Người nhà họ Hải vội vàng tới bệnh viện, quả nhiên thấy ông lão đứng trong phòng bệnh, sắc mặt hồng hào phơi phới, thậm chí trông khí huyết có vẻ rất tốt, cả người dường như cực kỳ phấn khởi, mấy cô con gái lập tức nức nở một tiếng: "Ba..."
Hải Văn Thao: "Ông đây còn lâu mới chết, đừng có khóc tang như thế."
"Ba, sao ba lại cầm một đôi giày?
Ai để lại một đôi giày ở đây thế?"
Con trai cả của Hải Văn Thao nhìn thấy trên tay ba mình cầm một đôi giày, trong lòng lập tức đau xót, rõ ràng là có tính sạch sẽ, giờ hai tay lại cầm một đôi giày hôi thối không biết là của ai, nếu không phải do tuổi tác cao, đầu óc không được như trước đây thì sao có thể như vậy!
Số đo và kiểu dáng của đôi giày đó, vừa nhìn đã biết là của con gái.
Mấy cô con gái đồng loạt lắc đầu, đôi giày này trông có vẻ rất bình thường, cũng không biết là nhãn hiệu gì, sao họ có thể mua được?
Khóe mắt con dâu cả đỏ bừng, tiến lên phía trước muốn lấy đôi giày trên tay Hải Văn Thao đi, Hải Văn Thao lập tức tránh đi: "Đừng có lộn xộn!"
Ông thần bí liếc mắt về phía cửa: "Mấy đứa ra ngoài hết đi, Hải Triều Hải Mẫn ở lại."
Hiện giờ không ai dám làm ông cụ phật lòng, con cháu và những họ hàng khác lập tức ra ngoài, chỉ có hai vợ chồng con trai cả và con gái út của Hải Văn Thao.
Hải Văn Thao kìm nén trái tim đang đang đập loạn của mình, vẻ mặt trông cực kỳ bình tĩnh: "Hải Triều, con điều tra một chút xem trong tài khoản của ba có đột nhiên bớt đi một khoản tiền không."
Con trai trưởng Hải Triều không hiểu vì sao, nhưng vẫn đi điều tra, lập tức phát hiện trong tài khoản của ông cụ thiếu mất 10 triệu, chuyển vào một tài khoản nước ngoài, hơn nữa còn là ông cụ tự mình thao tác.
???
Không lâu trước đây ông cụ còn nằm trên giường bệnh, tứ chi không có sức lực, đại tiện tiểu tiện đều phải có người hầu hạ, quan trọng hơn là, ông ấy hoàn toàn không mang theo điện thoại, làm sao thao tác được??
Ngây người.
Hải Văn Thao nghe xong lại thở phào một hơi, dáng vẻ còn có chút kích động: "Các con tới đây, ba nói với các con một chuyện."
Hải Văn Thao nói chuyện kỳ lạ tối nay mà ông ấy gặp phải cho con trai con dâu và con gái con rể, con trai con rể nghe xong đều im lặng, con gái và con dâu thì lập tức rơi nước mắt.
Xong rồi, ba thật sự sắp phải đi rồi, đây không chỉ là hồi quang phản chiếu, đầu óc còn bắt đầu không tỉnh táo nữa, đúng vậy, nếu không phải không tỉnh táo, sao có thể luôn ôm một đôi giày không biết từ đâu tới vậy chứ!
Hải Văn Thao thấy họ không tin, tức đến mức tái mét mặt, lập tức chỉ về phía mặt bàn: "Các con xem, những thứ này chính là chứng cứ, đôi giày giảm trọng lượng trên tay ta cũng là chứng cứ, 10 triệu bị chuyển đi cũng là chứng cứ!"
Trên mặt bàn có hai con dao nhỏ cực kỳ bình thường và một viên đan dược xanh mơn mởn.
Bốn người liếc mắt nhìn nhau, ngay lập tức nghi ngờ không thôi, chuyện này quá mơ hồ, nhưng ở đây bên trong bên ngoài đều có vệ sĩ canh gác, nhiều người như vậy, không có khả năng có người dám mang những thứ này vào giả thần giả quỷ, hơn nữa giả thần giả quỷ thì có ích lợi gì chứ?
Họ lập tức kiểm tra camera, trong phòng bệnh không có camera, nhưng bên ngoài phòng bệnh, thậm chí là bên ngoài cửa sổ đều có camera, không có góc chết nào, một con ruồi bay vào cũng sẽ bị phát hiện.
Vậy nhưng, không thấy có người lạ nào ra vào phòng bệnh.
Tim bọn họ đập nhanh hơn, quyết định kiểm tra mấy thứ này một chút, là thật hay là giả, tới lúc đó sẽ biết ngay thôi.
"Đây là giày giảm trọng lượng, đi vào có thể giảm bớt 10% trọng lượng cơ thể.
Đây là Tịch Cốc Đan, ăn một viên có thể no bụng 30 ngày.
Đây là hai con dao bình thường, có thể dùng để gọt trái cây.
Ta còn rút trúng một giải thưởng lớn, có thể sống thêm một tháng."
Hải Văn Thao nói.
Con rể bảo vệ sĩ mang tới một cái cân điện tử, Hải Mẫn đứng lên trước, hiển thị cân nặng 48kg.
Khi đi đôi giày giảm trọng lượng vào, Hải Mẫn hơi sửng sốt: "Cái này... không biết có phải em có ảo giác hay không, cứ cảm thấy cơ thể đột nhiên nhẹ đi rất nhiều."
Đôi giày giảm 10% trọng lượng cơ thể mà Tống Sư Yểu sáng tạo không phải chỉ có ý nghĩa giảm 10% trọng lượng như thường.
