Đam Mỹ Cấm Hôn Môi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cấm Hôn Môi
Chương 40


Năm giờ sau khi bệnh nhân số 0 bị đánh chết, mẫu hạm tổ chức quốc tế phái tới tiến vào vùng biển họ đang dừng chân.

Người phía trên nghe nói không thể bắt sống bệnh nhân số 0 đương nhiên sẽ tức giận, Lạc Lâm lại ung dung đứng trước mặt gã quân nhân kia, dùng một tràng ngoại ngữ lưu loát khiến gã nuốt ngược những lời chỉ trích kia vào.

Quân đội thu dọn tàn cục, kéo cái xác khổng lồ của con quái vật lên chiến hạm để mang về căn cứ nghiên cứu của tổ chức quốc tế. Đương nhiên Lạc Lâm phải đi cùng họ, trước khi đi, bà đưa một thiết bị có vẻ ngoài kỳ quái cho Lạc Vũ.

Lạc Vũ cầm nó trong tay lật qua lật lại xem xét, cậu thấy nó có vẻ giống một cái máy chơi game nhưng lại không thấy nhãn hiệu nào.

“Bên trong là sóng âm sở nghiên cứu làm phỏng theo sóng âm giao lưu giữa tang thi.” Bà giải thích, “Con cầm đi.”

Nói xong bà lại quay sang nhìn Doãn Trừng đứng cạnh Lạc Vũ.

Doãn Trừng hiểu rõ ý của Lạc Lâm, lập tức tiếp lời: “Con sẽ chăm sóc tốt cho Lạc Vũ.”

Lạc Lâm nhíu nhíu mày, suy tư hồi lâu mới nói: “Sửa cái tính ấy đi, không phải ai cũng có thể bị cậu cầm dao dí vào cổ mà không oán hận đâu.”

“Đã rõ thưa mẹ.” Doãn Trừng cười ôm lấy Lạc Vũ, “… Cảm ơn mẹ đã tiêm cho con nhiều loại thuốc như vậy.”

Lạc Lâm bị anh chọc cười, mắt trợn trắng, vỗ vai hai người rồi xoay người rời đi.

“Đi rồi.”

Đúng 2 giờ chiều, phong cảnh nơi đường xích đạo đi qua nóng bỏng mà rực sáng. Đoàn người đứng trên bờ cát nhìn theo mẫu hạm trở theo xác quái vật đi càng lúc càng xa.

Phải một đêm nữa máy bay cứu viện của Đông khu mới tới nơi. Tiểu Tây và đội Tấn Hổ đã lên máy bay thừa ra của viện nghiên cứu để rời đi trước, chỉ còn lại chỉ còn lại thành viên của đội Liệp Ưng chờ máy bay trên hòn đảo khốc liệt này.

Ngoài ra còn có người nhà của một đội viên nữa.

7 giờ tối, cuối cùng nhiệt độ không khí cũng hạ xuống một chút, Lạc Vũ đã quá mệt mỏi rồi, cho nên cậu chưa kịp nói chuyện với Doãn Trừng, cậu ngủ một mạch từ chiều tới tận bây giờ. Đợi đến khi sắc trời đã tối đen cậu mới ngủ đẫy giấc đi ra khỏi lều.

Lúc này nhiệt độ của nước trong hồ đã thấp hơn nhiệt độ không khí rất nhiều. Trương Anh và Lâm Nhị đã sớm ngủ say, Đoạn Vô Tắc thì đang ở trong lều chăm sóc cho Giang Phàm bị gãy chân.

Còn Doãn Trừng thì không biết đang làm cái gì, khi Lạc Vũ vừa mới đi ngủ anh còn muốn thò qua ôm cậu, giờ cậu tỉnh dậy thì lại chẳng thấy bóng dáng anh đâu.

Bốn bề vắng lặng, Lạc Vũ lặng lẽ đi tới bên hồ, cởi qu4n áo tiến vào làn nước. Lúc này trời tối đen như mực, cho dù có ai đột nhiên xuất hiện thì cũng không thể thấy rõ được.

Nước trong hồ mát lạnh sảng khoái, sự mệt mỏi toàn thân biến mất trong nháy mắt. Lạc Vũ bơi lội trong nước một lát rồi dựa vào một góc lau sạch cát và vết máu trên người.

Từ trước tới giờ cậu chưa từng bị bẩn như vậy, cả người bẩn như dính chất thải để lâu ngày. Tắm rửa một lúc cậu lại nghĩ tới Doãn Trừng, anh giáng từ trên trời xuống, rồi ôm lấy cậu, hôn cậu……

Lúc đó hẳn mặt cậu đang lấm lem cát bụi, tóc tai lộn xộn, rất xấu.

Nghĩ vậy, Lạc Vũ tắm càng thêm nghiêm túc. Cậu úp mặt xuống nước, vừa định rửa mặt thật kỹ thì trên bờ chợt có tiếng động.

Là tiếng bụi cỏ bị đẩy ra.

Lạc Vũ giật thót, cậu chợt ngẩng đầu nhìn qua, nước chảy vào mắt nên vừa mở mắt ra đã thấy đau.

Cậu định đưa tay dụi mắt nhưng một bàn tay lạnh lẽo khác đã duỗi qua nhẹ nhàng lau mí mắt cậu.

Cậu mở mắt ra, nhìn thấy Doãn Trừng đang ngồi xổm bên hồ nhìn cậu từ trên cao. Anh mặc chiếc áo sơ mi tối màu mượn của Trương Anh, anh bọc rất nhiều hoa cỏ và trái cây trong vạt áo.

Hơn nửa người của Lạc Vũ lộ ra ngoài mặt nước, dưới ánh trăng có thể nhìn rõ không sót gì.

Mấy tháng nay ra ngoài dãi nắng dầm mưa khiến cậu đen hơn một chút, phần bụng bằng phẳng cũng mơ hồ có đường cong cơ bắp. Tuy vẫn là thân thể thiên gầy của một thiếu niên nhưng lại có thêm vẻ đẹp mạnh mẽ.

Doãn Trừng híp mắt một cách xấu xa nhìn thoáng qua chỗ nào đó dưới nước, anh cười xoa xoa chóp mũi ướt nhẹp của Lạc Vũ.

“Tắm rửa còn để bị nhìn lén, là cố ý cho anh nhìn sao?”

Thôi xong, Doãn Trừng hay buông lời cợt nhả lại xuất hiện rồi. Một khi có thể nói chuyện một cách trơn tru, người này sẽ bày ra vẻ mặt dịu dàng tiêu chuẩn, nói ra mấy lời khiến người ta xấu hổ muốn chết mà mặt không đổi sắc.

Sắc trời quá tối nên không thể thấy rõ nhưng mặt Lạc Vũ đã đỏ lựng. Cậu vừa định trầm mình trốn vào làn nước thì đã bị người ngồi trên bờ no túm tay kéo lại gần.

Lạc Vũ cảm thấy cái cảm giác này rất không ổn, Doãn Trừng ăn mặc chỉnh tề, mái tóc dài đã được xử lý gọn gàng, mà cậu thì lại trần như nhộng lại còn đang ngâm mình trong nước nữa.

Thực ra cậu cũng muốn chạm vào anh, cuối cùng virus đã không còn đe doạ tính mạng của Doãn Trừng nữa, hôm nay cũng cũng đã được nếm thử hương vị của một nụ hôn rất không hợp thời điểm.

Doãn Trừng lấy một loại quả màu đỏ từ trong lồng nguc ra nhét vào giữa đôi môi đầy đặn xinh đẹp của Lạc Vũ.

“Vừa mới hái đấy, đã rửa sạch rồi.” Anh nói rồi cũng chọn một quả bỏ vào miệng, “Cả chiều nay em ngủ, anh đành đi dạo xung quanh một vòng, tìm chút đồ ăn vặt.”

Mới nãy Lạc Vũ còn nghĩ đến chuyện hôn môi thì giờ miệng đã bị lấp đầy, không kìm lòng được càng thêm chột dạ. Trái cây màu đỏ chua chua ngọt ngọt, giòn tan trong miệng, Lạc Vũ nhai một hồi rồi không thể kiềm lòng nhìn lén Doãn Trừng.

Doãn Trừng rũ mắt, bắt lấy bàn tay của tên nhóc đang nhìn lén nọ, nắm tay cậu thật chặt.

“Sao thế, không muốn ăn trái cây, muốn hôn?”

Anh kéo cậu về phía mình, cúi người xuống, tay còn lại thì đặt sau cổ Lạc Vũ, đôi môi mỏng vừa ăn trái cây màu đỏ dán lại gần.

Người trong lòng thực sự rất hợp để hôn, môi mềm mại mà đầy đặn lại có vẻ đẹp điềm đạm của con lai như trời sinh đã mời gọi người khác đến hôn vậy.

Trái cây mới hái rơi ra khỏi lồng nguc anh, hơn nửa lăn đầy đất.

