Cập nhật mới

Khác Cấm Ái Dục

Cấm Ái Dục
Chap 20. Chủ động (H)


Hôm ấy là hội diễn văn nghệ.

Nhỏ đang ở độ tuổi mới lớn, thế nên đã nhấm nháp qua một chút rượu trái cây lên men.

Nào ngờ tửu lượng nhỏ thấp, thế nên chỉ uống vài ngụm là say ngay.

Thấy tình hình chẳng thể tự về nhà, nhỏ bèn gọi người giúp đỡ.

Tay chân rã rời, mắt mờ, não lẫn, nhỏ chỉ biết bấm vào người liên hệ gần nhất để gọi.

Nhỏ nào nhớ ra người đầu tiên trong hộp thoại của nhỏ là thầy.

'Rung... rung...'

Thầy nhìn lên màn hình điện thoại, thấy là cái tên "em bé" thân thương thì bắt máy ngay.

- Alo?

- Đón Nam Phương với ạ, Nam Phương mệt quá không về nhà được.

- Địa chỉ?

- Vincom ạ.

Thầy đang dở tiệc với bạn bè cũng chạy nhanh qua đón nhỏ.

Thầy chỉ sợ gần khuya, mấy tên côn đồ hay biến thái sẽ để ý đến nhỏ mà làm bậy.

Đến lúc đó thì còn gì là hoa là ngọc là bé yêu của thầy nữa!

- Sao mà vật và vật vờ thế này?

Thầy gặp nhỏ trong tình trạng nhỏ say khướt.

Thầy đỡ nhỏ, ôm nhỏ vào lòng rồi cốc yêu vào đầu.

- Về nhà!

Lần này anh phải phạt em em mới chịu khôn.

Thầy chở nhỏ về.

Ghé thăm lần hai, thầy đã thuộc lòng địa hình nhà nhỏ mà bế thẳng nhỏ lên phòng.

Đặt nhỏ xuống giường, thầy vừa thở phào một hơi thì nhỏ nói:

- Cảm ơn người đẹp nhiều lắm!

Người đẹp muốn gì, em cũng đáp ứng ạ!

- Anh muốn em.

Nói rồi thầy nằm lên giường với nhỏ, ôm nhỏ trong lòng mà tim đập rộn ràng không ngừng.

Thầy ngửi rõ mùi men cồn trên người nhỏ.

Thầy chẳng thích mùi này một chút nào.

- Em uống rượu à?

- Dạ.

- Em có biết như thế là hại sức khỏe lắm không?

- Biết.

- Thế sao vẫn uống?

- Ngon.

Thầy cũng đến cạn lời với nhỏ.

Bỗng nhỏ xoay người qua ôm lấy thầy.

Đây là lần đầu tiên nhỏ chủ động ôm thầy đấy!

- Này là con trai hả?

Ui, đúng thiệt nè!

Hèn gì.

Người gì đâu mà cứng cáp ghê!

Như này chắc cao lớn lắm nè!

Giọng còn trầm nữa.

Ôi trời ơi, anh đẹp quá đi hihi!

Thầy bị nhỏ làm cho bật cười.

Nhỏ khi say trông đáng yêu mà nghịch ngợm thật đấy.

Tại sao lại nghịch ngợm ư?

Vì nhỏ đang mân mê cúc áo thầy hòng cởi nó ra đây này.

- Em tính làm gì anh?

- Em muốn hôn.

Nghe nhỏ nói thế, thầy liền để nhỏ nằm lên người mình.

Nhìn ngắm khuôn mặt yêu kiều điểm son phấn trước mắt mình, nhất là đôi môi đỏ hồng căng mọng cứ mời gọi mình thưởng thức kia khiến thầy xốn hết cả xang.

Nhỏ có hơi men che mờ lý trí, thế là không chút do dự mà hôn lấy đôi môi thầy.

Nhỏ không chỉ biết nồng nàn mà còn rất biết cách hờ hững.

Có khi nhỏ đang hôn ngấu nghiến rồi dừng lại khiến thầy chộn rộn trong lòng.

Nhưng nói cho cùng, lần này quả thật nhỏ rất bạo dạn đấy!

Nhỏ hôn chán chê rồi liền đưa lưỡi đi khám phá khoang miệng thầy.

Hai cái lưỡi lâu ngày gặp lại, chúng ôm lấy nhau không rời.

Thầy bất ngờ lắm!

Lần đầu tiên nhỏ chủ động hết phần thầy như này.

Thầy cũng đáp lại sự cuồng nhiệt của nhỏ, đôi môi thì không ngừng quấn quíu, bàn tay thì không ngừng sờ soạng bờ mông căn tròn.

Nhỏ hôn nay mặc váy ôm nên bao nhiêu điều đẹp đẽ trên cơ thể nhỏ đều ẩn hiện thấy được hết.

Thầy nghĩ mà trong lòng ghen tuông, hòng nhỏ tỉnh mà chỉnh đốn cho nhỏ một trận.

- Hôn chán chưa bé?

- thầy tranh thủ lúc nhỏ lấy hơi mà hỏi chuyện.

- Hôn thì làm sao mà chán được hả anh?

- Nhưng chẳng lẽ đêm nay chúng ta chỉ hôn nhau sao?

- Đương nhiên là không.

Nhưng mà em chẳng biết làm gì nữa hết.

Hay anh chỉ cho em vài trò hay đi!

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 21. Cuộc yêu (H)


Nghe vậy, thầy liền tìm đến phía dưới của nhỏ.

Khỏi cần nói, nơi ấy bây giờ ướt át vô cùng.

Thầy vén váy nhỏ lên, tiện tuột cái quần lót che đậy đi món quà bí mật bên trong.

Chao ôi, hai múi thịt hồng hồng cứ thở lên thở xuống khiến thầy khao khát nó mãnh liệt.

Thầy dùng lưỡi liếm láp âm hộ nhỏ.

Bất cứ chỗ nào thuộc âm hộ, thầy đều cho lưỡi dạo đi qua.

Cứ thế cả cô bé của nhỏ chìm ngập trong nước bọt của thầy.

- Thích không?

- Sướng quá anh ơi!

- Anh còn trò khác hay hơn.

- Trò gì vậy?

Nói rồi thầy cởi hết quần áo ra.

Dương vật thầy từ từ ngóc đầu dậy.

Thầy mặc áo mưa vào cho nó, chuẩn bị đưa nó vào một thế giới ấm ám nhưng ướt át vô cùng.

Thầy để hai chân nhỏ dang rộng.

Thầy đút dương vật vào âm hộ, để hai thứ đó ma sát, cố nuốt trọn lấy nhau.

- Aaa ~ thích quá đi mất!

- nhỏ thích thú reo lên.

Thầy bắt đầu thúc.

Ban đầu nhịp độ còn nhẹ nhàng, nhưng sau này dần dần tốc độ lại tăng lên.

Cơ thể nhỏ cũng theo nhịp độ đó mà lắc lư không ngừng.

Khiêu gợi nhất chính là hai bầu ngực đầy đặn của nhỏ cứ lắc lên lắc xuống, lại được che đậy bởi một lớp áo mỏng khiến nó càng trông dâm dục hơn.

Như chất xúc tác, thầy chứng kiến hình ảnh đó mà càng hứng mạnh, làm nhanh hơn.

- Aaa ~ áaaa ~ aaa~

Nhỏ cong người hưởng thụ khoái cảm truyền từ phía bên dưới lên.

Nhỏ sung sướng, đưa tay lên nhẹ bóp ngực để tăng thêm khoái cảm.

- Ahhh ~

Âm thanh ấy phát ra chứng tỏ cả hai đã chạm đến đỉnh của cuộc yêu.

Chầm chậm rút dương vật ra, thầy hưng phấn hỏi nhỏ:

- Sao, em thấy sướng không?

- Dạ có, sướng vãi cả l** anh ơi!

Thầy hôn lên đôi môi loang nhẹ vết son của nhỏ.

Nhưng bỗng nhớ ra điều gì đó, thầy lại buồn.

- Anh chỉ mang có một cái bao thôi.

- Thì mình bắn ra ngoài.

Hoặc để em nuốt cho.

Nhỏ nhẹ cười đầy khiêu gợi.

Nhận được sự chấp nhận từ nhỏ, thầy mới an tâm mà tiếp tục.

Thầy chầm chậm cởi dây áo nhỏ ra, đôi gò bông căng tròn cứ thế nảy lên trước mắt thầy.

Giật phăng chiếc áo ra xong, thầy đưa tay mà mân mê hai đầu ti hồng hào.

Thầy xoa xoa, nắn nắn như chơi đồ chơi giải tỏa căng thẳng.

Rồi thầy đưa môi lên mút nó, liếm nó, để lại trên nó đầu dấu ấn của mình.

- Aaaa ~ anh cởi váy em raa ~

Thầy nghe nhỏ, cởi rồi quăng chiếc váy ra một nơi.

Giờ đây, nhỏ đã nằm trần trụi trước mắt thầy.

Nhưng cứ nhìn mãi một kiểu rồi, hôm nay thầy muốn đổi sang góc nhìn khác.

Thầy xoay người nhỏ quỳ dậy thành tư thế doggy.

Tấm lưng mảnh mai, cong vuốt của nhỏ hiện ra rõ mồn một trước mắt thầy.

Thầy ngả theo hướng của nhỏ, tay mân mê đầu ngực, phía dưới không quên cho dương vật vào.

- Aaa ~

Nhỏ thỏa mãn rên lên.

Thầy ngay lập tức thúc vào trong nhỏ.

Cứ ra lại vào, cái nhịp độ nhanh mà đều đặn này nhỏ đã làm hai, ba lần nên cũng dần quen rồi.

Nhỏ chẳng còn kêu đau, chẳng còn nức nở như trước nữa.

