Ngôn Tình Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng

Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 40: Túc Dạ


Nỗi đau đột ngột khiến cảm giác chóng mặt và tim đập dồn dập trong cảm giác của Tô Dương bị phóng đại lên vô cùng.

Cổ tay áo của Từ Lập Trạch vướng vào lọn tóc buông lơi bên tai cô, anh chỉ cần nhấc tay, đầu cô liền theo chuyển động của cánh tay anh mà di chuyển.

Cô hoàn toàn không ngờ rằng anh sẽ đột ngột quay đầu, theo phản xạ cô giật đầu lại nhưng thay vì gỡ tóc ra thì lọn tóc lại càng rối vào và không may chạm vào đôi môi của anh.

“Tóc… tóc bị vướng rồi!” Tô Dương cảm thấy mình nói cũng không còn rành mạch nữa.

Cô theo bản năng lùi lại nhưng lọn tóc lại càng siết chặt hơn, kéo căng đến mức da đầu cô đau nhói, suýt nữa làm mắt cô đỏ hoe.

Từ Lập Trạch cũng hơi sững sờ. Trong chiếc xe nhỏ hẹp, anh có thể nghe rõ hơi thở dồn dập của cô, phảng phất một mùi hương dịu nhẹ, như một con thú cưng nhỏ bé rụt rè, co ro trong vòng tay chủ nhân mà run rẩy.

“Đừng động đậy!”

Nhận ra ý định của cô muốn giật đứt lọn tóc, Từ Lập Trạch lập tức bật đèn trần.

Trong ánh sáng mờ dịu, Tô Dương cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào người đàn ông ở ngay trước mặt nhưng cô cảm nhận rõ ràng rằng anh đang giơ tay, nhẹ nhàng giúp cô gỡ tóc.

Trong hơi thở, cô còn cảm nhận thấy mùi khói thuốc nhè nhẹ đặc trưng của anh.

“Xong rồi.”

Bỗng nhiên, Từ Lập Trạch lên tiếng, rồi rút tay về.

Tô Dương cúi đầu lí nhí đáp lời, nói một tiếng “Cảm ơn”.

Chiếc xe khởi động trở lại, hòa vào màn đêm đang dần trở nên náo nhiệt với tiếng động cơ gầm rú.

Trong khoang xe, bầu không khí trở nên ngột ngạt và khó chịu, Tô Dương ngồi thẳng người, giả vờ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Khoảng hai mươi phút sau, Từ Lập Trạch dừng xe trước một trung tâm thương mại ở phía nam thành phố. Tô Dương nhìn thoáng qua biển hiệu nhấp nháy phía đối diện, cau mày hỏi anh, “Chúng ta đến đây để ăn tối à?”

“Một lát nữa có buổi tiệc do Lục Nghiêm Kha tổ chức, chính là vị Tổng giám đốc mà cô đã gặp ở nhà hàng Nhật lần trước.” Từ Lập Trạch vừa nói vừa nhìn đồng hồ, “Tôi chỉ đến ngồi một lát để chào hỏi, trong quán có đồ ăn, nếu cô không quen thì tôi sẽ bảo họ chuẩn bị cho cô một phòng riêng cô có thể ngồi trong đó chơi một chút.”

Tô Dương lặng người, định từ chối nhưng Từ Lập Trạch đã xuống xe và vòng qua mở cửa cho cô.

Quán bar sang trọng tên là “Túc Dạ” mà Từ Lập Trạch dẫn cô vào có không gian rất đẹp. Anh đưa thẻ VIP vàng ra ngay khi bước vào.

Bảo vệ đứng cửa mặc đồ đen, rất lịch sự, dẫn đường cho hai người vào sảnh chính, sau đó còn quay lại nhìn Tô Dương một cách khác lạ trước khi rời đi.

Tô Dương cắn môi, cúi đầu, không dám ngước nhìn mà chỉ chăm chú nhìn vào đôi giày vải của mình, mong sao có thể hòa mình vào ánh sáng mờ ảo xung quanh.

“Túc Dạ” là một quán bar nhẹ, từ cổng chính bước vào đã thấy sảnh với các ghế bọc nệm. Giờ này còn sớm, chỉ có vài khách ngồi lẻ tẻ ở các ghế.

Âm nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên khắp nơi, vừa tạo ra bầu không khí lãng mạn vừa khéo léo che lấp những câu chuyện riêng tư của khách hàng.

Vừa bước vào, Từ Lập Trạch đi thẳng vào trong, vừa đi vừa lấy điện thoại ra gọi.

Không lâu sau, Lục Nghiêm Kha từ cuối hành lang chạy đến. Thấy Tô Dương đi sau Từ Lập Trạch, anh ta hơi kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.

“Chị ba, chị cũng đến chơi à!”

“Không, không phải!” Tô Dương vội xua tay.

Cô cảm thấy mình chắc chắn không hợp với môi trường này, không biết Từ Lập Trạch sắp gặp ai, bàn chuyện gì, thay vì đi theo anh vào phòng, cô thật sự nghĩ nên quay lại ngay.

Nhất là… nếu không may gặp phải người quen, sẽ càng thêm bối rối. Nghĩ đến đây, cô vội kéo tay áo Từ Lập Trạch, “Tôi không muốn làm phiền mọi người đâu, hay là để tôi ra ngoài bắt taxi về, từ đây về Ngô Đồng Nhất Hào cũng không xa.”
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 41: Gặp người quen


“Không sao đâu, chị ba. Lúc này chỉ có người nhà thôi, coi như chúng tôi tổ chức tiệc mừng cho anh ba và chị thôi mà.” Lục Nghiêm Kha thân thiện đẩy nhẹ Tô Dương, sau đó không nói thêm gì mà đưa cô vào phòng VIP.

Phòng rộng rãi bất ngờ, với chiếc ghế da dài và sang trọng, bên trong cũng không có nhiều người, cả nam lẫn nữ, ai nấy đều ăn mặc rất sang trọng và quý phái.

Tô Dương lướt qua một lượt, vừa định quay đầu thì Từ Lập Trạch đã bước vào, chặn ngay lối ra của cô.

"Ngồi xuống bên kia đi." Từ Lập Trạch liếc mắt qua một lượt rồi chỉ vào chiếc ghế sofa đơn cạnh cửa sổ, "Tôi sẽ bảo họ mang đến hai phần bữa tối."

"Anh ba!" Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên trước khi Tô Dương kịp mở lời.

Tô Dương theo hướng nhìn qua, chỉ thấy một cô gái tóc ngắn rất phong cách và xinh đẹp nhảy bật dậy từ ghế sofa, như một chú thỏ nhỏ tung tăng đến trước mặt Từ Lập Trạch.

"Anh trai của em đâu?" Từ Lập Trạch gật đầu chào cô gái, thuận tay cởi khuy tay áo sau đó chậm rãi xắn ống tay lên.

"Em không biết, lúc nãy anh ấy nói gặp một người bạn rồi đi qua đó ngồi một chút." Cô gái tóc ngắn nói, quay đầu liếc mắt nhìn về phía Tô Dương, khẽ hếch cằm hỏi, "Anh ba, cô ấy là ai vậy?"

