì mình và chú không cùng nhau đi ra ngoài. Cô đã tròn hai mươi tuổi nên cũng đã hiểu chuyện. Huống chi chú giống như một người thầy, chỉ dạy cô rất nhiều thứ. Cô hiểu rõ thân phận của mình cũng như là của chú, thật không thích hợp để công khai.

Ít nhất… là vài năm nữa đã.

Úy Lam lại càng không nghĩ đến, ngay lúc này cô lại mang thai lần nữa.

Kinh nghiệm có Đoàn Kết nên ít nhất Úy Lam biết triệu chứng nôn ói là dấu hiệu của điều gì.

Đi trình diễn rất nhiều nên cô lại quên, không để ý đến chu kỳ kinh nguyệt của mình…

Bác sĩ gia đình được Tằng Trạm mời tới, báo tin vui: “Chúc mừng cô, được ba tháng rồi.”

Được ba tháng rồi…

Úy Lam đứng hình một phút rồi ngã ngồi xuống ghế salon. Đúng vậy! Trong lòng rất vui! Thật sự rất rất vui! Nhưng mà… Chả lẽ bây giờ lại phải xin nghỉ mấy tháng nữa? Tằng Trạm thì vui thôi rồi. Úy Lam bé nhỏ của anh đích thị chính là phúc tinh ông trời ban cho anh. Làm cho anh vui vẻ, rồi còn sinh con trai cho anh, không chừng lần này lại là con gái.

Sau khi bác sĩ ra về, Tằng Trạm liền ôm Úy Lam xoay mấy vòng. Đoàn Kết ngồi chơi trên sàn nhà rất im lặng, tay đang cầm cục đất sét nặn thành hình một em bé. Thường đứa trẻ mười sáu tháng tuổi sẽ huyên thuyên gọi ba gọi mẹ suốt nhưng Đoàn Kết thì hơi cứng đầu. Chỉ thỉnh thoảng đòi ăn cái gì mới ngọt ngào kêu một tiếng ba, hoặc những lúc vòi Úy Lam bồng ẵm ấp yêu trong ngực mới nũng nịu mà gọi một tiếng mẹ.

Dù bây giờ không biết ba mẹ đang bị làm sao nhưng với cảnh tượng trước mắt… Đoàn Kết cũng biết nhất định là chuyện vui.

Để Úy Lam xuống, Tằng Trạm liền phá bĩnh thế giới an tĩnh của Đoàn Kết. Bay lại ôm lấy Đoàn Kết, hôn chốc chốc lên mặt nhóc con mấy cái: “Ba lại được làm ba nữa rồi, còn con được lên chức anh hai nha!”

Úy Lam vuốt vụng, một chân chống đất, chân còn lại gác lên bàn trà nhỏ. Hi hi! Cô lại được làm nữ hoàng nữa rồi!

Đoàn Kết bắt đầu nổi quạu, bị Tằng Trạm bế lên quá cao, sợ đến nỗi cầm chặt cục đất sét, vừa mới nắn xong hình người coi như hư hết rồi…

Úy Lam vội kêu lên: “Chú đừng bế con như thế, nguy hiểm lắm…”

Tằng Trạm ngưng lại, đặt bé con xuống sàn nhà rồi chạy tới bên Úy Lam, dán sát mặt lên bụng cô: “Không biết là tiểu công chúa hay lại là một tiểu hoàng tử nữa đây?” Anh nhìn Úy Lam cầu xin khẩn thiết: “Úy Lam, sinh cho anh một cô con gái nha! Nha! Nha! Nha em!”

Úy Lam lắc đầu: “Tôi sao biết sinh con trai hay con gái cơ chứ.”

Tằng Trạm quyết không buông tha: “Không được! Anh muốn công chúa nhỏ!” Anh mong con gái của mình sẽ nhỏ nhắn, xinh xắn, dễ thương giống hệt như Úy Lam vậy, ôm trong tay sợ đau, ngậm trong miệng sợ tan. Như vậy đấy!

Úy Lam mím môi: “Không biết thật mà!”

Bên này Đoàn Kết nổi giận đùng đùng, cái mông bé xíu bên dưới ê ẩm không thôi, bóp chặt cục đất sét trong tay, rồi lấy đà…

Nhắm ngay ót của Tằng Trạm, vận hết nội công mình có, ném…

“A…” Tằng Trạm rên lên, Úy Lam cũng ngây người. Tằng Trạm ôm lấy ót, mặt đầy mờ mịt.

Nghe Tằng Trạm k** r*n thảm thiết, Đoàn Kết mới khoái chí, miệng cười toe toét.

Úy Lam mới kịp phản ứng. Ánh sáng trong phòng chiếu rọi dịu nhẹ, ấm áp, Đoàn Kết ngồi ở chỗ đó, dưới mông được lót một chiếc gối mềm mại, cầm trong tay là mấy khối đất sét xanh xanh đỏ đỏ nhiều màu sắc, xung quanh là bừa bộn các loại súng ống, xe tăng các kiểu. Đây đơn giản chính là thiên đường chốn nhân gian!

