Cập nhật mới

Ngôn Tình Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Chương 120


Trong mắt mọi người, Dương Yêu Nhi luôn như trẻ con, cho nên không ai từng nghĩ đến chuyện nàng có thai.

Đợi đến khi Ngự y mở lời, trên dưới Khôn Ninh Cung mới từ từ hoàn hồn, sau đó lập tức vui mừng xen lẫn rối ren.

Lưu ma ma cười nói: "Mấy ngày trước ta còn nói với nương nương." Cười cười, viền mắt Lưu ma ma liền đỏ hoe, thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ chớp mắt thôi mà Hoàng thượng đã trưởng thành, nắm quyền, cưới thê tử, tiếp theo chính là sắp có Tiểu Hoàng tử, Tiểu Hoàng nữ...

Bà có thể đợi được đến ngày hôm nay đã là một điều cực kỳ may mắn.

Dương Yêu Nhi lúc này vẫn còn dựa vào Tiêu Dặc mà rơi nước mắt.

Ban đầu nàng không như thế, nhưng nàng cũng không biết vì sao cứ khó chịu là lại rơi nước mắt không ngừng lại được.

Mình trở nên ngày càng yếu ớt.

Dương Yêu Nhi nghĩ như vậy, càng thấy khó chịu, nước mắt lại tuôn rơi trên tay áo Tiêu Dặc.

Tiêu Dặc đưa tay vỗ về ngực nàng, khẽ nói: "Yêu Nhi đừng khóc, khóc lâu sẽ càng thấy khó thở."

Không lâu sau có cung nữ bưng thuốc đã hầm xong đến, khẽ nói: "Nương nương uống thuốc sẽ tốt thôi, nương nương..." Nói xong liền đưa chén thuốc đến trước mặt Dương Yêu Nhi.

Tiêu Dặc đưa một tay ra nhận, nói: "Trẫm đút Yêu Nhi uống nhé?"

Dương Yêu Nhi cúi đầu, l**m một ngụm bên mép bát: "... Đắng."

Tiêu Dặc lập tức nói: "Trẫm cùng uống với Yêu Nhi được không? Trẫm một ngụm, Yêu Nhi một ngụm."

Lưu ma ma vội dở khóc dở cười nói: "Hoàng thượng, thuốc này sao có thể uống bậy được? Nếu Hoàng thượng uống hết một nửa, thì công hiệu của thuốc sẽ không còn nữa."

Tiêu Dặc dừng động tác lại, nhất thời cũng nhận ra chủ ý của mình thật ngớ ngẩn. Hắn vội sửa lời: "Mang mứt hoa quả đến."

Tiểu cung nữ vội đi lấy mứt hoa quả, Tiêu Dặc liền cầm mứt hoa quả khó khăn đút Dương Yêu Nhi uống xong thuốc.

Thang thuốc này quả nhiên hiệu quả cực nhanh, không quá một lát sau, Dương Yêu Nhi liền cảm thấy hô hấp thông thuận hơn, cảm giác đau nhức ở bụng cũng không còn mãnh liệt như vậy. Nàng mềm nhũn dựa vào lòng Tiêu Dặc, chỉ một chốc đã ngủ thiếp đi.

Lưu ma ma lúc này mới hạ thấp giọng nói: "Hoàng thượng, Lục Công Chúa đang chờ bên ngoài."

Tiêu Dặc nhìn chằm chằm Dương Yêu Nhi một lát, xác định vẻ mặt nàng đã dần dần thả lỏng, lúc này mới đứng dậy, nói: "Triệu nàng đến thiên điện."

"Vâng."

Lục Công Chúa trước đây ở trước mặt Tiêu Dặc còn dám nói những lời có phần lớn mật, nhưng giờ gặp lại Tiêu Dặc, lại hoàn toàn thay đổi bộ dạng.

Bản thân nàng là người có lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, vậy làm sao có thể sợ hãi Tiêu Dặc được?

Nhưng hiện nay khí chất trên người Tiêu Dặc lại có sự thay đổi long trời lở đất, hắn toát ra hơi thở đầy sát khí, gây cho người ta cảm giác áp bách mãnh liệt.

Chính vì nàng cũng là loại người như thế, nên càng mẫn cảm với khí thế trên người Tiêu Dặc.

Lục Công Chúa cúi đầu, quỳ xuống trước mặt Tiêu Dặc: "Tham kiến Hoàng thượng."

Tiêu Dặc nói thẳng: "Trước đây nương nương nói, túi thơm ngươi tặng nàng có tác dụng tránh côn trùng, làm tỉnh táo đầu óc lẫn sáng mắt, có phải vậy không?"

"Đúng vậy."

"Trên đời này nào có thứ gì chỉ toàn là đồ tốt? Chắc hẳn cũng có những điểm không tốt nhỉ."

Lục Công Chúa khom người đặt hai chiếc túi thơm xuống, sắp xếp một bên trái, một bên phải.

Nàng cúi đầu nói: "Chiếc bên trái này là túi thơm trước đó được chuẩn bị để tặng nương nương, chính là do Lý phủ đưa cho."

Tiêu Dặc sắc mặt trầm xuống: "Thì ra Thiên Truy quốc và Lý phủ cấu kết với nhau?"

Trong lòng Tiêu Dặc đương nhiên biết Lục Công Chúa là hàng giả, nàng chỉ cấu kết với Phượng Đình và Lý phủ, chứ không liên quan đến Thiên Truy quốc. Chỉ là lúc này chưa đến lúc 'đánh rắn động cỏ', hắn mới giả vờ nhắc đến Thiên Truy quốc.

Lục Công Chúa cũng không biện giải, mà nói tiếp: "Chỉ là chúng ta và Lý phủ vốn cũng 'bằng mặt không bằng lòng', trong lòng không dám mưu hại nương nương, đắc tội với Đại Tấn, nên mới lại đánh tráo. Để Lý phủ cho rằng mục đích của họ đã đạt được, nhưng thực chất không phải vậy."

"Bên trong vốn dĩ chứa thứ gì?" Tiêu Dặc hỏi.

Lục Công Chúa nói: "Nước thuốc được hầm từ cỏ tránh côn trùng, sau đó cho thêm vật thấm nước bỏ vào túi thơm. Có thể khiến người ta mê man, phản ứng ngu ngốc, ăn uống không vào, dần dần gầy yếu mà chết."

Sắc mặt Tiêu Dặc nhất thời trở nên càng khó coi hơn, trong đáy mắt càng lóe lên sát ý sắc lạnh.

Hắn hỏi: "Thế còn cái kia?"

Lục Công Chúa chỉ vào chiếc bên phải, nói: "Cái này chính là túi thơm thường đeo trong Thiên Truy quốc, tác dụng quả thật như ta nói. Thứ này rất hiếm, chỉ có vương công quý tộc mới được đeo. Đương nhiên cũng có chỗ không tốt, nhưng điều đó không đáng kể..."

"Có đáng kể hay không, để trẫm phán đoán." Tiêu Dặc lạnh lùng nói.

Lục Công Chúa khẽ nói: "Bên trong được tẩm dược liệu sẽ làm cho người ta tai thính mắt tinh, trở nên mẫn cảm với thế giới bên ngoài. Nói cách khác, thính giác và thị lực sẽ mạnh hơn, đồng thời cảm giác đau cũng sẽ mạnh hơn. Tất cả cảm giác của người đó đối với bên ngoài đều sẽ bị phóng đại do trở nên mẫn cảm hơn."

Nghe đến đó, Tiêu Dặc đã hiểu rõ.

Từ kinh thành đến Đan Châu, người thường cảm thấy mệt mỏi một phần, nhưng Yêu Nhi sẽ cảm thấy mệt mỏi mười phần, tự nhiên thích ngủ.

Đợi đến khi từ Đan Châu trở về, Yêu Nhi mang thai. Nữ tử sau khi có thai thường nhạy cảm về cảm xúc, thích ngủ, cơ thể luôn cảm thấy không khỏe. Điều này cũng bị phóng đại lên, vì thế Yêu Nhi tự nhiên ngủ nhiều hơn.

Tiêu Dặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Công Chúa, nhất thời không biết nên phạt hay là thưởng cho nàng.

Đúng như lời nàng nói, chiếc túi thơm này khiến người ta tai thính mắt tinh, cảm giác với thế giới bên ngoài cũng trở nên nhạy bén hơn. Vậy chẳng phải Yêu Nhi sẽ thông minh hơn, tiếp thu nhanh hơn? Có thể nhớ bản đồ, có thể thuộc lòng thi văn, biết ghen, biết khóc biết cười, hiểu được tình ý của hắn... Chẳng phải đều là nhờ thứ này sao?