Giờ đây, nhỏ chỉ là chiếc lá mỏng manh nguyện ý đong đưa theo chiều gió thổi mạnh.

Được một lúc, thầy bảo:

- Quỳ lên đi, rồi bú cho anh.

Nhỏ quỳ trước dương vật của thầy.

Đón lấy nó, nhỏ chẳng ngần ngại mà hôn tặng nó vài cái nhẹ nhàng.

Rồi nhỏ lại mút mát, lại liếm láp, lại bỏ vào miệng mà sục.

Thầy cũng hợp ý với nhỏ, cứ thuận theo thế mà đẩy đưa với cái miệng bé nhỏ mà thuần thục kia.

Rồi tốc độ càng nhanh hơn, nhỏ chẳng nhịn được mà vô tình phát ra tiếng rên ngọt ngào:

- Ưm ~ ưm ~

Bắt lấy âm thanh yểu mị kia, thầy như được tiếp thêm năng lượng mà càng thúc mạnh vào miệng nhỏ.

Cứ thế rồi một dòng tinh dịch chảy tràn ra miệng nhỏ.

Chưa kịp để thầy nói gì, nhỏ đã tự nguyện nuốt hết tinh thầy bắn ra.

- Thấy em giỏi không?

- Giỏi!

Ngoan lắm!

Thầy không tiếc lời khen ngợi thái độ của nhỏ ngày hôm nay.

Thầy xoa đầu, hôn yêu lên má nhỏ một cái 'chụt'.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 22. Yêu tiếp chứ (H)


- Còn muốn nữa không?

- Dạ còn...

Nhỏ giờ chắc đã có chút mệt, nhưng cơn hứng tình trong người vẫn chưa dừng lại.

Thế là thầy đè nhỏ ra, để cả thân hình bé nhỏ ấy nằm gọn dưới thân mình.

Thầy nựng má nhỏ, nói:

- Em buồn ngủ rồi đúng không?

- Dạ.

- Thế có làm nữa không?

- Dạ có.

- Sao thế?

Sao chưa đi ngủ?

- Em muốn mà.

Nhỏ đưa tay chạm lên cánh tay cứng cỏi của thầy.

Thầy bắt được tín hiệu, liền đưa dương vật vào bên trong nhỏ.

Lần này mọi việc trơn tru hơn rất nhiều, có lẽ bởi cô bé nhỏ xinh của nhỏ đã thích nghi được với cậu bé to lớn của thầy.

Hai bên cứ bịn rịn ôm lấy nhau mãi, khiến thân chủ của chúng cảm thấy sung sướng vô cùng.

Đột ngột, thầy tăng nhanh tốc độ.

Cả thân người nhỏ cũng theo đà mà bị nảy lên.

Hai bầu ngực nhỏ cứ lắc lên rồi lại lắc xuống trông ngứa mắt vô cùng.

Thấy thế, thầy rút dương vật ra, để cô bé tạm trống trải trong vài phút.

Thầy đưa dương vật vào giữa cặp vú của nhỏ, để hai bầu ngực to tròn kia ôm trọn lấy cậu bé của mình.

Thầy lại thúc tiếp.

Đối diện với tư thế mới, nhỏ có phần bất ngờ, mà ngại ngùng thì lại nhiều hơn.

Nhỏ nhắm tịt mắt lại, chẳng dám nhìn cái thứ đó đang ở cách đôi mắt mình chỉ hơn chục xăng.

Bỗng dưng thầy rút cậu bé ra khỏi ngực nhỏ.

Thầy nắm lấy tay nhỏ, muốn nhỏ vuốt ve cậu bé cho mình.

Và rồi chỉ sau vài cái vuốt, một dòng ấm nóng bắn lên bụng, lên rốn, ngực, lên cổ, lên cằm, lên đôi môi, và lên cả gò má đang ửng hồng của nhỏ.

Thầy bắn tung tóe mà còn bắn xa.

May thay nhỏ đã nhắm mắt lại từ trước nên thứ đó chẳng thể tiếp cận được vào mắt nhỏ.

Thầy dùng đôi tay cứng cỏi của mình xóa đi dấu vết tinh dịch trắng đục trên thân thể nhỏ.

Thầy chạm đến khuôn mặt, đến gò má của nhỏ thì nhỏ dường như ngại mà quay đi chỗ khác.

- Sao vậy?

- Em buồn ngủ rồi.

- Để anh lau người cho em đã nhé!

Nói rồi thầy lấy chiếc khăn gần đó, thấm chút nước ấm rồi lau người cho nhỏ.

Thân thể nhỏ dính đầy tinh dịch, nước bọt của thầy.

Bỗng nhiên khi đến chỗ cô bé, thầy bỗng nhớ ra một chuyện.

- À, ban nãy em chưa được sướng.

Thôi, giờ anh bù nè.

Nhỏ mệt quá chẳng còn sức để trả lời.

Thầy chẳng cần nhận được sự đồng ý từ nhỏ, chưa để nhỏ chuẩn bị tinh thần mà đã đút hai ngón tay vào cô bé kia.

- Áaaaa ~ aaa ~

Nhỏ bị cảm giác lạ lùng kia làm cho kích thích mà ưỡn cong người lên.

Nhờ thế, tay thầy mới cho vào cô bé của nhỏ thuận lợi hơn.

Rồi thầy lại đút ra đút vào chỗ đó của nhỏ, làm tương tự như khi thầy quan hệ với nhỏ bằng dương vật.

Thầy móc cho nhỏ với tốc độ khá nhanh khiến nhỏ cảm thấy hồi hộp mà rên lên:

- Ahhhh ~ aaaa ~

Đang sung sướng, thầy lại dùng bàn tay còn lại để xoa điểm G cho nhỏ.

Bị kích thích cả hai chỗ cùng một lúc, dĩ nhiên khoái cảm của nhỏ sẽ tăng gấp đôi.

- Aaaa ~ ahh ~

Âm hộ nhỏ siết chặt hai ngón tay thầy.

Một dòng nước ấm nóng nhẹ chảy ra từ chỗ đó.

Thầy đợi nhỏ thả lỏng rồi chầm chậm rút tay ra, không quên dùng khăn lau khô chỗ đó cho nhỏ.

- Sướng rồi nhé!

Đợi thầy lau sạch người rồi đi ngủ.

Rồi thầy cũng nhanh chóng vệ sinh cơ thể của mình.

Xong xuôi, thoải mái, thầy nằm lên giường với nhỏ.

Khi ấy, nhỏ đã chìm vào giấc ngủ ngon từ khi nào.

Thầy nhẹ ôm nhỏ vào lòng mình, thầm nghĩ "dễ thương quá!".

Rồi thầy cũng chìm vào giấc ngủ với nhỏ từ khi nào.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 23. Tỉnh rồi


Sáng hôm sau, nhỏ tỉnh giấc.

Nhỏ cựa quậy, nhưng nhận ra có điều gì đó đang kìm kẹp mình lại.

- Th-th-thầy Trung???

Nhỏ hốt hoảng kêu lên, đồng thời dùng hết sức lực buổi sáng để ngồi bật dậy.

Thầy như cảm nhận được sự rời đi của nhỏ liền mở mắt dậy.

- Sao thế?

Mới dậy à?

- Sao thầy lại ở đây?

Rồi sao thầy lại...

Nhìn thấy thầy trần trụi trước mặt mình, nhỏ cũng hoài nghi mà nhìn lại bản thân.

Không nhìn cũng chẳng biết, giờ đây nhỏ đã để tuột mất chiếc chăn quấn ngay ngực - thứ che chắn, bảo hộ duy nhất của nó trước ánh mắt săn mồi của thầy.

- Áaaaa!

Nhỏ hét lên đầy kinh ngạc.

Nhỏ chẳng thể ngờ rằng mình lại làm chuyện ấy với thầy ngay trên chính chiếc giường của mình.

- Sao vậy?

Mới sáng mà em?

- Sao thầy làm vậy với em?

- Chính em chủ động với thầy đấy!

- ...

- Thầy là nạn nhân của em đó!

Nhỏ bàng hoàng, mơ màng lắp ghép lại những mảnh ký ức rời rạc đêm hôm qua.

Quả thật hôm qua nhỏ hơi quá chén, thành ra chẳng nhớ đầu đuôi câu chuyện là gì.

- Thật ạ?

Thầy thấy nhỏ không tin liền chìa ra đoạn hội thoại giữa mình và nhỏ đêm qua.

Đêm qua, nhỏ điện cho thầy thật.

- Em còn chủ động hôn thầy, cởi áo thầy ra.

Em còn...

- Thôi đủ rồi!

Nhỏ hét lên một cách ngượng ngùng.

Nhỏ biết thầy định nói gì tiếp theo, vì nhỏ đã khôi phục lại ký ức rồi.

- Em đi thay đồ.

Nhỏ cọc cằn đứng dậy, nhưng lại quên mang theo chiếc chăn che chắn bên mình.

- Đẹp nhỉ?

Nghe thầy nói đểu, nhỏ quay lại rồi chợt phát hiện ra mình đã quên mất tấm khiên phòng hộ của mình.

- Aaa!

Thầy quay ra chỗ khác đi!

Thầy chẳng đôi co với nhỏ, quay mặt ra chỗ khác để nhỏ tự nhiên thay đồ.

Vậy mà khi thầy làm điều tương tự, nhỏ lại đá ánh mắt về phía thầy.

Thay đồ xong, thầy tiến đến chỗ nhỏ, nhẹ ôm nhỏ vào lòng.

Nhỏ ban đầu có chút tránh né, nhưng khi cảm nhận hương cơ thể mình vương lại trên thầy vào đêm hôm qua, nhỏ dịu lại.

Thầy dịu dàng hôn vào trán nhỏ một cái.

- Cái này là dành cho em, vì hôm qua em rất ngoan.

Rồi thầy lại hôn vào đôi má tròn xinh của nhỏ.