Thường thì chạy nhanh hay chạy chậm không liên quan tới cân nặng, người béo sau khi giảm béo cũng chưa chắc cảm nhận được cơ thể mình trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng giày giảm trọng lượng là giảm lực hút trái đất, đi đôi giày này lên là có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể trở nên nhẹ nhàng, vì lực ma sát ở đế giày rất mạnh, sẽ không bị trơn trượt.
Thế nên nếu để vận động viên chạy bộ hoặc vận động viên nhảy xa đi đôi giày này, chuyện lấy được huân chương olympic sẽ dễ như trở bàn tay, là vũ khí thần kỳ để gian lận.
Hải Mẫn đứng trên chiếc cân, năm cặp mắt nhìn chằm chằm vào con số hiển thị.
42.2 kg!!
Thật hay giả vậy?
"Mau, để chị thử xem!"
Con dâu trưởng Ôn Khê nói.
Cân nặng ban đầu của cô ta là 51kg, sau khi đi giày giảm trọng lượng, cân điện tử chỉ hiển thị 45.9 kg.
Hai người đàn ông cũng không nhịn được mà chen chân vào đi thử, toàn bộ đều giảm bớt 10% cân nặng.
Có khả năng đôi giày bị giở trò, nhưng họ đúng là cảm nhận được rõ ràng sau khi đi đôi giày này lên, cơ thể trở nên nhẹ bẫng, không, nói cơ thể nhẹ bẫng chi bằng nói cân nặng giảm đi!
Vì họ vừa nhảy một cái, con mẹ nó đầu suýt chút nữa thì đụng phải đèn thủy tinh treo trên trần nhà luôn.
Chuyện này thật sự quá vô lý.
Khoa học kỹ thuật hiện giờ hoàn toàn không có món đồ thế này!
Nếu có thể, còn cần phải giả thần giả quỷ nữa sao?
Bất kỳ quốc gia nào cũng đều coi những nhà khoa học có thể sáng tạo ra kỹ thuật này như khách quý, sẽ có tiền tài và địa vị mà người bình thường khó mà sánh được.
Năng lực đặc biệt của giày giảm trọng lượng này khiến họ thở dốc, nhìn về phía viên Tịch Cốc Đan kia.
Một viên có thể no bụng ba mươi ngày?
Không ai dám ăn, chủ yếu là không nỡ, Hải Triều bảo vệ sĩ lấy một cái hộp ra, cẩn thận khẽ khàng đặt viên Tịch Cốc Đan vào trong đó, gọi cháu trai ngoài cửa vào, bảo cậu ta lập tức mang tới viện nghiên cứu phân tích thành phần.
Viện nghiên cứu trực thuộc gia đình họ, rất nhanh đã có đáp án... thành phần là một thứ không ai biết.
Thời gian âm u buổi sáng qua đi, trong phòng bệnh lại yên ắng trở lại.
"Nếu thứ này có thể dùng tiền để giao dịch, sao chúng ta không tìm cô ấy tới giao dịch?"
Một lúc sau, Hải Triều nói, giọng nói hơi khàn khàn.
Hải Văn Thao: "Cô ấy nói cảm nhận được khát vọng trong nội tâm ba thế nên mới tới."
Nếu là vậy thì xuất hiện một lần nữa đi, tôi không muốn chỉ sống thêm một tháng, tôi muốn sống thật lâu, thật lâu hơn nữa!
Tôi có rất nhiều tiền, cầu xin cô xuất hiện một lần nữa giao dịch cùng tôi đi!!
Tống Sư Yểu đứng ở trong góc nhìn cả nhà này, cảm nhận được năng lượng cuồn cuộn không ngừng vọt tới từ cơ thể năm người trong phòng bệnh.
Khán giả xem livestream nhìn một nhà năm người đi thử đôi giày giảm trọng lượng, vốn dĩ còn rất vui vẻ, cho tới khi hệ thống lại hiện lên giao diện của Tống Sư Yểu.
Chúa tể: Tống Sư Yểu
Cấp bậc: Lv1 (Vẫn là chúa tể tập sự)
Điểm năng lượng: 17779...
20001...
25970...
31667... (con số đang tiếp tục tăng lên nhanh chóng)
Cấp bậc năng lực sáng tạo: Lv2 (vẫn còn rất yếu, cách vị trí hô mưa gọi gió rất xa, nhưng bạn đã có tiềm năng của chúa sáng thế)
Tùy tùng: 40
/???/
/!!!!/
/Không ngờ điểm số vẫn luôn tăng, còn tăng nhanh như vậy nữa!/
/Tôi hiểu rồi, chỉ có lòng tham là mãi mãi không có giới hạn!/
/Aaaaaaaaaa Tống Sư Yểu quá mạnh!!!/
Đúng vậy, cảm xúc tiêu cực của con người có thù hận, sợ hãi, đố kỵ, bi thương... hầu như tất cả cảm xúc tiêu cực đều không thể liên tục không ngừng, duy chỉ có lòng tham là không giống vậy.
Tham vọng của con người sẽ không dừng lại, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, đại đa số người trên thế giới này đều cố gắng vì dục vọng trong thâm tâm mình.
Nó sẽ giống như điện tâm đồ, khi con người chưa chết, nó sẽ mãi mãi duy trì, điểm khác biệt duy nhất chỉ là độ cao thấp phập phồng bất định mà thôi.
Thú vị hơn chính là, người càng có nhiều tiền thì càng tham lam.
Tống Sư Yểu treo một cây cà rốt trước mắt họ, để họ có thể nhìn thấy tất cả những thứ mà họ khao khát, không phải xa xôi không thể với tới, mà chỉ cần giơ tay là có thể chạm vào, chỉ cần dùng tiền là có thể mua được, mà họ thì lại không thiếu tiền.
Tống Sư Yểu cất bước rời đi.
Cừu con ở sẵn đây rồi, cứ từ từ mà bắt, không cần phải vội.
