[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Cảm Hứng Lịch Sử] Hạ Cháy
Chương 20: Người ở lại, ngày hoà bình
Chương 20: Người ở lại, ngày hoà bình
Tiết học hôm nay là một tiết học đặc biệt.
Đặc biệt bởi ban giám hiệu nhà trường cùng một vài thầy cô đến dự giờ đột xuất.
Và điều đặc biệt thứ hai là, cô giáo đứng lớp không dạy gì cả.
Đầu giờ, cô cho lớp trưởng phát trả bài kiểm tra tập làm văn tuần trước.
Mấy nhóc học trò vừa nghe tới đó đã sầu thối ruột.
Với một đám nhóc lớp 5 mà nói, gần như không đứa nào thích làm tập làm văn hết.
Chỉ việc ngồi yên một thời gian dài thôi đã khó rồi, huống gì ngồi yên một thời gian dài và cẩm bút hí hoáy viết.
Còn chưa kể một đống điểm số thấp tè đỏ lè đỏ lẹt được đặt trước mặt chúng nó.
Thằng cu Bình An cầm bài làm bị gạch đỏ tơi bời trên tay mà nhăn mặt, sắp khóc tới nơi rồi.
Mới hôm trước mẹ nó vừa mắng nó một trận, nói thẳng rằng nếu điểm tập làm văn của nó không ra hồn thì liệu cái thần hồn.
Lúc đó Bình An sợ phát khiếp, hôm nay cầm kết quả trên tay, nó sợ đến mức sắp siêu sinh luôn rồi.
Thằng cu mếu máo nhìn bài của bạn cùng bàn.
Nó mong sao bạn cùng bàn cũng gặp tình cảnh giống với nó.
Tiếc thay, trong tay bạn cùng bàn của nó là một bài kiểm tra được tận 9,5 điểm.
Bình An trố mắt, giật lấy bài từ tay bạn, nhìn đi nhìn lại để xác định nó không nhìn nhầm.
Họ tên đúng rồi, trường lớp cũng đúng rồi, đề bài không sai, cơ mà ô chấm điểm cứ là lạ thế nào ấy.
Bình An âu sầu nhìn bạn cùng bàn, ánh mắt như muốn nói "sao bạn bảo tôi bạn không làm được bài".
Giáo viên tiểu học thường chấm điểm khá dễ tính, bất kể là môn gì thì điểm chín điểm mười cũng nhiều như mưa, nhưng đó là giáo viên nào chứ không phải cô Hương.
Cô Hương là một cô giáo khá lớn tuổi rồi, nghiêm khắc lắm, chưa chấm nương tay bao giờ.
Học sinh của cô lắm người tài, song cũng không thiếu người đúp.
Bình An nhìn con điểm của mình, chắc mẩm năm nay nó suýt phải đúp (một lần nữa).
Trái ngược với nó, bạn cùng bàn Hoàng Anh là con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, là trò cưng của cô Hương và rất nhiều giáo viên khác, con nhà người ta trong miệng mẹ Bình An.
Chắc vì là học sinh giỏi nên nhóc Hoàng Anh mắc phải tật của tất cả các học sinh giỏi khác, đó là tay làm được bài nhưng miệng than điểm kém.
Bình An hậm hực gườm Hoàng Anh.
Nó cáu rồi, tự quyết định tuyệt giao một tiết học với Hoàng Anh.
Ấy thế mà Hoàng Anh như không biết, dẩu miệng:
- Kém thế nhỉ, thiếu những nửa điểm lận!
Bình An rất muốn "thay trời hành đạo", đánh Hoàng Anh một trận.
Nó chẳng hiểu "thay trời hành đạo" là gì, chỉ nghe mấy ông chú trong tivi nói như thế, trong ngữ cảnh na ná như này, nên nó nghĩ như vậy luôn.
Cả lớp nhốn nha nhốn nháo nhận bài của mình.
Cô Hương đợi cả lớp cầm kết quả trong tay rồi mới gõ thước ba lần, yêu cầu cả lớp trật tự.
Tầm ba mươi đứa nhóc nhìn lên bảng, tay đặt trên bàn, ngoan ngoãn chờ cô giáo nói.
- Hôm nay chúng ta có một bạn làm bài rất xuất sắc.
- Cô Hương mở đầu bằng một lời khen, rồi cô nghiêm giọng.
