Cập nhật mới

Ngôn Tình Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh

Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 60: Ra mắt mẹ chồng


Trống ngực đập thình thịch như bị ai đó dùng búa nện vào ngực mình, Kiều Tiểu Ân siết chặt bàn tay đang được Tề Tuấn đan vào, nhìn anh hồi hộp nói: "Hôm nay em trông ổn không?"

Tề Tuấn nheo mắt nhìn bạn gái đang rất căng thẳng của mình, lắc nhẹ đầu: "Không ổn chút nào."|

Kiều Tiểu Ân rút mạnh tay về, cô xoay người định bỏ chạy đã bị anh nắm lấy cánh tay ngăn lại: "Em định trốn sao?"

"Hôm nay em cảm thấy không được khỏe, hay để khi khác hãy gặp mẹ của anh đi!"

Tề Tuấn buồn cười bước tới đứng trước mặt Kiều Tiểu Ân, lời nói bông đùa chọc cho cô bớt căng thẳng: "Kiều Tiểu Thư, cô ngủ cũng đã ngủ với tôi rồi, nhẫn cưới cũng đã đeo trên tay rồi, không gặp mẹ tôi sao chúng ta kết hôn được?"

"Anh..."-cô đỏ mặt mím chặt môi, lời này mà anh cũng có thể nói được sao?

"Chẳng lẽ em định ăn xong rồi bỏ chạy, em phải chịu trách nhiệm với cuộc đời của anh."-Tề Tuấn tìm đến bàn tay Kiều Tiểu Ân lồng tay mình vào, lời nói trầm ấm trấn an cô: "Mẹ của anh rất hiền, không như em nghĩ đâu, cứ thả lỏng đi!"

Kiều Tiểu Ân hít một hơi sâu, đến khi cảm thấy đã bớt run một chút mới gật đầu theo anh đi vào nhà. Nhìn người phụ nữ trung niên đang ngồi trong phòng khách, nét mặt phúc hậu dễ gần, bà khoác trên người bộ trang phục giản dị nhưng không kém phần quý phái, Tề phu nhân quả đúng như lời anh nói, rất ôn hòa.

"Con chào dì!"

Bà mỉm cười nhìn Kiều Tiểu Ân, vờ không vui: "Bây giờ còn gọi ta là dì sao?"

Anh nhắc khéo: "Phải gọi là mẹ đi là vừa."

Kiều Tiểu Ân ngại ngùng mỉm cười, cô lên tiếng gọi lại: "Dạ, con chào mẹ!"

Bà ngoắc tay ý bảo cô ngồi xuống cạnh mình, nở nụ cười đôn hậu hỏi: "Con không nhận ra ta sao?"

Kiều Tiểu Ân nhìn kỹ lại bà trông rất quen nhưng cô vẫn không nhớ ra được: "Con cũng không chắc nữa...mẹ. Trước kia chúng ta từng gặp nhau sao?"

Mẹ Tề Tuấn nhìn lên anh, con bé này thật vô tư, giúp người không cần báo đáp: "Lần trước là con đã cứu ta trên đường khỏi bị chiếc xe đâm vào."

Nói tới đây Tiểu Ân mới ngờ ngợ nhớ ra, cô bẽn lẽn mỉm cười, chuyện này cô sớm đã quên lâu rồi, không ngờ lại trùng hợp cứu được mẹ chồng tương lai, đúng là ý trời mà.

Tề Tuấn khoác nhẹ tay lên vai Tiểu Ân ngồi xuống thành ghế bên cạnh cô, nhìn mẹ mình vạch trần bạn gái: "Trên đường tới đây cô ấy cứ căng thẳng suốt, sợ rằng sẽ không vừa mắt của mẹ."

Bà bật cười nắm lấy tay Tiểu Ân, vui vẻ nói: "Nhìn mẹ giống người khó tính lắm sao?"

Kiều Tiểu Ân lính huýnh đưa tay lên lắc mạnh: "Dạ con không dám có ý đó đâu."

"Mẹ chỉ đùa thôi mà, xem con vẫn còn căng thẳng kìa."

Tề Tuấn mở lời giúp bạn gái: "Mẹ nấu ăn rất giỏi, hôm nay em mau nhờ mẹ chỉ bí kịp nấu ăn đi!"

Kiều Tiểu Ân xấu hổ đánh nhẹ lên hông anh, anh biết cô đang giữ kẽ với mẹ mình lại luôn tìm cách bêu xấu cô, thật chẳng ra làm sao hết.

Nhìn hai đứa trẻ yêu thương hạnh phúc bên nhau người làm mẹ như bà đã mãn nguyện, anh chọn Kiều Tiểu Ân làm vợ bà không một chút gì gọi là không vừa lòng. Tề phu nhân nắm tay dắt con dâu đi theo mình: "Cũng không còn sớm nữa, con không ngại vào bếp với mẹ chứ?"

"Dạ không có đâu, con rất thích ạ!"

Tề Tuấn nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất đời đang vui vẻ nấu ăn trong bếp cảm thấy thật đầm ấm, gia đình của anh sắp sửa có thêm một thành viên mới rồi.

Trở lại với bàn ăn đầy màu sắc trong ngôi nhà của Hàn Thế Vinh, anh hơi bất ngờ trước tài nghệ nấu ăn của Thiên lam: "Nhìn có vẻ hấp dẫn đó, không nghĩ em chỉ biết ăn không, còn có thể nấu ăn nữa."

Thiên Lam được dịp hất mặt đắc ý: "Sở thích của tôi chính là ăn và nấu ăn mà, anh nếm thử đi!"

Anh không khách sáo gắp một đũa cá lên nếm thử, vị rất vừa ăn: "Ngon!"

Cô hài lòng bắt đầu cầm đũa lên ăn, nhìn sắc mặt của anh đã khá hơn rất nhiều so với những lần gặp trước, có vẻ Hàn Thế Vinh đã suy nghĩ thông suốt chịu buông bỏ tình yêu đơn phương không kết quả.

"Tôi không sao đâu, em là quan tâm cho tôi hay là tòi mò vậy?"-ánh mắt anh lém lỉnh nhìn lên Thiên Lam làm cho cô giật mình vội cụp mi mắt xuống tránh đi.

"Làm gì có, anh nghĩ nhiều quá rồi."

"Là thật?"

Thiên Lam chột dạ cắm cúi tập trung ăn, anh cũng thật đáng ghét quá đi, suốt buổi cứ cười cười nhìn cô suốt.

Bó gối ngồi trên ghê sô pha nhìn ra khung cửa sổ bên ngoài đang đổ mưa như trút nước xuống mặt đường, màu trời cũng đã chuyển mình thay bộ áo màu đen xám xịt thay thế một ngày đẹp trời đã qua đi, Thiên Lam chán nản thì thầm: "Mưa day dẳng thật!"

Hàn Thế Vinh từ phòng tắm bước ra, chiếc khăn vẫn còn vắt trên vai lau khô mái tóc mới gội xong, nhìn bộ dạng mèo con đang cuộn tròn trên ghế của Thiên Lam hướng mắt nhìn ra ngoài trời vẫn mưa không dứt, anh nổi hứng muốn trêu cô.

"Kiểu này không thể về được rồi, đêm nay em và tôi phải ngủ lại đây thôi."

TBC.
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 61: Ngủ cùng nhau


"Kiểu này không thể về được rồi, đêm nay em và tôi phải ngủ lại đây thôi."

Thiên Lam bị lời nói bất ngờ của anh dọa cho giật bắn người, nhìn lại đã thấy anh tắm gội sạch sẽ, khoác trên người cái áo thun rộng cùng quần thể thao màu đen thoải mái, khuôn mặt rất hớn hở như muốn chọc tức cô: "Anh không coi dự báo thời tiết sao? Tôi thậm chí còn chẳng có bộ quần áo để tắm nữa."

Hàn Thế Vinh tự nhiên ngồi trên thành ghế bên cạnh chỗ Thiên Lam đang ngồi, đưa tay ra so với chiều dài cánh tay cô: "Quần áo của tôi không thiếu, nhưng em mặc thì chắc sẽ rộng đó."

Thiên Lam lừ mắt liếc Hàn Thế Vinh, cô giựt nhẹ bàn tay đang bị anh nắm ra: "Anh cứ cười đi, tôi đây chẳng biết sợ cái gì đâu."

"Được lắm, vậy tôi lấy quần áo cho em tắm, đêm nay chúng ta sẽ ngủ cùng nhau."-anh vỗ nhẹ lên bả vai Thiên Lam thông báo, nhanh chóng nhìn thấy khuôn mặt biến sắc của cô, anh mỉm cười nói rõ hơn: "Ngôi nhà này chỉ có một phòng ngủ thôi, em đã không sợ gì thì đêm nay chịu khó ngủ chung cùng với tôi đi!"

"Anh gạt người à, cả ngôi nhà rộng như vậy mà nói không có phòng sao?"

"Vẫn còn phòng khách đó, nhưng ban đêm bên ngoài lạnh lắm, ngày mai em chết cóng ngoài đây tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu."

Thiên Lam mím môi, ngón tay chỉ lên khuôn mặt trêu ngươi của Hàn Thế Vinh tức tối nhưng biết không thể làm gì được, cô hậm hực đứng dậy ra lệnh: "Anh lấy cho tôi một bộ đồ đi!"

Anh buồn cười theo cô đứng dậy đi vào phòng lấy đồ, đôi mắt tinh nghịch nhìn tủ quần áo của mình, cố ý chọn một bộ thật rộng rãi cho Thiên Lam mặc, tưởng tượng ra hình ảnh dáng người nhỏ nhắn mặc bộ quần áo anh chọn ắt hẳn sẽ buồn cười lắm đây.

Bàn tay vươn ra lấy một bộ đồ màu trắng thuận mắt, Thiên Lam chun mũi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hàn Thế Vinh, hất cằm lên: "Anh định chơi tôi sao, không dễ đâu ha."

Hàn Thế Vinh nhếch môi thích thú nhìn Thiên Lam rời khỏi phòng, cô gái này cũng thú vị đó, thêm một điểm giống cô bạn của mình, rất hung dữ. Ánh mắt anh chợt đượm buồn khi nhớ lại bóng hình người ấy, mặc dù dặn lòng phải buông bỏ nhưng cũng không thể nhanh như thế xem như không có chuyện gì.

Hàn Thế Vinh nheo mắt nhìn cô gái nhỏ bước lại vào phòng, cô cũng có mắt chọn lắm, bộ đồ này tuy hơi rộng nhưng cũng không đến nổi nào, xoăn cao lên một chút có thể mặc được.