"Mau gọi điện thoại cho Dục Sâm đi."
"Đúng đúng đúng, phải bảo anh ấy về mở cuộc họp..."
Giọng của người nhà họ Hải dần dần biến mất sau lưng cô.
...
Trong thế giới hiện thực.
Lương Kiều lại bắt đầu sốt ruột, điểm số của Tống Sư Yểu tăng quá nhanh, cách giành được cũng không hề ác độc, còn khiến người xem hứng thú bừng bừng, vô cùng tò mò với diễn biến tiếp theo.
So ra, cách làm của hai phán quan kia thật sự vô cùng đê tiện bỉ ổi.
Nhưng mà cũng chẳng sao cả, cho dù họ hèn hạ ra sao, có hiệu quả là được, không có chất lượng thì dùng số lượng bổ sung.
Hai người họ liên thủ, dùng sự sợ hãi để chế tạo mạng lưới tội ác, mở rộng tùy tùng ngày càng nhiều, năng lượng cũng không ngừng tăng lên, không cách biệt quá lớn với Tống Sư Yểu, luôn duy trì số liệu ở thế lực ngang nhau.
Nhưng cấp bậc sức sáng tạo thì thật sự khiến ta phải để ý, anh ta không hiểu vì sao Tống Sư Yểu lại được thăng cấp.
Dù trò chơi này là do anh ta và đội ngũ kịch bản cùng nhau nghĩ ra, nhưng họ không thể thiết kế một cách cực kỳ hoàn hảo được, vì thời gian quá gấp rút.
Trên thị trường cũng không có bất kỳ trò chơi nào quy mô lớn như vậy mà có thể thiết kế tỉ hoàn mỹ từ trung tâm kỹ thuật tới quy tắc trong một khoảng thời gian ngắn.
Còn phải để chuyện gia thiết kế mô hình nữa, mà trong khi chuyên gia thiết kế mô hình, nếu phát hiện ra một vài thứ không hợp logic, không thể xây dựng thì sẽ hủy bỏ, bởi dù sao, thời gian cũng chỉ có hạn.
Bởi vậy họ không thể hoàn toàn kiểm soát trò chơi chúa tể trong thế giới thực tế ảo được.
Năng lực sáng tạo này, không biết liệu có trở thành điểm mấu chốt hay không.
Càng nghĩ càng thấy lo lắng, phải gấp gáp gọi điện tới phòng làm việc của nhóm chuyên gia thiết kế mô hình.
Ông chủ trong phòng làm việc cũng đang vừa hút thuốc vừa xem chương trình phán xét, vẻ mặt rầu rĩ nói: "Thăng cấp năng lực sáng tạo, thiết kế ban đầu của chúng tôi là sáng tạo càng nhiều thứ càng tốt, đạt tới một con số nhất định thì sẽ thăng cấp, còn về chuyện sau khi thăng cấp có hiệu quả như thế nào, chúng tôi không có đủ thời gian để thiết kế, hệ thống tự động hoàn thiện ra sao chúng tôi cũng không biết."
Hóa ra là vậy, vì Thẩm Phương và Tô Điềm Điềm quá keo kiệt, không nỡ dùng nhiều điểm số, không sáng sáng tạo ra được nhiều đồ vật, cũng không quá cao cấp, thế nên mới không được thăng cấp.
Hệ thống tự động hoàn thiện nhưng chắc cũng phải dựa trên thiết kế ban đầu.
Vậy thì thông báo tới hai người đó một tiếng đi, đừng có quá bủn xỉn, sáng tạo nhiều đồ vào, có lẽ sẽ có thể vượt mặt Tống Sư Yểu.
Ngắt điện thoại, nhóm chuyên gia thiết kế mô hình lại cùng nhau xem livestream.
Bọn họ thiết lập bối cảnh thế giới cho chương trình phán xét nhiều mùa như vậy rồi, nhưng chưa có mùa nào khiến họ mệt như thế này.
Tập này thật sự quá khó khăn, đầu cũng hói luôn, nếu không phải tiếc tóc thì bọn họ còn hận không thể trả lại tiền mùa này luôn.
Haiz!
Thở dài một hơi, ông chủ tiện tay bầu cho Tống Sư Yểu hai phiếu.
"Keo kiệt, thêm vài phiếu không được sao?"
"Đúng vậy, ông chủ vắt cổ chày ra nước, rán sành ra mỡ, hừ."
"..."
...
Thế giới thực tế ảo.
Tin tức Hải Văn Thao sắp ra đi đã lan truyền khắp trong giới thượng lưu từ lâu, khiến những người cùng thế hệ với Hải Văn Thao không khỏi cảm thấy có chút bi thương.
Khi con người ta trẻ khỏe, thường không yêu thương trân trọng sức khỏe của bản thân, luôn cảm thấy cái chết cách mình rất xa.
Nhưng tới khi tuổi cao mắc bệnh, khi bắt đầu cảm thấy cái chết đang đến gần với mình thì mới biết sợ, bất giác phát hiện ra bản thân còn có nhiều điều tiếc nuối, rất nhiều chuyện muốn làm mà chưa làm được.
Tin tức tối hôm qua người nhà họ Hải vội vàng chạy tới bệnh viện, họ cũng đều nghe qua.
Dù sao thì ở bệnh viện này có không ít người trong giới, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, chắc ông cụ nhà họ Hải đã ra đi rồi, sáng hôm sau, nhà họ Hải sẽ báo tang.
Kết quả, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Nhà họ Hải không những không báo tang, ông cụ nhà Hải rõ ràng như ngọn đèn dầu đã tắt, không ngờ còn có thể xuất viện!
Nghe nói người nắm quyền hiện giờ của nhà họ Hải đã dừng cuộc họp, vội vã trở về từ nước ngoài, đang muốn đổi chuyến bay để về gặp ông nội lần cuối, thấy vậy bèn tiếp tục cuộc họp.