- Cái này cũng dành cho em, vì hôm qua em nói chuyện rất đáng yêu.

Thầy kết thúc lời khen của mình bằng một nụ hôn nơi đôi môi căng mọng hồng hào của nhỏ.

- Còn cái này... cũng dành cho em, vì tối hôm qua... em thật xinh đẹp!

Nhỏ nghe thầy nói mà ngượng đỏ mặt.

Nhỏ quay đi chỗ khác nhưng cũng chẳng thể che giấu khuôn mặt vẫn còn ửng hồng của mình.

Thầy bật cười, nhẹ xoa đầu nhỏ yêu thương.

- Thầy về đây.

Ăn ngoan, học ngoan, ngủ ngoan nhé!

Nói rồi thầy rời đi, để lại nhỏ vẫn chưa kịp dứt ánh nhìn ra khỏi bóng lưng thầy.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 24. Bạo lực học đường


Hôm ấy là một hôm đẹp trời.

Nhỏ đi học với tâm thế đầy thoải mái, nhiệt huyết.

Nhưng nhỏ chẳng biết sau đó nhỏ sẽ phải trải qua một chuyện cực kỳ đau đớn.

Sải bước trên hành lang, nhỏ đang đi học về sau tiết học trái ca.

Nhỏ đi một mình trên không gian hành lang tầng 5 vắng lặng.

Nhỏ đang vui vẻ nhắn tin với thầy, trò chuyện phiếm về cuộc sống học đường.

Bỗng dưng, một bàn tay bí ẩn kéo ngược nhỏ về phía sau, lôi nhỏ đến nhà vệ sinh nữ.

- A!

Nhỏ đau đớn kêu lên khi bị đẩy mạnh vào bồn rửa tay.

Nhỏ nhìn lại.

À, thì ra toàn người quen.

Trước mặt nhỏ là Khánh Chi cùng hai ba đứa đàn em của nó, nhìn bọn họ như muốn ăn tươi nuốt sống nhỏ vậy.

- Bất ngờ lắm hả?

- Khánh Chi lên tiếng với giọng điệu đầy thách thức.

- Mày muốn cái gì?

- Mày thừa biết tao muốn cái gì mà.

Tao muốn chức vụ, muốn điểm số của mày.

Nhưng mỗi khi tao có cơ hội, mày lại tranh giành, hớt tay trên của tao.

- Thì sao chứ?

Mày yếu kém, không có năng lực thì sao phải đổ thừa tao?

Chi tức sôi máu, hừng hực như sẽ vồ lấy nhỏ lúc nào không hay.

- Vậy chỉ có một cách.

Tao phải đánh chết mày, để mày không còn nữa, tao sẽ đứng nhất.

Ha ha.

Thấy mùi không ổn, lối thoát duy nhất cũng đã bị đám đàn em của nó chặn đường.

Nhỏ bèn lùi lại ra sau, mò mẫm bấm nút gọi điện cho thầy.

May mắn là nhỏ không thường bật tiếng thông báo, thế nên vẫn chưa ai phát hiện ra.

Bên phía thầy, đang trò chuyện vui vẻ bỗng nhỏ biến mất tiêu khiến thầy có chút không an tâm.

Dù chỉ cách nhau có ba tầng lầu, nhưng chỉ cần nhỏ vượt ra khỏi sự kiểm soát của thầy, thầy liền có chút bất ổn trong lòng.

Đặc biệt là khi ấy, thầy cảm thấy trong lòng thật nôn nao, bồn chồn khó tả.

Bỗng nhiên tiếng điện thoại reo lên, là nhỏ gọi đến.

Thầy vội vã bắt máy, chỉ sợ mình bỏ lỡ một giây được giao tiếp với nhỏ.

Thế nhưng vừa đưa máy lên chuẩn bị gọi "sao thế bé yêu", thầy chợt để ý đến những tiếng động xung quanh.

" - Mày đứng lại đây, ai cho mày chạy?"

" - Con đĩ, mày đứng lại chưa?"

" - Tránh xa tao ra, không là mày không yên đâu!"

"- Chết mẹ, nãy bây lấy điện thoại nó chưa?"

" - Ối chị ơi, nãy em quên lấy mấy rồi ạ!"

" - Mẹ con ngu, nó gọi điện cầu cứu đó!"

" - Cứu em, nhà vệ sinh..."

'Bộp'

Không để cho nhỏ với lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, bọn chị đại kia đã quăng điện thoại nhỏ ra xa.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 25. Cứu em


- Hai đứa bây đứng canh cửa cho tao!

Nghe thế bọn đàn em liền bao vây cửa ra vào.

Còn Chi, nó tát nhỏ mấy cái thật mạnh, dọng đầu nhỏ vào thành bồn rửa tay cho nhỏ chao đảo.

Nhỏ yếu đi.

Chi kéo nhỏ vào buồng nhà vệ sinh cuối dãy, không cẩn thận quăng đầu nhỏ trúng vào thành bồn vệ sinh.

Bị đập đầu hai lần, não nhỏ bây giờ đã ong ong.

Chi thấy thế chưa đã, liền cầm lấy vòi xịt nước mà xịt thẳng vào miệng nhỏ.

Không chỉ thế, nó còn tiện tay kéo rách áo của nhỏ, rồi xịt nước vào những nơi thầm kín nhỏ cất công che đậy.

Bên phía thầy, dù chỉ với thông tin ít ỏi đấy, thầy vẫn quyết tâm lục tìm cho ra nơi bọn chị đại kia đánh đập nhỏ.

Thầy lục từng nhà vệ sinh một, đồng thời gọi thầy giám thị cùng đi kiểm tra.

Rồi hai thầy cũng đến tầng 5.

Vừa bước lên, thầy đã để ý đến hai nữ sinh đang đứng trước nhà vệ sinh như chặn cửa ra vào.

- Hai đứa làm gì ở đây?

- Tụi em... tụi em...

ơ thầy!

Chưa kịp để bọn kia trả lời, thầy đã xông vào nhà vệ sinh nữ trước sự kinh ngạc của mọi người có mặt.

Thầy nghe tiếng động khe khẽ phát ra từ phía cuối nhà vệ sinh.

Thầy lần mò từng cánh cửa, cho đến khi đối diện với buồng vệ sinh đang chảy lênh láng nước giữa sàn nhà.

Trước khi thầy đến, Chi đã vội lấy điện thoại ra, ghi hình lại những thước phim đầy nóng bỏng của nhỏ.

Mục đích ư?

Đương nhiên là đăng lên mạng xã hội để bôi nhọ nhỏ rồi.

Chẳng cần tự tay gi.ết người, Chi cũng có thể khiến nhỏ phải nghĩ quẩn mà tự kết thúc cuộc đời.

Nhưng chưa kịp quay đến phía dưới, bỗng giọng nói của thầy vang lên.

Chi bị quíu.

Nhưng với đầu óc đầu mưu mô của mình, Chi liền tự xịt nước vào người mình, rồi cũng khiến mình trông thật nhếch nhác để thầy tưởng Chi cũng bị bắt nạt.

Chi chen chúc nằm dưới sàn nhà với nhỏ, hòng qua mặt được mọi người.

Thầy mở cửa ra, trước mắt thầy là khung cảnh hai nữ sinh lôi thôi, nhếch nhác đang nằm ngổn ngang giữa sàn nhà.

Bỏ qua đứa con gái kia đi.

Nhỏ - cô bé thầy hết mực nâng niu giờ đây nhìn thảm hại thôi rồi.

Thầy xót, thầy đớn lắm!

Nhưng chẳng có thời gian để bày tỏ ở đây.

Thầy vén áo nhỏ lại, che giúp nhỏ những chỗ cần che.

Nhưng rồi video trong điện thoại Chi bỗng đập vào mắt thầy.

Chi cũng nhận thấy được hướng mắt đó, liền bật dậy mà giấu điện thoại đi.

Nhưng thầy nhanh tay hơn Chi, bắt lấy được điện thoại vẫn còn sáng màn hình trên sàn.

Trước mắt thầy chính là video nhỏ nằm tênh hếch trên sàn, vài đoạn còn để gần vào những chỗ nhạy cảm.

Nhận ra ý đồ của Chi - người đang lúng túng cho hành động sơ suất của mình, thầy liền ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất khiến nó vỡ tan.

- Trời ơi, điện thoại của em!

Thầy giám thị chạy vào.

Chà, căng rồi đây.

Ta có Chi - học sinh nữ mà thầy giám thị mê nhất, và nhỏ - người thầy hết mực nâng niu.

Nhưng vấn đề quan trọng trước hết là nhỏ cần được đi bệnh viện.

- Anh gọi xe cứu thương giúp em, nhỏ nó bất tỉnh rồi.

- Anh dở tay rồi.

Cái dở tay thầy giám thị nói đó là đỡ Chi đứng dậy.

Thầy bực lắm, nhưng nghĩ chẳng nên làm mất thời gian.

Thầy tự gọi xe.

Trong lúc chờ xe tới, thầy hô hấp nhân tạo cho nhỏ.

Trước sự chứng kiến kinh ngạc của thầy giám thị và Chi, thầy không ngần ngại mà chạm môi với nhỏ.

Đối với họ, đây là điều không thể tin được.

Nhưng đối với thầy, đây chỉ là một nơi thầy đã từng hôn trên cơ thể của nhỏ thôi mà!

Một lúc sau, nhỏ nhanh chóng nhả nước trong cơ thể ra, mơ màng mà he hé đôi mi dậy.

Thấy nhỏ đã tỉnh, thầy bế nhỏ lên, để nhỏ nằm trong vòng tay của mình.

Thầy bế nhỏ đi xuống tầng 1 trước sự ngỡ ngàng của những người hóng hớt đến xem.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 26. Chỗ dựa


May mắn thay thầy vừa kết thúc ca dạy.