"Cô ấy là…"

Lục Nghiêm Kha vừa định lên tiếng thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của Từ Lập Trạch quét tới.

Lục Nghiêm Kha ngớ người, vội giơ tay ra dấu im lặng sau đó nhanh chóng lùi lại, "Tôi không biết gì hết."

Cô gái tên Khương Na thấy thế lại càng tò mò hơn, cúi người tiến lại gần Tô Dương, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt rồi nheo mắt hỏi, "Trước giờ chưa gặp qua cô nhỉ, cô là họ hàng của anh ba sao?"

Tô Dương cảm thấy rất lúng túng, đứng tại chỗ tiến thoái lưỡng nan, muốn nói gì cũng không được mà im lặng cũng không xong.

Lúc này, Từ Lập Trạch đã xắn xong tay áo, thuận tay vỗ nhẹ vào vai Khương Na, "Ngồi xuống đi, đừng nhiều chuyện nữa."

Sau đó, anh quay sang Lục Nghiêm Kha đã ngồi xuống và nói, "Bảo nhân viên mang thực đơn vào."

Tô Dương cảm thấy đau đầu, trong hoàn cảnh này làm sao cô có thể ăn nổi chứ.

Cô nghĩ ngợi một lát rồi lấy hết can đảm nói với Từ Lập Trạch, "Hay là tôi về trước nhé, thật đấy, tôi ở đây cũng bất tiện cho anh."

Từ Lập Trạch nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, thản nhiên từ chối, "Lần đầu tiên đến những nơi như thế này ai cũng vậy nhưng sớm muộn gì cô cũng phải quen thôi."

Tô Dương nghẹn lời, cố nén cảm giác muốn trợn mắt lên.

Đột nhiên, cánh cửa phòng bao nặng nề bị đẩy nhẹ ra, một người phụ nữ mặc váy dài bằng nhung đen bước vào.

Người phụ nữ cười mỉm chào hỏi từng người một sau đó cung kính đưa lên một thực đơn được dát vàng, nhẹ nhàng hỏi Lục Nghiêm Kha, "Tiểu Lục tổng, ngài muốn gọi món sao?"

Lục Nghiêm Kha lắc đầu, "Đưa thực đơn cho Từ tổng đi, anh ấy cần."

Người phụ nữ cười đáp lại nhưng khi quay đầu lại, cô ta mở to mắt, sững sờ.

Tô Dương hít một hơi thật sâu, cảm thấy mọi thứ trước mắt thật đúng là không gì kỳ lạ bằng.

"Sue!" Người phụ nữ kinh ngạc kêu lên ngay trước mặt Từ Lập Trạch, giọng nói đã mất hẳn sự dịu dàng cố tình bày ra khi nãy, "Sao cô lại ở đây?"

Tô Dương bất đắc dĩ thở dài, sau đó giơ tay chào người phụ nữ, "Chị Hoa, thật là... trùng hợp quá!"
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 42: Từng làm ở đây


Cuộc đối thoại đột ngột giữa hai người thu hút sự chú ý của Từ Lập Trạch.

Anh dừng lại giữa chừng khi đang lật xem thực đơn, quay đầu nhìn chị Hoa rồi lại nhìn Tô Dương, hỏi, “Hai người quen nhau à?”

Chị Hoa khựng lại, lập tức nhìn phản ứng của Tô Dương.

Thật ra ngay khi vừa cất tiếng gọi “Sue”, chị Hoa đã có chút hối hận, bởi vì lý do Tô Dương từng đến làm việc tại “Túc Dạ” thì chị biết rất rõ.

Vì thế, khi Tô Dương cầm đơn xin nghỉ việc đến gõ cửa phòng làm việc của chị cách đây hai tháng, chị Hoa đã cam kết với cô ấy rằng một khi Tô Dương rời khỏi “Túc Dạ” thì chị sẽ coi như không biết cô ấy nữa.

Dù sao thì “Túc Dạ” dù cao cấp thế nào thì vẫn là một nơi đầy những thị phi, không hợp với danh phận của một sinh viên trường đại học danh giá như Tô Dương.

Nhưng điều mà chị Hoa thật sự không ngờ là mình lại gặp lại Tô Dương ở đây, hơn thế nữa lại còn cùng với những cậu ấm nổi tiếng ở Hải Thành.

Vì quá bất ngờ, chị Hoa vô tình quên mất nguyên tắc của mình.

Nhưng chính Tô Dương đã thẳng thắn gật đầu thừa nhận, “Có quen biết.”

“Quen biết thế nào?” Từ Lập Trạch thực sự không thể tưởng tượng ra được mối liên kết Tô Dương với một nơi như “Túc Dạ”.

“Tôi từng làm việc ở đây… trong kỳ nghỉ hè.” Tô Dương nhẹ nhàng nói, tránh né đi phần chi tiết.

Chị Hoa nghe vậy, khóe miệng khẽ co lại, cố nhịn cười, nhanh chóng tiến lên một bước để hóa giải không khí, “Từ thiếu gia, có muốn gọi hai phần bò Wellington không? Đầu bếp hôm nay rất xuất sắc.”

Từ Lập Trạch nhìn chị một cái, gấp lại thực đơn rồi gật đầu, “Gọi thêm một ly nước ép trái cây tươi.”

“Được rồi.” Chị Hoa cười rạng rỡ nhận lấy thực đơn, cẩn thận hỏi thêm, “Vậy ngài muốn nước ép cam tươi, nước ép dưa hấu, hay nước bưởi chanh dây cũng có.”

“Cô muốn uống gì?” Từ Lập Trạch quay sang hỏi Tô Dương.

Tô Dương nhìn chị Hoa, cắn môi đáp, “Cho tôi một ly Coca không đường.”

“Khẩu vị vẫn không thay đổi nhỉ!” Chị Hoa tỏ vẻ hiểu rõ.

Tô Dương gật đầu, “Vẫn vậy thôi.”

Nghe cuộc đối thoại quen thuộc giữa hai người, Từ Lập Trạch đứng bên cạnh im lặng không nói gì.

Đợi đến khi chị Hoa cầm thực đơn rời đi thì anh mới khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ thích thú hỏi, “Có thể khiến cho chị Hoa đặc biệt chú ý, tôi thực sự tò mò rồi, trước đây cô làm công việc gì ở đây? Sao tôi đến đây nhiều lần như vậy mà không thấy cô nhỉ?”

Chị Hoa, tên thật là Quỳnh Hoa, là quản lý quan hệ công chúng của “Túc Dạ”. Họ Quỳnh dĩ nhiên không phải là họ thật của chị nhưng người trong quán ít ai biết chị ta thực sự họ gì.

Tô Dương nhún vai, dường như không ngần ngại nói về chuyện này, “Tôi không biết hôm nay anh sẽ đưa tôi đến đây ăn tối nhưng trước đây khi tôi đứng ở quầy bar thì tôi cũng chưa gặp anh bao giờ.”

“Quầy bar?” Từ Lập Trạch kéo tay cô lại, “Rốt cuộc cô đã làm gì ở đây?”