Hả??
Hồi quang phản chiếu à?
Nhưng hồi quang có thể lâu như vậy sao?
Chắc không phải có thể chữa khỏi được đấy chứ?
Nhưng Hải Văn Thao già rồi, không phải bị bệnh nền thì cũng bị "bệnh già", có thể chữa được chắc?
Bạn bè khắp nơi sôi nổi gọi điện tới nhà họ Hải để hỏi thăm nghe ngóng, nhưng lại không nhận được đáp án gì cả, thần thần bí bí.
"Cháu gái tôi làm việc ở bệnh viện Trường Hải nói mạch máu và cơ quan nội tạng của ông cụ nhà họ Hải như sắp hết tác dụng rồi, sao lại đột nhiên xuất viện, nghe nói còn có chút khí sắc."
"Không biết nữa..."
Người trẻ tuổi không có suy nghĩ gì, nhưng những người cùng thế hệ với Hải Văn Thao lại vô cùng để ý, mấy ông lão quen biết với Hải Văn Thao lại càng sốt ruột, vội vàng gọi điện hỏi Hải Văn Thao chuyện là thế nào.
Hải Văn Thao căn bản không có tâm trạng để ý tới họ.
Nội tâm ông ta nôn nóng không thôi, một tháng hoàn toàn không đủ để ông ta sống, có thêm một tháng, ông ta lại càng muốn nhiều hơn, con người chính là động vật tham lam như vậy, nhưng ông ta nên làm thế nào mới có thể giao dịch với người phụ nữ bí ẩn đó đây?
Ông ta không biết, ông ta chỉ có thể không ngừng gọi trong thâm tâm, không ngừng cầu nguyện, xin cô xuất hiện.
...
Một chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng biệt thự, một cô gái mặc váy trắng bước xuống, gương mặt không thể nói là xinh đẹp, có tàn nhang, nhưng làn da lại trắng nõn, đôi mắt hạnh xinh đẹp, là dáng vẻ thanh mảnh trắng trẻo mà phần lớn đàn ông thích.
Cô ấy nhìn tòa biệt thự này, ánh mắt lộ ra vẻ thích thú, khóe miệng không nhịn được mà cong lên một nụ cười.
Đột nhiên, Tư Đình cảm nhận được có người đang nhìn mình, quay đầu lại nhìn thì phát hiện ra là cô gái ở biệt thự bên cạnh đang nhìn cô ấy, ánh mắt khinh thường, vẻ mặt như không coi cô ấy ra gì.
Khóe miệng Tư Đình nhanh chóng hạ xuống, tức giận nhấc chân đi về phía biệt thự, ấn chuông cửa.
"Không được cho cô ta vào!"
Trên lầu truyền tới âm thanh sắc bén của một người phụ nữ: "Có nghe hay không hả!"
Nhưng cánh cửa đã nhanh chóng bị mở ra, người phụ nữ trung niên nhìn như người giúp việc nịnh nọt nhìn Tư Đình: "Cô Tư, cô tới rồi, mau vào đi."
...
Người trong giới đều tò mò sao mạng ông cụ nhà họ Hải lại lớn như vậy.
Nhưng trừ bốn người nhà họ Hải biết sự thật ra, những người khác cũng mơ màng, không biết mọi chuyện thế nào, cứ luôn cảm thấy người nhà có gì đó kỳ lạ, đặc biệt là có một lần họ gặp được bác cả Hải Triều luôn điềm tĩnh, trầm ổn, muốn nhét đôi chân to phải cỡ 46 của mình vào đôi giày kiểu nữ cỡ 37, tuy bác cả giải thích là do nhìn nhầm, lấy nhầm giày, nhưng họ lại không tin cho lắm...
Còn nữa, họ bắt đầu thích tụ tập, đặc biệt là buổi tối, tập hợp trong thư phòng, giống như đang chờ mong điều gì đó.
Tà môn.
Đêm nay, hình như khát khao mãnh liệt và lời cầu mong của Hải Văn Thao đã có tác dụng rồi.
Ánh đèn khẽ lập lòe, cảm giác ảo diệu lan tràn trong không khí.
Bên trong thư phòng, một người thần bí trùm áo choàng đen xuất hiện.
Ngay lập tức, một cảm giác mạnh mẽ đáng sợ đến nỗi không thể nhìn thẳng bao trùm trong không gian.
Bọn họ mở to mắt, cả người cứng đờ, trong lòng không khống chế được mà sinh ra cảm giác kính sợ, rõ ràng họ vẫn đang ở trong thư phòng, nhưng lại cảm thấy bản thân như đã rời khỏi đây, tiến vào một không gian không thể tưởng tượng nổi, ngăn cách với trần thế.
Ông cụ kích động tới nỗi cả người run rẩy, lần này cuối cùng ông ta cũng có thể nói rồi.
Dù sao cũng đã từng là người chèo chống một tập đoàn lớn, biểu hiện bên ngoài của ông ta cũng không quá thất lễ.
"Tôi cảm nhận được khát vọng và tiếng gọi trong lòng ông, thế nên tôi đã tới, ông vẫn muốn giao dịch sao?"
Tống Sư Yểu hỏi, giọng nói dịu dàng đó tràn đầy cảm giác thần bí.
Hải Văn Thao: "Đúng vậy, tôi muốn thêm nhiều thọ mệnh!"
"Đợi đã!"
Lúc này, Hải Triều vội vàng lên tiếng: "Xin hỏi giao dịch này có quật lại chúng tôi hoặc người nhà của chúng tôi không?"
Thiên hạ thật sự sẽ có chuyện hời như vậy sao?
Chỉ cần dùng 10 triệu tệ là có thể kéo dài tuổi thọ của một người sắp chết?