Lạc Vũ cảm nhận được đầu lưỡi vừa vội vã vừa ngọt ngào, rõ ràng hai người ăn quả giống nhau mà Doãn Trừng lại như đang tìm đường trong miệng cậu, anh cạy môi răng cậu tìm kiếm kho báu.

Ngực cậu dán lên quần áo Doãn Trừng mặc khiến áo sơ mi đen ướt mất một mảng. Lạc Vũ có chút ngượng ngùng lùi ra sau rồi lại bị Doãn Trừng ôm lấy mặt.

Đôi mắt hẹp dài của anh khiến cậu nghĩ đến Medusa, một giây ấy cậu cũng như bị hoá đá mà không thể nhúc nhích.

Sau đó, cậu nghe thấy “Medusa” mở miệng.

“Mẹ nói, tuy anh đã khỏi nhưng vẫn phải tiêm thuốc định kỳ không thì sẽ để lại di chứng, hơn nữa vẫn có tỉ lệ lây bệnh cho người khác.” Anh nói, ghé sát vào bên tai Lạc Vũ, “Anh vừa mới tiêm thuốc thôi. Em có muốn… giúp anh kiểm tra dược hiệu không?”
 
Cấm Hôn Môi
Chương 41


Hai ngày sau, đội Liệp Ưng ngồi trên chiếc máy bay do quân đội đông khu phái tới rời khỏi đảo nhỏ.

Giang Phàm đã mơ màng mấy ngày nay có một chân bị bó thạch cao, nằm lệch sang một bên rầm rì chửi rủa.

“Đêm qua ai nói mớ to thế, ồn đến nỗi tôi không ngủ được chút nào trong suốt một giờ liền, trong đầu chiếu phim điện ảnh à?”

Người nào đó nói mớ suốt một giờ bị Doãn Trừng ôm vai ngồi bên cửa sổ, im thin thít cúi đầu ăn trái cây trong tay, nghe được tiếng oán hận của Giang Phàm thì quay đầu trừng Doãn Trừng một cái.

Doãn Trừng cũng không nói lời nào, tay chống đầu nhìn cậu mỉm cười.

“Có phải anh cần tiêm không?” Lạc Vũ nhận ra màu mắt anh lại trở nên nhạt đi, cậu duỗi tay sờ vết sẹo sau cổ anh, “Em tiêm cho nhé.”

Lạc Vũ đâm ống tiêm vào một cách không thuần thục lắm, chất lỏng màu lam chậm rãi bị đẩy mạnh vào thân thể Doãn Trừng. Loại thuốc này cứ sáu tiếng lại phải tiêm một lần, mãi đến khi ổn định mới thôi. Giờ bay vừa đủ sáu tiếng, sau khi tới Đông khu, Lạc Vũ đưa Doãn Trừng về viện nghiên cứu để tiêm thuốc.

Đan Hi Thanh tiếp nhận thiết bị trong tay Lạc Vũ, nhìn thoáng qua một cái. “Đây là của cô Lạc Lâm để lại cho em, tự mình xem xét đi.”

Lạc Vũ bĩu môi, nhét đồ vào trong lòng Doãn Trừng.

Viện nghiên cứu đã hoàn thành thành tựu lớn nhất, bầu không khí trong phòng thí nghiệm đã hoà hoãn hơn nhiều. Vừa hay Tiểu Tây cầm mấy dải lụa rực rỡ đi ngang qua, thấy Doãn Trừng và Lạc Vũ thì vui vẻ vẫy tay chạy tới.

“Tối nay có hoạt động chúc mừng, hai người nhất định phải tới chơi nha!”

“Ừ.” Lạc Vũ đồng ý, đơn phương dừng cuộc nói chuyện lại.

“Còn có việc chưa làm xong nữa.” Cô đưa hai người ra ngoài, “Hẳn hai người không biết đêm nay viện nghiên cứu và quân đội sẽ có một buổi đàm phán đâu nhỉ?”

Lạc Vũ sửng sốt, “Không biết.”

“Cậu đi với bên quân đội trước đi.” Cô giơ tay lên, “Doãn Trừng đi theo tôi.”

Lạc Vũ đi thẳng vào phòng họp, cậu đứng bên người Trình Xuân Sinh, bấy giờ mới ý thức được trong buổi đàm phán này cậu và Doãn Trừng đứng ở hai lập trường khác nhau.

Trình Xuân Sinh cố ý cho cậu đi theo, mục đích rất rõ ràng.

Bên bàn dài trong phòng ngồi kín người, hai đầu là Trình Xuân Sinh và Đan Hi Thanh, Lạc Vũ thầm quan sát một vòng, không thấy Doãn Trừng đâu.

“Viện nghiên cứu hy vọng quân đội có thể cử ra một đội phối hợp với chúng tôi tiến hành trị liệu cho người bị lây nhiễm.” Đan Hi Thanh nói.

Phòng họp vang lên tiếng xì xào.

Trình Xuân Sinh chống khuỷu tay lên bàn, “Trị liệu? Chẳng qua là nghiên cứu chế tạo vắc-xin phòng bệnh mà thôi, cô đảm bảo có thể trị liệu cho những người đã bị lây nhiễm bằng cái gì chứ?”

Đan Hi Thanh đứng dậy đi ra mở cửa, “Bằng cậu ta.”

Cửa mở, Doãn Trừng bình tĩnh đi vào. Tóc dài của anh được buộc hờ sau đầu, mặc áo len cao cổ.

Ở Đông khu, không có ai là chưa từng nhìn thấy anh, trong video thông báo với công chúng, khuôn mặt của Doãn Trừng đã được chiếu trên màn hình lớn.

Nhưng bây giờ, người bị nhiễm bệnh cử chỉ cứng đờ với làn da tái nhợt trong video lại đang đút tay túi quần mỉm cười đi đến cạnh bàn họp.

Đan Hi Thanh đứng lên giới thiệu với mọi người. “Không cần tôi nhiều lời, mấy ngày trước mọi chức năng cơ thể của vị này đã hoàn toàn khôi phục, hiện tại cậu ấy chỉ cần tiêm thuốc ổn định đúng hạn thôi, không còn nhiễm bệnh nữa.”

Đại diện bên phía quân đội ồ lên.

“Có thể nói, chúng ta đã nghiên cứu ra thuốc giải.” Đan Hi Thanh nói, “Như vậy việc cứu chữa những người bị nhiễm bệnh khác nên trở thành nghĩa vụ của chúng ta.”

“Vậy cô định đưa người bị nhiễm về Đông khu để họ sinh sống cùng người khoẻ mạnh sao? Làm vậy thì những người khác sẽ nghĩ thế nào?”

Đan Hi Thanh không giận mà ngược lại còn cười, cô nghiêng đầu hỏi lại: “Chẳng nhẽ không thể sao? Trên thế giới này người bị bệnh nhiều như vậy, ông sẽ từ chối làm bạn với một người bị bệnh ung thư sao?” Cô cầm bút máy trong tay chỉ về phía Lạc Vũ đứng sau Trình Xuân Sinh. “Không phải vệ sĩ của chỉ huy Trình nhà các anh ngày nào cũng anh anh em em với người bệnh đó sao?”

Nghiên cứu viên của viện nghiên cứu đều không nhịn được mà cười nhẹ.

Doãn Trừng thấy mặt Lạc Vũ đỏ như sắp nhỏ máu thì vỗ vỗ vai Đan Hi Thanh, nói tiếp: “Chúng tôi không chỉ muốn đưa người bệnh về trị liệu mà còn muốn trở lại đất liền.”

Anh đi đến trước bàn họp, quét mắt nhìn mọi người. “Tôi tin rằng mọi người đều có người thân bị nhiễm bệnh, nếu có cơ hội đoàn tụ thì vì sao lại không bắt lấy? Người dân của Đông khu cũng có gia đình, bạn bè bị nhiễm bệnh, bọn họ sẽ không phản đối chúng tôi làm vậy đâu.”

Hai người thay phiên nói tiếp, lập trường bào toàn cho người sống sót của phía quân đội cũng có chút lung lay.

Trình Xuân Sinh trầm tư một lát, hỏi: “Cô định làm thế nào?”

“Trước hết phải dọn sạch bệnh viện của thành phố Thuỵ Thường.” Đan Hi Thanh nói, “Chúng ta biến nơi đó thành nơi tiếp nhận điều trị, bên quân đội sẽ phụ trách gây tê cho người bị nhiễm, hỗ trợ chúng tôi tiến hành trị liệu, đồng thời chống trả những người bị biến dị đã vô phương cứu chữa.”

“Được.” Trình Xuân Sinh chấp thuận, “Ngày mai nghỉ ngơi chỉnh đốn lại, ngày kia bắt đầu chuẩn bị. Tan họp đi.”

Cuộc đàm phán kết thúc với thắng lợi thuộc về viện nghiên cứu. Lạc Vũ báo cáo với Trình Xuân Sinh rồi ngồi cano đi sang viện nghiên cứu.