Tiêu Dặc lạnh lùng nói: "Tiễn Lục Công Chúa trở về đi."

Lục Công Chúa nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới thu lại hai chiếc túi thơm vội vàng bước ra ngoài, dường như sợ đi chậm sẽ bị Tiêu Dặc g**t ch*t ngay tại chỗ.

Chờ Lục Công Chúa đi rồi, Triệu công công mới chậm rãi bước tới cửa, ghé vào tai Tiêu Dặc khẽ nói: "Đã tra ra rồi, quả thật có mấy người đã bị đánh tráo."

"Là những ai?"

"Triệu Hoa, Trần Tử Nghiệp, Trình Vạn Thanh..." Triệu công công cúi đầu đọc ra một loạt tên.

"Có người của Việt Vương, có người của Lý gia, cũng có người kết bè kết phái với những kẻ khác." Tiêu Dặc nói đến đây đột nhiên nở nụ cười, nhưng ngữ khí vẫn lạnh băng: "Hắn ta quả thực đang giúp trẫm."

"Lại chờ thêm chút thời gian." Tiêu Dặc thản nhiên nói.

Chờ thêm vài ngày, đợi Phượng Đình ngầm sắp xếp đâu vào đấy, hắn chỉ việc 'bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau' là được.

Hắn vốn dĩ đã nghĩ, thế lực trong triều không phải ngày một ngày hai mà gây dựng được. Cho dù hiện giờ hắn đã có danh vọng, nắm quyền lớn, nhưng nếu thực sự muốn đụng chạm đến lợi ích sâu xa của những người đó, rốt cuộc họ vẫn sẽ gây khó dễ cho hắn.

Hắn phải đánh đổ họ, đưa từng người xuống khỏi vị trí vốn có.

Kế hoạch này đương nhiên không thể hoàn thành trong một hai ngày.

Nhưng Phượng Đình ngầm ra tay g**t ch*t quan viên, bổ nhiệm người của mình vào, thay đổi thân phận.

Đợi đến khi gần đủ, hắn lại ra tay bắt Phượng Đình, vạch trần các quan viên giả mạo. Những vị trí trống ra này, liền có thể thay hắn bổ nhiệm những người đã dốc lòng bồi dưỡng. Mà hắn chỉ cần giết Phượng Đình, là có thể có lý do đối chất với gia đình của các quan viên đã chết. Họ chỉ có thể nuốt sự ấm ức này, nhớ lấy từ nay về sau phải hành xử dè dặt.

Lý phủ đã từng cấu kết với Phượng Đình, bằng chứng cũng đã nằm trong tay hắn. Đến lúc đó có thể tịch thu gia sản của Lý gia luôn, cộng thêm những thứ Lý Nguyên đã cung cấp trước đây, tuyệt đối sẽ không để Lý gia còn nửa phần cơ hội sống sót.

Sau đó mới phù trợ Khổng Phượng Thành, còn Thường Đại Học Sĩ sẽ trở thành người kiềm chế Khổng Phượng Thành trong hệ thống quan văn.

...

Trong triều đình nghiễm nhiên không còn chuyện gì khiến Tiêu Dặc phải phiền lòng nữa.

Chỉ có một việc mới khiến hắn vướng bận.

Tiêu Dặc đứng dậy nói: "Trở về nhìn nương nương một chút."

Triệu công công đáp lời: "Vâng."

Lần mang thai này của Dương Yêu Nhi, quả thực vô cùng khó chịu.

Tiêu Dặc đi rồi, nàng vừa mới ngủ được một lát liền tỉnh lại. Nàng yếu ớt cố gắng ngồi dậy, níu chặt tấm màn bên cạnh, ói ra hết nước thuốc đã uống nhưng chưa tiêu hóa hoàn toàn.

Các cung nhân đều hoảng hốt, vội vàng đi mời Ngự y, sau đó đỡ nàng, không ngừng xoa lưng cho nàng.

Dương Yêu Nhi nôn đến choáng váng đầu, lại còn hoa mắt, cứ như thể lục phủ ngũ tạng đều sắp trào ra ngoài.

Nàng nắm chặt màn trướng, mới không bị yếu mềm ngã xuống.

Tiêu Dặc vừa vặn bước vào điện, hắn lập tức đi nhanh đến ngồi xuống bên cạnh Dương Yêu Nhi, vừa vỗ về lưng nàng, vừa nói: "Không khó chịu, không khó chịu, xoa xoa, trẫm xoa xoa cho Yêu Nhi..."

Vị Hoàng đế vốn kiệm lời này, hiện tại lại hóa thành kẻ lắm lời, cứ lặp đi lặp lại một câu nói mà bản thân hắn cũng không hề hay biết.

Tiểu cung nữ mang chậu đựng chất nôn ra ngoài, lại bưng nước đến giúp Dương Yêu Nhi súc miệng, rửa mặt sạch sẽ.

Đợi đến khi lau rửa sạch sẽ xong, Tiêu Dặc liền ôm Dương Yêu Nhi ngồi dậy. Hắn vừa bước ra ngoài, vừa nói: "Bắt đầu từ hôm nay, nương nương sẽ dọn đến Dưỡng Tâm Điện ở."

Bình thường hắn đều xử lý công việc ở Tây Noãn Các của Dưỡng Tâm Điện.

Khôn Ninh Cung quá xa, nếu Yêu Nhi có bất trắc, hắn tự nhiên không kịp trở tay. Tuy rằng Hoàng hậu các đời trước sau khi đại hôn đều ở tại Khôn Ninh Cung, nhưng nếu hắn kiên quyết muốn dời Hoàng hậu sang Dưỡng Tâm Điện, chắc chắn cũng không ai dám có ý kiến gì.

Cung nhân Khôn Ninh Cung đầu tiên là sửng sốt, nhưng sau đó lập tức phản ứng lại, đi thu dọn đồ dùng quen thuộc của Hoàng hậu nương nương để tiện chuyển đến Dưỡng Tâm Điện.

Một bên Triệu công công vội vàng đưa lên một chiếc áo choàng, Tiêu Dặc dùng áo choàng bao lấy Dương Yêu Nhi, còn Triệu công công thì che ô bên cạnh. Cả đoàn người cứ thế rời khỏi Khôn Ninh Cung, đi về phía Dưỡng Tâm Điện.

Bên ngoài đang rơi hạt mưa bụi lất phất, trông vừa buồn bã vừa nóng bức, cảnh tượng này vốn nên khiến người ta cảm thấy phiền chán.

Nhưng Tiêu Dặc ôm Dương Yêu Nhi đi trong mưa, ngược lại cảm thấy đáy lòng yên bình một cách kỳ lạ.

Được ra ngoài, Dương Yêu Nhi cảm thấy thoải mái hơn nhiều, dựa vào Tiêu Dặc mơ màng ngủ thiếp đi, khóe mắt vẫn còn vương lại chút nước mắt.

Tiêu Dặc hai tay ôm nàng, tay cũng không tiện lau đi, đành phải cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng.

Đi được một đoạn khá xa, mới đến Dưỡng Tâm Điện.

Dưỡng Tâm Điện lúc này đã nhanh chóng bài trí xong.

Trên giường đã sắp sẵn đệm chăn, Tiêu Dặc nhẹ nhàng đặt Dương Yêu Nhi xuống. Dương Yêu Nhi cúi đầu hô hấp, vẫn chưa tỉnh lại.

Tiêu Dặc mân mê lọn tóc bên tai nàng.

Ngự y đến, đang định khom lưng hành lễ với Tiêu Dặc.

Tiêu Dặc làm động tác ra hiệu cho hắn đừng lên tiếng, vị Ngự y kia liền chỉ cung kính cúi lưng, lập tức quỳ gối bên giường bắt mạch cho Dương Yêu Nhi.

Sau đó Ngự y đứng dậy, cùng Tiêu Dặc đi ra ngoài, lúc này hắn mới dám mở lời nói: "Hoàng thượng, nương nương không đáng ngại, phụ nữ mang thai nôn mửa là chuyện thường tình. Có thể bảo Ngự Thiện Phòng làm thêm nhiều món ăn để nương nương thử xem, món nào ăn vào sẽ không bị nôn."

Tiêu Dặc nhíu mày nói: "Nữ tử mang thai lại gian khổ như vậy sao?"