Thiên Lam quan sát căn phòng ngủ của cô đêm nay, cái giường coi như cũng rộng rãi đi, nhưng hai người cùng nằm lại có phần hơi nhỏ, thân hình của anh lại không nhỏ bé gì, cuối cùng người bất lợi vẫn là cô thôi.

Hàn Thế Vinh véo nhẹ chớp mũi thu hút sự chú ý của Thiên Lam, nét mặt cao cao tại tại nhìn cô nói: "Tôi không sợ em làm gì mình thì thôi đi, ở đó mà nghĩ ngợi nhiều quá."

Thiên Lam không vui khi bị coi thường, cô cũng có phẩm vị lắm nha, đừng tưởng anh đẹp trai rồi muốn nói gì thì nói. Bước ngang qua người Hàn Thế Vinh cố tình hất vai anh một cái bỏ tức, Thiên Lam trèo lên giường ngồi xuống, lấy một cái gối chắn giữa chỗ nằm giữa họ.

Hàn Thế Vinh khẽ cười leo lên nằm xuống bên cạnh, anh gạt cái gối chắn giữa họ ra kê lại lên đầu Thiên Lam, khẽ khàng lên tiếng khi cô gái nhỏ đang bất ngờ trợn tròn mắt: "Giường không đủ nằm còn ở đó mà chắn, nếu tôi muốn làm gì em em nghĩ một cái gối này đủ ngăn được tôi sao?"

Mi mắt chớp nhẹ trước khoảng cách rút ngắn đột ngột giữa hai người, bây giờ khuôn mặt Hàn Thế Vinh đang rất gần cô, đến khi ánh mắt của anh vô tình chạm trúng cô, một dòng điện xẹt ngang làm cho trái tim cô lại đập nhanh không thể kiểm soát, hai tay bất giác đưa lên che khuôn mặt đang nóng bừng đỏ ửng của mình.

"Anh...làm gì vậy?"

Hàn Thế Vinh nhất thời cũng bị cuốn theo cảm xúc của cô, đến khi nghe Thiên Lam hỏi mới ý thức được hoàn cảnh nhạy cảm hiện tại, nhưng anh lại không có bất kỳ chuyển động nào tách khỏi tình huống dễ gây hiểu lầm này.

"Mặt em sao lại đỏ quá vậy? Bị tôi làm cho hấp dẫn rồi phải không?"

Không khí đang vô cùng nóng lại bị lời nói của anh làm cho nguội đi, Thiên lam nhanh chóng lấy lại vẻ bất cần đưa tay lên đẩy mạnh đầu anh ra xa: "Mơ đi!"

Hàn Thế Vinh đưa tay bắt lấy cổ tay Thiên Lam ngăn lại hạ xuống nệm giường ngang đầu cô, đôi mắt đen cuốn hút xoáy thẳng vào đôi mắt thoáng mở to lên kinh ngạc của cô, giọng anh thì thầm: "Thật ra nhìn kỹ em cũng rất dễ thương, chỉ cần bớt nóng tính một chút nữa sẽ rất tuyệt."

"..."

Đôi mắt híp lại cong lên nụ cười tươi, Hàn Thế Vinh le lưỡi ra chọc Thiên Lam: "Rõ ràng đã bị tôi lay động rồi, nhìn khuôn mặt của em bây giờ khác gì quả cà chua là mấy đâu, hahaha!"

Thiên Lam mím chặt môi tức tối, đôi mắt trợn tròn nhìn anh lăm lăm như muốn ăn tươi nuốt sống, cô dồn toàn bộ sức lực vào cú đá ở chân đạp mạnh lên bụng khiến Hàn Thế Vinh ngã nhào xuống giường, nhìn anh đau đớn bò lên, vẻ mặt cô hả hê hất cằm đắc ý: "Tôi xinh đẹp tôi tự biết, nóng tính cũng là tính của tôi. Anh còn đùa giỡn nữa tôi không chỉ đá anh lăn xuống giường, mà còn ném anh ra ngoài phòng khách."

Hàn Thế Vinh nhìn bộ dạng giơ nắm đấm lên đe dọa của Thiên Lam vội nằm ngay ngắn xuống giường giống như khúc gỗ, đôi mắt tội nghiệp nhìn lên cô: "Như vậy đã được chưa?"

Thiên Lam tạm hài lòng kê gối nằm xuống quay lưng về phía anh, tay vươn ra tắt đèn chỉ chừa mỗi đèn ngủ với ánh sáng dịu không quá chói mắt, khóe môi cong lên nụ cười nhỏ.

"Ngủ thôi!"

Hàn Thế Vinh khẽ trở mình kê khủy tay lên sau đầu ngắm nhìn bóng lưng với những nhịp thở đều đặn của cô, mới đó có thể ngủ được rồi sao? Em là ngây thơ không sợ gì hay là tin tưởng tôi không dám làm gì nên mới mau chóng ngủ như vậy?
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 62: Ai nhát gan hơn ai


"Thiên Lam, em ngủ chưa?"-Hàn Thế Vinh nhích người lại gần chỗ Thiên Lam đang nằm thỏ thẻ sau lưng cô, ngón tay chọt chọt lên bả vai cô lay gọi, cơ thể trước mặt vẫn nằm yên không có phản ứng nào đáp lại lời gọi của anh. Hàn Thế Vinh không bỏ cuộc tiếp tục tự đọc thoại.

"Em ngủ cũng được, chưa ngủ thì cũng không sao. Tôi kể chuyện cho em nghe nha, ban đêm kể chuyện kinh dị có vẻ hợp nhất."-Hàn Thế Vinh đảo mắt một vòng kiếm trò hay chọc Thiên Lam, bây giờ vẫn chưa quá khuya, vừa hay anh lại không ngủ được, phá cô một chút chắc cũng không sao.

"Tại một ngôi nhà nhỏ trong khu rừng hoang vu, bốn bề không một bóng người. Vào mỗi buổi tối, khi màn đêm buông xuống, những tiếng kêu của mãnh thú xung quanh vọng đến làm cho ngôi nhà càng thêm ghê sợ..."

Hàn Thế Vinh vừa kể, mắt nhìn chăm chăm vào dáng người đang dần co ro thu người lại, anh được trớn càng kể càng hăng say, cố tình nhấn giọng để câu chuyện thêm phần rùng rợn: "Một ngày nọ, có một đôi nam nữ dã ngoại chẳng may bị lạc trong rừng, may mắn nhìn thấy ngôi nhà nên đã vội vã chạy vào xin tá túc qua đêm. Nào ngờ vừa đặt chân tới trước nhà, cánh cửa đột nhiên mở ập ra. Đôi nam nữa thót tim nắm chặt tay nhau suýt thét lên vì kinh sợ, nhưng nghĩ đến chuyện phải qua đêm bên ngoài không biết thú dữ đang rình rập khắp nơi, có ngôi nhà để ở vẫn tốt hơn. Họ lấy can đảm rụt rè bước vào bên trong. Ngay lập tức cánh cửa đóng sầm lại cái rầm."

Anh nén cười nhìn hai vai cô run lên bần bật theo lời kể của mình, anh lấy hơi định kể tiếp, bỗng nhiên người nằm bên giường ngồi bật dậy khiến anh thản thốt giựt mình, theo phản xạ lùi lại.

"Ôi mẹ ơi! Em làm cái gì vậy?"-Hàn Thế Vinh bị dọa muốn rớt tim ra ngoài, còn chưa hết bất ngờ, đôi mắt anh trợn tròn lên sững sốt, người trước mặt tóc tai rũ rượi che gần hết khuôn mặt, Hàn Thế Vinh hít một hơi sâu trấn tĩnh, anh nhếch môi cười lấy tay vén tóc Thiên Lam lên nhưng khi vừa nhìn rõ khuôn mặt, anh lại một phen kinh hãi la toáng lên mất hết hình tượng. Dưới đuôi mắt và khóe miệng cô tràn ra hai dòng màu đỏ chảy dài xuống mặt dọa người khác sợ chết khiếp.

Nhìn Hàn Thế Vinh thu người lấy chăn nằm sát góc giường, Thiên Lam bật cười ha hả giơ cây son lên khoe: "Đã bảo anh đừng có chơi tôi, anh còn thiếu kém cõi lắm."

"Em..."-Hàn Thế Vinh tức tối hờn dỗi, mắt anh vẫn còn ươn ướt vì sợ hãi, cô gái này cũng độc ác quá đi, anh mà yếu tim đã bị dọa chết luôn rồi. Nhưng mà...

Ngón tay run run chỉ lên bờ vai Thiên Lam, anh lắp bắp: "Con thằn lằn..."

Thiên Lam không tin gạt tay anh đi: "Anh đừng bày trò nữa, nằm xuống mà ngủ đi!"

"Tôi nói thật, em nhìn đi!"

Thiên Lam bán tính bán nghi thử nhìn lại vai mình, trông thấy con vật màu da người với hai mắt lồi ra ngoài đang nhìn lên mình le lưỡi, Thiên Lam tá hỏa phủi phủi đi nhào tới chỗ Hàn Thế Vinh ôm chằm lấy anh.

"Đuổi nó ra đi, nhanh lên!"

Hàn Thế Vinh vừa sợ vừa bị ôm cứng ngắc khiến anh cũng lính quýnh quẫy đạp lung tung, đôi mắt vô tình chạm trúng khuôn mặt dính đầy son của Thiên Lam làm anh càng phát khiếp nhắm chặt mắt lại: "Trời ạ, em mau rửa mặt đi!"

Căn phòng thanh tĩnh bởi vì con thằn lằn dễ thương trở nên vô cùng sinh động và ồn ào. Mãi một lúc lâu sau, khi cả hai đã thấm mệt không còn sức lực để kêu la nữa nằm gục trên giường, không gian mới chìm vào lặng thinh.

Hàn Thế Vinh đưa tay véo lên má Thiên Lam khi cô đang nằm trên bụng của mình quở trách: "Em mau rửa mặt đi! Định như thế mà ngủ luôn sao?"

Thiên Lam chống tay ngồi dậy, ánh mắt lừ anh đùa dai giơ móng vuốt lên: "Anh sợ nhìn thấy tôi thế này sẽ không ngủ được sao?"

Anh cười khẩy theo cô ngồi bật dậy, ánh mắt gian tà khẽ nhướng lên nhìn khuôn mặt cảnh giác của người trước mặt: "Lúc mới trông thấy tôi đúng là có chút sợ vì khuôn mặt tèm lem này quá xấu xí đi, bây giờ càng nhìn chỉ càng thấy ngứa mắt thôi."