Tô Dương quay đầu lại, ánh mắt dừng trên ngón tay đang nắm lấy cổ tay cô của Từ Lập Trạch.

Bàn tay của người đàn ông này thật sự đẹp như gương mặt của anh. Khi Tô Dương còn làm việc ở “Túc Dạ”, cô đã học pha chế từ sư phụ, và dần dần hình thành thói quen nhìn tay khách hàng.

Cô đã làm ở “Túc Dạ” một năm rưỡi, số lượng bàn tay mà cô nhìn thấy không phải hàng ngàn thì cũng phải đến hàng trăm nhưng cô phải thừa nhận rằng bàn tay của Từ Lập Trạch thật sự rất đẹp.
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 43: Pha rượu


Ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng và sạch sẽ, mang lại một cảm giác kỷ luật và một loại cấm dục khó tả.

Bất ngờ, màn hình LCD siêu lớn treo trên tường bỗng sáng lên. Có người đã chọn bài hát ở bàn điều khiển trung tâm, ngay sau đó Khương Na ngồi trên sofa nắm lấy micro và bắt đầu hét lớn với Từ Lập Trạch.

“Anh Ba, đừng có nói nhiều nữa, mau qua đây hát nào!”

Ánh đèn laser sáng rực trên đầu cũng bất ngờ mờ đi và giai điệu sôi động của bài hát vang lên. Không khí của quán bar buổi tối giống như một tấm lưới vô hình ngay lập tức tách biệt hoàn toàn không gian của Tô Dương và Từ Lập Trạch.

Từ Lập Trạch bị Khương Na kéo đi, còn Tô Dương thì lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sofa gần cửa sổ.

Bữa tối nhanh chóng được mang ra, hai phần bò Wellington được bày trước mặt Tô Dương.

Xung quanh là giọng hát ngọt ngào của Khương Na, bài hát tình yêu như đang kể một câu chuyện nào đó.

Tô Dương liếc nhìn Từ Lập Trạch đang ngồi trò chuyện với người khác trên ghế sofa, định gọi nhân viên phục vụ mang một phần bít tết qua cho anh thì bất ngờ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

“Tiểu Hạ?” Tô Dương ngạc nhiên, nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt.

Anh chàng phục vụ tên Tiểu Hạ nháy mắt với Tô Dương, dùng miệng lẩm bẩm gọi cô là “Sue”.

Tô Dương lập tức chỉ vào miếng bít tết, sau đó chỉ về phía Từ Lập Trạch, cuối cùng lại chỉ ra cửa.

Tiểu Hạ hiểu ý ngay lập tức, khi Tô Dương lặng lẽ đứng lên thì cậu ta cẩn thận mang khay bít tết đến trước mặt Từ Lập Trạch sau đó lặng lẽ rời đi.

Ngoài phòng, Tô Dương đứng đợi Tiểu Hạ, khi thấy cậu ta cúi đầu bước ra, cô cười và vỗ nhẹ lên vai cậu.

“Ca trực buổi tối của cậu không nhiều, hôm nay thật là khéo đấy!”

“Tớ vừa mới đến thôi, gặp anh Đỗ ở cửa, anh ấy nói trước đó thấy cậu vào quán, tớ còn cười bảo chắc anh ấy nhìn nhầm. Không ngờ chị Hoa cũng nói cậu ở đây, lại còn là phòng VIP số một, tớ không tin nên mượn cơ hội giao đồ ăn để nhìn thử. Đúng là hôm nay thật tình cờ!” Tiểu Hạ vừa nói vừa nhìn từ đầu đến chân cô, “Ôi trời, cậu mặc bộ này làm tớ suýt nữa không nhận ra đấy!”

Tô Dương kéo kéo chiếc áo phông đã hơi bạc màu của mình, cười đáp, “Thế nào, quá giản dị hay quá trịnh trọng?”

Tiểu Hạ giả vờ suy nghĩ, “Là đổi khác hoàn toàn, trông giống sinh viên đại học thật rồi.”

“Làm gì mà cậu nói quá thế!” Tô Dương bật cười, chỉ tay về phía sảnh hỏi, “Sư phụ tớ hôm nay có đi làm không?”

Tiểu Hạ lắc đầu, “Anh Khải hôm nay không có ca, anh ấy đã trực đêm hai đêm liền, hôm nay được nghỉ.”

Tô Dương hơi thất vọng, “Thế à, vậy cậu giúp tớ nhắn gửi lời hỏi thăm anh ấy nhé.”

Tiểu Hạ gật đầu, đột nhiên như nhớ ra điều gì, kéo Tô Dương lại hỏi, “Sue, có muốn vào pha một ly rượu không?”

“Gì cơ?” Tô Dương đang định quay trở lại phòng VIP, nghe lời cậu ta nói thì giật mình, “Cậu đùa tớ đấy à.”

Không ngờ Tiểu Hạ lại không nói gì thêm, đẩy cô về phía sảnh.

“Tớ đùa cậu làm gì. Tớ nói thật đấy, bà Vương đang ngồi ở ghế sô pha trong sảnh, chính là bà Vương thường hay gọi món ‘Hoàng hôn rực rỡ’ do cậu pha chế ấy, cậu nhớ không? Bà ấy hôm nay lại đến cùng bạn bè uống rượu. Lần trước là anh Lực pha, bà Vương bảo không ngon bằng Sue pha.”

“Ê… Tiểu Hạ!” Tô Dương thực sự hơi ngứa nghề nhưng cô biết làm vậy là không đúng nguyên tắc, “Cậu đừng dựa vào việc chị Hoa quý cậu mà làm bậy, cậu như vậy chắc chắn sẽ bị chị ấy mắng đấy!”

“Cứ làm trước rồi nói sau!” Tiểu Hạ thấy cô lưỡng lự thì ngay lập tức mạnh dạn choàng tay qua vai cô, “Cậu chỉ cần đồng ý vào quầy, chuyện còn lại để tớ nói chuyện với chị Hoa…”
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 44: Chị ba của em


Từ Lập Trạch đang trò chuyện với người khác nửa chừng thì nhận ra Tô Dương đã biến mất.

Chiếc ghế đơn cạnh cửa sổ, nơi cô ngồi ban nãy, giờ không còn bóng dáng ai. Trên bàn, miếng bò Wellington vẫn còn nguyên, chưa hề được động đến, lớp vỏ giòn vàng rộm bao bọc bên ngoài cũng chưa hề bị cắt qua.

Cốc nước ngọt không đường đặt bên cạnh cũng chưa được mở nắp, chỉ còn vài viên đá tan gần hết. Nhưng túi vải nhỏ mà cô đeo theo vẫn còn nằm yên trên ghế.

Từ Lập Trạch lập tức đứng dậy, hành động quá nhanh đến mức suýt va phải Khương Na, cô ta nàng đang ngồi kế bên và cầm điều khiển chọn bài hát.

Khương Na bị va đến nghiêng ngả, tay cầm điều khiển suýt rơi. Cô nàng nhìn Từ Lập Trạch, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng hỏi:

"Anh Ba, anh..."

