Ngôn Tình Cám Dỗ Ngoại Tình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cám Dỗ Ngoại Tình
Chương 275


Thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt đã ba ngày trôi qua.

Trong ba ngày qua, Thời Ngọc Thao vừa giải quyết xong chuyện giữa Aker và nhà họ Thẩm, vừa để Ứng Hạo Vũ đi điều tra vụ tai nạn xe hơi, anh bận đến tối mắt tối mũi.

Trước đó, Thời Ngọc Thao cũng đã dành thời gian đến bệnh viện để gặp Đường Du Nhiên, nhưng chỉ cần thấy Thời Ngọc Thao đến thăm, Đường Du Nhiên sẽ nhắm mắt, quay lưng lại với Thời Ngọc Thao và từ chối giao tiếp với anh.

Kể cả khi Đường Du Nhiên chịu nói chuyện với Thời Ngọc Thao thì tất cả các câu hỏi đều chỉ liên quan đến Quý Viêm Phong.

Sau khi hỏi xong về Quý Viêm Phong, Đường Du Nhiên lại bắt đầu tỏ thái độ bài xích Thời Ngọc Thao.

Thời Ngọc Thao không thể chịu được việc Đường Du Nhiên cứ thờ ơ với mình, nên mấy ngày sau, Thời Ngọc Thao chỉ dám đến bệnh viện thăm Đường Du Nhiên sau khi cô đã say giấc.

Ba ngày qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, đúng như Thời Ngọc Thao dự đoán, trong vụ tai nạn ô tô này, Aker đã rất cẩn thận, Thời Ngọc Thao không tìm được bằng chứng rõ ràng nào chứng minh chuyện đó là do Aker làm.

Tài xế xe tải bị bắt giam vào trại tạm giam với tội danh cố ý giết người, ít ngày nữa sẽ phải ra tòa, không phải tử hình thì ít nhất cũng là tù chung thân!

Về phía Quý Viêm Phong ở bệnh viện, hôm qua đã là hạn chót mà bác sĩ đề ra.

Nhưng đến hạn chót, Quý Viêm Phong nằm ở phòng ICU vẫn chưa tỉnh lại.

Advertisement

Tối qua, một chuyên gia và giáo sư từ bệnh viện First City đã hội chẩn cho Quý Viêm Phong, cuối cùng họ đưa ra khẳng định là mặc dù các dấu hiệu sinh tồn của Quý Viêm Phong đã ổn định, nhưng chấn thương não của anh ta quá nặng nên đã ba ngày mà vẫn chưa tỉnh lại, đang ở trong trạng thái thực vật, e là sẽ không thể tỉnh lại được nữa.

Cho đến bây giờ, Thời Ngọc Thao vẫn không biết làm thế nào để nói cho Đường Du Nhiên biết tình trạng của Quý Viêm Phong!

Dẫu sao thì vài ngày trước, để an ủi Đường Du Nhiên, Thời Ngọc Thao đã liên tục nói với cô rằng tình trạng của Quý Viêm Phong đang được cải thiện…

Tất nhiên, bên cạnh những tin xấu vẫn có một tin tốt.

Mới hôm nay, giới tinh hoa quyền quý của giới thượng lưu ở Diệu Thành lại một lần nữa rung chuyển!

Cú sốc lần trước là vì sự cố bất ngờ của nhà họ Thời!

Và sự kiện gây sốt lần này là chuyện của gia đình đứng thứ hai trong giới – nhà họ Thẩm!

Advertisement

Chính là anh cả nhà họ Thẩm trong quân đội, bị cáo buộc kết bè kết cánh, bao che cho cấp dưới, lạm quyền, ba tội vô cùng nặng!

Chuyện lần này của anh cả nhà họ Thẩm khác hẳn với chuyện của Thời Tuấn Đình và ông cụ Thời.

Ông cụ Thời vốn xuất thân trong cảnh khó khăn, gia phong luôn rất nghiêm khắc, chịu ảnh hưởng từ gia phong của ông cụ nên tác phong của Thời Tuấn Đình luôn rất thanh liêm.

Vụ tham ô, hối lộ mà nhà họ Thời dính líu thời gian qua chỉ là chuyện do một tướng cao cấp dưới quyền Thời Tuấn Đình thực hiện.

Sau khi được điều tra bởi một đội điều tra đặc biệt do tổ chức thành lập, vụ tham ô nhận hối lộ đó không liên quan gì đến Thời Tuấn Đình, Thời Tuấn Đình hoàn toàn không biết gì nên chỉ bị mang danh là thiếu năng lực quản lí, bị cấp trên đình chỉ công tác tạm thời.

Nhưng lần này, ba cáo buộc đó lại hướng trực tiếp vào anh cả nhà họ Thẩm.

Và bây giờ tất cả các bằng chứng đều đã được xác thực! Ngay sau khi sự việc bị bại lộ, anh cả nhà họ Thẩm đã ngay lập tức bị cách chức và nhốt trong quân đội để điều tra.

Bây giờ, về cơ bản thì chắc chắn lần này anh cả nhà họ Thẩm không có cơ hội xoay chuyển tình thế nữa.

Tất nhiên, tất cả những bằng chứng vạch trần anh cả nhà họ Thẩm đều được Thời Tuấn Đình thu thập và đệ trình.

Vốn dĩ thực lực của anh cả nhà họ Thẩm chỉ ở mức trung bình, làm việc thiếu suy nghĩ, không ít người đã biết những chuyện bẩn thỉu mà ông ta làm trước đây.

Ai đưa anh cả nhà họ Thẩm một bước lên mây, còn to gan muốn đẩy nhà họ Thời xuống nước bẩn! Cắn cơm không vỡ! Cuối cùng lại thành ra đẩy ông ta vào tù rồi!

Thẩm Khánh Huy lần đầu tiên nhận được tin anh cả xảy ra chuyện, ông ta đột nhiên trở nên hoảng loạn!

Ông ta hiểu tính cách có thù tất báo của Thời Ngọc Thao! Bây giờ anh cả của ông ta gặp chuyện, e rằng tiếp theo đây sẽ đến lượt ông ta!

Nghĩ vậy Thẩm Khánh Huy vội vàng gọi điện thoại cho Aker.

Kết quả là gọi đến hai ba cuộc điện thoại Aker cũng không nhấc máy.

Bên Aker cũng đã được tin về chuyện của anh cả nhà họ Thẩm, sắc mặt anh ta tái mét vì tức giận, đập phá đồ đạc trong phòng làm việc, tức giận quát: “Tất cả đều là một đống rác rưởi! Chuyện này cũng làm không xong! Không hủy hoại được nhà họ Thời mà còn để cho bọn họ quay ngược lại cắn cho một nhát! Đồ phế vật! Đồ ăn hại!”

Nói rồi, Aker giáng một cú đấm trời giáng vào bàn làm việc.

Ryder ở một bên nhìn bộ dạng tức giận của Aker, không khỏi run rẩy hỏi: “Chủ nhân… Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm gì được nữa! Chỉ có thể quyết sống chết lần này! Chưa đến bước cuối cùng, ai thắng ai thua còn chưa rõ!” Aker lạnh lùng nói.

Lần này, nhà họ Thời đã hạ quyết tâm ép anh cả nhà họ Thẩm đến chết.

Anh cả nhà họ Thẩm bị giam trong quân đội, nhưng sau ba ngày, vì toàn bộ chứng cứ đều đã được xác thực, tổ chức cấp trên trực tiếp xác nhận tội danh của ông ta, không lâu sau ông ta đã bị xử tử hình bí mật bằng cách xử bắn.

Sau đó công ty của Thẩm Khánh Huy ngay lập tức bị phong tỏa.

Công ty của Thẩm Khánh Huy lớn như vậy, không thể vượt qua được cuộc điều tra, lần lày đã tra ra được sự việc.

Công ty của Thẩm Khánh Huy không chỉ bị nghi ngờ trốn thuế mà còn dính líu đến chuyện rửa tiền!

Bằng chứng đã chắc chắn, công ty của Thẩm Khánh Huy đã trực tiếp bị niêm phong, và Thẩm Khánh Huy cũng bị bỏ tù.

Lúc này, trong nhà giam, Thời Ngọc Thao nhìn Thẩm Khánh Huy bị hai người cai ngục đè ra, mỉm cười: “Ông Thẩm, đã lâu không gặp.”

Thẩm Khánh Huy không ngờ rằng người muốn gặp ông ta lại là Thời Ngọc Thao, sắc mặt ông ta đột nhiên trở nên rất khó coi.

Thời Ngọc Thao phớt lờ sắc mặt khó coi của Thẩm Khánh Huy, anh nháy mắt với hai người cai ngục ép Thẩm Khánh Huy vào.

Hai cai ngục hiểu ngay và vội vàng lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Thời Ngọc Thao và Thẩm Khánh Huy.

Thẩm Khánh Huy, người đang bị còng tay còng chân, ông ta giương mắt nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao trước mặt mình, nghiến răng nghiến lợi đầy giận dữ!

Đôi mắt đầy hận thù của ông ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao, nghiến răng thốt ra mấy chữ: “Sao hôm nay cậu Thời lại rảnh rỗi đến nhà giam thăm tôi thế này?”

“Nếu cậu muốn tới xem chuyện cười của tôi, thì cậu Thời cậu đã thấy rồi đấy!”

“Thắng làm vua thua làm giặc, lần này họ Thẩm chúng tôi thua rồi, chúng tôi thừa nhận.”

Thời Ngọc Thao nghe Thẩm Khánh Huy nói với cái cười khểnh đầy vẻ chế nhạo châm chọc, anh nhìn chằm chằm Thẩm Khánh Huy rồi chậm rãi lên tiếng: “Thẩm Khánh Huy, lần này nhà họ Thẩm các ông thua thật rồi! Thua là bởi người nhà họ Thẩm các ông lòng tham không đáy!”