Thiên Lam phát cáu gạt tay Hàn Thế Vinh ra, mục đích vẽ son lên mặt là để dọa cho anh sợ lấy đâu mà đẹp cho được, nhưng anh cũng không cần nói trắng ra như vậy: "Đồ con trai nhát gan."

"Tôi mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều đó!"-Hàn Thế Vinh nói với theo khi Thiên Lam đã bước xuống giường đi rửa mặt, nào ngờ vừa mới nói xong, cô ấy bất ngờ quay lại dọa anh lần nữa làm Hàn Thế Vinh bị liệu lấy chăn trùm kín đầu.

"Được rồi, em mau rửa cái mặt chết tiệt ấy đi!"

"Còn bảo là không sợ, có ma mới tin."
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 63: Không có quan hệ gì hết


Kiều Tiểu Ân nhìn khuôn mặt phụng phịu của Thiên Lam sau khi đi cùng Hàn Thế Vinh trở về, cô mỉm cười đem dĩa trái cây vừa gọt xong đặt xuống bàn gần chỗ họ ngồi.

"Anh ta chọc tức gì cậu nữa vậy?"

Thiên Lam bĩu môi, cô gác chân lên đùi Kiều Tiểu Ân với tay lấy miếng táo bỏ vào miệng ăn, đây là chiến lợi phẩm cô đem về từ chuyến đi đến nhà của Hàn Thế Vinh: "Anh ta không có cửa đấu lại tớ đâu, nhưng mà cả đêm cứ phá phách thì thầm suốt khiến tớ không thể ngủ được, đến giờ vẫn chẳng có tinh thần làm gì cả."

Nở nụ cười thâm thúy, Kiều Tiểu Ân cũng lấy miếng táo lên ăn thử khơi chuyện trêu chọc bạn mình: "Anh ta đúng là kỳ quái thật, rõ ràng có thể được lợi sai khiến cậu một ngày, đằng này lại đưa cậu đến nhà ăn chơi thỏa thích, ngoài sự cố trời mưa ra tớ thấy không có ý đồ xấu nào hết. Cậu còn trách hờn gì nữa?"

"Thôi đi cô nương, cô tưởng tui không biết cô không thể đáp lại tình cảm của người ta nên đã đẩy sang cho tui sao?"

Kiều Tiểu Ân dửng dưng đớp lại: "Nhưng cũng phải có người đồng ý mọi chuyện mới diễn ra suông sẻ như vậy."

Thiên Lam bất mãn ngồi bật dậy cãi: "Lúc đó nhìn vẻ mặt anh ta tội nghiệp quá nên tớ mới mủi lòng thương xót, nhưng bây giờ xem ra anh ta đã không sao rồi, tớ không rảnh rỗi lo chuyện bao đồng nữa."

Kiều Tiểu Ân nhìn bộ dạng phớt lờ của Thiên Lam bóng gió nói, Hàn Thế Vinh thật sự là người đàn ông tốt, nếu Thiên Lam và anh ấy có thể thành đôi là chuyện rất tốt: "Từ ngoại hình đến gia thế của anh ta không phải rất hợp với tiêu chí chọn bạn trai của cậu sao? Chưa gì đã phủi tay không sợ sau này hối tiếc à?"

Thiên Lam không phải chưa từng nghĩ qua về anh ta, nhưng có một điểm khiến cho cô không thích ở con người này, đó là quá si tình yêu phải bạn thân của cô. Nếu một người đã không có cô trong mắt, cho dù có tốt đến mức độ nào đi nữa cũng không còn tốt nữa.

"Đừng nhắc tới anh ta nữa, nói về hai người đi, khi nào định tổ chức đám cưới đây?"-Thiên Lam lanh trí chuyển sang chủ đề khác, nhìn hai má ửng hồng của Kiều Tiểu Ân, cô tin chắc ngày cưới của họ sẽ không còn xa nữa.

"Không nhanh như vậy đâu, Tuấn chỉ vừa mới ngồi lên chiếc ghế chủ tịch, bây giờ kết hôn sẽ không tốt lắm."-Tiểu Ân đẩy khuôn mặt Thiên Lam ra xa khi cô ấy có ý nhìn cô chăm chăm soi mói, cô và Tề Tuấn đã trải qua nhiều sóng gió rồi, còn gì không thể vượt qua được nữa. Mẹ của anh cũng đã chấp nhận đứa con dâu này, cô lẽ nào không thể chờ thêm chút nữa để anh ổn định sự nghiệp.

"Xem cậu chưa gì đã lo nghĩ cho chồng rồi kìa, đúng là cái số không làm được chuyện lớn, suốt đời dưới cơ Tề Tuấn."-Thiên Lam suýt líu lưỡi khi vừa mới nói xong cánh cửa nhà bật mở, người họ đang nhắc tới bước vào đang đi về phía cô, Thiên Lam giả lả mỉm cười chào anh.

"Chào chủ tịch Tề, không làm phiền hai người nữa, tôi về trước đây!"

Tề Tuấn chỉ gật nhẹ đầu chào Thiên Lam có lệ, cô gái này thoắt cái đã chạy khỏi nhà nhường không gian cho anh và bạn gái với nhau. Anh vòng qua ghế ngồi xuống bên cạnh Kiều Tiểu Ân, nhìn sắc mặt tươi tắn của cô lên tiếng hỏi: "Đang nói xấu gì anh sao? Bạn của em chạy về nhanh thật đấy!"

"Anh mặc kệ cậu ấy đi, Thiên Lam đi chơi cùng Thế Vinh cả ngày qua tới giờ cũng mệt rồi, cho cậu ấy về nhà nghỉ cũng tốt."-cô lấy miếng táo đút cho anh ăn nhưng đã bị anh từ chối, Tề Tuấn cầm lấy tay Kiều Tiểu Ân đút ngược miếng táo cho cô ăn: "Em đó, đã bảo ăn nhiều vào một chút không nghe, cả mẹ của anh cũng bảo em ốm quá rồi."

Kiều Tiểu Ân chun mũi, miệng nhai miếng táo nuốt xuống: "Anh không thấy em ăn không ngừng nghỉ hay sao, chỉ tại cơ thể của em nó không chịu mập lên chứ bộ? Anh có trách thì trách nó đi, đừng có trách em tội nghiệp."

Tề Tuấn khẽ cười gõ nhẹ lên đầu cô: "Trách nó với trách em khác nhau chỗ nào? Đừng có giả ngốc nữa. Em thay đồ đi, anh đưa em đi ăn tối. Hôm nay anh đã cắt hết lịch trình để dành thời gian riêng bên cạnh em thôi."

Kiều Tiểu Ân không giấu được sự vui mừng trong đáy mắt, cô rướn người tới hôn lên má anh thưởng cho bạn trai mình một cái: "Được, vậy anh đợi em một chút, em sẽ ra ngay."
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 64: Không dứt ra được


Thiên Lam thả bộ trên con phố đông đúc về đêm, thời trước mỗi lúc tan làm cô và Kiều Tiểu Ân hay la cà rủ nhau đi ăn uống hay dạo phố cùng nhau, giờ bạn cô sắp có chồng rồi, chỉ còn mình Thiên Lam này một thân một mình thôi.

"Tôi rủ em đi ăn em nói bận, giờ lại đi một mình như thế à?"-Hàn Thế Vinh cưỡi chiếc mô tô của mình chạy song song với cô, lúc chiều anh đã gọi điện rủ cô đi ăn nhưng đã bị Thiên Lam từ chối, không ngờ lại gặp cô ấy buồn bã đi trên phố, rõ ràng là muốn tránh mặt anh.

"Anh theo dõi tôi sao?"

"Ai rảnh theo dõi em chứ? Mà tôi chọc giận gì em sao? Dạo gần đây tôi rủ đi chơi chẳng thấy em hưởng ứng gì hết?"

Thiên Lam kéo cao túi xách trên tay, chân bước nhanh đến quán ăn lề đường gần đó: "Chúng ta đâu có thân thiết gì mấy, anh rủ là tôi phải đi theo anh sao?"

Hàn Thế Vinh cảm nhận được Thiên Lam muốn lánh mặt mình, anh khó hiểu tấp xe vào lề đường theo cô ngồi vào quán nhưng không ồn ào tranh hỏi nữa.

Thiên Lam gọi một tô hủ tiếu ăn mặc kệ người ngồi bên cạnh, anh cũng gọi phần tương tự giống cô, khi vừa có phần liền cầm đũa gắp cho cô miếng thịt to.

"Anh thích tôi phải không?"

Câu hỏi thẳng thắn của Thiên Lam khiến Hàn Thế Vinh đang ăn khựng lại.

"Suốt ngày rủ tôi đi chơi, đi ăn thì trả tiền cho tôi, còn biết hết sở thích ăn uống của tôi nữa. Anh làm ơn đi, nếu không thích tôi đừng đối xử tốt với tôi quá, tôi nhận không nổi đâu."-Thiên Lam tuôn ra một tràn dài, sau đó im lặng ngồi ăn hết tô hủ tiếu, để lại một người ngồi đó không thể nuốt trôi nổi miếng nào.

Lời nói của Thiên Lam làm cho Hàn Thế Vinh phải suy nghĩ rất nhiều, vì sao dạo gần đây anh lại luôn để ý và muốn gặp mặt cô gái này như vậy? Không phải là để che lấp đi khoảng trống về đoạn tình cảm đơn phương với Kiều Tiểu Ân?

Nhìn khuôn mặt thất sắc trầm tư củ anh, Thiên Lam mím môi thở nhẹ ra, cô đứng dậy tính tiền rồi rời khỏi quán, sớm muộn gì cũng phải nói, chi bằng nói luôn hôm nay để tránh đêm dài lắm mộng.

"Thiên Lam, mày đã làm rất tốt!"-cả đoạn đường ngồi trên xe buýt trở về nhà tâm trí của Thiên Lam luôn quanh quẩn với sắc mặt Hàn thế Vinh lúc đó, rõ ràng luôn tự ca ngợi bản thân đã làm rất tốt nhưng cô vẫn cảm thấy không ổn chút nào, ngực cô có chút nhói lên bứt rứt khó tả.

"Lúc nãy mình ăn nhiều quá sao?"

Thiên Lam thất thiểu đi trên con hẻm vắng về nhà, đèn đường mấy hôm nay bị hư vẫn chưa được sửa làm cho nơi này càng thêm tối tăm, bình thường Thiên lam cũng có chút sợ hãi sẽ chạy nhanh về phòng, nhưng hôm nay tâm trạng cô không được tốt nên chẳng còn màng đến nữa.