Đi cùng nhỏ đến bệnh viện, thầy không khỏi lo lắng mà nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của nhỏ.

- Tội nghiệp!

Y tá ở đấy thấy hành động của thầy ban đầu có chút kinh ngạc, nhưng sau đấy cũng chẳng để ý gì thêm.

Nhỏ ở lại bệnh viện một tuần để theo dõi sức khỏe.

Trong cả một tuần đấy, hôm nào thầy cũng đến thăm nhỏ, mang cho nhỏ những câu chuyện thú vị nơi trường học.

Vì hiện tại cả nhà nhỏ đều vắng cả, chỉ còn một mình nhỏ bơ vơ, thế nên thầy chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của nhỏ.

- Nay em thấy khỏe chưa?

Nhỏ vừa tỉnh dậy khỏi giấc ngủ ngắn, chầm chậm nhìn thầy một cách nhẹ nhàng.

- Đỡ hơn rồi thầy ạ.

Thầy đặt cặp sách xuống giường, vươn vai một cái để giũ bỏ mọi muộn phiền công việc đi.

Giờ đây, thầy chỉ còn một nỗi bận tâm duy nhất - nhỏ.

- Con Chi bị ông Nghĩa bắt viết biên bản với mời phụ huynh luôn rồi.

- Em tưởng ổng bênh con Chi?

- Hai đứa đàn em con Chi cũng ghét nó nên khai hết ra rồi.

Ông Nghĩa có muốn bênh cũng đâu được.

- Haha.

Cho chừa cái thói ghen nhảm.

Nhỏ cười hả hê trước sự trừng phạt dành cho Khánh Chi.

Thầy nhìn nhỏ cười sảng khoái như vậy cũng đỡ lo lắng hơn phần nào.

- Nằm trong đây hoài có chán không?

- Chán thì đương nhiên rồi ạ.

Nhưng có cách nào để cho hết chán đâu chứ?

Em phải chịu cảnh này thêm một tuần nữa lận!

Nhỏ nũng nịu than vãn với thầy.

Thầy nhìn mà mủi lòng, bèn đặt lên trán nhỏ một nụ hôn trìu mến.

- Thương.

Không sao, em sẽ mau khỏi thôi!

Thầy xoa đầu nhỏ, nhìn nhỏ với ánh mắt đầy sự dịu dàng, yêu thương.

Nhỏ đáp lại thầy bằng đôi mắt long lanh nước, à không, hẳn là lấp lánh như vì sao.

Thầy ân cần đút cho nhỏ ăn từng muỗng cháo, vén cho nhỏ từng lọn tóc rơi ra.

Thầy chăm nhỏ như chăm mình vậy.

Nhỏ dần cũng yếu lòng mà nảy sinh tình cảm với thầy.

Nhỏ không thương thầy như cách thầy thương nhỏ, chỉ là... nhỏ đã bình thường hóa việc thầy yêu nhỏ như này thôi.

- Thầy về làm việc.

Em ở lại mau khỏe nha.

Thầy hôn vào má nhỏ một nụ hôn chúc phúc.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 27. Món quà (H)


Nhỏ khỏe lại, đi học lại bình thường rồi.

Thầy lại được gặp nhỏ trong bộ đồng phục chỉnh tề nhỏ nhắn, được thấy nhỏ hăng sức chạy tung tăng khắp trường.

Thầy yêu nhỏ quá, yêu sao cái khuôn mặt, dáng người, tính cách này làm sao!

Nhỏ hiểu được tâm tư thầy rồi chứ?

Mà sao nhỏ chẳng đáp lại ta?

Nhỏ làm bài kiểm tra giữa kỳ được 10 điểm nữa rồi.

Nhỏ lại mang đến cho thầy thêm một niềm tự hào.

Nhưng chỉ chúc nhỏ thôi thì sao xứng với sự nỗ lực nhỏ đã bỏ ra chứ?

Thầy muốn tặng nhỏ một món quà đặc biệt hơn nhiều!

Buổi học bổ trợ lại đến rồi.

Sau giờ học, thầy giữ nhỏ lại.

- Em đâu có học gì sau đó đúng không?

- Dạ không.

- Lên thầy tặng quà nè!

- Quà nhân dịp gì thầy?

- 10 điểm Toán.

Nhỏ nghe đến có quà thì mắt sáng rỡ lên, liền lúi húi đi theo sau thầy.

Nhỏ đâu nhận ra rằng nếu thầy có quà thật, thầy sẽ chẳng để nhỏ phải mất công lên lấy như vậy.

Vẫn là căn phòng ấy, hai thầy trò cùng vào trong, và thầy khóa cửa lại.

- Ủa, em tưởng tặng quà?

- Quà của em, một là con rắn, hai là cây nến, ba là cái kèn, em chọn cái nào?

Nhận ra được ý tứ sâu xa trong câu nói của thầy, nhỏ liền đáp lại một cách bạo dạn:

- Ba cái nớ là một mà?

Mà thôi, thầy đã cất công tặng, em xin nhận.

Nghe thế, thầy liền lấy "món quà" ra cho nhỏ xem.

Quả thật trong ba hình ảnh liên tưởng trên, "món quà" của thầy đều giống tất cả.

- Em phải sử dụng sao?

Nhỏ nhận lấy "món quà" từ thầy.

Nhỏ ngồi mân mê, sờ mó từ trên xuống dưới.

Chẳng lâu sau, "món quà" ấy đã nằm trong miệng của nhỏ.

- Giỏi!

Tiếp tục đi.

Nhỏ ngậm lấy dương vật của thầy mà bú.

Không chỉ thế, bên trong khoang miệng nhỏ còn dùng lưỡi mát xa cho nó khiến nó ướt át vô cùng.

Càng ngày, nhỏ càng đẩy nhanh tiến độ khiến thầy sung sướng vô cùng.

- Nay em giỏi dữ ta!

Thầy xoa đầu nhỏ, không quên đung đưa theo nhịp của nhỏ để cuộc vui lại càng thêm vui.

Độ khi cả dương vật thầy đã được bao phủ bởi lớp nước bọt của nhỏ, nhỏ mới dừng dùng miệng mà chuyển sang dùng tay để sục.

Nhỏ đưa tay lên cầm nắm, rồi lại lên xuống không ngừng khiến thầy khoan khoái vô cùng.

Đã vậy, nhỏ còn dùng lưỡi liếm láp đầu đỉnh cậu nhỏ khiến thầy càng sung sướng.

Hồi sau, thầy bắn đầy vào miệng nhỏ những dòng tinh nóng nhớp nháp.

Chưa đợi thầy nói gì, nhỏ đã tự giác nuốt vào trong như thể đây là một thói quen vậy.

- Hôm nay em giỏi quá đó!

- Có thưởng không?

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 28. Có thưởng (H)


Nhỏ ưỡn mình ra trước mặt thầy, giương đôi mắt long lanh của mình - điểm yếu chí mạng của thầy - lên nhìn thầy.

Đôi môi nhỏ còn cong nhẹ lên một nụ cười yểu mị khiến thầy mê mẩn mà chẳng thể từ chối.

- Có!

Rồi thầy đè nhỏ nằm xuống dưới thân mình.

Thầy hôn vào đôi môi nhỏ, dùng lưỡi mở ra thế giới quen thuộc bên trong mà khuấy đảo.

Hai cái lưỡi lại gặp được nhau, thích thú mà quấn quít chưa muốn rời.

Tay thầy cũng đâu có để yên?

Nó mơn trớn dọc theo đường cong cơ thể nhỏ.

Nhỏ còn mặc áo quần, thế nên thầy tiện mà cởi giúp nhỏ luôn.

Thầy đưa tay thuần thục tháo áo lót, áo ngoài, váy rồi lại đến quần lót của nhỏ.

Chốc chốc, thân thể nhỏ đã trần trụi trước mắt thầy.

- Em đẹp quá!

Nhỏ nghe vậy có vẻ mừng rỡ, cong cớn người lên như muốn gợi ý thầy về việc hãy sờ soạng nó đi.

Thầy đưa tay bắt lấy thắt eo, từ từ mơn trớn lên hai bầu ngực tròn đang đủng đỉnh lắc lư.

Thầy đưa môi lên bú, tay còn lại thì xoa nắn bên còn lại.

Nhỏ được đáp ứng nhu cầu cũng rên lên đầy thỏa mãn:

- Aaaa ~

Rời ngực, thầy đến cổ.

Thầy hôn tới tấp vào vai, vào xương quai xanh rồi vào cổ nhỏ.

Mỗi nơi thầy đi qua đều để lại một dấu nhỏ, hay người ta còn gọi là dấu hickey.

Thầy hôn đến má thì dừng lại bằng một tiếng 'chụt'.

Thầy dời mắt đến phía bắp đùi nhỏ, nơi đang cố gắng che đậy đi cái nhỏ bé quyến rũ đâng ẩn mình phía sau.

Thầy dang hai chân nhỏ ra, để hai múi thịt hồng đang phập phồng kia từ từ hiện ra.

Thầy chẳng kiềm được sự hấp dẫn từ nó mà lao đến liếm láp không ngừng.

Cái lưỡi hư hỏng của thầy cứ thế phá đảo mật đạo của nhỏ, chẳng chừa lại một nơi kín đáo nào.

- Lần này anh có bao rồi nhá!

Thầy đưa lên cho nhỏ xem sự chuẩn bị của mình.

Được nhỏ gật đầu đồng ý, thầy liền mang nhanh vào mà còn tiếp tục cuộc yêu.

Thầy đưa dương vật thầy vào bên trong cô bé nhỏ, lần này có lẽ cả hai đã quen nhau nên khi cho vào rất suôn sẻ, mượt mà.

Thầy lợi dụng lúc cô bé còn đang ướt, thầy thúc nhanh vào nhỏ khiến nhỏ sướng tê tái mà rên:

- Aaaa ~

Thầy đưa tay bắt lấy bầu ngực tròn đang lắc lư của nhỏ.