“Đã nhiều năm trôi qua như vậy, nhà họ Thời và nhà họ Thẩm sống hòa thuận với nhau, nước sông không phạm nước giếng, nhưng ông lại cố tình tìm đồng minh như Aker đến để đối phó với nhà họ Thời!”

Khi Thẩm Khánh Huy nghe Thời Ngọc Thao nhắc đến tên Aker, đôi tay bị còng của ông ta đột nhiên nắm chặt thành nắm đấm.

Thẩm Khánh Huy đã sống hơn nửa cuộc đời! Một trong những điều ông ta hối hận nhất là vì tham lam mà hợp tác với Aker!

Trong lòng Thẩm Khánh Huy tràn ngập hận thù dành cho Aker!

Thậm chí ông ta còn căm thù Aker hơn cả Thời Ngọc Thao!

Bởi vì cuối cùng, khi công ty của Thẩm Khánh Huy gặp nạn, Thẩm Khánh Huy muốn tìm Aker và nhờ Aker giúp đỡ, nhưng Aker không thèm đoái hoài đến ông ta! Cũng không trả lời điện thoại của ông ta!

Phải biết rằng nếu không có sự xúi giục của Aker thì nhà họ Thẩm đã không sa sút đến mức này!

Nhà họ Thẩm ra nông nỗi này là do Aker, còn Aker thì cứ bình chân như vại!

Nghĩ đến đây, Thẩm Khánh Huy nghiến răng nghiến lợi nhìn Thời Ngọc Thao nói: “Cậu Thời, cậu cứ nói thẳng đi, hôm nay đến tìm tôi có việc gì?”

Nghe Thẩm Khánh Huy nói thẳng như vậy, Thời Ngọc Thao cũng đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đến tìm ông là vì chuyện của Aker!”

“Tôi muốn biết trong tay ông có bất kỳ bằng chứng nào chống lại Aker hay không?”

Phải nói rằng so với hai anh em nhà họ Thẩm thì Aker thông minh hơn rất nhiều, làm việc vô cùng cẩn trọng, việc ở công ty cũng không để Thời Ngọc Thao tra ra được bất kỳ sơ hở nào!

Bây giờ, mặc dù Thời Ngọc Thao đã hạ được nhà họ Thẩm, nhưng còn Aker thì anh vẫn lực bất tòng tâm!

Thẩm Khánh Huy nghe Thời Ngọc Thao nói, ông ta nheo mắt lại, nhìn Thời Ngọc Thao nói: “Cậu Thời! Nếu tôi giúp cậu, tôi có được lợi gì không?”

“Tất nhiên.” Thời Ngọc Thao nói một cách chắc chắn: “Với những tội danh hiện giờ của ông, ông sẽ bị kết án ít nhất ba mươi năm tù!”

“Tôi có thể giảm án cho ông hai mươi năm!”

Nghe được những lời này của Thời Ngọc Thao, Thẩm Khánh Huy lập tức xúc động, mười ngón tay nắm chặt thành nắm đấm đầy phấn khích nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không biểu lộ ra ngoài, ông ta chỉ nhìn Thời Ngọc Thao nói: “Mười năm đã là quá lâu rồi! Bây giờ tôi đã hơn năm mươi, ngồi tù mười năm nữa thì cũng biến thành một lão già rồi!”

“Tôi nắm giữ rất nhiều việc mờ ám mà Aker đã làm! Đủ để cậu đối phó với Aker!”

“Năm năm, cậu cho tôi giảm án xuống năm năm, tôi sẽ giao hết những chứng cứ đó cho cậu!”

Nghe Thẩm Khánh Huy nói, lông mày của Thời Ngọc Thao đột nhiên hơi nhíu lại, giúp ông ta giảm án xuống còn năm năm, đối với anh mà nói cũng không khải chuyện khó.

Vừa nghĩ, Thời Ngọc Thao vừa nhìn Thẩm Khánh Huy nói: “Được, nhưng tôi muốn bảo đảm rằng những thứ ông đưa cho tôi thực sự hữu dụng!”

“Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm cậu thất vọng đâu, cậu Thời!” Thẩm Khánh Huy khẳng định.

Thẩm Khánh Huy đã lớn tuổi như vậy, lại lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, đến được địa vị như ngày hôm nay, ông ta cũng đã sớm tu luyện thành cáo già xảo quyệt rồi!

Khi Aker hợp tác với ông ta, Thẩm Khánh Huy đã bí mật nhúng tay vào những việc mà ông ta nhờ Aker giúp và lấy đó làm bằng chứng, nhằm tạo lối thoát cho bản thân trong tương lai.

Ban đầu, Thẩm Khánh Huy giữ bí mật những bằng chứng này để đề phòng Aker, nhưng ông ta không bao giờ nghĩ rằng cuối cùng ông ta sẽ sử dụng chúng để giúp Thời Ngọc Thao hạ gục Aker!

Nghĩ đến đây, ông ta nói với Thời Ngọc Thao: “Cậu Thời, tôi muốn gọi điện cho vợ tôi.”

Thời Ngọc Thao gật đầu, anh lấy điện thoại di động ra đưa cho Thẩm Khánh Huy.

Thẩm Khánh Huy có một mối quan hệ rất tốt với vợ của mình, sau khi nhà họ Thẩm xảy ra chuyện, Thẩm Khánh Huy đã một mình nhận hết mọi tội lỗi, nên vợ ông ta không dính dáng gì đến chuyện này.
 
Cám Dỗ Ngoại Tình
Chương 276


Thẩm Khánh Huy gọi điện thoại cho vợ mình, điện thoại đổ chuông một lúc mới có người nghe.

Ở đầu dây bên kia, vợ của Thẩm Khánh Huy đã khóc khi nghe thấy giọng nói của ông ta.

Thẩm Khánh Huy hai mắt cũng có chút đỏ lên, vội vàng nói với vợ: “Vợ à, em mở két sắt của chúng ta ra, ở ngăn thứ hai có một cái hộp đen, trong đó có những thứ rất quan trọng, đợi cậu Thời đến tìm em thì em đưa cái hộp đen đó cho cậu ấy!”

Khi bà xã của Thẩm Khánh Huy nghe ông ta nói như vậy thì nhất thời mơ hồ, tỏ vẻ nghi ngờ nhưng Thẩm Khánh Huy đã đoán ra sự ngờ vực trong lòng vợ, vội vàng nói: “Vợ à, cứ làm theo lời anh! Cậu Thời đang giúp chúng ta!”

Vợ của Thẩm Khánh Huy nghe ông ta nói vậy thì gật đầu, trả lời: “Được rồi, em hiểu rồi.”

Thẩm Khánh Huy kết thúc cuộc gọi, ông ta trả lại điện thoại cho Thời Ngọc Thao nói: “Cậu Thời, tôi đã giải thích với vợ rồi, bây giờ cậu có thể trực tiếp đến nhà cũ của tôi, vợ tôi sẽ đưa cho cậu thứ mà cậu muốn.”

Thời Ngọc Thao nghe xong thì gật đầu, anh cất điện thoại, đứng dậy, lập tức sải bước đi về phía cửa.

Thời Ngọc Thao phóng xe thật nhanh đến ngôi nhà cũ nơi Thẩm Khánh Huy từng sống.

Sau khi xuống xe, Thời Ngọc Thao nhìn thấy vợ của Thẩm Khánh Huy đang đợi bên ngoài với một chiếc hộp đen trên tay.

Thời Ngọc Thao đi thẳng đến, vợ của Thẩm Khánh Huy nhìn thấy Thời Ngọc Thao, vội vàng đưa chiếc hộp trên tay cho anh.

Thời Ngọc Thao nhận đồ và lái xe đi thẳng.

Không lâu sau khi xe rời khỏi nhà cũ của nhà họ Thẩm, Thời Ngọc Thao đỗ xe lại bên đường.

Anh cầm lấy chiếc hộp đen mà vợ Thẩm Khánh Huy vừa đưa cho anh, mở ra, trong hộp đen chỉ có một chiếc máy ghi âm.

Thời Ngọc Thao lấy bút ghi âm ra bấm nút phát, sau đó anh nghe thấy giọng nói u ám quen thuộc trong bút ghi âm chậm rãi vang lên: “Bây giờ Đường Du Nhiên và An Lâm đã ở trong tay chúng ta! Ryder, cậu giao cho mấy tên thuộc hạ trông coi Đường Du Nhiên và An Lâm cho tốt đấy nhé…”

Đoạn ghi âm này thực sự đã ghi lại tất cả các cuộc trò chuyện giữa Aker và cấp dưới của anh ta, và chi tiết Aker bắt cóc Đường Du Nhiên và An Lâm đã được ghi rõ trong đoạn ghi âm!

E là ngay cả bản thân Aker cũng không biết rằng khi Thẩm Khánh Huy đến văn phòng công ty của anh ta để nói chuyện, ông ta đã vô tình cài một con bọ thu nhỏ vào một góc nhỏ kín đáo dưới bàn làm việc của Aker.

Không ngờ rằng ông ta đã thật sự nghe lén được một chuyện vô cùng quan trọng như vậy, sau khi Thẩm Khánh Huy ghi lại đoạn hội thoại đó, ông ta sợ Aker sẽ phát hiện ra thiết bị nghe trộm, ngày hôm sau Thẩm Khánh Huy kiếm cớ khác đến văn phòng của Aker để gỡ thiết bị nghe xuống.

Sau khi Thời Ngọc Thao nghe xong đoạn ghi âm này, cuối cùng vẻ mặt luôn ủ rũ của anh cũng nở một nụ cười trên môi, anh cầm máy ghi âm, khởi động xe, lái thẳng đến đồn cảnh sát.

Điều mà Thời Ngọc Thao thiếu nhất lúc này chính là bằng chứng về những gì Aker đã làm!

