Cập nhật mới

Khác Cam Lai Tựa Mật

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
374762718-256-k258693.jpg

Cam Lai Tựa Mật
Tác giả: BiMinhThu8
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ta muốn nghịch thiên cải mệnh"
Vương Nguyệt Tuệ-nàng công chúa bị ruồng bỏ bỗng một ngày được tôn dương khắp chốn, kiệu khiêng tám người gả vào phủ Ứng Thiên
Một linh hồn khao khát tự do đến tột cùng, một cuộc đời khắc tinh đau khổ, yêu đương dằn vặt, liệu cuối cùng có là bến bờ....



hoathan​
 
Cam Lai Tựa Mật
Chương 1: Mặt trăng rớt đài


Năm Vĩnh Cảnh thứ 17, hoàng đế Vương Lộ qua đời.

Nhân cơ hội đó, các phe phái trong triều nổi lên tranh đoạt, dân chúng khắp nơi lầm than bởi khói lửa chiến tranh giữa Đại Thu và Đại Hào

Năm Thiên Chương thứ 1, hoàng đế nước Đại Hào bỗng rút quân cầu hoà, dùng khế ước liên hôn ngàn năm đổi lấy thái bình thịnh thế muôn đời.

Mươi mấy đại thần nước Đại Thu vì thế cùng thuận theo, lập tức ban ấp, phủ, thành để bày tỏ lòng hoà hảo.

Sau khi chiến hỏa ổn định, tôn Vương Liệt - đích tử do chính cung hoàng hậu Dung thị hạ sinh lên làm vua

Quả nhiên, trời luôn biết chế giễu lòng người.

Vương Triệt chẳng phải một vị minh quân sáng dạ thì thôi đi, ít nhất nếu hắn chịu an phận thì sẽ vẫn là hoàng đế bù nhìn của Đại Thu, suốt đời không phải lo nghĩ.

Nhưng hắn lại cứ một mực muốn đòi lại thực quyền từ tay các gia tộc lớn nhỏ nên ra sức tàn sát, chinh phạt phương Nam, xây lầu vọng, nhà cao, tiệc tùng ca múa thâu đêm thâu sáng làm hao tổn quốc khố, khởi nghĩa nổ ra liên hồi.....

................

Ở trong cung bây giờ đã là canh ba.

Quả nhiên dù có tráng lệ và xa hoa cỡ mấy cũng sẽ trở nên mờ nhạt trước màn đêm sâu thẳm.

Chỉ riêng Ninh Hạ điện vẫn còn sáng đèn, một người phụ nữ độ tam tuần, gương mặt sắc lạnh với hàng tá những món trang sức đủ khiến cho người nhìn phải kính sợ đang thưởng trà trong vườn.

Đây là sở thích đặc biệt của vị Dương quý phi này, nghe nói hồi còn là thiếu nữ nàng ta đã từng chu du khắp giang hồ, là nữ nhân hào kiệt ít người sánh bằng.

Chỉ tiếc rằng hồng nhan bạc phận, Dương tướng quốc vì củng cố quyền lực cho con trai trưởng mà sẵn lòng hy sinh con gái để lấy lòng hoàng đế.

Tạo thành bị kịch nối tiếp bị kịch mà người đời thở than

Dương quý phi cầm lấy chén trà đã nguội lạnh từ lâu, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không xa xăm

" Bổn cung đã rời Dương gia bao lâu rồi nhỉ "

Thẩm Lan đứng bên cạnh Dương quý phi nghe thấy vậy liền biết chử tử không vui, nụ cười vốn luôn thường trực trên khuôn mặt nàng bỗng chốc biến mất

" Bẩm quý phi, đến nay đã là năm thứ năm rồi "

Câu trả lời của Thẩm Lan như con dao găm không lưỡi, đâm thẳng vào lòng người đàn bà tuy uy nghi mà hèn mọn, kiên định mà yếu mềm kia.

Dương quý phi bất giác cười khổ, chầm chậm đáp lại Thẩm Lan

" Đã năm năm rồi nhỉ.

Thẩm Lan à, ta nói người nghe hoàng cung thực sự là nơi có thể giết người đấy.

