Cập nhật mới

Khác [Cảm hứng lịch sử] Cổ Tâm Sinh

[Cảm Hứng Lịch Sử] Cổ Tâm Sinh
Chương 59: Chao đảo


Chiều tối, ánh đèn lồng đỏ thẫm được thắp lên khắp lối hành lang dẫn vào ngự thiện phòng.

Không khí mang theo hương trầm và thoảng mùi khói bếp.

An Nhã bước vào, phía sau có mấy cung nữ đi theo giám sát.

Dù chỉ là một bữa ăn, cô cũng hiểu đây chẳng phải trò đùa.

Bàn bếp trong ngự thiện phòng đầy đủ gia vị, thịt cá, rau củ đều được chọn loại hảo hạng, tươi ngon đến mức khó chê.

Nhưng nhìn quanh, An Nhã lại thấy lòng mình nặng trĩu.

Điều cô muốn lại chỉ là một mâm cơm giản dị, giống như khi còn nhỏ ngồi trong bếp, nghe tiếng mẹ xào nấu, ngửi mùi thức ăn thơm lừng, mùi cơm nóng nghi ngút khói.

Nghĩ đến Nghi Dân, cô chợt băn khoăn.

Người như hắn, lớn lên trong cung cấm, liệu có từng ăn một bữa cơm gia đình đúng nghĩa chưa?

Càng nghĩ, cô càng không biết nên chọn món nào để khiến hắn thật sự vừa lòng.

An Nhã thử dò hỏi mấy cung nữ đứng bên:

- Bình thường Quan gia thích ăn món gì gì?

Các cung nữ nhìn nhau lắc đầu, có người khẽ đáp:

- Bệ hạ ăn uống thất thường, đôi khi chỉ nhấp rượu, đôi khi ăn qua loa.

Nô tỳ chưa từng thấy ngài tỏ vẻ ưa chuộng món nào.

Cô mím môi.

Hỏi cả ngự trù cũng không rõ ràng hơn.

Điều này khiến cô càng thấy nghịch lý, một vị vua ngồi trên vạn dân, nhưng chẳng ai biết nổi trong lòng y thật sự ưa thích hương vị nào.

Sau cùng, cô nghĩ đến một người - Dương Công Phiếm Ái.

Ông từng đến xem vết thương cho cô, lại là bá phụ của Nghi Dân, chắc cũng biết ít nhiều về tuổi thơ của hắn.

Cô kín đáo nhờ một cung nữ đi hỏi.

Chẳng bao lâu, cung nữ quay lại, mang theo lời đáp của ông ta:

- Đại sứ nói khi Quan gia mới ba tuổi, mẫu thân đã ra khỏi cung, từ đó chẳng còn được gần gũi mẹ nên cũng không biết rõ.

Nhưng có một điều, mẫu thân của bệ hạ rất thích món canh cá chép nấu chua.

Bệ hạ thường cho người mang cá đến cho bà.

Nghe xong, An Nhã ngẩn người.

Một món canh dân dã, chẳng phải sơn hào, chẳng phải mỹ vị, chỉ là món ăn bình thường nơi thôn quê.

Cô nhắm mắt, chậm rãi hít một hơi, rồi quay sang ngự trù:

- Chuẩn bị cho ta cá tươi, cùng ít rau thơm.

Các món khác, ta sẽ tính sau.

Lúc ấy, một vài cung nữ không giấu được ánh mắt kinh ngạc, giữa muôn vàn nguyên liệu quý hiếm, cô lại chọn món đơn sơ đến vậy?

***

Trong điện Vạn Thọ, hương canh chua cá chép còn bốc khói, tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ, khác hẳn những món cao lương mỹ vị thường thấy ở ngự thiện dâng lên.

Nghi Dân vừa bước vào đã thoáng khựng lại.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bàn ăn được bày biện gọn ghẽ, giản dị.

Ánh mắt hắn thoáng chùng xuống, nhưng rồi lập tức trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.

Hắn ngồi xuống, đưa tay gạt đôi đũa sơn son sang bên rồi cầm lấy chiếc thìa bạc.

Bưng bát canh cá lên, Nghi Dân khẽ húp một ngụm.

Nước canh ngọt thanh, hơi chua dìu dịu, mùi thì là thoang thoảng dậy lên.