Đan Hi Thanh dọn cho bọn cậu một phòng ký túc xá của công nhân, Lạc Vũ lần theo chỉ dẫn của cô mò lên phòng ký túc của mình nhưng lại không thấy Doãn Trừng đâu.

Khoảng đất trống cách đó không xa đang náo nhiệt vô cùng, mùi thịt nướng bay ra tận chỗ cậu. Lạc Vũ cũng hơi đói, cậu mở cửa đi vào, định bụng mặc thêm cái áo rồi cũng đi xuống xem thế nào.

Cậu vừa mở cửa ra đã thấy sau lưng có ai đó đẩy mình một cái. Cậu xoay người lại theo bản năng, nâng khuỷu tay lên chắn nhưng lại bị người nọ túm lấy cánh tay ấn lên cửa.

Trong màn đêm, đôi môi mềm mại dán tới một cách thô bạo.

Lạc Vũ ngửi được mùi hương trên người Doãn Trừng lại thấy vừa tức vừa buồn cười, xấu bụng cắn anh một cái.

“Sao lại đánh lén em, anh không biết thành viên đội Liệp Ưng đều biết đánh nhau à?”

“Có thể đánh nhau á?” Doãn Trừng ôm eo kéo cậu về phía trước, “Có thể đánh nhau hay không thì anh không biết, nhưng độ dẻo dai thì đúng là không tồi đâu, ôm thích lắm.”

Lại bắt đầu đấy. Hai chân của Lạc Vũ đã rời khỏi mặt đất, cậu đành vịn tay nắm cửa, “Buông em ra, em muốn đi ăn thịt nướng cơ.”

Doãn Trừng khẽ nghiêng đầu, ra vẻ tủi thân, “Sao thế, không làm thí nghiệm thực tế với anh sao?”

Nói thật nhé, không phải Lạc Vũ không muốn, nhưng đến giờ chỗ nào đó kia vẫn âm ỉ đau đây này. Doãn Trừng như đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu, duỗi tay vào trong túi móc ra một thứ, bóp một chút ra ngón tay, lặng lẽ thò vào trong quần bò của Lạc Vũ.

“Nghe lời nào, hôm nay sẽ không đau đâu.” Anh thủ thỉ dỗ dành bên tai Lạc Vũ, “Thử một chút nhé em?”

Thôi được rồi, không ăn được thịt nướng thì thôi vậy. Lạc Vũ ngửa đầu hôn anh, “Quân nhân quả cảm xin lấy thân ra thí nghiệm trước.”

Đúng là hôm nay không đau, hai người làm từ cửa đến trên giường, đến khi dừng lại thì đã nửa đêm, cuộc vui bên ngoài đã tàn. Lạc Vũ buồn bực chui rúc trong chăn, sau cuộc ho4n ái cậu chỉ càng thêm mong nhớ món thịt nướng thôi.

Doãn Trừng đã tắm xong, tuỳ tiện mặc áo choàng tắm, cầm khăn lau tóc, ngồi xuống bên mép giường đào người nào đó trong chăn ra.

“Bảo bối ơi bảo bối à, dậy đi tắm nào.”

Lạc Vũ rất phiền lòng, mệt mỏi vươn một bàn tay ra đánh lên đùi Doãn Trừng một cái.

“Bảo bối chết đói rồi. Không đi tắm đâu.”

Doãn Trừng lại giằng co ỉ ôi hồi lâu, Lạc Vũ vẫn như bị dính lên giường, không chịu nhúc nhích. Anh thở dài nằm vật ra giường.

Lạc Vũ không ngủ được, trở mình.

“Anh nói chuyện phiếm với em nhé?” Doãn Trừng đưa ngón tay xoa nhẹ chóp mũi cậu.

Dù sao cũng không ngủ được, Lạc Vũ vùi mặt vào chăn chỉ để lộ đôi mắt nhìn Doãn Trừng. Người trước mặt đang mặc áo tắm rộng thùng thình, chống đầu nhìn cậu. Đột nhiên cậu cảm thấy hơi ảo, người cậu yêu thầm một năm trước giờ lại đang nói chuyện phiếm với cậu lúc 3 giờ sáng.

“Em còn nhớ mèo con em từng chăm sóc trong trường học không?” Doãn Trừng mở miệng hỏi.

“Sao anh biết?” Lạc Vũ nhớ khi mình vừa mới lên đại học có nhặt được một bé mèo bị ngã gãy chân ở cạnh bồn hoa. “Nhớ chứ, lúc ấy nó bị ngã gãy chân phải, đi đường còn hơi khập khiễng, cũng không ăn được gì.” cậu nhớ lại, “Em chạy tới chăm nó mỗi ngày trong suốt một tháng, sau khi chân nó khỏi thì chẳng biết đã đi đâu mất rồi.”

“Tốt bụng vậy sao.” Doãn Trừng xoa đầu cậu, “Có phải để kiếm cớ qua nhìn lén đàn anh nào không?”

“Đúng vậy.” Lạc Vũ tức giận hỏi lại, “Đàn anh kia sao lại thế này? Đàn em đã lấy hết can đảm ra tỏ tình, tưởng rằng sẽ bị người ta từ chối một cách tàn nhẫn.” cậu vừa nói vừa chui ra khỏi chăn, khoa trương bắt chước giọng điệu lúc ấy của Doãn Trừng, “Kết quả là người nào đó lại nói ‘Đương nhiên là được, anh đã chờ em lâu lắm rồi’, thế là sao hả?”

Doãn Trừng bị cậu chọc cười, anh kéo tay cậu bọc vào trong chăn, “Đừng làm loạn, em tưởng mình vẫn đang ở vùng nhiệt đới à, cả người trần như nhộng thế này không sợ lạnh sao.”

Nói đoạn anh chui vào chăn ôm lấy Lạc Vũ.

“Chỉ cho phép được yêu thầm mà không cho anh được yêu thầm hả?”

Lạc Vũ tròn mắt nhìn, “Vậy vì sao anh lại không nói?”

“Không phải em cũng phải lấy hết can đảm mới dám tới tỏ tình sao?” Doãn Trừng hỏi lại, “Tay cầm phong thư còn run cầm cập, người khác sẽ tưởng trong thư là thông tin tuyệt mật của tổ chức nào đó cơ.”

Anh ôm Lạc Vũ vào lòng, đưa tay sờ từng tấc da sau lưng cậu.

Một lát sau, anh vùi mặt vào hõm cổ của Lạc Vũ, rầu rĩ mở miệng: “…… Anh không dám.”

Lạc Vũ sửng sốt, duỗi tay sờ vết sẹo sau cổ anh, dịu giọng hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì em quá tốt.” Doãn Trừng ôm mặt cậu hôn nhẹ lên khóe môi rồi nằm ngửa ra thở dài. “Từ nhỏ anh đã nghe nói bố anh là tội phạm giết người, mẹ anh bỏ chạy vì bị bạo hành gia đình.”

Lạc Vũ nghiêng đầu nhìn anh. Những lời này cậu từng nghe Đoạn Vô Tắc nói, nhưng không ngờ còn nghe chính miệng Doãn Trừng kể.

“Anh luôn cảm thấy thứ đó sẽ di truyền.” Doãn Trừng hơi nghiêng đầu, đôi mắt hẹp dài nhìn cậu, “Sau khi anh bị nhiễm bệnh cũng đã từng ăn thịt người, vậy mà lại không hề thấy tội lỗi chút nào.”

“Anh không cần thấy mình có lỗi đâu mà.” Lạc Vũ ghé lại gần nắm lấy tay anh, “Đó là do anh bị bệnh, không thể khống chế chính mình, tìm kiếm đồ ăn là bản năng sinh tồn của anh thôi.”

“….. Cảm ơn em.” Doãn Trừng dùng ngón tay vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay cậu, “Đây chính là lý do anh yêu em. Em luôn thiện lương, tự tin, chân thành yêu thương những người xung quanh. Lạc Vũ, em không cảm thấy anh giống một tên điên sao?”

Lạc Vũ lắc đầu, trán dán lên trán anh. “Đừng nghĩ bản thân mình như vậy, sau này chúng ta ở bên nhau, em sẽ không cho anh có cơ hội biến thành kẻ điên đâu.”
 
Cấm Hôn Môi
Chương 42


Khi Đông khu đang ra sức mở rộng, trung tâm chỉ huy đã hạ lệnh xây dựng lại thành thị trên cả nước, lấy thành thị làm đơn vị để dần đẩy mạnh lực lượng, vừa thu nạp người bị nhiễm để điều trị, vừa tiêu diệt tang thi biến dị đã không thể chạy chữa.

Nghiên cứu bệnh nhân số 0 đã đem lại tiến triển rất lớn, việc chữa trị trên quy mô lớn đang dần được triển khai trên toàn cầu.

Lạc Vũ tiếp tục đi theo đội Liệp Ưng làm nhiệm vụ, Doãn Trừng lấy thân phận cố vấn thực tiễn ra ngoài theo họ. Bọn họ dọn sạch mấy huyện nhỏ, sử dụng thiết bị sóng âm Lạc Lâm đưa cho để khống chế người bị nhiễm đang điên cuồng, dọn sạch bệnh viện huyện.

