Đam Mỹ Căm Thù Nhà Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 20


Hôm sau thức dậy, Hứa Niên lại bắt đầu “lén lút” chat chít với Giang Vệ Hành như mọi ngày sau đó mới tung tăng đi thư viện.

Hôm nay là thứ ba, Hứa Niên nhớ ra còn phải cảm ơn Tống Du Hoài (*), người ta đưa thuốc cho mình tức là mình nợ người ta rồi, dù người ta thấy đó là việc nhỏ nhưng cậu cũng phải cảm ơn.

(*) Đã xuất hiện ở chương 1, chương 2 và chương 13. Sự kiện đưa thuốc xảy ra ở chương 2, sau khi bị ném bóng rổ vào đầu chảy máu mũi thì Tống Du Hoài đích thân đem thuốc tới cho Hứa Niên.

Nhưng trên đường đi Hứa Niên đã thấy Tống Du Hoài rồi, cậu vội gọi với lên: “Anh ơi, cảm ơn lần trước anh đưa thuốc cho em ạ.”

Hứa Niên vốn định cảm ơn chân thành trân trọng tí rồi cho xong luôn, ai ngờ Tống Du Hoài lại cười nói: “Không phải là tôi đưa thuốc cho cậu đâu.” Ánh mắt anh hướng về phía sau Hứa Niên: “Tôi chỉ chạy chân cho người ta thôi.”

“Hả?” Hứa Niên ngơ ngác quay đầu lại, bất ngờ thấy Giang Vệ Hành mặt đen như đít nồi đứng phía sau.

Chẳng nhẽ, người tặng thuốc là….

Lúc Hứa Niên kịp phản ứng lại, Giang Vệ Hành đã quay đi, chẳng nói chẳng rằng.

Hứa Niên nghĩ bụng toang rồi, không chỉ là nhầm to mà còn làm Giang Vệ Hành dỗi luôn rồi.

Hứa Niên đuổi theo nhưng không biết Giang Vệ Hành ăn cái gì mà đi nhanh thế, chẳng mấy chốc đã chẳng thấy tăm hơi đâu.

Thể lực của cậu làm sao so sánh với sinh viên khoa thể dục được. Chạy theo không kịp, cậu chỉ đành thở hồng hộc móc di động ra nhắn tin cho Giang Vệ Hành.

Hứa Niên: Tôi không biết là thuốc do cậu đưa. Tôi hiểu nhầm cậu rồi, xin lỗi ạ…

Giang Vệ Hành: [Tan nát cõi lòng][Tan nát cõi lòng][Tan nát cõi lòng]

Hứa Niên: Cậu đang ở đâu thế?

Hứa Niên: Tôi biết sáng nay cậu không có tiết [Buồn]

Giang Vệ Hành: Cậu phải quan tâm tui [Tủi thân][Tủi thân]



Nhắn tin không trả lời, gọi điện không nghe máy, đi ký túc xá tìm cũng không thấy.

Nhìn di động yên ắng, Hứa Niên ủ rũ ngồi trên ghế.

Tâm trạng Hứa Niên xuống dốc, Trương Nhất Dương và Hà Kinh không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng cũng thay nhau an ủi cậu, chỉ có Lý Giai Hạo cứ ngập ngừng mãi thôi.

Tối đến, Hứa Niên đờ đẫn đ ăn cơm với bạn rồi về phòng nằm.

Đêm đen dần kéo đến, tin nhắn Hứa Niên gửi Giang Vệ Hành như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín.

Hỏi Lý Giai Hạo không đáp, chỉ đành nằm trong chăn trốn tránh sự thật.

Hứa Niên mơ màng ngủ thiếp đi, lúc đang lơ mơ bỗng có người lay tỉnh: “Hứa Niên! Hứa Niên!”

“Hả?” Hứa Niên xoay người lại: “Sao thế?”

Lý Giai Hạo chỉ vào điện thoại cậu, nói: “Ông có điện thoại kìa, nghe đi.”

“À…” Hứa Niên mệt mỏi cầm điện thoại lên, nhìn màn hình người gọi thì ánh mắt tỏa sáng, chạy vội ra ngoài hành lang: “Giang Vệ Hành à?”

Đầu dây bên kia rầu rĩ đáp: “Đến sau núi gặp tôi.”

Hứa Niên nghi hoặc mà đi tới nơi hẹn. Phía sau núi nhỏ là một mảnh rừng nhỏ, cậu cũng nghe phong thanh về nơi này.

Nghe đồn trước đây ở chỗ đó là có nấm mồ, có rất nhiều ma quỷ lui tới.

Hứa Niên run tay làm ánh đèn pin run theo. Trong mảnh rừng tối mịt chỉ có tiếng lá cây xào xạc khiến cậu sờ sợ.

Cậu run rẩy nhắn Truyền Ưng cho Giang Vệ Hành: Tôi đến nơi rồi, cậu ở đâu thế?

Đợi mãi Giang Vệ Hành cũng không trả lời.

Hứa Niên chỉ đành tiếp tục chờ Giang Vệ Hành, còn hát lên khe khẽ cho đỡ sợ.

Bỗng, một thân cây xung quanh cậu phát ra tiếng động “sột soạt” kỳ dị. Hứa Niên dựng hết cả tóc gáy, không dám quay đầu lại, gọi nhỏ: “Giang Vệ Hành? Phải cậu không?”

“Đúng rồi, tôi đây.” Giang Vệ Hành ôm lấy cậu từ phía sau.

Hứa Niên được ôm, lại cảm thấy an toàn, sống mũi cay cay: “Sao không ra sớm hơn? Để tôi chờ lâu lắm rồi đấy…”

“Đây là hình phạt mà.” Giang Vệ Hành cắn vành tai cậu: “Hình phạt còn chưa kết thúc đâu.”

“A…” Bàn tay Giang Vệ Hành đặt trên ngực Hứa Niên, ngón tay vân vê đầu v* cậu. Hứa Niên nhũn cả người, chỉ có thể dựa vào thân cây.

Đầu lưỡi khiêu khích vành tai Hứa Niên đầy t*nh d*c, n*m v* trước ngực bị kéo thả, hơi thở nóng bỏng phả trên da thịt lõa lồ. Cơ thể Hứa Niên run lên từng đợt.

Giang Vệ Hành kéo quần Hứa Niên xuống, ngón tay xâm nhập vào lỗ hậu làm công tác mở rộng. Mông lõa lồ trong không khí, không biết là vì Giang Vệ Hành đụng chạm hay do gió lạnh thổi qua mà khiến cậu nổi da gà. Cậu run run hỏi Giang Vệ Hành: “Có người đến đây không?”

“Cậu đoán xem.” Ba ngón tay của Giang Vệ Hành đã ra vào thuận lợi, k*ch th*ch vào tuyến tiền liệt, bụng Hứa Niên lên xuống phập phồng.

Hứa Niên càng sợ càng nhạy cảm, cậu cúi đầu r*n r*: “Ư… a… ưm…”

Giang Vệ Hành c** q**n, đặt ở *m h* đang ch** n**c ào ạt rồi lại di xuống chỗ lỗ hậu môn. Hứa Niên cảm nhận được độ nóng cháy nơi mông mình, sợ hãi co rút lỗ hậu nho nhỏ, bám vào thân cây khóc lên: “Huhu, đừng, đừng làm ở dây…”

Giang Vệ Hành nắm cằm Hứa Niên, xoay mặt cậu lại, th*n d*** thúc lên, bên trên lại l**m nước mắt: “Bôi thuốc của nhà này mà đi cảm ơn kẻ khác à? Hả?”

Hứa Niên bị cắm, miệng bất giác hé mở, nước mắt trào ra, chảy xuống hai gò má, mãi mới nói nên lời: “Tôi, tôi không cố ý mà….”

Hứa Niên thẳng lưng đâm mạnh, c*n m*t má Hứa Niên, ác ý hỏi: “Nói xem lúc trước nói xấu tôi thế nào?”

Hứa Niên bám vào thân cây, bị chơi đến mức thân cây rung bần bật. n*m v* cách tầng vải áo mà ma sát vào vỏ cây thô ráp đem lại kh*** c*m khác biệt. Hứa Niên khóc nấc lên: “Tôi, tôi nào có… A…”

“Còn cãi bướng à?” Giang Vệ Hành lại càng ch*ch ác hơn, d**ng v*t rút ra lại đâm vào đến tận góc khiến Hứa Niên khóc toáng lên.

“Tôi, tôi không…” Quần tuột đến mắt cá chân, đôi chân Hứa Niên run lẩy bẩy, đùi trong dính đầy những chất lỏng đáng ngờ.

“Vẫn nói dối hửm?” Giang Vệ Hành kéo cổ áo Hứa Niên, cắn lên vai cậu như trách phạt.

Vai bị cắn đau, Hứa Niên khóc to, bám vào thân cây: “Tôi nói, nói được chưa.” Cậu bị Giang Vệ Hành chơi đến nghẹt thở: “Ưm… Tôi nói, nói xấu… nhiều… Xin, xin lỗi cậu mà… huhu…”

Giang Vệ Hành l**m cắn vành tai Hứa Niên, nửa người dưới lại mạnh mẽ mà quất Hứa Niên, b* m*ng trắng mịn bị bìu dập cho sưng đỏ: “Hết rồi à?”

“Nói, nói gì nữa?” Hứa Niên bị giã liên tục, nói đứt quãng.

“Bôi thuốc của tôi rồi có làm người của tôi không?”

Tiếng Giang Vệ Hành lúc này như tiếng sấm bên tai Hứa Niên khiến cậu ngẩn ngơ, d**ng v*t nhỏ bé b*n t*nh ngay lập tức. Cậu nức nở đáp: “Làm, làm chứ…”

Giang Vệ Hành ôm chặt Hứa Niên, điên cuồng mà ra vào, mà hôn môi, xúc động trào dâng mà gọi tên cậu: “Hứa Niên, Niên Niên, cục cưng, bé ngoan, thích cậu lắm, yêu cậu lắm…”

Hứa Niên bị Giang Vệ Hành hôn đến khó thở, cậu trào nước mắt, cố đáp lại nụ hôn của Giang Vệ Hành: “Tôi cũng yêu cậu.”

Giang Vệ Hành ôm eo Hứa Niên, bên dưới tăng tốc mà làm cậu. Nước mắt Hứa Niên rơi không ngừng. d**ng v*t xỏ xuyên qua lỗ hậu, cơ thể và tâm hồn đều đạt được kh*** c*m.

Đột nhiên ống hậu môn Hứa Niên co thắt lại. Cánh tay cậu chẳng thể chống được vào thân cây nữa, cơ thể như nhũn ra mà khuỵu xuống. Giang Vệ Hành nhanh tay ôm lấy cậu: “Tê tay rồi à?”

Hai tay Hứa Niên bủn rủn buông thõng. Cậu gật đầu, ánh mắt mờ sương, làm nũng với Giang Vệ Hành: “Tôi chẳng chống được nữa đâu, cậu ôm tôi…”

Giang Vệ Hành nhanh chóng để người ta ôm cổ mình, tay nhấc một chân Hứa Niên lên, tiếp tục chuyển động th*n d***. d**ng v*t nhỏ mềm nhũn của Hứa Niên vung vẩy trong không khí, cậu khe khẽ rên lên: “A… a… Giang… Vệ Hành ơi…”

Giang Vệ Hành cắn chặt răng, d**ng v*t ra vào trong lỗ hậu với tốc độ cao. Hứa Niên lớn giọng r*n r*. Giang Vệ Hành rút d**ng v*t ra, lỗ sáo mở rộng, t*nh d*ch b*n r* phụt phụt.

Hứa Niên mềm nhũn dựa vào người Giang Vệ Hành. Hắn cúi đầu nhìn d**ng v*t mới bắn một lần, còn chưa mềm xuống, thơm má cậu: “Đêm nay không về ký túc xá được không?”

Mặt Hứa Niên đỏ lên trong bóng đêm, cậu ôm cổ Giang Vệ Hành, ngượng ngùng mà gật đầu: “Được ạ…”
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 21


Hai người vội vội vàng vàng tới khách sạn gần trường thuê phòng. Vừa mở cửa, Hứa Niên đã bị đè lên tường mà hôn ngấu nghiến. Hứa Niên kêu “ưm ưm”, bị Giang Vệ Hành bế lên đi về phía giường.

Vừa nãy lúc đi ra khỏi rừng cây nhỏ, bọn họ phát hiện một đôi nam nữ còn to gan hơn, nhà gái kêu còn dâm hơn cả diễn viên phim porn làm Hứa Niên hứng tình không chịu được.

Quan trọng là có thế thôi Giang Vệ Hành cũng ghen, cố tình che tai cậu lại, không cho nghe.

Giờ đây cậu bị Giang Vệ Hành ném lên giường. Hai người vội vã mà giúp người kia c** q**n áo. Sau khi c** s*ch, Giang Vệ Hành nhanh chóng đặt Hứa Niên lên trên mình rồi khẩn cấp đưa d**ng v*t vào trong *m h* ướt át.

Không cần mở rộng, âm đ*o cũng đủ nước rồi, d**ng v*t chỉ cọ bên ngoài một chút là có thể bị nuốt vào trong.

“Đóa hoa” đã ba ngày không được chăm sóc mà nuốt d**ng v*t to lớn như vậy khiến Hứa Niên đang bám vào lưng Giang Vệ Hành bật ra tiếng r*n r*.

Giang Vệ Hành đối diện với Hứa Niên, hắn v**t v* gương mặt mịn màng của cậu, chờ cậu quen rồi mới bắt đầu chuyển động hông lưng.

Đắm chìm trong ánh mắt dịu dàng đong đầy tình yêu của Giang Vệ Hành, lòng Hứa Niên rung động. Cậu nhắm mắt lại, chủ động hôn Giang Vệ Hành. Hai đầu lưỡi quấn quýt. Chỉ còn tiếng nước và tiếng hai cơ thể va chạm nhau vang lên liên tục.

“Ư… a…” d**ng v*t ra sức mà tấn công âm đ*o mềm mại, mà nó chỉ biết m*t thật chặt lấy kẻ tấn công. Môi lớn bao vây d**ng v*t, nước sướng chảy ra theo khe hở, dọc theo d**ng v*t.

Hứa Niên ôm chặt cổ Giang Vệ Hành, nửa người dưới bị d**ng v*t nặng nề mà tấn công. Đêm nay là lần l*m t*nh mà Giang Vệ Hành điên cuồng nhất. kh*** c*m như dòng điện chạy lan ra toàn thân. Hứa Niên cố chịu đựng, ch** n**c mắt, kêu lên đứt quãng: “Đừng, đừng… nhanh quá…. chết mất…”

th*n d*** Giang Vệ Hành như máy đóng cọc, điên cuồng ch*ch Hứa Niên. Bìu đập vào mông nhỏ khiến nó đỏ hẳn lên. Tiếng “bạch bạch” vang lên không dứt. Hai tay Giang Vệ Hành giữ tay Hứa Niên qua đầu cậu, hắn nhìn cậu không chớp mắt, không muốn bỏ qua sự thay đổi nhỏ nào.

Hứa Niên k** r*n không ngừng. Cậu bám lấy lưng Giang Vệ Hành, hai chân cong lên, đạp vào không khí nhưng mông vẫn chẳng thể thoát được. Cậu khóc lên: “Hu hu… Tôi muốn chết thật đấy… Không, không chịu được nữa…”

“Bé ngoan, không chết được.” Giang Vệ Hành l**m nước mắt trên mặt Hứa Niên, l**m cằm, l**m chiếc cổ trắng trẻo, xuống chút nữa lại l**m đến xương đòn gợi cảm và n*m v*.