Hắn dừng lại vài giây, không nói gì, chỉ đặt thìa xuống.

Gương mặt thoáng giãn ra nhưng vẫn che giấu sau vẻ thản nhiên.

An Nhã ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, cô không hề có ý định dò xét hay mưu toan, chỉ là muốn lấp đi sự im lặng nặng nề bằng vài câu chuyện vu vơ.

- Hồi trước, mẹ tôi cũng hay nấu canh chua cá chép.

Nghi Dân ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên một tia gì đó khó đoán.

An Nhã không để ý liền tiếp lời:

- Tôi nghe nói anh thường sai người mang cá chép gửi cho mẫu thân.

Phu nhân vốn rất thích món này...

Tiếng nói của cô vừa dứt, bầu không khí như đông cứng lại.

Sắc mặt Nghi Dân đột ngột thay đổi.

Hắn đặt mạnh thìa xuống bàn, đôi mắt bùng lên cơn giận dữ.

- Ngươi nói gì?

An Nhã thoáng giật mình, không hiểu sao câu nói vô tình ấy lại khiến hắn biến sắc dữ dội như vậy.

- Tôi chỉ nghe vậy thôi, không có ý...

Chưa kịp nói hết, bàn tay Nghi Dân đã vung mạnh.

Tiếng choang vang lên chát chúa, cả bàn ăn bị hất tung.

Canh nóng đổ xuống nền gạch, cá và rau văng tung tóe, mọi thứ bỗng biến thành hỗn loạn.

Hắn đứng phắt dậy, cả người run lên vì giận dữ, giọng khàn khàn:

- Ngươi nghĩ ngươi có thể quyến rũ trẫm bằng mâm cơm quê mùa này sao?

Ngươi nghĩ gợi nhắc đến mẫu thân ta, trẫm sẽ trở thành kẻ nghèo hèn bị ngươi đùa giỡn trong lòng bàn tay ư?

An Nhã sững người.

Cô chưa từng thấy hắn giận dữ đến mức này, ánh mắt hắn như có thể thiêu cháy mọi thứ.

Cô mở miệng nhưng lời nói nghẹn lại, không biết phải giải thích thế nào.

Rõ ràng cô không hề có ý xúc phạm, chỉ muốn dùng chút ấm áp gợi nhớ để khiến hắn bớt ngờ vực.

Vậy mà chỉ chữ "mẫu thân" đã chạm vào cơn bão dữ trong lòng hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, An Nhã mới thật sự thấy sự cô độc đến tận cùng trong tâm hồn Nghi Dân, một đứa con chưa từng được nếm trải tình mẫu tử trọn vẹn, nên mọi lời nhắc đến "mẹ" với hắn đều là vết thương rỉ máu, chỉ cần khẽ chạm đã bùng nổ thành cuồng nộ.

Mùi canh cá trộn lẫn với khói đèn, làm không khí thêm nặng nề.

Nghi Dân đứng lặng trong vài nhịp thở, ngực phập phồng, bàn tay nắm chặt như muốn nghiền nát mọi thứ trong tầm với.

Ánh mắt hắn quét qua An Nhã vẫn ngồi đó, không kêu khóc, không hoảng loạn, chỉ nhìn hắn với vẻ sững sờ nhưng cũng xen lẫn một nỗi tĩnh lặng khó hiểu.

Cái ánh mắt ấy khiến cơn giận trong hắn càng thêm rối loạn.

Hắn bỗng cảm thấy như thể chính mình mới là kẻ nhỏ bé bị soi chiếu, bị lột trần giữa gian phòng đầy quyền uy này.

Nghi Dân quay phắt đi, phất mạnh tay:

- Người đâu!

Thị vệ lập tức bước vào, cúi đầu chờ lệnh.

- Đưa An Nhã về tiểu viện.

Không cho cô ta ăn gì hết.

An Nhã mím môi, cô biết bất kỳ lời nào lúc này cũng chỉ như gió thổi vào lửa, càng làm bùng nổ.

Thị vệ tiến đến, khẽ cúi mình mời An Nhã đứng dậy.

Cô chậm rãi bước ra ngoài, không nói một lời.

Cánh cửa khép lại.

Nghi Dân đứng lặng, nhìn đống thức ăn vương vãi dưới nền.

Hắn ra lệnh, giọng vẫn còn nghèn nghẹn:

- Dọn sạch đi.