"Cô em, đưa tiền cho anh đây muốn đi đâu thì đi!"-hai gã thanh niên từ đâu xuất hiện đứng chắn giữa đường.

Thiên Lam bấy giờ mới lấm lét mặt mày lùi lại, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh, cả khu phố tối om không còn ai, e rằng có la lên cũng chẳng ai ra cứu.

"Tôi... không có tiền..."

Một gã cười khẩy bước tới gần, ánh mắt d*m đ*ng nhìn Thiên lam đánh giá: "Không có tiền sao? Nhìn cũng không tới nỗi nào..."

BỘP

Bàn tay thô ráp sắp sửa chạm vào khuôn mặt Thiên Lam đã bị một bàn tay khác chặn lấy, Hàn Thế Vinh từ phía sau Thiên Lam bước tới bẻ mạnh tay gã, khuôn mặt đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn hai gã cảnh cáo: "Ai cho bọn bây động vào cô ấy?"

Hai gã nhìn anh hùng hổ như vậy không muốn làm lớn chuyện đã rút đi, anh cảnh giác nhìn bọn chúng thật sự rời đi mới quay sang cô định trách mắng, nhưng nhìn bộ dạng co ro chưa hết sợ hãi của Thiên Lam, anh đã nuốt xuống cơn giận nắm lấy cổ tay cô kéo đi.

"Đi thôi, còn muốn đứng đó đến bao giờ nữa?"

Thiên Lam mím chặt môi rụt rè nhìn lên bóng lưng to lớn của người đàn ông trước mặt, bây giờ ngay cả mở miệng nói lời cảm ơn cô cũng không nói được, chỉ im lặng đi theo anh.

"Cảm ơn, tới nhà tôi rồi!"-Thiên Lam chặn lại khi Hàn thế Vinh định theo cô vào trong nhà.

"Tôi đã giúp em, em không thể mời tôi vào nhà uống chút gì sao?"

"Ban đêm ban hôm, tôi mời anh vào nhà của mình mới có vấn đề."

Anh nhếch môi cười khẩy: "Đâu phải chúng ta chưa từng ngủ qua đêm cùng nhau."

Nhận thấy cái lườm của Thiên Lam, anh biết cô đã bình tĩnh trở lại, anh chuyển sang chủ đề khác: "Lúc nãy tôi ăn không no, em nấu cho tôi ăn gói mì rồi tôi sẽ trở về ngay."

"Thật là, phiền phức quá đi!"-Thiên Lam lầm bầm mở cửa, nhưng cô cũng không ngăn anh bước vào bên trong.

Ngôi nhà của cô có vài điểm hao hao giống nơi Kiều Tiểu Ân đang ở, chỉ vừa đủ cho một người, tiện nghi tương đối đầy đủ, có điều an ninh ở đây thật sự rất tệ.

"Anh ngồi đó đi, tôi đi nấu mì!"

"Cho tôi trứng với xúc xích nữa."
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 65: Làm bạn gái anh


Hàn Thế Vinh nhìn tô mì nghi ngút khói vẻ mặt không vui nhìn lên Thiên Lam trách: "Trứng và xúc xích của tôi đâu?"

"Hết rồi!"-cô cụt ngủn trả lời, sau đó đến ghế ngồi xuống mở TV lên xem ca nhạc: "Anh ăn mau đi rồi về, tôi còn phải nghỉ ngơi nữa."

Hàn Thế Vinh nhìn lại tô mì sắp nở ra rồi nhìn lại người tỉnh bơ xem anh như người vô hình chẳng để tâm tới, anh bực bội mang tô mì đến ngồi kế bên Thiên Lam: "Ngày mai em mua thêm xúc xích và trứng đi!"

"Vì sao?"

"Sau này tôi sẽ đưa em về nhà, tôi chỉ cần em nấu mì trả công cho tôi thôi."

Thiên Lam quay phắt sang nhìn vẻ mặt hiển nhiên nói điều tất yếu cô phải làm cho mình: "Tôi đâu có mượn anh đưa tôi về nhà."

"Ha, hồi nãy không nhờ có tôi xem ai đó chết chắc rồi, giờ mạnh miệng ghê."-anh hút vội đũa mì trả treo lại, nhìn ánh mắt né tránh của Thiên Lam, Hàn Thế Vinh đắc ý nói tiếp: "Còn không thì dọn qua nhà của tôi ở đi, nhà tôi có rất nhiều phòng, còn có nhiều xúc xích và trứng, lúc nào em muốn nấu mì cũng được."

"Anh còn lo cho tôi như vậy người khác sẽ nghĩ anh là bạn trai của tôi đấy."-Thiên Lam lên tiếng cắt đi dòng cảm xúc của Hàn Thế Vinh, cô hướng mắt trở lại TV giục anh: "Anh mau ăn mì đi!"

"Chúng ta thử quen nhau đi!"

"..."-Thiên Lam bị sốc với lời nói đường đột của anh, anh mới bảo họ quen nhau sao?

"Đây không phải là cảm xúc nhất thời của anh đâu, lúc nãy ở quán hủ tiếu khi em nói với anh anh đã suy nghĩ lại tất cả những gì chúng ta cùng trải qua với nhau. Khoảng thời gian bên cạnh em khiến anh rất vui vẻ và thoải mái, thứ người yêu mang lại cho nhau cũng chỉ như vậy thôi."

"Có thể anh đang ngộ nhận về tình bạn với tình yêu?"

"Anh đã đối diện với tình cảm thật của mình, em cũng hãy mở lòng cho bản thân cơ hội. Em tốt đẹp và xứng đáng có được hạnh phúc. Khi nhìn thấy em bị kẻ xấu ức h**p anh mới nhận ra em quan trọng như thế nào đối với mình."-Hàn Thế Vinh đứng dậy ngồi sát bên Thiên Lam, đôi mắt chân thành nghiêm túc nhìn lên khuôn mặt vẫn chưa hết kinh ngạc với màn tỏ tình đột ngột của mình, nắm lấy bàn tay của cô đưa lên: "Anh là rất nghiêm túc khi nói ra lời này, anh không cần em trả lời ngay đâu, anh đã quen đợi chờ người khác rồi."

Thiên lam mím môi, trái tim của cô đang đập loạn xạ lên đây, sau nỗi bất ngờ tâm trạng của Thiên Lam hiện tại đang rất kích động vì vui sướng, nhưng cô cố kiềm chế lại không thể hiện ra quá lộ liễu, nhưng cái tên Kiều Tiểu Ân hiện ra khiến cho cô có chút chùng bước: "Anh đã quên cậu ấy thật sự?"

Hàn Thế Vinh áp bàn tay của cô lên ngực trái của mình, nhìn sâu vào đôi mắt chờ đợi của cô đang chăm chú nhìn mình: "Cảm giác khi bên cạnh em không giống khi bên cạnh cô ấy, nếu cứ cố chấp vào một người không thể đáp lại tình cảm của mình, tại sao anh cứ phải làm khổ bản thân trong khi anh đã nhận ra có người khác có thể mang lại hạnh phúc cho anh."

Thiên Lam đỏ mặt rụt tay lại: "Ai nói yêu anh đâu chứ?"

Hàn Thế Vinh mỉm cười rướn người tới kề sát mặt lại gần khuôn mặt càng lúc càng đỏ của cô nâng cằm để cô nhìn thẳng vào khuôn mặt mình: "Không yêu nhưng ít nhất cũng có chút cảm giác nào chứ."

"Không biết đâu!"-Thiên Lam gạt nhẹ ngón tay anh đang chạm lên cằm mình ra, bất ngờ đôi môi bị môi anh hôn lên, Thiên Lam kinh ngạc tới nỗi bất động không biết làm gì, từ trước tới nay không phải cô chưa từng hôn ai, chỉ là loại cảm giác lạ lẫm này khiến cô bồi hồi vô cùng khó tả.

Anh hôn cô rất nhẹ nhàng, không nhận được phản kháng của cô, anh từ tốn dẫn dắt, đẩy nụ hôn lên một cao trào mới. Thiên Lam cũng dần bị nụ hôn của anh lay động, mi mắt chầm chậm khép lại hưởng thụ cảm giác ấm áp từ nụ hôn của anh.

Tách khỏi nụ hôn ngọt ngào, anh tựa trán mình lên trán cô thì thầm: "Đến nhà anh đi, anh không thể chịu đựng được nữa khi nghĩ đến em về nhà trên đoạn đường nguy hiểm này."

Thiên Lam ngại ngùng khẽ gật đầu, nhưng nhanh chóng liền cảnh giác nhích người lùi lại: "Nhưng anh đừng hòng có ý đồ xấu gì với em, Tiểu Ân có dạy em một ít võ phòng thân đó."

"Võ mèo của em sao?"-anh bật cười xoa đầu cô, nhớ lại nét mặt lấm lét khi bị bọn thanh niên kia trêu ghẹo của cô còn dám lớn tiếng lên mặt với anh, cô cũng đáng yêu quá đi.

"Được, anh không dám giở trò xấu xa gì với em đâu..."-Thế Vinh áp hai tay lên khuôn mặt cô kéo lại gần: "Anh chỉ hôn em thôi!"

Thiên Lam né tránh môi anh nhưng anh cứ cố tình trêu đùa không buông tha cô, đến khi hôn thêm một cái vào môi Thiên lam, Hàn Thế Vinh mới hài lòng thả cô ra.

"Không còn sớm nữa, anh cũng về nhà đi!"

"Em nghỉ ngơi sớm đi nha, ngày mai anh sẽ cho người qua thu dọn đồ giúp em, anh không thể chờ đợi thêm được nữa đâu."-anh tinh nghịch nháy mắt với cô, sau đó luyến tiếc đứng dậy rời đi.
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 66: Dọn đến nhà anh


Kiều Tiểu Ân hôm nay rảnh rỗi buồn chán đến nhà rủ Thiên Lam đi chơi vào cuối tuần, không ngờ bước vào lại thấy cô đang thu dọn đồ đạc giống như sắp sửa dọn nhà.

"Cậu định đi đâu vậy?"

Thiên lam nhìn Kiều Tiểu Ân ngạc nhiên bước tới, cô thản nhiên đáp, tay vẫn lo thu dọn đồ đạc bỏ vào vali: "Tớ sang nhà bạn ở vài hôm, nơi này ban đêm nguy hiểm quá, khi nào an ninh tốt hơn hay tìm được nhà phù hợp tớ sẽ chuyển đi."