Nó tàn nhẫn đến mức dù cho ta có cố gắng dung hợp, chịu đựng, tủi nhục biết bao năm qua cũng không thể mong cầu một chút thương xót từ lòng quân".

Vừa nói, nước mắt nàng rơi lã chã trên gương mặt trái xoan thanh tú

" Nhưng mà ta chẳng làm gì sai cả.

Ta trao trọn đời mình cho một người đàn ông để đổi lấy hưng thịnh gia tộc.

Đến cuối cùng chỉ vì nghi kị và tham vọng của hoàng đế lại muốn khiến cả Dương gia ta diệt vong.

Người thực sự quá tàn nhẫn rồi "

Chốn hoàng cung này vốn là một mê cung không lối thoát.

Dương quý phi cũng chỉ là một quân cờ trong bàn cờ quyền lực luôn xoay vần.

Nhưng một khi quân cờ đã bị đàn áp quá mức, liệu rằng có còn bảo vệ quân chủ ?

................

" Rầm, Rầm, Rầm"

Từng tiếng vó ngựa vang trời như muốn xé toạc màn đêm thanh tĩnh.

Một đoàn người người ngựa ngựa tuần hành gấp gáp theo hướng về cửa Tây hoàng cung, chẳng mấy chốc đã xếp thành từng tốp mai phục xung quanh các hướng.

Những người này ngụy trang rất kĩ càng, tất cả đồ dùng, binh đao, quần áo đều làm ra dáng của bọn thổ phỉ bình thường.

Có lẽ ngay cả tướng quân đã từng chinh chiến xa trường cũng khó phát giác ra điểm đáng nghi.

Đứng đầu đoàn quân là một tên tai to mặt lớn, tuy đã mặc vài lớp y phục rách rưới vẫn không thể che đi dáng vẻ vạm vỡ, uy dũng hơn người.

Vừa đến cửa Tây, hắn vội vàng xuống ngựa hành lễ với Dương quý phi đã đợi sẵn từ lâu

" Vi thần tham kiến Dương quý phi, ngày hôm nay vi thần và các tướng sĩ nguyện thịt nát xương tan cũng không sợ hãi, chỉ xin giữ yên Dương gia thái bình hưng thịnh"

Dương quý phi cúi đầu, ra hiệu cho Thẩm Lan ban thưởng vàng bạc cho hắn.

Nàng từng bước tiến lên cao, trước đại quân hùng mạnh không hề nao núng, từ áo choàng lấy ra tấm lệnh bài điều quân của Dương phủ

" Chư vị, ngày hôm nay người đứng trước mặt chư vị không phải là quý phi của Đại Thu, ta chỉ là đại tiểu thư của Dương phủ khẩn thiết xin các vị hãy bảo vệ lấy Dương gia.

Nay hoàng đế bạc tình, Dương gia ta là công thần khai quốc lại chịu án oan chu di tam tộc thảm khốc.

Người làm hậu bối như ta hết lòng đau xót, đường cùng tận lối mới nhờ đến đội quân bí mật do phụ thân truyền lại.

Các vị có đồng lòng cùng ta hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng này không"

Vừa dứt lời, 2 ngàn tướng sĩ đồng thanh hô to " Đồng lòng", từng đợt tiến vào cửa Tây bao vây hoàng cung

Họ là đang.......................mưu sát hoàng đế ư

Vốn tưởng kế hoạch chẳng chút sơ hở của Dương quý phi sẽ thành công mĩ mãn, không ngờ rằng huynh trưởng của Dương quý phi - Dương Khanh Từ đã bẩm báo cho Vương Liệt từ trước nhằm đổi lấy tính mạng ông ta.

Trong phút chốc, đội quân dũng mạnh bị cấm vệ khắc chế nhanh chóng, Dương quý phi và trên dưới thân thích của Dương gia liên quan tới vụ ám hại đều bị tống vào ngục, chờ đến mùa thu chém đầu thị chúng

Đối với Dương quý phi mà nói, chết đi còn tốt hơn phải sống cúi đầu nơi hậu cung gấp trăm lần.

Nàng chưa từng vướng bận cái chết, một chút lưu luyến về cuộc đời nàng cũng không có thì sống hay không sống phải chăng đâu còn quá ý nghĩa.