Mới đầu tình huống nơi đó cũng không khả quan, người bị nhiễm bình thường không tự có ý thức, chỉ có thể nhốt họ lại cưỡng chế trị liệu. Mỗi khi đi vào bệnh viện, Lạc Vũ lại có cảm giác như bước vào ngục giam. Nhưng khi nhìn thấy người nhà của những người bị nhiễm đang mong ngóng chờ ngoài cửa, cậu lại thấy hết thảy đều đáng giá.

Mùa xuân lại đến, đội Liệp Ưng nhận được nhiệm vụ tiến vào thành phố Thuỵ Thường.

“Em đã đợi rất lâu rồi.” Trên xe việt dã, Lạc Vũ và Doãn Trừng ngồi ở băng ghế sau, hai người nắm tay nhau, hai bàn tay cách nhau một đôi găng tay hở ngón. Ban đêm ở thành phố Thuỵ Thường có mưa xuân, Lạc Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm tự nhủ. “Lần đầu em rời khỏi Bắc Âu đã đến thành phố Thuỵ Thường, bố em sinh ra và lớn lên ở nơi này.”

“Cho nên em cũng đi học đại học ở đây.” Lạc Vũ hỏi, “Anh cũng là người thành phố Thuỵ Thường sao?”

Doãn Trừng lắc đầu. “Quê của anh là một huyện nhỏ.” Anh khẽ cười, “Không có gì đặc biệt, cũng chẳng giàu có,anh chẳng có tình cảm gì với nơi đó.”

“Ò.” Lạc Vũ đổi đề tài, “Đợi thành phố được khôi phục, chúng ta cùng đi du lịch đi. Còn rất nhiều nơi em chưa được đặt chân tới nữa.”

“Được chứ.” Doãn Trừng duỗi tay xoa mái tóc vàng mềm mại của cậu, “Vậy lần sau bảo bối đi làm nhiệm vụ không được liều mạng như vậy nữa, lần trước một mình em xông lên phía trước suýt chút nữa thì không về được, em có biết anh đã lo lắng thế nào không?”

“Rồi rồi rồi.” Lạc Vũ cười nắm lấy tay anh, hôn lên đầu ngón tay một cái, “Lát nữa nhất định em sẽ đi theo sau mọi người nhé.”

Nhưng hai tiếng sau Lạc Vũ đã nuốt lời.

Mục tiêu của họ là bệnh viên ở trung tâm thành phố Thuỵ Thường. Bệnh viện thành phố có năm toà nhà, lần lượt là khu nội trú, khu cấp cứu và các khu khác. Nhân số đội Liệp Ưng có hạn, họ chỉ đành bắt tay vào toà nhà chính. Sau khi Trương Anh hạ lệnh phân công nhiệm vụ cho từng người, Lạc Vũ lập tức đi lên tầng 3.

Giang Phàm và Doãn Trừng cùng đội quay sang nhìn nhau, sắc mặt Doãn Trừng hơi khó coi, anh khoác khẩu súng máy Trương Anh đã phân phát cho đi lên theo cậu.

Cận chiến rất bất lợi với Lạc Vũ, cậu nâng súng ngắm cẩn thận đi lên tầng 3, thiết bị rò người bị nhiễm trong tay không có phản ứng gì.

Hết thảy ở nơi này đều rất khác thường, tựa như có ai đó đã dọn sạch chỗ này vậy. Theo lẽ thường thì giai đoạn đầu khi virus bùng nổ, bệnh viện là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, dù là bây giờ thì cũng thể yên tĩnh như thế này được.

Lạc Vũ không dám bật đèn, cong người chậm rãi đi men theo tường.

Tầng 3 là nơi lấy thuốc, một bên là phòng thuốc và cửa sổ trả thuốc, bên kia là cửa sổ, trên hành lang trống rỗng là từng hàng ghế chờ kim loại chỉnh tề, đại khái là để bệnh nhân ngồi nghỉ khi đến lấy thuốc. Trong không khí đầy mùi máu đã cũ, vết máu phun tung toé bắn trên tường và sàn đã khô lại.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng động thình thịch, Lạc Vũ quay đầu thì thấy Doãn Trừng cùng Giang Phàm đang đi lên.

Lạc Vũ đang cong lưng dưới một cửa sổ, hai người đi sau còn chưa kịp để ý tới bầu không khí kỳ lạ của nơi này, Doãn Trừng lại chỉ đặt hết sự chú ý lên người Lạc Vũ.

“Ai cho em chạy nhanh như thế.” trong lời Doãn Trừng có chút trách cứ, nói xong bèn tiến về trước hai bước.

Lạc Vũ vừa mới định mở miệng thì thấy phía trên đầu anh có hai vết laze màu đỏ.

“Lui về phía sau!” Lạc Vũ hét lớn một tiếng theo bản năng, buông súng nhào qua đẩy Doãn Trừng ngã ra đất.

Viên đoạn xoẹt qua, bắn vỡ kính trên cửa sổ lấy thuốc đằng sau họ.

Bấy giờ Lạc Vũ mới thấy đau mà hô lên một tiếng, nghiêng đầu thì thấy quần áo trên vai phải đã bị rách một mảng lớn, da thịt màu hồng nhạt chảy máu đỏ tươi.

“Có tay súng bắn tỉa!” Giang Phàm lập tức phản ứng lại, túm hai người lôi đến chỗ rẽ, ghìm súng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Thế nào rồi?” Doãn Trừng dựa vào tường, ôm Lạc Vũ vào lòng, “Xin lỗi em, tại anh hết, sau này sẽ không bao giờ hung dữ với em nữa…” Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết phải xin lỗi thế nào, đành nghiêng đầu li3m miệng vết thương cho cậu.

Kiểu vết thương này Lạc Vũ đã sớm quen rồi, nhưng đây là lần đầu cậu bị thương vì Doãn Trừng. Cậu nhìn dáng vẻ hoảng loạn bối rối của Doãn Trừng, tự nhiên lại thấy anh có chút đáng yêu. Bị anh li3m đến phát ngứa mới cười đẩy anh ra, “Chuyện nhỏ thôi, anh đừng hoảng vậy.” Nói xong cậu đẩy Giang Phàm chỗ góc tường ra, tự mình nâng súng ngắm lên quan sát.

Cậu ngắm một lúc thì cũng cười không nổi nữa.

Chuyện vừa nãy diễn ra quá bất ngờ, nếu không phải mình suýt bị bắn trúng thì cậu sẽ nghĩ mình bị ảo giác mất.

Tầng 3 toà đối diện vốn đang sáng đèn, đợi Lạc Vũ giơ súng lên nhắm vào bên kia thì đèn chợt tắt ngóm.

“Tầng 3 đối diện có người.” Lạc Vũ hỏi Giang Phàm, “Nhiệm vụ lần này còn có đội khác đi cùng chúng ta sao?”

Giang Phàm cũng căng thẳng, “Không.” cậu ta suy nghĩ một lát, “Có người ác ý nhằm vào chúng ta?”

“Xem ra là vậy.” Doãn Trừng đi đến sau lưng Lạc Vũ, anh nhìn sang tầng đối diện một lúc, nói, “Cạnh cửa sổ có một tay bắn tỉa, cạnh bàn làm việc có một người, anh nghĩ có ít nhất ba người.”

Lạc Vũ cùng Giang Phàm đều bị lời của anh làm cho sững sờ, vừa rồi Lạc Vũ nhìn qua ống ngắm còn không thấy rõ đến vậy. Cậu dựa sát lại nhìn mắt Doãn Trừng như nhìn vật thể lạ.

“Đừng nhìn.” Doãn Trừng xoa mặt cậu, “Di chứng thôi, lúc trước khi bị nhiễm thì thị lực và thính lực đều được đề cao rất nhiều. Nhìn nữa là anh hôn em đấy.”

Di chứng vậy cũng tốt. Lạc Vũ bỏ ống ngắm xuống, nói: “Giờ chúng ta làm sao?”

“Không phải người của quân đội.” Doãn Trừng phân tích, “Có súng,còn muốn ngăn không cho quân đội dọn bệnh viện, em nghĩ dạng người nào sẽ làm như vậy?”

“Bọn chúng giấu gì đó trong bệnh viện.” Giang Phàm nói.

“Hoặc là, nơi này là địa bàn của chúng.” Lạc Vũ nheo mắt lại, nhìn thấy báng súng bên cửa sổ khẽ giật giật.

Doãn Trừng chợt cầm lấy ngón trỏ đặt trên cò súng của Lạc Vũ. Lạc Vũ giật mình nhưng còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ nghe tiếng súng được lắp ống giảm thanh nhả đạn, viên đạn xuyên qua cửa kính bắn trúng cái tay đang thò ra của người nọ.

“Mặc kệ chúng nó muốn làm gì, đây lại còn làm em ấy bị thương.” Doãn Trừng nghiến răng, sườn mặt sắc bén mang theo sát ý.