Ngự y nói: "Không chỉ vậy, đợi đến khi tháng lớn hơn một chút, nương nương có thể sẽ thường xuyên cảm thấy đau lưng, đau chân, toàn thân bủn rủn vô lực... Có lẽ còn thích ngủ, nhưng lại ngủ rất nông, một chút khó chịu là sẽ tỉnh lại..."

Tiêu Dặc cảm thấy lòng nặng trĩu.

Thấy sắc mặt hắn không tốt, Lưu ma ma vội vàng nói bên cạnh: "Hoàng thượng, nữ tử trên thế gian này, mười người thì có chín đều phải trải qua như vậy cả."

"Không có cái đạo lý lẽ ra phải chịu khổ. Trẫm không muốn nàng khó chịu như thế."

Ngự y lau mồ hôi, vội hỏi: "Cũng không phải là không có cách giải quyết, khi nương nương đau mỏi eo chân, có thể xoa bóp giảm nhẹ."

"Thủ pháp như thế nào?"

Ngự y vội gọi Dược đồng đến, hai người làm mẫu trước mặt Tiêu Dặc.

Tiêu Dặc lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Nhưng hắn không ngờ rằng lại dùng đến nhanh như vậy.
 
Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Chương 121


Dương Yêu Nhi lại uống thêm hai thang thuốc, dễ chịu hơn không ít, cứ như vậy trải qua hai ngày, thấy sắc mặt đã tốt hơn, nàng liền nửa đêm giật mình tỉnh giấc.

Tiêu Dặc đối với âm thanh vốn đã rất mẫn cảm, nhất là từ khi Dương Yêu Nhi mang thai, lại càng nhạy cảm hơn. Hắn loáng thoáng nghe thấy tiếng nức nở, vừa mở mắt ra liền thấy Dương Yêu Nhi cắn tay áo của hắn, hai mắt hơi híp lại, nước mắt chảy thẳng từ khóe mắt xuống.

Tiêu Dặc lập tức tỉnh táo lại.

Nến trong điện luôn được thắp sáng, hắn đưa tay vén màn trướng lên, ánh nến bên ngoài liền lập tức xuyên vào. Trong màn càng thêm sáng rõ, Tiêu Dặc mới nhìn thấy Dương Yêu Nhi hơi căng thẳng người, run rẩy nhẹ.

Tiêu Dặc đưa tay tìm đến bên hông nàng, nâng toàn bộ người nàng dậy, khẽ nói: "Đau ở đâu?"

Dương Yêu Nhi khó khăn mở mí mắt, trong mắt mang theo vẻ mệt mỏi, nàng tủi thân chỉ chỉ chân.

Tiêu Dặc ngồi dậy vén chăn lên, lại xắn ống quần nàng lên, bàn tay sờ từ đùi đến lòng bàn chân: "Là chỗ nào?"

Dương Yêu Nhi dùng mũi chân kia chấm chấm vào vị trí lòng bàn chân, cúi đầu nói: "Chỗ này." Giọng nói còn mang theo chút nghèn nghẹt sau khi khóc xong.

Tiêu Dặc đưa lòng bàn tay sờ lên, dùng lực đạo xoa bóp.

Hô hấp của Dương Yêu Nhi trở nên chậm rãi nhẹ nhàng, vẻ mặt ủy khuất cũng giảm đi không ít. Bất quá nàng từ từ cũng tỉnh táo lại, hai mắt nhìn chằm chằm Tiêu Dặc tràn đầy ánh sáng.

Nàng nhìn Tiêu Dặc, hỏi: "Hoàng thượng, cục cưng cần bao lâu, mới có thể chào đời?"

"Mang thai mười tháng, chắc là còn phải đợi sáu tháng nữa." Tiêu Dặc vừa nói xong, chân mày nhíu lại.

Nếu biết nàng phải chịu khổ sở như vậy, hắn thật sự không nỡ.

Cảm xúc của Dương Yêu Nhi dần ổn định lại, nàng thậm chí còn nghịch ngợm nhón nhón đầu ngón chân, sau đó lại ngoan ngoãn nằm xuống ngáp một cái lười biếng, nói: "Buồn ngủ, nhưng vừa mới tỉnh, lát nữa lại tỉnh..."

"Thế cũng phải ngủ." Tiêu Dặc nói.

"Vậy còn Hoàng thượng?"

"Trẫm lát nữa cũng ngủ." Tiêu Dặc nói xong, bàn tay vẫn như cũ dán vào lòng bàn chân nàng không rời.

Dương Yêu Nhi đá đá chân, khẽ nói: "Thoải mái hơn nhiều rồi."

Nói dứt lời nàng vươn tay bắt được vạt áo Tiêu Dặc, cố hết sức kéo Tiêu Dặc về phía mình, nhưng rốt cuộc khí lực nhỏ bé, kéo mãi vẫn không nhúc nhích.

Nàng bĩu môi, nói: "Hoàng thượng qua đây."

Tiêu Dặc nghe vậy, đành phải thu tay lại trước, cùng nàng nằm sát vào nhau, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, lấy tư thái trấn an khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn.

Lúc này Dương Yêu Nhi thật sự rất thoải mái, nhất là những ngày gần đây nàng càng thích chui rúc vào lòng Tiêu Dặc, ngay cả khi không chui vào lòng cũng muốn cảm thấy được dựa vào mới dễ chịu.

Nàng một tay nắm chặt tay áo Tiêu Dặc chậm rãi nhắm mắt lại, lúc này mới ngủ say.

Suốt đêm đó, Dương Yêu Nhi tỉnh giấc rất nhiều lần. Có khi là vì bị chuột rút ở chân, có khi là vì lưng đau nhức vô cùng. Nàng không nhịn được cọ vào người Tiêu Dặc, vừa cọ vừa xoay trở, mượn động tác như vậy để giảm bớt đau nhức ở tứ chi.

Tiêu Dặc cũng khó chịu không kém.

Thứ nhất là bị nàng cọ xát khó chịu, thứ hai là nhìn thấy nàng khó chịu như vậy, cả trái tim hắn cũng như bị ném vào chảo dầu.

Ai cũng chịu dày vò vô cùng.

May mà trong cung chưa bao giờ thiếu những ma ma có kinh nghiệm, với sự chăm sóc cẩn thận như thế cùng với việc trấn an liên tục, mới khiến Dương Yêu Nhi tốt hơn rất nhiều, cả trái tim Tiêu Dặc cũng yên lòng hơn không ít.

Túi thơm bên người Dương Yêu Nhi trước đây đã hết dược hiệu, hiện giờ Lục Công Chúa vẫn chưa làm ra cái mới. Chỉ là ảnh hưởng của túi thơm trước đó vẫn chưa hoàn toàn tan biến, Dương Yêu Nhi khó tránh khỏi phải chịu đựng thêm mấy ngày đau đớn.

Vì Dương Yêu Nhi mang thai, Tiêu Dặc liền tạm thời che giấu tin tức Thái hậu qua đời, để tránh mang lại điềm xấu cho Yêu Nhi.

Chỉ chớp mắt, lại một tháng trôi qua.

Thân hình gầy gò của Dương Yêu Nhi lúc này mới lộ ra vòng eo và bụng, chỗ đó rõ ràng nhô lên.

Dương Yêu Nhi trước đây chưa từng thấy cảnh tượng như vậy nên thường xuyên ngẩn người nhìn bụng mình, lại rón rén dùng ngón tay chọc nhẹ, như thể không thể tin được bên trong này hóa ra lại chứa một thứ biết cử động. Đợi đến khi sinh ra, liền có thể biến thành người.

Lần nào Tiêu Dặc cũng vừa vặn nhìn thấy cảnh này, hắn đành phải không ngại phiền nắm lấy ngón tay Dương Yêu Nhi, nhưng bản thân lại không nhịn được ngồi xổm xuống, nghiêng tai ghé sát cẩn thận lắng nghe...

Lúc này thì chẳng nghe thấy gì, nhưng đơn giản chỉ là làm động tác như vậy cũng đã thấy tốt rồi.

Theo ngày tháng trôi đi, Tiêu Dặc càng cảm thấy bản thân hắn đã có được một gia đình hoàn chỉnh.

Nơi đây không còn chỉ là hoàng cung năm xưa mất mẹ, chỉ có phụ hoàng, nhưng cũng không thể che chở hắn hoàn toàn...

Đợi đến gần tháng thứ năm của thai kỳ, Tiêu Dặc mới hạ lệnh sai người công bố tin tức Hoàng hậu có thai.

Tin tức vừa tung ra, tự nhiên khắp chốn mừng vui, cả triều văn võ chúc mừng.