Những nội dung trong chiếc bút ghi âm này đối với Thời Ngọc Thao đã là quá đủ.

Sau khi Thời Ngọc Thao giao máy ghi âm cho cảnh sát, sở cảnh sát lập tức cử người đến công ty của Aker để bắt Aker và đưa về đồn.

Thời Ngọc Thao cũng tham gia vào cuộc thẩm vấn Aker.

Thời Ngọc Thao bật máy ghi âm trước mặt Aker, và giọng nói u ám tự nhiên của Aker vang lên trong căn phòng thẩm vấn yên tĩnh.

Sau khi nghe xong đoạn ghi âm trong máy ghi âm, sắc mặt Aker đột nhiên trầm xuống, ánh mắt anh ta sắc lạnh như rắn độc, nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao: “Đoạn ghi âm này ở đâu ra?”

“Tôi lấy đoạn ghi âm ở đâu không quan trọng, quan trọng là giọng nói trong đó là của Aker anh, anh có muốn giải thích gì không?”

Đôi mắt u ám của Aker nhìn chằm chằm vào Thời Ngọc Thao, khi nói chuyện với Ryder về vấn đề này, anh ta đang ở trong văn phòng của mình!

Vào thời điểm đó, chỉ có anh ta và Ryder!

Ryder là người bạn tâm giao của anh ta và không thể phản bội anh ta được!

Nghĩ đến đây, Aker nhanh chóng điểm qua những người từng ở trong phòng làm việc của mình, cuối cùng Aker đột nhiên nhớ tới người nọ, ánh mắt anh ta đột nhiên nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao, nghiến răng nghiến lợi: “Là lão già Thẩm Khánh Huy đó đưa cho cậu đoạn ghi âm này đúng không?”

Các thuộc hạ của Aker không có dũng khí để phản bội anh ta, khả năng duy nhất là Thẩm Khánh Huy, người đã đến văn phòng của anh ta hai lần!

Thẩm Khánh Huy, cái lão già chết tiệt này, Aker thật sự không ngờ Thẩm Khánh Huy lại đề phòng anh ta!

Aker nghiến răng mở to mắt nhìn Thời Ngọc Thao.

Thời Ngọc Thao không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào Aker, nhìn vẻ mặt luống cuống của anh ta, trên mặt anh hiện lên nụ cười châm chọc: “Aker! Bây giờ mọi chứng cứ đã xác thực rồi, anh còn gì muốn nói không?”

Nghe Thời Ngọc Thao nói vậy, Aker nắm chặt mười ngón tay buông thõng bên người thành nắm đấm.

Anh ta và nhà họ Thẩm chẳng cần đến một nhát dao cũng đã gϊếŧ chết nhà họ Thời, bây giờ nhà họ Thời và Thời Ngọc Thao đã khôi phục lại, đương nhiên người đầu tiên nhà họ Thời muốn ra tay chính là anh ta và nhà họ Thẩm!

Khóe miệng Aker giật giật, anh ta nhìn Thời Ngọc Thao mà cười, lười biếng dựa ra sau lưng ghế, nhìn Thời Ngọc Thao rồi chậm rãi nói từng chữ: “Tôi không có gì để nói!”

“Mọi chuyện là do một tay tôi bày mưu tính kế, thắng làm vua thua làm giặc, Thời Ngọc Thao, tôi đã nói với cậu rất lâu rồi, hoặc là tôi chết hoặc là cậu chết!”

“Điều duy nhất tôi hối hận bây giờ là tại sao tôi không trực tiếp gϊếŧ Đường Du Nhiên khi tôi bắt cóc Đường Du Nhiên!”

Khuôn mặt của Thời Ngọc Thao đột nhiên trở nên u ám khi nghe Aker nói vậy, ngay sau đó, Thời Ngọc Thao nắm chặt tay và đấm thẳng vào mặt Aker.

Cú đấm của Thời Ngọc Thao đã dùng hết sức lực, Aker không còn chỗ nào để tránh, anh ta bất ngờ nhận lấy cú đấm, nơi gò má bị đánh ngay lập tức sưng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngay sau đó, Thời Ngọc Thao giáng thêm một cú đấm thật mạnh nữa, Aker nhận hai cú đấm cùng một lúc, mũi và mặt sưng vù, giây tiếp theo, hai cánh tay rắn rỏi của Thời Ngọc Thao gắt gao túm lấy cổ áo của Aker.

Ánh mắt Thời Ngọc Thao tràn ngập lửa giận trừng lên nhìn chằm chằm Aker: “Aker! Lần này anh sai người gây ra vụ tai nạn xe hơi giữa Quý Viêm Phong và Đường Du Nhiên có đúng không?”

Nghe những lời vừa rồi của Thời Ngọc Thao, Aker chế nhạo Thời Ngọc Thao và cười.

Sau khi đã cười đủ rồi, Aker nhìn Thời Ngọc Thao, từ tốn hạ giọng: “Cậu Thời, cậu nói là tôi làm, cậu có chứng cứ gì không? Kể cả tôi có nói thẳng là tôi làm thì sao nào? Ha ha ha!”

Dứt tiếng cười, Aker đột nhiên đổi giọng, giọng nói anh ta lập tức trở nên lạnh lùng: “Đường Du Nhiên này mạng lớn thật đấy! Thế mà còn chưa chết! Thật là uổng công!”

Ngay khi giọng nói của Aker cất lên, nắm đấm của Thời Ngọc Thao lại tiếp tục giáng xuống.

Lần đầu tiên Thời Ngọc Thao vứt bỏ hết nguyên tắc của bản thân mà đánh người, nắm đấm của anh không ngừng hướng về phía Aker.

Cả thân người Aker bị khóa chặt trên ghế, đừng nói đến chống cự, đến ngọ ngoạy thôi anh ta cũng không làm được.

Cuối cùng, Ứng Hạo Vũ, người vẫn đứng bên cạnh, nhìn Thời Ngọc Thao - người rõ ràng có ý định đánh chết người kia mà sợ hãi.

Cậu ta sợ rằng Thời Ngọc Thao thật sự sẽ đánh chết Aker nên vội vàng bước tới, ôm lấy Thời Ngọc Thao, kéo anh ra, cẩn trọng nói: “Cậu Thời, nếu cậu đánh nữa là sẽ xảy ra chuyện đó… Đây là đồn cảnh sát…”

Thời Ngọc Thao nghe Ứng Hạo Vũ nói vậy thì bỏ tay ra, anh nhìn Aker ngồi trên ghế bị đánh đến sống dở chết dở, mũi bầm dập và khuôn mặt sưng tấy, đôi mắt nguy hiểm híp lại, nói từng chữ một: “Aker! Chẳng cần chứng cớ nào khác đâu! Chỉ cần dựa vào đoạn ghi âm này, tôi có thể cho anh chết đến cả trăm lần!”

“Anh nên mừng vì không có chuyện gì xảy ra với Du Nhiên! Nếu không, anh nghĩ bây giờ anh còn có thể ngồi ở đây không?”

“Nhưng đừng lo lắng, tôi sẽ không để anh chết dễ dàng như vậy đâu!”

“Đôi khi chết còn thoải mái hơn là sống đấy!”

“Aker, cứ chờ đấy, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi! Khi nào vào tù rồi, anh sẽ biết thế nào là sống không bằng chết!”

Thời Ngọc Thao nói mà đôi mắt anh lạnh lẽo giống như đang nhìn một người đã chết, anh liếc nhìn Aker, buông anh ta ra, cầm lấy chiếc khăn mà Ứng Hạo Vũ đưa cho rồi lau tay.

Sau đó, anh vừa bước ra ngoài, vừa ra lệnh cho Ứng Hạo Vũ ở phía sau: “Ứng Hạo Vũ, giao cây bút ghi âm này cho cảnh sát để lập hồ sơ!”

“Bắt cóc và cố ý gϊếŧ người bằng súng là quá đủ cho án tử hình! Nhưng không cần án tử hình đâu, án chung thân là được rồi!”

“Vâng thưa cậu Thời, tôi hiểu rồi.” Ứng Hạo Vũ cung kính đáp lại.

Cùng lúc đó, An Lâm bên kia cũng nhận được tin công ty Aker đã bị phong tỏa và người đã bị bắt vào đồn cảnh sát.

An Lâm còn tưởng Aker có thể nhảy nhót thêm vài ngày nữa, nhưng không ngờ chỉ sau vài ngày ngắn ngủi Aker đã thất bại thảm hại rồi!

Nghĩ đến đây, An Lâm nhìn Lâm Hiểu Hiểu nói: “Đúng rồi, tôi bảo cô nghe ngóng tin tức bên Đường Du Nhiên, cô biết được những gì rồi?”

Một nụ cười tự mãn hiện trên khuôn mặt An Lâm.

Chuyện xảy ra trong vụ tai nạn xe hơi này là do cô ta và Aker động tay động chân, tai nạn xe là sự cố ngoài ý muốn, người của Aker làm việc rất có chừng mực nên An Lâm rất an tâm.

Một chiếc xe lớn như vậy va chạm với Đường Du Nhiên, Đường Du Nhiên cho dù không chết cũng sẽ què quặt, thứ con ngoài giá thú trong bụng cô cũng không thể nào cứu được!

Tất nhiên, điều mà An Lâm muốn nghe nhất chính là tin Đường Du Nhiên đã qua đời.

An Lâm đang dương dương tự đắc nghĩ ngợi, thì ngay sau đó, giọng nói thận trọng của Lâm Hiểu Hiểu vang lên bên tai cô ta: “Chị An Lâm… Em vừa cho người đi nghe ngóng về…”

“Vụ tai nạn xe này… Đường Du Nhiên kia không có chết… Cô ta chỉ bị thương một ít, tuy rằng vết thương có chút nghiêm trọng, nhưng tổng thể không có vấn đề gì lớn cả…”

An Lâm nghe Lâm Hiểu Hiểu nói vậy, hai mắt cô ta trợn to không thể tin được, hung hăng đập xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi: “Làm sao có thể như thế được! Cô đang đùa tôi đấy à? Cái xe tải lớn như vậy, Đường Du Nhiên không chết cũng què! Sao có thể chỉ bị thương nhẹ như thế được!”
 