- Nhưng cũng có rất nhiều bạn làm bài qua loa cẩu thả.
Thực ra, đề bài tập làm văn không phải là một đề khó, chỉ có một câu "Hãy miêu tả người thân mà em ngưỡng mộ nhất" mà thôi.
Chỉ cần làm đúng theo cấu trúc của một bài văn mẫu tìm đại trên mạng thì cũng được điểm khá ổn rồi.
Có điều đám nhóc trong lớp cô Hương không biết học hành kiểu gì, vá chằng vá đụp từ nhiều bài văn khác nhau tạo thành một mớ văn học hổ lốn của tuổi tiểu học.
Mở bài đang tả ông nội, thân bài tả mẹ, kết bài lại nhắc tới cụ ngoại là thế quái nào?
Rồi cái gì mà "bà ngoại em rất thích ăn gà luộc, đầu tháng nào bà cũng ăn hết cả con gà mà không chừa cho em miếng nào", lại còn có cả "nhà em có mười người, em ngưỡng mộ cả mười người, sau đây em sẽ tả con chó nhà em".
Cô Hương đọc xong vài bài thì bị đau mắt mấy hôm liền, tự vấn lương tâm làm nghề của mình có lỗi lầm gì chăng.
May sao có bài của Hoàng Anh chữa lành tâm hồn cô.
Chung quy chỉ có trò cưng mới là niềm an ủi lớn lao của người làm nghề giáo.
Những câu chữ của cậu nhóc còn chưa trưởng thành, cách dùng từ còn khá ngây ngô, cấu trúc bài làm không khác gì văn mẫu cả, thỉnh thoảng lại có vết lem mực tím nữa.
Dẫu vậy, cô Hương đọc xong lại bị đau mắt.
Bởi vì cô đã khóc.
Bài văn ấy thật sự rất cảm động.
Do đó, cô Hương muốn trong tiết học ngày hôm nay có thể chia sẻ với cả lớp (và mười giáo viên đột ngột đi vào từ cửa sau) về bài văn của Hoàng Anh.
Khoảnh khắc thấy cô Hiệu trưởng cùng các thầy cô khác bước vào, cô Hương khựng lại một giây, rồi vờ như không có gì, yêu cầu Hoàng Anh đứng lên đọc bài văn của mình cho các bạn cùng nghe.
Bình An chống cằm, chờ xem bài của Hoàng Anh có gì mà lại được tận chín rưỡi.
"Em có hai người ông là liệt sĩ."
Câu mở bài của Hoàng Anh vừa giống những bạn khác, lại không giống hoàn toàn.
Ai cũng viết "nhà em có (số) người nhưng người em ngưỡng mộ nhất là (ai đó)".
Cậu nhóc vào thẳng vấn đề mà không vòng vo, khiến không ít người phải bất ngờ.
"Hai ông là anh trai của bà nội.
Mẹ bảo em phải gọi hai ông là ông bác mới đúng, bố em thì dặn em cứ gọi ông là được.
Em không biết nên nghe ai, bèn đi hỏi bà.
Bà bảo em cứ gọi là ông Én và ông Sáo cho dễ nhớ.
Em chưa gặp hai ông bao giờ.
Từ khi bố em sinh ra, hai ông đã hi sinh rồi.
Cả em và bố đều chỉ biết về hai ông qua lời kể của cụ bà và bà, chỉ nhìn thấy hai ông qua bức ảnh thờ trên bàn mà thôi.
Bà nội em không thân với ông Én lắm.
Ông Én hơn bà những mười hai tuổi, chỉ chăm bà khi bà còn bé không nhớ gì.
Khi bà lớn hơn xíu, ông Én đi đánh giặc rồi, trong nhà chỉ còn ông Sáo là con trai, phải gồng gánh gia đình giúp cụ bà.
Vậy nên trong ký ức của bà nội, bóng hình của ông Sáo là lớn nhất.
Bà kể ông Sáo thương bà lắm, cái gì ngon, cái gì tốt cũng để dành cho bà trước.
Bà bảo tuổi thơ của bà chỉ toàn những trò nghịch ngợm, chuyên môn gây rắc rối cho bà con làng trên xóm dưới, đến cuối cùng ông Sáo phải xách gậy đến bắt bà về.
Ông Sáo rất hiền, bà nội nói ông chỉ xách gậy dọa bà thế thôi chứ không đánh mắng gì đâu.