Hôm nay trẫm không muốn ăn nữa.

Đám cung nữ vội vã cúi đầu dọn dẹp, không ai dám hé răng.

Họ sợ hãi ánh mắt đỏ rực như lửa cháy trong đôi đồng tử kia.

Khi gian phòng chỉ còn lại mình hắn, Nghi Dân ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu.

Trong thoáng chốc, hắn thấy trong lòng trống rỗng đến khó thở.

Món canh cá vừa rồi, đúng là mang vị của một điều gì đó hắn chưa bao giờ thật sự được chạm đến.

Nhưng thay vì cảm thấy ấm áp, hắn chỉ thấy đau nhói, như bị ai xé toang vết thương sâu kín nhất.

Bên ngoài, tiếng chân thị vệ xa dần.

Dư âm của bát canh kia vẫn ám ảnh Nghi Dân, khiến hắn cả đêm ấy không sao chợp mắt.

***

Đêm buông xuống, tiểu viện lạnh lẽo chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích.

An Nhã ngồi bên cửa sổ gỗ hẹp, ánh trăng bạc hắt vào một vệt mờ nhạt.

Bụng đói cồn cào, nhưng cô cũng chẳng màng.

Trong đầu vẫn quanh quẩn hình ảnh gương mặt Nghi Dân khi nổi giận.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy một luồng sợ hãi lướt qua mình.

Không phải vì hắn có thể giết cô ngay lúc ấy, điều đó cô đã chuẩn bị từ lâu mà bởi ánh mắt hắn, đôi mắt đỏ ngầu, dữ dội, như dã thú bị thương đang bị chạm vào vết đau kín đáo nhất.

Nó khiến cô rùng mình, tựa hồ đối diện một vực thẳm bất định.

Nhưng khi ký ức lắng xuống, An Nhã dần nhận ra cơn thịnh nộ đó không hẳn dành cho cô, mà là một thứ chống chế tuyệt vọng.

Nghi Dân đã giấu đi cái gì đó quá lâu, một vết thương từ thuở thơ bé, nơi tình mẫu tử chưa bao giờ hiện diện.

Cô khẽ nhắm mắt, trong trí óc hiện về giọng nói dịu dàng của mẹ mình ngày xưa, lúc ngồi bên múc cho cô bát cháo nóng.

Cảm giác ấm áp ấy quá đỗi tự nhiên với cô, nhưng với hắn, e rằng chỉ là xa xỉ.

Vậy ra đó chính là điểm yếu của y.

Trong khoảnh khắc, hình ảnh Nghi Dân trong mắt cô giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, giãy giụa trong cơn khát khao được yêu thương nhưng chẳng bao giờ chạm tới.

Một tia thương hại bất giác trỗi dậy trong lòng An Nhã.

Nhưng vừa lóe lên, cô đã tự giật mình, bàn tay siết chặt vạt áo.

Trái tim lập tức dội lại như một gáo nước lạnh.

Không được!

Hắn chính là kẻ đã giết Bang Cơ.

Bang Cơ đã chết thảm dưới chính tay hắn.

Tất cả máu và nước mắt cô đã đổ xuống đều bắt nguồn từ Nghi Dân.

Sao có thể để bản thân mềm lòng trước kẻ thù diệt tử của mình?

Hơi thở cô run lên một nhịp, rồi trở lại bình tĩnh.

An Nhã ngẩng nhìn ánh trăng ngoài kia, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, kiên cường như sắt thép.

Nỗi thương hại vừa thoáng qua đã bị bóp nghẹt, thay bằng một quyết tâm sắt đá, cô phải sống, phải nhìn hắn trả giá, có như vậy Bang Cơ nơi chín suối mới có thể nhắm mắt yên lòng.

Ánh trăng chiếu xuống, in bóng dáng cô gầy gò trên nền đất, kiên định tựa một ngọn nến giữa đêm tối.
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Cổ Tâm Sinh
Chương 60: Ngấn lệ trăng soi


Trong tẩm điện tĩnh mịch, ánh đèn cung đình hắt xuống nền đá một màu vàng nhạt, bóng dáng Nghi Dân in dài trên vách, cô độc đến lạ.

Hắn ngồi đó đã lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn khảm ngọc, từng nhịp đều đặn nhưng lộ rõ sự bồn chồn.