À… Thì ra là ăn miếng trả miếng nha!

Tằng Trạm ôm lấy Úy Lam, rồi quay đầu nhìn về phía Đoàn Kết.

Nhóc con cũng lợi hại gớm!

“Cho chú chừa, sau này còn dám chọc ghẹo con, đáng đời chú!” Úy Lam chu môi, hôn gió với Đoàn Kết. Đoàn Kết ngẩng đầu lên, hớn hở tươi cười, giơ tay chộp lấy nụ hôn gió của mẹ trong không khí rồi úp chụp vào cái miệng nhỏ còn thơm mùi sữa của mình nghe rõ to một tiếng “chụt” trong gian phòng.

Sau đó lại hí ha hí hửng ngồi nắn nắn cục đất sét vô cùng thích chí.

Tằng Trạm ôm eo Úy Lam, xoay mặt cô đối diện với mình: “Anh chừa rồi!”
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 132


Lúc Úy Lam mang bầu bốn tháng thì lại xin nghỉ lần nữa…

Lần này thì Lương San San bắt đầu nghi ngờ.

Cái con bé này! Đang yên đang lành, tại sao lại xin nghỉ? Sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, rộng mở thênh thang, tại sao lại xin nghỉ?

Lương San San bực mình, vỗ bàn: “Em như vậy là không có trách nhiệm với bản thân mình, là không có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.” Úy Lam chớp chớp mắt với vẻ ngây thơ vô số tội nhìn cô giáo của mình.

Lương San San lèm bèm, lải nhải một hồi, phùng mang trợn má một lúc lâu, lại mắng tiếp: “Cũng là không có trách nhiệm với tôi nữa.”

Đúng vậy! Cô giáo rất tốt bụng đã rèn luyện, bồi dưỡng cho một người vô danh tiểu tốt như cô, thế mà cô lại làm như thế… Mỗi lần sự nghiệp của cô bắt đầu tiến triển tốt đẹp thì ngay thời khắc máu chốt lại xin nghỉ… Xin nghỉ chỉ một năm thôi!

Nhưng… Đời người có bao nhiêu cái một năm đây?

Nghề này luôn luôn thay đổi không ngừng. Nói không chừng một giây kế tiếp sẽ có người mới trẻ trung hơn tài năng hơn xuất chúng hơn em xuất hiện. Năm sau mới quay lại, chưa chắc lợi hại hơn xưa đâu, thử hỏi còn được bao nhiêu người nhớ tới em? Nên nhớ: Vắng mợ thì chợ vẫn đông như thường nhé!

Hết lần này đến lần khác lại để cơ hội trôi qua mất. Giờ đây Lương San San không còn đủ bình tĩnh và nhẫn nại nữa rồi!

Úy Lam chỉ có thể nói tiếng xin lỗi… Nghĩ đến việc bản thân có nổi tiếng hay không nổi tiếng, có nhiều tiền hay không có nhiều tiền, có sự nghiệp thành công hay không thành công đã không còn là vấn đề quan trọng nữa. Cô yêu Tằng Trạm, thương Tằng Đoàn Kết, vô cùng háo hức mong chờ bé con thứ hai đang thành hình trong bụng mình sẽ ra đời. Mong mỏi duy nhất của cô trong cuộc sống này chính là cùng Tằng Trạm trải qua những tháng ngày yên bình, sống vui vẻ bên nhau…

Dù bây giờ vẫn chưa được…

Nhưng cô vẫn không hối hận. Cô biết mình đã phụ lòng Lương San San và thầy Trần, chỉ có thể nói tiếng xin lỗi với hai người. Sau một hồi, Lương San San vẫn còn rất giận, quát: “Đi đi!”

Tạm thời bây giờ cô không muốn thấy mặt Úy Lam.

Úy Lam dè dặt nói xin lỗi lần nữa rồi lấy túi xách của mình rời khỏi chỗ đó.

*

Tằng Trạm thì vui thôi rồi! Có vợ, có con trai… Không lâu nữa sẽ có con gái. Nhất định là con gái! Nhất định là con gái! Coi như không phải đi, thì anh và Úy Lam sẽ cùng nhau sinh nữa, sinh con gái… Nhất định phải sinh con gái.

Có thể… Lần này là mang thai đôi, thai long phượng nha!

Một lần ôm được hai đứa nha!

Mà nói không chừng một lần ôm được tận ba đứa nha!

Lúc anh ngồi ở mép giường vừa tưởng tượng vừa cười ngây ngô thì Úy Lam cũng vừa về tới nhà. Tằng Trạm liền ngồi dậy hầu hạ: “Sao rồi?” Úy Lam gật đầu: “Đã đồng ý cho tôi nghỉ.”

Tằng Trạm ôm cô tới ghế salon ngồi xuống, dùng chóp mũi cạ cạ chóp mũi cô, l**m l**m môi, cười thẹn: “Là anh làm trễ nải em…” Úy Lam ngẩn người, sau đó nhăn nhó mặt mày vì máy tạo độ ẩm, run lập cập: “Đặt cái đó ra xa xa đi.”