Đến đây, một ngọn núi lớn có thể ngăn cản thiếu niên Hoàng đế đã mất đi một tòa.

Ban đầu tất cả mọi người cho rằng Hoàng thượng còn trẻ tuổi, thể chất yếu ớt, tương lai nếu thành hôn chỉ sợ cũng khó giữ lại được con nối dõi. Vì thế sau khi đại hôn một thời gian dài không có tin vui, mọi người cũng không lấy đó làm cớ, cố ý đưa thêm phi tần vào cung. Đến khi tin tức truyền ra như bây giờ, họ mới thực sự kinh ngạc.

Mà đợi đến khi sự kinh ngạc qua đi, họ mới biết được, một vị Hoàng đế văn võ vẹn toàn, đã nắm quyền lớn và còn có thể có con nối dõi... Hắn đã là vị đế vương đủ tư cách không thể bàn cãi , cũng không ai có thể tùy tiện chỉ trích nữa!

...

Thoáng cái đến kỳ thi Hương.

Tiêu Dặc lúc này mới thực sự bắt đầu chọn lựa những thiếu niên anh tài có thể phục vụ cho hắn.

Đến lúc này, bụng của Dương Yêu Nhi đã trương to lên như thể bị thổi khí.

Cảm giác khó chịu trở nên nhiều hơn, cho dù dược hiệu của túi thơm dần dần mất đi, nàng cũng thường xuyên cảm thấy đau nhức khắp người, thức ăn này cũng không ăn được, thức ăn kia cũng không ăn vô.

Thỉnh thoảng nàng lại giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, bất giác khóc thành tiếng.

Mỗi khi Dương Yêu Nhi tỉnh giấc, Tiêu Dặc đều ôm chặt nàng vào lòng.

Nước mắt nàng có thể làm ướt đẫm vạt áo hắn, nhưng hắn dĩ nhiên không rảnh để bận tâm.

Hắn thường xuyên nghĩ, nếu như quay về lúc nàng còn nhỏ bị nhốt trong sân, cũng khóc như thế này, hắn nhất định sẽ nhịn không được phá khóa, mang nàng đi thẳng, nuôi dưỡng thật tốt bên cạnh mình...

Việc kiên nhẫn dỗ dành Yêu Nhi như hiện giờ, cũng xem như là bù đắp trọn vẹn cho việc không thể nhìn thấy nàng gào khóc thỏa thích khi còn bé.

Đợi đến khi Dương Yêu Nhi khóc mệt, Tiêu Dặc đưa tay lau nước mắt cho nàng, lại kể chuyện xưa về vị quý nhân không đầu trong cung cho nàng nghe một hồi lâu.

Cứ thế dỗ dành cho đến khi Dương Yêu Nhi ngủ say, Tiêu Dặc mới đứng dậy, gọi Triệu công công vào gian ngoài.

Triệu công công khom người nói: "Hoàng thượng, mọi việc đều đã được chuẩn bị theo lệnh của Người."

"Chờ một chút, đợi nương nương sinh hạ đứa bé này bình an, rồi hãy bắt Phượng Đình." Tiêu Dặc thản nhiên nói.

"Vâng."

...

Đầu mùa đông, trong Dưỡng Tâm Điện đốt chậu than.

Dương Yêu Nhi ngồi trước bàn, khó khăn lắm mới viết được một lúc, liền không viết nổi nữa.

Nàng chăm chú nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ, hận không thể mọc cánh bay ra ngoài chơi đùa với tuyết như chim non.

Các cung nhân trong phòng đều biết nàng mê tuyết, nhưng lúc này ai cũng không dám lơ là cảnh giác, chỉ sợ trời lạnh trơn trượt, nương nương ngã một cái, thì tất cả mọi người trong cung sẽ phải theo đó mà đền mạng.

Xuân Sa là người không sợ lạnh, nàng dẫn đầu xông ra ngoài. Từ bên ngoài nắm một nắm tuyết lớn, bản thân run rẩy run rẩy bưng một người tuyết trở về, dùng mâm đựng, đặt trước mặt Dương Yêu Nhi.

Bên ngoài cửa, tỷ muội Lý Hương Điệp và Lý Ninh Yến đang chờ.

Không lâu sau được Lưu ma ma dẫn vào, các nàng quỳ gối trước bàn, khẽ nói với Dương Yêu Nhi về tuyết ngoài cung và tuyết trên núi Văn Xương...

Các nàng được Tiêu Dặc đặc biệt cho phép vào cung.

Công việc của Tiêu Dặc ngày càng bận rộn, cho dù có thể xoa bóp chỗ đau nhức cho nàng, có thể dỗ nàng vui vẻ, có thể dỗ nàng ngủ, nhưng vẫn còn thiếu sót rất nhiều... Hắn không thể lúc nào cũng túc trực bên cạnh nàng, chỉ có thể bảo ma ma hầu hạ nhiều hơn, lại tìm thêm vài người thông minh có thể nói chuyện với nàng... Tỷ muội song sinh nhà họ Lý liền được chọn.

Ở trong phòng ấm áp thật sự, chỉ một lát sau người tuyết liền tan chảy.

Tỷ muội nhà họ Lý lại đi ra ngoài nặn thêm hai người tuyết nhỏ, sau đó đặt trong mâm mang vào cho Dương Yêu Nhi thưởng thức.

Dương Yêu Nhi cũng không thể trực tiếp dùng tay chạm vào, Lưu ma ma may cho nàng chiếc bao tay rất dày, chỉ có đeo vào thì ngón tay mới được chạm vào.

Mặc dù không thể vui bằng năm ngoái được, nhưng Dương Yêu Nhi cũng vô cùng thỏa mãn, như vậy liền cảm thấy vui vẻ.

Dương Yêu Nhi nâng tay chạm nhẹ, một thoáng chốc liền cảm thấy không muốn cử động nữa, dựa vào chiếc gối sau lưng.

Liên Quế bưng điểm tâm đến.

Dương Yêu Nhi vừa mới ăn một miếng, liền "Oa" một tiếng phun ra.

Vừa phun ra, khuôn mặt nàng liền nhăn tít lại.

Liên Quế vội vàng xoa xoa hai má cho nàng, lúc này nàng cũng không khỏi lo lắng nói: "Hôm qua ăn không phải vẫn ổn sao? Nương Nương bây giờ ăn cái gì mới tốt đây?"

Đang nói chuyện, lông mày Dương Yêu Nhi bỗng nhăn chặt hơn, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Liên Quế, nói: "Hơi đau."

Dứt lời, nàng chỉ chỉ vào bụng mình.

Liên Quế nhất thời hoảng hốt, chạy nhanh quỳ rạp trên đất, vén váy Dương Yêu Nhi lên xem xét.

Tỷ muội Lý gia cũng thay đổi sắc mặt, ngồi ở đó như chim cút, ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ gây thêm rối loạn.

Liên Quế dở khóc dở cười.

Nàng cắn cắn đầu lưỡi, cố giữ bình tĩnh nói: "Đâu phải chỉ là hơi đau, nương nương đây là... sắp chuyển dạ rồi..."

Nàng lập tức quay đầu phân phó tiểu thái giám: "Đi, đến Tây Noãn Các thỉnh Hoàng thượng!"

Lại đột nhiên cất cao giọng: "Lưu ma ma! Ma ma!"

Bình thường nàng luôn luôn ổn trọng, thì lúc này trong giọng nói cũng có thêm một tia hoảng loạn. Người đau lòng cho Nương Nương, đâu chỉ có một mình Hoàng thượng?

Lòng mọi người lúc này đều hướng về nương nương...

"Đi, đi thỉnh Ngự y..."

"Mau, thắp thêm vài chậu than nữa."

"Nước ấm, đi đựng nước ấm."

"Đỡ Nương nương nằm xuống..."

Dương Yêu Nhi vẻ mặt mờ mịt, ngoan ngoãn để người khác đỡ nằm xuống.

Nàng nhìn chằm chằm màn trướng, ngược lại cực kỳ bình tĩnh, cũng không thấy uất ức muốn khóc, chỉ là cảm giác bụng bị đẩy muốn nôn, vẫn mãnh liệt như cũ.

Nàng giật giật ngón tay, cuốn lấy cục bông rủ xuống trên màn trướng, nghĩ thầm, Hoàng thượng khi nào mới đến nhỉ?
 
Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Chương 122: Hoàn chính văn


Ngoài phòng, tuyết rơi càng lúc càng lớn, trong phòng lại ấm áp như mùa xuân. Nhưng trong không khí ấm áp ấy lại thoang thoảng một mùi máu tanh nhàn nhạt.

