“ Ôi tiểu thư của tôi ơi, cuối cùng cô cũng về rồi” - Lành đứng ở trước của Phủ Thái Úy nhìn Nguyệt Hy đang khập khiễng lê từng bước chân trở về thì liền vội vàng chạy ra đón, Nguyệt Hy khẽ nhíu mày dù đã được nắn lại khớp nhưng chân nàng vẫn nhói đau mỗi lần bước đi.
“ Tiểu thư, cô không sao chứ, người làm em sợ chết khiếp đi được” - Lành vừa khóc vừa lo lắng nói.
Nguyệt Hy khẽ cười lắc đầu, Lành cũng không hỏi nhiều chỉ là cẩn thận đỡ nàng vào trong phủ.
“ Phụ Thân vẫn chưa về sao?”
- Nhìn về phía căn phòng của phụ thân vẫn tối đèn Nguyệt Hy không khỏi lo lắng hỏi.
“ Dạ bẩm, nay bệ hạ cho mời Thái Úy ở lại trong cung dùng bữa ạ” - một gia nhân liền cung kính nói.
Sau khi được đại phu thăm khám dặn dò, Nguyệt Hy chậm rãi dùng bữa tối, sau đó liền sai người chuẩn bị nước tắm, nàng ngâm mình trong dòng nước ấm, đầu óc mơ hồ nghĩa miên man, nàng nhớ về nụ cười của thiếu niên với đôi mắt nâu đen sáng nay, nàng nhớ về khuôn mặt rạng rỡ tràn ngập ánh sáng, giống như thứ ánh sáng nàng luôn tìm kiếm bấy lâu, thứ ánh sáng ấm áp, đem lại sự an tâm để nàng có thể tùy ý dựa dẫm, mỗi khi nghĩ về thiếu niên ấy không hiểu sao trong lòng Nguyệt Hy vừa khao khát nhưng cũng giống như có một mảng trắng ký ức về người thiếu niên đó “A Ngũ” - Nguyệt Hy khẽ nói, ánh mắt lại nhìn về phía chiếc áo bào xanh sẫm màu treo đằng xa.
“ Tiểu thư, tiểu thư, đại nhân về rồi, người nói bao giờ tiểu thư xong thì tới gặp người” - Lành ở phía bên ngoài nhỏ giọng nói.
“ Ta biết rồi” - nàng đáp.
Sau khi thay đồ xong, Nguyệt Hy cũng tập tễnh bước đến thủy đình, từ xa nàng đã thấy bóng dáng của một người đàn ông trạc ngũ tuần, ánh mắt cương nghị đăm chiêu nhìn bàn cờ trước mặt.
“ Cha” - đến gần thủy đình nàng liền lên tiếng.
Dương Thái Úy nhìn nàng ánh mắt trìu mến ấm áp “ Hy Hy” - ông lên tiếng.
Nguyệt Hy cúi đầu hành lễ sau đó liền nói “ Cha, người cho gọi con”
Dương Thái Úy nhìn nàng đi tập tễnh liền có chút lo lắng bước tới đỡ nàng, chuyện chiều nay tiểu thư đi chợ bị thương người làm trong phủ cũng đã báo cho ông, ông lo lắng nhìn đứa con gái nhỏ.
Mất mẹ từ sớm, ông thì ngày ngày theo bệ hạ đi đánh trận, con bé ở với em gái ông từ nhỏ, mấy năm gần đây ông mới trở về Hoa Lư, số lần ông được gần cô cũng mới tăng lên một chút, thì lại hết biến cố to đến biến cố nhỏ ấp xuống người cô con gái bé nhỏ của ông.
Khóe ông có chút cay cay.
“ cha người có điều gì muốn căn dặn Nguyệt Hy sao”- Nguyệt Hy thấy phụ thân không nói gì liền lên tiếng.
“ Mấy ngày nữa trong cung bệ hạ tổ chức yến tiệc khao quân, con biết chứ” - Dương thái úy lên tiếng, bàn tay vân vê quân cờ.