Cô ta còn chưa kịp nói hết câu, Từ Lập Trạch đã bước nhanh qua bàn trà, rời khỏi phòng.

Đôi mắt trang điểm kỹ lưỡng của Khương Na tối lại, nhìn theo bóng lưng của Từ Lập Trạch rồi hỏi Lục Nghiêm Kha:

"Anh Năm, cô gái đi cùng anh Ba là ai vậy?"

Lục Nghiêm Kha đang chơi trò chơi di động với người khác, nghe thế cũng không ngẩng đầu, buột miệng đáp:

"Đó là chị ba của em."

Khương Na ngẩn người, tưởng rằng Lục Nghiêm Kha đùa cợt nên lập tức cười lạnh nói:

"Anh Năm, đừng nói mấy câu đùa lạnh lùng như vậy."

Lục Nghiêm Kha nhân lúc trò chơi tạm ngừng, ngẩng đầu lên liếc nhanh cô nàng, nhướn mày một cách lơ đãng:

"Đùa à? Em đi mà hỏi Từ Lập Trạch, hai người bọn họ đã nhận giấy đăng ký kết hôn rồi, em còn không biết sao?"

Ngay lúc đó, khi Từ Lập Trạch vừa định chạm tay vào tay nắm cửa, thì cửa phòng đã bị người bên ngoài mở ra trước.

Từ Lập Trạch liếc mắt, ngay lập tức nhận ra người bước vào là Trần Kỳ Xuyên.

"Anh định đi đâu à?" Trần Kỳ Xuyên hiếm khi thấy Từ Lập Trạch tỏ ra vội vã như vậy, cứ tưởng có chuyện gì gấp.

Nhưng Từ Lập Trạch chỉ lắc đầu lạnh lùng, tránh sang một bên để Trần Kỳ Xuyên đi vào rồi mới nói:

"Tôi ra ngoài tìm người."

Từ hành lang của phòng VIP đi ra khu vực đại sảnh, ánh mắt của Từ Lập Trạch lướt qua từng bàn ngồi của khách.

Nhưng điều mà anh không ngờ đến nhất là cuối cùng anh lại thấy bóng dáng nhỏ nhắn, mảnh mai của Tô Dương đang đứng ở quầy bar.

Cô đã thay đổi trang phục.

Áo sơ mi trắng và áo vest đen, mái tóc dài ngang vai được cô buộc cao gọn gàng phía sau đầu.

Tại quầy bar, đôi tay mảnh dẻ của cô thoăn thoắt giữa các chai rượu có đủ mọi hình dáng và kích cỡ, động tác rót rượu, pha chế, lắc đều, khuấy trộn và rót ra ly...

Mỗi một động tác đều được cô thực hiện rất gọn gàng, dứt khoát, chẳng hề có chút lộn xộn nào. Ngay cả một người ngoài cuộc như Từ Lập Trạch cũng có thể nhận ra rằng tay nghề pha chế của Tô Dương rất chuyên nghiệp.

Từ Lập Trạch ngỡ ngàng trong vài giây. Khi nhìn thấy Tô Dương nói chuyện với chị Hoa ban nãy, anh cũng đã ngờ ngợ đoán rằng cô từng làm công việc gì ở đây.

Dựa trên thân phận sinh viên đại học và thời gian rảnh rỗi của cô, anh ban đầu chỉ đoán rằng cô có thể làm phục vụ bàn hoặc phụ giúp việc dọn dẹp bếp núc.

Nhưng điều mà anh không bao giờ nghĩ tới là Tô Dương lại làm bartender!

Ở quầy bar, Tô Dương vừa đưa ly rượu đã pha xong cho một phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ ấy mỉm cười, cầm ly rượu nhấp một ngụm, rồi liên tục gật đầu tán thưởng, nụ cười trên môi cũng càng thêm rạng rỡ.

Từ Lập Trạch đứng đó nhìn trong giây lát, rồi theo bản năng tiến về phía quầy bar...
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 45: Pha cho tôi một ly


"...Sue à, thật là trùng hợp quá! Hôm nay chị dẫn mấy cô bạn đến đây mừng sinh nhật. Vốn là định đi rồi, vì thầy Khải hôm nay nghỉ nhưng Tiểu Hạ nói với chị là em đang ở đây." Người phụ nữ trung niên cười vui vẻ, ly cocktail nửa cam nửa đỏ trên tay cũng đã vơi đi một nửa.

Tô Dương vừa lau shaker vừa tán gẫu với người phụ nữ: "Hôm nay em đến gặp chị Hoa có chút việc. Tiểu Hạ nói chị có mặt ở đây, muốn uống rượu em pha nữa. Em cũng lâu rồi không đụng đến dụng cụ, sợ tay nghề không còn như trước."

"Không đâu, tay nghề vẫn tuyệt lắm!" Người phụ nữ vỗ tay lên bàn cười lớn. "À đúng rồi, lần trước chị còn làm thầy Khải phật ý nữa. Chị nói "Hoàng hôn rực rỡ" mà em pha ngon hơn của thầy."

Tô Dương mím môi cười nhẹ, cúi đầu khi vài sợi tóc không nghe lời rủ xuống tai. Cô đưa tay vuốt tóc ra sau tai, ánh mắt lấp lánh nét tinh nghịch và cuốn hút.

"Chị khen em quá rồi. Thầy Khải không biết chị thích vị ngọt, rượu nền của "Hoàng hôn" là whisky, hơi nặng vị. Hôm trước em đã thay đổi rượu nền khi pha nên chị mới thấy hương vị khác biệt."

"Thấy chưa!" Người phụ nữ chỉ tay về phía Tô Dương, mắt lim dim thở dài. "Chị biết mà! Khi em nghỉ việc, chị Hoa chắc hẳn đau lòng lắm! Cẩn thận và khéo léo như em, thầy Khải còn thua xa!"

"Chị Vương, chị đừng chê bai thầy của em. Em còn phải theo thầy học nghề nữa mà!" Tô Dương nũng nịu đáp, giọng điệu pha chút hờn dỗi.

"Được rồi! Hôm nay bạn chị mừng sinh nhật, em pha cho cô ấy một ly gì đó đi." Người phụ nữ nói rồi ôm vai một cô gái mặc bộ váy hồng của Chanel, chống cằm hỏi Tô Dương.

Tô Dương quan sát cô gái trong bộ Chanel từ trên xuống dưới rồi mỉm cười: "Em sẽ pha cho chị ấy ly "Giai nhân hồng" nhé."

Vừa dứt lời, đôi tay cô đã nhanh chóng thực hiện, chỉ sau vài thao tác mượt mà, một ly cocktail màu hồng nhạt với sắc độ loang màu đã được đặt ngay ngắn trước mặt cô gái Chanel.

"Ly rượu này đẹp quá!" Cô gái chưa uống đã tấm tắc khen ngợi, rồi rút điện thoại ra chụp lia lịa.

Người phụ nữ đứng bên cạnh nhìn thấy cũng vui lây, khẽ gửi một ánh mắt cảm ơn tới Tô Dương.