Tiêu Dặc mang theo một thân gió tuyết, nhanh chóng bước vào trong.

Đợi đến thay sạch sẽ đi hàn ý xiêm y, Tiêu Dặc mới vừa rồi mại đến giường bên cạnh.

Lục công chúa khoác áo choàng, đứng dưới mái hiên, lặng lẽ cúi đầu chờ đợi.

Thuốc hết tác dụng rồi sao?

Nàng có phải càng đau hơn không?

Tiêu Dặc vào cửa, đang định đi đến bên giường, nhưng lại đột nhiên dừng lại, gọi tiểu cung nữ: "Mang xiêm y sạch sẽ đến."

"Vâng."

Đợi đến khi thay xiêm y sạch sẽ đã hết lạnh, Tiêu Dặc mới bước đến bên giường.

Dương Yêu Nhi vẫn luôn không lên tiếng.

Miệng nàng cắn một củ nhân sâm nhỏ, hai má vì dùng sức mà căng lên, lông mày cũng nhíu chặt lại. Mồ hôi làm ướt tóc nàng, tóc lộn xộn vương vãi trên gối, bộ dạng nàng vô cùng chật vật.

Trong khoảnh khắc đó, trái tim Tiêu Dặc thắt lại.

Tiêu Dặc nắm tay Dương Yêu Nhi, tim đập nhanh, trong đầu vang lên tiếng ầm ầm, hắn gần như không thể phản ứng gì thêm nữa.

Hắn há miệng th* d*c, nhưng cuối cùng lại khép lại.

Hắn chưa bao giờ có khoảnh khắc nào lòng dạ rối bời như thế này.

Đứa con hắn mong đợi đã đến.

Nhưng hắn càng sợ Yêu Nhi sẽ xảy ra chuyện.

Trong hoàng cung, chuyện chết do băng huyết khi sinh nở không phải là hiếm.

Tiêu Dặc nhắm chặt mắt, cố gắng xua tan ý nghĩ đó ra khỏi đầu, rồi chăm chú nhìn khuôn mặt Dương Yêu Nhi, một tay vuốt tóc cho nàng.

Đau, rất đau.

Dù không có túi thơm, cũng đau lắm.

Cảm giác như toàn thân bị xẻ làm hai. Dương Yêu Nhi muốn nôn, cũng cảm thấy khó thở, tứ chi rã rời, nhiều cảm giác khó chịu trộn lẫn vào nhau, cả người đều không ổn.

Dương Yêu Nhi vừa tức giận lại vừa đau khổ.

Cũng là cố kìm nén để không khóc.

Chỉ nghẹn lại một hơi.

Trong phòng và ngoài phòng đều tĩnh lặng đến lạ thường, mọi người không dám thở mạnh, chỉ có tiếng than hồng lách tách, cùng tiếng nói của bà đỡ thỉnh thoảng vang lên.

Xuân Sa ngồi trên bậc thềm ngoài cửa, bất giác nước mắt chảy dài.

Trong phòng, Lưu ma ma và Liên Quế cũng rưng rưng, nhưng không dám lên tiếng, chỉ làm theo lời bà đỡ, đứng bên cạnh hỗ trợ.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn.

Thời gian cũng trôi qua từng chút một...

Cho đến khi bà đỡ hô to: "Sinh rồi, sinh rồi! Nương nương sinh rồi... Là một tiểu hoàng tử!"

Giống như giọt mưa rơi vào chảo dầu đang sôi, cả Dưỡng Tâm điện trên dưới đều náo động.

Nhưng Tiêu Dặc vẫn nắm chặt tay Dương Yêu Nhi, trong phút chốc không thể nào tỉnh táo lại được.

Bà đỡ dừng lại một chút, nói: "Khoan đã, khoan đã, còn một đứa nữa, còn một đứa nữa, đợi một chút..."

"Nương nương lại cố một chút nữa đi!"

Tiêu Dặc run lên bần bật, cúi đầu nói: "Chỉ lần này thôi, sau này không bao giờ sinh nữa. Chỉ chịu khổ lần này là đủ rồi..."

Dương Yêu Nhi gắt gao nắm chặt tay áo của hắn.

"Được rồi được rồi, ra rồi! Nương nương cố dùng sức nữa đi..." Bà đỡ lớn tiếng nói.

Dương Yêu Nhi gần như muốn kéo nát tay áo của Tiêu Dặc.

Sắc mặt hắn nặng nề, nhưng lại chỉ ước gì có thể thay nàng gánh lấy nỗi đau.

Trước đây, mỗi khi nàng chịu khổ hay đau đớn, nàng đều không nói ra, nhưng càng như vậy, Tiêu Dặc càng cảm thấy khó chịu như bị xát muối vào tim.

Tiêu Dặc nghiến răng, giục bà đỡ: "Xong chưa?"

"Hoàng thượng... sắp rồi..." Bà đỡ cũng mồ hôi đầm đìa.

"Được rồi, xong rồi!" Bà đỡ bế đứa trẻ còn lại ra, thở hổn hển, rồi đưa cho Lưu ma ma ở bên cạnh, nói: "Là một, là một tiểu công chúa."

Nước mắt mà Lưu ma ma kìm nén bấy lâu trong khóe mắt, cuối cùng cũng rơi xuống. Bà run giọng nói: "Tốt, tốt, thật tốt quá rồi, nương nương quả nhiên là người có phúc."

"Chỉ là tiểu công chúa có vẻ yếu hơn một chút." Lưu ma ma khàn giọng nói.

So với tiểu hoàng tử vừa ra đời, hình thể của bé chênh lệch thật sự rất lớn.

Tiêu Dặc nhanh chóng liếc qua, xác nhận hai đứa trẻ đều không có gì đáng ngại, hắn liền đưa tay run rẩy ôm Dương Yêu Nhi vào lòng, khẽ giọng nói: "Chuẩn bị nước, lau người cho nương nương."

"Vâng." Các cung nhân nhanh chóng đáp lời.

Tiêu Dặc bế nàng lên.

Các cung nhân vội thay đệm giường sạch, lau người cho Dương Yêu Nhi, rồi lấy quần áo mới đến, hầu hạ nàng thay.

Cảm giác nhớp nháp dần biến mất.

Dương Yêu Nhi mềm nhũn dựa vào lòng Tiêu Dặc.

Tiêu Dặc nâng cằm nàng lên xem. Lúc nãy nàng đã dùng sức cắn quá mạnh, giờ khóe miệng còn lưu lại một chút vết máu.

Tiêu Dặc cảm thấy vừa xót xa vừa chua chát. Hắn cúi người hôn lên môi Dương Yêu Nhi, hôn đến giọt máu nơi khóe môi: "Yêu Nhi của trẫm chịu khổ rồi."

Dương Yêu Nhi yếu ớt nói: "Hoàng thượng hư, không ngủ với Hoàng thượng nữa."

"Đúng, là trẫm hư..."

"Lần sau Hoàng thượng sinh."

Tiêu Dặc dở khóc dở cười, nói: "Được, lần sau trẫm sinh."

Dương Yêu Nhi mơ màng nhắm mắt lại, nói: "Thôi, đau quá... Vẫn là đừng sinh nữa..."

Tiêu Dặc v**t v* hai bên má nàng, khẽ nói: "Đều nghe lời Yêu Nhi."

Ngoài cửa sổ, tuyết lớn vẫn bay tán loạn, nhưng trong phòng lại ấm áp như mùa xuân.

Bên ngoài, Lục công chúa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, gọi người đỡ mình, chầm chậm quay về.

Tin tức Hoàng hậu sinh long phượng thai nhanh chóng truyền khắp kinh thành, sau đó còn được dán cáo thị khắp nơi, toàn dân ăn mừng.

---

<b>Tại Dân Trạch huyện.</b>

Ở một tòa nhà mà trước đây từng là của phú hộ Lý gia đến từ kinh thành, trên cửa treo một tấm biển: <b>Dương Trạch.</b>

Khi tấm cáo thị được dán lên, người nhà họ Lý ở Dân Trạch huyện liền đến thăm, cười nói: "Dương lão gia, Dương phu nhân, hôm nay sao không cùng công tử nhà mình sang nhà chúng ta uống rượu?"

Người nhà họ Dương vẫn còn chút e dè.