Thầy xoa, thầy nắn bóp như đang làm bánh vậy - một chiếc bánh bông ngọt ngào.

Nhỏ chẳng còn than đau, thay vào đó đã tận hưởng hơn những gì thầy làm với mình.

Có lẽ tất cả đều do sự quen thuộc, sự lặp lại mà ra.

Nhỏ hợp tác với thầy lắm, thầy muốn làm gì là nhỏ đáp ứng ngay.

Nhỏ dần cũng thích cuộc hoan ái này rồi, chỉ sợ nó sẽ đột ngột kết thúc khiến nhỏ hụt hẫng mà thôi.

Trong giai đoạn cao trào, bỗng thầy tăng tốc độ.

- Áaaa ~ aaa ~ ahh ~

Như mọi lần, cô bé của nhỏ lại thắt chặt dương vật đang bắn của thầy.

Phải đợi một lúc cho nhỏ thả lỏng, thầy mới rút ra được.

- Dùng bao không thích bằng chơi trần nhỉ?

Nhưng kệ, dù sao lần này em cũng thích hơn rồi!

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 29. Tư thế mới (H)


Thầy cởi chiếc bao đang chứa đầy tinh dịch kia ra, gói gọn rồi ném ra một góc.

Thầy cẩn thận di chuyển tới chỗ nhỏ đang nằm (sao cho tinh dịch không dính vào người nhỏ).

Thầy xoa má nhỏ, vẹo má nhỏ, thầm khen nhỏ hôm nay thật ngoan ngoãn, đáng yêu.

Nhỏ hiểu ý tứ của thầy, mỉm cười đón nhận cái nựng má.

Nhỏ dần chấp nhận mối quan hệ ngoài luồng không chính đáng này.

- Khỏe hơn chưa?

- Dạ.

- Làm thêm cái nữa nhá?

Chưa đợi nhỏ đồng ý, thầy đã mang bao mới vào từ bao giờ.

Thầy nhẹ đỡ người nhỏ nằm dậy, rồi lại xoay lưng nhỏ về phía mình.

- Lần này em sẽ được trải nghiệm một tư thế mới.

- Tư thế gì ạ?

- Làm rồi sẽ biết.

Thầy mân mê vòng eo nhỏ nhắn của nhỏ, rồi đưa tay vòng ra trước bóp hai bầu ngực của nhỏ.

Thầy đỡ nhỏ nằm chổng hông lên, đưa bờ mông căng tròn về phía thầy.

Cùng lúc đó, nơi kín đáo ấy hiền hiện ra.

Thầy không chần chờ gì mà đưa lưỡi đến liếm láp, bắt đầu cho một cuộc vui mới.

Thầy liếm xong lại đưa tay vào trong, đưa ra đưa vô mấy lần như để nhỏ chuẩn bị tinh thần.

Rồi thầy cho dương vật thầy vào trong một cách đầy trơn tru, suôn sẻ, như chỗ đó của nhỏ đã quá quen với sự xuất hiện của nó vậy.

Thầy chẳng còn phải làm chậm vì sợ nhỏ đau, bởi nhỏ quen rồi, nhỏ còn thích nữa.

Thầy thúc vào nhỏ với tốc độ khá nhanh, nhìn hai vành tai nhỏ ửng hồng lên chẳng phải vì gắng gồng, vì ngượng mà là vì sướng, thầy bất giác thấy thỏa mãn vô cùng.

Thế là thầy càng thúc mạnh vào nhỏ, tay thì càng bóp chặt eo nhỏ mà đẩy nhỏ vào với dương vật của mình.

Nhỏ dường như khó thở mà chẳng thể rên được tiếng nào gợi dục.

Căn phòng giờ đây chỉ có tiếng thở dồn dập của nhỏ đang hòa trộn với thầy mà thôi.

À, còn cả tiếng vỗ bì bạch của hai nơi ẩm ướt đó nữa.

Lần này thầy với nhỏ chẳng phát ra tiếng động gì ngoài tiếng thở.

Thế nên khi thầy ra, khi nhỏ ra, cũng chẳng có tiếng la nào cất lên.

Họ chỉ biết đối phương ra khi cảm nhận thấy sự căng tràn.

- Sao hết rên rồi?

Thầy vừa hỏi nhỏ vừa nhè nhẹ rút dương vật ra.

- Em thở không nổi.

- Sao lại thở không nổi?

- Anh làm mạnh...

"Ra là đau à?"

Thầy nhìn nhỏ, vừa có chút xót, vừa thấy đáng yêu.

Thầy xoa đầu nhỏ, rồi lại xoa má, sau cùng là vân nhẹ đôi môi rồi đặt lên đó một nụ hôn.

-

Sau này làm nhẹ nhàng vậy có được không?

Nhỏ đưa ánh mắt long lanh lên nhìn thầy, môi nhẹ bĩu ra hòng dỗi.

- Chịu!

Thầy lại đặt lên môi nhỏ một nụ hôn làm quà.

- Em về nhà đi.

Muộn rồi.

Nhìn nhỏ thu dọn đồ về nhà, thầy tần ngần một hồi lâu.

Chẳng biết vì thầy luyến tiếc cuộc vui, hay vẫn chưa tin nhỏ đã chấp nhận tình cảm của mình.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 30. Đau lòng


Sáng hôm sau, thầy lên trường.

Một ngày đi làm tưởng chừng bình thường, nhưng quái lạ, sao cả ngày hôm nay rồi mà thầy chẳng thấy nhỏ đâu?

Đi ngang lớp nhỏ thầy cũng chẳng thấy?

Giờ ra chơi ngó liếc quanh nơi nhỏ thường qua lại cũng chẳng thấy?

Giờ tan học nhỏ thường đến nhà xe lúc 11 giờ rưỡi, vậy mà bây giờ cũng chẳng thấy?

Quái lạ, thầy biết nhỏ vẫn đi học, mà sao thầy chẳng thấy nhỏ ấy nhỉ?

Cảm giác như nhỏ đang tránh né thầy, như cái hồi ấy...

Về nhà, thầy chất vấn: "Em đâu rồi?

Cả ngày nay thầy không thấy em."

Thế mà nhỏ vẫn không trả lời, mặc cho chấm xanh lá kia vẫn hiện lên liên tục trên hình đại diện nhỏ.

Thầy bồn chồn, bứt rứt quá!

Mới hôm kia còn yêu nhau, vui chơi với nhau.

Vậy mà bây giờ nhỏ như mất tăm biệt tích, như không còn tồn tại trên thế giới này vậy.

Phương ơi, em đâu rồi?

Bẵng đi một tuần, một tuần thầy ăn không ngon, ngủ không yên vì chẳng biết tung tích nhỏ.

Những buổi học bổ trợ, nhỏ cũng vắng không lý do.

Nhắn tin phụ huynh, phụ huynh lại bảo nhỏ bị ốm nên không thể đi học.

Thầy lo lắm, lo hơn hẳn là giận.

Nhỏ đâu rồi, sao nhỏ đi chẳng nói thầy lời nào?

Sao nhỏ để thầy ở lại với mớ tình thương ngổn ngang?

May thay, thứ bảy nhỏ đã đi học.

Nhưng cũng buồn thay, rằng trông gương mặt nhỏ chẳng có gì là vui mấy, trông chẳng hề giống bị ốm, mà là trông như đã khóc hoặc đã ngủ rất nhiều.

Nhìn nhỏ bần thần suốt tiết học mà thầy xót, thầy cũng thắc mắc nữa: thắc mắc chuyện gì đã khiến nhỏ đớn đến như vậy.

Thế là hết tiết học, thầy giữ nhỏ lại để hỏi chuyện.

- Tại sao mấy bữa nay thầy không liên lạc được với em vậy?

- ...

- Tại sao em online mà không trả lời tin nhắn thầy?

- ...

- Em có chuyện gì buồn đúng không?

- ...

- Sao em không trả lời thầy?

- ...

Thầy gặng hỏi mãi nhỏ chẳng chịu mở lời một câu nào.

Thầy vén lại lên tai lọn tóc mái rơi ra của nhỏ, muốn nhẹ đặt lên má nhỏ một nụ hôn an ủi.

Ấy vậy mà nhỏ lại quay mặt đi, hàm ý không muốn thầy hôn mình.

- Nay em sao vậy?

- Thầy cách xa em ra đi.

- ...

Thầy đứng hình trước câu trả lời của nhỏ.

Thầy không ngờ nhỏ lại thốt lên câu nói ấy, câu nói tựa ngàn nhát dao cứa xước trái tim thầy.

Thầy chợt chẳng biết đáp lại nhỏ cái gì, phải đáp ra sao.

Mải nghĩ ngợi, thầy bỗng nhìn lại thì thấy đôi mắt nhỏ đã ầng ậng nước mắt từ bao giờ.

- Sao em lại khóc?

Thầy có làm gì em đâu?

Thấy nước mắt nhỏ cứ rơi không ngừng, thầy không kiềm được mà đưa tay lên gạt đi chúng cho nhỏ.

Đã lâu rồi thầy mới được chạm lại vào gò má hồng hào đang sưng lên của nhỏ.

Nó mịn hơn, nhưng bởi vì gặp gỡ với nước mắt quá nhiều.

- Sao?

Có chuyện gì nói thầy nghe.

Nhỏ cúi gằm mặt xuống, nước mắt rơi lã chã xuống nền nhà.

Thầy thấy vậy, trái tim thầy bỗng nhói lên từng hồi.

Nhói lần nào, thầy càng xót xa lần đó.

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy nhỉ?"

- Em đừng có im im vậy nữa.

Em có thầy ở đây mà.

Nhỏ như chỉ chờ câu nói ấy thốt ra mà khóc bật thành tiếng nức nở.

