[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cảm Hứng Lịch Sử] Cổ Tâm Sinh
Chương 19: Gió đồng mang hương ấm
Chương 19: Gió đồng mang hương ấm
An Nhã nói rằng: "Muốn biết dân sống thế nào, ra chợ sẽ rõ."
Nên sau khi dùng bữa sáng xong, hai người đến khu chợ gần đó.
Không khí ngột ngạt, những gian hàng chen chúc nhau, những tiếng cãi vã, mua bán ồn ào, tất cả tạo nên một bức tranh nhếch nhác của cuộc sống vất vả.
Giá gạo cao ngất, cá ươn nằm chỏng chơ.
Những người bán kêu ca khó khăn, nhưng lại không thiếu những lời mặc cả từng xu từ người mua, từng đồng tiền như rơi ra từ tay họ một cách chật vật.
Bất chợt, một tiếng quát lớn vang lên từ góc chợ.
An Nhã quay lại, thấy một người đàn ông say xỉn hung hãn đánh vợ mình.
Người phụ nữ vừa khóc lóc vừa tìm cách tránh đòn.
Nhưng không ai dám can ngăn, chỉ lặng lẽ nhìn.
An Nhã không do dự, bước nhanh về phía họ.
- Dừng lại!
- Cô hét lên.
- Giữa thanh thiên bạch nhật này lại ra tay với một người phụ nữ không có sức phản kháng.
Ông có phải đàn ông không?!
Tên đàn ông quay lại, ánh mắt mơ màng vì say rượu.
Gầm lên:
- Mày là cái thá gì?
Đàn bà mà dám xen vào chuyện đàn ông?
Hắn không kịp suy nghĩ đã ném vỡ một chai rượu, mảnh vỡ văng ra, một mảnh đâm vào má An Nhã, để lại một vết thương nhỏ.
Máu rỉ ra, nhưng cô không lùi bước, mắt vẫn nhìn thẳng vào hắn.
Bất ngờ, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Không phải tiếng của người bình thường, mà là của ai đó mà cô không thể không nhận ra:
- Ngươi thử ra tay thêm một lần nữa xem.
Cả không gian xung quanh như ngừng lại.
Tên đàn ông say xỉn nhìn y, mắt mờ không hiểu gì.
Tuần kiểm trấn đã lập tức tiến đến can thiệp, giải quyết một cách qua loa, đám đông cũng tản ra quay lại công việc cũ.
Bang Cơ vẫn đứng đó, ánh mắt không giấu nổi sự trầm mặc.
Vụ việc dàn xếp vội vã, nhưng có cái gì đó trong lòng y không thể nguôi ngoai.
Y biết, đó chỉ là một hành động quá nhỏ bé so với những vấn đề sâu xa đang chờ đợi.
Họ nghỉ chân tại một quán ăn nhỏ ven đường.
Không khí tĩnh lặng hơn, nhưng cũng không tránh khỏi sự nặng nề trong lòng.
Bang Cơ lấy ra một chiếc khăn trắng, nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên má An Nhã.
Ánh sáng nắng sớm chiếu lên, khiến khuôn mặt cô càng thêm thanh thoát, nhưng cũng làm nổi bật vết thương ấy.
- Ta xin lỗi.
Lẽ ra không nên để nàng bị thương.
An Nhã không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn y.
Đôi tay cô khẽ run lên, nhưng không phải vì đau đớn mà vì những gì cô cảm nhận trong lòng.
Cánh tay của cô vô thức cầm lấy tay y, không phải để nắm chặt, mà để tránh né.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa không gian im lặng, cả hai cùng hiểu: Có một thứ gì đó đã thay đổi giữa họ, nhưng chưa thể xác định rõ ràng được.
Từng cử chỉ, từng ánh mắt trao nhau trong im lặng ấy như khẳng định một điều, dù không ai nói ra.
***
Bang Cơ và An Nhã cùng nhau rời khỏi quán ăn, tiếp tục cuộc hành trình tới vùng ngoại ô, nơi những cánh đồng mênh mông đang trải dài dưới ánh nắng mùa thu.