Hai n*m v* xinh cắn đã sưng đỏ. Hứa Niên rưng rưng nhìn Giang Vệ Hành phủ phục trước ngực mình, ngón tay luồn vào tóc Giang Vệ Hành, miễn cưỡng nói: “A… Cậu… Từ từ… l**m… chậm thôi…”

Giang Vệ Hành ăn hai n*m v* sưng đỏ nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến tốc độ bên dưới. Sau khi Hứa Niên tỏ tình thì cực kỳ nhạy cảm, Giang Vệ Hành còn chưa bắn cậu đã l*n đ*nh hai lần, ấy thế mà dưới sự tấn công của Giang Vệ Hành, d**ng v*t lại từ từ tỉnh giấc.

Giang Vệ Hành giơ một bàn tay tuốt d**ng v*t nhỏ của Hứa Niên. Hứa Niên sướng đến mức ch** n**c mắt. Giang Vệ Hành rút d**ng v*t khỏi *m h* đã phun nước hai lần, đâm vào lỗ hậu đang co rút không ngừng mà mãnh liệt đẩy đưa.

Hứa Niên hét lên, ôm Giang Vệ Hành khóc la: “A a… To, to quá… Sao lại… sao lại… to hơn rồi… Hu hu…”

Đêm nay Giang Vệ Hành lật lên lật xuống Hứa Niên mà ch*ch đủ, bên trong bên ngoài đều chơi kỹ, từ trên giường đến mặt đất, từ mặt đất đến phòng tắm, cuối cùng Hứa Niên dựa lưng vào ngực Giang Vệ Hành, bị ch*ch đến phát điên. d**ng v*t Hứa Niên còn đang thẳng tắp, cậu khóc, quay đầu lại nhìn Giang Vệ Hành: “Hu hu, tôi, tôi không… không bắn được…”

“Bé ngoan à…” Giang Vệ Hành thúc lên, bìu va chạm với cánh mông nõn nà kêu “bạch bạch”, q** đ** to lớn ch*ch hai lỗ nhỏ đến đỏ au. Hắn cúi đầu l**m gương mặt giờ đã như mèo hoa của Hứa Niên: “Bắn không được thì bắn nước tiểu.”

“A… Không…” Chút lý trí còn sót lại của Hứa Niên nói cho cậu rằng không thể như vậy được nhưng trên người Giang Vệ Hành cứ như lắp mô tơ điện, mãnh liệt tấn công mình, kh*** c*m như thủy triều càng dâng càng cao. Hứa Niên lắc đầu, nước mắt chảy ròng ròng, ngoài miệng kháng cự nhưng chẳng thể ngăn kh*** c*m khiến cho cả thể xác và tinh thần đều sung sướng: “A a, không… không được… A a!!”

Hứa Niên hét lên chói tai, d**ng v*t nhỏ không b*n r* t*nh d*ch, run lên, nước tiểu phun ra thành một đường cong trong không khí rồi rơi xuống.

Ngay khi Hứa Niên mất hồn vì l*n đ*nh, Giang Vệ Hành cũng bắn vào sâu bên trong lỗ hậu của cậu.

Hứa Niên khóc huhu, nằm trong lòng Giang Vệ Hành mà ngọ nguậy. Giang Vệ Hành xoay sang cho cậu đối mặt với mình, dỗ dành.

Hứa Niên chôn đầu trong lòng Giang Vệ Hành như chú đà điểu, khóc nấc lên, vành mắt đỏ hoe, cơ thể trắng trẻo loang lổ vết đỏ như một người đáng thương vừa trải qua lễ rửa tội mưa rền gió dữ.

l*m t*nh với Giang Vệ Hành như vừa trải qua thiên tai vậy, lần nào Hứa Niên về cũng đầy “thương tích”, tâm hồn cũng bị “tàn phá” nghiêm trọng.

Giang Vệ Hành vừa dỗ vừa giúp cậu tắm rửa sạch sẽ rồi bế lên giường. Trên giường cũng đầy t*nh d*ch, chỉ có thể phủ chăn lên mới tạm thời nằm được.

Hứa Niên bán sống bán chết nằm trên giường, l*m t*nh với Giang Vệ Hành khiến cậu hết sạch cả sức lực rồi, giờ không nhấc nổi ngón cái dậy.

Thế nhưng mà mông hơi bị ngứa, Hứa Niên giơ tay định gãi rồi phát hiện, thế mà mông mọc lên hai nốt muỗi đốt!

Giang Vệ Hành tắm xong đi ra thấy Hứa Niên ôm mông nằm khỏa thân trên giường thì đi tới ôm vào lòng: “Bé ngoan, giúp cậu mặc quần áo được không?”

Hứa Niên nức nở, bỏ tay ra cho Giang Vệ Hành nhìn hai nốt to đùng, khóc lóc kể lể: “Tôi bị muỗi đốt đây này!”

Giang Vệ Hành thấy hai nốt phồng hồng hồng nằm hai bên mông Hứa Niên, mà buồn cười là hai nốt này còn đối xứng.

“Cưng, tại tôi không chu toàn, không nên rủ cậu đến sau núi, để cậu bị muỗi đốt.” Giang Vệ Hành nhìn khóe mắt Hứa Niên chực chờ rơi lệ vội giơ tay đầu hàng mà giải thích.

Hứa Niên rầm rì mãi mới tỏ vẻ chẳng thèm nghe Giang Vệ Hành giải thích nhưng lát sau lại nấc lên: “Nhưng mà ngứa lắm ý.”

Giang Vệ Hành ấn lên hai nốt muỗi đốt sưng đỏ: “Ngoan, chồng l**m một cái rồi hết ngứa.”

Mặt Hứa Niên đỏ lựng, lắp bắp nói: “Cậu, cậu không, không phải là ch… chồng tôi.”

Giang Vệ Hành nắm cằm cậu, hôn lên, hôn đến mức Hứa Niên thở hổn hển mới l**m lên đôi môi đỏ mọng: “Tôi có phải chồng cậu không?”

Hứa Niên thẹn thùng nhìn xuống, nói thật nhỏ: “Có ạ…”

“Vậy cậu nói nhờ chồng l**m mông Niên Niên thì chồng l**m giúp cậu nhé?” Giang Vệ Hành lại dụ dỗ.

Hứa Niên mặt đỏ như sắp nổ, mắt không biết nhìn đâu chỉ đành vặn vặn ngón tay, cố lấy dũng khí, nghiêm túc nói: “Nhờ.. nhờ chồng giúp Niên Niên l**m… l**m mông.”

“Niên Niên ngoan.” Giang Vệ Hành nhấc cằm cậu, hôn lên như phát thưởng rồi vỗ mông cậu: “Quay lại, nhếch mông lên chồng l**m cho.”

Hứa Niên đỏ mặt, chống tay xoay mông về phía Giang Vệ Hành, chỗ muỗi đốt đã ngứa lắm, cậu quay đầu lại cầu xin: “Cậu nhanh lên.”

“Bé ngoan đừng có quên xưng hô.” Giang Vệ Hành cứ chậm chạp không giúp.

Hứa Niên tủi thân mếu máo nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi: “Chồng mau l**m mông cho Niên Niên.”

“Cục cưng ngoan.” Giang Vệ Hành cúi đầu m*t nốt muỗi đốt sưng đỏ, dùng lưỡi chọc chọc, dùng răng nhay cắn. Hứa Niên thấy còn ngứa hơn, quay đầu lườm Giang Vệ Hành: “Này, bảo là l**m chứ không bảo cắn nhá!”

Giang Vệ Hành cười, hôn hai vết muỗi đốt, cảm giác ngưa ngứa khiến Hứa Niên hừ ra tiếng, cậu bĩu môi: “Chẳng có tác dụng tí nào.”

Chẳng qua là Giang Vệ Hành nghiện cặp mông trắng trẻo kia. Hắn bế cậu đặt lên đùi, hôn liên tục lên gương mặt mềm mại.

Hứa Niên bị Giang Vệ Hành ôm như thế thẹn đến đỏ cả người. Tưởng tượng đến chuyện chuyện đáng thẹn hơn cũng làm cả rồi, Hứa Niên cũng không muốn ra vẻ lắm, vừa định hỏi khi nào Giang Vệ Hành thích mình thì không nghĩ rằng mình lại bị cướp lời.

Giang Vệ Hành hỏi: “Sao lại ghét tôi?”

Hắn không hiểu sao mà mình làm gì đến nỗi đáng ghét mà bị Hứa Niên ghét tận ba năm.

Hứa Niên vô cũng xấu hổ, mắt đảo như rang lạc: “Ghét thì… ghét thôi.” Cậu bất an vặn vặn ngón tay: “Tôi không mấy đứa nhà giàu đấy, kiểu ghét nhà giàu…”

Hứa Niên vừa dứt lời lại cẩn thận nhìn Giang Vệ Hành, nói thêm: “Giờ, giờ không ghét…”

Giang Vệ Hành hôn đỉnh đầu Hứa Niên, tách mấy ngón tay đang quấn lấy nhau của cậu ra, cầm lên môi hôn. Hứa Niên đang ngẩn ngơ nhìn động tác của Giang Vệ Hành thì chợt nghe hắn nói: “Thế nói lý do tại sao lại thế cho tôi được không?”

Hứa Niên c*n m** d***, lúc lâu sau mới ngập ngừng nói: “Tôi được bố mẹ nuôi nhận về từ cô nhi viện, lại vì cơ thể nam không ra nam nữ không ra nữ thế này bị bọn họ kỳ thị, nhục mạ. Bọn họ giàu lắm mà không cho tôi một đồng nào, học phí cũng là tôi xin học bổng.” Cậu cười khổ: “Chắc bọn họ nghĩ tôi không xứng để quan tâm.”

Lâu lắm rồi Hứa Niên chẳng nói chuyện trước kia, càng nói lòng càng chua xót. Cậu cho rằng mình đã không thèm để ý đến cơ thể dị dạng này rồi nhưng nói qua cũng phải nói lại, nếu không có sự dị dạng này thì cậu cũng sẽ trở thành một đứa trẻ có gia đình bình thường nhỉ?

Giang Vệ Hành ôm chặt người trong lòng: “Bé ngoan, cậu rất bình thường, tôi rất thích cậu.” Hắn buông Hứa Niên ra, quỳ một gối trước mặt cậu, hôn lên mu bàn chân cậu: “Dù cậu thế nào thì tôi cũng yêu.”

Hứa Niên nhìn người đàn ông cam nguyện phủ phục dưới chân mình, nước mắt trào ra, nghẹn ngào nói một câu nghe chừng chẳng liên quan: “Giang Vệ Hành ơi, tôi muốn… đi ngắm biển với cậu.”
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 22


Tận đêm khuya hai người mới đi ngủ. Hôm sau cả hai người đều có lớp chỉ có thể nhanh nhanh chóng chóng đem theo hai đôi mắt gấu trúc về trường học.

Lý Giai Hạo nhắn tin cho Hứa Niên, ý nói là tối qua bao che cho chuyện cậu không về.

Hứa Niên nghĩ Lý Giai Hạo là anh em của Giang Vệ Hành, chắc là cũng biết hết rồi, ngại ngùng kinh khủng. Cậu trả lời cảm ơn, lại nghĩ chưa biết nói với hai đứa bạn cùng phòng khác như thế nào.

Hứa Niên chưa kịp nghĩ ra nói thế nào thì hôm sau đã bị hai người bắt gặp đang hôn Giang Vệ Hành ở cửa.

Trên thực tế, môi Hứa Niên vừa chạm môi Giang Vệ Hành đã rụt lại với tốc độ ánh sáng nhưng vẫn bị nhìn thấy.

Trương Nhất Dương, Hà Kinh: “…”

Mặt Hứa Niên đỏ lựng. Giang Vệ Hành đứng ra che cho Hứa Niên ngại đến mức không còn lỗ nào mà chui. Hắn giơ đôi tay đang nắm chặt cho bọn họ xem: “Bọn tôi ở bên nhau.”

Hai thằng con trai bình thường ghét nhau giờ nói với bọn họ là đang yêu nhau?!

Shock cực mạnh, Trương Nhất Dương lắp bắp: “Thế, chúc hai người hạnh phúc?”

Nói xong Trương Nhất Dương yên lặng kéo Hà Kinh đang ngây ra như phỗng rời đi.

Chờ hai người đi rồi Hứa Niên mới “òa” một tiếng, đánh vào lưng Giang Vệ Hành: “Tại cậu, tại cậu hết, cứ bảo là không có người rồi đòi hôn tạm biệt! Phòng tôi ngay bên cạnh đấy, xin người!”

Giang Vệ Hành tự giác kéo Hứa Niên vào phòng ngủ không người, dỗ dành cục cưng sắp nổ tung vì thẹn thùng: “Bé ngoan, mọi người biết cũng được mà, giờ cậu đỡ phải giải thích với mọi người đúng không?”

Hứa Niên nghĩ kỹ lại thì thấy hình như đúng thế thật. Cậu không giận nữa, chỉ xấu hổ mà bám vào áo Giang Vệ Hành, nằm trong lòng hắn, nói thật khẽ: “Nhưng vẫn tại cậu ý.”

Giang Vệ Hành cười, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Ừ ừ, tại tôi còn gì.”

Một tuần nữa trôi qua, vì thực hiện nguyện vọng đêm ấy của Hứa Niên, Giang Vệ Hành đưa cậu tới hòn đảo gần nhất để ngắm biển.

Thứ bảy, hai người mua vé xe, ngồi bus một tiếng, cuối cùng cũng đến nơi.

Gió trên đảo rất to, vừa mới xuống xe hương biển cả đã đánh úp lại.

Giang Vệ Hành đeo balo du lịch trên lưng, kéo tay Hứa Niên đi tìm nơi nghỉ ngơi. Sau khi sắp xếp đồ đạc, mặc dù hơi mệt nhưng vì có ít thời gian nên Giang Vệ Hành vẫn kéo Hứa Niên ra ngoài.

Lần đầu tiên Hứa Niên đi ra ngoài chơi, cực kỳ hưng phấn, ngó đông ngó tây, cả dọc đường bị Giang Vệ Hành nắm tay cũng không để ý.

Trên đảo nhỏ có một thị trấn, vì không phải mùa du lịch nên có rất ít người trên đường.

Có người dân địa phương nhìn bọn họ chằm chằm tỏ vẻ kỳ lạ Hứa Niên mới ý thức mà buông tay Giang Vệ Hành ra, xấu hổ bước lên phía trước.

Giang Vệ Hành lo lắng đi phía sau, trông cậu như trông con nít. Hứa Niên đi loạn lên một lúc rồi tự giác mà vòng ra phía sau Giang Vệ Hành, nắm góc áo hắn: “Cậu dẫn đường đi.”

Giang Vệ Hành bật cười: “Tưởng không cần tôi nữa cơ.”

“Linh tinh!” Hứa Niên véo hắn một phát, hung dữ mà uy h**p: “Mau dẫn tôi đi ngắm biển.”

Có thể là vì hôm nay trời nhiều mây, lại có mưa nhỏ, đến bờ biển rồi bọn họ nhận ra nơi đây không một bóng người.

Tuy thời tiết không quá đẹp nhưng vẫn chẳng thể làm giảm sự kích động của Hứa Niên khi ngắm biển. Cậu cởi giày, chạy nhảy, la hét trên bãi cát, Giang Vệ Hành chỉ đứng một bên kêu cậu từ từ thôi.