Đối mặt với cục diện rối loạn, có mấy tên không thể kiềm chế được, chúng đứng dậy nổ súng với bên họ.

Doãn Trừng ôm lấy Lạc Vũ từ phía sau, nói bên tai cậu: “Bảo bối, cho anh mượn tay chút nhé.”

Ngữ khí anh thân mật, tình tứ, động tác trên tay lại không hề ướt át bẩn thỉu.

“Pằng!”

Phát súng thứ nhất bắn trúng tay một người. Lạc Vũ đưa tay lên đạn, Doãn Trừng lập tức bắn phát thứ hai.

“Pằng!”

Người nọ vừa bị bắn trúng tay, đang chống cạnh bàn kêu gào đau đớn lại bị phát súng tiếp theo bắn trúng cổ, máu tươi bắn đầy tường trắng.

Lạc Vũ hơi luống cuống, cậu trở tay bắt lấy bàn tay đang đặt trên mu bàn tay mình của Doãn Trừng.

Xét theo nghĩa nào đó thì đây là mượn tay cậu giết người.

Doãn Trừng nhìn thấu tâm tư của cậu, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Lạc Vũ, ánh mắt không hề dao động.

“Em không giết hắn ta thì phát súng tiếp theo có lẽ sẽ không chỉ bắn trúng vai đâu.”

“Nhưng giết người không phải giết tang thi mà.”

“Có gì không giống nhau?” Doãn Trừng nói, “Không phải tang thi cũng là người sao? Nói thế thì dù là ai tấn công chúng ta, chúng ta cũng không nên đánh trả ư?”

Lạc Vũ không phản bác gì mà chỉ rũ mắt xuống.

“Cá lớn nuốt cá bé thôi.” Doãn Trừng đành phải hôn lên mi mắt cậu, “Kẻ địch có là tang thi hay không không quan trọng, quan trọng là chúng ta phải sống sót. Không phải em đã dạy anh sao, tang thi phải ăn thịt người, chúng ta phải giết kẻ địch, đều là để tồn tại.”

Giang Phàm đứng một bên bị hai người chói mù mắt cũng phụ hoạ: “Tôi thấy Doãn Trừng có lý đấy, trước khi virus bùng nổ, đội Liệp Ưng cũng đã được giao nhiệm vụ tiêu diệt kẻ địch rồi, chuyện này là bình thường.”

Lúc này Lạc Vũ mới ý thức được sự chênh lệch của bản thân với quân nhân chân chính. Bên kia lại chiếu tia laze qua đây, lần này có ba tia, chạy qua chạy lại trên sàn nhà trước mặt họ.

Quân tiếp viện của đối phương tới rồi. Lạc Vũ nghiến răng, đẩy Giang Phàm đứng một bên.

“Đi xuống tìm đội trưởng đi, gọi họ tới tiếp viện.”

——————–
 
Cấm Hôn Môi
Chương 43


Bệnh viện Thuỵ Thường im lặng bấy lâu giờ đang trình diễn một màn đấu súng mãnh liệt.

Người bên toà nhà đối diện đã bị Doãn Trừng chọc giận, đạn lao tới như mưa, cửa kính trên hành lang bị bắn vỡ đầy đất. Trương Anh dẫn theo Đoạn Vô Tắc và Lâm Nhị chạy tới, cả đội che đầu trốn phía dưới cửa sổ.

“Tình huống thế nào?” Giữa lúc hỗn loạn, Trương Anh rống lớn hỏi.

“Trong toà nhà đối diện có người!” Lạc Vũ đáp, “Nhìn qua thì đã ở đây lâu ngày, có lẽ có quy mô tổ chức nhất định.”

Trương Anh chửi một câu, tay phải vung lên không trung.

“Giang Phàm ở lại báo cáo cho bộ chỉ huy, tiếp tục đánh nghi binh. Những người còn lại lập tức xuống dưới sang bên kia xem xét!”

Hai toà nhà chỉ cách nhau một vườn hoa nhỏ, ngày thường là nơi để bệnh nhân đi tản bộ, ban đêm không có đèn, không thể nhìn thấy gì hết.

Lạc Vũ đi theo sau Đoạn Vô Tắc, nhìn về phía tầng vừa nổ súng với họ. Người trên kia còn cho rằng họ vẫn ở trên tầng, không ngừng nổ súng với tầng ba mà Giang Phàm đang ở.

Doãn Trừng đi sau lưng cậu, anh quan sát một lát rồi chợt kéo lấy Lạc Vụ. “Chờ chút.”

Ba người còn lại cũng dừng lại, Trương Anh quay đầu hỏi: “Sao thế?”

Anh chỉ về nơi cách đó không xa. Trong bóng tối có một khu nhà xưởng bỏ hoang. Cổng sắt đóng chặt, đằng sau là toà nhà chiếm khá nhiều diện tích.

Khu nhà xưởng thấp tầng này còn có tuổi hơn cả bệnh viện, nó đã bị bỏ hoang rất lâu, lúc trước hẳn được dùng để chứa rác thải của bệnh viện.

“Đó là nhà xưởng. Sao, có vấn đề à?” Lâm Nhị hỏi.

“Bên trong có người.” Doãn Trừng khép hờ mắt, nói: “Tôi có thể nghe được giọng nói của rất nhiều người.”

Lạc Vũ cũng cẩn thận nghe ngóng, nhưng cậu chỉ nghe được tiếng gió thôi.

“Hẳn cậu nghe nhầm lồi.” Đoạn Vô Tắc nói, “Tôi không nghe thấy tiếng gì hết.”

Nhưng Doãn Trừng không để ý đến y, cúi đầu nghe một lúc, đột nhiên lẩm bẩm: “Nhị Ca nói tay của A Thiết bị bắn thủng rồi, lần này phía quân đội phái người đến đây đó. Bọn chúng phát hiện ra chúng ta rồi sao?” Anh nói, đổi sang giọng điệu khác, “Không thể nào, bọn chúng chưa bao giờ tới tuần tra cái bệnh viện này hết……”

Lạc Vũ nghe ra anh đang bắt chước theo giọng nói nghe được, cậu thấy sởn tóc gáy, vội lắc bả vai Doãn Trừng.

“Bọn chúng có bao nhiêu người.”

“….. Bên trong loạn quá.” Anh nói, “Nhóm chúng ta nhiều người như vậy đi vào nhất định sẽ bị phát hiện. Hơn nữa bọn chúng che giấu rất tốt, nhiều người ở trong như vậy mà chúng ta không hề phát hiện ra.”

“Vậy nên làm sao đây?” Lạc Vũ hỏi. “Bọn chúng dám nổ súng với chúng ta thì hẳn phải có rất nhiều vũ khí.”

“Anh đi thám thính trước.” Doãn Trừng nói, đẩy bụi cây ra đi về phía đó.

Lạc Vũ giữ chặt anh lại, “Không được!” Cậu có chút nôn nóng, “Anh là cố vấn nên không có nghĩa vụ phải làm vậy.”

“Ở đây ngoài cố vấn ra còn ai có thể nghe bọn chúng nói chuyện không?” Doãn Trừng cười đẩy tay cậu ra, “Thỉnh thoảng anh cũng muốn thử một chút, hiến thân vì đoàn đội.” Anh nhéo nhẹ mũi của Lạc Vũ, hỏi Trương Anh: “Đội trưởng Trương có đồng ý cho tôi một cơ hội không?”

Trương Anh suy nghĩ một lúc rồi đưa anh cái bộ đàm. “Không được tiến vào nhà xưởng, tìm hiểu một chút rồi quay trở lại, có gì thì liên hệ qua bộ đàm.”

Cuối cùng Lạc Vũ cũng hiểu được tâm tình của Doãn Trừng khi anh phải ngoan ngoãn đi theo cậu, cậu cắn răng đưa dao găm trong tay cho anh.

Lưỡi dao chỉ dài 8cm, không đủ để Doãn Trừng thoát khỏi sự uy h**p của súng ống. “Nếu biết trước anh đã học bắn súng từ chỗ em rồi.” Anh nhận dao, “Giết người mà còn cần bạn trai lên đạn cho.”

“Đừng khua môi múa mép!” Hiếm khi Lạc Vũ ra vẻ hung dữ, “Đi nhanh về nhanh.”

Doãn Trừng nhẹ chân nhẹ tay, lặng lẽ đi vào qua cửa sắt bên hông.

Tuy khu toà nhà xưởng này thấp bé nhưng không gian bên trong rất rộng, đằng sau toà nhà hai tầng còn có một nồi hơi đã để không từ lâu.

Âm thanh trong nhà xưởng ồn ào, giọng của gã đàn ông cầm đầu là lớn nhất.

“Tao nói, không bằng chúng ta lao ra làm một trận với chúng nó, dù sao chúng ta vốn là tội phạm tử hình, nói không chừng còn tìm được đường sống.”