Liệu có phải lấy từ người của con cháu trong nhà, thậm chí là chính bản thân họ ra không?
Chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi!
Tống Sư Yểu: "Không đâu, đây là giao dịch, các người đưa tiền cho tôi, tôi đưa cho các người thẻ bài vận mệnh, rút được cái gì là hoàn toàn dựa vào may mắn của các người.
Hai bên thỏa thuận xong tiền bạc, tôi sẽ không thu thêm bất cứ thứ gì của các người."
Vừa nghe vậy, họ đều thở phào một hơi, rồi lại nghi ngờ liệu đây có phải sự thật hay không.
Nhưng Hải Văn Thao đã vội vàng nóng lòng muốn tiến hành giao dịch luôn.
Lúc ông ta cảm thấy mình sắp chết đến nơi, chỉ nghĩ nếu có thể sống thêm mấy ngày thôi đã tốt lắm rồi.
Nhưng sau khi có thể sống thêm một tháng, ông ta lại muốn sống thêm vài năm, dùng tiền đổi mạng, đáng giá biết bao!
Tống Sư Yểu: "Hiện giờ ông chỉ có thể mua thẻ bài sơ cấp thôi, một bộ có mười thẻ bài, rút một ván là 10 triệu."
Thẻ bài sơ cấp?
Thọ mệnh và giày giảm trọng lượng, không ngờ đều chỉ là sơ cấp?
Vậy nếu là thẻ bài trung cấp và cao cấp thì sẽ có những gì đây?
Chuyện này, chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta tim đập nhanh, hô hấp dồn dập.
Hải Văn Thao lập tức nói: "Được, tôi rút trước một ván!"
Vậy là, vòm sáng kia lại xuất hiện.
Cây gậy gỗ nhỏ trên tay Tống Sư Yểu vừa khẽ động, bên trong vòm sáng lại bay ra từng tấm thẻ bài phát sáng, dừng ở không trung trước mặt Hải Văn Thao.
Bốn người còn lại nhìn thấy cảnh tượng không thể tin nổi này đều sửng sốt.
"Ông có thể tự mình lật."
Tống Sư Yểu nói.
Thế là Hải Văn Thao duỗi tay, cẩn thận chạm vào thẻ bài đầu tiên, lật lại, ánh sáng biến mất, biến thành một tấm thẻ trong suốt, bên trên có hoa văn tinh xảo và hàng chữ trông có vẻ cực kỳ thần bí.
Hải Văn Thao đã biết, nếu không rút được thì thì trẻ bài sẽ chỉ hoàn toàn trong suốt thôi, còn nếu rút trúng gì đó, bên trên sẽ có thêm hoa văn và chữ.
Người xem chương trình phán xét cũng biết, họ có thể nhìn thấy Tống Sư Yểu đang sáng tạo cái gì ở số liệu giao diện của Tống Sư Yểu.
Họ cũng mở to hai mắt, tò mò xem cô sáng tạo gì, Hải Văn Thao rút trúng cái gì.
"Chúc mừng ông, rút trúng kính hiển thị thọ mệnh."
Thẻ bài kia hóa thành màu trắng, dừng trên tay Hải Văn Thao, biến thành một tấm gương.
Hải Văn Thao giơ gương lên soi, những người khác cũng sôi nổi ghé vào xem, nhưng lại không thấy mặt người hiện ra, trên gương nổi lên những dòng chữ.
Hải Văn Thao
Thọ mệnh còn lại: Ba mươi ngày.
Hải Văn Thao lập tức căng thẳng thần kinh, ba mươi ngày!
Ba mươi ngày trong đó là ông ta rút trúng cộng thêm tuổi thọ một tháng, ông ta xuất viện một ngày rồi, có nghĩa là, nếu không có kẻ thần bí này xuất hiện thì hôm nay ông ta đã chết!
Những người khác cũng kinh ngạc, lúc này Hải Văn Thao hướng gương về phía Hải Triều, trên gương hiện lên một hàng chữ mới.
Hải Triều
Thọ mệnh còn lại: Ba năm
Cái gì!!
Hải Triều và bà xã Ôn Khê giật thót: "Sao có thể như thế?
Năm nào tôi cũng kiểm tra sức khỏe, không hề có bệnh tật gì cả, sao có thể chỉ còn lại ba năm tuổi thọ!"
Ông ta mới có 51 tuổi thôi!
Tống Sư Yểu: "Ông có thể không tin.
Mời tiếp tục."
Hải Văn Thao chỉ có thể buông gương xuống, người con trai thì sợ hãi bất an, lại tiếp tục lật thẻ bài thứ hai.
Ánh sáng biến mất, thẻ bài thứ hai hoàn toàn trong suốt, rất nhanh đã biến mất không thấy bóng dáng.
Tấm thẻ thứ ba lại là một Tịch Cốc Đan.
Thẻ bài thứ tư là một đôi giày giảm trọng lượng khác.
Thẻ thứ năm và thứ sáu đều là thẻ bài trống.
Thẻ thứ năm cuối cùng cũng xuất hiện hoa văn.
"Chúc mừng ông, ông rút trúng một viên Thanh Độc Hoàn.
Sau khi dùng có thể đào thải 70% độc tố trong cơ thể."
Thẻ thứ tám lại là một con dao bình thường.
Thẻ thứ chín trống không.
Thẻ cuối cùng, Hải Văn Thao trở nên căng thẳng, xoay ngược nó lại, ánh sáng biến mất...
Là thẻ trong suốt.
Không có thẻ thọ mệnh mà ông ta mong muốn nhất!!!
"Vô cùng đáng tiếc, ông không rút trúng thẻ bài quan trọng mà ông muốn.
Nhưng mà ông cũng không phải quá kém may mắn, rút được những món đồ không tồi đâu."