"Bạn?"-Kiều Tiểu Ân nhướng mày nghi ngờ, cô ngồi xuống đối diện bạn mình dò xét: "Ngoài tớ ra cậu còn có ai thân thiết để ở chung sao? Hay là..."-một ý nghĩ xuất hiện trong đầu Kiều Tiểu Ân, cô còn chưa kịp nói ra bên ngoài Hàn Thế Vinh đã bước vào nhà.

"Thiên Lam, em thu dọn xong chưa?"

Kiều Tiểu Ân tuy đang nghĩ tới anh nhưng tận mắt nhìn thấy cũng không khỏi sốc, ánh mắt trêu chọc nhìn sang đứa bạn đang đỏ mặt của mình thúc khủy tay vào hông Thiên Lam: "Hai người tiến triển nhanh thật, đã dọn qua ở chung rồi sao?"

Hàn Thế Vinh nhìn bạn gái đỏ mặt mở lời thay: "Chúng tôi mới bắt đầu thôi, em và Tề Tuấn chiều nay có rảnh không? Bốn người chúng ta cùng nhau ăn một bữa đi, hôm nay anh mời, xem như là tiệc ra mắt bạn gái."

Thiên Lam nghe vậy chợt cắt ngang chỉa hướng sang Tiểu Ân: "Hình như có người vẫn chưa ra mắt bạn trai, giờ sắp lấy chồng luôn rồi."

Tiểu Ân nhún vai: "Được thôi, vậy lần này tụi tớ sẽ ra mắt trước, hai bữa ăn tôi nợ anh hôm nay cũng nên thanh toán dứt điểm rồi nha. Nhưng tối mai đi, tối nay Tuấn có buổi tiệc rượu không đi được rồi."

"OK, em thu dọn xong chưa Thiên Lam, anh đưa em về nhà trước."

Thiên Lam vừa đặt chân tới cổng nhà đã bị choáng chộp trước vẻ đồ sộ và uy nga của ngôi biệt thự, đến khi đặt chân vào bên trong, cô chỉ biết mở to mắt há hốc mồm ngắm nhìn khung cảnh lộng lẫy và rộng lớn bên trong, lối kiến trúc châu âu sang trọng với gam màu trắng chủ đạo, vật dụng bày trí nhìn sơ qua toàn là đồ cổ có giá trị hàng trăm triệu. Thiên Lam nuốt khan nhìn sang vẻ bình thản của bạn trai cô: "Hay là em trở về nhà cũ của mình, nơi này lỡ như không cẩn thận làm bể món gì cả đời này em cũng không đền nổi đâu."

Hàn Thế Vinh thích thú mỉm cười nhìn vẻ mặt căng thẳng của Thiên Lam, anh kề sát khuôn mặt tới gần cô trêu chọc: "Cô gái không biết sợ trời không biết sợ đất của anh đâu mất tiêu rồi."

Cô chun mũi áp tay xoay mặt anh ra đi tới ghế sô pha giữa phòng khách ngồi xuống: "Cái này không giống nhau, niềm tin phải xuất phát từ khả năng của bản thân mình, tài chính của em căn bản không là gì hết."

Anh gật gù hiểu ra vấn đề, bàn tay đưa lên búng cái bốc hô gọi, quản gia lập tức bước ra: "Cậu chủ gọi tôi!"

"Chú cho người đem hết những thứ có giá trị lớn gom vào tủ cất đi, để tránh bạn gái của tôi không cẩn thận làm vỡ sẽ bỏ chạy mất."

Thiên Lam nghe xong liền lừ Hàn Thế Vinh, anh vẫn đang chế giễu cô, nhưng như vậy cũng tốt đi. Bây giờ cô lại tò mò công việc của bạn trai mình rồi: "Anh nói cho em biết đi, anh không làm ăn phi pháp chứ? Còn nhỏ tuổi mà lại giàu có như vậy. Em lên mạng tìm rồi, không có bất kỳ thông tin nào về anh hết."

Hàn Thế Vinh tỏ ra tập trung theo câu hỏi nghiêm túc của Thiên Lam, anh ngoắc tay bảo cô sát lại mình thì thầm khẽ, Thiên lam đang chú tâm chờ nghe nên không suy nghĩ làm theo lời của anh, khuôn mặt càng tập trung hơn lắng nghe.

"Nhìn anh đâu giống kiểu người có máu mặt làm được mấy chuyện lớn lao kia."

Thiên Lam cảm thấy cũng đúng, cô càng tò mò hơn muốn biết nhiều về Hàn Thế Vinh: "Vậy anh làm gì?"

Anh mỉm cười chu nhẹ môi ra kỳ kèo: "Hôn anh một cái đi rồi anh sẽ nói."

Thiên Lam đỏ mặt nhìn quản gia còn đang đứng trong phòng, ông biết điều vội trở vào bên trong không làm phiền không gian của hai người đang yêu nhau nữa. Anh vui vẻ để cô đánh vào vai mình một cái, môi vẫn chu ra chờ đợi, Thiên Lam mím môi lướt mắt nhìn quanh khắp phòng, không thấy ai mới dám rướn người tới hôn lên môi anh.

Được bạn gái chấp thuận, Hàn Thế Vinh tham lam áp tay lên má cô đẩy nụ hôn thêm phần mãnh liệt khi cô ấy định tách khỏi nụ hôn ngắn, Thiên Lam có chút phản kháng nhưng cuối cùng cũng bị anh lấn át, cô khẽ cười vòng tay ôm lấy eo anh nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn ngọt ngào này.

"Đàn ông các người thật xấu xa."-đôi mắt lưu ly nhìn lên anh hờn trách, môi cô bị anh hôn đến sưng đỏ lên mới chịu buông tha, vừa mới bước vào nhà Thế Vinh đã bị anh ức h**p rồi.

Hàn Thế Vinh đưa tay miết nhẹ lên gò má phiếm hồng, giọng nói trầm ấm đều đều lên tiếng: "Bạn trai của em làm chủ tịch tập đoàn game WFT, đáp án này em hài lòng không?"

Thiên Lam ngạc nhiên như không tin vào tai mình, nhưng nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, chủ tịch tập đoàn WFT chưa bao giờ lộ diện trước giới truyền thông và mọi người, lại là anh ấy sao? Bạn trai của cô?

Hàn Thế Vinh rời ngón tay xuống cằm nâng lên khép miệng Thiên Lam lại, anh hôn phớt lên môi cô lần nữa tinh nghịch nói: "Hết sốc rồi thì thu xếp đồ đạc xuống nhà ăn cơm cùng anh. Anh đã dặn người làm nấu rất nhiều món em thích."
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 67: Cảm ơn em đã bước vào thế giới của anh


Kiều Tiểu Ân tra chìa khóa mở cửa bước vào nhà, vì hôm nay Tề Tuấn nói rằng công ty có tiệc rượu không thể về nhà sớm nên Kiều Tiểu Ân cũng lười nấu ăn, cô đã ghé qua quán ăn nhanh ăn trước khi về đây.

Với tay tìm công tắc bật đèn lên, đôi mắt nai đen láy chợt mở to kinh ngạc nhìn lối vào được trải đầy những cánh hoa hồng đỏ dẫn đến phòng ngủ, sau một thoáng kinh ngạc cô cũng biết chủ nhân của việc làm sến súa này là ai, anh dám gạt cô để chuẩn bị những thứ này sao?

Khẽ cười từng bước đi theo lối đã được anh trải hoa, Kiều Tiểu Ân đã chuẩn bị tâm lý đón chờ thêm bất ngờ khác nhưng cũng không tránh khỏi ngây ngốc trước vẻ đẹp lung linh trong căn phòng ngủ được anh gắn đầy đèn led lấp lánh, đứng trước giường, Tề Tuấn với bó hoa hồng trên tay nhìn cô mỉm cười ngọt ngào, bộ đồ vest sang trọng màu đen được cắt may vừa vặn tôn lên dáng vẻ anh tuấn tiêu soái của vị chủ tịch trẻ tuổi, Kiều Tiểu Ân mím môi thầm trách, anh muốn tạo bất ngờ cho cô nhưng lại vô tình làm cô trở nên quá nhỏ bé không xứng để đứng trước mặt anh với bộ dạng bình dị này.

Tề Tuấn bước thêm một bước đi tới đưa cho cô bó hoa hồng đỏ thắm, giọng nói trầm ấm thì thầm lên tiếng: "Trong mắt của anh, em là cô gái xinh đẹp và tuyệt vời nhất rồi, em là tất cả của cuộc đời anh."

Kiều Tiểu Ân ngượng ngùng đưa tay che miệng Tề Tuấn ngăn anh tiếp tục nói những lời sến súa nổi da gà nhưng anh đã gạt nhẹ tay cô xuống: "Giữa chúng ta anh không cần nói những lời này đâu."

Tề Tuấn nhìn Kiều Tiểu Ân cầm bó hoa mình đưa cho, anh hài lòng nắm lấy bàn tay cô nghiêm túc nói: "Không thừa đâu, anh sẽ không ngại nếu như vợ của anh muốn cho cả thế giới biết tình yêu của anh dành cho em. Người trong lòng anh chỉ có một, người đó là em. Cảm ơn em đã bước vào thế giới của anh!"-trải qua bao nhiêu sóng gió, Kiều Tiểu Ân vì anh biết bao lần chịu khổ có lúc nguy hiểm đến tính mạng, dù không nói ra hay nhắc lại đến chuyện buồn này nhưng anh vẫn muốn có cơ hội bù đắp cho cô: "Lần trước cầu hôn em trong bệnh viện quá sơ sài rồi, anh không để người mình yêu chịu thiệt thòi nào đâu."

Cô sao lại cảm thấy thiệt thòi được, tình yêu của anh đã quá lớn lao để Kiều Tiểu Ân này được thỏa mãn, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian rồi. Kiều Tiểu Ân giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn cưới anh trao cho lên khoe.

"Cái này là đủ rồi."

Tề Tuấn cong nhẹ khóe môi, ánh mắt yêu thương trao cho cô nồng ấm, anh dắt cô đến gần cửa sổ mở bung rèm ra, toà chung cư đối diện đang sáng đèn chợt tối om lạnh lẽo. Kiều Tiểu Ân kinh ngạc nhìn Tề Tuấn nheo mắt nghi hoặc, anh nhẹ nhàng áp tay lên má quay mặt cô trở về tòa chung cư, giọng đều đều nói: "Em cứ nhìn tiếp đi!"