Tằng Trạm nghe vậy, lập tức đem máy tạo độ ẩm không khí tới gần cửa sổ, rồi trở lại bên cạnh Úy Lam.

Đã vào đông, tiết trời lạnh kinh người. Tằng Trạm xoa xoa cọ cọ tạo chút hơi ấm cho Úy Lam, nói: “Anh không ngờ… Sẽ có ngày em lại hiểu chuyện như vậy.”

Hả?

Úy Lam ngẩn người, Tằng Trạm ngồi sát rạt vào Úy Lam, nhẹ giọng cười nói: “Anh còn nhớ năm đó mình ghé vào thôn nhỏ, em thì ngốc…” Đâu chỉ ngu ngốc, mà còn có chút điên điên khùng khùng. Được mỗi chỗ đáng yêu chút chút, nếu không thì Tằng Trạm chả buồn để ý.

Coi như lúc đó không để ý thì ngược lại bây giờ trong mắt trong tim của anh chỉ có mỗi hình bóng của Úy Lam mà thôi.

Ngốc… Úy Lam nghe thế liền mỉm cười, cô cũng không biết từ lúc nào mà đầu óc của mình được mở mang như thế. Dựa cả người vào ghế salon, hai tay vòng qua ôm chặt eo của chú, từ lúc nào đã thích chú? Hình như… Trước đây không phải rất sợ chú hay sao?

Bả vai Úy Lam run run, khẽ gọi: “Chú!”

Tằng Trạm không vui, ngước nhìn đồng hồ trên tường, kim giây đang tích tắc dịch chuyển không ngừng…

Thời gian cứ trôi qua như vậy!

“Anh không còn là chú của em lâu rồi.” Anh là chồng của cô nha! Anh chính là ông xã của cô nha!

Úy Lam cọ cọ vào anh, ngón tay bắt đầu ngứa ngáy, tay phải không yên phận, chen vào trong quần của Tằng Trạm, cách lớp q**n l*t nắm lấy cậu em nhỏ của anh, ngón tay cái ấn một cái, lòng bàn tay càng thêm ngứa ngáy, cọ xát lên lên xuống xuống.

Nóng quá!

“Hơ…” Tằng Trạm hít một hơi. Anh và Úy Lam đã lâu rồi không có làm cái kia.

“Nếu chú không phải là chú của tôi, vậy thì tôi sẽ không cho chú làm tôi đâu.” Giọng Úy Lam khàn khàn, đôi mắt mở to tròn đầy linh hoạt, chu chu đôi môi đỏ hồng căng mộng như nước. Không thể tưởng tượng nổi, nếu như cô há miệng ngậm lấy cái kia của anh, sẽ đạt tới kh*** c*m tuyệt diệu biết là bao nhiêu…
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 133


Edit: Giáng Sinh

Tằng Trạm nghe thế thật muốn giận vô cùng, nhéo lấy cằm của Úy Lam, sau đó ngón tay lại trượt xuống cổ Úy Lam, nhẹ nhàng x** n*n đầy khiêu khích: “Anh chính là người đàn ông của em.” Úy Lam biết chứ, sao lại không biết được.

Nhưng… Đã gọi là chú lâu như vậy rồi, giờ không đổi được.

Với lại kêu là chú có gì không tốt chứ?

Ngón tay Úy Lam vô thức vẽ bậy gì đó trên đùi mình, cúi đầu không muốn mở miệng.

Tằng Trạm đang ngồi ngang bằng với trán của Úy Lam, phát hiện cô bé nhỏ này khi không lại đỏ mặt, cả cần cổ cũng đỏ mà không rõ nguyên do… Lại mỏng manh như vậy sao! Tằng Trạm hí mắt cười một tiếng, xoa xoa đầu cô: “Không được gọi như vậy nữa nhé!”

Úy Lam ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia sáng, vui vẻ gật đầu: “Ừm, chú.”

Lại chú…

Tằng Trạm xoay mặt Úy Lam lại, ngay sau đó cô liền dang rộng hai chân, nhảy ngồi lên người của anh.

Cô cởi áo khoác ngoài của mình ra, cũng vén luôn lớp áo len đang mặc bên trong, trong phút chốc để lộ ra hết cái bụng. Lần trước sinh Đoàn Kết cơ thể khôi phục rất tốt, một chút dấu vết cũng không lưu lại. Úy Lam tự nhủ: “Đúng là nên sinh con khi còn trẻ.” Tằng Trạm cười híp mắt gật đầu: “Vậy phải mau sinh vài đứa nữa.”

Úy Lam mếu máo: “Sinh hai đứa đủ rồi.”

Tằng Trạm đặt tay lên cái bụng mềm mại, mịn màng như tơ lụa của cô, sờ qua sờ lại mấy lượt, rồi lắc đầu, nói với giọng đầy khát vọng: “Không! Hai đứa vẫn chưa đủ, có lẽ lần này là sinh đôi đấy!”

Úy Lam liếc mắt, cũng không thèm trả lời.