“Câm mẹ mày đi! Hôm nay đuổi được một đội, ngày mai lại tới thêm mười đội thì phải làm sao?”

Anh lén lút đi ra sau nhà xưởng, nhòm vào bên trong một cánh cửa sổ vẫn mở, bên trong có đèn vàng được thắp sáng. Vì là nhà xưởng nên mọi cửa sổ đều đóng chặt, chỉ có cái này là mở.

Doãn Trừng ngồi xổm phía dưới cửa sổ, lặng yên không một tiếng động mà chậm rãi nâng người lên nhìn vào trong.

Bên trong nhà xưởng lộn xộn bừa bãi, một đám đàn ông vây quanh dưới ánh đèn, trong tay đều cầm súng, hùng hổ đứng cạnh cửa. Trên bốn bức tường đều trói đầy người, nhìn qua thì máu thịt lẫn lộn, mồm kêu ú ớ.

Doãn Trừng ngửi được mùi x4c thịt hư thối trên người của bệnh nhân bị lây nhiễm.

Cái mùi này người thường ngửi được chỉ thấy khó ngửi, nhưng là một người đã từng bị nhiễm bệnh trong suốt một năm, thứ mùi tanh tưởi gay mũi này lại vô cùng khó chịu, mùi hư thối như bị phóng đại lên gấp mười lần.

Doãn Trừng che mũi lại, nhìn chằm chằm vào người nhiễm bệnh trên tường. Có hai người mà càng nhìn càng thấy quen mắt, trong đó có một người phụ nữ có mái tóc đỏ rối bù, đằng sau đống tóc dính máu là một khuôn mặt lấm lem mỹ phẩm.

Đó là người cô gái theo phong cách rock and roll tại quán bar mà anh từng tá túc một đoạn thời gian.

Tuy anh không biết tên cô ấy nhưng chắc chắn sẽ không nhận nhầm người.

Sau khi virus bùng nổ, mới đầu ý thức của anh còn lộn xộn, sau khi lấy lại tinh thần thì phát hiện ra bản thân đang đứng trong nước biển, nước biển khiến miệng vết thương trên đùi sưng lên. Sau đó có một ông lão đã bị nhiễm tìm được anh, đưa anh về quán bar.

Bọn họ là những người đã bị nhiễm bệnh đáng thương nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo tụ lại với nhau, ngày qua ngày giao tiếp với nhau bằng ánh mắt giao tiếp như những kẻ bị bệnh trì độn.

Doãn Trừng có bất hoà với cô gái tóc đỏ và bạn trai, sau khi đánh nhau một trận thì anh rời qua siêu thị sống, nhưng thỉnh thoảng anh cũng quay lại xem thế nào.

Nhưng mà bây giờ cô gái tóc đỏ nửa sống nửa chết bị trói lên tường, nếu không nhầm thì người bị trói bên trái cô chính là bạn trai của cô. Vết thương trên người của những người bị nhiễm có thể tự lành, mấy tên này đã trói họ lại rồi ngược đãi để mua vui.

Doãn Trừng cảm thấy có chút không khoẻ, chịu đựng cảm giác ghê tởm lui về phía sau một bước nhưng lại đụng phải một thứ gì đó.

Phía sau có người. Vừa rồi anh bị mùi tanh tưởi kia che lấp giác quan, không hề phát hiện có người mò tới sau lưng.

Anh nắm chặt dao, không do dự quay người đâm ra sau, chém một vết thật dài trên tay gã.

“Đ*t mẹ!” Gã đàn ông mắng một câu, giơ súng trong tay lên bắn một phát về phía Doãn Trừng.

Trên vai truyền tới cảm giác đau buốt, Doãn Trường bị lực lớn đẩy đụng vào tường, máu tươi ấm áo bắn toé ra.

——————–
 
Cấm Hôn Môi
Chương 44


Doãn Trừng cảm thấy mình sắp chết rồi.

Thuốc chưa được tiêm đúng hạn, giờ đây vết thương sau cổ chỗ xương sống đau vô cùng, khiến anh tỉnh lại trong đau đớn.

Tầm nhìn là vách tường ố vàng của nhà xưởng, anh bị trói chặt bằng dây thừng vứt trong góc của một căn phòng nhỏ.

Doãn Trừng hơi cử động, vai trái đau nhói. Anh cúi đầu nhìn, chỗ phía dưới xương quai xanh đã máu thịt lẫn lộn. Có lẽ viên đạn vẫn đang ở bên trong, máu tươi còn đang không ngừng thấm đẫm băng gạc.

Anh đang là con tin bị thương.

Một gã đàn ông lê chân đứng dậy còn ghế đi qua.

“Cậu hãy ngoan ngoãn chút.” giọng gã khàn khàn như thể cổ họng đã bị dao cắt, “Bọn này không dễ chọc đâu, đợi chúng nó tìm được đồ muốn tìm thì sẽ thả cậu đi.”

Doãn Trừng thở hổn hển, giương mắt nhìn gã.

Gã đàn ông có dáng người cao gầy, lưng hơi gù, tóc cắt ngắn gọn gàng. Thoạt nhìn khoảng 50 tuổi hoặc hơn.

Chỉ là một gã trung niên bình thường thôi, Doãn Trừng chợt có chút cạn lời.

Gã nhìn thấy mặt anh thì cũng sửng sốt, ánh mắt như nhìn xuyên qua ảnh để chăm chú nhìn một nơi nào đó không tồn tại.

“Mấy ông muốn làm gì?” Doãn Trừng cố sức phun ra một câu, “Người của quân đội đã ở ngay bên ngoài rồi, mấy ông không sợ sao?”

“Sợ?” Gã đàn ông hừ một tiếng rồi lắc đầu, “Chỗ này đều là phạm nhân chạy từ trong ngục giam ra, ngoài tao là tù chung thân ra thì còn lại đều là tội phạm tử hình. Chỉ cần quân đội xây dựng lại xã hội thì chúng nó sẽ đi tong hết. Cậu cảm thấy chúng nó sẽ sợ sao?”

Doãn Trừng nhăn mày, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Ông ngồi tù bao lâu rồi?”

“Hơn hai mươi năm. Bị nhốt trong nhà tù của huyện nhỏ rồi lại bị nhốt ở đây.” Gã đàn ông thở dài sau đó đã phản ứng lại, lạnh giọng mắng anh, “Cậu còn định tán nhảm với tôi à?”

Doãn Trừng đau đến trợn trắng cả mắt, khóe miệng lại nâng lên thành một nụ cười. “Tôi thấy chú cũng bị bọn chúng áp chế, không thì đã chẳng đến đây canh tôi.”

Gã đàn ông bực bội, nắm đấm lao tới nhưng lại dừng giữa không trung.

“Đ*t mẹ.” Gã mắng một câu thô tuc, chuyển sang ngồi đối diện với Doãn Trừng, “Ông đây đ*o giống chúng nó, ông đây là ngộ sát, không giống mấy thằng chó kia!”

“……”

Doãn Trừng mặc kệ gã, chui vào góc cuộn người lại.

Anh không biết mất ngần này máu có thể chết hay không, anh chỉ thấy trước mắt cứ tối sầm đi.

Gã đàn ông hãy còn lải nhải: “Nếu con trai tồi còn sống thì cũng lớn cỡ cậu…”

Lời gã nói khiến Doãn Trừng nhớ tới một bóng hình mơ hồ nào đó trong trí nhớ. Nhưng anh thực sự không có sức hỏi, chẳng bao lâu đã ngủ mất.

Mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng súng Doãn Trừng mới tỉnh lại.

Giọng của Trương Anh nói qua loa truyền vào nhà xưởng.

Cửa phòng bị đá văng, một gã trọc với khuôn mặt giận dữ dẫn theo một nhóm người vọt vào trong, không nói gì đã đá cho Doãn Trừng một cước.

Phát đá kia đá trúng vết đạn trên vai anh, Doãn Trừng đau đến độ suýt đã ngất đi lại bị gã kia mạnh tay túm tóc bắt ngẩng đầu lên.

Ánh mắt của gã trọc rất hung ác, gã nghiến răng nghiến lợi: “Trước khi tao lấy được vắc-xin phòng bệnh thì tốt nhất mày đừng có chết.”

Doãn Trừng hoàn toàn không đứng dậy nổi, gã trọc vừa buông tay anh đã ngã ra đất. Gã trọc xoay người đi, mấy tên đệ của gã đã đi tới túm tay anh kéo ra ngoài.

Đầu anh gục xuống một cách vô lực, vừa lúc nhìn thấy gã đàn ông trung niên đứng một bên, gã lặng lẽ nhìn anh, dưới vẻ mặt bình tĩnh đang cất giấu cảm xúc nào đó.

Ra khỏi phòng, Doãn Trừng bị kéo ra giữa phòng. Trong gian phòng đứng đầy người, bọn chúng ghìm súng đứng trước vách tường, trên đầu treo đầy người bị nhiễm.

Doãn Trừng nhìn thấy cô gái tóc đỏ đang thở thoi thóp và cả bạn trai của cô ấy nữa.