Mãi cho đến khi nàng được thái y chẩn đoán đã mang thai 3 tháng trong ngục tù......

Đứa bé này là hy vọng duy nhất của nàng, tự nhiên nàng cũng muốn được sống.

Một mong ước sống nhỏ nhoi loé lên trong lồng ngực của người mẹ.

Một tâm hồn đã khô héo nay lại vui tươi đến lạ mặc cho cái chết và sự khốn khổ vây quanh

Vài tháng sau, Dương quý phi sinh hạ tiểu công chúa trong ngục tối.

Do chứng phong hàn bẩm sinh lại thêm mất máu quá nặng nên nàng khó lòng qua khỏi đêm nay.

Nhìn đứa con mới đỏ hỏn, Dương quý phi mỉm cười, khẽ xoa nhóc con tròn xoe đang khóc ré lên trên tay Thẩm Lan

" Lan Lan, ngươi nói xem nên đặt tên cho đứa bé này là gì đây "

Thẩm Lan đăm chiêu một lúc lâu vì câu hỏi đó, không biết cái tên nào mới hợp với tiểu thư nhà nàng

" Nương nương, ta thấy vẫn nên để người đặt tên cho công chúa thì hơn.

Ta bình thường ít học, đặt tên chắc chắn sẽ không hay"

Dương quý phi thấy Thẩm Lan cau mày, không nhịn được bật cười thành tiếng

" Được rồi, vậy đặt tên là Nguyệt Tuệ đi, Nguyệt trong Nhật Nguyệt, Tuệ trong Trí Tuệ, sáng rõ.

Mong rằng đứa trẻ này sau sẽ trở thành người thanh khiết giống như ánh trăng đêm nay "

Một đời sáng tỏ - há chẳng phải là thiên tiên hay sao.

Ngày hôm sau, quan quản ngục nhận lệnh của hoàng đế an táng Dương quý phi tại một khu rừng ngoài kinh thành.

Sắc phong Vương Nguyệt Tuệ là tam công chúa, đưa ra khỏi kinh nuôi dưỡng

Cũng từ khi đó, hàng loạt các điển tích cổ quái xoay quanh thân thế của vị công chúa bí ẩn ra đời.

Người truyền người, tai truyền tai, cũng không biết đã trở thành hình dạng thế nào
 
Cam Lai Tựa Mật
Chương 2: Phượng hoàng hay gà lôi


" Dưới ánh trăng mờ, công chúa Nguyệt Tuệ,

Phượng hoàng thất thế, lòng vẫn kiêu sa

Dẫu lạc giữa đời, phai dần màu phượng

Tinh thần vương giả, mãi mãi không tàn "

Lời thơ vừa dứt, bên dưới khán đài là một loạt những tiếng vỗ tay tán thưởng, hò reo ca ngợi của đám phàm phu tục tử bên dưới

" Hay lắm, hay lắm, quả không hồ danh là đệ nhất minh sư của Thiên Tửu đài ".

Lão già ngồi bên trên khán đài lấy thế làm oai nghi hẳn, vuốt vuốt chòm râu dài màu trắng điểm hoa tiêu.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, ngay cả những câu chuyện mới lạ về chiến tranh, binh đao, thần tiên chuyển kiếp cũng không thể bì lại với cô công chúa bí ẩn này.

Chỉ cần tự thêm vài chi tiết giật gân thì sợ gì không kiếm được bộn tiền

Trong lúc phòng trà đang nháo nhào tâm đắc về câu chuyện mới kể, một cô nương chập tuổi cập kê từ trên lầu cao nhìn xuống, ánh mắt vài phần khinh miệt.

Cô ấy à, kể ra cũng là khách quen ở sòng bài lầu trên.

Tuy không phải dạng nghiêng nước nghiêng thành nhưng vô tư hoạt bát, thông minh nhanh nhẹn, tri thư đạt lễ chẳng kém cạnh các tiểu thư phủ đệ.

Duy chỉ thiếu tiền mà thôi....

Lão già đang ngồi trên sập bỗng nhiên đứng dậy, chắp tay trước ngực cảm kích các "quý nhân" đang thoải mái vùng tiền cho ông ta.