“ Nhi nữ có biết” - Nguyệt Hy đáp, nàng chăm chú quan sát phụ thân “ Không biết ở yến tiệc có chuyện gì khiến cha phiền lòng sao?”
- nàng nói.
“ Bệ hạ sau khi lên ngôi, đánh đuổi ngoại xâm bình định nội loạn, mấy năm gần đây dân chúng cũng tạm coi là an cư lạc nghiệp, đất nước yên bình.
Các hoàng tử khi đến tuổi hoặc lập được công trạng đều được phong vương, phong đất, nhưng hai năm trở lại đây giữa các thân vương lại xuất hiện xung đột, đòi ly khai triều đình, đơn giản là vụ án của thái tử Thâu, sau đó là đến anh em Ngự Man Vương, Ngự Bắc Vương, mấy tháng trước bệ hạ sai Khai Minh vương đem quân đi đánh anh em Ngự Man vương, Ngự Bắc Vương sau khi thái tử bị bắt về Hoa Lư, người lại sai Nam Phong vương lên chiêu hàng anh em Ngự Man Vương, Ngự Bắc Vương” - ông suy tư nói mà không trả lời trực tiếp câu hỏi của Nguyệt Hy.
Nguyệt Hy cũng chỉ im lặng nghe ông nói, đôi mắt vừa chăm chú quan sát cha lại vừa nhìn vào bàn cờ trước mặt.
“ Khai Minh vương nổi tiếng anh dũng thiện chiến, ta cũng từng cùng y đi đánh giặc mấy lần, so với huynh trưởng con hay các vị vương khác thì đúng là tài không đợi tuổi, là viên ngọc quý cũng là thiên chi kiêu tử của bệ hạ, từ nhỏ đã được bệ hạ và Phụng Càn hoàng hậu ( bà Chi Hậu Diệu Nữ ) yêu thương, nâng niu từ bé.
Chỉ có điều là thiếu niên đắc chí tính cách có hơi kiêu ngạo.”
- ông nói.
Nguyệt Hy vẫn chăm chú lắng nghe, vị Khai Minh vương này khi cùng A Ngũ rời khỏi Đại La cũng có danh qua, nhưng người này có vẻ danh tiếng không được tốt cho lắm.
Mà bây giờ nàng lại được chứng kiến người kiệm lời khen như cha mình đang không ngớt lời tán thưởng vị vương gia này.
“ Vì kiêu ngạo nên lần này đánh nhau với anh em trong nhà liền thua thê thảm nên bệ hạ mới phái anh trai y lên cứu giúp ạ” - Nguyệt Hy khẽ nói.
Dương thái úy nghe vậy liền khẽ bật cười đáp “ Là đánh thắng, Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi y liền có thể bình ổn cả Phong Châu , Phù Lan và đem thành Đại La thu vào tay, cũng tiện tay dẹp luôn đám giặc Trịnh Hàng, Trường Lệ, Đan Trường Ôn, truy đuổi đám Hàng tới tận chân núi Tản” -
Nguyệt Hy có chút thắc mắc “ nếu đã đánh thắng rồi tại sao bệ hạ hay vị vương tử này không bắt trói luôn hai vị vương kia về kinh sư, ngày đó nàng ở Hoa Lư cũng nghe không ít tin đồn về vị vương này, mà ngày đó nàng cảm thấy hắn giống như là đang vây chặt Hoa Lư đúng hơn là tiến thẳng quân vào” - nàng suy tư nghĩ.
“ Cha nếu vương đã đánh thắng tại sao bệ hạ lại muốn Nam Phong vương đến chiêu hàng hai vị vương kia mà không phải là Khai Minh vương trực tiếp bắt người giải về kinh sư” - Nguyệt Hy tò mò hỏi.
“ Bệ hạ nhân từ với các vị vương tử, Khai Minh vương sát phạt quyết đoán, chắc con cũng nghe nhiều tin đồn không hay về y nên người sợ Khai Minh vương sẽ sát phạt luôn chính anh em của mình, Nam Phong vương thì ôn nhuận, hiền lành vì vậy bệ hạ mới cử y đến chiêu hàng, đó cũng là chiếc thang mà bệ hạ ban cho các vương châu miền bắc hạ nước đi xuống” - ông từ tốn nói.