Những hạt cát bên bờ biển không hề mịn. Hứa Niên nhìn biển xanh mênh mông, bát ngát, mỗi khi sóng biển xô bờ lại thấy hơi sợ hãi lại ngưỡng mộ vẻ đẹp thiên nhiên.

Giang Vệ Hành từ từ bước tới phía cậu. Chân Hứa Niên ngâm trong nước biển. Cậu nhìn nước từ từ rút xuống, đột nhiên nghĩ đến điều gì, ngồi thụp xuống chơi một lúc rồi gọi Giang Vệ Hành, giọng đầy hưng phấn: “Lại đây mà xem này!”

Tốc độ của Giang Vệ Hành như sên bò, Hứa Niên vui vẻ dắt hắn đến cho xem hình vẽ của mình, kết quả nhìn chưa rõ đã bị sóng biển nhào lên, xóa nhòa chỉ còn một đám mờ mờ.

Vẽ mãi mới xong giờ lại mất, Hứa Niên không vui, ủ rũ chọc chọc Giang Vệ Hành: “Hình vẽ mất rồi, cậu còn chưa nhìn…”

Giang Vệ Hành nắm tay cậu: “Bé ngoan vẽ gì thế?”

Hứa Niên chọc chọc ngón tay xuống bãi cát, nói giọng không vui: “Hình vẽ mất rồi, nói làm gì có tác dụng gì. Tôi không nói đâu.”

Giang Vệ Hành ngồi xổm sau lưng cậu, nắm tay cậu vẽ hai người nắm tay trên bờ cát, bên cạnh có hai hàng chữ – X&J Đồng tâm kết mãi, hòa hợp trăm năm.

Hứa Niên đỏ mặt, nói lời ghét bỏ: “Định cầu hôn hay gì? Chẳng nghiêm túc tí nào…”

Giang Vệ Hành thơm má cậu: “Chờ tốt nghiệp rồi thì làm to.”

Trong lòng Hứa Niên nở hoa, bên ngoài cũng nói nhỏ: “Ừ, tôi chờ đấy.”

Sắc trời đã muộn, hai người quay về nơi ở.

Hứa Niên chuẩn bị đi giầy vào bị Giang Vệ Hành bế lên, đang định giãy xuống thì nghe thấy hắn giải thích: “Chỗ này nhiều đá vụn, nhắc đi từ từ thôi mà không nghe, giờ tôi bế cậu.”

Khuôn mặt mãi mới giảm nhiệt của Hứa Niên lại đỏ lựng, cậu nhìn quanh quất xem có ai đang nhìn hai người không.

Hứa Niên ngồi trên bậc thang, cúi đầu nhìn Giang Vệ Hành phủi cát trên chân mình. Cậu giơ ngón tay chọc chọc hắn: “Đừng có nghịch.”

Giang Vệ Hành lần này không phản bác, bảo không nghịch là không nghịch thật. Hứa Niên hơi hụt hẫng nhưng vẫn làm ra vẻ mà nghĩ làm sao mà hắn ta lại nghe lời thế?!

Vừa nghĩ, Giang Vệ Hành đã tự đi giày rồi cõng Hứa Niên trên lưng, bước đi. Hứa Niên đập vào vai hắn, nói nhỏ: “Buông tôi xuống, có người thấy bay giờ!”

Giang Vệ Hành véo mông cậu: “Sợ gì, có phải người quen đâu.”

Hứa Niên ngẫm nghĩ hình như cũng đúng, thế là không nói nữa, tay cầm giày, tay ôm cổ Giang Vệ Hành để cho người ta cõng về tận cửa homestay.

Bọn họ thuê hẳn một căn homestay hai tầng, tầng một là phòng khách, tầng hai là phòng ngủ và phòng tắm. Giang Vệ Hành cõng Hứa Niên lên tận phòng tắm luôn.

Đêm đến, Hứa Niên bị Giang Vệ Hành đặt lên giường chơi đủ. Giang Vệ Hành vừa giã vừa hỏi Hứa Niên hôm nay vẽ cái gì.

Mới bắt đầu thì Hứa Niên cũng không chịu nói nhưng bị ch*ch ác quá nên vừa khóc vừa nói ra nội dung bức họa bên bờ biển.

Đến cuối cùng, Giang Vệ Hành dùng d**ng v*t chơi Hứa Niên còn bắt cậu vẽ lại “bức họa kia” lên giấy.

Hứa Niên vừa khóc vừa vẽ, tay run rẩy nhưng vẫn khuất phục dưới “dâm uy” của d**ng v*t mà vẽ cho xong.

Nét vẽ trên giấy xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng vẫn được Giang Vệ Hành thưởng thức như danh tác thế giới, còn cực kỳ quý trọng mà cất giữ trong tủ khóa, để phòng ngừa bị làm giả, bị đốt, bị cướp đi.

Trên thực tế, nội dung vẽ trên tờ giấy rất đơn giản.

Chỉ là tên hai người bọn họ trong một hình trái tim bao xung quanh.

Đi chơi về, buổi chiều hai người chạy lên trường học cho kịp. Đi vội về vội làm Hứa Niên mệt chết được.

Giang Vệ Hành dẫn cậu đi ăn chiều, khi đi ngang qua sân bóng, Hứa Niên đột nhiên hỏi: “Cậu thích tôi từ khi nào thế?”

Giang Vệ Hành ngẩng đầu, bước lên phía trước rồi lại quay lại nhìn cậu người, ánh mắt sáng ngời: “Cậu đoán đi.”

Thời gian quay trở lại một tháng trước.

Sau khi trận đấu chấm dứt, phòng thay đồ chỉ còn ba người.

Giang Vệ Hành ngồi trên ghế đập bóng: “Sao nãy ông làm như thế?”

La Dương thay quần áo, nói thẳng: “Nó chửi ông, ông là bạn tôi, tôi đương nhiên là giúp ông.” Hắn nhìn Giang Vệ Hành: “Ông nên cảm ơn tôi mới đ…”

“Cảm mẹ ông!” Giang Vệ Hành ném mạnh trái bóng lên tường, bóng đàn hồi lại phát ra âm thanh thật lớn. Ánh mắt hắn tối sầm lại: “Giúp tôi? Ông tưởng tôi ngu à? Thế đéo phải cái đứa ông thích thích người ta ông mới làm thế à?!”

La Dương hơi giật mình nhưng lập tức cãi lại: “Này Giang Vệ Hành, ý ông là cái mẹ gì thế? Tôi là bạn ông đấy…”

“Thế ông gặp thằng bạn nào ném bóng rổ vào đầu người ta?” Giang Vệ Hành giận dữ nói: “Đi xin lỗi người ta hoặc ông rời đội.”

“Ông…” La Dương nhanh chóng lựa chọn: “Rời đội.”

Chẳng bao lâu sau trong phòng thay đồ chỉ còn hai người, không khí yên tĩnh.

Thật lâu sau Giang Vệ Hành mới có hành động. Hắn mở ngăn tủ của mình, lấy mấy tuýp thuốc mỡ mới cất vào trong túi rồi đến bên cạnh Tống Du Hoài, đưa cho anh ta.

“Đưa cho cậu ấy giúp tôi.”
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 23: Ngoại truyện 1


Một năm sau.

Hứa Niên và Giang Vệ Hành ở chung rồi.

Lúc trước Giang Vệ Hành nói tốt nghiệp rồi sẽ cầu hôn cậu hoành tráng, Hứa Niên còn tưởng hắn làm gì đó mới lạ, độc đáo lấy lòng mình. Nhưng cậu chẳng thể ngờ được rằng, ấy thế mà Giang Vệ Hành đưa cậu đi gặp ba mẹ!

Mới đầu Hứa Niên còn lo sợ. Cậu sợ rằng ba mẹ Giang Vệ Hành không đồng ý, sợ rằng bọn họ sẽ chia rẽ hai người. Kết quả là ba Giang, mẹ Giang chẳng những không phải đối mà còn đưa cho một căn hộ trong thành phố coi như là quà gặp mặt.

“Đỗ nghèo khỉ” Hứa Niên đơ cả người, ngỡ ngàng, luống cuống nhìn Giang Vệ Hành. Nhưng Giang Vệ Hành chẳng những không giúp gì mà còn giật giây bảo cậu nhận lấy. Ba Giang, mẹ Giang còn khách sáo nói rằng sau này cậu là người nhà họ Giang thì cứ nhận đi.

Dưới hai sự khuyên bảo màu mè kia, căn hộ nội thành chẳng biết đứng tên Hứa Niên từ lúc nào. Hình như là… cậu nhận sinh lễ của ba Giang, mẹ Giang à…

Dù sao thì hiện tại hai người cũng đang đứng trong căn hộ ước chừng hơn sáu mươi mét vuông kia.

Phòng ở mới nên còn cần dọn dẹp nhiều lắm.

Tuy không phải căn nhà do chính mình cày cuốc mà mua nhưng tốt xấu gì Hứa Niên cũng có cái ổ của mình rồi, lại còn ở cùng Giang Vệ Hành. Tóm lại là Hứa Niên vui lắm, cứ tất bật ra vào như cô vợ mới về.

Hứa Niên cầm khăn lau với nước lau, định dọn dẹp hết lại một lần nhưng Giang Vệ Hành còn sợ chưa đủ bận hay sao mà cứ ôm eo cậu, nhắm mắt theo đuôi, dính người như keo chó.

Hứa Niên hẩy hẩy mông vào đùi Giang Vệ Hành: “Ôm ấp gì nóng chết!” Cậu cẩn thận lau bàn rồi tuyệt tình giao việc cho Giang Vệ Hành: “Đi làm việc đi, ra thềm cửa bê tủ vào.”

Giang Vệ Hành nhìn cậu bận rộn chỉ đành ngại ngùng buông vòng eo mềm mại ra mà đi chấp hành nhiệm vụ.

Hai người tổng vệ sinh cả b*** chiều cũng dọn được kha khá rồi, chỗ còn lại thì từ từ làm nốt.

Giang Vệ Hành với Hứa Niên tắm xong ngã ngửa ra chiếc giường đã được giặt giũ sạch sẽ, thơm tho. Hứa Niên gối đầu lên vai Giang Vệ Hành, nhìn phòng ngủ rộng rãi, sáng sửa, cảm thán: “Tuyệt thật.”

Giang Vệ Hành hôn cậu thật nhẹ: “Em cũng thấy thế.”

Hứa Niên bị hắn vừa hôn vừa l**m, ngứa, thế là rụt đầu lại, hôn nữa chắc chết. Cậu đẩy Giang Vệ Hành ra: “Đừng hôn, dọn cả ngày không mệt à?”

Giang Vệ Hành thể lực tràn đầy, xoay người đè Hứa Niên lại, m*t lên chiếc cổ trắng trẻo, d**ng v*t đội quần lên cao cao chống vào bụng Hứa Niên, ánh mắt toát ra tình yêu vào d*c v*ng: “Bé ngoan, muốn em cơ.”

Cơ thể Hứa Niên nhạy cảm. Cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy của Giang Vệ Hành truyền đến, cậu thấy như mình cũng nóng lên, như đang bị thiêu đốt vậy. d**ng v*t nhỏ nhắn của cậu cũng chuẩn bị thức giấc, *m h* cũng trở nên ướt át.

Lý trí còn sót lại của Hứa Niên tự nhủ rằng không thể nhưng ngay khi cậu đang đấu tranh tư tưởng Giang Vệ Hành đã ngựa quen đường cũ mà tháo cúc áo ngủ, l**m m*t n*m v*.

“A…” Bị l**m có vài cái Hứa Niên đã bại trận. Cậu nắm chặt ga giường, hơi nâng ngực lên cho Giang Vệ Hành m*t.

Răng nanh nhay cắn đôi vú, Giang Vệ Hành khẽ cười. Hắn cúi xuống, một tay nhấc eo cậu, một tay c** q**n ngủ Hứa Niên, b* m*ng căng tròn cứ thế mà lộ ra.

Giang Vệ Hành buông tha cho đôi vú, chăm chú mà đùa bỡn cặp mong cậu.

Đôi tay nắm lấy cặp mông mềm mại, n*n b*p thành đủ loại hình dạng. Hứa Niên bị thủ pháp này của Giang Vệ Hành làm cho lắc mông không ngừng: “Này… thế này… dê quá…”

“Không dê em thì sao em sướng được?” Giang Vệ Hành x** n*n hai cánh mông, để lại những dấu tay đỏ hồng trên nền da trắng trẻo.

Hứa Niên rầm rì, sượng mặt mà bày tỏ ý kiến: “Đừng, đừng làm trên giường… bẩn mất…”

Giang Vệ Hành bế cậu lên, cắn tai: “Đi phòng tắm, có bồn tắm lớn.”

Dù sao đêm nay cậu cũng trốn không thoát kiếp nạn phải hầu hạ em trai của Giang Vệ Hành. Hứa Niên nghĩ ngợi, nằm bồn tắm lớn thôi thì cũng sướng.

Giờ khắc này Giang Vệ Hành khó mà dằn lòng nổi. Hai người từng thuê phòng vô số lần, mỗi lần đứng trước bồn tắm lớn ở khách sạn đều phải nhịn ý muốn bước vào đấy l*m t*nh. Giang Vệ Hành đã sớm muốn đặt Hứa Niên trong bồn tắm mà chơi cho thỏa, cuối cùng đêm nay cũng được như ý!

Giang Vệ Hành tốc biến vào phòng tắm mở nước rồi nhanh chóng đặt Hứa Niên vào trong.

Hứa Niên ngồi một mình trong bồn tắm còn dư một phần lớn không gian, kết quả Giang Vệ Hành bước luôn vào khiến nước tràn hết cả ra, không gian bị lấp kín.

Quanh thân Hứa Niên bị hormone giống đực bao vậy, cậu hừ hừ nhẹ, Giang Vệ Hành lập tức bế người ta đặt lên đùi mình.

Dòng nước ấm áp dâng đến nực Hứa Niên, hai tay Giang Vệ Hành đùa bỡn n*m v* đã cứng lên dưới làn nước trong vắt. Hắn cúi đầu đặt những nụ hôn vụn vặt lên bả vai, lên xương quai xanh Hứa Niên làm cậu thấy ngưa ngứa.

Giang Vệ Hành tách hai chân Hứa Niên, đặt lên hai bên bồn tắm, ngón tay như có như không mà khiêu khích b* ng*c, đi xuống dưới bụng và dừng lại ở nơi riêng tư đang mở rộng.

Hai lỗ phía dưới mở rộng, tr*n tr** dưới tầm mắt của Giang Vệ Hành. Bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú khiến nhịp tim Hứa Niên tăng nhanh. Tuy hai người đã “giao lưu” vô số lần nhưng tai Hứa Niên vẫn ửng đỏ, cậu e lệ mà rằng: “Đừng, đừng nhìn nữa… Cứ, cứ vào đi thôi…”

“Được.” Giang Vệ Hành hôn hôn tai Hứa Niên, không mở rộng, chỉ hơi đẩy hông lên đã cắm được vào lỗ hậu của Hứa Niên. Hai đùi cậu đang gác lên bồn tắm run rẩy bởi kh*** c*m kịch liệt đánh úp lại. Bởi vì hai người hàng đêm sênh ca nên Hứa Niên đã sớm thích nghi được với kích thước của Giang Vệ Hành, hơn nữa tối qua cũng mới làm, nơi đó còn chưa khép lại hoàn toàn nên có thể dễ dàng đi vào.