Tống Sư Yểu nói.
Dù là viên Thanh Độc Hoàn hay là tấm gương và giày giảm trọng lượng cũng không thể mua được ở bất kỳ đâu trên thị trường với giá 10 triệu, nhưng như vậy thì có ích gì chứ?
Đối với Hải Văn Thao mà nói, thứ ông ta muốn nhất là thọ mệnh!
Vốn dĩ cơ thể ông ta đã lão hóa rồi, dù là cơ quan nội tạng hay là mạch máu, dù ăn viên Thanh Độc Hoàn kia thì có thể có bao nhiêu tác dụng chứ?
Thế là ông ta lập tức nói: "Tôi muốn rút tiếp một ván!"
Đôi mắt Tống Sư Yểu cong lên, giọng điệu vừa dịu dàng vừa kỳ bí, đầy vẻ huyền ảo, khiến người ta vừa tò mò lại vừa sợ hãi.
"Được thôi."
"Tiếp một ván!"
"Thêm ván thứ hai!"
"Ván thứ ba!"
"Ván thứ năm!"
"..."
/Như thể nhìn thấy hình ảnh bản thân đang điên cuồng bỏ tiền ra rút thẻ.../
/Nếu tôi có tiền như ông ấy, còn có thể rút được những món đồ này, tôi cũng nguyện ý rút!/
/Đính xác là người chơi hệ lắm tiền rồi!/
Một người đã bỏ tiền ra rút thẻ một lần rồi thì nhất định sẽ có lần thứ hai, huống hồ người như ông ta lại không thiếu tiền.
Bao gồm rút thẻ, vặn trứng, mò hộp, lì xì...
đủ loại thủ đoạn kinh doanh, thường thì so ra sẽ thành công hơn là bày hẳn sản phẩm ra cho mọi người chọn, bạn không biết bên trong có gì, mà chính vì không biết nên mới kích phát sự mong chờ từ bên trong, sinh ra cảm giác kích thích như đánh bạc.
Cũng sẽ khiến người ta nghiện.
Tống Sư Yểu cũng không phải quá gian thương, khi Hải Văn Thao rút ván thứ ba, cô đã để ông ta rút trúng một tấm thọ mệnh, nhưng món đồ như thọ mệnh có được hai tháng thì sẽ muốn có được ba tháng, thế nên Hải Văn Thao vẫn lựa chọn tiếp tục rút, cuối cùng giống như dân cờ bạc, rút tới đỏ mắt, hết ván này tới ván khác, căn bản không dừng nổi.
Ông ta tiêu hết hai trăm triệu* trong thẻ, khi ông ta còn muốn rút nữa, Tống Sư Yểu đã từ chối ông ta.
(*: 1 nhân dân tệ xấp xỉ 3500 VND, tính ra gần 700 tỷ đồng)
Mà lúc này, Hải Văn Thao đã rút trúng ba lần thẻ thọ mệnh, dùng gương thọ mệnh chiếu xem, hiển thị thọ mệnh đã thay đổi từ 30 ngày thành 120 ngày.
Ông ta vẫn muốn càng nhiều hơn nữa.
"Ba, nghỉ ngơi chút đi ạ."
Hải Triều vuốt mặt nói.
"Không!
Xin hãy để tôi rút ván thứ năm đi!"
Hải Văn Thao khẩn cầu nói.
Tống Sư Yểu: "Nhưng ông đã hết tiền rồi.
Nhất định phải là tiền của ông thì mới có thể dùng thẻ bài vận mệnh của ông được."
Hải Văn Thao đã sớm phân chia hết cổ phần và tài sản của ông ta, số tài sản còn sót lại cũng chỉ là số tiền trong thẻ ngân hàng này, lúc này đều đã dùng hết để rút thẻ bài.
Hải Văn Thao đỏ mắt nhìn về phía con trai: "Cho ba tiền!"
Lòng tham mãnh liệt, cuồn cuộn không ngừng sinh ra trong cơ thể Hải Văn Thao, trở thành năng lượng của Tống Sư Yểu.
Điểm số bị hao hụt của cô nhanh chóng được bổ sung, hơn nữa còn nhanh gấp bội lần.
"Ba..."
"Tập đoàn Trường Hải là do ta bỏ công bỏ sức gây dựng lên, con dám..."
"Hôm nay là một ngày vui, giao dịch kết thúc, tạm biệt."
Tống Sư Yểu không định tiếp tục vặt lông dê của nhà họ Hải nữa, vì cô đã tìm được một con cừu mới rồi.
Thấy Tống Sư Yểu muốn đi, người nhà họ Hải đều vội vàng nói: "Tôi có thể giao dịch cùng ngài không?"
"Khi nội tâm mọi người có khát khao mãnh liệt, tôi sẽ tới theo tiếng gọi."
Tống Sư Yểu dứt lời, biến mất ngay tại chỗ.
Ngay lập tức, bọn họ hơi hoảng hốt, vừa rồi liệu có phải ảo giác hay không, cho tới khi họ nhìn về phía mặt bàn, những món đồ Hải Văn Thao vừa điên cuồng rút được đều đặt ở trên đó.
Hệ thống hiện ra giao diện số liệu của Tống Sư Yểu cho khán giả.
Chúa tể: Tống Sư Yểu
Cấp bậc: lv1 (Vẫn là chúa tể tập sự, nhưng khoảng cách tăng cấp không xa)
Điểm năng lượng: 47779...
50001...
61678...
75970... (con số đang liên tục tăng lên nhanh chóng)
Cấp bậc sức sáng tạo: Lv2 (Vẫn còn rất yếu, cách vị trí hô mưa gọi gió còn xa, nhưng bạn đã có tiềm năng của chúa sáng thế)
Tùy tùng: 40
Lúc này, người nắm quyền mới nhậm chức của nhà họ Hải đã trở về từ nước ngoài, tây trang màu đen, rất nhiều vệ sĩ theo sau hộ tống anh ta, vẻ mặt anh ta lạnh lùng, loáng thoáng có chút giận dữ.