" Lão phu cảm tạ ân đức các vị ngày hôm nay.

Có thể các vị không biết, lão phu đã từng đi khắp các châu của Đại Thu, may mắn ta được nghe lại từ chính cung nữ từng đỡ đẻ cho Dương quý phi năm đó nói về thân thế của tam công chúa.

Không biết các vị có muốn lắng nghe không"

Tiểu cô nương trên lầu hừ một tiếng, trong túi lôi ra một túi hạt dưa đã bóc sẵn nom đã chuẩn bị đầy đủ cho buổi hôm nay

Trên đời này, âu là thứ mới lạ thì người ta đều thích.

Đám nam nhân phía dưới chăm chú dõi theo từng bước chân chậm chậm của lão phu gia, dỏng tai nghe về mẩu chuyện lạ lẫm đó

" Lão phu nghe nói mới mấy tháng trước, tam công chúa đã từng nhập cung xin hoàng đế hãy thu nhận mình.

Quỳ ba ngày ba đêm trước điện An Bảo cuối cùng vẫn bị đuổi đi trong nhục nhã.

Hoàng đế lấy cớ Vương Nguyệt Tuệ là nghiệp chủng do phản tặc sinh ra, quyết không thể dung thứ"

Trong giọng kể của lão phu già mang vào phần chua xót, hệt như chính ông ta mới là người chứng kiến hết sự việc.

Một vài tên nghe xong còn dưng dưng nước mắt, xót thương hết lời cho Phượng hoàng số khổ chưa từng diện kiến

Đến đây thì tiểu cô nương thực sự hết chịu nổi rồi.

Nàng đổ túi vỏ dưa xuống bên dưới lầu, ngạo nghễ tuyên bố

" Bản cô nương nói cho các ngươi biết, mấy câu chuyện bịa đặt này ta đã nghe mãi phát chán rồi.

Cũng chỉ có loại đầu trâu óc lợn mới bỏ tiền ra để nghe ông ta kể chuyện.

Hay là các người thuê ta viết truyện đi, ta viết còn hay hơn ông ta nữa"

Lời nói của nàng quả đã làm thất kinh cả khán phòng.

Tất cả ánh mắt dò xét, phê phán điều đổ về phía vị cô nương mặc hồng y đang đứng trên lầu cao.

Lão phu già nghe vậy mặt tối xầm lại, trực tiếp sai mấy mươi người làm cường tráng đi đuổi bắt nàng

Suy cho cùng cũng chỉ có thế, nàng từ lâu đã quen với mấy cảnh gà bay chó sủa này rồi.

Trước khi đi, nàng cố tình cười lớn châm chọc lão phu gia

" Ta tên là Thẩm Giai Ninh, các vị sau này muốn nghe kể chuyện hay ho hơn thì tìm đến ta nhé"

Thẩm Giai Ninh, phải rồi.

18 năm trước tam công chúa Vương Nguyệt Tuệ đã chết từ ngày bị đưa ra khỏi cung.

Nếu không phải Thẩm Lan thương yêu nuôi nấng nàng, cho nàng một thân phận mới, một cuộc đời mới thì có lẽ cũng sẽ chẳng có nàng ngày hôm nay.

Đối với nàng, kí ức về hoàng cung chỉ dừng lại ở nơi cửa ngục thì làm sao có thể khuỵ lụy, quy phục như lời lão già kia nói.

Chính vì vậy, đối với những câu chuyện bịa đặt này chẳng có một chút liên quan gì tới cuộc sống của nàng, thân phận này có hay không có thì đã sao

................

Thẩm Giai Ninh và mấy tên người làm kia rượt đuổi nhau suốt hai canh giờ.

Lão già kia bịa chuyện dở nhưng chọn thủ hạ lại tốt như vậy, khiến nàng phải hao phí bao nhiêu công sức mới trốn ra được

Nàng dựa lưng vào cửa nhà, hai mắt nhắm nghiền lộ rõ vẻ thích thú như một chú mèo nhỏ ngoan ngoan đang hưởng thụ cơn gió thu đầu mùa nhè nhẹ xen lẫn hương thơm của thịt mỡ, lá chanh, quế hồi từ sạp hàng bánh của Nhu ma ma.