Ngón tay của người đàn ông nào đó hơi xù xì, thô ráp. Cái bụng của Úy Lam bị anh sờ mó, ma sát ở những điểm mẫn cảm, cô r*n r* trong niềm sung sướng xen lẫn th* d*c trong sự giày vò khổ sở mà anh mang lại. Phút chốc, cậu em nhỏ ỉu xìu dưới háng của Tằng Trạm như được bơm khí, cứng rắn như sắt vô cùng lợi hại, đã nghiêm chỉnh đội dậy đứng chào cờ, sẵn sàng cùng anh tác chiến.

Úy Lam “Ưm…” một tiếng, cảm nhận rất rõ ràng cái đó của anh đã c**ng c*ng dữ dội, muốn tiến công vào địa phận vườn hồng mềm mại, ướt át này của cô lắm lắm rồi…

Bên ngoài thì thấy Tằng Trạm muốn nhưng nói trắng ra thì rõ ràng Úy Lam còn muốn hơn.

Cuộc sống mỗi ngày dài đằng đẵng như thế nhưng không hề chán nản một xíu nào, ngược lại rất rất thích là đằng khác. Chú là người đàn ông thực thụ, thuộc hàng cực phẩm trong giới quân ngũ, vả lại trong phương diện phòng the cũng dũng mãnh không kém.

Úy Lam nuốt nước miếng, không thể kiềm chế được nữa, móc tay vào q**n l*t của mình, kéo phăng xuống, cũng nhanh chóng kéo q**n l*t của Tằng Trạm xuống, hai tay vô cùng bận rộn, một tay kéo quần, tay còn lại tranh thủ cầm lấy c** nh* của anh đưa ra ngoài. Cô cũng không thèm ra hiệu hay xin phép Tằng Trạm gì cả, vặn vẹo cái mông như là đề ba, rồi lựa chọn vị trí đắc địa, n*ng m*ng rồi tự nhiên ngồi xuống như đúng rồi vậy…

Động tác vô cùng lưu loát thuần thục, nuốt chửng vật khổng lồ của Tằng Trạm…

Trán Tằng Trạm thấm ướt mồ hôi lạnh, động tác của cô sao mà mau lẹ thế, như cố sống cố chết ăn bằng được anh vậy, sau đó tốc độ chậm lại vài nhịp, áp mặt anh vào khuôn ngực ưỡn cao của mình, đồng thời há miệng hít lấy hít để vài hơi dài trong không khí.

“Chú, của chú lớn quá!” Vì cô quá khẩn trương nên cửa mình càng co rút lại, bấu chặt lấy Tằng Trạm khiến anh có chút đau, vỗ vỗ mông cô: “Đừng hút chặt anh quá!”

Tâm địa Úy Lam nổi tính xấu, cười suy tính, ngoan độc đến nhẫn tâm, dùng sức nơi eo thon, ngồi thẳng xuống…

Tằng Trạm thấy c** nh* của mình chỉ mới được bó chặt có hai phần ba. Không! Muốn sống thì phải bao chặt toàn bộ, không thôi hai viên bi nho nhỏ của anh cũng sẽ lạnh lẽo, cô đơn mà chết mất. Tằng Trạm muốn phụ một tay, nắm lấy eo Úy Lam: “Để cho anh.”

Úy Lam lắc đầu: “Sức lực của chú rất mạnh sẽ làm tôi bị thương.” Khi nào cô thoải mái rồi thì sẽ tự khắc rời đi.

Tằng Trạm cười khổ, hai tay nâng eo Úy Lam muốn động nhưng Úy Lam vẫn kiên quyết không cho, đem hai tay Tằng Trạm để sau lưng anh, trợn mắt: “Đàng hoàng giùm tôi một chút được không.”

A!

Ngược lại vô cùng si mê và k*ch th*ch!

Tằng Trạm vẫn đàng hoàng nghiêm chỉnh đến gần chót, hai tay không hề cựa quậy, nhúc nhích xíu nào.

Úy Lam nhắm hai mắt hưởng thụ, cặp mông cứ nhấp nhô lên lên xuống xuống, nhả ra rồi lại nuốt vào c** nh* của anh thoải mái vô cùng tận.

Bên trong cô cứ ngưa ngứa, và cô rất muốn gãi… Ôi! Thật là ngứa! Tuy cô rất muốn bạo loạn nhưng vẫn luôn quan tâm đến bé cưng trong bụng. Vì vậy cô không đi vào quá sâu cũng như không rút ra quá triệt để, cứ động như thế được vài phút thì cô ưỡn cao ngực đạt đến cao trào kh*** c*m.

“Ưm…” Tiếng ngâm nga lười biếng mà vô cùng k*ch t*nh, đầu Tằng Trạm đầy mồ hôi, thật là hành hạ anh quá mà!

Sức lực của cô gái nhỏ này quá yếu! Hầu như là không có.

d*c v*ng của anh vẫn căng tràn nha!