Ba ngày qua, hắn chưa đặt chân tới tiểu viện nơi giam giữ An Nhã.

Cái bóng dáng gầy gò, cái ánh mắt không khuất phục, không kêu thán mà chỉ lặng lẽ nhìn hắn hôm ấy vẫn ám ảnh như lưỡi dao bén ngót trong tim.

Hắn đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, từng hạ sát không gớm tay những người ngáng đường.

Nhưng với An Nhã, một nữ tử mảnh mai chẳng có binh quyền, chẳng có hậu thuẫn, hắn lại thấy lòng dạ mình bất ổn.

Có phải hắn đã hiểu sai về cô.

Hắn đã đã gào giận như một kẻ mất lý trí, đã ra lệnh bỏ đói cô, chỉ để chứng tỏ sự cao ngạo, chứng tỏ rằng hắn không dễ dàng bị lay động.

Nhưng trong sâu thẳm, chính hắn cũng hiểu cơn giận hôm đó chẳng phải vì món canh, cũng chẳng vì lời nhắc đến mẫu thân.

Mà là vì hắn sợ.

Sợ một nữ nhân tầm thường kia nhìn thấu chỗ yếu mềm nhất trong lòng mình.

Nghi Dân ngả người ra ghế, hai mắt khép hờ, hơi thở phả ra nặng nhọc.

Nếu là bất kỳ ai khác, hắn đã quẳng ra khỏi cung, thậm chí xử tử để dập tắt mọi rắc rối.

Vậy mà với cô, hắn lại do dự.

Nghi Dân siết chặt bàn tay.

Cảm giác ấy thật khó chịu.

Hắn không muốn yếu mềm, không muốn để một nữ nhân điều khiển tâm trí.

Nhưng càng muốn gạt đi, hình bóng cô lại càng khắc sâu.

Ba ngày.

Hắn không ra lệnh thăm hỏi, cũng chẳng quan tâm cô sống chết.

Thế nhưng, đêm nào hắn cũng trằn trọc.

Giữa cơn mộng mị, đôi khi hắn mường tượng thấy bóng dáng mẹ mình quay lại.

Rồi bóng dáng ấy mờ dần, biến thành An Nhã ngồi lặng lẽ đối diện.

Hắn bật dậy trong đêm, tim đập như trống trận, mồ hôi lạnh rịn ướt lưng áo.

Khi tỉnh ra, hắn lại tự rủa chính mình.

Nhưng lòng hắn vẫn không yên.

Chiều nay, hắn đã nghĩ sẽ ra lệnh cho cung nữ mang ít thức ăn sang tiểu viện.

Chỉ một ít thôi, chẳng cần cao lương mỹ vị, miễn để cô không chết đói.

Hắn tự nhủ đó không phải mềm lòng, chỉ là hắn không muốn mang thêm tiếng ác.

Hắn tự dối mình như vậy.

Nhưng tận sâu trong đáy mắt, tia ánh sáng loé lên đã tố cáo hết thảy.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vọng lại từ ngoài cửa.

Một thái giám vội vã chạy vào, quỳ xuống dập đầu.

- Bệ hạ... thần... thần có chuyện quan trọng bẩm báo.

Nghi Dân nhíu mày, giọng lạnh lẽo:

- Nói đi!

- An...

Nhã mấy ngày qua bị bỏ đói, cơ thể suy kiệt chiều nay đã ngất lịm trong tiểu viện.

Nếu không sớm chăm sóc, e rằng khó qua khỏi...

Không gian trong điện như đông cứng lại.

Tiếng gió thổi qua khe cửa cũng trở nên rít gào.

Nghi Dân ngồi bật dậy, cả thân hình như bị một lực vô hình đẩy lùi.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Tim hắn đập dồn, ngực thắt chặt.

- Ngươi nói cái gì?

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

Hắn chưa từng nghĩ cô sẽ chết thật.

Trong đầu hắn, An Nhã luôn là một đối thủ tiềm tàng, một cái bóng gợi nhớ quá khứ, một nữ tử có thể khuấy đảo tâm trí hắn.

Hắn luôn mặc định rằng cô sẽ còn đó, bị giam giữ, bị kiểm soát, để hắn vừa căm giận vừa đày đoạ.

Nhưng nếu cô chết đi...

Đột nhiên hắn nhận ra, bản thân lại cảm thấy hoảng hốt.

