Cập nhật mới

Khác [Cảm hứng lịch sử] Những kẻ ngoài cuộc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
375335610-256-k688751.jpg

[Cảm Hứng Lịch Sử] Những Kẻ Ngoài Cuộc
Tác giả: Duchau_tieudieu
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện : Những kẻ ngoài cuộc

🌱 Thể loại : cảm hứng lịch sử Việt Nam, tình cảm, xuyên thời gian, trùng sinh
🌱 Tác giả : Du Châu
🌱 Artist vẽ bìa : Ngô Võ Quỳnh Hoa
🌱 Tình trạng : đang sáng tác

🌱 Giới thiệu truyện :
Kiếp trước nàng mắc phải đại tội, kiếp này may mắn được tạo cơ hội để đền tội.

Một ván cờ, một người chờ, một người đợi.

Kiếp này, kiếp sau, nếu được gặp lại nhau, xin đừng chia cắt, đừng làm nhau đau thêm một lần nữa.

Cả hai kiếp, có lẽ đã là quá đủ cho cả hai rồi.

🌿 Truyện được lấy bối cảnh cuối nhà Lý - đầu nhà Trần

👉 Lưu ý :
■ Truyện được lấy cảm hứng lịch sử nhưng PHẦN LỚN CHI TIẾT đều là HƯ CẤU.

Vì vậy, vui lòng KHÔNG đánh đồng với chính sử.

Truyện cũng không có giá trị tham khảo về mặt lịch sử, cũng như không coi đây là tài liệu tham khảo.
■ Vậy nên, nếu muốn tham khảo lịch sử, các bạn hãy tìm những nguồn sách chính thống nhé !

☘️ Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên sẽ có nhiều sai sót.

Mong mọi người góp ý nhẹ nhàng để mình có thể cải thiện nhiều hơn về lối viết văn.



đạiviệt​
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Những Kẻ Ngoài Cuộc
Lời nói đầu


Xin chào mọi người, mình là Du Châu, cũng là tác giả của bộ truyện " Những kẻ ngoài cuộc ".

Đầu tiên, mình xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian đến đây để đọc bộ truyện này của mình.

Đây là bộ truyện đầu tay của mình.

Nên mong các bạn thông cảm nếu mình có viết sai cái gì đó hoặc là văn chương của mình có lê thê hay lũng cũng.

Rất mong mọi người thông cảm cho mình.

Và cũng xin nhắc lại đây là " truyện lấy cảm hứng từ lịch sử ", " truyện lấy cảm hứng từ lịch sử ", " truyện lấy cảm hứng từ lịch sử " việc quan trọng nhắc lại ba lần.

Truyện lấy bối cảnh lịch sử.

Bối cảnh cuối nhà Lý - cuối nhà Trần là truyện sẽ bắt đầu từ năm 1223.

Trước hai năm nhà Lý sụp đổ và nhà Trần lên thay thế.

______________________________________________________________________________________

Kiếp trước đền tội, kiếp này phải trả.

" Ngươi nói xem, chiếc vòng ngọc này, một khi ta đập vỡ nó rồi thì người bên trong, liệu có sống sót không ?

"

Trần Thư Ngọc, kiếp này mang bao nhiêu tội lỗi, cuối cùng cũng trả được rồi.

Trả được ân nghĩa cho hắn, hắn vì nàng mà năm lần bảy lược mà ở trong vòng lặp vô tận đó.

Cuối cùng cũng được giải thoát.
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Những Kẻ Ngoài Cuộc
Chương 1 : Tại sao ta lại say ?


Nghề giáo viên chưa bao giờ là một nghề dễ dàng, ít nhất là đối với tôi.

Bản thân tôi thấy giáo viên là những người khốn khổ nhất thế gian, nhất là đối với giáo viên tiểu học và giáo viên mầm non.

Tôi vốn là một giáo viên mầm non, nhưng sau khi đi dạy được một năm tôi đã nghỉ làm và đi học lại đại học sư phạm để lên cấp ba giải dạy.

Mà mọi người biết cái gì là khốn khổ nhất của các giáo viên mầm non là gì không ?