Đất đai vốn là nguồn sống chính, nhưng giờ đây, mùa màng đã thất thu vì sâu bọ.
Dọc theo con đường đất, họ đi qua những cánh đồng, nơi đất đai sẫm màu, những cây lúa khô héo, bị cắn xé, thân cây cong lại vì không thể chịu nổi sức tàn phá của côn trùng.
Người dân đứng bên ruộng, khuôn mặt hằn rõ những nỗi lo âu, tay cầm những chiếc gậy dài, vung vẩy để đuổi bầy sâu.
Những người nông dân đang làm việc chậm rãi, vẻ mặt họ u sầu, mệt mỏi.
Mỗi bước chân của An Nhã và Bang Cơ như dẫm lên những tiếng thở dài, ngập ngừng của những con người đang gánh vác bao nỗi lo âu.
Bang Cơ dừng lại hỏi một nhóm nông dân gần đó:
- Có chuyện xảy ra với những cách đồng này vậy?
Người nông dân lớn tuổi bước đến, vẻ mặt khắc khổ:
- Cây trồng năm nay không tốt, mưa ít, sâu bọ nhiều.
Chúng tôi đã thử mọi cách, nhưng không thể cứu được.
- Ông xoa tay, đôi mắt nhìn về phía những cây lúa gục đầu dưới nắng.
Một người khác lên tiếng, tay chỉ về phía xa, nơi những luống rau xanh cũng đang héo hắt:
- Chúng lại sinh sôi quá nhanh.
Mỗi lần ruộng vừa mới tưới phân, là lại thấy chúng quay lại như quân địch.
- Giọng ông nặng trĩu, mất hy vọng.
- Lúa thì lên chậm, rau củ không thu hoạch kịp.
An Nhã nghe vậy, không vội lên tiếng.
Cô chỉ im lặng quan sát, ghi nhận những biểu hiện lo âu của những người xung quanh.
Chỉ cần một đợt mưa thất thường, một trận dịch bệnh, những vất vả của họ đã có thể thành công cốc.
Một phụ nữ tay còn cầm bao đựng hạt giống ngước lên nhìn, rồi tiếp lời:
- Chúng tôi thử dùng ớt và tỏi nghiền ra pha nước tưới lên cây, nhưng không hiệu quả.
Sâu vẫn xuất hiện, ăn sạch lá, khiến mùa màng thất thu.
Bang Cơ đứng yên một lát, mắt nhìn chăm chú vào từng cánh đồng, sắc mặt nặng trĩu.
Y quay sang An Nhã, nhẹ nhàng hỏi:
- Nàng thấy sao?
An Nhã không trả lời ngay, mắt cô lướt qua những cánh đồng xơ xác.
Nhưng trong lòng cô, một ký ức cũ bỗng ùa về.
Khi cô còn nhỏ, bà nội có một vườn cam rất lớn.
Bà đã dạy cô cách sử dụng các loại thảo dược tự nhiên để chế thuốc trừ sâu, không chỉ giúp cây trồng khỏe mạnh mà còn bảo vệ sức khỏe.
An Nhã đưa tay lên, vén tóc ra sau tai, ánh mắt xa xăm:
- Khi thần còn nhỏ, bà thần cũng làm thuốc trừ sâu bằng cách nấu quả bồ hòn lấy nước rồi cho ớt, tỏi, gừng vào ngâm.
Bà nói rằng chỉ cần tìm đúng tỷ lệ và thêm một chút thời gian để dung dịch này ngấm vào đất, sâu bọ sẽ không dám đến gần.
Cô đứng lại gần một bụi cây, hái một vài lá cây có mùi hăng, rồi cẩn thận nghiền chúng ra trong tay, ngửi thử.
Mùi tỏi rất mạnh nhưng cũng có một chút gì đó mát lạnh, tựa như hương nhu hay bạc hà.
- Nếu muốn hiệu quả lâu dài, có thể thử kết hợp với một vài loại thảo dược khác.
Sử dụng nguyên liệu tự nhiên có thể tạo ra hiệu quả cao hơn mà không làm hại đất đai.
Bang Cơ nhìn cô, ánh mắt lấp lánh một tia tò mò.