Tô Dương chỉ gật đầu rồi lùi lại phía sau quầy, cầm lấy dụng cụ pha chế để rửa sạch. Nhưng bất ngờ, một bàn tay lớn đột nhiên vươn qua quầy bar, nắm chặt lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Tô Dương chưa kịp nhìn rõ gương mặt người phía trước nhưng đã nhận ra chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay anh ấy.

Chiếc đồng hồ đính kim cương tinh tế, những kim giờ đang "tích tắc" chuyển động trên mặt đồng hồ nhỏ xíu. Tô Dương không dám thở mạnh, tay cô hơi run khi nắm chặt lấy shaker.

"Giống như vậy, pha cho tôi một ly rượu đi, được chứ?"

Giọng nói trầm ấm vang lên giữa những giai điệu jazz nhẹ nhàng, mùi hương t.h.u.ố.c lá thoang thoảng hòa quyện, chiếm lĩnh mọi giác quan của Tô Dương.

Trong khoảnh khắc đó, cô gần như không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Từ Lập Trạch, cả người như một đứa trẻ mắc lỗi, ánh hào quang của cô biến mất trong chớp mắt.

"Sue!"

Bất ngờ, có người từ phía bên kia quầy bar gọi tên cô.

Tô Dương ngẩng đầu, khi cô còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị kéo vào một vòng tay ấm áp.

"Trời ạ, đúng là em thật rồi! Anh Đỗ nói hôm nay em đến mà tôi còn không tin. Em thực sự quay lại làm rồi à?" Người đàn ông kia cười lớn, vừa ôm cô vừa vỗ vai.

Dù hành động của người này chẳng có chút ý tứ tình cảm nào, ai cũng có thể nhận ra đó chỉ là kiểu chào hỏi thân thiết giữa những người bạn.

Nhưng không hiểu sao cảnh tượng trước mắt lại khiến Từ Lập Trạch cảm thấy vô cùng chướng mắt!
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 46: Muốn thử tay nghề của bà xã


Người đàn ông cao lớn ôm lấy Tô Dương cũng đang mặc đồng phục của bartender.

Mái tóc màu nâu, làn da trắng mịn, ngũ quan có chút phảng phất nét ngoại quốc. Sau câu chào hỏi ban đầu, anh ta lập tức bắt đầu nói tiếng Anh với Tô Dương một cách thành thạo.

Điều khiến Từ Lập Trạch bất ngờ là khả năng nói tiếng Anh của Tô Dương rất tốt, với chất giọng chuẩn Anh London, không có chút nào giống giọng của người nước ngoài học tiếng.

Người đàn ông kéo Tô Dương nói rất nhiều chuyện, từ việc tốt nghiệp đến công việc hiện tại, rồi hỏi cô có quay lại làm việc ở "Túc Dạ" nữa không.

Tô Dương trả lời đầy đủ mọi câu hỏi, cho đến khi có khách gọi đồ uống, người đàn ông mới dừng lại.

Nhưng trước khi quay đi, anh ta vẫn không quên ôm hôn Tô Dương một cách thân mật, còn nhắc cô đừng quên giữ liên lạc với mình.

Tô Dương cười và thúc giục anh ta đi làm việc, rồi quay lại nhìn Từ Lập Trạch vẫn ngồi tại quầy bar mà không rời đi.

“Rượu đâu?” Đôi mắt Từ Lập Trạch thoáng hiện nét trầm tư nhưng biến mất nhanh chóng đến mức không ai nhận ra.

Tô Dương sắp xếp lại các chai rượu và dụng cụ, lau sạch tay rồi nhẹ nhàng đáp, “Tổng giám đốc Từ, đã lái xe thì không được uống rượu, uống rượu thì không lái xe.”

Từ Lập Trạch sững sờ, thấy Tô Dương đi về phía cuối quầy bar, đẩy cửa ra từ bên trong, anh lập tức sải chân dài tiến đến trước mặt cô.

“Vậy tức là, cô nợ tôi một ly rượu?”

Tô Dương dừng tay đang cởi bỏ áo vest, nghi hoặc ngước lên nhìn anh.

“Giám đốc Từ còn thiếu một ly rượu sao?”

Từ Lập Trạch nhìn về phía quầy bar với ánh mắt đầy ẩn ý, “Chỉ tò mò tay nghề pha chế của bà xã mình thôi, nghe nói đến nỗi khách hàng quay lại mãi không quên.”

Trong câu nói ngắn gọn ấy, anh đặc biệt nhấn mạnh hai từ “bà xã”.

Tô Dương cố tình lờ đi sự nhấn mạnh trong giọng nói của anh, chỉ nhẹ nhàng nhìn theo ánh mắt của anh.

Ở quầy bar, bà Vương đang cùng bạn thân của mình thổi nến sinh nhật.

Trên chiếc bánh kem nhỏ màu trắng ngà, một ánh sáng yếu ớt tỏa ra, dịu dàng chiếu lên hai gương mặt trang điểm tinh tế.

Tô Dương quay lại, treo chiếc áo vest và áo sơ mi vừa cởi lên giá treo ở góc, rồi tháo búi tóc cao của mình ra, nhẹ nhàng cười đáp, “Chỉ là khách hàng ưu ái thôi mà.”

Tô Dương như một bông hồng dại kiên cường bị mưa gió xô đổ nhưng vẫn tỏa ra sự dịu dàng mạnh mẽ từ sâu bên trong.

Từ Lập Trạch chợt nhận ra người phụ nữ nhỏ bé trước mặt mình có một khía cạnh hoàn toàn xa lạ mà anh chưa từng biết đến.

Đó là một sự bí ẩn vừa vặn, không thái quá, và đầy bản lĩnh.

“Đi thôi, quay lại ăn bò bít tết rồi về nhà.”

Tô Dương hơi ngạc nhiên, cô nghĩ Từ Lập Trạch sẽ tiếp tục hỏi thêm về chủ đề vừa rồi. Nhưng không ngờ anh lại dừng lại ở đó.

Dù đây là một cách dừng rất lịch sự và hợp lý nhưng không hiểu sao, Tô Dương lại cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Khoảnh khắc khi bị anh kéo đi, cô thậm chí còn nghĩ, có lẽ mình mong muốn anh hỏi đến cùng hơn.

Nhưng anh không làm vậy.

Trong phòng bao, không khí vẫn còn náo nhiệt, người cầm mic hát đã đổi từ Khương Na sang Lục Nghiêm Kha.

Vừa bước vào phòng, Tô Dương lập tức nhìn thấy Trần Kỳ Xuyên ngồi ở vị trí trung tâm của chiếc ghế sofa. Cô khựng lại nhưng nhận ra rằng anh ta không hề biết cô là ai.
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 47: Ngũ thiếu gia của Hải Thành


Phòng bao rộng lớn lại trở nên sôi động hơn khi Từ Lập Trạch quay lại.

Tô Dương lặng lẽ đi về chiếc ghế sofa bên cửa sổ lớn và bắt đầu ăn bò bít tết.

Lớp vỏ bánh của món Wellington đã hơi nguội nhưng may mắn là miếng thịt bò bên trong vẫn còn mềm, tay nghề của đầu bếp thực sự rất tốt.