Đó chính là bị phốt một cách vô lí.

Tôi không nói về mấy vụ phốt mà phụ huynh phốt đúng nha, thứ mà tôi đang nói chính là những vụ phốt vô lí kìa.

Bây giờ mọi thứ đều có thể chụp màn hình lại.

Chỉ cần một tin nhắn group phụ huynh học sinh thôi thì bạn cũng có thể bị tế lên tận trời xanh.

Chính tôi cũng là nạn nhân của vụ việc này, nhưng là sau khi tôi đã nghỉ dạy ở trường mầm non và đang học lại năm thứ 3 tại đại học Sư Phạm.

Chuyện là lúc đó tôi đang đi dạo ở biển với bộ đồ bơi ngắn tay của mình.

Tôi vô tình gặp một phụ huynh của một cô bé học sinh mà tôi từng dạy khi đang chơi bóng truyền bãi biển.

Trong khi tôi đang bận chơi mà không để ý thì đã bị chụp hình lén và bị phốt.

Bài phốt có thể nói ngắn gọn là tôi là giáo viên mà không biết ăn mặc kín đáo, để học sinh nhìn thấy và đã nhồi nhét những kiểu ăn mặc không phù hợp với thuần phong mỹ tục.

Ôi trời !

Tôi đã làm gì đâu, mặc đồ bơi đi biển mà cũng bị phốt, đôi lúc tôi thật sự nghi ngờ cuộc đời của chính bản thân mình.

Hiện tại, tôi đang ở cửa hàng 24 giờ để mua một ít bia và mồi nhắm về nhà để nhậu xả stress.

Vì đây là một việc khá thường xuyên nên tủ lượng của tôi từ đó cũng đã tăng lên khá nhiều.

Bình thường thì không say, nhưng tại sao hôm nay tôi lại say chứ ?

Tôi nằm gục đầu xuống bàn và ngủ thiếp đi.

Tôi mơ thấy một giấc mơ rất lạ, có người đang gọi tên tôi.

Nhưng đó rốt cuộc là ai vậy ?

Là ai đó ?!

Mau trả lời tôi đi.

Trong giấc mơ, tôi chỉ có thể đứng yên một chỗ, bất lực không thể di chuyển được.

Tôi cố nhìn khắp nơi, chỉ có những màn sương mù trắng xóa, có bóng người đang dần hiện ra.

Nhưng tôi lại không thể nhìn rõ mặt của người đó.

" Thư Ngọc..."

Người đàn ông đó đang gọi tôi, rốt cuộc đó là ai vậy chứ ?

Tại sao trong giấc mơ này tôi không thể trả lời được chứ.

Tôi thật sự muốn gào lên mà hỏi.

Nhưng cuối cùng lại thấy những vệt máu đỏ tươi thắm hết vào bộ váy của tôi.

Người đàn ông trong sương mù đó đã gục xuống đất với một cây kiếm đâm xuyên ngực...Đó thật sự là ai vậy ?

Tôi giật mình tỉnh dậy khỏi cơn mơ, trời cũng đã sắp sáng rồi.

Tôi không khỏi căng thẳng mà nhìn vào lòng bàn tay mình.

Tôi nắm chặt tay lại và thầm cầu nguyện mọi chuyện bình an.

Mong tất cả mọi giấc mơ chỉ là ảo giác...Chỉ là ảo giác do sự mệt mỏi của tôi thôi, đúng không ?
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Những Kẻ Ngoài Cuộc
Chương 2 : Trần Thư Ngọc


Như mọi ngày, tôi cứ lên lớp và giảng dạy như thường.

Nhưng kể từ sau giấc mơ hôm đó, tôi lại có một cảm giác bất an.

Cảm giác như ai đó đang theo dõi mình vậy, thật đáng sợ.

Cho nên, mỗi khi về đến nhà tôi luôn kéo hết các rèm cừa lại và gần như chẳng có tí ánh sáng nào có thể lọt vào bên trong căn nhà của tôi.

Tôi ngồi xuống bàn làm việc của mình, bắt đầu soạn giáo án và đề thi cho kì kiểm tra sắp tới.