Cám Dỗ Ngoại Tình
Chương 277


Lâm Hiểu Hiểu nghe giọng nói hung ác của An Lâm thì vô thức rụt cổ lại vì sợ hãi, cô ta vội vàng nhìn An Lâm, nói: “Nghe nói… nghe nói lúc ở trong xe, Quý Viêm Phong đã cứu Đường Du Nhiên…”

“Quý Viêm Phong ôm Đường Du Nhiên thật chặt, cho nên Đường Du Nhiên không bị thương nặng nhưng Quý Viêm Phong thì vẫn ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, chưa tỉnh. Nghe nói cho dù có sống được thì e là sẽ trở thành người thực vật…”

An Lâm nghe Lâm Hiểu Hiểu nói vậy, cô ta đập mạnh lên bàn: “Con đi3m! Con đi3m! Đường Du Nhiên là một con đi3m!”

Nói rồi, An Lâm nắm chặt hai nắm tay, cô ta biết lần này không dồn Đường Du Nhiên vào chỗ chết thì sau này khó làm được.

An Lâm đột nhiên nhíu mày như nghĩ đến điều gì, cô ta nhìn Lâm Hiểu Hiểu, hỏi: “Lâm Hiểu Hiểu, đứa con hoang trong bụng Đường Du Nhiên thì sao?”

Lâm Hiểu Hiểu không dám đối mặt với An Lâm, cô ta cúi đầu nói ấp úng: “Đứa bé trong bụng Đường Du Nhiên cũng… được bảo vệ…”

Lâm Hiểu Hiểu vừa dứt lời, sắc mặt An Lâm nháy mắt xanh mét: “Vô dụng! Một đám rác rưởi!”

Nghe tiếng mắng chửi của An Lâm, Lâm Hiểu Hiểu càng hoảng sợ, cô ta cúi đầu một lúc rồi nhịn không được mà ngước lên nhìn An Lâm, hỏi: “Chị An Lâm… vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”

Nghe Lâm Hiểu Hiểu hỏi, An Lâm cố kìm nén lửa giận để bản thân bình tĩnh lại, cô ta hơi nhíu mày nhìn Lâm Hiểu Hiểu: “Giờ còn làm sao nữa? Chỉ có thể lặng lẽ xem tình hình thôi!”

“Tai nạn xe cộ của Đường Du Nhiên là do Aker đứng đằng sau, cho dù Thời Ngọc Thao có muốn trách thì cũng không thể đổ lên đầu tôi!”

“Hơn nữa vì Thời Ngọc Thao mà tôi mới trở thành như bây giờ! Hiện tại Thời Ngọc Thao đang cảm thấy hổ thẹn với tôi mà.”

Nghe vậy, An Lâm nắm chặt mười ngón tay. ‘Vậy mà con khốn Đường Du Nhiên kia không bị gì!”

Khi An Lâm đang suy nghĩ thì tiếng gõ cửa truyền vào, nghe vậy, cô ta nhíu mày một cái, đang định lên tiếng thì giọng nói quen thuộc vang lên: “An Lâm, là anh.”

Là giọng nói của Thời Ngọc Thao!

Nghe vậy, An Lâm vội vàng điều chỉnh sắc mặt, đổi thành vẻ mặt cười tươi rồi mới mở miệng nói: “Ngọc Thao, anh vào đi!”

Cô ta vừa dứt lời, Thời Ngọc Thao lập tức đẩy cửa đi vào.

“Ngọc Thao, sao đột nhiên anh lại tới? Mấy ngày dạo gần đây anh chưa từng đến bệnh viện nhìn em…” Nói rồi, An Lâm muốn kéo tay Thời Ngọc Thao, kết quả là chưa động vào ống tay áo của anh thì đã bị Thời Ngọc Thao lẳng lặng tránh đi.

An Lâm nhìn động tác của Thời Ngọc Thao, tay cô ta cứng đờ, thầm hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể lấy tay về, giả vờ như không biết gì.

“Mấy ngày nay anh đang bận điều tra chuyện em và Du Nhiên bị bắt cóc.” Đột nhiên Thời Ngọc Thao mở miệng nói.

Sau đó anh nhìn An Lâm, nói tiếp: “Đã tìm được kẻ đứng đằng sau việc em và Du Nhiên bị bắt cóc.”

“Là Aker làm, hiện tại Aker đã bị tống vào ngục giam.” Thời Ngọc Thao nhìn An Lâm, giải thích.

Thật ra lần này Thời Ngọc Thao đến bệnh viện là vì muốn nhìn Đường Du Nhiên.

Nhưng khi Thời Ngọc Thao vừa đến bên ngoài phòng bệnh của Đường Du Nhiên, anh lại lui về, anh không biết phải đối mặt với Đường Du Nhiên, cũng sợ Đường Du Nhiên hỏi chuyện của Quý Viêm Phong.

Cho nên, Thời Ngọc Thao đứng bên ngoài Đường Du Nhiên một lúc, sau đó thì chợt nghĩ đến An Lâm.

Thời Ngọc Thao quyết định đến thăm An Lâm một chuyến, dù sao An Lâm cũng là nạn nhân, hiện tại đã tìm ra kẻ đứng sau vụ bắt cóc, Thời Ngọc Thao cảm thấy mình cần phải nói chuyện này cho An Lâm biết.

Tuy An Lâm đã biết trước chuyện mà Thời Ngọc Thao nói, nhưng trước mặt Thời Ngọc Thao thì cô ta lại giả vờ ngạc nhiên, nhìn anh nói: “Hóa ra là do Aker làm!”

Đúng là xuất thân diễn viên, lúc An Lâm nói câu này, vẻ mặt kinh ngạc cùng tức giận của cô ta rất hợp lý, đến cả Thời Ngọc Thao cũng không nghi ngờ cô ta.

Nghe An Lâm nói, Thời Ngọc Thao gật đầu, không khỏi nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Đường Du Nhiên.

Mấy ngày nay Thời Ngọc Thao chỉ dám đến thăm Đường Du Nhiên khi cô đã ngủ.

Ngay cả một câu cũng chưa từng nói với Đường Du Nhiên, anh cũng không biết hôm nay cô có cảm thấy khá hơn chút nào chưa…

An Lâm nhìn Thời Ngọc Thao vừa nói vừa ngây người, cô ta nắm chặt mười ngón tay, không cần nghĩ thì cô ta cũng biết Thời Ngọc Thao đang nghĩ về Đường Du Nhiên.

Nghĩ vậy, An Lâm cắn răng thật chặt, bỗng nhiên cô ta nhìn Thời Ngọc Thao, mở miệng nói: “Ngọc Thao, hiện tại vết thương của em đã lành, em có hỏi bác sĩ, người ta bảo hiện tại em đã có thể xuất viện, chỉ cần lúc thay thuốc thì đến bệnh viện là được.”

Mạch suy nghĩ của Thời Ngọc Thao bị An Lâm cắt đứt. lúc này anh mới bừng tỉnh, nghe An Lâm nói, anh gật đầu với cô ta: “Tốt, nếu em không muốn ở đây thì xuất viện cũng được.”

Nghe vậy, An Lâm nở nụ cười nhìn Thời Ngọc Thao, lại nói: “Ngọc Thao, em đang ở trong khách sạn, nhưng mà em đang bị thương, nếu cứ ở khách sạn thì bất tiện lắm.”

An Lâm ngừng lại, nhìn Thời Ngọc Thao, không đợi anh mở miệng, cô ta nói tiếp: “Hiện tại muốn tìm phòng ở cũng không dễ, cho nên Ngọc Thao, em muốn chuyển qua ở cùng anh.”

“Với lại hai chúng ta đã về bên nhau, ở chung cũng tiện hơn.”

An Lâm vừa dứt lời, Thời Ngọc Thao vô thức nhíu mày, dứt khoát từ chối: “Em ở cùng anh không tiện.”

Nói rồi, Thời Ngọc Thao lại nói: “Nếu em không muốn ở khách sạn, anh có thể tìm phòng giúp em.”

Nghe Thời Ngọc Thao từ chối mà không hề do dự, cô ta bóp chặt lòng bàn tay của mình, cắn môi nói: “Ngọc Thao, hai chúng ta đang yêu nhau, sao ở cùng nhau lại không tiện?”

“Trước đây, khi hai chúng ta yêu nhau thì cũng ở chung với nhau mà?”

“Anh sẽ giúp em tìm phòng, anh cũng có mấy biệt thự đứng tên, ngoài sơn trang Đế Đình thì em muốn ở đâu cũng được.”

Sơn trang Đế Đình là nơi Đường Du Nhiên từng ở, khắp nơi đều là dấu vết sinh hoạt của anh và cô, từ khi Thời Ngọc Thao để Đường Du Nhiên dọn vào, Thời Ngọc Thao không định để người phụ nữ thứ hai vào.

Nghe Thời Ngọc Thao nói dứt khoát, An Lâm cắn môi đến nỗi suýt chảy máu.

Ngoài sơn trang Đế Đình, An Lâm không muốn ở căn biệt thự nào hết.

Nhưng mà lòng cô ta thì rõ ràng, đã nói đến nước này rồi, nếu cô ta còn tiếp tục kiên trì thì Thời Ngọc Thao cũng sẽ không để cô ta dọn vào đó ở.

Hơn nữa còn có thể làm Thời Ngọc Thao chán ghét, cái được không đủ bù đắp cái mất.