Anh ta đã nghe ba mẹ nói về chuyện thẻ bài, người theo chủ nghĩa duy vật như anh ta tuyệt đối không tin loại chuyện này.
Anh ta càng cảm thấy tên lừa đảo này rất lợi hại, lợi dụng tâm lý sợ chết của ông cụ để lừa gạt.
Anh ta đã dặn dò ba mẹ để ý ông nội rồi, vậy mà không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà ông lại tiêu hết nhiều tiền như thế.
Miệng kẻ lừa đảo kia cũng rộng lắm đấy
Vậy thì xem xem, cô có bản lĩnh nuốt xuống được hay không!
...
Trong căn biệt thự xa hoa, một giọng nữ chói tai phá vỡ màn đêm yên tĩnh.
Trong phòng, người phụ nữ đập vỡ gương, không thể chấp nhận che mặt mình lại, cổ họng phát ra những âm thanh thống khổ và thù hận, giống như một con thú sa vào bẫy đang cố gắng giãy giụa tới giây phút cuối cùng.
Đây là một người phụ nữ đáng thương, bối cảnh gần như là phiên bản cải tạo lại từ kịch bản người anh rể trong tập số ba.
Em gái cô ấy bị lạc từ khi còn nhỏ, mấy năm trước được tìm về nhà, cô ấy cố gắng đối xử tốt với em gái, vậy mà em gái lại lén lút vụng trộm với chồng cô ấy.
Cô ấy từng không để bụng việc người chồng nghèo khó trắng tay, mang theo mấy chục nghìn tệ ba mẹ để lại, cùng người chồng chỉ còn hai ngàn tệ trong túi lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đến khi kiếm được hàng chục tỷ tệ như ngày hôm nay, trở thành một nữ doanh nhân cực kỳ thành đạt.
Bởi vậy tính tình cô ấy cũng mạnh mẽ, sau khi bị người em gái vô ơn và người chồng cặn bã phản bội, lập tức muốn trả thù bọn họ, đáng tiếc người chồng nắm thời cơ trước, đã sớm chuẩn bị tất cả, bảo giúp việc phóng hỏa nhân lúc cô ấy ngủ.
Tuy cô ấy vẫn sống sót, nhưng dung nhan đã bị hủy hoại, thời gian mấy ngày ở bệnh viện, cô ấy cũng đã mất đi thời cơ trả đũa tốt nhất.
Cô ấy hận đến tột cùng, nhưng lại không có cách nào khác, cô ấy hận gương mặt xấu xí hiện giờ.
"Chị, sao chị lại hung dữ vậy?"
Em gái Tư Đình tướng mạo thanh tú, mặc váy trắng, trông có vẻ yếu ớt, đứng trước mặt Tư Kiều, làm ra vẻ kinh ngạc nói: "Em chỉ muốn để chị nhìn gương mặt của mình, bảo chị tới bệnh viện nào đó để phẫu thuật lại chút thôi, tuy làm thế nào cũng không thể quay trở lại với tướng mạo xinh đẹp trước đây của chị nữa, nhưng ít nhất... sẽ không ghê tởm như bây giờ."
Tư Kiều ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy tơ máu, như thể muốn ứa cả ra.
Người đàn ông không ở đây, Tư Đình cũng không còn vờ vịt nữa, cô ta thu lại dáng vẻ yếu ớt, lộ ra vẻ mặt xấu xí khó coi, đắc ý nói: "Ánh mắt hiện giờ của chị thật sự quá tuyệt đấy!"
"Sao cô lại làm như vậy?"
Tư Kiều nghiến răng nghiến lợi.
Cô đối xử với cô ta chưa đủ tốt sao?
Từ khi biết cô ta chính là em gái mình, cô đối xử với cô ta tốt như con gái, vậy mà cô ta lại làm như vậy với cô.
Ánh mắt Tư Đình ánh lên ý hận, giọng nói cũng trở nên sắc bén: "Vì sao à?
Chị đừng có mà làm ra dáng vẻ ngây thơ vô tội với tôi, nếu không phải do chị đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ bị bắt cóc sao?
Chị biết bao nhiêu năm qua tôi đã phải trải qua những gì không?
Khi tôi phải chịu khổ sở, không ngờ chị lại sống một cuộc sống hạnh phúc như vậy, đây chính là báo ứng của chị!
Tiền của chị, vốn dĩ một nửa là của tôi, di sản của ba mẹ không phải chỉ của một mình chị!
Tôi chỉ lấy lại những thứ thuộc về tôi thôi, nhiều hơn thì chính là những thứ chị nợ tôi!"
Nỗi hận trong mắt Tư Kiều không hề ít hơn Tư Đình, cô đã sớm đoán ra cô ta hận mình vì chuyện này.
Nhưng năm đó khi cô dẫn cô ta ra ngoài chơi cũng chỉ mới tám tuổi, là ba mẹ bảo cô dẫn cô ta xuống lầu chơi, cô không hề cố ý để cô ta lạc mất khỏi tầm mắt mình, thâm tâm cô luôn không ngừng áy náy, bao nhiêu năm qua luôn tìm kiếm cô ta không ngơi nghỉ, cuối cùng cũng tìm được cô ta...
Tư Đình nhìn khuôn mặt bị hủy hoại của Tư Kiều, đáy mắt tràn đầy vui sướng.
Tư Kiều sẽ không biết được, từ nhỏ cô ta đã đố kỵ với cô rồi, rõ ràng là cùng một ba mẹ sinh ra, nhưng Tư Kiều lại xinh đẹp như phượng hoàng, mà cô ta thì lại mang dáng vẻ bình thường như vậy, còn có cả tàn nhang nữa!