Tay sai của gã đầu trọc móc dây thừng trói anh vào một cái ròng rọc cố định trên trần nhà, Doãn Trừng bị kéo mạnh, hai chân đung đưa trên không cách mặt đất hai mét.

Giọng của Trương Anh còn đang quanh quẩn bên ngoài, lặp đi lặp lại mấy câu như “Thả con tin ra” với “Các người đã bị bao vây” vân vân.

Gã đầu trọng ra lệnh, đàn em trong phòng rút hết khỏi tầng 1 lên khán đài trên tầng 2.

“Mở cửa.”

Tay Doãn Trừng bị trói ra sau lưng, hoàn toàn không thể trốn thoát. Chỉ thấy tiếng cửa cuốn được mở ra, ánh mặt trời bên ngoài cùng tro bụi tràn vào trong.

Bên ngoài người đứng đông nghìn nghịt, có vẻ là những đội ngũ khác của Đông khu cũng đã được điều tới đây.

Anh mở nửa con mắt, liếc một cái đã nhìn thấy Lạc Vũ đứng ngay phía trước. Lạc Vũ nắm chặt súng, khi đối mắt với anh thì tay cậu vẫn đang run.

“Chúng tôi là quân đội của Đông khu!” Trương Anh đứng trước đội ngũ hô vào bên trong, “Mặc kệ mấy người muốn thì cũng không được làm con tin bị thương!”

“Vắc-xin phòng bệnh!” Gã đầu trọc hét lớn, “Lấy hết vắc-xin phòng bệnh chúng mày có ra đây!”

“Vì sao phải làm thế!” Lạc Vũ có chút không thể khống chế cảm xúc, đây là lần đầu tiên cậu bị rối khi chấp hành nhiệm vụ, “Đông khu xây dựng lại thành phố thì ai cũng có lợi! Mấy người đang tìm đường chết đấy!”

“Có lợi?” Gã đầu trọc hừ một tiếng, duỗi tay chỉ hơn một chục đứa đàn em sau lưng, “Đây đều là mấy thằng đang chờ bị xử bắn, sau khi tái thiết lập thì bọn tao đều sẽ bị xử bắn!”

Nói xong, gã sai người mở cửa kho hàng dưới tầng một ra, hơn mười người bị lây nhiễm đã bị tra tấn xuất hiện trước mắt họ.

“Để mấy thứ đồ chơi này ăn tên kia đi.” Gã đầu trọc hất cằm về phía Doãn Trừng rồi lại nhìn nhóm người ngoài cửa, “Đừng đ*t mẹ nói lời vô nghĩa nữa! Giao vắc-xin phòng bệnh ra đây!”

Khi nói chuyện, gã đầu bắn một phát súng vào người cô gái tóc đỏ, sau đó rống lên về phía người bạn trai đang giãy giụa của cô: “Điều khiển chúng! Nhanh lên! Không thì tao sẽ bắn chết con đàn bà của mày!”

Trong lòng Doãn Trừng giật thót, thế mà tên này còn biết cách giao lưu giữa những người bị nhiễm bệnh.

Khi gã đầu trọc bắn phát súng thứ hai về phía cô gái tóc đỏ, những người lây nhiễm đều bắt đầu cử động, điên cuồng giương nanh múa vuốt lao về phía Doãn Trừng.

“Dừng tay! Dừng tay!” Lạc Vũ sắp điên rồi, vội vã kêu to. Đoạn Vô Tắc đứng cạnh giữ cậu lại, trong mắt cũng đầy phẫn nộ.

Mùi tanh tưởi ập vào mặt, suýt chút nữa Doãn Trừng đã phun ra máu. Đã có người bị nhiễm vọt tới trước mặt, Doãn Trừng nuốt cục máu trong cổ xuống, đưa chân đá người bị nhiễm đó đi, sau đó lại có người khác nhào lên.

Anh cách mặt đất khoảng hai mét, tuy không đến nỗi bị xé xác ngay lập tức nhưng không tránh khỏi việc bị cào. Anh không rõ bị nhiễm virus thêm một lần nữa thì sẽ thế nào, nhưng bây giờ bị nhiễm bệnh là chuyện nhỏ, anh còn không chắc mình có sống sót trở ra được hay không.

Cuối cùng vẫn bị cào trúng. Doãn Trừng có sức co chân lên, trên cẳng chân đã bị cào mấy vết, có chỗ còn mất cả miếng thịt.

“Vắc-xin phòng bệnh tới đây! Vắc-xin phòng bệnh tới đây!” Có người kêu to, đem một hòm sắt màu xám bạc tới.

Lạc Vũ tiếp nhận hòm sắt, “Để tôi đi.” Nói xong cậu buông súng vọt vào nhà xưởng.

“Dừng chúng nó lại.” Gã đầu trọc ra lệnh, người bị nhiễm dưới tầng dừng hết lại. Gã ra hiệu cho Lạc Vũ: “Mở tay ra.”

Mắt Lạc Vũ đỏ bừng, vì muốn khiến gã buông lỏng cảnh giác nên cậu không chạm vào Doãn Trừng, đứng cách đó hơn 1 mét giơ tay xoay một vòng.

Sau khi tỏ vẻ mình không mang theo đồ gì, cậu đặt hòm sắt lên mặt đất, nhập mã khoá, một hàng thuốc thử màu lam được xếp ngay ngắn bên trong hòm.

Cậu cúi đầu, thực chất là đang quan sát Doãn Trừng.

Doãn Trừng đau chết đi được, nhưng vẫn muốn giữ hình tượng của mình. Anh thở hổn hển hai cái, khoé miệng dính máu khẽ cong lên.

Tay Lạc Vũ đang run, vẻ mặt rất khó coi.

Gã đầu trọc đã buông lỏng cảnh giác, vừa thấy đồ trong hòm đã sáng mắt, vọt xuống dưới xem chiến lợi phẩm.

Lạc Vũ lùi ra sau hai bước, nhìn tên đầu trọc vui vẻ tiến lên phía trước. Gã cầm hòm sắt lên, nhanh chóng vén tay áo lên tiêm cho bản thân.

Nhưng mà gã không biết rằng sau khi tiêm cơ thể sẽ vô cùng suy yếu một khoảng thời gian.

Tên đầu trọc mạnh tay tiêm hết chất lỏng màu lam vào người, Lạc Vũ nhìn chằm chằm chất lỏng màu lam dần vơi đi, tay cậu buông thõng, một khẩu súng lục lặng lẽ trượt từ trong tay áo vào trong bàn tay.

Ngay khi thuốc đã được tiêm hết vào người, Lạc Vũ dứt khoát nâng tay phải lên bắn thẳng vào trán tên trọc.

“Xông vào!” Trương Anh ngoài cửa lập tức hạ lệnh, mấy đội nhanh chóng vọt vào trong. Đám đàn em trên tầng thấy đại ca bị trừ khử thì rục rịch nâng súng đánh trả.

Óc tên trọc bắn đầy đất, Lạc Vũ bắn thêm một phát lên dây thừng của Doãn Trừng. Dây đứt, Doãn Trừng vô lực nửa nằm ra đất.

Lạc Vũ ném súng đi, vòng qua cái xác mập mạp để chạy tới ôm anh.

Đương nhiên trên người Doãn Trừng đau chết đi được, bị đụng mạnh như vậy không tài nào chịu nổi. Lạc Vũ lập tức chui vào lồng nguc anh, cậu úp mặt lên áo sơ mi đầy máu khóc thảm thiết.

Quen cậu đã lâu mà Doãn Trừng chưa từng thấy Lạc Vũ khóc to như vậy, tiếng mưa bom bão đạn gần đó cũng không át được tiếng cậu

Doãn Trừng vuốt lưng cậu, đột nhiên cảm thấy người mình cũng không đau đến thế. Anh không đứng dậy nổi nên đành ngồi bệt đấy ôm lấy Lạc Vũ, anh cúi đầu hôn lên trán cậu một cái.

“Đừng khóc mà, không sao rồi mà.”

Tiếng khóc của Lạc Vũ không chịu dứt, đúng thật là cậu đã bị dọa sợ chết khiếp rồi, dù là chuyện Doãn Trừng gặp phải hay chuyện lần đầu giết người.

“Sao bọn chúng có thể… sao lại có thể làm như thế chứ…”

Doãn Trừng nắm lấy bàn tay không ngừng run rẩy của cậu đặt lên phần eo không dính máu của mình. Anh ôm cả người cậu vào lòng, khó khăn duỗi tay lấy súng trên mặt đất.

Lạc Vũ đã rơi vào trạng thái bị kích động hoàn toàn, từ lúc biến Doãn Trừng gặp chuyện thì cậu đã căng thẳng phát điên lên được. Trong đầu cậu hiện lên cảnh tên đầu trọc vừa bị bắn chết, sau đó là nỗi giận không thể diễn tả được. Người thương mà cậu không nỡ đánh dù chỉ một cái lại bị treo lên cho tang thi ăn.