“ Vậy thì cũng quá là thiệt thời cho Khai Minh vương rồi, liều mình đánh trận nhưng chỉ vì vài tin đồn liền bị người khác gạt bỏ thành quả” - Nguyệt Hy thở dài nói.
“ Cũng không hẳn là vậy, đôi khi cũng alf có một vài nguyên nhân khác” - Dương Thái Úy nói.
“ Khoan đã nhưng chuyện này thì liên quan gì đến yến tiệc sắp tới của bệ hạ ạ?”
- Nguyệt Hy đột nhiên cảm thấy rốt cuộc là cha nàng đang đi một vòng lớn mà vẫn chưa vào hẳn vấn đề.
“ Nam Phong vương chiêu hàng thành công, bữa tiệc lần này giống như một gia yến quy mô lớn” - ông nói, ánh mắt lại có chút dè chừng nhìn Nguyệt Hy, “ lần này tham dự con có thể sẽ đụng độ với người đó” - ông ngập ngừng nói.
“ Khai Minh Vương ạ?’ - Nguyệt Hy thắc mắc nói.
“ Không là Ngự Man Vương” - ông nói, ánh mắt quan sát từng biểu cảm của con gái “ Hy Hy, ngày đó rốt cuộc vì sao con lại lưu lạc đến Đại La con còn nhớ không” - ông nói.
Nguyệt Hy nghe vậy liền cảm thấy có chút nhức đầu với mấy vị vương tử nhà vua thực sự giờ phút này nàng chả nhớ vị nào với vị nào?
Nhưng nghe cha nàng nói vậy Nguyệt Hy liền cảm thấy hình như chuyện nàng lưu lạc tới Đại La có liên quan tới vị Ngự Man Vương này và cũng có thể cả vị Khai Minh vương này nữa, cha nàng nhắc đến y nhiều như vậy mà.
“ Phụ thân, nhi nữ thực sự có một số chuyện cũng nhớ không rõ nhưng người đừng lo những chuyện trước kia nhi nữ cũng sẽ không để trong lòng nữa” - nàng nói.
“ Nếu đã nói không để trong lòng thì tốt.
Vệ Vương cũng nói với ta muốn giới thiệu Khai Minh vương với con, nếu con muốn” - Dương Thái Úy khẽ nó, đôi mắt tinh tường thăm dò Nguyệt Hy.
“ Vệ Vương?”
- ngày hôm nay tần suất vị này suất hiện trong cuộc đời cô hơi bị nhiều.
“ Là con của cô mẫu con với tiên đế” - thấy con gái thắc mắc, ông liền đáp.
“ Đinh Toàn?”
- Nguyệt Hy trợn mắt nhìn cha.
“ Đúng vậy.”
- Dương thái úy đáp.
“ Phụ thân mọi chuyện vẫn nên là để tùy duyên đi, nhi nữ đang là trò cười của cả kinh sư, liệu có thể lọt vào mắt vương được sao” - Nguyệt Hy khẽ khàng nói.
“ Ta biết, Nguyệt Hy thực sự nếu con không muốn ta cũng không ép uổng con được, ta chỉ mong con một đời này có thể sống bình bình an an, vui vẻ hạnh phúc, nếu người đó con không muốn cũng đừng gượng ép bản thân mình vì bất kì lý do gì” - Ông nói, ánh mắt lại nhìn cô con gái nhỏ.
“ Đứa bé này thật sự rất giống em gái ông, nhưng số phận và cuộc đời của bà lại không hề vui vẻ gì, vì vậy ông chỉ mong đứa bé này có thể bình an vui vẻ mà sống bên người mà nó yêu thương mà thôi” Ông nghĩ thầm trong lòng.
“ Dạ” - Nguyệt Hy khẽ gật đầu.