Vừa ăn, Tô Dương vừa lướt điện thoại một cách buồn chán.

Bất ngờ, cô thấy Triệu Tĩnh Huyên vừa cập nhật một dòng trạng thái trên mạng xã hội – dòng chữ viết: "Sự mong đợi của hai người, xuất hiện thành viên thứ ba..."

Bức ảnh đi kèm là một bữa tối dưới ánh nến, trong đó có hình ảnh một bàn tay nam và một bàn tay nữ nắm chặt lấy nhau.

Tô Dương nhìn chằm chằm vào bức ảnh vài giây, định gửi nó cho Phương Thư Cầm để hỏi thăm tình hình. Nhưng trước khi cô kịp làm điều đó thì Triệu Tĩnh Huyên đã xóa dòng trạng thái ấy, chỉ trong chưa đầy một phút.

Tô Dương còn chưa kịp phản ứng thì có người nhẹ nhàng vỗ vào vai cô.

Cô ngước lên, bắt gặp một đôi mắt cười.

“Chào cô, tôi là Khương Na.” Khương Na nói rồi đưa tay ra.

Tô Dương vội bỏ điện thoại xuống, đứng lên bắt tay cô, “Tôi là Tô Dương.”

Khương Na gật đầu, kéo một chiếc ghế nhỏ lại ngồi sát bên cạnh cô, thân thiết hỏi, “Cô thật sự đã đăng ký kết hôn với Tam ca rồi à?”

Tô Dương nhất thời không kịp phản ứng.

Trước đây, cô cũng từng nghe Lục Nghiêm Kha gọi Từ Lập Trạch là "Tam Ca", bây giờ Khương Na cũng gọi vậy nhưng cô vẫn không hiểu tại sao lại có cách xưng hô này.

Dường như Khương Na đã nhận ra sự bối rối của cô, cô ấy lập tức giải thích.

“Anh trai tôi và mấy người đó quen biết nhau từ nhỏ, chơi với nhau rất thân. Sau này, khi lên đại học, họ cùng nhau khởi nghiệp, không biết ai đã đưa ra ý kiến này trước nhưng họ bắt đầu gọi nhau theo thứ tự tuổi tác: Đại ca, Nhị ca, Tam ca... Gọi nhiều thành quen, cuối cùng trong giới, ai cũng biết đến danh xưng "Ngũ thiếu gia của Hải Thành".”

Ngũ thiếu gia của Hải Thành...

Tô Dương lặng lẽ lặp lại cái tên nghe có phần trẻ con ấy trong lòng, cô cố nén cười và hỏi, “Vậy Từ Lập Trạch là người đứng thứ ba trong nhóm à?”

Khương Na không trả lời, chỉ dùng ánh mắt đầy ý vị nhìn cô một cái.

Tô Dương cảm thấy khó hiểu và có chút ngượng ngùng, cô vô thức đưa tay chạm vào mặt mình, hỏi, “... Mặt tôi dính gì à?”

Khương Na lắc đầu, “Hiếm khi tôi nghe ai gọi thẳng tên Tam ca như vậy.”

Tô Dương hơi ngẩn ra, cảm thấy không khí có chút khó xử, “... Tên sinh ra là để người ta gọi mà, đúng không?”

“Vậy là cô thật sự đã đăng ký kết hôn với anh ấy rồi sao?” Khương Na vẫn không buông tha.

Tô Dương liếc nhìn Từ Lập Trạch đang ngồi trên ghế sofa, cúi đầu nói chuyện với Trần Kỳ Xuyên, rồi quay lại nhìn Khương Na, hỏi ngược lại, “Từ Lập Trạch đã nói với các người thế nào?”

“Anh ấy?” Khương Na cũng nhìn theo ánh mắt của Tô Dương, rồi nhún vai, “Tam ca của tôi kín miệng lắm, đến giờ vẫn chưa chính thức giới thiệu cô cho chúng tôi.”

Tô Dương thu lại ánh mắt, cầm lấy cốc nước ngọt không đường đã hết ga và uống một ngụm, che giấu sự lúng túng, “Vậy, cô là em gái của Từ Lập Trạch à?”

Cô nghĩ chắc là như vậy nhưng Khương Na lắc đầu, “Anh trai tôi là Trần Kỳ Xuyên.”

...

Khi bước ra khỏi phòng VIP cùng Từ Lập Trạch, Tô Dương vừa đi vừa chào những người quen mà cô gặp dọc đường, hoàn toàn trái ngược với vẻ rụt rè của cô lúc mới vào.

Từ Lập Trạch chỉ im lặng quan sát.

Khi họ vừa đi qua đại sảnh, người bartender đã ôm Tô Dương trước đó bỗng nhiên từ đâu xuất hiện.

“Sue, sao về sớm thế? Hiếm khi gặp lại, cô không muốn ở lại chơi chút nữa sao? Đợi tôi và Tiểu Hạ tan làm, chúng ta đi ăn đồ nướng nhé?”

Người đàn ông cúi đầu, một tay tự nhiên đặt lên vai Tô Dương.

Tô Dương cười, lắc đầu, chưa kịp nói gì thì cả người đã bị kéo vào vòng tay rắn rỏi, đầy quen thuộc.

“Cô ấy không rảnh.” Giọng nói của Từ Lập Trạch vang lên.

Trong khoảnh khắc đó, Tô Dương cảm nhận rõ ràng bàn tay của Từ Lập Trạch như có ý muốn "trừng phạt" nhẹ mà nhấn vào eo cô, không đau nhưng đủ để khiến cô cảm nhận được.

Mờ ám và đầy nguy hiểm.
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 48: Hỏi đến tận cùng


Đầu mùa hè ở Hải Thành, thời tiết thất thường, lúc mưa lúc nắng.

Khi bước ra khỏi cánh cửa của quán bar "Túc Dạ" và đi lên thang cuốn trở lại mặt đất, Tô Dương mới phát hiện rằng trời đã đổ một trận mưa khi nào không hay. Mặt đất vẫn còn đọng lại từng vũng nước chưa khô, cho thấy cơn mưa vừa qua khá lớn.

Cơn gió lạnh sau cơn mưa thổi tới khiến Tô Dương run lên một cái, cô theo phản xạ ôm chặt lấy chiếc túi trong lòng. Đột nhiên, một chiếc áo khoác nặng nề rơi xuống vai cô.

Tô Dương quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy bàn tay của Từ Lập Trạch vừa rời khỏi vai mình.

"Tôi không cần đâu, anh..."

"Nói nghe thử xem, tại sao cô lại đến đây làm việc trước kia?"

Trong màn đêm, Từ Lập Trạch vừa hỏi, vừa lấy từ trong túi ra hộp t.h.u.ố.c lá và que diêm.

"Xoẹt" một tiếng, ánh lửa yếu ớt từ que diêm thắp sáng trong màn đêm, chiếu rọi nửa khuôn mặt Từ Lập Trạch đang chìm trong bóng tối.

Tô Dương không nhớ nổi lần cuối cùng mình thấy ai đó dùng diêm để châm thuốc là khi nào. Cô tò mò muốn nhìn kỹ hơn nhưng khi nghiêng người tới, cô lại phát hiện Từ Lập Trạch đã quay đầu nhìn thẳng vào cô.