An Lâm chỉ có thể nuốt sự không cam lòng xuống, nở nụ cười gật đầu với Thời Ngọc Thao: “Được, Ngọc Thao, tất cả nghe theo anh.”

“Bọn anh đã bảo Ứng Hạo Vũ qua đây một chuyến, nếu muốn em ở phòng loại nào thì cứ nói cho cậu ta, Ứng Hạo Vũ sẽ sắp xếp giúp em.

Nói rồi, Thời Ngọc Thao đứng dậy nói tiếp: “Anh còn phải giải quyết những chuyện khác, em nghỉ ngơi cho tốt!”

Thời Ngọc Thao vừa dứt lời, An Lâm thấy anh sắp đi thì nhíu mày, vội vàng vươn tay ra kéo ống tay áo của anh: “Đợi chút Ngọc Thao!”

Thời Ngọc Thao dừng bước, vô thức kéo ống tay áo lại, nhìn An Lâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Còn có chuyện gì nữa?”

An Lâm cắn răng, sắc mặt vẫn không thay đổi, cô ta cười nhìn Thời Ngọc Thao, nói: “Ngọc Thao, anh vừa đến thôi mà, anh cũng không gặp em mấy ngày rồi, hay là ở lại với em hôm nay đi!”

“Lát nữa anh còn có việc, lần sau lại đến thăm em.” Nói rồi, Thời Ngọc Thao xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của anh, An Lâm giận đến tím mặt. Thế nhưng cô ta không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thời Ngọc Thao rời đi.

Lúc này hai người yêu nhau nhưng xa cách, nào có giống đang yêu, còn xa cách hơn cả bạn bè.

Lâm Hiểu Hiểu nhìn sắc mặt khó chịu của An Lâm, nhịn không được cúi đầu nhỏ giọng nói: “Chị An Lâm… trái tim của anh Thời không ở bên chị… chị cố muốn ở chung với Thời Ngọc Thao, không phải chị càng làm lòng mình khó chịu hay sao?”

Tuy Lâm Hiểu Hiểu nói rất nhỏ, nhưng An Lâm lại nghe rõ từng chữ.

An Lâm trợn mắt nhìn Lâm Hiểu Hiểu, cắn răng nghiến lợi nói: “Tôi biết bây giờ trong lòng Thời Ngọc Thao không có tôi!”

“Nhưng tôi cứ thích yêu đương với Thời Ngọc Thao đấy!”

“Đâu chỉ có mình tôi khó chịu, Thời Ngọc Thao cùng con khốn Đường Du Nhiên kia còn khó chịu hơn tôi kìa!”

“Ba người khó chịu cùng nhau, còn hơn là một mình tôi bị.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không dễ chịu thì hai người bọn họ cũng đừng muốn yên ổn! Đời này tôi quyết bám chặt Thời Ngọc Thao, anh ta đừng mong hất tôi ra! Càng đừng nghĩ yêu đương với con khốn Đường Du Nhiên kia.”

Bên này, Thời Ngọc Thao vừa ra khỏi phòng bệnh của An Lâm thì vào thang máy, đi đến phòng bệnh của Đường Du Nhiên ở tầng trệt.

Ra khỏi thang máy, Thời Ngọc Thao đi thẳng đến bên ngoài phòng bệnh của cô.

Cửa phòng bệnh khép hờ, có một khe hở, tuy Thời Ngọc Thao đứng ở bên ngoài không thấy rõ tình hình bên trong, nhưng anh có thể nghe rõ tiếng nói chuyện.

“Cô Đường, cô ăn nhiều thêm chút đi! Bác sĩ nói cơ thể của cô yếu quá rồi, phải ăn nhiều mới được.”

“Cho dù không phải vì cô thì cũng phải vì đứa trẻ trong bụng…”

“Mẹ Lưu, tôi không cảm thấy ngon miệng thật, tôi không ăn được…”

Giọng nói yếu ớt của Đường Du Nhiên vang lên, lọt vào lỗ tai của Thời Ngọc Thao. Nghe vậy, toàn thân anh cứng đờ, chỉ cảm thấy trái tim trong lồ ng ngực cũng đang run rẩy.
 
Cám Dỗ Ngoại Tình
Chương 278


Thời Ngọc Thao mím chặt môi, phải kiềm chế hết sức mới không đẩy cửa đi vào.

Trong phòng bệnh, giọng nói có chút khó xử của mẹ Lưu lại tiếp tục vọng ra: “Cô Đường… nhưng cô mới ăn được có chút à…”

Lời khó xử của mẹ Lưu chưa nói hết thì giọng nói yếu ớt của Đường Du Nhiên đã ngắt lời của mẹ Lưu: “Dì Lưu, cháo để đó trước đi, lát sau con đói rồi mới ăn được không?”

Mẹ Lưu nghe Đường Du Nhiên nói vậy, vừa đau lòng vừa bất lực, sau cùng bà chỉ đành đồng ý và nương theo, để cháo qua một bên.

“Cốc cốc cốc.” Thời Ngọc Thao vẫn không kìm được, đưa tay gõ cửa.

Tiếng gõ cửa vang lên, phòng bệnh bỗng im lặng trong chốc lát, mười mấy giây trôi qua, trong phòng bệnh mới truyền ra giọng nói yếu ớt của Đường Du Nhiên: “Vào đi.”

Thời Ngọc Thao vừa đẩy cửa đi vào, lập tức chạm phải ánh nhìn của Đường Du Nhiên.

Bốn mắt nhìn nhau, Đường Du Nhiên nhìn Thời Ngọc Thao sững sờ vài giây mới định thần lại, sắc mặt bỗng chốc lạnh đi một chút, thẳng thừng né tránh ánh mắt của Thời Ngọc Thao, nhìn sang chỗ khác.

Thời Ngọc Thao thấy Đường Du Nhiên bài xích mình, lông mày bỗng chốc khẽ nhíu lại, trong lòng cảm thấy hụt hẫng, anh liếc nhìn nửa chén cháo gà mà mẹ Lưu ban nãy đặt qua một bên.

Chén cháo ấy từ đầu đến cuối ăn chưa đến vài miếng, nghĩ thế Thời Ngọc Thao lập tức lo lắng khôn nguôi nói với Đường Du Nhiên: “Du Nhiên, sao chỉ ăn có mấy miếng vậy? Là món ăn không hợp khẩu vị hay cảm thấy không khỏe?”

“Nếu không hợp khẩu vị, em muốn ăn gì thì nói với anh, anh sẽ đi mua cho em.”

“Nếu cảm thấy không khỏe, anh sẽ gọi bác sĩ tới!”

“Không cần! Tôi rất tốt!” Giọng nói yếu ớt có chút lạnh lùng của Đường Du Nhiên nói.

Nói rồi Đường Du Nhiên dường như nghĩ đến điều gì đó, cuối cùng cũng nhìn về phía Thời Ngọc Thao: “Bây giờ Viêm Phong thế nào rồi?

“Tôi hiện nay khoẻ rồi, Viêm Phong bây giờ đang ở phòng nào! Tôi muốn đi gặp anh ấy!”

Từ khi xảy ra tai nạn đến bây giờ, Đường Du Nhiên vẫn chưa đi thăm Quý Viêm Phong, không gặp được Quý Viêm Phong, Đường Du Nhiên luôn cảm thấy vô cùng hoảng sợ!

Hơn nữa Đường Du Nhiên có thể cảm nhận được trước kia một khi cô nhắc đến Quý Viêm Phong, Thời Ngọc Thao sẽ cố ý né tránh vấn đề này, điều này khiến cho Đường Du Nhiên càng thêm lo lắng.

Thời Ngọc Thao vừa nghe những lời này của Đường Du Nhiên thì vô thức nhìn sang chỗ khác và nói: “Quý Viêm Phong anh ta…”

Thời Ngọc Thao chưa dứt lời thì Đường Du Nhiên đã ngắt lời: “Thời Ngọc Thao, từ khi tai nạn xảy ra cho đến nay đã được ba ngày rồi! Hôm nay tôi bất kể thế nào cũng phải gặp cho bằng được Quý Viêm Phong!”

“Anh không chịu nói cho tôi, chả sao cả! Tôi có thể đi hỏi bác sĩ!”

Thời Ngọc Thao thấy Đường Du Nhiên đột nhiên trở nên kích động, lập tức lo lắng nói: “Du Nhiên, em khoan kích động đã, em muốn biết gì anh đều nói hết cho em!”

Đường Du Nhiên nhìn Thời Ngọc Thao, vành mắt không kìm được đỏ ửng lên, từng câu từng chữ nói với Thời Ngọc Thao: “Thời Ngọc Thao! Anh nói tôi nghe! Quý Viêm Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thời Ngọc Thao nhìn vành mắt đỏ ửng của Đường Du Nhiên, bỗng nhiên cảm thấy xót xa, anh biết chuyện của Quý Viêm Phong không thể che giấu được nữa, anh cũng không thể tiếp tục che giấu, Đường Du Nhiên sớm muộn gì cũng biết.

Nghĩ rồi Thời Ngọc Thao nhéo nhẹ lông mày, sau đó mới quay sang Đường Du Nhiên chậm rãi nói: “Quý Viêm Phong bây giờ tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, có điều hiện nay người đang ở trong phòng chăm sóc tích cực…”

“Bác sĩ nói anh ta chủ yếu bị xuất huyết nội tạng và chấn thương sọ não, xuất huyết nội tạng đã được điều trị, bây giờ chỉ còn chấn thương sọ não.”

“Bác sĩ sau khi tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ cho Quý Viêm Phong có nói, nếu Quý Viêm Phong có thể tỉnh lại trong vòng ba ngày, thì anh ta sẽ ổn.”

“Nhưng nếu trong vòng ba ngày không tỉnh lại, thì Quý Viêm Phong dù giữ được mạng sống, sợ rằng sẽ không tỉnh lại và trở thành người thực vật!”