Hoảng hốt đến mức không kịp lý giải.

Trái tim hắn lại run lên, từng nhịp đau nhói.

Một khoảng trống sâu hoắm mở ra trong lồng ngực, tựa như hắn sắp mất đi thứ gì đó vốn dĩ không bao giờ thuộc về mình.

Hắn chưa bao giờ cho phép bản thân yếu mềm.

Nhưng giờ đây, cảm giác sợ hãi mất mát lại hiển hiện rõ rệt.

Hắn quay phắt lại, trừng mắt nhìn thái giám:

- Ngự y đâu?

- Bẩm, họ không dám tự ý làm gì khi chưa có thánh chỉ.

Nghi Dân hít sâu một hơi, bàn tay đặt lên bàn run lên nhè nhẹ.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn thấy mình mất kiểm soát.

Một mệnh lệnh nghẹn trong cổ họng, chẳng biết nên thốt ra bằng giọng điệu nào.

Cuối cùng, hắn gằn từng chữ:

- Lập tức truyền ngự y giỏi nhất trong cung, mang dược liệu quý nhất.

Nếu có mệnh hệ gì các ngươi đừng mong giữ mạng.

Thái giám dập đầu lạy rối rít rồi vội vàng lui ra.

Trong điện chỉ còn lại một mình hắn.

Nghi Dân ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.

Trong bóng tối, ánh mắt hắn rực đỏ, nhưng không còn đơn thuần là giận dữ, mà pha lẫn một nỗi sợ hãi không thể gọi tên.

Bàn tay hắn, vô thức, đã siết chặt đến mức bật máu.

***

Ánh trăng thượng huyền treo lơ lửng trên cao, ánh sáng lạnh lẽo tràn xuống tiểu viện vắng lặng.

Nghi Dân bước nhanh dọc hành lang, vạt long bào phấp phới trong gió đêm.

Thị vệ, cung nữ thấy bóng hắn đều nín thở né sang một bên, không ai dám thốt một lời.

Cửa tiểu viện hé mở, mùi thuốc đắng còn vương trong không khí.

Ngự y và cung nữ đang bận rộn quanh chiếc giường gỗ, khi thấy hắn bước vào liền hoảng sợ quỳ rạp xuống đất.

- Bẩm bệ hạ... thần đã tận lực...

Giọng ngự y run rẩy, không dám nói tiếp.

Nghi Dân gạt phắt đám người, sải bước đến bên giường.

Hắn khựng lại khi nhìn thấy thân ảnh mảnh mai kia.

An Nhã nằm đó, gương mặt tái nhợt, mái tóc rối bời, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ.

Vầng trán nhỏ lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi môi khô nứt không còn chút huyết sắc.

Trong khoảnh khắc ấy, tim hắn thắt lại.

Hình ảnh này chẳng khác nào một nhát dao cứa sâu vào lòng.

Không còn là ánh mắt bình thản khiến hắn bất an, cũng không còn là giọng nói dịu dàng khiến hắn hoang mang.

Trước mặt hắn chỉ là một thân thể mong manh, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Hắn đưa tay ra, dừng lại lơ lửng giữa không trung.

Ngự y và cung nữ đều cúi gằm mặt, chờ đợi hắn nổi trận lôi đình.

Nhưng trái với dự liệu, bàn tay ấy khẽ run lên, rồi từ từ chạm xuống cổ tay gầy guộc của An Nhã.

Nhịp mạch yếu ớt truyền vào lòng bàn tay hắn, khiến tim hắn đập loạn.

Một cơn bực bội khác dấy lên, bực bội không phải với cô, mà với chính bản thân hắn.

Hắn không cho phép mình mềm yếu, nhưng lúc này, sự yếu mềm đã cuồn cuộn trào dâng như lũ lụt phá vỡ đê điều.

Nghi Dân nghiến chặt răng, rồi bất ngờ cúi xuống, vòng tay qua người cô.

- Tránh ra!

- Hắn quát lớn, giọng khàn hẳn đi.

Đám ngự y và cung nữ kinh hãi, không dám chần chừ, lũ lượt lui ra ngoài, chỉ dám lén nhìn thoáng qua.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

Nghi Dân cúi thấp, nhẹ nhàng bế thốc An Nhã lên khỏi giường.