“A ưm…” Hai tay Hứa Niên không biết đặt vào đâu, chỉ có thể nắm lấy đầu gối mình.

q** đ** thẳng một đường mà đi vào, các nếp gấp bị d**ng v*t to lớn là phẳng. Giang Vệ Hành đỡ bên dưới khoeo chân cậu, nhấc cả người lên, chỉ để b* m*ng còn ngồi lên d**ng v*t mình.

“A a…” Cơ thể Hứa Niên như bay lên, cậu bất giác giơ tay ôm lấy Giang Vệ Hành. Hắn nâng hai chân cậu lên làm vận động pít tông. Giang Vệ Hành đã quá quen với các điểm nhạy cảm của cậu, d**ng v*t cứ thế mà đâm vào điểm hơi nhô ra kia khiến tiếng r*n r* tràn ra khỏi miệng Hứa Niên: “A…”

“Sướng không?” Giang Vệ Hành cắn vành tai cậu, d**ng v*t ra vào mông nhỏ thật chậm. d**ng v*t sẫm màu sánh đôi cùng b* m*ng trắng trẻo, sự đối lập đầy sắc dục.

“Ư…” Tiếng r*n r* như một lời đáp trả, tốc độ ma sát từ từ như vậy khiến Hứa Niên thấy thoải mái nhưng lại ngứa quá… muốn… muốn Giang Vệ Hành ch*ch mình với tốc độ bình thường cơ…

Hứa Niên đang tựa vào lòng Giang Vệ Hành, khóe mắt trào ra vài giọt lệ sung sướng, khóe miệng hơi nhếch lên đòi hôn. Giang Vệ Hành cúi xuống hôn lên bờ môi cậu, trao nhau dịch thể ngọt ngào. Tiếng r*n r* của Hứa Niên thỉnh thoảng lại tràn ra khỏi hai đôi môi đang gắn bó.

Hứa Niên bị hôn tới mê mẩn. Đột nhiên Giang Vệ Hành xấu tính mà tăng tốc tấn công tuyến tiền liệt. Hai đùi Hứa Niên đong đưa, miệng cậu mở lớn, bật ra những tiếng rên: “A a… Không… Ư…”

Không chờ Hứa Niên cảm nhận được đợt kh*** c*m này Giang Vệ Hành đã trở lại với tốc độ từ từ ban nãy, hắn l**m l**m tai Hứa Niên: “Thế này có sướng không?”

Hứa Niên đã quen với tốc độ nhanh và mạnh, giờ lại bị ma sát từ từ chậm rãi như thế, *m h* ch** n**c ròng ròng mà hậu môn cũng co rút lại như vẫn còn đói lắm. Hứa Niên lắc đầu, nức nở: “Không sướng… Muốn… muốn nữa…”

Giang Vệ Hành vòng 1 tay dưới khoeo chân cậy, tay kia vân vê đầu v*: “Không sướng à? Chồng ch*ch bé không sướng ư? Thế thôi chồng làm Niên Niên nữa nhé?” Nói xong còn làm bộ làm tịch định rút d**ng v*t ra.

“Không, đừng mà…” Hứa Niên co rút ống hậu môn ý đồ không cho d**ng v*t ra ngoài. Cậu sờ sờ mặt và ngực Giang Vệ Hành, khóc lóc: “Chồng đừng đi ra….”

Giang Vệ Hành l**m nước mắt dính trên mặt Hứa Niên: “Thế Hứa Niên nói sao lại không sướng nào?”

Hứa Niên nước mắt lưng tròng, hôn hôn lên cằm Giang Vệ Hành, đỏ mặt, nói như muỗi kêu: “Muốn chồng chơi Niên Niên thật mạnh bạo cơ…”

Giang Vệ Hành sung sướng lắm mà giả vờ bất đắc dĩ thở dài: “Bé ngoan nhà mình đúng là yêu tinh mà.”

Sau đó hắn nói: “Cưng, đón em trai nào.”

Đón, đón cái gì?

Não Hứa Niên chưa kịp nhảy số đột nhiên đã ngồi sụp xuống, d**ng v*t đâm thẳng vào nơi nhạy cảm khiến cậu phát ra âm thanh cao vút, chói tai: “A a!!”

Giang Vệ Hành ôm Hứa Niên, chỉ thấy cơ thể cậu nhanh chóng lên rồi lại xuống, bọt nước bắn tung tóe.

Túi bìu to nặng phát “đoàng đoàng” vào mông Hứa Niên, d**ng v*t tấn công liên tục vào điểm nhô lên trong trực tràng khiến nó chưa kịp khép lại đã bị mở ra. kh*** c*m từ th*n d*** lan tỏa, Hứa Niên ch** n**c mắt, lớn giọng r*n r*: “Aha… ưm… Nhanh quá… ư ư…”

“Muốn nhanh nữa không?” Giang Vệ Hành cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phun bên tai Hứa Niên.

Hứa Niên đã hơi mơ màng, chẳng nghe rõ Giang Vệ Hành nói gì, chỉ biết kêu lên đáp lời: “Muốn… muốn ạ…”

“Ngoan quá.” Giang Vệ Hành ôm đôi chân dài của cậu. Hắn ngồi trong bồn tắm bắt đầu đẩy hông như đóng cọc mà ch*ch Hứa Niên.

Toàn thân Hứa Niên bị Giang Vệ Hành làm cho bay lên, chỉ có thể cảm nhận bên dưới có “quái thú” nào đó đâm mình liên tục như mưa rền gió dữ, thậm chí khiến nước vhảy bào bên trong, đầy như thể giây tiếp theo sẽ nổ tung. Hứa Niên khóc lóc: “Bên, bên trong có nước… Hu hu… Không, không được….”

“Có thích như thế không?” Giang Vệ Hành biết Hứa Niên càng sướng khóc càng to. Hắn m*t bả vai gầy gầy của cậu. d**ng v*t vào ra trong hậu môn vang lên tiếng nước òm ọp không rõ nghĩa.

“Ôi…” Gương mặt đẹp đẽ ủa Hứa Niên đỏ bừng, rưng rưng nước mắt. Cậu khóc lên: “Thích, thích chồng…”

“Chồng cũng yêu bé.” Giang Vệ Hành hôn Hứa Niên, khóa lại tiếng khóc của cậu bên trong.

d**ng v*t ra vào trong lỗ hậu nho nhỏ. Lớp cơ bên ngoài đã bị ma sát đỏ ửng, toàn thân Hứa Niên hồng lên, rõ là hứng tình quá độ.

Dưới sự tấn công liên tục của Giang Vệ Hành, hai chân Hứa Niên rung lên bần bật, kh*** c*m tầng tầng lớp lớp mà ập đến, d**ng v*t không thể khống chế được mà b*n t*nh.

t*nh d*ch đùng đục nổi trôi trên mặt nước trong suốt nhưng chẳng mấy chốc đã bị tốc độ của Giang Vệ Hành pha loãng.

“Bé ngoan vịn tay vào bồn tắm, chồng sẽ vào từ phía sau nhé.” Giang Vệ Hành bế bổng cậu lên, nước trượt xuống khỏi hai người.

Chân Hứa Niên còn đang run, d**ng v*t của Giang Vệ Hành vẫn còn chưa rút ra. Lúc Hứa Niên được đỡ đứng lên còn thấy hơi là lạ, trong bụng nặng trịch.

Bởi vì cả hai đều phải điều chỉnh tư thế nên Giang Vệ Hành rút d**ng v*t ra, chưa kịp làm gì nước bên trong lỗ hậu của Hứa Niên đã trào ra như suối, cuối cùng miệng nhỏ bên dưới còn hấp háy phun ra những giọt nước cuối cung. Đến khi không còn nước chảy ra nó còn rụt rụt lại, phát ra âm thanh nho nhỏ.

Giang Vệ Hành nhìn toàn bộ quá trình, hắn chẳng thể nào dùng một ngôn từ nào để có thể miêu tả cảnh đẹp trước mắt, chỉ có thể chửi thề một tiếng “Đệt” để thể hiện sự rung động của mình.

Khi vừa đứng lên Hứa Niên thấy bụng trướng lắm, lúc Giang Vệ Hành rút d**ng v*t ra cậu đã thấy quái quái rồi, như thể trong mông có nước vậy. Cậu định thắt chặt cơ vòng lại nhưng vẫn chẳng nhịn được mà để nước chảy ra.

Cậu phun nước rồi, nghe tiếng nước chảy mà xấu hổ chẳng có lỗ nào để chui. Nước bên trong nhiều lắm, chảy một lúc mới hết, một lúc đấy đủ để Hứa Niên xấu hổ đến tự sát mấy trăm lần.

Lỗ hậu chảy hết nước, cậu ngồi thụp xuống bồn tắm, vừa khóc vừa dụi mắt, xấu hổ vô cùng, trước mặt người yêu mà lại như vậy…

Hứa Niên bật khóc làm Giang Vệ Hành luống cuống. Mặc kệ “em trai” còn đang c**ng c*ng, hắn ôm Hứa Niên, vắt óc dỗ dành: “Bé cưng ngoan đừng khóc, vừa rồi tuyệt lắm, chồng thích lắm, yêu lắm, đừng khóc nhé?”

Hứa Niên che mắt, không thèm nhìn hắn, nước mắt chảy dài: “Hu hu lại nói điêu, không tuyệt tí nào…”

Giang Vệ Hành hôn bàn tay che mắt của cậu: “Xinh đẹp tuyệt vời, thật đó, chồng không lừa mà.” Đột nhiên hắn hạ giọng: “Bé ngoan, nếu được thì… thêm lần nữa nhé.”

Vừa nghe lời này Hứa Niên buông tay xuống, giận dữ: “Không được!”

Giang Vệ Hành nhìn Hứa Niên nín khóc, bật cười, véo véo đầu mũi đỏ rực của cậu: “Mít ướt!”

Hứa Niên lườm hắn một phát: “Tại ai ấy nhỉ?” Cậu lầu bầu: “Từ lúc ở bên nhau lúc nào em cũng khóc ý, tại anh cả.”

“Ừ, rồi, trách tôi, lại tại tôi, lỗi tôi hết.” Giang Vệ Hành “chân thành” nhận lỗi, thái độ tốt cực kỳ.

Biết Giang Vệ Hành cứ thế này từ lâu rồi, Hứa Niên chỉ hừ hừ mà giận: “Lại dẻo mỏ đấy, còn lâu nhé!”

Thật ra Hứa Niên cũng thích thú lắm, dễ dỗ mà, hôn một cái là bị hốt cả hồn vía đi rồi, đủ để cậu toàn tâm toàn ý mà ỷ lại người ta.

Giang Vệ Hành hiểu rõ điều này, hắn hôn lên khuôn miệng khiến người ta vừa yêu vừa ghét của Hứa Niên. Hắn cậy mở khớp hàm, m*t lấy đầu lưỡi cậu, càn quét khoang miệng của Hứa Niên, nuốt nước bọt của cậu. Hứa Niên chỉ có thể bất lực mà ôm cổ Giang Vệ Hành, hôn thật sâu.

Nụ hôn quá nồng nàn kết thúc khiến cả hai thở hồng hộc. d**ng v*t chưa b*n t*nh, Giang Vệ Hành ma sát vài cái trong mông Hứa Niên, ám chỉ: “Cưng…”

Cơ thể Hứa Niên quá nhạy cảm, cậu hiểu rằng mới bắn một lần là chưa đủ. Hắn chủ động hôn Giang Vệ Hành, dùng hành động nói cho hắn biết rằng cậu cũng muốn.

Hai người ôm nhau âu yếm hồi lâu, d**ng v*t Giang Vệ Hành cứng đến mức sắp nứt vỡ làm đôi. Hắn thả Hứa Niên xuống, đỡ cậu quay lưng về phía mình. Hứa Niên đứng, hai chân mở rộng, *m h* và hậu môn đều đối diện với Giang Vệ Hành. Giang Vệ Hành bỗng nghĩ trong đầu rằng cảnh này tuyệt đẹp!

d**ng v*t để ở chỗ *m h* ướt át, có thể thấy được rằng nó đã khát khao điều gì lâu lắm.

Giang Vệ Hành mạnh mẽ đẩy d**ng v*t vào “giải khát” cho *m h*. Môi *m h* hồng hào bị căng đến độ trắng cả ra nhưng âm đ*o lại nuốt trọn lấy d**ng v*t. Các tầng nếp gấp âm đ*o nghiêm túc ôm lấy d**ng v*t tráng kiện.

“A…” d**ng v*t vừa đâm vào, Hứa Niên đã chẳng ức chế nổi mà ngửa đầu rên lên. Cậu chưa kịp cảm nhận hết đợt kh*** c*m này Giang Vệ Hành đằng sau đã tăng tốc, điên cuồng đâm chọc *m h*.

q** đ** đâm liên tục vào điểm G. Hứa Niên thích đến mức lắc mông liên tục, xoay sắp thành một đóa hoa tới nơi. b* m*ng trắng trẻo vểnh lên, đập vào mắt Giang Vệ Hành. Hai tay hắn đưa xuống, bao lấy nó. Dấu tay đêm hôm trước còn chưa tiêu xuống hôm nay đã thêm dấu mới.

b* m*ng trắng mịn đó quá đáng yêu, Giang Vệ Hành vừa chạm vào đã chẳng dứt tay nổi. hai tay Hứa Niên chống vào bồn tắm, cậu r*n r* đứt quãng: “Ư… Đừng sờ mông… Ghét thế…”

Giang Vệ Hành vừa tức vừa buồn cười. Chẳng biết ai nói “ghét thế” xong vẫn cong mông lên ấy! Thế nhưng hắn lại chẳng thể nói quý ngài bên dưới này là người đó nên chỉ đành im lặng xoa bóp cho người ta sung sướng.

“A… Ưm…” Mông bị x** n*n, bên cạnh đó d**ng v*t ra ra vào vào âm đ*o mềm mại. *m h* ch** n**c, tràn cả ra nơi hai bộ phận sinh dục kết hợp, từng giọt từng giọt rơi xuống.

*m h* Hứa Niên rất dễ l*n đ*nh, bị chơi chưa tới mười phút đã phun nớc ào ạt. Nước sướng tưới ướt đẫm d**ng v*t Giang Vệ Hành. Hứa Niên đỏ mặt, cậu khó chịu ngúng nguẩy mông: “Giang Vệ Hành, đừng đâm chỗ đấy… chỗ này này…”

Giang Vệ Hành cúi xuống hôn lên bờ lưng cậu, xấu tính hỏi: “Chỗ đấy là chỗ nào? Mà chỗ này là chỗ nào?”

Hứa Niên nức nở, xấu hổ chẳng muốn nói ra tên hai nơi kia. Cậu lắc đầu, xấu hổ nhìn Giang Vệ Hành: “Chồng ơi, Niên Niên không biết…”

Giang Vệ Hành vừa thấy Hứa Niên như thế máu lập tức dồn xuống nửa người dưới. Hắn nắm cằm Hứa Niên, cười nói: “Thế mà bé ngoan cũng biết sử dụng mỹ nhân kế đấy.” Ngón tay hắn v**t v* khe mông Hứa Niên: “Thế chồng dạy có được không?”

Giang Vệ Hành rút d**ng v*t ra, ngón tay c*m v** miệng Hứa Niên, chơi đùa với đầu lưỡi của cậu. Hứa Niên rưng rưng mà đồng ý.