Dù thế thì bà vẫn thấy hơi sợ, ngoan được mấy hôm lại chạy ra đường nghịch tiếp."
Các bạn trong lớp cười khúc khích, các thầy cô cũng tủm tỉm.
Dường như trong mỗi người đều có một đứa nhóc nghịch ngợm, chỉ là khi lớn lên, đứa nhóc đó đã không còn.
"Ông Sáo đi đánh giặc vào năm 1967, từ ấy không về nhà, chỉ thỉnh thoảng gửi thư và quà.
Trước lúc ông đi, bà nội nằng nặc đòi ông Sáo giới thiệu cho bà một anh bộ đội làm chồng, nhưng chính ông lại hi sinh vào năm bà lấy chồng."
Cả lớp học lặng thinh.
Hầu như không ai ngờ câu chuyện lại rẽ ngoặt nhanh đến vậy.
"Ngày hôm ấy, bà nội được tin ông Sáo mất rồi.
Các đồng đội không tìm thấy ông, nói rằng có lẽ ông đang chơi vơi giữa đất trời.
Bà nội không kể nhiều về chuyện ông hi sinh như nào, bà nói em là trẻ con, không nên nghe những chuyện như này.
Cơ mà em có nghe bố mẹ rồi, đến cả đồng đội của ông cũng không rõ ông hi sinh như nào nữa là bà.
Những năm qua, gia đình em luôn tìm ông.
Bà nội đã đưa được ông Én về, chỉ mãi vẫn không tìm thấy ông Sáo đâu.
Em thấy bà nội khóc rất nhiều, nhiều lần ốm bệnh vì buồn, vì thất vọng vì vẫn chưa đưa ông Sáo về nhà được.
Em muốn giúp bà lắm, mà chắc em phải lớn hơn chút nữa cơ.
Em không biết chiến tranh như thế nào.
Em chỉ biết em và gia đình, và mọi người có ngày hoà bình hôm nay là nhờ hai ông cùng với rất nhiều người khác.
Nên là so với bất kỳ ai, em ngưỡng mộ hai ông nhất nhà.
Hi vọng khi lớn lên, em cũng có thể trở thành chú bộ đội bảo vệ đất nước như hai ông vậy."
Cả lớp vỗ tay.
Tiếng vỗ tay vang như sóng trào.
Bình An vỗ tay hăng nhất, nó vỗ đỏ rát cả tay rồi.
Cái mũi nó khụt khịt, mắt rưng rưng sắp khóc.
Bài văn của Hoàng Anh không viết về cái gì quá đao to búa lớn, thế nhưng chính những thứ vô cùng giản đơn lại là điểm nổi bật nhất trong bài.
Thứ khiến người ta cảm động chưa chắc là con chữ, mà là nỗi nhớ ẩn mãi đằng sau ấy.
Hoàng Anh chẳng biết gì về hai người ông cả, cậu nhóc chỉ kể lại ký ức của bà nội bằng những con chữ của mình, cho mọi người biết rằng à, thì ra từng có những người như vậy trên đời.
Tiếng trống tan học vang lên, từng tiếng tùng tùng kéo dậy tinh thần của đám nhóc đang vật vờ trong lớp học.
Khăn quàng đỏ đeo trên cổ, vạt áo đồng phục trắng tinh bay nhảy theo từng bước chân của cô cậu học trò nhỏ.
Nắng vẫn rọi trên mái trường.
***
Sen dẫn theo chồng và ba đứa con vào nghĩa trang liệt sĩ.
Bà ôm khư khư một bó cúc vàng, chồng bà xách theo túi vàng mã, còn ba đứa con mỗi đứa cầm bó hương.
Sen đã già, lại còn trải qua những hai bến đò.
Bà không còn là cô gái quê mùa lam lũ năm ấy, giờ đây bà đã là một bà cụ đẹp lão hạnh phúc, con đàn cháu đống, chồng yêu chồng chiều.
Có lẽ do người em trai tên Năng của bà trên trời có thiêng, cho bà nửa đời vô lo.
Bây giờ Sen không còn nhớ em trai mình như nào nữa.
Có lẽ anh từng là một chàng thiếu niên điển trai, là người con trai hiền lành nhất làng.
Cũng có thể anh từng là một thằng nhóc ngổ ngáo, xấc xược, bố láo bố lếu.
Hoặc Năng là tất cả những điều trên.
Sen bước phăm phăm đến một ngôi mộ.