Lúc trước khi nhận căn nhà này, họ đã hoảng hốt, không dám tin. Sau đó người nhà họ Lý thường xuyên đến gần, tỏ ý thân thiện, họ mới dần dần yên tâm, trong lòng lờ mờ hiểu ra, chắc là Yêu Nhi vào kinh làm thiếp cho một vị quan lớn nào đó.

"Hôm nay là ngày gì?" Dương thị ngơ ngác hỏi.

"Hoàng hậu nương nương sinh long tự, vừa dán cáo thị tuyên cáo khắp thiên hạ đó ạ." Người nhà họ Lý cười nói.

Dương thị cười: "Tốt, vậy cùng nhau đi uống rượu. Cũng nhân tiện lấy may mắn."

Trong lúc nói chuyện, tiểu từ Dương gia bước vào nhà.

Năm nay cậu đã mười tám tuổi, tuy có đi học ở trường tư, sau này nhà họ Lý còn mời thầy giáo giỏi về dạy, nhưng vì hoàn cảnh hạn chế nên cũng không học hành được gì nhiều. Chỉ mong sang năm có thể thi đỗ tú tài, để trong nhà được miễn một ít thuế má, có chỗ đứng tốt hơn ở địa phương, thế đã là tốt lắm rồi.

Dương thị nhân cơ hội này đã lo liệu hôn sự cho hắn, tháng trước con dâu đã có thai.

Chẳng phải là nhờ phúc của quý nhân đó sao.

Lý gia đã chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn.

Mấy người Dương thị cùng nhau đi đến Lý gia, vừa uống rượu vừa trò chuyện.

Dương thị không dám nhắc đến Yêu Nhi.

Bà muốn hỏi, nhưng lại không dám. Nếu biết con gái sống không tốt thì cũng chẳng làm gì được. Còn nếu sống tốt, thì dù sao cũng chỉ là thiếp, bà cũng không có mặt mũi mà hỏi nhiều.

"Uống rượu, uống rượu." Dương thị nâng chén rượu lên, lộ ra nụ cười.

...

Cứ thế, phải đợi đến khi hoàng tử và hoàng nữ vừa được năm tháng tuổi.

Tiêu Dặc cuối cùng cũng ra tay.

Việc quan lại Đại Tấn bị giả mạo đã gây ra một làn sóng chấn động lớn.

Tiêu Dặc nắm trong tay binh quyền, lập tức ra tay quyết liệt, bắt giữ những kẻ giả mạo. Phủ Lý cũng cuối cùng sụp đổ, bị người trong thiên hạ khinh thường.

Tiêu Dặc nói: "Đúng là Hoàng hậu nương nương phi thường sâu sắc, phân biệt được sự khác nhau giữa người Thiên Truy và người Đại Tấn, nhờ vậy mà bọn chúng không thể thoát thân."

Những gia tộc bị tịch thu tài sản lúc này không dám có nửa lời dị nghị.

Bọn họ chỉ có thể gào khóc đau đớn, mắng nhiếc kẻ gian ác đứng sau giở trò, cùng với phủ nhà họ Lý có liên quan đến kẻ gian đó!

Trong một thời gian ngắn, Hoàng hậu nương nương được coi là hóa thân của thần nữ trên trời, lời nói của người được ví như cá chép, truyền khắp trên dưới Đại Tấn.

Dưới cổng thành kinh thành, một chiếc xe ngựa lặng lẽ đi ra ngoài.

Bên trong xe ngựa là một thiếu nữ xinh đẹp và một nữ tử cao lớn che mặt bằng khăn đen.

Hộc Lan cười khẽ, khàn giọng nói: "Cũng không thể coi là thất bại, ít nhất Thiên Truy Quốc thế nào cũng sẽ bị Đại Tấn tiêu diệt."

Phượng Đình mặt trầm xuống, không nói gì.

Ánh mắt hắn dừng lại ở cái hộp trên bàn.

Cái hộp đó là món quà khi hắn cứu Hoàng hậu Đại Tấn.

Hộc Lan cũng nghiêng đầu nhìn.

Nàng đột nhiên cười nói: "Đúng rồi, còn chưa nói với huynh trưởng. Nương nương còn tặng một hộp than, bảo ta cầm để sưởi ấm."

Phượng Đình im lặng, Hộc Lan cũng không nói gì thêm.

Trên mặt nàng lộ ra nụ cười, chăm chú nhìn những đường vân trên cái hộp.

Bọn họ như những kẻ chạy trốn vô phương, lang thang khắp nơi.

Khi đến Đại Tấn, họ mang theo một âm mưu lớn lao, muốn thay thế Hoàng hậu, Hoàng thượng và toàn bộ triều đình, rồi dùng Đại Tấn để tấn công Thiên Truy Quốc, nhằm hủy diệt nơi mà họ chỉ cần nghĩ đến đã thấy ghê tởm vô cùng.

Nhưng sau đó, họ đã gặp Hoàng hậu Đại Tấn.

Con người ta thường đặc biệt khao khát những thứ mà mình thiếu thốn.

Hộc Lan dường như đói khát mà hấp thụ ánh sáng từ người nàng.

Ban đầu, nàng từng muốn có một cuộc sống như Hoàng hậu Đại Tấn, nhưng sau này nàng chỉ mong Hoàng hậu Đại Tấn sống thật tốt.

Một người hồn nhiên và dịu dàng như vậy, nếu không thể sống một cuộc đời tốt hơn... thì trên đời này có lẽ cũng sẽ chẳng còn điều gì tốt đẹp nữa.

Hộc Lan khẽ giọng nói: "Huynh trưởng, chúng ta sẽ đi đâu nữa?"

Thiên Truy Quốc chưa diệt vong, họ vẫn không thể dừng lại.

"Đại Nguyệt quốc."

...

<b>Trong hoàng cung.</b>

Liên Quế chịu trách nhiệm chăm sóc tiểu hoàng tử, còn Lưu ma ma và Xuân Sa thì cẩn thận hơn trong việc chăm sóc tiểu công chúa.

Sinh con một lần, Dương Yêu Nhi đã bị tổn thương nguyên khí, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Nàng lười biếng tựa vào giường, đọc sách một lát, thấy thật sự chán, liền bảo ma ma lấy thoại bản cho nàng.

Giờ Thái hậu đã mất, Từ ma ma cũng trở về Dưỡng Tâm điện để hầu hạ.

Từ ma ma không chống nổi ánh mắt của nàng, lặng lẽ đi lấy thoại bản.

Vẫn là quyển Thư sinh phong nguyệt sự mà nàng chưa đọc xong lúc trước.

Lúc Tiêu Dặc trở về, Dương Yêu Nhi vừa khép sách lại.

Tiêu Dặc mỉm cười, bước nhanh tới, xoay mặt nàng lại đối diện với hắn. Rồi đột nhiên hắn thấy Dương Yêu Nhi nước mắt đầm đìa.

"Sao lại thế này?" Tiêu Dặc giật mình.

Dương Yêu Nhi nức nở nhét quyển thoại bản vào lòng hắn, khàn giọng nói: "Đọc xong rồi."

"Đọc xong thì đọc xong, vẫn còn truyện mới mà."

"Không đọc." Dương Yêu Nhi giận dỗi nói.

Tiêu Dặc vuốt tóc nàng, khẽ hỏi: "Có phải không hay?"

Dương Yêu Nhi gật đầu, nói: "Hoàng thượng trước đây nói, chúng ta học thư sinh và Thúy Nương, học... học mấy lần đâu."

Mặt Tiêu Dặc hơi nóng lên, khẽ đáp: "Ừm."

Những lần học đó dĩ nhiên không phải là chuyện đứng đắn gì rồi.

Dương Yêu Nhi cúi mặt xuống, nói: "Thư sinh Đỗ Lang thi đỗ trạng nguyên."

"Ừm, đó chẳng phải là chuyện tốt sao?"

"Nhưng sau khi đỗ trạng nguyên, hắn liền nạp hai tỳ nữ của Thúy Nương làm thiếp, người khác tặng vũ nữ ca kỹ, hắn cũng đều nhận lấy..."

Tiêu Dặc giật mình, thầm nghĩ, quyển truyện dâm ô này thật hại người!

Hắn vội hỏi: "Trẫm và Yêu Nhi, sao có thể giống thư sinh và Thúy Nương được? Loại trạng nguyên này cũng không phải trạng nguyên tốt, sau này nếu trẫm thấy người như vậy, nhất định sẽ đuổi hắn về quê! Không được làm quan!"

"Thật không?" Dương Yêu Nhi ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn.

Tiêu Dặc ôm nàng vào lòng, khàn giọng nói: "Thật, nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy. Lời của Hoàng đế đều là lời vàng ngọc, sao có thể đổi ý?"