Nhỏ cúi gằm mặt xuống nữa, lấy tay ôm mặt mình lại.

Nhỏ chỉ cho thầy cảm nhận được một phần nỗi đau của nhỏ qua tiếng khóc, nhỏ sợ thầy thấy nhỏ khóc, thầy sẽ đau hơn cả nhỏ đau trong lòng.

- Nếu em không nói thầy nghe, thầy đi lên lầu, không ngồi đây với em nữa đâu đó.

- Thầy toàn bỏ em lại mà, bây giờ bỏ thêm lần nữa cũng đâu có sao?

Thầy lại đứng hình vì câu nói của nhỏ.

Thầy bỏ nhỏ khi nào cơ chứ?

Thầy yêu nhỏ, muốn ở bên nhỏ mỗi giây, thầy thương nhỏ không hết!

Nhỏ lấy căn cứ đâu mà nói thầy bỏ nhỏ cơ chứ?

Nhỡ có bỏ, thì cũng chỉ dám bỏ vào tim, vào mắt, chứ sao thầy dám bỏ đi người thầy thương hết mực như này?

- Ai nói em vậy?

Thầy vịn lấy hai bả vai nhỏ, dựng nhỏ ngồi thẳng dậy đối diện với mình.

Nhỏ giương đôi mắt đỏ hoe lên nhìn thầy.

Quả thật như nhỏ nghĩ, thầy xót rồi.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 31. Hiểu lầm


- Thầy có người yêu rồi mà sao thầy vẫn quen em, vẫn yêu em như vậy?

- nhỏ nói với giọng lí nhí.

- Ý em là sao?

Nhỏ hít một hơi sâu, như chuẩn bị cho một câu nói đầy uy lực hay nói cách khác: đầy sức sát thương.

- Chẳng phải thầy với cô Quyên là người yêu hay sao?

Nhỏ nói xong câu ấy thì cúi gằm mặt xuống như ngượng lắm!

Vậy mà thầy lại dựng nhỏ dậy, bắt nhỏ phải nhìn mình mà nói chuyện.

Nhỏ sợ, thật ra là sợ cảm xúc mình cất công giấu giếm trong một tuần lại bị phơi bày như thế này.

- Ai nói?

- thầy gay gắt chất vấn nhỏ.

- Mọi người... với em thấy...

- Thấy ở đâu?

Thấy cái gì?

- Thầy với cô Quyên chụp chung.

Thầy còn ôm cô Quyên nữa mà!

Thầy còn tương tác thân với cô Quyên trên Facebook nữa.

- Tôi ôm cô Quyên khi nào?

- Có mà...

Đó là bức ảnh thầy và cô Quyên chụp trong buổi họp nhà trường.

Lý do nhỏ chẳng thể đưa thầy xem bức ảnh là vì điện thoại nhỏ đã hết pin, tắt nguồn.

Nhỏ nghe thầy đổi qua xưng "tôi" thì rén mạnh trong lòng, bởi mỗi lần thầy xưng "tôi" thì sẽ có chuyện chẳng lành.

- Chị không có bằng chứng thì chị đừng có nói tôi như vậy!

Với lại chuyện tương tác trên mạng là chuyện rất bình thường, đồng nghiệp bình luận bài của nhau thì có gì lạ?

Thêm nữa, tôi với cô Quyên chả có mối quan hệ gì với nhau ngoài đồng nghiệp hết.

Chị cứ đi mà suy diễn linh tinh rồi lại đồn bậy đồn bạ khéo có ngày tôi nghỉ dạy với chị mất!

Thầy nói một tràng không ngơi nghỉ với giọng điệu có phần cứng rắn.

Nhỏ nghe mà mặt tái mét.

Thầy chưa bao giờ nói với nhỏ bằng điệu bộ gắt gỏng như vậy.

Thầy luôn dịu dàng, ân cần với nhỏ, cho dù nhỏ có làm gì đi chăng nữa.

Nhưng lần này thầy nói vậy, nhỏ cũng có phần tủi thân.

Nhỏ cảm thấy có chút không cam lòng mà không dám nhìn thầy nữa.

Biết thế nãy nhỏ lì lợm, nhỏ cứ khăng khăng quay mặt đi thì có lẽ nỗi đau sẽ đỡ hơn phần nào.

- Sao?

Còn muốn nói gì nữa không?

- Nhưng mà mọi người nói nhiều về thầy với cô Quyên lắm!

Ngoài đời thầy với cô cũng hay nói chuyện thân nữa mà...

- Ủa họ đồng nghiệp, bạn bè nói chuyện không được à?

Muốn người ta phải coi như không quen biết, không được tiếp xúc, không được giao tiếp hả?

Cái luật kiểu gì, đâu ra đó?

Chị đừng có nghĩ chị có quyền xen vào cuộc sống của tôi, có quyền bắt tôi phải tuân theo những cái lý lẽ vớ vẩn của chị.

Với lại bộ mọi người nói gì chị cũng tin à?

Giờ người ta nói chị có bầu chị cũng tin hay sao?

Nghe thì cũng phải biết chọn lọc, mà không biết thì hỏi người ta chứ?

Nói chung chị bớt cái kiểu suy diễn đó cho tôi ngay đi.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 32. Em (chẳng còn) với thầy


Nhỏ nghe thầy nói một tràng nữa mà chẳng giấu nổi cảm xúc bơ vơ trong lòng.

Thầy là người bắt đầu mối quan hệ này trước, là người đưa nhỏ vào con đường ngõ cụt này mà?

Vậy mà giờ thầy bỏ nhỏ lại một mình, chẳng dẫn nhỏ tìm thấy lối thoát ra.

Chính thầy là người thể hiện tình yêu thương này trước, vậy mà khi nhỏ đáp lại, thầy lại chưa khen mà đã chửi nhỏ nặng nề thế này.

Nhỏ giận thầy lắm!

Nhỏ ban đầu chỉ muốn dỗi thầy, muốn thầy ôm vào lòng mà dỗ dành như một đứa con nít, hay ao ước hơn là như một người bạn gái thực thụ.

Vậy mà chẳng có cái ôm nào được trao mà chỉ có những cảm xúc bực bội được thoát ly.

Nhỏ thất vọng lắm!

Nhỏ hoang tưởng về một tình yêu được trân trọng, nâng niu, vậy mà chưa kịp thể hiện đã bị gạt phắt đi.

Nhỏ tủi thân lắm!

Nhỏ cũng muốn được yêu chiều, vậy mà nhỏ lại phải chịu bị la mắng, bị chửi, bị nghĩ xấu như thế này.

Nhỏ đớn lắm!

Nhỏ đớn chẳng nói được từ gì, nhỏ cũng chẳng dám thanh minh cho bản thân.

Thôi thì thầy cứ nghĩ nhỏ là một đứa vô lý, hay suy diễn, ngu ngốc như thế đi!

Dù sao... nhỏ cũng có là chi của thầy... ngoài người tình vô danh đâu... nhỉ?

Nói mà đau, mà đớn như có ngàn nhát dao đâm vào trái tim,

Như có cơn mưa tối đen dập tắt một tình yêu chết im lìm.

- Em về!

Nhỏ thông báo cho thầy, xách cặp rồi quay ngoắt đi ra cửa mặc cho thầy để quên ánh mắt nơi bóng lưng mình.

- Tạm biệt.

Nhỏ đi, để lại thầy giờ đã để nỗi hối hận lấp đầy sự nóng giận ban đầu.

Thầy hối hận vì khi đó đã không kìm chế được mà nói nặng lời với nhỏ.

Thầy làm nhỏ sợ, hay là làm nhỏ đau?

Thầy chỉ thấy đôi mắt nhỏ ban đầu ầng ậng nước bấy giờ đã chẳng còn giọt nào dám ở lại.

Tất cả như trôi đi theo hy vọng của nhỏ, theo nụ cười và cả nét hồng trên gò má.

Thầy nhận ra sự thay đổi trên nét mặt của nhỏ, thầy hận bản thân khi đó đã chọn tiếp tục la nhỏ thay vì ôm nhỏ vào lòng.

Phải chi thầy ôm, thì nhỏ đã chẳng rời đi.

Phải chi thầy đừng nói, thì giờ thầy và nhỏ đã còn ở bên nhau như thầy hằng muốn.

Chính thầy đã tự dập tắt đi tình yêu của mình, khiến mối tình đã cụt nay chẳng còn để mà cụt nữa.

Thầy đích thị là cơn mưa, đổ ào xuống vừa làm lạnh lòng mà còn thổi bay hy vọng tình yêu trong nhỏ, và cả thầy.

Thầy hối hận rồi.

Thầy nhớ em quá!

Em về bên thầy lại có được không?

Thầy sẽ ôm em vào lòng, hôn lên đôi môi căng tràn sức trẻ của em, hôn lên gò má hồng hồng nữ tính của em, hôn lên đôi mắt như ánh sao trên mặt hồ, hôn lên vầng trán chứa đựng bao nghĩ suy,...

Thầy sẽ nói rằng thầy yêu em, anh yêu em, thật sự yêu bằng cả con tim chứ chẳng phải vì thể xác.

Anh muốn gắn bó với em, muốn hiểu thấu em, muốn sẻ chia tâm hồn với em, muốn chữa lành những vết thương chẳng phải do anh tạo ra.

Chỉ cần em còn nhớ rằng anh vẫn còn ở đây, vẫn đang đợi em trở về để dốc lòng bù đắp,

Chỉ cần em chịu ngoảnh đầu lại phía anh thêm một lần,

Chỉ cần em quay về...

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 33. Tạm biệt


Hôm sau, chẳng trốn tránh gặp mặt như những lần trước, nhỏ và thầy vẫn gặp lại nhau.

Dường như duyên số chưa muốn hai người họ kết thúc, chưa muốn mối tình này phải chấm dừng.