Nếu đây quả thật là giấc mơ thì nàng một chút cũng không muốn tỉnh lại

" Tiểu Ninh, con lại gây chuyện với người ta rồi đúng không" - tiếng gọi giận dữ của Thẩm Lan từ trong nhà vọng ra làm Thẩm Giai Ninh bừng tỉnh.

Hôm nay nàng chết chắc rồi, đúng là tai bay vạ gió mà

Nàng rón rén đi đến cạnh Thẩm Lan, giọng điệu hờn dỗi như đã phải chịu oan ức gì lắm

" Con không có gây chuyện, là bọn họ bắt nạt con trước.

Mẹ, mẹ phải tin con"

Vừa nói nàng vừa khẽ lay lay người Thẩm Lan, con bé này duy chỉ có cái miệng là khiến người ta không thể không ngủi lòng.

Bấy nhiêu năm nuôi dưỡng Thẩm Giai Ninh, bà hiểu tính cách của nàng hơn ai hết.

Nếu không phải đã động chạm đến nàng, nàng nhất quyết sẽ không gây chuyện với họ

" Mẹ không phải không tin con.

Nhưng mà con là nữ tử, làm việc gì cũng nên suy trước tính sau.

Cả ngày ồn ào với cả đồng người như thế không hay chút nào.

Nhìn mặt con đấy, lấm lem hết cả có khác nào con gà lôi"

Trong tình cảnh nguy cấp vừa rồi nàng thậm chí còn không kịp dừng lại thở, huống chi là để ý mình có đang xinh đẹp hay không.

Nàng đưa mắt nhìn xuống bộ y phục mới may đã bị lấm bẩn màu bùn đất, gây thù chút oán với người khác thật không có ích lợi gì mà-nàng thầm nghĩ

Thấy con gái thất thần, Thầm Lan phần nào đã nguôi giận.

Từ trong nhà lấy ra một đĩa bánh hạt dẻ thơm ngào ngạt

" Bánh hạt dẻ mẹ mới làm đấy.

Không phải hôm nay Giang tiên sinh sẽ dạy học ở Thanh Vân đình à, con giúp mẹ mang ít điểm tâm cho cậu ấy đi"

Hình như sực nhớ lại việc gì đó rất quan trọng, Thẩm Giai Ninh chẳng mấy chốc đã chạy vội khỏi nhà.

Trên tay không quên cầm hộp bánh hạt dẻ nóng hổi và vài cuốn sách tứ thư, ngũ kinh đã cũ mèm

................

Thanh Vân đình là một ngồi nhà nhỏ nằm cách kinh thành vài dặm, xung quanh được bao kín bởi cỏ cây hoa lạc.

Đối với Thẩm Giai Ninh mà nói, đây là nơi duy nhất khiến cô cảm thấy yên bình và thích thú như vậy giữa khắp chốn hoa kinh tráng lệ.

Ngày trước, nơi đây từng là lớp học của một thầy Nho nổi tiếng tự xưng Giang Đàn.

Sau này Giang Đàn tạ thế, lớp học cứ vậy mà truyền lại đời đời cho con cháu Giang gia tiếp quản, trở thành nơi mà các học trò nghèo thường lui tới

Trăm lần như một, Thẩm Giai Ninh luôn là người đến học sớm nhất.

Nàng thích ngắm nhìn cảnh vật ban sơ ở đây, thích ngửi mùi hoa Sơn Trà quyện cùng hương nghiên mực thanh tao thoang thoảng khắc gian phòng tuy nhỏ nhưng ấm cúng.

Đương nhiên, nàng cũng có nỗi khổ tâm của mình.

Ở một nơi coi trọng phẩm hạnh của nữ nhân như Đại Thu, học tập và khoa cử vốn chỉ được dành cho nam nhân.

Còn với những nữ tử vừa không quyền không thế, không tiền không tiếng như nàng chỉ có thể an phận ở nhà chờ được gả đi mà thôi

Nàng đương nhiên hiểu rõ điều đó.

Những nàng cũng muốn được học tập giống như họ.