Ba từ người thực vật này giống như một tiếng sấm nổ ầm ầm bên tai Đường Du Nhiên.

Cả người Đường Du Nhiên cứng đơ, không thể tin được mà trợn to mắt nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao, như thể không hiểu những lời Thời Ngọc Thao vừa nói là có nghĩa gì.

Đường Du Nhiên lập tức nhíu mày nhìn Thời Ngọc Thao hỏi từng chữ một: “Thời Ngọc Thao! Ý anh là gì!”

“Anh nói rõ cho tôi! Quý Viêm Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thời Ngọc Thao nhìn vành mắt đỏ ửng của Đường Du Nhiên rưng rưng nước mắt, nhíu mày một cách đầy xót xa, nhấn giữ vai Đường Du Nhiên an ủi: “Du Nhiên, em bình tĩnh một chút!”

Đường Du Nhiên chống cự và đẩy mạnh Thời Ngọc Thao ra: “Thời Ngọc Thao! Tôi không bình tĩnh được!”

“Quý Viêm Phong vì tôi mới trở nên như vậy! Anh ấy vốn dĩ có thể bình an vô sự!”

“Anh ấy vì cứu tôi mới bị thương nặng thế này!”

Nói xong Đường Du Nhiên đột nhiên vén chăn đắp trên người ra, vùng vẫy xuống giường: “Tôi muốn gặp Quý Viêm Phong! Tôi phải tận mắt chứng kiến mới tin!”

Dáng vẻ lúc này của Đường Du Nhiên thật sự rất yếu ớt, cô đã sụt cân rất nhiều, Thời Ngọc Thao thấy vậy vô cùng đau lòng, muốn đưa tay dìu Đường Du Nhiên, nhưng tay chưa chạm đến cánh tay của Đường Du Nhiên thì đã bị Đường Du Nhiên né tránh.

Hên là mẹ Lưu ở bên cạnh nhanh tay nhanh mắt dìu lấy Đường Du Nhiên, cô ta mới không đến nỗi ngã nhào xuống đất.

Thời Ngọc Thao và Đường Du Nhiên cùng đi đến bên ngoài phòng chăm sóc tích cực.

Đường Du Nhiên thay bộ quần áo vô trùng và đeo khẩu trang lên, sau đó mới đi vào phòng chăm sóc tích cực với Thời Ngọc Thao.

Vừa vào, Đường Du Nhiên lập tức nhìn thấy Quý Viêm Phong đang im lìm nằm trên giường bệnh.

Vừa mới mấy ngày không gặp, Quý Viêm Phong đã gầy ốm hẳn.

Toàn thân trên dưới cắm đủ loại ống, ngay cả tóc trên đầu cũng bị cạo sạch, quấn một lớp vải dày.

Đôi mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Vừa nhìn thấy thì từng giọt nước mắt của Đường Du Nhiên đã không nhịn được tuôn trào như mưa.

Hai tay buông thõng bên người nắm chặt thành nắm đấm.

Bàn tay run rẩy đặt lên khuôn mặt gầy gò của Quý Viêm Phong: “Quý Viêm Phong, tỉnh dậy đi…anh đừng ngủ nữa! Anh đã ngủ mấy ngày rồi biết không hả?”

“Sao anh có thể ngốc đến thế này? Tại sao lại cứu em…”

“Quý Viêm Phong, nếu anh không tỉnh dậy, em sau này sẽ không nhìn mặt anh nữa!”

Đường Du Nhiên đã nói rất nhiều, nhưng chỉ đổi lại câu trả lời là sự im ắng của cả căn phòng.

Thời gian thăm viếng của phòng chăm sóc tích cực có hạn, Đường Du Nhiên và Thời Ngọc Thao ở lại được vài phúc thì bị bác sĩ mời ra ngoài.

Sau khi ra khỏi phòng chăm sóc, Đường Du Nhiên luôn trong trạng thái mất hồn mất vía.

Nhìn Đường Du Nhiên như vậy, trong lòng Thời Ngọc Thao vừa chua xót vừa đau lòng, ngón tay buông thõng bên người nắm chặt thành nấm đấm, nhìn Đường Du Nhiên nói: “Du Nhiên, em yên tâm, anh nhất định sẽ kêu bác sĩ cố gắng hết sức chữa trị cho Quý Viêm Phong.”

“Anh đã thuê người chăm sóc tốt nhất ở trong chăm sóc cho Quý Viêm Phong, Du Nhiên, em đừng lo lắng, Quý Viêm Phong cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ ổn thôi.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh vì chuyện lần này…” Giọng nói Đường Du Nhiên vẫn lạnh lùng.

Nhìn trạng thái bây giờ của Đường Du Nhiên, lông mày nhíu lại vì lo lắng, vẫn không yên tâm cho lắm, trong lòng bắt đầu hối hận vì đã dẫn Đường Du Nhiên đi gặp Quý Viêm Phong.

Thời Ngọc Thao thấy Đường Du Nhiên mở miệng muốn nói gì đó, lời chưa thốt ra thì đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

Cửa phòng lập tức bị đẩy ra, là bác sĩ phụ trách của Đường Du Nhiên dẫn theo vài cô y tá đi vào.

Bác sĩ phụ trách tới để khám tổng quát cho Đường Du Nhiên.

Nửa tiếng sau, bác sĩ phụ trách viết xong bệnh án, nói với Đường Du Nhiên và Thời Ngọc Thao: “Bây giờ tình trạng hồi phục của bệnh nhân rất tốt, có thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi rồi.”

“Có điều vẫn cần chú ý tịnh dưỡng sức khỏe.”

Bác sĩ nói xong lại dặn dò thêm mấy câu về những việc quan trọng với Đường Du Nhiên và Thời Ngọc Thao mới xoay người rời đi.

Thời Ngọc Thao cẩn thận ghi nhớ những lời bác sĩ vừa mới dặn dò vào trong lòng.

Bác sĩ phụ trách vừa rời khỏi, mẹ Lưu ở bên cạnh thấy vậy lập tức nhìn sắc mặt làm việc, hỏi Đường Du Nhiên: “Cô Đường, hôm nay mình xuất viện hay ngày mai xuất viện?”

Đường Du Nhiên không một chút do dự nói thẳng: “Hôm nay chúng ta xuất viện!”

Không biết có phải trong bệnh viện có quá nhiều ký ức không tốt hay không, bây giờ Đường Du Nhiên rất ghét ở trong bệnh viện.

“Vâng, cô Đường, vậy bây giờ tôi đi làm thủ tục xuất viện.” Nói xong mẹ Lưu lập tức rời khỏi phòng bệnh.

Mẹ Lưu làm việc rất nhanh nhẹn, bà rất nhanh đã hoàn thành các thủ tục xuất viện.

Sau khi về phòng bệnh lại tiếp tục nhanh tay nhanh chân thu dọn đồ đạc của Đường Du Nhiên.

“Du Nhiên, tôi đưa hai người về nhà.”

Thời Ngọc Thao lấy chìa khóa xe và nói với Đường Du Nhiên.

Đường Du Nhiên không một chút nghĩ ngợi từ chối thẳng thừng: “Không cần anh đưa, chung cư tôi ở rất gần với bệnh viện, tôi và mẹ Lưu bắt xe là được.”

Vừa dứt lời, Đường Du Nhiên lập tức nhanh chân bước ra khỏi phòng trước, mẹ Lưu vội vã xách đồ đi theo.

Lông mày Thời Ngọc Thao bất giác nhíu lại, anh cũng đi theo sau.

Đường Du Nhiên và mẹ Lưu hai người vừa ra khỏi cửa chính của bệnh viện, một chiếc xe Mercedes mà Đường Du Nhiên vô cùng quen thuộc lập tức ngừng trước mặt hai người.

Chiếc xe Mercedes vừa ngừng lại, Thời Ngọc Thao lập tức vội vã mở cửa bước xuống xe, đi vài bước đến chặn trước mặt Đường Du Nhiên: “Du Nhiên, tôi đưa hai người về, thời điểm hiện tại bắt xe khó khăn, lại còn nắng gắt thế này.”

Đường Du Nhiên nhíu mày, có chút không kiên nhẫn nhìn Thời Ngọc Thao nói thẳng: “Thời Ngọc Thao! Tôi nói rồi, tôi sẽ tự mình bắt xe về!”

“Bây giờ chuyện của tôi không liên quan gì tới anh! Cũng không cần anh quản tôi!”

“Cho nên, ngài Thời Ngọc Thao, mời anh tránh ra ngay!”

Lời nói lạnh như băng của Đường Du Nhiên như con dao đâm thẳng vào tim Thời Ngọc Thao, anh không nhịn được kích động nắm lấy cổ tay của Đường Du Nhiên: “Du Nhiên, sao anh có thể không quản em!”

“Du Nhiên, em đừng bướng bỉnh nữa được không? Nắng gắt như vậy, em lại vừa mới hồi phục sức khỏe, lên xe, anh đưa em về nhà.”

Đường Du Nhiên không chút do dự dùng sức hất tay Thời Ngọc Thao ra, nhìn Thời Ngọc Thao không nhịn được cười khẩy một tiếng: “Thời Ngọc Thao, anh mới là người đừng bướng bỉnh nữa!”
 
Cám Dỗ Ngoại Tình
Chương 279: Chương cuối


“Có phải anh đã quên bây giờ hai chúng ta đã chia tay rồi đúng không?”

“Đường Du Nhiên tôi đã không còn bất cứ mối quan hệ gì với Thời Ngọc Thao anh! Bây giờ anh có tư cách gì mà nhúng tay vào chuyện của tôi?”

“Ngài Thời Ngọc Thao! Mời anh tránh ra!”

Đường Du Nhiên đột nhiên nâng cao giọng nói.

Thời Ngọc Thao nhíu mày nhìn Đường Du Nhiên đang gần anh trong gang tấc, một tia đau khổ loé qua đáy mắt sâu thăm thẳm của anh.