Hứa Niên cảm giác được ngón tay của Giang Vệ Hành kẹp vào *m v*t của mình. Hứa Niên run lên, cậu nghe thấy giọng nói trầm khàn của Giang Vệ Hành: “Nơi này… là *m v*t của bé.”

Hai ngón tay rời khỏi *m v*t, nắm lấy hai môi lớn: “Đây là… môi *m h* của bé ngoan.” Bàn tay to lớn bao lấy *m h* mềm mại: “Đây là *m h*… hiểu chưa?”

Mắt Hứa Niên ầng ậc nước, gật đầu thật mạnh.

Bàn tay lại di chuyển lên trên, đến hậu môn của Hứa Niên, hai ngón tay loanh quanh ở đó: “Nơi này là nơi bé bài tiết, tên là hậu môn, gọi là lỗ hậu cũng được.”

Mặt Hứa Niên đỏ bừng, nóng như cháy, nước mắt chảy dài, gật đầu.

Ngón tay đánh vòng bên ngoài rồi bất chợt cắm thẳng vào trong: “Nơi này là nơi bé bị d**ng v*t của chồng c*m v**, gọi là… ống hậu môn.”

Hứa Niên ngậm hai ngón tay trong miệng, gật đầu thật mạnh.

“Bé ngoan thông minh như thế, học xong hết rồi phải không? Vậy thưởng Niên Niên ngoan ăn d**ng v*t được không?”

Nước mắt Hứa Niên trào ra, gật đầu.

Giang Vệ Hành cười, đâm vào sâu bên trong Hứa Niên khiến cậu hét toáng lên.

Giang Vệ Hành nắm eo cậu, mạnh mẽ mà chuyển động hông lưng, dùng hết sức mình mà ch*ch Hứa Niên. Hứa Niên bị cuộc chơi điên cuồng này ngửa cổ lên: “A… Mạnh… Sâu, sâu quá…”

“Chồng có to không?” Giang Vệ Hành như chạy bằng mô tơ điện, eo hông di chuyển vừa nhanh vừa mạnh.

“To… to ạ…” Hứa Niên khóc nấc lên, trả lời thật lòng. Cậu chẳng bao giờ quên được ngày đầu tiên mà d**ng v*t của Giang Vệ Hành tiến vào cơ thể mình.

“Cái gì to, hửm?” Giang Vệ Hành ép hỏi.

Hứa Niên vừa ngại vừa thích, nức nở đáp: “Vâng… chíp chíp của chồng to…”

“Có thích không?” Giang Vệ Hành búng mông cậu, cúi xuống nhìn d**ng v*t thẫm màu mạnh mẽ ra vào b* m*ng trắng trẻo.

q** đ** to lớn dốc sức mà mở lối vào hậu môn. Hứa Niên bị đâm đến khóc nấc lên vì sướng: “Thích… huhu thích chồng… thích cả… d**ng v*t của chồng…”

Cùng lúc đó Giang Vệ Hành b*n t*nh vào bên trong lỗ hậu, Hứa Niên cũng khóc lên mà xuất ra. Nước trong bồn tắm bị t*nh d*ch hai người “làm bẩn”.

Hứa Niên mệt lả. Giang Vệ Hành vô cùng thông cảm cậu bận rộn cả ngày, bế người vào tắm rồi về giường nằm.

Trước khi thiếp đi Hứa Niên còn mơ màng mà nghĩ hôm nay mệt chết đi được.
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 24: Ngoại truyện 2


Ngày hôm sau dọn dẹp đồ của Giang Vệ Hành, Hứa Niên phát hiện có khá nhiều sách lĩnh vực quản lý. Cậu nhìn về phía Giang Vệ Hành đeo kính gọng vàng mảnh, đóng bộ veston y chang quân tử nhưng thực chất là kẻ văn nhã bại hoại, ánh mắt đày phức tạp: “Thế là anh định về kế thừa gia nghiệp đó à?”

Giang Vệ Hành búng tay một cái: “Đúng rồi.” Sau đó, hắn tiếp tục: “Nhưng ít nhất phải hai mươi năm sau mới thừa kế được.”

Trên Giang Vệ Hành còn có hai người anh lớn vô cùng vĩ đại, đều đang chuẩn bị thành gia lập nghiệp. Vì vậy mà hai người ở bên nhau ba Giang, mẹ Giang mới không phản đối, huống gì trong mắt bọn họ, rõ là con trai nhà mình “dạy hư” Hứa Niên nhà người ta.

Hứa Niên xếp sách lên giá: “Thế bắt đầu từ chức vụ nào?”

“Như bình thường thôi.” Giang Vệ Hành rung chân: “Làm từ thấp đến cao.”

“À.” Hứa Niên lạnh lùng đáp: “Thế sách này có dùng đến không?” Cậu vừa nói vừa định cất sách vào góc.

Giang Vệ Hành ôm lấy cậu từ phía sau: “Sao lại có dùng không? Tôi phải học trước, học làm sếp, sau này nuôi em, nuôi cho béo tròn luôn.”

Một năm trước, vào tối đêm hắn tỏ tình còn nói rằng sẽ nuôi Hứa Niên cả đời.

Hứa Niên chỉ đùa một tí, Giang Vệ Hành còn nhiệt tình tính toán, hoạch định rõ ràng. Hắn rầu rĩ ôm cậu từ sau lưng, lải nhải: “Có phải là em khinh tôi là thực tập sinh, sợ tôi không đủ tiền nuôi em đúng không hả…”

“Không, đâu có đâu.” Giang Vệ Hành lảm nhảm nhiều quá, Hứa Niên nghe từ tai phải sang tai trái, cứ chăm chú mà chuẩn bị đồ ăn trưa nay.

Giang Vệ Hành cứ dán cậu thì lưng nóng cháy mất. Cậu vừa rửa thức ăn vừa nhấc chân đá Giang Vệ Hành: “Eo ôi keo chó, ra đằng sau đi, nóng quá đây này.”

Giang Vệ Hành thò tay vào áo cậu sờ lưng, đúng là có tí mồ hôi. Giang Vệ Hành lập tức tránh ra, giúp Hứa Niên nấu cơm.

“Anh chẳng giống con nhà giàu tí nào.” Hứa Niên nhìn hắn nhặt rau, rửa thức ăn đến là quen tay bèn cảm thán một câu.

Mặt Giang Vệ Hành thản nhiên nhưng trong lòng thì nở hoa tưng bừng, hắn nói: “Này đã là gì, tôi còn biết xào rau cơ. Nào, để thể hiện cho mà xem, bé muốn ăn gì chồng nấu cho đây.”

Hứa Niên nghe vậy bật dậy tháo kính, buộc tạp dề cho Giang Vệ Hành. Cậu nhìn thức ăn đang có rồi bắt đầu “order”: “Trứng xào cà chua, anh biết làm không?”

“Chồng bé thì có gì không biết.” Giang Vệ Hành rửa xong cà chua, lấy dao bổ thành mấy cánh hoa, để sang một bên rồi lại tiếp tục đánh trứng, thủ pháp điêu luyện như là đã quen việc từ lâu.

Hứa Niên trông một chốc lát, xác nhận là Giang Vệ Hành đã quen nấu ăn rồi mới an tâm ra sofa phòng khách nằm.

Trừ cà chua xào trứng mà Hứa Niên yêu cầu, chỗ đồ ăn còn lại Giang Vệ Hành thỏa sức sáng tạo. Đến khi Hứa Niên ngồi xuống bàn ăn, nhìn thấy một mâm tươi ngon tròn vị, bày ra những món đồ ăn được trình bày khéo léo khiến cậu giật mình: “Anh nấu đây đó hả?”

Giang Vệ Hành cởi tạp dề, ngồi xuống, thản nhiên mà đáp: “Đúng rồi đó, tôi nấu. Sao đó, ngạc nhiên ư?”

Bởi cha mẹ phải đi công tác thường xuyên, trong nhà không có giúp việc nên Giang Vệ Hành – dưới sự áp bức của hai ông anh đã được rèn luyện các skill giặt quần áo, nấu cơm, lau nhà vô cùng lành nghề.

Hứa Niên nhìn mâm cơm đầy đủ bỗng hơi do dự: “Hình như anh nấu cả phần bữa tối luôn….”

Giang Vệ Hành lúc ấy chỉ mong mau chóng được thể hiện kỹ năng cực đỉnh trước mặt Hứa Niên giờ chỉ biết gượng cười: “À thì… đến tối hâm lại ăn tiếp.”

Hiện tại hai người còn chưa có việc, gọi là thất nghiệp đó. Hơn nữa, Giang Vệ Hành tốt nghiệp xong cũng không xin tiền ba mẹ nữa, ở công ty nhà mình cũng phỏng vấn xin việc theo năng lực nên bây giờ hai người chỉ đang dùng tiền tiết kiệm từ trước, cuộc sống vẫn túng lắm, cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm thôi.

“Khi nào thì lên công ty?” Hứa Niên hỏi hắn.

“Mấy hôm nữa.” Giang Vệ Hành đáp

Hứa Niên đăm chiêu: “Em cũng phải đi tìm việc thôi.”

Giang Vệ Hành giơ ngón cái lên: “Bé ngoan nhà mình quá đỉnh, biết chia sẻ với chồng cơ đấy.”

Hứa Niên nguýt hắn một cái: “Em tự chia sẻ với tôi được không? Bằng đồng lương thực tập của anh làm sao mà hai người sống được.”

Giang Vệ Hành đặt đũa xuống, đột nhiên nảy ra ý tưởng, nói: “Hay bé ngoan cứ ở nhà tĩnh dưỡng hai, ba năm cho khỏe đã. Đợi tôi phấn đấu lên làm giám đố rồi em đến làm thư ký cho tôi, lúc đấy thì lúc nào mình cũng ở bên nhau được.

Hứa Niên thấy Giang Vệ Hành bắt đầu nói sảng rồi: “Anh làm việc ở công ty hai, ba năm mà đòi làm chủ tịch? Muốn ngồi lên đầu ba với hai anh à? Mà thư ký chủ tịch cạnh tranh cũng gắt lắm đấy chứ, làm sao mà dễ ăn được.”

Chủ tịch Giang vẫn chưa thôi ảo tưởng: “Kệ đấy, tôi muốn em làm thư ký cho tôi, tôi chỉ định em lên!”

Hứa Niên thấy Giang Vệ Hành đắm chìm trong ảo tưởng, chưa thoát ra được, cậu nghĩ rồi nói: “Không phải đòi làm chủ tịch để húp thư ký đấy chứ?”

Đúng là lời trong lòng Giang Vệ Hành rồi. Hắn chột dạ ho hai tiếng, cầm đũa lên: “Ăn cơm, ăn cơm đi.”

Hứa Niên liếc mắt một cái là nhìn rõ tấm lòng dâm dê đê tiện của Giang Vệ Hành. Cậu hừ hừ: “Cả ngày chỉ có nghĩ bậy bạ.”

Giang Vệ Hành im lặng ăn cơm chẳng dám hé răng, ăn xong cũng tự giác rửa bát xong mới dán lên người Hứa Niên.

Đêm đến, Giang Vệ Hành ôm Hứa Niên, hổn hển hôn cậu. Hứa Niên nghĩ đến lúc Giang Vệ Hành đi làm cũng chẳng còn mấy thời gian mà thân thiết nên mới đồng ý.

Thật ra, hai người ngày nào cũng l*m t*nh.

Cả đôi trần như nhộng. Giang Vệ Hành hôn toàn thân Hứa Niên. Hứa Niên th* d*c. Giang Vệ Hành l**m bờ môi cậu: “Còn nhớ hồi trước em diễn thổ phỉ còn tôi là áp trại phu nhân của em không?”

Tay Giang Vệ Hành tuốt d**ng v*t của mình, Hứa Niên sướng đến mức khóe mắt trào lệ, cậu “ưm” một tiếng: “Nhớ chứ…”

“Đêm nay đổi thành em cưỡi tôi được không?” Bàn tay thô ráp của Giang Vệ Hành tuốt nhanh hơn, Hứa Niên quá sung sướng, gật đàu. Ở trên giường, Giang Vệ Hành muốn gì cậu đều đồng ý cả.

Giang Vệ Hành cắn tai Hứa Niên, mờ ám mà l**m: “Hiện tại d**ng v*t của áp trại phu nhân bị hai lỗ phía dưới của thổ phỉ chơi. Hai ta là một đôi vợ chồng ân si, em là chồng tôi còn tôi là vợ em.

Hứa Niên vừa cảm nhận d**ng v*t nhỏ bị tuốt, vừa nghe giới thiệu nội dung vở diễn. Giang Vệ Hành nói xong ôm chặt cậu, xoay người thay đổi vị trí để cậu trên hắn dưới. Hứa Niên ngồi trên bụng Giang Vệ Hành, d**ng v*t cao kều của hắn chọc chọc vào mông cậu. Hứa Niên đột nhiên giành thế chủ động không biết phải làm sao, rưng tưng nhìn Giang Vệ Hành: “Em không diễn được…”

Giang Vệ Hành ngồi dậy hôn Hứa Niên: “Bé ngoan, được mà. Em thích dùng lỗ nào chơi d**ng v*t của tôi thì nhét nó vào bên trong thôi.” Hắn xoa nhẹ mông Hứa Niên: “Mở chân ra cho tôi xem các em tôi đã khép lại hết chưa nào?”

Hứa Niên thì vẫn thích Giang Vệ Hành làm chủ trận tình ái này. Cậu ngồi trên người Giang Vệ Hành, ngoan ngoãn mở hai chân ra cho Giang Vệ Hành nhìn *m h* đầy đặn và lỗ hậu yêu kiều.

Giang Vệ Hành nhìn chằm chằm, hơi nâng cậu lên, hận chẳng thể vùi đầu vào nơi đó: “Bé cưng ngoan, tách mông ra cho tôi xem lỗ hậu của em nào.”

Hứa Niên xấu hổ, mây đỏ kéo đến phủ kín hai má nhưng tay vẫn ngoan ngoan tách mông ra để cho Giang Vệ Hành nhìn rõ lỗ hậu đang hấp háy.

Đóa hoa kia co rút lại trong không khí. Giang Vệ Hành nhìn lỗ hậu bé nhỏ kia, tự hỏi sao nhỏ như vậy mà lại nuốt trôi “em trai” to lớn nhà mình, quá khó tin.

“Ưm…” Giang Vệ Hành cắm ba ngón tay vào kiểm tra xem có cần mở rộng không, tiếng r*n r* của Hứa Niên bật ra khi có cảm giác dị vật đi vào bên trong.

“Không cần mở rộng đâu, bé ngoan có thể nuốt trọn anh vào.” Giang Vệ Hành hôn Hứa Niên an ủi: “Em chủ động thử xem, nếu không thì không diễn nữa.”

Hứa Niên nằm bẹp trên người Giang Vệ Hành hồi lâu mới ngồi xuống. Một tay cậu cầm d**ng v*t của Giang Vệ Hành, nó nảy lên trong tay cậu, gân cũng nổi lên. Tay của Hứa Niên hơi đờ ra một chút, cậu bắt đầu nhập vai: “Nương tử, vi phu đến thương em đây.”

Giang Vệ Hành nằm bên dưới, nhìn cậu đầy tình cảm: “Tướng công, mau vào đi, thiếp muốn.”