Trên mộ là thông tin cá nhân của Năng.
Anh từng là một người sống động như nào, giờ đây, người đời chỉ biết anh qua những dòng chữ nghiêm trang, lạnh lẽo, vô hồn, lặng thinh.
Trời hôm nay âm u, gió rào rạt mang theo hơi se lạnh.
Dường như Sen thấy rất nhiều người ở chỗ này, nhưng khi nhìn lại, nơi nghĩa trang vẫn chỉ có từng ấy mống người.
Năng có ở đây không?
Bà tự hỏi.
Họ đã tìm lại được Năng và đồng đội của anh trong một lần đào móng xây nhà.
Khỏi phải nói công nhân xây dựng bất ngờ ngã ngửa thế nào, bộ đội và thân nhân hai liệt sĩ gấp gáp ra sao.
Ngày biết tin đã tìm thấy hài cốt của Năng, Sen lập tức khăn gói quả mướp lên đường, chỉ mong kịp gặp lại em trai mình.
Nhưng bà vẫn chậm hơn ai kia một bước.
Ví như bây giờ, đứng trước mộ Năng là một người đàn ông lớn tuổi gầy còm.
Thời gian đã tước đi của ông quá nhiều, chỉ có thành tựu cuộc đời ông là còn mãi.
Không biết ông đã đứng đó bao lâu, trên vai áo còn đọng sương mai, tấm lưng lấm tấm mồ hôi còm cõi đơn côi một mình.
- Anh Điện.
- Sen cất tiếng gọi.
Điện quay người, gật đầu chào gia đình Sen, rồi lại quay về nhìn bia mộ.
Cảnh tượng hệt như ngày tìm được Năng.
Điện đứng đăm chiêu một mình, lom lom nhìn quan tài nhỏ được bao bọc bởi quốc kỳ trên tay anh bộ đội, không biết đang nghĩ gì.
Sen biết ông nhớ Năng, nhớ đến ngủ không yên, nhớ đến cồn cào day dứt.
Bà không rõ sao Điện lại đến nhanh như thế, có lẽ do thằng Khoa em bà lại to mồm nói cái gì đó rồi.
Khổ thật, thằng Năng mất bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn phải đỡ bà, đỡ cha mẹ nuôi thằng em vào tù ra tội.
Thằng em chẳng những biết sai, mà còn phát triển lỗi sai của chính nó, báo hại ông cụ chết không nhắm mắt, nhà tan cửa nát.
Nếu bà không theo chồng mới rời đi, có lẽ cũng bị liên lụy ít nhiều.
Vậy mà Điện vẫn vươn tay ra giúp cho được.
Bao nhiêu năm như thế, Điện đã là giáo sư, tiến sĩ, là bác sĩ có tiếng trong làng y khoa nước nhà.
Song mảnh tình vẫn còn giắt nơi đáy lòng, đậm sâu, để rồi bây giờ ông vẫn một thân một mình, không vợ không con.
Sen từng hỏi dự định của Điện là gì.
Năng đã được yên nghỉ rồi, Điện cũng nên hướng tới hiện tại và tương lai thôi chứ.
Ai ngờ Điện chỉ nhẹ nhàng nói:
- Anh phải ở đây cùng em ấy.
Rồi mua hẳn một căn nhà gần nghĩa trang liệt sĩ.
Sen vẫn không hiểu sao Điện chịu chơi đến thế, số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm chỉ để đổ vào một ngôi nhà to tổ bố, lại còn chỉ sống trong đó một mình.
À, còn có cả một chị giúp việc nữa thì phải.
Nhưng dù sao đi nữa, Sen vẫn chẳng thể nào hiểu được Điện nghĩ gì mà lại làm như vậy.
Đương nhiên Sen đâu biết, trước khi bà tới nơi, người ta đã đưa di vật của Năng cho Điện rồi.
Chính những món đồ ấy càng làm Điện chắc chắn bản thân phải ở lại nơi này, ở nơi gần Năng nhất có thể.
- Đây là di nguyện cuối cùng của liệt sĩ Năng, mong ông nhận cho ạ.
Anh bộ đội trẻ tuổi lễ phép trao cho Điện một chiếc hộp gỗ bằng cả hai tay.
Đêm ấy, Điện ngồi trên giường, tay ôm chặt chiếc hộp mà chẳng sao ngủ được.