Trong đôi mắt nai đen láy sáng bừng lên dòng chữ <i>T yêu A</i> được thắp sáng kỳ công từ những ô cửa sổ vọng ra. Ánh mắt anh ôn nhu nhìn khuôn mặt hạnh phúc của Kiều Tiểu Ân.

Sở dĩ anh chọn nơi này để cầu hôn thay vì một nơi sang trọng và đắc tiền khác vì nó là nơi chứa đựng những kỷ niệm của cô, một nơi thân thuộc sẽ đem đến cảm giác thoải mái và ấm áp, mọi thứ Tề Tuấn làm đều đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu.

Kiều Tiểu Ân hơi tựa người ra sau dựa vào lồng ngực săn chắc của Tề Tuấn khi cả hai đang ngồi trên giường ngắm nhìn những ánh đèn led lung linh trên trần nhà, hai bàn tay đan vào nhau vừa khít đặt trước bụng cô: "Lời cầu hôn này có làm em hài lòng không, phu nhân?"

Từ "phu nhân" được thốt ra từ miệng anh rất nhẹ nhàng nhưng lại thành công làm cho cô ngại ngùng đỏ cả mang tai, hai má nóng bừng lên bẽn lẽn mỉm cười: "Phu nhân cái gì chứ? Em còn chưa gả cho anh mà."

Bàn tay anh dịu dàng xoay mặt cô nhìn lên mình, đôi mắt sâu cuốn hút chạm vào đôi mắt nai trong sáng long lanh của cô, anh vui vẻ đáp: "Bây giờ gọi là vừa, để sau này em gả cho anh rồi nghe quen tai không còn bỡ ngỡ."

Kiều Tiểu Ân định nói gì thêm nhưng lời chưa kịp nói đã bị Tề Tuấn cướp lấy hôn lên đôi môi đỏ thắm, nụ hôn ngọt ngào chất chứa tình cảm của anh dành cho cô, người con gái hoàn hảo nhất trong lòng anh.

"Tuấn, anh yêu em bắt đầu từ khi nào thế?"-cô thật sự tò mò muốn biết, có nghĩ mãi cô cũng không nghĩ ra mình thu hút anh ở điểm nào nữa.

Tề Tuấn miết nhẹ ngón cái lên má cô, giọng trầm thấp thì thầm: "Một cô gái dũng cảm không ngại nguy hiểm kéo mẹ anh khỏi chiếc ô tô sắp đâm vào bà. Từ lúc đó anh đã bắt đầu để ý tới cô ấy."

Kiều Tiểu Ân gật gù thông suốt, ông trời cũng khéo sắp đặt thật, để cô cứu được mẹ của anh, còn để cho anh vô tình nhìn thấy, anh không xiêu lòng cô cũng khó.

Nhìn nét mặt đang phởn của cô, anh nói tiếp: "Từ đó cũng phát hiện ra nhiều tật xấu của cô gái đó. Ăn rất nhiều, hậu đậu nữa, có khi còn lười tắm ngủ lại ở văn phòng không chịu về."

Sắc mặt Kiều Tiểu Ân tối dần theo lời nói của anh, cô giả lả đáp: "Cô gái nào vậy ta, chắc em không biết cô ấy đâu."

Anh thích thú ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô, nữ nhân này thành người hai mặt mất rồi, lật mặt nhanh thật: "Không quen thật sao?"

"Không quen, không quen chút nào."-cô sượng sùng né tránh ánh mắt như xuyên thấu của anh nhưng Tề Tuấn này cũng thật là, cứ nhìn mãi cô không buông tha.

"Được rồi, không quen thì thôi vậy, cái gì khó quá thì bỏ qua đi, chúng ta ngủ thôi phu nhân."-nở nụ cười gian tà, anh kéo chăn trùm kín cơ thể cả hai làm cô không kịp phản ứng, đâu đó chỉ nghe được vài tiếng kêu khẽ bên trong lớp chăn dày.

TBC.
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 68: Xem phim cùng anh


Thiên Lam sau khi cùng Hàn Thế Vinh ăn xong buổi cơm tối liền một mạch chạy vào phòng chốt cửa lại leo nên giường nằm xuống. Nếu không phải được trực tiếp hưởng thụ ở một nơi cực kỳ tốt đến không dám ngờ, Thiên Lam không thể nào tin nổi người yêu của cô lại là nhân vật xuất chúng như vậy, suốt bữa ăn mà trống ngực của Thiên Lam cứ đập liên hồi sắp nổ tung tới nơi.

"Không được rồi, phải giữ gìn hình tượng của mình lại, mình phải có khí chất, không được như Tiểu Ân có người yêu là đại thần liền cái gì cũng nghe theo ý anh ấy."

"Phải rồi, ngủ một giấc, sáng mai cứ xem anh ta như người bình thường đối xử bình thường, rất tốt!"

Thiên Lam lẩm bẩm một mình, đầu liên tục gật gật với chủ ý cô đang nghĩ tới, nhưng lăn qua lộn lại mấy vòng vẫn chưa thể ngủ được, cả người cuộn tròn trong chăn như nhộng.

Ánh mắt thoáng kích động khi điện thoại bên cạnh hiển thị dòng tin nhắn của Thế Vinh, hai tay của cô lúc này bị mắc kẹt trong chăn không thể chui ra được, Thiên Lam chật vật cố lăn ngược lại thoát khỏi cái chăn bông dày, không ngờ vì cú xoay quá đà đã lăn luôn xuống giường đập đầu vào sàn nhà đau điếng.

Bàn tay run run mò mẫm lên giường lấy điện thoại xem tin nhắn, mi mắt chớp chớp mấy cái để nhìn rõ được dòng chữ, bị va vào đầu đau quá, mắt cô hoa hết cả lên.

"Thật là, đau quá đi!"

<i>"Vẫn còn sớm, ra ngoài phòng khách xem phim với anh đi, anh đợi em!"</i>

Tim của Thiên Lam vừa mới bình ổn được giây lát đã bị dòng tin nhắn kích hoạt làm bấn loạn nháo nhào lần nữa, mắt nhìn chăm chăm vào dòng chữ đề nghị của anh.

"8 giờ đêm rồi mà còn sớm, trai đơn gái chiếc xem phim ngoài phòng khách không hay chút nào. Tốt nhất không nên đi."

Ánh mắt chắc chắn kiên định từ chối, ngón tay Thiên Lam gõ trên bàn phím đáp trả lại anh, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ vọng vào làm cô giật mình.

"Thiên Lam, ra ngoài đi, anh đã chuẩn bị xong hết rồi!"

Thiên Lam mím chặt môi định lên tiếng từ chối nhưng lời vừa thốt ra đã bị mắc nghẹn ở cổ họng, anh ấy vì cô đã chuẩn bị mọi thứ, cô có phải suy nghĩ quá nhiều rồi không? Chỉ là xem phim cùng nhau thôi mà, giữ kẽ quá thành ra càng chứng tỏ cô muốn tạo khoảng cách rõ ràng với bạn trai.

Ngồi giữa phòng khách rộng lớn, Hàn Thế Vinh và Thiên Lam đang xem phim rất chuyên tâm, đúng hơn là chỉ có mỗi Thiên Lam tập trung dán mắt vào TV xem bộ phim hành động kịch tính, người còn lại đang mải mê ngắm nhìn cô đâu hay biết gì nội dung trước mặt.

Sở dĩ Thiên Lam chọn thể loại phim này một phần cũng vì không muốn rơi vào những tình huống ái muội vẫn thường xảy ra khi xem phim tình cảm hay thể loại kinh dị hãi hùng. Thế nhưng khi ánh mắt Thiên Lam vô tình chạm phải đôi mắt mơ màng đang say đắm nhìn mình, tim của cô suýt ngừng đập theo khi bị cuốn vào hố sâu bất tận ấy, cô bối rối đưa tay xoay mặt anh trở lại nhìn lên TV: "Anh nhìn em làm gì, xem phim tiếp đi!"

Hàn Thế Vinh nắm lấy bàn tay Thiên Lam khi cô định thu về, trong không khí tĩnh lặng hiện tại, ánh sáng duy nhất thắp sáng căn phòng chính là những thước phim từ màn hình TV, nhưng âm thanh vang lên đều không còn được Thế Vinh và Thiên Lam nghe thấy.

Nhìn vào mắt đối phương, khuôn mặt cả hai hiện lên một cách chân thực và rõ ràng, anh áp bàn tay to lớn của mình lên má cô, khẽ cười thì thầm nói: "Khuôn mặt em nhỏ thật!"

"Ai cũng nói em có khuôn mặt mủm mỉm, dạo này anh cho em ăn nhiều quá em lên thêm vài kg rồi."-lời nói đáng yêu của cô phần nào dịu đi sự lãng mạn được anh tạo ra, nhưng không vì thế khiến anh mất đi hứng thú với cô gái của mình, ánh mắt lộ rõ ý cười hơi cong lên, anh gật gù đồng tình: "Đúng là có chút tròn hơn trước."

Thiên Lam nheo mắt không vui, anh cũng vừa phải thôi, mới khen cô xong giờ lại hùa theo chê cô tròn. Thiên Lam kéo bàn tay Hàn Thế Vinh khỏi khuôn mặt mình, hộp bắp rang đang đặt trên đùi đẩy sang cho anh: "Phải rồi, em tròn lắm nên không thể ăn nữa đâu, anh ăn hết đi!"

Hàn Thế Vinh mỉm cười thành tiếng vòng tay kéo bạn gái sát vào người mình, tay còn lại cầm hạt bắp đưa lên đút Thiên Lam, nhẹ nhàng lên tiếng: "Không béo chút nào, bây giờ trông em có da có thịt ôm càng thích hơn, là anh cố tình nuôi cho em được như vậy, anh rất thích điều đó mà."

Thiên Lam lườm Hàn Thế Vinh, nhìn vẻ mặt bình chân như vại của anh làm cô không biết anh là đang khen hay đang chế giễu mình nữa: "Đã bảo là không ăn, nếu anh không xem phim nữa em về phòng ngủ đây, mai em còn phải dậy đi làm nữa."

Vòng tay ôm lấy eo Thiên Lam càng siết chặt hơn giữ cô lại khi chủ nhân của nó muốn rời đi, Hàn Thế Vinh đặt hộp bắp rang lên bàn, sau đó ôm luôn cơ thể nhỏ nhắn của Thiên Lam vào lòng, sau một chút phản kháng yếu ớt, cuối cùng cô cũng nằm yên trong vòng tay anh.

"Thiên Lam, anh chỉ muốn được gần gũi em thêm một chút nữa thôi, chúng ta cứ như thế này một lúc đi!"