Anh đang chuẩn bị ôm Úy Lam làm thêm lần nữa nhưng giữa chừng cô gái nhỏ của anh lại cầm lấy cậu em của anh rút khỏi cửa mình của cô. Sau đó cô nhích sang một bên, kéo q**n l*t lên mặc vào, rồi nằm xuống, kéo áo khoác dài đắp lên người, cuối cùng nhắm mắt lại nhỏ giọng nói: “Ôm tôi! Tôi muốn ngủ!”

Mệt muốn chết đi được!

Cô đã không muốn nữa… Anh cũng không dám làm càn đâu nha!
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 135


Edit: Giáng Sinh

Khi Úy Lam mang thai ở tháng thứ sáu của thai kỳ, Tằng Trạm dẫn cô đi siêu âm. Sau khi làm xong Tằng Trạm liền hỏi bác sĩ: “Đứa bé là trai hay gái vậy ạ?”

Bác sĩ siêu âm là một người phụ nữ khá lớn tuổi, không hiểu ý Tằng Trạm, mặt đối mặt dạy bảo: “Đứa bé là trai hay gái thì cũng đều là con ruột của anh.” Rồi lại nhìn Úy Lam, cô gái còn nhỏ như vậy đã phải sinh con rồi.

Tằng Trạm liếc mắt, định bụng sẽ đi hỏi bác sĩ gia đình.

Lúc dẫn Úy Lam ra khỏi bệnh viện, Tằng Trạm vô cùng cẩn thận, cứ nhìn trái rồi lại nhìn phải, bao bọc Úy Lam rất kĩ lưỡng. Cô bế bụng bầu đã khá to, nở nụ cười rạng rỡ trên môi, đợi tới lúc ngồi lên xe mới mở miệng: “Con trai con gái bộ không giống nhau sao? Làm gì mà cứ luôn để ý con gái con trai hoài thế? Tôi mà sinh ra con trai chắc chú cũng không cần, phải không?”

Tằng Trạm quay đầu nhìn cô, khẽ cười: “Con trai con gái anh đều thích cả.”

Úy Lam hé miệng cười, lại nghe Tằng Trạm nói: “Bởi vì đều thích nên anh đều muốn có được cả hai.”

Úy Lam quay đầu, Tằng Trạm vừa cười vừa nói: “Nếu lần này sinh con trai thì lần sau chúng ta sẽ sinh đôi hai cô con gái nhé, như vậy chúng ta sẽ có hai cậu con trai và hai cô con gái, đôi đôi với nhau, ôi thật là tốt biết bao!”

“Giấc mơ đẹp ghê!” Úy Lam chu mỏ, về nhà cùng với Tằng Trạm.

Mỗi ngày Tằng Trạm bận rộn chăm sóc con trai và con gái của mình, cũng chẳng hề kiêng dè Tằng Hải xíu nào. Tằng Hải đã đưa Tằng Tử San đến nơi khác, coi như bây giờ ông chỉ còn lại một đứa con là Tằng Trạm. Cứ ba ngày hai bữa là ông lại gọi điện thoại cho Tằng Trạm, muốn anh tới lui thăm nom nhưng mỗi lần y như rằng đều chỉ nói về chuyện hôn nhân của anh. Tằng Trạm che chở, bảo vệ cho Úy Lam cực kỳ tốt khiến cho Tằng Hải không hề hay biết gì về sự tồn tại của cô con dâu có tên là Úy Lam này.

Rất nhiều người theo nịnh hót Tằng Hải, mà chủ yếu là vì thằng con trai bảo bối của ông thôi. Mọi người nghĩ mà coi, Tằng Trạm vừa cao to vừa đẹp trai lại tài giỏi vượt bậc cộng thêm nhân cách vô cùng tốt, được xếp vào hàng cực phẩm. Bởi vậy hỏi sao ba mẹ nhà nào cũng muốn ‘chụp lấy’ người con rể này cơ chứ. Nhưng khổ nỗi cha mẹ sinh con trời sinh tính, thằng con này lại kén cá chọn canh, ai cũng không ưa, cũng không biết đang chờ đợi cái quái gì nữa.

Tằng Hải chọn lựa bao nhiêu người thì Tằng Trạm gạt phăng hết bấy nhiêu người. Anh không chịu ai cả, chỉ nói là chưa phải lúc.

Tằng Hải đành bó tay, không thể làm gì khác hơn nên cứ để mặc Tằng Trạm tiếp tục như thế.

Qua vài tuần thì bác sĩ gia đình tới khám, Tằng Trạm trộm hỏi: “Trai hay gái vậy?”

Bác sĩ gia đình lộ vẻ mặt khó xử, tên này chẳng lẽ trọng nam khinh nữ? Hoặc ngược lại trọng nữ khinh nam?

Tằng Trạm khoát tay: “Không! Không phải!” Anh suy nghĩ một chút: “Tôi thích có nhiều con, trai hay gái không thành vấn đề nhưng hiện giờ tôi muốn nhất là con gái.”

Bác sĩ nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Đúng vậy, đây là một bé gái.”

Bác sĩ vừa thông báo xong, mọi người không biết Tằng Trạm vui sướng cỡ nào đâu…

Chờ bác sĩ về, Tằng Trạm chạy bay đến bên Úy Lam, ôm chầm lấy cô trong ngực rồi thỏ thẻ: “Em thật đúng là bảo bối của anh, đã sinh cho anh con trai, giờ lại sinh con gái.”