Ông lật qua lật lại những món đồ kia.
Không nhiều, ngoài đồ dùng thường ngày thì chỉ có hai con ếch nhỏ năm nào cùng một quyển lịch đã nát.
Hai con ếch được Năng bảo quản tốt lắm, ngoại trừ trang giấy đã ố vàng lấm chấm vài ba vết bẩn thì không còn gì khác.
Ông quan sát con ếch trên tay, loáng thoáng thấy có dòng chữ lấp ló ở bụng nó.
Tò mò, ông thử mở ra xem.
Đây là... di thư của Năng.
"Anh yêu quý,
ngày anh nhận được con ếch này, em đã đi xa rồi.
Đã hai ngày rồi em chưa xem lịch, khó khăn quá, không biết hôm nay là ngày bao nhiêu nữa.
Mà không sao đâu anh ạ, em còn khỏe, còn chiến đấu được, chỉ không về gặp anh được thôi.
Xin lỗi anh nhé.
Cơ mà anh ơi, dầu em có đi xa vẫn mong anh đừng buồn.
Đời mình được có mấy khi, sau em, anh sẽ tìm được nửa kia tốt hơn nhiều, cùng anh gắn bó đến hết đời.
Tuy rằng em chưa tìm được điều em mong muốn, nhưng em mong anh chóng có được hạnh phúc của mình.
Anh à, anh hãy giữ sức khoẻ nhé.
Nước mình sắp thắng rồi, hoà bình sắp về rồi.
Nhân tiện, anh thay em gửi lời chúc tới chị Sen anh nhé.
Yêu anh nhiều."
Bức thư ngắn gọn, chữ viết vội vàng, mà sao lại khiến Điện khóc rấm rứt.
Nước mắt thấm nhoè con chữ, giấu đi bao nỗi xót xa cùng đau buồn.
Điện sực tỉnh dưới tiếng gọi của Sen.
Ông nghiêng đầu nhìn bà, định hỏi bà có chuyện gì không.
Sen đưa cho ông xem màn hình điện thoại.
- Cái này do một phóng viên chiến trường từng đến đơn vị của Năng tác nghiệp gửi cho em.
- Sen bùi ngùi.
- Một đồng đội của Năng thích vẽ, đã vẽ lại cuộc sống của mọi người trong quyển sổ nhỏ này.
Năm đó Miễn mang di vật của Sĩ về cho gia đình.
Thế nhưng cả nhà Sĩ chỉ còn lại người bố đã già, tóc bạc phơ.
Ông chỉ nhận đồ dùng thường ngày của Sĩ, còn quyển sổ này cho Miễn giữ.
Thấy Miễn không chịu, ông chỉ gượng cười, bảo:
- Có lẽ những người ở lại cần hơn tôi.
Vậy là Miễn giữ lại quyển sổ.
Chàng liệt nửa người mà vẫn lặn lội đi khắp Việt Nam tìm người nhà của từng người có mặt trong tranh, trong đó có gia đình Sen.
Bức tranh Miễn gửi Sen là cảnh vẽ một ngày bình thường của Năng.
Có khi là anh đang nằm vắt chân mà ngủ, cũng có khi là cảnh anh đang ngồi khoanh chân, tay cầm bút tay cầm lịch, vẻ như một ông thầy cúng đang tính ngày lành, trông chuyên nghiệp lắm này.
Điện bất giác nhoẻn miệng cười.
Ông thầm nghĩ, chắc Năng không biết, chứ Năng đã tìm được điều mình muốn rồi.
Người lính đã đi xa, bóng lưng đã thành hình đất nước.
Anh từng sống ở thời kỳ khói lửa, nay chỉ còn trong ký ức người xưa.
Anh từng sống ý nghĩa đến thế, mang hoà bình về tới trên quê hương.
[hết]
[01/11/2025]
***
Tác giả tám nhảm: đoạn trên viết xong tự cười như điên, đoạn sau nghĩ thôi cũng tự khóc một mình 😭😭😭
Vậy là đến đây là kết thúc hành trình của Hạ Cháy rồi, cũng bốn năm rồi ấy chứ.
Cảm ơn mọi người vẫn luôn theo dõi và ủng hộ truyện, nhất là bà đó bà @BoNgc0708
Bật mí nhân vật chính sắp tới tên là Tùng nha, là em họ của Bảo.
Không biết ai còn nhớ Bảo là ai không nè?