Bàn tay trắng mềm mại của cô bấu nhẹ lên vạt áo anh giật nhẹ, Hàn Thế Vinh không để ý vẫn ôm chặt bạn gái, tiếp tục thốt lên những lời đường mật đã được quản gia làm quân sư chỉ dạy lúc chiều: "Có thể bắt đầu cho tình yêu của chúng ta không thật hoàn hảo, nhưng khi đã xác định em là người yêu của anh, anh tuyệt đối cho em những thứ tốt nhất trên đời."

Bàn tay ấy dời lên vỗ vỗ lưng anh, không hề có chút phản ứng nào từ đối phương, Thiên Lam dùng hết sức đẩy mạnh người anh ra thở hổn hển, miệng lầm bầm mắng: "Thiếu gia nhà anh muốn mưu sát bạn gái à, ôm em đến suýt ngạt chết mất..."

Mi mắt chớp nhẹ nhìn khuôn mặt hơi tái của cô, Hàn Thế Vinh đắn đo hỏi: "Nãy giờ em không nghe gì hết sao?"

"Nghe cái mông nhà anh, em thở còn không được nữa là."-Thiên Lam đứng bật dậy, khi anh định đi theo cô đã bị bàn tay Thiên Lam đưa ra tạo khoảng cách ngăn lại: "Không được đi theo em nữa!"

Dù bị cấm túc nhưng khi cô quay lưng bỏ đi anh vẫn mặt dày đi theo sau, miệng nói không ngừng: "Anh mới ôm em một chút mà em đã bị ngạt rồi, sức khỏe của em không được tốt, nói đúng hơn là hơi của em không dài, chúng ta cần phải thường xuyên tập luyện để nâng cao..."

CẠCH

Hàn Thế Vinh mãi mê nói mặc cho đối phương không có ý định muốn nghe tiếp, Thiên Lam vừa mở cửa vào phòng liền đóng mạnh của lại, ánh mắt đằng đằng sát khí trừng anh, cũng may anh kịp thắng lại, không thì mặt tiền của anh đã bị cô phá hỏng rồi.

"Mình nói không sai mà, em ấy nổi giận vì điều gì chứ?"
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 69: Chỉ ngắm em thôi


"CẠN LY!"

Bốn người vui vẻ ngồi trong một nhà hàng sang trọng nâng ly chúc mừng. Hàn Thế Vinh cắt xong dĩa bít tết của mình đã chuyển sang đưa cho Thiên Lam, quan tâm nói: "Em cứ ăn thoải mái đi, hôm nay có người mời chúng ta mà."

Kiều Tiểu Ân thích thú nhìn đứa bạn của mình đang hạnh phúc, lên tiếng trêu đùa: "Anh cứ yên tâm đi, ở đây có tới hai cái máy ăn mà, chỉ sợ nhân viên đem lên không kịp để chị em chúng tôi ăn thôi."

Tề Tuấn cầm lấy ly rượu được nhân viên rót thêm vào ly của mình đưa lên uống, tâm tình bạn gái vui nên anh cũng vui lây, đặc biệt hơn khi tình địch của anh đã có bạn gái, sau này không còn mối nguy hiểm tiềm ẩn nữa.

"Sao lại uống một mình vậy?"-Hàn Thế Vinh đưa ly rượu ra cụng vào ly của Tề Tuấn, sắp tới đây giữa họ sắp có một dự án sẽ hợp tác cùng nhau, mối quan hệ này dần chuyển sang giai đoạn khác tích cực hơn.

Ngồi cạnh nhau, Kiều Tiểu Ân tranh thủ trao đổi bằng mắt với Thiên Lam, tính ra hai người họ dọn về nhà Hàn Thế Vinh cũng được hai hôm rồi, không biết có trò vui gì không.

Thiên Lam giả lả lờ đi ánh mắt soi mói của Kiều Tiểu Ân, ai kêu bình thường cô thích trêu chọc đứ bạn của mình như thế, đến khi đụng chuyện mới biết da mặt cô cũng mỏng như vậy.

"Hai người cũng tiến triển nhanh thật, cứ đà này không khéo sẽ kết hôn luôn đấy."-Tiểu Ân thích thú tiếp tục trêu chọc Thiên Lam, tay giơ chiếc nhẫn lên lắc lắc khoe trước mặt bọn họ.

Hàn Thế Vinh nhìn vẻ mặt phụng phịu đáng yêu của Thiên Lam mỉm cười vòng tay qua eo bạn gái, ân cần quan tâm: "Môi em dính thức ăn kìa!"

Thiên Lam định lấy khăn lau miệng nhưng tay Thế Vinh đã nhanh hơn lau giúp cô, sau đó còn đưa ngón tay ấy lên miệng m*t làm cho hai người ngồi đối diện được rửa mắt xem thước phim tình cảm lãng mạn. Không cần xem gương Thiên Lam cũng biết bây giờ mặt mình đỏ như thế nào.

"Cả anh cũng hùa theo bọn họ trêu em sao?"

Hàn Thế Vinh tránh đi ánh mắt trách tội của Thiên Lam nhìn sang Tề Tuấn và Kiều Tiểu Ân mắng chuyền: "Hai người lo ăn đi, không được chọc giận Thiên Lam của tôi nữa."

Nhếch môi nở nụ cười khinh thường, Tề Tuấn chẳng thèm trả lời lại Hàn Thế Vinh, anh nghiêng đầu sang Kiều Tiểu Ân bóng gió nói: "Em rất có mắt chọn chồng đó, Tiểu Ân."

Đang ngượng ngùng xấu hổ nghe tổng tài cố ý vùi dập bạn trai của mình, Thiên Lam không đợi Hàn Thế Vinh lên tiếng đã thể hiện động thái, cô vòng cánh tay anh siết chặt, tình tứ nói: "Tuy chưa quen lắm nhưng em rất thích cảm giác được bạn trai chăm sóc chu đáo như vậy, kết hôn nhanh quá không tốt lắm đâu, phải không anh."

Hàn Thế Vinh mỉm cười vuốt tóc Thiên Lam khen ngợi, bạn gái của anh cũng rất biết phối hợp giữ thể diện cho mình còn gì: "Ngoan, anh bây giờ đã là người của em, em nói gì anh cũng sẽ nghe theo hết."

Kiều Tiểu Ân rùng mình không thể ngồi xem tiếp được nữa, cô kéo Tề Tuấn đứng dậy: "Chúng ta về thôi anh, ở đây nữa em sẽ nôn hết những gì vừa ăn được mất."

"Được, chúng ta về nhà thôi."

Nhưng trước khi đi, Kiều Tiểu Ân không quên ghé miệng vào tai bạn thân của mình cẩn trọng căn dặn, dù sao họ cũng mới tìm hiểu nhau chưa lâu, cô cũng không muốn bạn của mình dễ dãi quá: "Cậu uống ít rượu thôi, sống chung nhà với anh ấy đừng để bị dụ dỗ đó."

Thiên Lam đỏ mặt đẩy vai Tiểu Ân ra xa: "Tớ biết rồi."

Hàn Thế Vinh ngơ ngác không hiểu gì, chỉ nhìn thấy Thiên Lam bối rối cúi đầu tập trung ăn, đưa ly rượu sang cho cô: "Em ăn từ từ thôi, uống một chút cho tiêu đã."

"Không cần đâu, em quen uống nước lọc rồi."

Đáy mắt thâm thúy khẽ nheo lại, dường như anh đã đoán ra lời Kiều Tiểu Ân nói với bạn gái mình là gì rồi. Đột ngột kề sát khuôn mặt lại gần khuôn mặt Thiên Lam, Hàn Thế Vinh nở nụ cười tà mị nhướng mày nhìn cô: "Em sợ anh sẽ làm gì em sao?"

"Làm gì có, anh tránh ra đi... Em đang ăn mà."

Anh không có ý định nghe theo cô, ngược lại còn tiến sát hơn, nếu Thiên Lam không kịp tựa lưng vào ghế môi cô đã chạm phải môi anh rồi: "Anh làm gì vậy, ở đây là nơi công cộng đó?"

"Thì sao nào? Anh ngắm bạn gái của mình không được sao? Hay là em nghĩ anh muốn làm gì khác?"-những ngón tay suông dài chỉnh lại mái tóc cho Thiên Lam, anh thản nhiên ngồi ngay ngắn lại nhìn vẻ mặt đỏ lựng của cô, mấy cô khi yêu thật giống nhau, rất dễ thương a.

TBC.
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 70: Trở lại khu vui chơi


"Anh đưa em đi đâu vậy?"-Thiên Lam có uống một chút rượu nhưng đầu óc của cô vẫn còn rất tỉnh táo, đây không khải hướng đi trở về nhà anh.

Hàn Thế Vinh mỉm cười tỏ ra vẻ nguy hiểm nghiêng đầu nhìn sang Thiên Lam đang ngồi trên ghế phụ trong xe: "Bắt cóc em đó, sợ chưa?"

Thiên Lam chun mũi, cô giơ hai bàn tay lên trước mặt lè lưỡi ra giả làm ma khơi lại chuyện họ ở cùng nhau trong buổi tối lần trước: "Em nhớ ai đó rất là sợ ma, hôm bữa hét lên bất chấp hình tượng luôn mà."

Hàn Thế Vinh lấy trong hộp xe ra chai nước suối đưa cho cô, sau đó hướng mắt nhìn sang đường phố chuyên tâm lái xe: "Em uống chút nước đi, lúc nãy anh thấy em uống rất ít, toàn ăn thôi."

Thiên Lam nhận lấy chẳng buồn đáp lại lời trêu ghẹo của bạn trai, đúng là cô đang rất khát nước nên mở nắp ra liền uống một ngụm lớn.

"Không sợ anh bỏ thuốc vào nước sao?"

Đôi mắt sắc bén phóng điện về phía người đàn ông vừa thốt ra câu nói đùa, trong người Thiên Lam sẵn có chút hơi men nên cô trở nên táo bạo hơn bình thuờng. Nhếch môi kéo lệch vai áo khoác ngắn mỏng màu kem để lộ xương đòn gợi cảm, Thiên Lam hất tóc ra sau, ánh mắt lả lơi nhìn Hàn Thế Vinh câu dẫn: "Em chẳng có gì cho anh ngoài nhan sắc của mình cả, nếu anh xin thì em cho, không cần phải hèn hạ đến mức bỏ thuốc đâu."