Úy Lam vừa nghe thì biết trong bụng mình là con gái.

Trong lòng tan chảy như kẹo mềm mật ngọt nhưng vẫn cứng miệng: “Mau thả tôi xuống.” Bụng cô đã lớn vậy rồi nên sợ anh làm cô bị thương.

Tằng Trạm không nghe: “Không thả, anh vui quá, anh muốn mỗi ngày đều ôm hai mẹ con em ngủ, một khắc cũng không muốn buông ra.”

“Chú ôm đi! Dù sao người khó chịu cũng là con gái của chú, chứ không phải là tôi.” Úy Lam dứt khoát ngẩng đầu, không thèm để ý tới anh. Tằng Trạm vừa nghe thấy thế, không thể làm gì khác hơn là đặt cô ngồi trên giường, ghé đầu vào bụng cô, hỏi nhỏ: “Em nói thử xem con bé có giống em hay không?”

Úy Lam không nói lời nào, giống tôi là giống thế nào, con bé là con gái của chú mà.

Tằng Trạm v**t v* cái bụng to của Úy Lam, ngón tay cực kỳ dịu dàng nâng niu trân trọng với dáng vẻ yêu thương khôn nguôi không lời nào tả xiết. Úy Lam ngưng cười, Tằng Trạm liền mở miệng: “Anh muốn con bé cũng có đôi mắt to tròn giống hệt em vậy.”

Úy Lam cúi xuống nhìn đỉnh đầu anh, đáy lòng âm thầm tan chảy… Mềm mại lạ thường.

“Anh cũng muốn con bé sẽ thông minh giống như anh vậy.” Tằng Trạm khoái trá cười một tiếng, đầu ngón tay nắm được viên bi trên nụ hoa của Úy Lam, khảy khảy cho đứng lên.

“Ưm… Hừ…”

“Anh mong rằng sau này con bé sẽ giống như em vậy, tìm được người chồng tốt giống như anh đây.” Người đàn ông tự tin vãi chưởng nào đó rất tự hào cười lên, mong đợi chết đi được bé cưng trong bụng Úy Lam.

Úy Lam: “…”
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 137


Edit: Giáng Sinh

Sớm đã biết Úy Lam sinh con gái nhưng khi ngồi chờ bác sĩ ẵm bé con ra khỏi phòng sinh, Tằng Trạm vẫn vui mừng, phấn khởi gì đâu. Kiểu như muốn có bao nhiêu hưng phấn bao nhiêu kích động là anh cũng có đủ bấy nhiêu kích động bấy nhiêu hưng phấn vậy đó.

Đã sớm đặt tên cho con gái yêu, giống với anh trai của bé, anh Tằng kiên quyết chọn tên cho con bé là Khẩn Trương.

Đầu anh Tằng có hơi quái đản, cha mẹ người ta đặt tên cho con cái sao mà dễ nghe gì đâu, trong khi tên của hai đứa con anh thì… Aizz! Những cái tên thật cá tính và cũng rất … cá biệt!

Anh còn dự tính khoảng 1-2 năm nữa sẽ cùng Úy Lam sinh đôi một cặp trai gái. Con trai đặt là Nghiêm Túc, con gái đặt là Hoạt Bát. Ừm, hay quá đi, nghe tên là đã biết anh chị em ruột một nhà rồi!

Ừm, có bốn đứa con, tốt quá đi thôi!

Úy Lam mà nghe anh tính như vậy, có đánh chết cũng không sinh nữa, sinh con đau đớn biết là bao nhiêu…

Anh nếu muốn sinh nữa thì tự mình sinh đi.

Khi Úy Lam sinh em bé thì Lâm Hân Du và Chu Trì liền tới nhà thăm, phụ giúp chút việc vặt trong nhà. Vì mấy tháng trước hai mẹ con Lâm Hân Du đã từng chăm sóc cho Úy Lam nên Tằng Trạm thăng chức cho Chu Trì vì vậy giờ đây anh ta cứ lẽo đẽo theo sau nịnh bợ lấy lòng Tằng Trạm suốt.

Lâm Hân Du khuyên nhủ anh ta mấy lần, nói anh làm vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm chị em giữa cô và Úy Lam nhưng Chu Trì không hề nghe, hễ rảnh rỗi là đi tìm Tằng Trạm, làm mọi người trong cơ quan đều cười nhạo anh vì thiên vị cho một kẻ không có tài cán gì như Chu Trì.

Lời ra tiếng vào, nói bóng nói gió cũng không hề lọt tai Tằng Trạm, anh chỉ tập trung làm việc của mình thật tốt và được sống cùng ba mẹ con Úy Lam là hạnh phúc lắm rồi!

Anh hợp tác với Cao Hòa mở công ty cũng có tiến triển tốt. Mọi người luôn thắc mắc không biết phía sau sự thành công của người đàn ông tên Tằng Trạm này là người phụ nữ bí ẩn nào đây?