Cơn giận này không thể bị đánh tan bởi cái chết của tên đầu trọc, vì thế cậu đành khóc để ph4t tiết.

Trước mắt tối sầm lại, cậu cảm thấy Doãn Trừng che mắt mình đi, thò mặt qua hôn cậu.

Cậu và anh môi lưỡi giao nhau, trong miệng là mùi kem đánh răng họ đang dùng chung.

Sau đó bên người vang lên tiếng súng. Lạc Vũ giật mình định mở mắt nhìn thì lại bị Doãn Trừng đè đầu hôn tiếp.

Sau đó anh vẫn che mắt Lạc Vũ, nắm tay cậu đứng dậy, mãi đến khi Lạc Vũ đã quay lưng lại với xác của tên trọc thì Doãn Trừng mới buông cậu ra.

“Đừng nóng giận.” giọng nói khàn khàn của anh ghé sát bên tai Lạc Vũ, “Lũ người xấu đã chết cả rồi, bảo bối đưa anh về nhà đi nào.”

Anh ôm lấy Lạc Vũ, hai người hợp lại làm một. Lạc Vũ đỡ tay dìu anh ra khỏi nhà xưởng, Doãn Trừng luôn ôm chặt c*, không để cậu quay đầu lại nhìn.

Lạc Vũ đỡ Doãn Trừng đi xuyên qua đám cát bụi ra khỏi nhà xưởng, khi ánh mặt trời chiếu lên người họ, Lạc Vũ có chút hoảng hốt.

Vòng đi vòng lại lâu thật là lâu, cậu vẫn như lúc ban đầu, được Doãn Trừng bảo vệ.

Sau khi Doãn Trừng được đưa lên xe cứu thương, Lạc Vũ ngơ ngác nhìn anh chằm chằm.

“Doãn Trừng.”

“Ừm?”

“Sau này nếu anh bị nhiễm bệnh thì em sẽ dùng hết sức để hôn anh.”

“Để làm gì? Bảo bối đừng dọa anh.”

“Em muốn ở bên anh.”

“Nếu em có bị nhiễm bệnh thì cũng có thể hôn anh nhé, đừng quên là vắc-xin được tạo ra từ máu của anh. Chín bỏ làm mười thì anh có thể được coi là vắc-xin phòng bệnh của em đó.”

“Vâng.”

“Vậy bây giờ em lại đây hôn anh đi, muốn kiểu thật là kịch liệt ấy.”

Vì thế Lạc Vũ cúi người xuống, trịnh trọng hôn sâu với anh.

[Hết chính truyện]
 
Cấm Hôn Môi
Chương 45


Một năm sau khi đại lục được trùng tu, nền kinh tế và cuộc sống sinh hoạt của thành phố Thuỵ Thường lại đi vào quỹ đạo.

Đại học Thụy Thường cũng mở cửa trở lại. Sau một năm bị bỏ hoang, cây thường xuân* trong trường đã lấn cả vào trong phòng học rồi. Sau đợt tai ương này, ba mươi nghìn sinh viên chỉ còn lại một phần sáu. Trong trường thiếu cả thầy lẫn trò, không tiện chia theo khoá nên gom hết sinh viên lại cho học chung.

Lạc Vũ cũng không ngờ bản thân còn có cơ hội được ngồi nghe giảng cùng Doãn Trừng. Hai người cùng nhau thuê một căn nhà rộng 90 mét vuông ở bên ngoài trường, mỗi ngày tan học là có thể trở về sống trong thế giới hai người.

Tai ương đã để lại bóng ma rất lớn trong lòng mỗi người. Doãn Trừng cùng những học sinh được chữa khỏi đã cùng nhau thành lập một phòng tư vấn tâm lý, chuyên giúp giảm bớt gánh nặng tâm lý cho những người từng bị nhiễm bệnh.

Anh đã khỏi hẳn, nhưng tới mùa đông chân tay vẫn lạnh băng, thính giác nhanh nhạy, chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng đủ để đánh thức anh.

Vì vậy vào những đêm đông, Lạc Vũ sẽ tắm nước nóng cho sạch sẽ rồi chui vào lòng anh.

Khác với những người bệnh bị ám ảnh bởi những hồi ức đáng sợ, Doãn Trừng luôn là dáng vẻ thờ ơ vô tâm vô phế, không hề bị xao động bởi bất cứ ai. Chỉ có Lạc Vũ mới biết, đến đêm anh vẫn luôn tỉnh dậy bởi ác mộng

Vào đêm giao thừa, Doãn Trừng co mình trong chăn ngồi một góc trên ghế sofa xem TV. Lạc Vũ thấy anh không chịu nổi nên gọi điện cho Lạc Lâm xong thì cậu cũng đi tắm rửa.

“Đàn anh đi ngủ trước đi.” Lạc Vũ đặt một nụ hôn trên vầng trán lạnh băng của Doãn Trừng. Ở bên anh đã lâu, Lạc Vũ cũng học được chút ngón nghề mặt dày.

Doãn Trừng hừ hừ hai tiếng, lê dép lê đi vào phòng.

Mười lăm phút sau, anh đang mơ màng nằm trong chăn, đột nhiên có một cái đầu ấm áp chui vào lồng nguc.

“Còn lạnh không anh?” Lạc Vũ chỉ mặc một cái quần l0t, dán người lên tấm băng lớn này.

“Không lạnh.” Doãn Trừng không trợn mắt, ôm người nằm trong lòng mình hôn một cái. “Có em là hết lạnh ngay.”

Ngoài cửa sổ có mấy chùm pháo hoa được bắn lên trời, nở rộ trong màn đêm. Lạc Vũ đứng dậy kéo màn ra, ngoài cửa sổ là cảnh đẹp năm mới.

Nhà nhà sáng đèn, một tràng pháp hoa nở rộ trên không, chiếu sáng trời đất.

Doãn Trừng khoác chăn ôm lấy cậu từ phía sau.

“Bảo bối, chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới.”

Lạc Vũ xoay đầu hôn anh.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu ánh sáng màu vàng ấm áp lên khuôn mặt họ, dưới lớp chăn trắng tinh, thân thể hai người họ kề sát nhau, da thịt khăng khít.

Doãn Trừng rời đi một khoảng, nhìn thấy pháo hoa rực rỡ trong ánh mắt của Lạc Vũ

Lạc Vũ cũng nhìn anh, đôi mắt màu lam tinh nghịch chớp chớp.

Sau đó cậu nhoẻn miệng cười.

“Muốn làm không?”

“Muốn.”

Hai người ôm hôn đi đến trước cửa sổ. Lạc Vũ duỗi tay lấy tấm chăn trải trên lớp sàn lát gạch men lạnh băng.

Cậu duỗi tay đẩy Doãn Trừng ngã ra tấm chăn, bản thân thì ngồi trên đùi anh.

“Hửm?” Doãn Trừng dịu dàng xoa cằm cậu, “Muốn ở trên sao? Chỉ cần em muốn thì anh đều chiều.”

Lạc Vũ cười thành tiếng, cong người cắn nhẹ lên yết hầu của anh. “Không phải ý đó mà.”

“Vậy thì là ý gì?”

Doãn Trừng kéo cậu lại gần, dùng tay giữ cánh tay của cậu.

Lạc Vũ dựa sát lên cổ anh, bị thúc nên cứ dụi đầu từng lần một. Doãn Trừng cảm thấy cậu thật đáng yêu, vì vậy cười cất giọng khàn khàn nói bên tai cậu.

“Bảo bối rên lớn tiếng chút, bên ngoài còn đang bắn pháo hoa mà, không nghe thấy gì hết.”

Đúng là khi pháo hoa nở bung thì tiếng vang rất lớn, từng đoá một nở rộ trên trời, nhuộm khung cảnh bên cửa sổ sát đất thành đủ màu sắc, hai thân thể tr4n trụi khăng khít trốn trong bóng đêm, ôm hôn l4m tình ở nơi không ai biết tới. Trong lòng họ cũng đang bắn pháo hoa, dâng hiến dáng vẻ vui sướng nhất cho người mình yêu nhất.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, hai người đều mệt đến độ không muốn nhúc nhích nên cứ thế nằm trên mặt đất trước cửa sổ sát đất ngắm pháo hoa.

Lạc Vũ dựa vào lòng Doãn Trừng, chơi xấu lấy chân dẫm lên chân anh.

“Hửm?”

“…Chúc mừng, tròn một năm anh trở lại làm người.”

Năm ngoái khi mọi người xem pháo hoa thì họ còn đang tự mình nỗ lực sống sót. Cho dù thời gian một năm không thể đưa toàn xã hội trở lại quỹ đạo nhưng hết thảy đều đang dần dần chuyển biến tốt đẹp. Vô số thành thị mới được dựng lên trên đống tàn tích, vô số người đã mất đi người thân bắt đầu một cuộc sống mới.

Hết thảy đều sẽ tốt lên thôi.
 
Back
Top Bottom