Hứa Niên ngồi xổm, một tay tách mông ra, một tay đỡ d**ng v*t của Giang Vệ Hành, đặt q** đ** ở hậu môn, sau đó từ từ ngồi xuống, vừa ngửa đầu vừa rơi lệ, cất tiếng, khó khăn nói: “Nương, nương tử… vi phu… ưm… to quá… chơi em đây…”

Lỗ hậu nhỏ nhắn cố gắn nuốt d**ng v*t to lớn vào. Hứa Niên cúi xuống nhìn nơi kết hợp của d**ng v*t và lỗ hậu của mình, Giang Vệ Hành bên dưới cũng nhìn rõ rằng còn một đoạn nữa bên ngoài chưa nuốt được vò.

Vốn là Hứa Niên định mắt không thấy thì không phải làm nhưng Giang Vệ Hành đã cất giọng nhắc: “Tướng công chơi thiếp còn chưa đủ sâu đâu.”

Hứa Niên chỉ có thể cắn răng ngồi thụp xuống, q** đ** đâm trúng điểm tuyến tiền liệt khiến cậu kêu lớn: “A… trúng rồi… sướng quá…”

Giang Vệ Hành cũng sướng điên, hắn nhịn d*c v*ng muốn đâm lên chơi chết Hứa Niên, cố gắng nhớ đến màn cosplay, sướng mấy cũng phải đọc thoại: “A a bên trong tướng công chơi thiếp thật sướng.”

Mặt Hứa Niên đỏ như máu. Cậu ngồi trên d**ng v*t Giang Vệ Hành, cắn môi mà nhấc mông lên, d**ng v*t thẫm màu lộ khỏi lỗ nhỏ. Hứa Niên ngửa người, hai tay chống trên đùi Giang Vệ Hành, th* d*c: “Nương tử, vi phu bắt đầu đây…”

Vừa dút lời, Hứa Niên đã ngồi thụp xuống, q** đ** là phẳng niêm mạc nhạy cảm, yếu ớt khiến các cơ xung quanh co rút lại mát xa d**ng v*t lớn.

Giang Vệ Hành chỉ cần nằm im cũng cảm nhận được kh*** c*m, mỗi tội hơi chậm. Tay hắn v**t v* bụng Hứa Niên, nơi đó bị d**ng v*t đâm hơi nhô lên một chút: “Lỗ hậu của tướng công quá tuyệt vời, nuốt được d**ng v*t to như thế luôn.”

Giang Vệ Hành cầm tay Hứa Niên sờ sờ nơi bị d**ng v*t đâm nhô lên. Hứa Niên vuốt thôi cũng thấy sợ. Cậu gắng gượng mà diễn tiếp: “Đúng rồi, d**ng v*t của nương tử to quá nên mới như thế…”

“Tướng công mau chuyển động đi, thiếp sắp chịu không nổi rồi.” Dừng hồi lâu, d**ng v*t của Giang Vệ Hành lại bắt đầu khó chịu, hắn như giục giã mà thúc thúc lên thật nhẹ.

Hứa Niên nhũn cả người, chỉ đành chống thẳng eo, dùng mông chơi d**ng v*t lớn. Cậu khó khăn mà n*ng m*ng lên rồi hạ xuống. Giang Vệ Hành chờ đúng lúc cậu ngồi xuống thì ấn vào điểm nhô lên trên bụng. q** đ** lớn cọ xát vào niêm mạc khiến Hứa Niên kêu lên, rưng rưng nhìn Giang Vệ Hành: “Nương tử, em… đừng nghịch…”

Giang Vệ Hành tỏ vẻ tủi thân: “Thiếp biết sai rồi, tướng công mau chơi thiếp đi.”

Hai ba lần như thế Hứa Niên mới tìm được tư thế thoải mái. Mông của cậu ngậm lấy d**ng v*t, ngồi trên người Giang Vệ Hành, nâng lên một chút rồi lại hạ xuống, như thế thì d**ng v*t vừa đâm đến điểm c*c kh*** mà mình có thể khống chế được lực vào ra. Chơi đến là sung sướng, Hứa Niên chẳng nhịn nổi mà đưa tay sờ hai vú mình, còn bất cẩn mà thoát vai: “A a… Chồng… to quá… Chồng ơi…”

Hứa Niên đang “hự hự” mà “chơi” Giang Vệ Hành cũng khiến hắn thích mê, cũng chẳng sửa lại cho đúng.

Tay trái Giang Vệ Hành nắm em cậu, để cậu xoay eo trên d**ng v*t mình. Xoay xoay một lúc, Hứa Niên như thể phát hiện ra đại lục mới vậy, phương pháp này chẳng phải n*ng m*ng, Hứa Niên ngồi như nghiện rồi, lắc mông điên cuồng, còn cọ cọ d**ng v*t nhỏ vào bụng Giang Vệ Hành, sướng đến híp cả mắt: “A a… Sướng…”

Giang Vệ Hành v**t v* ngực Hứa Niên, vân vê đầu v* cậu, mắt thì lại chẳng rời nơi hai người gắn bó bên dưới. Hắn thấy Hứa Niên cọ d**ng v*t cậu vào cơ bụng mình, “chậc” một tiếng: “Cũng biết cọ đáy.”

Hứa Niên chẳng thèm để ý, cọ xát không ngừng. Cưỡi một lúc lâu cậu cũng bắt đàu mệt mỏi, vòng eo xoay lắc d*m đ*ng lúc nãy cũng chẳng động nổi nữa. Cậu nức nở gục xuống, ôm Giang Vệ Hành: “Mệt quá em chẳng nhúc nhích được.”

“Mới có mấy phút đã kêu mệt thế?” Giang Vệ Hành vỗ “bốp” vào mông Hứa Niên: “Tại em chẳng chịu vận động.”

Giang Vệ Hành đánh rất nhẹ, Hứa Niên chẳng thấy đau mà đôi khi bị đánh mông cũng là tình thú lúc ấy ấy của hai người…

Hứa Niên ôm chặt Giang Vệ Hành, nũng nịu: “Em muốn anh chơi em cơ, em chậm quá, em thích nhanh nhanh cơ, chồng ơi xin anh đó…”

bị người ta nhõng nhẽo thế Giang Vệ Hành đầu hàng lập tức. Hắn lật người đặt Hứa Niên bên dưới, ngậm lấy bờ môi cậu, bên dưới thì vỗ “bạch bạch” vào b* m*ng trắng mịn. kh*** c*m quen thuộc kéo đến, Hứa Niên run lên, bật ra những đơn âm: “Ư… a…”

“Bé ngoan…” Giang Vệ Hành thẳng eo, giữ hai đùi Hứa Niên, d**ng v*t xỏ xuyên vào trong lỗ hậu.

” A a… Chồng ơi…” *m h* Hứa Niên cũng co rút lại. Mắt Giang Vệ Hành đỏ lên, rút d**ng v*t ra, đâm vào trong *m h* nước nôi lênh láng mà vận động pít-tông.

Ngón tay Hứa Niên bấu vào eo Giang Vệ Hành, vừa sướng vừa khó chịu: “A… Giang Vệ Hành… chồng ơi…”

Giang Vệ Hành thay đổi chơi hai lỗ cả Hứa Niên khiến chúng chẳng có cơ hội khép lại, vừa định đóng cửa lại bị d**ng v*t đâm mở ra. Hứa Niên bị chơi sướng đến khóc kêu lớn tiếng: “A… Ha… Nhanh quá…”

Như bao lần, Hứa Niên bị đâm bắn còn Giang Vệ Hành mãi sau mới b*n t*nh trong lỗ hậu. Hứa Niên mệt, nằm ngửa ra giường, lại còn thì thào: “Chồng bắn nhiều quá…”

Giang Vệ Hành bật cười, hôn cậu: “Thích chồng bắn bên trong không?”

Hứa Niên tỉnh ra, nhận ra mình nói điều gì mới ngượng ngùng chui vào lòng Giang Vệ Hành: “Còn lâu.”

Giang Vệ Hành ôm cậu: “Thật ra bắn bên trong không tốt đâu. Vì cơ thể của em, lần sau tôi sẽ đeo bao vậy.”

Hứa Niên kỳ lạ lắm, thích Giang Vệ Hành bắn bên trong cơ, như vậy cậu thấy an tâm vô cùng. Cậu vội vàng từ chối: “Đừng mà, lần nào xong việc cũng vệ sinh sạch, không sao đâu. Nếu không thì… anh bắn bên trong… *m h*… Chắc, chắc là không sao đâu mà.”

“Được được được, nghe em hết.” Giang Vệ Hành hôn lên đôi má cậu, bế đi phòng tắm vệ sinh.

Trong phòng tắm, Giang Vệ Hành chọc chọc vào lỗ hậu của cậu, đột nhiên nói: “Bé ngoan, lần sau cos chủ tịch với thư ký đi.”

Hứa Niên cố moi t*nh d*ch ra, thở dài: “Anh đúng là… dâm dê đê tiện… Ưm ưm… Anh làm trò gì đấy?!”

Nói tóm lại, hôm nay lại chốt ngày bằng những trận mây mưa.
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 25: Ngoại truyện 3


Giang Vệ Hành đã đi làm ở công ty một thời gian ngắn. Hứa Niên thì không đi làm bên ngoài mà đi làm gia sư, nguyên nhân là do học sinh nữ mà cậu từng gia sư đã đậu trường của hệ thống đại học 985, thế là phụ huynh của cô nàng này giới thiệu cậu cho người nhà của cô.

Nhưng tối thứ sáu bọn họ cãi nhau, nguyên nhân là gì thì không nhớ, bọn họ cãi nhau rồi lại quở trách người kia chỗ này không nên, chỗ kia không phải, nói về đủ loại chuyện trong quá khứ, toàn là nhũng chuyện lông gà vỏ tỏi.

“Suốt ngày nói không có tiền, sao trong này lại có ba vạn?!” Giang Vệ Hành ném thẻ ngân hàng xuống trước mặt Hứa Niên.

Thẻ này là do ba Giang mẹ Giang đưa cho cậu, Hứa Niên không dám tiêu linh tinh, nào ngờ bị Giang Vệ Hành phát hiện. Cậu bị thái độ của Giang Vệ Hành làm cho nổi trận lôi đình, không giải thích mà còn nói thêm vào: “Anh cứ tiêu tiền như nước thì tôi làm sao dám đưa?”

Giang Vệ Hành nghĩ về mấy cuộc hẹn hò mà hai người vung tay quá trán, hình như Hứa Niên nói cũng đúng, mà hình như Hứa Niên cũng chỉ tiết kiệm thôi, hắn nhịn: “Thôi, không nói tiền nong nữa.”

Hứa Niên thắng thế xông lên, cậu cầm điện thoại Giang Vệ Hành, mở khóa vân tay, chọn vào mục trò chuyện, bấm vào một cái avatar, giơ chatlog cho Giang Vệ Hành xem, chất vấn hỏi: “Đi làm không làm viẹc hẳn hoi đi, suốt ngày chỉ biết đi rải thính, anh có biết tôi từ chối biết bao nhiêu người rồi không?”

Giang Vệ Hành bất đắc dĩ đáp: “Tôi có để ý ai đâu, để em xử lý hết mà.” Đoạn, nói tiếp: “Hay em lên công ty rồi tôi giới thiệu em là bạn trai?”

Hứa Niên ngại, quanh co mãi cũng chẳng nói thành câu, mãi mới rặn ra một câu chuyện đã cũ, giọng cậu chua chát: “Ngày trước, lúc anh đánh bóng xong có bao nhiêu cô vây quanh xin số, lần nào em cũng phải chờ chục phút anh mới ra…”

Giờ Giang Vệ Hành chỉ muốn quỳ xuống hô to ba lần “Oan quá”. Hắn giải thích: “Tôi từ chối hết rồi mà! Ra chỗ em chậm là vì các cô ấy chen không cho tôi đi đấy chứ!”

Hứa Niên “hừ” một tiếng: “Tôi kệ đấy! Anh cứ ngẫm lại xem bắt tôi chờ bao nhiêu lần mười phút rồi? Anh cứ thế mà để tôi chờ à? Lúc đấy cho dù có phải bay cũng phải bay ra chỗ tôi chứ?”

Giang Vệ Hành tức, phì cười: “Rồi! Sau này tôi chờ em thì em cũng phải bay đến chỗ anh!”

Hứa Niên: “Sao tôi phải bay?”

Giang Vệ Hành: “Em muốn tôi bay mà, sao em không bay thử cho tôi xem?”

Hứa Niên: “Anh muốn chọc tôi tức chết đúng không?”

Hai người con trai trẻ trâu cãi nhau cũng buồn cười lắm.

Nhìn lửa giận trên đầu Hứa Niên sắp tràn xuống dưới chân mình, Giang Vệ Hành bật dậy, đổi giọng sâu xa, nói chuyện cũ: “Em cũng đừng nói mỗi tôi, cũng có bao nhiêu cô theo đuổi em. Nhớ lại xem, xung quanh em có bao nhiêu cô ngồi nhìn lén, em có dám chắc chắn là từ chối hết các cô ấy giống anh không?”

Hứa Niên cứng họng, cậu cố chấp đáp: “Tôi, tôi không từ chối thì sao? Tôi với anh giống nhau à?”

Hứa Niên định nói là tôi cũng là bên bị đè giống các cô ấy thôi nhưng lời vừa đến khóe môi rồi lại phải nuốt vào trong, nói lời dối lòng: “Tôi không nhé! Dù sao tôi với anh cũng khác nhau!”

Giang Vệ Hành xoa cằm, nhìn Hứa Niên từ đầu đến chân, ánh mắt ghim lại ở đ*ng q**n cậu, cười nham hiểm: “Tôi biết vì sao chúng mình không giống nhau mà.”

Hứa Niên vội lấy gối che đ*ng q**n, cảnh giác nhìn Giang Vệ Hành: ” Đừng có dính vào đây, tôi đang rất giận đấy!”

“Được, em còn giận.” Giang Vệ Hành nhìn lên trần nhà, kể lại chuyện mới xảy ra gần đây: “Em tìm giáo sư sửa luận văn tốt nghiệp cho em rồi còn để thằng ất ơ nào ôm em?”

Mấy tháng trước, Hứa Niên đi tìm giáo sư thì đột nhiên có bạn học nam nói muốn đi tìm với cậu để hỏi bài chung luôn. Hứa Niên không hay từ chối người khác, kết quả là nghe một lúc thì bị bạn học kia ôm vai, còn xoa xoa đầu vai cậu. Hứa Niên thấy là lạ nhưng cậu chàng kia đã rụt tay ngay lại nên cậu cũng không để ý, quên luôn chuyện này.

Nhìn mặt Hứa Niên ngáo ngơ, Giang Vệ Hành cười khẩy: “Biết ngay là em không biết.”

Hứa Niên tỏ vẻ kỳ lạ: “Không biết cái gì cơ?”

Giang Vệ Hành tức giận, vỗ bàn: “Người ta dê em đấy em biết không? Người ta sờ mó em đấy!”

“Hả???” Hứa Niên còn chưa kịp load.

Giang Vệ Hành mệt mỏi nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: “Hôm đấy tôi đến tìm em mà, tôi đứng sau nhìn thấy hết. Thằng đó véo vai em, còn định sờ mông em, nếu tôi… nếu tôi…” Giang Vệ Hành nghĩ thôi cũng tức nổ phổi: “Nếu tôi không lên cảnh cáo nó thì nó sờ luôn mông em rồi!”

Sự thật này khiến Hứa Niên giật cả mình: “Anh, anh, anh, anh… ý anh là người kia gay?”

“Hình như thế thật.” Giang Vệ Hành héo hon: “Em không biết sử dụng gay-dar của mình à?”