Mỗi một câu chữ mà Đường Du Nhiên vừa nói ban nãy như một con dao c ắm vào tim anh.

Thời Ngọc Thao sững sờ một lúc mới định thần lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Đường Du Nhiên, Thời Ngọc Thao không tìm được lời nào để phản bác lại Đường Du Nhiên.

Đúng vậy, lời Đường Du Nhiên nói quả thật không sai, hiện tại anh và Đường Du Nhiên đã chia tay rồi, anh không có tư cách gì để quản việc của Đường Du Nhiên.

Nhưng Thời Ngọc Thao làm sao có thể nhẫn tâm không màng đến Đường Du Nhiên!

Thời Ngọc Thao thực sự không tìm ra được lý do gì để phản bác lại lời của Đường Du Nhiên, chỉ đành nói về chuyện đứa con nhỏ: “Du Nhiên, sao có thể không liên quan đến anh! Em còn đang mang trong mình đứa con của anh, anh không thể mặc kệ hai mẹ con em…”

Thời Ngọc Thao chưa dứt lời đã bị Đường Du Nhiên bất ngờ cất cao giọng cắt ngang: “Thời Ngọc Thao! Anh im miệng!!!”

“Nếu bây giờ anh đã muốn nhắc tới chuyện đứa bé, vậy thì để tôi nói rõ cho anh hiểu!”

“Đứa con trong bụng tôi chẳng liên quan gì tới anh cả! Nó chỉ là con của một mình tôi mà thôi!”

“Việc tôi quyết định sinh nó ra, cũng không liên quan gì đến anh!”

“Thời Ngọc Thao, anh muốn có con thì đầy rẫy phụ nữ ngoài kia bằng lòng sinh cho anh, vậy nên xin anh đừng đến quấy nhiễu cuộc sống của tôi nữa!”

Thời Ngọc Thao nhìn thái độ kiên quyết muốn vạch rõ ranh giới với mình của Đường Du Nhiên, lập tức nhíu mày: “Du Nhiên, anh là ba của đứa bé, nó cũng là con của anh, sao lại không liên đến anh được chứ?”

Mẹ Lưu đứng ở bên cạnh trông thấy hai người càng cãi càng hăng, không khỏi nhìn Đường Du Nhiên rồi nhỏ giọng khuyên can: “Cô Đường…hay cô cứ để cậu Thời đưa cô đi một đoạn đi…bác sĩ có nói qua, tình hình thai nhi hiện tại của cô có chút bất ổn, nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Thời Ngọc Thao nghe mẹ Lưu nói vậy cũng hùa theo: “Du Nhiên, anh thực sự chỉ là lo lắng cho em muốn đưa em về mà thôi.”

Đường Du Nhiên vừa mới khỏi bệnh, đứng lâu như vậy đã có chút mệt rồi, không muốn tiếp tục tranh cãi với Thời Ngọc Thao nữa.

Nếu Thời Ngọc Thao đã nhiệt tình muốn làm tài xế như thế! Vậy cứ để cho anh ta làm là được!

Nghĩ vậy Đường Du Nhiên khẽ nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng, nói với Thời Ngọc Thao một cách mỉa mai: “Nếu cậu Thời đã muốn làm tài xế như vậy! Vậy thì cảm ơn cậu Thời!”

Nhưng Thời Ngọc Thao lại như không nghe ra được sự mỉa mai trong lời nói của Đường Du Nhiên, ngay khi nghe thấy Đường Du Nhiên đồng ý, khuôn mặt anh tuấn vẫn luôn lạnh lùng của anh bỗng nở một nụ cười, lập tức mở cửa xe ghế sau cho Đường Du Nhiên, như sợ rằng Đường Du Nhiên sẽ nuốt lời, anh vội vã nói: “Du Nhiên mau lên xe đi.”

Mẹ Lưu thấy vậy bèn vội vàng đỡ Đường Du Nhiên vào ghế sau.

Sau khi thấy Đường Du Nhiên ngồi ổn định, Thời Ngọc Thao lại vội đóng cửa xe lại cho Đường Du Nhiên, rồi mới bước lên xe, khởi động cỗ máy chậm rãi lái ra ngoài.

Xe đã chạy được mười mấy phút, bầu không khí trong khoang xe yên tĩnh đến lạ thường, cuối cùng, Thời Ngọc Thao không nhịn được mở lời phá tan sự im lặng này: “Du Nhiên, em ở trong chung cư Ngự Cẩm đã quen chưa?”

Nói đến đây Thời Ngọc Thao không đợi Đường Du Nhiên trả lời, lập tức thận trọng tiếp tục nói: “Du Nhiên, hay là em dọn về bên sơn trang Đế Đình ở sẽ tốt hơn.”

“Em sống ở bên đó lâu như vậy cũng đã quen rồi, phòng ốc bên đó rộng rãi, em ở cũng sẽ thoải mái dễ chịu hơn.”

Thời Ngọc Thao ngừng một lúc, thấy Đường Du Nhiên im lặng không trả lời, lo sợ Đường Du Nhiên không đồng ý bèn nhanh chóng nói thêm: “Du Nhiên, nếu em không muốn anh ở chung với em, anh có thể dọn ra chỗ khác ở.”

Thời Ngọc Thao vừa dứt lời, Đường Du Nhiên ở ghế sau đột nhiên cười mỉa mai.

Sau khi cười xong, Đường Du Nhiên lạnh lùng nhìn Thời Ngọc Thao, chậm rãi cất lời: “Thời Ngọc Thao, nơi hiện tại tôi đang sống rất tốt, tôi cũng đã ở quen rồi.”

“Hơn nữa cho dù ở không quen đi chăng nữa, tôi cũng có đủ thời gian để bản thân thích nghi.”

“Sơn trang Đế Đình tôi không ở nổi, cảm ơn ý tốt của anh!”

Nghe những lời xa lánh của Đường Du Nhiên, Thời Ngọc Thao đưa tay lên nhéo mày mệt mỏi: “Du Nhiên, đừng bướng bỉnh nữa, em ở trong căn hộ đó anh không yên tâm…”

“Có mẹ Lưu chăm sóc chu đáo cho tôi!”

Đường Du Nhiên đang nói thì bỗng đổi giọng, không khỏi nhìn về phía Thời Ngọc Thao, rồi tiếp tục nói: “Cậu Thời, tôi đã từng nói, việc của tôi không cần anh nhọc lòng! Sao anh không đi quan tâm lo lắng cho cô An Lâm đi!”

Đối với một Đường Du Nhiên cố chấp như vậy Thời Ngọc Thao cũng bó tay, chỉ đành lái xe chở Đường Du Nhiên về chung cư Ngự Cẩm.

Ban đầu Đường Du Nhiên chỉ để Thời Ngọc Thao chở cô đến bên ngoài khu dân cư rồi lái xe rời khỏi.

Nhưng Thời Ngọc Thao không yên tâm, kiên quyết lái xe chở Đường Du Nhiên đến dưới lầu chung cư mới chịu dừng xe.

Thời Ngọc Thao còn định đưa Đường Du Nhiên lên lầu, kết quả là Đường Du Nhiên vừa xuống xe lập tức từ chối Thời Ngọc Thao.

Không còn cách nào khác, Thời Ngọc Thao đành ngồi đợi trong xe, mãi đến khi trông thấy trên lầu ánh đèn trong phòng ở của Đường Du Nhiên sáng lên, anh mới lái xe rời khỏi.

Về đến chung cư, đóng cửa lại, Đường Du Nhiên mới cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, bộ dạng mạnh mẽ cứng rắn mà cô giả vờ tỏ ra khi đối mặt với Thời Ngọc Thao đổ vỡ ngay lập tức, khoé mắt không khỏi đỏ ửng lên, Đường Du Nhiên cắn chặt môi không để cho nước mắt rơi xuống.

Đường Du Nhiên thầm hít thở sâu vài lần để bản thân bình tĩnh lại.

“Cô Đường, cô về phòng nghỉ ngơi một lúc, tôi quét dọn nhà trước, lát nữa sẽ đi làm cơm trưa cho cô.”

“À phải rồi, cô Đường, lát hồi bữa trưa cô muốn ăn gì trước?”

Đường Du Nhiên lắc đầu, bây giờ cô không có cảm giác muốn ăn, vốn dĩ định nói không ăn, nhưng Đường Du Nhiên không nhịn được vô thức giơ tay lên sờ nhẹ chiếc bụng vẫn chưa nhô lên của mình.

Rồi mới nói với mẹ Lưu: “Dì Lưu, dì cứ nhắm chừng mà làm là được, con ăn gì cũng được hết…”

Vì đứa con trong bụng, Đường Du Nhiên phải buộc bản thân ăn một chút đồ lót dạ.

Đường Du Nhiên thực sự đã có chút mệt, cô khẽ nhíu mày trò chuyện một lúc với mẹ Lưu xong, lập tức nhanh chân bước về phòng của mình.

Ở phía bên kia, Thời Ngọc Thao hồn bay phách lạc lái xe quay về sơn trang Đế Đình, nhìn căn phòng trống rỗng, trong lòng Thời Ngọc Thao cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Thất thần ngồi trên sô pha, trong đầu hiện lên đều là hình bóng của Đường Du Nhiên.

Sau đó, trong căn phòng yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại.

Thời Ngọc Thao nhíu mày, liếc nhìn màn hình điện thoại, là người của bên cục cảnh sát gọi đến.

Đang yên đang lành người của cục cảnh sát gọi cho anh để làm gì?

Thời Ngọc Thao cảm thấy khó hiểu, anh nhấc máy lên, trong điện thoại vọng ra một giọng nói cung kính: “Cậu Thời, cái tên Aker nằng nặc đòi gặp anh, nói là có việc vô cùng quan trọng muốn nói với anh.”