Ít nhất nếu nàng được học tập, phải chăng sau này sẽ có đất dụng võ, kiếm thêm được chút ngân lượng cũng không phải là vấn đề lớn.

Chính vì vậy, suốt 3 năm nay nàng luôn nghiêm túc hết mức với việc học tập của mình, tuy chỉ là ngồi sau cánh cửa gian phòng học nghe thấy tiếng đọc sách của tiên sinh và đồng môn thôi cũng đã đủ làm nàng hạnh phúc biết mấy

Thẩm Giai Ninh đi vào gian nhà sau, từ từ ngồi xuống ngắm nhìn nhóm người đang lũ lượt kéo đến.

Họ đều là những người có tài cả, xét từ phú quý, địa chủ, bần nông đều không thiếu một ai.

Có người đến đây học là do không có tiền, có người là vì yêu quý cách dạy học của Giang tiên sinh nay lại vô tình gắn kết với nhau vì con chữ và đạo nghĩa.

Tiếng ồn ào mỗi lúc một lớn hơn.

Mãi cho đến khi có tiếng chân người từ đâu bước tới làm không gian bỗng chốc im bặt.

Tất cả các đệ tử đều đã đứng lên làm lễ với vị danh sư đáng kính

" Chúng đệ tử bái kiến tiên sinh"

Hậu duệ đời thứ 3 của Giang gia là Giang Triệt.

Y là người học rộng tài cao lại đỗ đầu trạng nguyên năm nay, có thể nói là tiền đồ tươi sáng, hậu vận xung túc hơn người.

Không những thế, Giang Triệt còn là một trong tứ đại mỹ nam Đại Thu, là tấm chồng ao ước của tất cả các cô nương xuân thời.

Mãi đến rất lâu về sau, Thẩm Giai Ninh vẫn coi Giang Triệt là tín ngưỡng thiêng liêng nhất trong lòng nàng, là ánh trăng sáng đã từng ủ ấm trái tim nàng trong suốt một thuở thiếu niên xốc nổi đó
 
Cam Lai Tựa Mật
Chương 3: Tiên Sinh, người đã từng hay chưa


Chẳng mấy chốc, ngoài trời nắng gắt đã chuyển sang tối muộn từ bao giờ.

Thẩm Giai Ninh vẫn còn đang chăm chú với bài học hôm nay mà nàng được nghe.

Cái gì mà lấy nhân nghĩa trị thiên hạ, quân tử lấy đức làm đầu, nàng đều muốn hiểu cặn kẽ từng câu từng chữ, xém đã quên mất thời gian trôi qua.

Càng không biết rằng có người vẫn luôn dõi theo nàng từ đó đến giờ

Giang Triệt từ gian chính nhìn theo nàng, không tự chủ được mà mỉm cười tán thưởng tiểu cô nương tinh nghịch đang vươn vai quá đầu

" Trò có thế ra đây rồi"

Thẩm Giai Ninh thực sự đã bị giọng nói của Giang Triệt làm kinh động.

Vậy là từ nãy tiên sinh vẫn luôn nhìn thấy nàng làm những trò xấu mặt đó ở trong này ư.

Với người coi trọng mặt mũi như nàng, chỉ cần nghĩ đến đây thôi đã đủ thấy xấu hổ biết bao.

Huống hồ.....huống hồ đây lại là người mà nàng thích

Không còn cách nào khác, nàng từng bước dò dẫm tiến lại gần Giang Triệt.

Dường như tất cả dũng khí của nàng đều đã biến đâu mất, ngay cả đến nhìn thẳng vào vị tiên sinh cao cao tại thượng kia nàng cũng không dám

" Học trò bái kiến tiên sinh, học trò, học trò".

Thẩm Giai Ninh càng nói càng thấy xấu hổ, chẳng biết đã nói lặp lại hai chữ học trò bao nhiêu lần rồi

Nhìn thấy nàng như vậy, Giang Triệt có chút buồn cười.

Không ngờ bình thường bướng bình lại có ngày xấu hổ đến nói lắp

" Ninh Ninh, trò có việc gì muốn nói với ta à"

Vốn tưởng chỉ định trêu trọc nàng một chút, ai ngờ Thẩm Giai Ninh lại căng thẳng như vậy.