Dù không phải là một người am hiểu về thuốc thảo dược, nhưng y đã nhận thấy trong ánh mắt của An Nhã một sự tự tin và chuyên môn mà trước giờ chưa bao giờ thấy.
- Nàng có thể làm được sao?
An Nhã gật đầu, nhìn lại những người nông dân đang chăm chú nghe, đôi mắt họ lộ vẻ lo âu nhưng cũng đầy hy vọng.
Cô biết, hôm nay không phải là lúc để chỉ đưa ra lý thuyết hay phương thuốc hoành tráng.
Đây là lúc để hành động.
- Có thể.
Thần sẽ cần một chút thời gian để thu thập các nguyên liệu, nhưng với những gì hiện có ở đây, chúng ta có thể thử nghiệm ngay trong hôm nay.
Một người trong nhóm bước tới gần, ánh mắt vẫn ngập ngừng:
- Có thực sự có cách hiệu quả không?
An Nhã mỉm cười, giọng chắc chắn:
- Tôi sẽ cố gắng tìm ra cách.
Bang Cơ không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu.
Một phần vì y tin vào khả năng của cô, và một phần vì y biết rằng nếu An Nhã có thể giúp dân làng vượt qua cơn khó khăn này, đó sẽ là một bước đi lớn trong việc gắn kết triều đình với nhân dân.
- Vậy làm đi.
Ta sẽ giúp nàng thu thập những nguyên liệu cần thiết.
Cô bắt đầu thu thập những nguyên liệu có sẵn ở khu vực xung quanh.
An Nhã lấy một ít quả bồ hòn, một loại quả tự nhiên thường dùng để làm sạch và khử trùng, sau đó nấu chúng thành một dung dịch đặc.
Cùng lúc đó, cô cẩn thận hái lá cây tương tư thảo một loại cây chứa nicotin có tác dụng mạnh mẽ đối với các loại côn trùng và sâu bọ, nhưng không gây hại cho cây trồng.
Những chiếc lá xanh tươi, dày, được cô vò nhẹ cho nát ra rồi ngâm vào nước.
Cô pha trộn tất cả các nguyên liệu này với ớt, tỏi, gừng đã được giã nhuyễn, tạo thành một dung dịch đặc sánh.
Nước nấu từ quả bồ hòn sẽ giúp làm dịu đi các thành phần khác, đồng thời có khả năng làm sạch sâu cho đất mà không làm tổn hại đến các loại cây khác.
Lá tương tư thảo, với khả năng diệt trừ sâu bọ mạnh mẽ, sẽ kết hợp hoàn hảo với các thành phần còn lại.
Khi tất cả đã được trộn lẫn vào nhau, An Nhã cẩn thận đổ dung dịch vào những thùng chứa sẵn, và bắt đầu ngâm từng miếng vải để lau lên thân cây.
Phương pháp này sẽ giúp phân tán dung dịch đều đặn và không làm cây bị tổn thương.
An Nhã và Bang Cơ quay lại gặp nhóm người dân đang tụ tập tại một góc ruộng.
An Nhã đứng giữa nhóm người, tay bưng chiếc thùng gỗ chứa dung dịch thuốc tự chế.
Không khí xung quanh có phần căng thẳng, khi mà mọi người đều biết, nếu phương pháp này thất bại, mùa màng của họ sẽ tiếp tục chịu thiệt hại nặng nề.
- Nếu thử lần này không thành, mùa màng có thể sẽ mất hết.
- một người nông dân thấp thỏm nói.
An Nhã gật đầu, vững vàng nói:
- Đây là phương pháp của bà tôi, bà đã dùng nhiều năm rồi, nhưng vẫn cần phải thử.
Bang Cơ đứng phía sau, không can thiệp.
Y chỉ quan sát, chờ đợi.
An Nhã bước lên phía trước, đưa tay lấy một miếng vải sạch đã ngâm dung dịch thuốc.
Cô cẩn thận lau nhẹ lên từng thân cây, bắt đầu từ những cây bị nhiễm sâu bọ nặng nhất.