Mắt chạm mắt, thầy không tự chủ được mà cứ chìm đắm mãi trong đôi mắt của nhỏ - đôi mắt chẳng còn long lanh, chan chứa tình cảm như ngày đầu.

Đôi mắt ấy giờ đây trông quá đỗi khác lạ.

Có lẽ trong nó vẫn còn chút tình cảm nào đó, nhưng đôi mắt ấy không long lanh, không sáng nữa.

Đôi mắt ấy chẳng thể nhìn thấy đáy, đôi mắt ấy vô hồn.

Hai thầy trò lướt qua nhau, trong khi đôi mắt của nhỏ mải tìm một nơi bất kỳ để dừng lại thì đôi mắt thầy vẫn dõi theo bóng lưng nhỏ từ từ đi xa.

Một thoáng lướt qua, một tích tắc chạm mắt mà ngỡ một tháng, một năm đã trôi.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây quá lớn.

Thầy làm sao quen được?

Thầy làm sao quên được?

Khi chỉ vài hôm trước, tay còn nắm tay, môi còn kề môi?

Khi hai làn da đã chạm vào nhau, khi hai mùi hương đã lẫn vào nhau tự khi nào?

Khi mọi vẻ đẹp ẩn lấp được phơi bày, chẳng còn khoảng cách nào giữa đôi ta?

Thầy nhớ lắm, thầy ước lắm một kỳ khắc quay lại.

Không chỉ được trở về miền cảm xúc thân quen, mà còn được gặp lại em - cô trò nhỏ đáng yêu của thầy.

Thầy bị dòng ký ức hôm qua nhấn chìm mà chẳng thể ngoi ngóc lên,

mặc cho rất nhiều ngày hôm sau tuần hoàn tới.

Một giây rời khỏi miền kỷ niệm với nhỏ, thầy cảm tưởng như một ngày tạm lạc phần linh hồn.

Và nỗi nhớ lại càng thêm dai dẳng, khi nhỏ đã nghỉ học bổ trợ tại nhà thầy.

Quả thực khi nhận được thông tin, thầy như chết ở trong lòng nhiều chút.

Thầy chỉ có mỗi cơ hội quý giá này để gặp nhỏ, tiếp xúc với nhỏ.

Vậy mà giờ đây cũng chẳng còn, thầy thiết tha gì nữa với cuộc sống đây?

Liệu người khác có chỉ dạy cho nhỏ kĩ càng, chậm rãi như thầy?

Liệu người khác có quan tâm tới nhỏ nhiều như thầy?

Liệu người khác có tạo cho nhỏ nhiều kỷ niệm, cảm xúc hơn thầy hay không?

Xa thầy, nhỏ liệu vẫn sống tốt?

Liệu nhỏ có biết tự chăm sóc cho sức khỏe vốn yếu của bản thân?

Liệu nhỏ có chỗ dựa tinh thần nào mỗi khi suy sụp, vụn vỡ?

Liệu người đó có xoa đầu nhỏ, ôm nhỏ vào lòng, nhẹ nhàng đặt lên môi nhỏ một nụ hôn như cách thầy... chưa thể làm?

Hàng trăm nỗi lo âu cứ bủa vây thầy, khiến thầy đã nhớ nhung lại càng thêm bi lụy.

Dẫu cuộc sống nhỏ giờ chẳng còn liên quan tới thầy.

Trong suốt quãng thời gian còn lại (trước khi nhỏ thi tuyển sinh lớp 10), thầy chỉ gặp nhỏ đúng ba lần: lần chạm mắt sau cãi vã ấy, hồi Bế giảng và một ngày tình cờ nhỏ lên trường ôn thi.

Sau đợt tuyển sinh lớp 10, thầy chỉ được nghe kể rằng nhỏ đã đạt được ước mơ mình hằng ao ước, đã có số điểm tuyển sinh khá cao.

Cuộc sống sắp tới của nhỏ ắt hẳn sẽ hạnh phúc lắm!

Không có thầy nữa, chắc càng hạnh phúc trọn vẹn!

Thôi thì thầy đành rời tâm trí khỏi cuộc sống em thôi.

Thầy sẽ chẳng còn cần biết cuộc sống liệu có đối xử nhẹ nhàng, dịu dàng với em, cũng chẳng cần biết liệu em có đang yêu bản thân hay san sẻ tình yêu ấy dành cho một cá nhân khác.

Em sẽ có những người khác khiến em cười nhiều hơn, an tâm hơn gấp thầy bội lần.

Em sẽ có chỗ dựa tinh thần khác, chỗ dựa năng lực khác, cũng sẽ có người khác chịu lắng nghe những tâm sự, suy nghĩ, tấm lòng của em.

Thầy sẽ chẳng còn là gì trong biểu đồ mối quan hệ cuộc sống của em nữa.

Nhưng sau cùng, thầy chỉ mong trong thâm tâm em phải thật hạnh phúc, mạnh mẽ, và mong sao trong đó em vẫn còn cất giữ hình bóng thầy... dù chỉ một tẹo.

Gửi em, người thầy thương, dẫu trong chốc lát, dẫu tình thoáng qua, vẫn là thương dốc cạn tâm can, vẫn sẽ thương nhưng mãi giấu kín trong lòng.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 34. Hội ngộ


Ngần ấy năm trôi qua, thầy giờ đã là một người đàn ông trung niên chững chạc, đứng tuổi.

Còn nhỏ giờ đây đã lên đôi mươi - độ tuổi rạng rỡ, đẹp đẽ, diệu kỳ nhất của đời người.

Tuổi mười tám, nhỏ nung nấu giấc mơ làm giáo viên dạy Ngữ văn - người truyền đạt, lan tỏa cái đẹp đến với thế hệ mới.

Và giờ đây ở tuổi hai mươi hai, nhỏ sắp sửa trở thành giáo viên dạy Ngữ văn ở ngôi trường đã khơi dậy lên ước mơ ấy trong nhỏ - trường cấp hai.

Về lại trường xưa, bao nhiêu kỷ niệm vui tươi thời học sinh quay về.

Bảng đen, phấn trắng, nắng vàng, lá xanh,... tất cả đều như vẽ lại trong nhỏ những ngày tháng cật lực, miệt mại học hành tại đây.

Tràn đầy háo hức, nhỏ bước chân vào căn phòng giới thiệu giáo viên mới.

'Cạch'

- Em chào thầy cô ạ!

Nhỏ dõng dạc chào các đồng nghiệp của nhỏ, cũng chính là người mười năm trước đã góp phần nâng bước nhỏ đến với hiện tại.

Nhỏ đảo mắt quanh căn phòng, chợt ánh mắt của nhỏ dừng lại ở một bóng hình.

Đúng thật rồi, làm sao nhỏ quên được gương mặt, bóng người ấy chứ?

Người đã lấy đi tất cả của nhỏ, và "lịch sự" để lại trong nhỏ một bài học nhớ đời?

Nhỏ sững người, đứng bất động chẳng biết nên làm gì.

- Em ngồi vào chỗ này trống này bé!

Đột nhiên, một cô giáo đến hướng dẫn nhỏ mới kéo nhỏ thoát khỏi dòng suy nghĩ phức tạp ấy.

Chỗ ngồi bây giờ coi như đã ổn định, nhưng đầu óc nhỏ thì làm sao có thể ổn định được chứ?

Khi ngay sau khi nhỏ điền vào chỗ trống thì con người quen thuộc đấy đến ngồi ngay bên cạnh nhỏ?

Nhìn thầy bây giờ điềm nhiên ngồi cạnh mình như thế, nhỏ không khỏi thắc mắc trong lòng.

Nhỏ đấu tranh một hồi, rằng tại sao thầy lại ngồi đây, và liệu thầy có nhận ra mình hay không, thì cuối cùng nhỏ kết luận rằng có lẽ bây giờ nhỏ quá khác xưa, cho nên thầy không nhận ra mà đối xử với nhỏ như bao "hậu bối" bình thường.

Cuộc gặp mặt diễn ra một cách suôn sẻ.

Nhỏ hãnh diện bước lên ra mắt với quý thầy cô khi MC đọc tên nhỏ lên.

Nhỏ mải tự hào về bản thân, không biết rằng sau lưng chính là một ánh mắt xao xuyến, bồi hồi đang nhìn nhỏ không rời.

Ánh mắt ấy, sau bao năm vẫn vậy, vẫn không hề đổi thay.

Từ hồi đó đến giờ thầy "ở một mình", khóa cửa trái tim để bảo vệ bóng hình mong manh của nhỏ còn vương lại trong lòng thầy sau thời gian dài đằng đẵng không gặp lại.

Kết thúc cuộc họp, nhỏ ở lại trường một lúc để ôn lại kỷ niệm ngày nào.

Đang dạo quanh trường, bỗng có người gọi nhỏ từ phía sau:

- Phương!

Nhỏ vẫn nhận ra giọng nói ấy sau cả thập kỷ không gặp lại.

Nhỏ đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối cùng chọn quay lại với lý do "tôn trọng tiền bối".

- Sao vậy thầy?

Thầy bước đến chỗ nhỏ.

- Mười năm rồi không gặp lại, dạo này nhìn em khác xưa thiệt á!

- Thầy nhận ra em sao ạ?

- nhỏ trong lòng dậy sóng, cầu mong thầy chỉ nên nhớ những cái nên nhớ và quên đi những cái cần quên.

- Hồi xưa em là học sinh đặc biệt nhất của tôi răn tôi quên em được?

Học thì n.g.u mà điểm thi thì cao vút!

Đậu mà đậu cả chuyên, em hay quá!

- Sao thầy lại nói thế?

Thầy nói vậy không sợ em tự ái à?

- Tự ái là cảm xúc chỉ con người mới có.

Nói rồi thầy bỏ đi chỗ khác.

Nhỏ thở phào mạnh trong lòng.