Hương vị nicotine phảng phất, giống như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức khiến cô nhớ lại những kỷ niệm đã qua.

Chỉ là cô không ngờ rằng, cái "hỏi đến tận cùng" của Từ Lập Trạch lại đến muộn thế này.

"… Năm đầu đại học, tôi khá nổi loạn. Lúc đó, vì thi đậu vào một trường đại học ở Hải Thành, mẹ tôi cố tìm mọi cách bắt tôi về nhận lại cha ruột và quay về nhà họ Tô. Nhưng tôi chắc chắn là không đồng ý. Vì vậy, năm nhất tôi không mở miệng xin mẹ lấy một xu nào, tất nhiên cũng không nhận tiền của gia đình bên nội, học phí đều do tôi tự làm thêm mà kiếm được."

Thấy Từ Lập Trạch vừa hút thuốc vừa nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ, Tô Dương bỗng bật cười.

"Thật đấy, bây giờ nghĩ lại tôi thực sự thấy hối hận. Nếu năm đó tôi học hành nghiêm túc, không thiếu tín chỉ học phần môn tự chọn thì có khi tôi không cần phải thi cao học mà được xét tuyển thẳng rồi."

"Bây giờ thì cũng ra ngoài tìm việc thôi, khác gì đâu?" Từ Lập Trạch nói, không thể hiện ý kiến gì.

"Khác chứ." Tô Dương phản đối.

"Khác chỗ nào?"

"Tiếng tăm chứ sao." Tô Dương nhân lúc đêm tối trừng mắt nhìn Từ Lập Trạch.

"…"

Từ Lập Trạch không nói gì nữa, cầm điếu thuốc đã hút được vài hơi, để cho đầu tàn thuốc đỏ rực kia tiếp tục cháy sáng trong màn đêm.

Tô Dương tiếp tục nói, "Ban đầu, tôi chỉ làm phụ bếp trong một nhà hàng Âu. Sau đó, tôi gặp thầy tôi, ông phát hiện ra vị giác của tôi rất nhạy thì lập tức hỏi tôi có muốn học pha chế không. Lúc đó suy nghĩ của tôi rất đơn giản, đứng quầy pha chế còn hơn là rửa bát trong bếp, hơn nữa tôi thấy thầy nhận tiền boa từ khách rất nhiều nên tôi đồng ý."

"Thầy của cô tên gì?"

"Nhạc Khải," Tô Dương đáp, "Nhưng anh nghe có lẽ sẽ thấy lạ tai vì chúng tôi – những người pha chế hiếm khi tiết lộ tên thật."

Từ Lập Trạch gật đầu, ra hiệu cho cô nói tiếp.

"Sau đó, năm hai tôi mới biết mẹ tôi... biết lý do bà muốn tôi trở về nhận lại cha. Bà nghĩ rất đơn giản, rằng tôi là người của nhà họ Tô, và Tô Tuyền Thịnh sẽ không bỏ mặc tôi... Sau này, thầy tôi và chị Hoa cũng biết tôi có khó khăn nên đã đặc biệt sắp xếp cho tôi làm ca đêm. Anh là khách VIP của Túc Dạ, chắc cũng biết những người đến đây uống rượu đều là người có văn hóa, rất ít khi có ai say xỉn quậy phá, khách hàng hào phóng, đồng nghiệp lại dễ mến. Phần lớn chi phí sinh hoạt của tôi sau này đều nhờ vào việc làm ở đây mà có. Đến học kỳ cuối năm bốn, khi tôi bắt đầu đi thực tập, thầy tôi mới bảo tôi dừng việc."
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 49: Dọn qua phòng ngủ chính?


"Thầy của cô đúng là người tốt." Nghe đến đây, Từ Lập Trạch nhẹ nhàng đánh giá.

Tô Dương cũng gật đầu, "Đúng vậy, thầy nói tôi tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng nên đáng ra phải tìm một công việc có thể thể hiện rõ giá trị bản thân hơn. Thầy bảo không phải nghề pha chế không có giá trị mà là thầy hiểu rằng với tôi, công việc này chỉ là một cách kiếm tiền nhanh chóng."

Nói đến đây, Tô Dương quay lại nhìn tấm biển hiệu quán bar mờ dần trong màn đêm. Thực ra, khi đó cô rất muốn phản bác lại Nhạc Khải. Cô biết rõ mình rất thích công việc pha chế, chỉ tiếc là công việc này vẫn không kiếm tiền nhanh như cô mong đợi...

Cuộc trò chuyện không dài không ngắn, vừa đủ để điếu thuốc trên tay Từ Lập Trạch cháy hết.

Giọng nói của Tô Dương rất bình thản, bình thản như thể cô đang kể về một câu chuyện của người khác. Từ Lập Trạch dường như cũng nghe một cách thờ ơ, chờ cô nói xong, anh chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô và nói, "Về nhà thôi."

Sáng hôm sau, Tô Dương nhận được thông báo trúng tuyển từ tập đoàn Trần Thị, yêu cầu cô đến trụ sở vào thứ Sáu lúc 9 giờ để bắt đầu chương trình đào tạo nhân viên mới.

Ngày hôm đó, Tô Dương hiếm khi cho phép mình nằm lười trên giường thêm một chút. Sau khi nhận được thông báo, cô ôm chiếc gối nằm ì thêm hai mươi phút nữa rồi mới từ từ rời khỏi giường.

Phòng khách dưới lầu yên tĩnh lạ thường. Khi Tô Dương rửa mặt xong và đi xuống, cô chỉ thấy mỗi dì giúp việc đang bận rộn trong bếp. Nhìn thấy Tô Dương, dì giúp việc mỉm cười chào hỏi.

"Tô tiểu thư, sáng nay cháu muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt bằm không? Dì còn làm cả bánh bao nhân cải khô nữa, vừa hấp chín rồi."

Tô Dương liên tục gật đầu, vừa quay người lấy đũa vừa hỏi, "Từ Lập Trạch vẫn chưa về sau buổi chạy bộ sáng sao?"

Dì giúp việc lắc đầu, "Từ thiếu sáng nay đã đi làm từ sớm, không có đi chạy bộ."

Tô Dương có chút ngạc nhiên, liếc nhìn đồng hồ treo tường, lúc này mới chưa đến tám giờ. Cô thầm nhắc nhở bản thân rằng sau này nếu Từ Lập Trạch có ở nhà, cô nhất định phải dậy sớm, không thể lười biếng nữa.

Đang nghĩ vẩn vơ, dì giúp việc đã mang đến khay cháo và bánh bao nóng hổi. Tô Dương vừa định đưa tay ra nhận nhưng lại thấy dì giúp việc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt nheo lại đầy hàm ý.

"Tô tiểu thư, sao cháu không nói thật với dì?"

"Gì cơ?" Tô Dương ngơ ngác, không hiểu dì giúp việc đang nói gì.