Dung dịch thấm dần vào các phần bị sâu bọ cắn phá, mùi ớt, tỏi và các thảo dược nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, nhưng không quá nồng.
Cả nhóm nông dân đứng xung quanh, quan sát với ánh mắt đầy hy vọng.
Một lúc sau, mọi người bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt.
Các con sâu bọ, vốn đang lẩn trốn trên những chiếc lá, bắt đầu có dấu hiệu rút lui.
Không còn cảnh tượng côn trùng bu kín như trước, những con vật nhỏ dần lẩn vào đất, bỏ lại những chiếc lá xanh hơn và khỏe khoắn hơn.
Một người nông dân tiến lại gần, mắt mở to:
- Đúng là... chúng bắt đầu rút đi!
Nhanh quá!
An Nhã không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình.
Cô biết đây mới chỉ là một bước thử nghiệm.
Mọi việc chưa thể khẳng định ngay, nhưng những dấu hiệu đầu tiên rõ ràng đã có.
Lúc này, Bang Cơ bước đến bên cô, ánh mắt đầy sự khích lệ:
- Làm tốt lắm An Nhã.
An Nhã chỉ mỉm cười.
Dù sao thì, cô cũng biết rằng, dù có thành công hay không, việc này vẫn đáng để thử.
Cả nhóm nông dân nhìn nhau, rồi một người lên tiếng:
- Chúng tôi phải cảm ơn hai người nhiều lắm.
An Nhã chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nhưng trong lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên sau bao nhiêu sóng gió, cô cảm thấy những gì mình làm thực sự có ý nghĩa.
Mặc dù mọi việc chưa hoàn hảo, nhưng ít nhất, một tia hy vọng đã le lói.
Bang Cơ đứng im, nhìn An Nhã.
Không cần lời nói, y có thể cảm nhận được sự kiên cường trong đôi mắt cô.
Người con gái ấy, không chỉ có tài năng, mà còn có một trái tim đầy nhiệt huyết.
Giữa không gian tĩnh lặng của ruộng vườn, những người dân vui mừng, tiếng nói cười nhẹ nhàng vang lên, như một khúc ca cho niềm tin vào tương lai.
***
Tới tận chiều, trời nắng gắt.
Cả cánh đồng vẫn xôn xao tiếng người, tiếng trâu, tiếng chim kêu xa xa giữa rặng tre.
An Nhã vừa cùng mấy người nông dân chế thuốc trừ sâu, vừa kiên nhẫn giải thích từng công đoạn.
Bang Cơ đứng gần đó, tay xắn áo, không ngại lấm bùn.
Bỗng một tiếng hò hét vang lên từ mé ngoài ruộng.
- Trâu điên!
Tránh ra, tránh ra mau!
Một con trâu bị đứt dây, mắt đỏ ngầu, hông rớm máu, điên cuồng lao thẳng về phía đám người.
Không ai kịp phản ứng.
An Nhã đứng gần nhất, hoảng loạn lùi lại nhưng chân vấp đá, chưa kịp quay đầu thì...
Một cánh tay mạnh mẽ kéo giật cô sang bên.
Cả hai ngã dúi vào đống rơm bên cạnh, bụi bay mù.
Con trâu húc sượt qua, để lại một vệt hỗn loạn.
An Nhã mở choàng mắt.
Cô đang nằm gọn trong lòng Bang Cơ.
Cánh tay y còn choàng sau lưng cô, giữ thật chặt, hơi thở gấp gáp.
Một thoáng rất ngắn, giữa mùi khói rơm ngai ngái và tiếng hô hoán xa dần, hai ánh mắt chạm nhau.
Bang Cơ cảm thấy tim mình thắt lại, như có điều gì đó vừa vượt khỏi tầm kiểm soát.
Không giống sự nhẫn nại với triều chính, càng không giống với tình thương dành cho thần dân.
Cô chợt nhận ra lòng bàn tay mình đang đặt lên ngực áo lấm bùn của y.
Trái tim y đập nhanh rất nhanh.
Cô không nói lời nào.
Y cũng không.
Chỉ có gió đồng xào xạc thổi qua, và ánh chiều ngả vàng dịu trên tóc cả hai.