*

Tằng Đoàn Kết, Tằng Khẩn Trương…

Tiểu Khẩn Trương bụ bẫm đáng yêu và rất khỏe mạnh nên mỗi lần anh hai Đoàn Kết thấy em gái là khoái chí cười tít mắt, cả ngày chạy loanh quanh dính lấy em gái nhỏ.

Vì hai người chưa kết hôn và cũng chẳng thông báo cho ai nên chỉ có Lâm Hân Du và Cao Hòa tới thăm Úy Lam. Cao Hòa chuẩn bị tới Mỹ hùng hạp mở công ty làm ăn, cũng dự tính sinh con bên đó… Bản thân Úy Lam thì nghĩ rằng, chuyện của cô và Tằng Trạm là chuyện cá nhân riêng tư của hai người nên không muốn ồn ào.

Cao Hòa và Tằng Trạm chỉ nói đơn giản vài ba câu về công ty mới. Sau đó Tằng Trạm cũng chẳng tập trung, đi tới bế Tiểu Khẩn Trương lên hôn hít cưng nựng. Cao Hòa đứng phía sau, nhìn Úy Lam rồi than thở: “Em nói anh không quan trọng thì cũng được đi, nhưng bây giờ bản thân em cũng không còn chỗ đứng nữa, giờ đây trong nhà Tiểu Khẩn Trương là người quan trọng nhất.”

Trời bên ngoài đã nhá nhem tối, Tằng Trạm mặt dày đi qua nói với Úy Lam: “Chờ em hồi phục hoàn toàn chúng ta lại sinh con, anh còn muốn thêm hai đứa nữa.”

Úy Lam dùng hết sức bình sinh ném gối thẳng vào mặt Tằng Trạm: “Đi chết đi, ai thèm sinh con cho chú nữa.”

Anh Tằng vô lại đứng lên né tránh, bế Tiểu Khẩn Trương đi loanh quanh trước mặt Đoàn Kết. Còn Tiểu Đoàn Kết thì giơ tay qua giơ tay lại muốn đón lấy em gái, anh Tằng lại bế Tiểu Khẩn Trương lên cao hơn…

Mọi người nhìn đi… Người đàn ông này thiên vị con trai con gái như vậy thế có đáng mặt làm cha hay không?

Tiểu Đoàn Kết nhảy nhảy với lên, giơ tay rướn người về phía anh Tằng…

Úy Lam mắng: “Chú suốt ngày chọc ghẹo con trai, nào có ai làm cha như chú không?”

Anh Tằng chả thèm để ý, chỉ thấy vui thích khi nhìn vẻ mặt bị anh trêu ghẹo của Tiểu Đoàn Kết, anh cười hắc hắc không ngừng, hôn chụt chụt lên má con gái cưng, ý muốn nói: Ba thương em gái nhiều hơn con!

“Chú cứ như vậy tôi sẽ không thèm sinh con cho chú nữa!” Úy Lam nổi giận, nhìn Tằng Trạm: “Bộ chú là con nít ba tuổi hả?”

Tằng Trạm ngẩn người, quay đầu nhìn thấy khuôn mặt giận dỗi của Úy Lam, suy nghĩ một chút rồi đặt Tiểu Khẩn Trương vào trong nôi. Đoàn Kết thấy vậy liền hí hoáy đuổi theo, chạy lại chơi đùa vui vẻ với em gái nhỏ.

Tằng Trạm lên giường, quay đầu quan sát con trai và con gái của mình rồi ôm lấy chân Úy Lam, đưa lưng về phía hai nhóc con.

Úy Lam thà muốn anh rót những lời mật ngọt tuy đôi lúc có chút sến sẩm hơn là như bây giờ, ánh mắt đầy đói khát nhìn chằm chằm Úy Lam, sau đó đàng hoàng tự nhiên kéo xuống khóa quần, móc ra đại bảo bối đã sớm ngẩng cao đầu…

Cây gậy nhìn thấy Úy Lam thì càng thêm dũng mãnh c**ng c*ng…

“Em thừa biết anh không phải là con nít ba tuổi mà.”

Úy Lam không kịp phản ứng, tay liền bị bắt lấy…

Thật kỳ diệu! Tuy cô nhóc này đã sinh con hai lần nhưng cứ hễ nhìn thấy là anh lại liền đ*ng t*nh như mọi lần.
 
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 139


Edit: Giáng Sinh

Tằng Trạm chạy theo xe cứu thương đến bệnh viện, nhanh chóng tiến hành cấp cứu.

Phẫu thuật được hai mươi phút thì Tằng Hải và mẹ Tằng Tử San mới vào tới. Tằng Trạm ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt ngập tràn nước mắt của người đàn bà. Bà ta đằng đằng sát khí cực kỳ hung ác nhào tới nắm lấy cổ áo anh: “Mày! Mày là cái thứ súc sinh, rốt cuộc mày đã làm gì con gái tao?”

Tằng Hải vừa nghe hai từ “súc sinh” thì liền nhăn xị mặt lại, hận không thể đánh cho bà ta một trận.