Chuyện đã đến nước này, nàng cũng không còn gì mất mặt hơn nữa rồi.

Hay là cứ thử liều một phen

" Học trò là muốn ở lại thỉnh giáo tiên sinh đôi điều.

Không biết tiên sinh có sẵn lòng giải đáp hay không"

" Ồ, trò có gì không hiểu sao."

- trong câu từ của Giang Triệt mang vài phần tò mò

Biết kèo này thoát rồi, Thẩm Giai Ninh cũng không ngại diễn tiếp với ngài một vở kịch.

Nàng giả vờ đi đi lại lại trước mặt Giang Triệt, ánh mắt đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì hệ trọng.

Phải một lúc lâu sau mới lên tiếng hỏi tiên sinh

" Học trò đang nghĩ tới cái gọi là: Tự thiên tử dĩ chí ư thứ nhân, nhất thị giai dĩ tu thân vi bản.

Hai câu này có nghĩa rằng từ thiên tử đến dân đen đều nên lấy việc tự sửa mình làm gốc.

Nhưng học trò nghĩ, nếu không xảy ra biến cố nào khác, con người sao có thể tự nhìn nhận, tự sửa mình"

Mỗi khi Thẩm Giai Ninh bàn luận về học thuật, hai mắt nàng đều rất sáng.

Sáng đến nỗi khiến Giang Triệt không cách nào ngừng nhìn ngắm nàng, nàng luôn lấp lánh như ánh sao trời tháng bảy.

Rất đơn độc, nhưng đặc biệt vô cùng

Giang Triệt đưa chén trà đang uống dở đến trước mặt Thẩm Giai Ninh.

Vị tiên sinh này vốn luôn khiến người ta cảm thấy kì quái

" Ninh Ninh, trò thấy chén trà này như thế nào"

Nàng ngạc nhiên nhìn Giang Triệt.

Chén trà này thì có gì đặc biệt cơ chứ

" Học trò thấy chén trà này rất đẹp, chạm khắc trên đó cũng rất tinh xảo"

" Ngoài những điều đó ra, trò còn nhìn thấy điều gì nữa"

Đây quả là nhát dao chí mạng đối với nàng.

Bắt nàng nhận xét nghệ thuật ư, chẳng thà bảo nàng chơi vài ván bài, được thêm vài cuốn sách còn dễ hơn

" Học trò....học trò ngu dốt không biết tiên sinh đang có ý gì"

" Thực ra, trong chén trà này có một vết nứt rất sâu.

Người nhìn vào bên ngoài khó mà thấy được, đôi khi chỉ nhìn thấy được ở bên trong.

Con người cũng giống như chén trà ta đã cho trò xem.

Liệu ai có thể một đời thập toàn thập mỹ đây"

Ý định ban đầu của Thẩm Giai Ninh vốn chỉ muốn thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn.

Ai mà ngờ được lại cuốn vào một câu chuyện mới với y.

Quả nhiên trong cái rủi có cái may.

Nhìn thấy Giang Triệt như vậy, nàng lại muốn tham lam bên cạnh y một chút, mỗi lúc lại càng tham lam hơn....

Nàng cúi đầu hành lễ với Giang Triệt, tâm hồn đã hoàn toàn bị thu hút bởi dáng vẻ thanh cao của y

" Học trò xin ghi tạc lời dạy bảo của tiên sinh.

Tiên sinh, ngày mai người có rảnh không, có thể cùng học trò dự lễ thất tịch không ?".

Vừa nói xong lời này, Thẩm Giai Ninh đã nhận ra có gì đó sai sai.

Nàng thế mà lại dám mời Giang tiên sinh bận trăm công nghìn việc đi chơi với nàng.

Thẩm Giai Ninh, nàng bị điên rồi.

" Ý ta là, ngày mai Tần lão sư sẽ mở quầy đối thơ.

Phần thưởng là cây trâm bạch ngọc tinh khiết ngàn năm rất hiếm có nên đã mạo muội tiên sinh.

Mong tiên sinh không trách tội.

Vậy thì ta xin cáo từ trước kẻo gia mẫu ở nhà mong chờ ".