"Hahaa."-Hàn Thế Vinh không ngăn được bản thân bật cười thành tiếng, nhìn lại khuôn mặt lạnh tanh của Thiên Lam mới hắng giọng gượng lại: "Tiểu thư à, cô có nhan sắc sao?"

Thiên Lam chỉnh lại áo của mình ngay ngắn, buồn bực cao giọng: "Rốt cuộc anh đưa em đi đâu vậy?"

Chiếc ô tô của họ đậu trước lối vào khu vui chơi, Thiên Lam thắc mắc quay sang hỏi: "Tối rồi anh đưa em đến đây làm gì?"

Khuôn mặt anh bỗng trở nên nghiêm túc: "Anh còn nhớ rất rõ lúc tâm trạng của anh thảm hại nhất, có một người con gái đã kéo anh tới nơi này. Không nói một lời an ủi nào nhưng bên cạnh cô ấy, trái tim đau đớn của anh đã được xoa dịu thanh thản đi rất nhiều."

"..."-Thiên Lam xúc động nghe những lời bộc bạch chân thành của Hàn Thế Vinh, lúc đó một phần vì Kiều Tiểu Ân nài nỉ cô giúp anh, phần khác nhìn anh khổ sở với mối tình đơn phương không kết quả, cô cũng muốn làm một chút gì đó cho người đàn ông ngốc nghếch này. Một khởi đầu đơn giản không ngờ lại thành một mối nhân duyên về sau, cái này không ai có thể ngờ tới, Thiên Lam càng không ngờ được người đàn ông này lại có quyền lực lớn như vậy, có được anh, Thiên Lam ngỡ rằng mình đã có được cả thế giới trong tay.

BỐC

Hàn Thế Vinh búng tay cái rõ kêu, đôi mắt tự tin nhìn bạn gái vẫn còn đang xúc động nhìn mình, nhưng chưa được bao lâu liền có cảm giác không đúng.

Thiên Lam cũng có cảm giác như Hàn Thế Vinh, trong trường hợp này đáng lý ra đèn trong khu vui chơi sẽ sáng lên rực rỡ chào đón bọn họ bước vào, sao trước mắt vẫn tối đen như mực.

Anh cười sượng giả lả: "Anh đưa em đi hóng gió sẵn ôn lại kỷ niệm một chút. Cũng khuya rồi, chúng ta về nghỉ thôi."

Hàn Thế Vinh nhìn lại đồng hồ, rõ ràng là đã nói trước, Hoàng Phong chết bầm, đúng là không thể tin tưởng được.

Thiên Lam dường như đã nhìn ra được vẻ chán ghét cố che giấu đi của anh, cô mỉm cười nắm lấy bàn tay đang siết chặt lên vô lăng, đôi mắt ấm áp mang theo yêu thương khẽ khàng nói: "Đối với em như vậy là đủ rồi, hôm nào rảnh chúng ta sẽ đến đây chơi cả ngày luôn, được chứ?"

"Anh đã nói em muốn gì anh đều chiều theo em hết mà."

Chiếc xe khởi động, Hàn Thế Vinh cho lui xe để quay đầu lại, đột nhiên cả bầu trời đêm rực sáng lên bởi những ánh đèn bên trong khu vui chơi, Hàn Thế Vinh đơ người nhìn sang Thiên Lam, nắm lấy bàn tay cô đề nghị: "Không cần đợi nữa, bây giờ chúng ta vào thôi!"

Đứng ở một góc nhìn đôi tình nhân trẻ đang hạnh phúc bên nhau chơi những trò chơi trong khu vui chơi của mình, Hoàng Phong kéo Đông Nghi sát vào người mình ôm chặt, thích thú nói: "Hôm nào chúng ta cũng đưa tiểu Lam đến đây chơi."

Đông Nghi khẽ cười nhìn vẻ mặt hơi ganh tỵ của chồng mình, đó cũng là lý do anh ấy cố tình chơi Hàn Thế Vinh để đèn bật trễ hơn kế hoạch ban đầu sao?

"Được, Tiểu Lam cũng muốn đi chơi cùng gia đình lâu rồi, dạo này em và anh đều bận quá."

Hoàng Phong đắp áo khoác dài lên người vợ, hôm nay cả hai vừa từ buổi tiệc rượu trở về đã nhận được điện thoại của Hàn Thế Vinh muốn mượn khu vui chơi một tối để cho bạn gái anh được vui, Hoàng Phong nửa tò mò muốn nhìn xem bạn gái của Hàn tổng là ai nên đã dắt Đông Nghi tới.
 
Cảm Ơn Em Đã Bước Vào Thế Giới Của Anh
Chương 71: Lời đường mật


Dạo này Tề Tuấn cảm nhận được tâm tình của bạn gái anh rất lạ, những lúc về nhà vô tình nghe được vài cuộc trò chuyện qua điện thoại của Kiều Tiểu Ân và Thiên Lam với nhau làm cho anh càng thêm lo ngại, anh có thể nhìn ra được ánh mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ len lỏi trong đôi mắt nai kia khi bạn thân của mình đang hạnh phúc bên cạnh người yêu. Ngẫm lại khoảng thời gian qua, bởi vì quá bận rộn với công việc, anh dường như đã không còn quan tâm cô chu đáo như trước đây, khoảng thời gian bên nhau của hai người cũng ngày một ít đi.

"Tiểu Ân, chúng ta sang Thái chơi một chuyến đi, ngài Zae và phu nhân cũng luôn nhắc về chúng ta suốt mỗi khi anh bàn công việc với ông ấy."-Tề Tuấn v**t v* lưng cô khi cả hai đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ.

Lời đề nghị của anh khiến cho cô ngạc nhiên, những ngày gần đây anh thậm chí còn không có thời gian cùng với cô đi ăn vào cuối tuần lấy đâu thời gian đi du lịch được: "Còn công việc của anh thì sao?"

Anh mỉm cười hôn nhẹ lên trán cô: "Công việc làm mãi cũng không hết được, với lại thời gian qua anh phải chấn chỉnh lại nề nếp công ty nên không có thời gian bên cạnh em được nhiều, bây giờ mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo rồi, anh không để bạn gái của mình chịu thiệt thòi nữa đâu."

Kiều Tiểu Ân không giấu được ánh mắt hạnh phúc vòng tay ôm chầm lấy cơ thể to lớn của anh nép sát vào lồng ngực vững chắc, như thế có phải tốt hơn không, cô xưa nay không phải là người tham lam, nhưng từ khi yêu anh cô trở nên tham lam hơn rất nhiều, chỉ muốn được ở cạnh anh càng lâu càng tốt, ai bảo bạn trai của cô vừa giỏi giang lại vừa đẹp trai làm chi.

"Tiểu Ân!"-giọng anh thì thầm bên tai gọi tên cô thân thiết.

"Dạ!"

Anh đưa ngón tay nâng nhẹ chiếc cằm nhọn của cô để ánh mắt đen láy ấy nhìn thẳng vào đôi mắt của mình: "Em có thấy gì không?"

"..."-Tiểu Ân nheo mắt không hiểu rõ ý của Tề Tuấn.

"Trong đôi mắt của anh chỉ chứa đựng mỗi hình bóng của em, anh chính là toàn tâm toàn ý mà yêu em, Tiểu Ân."

Kiều Tiểu Ân xấu hổ hai má đỏ ửng lên đưa tay đánh yêu vào ngực Tề Tuấn: "Sao tự nhiên hôm nay học đòi người khác sáo lộ như vậy, làm em nghe không quen tai chút nào."

Anh mỉm cười hôn lên trán cô lần nữa: "Con gái không phải thích nghe những lời như thế từ người mình thích sao? Anh cũng có chút không quen nhưng nghĩ rằng em thích nghe nên anh đã học, nếu em không thích sao này anh sẽ không nói nữa."

Kiều Tiểu Ân nhìn nét mặt nghiêm túc của Tề Tuấn khi nói ra những lời này vừa thấy vui vui trong lòng vừa cảm thấy buồn cười, đúng là cô nghe không quen tai thật từ một người cương nghị điềm đạm như anh, nhưng nghe qua cũng rất sướng tai a.

"Không đâu, anh đã có lòng vì em như vậy em rất thích mà, anh còn học được câu gì nữa không? Em muốn nghe thêm."

Tề Tuấn gật gù ngẫm lại những câu nói tình tứ lúc chiều có đọc được trên mạng, tay vân vê những ngón tay của Kiều Tiểu Ân xoa nhẹ tiếp tục: "Có thể anh nói ra nghe sẽ rất buồn cười đó, anh không có kinh nghiệm cho chuyện này đâu."

"Không sao, em rất dễ dãi với trai đẹp mà."

"Hửm?"

Cô mím môi sửa lại: "Ý em là với bạn trai tuấn tú của mình."

Tề Tuấn buồn cười nhìn vẻ mặt khẩn trương của cô, lên tiếng nói: "Anh đã dùng hết may mắn của cuộc đời mình để có thể gặp được em. Anh nguyện rằng sẽ dùng nốt may mắn của kiếp sau, kiếp sau nữa để được hạnh phúc bên cạnh em trọn kiếp này."

"A, không được rồi, anh làm em đau tim quá đi, em sẽ bị sâu răng mất thôi."-Kiều Tiểu Ân ôm lấy hai má càng lúc càng đỏ của mình nép sát vào ngực Tề Tuấn hơn, sao mà cô có thể nhìn trực diện một người đàn ông đẹp trai như vậy nói những lời ngọt ngào với mình được, tim cô sẽ nổ tung vì hạnh phúc mất thôi.

Tề Tuấn nhìn biểu cảm của bạn gái càng nổi hứng muốn đùa giỡn nhiều hơn nữa, anh lật người lại để Kiều Tiểu Ân nằm bên dưới mình, ánh mắt sâu đậm vẫn nhìn cô say đắm: "Sâu răng cũng được, chỉ cần em vui vẻ là được, đừng để bản thân không thoải mái, anh sẽ đau lắm đấy."

"Đáng ghét, anh cứ như vậy em sẽ không nỡ để anh đi đâu, em sẽ bám lấy anh như kẹo cao su mất."-cô câu lấy cổ anh kéo gần khoảng cách giữa hai người lại.

"Không sao, cả đời này trái tim của anh đã bị em trói chặt lại rồi, không thể chạy đi mất được đâu."-Tề Tuấn vừa nói xong đã bị Kiều Tiểu Ân kéo xuống dùng môi mình ngăn lời nói đường mật của anh lại, cô không thể nghe tiếp được nữa rồi.

TBC.

Có ai bị sâu răng chưa ta, ngọt vậy có chán không nữa.
 
Back
Top Bottom