Hứa Niên đỏ mặt, giải thích: “Em làm gì có cái đấy, nếu không, nếu không, nếu không thì mình cũng chẳng là gay!”

“Ừ, tại tôi làm em thành gay.” Giang Vệ Hành chống hai ngón tay xuống bàn làm con người quỳ xuống, còn “dập đầu” ba cái với Hứa Niên: “Tiểu nhân quỳ xuống xin lỗi ngài.”

Hứa Niên nhìn Giang Vệ Hành tỏ vẻ yếu thế, nước mắt trào ra, tủi thân nói: “Hồi anh đi thi đấu, em ngồi ở ghế đầu, đưa nước, đưa khăn mặt cho anh mà người ta chỉ thấy mình là bạn thân, rõ ràng là bạn trai mà…”

Cậu nói xong, nước mắt chảy dài trên má, khóc nấc lên.

Giang Vệ Hành đứng dậy, vội vã rút khăn giấy, ngồi xuống bên cạnh Hứa Niên, vừa cãi nhau xong vẫn còn hơi luống cuống: “Giờ mình ở bên nhau rồi còn gì. Đừng khóc, em là bạn trai tôi người ngoài không biết cũng chẳng sao, người thân quen biết là được, mình yêu đương cũng có phải cho người khác xem đâu em.”

Hứa Niên rất thiếu cảm giác an toàn, cậu nhào vào lòng Giang Vệ Hành, nức nở: “Em đã nghĩ… muốn… muốn anh chỉ nhìn em…”

“Bé ngoan, tôi chỉ cần em, chỉ nhìn em thôi.” Giang Vệ Hành trấn an Hứa Niên, v**t v* tóc cậu, dịu dàng nói: “Chỉ nhìn bạn trai nhỏ của anh thôi, đừng khóc được không?”

Lòng Hứa Niên lại càng khó chịu, níu áo Giang Vệ Hành khóc không ngừng. Giang Vệ Hành thơm lên má cậu, đưa điện thoại di động cho cậu: “Em nhìn post bên trường đăng đi.”

Hứa Niên lau nước mắt nhìn bài post, là ảnh của bọn họ, nội dung cũng là nhìn hai người rất tình, comment còn vô số lời tán đồng của mọi người.

Hứa Niên ngừng khóc, đọc bình luận toàn là “Real quá”, “Yêu yêu”, “Đề cử cp Giang Hứa” và các loại comment đồng nghĩa. Cậu vừa đọc vừa lầu ầu: “Chúng mình rõ là một đôi, các cô ấy cũng chẳng hiểu đâu…”

Giang Vệ Hành nghe vậy thì mỉm cười.

Màn ghen tuông của hai người với nhau cuối cùng cũng kết thúc.
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 26: Ngoại truyện 4


Cuối cùng cũng cuối tuần, Giang Vệ Hành được nghỉ, hai người ở nhà nấu cơm chiều. Hứa Niên nằm ườn trên sofa xem TV, Giang Vệ Hành chăm chỉ rửa bát trong bếp, địa vị trong nhà quá rõ ràng.

Giang Vệ Hành rửa bát xong thì lau tay, ngồi xuống cạnh Hứa Niên, còn chưa đụng vào người Hứa Niên đã ngồi bật dậy: “Em đầy bụng quá, xuống dưới đi dạo đi.”

Giang Vệ Hành dán lên, cười híp cả mắt: “Đầy bụng hả? Cho tôi sờ sờ tí.”

Hứa Niên nhìn bàn tay hư hỏng nọ đang lần mò vào bụng mình vội né ra nhưng vẫn bị Giang Vệ Hành kéo vào lòng, dán tay vào bé mỡ dưới áo. Giang Vệ Hành cười: “Bé mỡ đáng yêu chưa này.”

Bị bàn tay nóng bỏng xoa bụng, mặt Hứa Niên đỏ ửng hết cả. Cậu bất mãn liếc Giang Vệ Hành: “Em bị đầy bụng cơ mà.”

Giang Vệ Hành xoa xoa mấy cái rồi thả ra: “Đi, xuống đi dạo với em. Nhưng mà đi giày vào đã.”

Trước khi Giang Vệ Hành rời khỏi sofa Hứa Niên còn giận dữ vỗ mông hắn một cái mà hình như Giang Vệ Hành chẳng thấy gì, cứ bình thản cầm cốc vào bếp rót nước.

Hai người đi dạo trong khu chung cư. Tiết trời mùa hè nóng nực, Hứa Niên chỉ mong cầm quạt hương bồ tự quạt như mấy bác gái ở cổng công viên.

Giang Vệ Hành gọi lớn nhắc Hứa Niên uống nước. Hứa Niên càu nhàu nhưng vẫn uống hai ngụm rồi mới đưa trả cho Giang Vệ Hành. Giang Vệ Hành cầm bình nước, uống đúng chỗ cậu vừa ngậm vào.

Một lúc sau Giang Vệ Hành lại gọi lớn: “Sang đây uống nước.”

Hứa Niên đang đi đằng trước lại uể oải xoay người lại uống nước. Cậu nhìn quanh, vừa đúng lúc có người đang dắt chó. Hứa Niên lẩm bẩm: “Người t dắt chó, anh là dắt con à.”

Giang Vệ Hành bật cười: “Không đúng à? Em là bé con yêu dấu của anh.”

Hứa Niên lại đỏ mặt, cắm đầu đi đằng trước không để ý đến hắn. Giang Vệ Hành đi đằng sau nhìn bóng lưng người yêu thôi mà cũng vui vẻ. Lưng Hứa Niên bị nhìn đến mức cũng nóng bừng cả lên.

Đi bộ hơn nửa tiếng, lưng Hứa Niên ướt đẫm mồ hôi, nóng tới mức quạt phần phật. Giang Vệ Hành thấy vậy, bảo: “Trời nóng thế này thì về đi, cũng chẳng có gì hay nữa mà đi.”

Hứa Niên nghĩ cũng thấy đúng, thế là cả hai đi về nhà. Bật điều hòa lên thì mát mẻ hơn hẳn. Giang Vệ Hành mở nước tắm, gọi Hứa Niên đi tắm, Hứa Niên đáp lời, lê lết vào phòng tắm.

“Tắm nhanh lên không nước lạnh bây giờ.” Giang Vệ Hành cầm đồ ngủ của Hứa Niên vào. Hắn thấy giờ mình chẳng khác gì bà mẹ già, đúng là vì cục cưng Niên Niên mà mình xuống cấp quá.

Hứa Niên vừa c** đ* vừa nhìn lén Giang Vệ Hành, ấy thế mà hắn ta chẳng hề liếc nhìn cậu mà chỉ thả quần áo ở một chỗ rồi ra ngoài… Chẳng lẽ, chẳng lẽ sức quyến rũ của mình giảm xuống rồi? Không được!

Hứa Niên “khụ” một tiếng, mất tự nhiên mà gọi: “Chồng ơi…”

Giang Vệ Hành miên man nghĩ về đôi nhẫn, chỉ quay lại hôn Hứa Niên một cái: “Ngoan, tự tắm đi em.”

Hứa Niên khó mà tin được, cậu tr*n tr** trước mặt Giang Vệ Hành mà hắn không cả liếc nhìn. Cậu vội ôm eo hắn từ phía sau, nũng nịu: “Chồng ơi, em muốn tắm với anh. Xin anh đó…”

Giang Vệ Hành chẳng thể kháng cự lại Hứa Niên làm nũng. Hắn dừng bước, cởi áo, bế người kia đặt vào bồn tắm.

Một người ở trong bồn tắm, một người bên ngoài nhưng cả hai đều đang cùng làm một việc – hôn nhau.

Hai tay Hứa Niên rất tự giác mà vòng lên cổ Giang Vệ Hành. Hai đôi môi dán một chỗ, nước bọt kéo ra thành một sợi tơ, tiếng nước giữa hai đôi môi vang lên trong không khí.

“Nãy sợ cái gì?” Hôn xong, Giang Vệ Hành nâng cằm Hứa Niên lên, nhìn vào đôi mắt đen láy của Hứa Niên.

“Sợ anh không thích em nữa.” Hứa Niên như chột dạ mà khua tay dưới nước, bọt nước bắn lên.

“Bé ngoan…” Giang Vệ Hành đau lòng, kéo cậu lại: “Cả đời này của tôi thuộc về em, chỉ là của em mà thôi.”

Hứa Niên bĩu môi, chọc chọc ngực hắn: “Vậy anh lúc nãy đi ra ngoài làm chi, bình thường toàn ta đòi cái gì mà… tắm uyên ương cơ mà.”

“Thế à…” Hứa Niên bật cười, thơm lên hai bên má: “Mua nhẫn đôi, muốn cho em bất ngờ nhưng em không vui thì anh đành nói luôn.”

“Nhẫn?! Của chúng mình?!” Đôi mắt Hứa Niên tỏa sáng: “Cho em xem!”

Giang Vệ Hành lấy hội nhẫn trong túi quần ra, mở cho Hứa Niên xem. Một đôi nhẫn trơn lặng lẽ nằm trong hộp nhỏ.

Hứa Niên tò mò lấy chiếc nhẫn nhỏ ra xem, bên trong khắc hàng chữ nho nhỏ “J&X”

Mà chiếc nhẫn size lớn hơn kia khắc chữ “X&J”

<i>* 许年 xǔnián Hứa Niên; 江卫珩 jiāng wèihéng Giang Vệ Hành</i>

Giang Vệ Hành đeo nhẫn vào cho Hứa Niên đang kích động. Hứa Niên hưng phấn nhìn ngón áp út thêm một chiếc nhẫn của mình, lật qua lật lại. Giang Vệ Hành chẳng dằn lòng được mà giục cậu: “Bé ngoan cũng phải đeo nhẫn cho chồng chứ.”

Hứa Niên lúc này mới nhớ ra, vội lấy nhẫn đeo cho Giang Vệ Hành. Cậu cầm bàn tay của Giang Vệ Hành, tán thưởng: “Perfect!”

Giang Vệ Hành cong mắt, nắm tay Hứa Niên, tay lớn nắm tay nhỏ, hai chiếc nhẫn nằm bên nhau.

Giang Vệ Hành chạm trán mình vào trán Hứa Niên: “Tôi yêu em, Hứa Niên.”

Đôi mắt Hứa Niên ửng đỏ: “Em cũng yêu anh, Giang Vệ Hành.”

Mà hôm nay, là một ngày rất “bình thường” thôi.
 
Căm Thù Nhà Giàu
Chương 27: Ngoại truyện Thất tịch


Ngày xửa ngày xưa Hứa ngưu lang và con trâu già của cậu sống nương tựa vào nhau.

Một ngày nọ, trâu già đôn hậu, thành thật đột nhiên giở chứng chạy vào trong rừng. Hứa ngưu lang vội vàng đuổi theo sau. Rút cuộc hắn lại thấy một cô nàng vận váy trắng đầu đội hoa trắng đến là xinh đẹp. Cô nàng này có thân thể cao lớn, thon dài, khí chất phi phàm.

Hứa ngưu lang giật mình, nơi đây mà có cô gái xinh đẹp nhường này ư?

Hứa ngưu lang đã hai mươi hai, đàn ông trong thôn bằng tuổi hắn phải có tới năm, sáu đứa con rồi mà cậu vẫn chưa thành hôn.

Rồi, đơn giản chỉ vì cậu nghèo quá.

Hứa ngưu lang nhìn bóng dáng cô gái xinh đẹp, cố lấy dũng khí đến bên cạnh: “Vị cô nương này…”

Cô nàng quay lại, gương mặt đẹp hơi khác so với tưởng tượng của Hứa ngưu lang. Cậu ngừng lại một chút rồi tiếp tục hỏi: “Cô, cô lạc đường ư?”

Cô nàng nhìn Hứa ngưu lang mặc đồ nhà quê, trả lời bằng giọng nói êm tai: “Vị tiểu lang quân này, người chính là định mệnh của nữ tử. Tiểu nữ chờ người vất vả quá.”

Hứa ngưu lang kinh ngạc, khó tinh nói: “Chẳng nhẽ cô là…”

“Đúng vậy.” Cô mỉm cười: “Tiểu nữ là ‘Giang tiên tử’, hạ phàm theo lệnh thiên giới, Nguyệt lão đã buộc tơ hồng của ta và cậu.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hứa ngưu lang kích động: “Cô, cô là vợ ta ư?”

Giang tiên tử che miệng cười khẽ: “Đúng vậy, tướng công.” Hắn(*) cầm tay Hứa ngưu lang, ngón tay vuốt v3 một cách mờ ám: “Hiện giờ chúng ta bái đường thành thân đi.”

(*) Ở đây tác giả dùng 他 = he

“Bái, bái đường thành thân?” Hứa ngưu lang lắp bắp: “Ta, ta còn chưa chuẩn bị gì…”

“Không sao.” Giang tiên tử cười, rũ nhẹ áo bào trắng tinh khôi. Hứa ngưu lang ngửi được một mùi hương thơm ngát, chợt nghe Giang tiên tử nói: “Tiên nhân chúng ta bái đường đều để đất trời làm chứng, mặt trăng, mặt trời soi tỏ rồi mới được coi là vợ chồng.”

Hứa ngưu lang không có văn hóa, hỏi lại: “Cái, cái gì làm chứng? Cái, cái gì soi tỏ?”

“Đất trời làm chứng, mặt trăng, mặt trời soi tỏ.” Giang tiên tử dịu dàng nhìn Hứa ngưu lang: “Xin hãy để tiên tử được khoan y giải đái(*) cho tướng công.”

(*) Cởi áo, tháo thắt lưng

Hứa ngưu lang sờ sợ, cậu siết đai lưng, ấp úng: “Nương tử, đương ban ngày ban mặt, làm sao có thể làm chuyện này.”

Giang tiên tử cười nhẹ: “Thực không dám dấu diếm, tiên tử bị phạt hạ phàm, nếu tướng công không chịu cùng tiên tử giao h0an, tiên tử sợ rằng chỉ có thể sống cô độc quãng đời còn lại, đưa vào súc sinh đạo, vĩnh viễn không thể siêu sinh.”

Hứa ngưu lang không nghĩ rằng sẽ nghiêm trọng đến vậy, cậu nhìn Giang tiên tử “mảnh mai” động lòng người như sắp khóc cũng chẳng đành lòng. Cậu nắm lấy bàn tay to lớn của Giang tiên tử: “Nương tử, cô đã là người của ta, ta nhất định sẽ bảo vệ cô.” Cậu miễn cưỡng nhắm mắt lại, ưỡn ngực ra: “Nương tử, cởi đi.”

Mắt Giang tiên tử lóe lên một tia sáng, hắn li3m môi: “Tướng công nhắm mắt lại, tiên tử lập tức sẽ giúp người cởi hết.”

Hứa ngưu lang nhắm mắt lại, cảm giác Giang tiên tử cởi qu@n áo cậu hơi thô bạo. Cậu khỏa th@n đứng trên thảm cỏ, bờ môn9 cong bị ánh sáng chiếu vào khiến cậu phải giơ tay che lại, sợ hãi kêu lên: “Nương tử?”

Giang tiên tử mỉm cười duyên dáng: “Tướng công đừng nóng vội, tiên tử cũng phải cởi qu@n áo nữa, không được nhìn lén đâu đó!”

Hứa ngưu lang vội gật đầu: “Ta không có nhìn trộm đâu.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hứa ngưu lang khỏa th@n, đứng nhắm mắt lại. Giang tiên tử nhìn cậu như chú cừu non trụi lông, hài lòng gật đầu.