"Cháu còn lừa dì nói là em họ của Từ thiếu nữa chứ," nụ cười của dì giúp việc có phần phóng đại nhưng lại rất thân thiện và ấm áp. "Hai đứa là vợ chồng, có gì mà phải ngại ngùng chứ!"

Mặt Tô Dương lập tức đỏ bừng lên, hiểu ra ý của dì.

"Cháu... dì ơi, cháu... xin lỗi..."

"Trời ơi, có gì mà xin lỗi!" Dì giúp việc nhẹ nhàng vỗ vai Tô Dương, giọng điệu giống như người từng trải, "Dì hiểu mà, vợ chồng trẻ, mới sống chung thì chưa quen thôi. Nhưng để dì nói cho cháu biết nhé, chuyện này dần dà sẽ quen ngay thôi! À đúng rồi, Tô tiểu thư, cháu và Từ thiếu đã đăng ký kết hôn rồi, có cần dì dọn đồ đạc của cháu qua phòng ngủ chính không?"

"Không cần!" Tô Dương giật mình, suýt nữa làm rơi chiếc muỗng trên tay, vội vàng xua tay từ chối, "Không cần đâu ạ, tạm thời... chưa cần đâu!"

Dì giúp việc nhướng mày, không có vẻ gì nghi ngờ mà chỉ lịch sự nói, "Vậy sau này nếu cháu muốn chuyển thì cứ nói với dì, dì sẽ giúp cháu."

"Dạ vâng!" Tô Dương gật đầu như gà mổ thóc, chỉ mong sao có thể vùi mặt vào bát cháo để trốn tránh.

Nhưng không ngờ dì giúp việc lại hỏi thêm, "Vậy sau này... dì nên gọi cháu là bà Từ rồi đúng không?"

Lần này, Tô Dương suýt nữa phun hết cháo trong miệng ra.

"Khụ, khụ khụ... không cần đâu, dì cứ gọi cháu là Tô Dương là được rồi, thật đấy, bà gì hay tiểu thư gì... cháu không quen đâu ạ."
 
Cám Dỗ! Thế Thân Ánh Trăng Sáng Của Từ Tổng
Chương 50: Tiểu Từ bận lắm à?


Tô Dương ăn sáng trong tình trạng vô cùng ngượng ngùng, nhanh chóng mang theo ly trà chanh đã pha xong chạy thẳng lên lầu.

Suốt buổi sáng, cô đều dành thời gian giúp các em sinh viên khóa dưới chuẩn bị kế hoạch cho hoạt động chào đón tân sinh viên vào tháng 9. Cô cứ ôm máy tính và điện thoại để tìm tài liệu, làm việc không ngơi tay.

Bởi vì buổi chào đón tân sinh viên năm ngoài là do cô và một chị khóa trên đã tốt nghiệp cùng thực hiện. Vì muốn các em khóa dưới nhanh chóng nắm bắt công việc, Tô Dương đã gánh phần lớn công việc lên kế hoạch ban đầu.

Việc chuẩn bị tài liệu khá phức tạp và mất thời gian. Cô ngồi lì trong phòng suốt buổi sáng, đến khi sắp xếp xong tất cả nội dung, rồi gửi email cho các em chịu trách nhiệm chính thì đã quá trưa.

Tô Dương ngồi trên bàn làm việc duỗi người, sau đó cầm ly nước đã uống cạn xuống nhà dưới.

Phòng khách không một bóng người, dì giúp việc đã rời đi sau khi dọn dẹp xong. Trên đảo bếp, dì để lại một phần salad bơ kèm theo tờ giấy nhắn nhủ Tô Dương rằng trong tủ lạnh còn có cơm chiên tôm, buổi trưa cô có thể dùng lò vi sóng để hâm nóng mà ăn.

Nhìn tờ giấy, Tô Dương mỉm cười, rửa sạch ly rồi lấy phần cơm chiên tôm trong tủ lạnh cho vào lò vi sóng.

Trong lúc ăn, cô gọi điện thoại cho Hạ Quyên.

Giọng Hạ Quyên nghe có vẻ vẫn khỏe, hai mẹ con trò chuyện rôm rả trong mười mấy phút. Trước khi cúp máy, Hạ Quyên đột nhiên hỏi, “Dạo này Tiểu Từ có bận lắm không con?”

Tô Dương ngớ người vài giây mới nhận ra "Tiểu Từ" mà Hạ Quyên nhắc đến là ai.

Cô vội vàng trả lời, vừa mang chén bát ăn xong đặt vào bồn rửa vừa nói, “Anh ấy bận lắm mẹ ạ.”

“Nếu cậu ấy bận việc, con lúc rảnh có thể nấu ăn giúp, đỡ đần cho cậu ấy một chút.” Hạ Quyên nói với giọng của người từng trải.

Tô Dương bật cười, “Mẹ, anh ấy có nấu đâu, con giúp gì được cho anh ấy chứ.”

“Nếu cậu ấy không nấu, chẳng lẽ con cũng không? Hai đứa trẻ các con ngày nào cũng ăn đồ ăn ngoài à?” Hạ Quyên tỏ ra không đồng tình.

Tô Dương không biết làm sao để giải thích với mẹ về kiểu sống hiện tại của cô và Từ Lập Trạch, đành phải vội vàng chuyển chủ đề.

“Mẹ à, mẹ đừng lo cho bọn con. Yên tâm đi, bọn con sẽ tự biết tự chăm sóc mà. Mai rảnh con sẽ vào viện thăm mẹ…”

“Con đến làm gì, mẹ vẫn ổn lắm, đừng cứ rảnh là vào viện, không có chuyện gì thì mẹ sẽ yên tâm hơn.” Hạ Quyên không đợi cô nói xong đã cúp máy.

Tô Dương chỉ biết nhìn màn hình điện thoại tối đen mà cười gượng.

Thật ra, Hạ Quyên vẫn luôn không thích cô vào viện thường xuyên. Bà tin rằng điều đó không may mắn.

Lúc đầu, Tô Dương vẫn còn tranh luận với mẹ, và vẫn tiếp tục vào viện mỗi ngày. Nhưng sau này, cô nhận ra mẹ mình vì chuyện nhỏ đó mà nổi cáu, nên đành giảm bớt số lần đến viện để mẹ yên tâm hơn.

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, điện thoại cô lại reo lên. Lần này là Phương Thư Cầm gọi.

Giọng nói của Phương Thư Cầm ở đầu dây bên kia có vẻ lo lắng, “Tô Dương, tớ… à không, giờ cậu đang ở đâu?”

“Tớ ở nhà." Tô Dương đáp.

“Cậu có gặp Tiểu Huyên dạo gần đây không?”

“Không, lần cuối cùng tớ nhìn thấy cô ấy là lúc về trường, tình cờ gặp ở ga tàu điện ngầm.”

“Tô Dương, cậu có thể đến thăm Tiểu Huyên được không?” Giọng Phương Thư Cầm có chút run rẩy, như thể sắp khóc, “Tối qua mưa to, tớ chạy đuổi theo xe buýt bị trẹo chân, sáng nay đến bệnh viện thì bác sĩ bó bột, nói tớ phải nghỉ ngơi bảy ngày, không thể đi lại.”
 
Back
Top Dưới