Thân thể cô nhẹ đến mức hắn ngỡ như chỉ là một chiếc bóng, một hơi thở thoảng qua, chỉ cần buông tay là sẽ tan biến.

Gương mặt cô tựa vào ngực hắn, lạnh ngắt, đối lập với ngọn lửa đang rừng rực trong lồng ngực hắn.

Hắn bước ra khỏi tiểu viện, mỗi bước đi đều dồn nén một cơn sóng cuộn trong lòng.

Thị vệ kinh hoàng quỳ rạp trên đường đi.

Chưa từng có ai thấy Hoàng đế đích thân bế một nữ tử trong tay như thế.

Nhưng không ai dám hé môi, bởi ánh mắt Nghi Dân lúc này hung hiểm như loài thú dữ, bất kỳ ai ngăn cản đều sẽ toi mạng.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên vạt long bào rực rỡ, chiếu lên thân hình nhỏ bé trong vòng tay hắn.

Nghi Dân cúi đầu, nhìn gương mặt nhợt nhạt kia, bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi sợ vô hình.

Hắn sợ rằng khi về tới điện Vạn Thọ, hơi thở yếu ớt ấy sẽ tắt ngấm.

Hắn sợ rằng, một khi mất cô, thứ ám ảnh trong tim hắn sẽ không bao giờ được gỡ bỏ, mà sẽ biến thành vết thương vĩnh viễn không lành.

Đêm nay, lần đầu tiên kể từ ngày đoạt ngôi, Nghi Dân cảm thấy mình không còn là kẻ nắm trọn sinh tử thiên hạ, mà chỉ là một con người đang tuyệt vọng níu giữ một sinh mệnh nhỏ nhoi trong vòng tay.

Hắn siết chặt An Nhã, sải bước thật nhanh, như muốn dùng cả quyền lực của một đế vương để chống lại lưỡi hái vô tình của tử thần.

Và rồi, trong im lặng, tiếng bước chân của hắn vọng dài khắp hành lang lạnh giá, đưa cô về thẳng điện Vạn Thọ.

***

Ánh sáng nhạt của đèn dầu hắt ra bốn phía, dịu bớt vẻ u ám của đêm.

Điện Vạn Thọ rộng lớn, trầm mặc, tường khảm ngọc bích, trần treo rèm gấm thêu rồng phượng.

Trong không gian sang trọng đến ngột ngạt ấy, một bóng người nhỏ bé nằm trên chiếc giường rộng phủ gấm thượng hạng đối lập như hai thế giới chẳng bao giờ chạm nhau.

An Nhã khẽ cựa mình.

Mi mắt nặng trĩu, từng hơi thở dường như kéo theo cả một cơn đau rã rời từ lồng ngực.

Khi mí mắt dần hé mở, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cô không phải những tấm vách cũ kỹ của tiểu viện, mà là ánh sáng lung linh của châu ngọc, là họa tiết rồng vàng trên rèm lụa.

Cô giật thót, tim đập thình thịch, cảm giác như vừa lạc vào một cõi mộng.

Bàn tay yếu ớt nắm lấy mép chăn, trong lòng trào lên một nỗi hoang mang tột độ.

- Đây là...

- giọng nói chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.

Cô xoay đầu sang bên.

Ở khoảng tối cạnh giường, có một bóng người ngồi im lìm.

Long bào thẫm màu, tay chống lên thành ghế, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng về phía cô.

Không ai khác ngoài Nghi Dân.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, An Nhã chết lặng.

Người từng hạ lệnh bỏ đói cô, người từng nhìn cô bằng ánh mắt đầy giận dữ và cảnh giác, giờ phút này lại ngồi nơi đây, chỉ cách cô vài bước.

Hắn không nói một lời, cũng chẳng gào thét ra uy.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn, tựa như cả thế giới đã đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Trái tim An Nhã thắt chặt.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên.

Cô nhớ rõ cảm giác những ngày qua đói khát, kiệt quệ, mơ hồ không biết mình còn có thể sống.

Trong cơn mê man, cô thoáng nghe tiếng bước chân dồn dập, cảm giác cơ thể được nâng bổng lên, vùi vào vòng tay nóng rực.

Cô đã tưởng mình mơ thấy Bang Cơ quay về.

Nhưng tỉnh ra mới biết, tất cả đều là thực.