Dương Yêu Nhi nức nở ôm lấy mặt hắn, hôn hắn một cái: "Đóng dấu rồi, đã hứa rồi."

Tiêu Dặc lật người nàng nằm xuống giường, dịu dàng nói: "Ừm, đóng dấu rồi." Nói xong, hắn hôn lên môi nàng.

Hắn và gã thư sinh kia sao có thể giống nhau được?

Với gã thư sinh mà nói, Thúy Nương chỉ là sự ngưỡng mộ nhất thời, là một chút kinh diễm thoáng qua.

Còn Yêu Nhi đối với hắn, chính là ánh dương rực rỡ mà hắn cuối cùng cũng nhìn thấy, sau bao năm cô độc bước đi trong hoàng cung tăm tối không có mặt trời.

Nàng là bến đỗ của trái tim hắn.

<b>[Chính văn hoàn]</b>
 
Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Chương 123: Phiên ngoại tiểu hoàng đế và tiểu Yêu Nhi


Đây là việc bốc đồng duy nhất mà Huệ Đế từng làm sau khi thân chinh tấn công Mộc Mộc Hàn.

Ông dẫn theo người con trai duy nhất còn nhỏ tuổi, theo cùng chỉ có hai ba cung nhân và thị vệ đi về hướng huyện Dân Trạch nơi Văn Đế đã từng đi qua.

Tiểu Thái tử tuổi nhỏ thể nhược, dọc đường đi phải đi rồi dừng, vất vả lắm mới đến được huyện Dân Trạch.

Họ sợ bị người trong kinh tìm về, Huệ Đế liền đóng giả thành nông hộ đi thăm người thân, tìm một khoảng sân tá túc, trả tiền cho chủ nhà.

Gia đình này họ Dương.

Nghe nói người dân ở khu này phần lớn đều mang họ Dương, trước đây là từ cùng một thôn chuyển đến.

Họ vào ở nhà họ Dương này, chỉ có một lão phụ nhân và một cháu trai nhỏ ở đó.

Lão phụ nhân nói con trai đang đi học trong huyện, ít khi về nhà.

Đến bữa cơm, lão phụ nhân khó khăn lắm mới làm ra một bữa ăn nhưng mắt bà không tốt, cơm canh còn lẫn với đất.

Huệ Đế thực sự không nuốt nổi, suy nghĩ một lát liền sai thị vệ cầm tiền đi gõ cửa nhà bên cạnh, hỏi họ mua thức ăn khác.

Các thị vệ ai nấy đều người cao ngựa lớn, đứng trước cửa, nhà người ta thấy vậy ngay cả cửa cũng không dám mở.

Thị vệ hết cách, đành phải quay về.

Tiểu Thái tử nhảy xuống ghế, khẽ nói: "Bản cung đi cùng các ngươi."

Các thị vệ đột nhiên nghĩ ra, đúng vậy, nếu dẫn theo một đứa trẻ bên người, người ta tự nhiên sẽ bớt đi tính cảnh giác nhiều.

Họ gõ cửa lần nữa, mới thấy một phụ nhân trẻ tuổi ra mở cửa.

Thị vệ cùng Tiểu Thái tử cùng nhau vào cửa, lấy bạc ra thương lượng với phụ nhân chuyện dùng tiền đổi lấy thức ăn.

Tiểu Thái tử lại nhìn thấy trong sân, cạnh bụi cỏ có đặt một chiếc ghế trúc, trên ghế ngồi là một bé gái trông lớn hơn hắn một chút. Nàng ngồi trên đó hai chân không chạm đất, chỉ có thể đung đưa lủng lẳng.

Tiểu Thái tử không kìm được đi tới.

Đến gần hơn, hắn mới nhìn rõ dung mạo nàng.

Nàng mặc xiêm y màu nâu, y phục tuy cũ kỹ, nhưng dung mạo nàng lại xinh đẹp.

Lông mi dài hơi xoăn, mũi cao, môi hồng như được tô vẽ. Gương mặt nàng hơi gầy, nhưng cằm lại đầy đặn.

Nhưng đôi mắt nàng cực kỳ xinh đẹp.

Giống như viên đá quý mà Tiểu Thái tử cất dưới gối, ngày nào cũng phải ngắm nghía.

Nàng ngoan ngoãn ngồi trên ghế không rên một tiếng, hai tay cũng ngoan ngoãn cuộn thành nắm tay nhỏ đặt trên đùi.

Giống như một pho tượng ngọc được tạo hình tỉ mỉ.

Tiểu Thái tử hầu như chưa bao giờ gặp một bé gái ở độ tuổi này, hắn thầm nghĩ, nếu nuôi dưỡng một bé gái như vậy bên cạnh hắn, nhất định sẽ nuôi nàng thành một cô bé với khuôn mặt tròn tròn đáng yêu, múp míp, giống như bánh bao nhỏ.

Nhưng lúc này, còn chưa đợi Tiểu Thái tử nói chuyện với nàng, thị vệ đã tiến lên mời hắn quay về.

Tiểu Thái tử đành phải quay lưng rời đi.

Sau đó ăn cơm canh gì, hắn cũng không nhớ rõ lắm.

Huệ Đế dẫn Thái tử ở lại huyện Dân Trạch khoảng năm sáu ngày.

Trong năm sáu ngày đó, Tiểu Thái tử luôn phải đi gõ cửa nhà bên cạnh, khi thì gõ được, khi thì không. Khi nào gõ không ra, Tiểu Thái tử liền khó khăn trèo qua bức tường nhà nọ rồi ghé vào tường rào nhìn xuống.

Bé gái phải rất lâu sau mới chú ý đến hắn.

Nàng nhìn hắn đến mức xuất thần, nhìn đến nỗi hai má Tiểu Thái tử hơi đỏ lên. Nhưng lúc này có một con chim bay qua rất nhanh, nàng lập tức chuyển ánh mắt đi.

Tiểu Thái tử buồn bực thầm nghĩ, không biết nàng nhìn hắn hay là nhìn chim chóc nữa.

...

<b>Chờ năm sáu ngày trôi qua.</b>

Người trong kinh đã đến, nói muốn đón Huệ Đế và Thái tử trở về.

Huệ Đế không nói gì nhiều, dễ dàng bước lên xe ngựa.

Tiểu Thái tử lại lo lắng cho bé gái trong sân.

Nàng mỗi ngày đều ngồi bất động như vậy, không có cha mẹ nói chuyện cùng, không có bạn chơi, có một lần hắn còn thấy nàng lén lút cúi xuống cắn cỏ.

Hắn sợ hãi đến mức ném cho nàng một cái bánh bao nhưng nàng cũng không dám nhặt, chỉ ngơ ngác nhìn hắn.

Tiểu Thái tử càng nghĩ càng thấy khó chịu liền nắm lấy một thị vệ, quay người xông vào nhà họ Dương, chỉ vào bé gái, nói: "Ôm nàng đi."

Thị vệ không rõ sự tình, nghe theo mà bế nàng dậy.

...

Tiểu Thái tử cứ thế chỉ huy hắn ôm nàng lên xe.

"Để lại cho họ một khoản bạc, đi mau đi mau." Tiểu Thái tử nói.

Chuyến đi về kinh này, xóc nảy rất dữ dội.

Nhưng nàng vẫn như cũ không khóc không cười.

Tiểu Thái tử chưa từng thấy một người như vậy, hai năm trước hắn còn từng khóc một trận rất lớn.

Đợi về đến trong hoàng cung, Tiểu Thái tử liền sai người sắp xếp cho nàng ở nơi ở của mình.

Cung nhân chuyển ghế dựa đến cho nàng ngồi, nàng ngồi lên, hai chân vẫn lắc lư mà không chạm đất.

Tiểu Thái tử không kìm được ngồi xuống nâng bàn chân nhỏ bé của nàng, đối diện với ánh mắt nàng, hắn khẽ nói: "Gọi ca ca."

...

Dương Yêu Nhi trở mình trên giường, nửa tỉnh nửa mê gọi một tiếng: "Ca ca."

Tiêu Dặc giật mình tỉnh giấc.

Hình ảnh trong đầu vẫn còn, hắn cúi đầu tinh tế hồi tưởng, không nhịn được tự mình bật cười. Nếu hắn thực sự gặp Yêu Nhi khi còn nhỏ, có lẽ sẽ thực sự trực tiếp cướp người bỏ chạy.