Tằng Trạm không hề nổi giận, mẹ Tằng Tử San liếc mắt xuống cổ áo anh thấy có dấu hôn đỏ mọng của son môi, nghĩ rằng anh và Tằng Tử San đã xảy ra quan hệ gì.

“Mày, mày…” Bà chỉ cổ áo Tằng Trạm: “Mày và Tử San, mày và Tử San…” Bà không dám tưởng tượng anh em cùng cha khác mẹ lại phát sinh chuyện đó. Bà biết rõ Tằng Tử San rất thích Tằng Trạm, còn Tằng Trạm có ý gì với Tử San hay không cũng không quan trọng, không chừng cái thằng khốn nạn này lại làm cái chuyện loạn luân với Tử San để chọc cho bà và Tằng Hải giận điên đến chết.

Tằng Trạm chợt đẩy bà ra, sửa sửa lại áo, thấp giọng mắng: “Tự đi hỏi con gái cưng của bà đấy, mắc mớ gì đến tôi.”

“Tiểu Trạm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tằng Hải lo lắng nhìn anh, lòng ông như lửa đốt, chẳng phải đã đưa Tằng Tử San đến nơi khác rồi sao. Con bé đột nhiên trở về, bọn họ không hề biết, thiệt là xằng bậy hết sức…

Tằng Trạm lắc đầu: “Uống rượu rồi đụng xe.”

“Sao con biết…” Tằng Hải nhìn Tằng Trạm, hỏi: “Con bé đuổi theo con?”

Tằng Trạm gật đầu: “Dạ, bạt mạng đuổi theo.” Vừa nói vừa liếc mẹ Tằng Tử San. Bà ta vừa nghe hai chữ “bạt mạng” liền phát điên, đứng phắc dậy nhào tới Tằng Trạm: “Mày tại sao phải bỏ chạy? Tại sao mày lại muốn hại con bé? Nó vẫn còn con nít…”

Con nít? Tằng Trạm cười khẩy: “Bà mua xe hơi cho nó?”

Vừa nghe xe hơi, Tằng Hải và mẹ Tằng Tử San liền ngẩn ra, ở đâu ra xe hơi?

Tằng Trạm cười cười: “Cái này mấy người nên hỏi Tằng Tử San.”

Đèn ở phòng cấp cứu vẫn còn sáng. Tằng Trạm cũng hi vọng Tằng Tử San không xảy ra bất trắc gì… Chờ tới khi đèn tắt, y tá bước ra, mẹ Tằng Tử San chạy tới rưng rưng nước mắt: “Con tôi thế nào, thế nào rồi?”

Y tá cúi đầu xin lỗi, nói câu kinh điển mà người nhà bệnh nhân đều sợ và không muốn nghe nhất: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức…”

Mẹ Tằng Tử San ngã ngửa ra sau, Tằng Hải ôm lấy bà, cau mày. Bác sĩ giờ mới bước ra, bỏ khẩu trang xuống, vẻ mặt bình tĩnh: “Thật xin lỗi, đầu và tim bệnh nhân bị tổn thương rất nặng… Cấp cứu không có hiệu quả!”

Không có hiệu quả!

Mắt mẹ Tằng Tử San trợn trắng rồi ngất lịm đi.

Dọc hành lang cực kỳ im ắng. Tằng Trạm rất khó chịu, dù sao cũng vì đuổi theo anh mà tạo thành cục diện tệ hại như bây giờ. Một giây trước đó còn sống tốt đẹp, còn giờ thì… Tằng Hải ngồi sụp xuống ghế, hô hấp nặng nề, hai tay nắm chặt thành hai quả đấm…

Tằng Tử San được đẩy ra, Tằng Hải liền đứng dậy vén tấm khăn trắng nhìn một lần, sau đó lảo đảo mấy bước, được y tá đỡ lấy.

Mẹ Tằng Tử San vẫn chưa tỉnh lại, đã được y tá đưa vào phòng bệnh.

Tằng Trạm nhìn Tằng Hải rồi lại nhìn người đã mất dưới tấm khăn trắng lạnh lẽo, cúi thấp đầu, nghe tiếng lộc cộc của bánh xe phát ra giữa không khí tang thương.

Úy Lam gọi điện tới thì Tằng Trạm vẫn còn ở bệnh viện, anh không biết chuyện này có phải báo ứng hay không nhưng… Báo ứng sao lại đổ lên đầu của Tằng Tử San.

“Sao chú chưa về nhà? Ba giờ sáng rồi!” Úy Lam ngáp một cái, có chút tức giận.

Tằng Trạm nghe được giọng của Úy Lam, ngực chợt đau dữ dội. Quan hệ máu mủ với Tằng Tử San, đó là một mạng người tuổi đời còn rất trẻ, chỉ lớn hơn vợ anh một hai tuổi thôi…

Bất kể là thế nào, con bé cũng nên được sống.

Tằng Trạm cảm thấy chua xót, lại nhớ tới mẹ mình, nhất thời cảm thấy sinh mạng thật yếu ớt.
 
Back
Top Dưới