Hứa ngưu lang cảm giác có bàn tay thô ráp, to lớn vuốt v3 lồng n9ực mình, run lên: “Nương tử à, làm gì đó?”

Hương thơm trên người Giang tiên tử phảng phất trước mũi Hứa ngưu lang, hắn vân vê đầu nhu~ hồng hào của cậu: “Tướng công, cậu có ghét rằng tiên tử không có v* bự không?”

V,vú bự á?!!

Hứa ngưu lang nghe thấy thế thì ngại ngùng lắm, nói thật nhỏ: “Nương tử này, phụ nữ thì không nên nói tục như thế…”

“Tướng công à!” Giang tiên tử ghé vào thân thể trắng trẻo, thon gầy của Hứa ngưu lang, oán trách: “Tướng công muốn nhìn ngực tiên tử đến thế ư?”

Hứa ngưu lang ngại đỏ cả mặt, lấy hết dũng khí đáp: “Em đều sờ ngực ta rồi, ta, ta cũng muốn sờ ngực em…”

“Đáng ghét quá đi!” Giang tiên tử hờn dỗi, đặt tay Hứa ngưu lang lên ngực mình: “Cậu sờ đi.”

Hứa ngưu lang bóp bóp, thấy sao mà lạ quá, không mềm mà lại cưng cứng.

“Tướng công đang nghĩ ì vậy?

Giọng nói động lòng người của Giang tiên tử lại vang bên tai cậu, Hứa ngưu lang mê mẩn đến chẳng biết trời đất gì, cậu nói nhỏ: “Nương tử à, ta muốn nhìn em.”

Giang tiên tử li3m tai cậu, thoải mái mà đồng ý: “Tướng công tuyệt nhất! Nhưng cậu nhìn thân thể tiên tử rồi thì không được bỏ tiên tử đâu đó.”

Hứa ngưu lang hiền lành gật đầu: “Ta nhất định sẽ không vứt bỏ em.”

Hứa ngưu lang mở mắt ra, thấy Giang tiên tử vẫn mặc bộ váy trắng đó, hình như là chỉ cởi qu@n ra, đôi chân dài như ẩn như hiện. Hứa ngưu lang nhìn cặp đùi đẹp kia, dương v@t nhỏ run rẩy đứng lên.

“Ghét thế không biết!” Giang tiên tử nhìn dương v@t cậu dựng lên: “Tướng công thật là d@m.”

“Không phải thế…” Hứa ngưu lang kẹp chặt hai chân, dương v@t nhỏ đã cư0ng cứng. Cậu khẩn khoản với Giang tiên tử: “Nương tử, chúng ta mau l@m tình thôi.”

“Ôi chao, tướng công đã cư0ng như thế rồi.” Giang tiên tử sờ dương v@t hn, vuốt v3. Hắn tốt bụng nói: “Vậy tướng công mau nằm xuống, để tiên tử làm thôi.”

Hứa ngưu lang chẳng nghĩ ngợi gì. Cậu ngoan ngoãn nằm xuống thảm cỏ, bị cỏ chọc vào cặp mông mềm mại, ngưa ngứa. Giang tiên tử đột nhiên nói: “Tướng công có thể nhắm mắt được không, tiên tử vẫn ngại quá đi.”

“Được, được mà.” Hứa ngưu lang phải nói là cực nghe lời Giang tiên tử.

Giang tiên tử nhìn Hứa ngưu lang nhắm mắt lại, cười d@m tà vén váy lên, một cây dương v@t thẫm màu to lớn nhảy ra.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hắn làm phép trên người Hứa ngưu lang khiến lỗ h@u của Hứa ngưu lang đầy tràn d1ch sướng. Giang tiên tử tách hai chân Hứa ngưu lang ra, nâng lên. Bờ môn9 trắng l0~a lồ khiến Hứa ngưu lang hơi hốt hoảng: “Nương tử ơi?”

Giang tiên tử một tay đỡ sinh thực khí, một tay nâng chân cậu, yểu điệu mà nói với Hứa ngưu lang: “Tướng công, từ nay về sau, tiên tử chính là người của ngươi rồi.”

“A!!” Hứa ngưu lang còn chưa biết chuyện gì xảy ra đã hét lên một tiếng chói tai, mông cậu đau quá!

“Tướng công, thả lỏng chút đi!” Trong mông Hứa ngưu lang có chất lỏng bôi trơn nhưng dương v@t của Giang tiên tử quá tráng kiện, đi vào vẫn gặp khó khăn.

Trong mông Hứa ngưu lang có một “cây gậy” to đang mức kẹt làm cậu đau quá, nức nở: “Nương tử, sao em lại đối xử với mông ta như vậy? Lỗ hậu là nơi để bài tiết mà!”

Giang tiên tử đột nhiên cũng khóc lóc: “Tướng công, cậu lấy đi lần đầu của tiên tử rồi còn nói như vậy, chẳng nhẽ cậu muốn bỏ tiên tử ư?”

Hứa ngưu lang nhìn Giang tiên tử vừa gạt lệ vừa đẩy hông thì chẳng dám khóc nữa mà cố thả lỏng bên dưới, kiên định nói: “Nương tử, ta sẽ không bỏ em.”

“Vậy cậu ghét tiên tử có bộ phận sinh dục của đàn ông sao?” Giang tiên tử tiếp tục “khóc”.

Hứa ngưu lang chẳng đành lòng để tiên tử rơi lệ, cậu chỉ vào @m hộ, nói với Giang tiên tử: “Nương tử, em đừng khóc, em xem này, nơi này của ta cũng có bộ phận sinh dục nữ này!”

Hai môi lớn trắng trẻo đầy đặn, khép chặt lại với nhau. Giang tiên tử nhìn, nuốt nước miếng, thẳng lưng mà đưa đẩy, lại hỏi: “Tướng công, ta có thể c*m v** chỗ đó không?”

Hứa ngưu lang do dự nhưng cậu thật sự yêu Giang tiên tử, gật đầu: “Nhưng nương tử phải nhẹ nhàng thôi.”

“Cảm tạ tướng công, một lát tiên tử sẽ cắm chỗ đó sau.” Giang tiên tử ra sức mà chuyển động hông. Hắn nắm lấy bầu vu" Hứa ngưu lang. dương v@t được m*t mát đến là sung sướng. Hứa ngưu lang thấy th@n dưới trướng căng kỳ lạ, lại thấy kh0ái cảm tê dại nhè nhẹ.

“Tướng công, lỗ h@u của cậu khiến ta thoải mái quá, tiên tử không muốn rút ra, tiên tử chỉ muốn ở lại đây cả đời!” Giang tiên tử ôm láy hai đùi của Hứa ngưu lang, dương v@t nặng nề mà vỗ vào lỗ h@u như muốn đóng chặt Hứa ngưu lang trên thảm cỏ.

“A a… Nương tử, đừng như thế…” Hứa ngưu lang nắm lấy đám cỏ trong tay, điểm G liên tục bị công kích khiến cậu sướng đến khóc lên.

“tướng công! tướng công!” Giang tiên tử gọi Hứa ngưu lang, ở th@n dưới lại đẩy nhanh tốc độ ra vào khiến cơ thể Hứa ngưu lang liên tục chuyển động về phía trước.

“A nương tử.. nhanh quá…” Trên mặt Hứa ngưu lang toàn là nước mắt, cậu cố rướn người lên ôm Giang tiên tử, Giang tiên tử lại cúi xuống hôn Hứa ngưu lang.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đầu lưỡi linh hoạt như rắn trườn vào khoang miệng Hứa ngưu lang càn quấy. Tiếng nước khi hai người hôn vang lên, nước bọt tràn ra khỏi khóe miệng đều được Giang tiên tử m*t hết về.

“tướng công, nước miếng cậu cũng ngọt thật nhỉ…” Giang tiên tử ghé vào bên tai cậu, thì thầm giọng nam trầm, Hứa ngưu lang nghe mà nhũn cả người.

Hứa ngưu lang ngượng ngùng nhìn Giang tiên tử: “Nương tử thích thì ta sẽ cho nương tử cả.”

Vì vậy, hai người ôm nhau vừa l@m tình vừa hôn. Hứa ngưu lang bị Giang tiên tử m*t cho tê dại cả lưỡi, nước miếng bên trong cũng bị hút sạch. Thay vào đó, cậu lại nuốt nước bọt của người kia vào.

dương v@t đi vào lút cán, mỗi cú thúc đều rất sâu như thể hai người này vốn nên hòa thành một thể.

“Ưm.. a… ha…” Hứa ngưu lang bị ch1ch cho chỉ còn biết r3n rỉ, d1ch thể đang chảy ào ào ra bên ngoài, lỗ h@u hoàn toàn mở ra.

Hứa ngưu lang chẳng còn biết gì nữa, Giang tiên tử lại rút dương v@t ra. H@u môn trống rỗng, Hứa ngưu lang lắc mông: “Nương tử, có chuyện gì đó…”

Giang tiên tử mê mẩn nhìn đóa hoa hồng hào đang e ấp kia: “Tướng công ơi, tiên tử muốn chơi nơi này.”

Hứa ngưu lang thẹn muốn chết. Cậu đưa tay mở môi lớn đang khép chặt, đỏ mặt mời Giang tiên tử: “Nương tử…”

G@y thịt của ggt nhảy lên, “giận dữ” chỉ lên trời. Hắn nhắm ngay dương v@t gân guốc vào @m hộ non nớt nhiều nước, thâm tình nhìn Hứa ngưu lang: “Tướng công, tiên tử sẽ yêu cậu mãi mãi.”

Nói xong, dương v@t đâm mạnh vào đóa hoa trinh trắng, phá vỡ lớp màng mỏng manh khiến Hứa ngưu lang thét lên: “A!!!”

Giang tiên tử vội làm pháp thuật giảm đau cho Hứa ngưu lang, dỗ dành thơm lên hai má cậu. Hứa ngưu lang nhanh chóng hết đau, cảm giác cơ thể trướng đầy khó chịu, co thắt cơ @m hộ. dương v@t của Giang tiên tử được mát xa làm hắn thở ra.

“Nương tử, em có thể chuyển đ…” Hứa ngưu lang ổn định hơn rồi thì không đành lòng để Giang tiên tử nhẫn nhịn vì mình.

Giang tiên tử nhìn Hứa ngưu lang đày cảm động, dương v@t to lớn chuyển động chậm chạp trong @m đạo mềm mại. Hứa ngưu lang bị ma sát, nhỏ giọng rên: “A… ưm… a…”

Dưới pháp thuật và kỹ năng tình ái cao siêu của Giang tiên tử, @m hộ nhanh chóng làm quen với con “quái thú” này. dương v@t ra vào trong @m đạo nhiều nước, điểm G nhiều lần bị quy đ@u đâm tới khiến Hứa ngưu lang kêu lên: “Nương, nương tử… sư0"ng quá…”

“Tướng công, tiên tử yêu cậu…” Giang tiên tử vừa làm vừa nũng nịu nói lời yêu với Hứa ngưu lang. Hứa ngưu lang nghe xong chỉ ước có thể đào tim móc phổi ra cho người ta.

Giang tiên tử nâng đùi cậu lên. Hứa ngưu lang đột nhiên mất điểm tựa, lưng cong lên như uốn tôm. Cậu không biết Giang tiên tử định làm gì, hơi hốt hoảng: “Nương tử ơi…”

“Tướng công đừng sợ.” Giang tiên tử rút ra, ép đùi cậu lại, nâng lên cao, rồi đâm vào @m hộ lần nữa.

Giang tiên tử ngồi trên mông hn. Bờ môn9 trắng mềm mại va chạm với cặp mông rắn chắc va chạm với nhau, trời đất nhìn cũng phải ngượng ngùng.

Hứa ngưu lang giương mắt nhìn dương v@t tráng kiện kia đi vào đóa hoa nhỏ của mình, chuyển động mạnh mẽ khiến nước sư0"ng văng tứ tung khiến cậu nhìn mà choáng, quên cả r3n rỉ.

“Nơi này của tướng công thật đẹp quá…” Giang tiên tử ngẩn ngơ nhìn đóa hoa đã biến màu đỏ thắm kia.

Toàn thân Hứa ngưu lang đã ửng hồng, quyến rũ dưới ánh mặt trời. Giang tiên tử bỗng như nổi cơn điên, liều mạng mà thúc vào. Hai cặp mông va chạm, tiếng “bạch bạch” vang vọng. Bờ môn9 mềm mại của Hứa ngưu lang đỏ lên, khi Giang tiên tử rút ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc, d@m không chịu nổi.

Giang tiên tử muốn làm nơi nào Hứa ngưu lang sẽ vì hắn mà mở ra nơi đó. Giờ Hứa ngưu lang như thoắt cái lên mây, thoắt cái rơi xuống địa ngục, cơ thể dập dềnh như con thuyền ngoài khơi, đầu óc hỗn loạn chẳng phân biệt nổi thời gian.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hai người dâm loạn ba bày ba đêm. Tới khi tỉnh lại Hứa ngưu lang đã ở trong căn nhà tranh của cậu. Mùi đồ ăn phảng phất trong căn nhà u ám chật chội. Bỗng có ánh sáng xuất hiện, là ánh nến làm sáng bừng cả gian nhà nhỏ. Hóa ra là Giang tiên tử thắp lên.

Giang tiên tử đi tới, dịu dàng nói: “Tướng công cuối cùng cũng tỉnh, mau tới ăn cơm thôi.”

Hứa ngưu lang khó mà tin được rằng mình đã có một người vợ xinh đẹp, hiền lành. Cậu nhìn bàn đầy ắp đồ ăn mà vành mắt rưng rưng: “Nương tử, ta nhất định sẽ đối xử tốt với em…”

Giang tiên tử cười dịu dàng, ôm lấy Hứa ngưu lang, cởi qu@n cậu, tách chân ra kiểm tra hai nơi đáng yêu kia, xem ra là cũng khép lại rồi. Đột nhiên Giang tiên tử tủi thân nói: “tướng công đã mê man cả một ngày mà tiên tử lại muốn…”

Hắn chỉ chỉ người dưới, Hứa ngưu lang liếc nhìn một cái, làn váy bị đội lên thành một ngọn núi.

“Nương tử, em, em…” Hứa ngưu lang kinh nghạc nhìn Giang tiên tử nhưng thấy hắn nhẫn nhịn, lại ra vẻ tủi thân thì không đành lòng, chỉ đành mở đùi cho người ta đi vào.

Giang tiên tử vội nhét dương v@t vào nơi lỗ h@u ấm áp, nói: “tướng công, chúng ta ăn cơm đã, chờ cậu ăn xong chúng ta lại làm chuyện vợ chồng sau.”

hn cũng chẳng đành lòng từ chối Giang tiên tử, đành chịu đựng vừa bị cắm vừa bị ôm, lại còn đút cho ăn. Dĩ nhiên là sau khi no bụng cũng bị Giang tiên tử húp sạch.

Từ đó về sau, trừ lúc ra đồng làm việc, bất kể là ở trong phòng hay ăn cơm hay tắm rửa lúc nào Hứa ngưu lang cũng bị Giang tiên tử cắm, nhiều lúc là cả hai thay phiên, có khi lại chỉ là lỗ hậu. Cắm nhiều thành quen, giờ hai nơi đều ra vào thuận lợi hơn hẳn.

Cả hai lỗ giờ đã trở thành nơi quen thuộc với dương v@t của Giang tiên tử.

Cứ như thế, hai người trải qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.
 
Back
Top Bottom