Tiêu Dặc cười cười, liền không kìm được đưa tay ôm Dương Yêu Nhi vào lòng, hôn nàng đến tỉnh dậy, khẽ nói: "Gọi ca ca."

Tiếng gọi này liền trùng lặp với trong mộng.

Dương Yêu Nhi hồn nhiên không biết, ngoan ngoãn gọi lại một tiếng: "Ca ca."

Tiêu Dặc ôm hôn nàng, cùng nàng hồ nháo trên giường một hồi mới đứng dậy.

Đợi đến khi rửa mặt xong, Triệu công công nói với hắn: "Hoàng thượng, ... Vị kia, đã dẫn đi rồi."

"Bất quá chỉ là thủ đoạn hù dọa mà thôi, không cần để nương nương biết."

"Vâng."

Tháng mười, trong kinh lại có một nhà phú hộ đến huyện Dân Trạch, còn trực tiếp tìm đến nhà họ Dương nói với người nhà họ Dương rằng con gái nhà họ Dương hiện giờ không phải làm thiếp cho ai, mà là đang làm Hoàng hậu. Từ nay về sau, họ chính là hoàng thân quốc thích.

Người nhà họ Dương hoảng loạn, nào dám nhận.

Người kia liền nói muốn dẫn người nhà họ Dương lên kinh bái kiến Hoàng hậu, đến thăm con gái.

Vợ chồng Dương thị không dám đồng ý, nhưng sau đó thấy người này quen biết với người nhà họ Lý, lúc này mới tin.

Nhưng trong đầu họ, nào có khái niệm như vậy?

Chỉ cảm thấy Hoàng thượng, Hoàng hậu là những từ vừa nghe đã khiến người ta sợ hãi, vì thế tìm mọi cách từ chối, không dám đáp ứng. Cuối cùng vẫn là tiểu tử Dương gia thu xếp hành lý, cùng đi lên kinh.

Bên này vừa vào kinh, tin tức lập tức truyền đến tai Tiêu Dặc.

Người đi huyện Dân Trạch chẳng qua là muốn mượn nhà họ Dương làm cái cớ thôi, Tiêu Dặc lúc này sai người chặn lại, hiện giờ, liền trực tiếp đưa cậu bé nhà họ Dương vào cung.

Tiêu Dặc thay xiêm y, đi tới chính điện.

Trong điện, người nọ đã chờ, Tiêu Dặc liếc mắt một cái nhìn qua, chỉ thấy một thân ảnh hơi hơi run rẩy cùng cái gáy đang cúi gằm.

Tiêu Dặc ngồi xuống, thản nhiên nói: "Đứng dậy đi."

Người kia đứng dậy, là một người có ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to, nhưng mặt mày lại tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Tiểu tử nhà họ Dương lúc này làm gì còn có thể không tin, tỷ tỷ đã thực sự làm Hoàng hậu đâu?

Chuyến đi đến đây, quả thực không phải giả vờ.

Hắn chỉ cần ngẩng đầu nhìn trộm một chút cung điện nguy nga này, đều cảm thấy khó thở.

"Trẫm là tỷ phu của ngươi." Tiêu Dặc nói.

Tiểu tử Dương gia vội vàng quỳ xuống, nói: "Không dám không dám."

Tiêu Dặc nhìn hắn như vậy, thực sự có chút nhìn không nổi.

Gia đình này, cùng Yêu Nhi thực sự là hai loại người hoàn toàn khác nhau.

Nhưng nghĩ đến Yêu Nhi, Tiêu Dặc vẫn thản nhiên nói: "Các ngươi đều biết rồi?"

"Biết rồi, đều biết rồi, phụ lão hương thân đều, đều biết rồi."

"Vậy các ngươi có cần vào kinh mua nhà, làm hoàng thân quốc thích không?"

Tiểu tử Dương gia đột nhiên cực kỳ căng thẳng.

Hắn nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: "Từng nghĩ tới... nhưng là không dám nghĩ."

Tiêu Dặc không lên tiếng, chờ hắn tiếp tục nói.

Tiểu tử Dương gia khẽ nói: "Lúc trước, nương, nương có nói với ta rồi, nói tiền ta đọc sách, tiền ăn thịt, thậm chí tiền mua nhà, cưới vợ, đều là lấy tỷ tỷ đi đổi."

Có thể nói ra những lời này, lại khiến Tiêu Dặc nhìn nhiều hơn một chút.

Tóm lại không phải là kẻ vô ơn.

Hắn nói: "Cũng không ngại, tỷ tỷ ngươi vẫn chưa chịu khổ."

Tiểu tử Dương gia tiếp tục nói: "Mấy năm nay, chúng ta, chúng ta đã nhận được không ít ân huệ, có nhà, có tiền tiêu không hết, người khác nhìn vào không còn dám xem chúng ta là nông hộ như trước. Cha mẹ lớn tuổi, không tiện tùy tiện hoạt động nữa, nơi đó cũng đã ở quen rồi, vào kinh, e rằng, e rằng còn phải làm trò cười cho tỷ tỷ..."

Hắn nói xong, nuốt nước bọt, nói: "Còn có một điều cũng không được, ta đã lấy vợ. Ta cùng cha mẹ, có thể nghĩ dù vào kinh, cũng, cũng sẽ không thể tham lam, đòi hỏi vô độ. Nhưng không phải ai cũng như vậy, tương lai còn có vợ ta, con trai con gái ta, nhạc phụ nhạc mẫu ta, và cuộc sống sau này... Không phải ai cũng có thể nhớ được những gì tỷ tỷ đã đổi lấy. Chưa vào kinh, luôn không giống, vào kinh, khắp nơi đều là vinh hoa phú quý... Ta cũng sợ, sợ tương lai một ngày kia, bị mê mắt, ngược lại không nghĩ đến sống an ổn qua ngày nữa..."

Tiêu Dặc nói: "Nhập kinh không bằng dựa vào những gì đang có, ở huyện Dân Trạch an ổn làm địa chủ. Ngươi là người thông minh, ngươi nói không sai. Nếu ngươi hôm nay lòng tham không đáy, đòi hỏi vô độ, trẫm sẽ coi thường các ngươi, càng căm hận các ngươi, sao có thể là người nhà của Yêu Nhi."

"Người nhà họ Lý sẽ luôn ở lại huyện Dân Trạch, các ngươi có việc cứ việc nói với họ."

Tiêu Dặc nói đến đây, cúi xuống, thản nhiên nói: "Ngươi muốn gặp tỷ tỷ ngươi một lần không?"

Tiểu tử Dương gia lắc đầu: "Không cần, sợ gặp. Thấy nàng sẽ khó chịu. Ta cũng sợ, sợ thấy, ngược lại... Ngược lại sinh ra tâm tư khác..."

"Vậy cha mẹ ngươi đâu?"

Hắn khấu đầu, nói: "Xin Hoàng thượng hoặc người bên cạnh Hoàng thượng viết một phong thư để ta mang về đọc cho họ nghe."

Không hẹn mà gặp, vừa vặn đúng ý Tiêu Dặc.

Theo hắn thấy, trừ Dương thị, hai người khác trong nhà họ Dương thực sự cũng không có nhiều tình cảm với Yêu Nhi. Vẫn là không gặp thì hơn.

Tiêu Dặc lúc này mới mỉm cười một chút, nói: "Sao lại phải để người khác viết? Để Yêu Nhi viết cũng được. Nàng hiện giờ đã biết đọc sách viết chữ rồi." Trong giọng điệu lại có một tia tự hào.

Tiểu tử Dương gia ngây người nói: "Vậy, vậy thì tốt."

Hắn quá mức co rúm sợ hãi, chờ nói xong, Tiêu Dặc liền sai Triệu công công dẫn hắn đi xuống.

Còn Tiêu Dặc thì đứng dậy quay về Dưỡng Tâm điện.

Đợi vào cửa, hắn thấy Dương Yêu Nhi cùng Xuân Sa ngồi một chỗ đang khó khăn học thêu túi thơm.

Tiêu Dặc cảm thấy lòng mình mềm nhũn, sải bước tiến lên.

Các cung nhân thức thời lui xuống.

Hắn khẽ ghé vào tai nàng nói: "Yêu Nhi gọi lại một tiếng ca ca nghe nào, lát nữa trẫm dạy Yêu Nhi viết thư."

Dương Yêu Nhi hơi ngẩng đầu, tay vẫn cầm khung thêu: "Ca ca."

Thấy không, cần gì đệ đệ.

Cần ca ca là đủ rồi.

Tiêu Dặc thỏa mãn nở nụ cười.
 
Back
Top Bottom