Lấy lý do này để bao biện, e rằng cả hoa kinh cũng chỉ có mình nàng mà thôi.

Nhưng mà đâu dễ như vậy, Thẩm Giai Ninh không ngờ Giang Triệt đứng đằng sau nàng đã mỉm cười từ lâu.

Nhàn nhã nói ra một chữ " Được"

................

Thẩm Giai Ninh đi một mạch về nhà.

Trái tim trong lồng ngực nàng đập nhanh như muốn nổ tung.

Dù đâu đây cũng là lần đầu tiên nàng hẹn gặp Giang Triệt ngoài Thanh Vân đình.

Dĩ nhiên phải chuẩn bị cho tốt một chút

Nhắc đến sắm sửa trang phục, khắp cả cái kinh thành này chẳng nơi đâu sánh lại Dương chi lục quán.

Từ bình dân cho đến thượng hạng, tất cả các nguồn cung vải trên khắp Đại Thu hầu hết đều thuộc quản lý dưới trướng của Dương gia.

Tuy Thẩm Giai Ninh từng có ân tình sâu nặng với đại tiểu thư Dương Liễu Miên, nhưng thời gian nàng đặt chân vào nơi này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lần gần nhất hình như đã là Tết nguyên tiêu của hai năm trước

Nhìn từ xa, Dương Liễu Miên đã trông thấy Thẩm Giai Ninh.

Nàng nhanh chóng vẫy tay thu hút sự chú ý của Thẩm Giai Ninh, bộ xiêm y xanh lục điểm trăng bay bay trong gió tựa như tiên nữ giáng trần

" Hôm nay không biết là thần thánh phương nào lại khiến Thẩm tiểu thư ghé thăm bổn tiệm của ta đây"-Dương Liễu Miên nói với giọng điệu trêu chọc

Thẩm Giai Ninh bên này cũng chẳng vừa, nàng cướp lấy chiếc quạt giấy trong tay Dương tiểu thư.

Giả vờ phe phẩy vài cái nom ra dáng thiếu công tử phong nhã hào hoa

" Bổn cô nương là do si mê bà chủ Dương.

Đêm ngủ cũng nhớ, ngày đến lại mơ, tấm lòng đau khổ nổi nhớ tương tư nên đã cất công đến đây thăm cô đấy.

Có thấy cảm động không"

Dương Liễu Miên chậc lưỡi.

Dùng lực đẩy nhẹ vào lồng ngực nàng.

Chiêu trò này của Thẩm Giai Ninh cùng lắm cũng chỉ có thể giấu được người ngoài

" Vậy để ta tự đoán xem.

Ninh Ninh nhà ta là đang chuẩn bị hẹn hò, mà người hẹn chắc chắn là Giang tiên sinh Giang Triệt"

Chút tâm tư nhỏ này của Thẩm Giai Ninh quả nhiên không vượt qua tầm mắt của Dương Liễu Miên.

Hai má nàng ửng hồng, trái tim cũng nhộn nhịp thêm đôi chút

" Ây da, không phải như cô nghĩ đâu.

Ta chỉ muốn nhờ tiên sinh giúp giành phần thưởng thôi".

Thẩm Giai Ninh cố gắng trốn tránh ánh mắt của Dương Liễu Miên, lần này đã xem đi xem lại một bộ y phục đến ba lần

Dương Liễu Miên nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng cũng không nỡ trêu chọc thêm.

Kẻo tiểu cô nương lại xấu hổ chạy mất

" Này, Ta thấy Giang Triệt này có vẻ cũng có tình ý với cô.

Nhân cơ hội này nhớ thể hiện cho tốt đấy biết chưa.

Hạnh phúc ấy à, đôi khi phải cần một chút cố gắng, một chút thúc đẩy"

Đó là lần đầu tiên trong đời, Thẩm Giai Ninh nghe thấy có người nói với nàng rằng hạnh phúc là do trái tim mình quyết định.

Hóa ra nữ nhân cũng có thể sống một đời kiêu hãnh giống như ánh mặt trời ban mai.

Chỉ một lần này thôi, nàng cũng muốn nắm giữ lấy hạnh phúc của chính mình....
 
Back
Top Bottom