Nghe vậy Thời Ngọc Thao càng thấy khó hiểu: “Anh ta còn có việc gì có thể nói với tôi chứ?”

“Chúng tôi đã hỏi qua rồi, nhưng anh ta không chịu nói, nhất quyết phải tận mắt gặp anh mới nói…”

“Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ qua đó.” Thời Ngọc Thao nhíu mày, cầm chìa khóa xe lái thẳng đến cục cảnh sát.

Nửa tiếng sau, Thời Ngọc Thao đã đến nơi.

“Nói đi! Anh có việc gì quan trọng muốn nói với tôi!” Thời Ngọc Thao liếc nhìn Aker đang bị khoá trên ghế, rồi lạnh lùng nói.

Aker nhìn Thời Ngọc Thao rồi đột nhiên bật cười thành tiếng, giọng nói đầy mỉa mai: “Thời Ngọc Thao, nghe nói bây giờ anh quay lại với An Lâm rồi?”

Aker vừa dứt lời, Thời Ngọc Thao lập tức nhíu mày: “Anh có ý gì?! Tôi có ở bên An Lâm hay không thì liên quan gì đến anh?”

“Đúng là không liên quan đến tôi.” Aker cười khẩy nói: “Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, những việc tôi đã làm, An Lâm cũng có một phần trong đó!”

“Là An Lâm đã giúp tôi tìm đến Khánh Huy, hợp tác với ông ta! Lúc tôi bắt cóc An Lâm, là do cô ta tự nguyện hợp tác với tôi!”

“Phải rồi! An Lâm còn từng nói với tôi rằng cô ta căm thù anh và Đường Du Nhiên đến tận xương tủy!”

“Có không ít lần, đều do An Lâm bảo tôi xuống tay với Đường Du Nhiên!”

“Đúng rồi, lý do lần này Đường Du Nhiên xảy ra tai nạn, cũng là do An Lâm cố tình gọi điện nói cho tôi!”

“Là cô ta nói với tôi, muốn khiến cho anh đau khổ tột cùng, thì chỉ cần dồn Đường Du Nhiên vào chỗ chết là được!”

Thời Ngọc Thao nghe những lời mà Aker nói, siết chặt nắm tay, chỉ có như vậy, anh mới có thể kiềm chế bản thân không lao lên đánh Aker.

Ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Aker: “Aker, anh đột nhiên nói mấy lời này với tôi, anh rốt cuộc muốn giở trò gì?”

Aker vẻ mặt lãnh đạm, giật nhẹ khoé môi: “Tôi không muốn gì cả, chỉ là đột nhiên nhớ ra việc này, không muốn bản thân bị người khác lợi dụng mà thôi!”

Mấy ngày nay Aker ở trong ngục giam sống không bằng chết.

Aker vốn là người lòng dạ hẹp hòi, bây giờ rơi vào bước đường này, trong lòng biết rõ rằng bản thân đã không làm gì được Thời Ngọc Thao và nhà họ Thời được nữa.

Cho nên Aker trút hết toàn bộ lửa giận lên đầu An Lâm.

Dù anh ta có chết đi chăng nữa, cũng phải kéo theo một người đi cùng!

Thời Ngọc Thao lạnh lùng liếc nhìn Aker: “Còn có gì muốn nói không?”

“Hết rồi, chỉ vậy thôi!”

Aker vừa dứt câu, Thời Ngọc Thao lập tức đứng dậy, sải bước rời khỏi!

Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, Thời Ngọc Thao lập tức lái xe đi thẳng đến bệnh viện.

An Lâm vẫn chưa tìm được phòng ở, vì vậy bây giờ cô vẫn ở trong bệnh viện.

Một tiếng ầm vang lên nhẹ, cửa phòng bệnh mở ra.

An Lâm trong phòng bệnh giật nảy mình khi thấy cửa phòng đột nhiên mở ra, đang định mở miệng mắng, thì thấy bóng dáng cao to của Thời Ngọc Thao bước vào.

An Lâm nhìn thấy Thời Ngọc Thao, gương mặt lập tức nở nụ cười: “Ngọc Thao~”

An Lâm chưa kịp nói dứt câu đã bị Thời Ngọc Thao quả quyết ngắt lời: “An Lâm, tôi đến để hỏi cô một việc!”

Thời Ngọc Thao không đợi An Lâm trả lời, bèn tiếp tục nói: “An Lâm, chuyện Đường Du Nhiên xảy ra tai nạn có liên quan đến cô hay không?”

“Chuyện cô bị Aker bắt cóc, cô có phần trong đó không?”

An Lâm nhìn sắc mặt lạnh như băng của Thời Ngọc Thao, tim bỗng đập hụt một nhịp, bàn tay đang buông thõng bên hông không nhịn được nắm chặt góc áo, cố gắng hết sức duy trì vẻ bình tĩnh, nhìn Thời Ngọc Thao mỉm cười và nói: “Ngọc Thao…em không hiểu anh đang nói gì…”

“An Lâm, cô hãy thành thật trả lời câu hỏi của tôi!”

An Lâm mím chặt khoé môi, nụ cười trên gương mặt càng lúc càng cứng đờ, giọng nói cố tình chứa đựng sự oan ức, nói với anh ta: “Ngọc Thao…em thực sự không biết anh đang nói gì!”

Thời Ngọc Thao nghe An Lâm nói thế, đáy mắt lập tức lóe lên một tia thất vọng nặng nề.

Nhìn bộ dạng này của Thời Ngọc Thao, trong lòng An Lâm không hiểu sao bỗng nhiên cảm thấy hoảng sợ, vô thức đưa tay bắt lấy tay Thời Ngọc Thao, oan ức nức nở cất lời: “Ngọc Thao, sao anh lại nghĩ em là loại người như vậy…em trước nay chưa từng nghĩ đến việc làm hại Đường Du Nhiên cả…”

An Lâm còn chưa nói hết, giây tiếp theo tay cô đã bị Thời Ngọc Thao lạnh lùng vung ra: “An Lâm! Cô đủ rồi! Đến giờ phút này rồi mà cô còn muốn lừa tôi sao?”

Nói xong Thời Ngọc Thao lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm trong máy lên.

Ban nãy khi đến cục cảnh sát gặp Aker, Thời Ngọc Thao đã ghi âm lại toàn bộ nguyên vẹn cuộc trò chuyện giữa anh và Aker, ban đầu Thời Ngọc Thao làm vậy để phòng trường hợp bất trắc, giữ bằng chứng trong tay, không ngờ bây giờ thật sự cần dùng đến nó.

An Lâm nghe thấy giọng nói của Aker vọng ra một cách rõ ràng từ trong ghi âm, khi nghe được những lời Aker nói, mười ngón tay đang buông thõng bên hông của An Lâm lập tức siết chặt chăn bông.

“Ngọc Thao! Aker đang nói năng bậy bạ! Anh phải tin em! Em thực sự không có làm qua mấy chuyện đó!”

“Là Aker cố tình gài bẫy muốn hãm hại em! Ngọc Thao!”

Thời Ngọc Thao nhìn bộ dạng An Lâm đến giờ phút này rồi mà cô vẫn còn tiếp tục ngụy biện, vẻ mặt anh càng thêm lạnh lùng: “An Lâm! Bây giờ mọi việc đã đến nước này rồi cô còn muốn tiếp tục ngụy biện sao?”

“Cô nói Aker đang cố tình hãm hại cô, nhưng Aker bây giờ còn có lý do gì để tiếp tục hãm hại cô nữa chứ?”

“An Lâm! Lẽ nào cô cho rằng tôi không biết cô với Aker hay qua lại với nhau sao?”

Nói đến đây, Thời Ngọc Thao thất vọng nhìn An Lâm rồi lại tiếp tục cất lời: “An Lâm! Tôi thực sự không ngờ cô sẽ thay đổi thành bộ dạng ngày hôm nay! Cô trước kia không phải như vậy!”

“Chuyện của hai ta chấm dứt tại đây đi!”

“Vụ án bắt cóc lần trước, cô biết rõ ngọn nguồn, thậm chí còn phối hợp với Aker, nhưng dẫu sao cô cũng là người bị hại, cho nên việc bắt cóc đó tôi không truy cứu nữa.”

“Còn về việc Du Nhiên gặp tai nạn lần này!”

“An Lâm, cô từng cứu tôi một mạng, tôi mắc nợ cô, cho nên vụ việc này tôi cũng không tiếp tục truy cứu nữa!”

“Nhưng! An Lâm, cô sau này đừng hòng làm tổn hại đến Du Nhiên! Nếu sau này để tôi phát hiện ra cô động đến Du Nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không niệm tình nữa!”

“Còn nữa, An Lâm, trong nước không thích hợp với cô, cô nên quay về nước Mỹ phát triển sẽ tốt hơn!”

Thời Ngọc Thao nói xong lập tức quay người rời đi.

An Lâm nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của Thời Ngọc Thao, sức lực như bị rút cạn, cả người mềm nhũn trên ghế!

An Lâm biết lần này cô ta xong đời rồi! Không còn cơ hội để làm lại nữa!

Vừa lúc tình trạng thương tích của An Lâm cũng đã hồi phục đáng kể, ngày hôm sau trời vừa sáng Thời Ngọc Thao lập tức để cho Ứng Hạo Vũ lái xe đưa An Lâm ra sân bay.

Cả đời này, có lẽ Thời Ngọc Thao sẽ không để cho An Lâm có cơ hội quay về nước nữa.

Xử lý xong việc của An Lâm, Thời Ngọc Thao mới dám đến tìm Đường Du Nhiên.

Bây giờ anh phải nói rõ lại toàn bộ sự việc cho Đường Du Nhiên, cả đời này còn rất dài, anh phải từ từ yêu thương cưng chiều Đường Du Nhiên!

Kết thúc!
 
Back
Top Bottom