Khoảng vài tiếng đồng hồ sau, tôi cũng thiếp đi vì mệt mỏi.

Lần này, lại là giấc mộng ấy, lại là người đàn ông mà tôi không thể nhìn rõ được khuôn mặt đó.

Nhưng lần này lại có vẻ khác, người đàn ông đó đang đứng bên cạnh một người phụ nữ....và bạn biết điều đáng sợ ở đây là gì không ?

Người phụ nữ ấy trông giống hệt tôi.

Bối cảnh xung quanh cũng thay đổi, lần này là trong một biệt phủ.

Người phụ nữ trông giống tôi đó, trên người mặc viên lĩnh và khoác đối khâm ở bên ngoài.

Họ nhìn nhau mà mỉm cười.

Giống như cảnh sinh hoạt thường ngày của một cặp vợ chồng vậy.

Người đàn ông đó cười hiền mà nhìn người phụ nữ rồi thoáng kêu lên hai chữ :

" Thư Ngọc "

Đó chẳng phải là tên của tôi sao ?

Sao lại có thể trùng hợp đến vậy cơ chứ ?!

Được rồi, tôi biết việc bị trùng tên cũng không phải là lạ lẫm gì.

Nhưng thử nghĩ mà xem, việc bạn luôn mơ thấy một người đàn ông và ngưòi đàn ông đó bây giờ lại gọi nột người phụ nữ trong giống hệt bạn bằng tên của bạn đi, xem bạn có bị sốc đến mức lạnh gáy không ?

Tôi vẫn cứ đứng đó, nhìn vào cặp gà bông trước mặt mình chim chuột với nhau.

Đây thật sự là một sự xúc phạm đến một đứa gần ba mươi mấy cái nồi bánh chưng rồi mà vẫn chưa có được một mảnh tình vắt vai như tôi.

" Người phụ nữ ấy tên Trần Thư Ngọc, con gái nuôi của thái sư Trần Thủ Độ.

Mất năm ba mươi sáu tuổi vì tâm bệnh "

Từ trong lớp sương mù dày đặc ở phía sau lưng tôi, một người phụ nữ bước ra.

Cô ta nhìn trông rất kì lạ, trên người cô ta đeo rất nhiều trang sức và bộ đồ cô ta đang mặc hình như là địch y - trang phục thường chỉ sử dụng cho hoàng hậu.

Tôi tỏ ra hết sức bình tỉnh mà nhìn người phụ nữ bí ẩn " Cô là ai ?

" một câu nói tràn ngập sự nghi hoặc từ phía tôi.

" Thất lễ rồi, xin tự giới thiệu với cô ta tên Lưu Linh, là kẻ trong coi giấc mộng.

Cụ thể là giấc mộng về tiền kiếp "

" Tiền kiếp ?

"

" Phải, những người mơ thấy tiền kiếp của mình thường sẽ là những người còn vướng bận điều gì đó trong quá khứ.

Nhưng còn một trường hợp đặc biệt khác, đó chính là đắc tội với thần linh "

Người phụ nữ tên Lưu Linh đó tiến lại gần tôi và nắm lấy cằm của tôi.

Khi nhìn vào diện mạo của tôi, cô ta lại có điều gì đó không hài lòng :

" Quả nhiên tên đó nói đúng, vẫn là có chút khác biệt, nốt ruồi dưới mắt của cô đặt sai chỗ rồi.

Vị trí của nó đáng ra phải là bên phải mới đúng.

Tại sao lại ở bên trái chứ ?!

"

Lưu Linh bỏ tay ra khỏi cằm tôi và chỉ về hướng người đàn ông bí ẩn mà tôi thường mơ thấy.

" Đó chính là mắt xích trong tiền kiếp của ngươi và hãy nhớ cho kỹ diện mạo của người đàn ông đó.

Nó sẽ giúp ích cho cô sau này đấy " Nói rồi cô ta cũng dần tan biến.

Tôi giật mình tỉnh giấc, nhìn sang đồng hồ, đã ba giờ sáng rồi.

Có lẽ đây sẽ là một đêm dài với tôi.

Có lẽ là vậy...
 
Back
Top Bottom