Thật may mắn, thầy chỉ nhớ về điểm số của nhỏ, vẫn nói chuyện theo phong cách châm biếm, ẩn ý đặc trưng của thầy.

Nhờ cuộc nói chuyện này, nhỏ cũng buông bỏ nỗi sợ đeo đẳng trong lòng mà cố gắng trở nên thoải mái, bình thường lại với thầy.

Nhỏ nào biết thầy vẫn nhớ rõ mồn một những khoảnh khắc tuyệt diệu ấy?

Chẳng qua để nhỏ không sợ, thầy chỉ hỏi những câu hỏi đơn giản, xã giao như bao người khác mà thôi.

Thật ra, việc nhỏ để tâm thoải mái với thầy chính là điều nằm trong kế hoạch "kéo gần khoảng cách xưa" của thầy áp dụng với nhỏ.

Và đây chỉ mới là bước khởi đầu.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 35. Tình khôn nguôi


Thật may mắn làm sao khi nhỏ được phân công dạy môn Ngữ văn lớp thầy chủ nhiệm.

Và càng trùng hợp hơn nữa là tiết của nhỏ luôn được xếp ngay trước tiết thầy.

Thế là trái lại với sự uể oải của học sinh khi phải học liền hai môn toán – văn trái dấu này, thầy lại cảm thấy vô cùng phấn chấn mỗi khi đi dạy.

Chỉ cần nghĩ đến hình bóng của nhỏ, nghĩ đến khoảnh khắc hai đôi mắt chạm nhau tình cờ, thầy không thể kiềm nổi sự phấn khích trong lòng mà mỉm cười.

Thế là cứ mỗi khi đến tiết của lớp thầy, thầy lại đến sớm hơn mọi khi thay vì ngồi lì ở phòng giáo viên cho đến khi tiếng trống vào tiết kết thúc khoảng một phút.

Thầy muốn được nhìn thấy nhỏ nhiều hơn, nhìn thấy nhỏ trong hình hài ước mơ, và cũng muốn nhìn thấy nhỏ trong hình dáng một người lớn, một người trưởng thành – không non nớt, nhỏ bé, mỏng manh như ngày xưa.

Mỗi khi gặp thầy, nhỏ thường dùng ánh mắt sắc lẹm để lườm thầy.

Đó là thói quen của nhỏ từ khi mới bắt đầu học thầy, trước cả khi thầy và nhỏ yêu nhau.

Thầy biết đó là cách nhỏ thể hiện sự yêu mến của mình, thế nên thầy cứ để nhỏ nhìn thầy bằng ánh mắt ấy đến tận bây giờ.

Yêu nhỉ?

Mà cũng lạ thật!

Mùa hạ giờ đã trở thành mùa thu, chia ly nay cũng đã hóa hội ngộ.

Mùa thu của anh giờ này thật đỗi rạng ngời.

Mùa thu chạm đến trái tim anh, nhẹ nhàng mà xoa dịu những lỗ hổng mà thời gian đục khoét, ân cần mà chữa lành từng vết thương cho trống vắng gây ra.

Mùa thu khiến anh cảm thấy gió chẳng còn lồng lộng, hương chẳng còn ngạt ngào, sao trên mặt nước thì nhoèn đi như trăm ngàn cơn mưa đổ xuống xé nát bóng hình, còn sự ngọt ngào bảo bọc nơi đầu lưỡi thường niên giờ đây cũng trở nên vô vị.

Mùa thu thương yêu đến khiến mùa thu vốn dĩ bỗng trở nên nhạt nhòa.

Anh tìm thấy trong mùa thu thương yêu ấy làn uyển phong quyện hương sữa nồng nàn, làn thu thủy gờn gợn mà trong ngần, trong làn ấy anh còn tìm thấy ánh sao, thấy ánh trăng anh mong mỏi hằng đêm, còn tìm thấy nơi nhụy hoa vị ngọt anh mơ ước được nếm lại suốt cả thập kỷ!

Mùa hạ anh mất mát bao nhiêu, thì mùa thu khỏa lấp lại cho anh bấy nhiêu.

Anh yêu thu!

Anh sợ lại đánh mất mùa thu lần nữa, đánh mất cái tình yêu anh mòn mỏi đợi chờ, đánh mất người con gái anh yêu bằng cả tâm can, tuổi trẻ và cuộc đời…

Anh yêu em, con nhỏ bé bỏng nằm gọn trong lòng anh, con nhỏ anh đợi nó lớn khôn đến từng này!

Nói sao cho hết lòng anh yêu em?

Tình ngào ngạt hơn hương hoa, dạt dào hơn sóng vỗ, bao la hơn biển cả, vĩ đại hơn cao sơn?

Anh cảm thấy mười năm thật lâu dài, mà cũng thật ngắn ngủi – phí hoài quá nhiều thời gian được bên em, mà chưa đủ chứng minh anh yêu em qua từng ấy ngày.

Em có hay tình anh vẫn còn đấy?

Vẫn vỗ hoài chẳng rời bờ ngày em xa?

Dòng suy nghĩ thoáng qua trong thầy, khi đôi mắt thầy vừa chạm vào ao sao.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 36. Hội thao


Không khí lạnh đã tràn về khắp phố phường.

Làn gió toát ra từng cơn siết lạnh khiến ai cũng mải kiếm tìm hơi ấm.

Nó có sứ mệnh gắn kết đôi cuộc đời lại với nhau, nối hai trái tim lại thành một.

Và nhiệm vụ bây giờ của nó là hai trái tim đã bẵng xa nhau mười năm.

Hôm ấy trường tổ chức hội thao mừng ngày Nhà giáo Việt Nam.

Như mọi khi, thầy đăng ký thi bóng chuyền nhờ lợi thế về chiều cao.

Đến hôm diễn ra hội thao, như một thói quen, thầy kiếm tìm bóng dáng nhỏ trong sân chơi rộng lớn.

- Đi mô mà mặc đồ này đây? – Thầy tóm được nhỏ trong phòng Ngữ văn

- Em đánh bóng chuyền.

Thầy không khỏi bất ngờ.

Bởi chiều cao nhỏ từ xưa đến nay cũng chẳng thay đổi là mấy.

Vả lại khi xưa nhỏ còn xém rớt thể dục, cầm trái banh có khi còn tuột huống chi đánh bóng chuyền.

- Lùn như ri đi đánh là tổ Ngữ văn thua toàn tập!

- Thầy đừng có khinh thường em nha!

Sự đùa giỡn chỉ kết thúc khi tiếng còi tập trung vang lên.

Trong lúc ban tổ chức điều động cuộc thi, thầy bắt gặp nhỏ tí tởn chạy nhảy không biết bao nhiêu lần.

Nhỏ nhảy chân sáo đi chung quanh khiến thầy như trông thấy lại một Phương của năm lớp 9 vậy.

Bao nhiêu hồi ức bỗng tua qua tua lại trong đầu như một thước phim khiến thầy chìm đắm mãi mà quên mất tiếng còi của người hướng dẫn.

Sau bao lâu chờ đợi, cuối cùng phần thi bóng chuyền đã đến.

Nhỏ đứng đầu bên đội Ngữ văn.

Nhìn đôi mắt hiếu thắng, đầy nhiệt huyết của nhỏ, thầy có phần hơi bất ngờ, và cũng rén nhẹ.

Thầy tự nhủ: “Chắc con nhỏ nó làm màu!”

Nhưng khi tiếng còi trọng tài vang lên chưa được một phút, bên đội Ngữ văn đã vội ghi cho mình ba bàn thắng vì những cú đánh trời giáng của nhỏ và sự chỉ dẫn đầy sáng tạo, bất ngờ.

Thầy không tin vào mắt mình cô học trò ngày xưa yếu kém nhất là môn thể dục giờ đây lại có thể đánh bóng chuyền tốt đến như vậy.

Nhưng là át chủ bài bên đội Toán, sao thầy có thể để yên cho nhỏ lộng hành như thế được?

Thế là thầy quyết định bung hết sức mình.

Thế nhưng mà khổ nổi, chắc do trang phục thể thao của nhỏ ôm đẹp quá, cho nên mỗi khi nhỏ nhảy, bầu ngực của nhỏ lại nhảy theo.

Cái cảnh tượng vui nhộn, nịnh mắt đó đương nhiên thu gọn vào tầm mắt thầy.

Vài lần như thế, thầy mất tập trung mà đỡ bóng hụt.

Trong khi đội Toán đang sốt sắng lên, thầy vẫn chưa thể thoát ra khỏi cái ảo giác mộng mị đó.

Chợt, tia ký ức bỗng xoẹt qua trong đầu thầy.

Khoảnh khắc cả hai được trông thấy thân thể của nhau mà không chút gì che chắn, bí mật, và cả ký ức, cảm giác xưa về những cuộc hoan ái của thầy và nhỏ bỗng quay về.

Thầy mất tập trung hoàn toàn.

Thế là tổ Toán thua toàn tập sau đó.

Kết thúc trận đấu, tỉ số 4:1 nghiêng về đội Ngữ văn.

Đây cũng là lần đầu tiên đội Ngữ văn thắng giải bóng chuyền, và cũng là lần đầu tiên tổ Toán thua cuộc.

- Bữa nay biết chơi bóng chuyền giỏi rứa luôn à? – Kết thúc trận đấu, thầy tìm đến nhỏ mà khen ngợi

- Đương nhiên!

Em đã nói thầy trước là không nên coi thường em rồi cơ mà!

Thầy xoa đầu nhỏ, ân cần đặt ánh mắt nơi bờ vai của nhỏ như hồi xưa thầy vẫn làm.

Dường như khi đã làm chuyện thân mật nhất có thể, giữa hai người sẽ không còn bất kỳ sự ái ngại nào khi thực hiện những hành động yêu thương nữa.

-.-.
 
Back
Top Bottom