Thế nên cô ta mới hủy hoại gương mặt cô đi!
Hiện giờ, cuối cùng cô ta cũng có thể thoải mái, Tư Kiều cuối cùng cũng xấu hơn cô ta!
Tư Đình: "Tôi khuyên chị mau ký vào đơn ly hôn đi, tôi còn có thể bảo anh Bình chia cho chị ít tiền, đỡ để chị muốn ra nước ngoài yên nghỉ mà không mua nổi vé."
Tống Sư Yểu đứng ở một góc, lẳng lặng nhìn cảnh đó, khán giả cũng biết được tình hình của hai chị em này thông qua thị giác của Tống Sư Yểu khi Tống Sư Yểu tra tài liệu, lúc này nắm tay đều đã siết chặt lại.
/Con em gái này đúng là quá ghê tởm, chính cô ta đi lạc bị bắt cóc thì liên quan gì tới chị gái!/
/Tư Kiều lớn hơn Tư Đình hai tuổi, dù cô ta muốn trách cũng không phải nên trách ba mẹ bảo Tư Kiều đưa cô ta ra ngoài sao?/
/Tư Kiều kiếm được mười tỷ, Tư Đình cảm thấy phải cho cô ta năm tỷ, dư ra năm tỷ và công ty cùng với ông chồng coi như là bồi thường.
Thế khi ba mẹ họ chết để lại tài sản 50 nghìn tệ, sao cô ta không đi giành lại đi?/
/Tư Kiều thật đáng thương, Yểu Yểu mau giúp cô ấy đi!/
/Giúp Tư Kiều?
Nói đùa cái gì vậy?
Giúp Tư Kiều thì sẽ chỉ nhận được sự cảm kích của Tư Kiều thôi.
Cô ấy phải nhằm vào cảm xúc tiêu cực của Tư Kiều, nếu không sẽ chẳng khác nào làm không công/
/Đúng thế, giúp Tư Kiều chẳng khác nào làm việc không công, Tống Sư Yểu đừng có quá thánh mẫu/
Cảm xúc của khán giả vô cùng kỳ quặc.
Họ muốn thấy Tống Sư Yểu là một người tốt, nhưng dưới thiết lập nhân vật này mà Tống Sư Yểu lại làm một người thuần túy lương thiện, cho không điểm số để giúp người khác thì họ lại cảm thấy có chút không thoải mái.
Những mảnh gương nhỏ lóe lên ánh sáng lạnh băng, góc cạnh sắc bén nguy hiểm.
Tư Kiều nhìn nó, không nhịn được lòng được mà từ từ duỗi tay ra, nhặt một mảnh lên.
Đương nhiên không phải cô ấy muốn tự sát, có chết cô ấy cũng phải kéo theo đôi cẩu nam nữ kia cùng chết!
Rồi đột nhiên, một cảm giác khiến linh hồn con người ta run rẩy xuất hiện.
Không khí xung quanh dường như trở nên đặc sệt, như đã tiến vào một không gian khác.
Cả Tư Kiều và Tư Đình đồng thời run rẩy, họ thấy từ những mảnh gương vỡ vụn trên mặt đất dần dần hiện ra một bóng đen xuất hiện trên không trung.
Bóng dáng đó mặc áo choàng đen, cảm giác nguy hiểm khiến cổ họng họ không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, cả người lạnh toát, đôi mắt trừng lớn như muốn nhảy ra ngoài, ngay cả thở cũng không dám thở.
...
Chuyện này, chuyện này là sao?
Tư Kiều không nhịn được mà nghĩ thầm, có phải do nỗi hận của cô ấy quá mãnh liệt nên đã triệu hồi ác ma tới?
Nếu là như vậy thì thật sự quá tốt, cô ấy tình nguyện bỏ ra tất cả, bao gồm cả linh hồn của cô ấy, để đôi cẩu nam nữ kia phải trả cái giá đắt!
Tống Sư Yểu nhìn vẻ mặt cứng đờ của hai chị em họ, đôi mắt cong lên: "Tôi cảm nhận được lời kêu gọi mãnh liệt, lá bài trung tâm của ai đó đã xuất hiện trong bảng thẻ bài của tôi.
Muốn chơi một trò chơi không?"
Khán giả lập tức kích động, lại bắt đầu nữa rồi, nữ hoàng lừa đảo!
Rút thẻ quá thú vị, xem người khác rút thẻ, không hiểu sao lại thú vị tới vậy!
Nhưng rồi khán giả lại bắt đầu cãi nhau chuyện rốt cuộc Tống Sư Yểu muốn cho ai rút thẻ.
Cho Tư Kiều rút thì sẽ chỉ có thể nhận được sự cảm kích của Tư Kiều thôi, mà không nhận được cảm xúc tiêu cực của Tư Kiều thì nhất định sẽ có cảm giác không vui vì lỗ vốn.
Nhưng nếu cho Tư Đình rút, vậy thì lại quá đáng thương cho Tư Kiều, Tư Đình độc ác như vậy cơ mà!
Khóe miệng Lương Kiều cong lên, đợi xem Tống Sư Yểu sẽ làm thế nào.
Đã nói rồi mà, trò chơi này đặc biệt chế tạo ra dành cho Tống Sư Yểu, thiết lập được đặt ra để làm khó cô.
Cho dù cô không dùng cách ác độc để giành được năng lượng thì đã sao, dưới thiết lập này, tâm lý của khán giả cũng sẽ chịu ảnh hưởng, Tống Sư Yểu chịu thiệt chút thì họ sẽ cảm thấy không thoải mái, nhưng cô chỉ cần hơi vô tình là họ lại cảm thấy cô hám lợi đen lòng, ích kỷ lạnh lùng.
____________________