Và kẻ đã bế cô khỏi tiểu viện lại chính là hắn.

- Vì sao lại mang tôi tới ở đây?

- cô hỏi, cổ họng khô khốc, chỉ bật ra tiếng khẽ khàn.

Nghi Dân không đáp.

Hắn ngồi đó, đôi mắt tối sâu như vực thẳm, không rõ chứa bao nhiêu tâm tình.

Bóng dáng hắn sừng sững, vừa khiến người ta run sợ, vừa có gì đó khác lạ, tựa như chẳng phải một đế vương ngự trị thiên hạ, mà chỉ là một con người đang ngồi canh giữ bên cạnh một sinh mệnh mong manh.

Không chịu nổi sự im lặng ấy, An Nhã cố cựa dậy, nhưng cánh tay yếu ớt chẳng đủ sức.

Cô ngã trở lại gối, hơi thở dồn dập.

Nghi Dân khẽ cau mày, như định đưa tay đỡ, nhưng bàn tay hắn dừng lơ lửng giữa không trung, rồi rụt lại.

- Đừng cử động.

- Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn.

An Nhã ngỡ ngàng.

Đây là lần đầu cô nghe thấy giọng hắn không lẫn sự đe dọa, không hằn học, cũng không gắt gỏng.

Không khí tĩnh lặng bao trùm.

Cô cảm thấy mình nhỏ bé đến lạ, như hạt bụi rơi nhầm vào cung điện quyền quý.

Còn hắn, uy nghiêm, cao cao tại thượng, lại ngồi đó, lặng thinh.

Trong đầu An Nhã, vô vàn câu hỏi xoáy vòng:

"Tại sao hắn đưa cô đến đây?

Tại sao không để cô chết đi cho xong?

Hắn cần gì ở cô?"

Nhưng cô không dám hỏi.

Ánh mắt hắn sâu thẳm quá, im lặng của hắn nặng nề quá, khiến mọi lời đều nghẹn lại.

Còn Nghi Dân, hắn cũng đang vật lộn với chính nội tâm mình.

Từ khi mang cô về điện, hắn chưa rời đi nửa bước.

Hắn ngồi đó, nhìn hơi thở mong manh của cô, trong lòng ngổn ngang không thể gọi tên.

Hắn không biết mình lo lắng vì điều gì.

Là sợ cô chết, hay sợ chính hắn một lần nữa mất đi thứ gì đó mà hắn chẳng kịp nắm giữ?

Trước ánh mắt ngơ ngác của cô, hắn bỗng thấy nghẹn nơi ngực.

Hắn muốn nói rằng hắn đã sai, rằng hắn không hề muốn cô chết, rằng hình bóng cô cứa vào tim hắn nhiều hơn hắn tưởng.

Nhưng lời ấy không bao giờ ra khỏi môi.

Một đế vương, sao có thể thừa nhận yếu mềm?

Sao có thể để lộ với một nữ tử rằng hắn đang run sợ?

Hắn chỉ biết im lặng.

An Nhã cắn môi, nhìn hắn chăm chú.

Sự im lặng này đáng sợ hơn cả lời buộc tội.

Cô thấy bất an, thấy chính mình như bị cuốn vào cơn xoáy không đường thoát.

Cô khẽ cất giọng, yếu ớt:

- Anh... vì sao?

Câu hỏi chưa dứt, hắn đã quay mặt đi.

Ánh mắt hắn tránh né, khoé môi mím chặt, như đang dồn nén cả một trận cuồng phong.

- Ngươi cần gì hỏi nhiều?

- Giọng hắn khô khốc.

- Còn sống là được rồi.

An Nhã chết lặng.

Mấy chữ đơn giản, nhưng lại tựa mệnh lệnh, vừa như ban ơn, vừa như lời van vỉ.

Cô không biết nên tin vào ý nào.

Cô khẽ khép mắt, giọt lệ nóng rơi ra nơi khóe mi.

Không rõ đó là vì nỗi đau, vì nỗi sợ, hay vì những uất ức thời gian qua.

Còn Nghi Dân, khi thấy giọt lệ ấy, bàn tay hắn khẽ siết chặt vạt áo, nhưng vẫn không đưa ra để lau đi.

Hắn sợ một động tác nhỏ thôi cũng khiến cô run rẩy thêm lần nữa.
 
Back
Top Bottom