Cập nhật mới

Khác Cái bóng không thuộc về ai

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405067388-256-k244559.jpg

Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
Tác giả: trungdz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tóm tắt cho "Cái Bóng Không Thuộc Về Ai":

Minh phát hiện một cái bóng xuất hiện cạnh mình trong hành lang trường học nhưng không hề có ai đứng ở vị trí tạo ra nó.

Mỗi ngày, cái bóng lại tiến gần Minh hơn, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ nó đang cố theo dõi mình.

Một bạn khác cũng nhìn thấy cái bóng đứng trơ trọi giữa hành lang, dù không có người hay ánh sáng tạo bóng.

Minh dần nhận ra cái bóng đang tìm kiếm một người, và lý do nó bám theo cậu có liên quan đến một bí mật cũ của ngôi trường.



học​
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
Minh phát hiện trường học có điều bí ẩn


CÁI BÓNG KHÔNG THUỘC VỀ AI

Minh phát hiện một cái bóng kỳ lạ xuất hiện bên cạnh mình trong hành lang trường học yên tĩnh, dù không hề có ai đứng ở vị trí có thể tạo ra nó.

Ban đầu, cậu nghĩ đó chỉ là do ánh sáng hắt vào tường, nhưng càng nhìn kỹ, Minh càng rùng mình khi nhận ra cái bóng hoàn toàn không giống hình dáng của bất kỳ ai.

Những ngày tiếp theo, cái bóng dường như mỗi lúc một tiến gần hơn, luôn lặng lẽ xuất hiện nơi Minh đi qua, như thể nó cố ý theo dõi cậu.

Sự khó chịu tăng lên khi một bạn khác trong lớp cũng vô tình nhìn thấy cái bóng đứng bất động giữa hành lang, dù xung quanh không hề có người hay bất kỳ nguồn sáng nào.

Từ các dấu hiệu kỳ lạ, Minh bắt đầu để ý đến từng chi tiết nhỏ trong trường: những mảng tường cũ kỹ, tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa, những câu chuyện mơ hồ mà học sinh khóa trước từng truyền tai nhau.

Cái bóng không chỉ đơn thuần là hiện tượng lạ-it có mục đích, và Minh cảm nhận nó đang tìm kiếm một người nhất định.

Mỗi lần cái bóng xuất hiện, nó lại đứng gần Minh hơn, như muốn nói điều gì nhưng không thể.

Dần dần, Minh phát hiện sự liên quan của cái bóng với một bí mật cũ của ngôi trường, một chuyện mà giáo viên và học sinh đều tránh nhắc đến.

Câu chuyện càng mở ra, Minh càng nhận ra rằng sự xuất hiện của cái bóng không phải ngẫu nhiên, và việc nó bám theo cậu có thể là chìa khóa dẫn đến sự thật đang bị che giấu suốt nhiều năm.

Dù lo lắng, Minh biết mình sớm muộn cũng phải đối mặt với điều đang chờ đợi mình trong bóng tối ấy.
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
sự dịch chuyển kì lạ


Từ ngày cái bóng bắt đầu tiến gần, Minh luôn cảm giác có ai đó dõi theo mình.

Trong lớp, khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, cậu liếc xuống nền gạch và thấy cái bóng không hề đứng yên — nó hơi nghiêng về phía cậu, như đang lắng nghe từng hơi thở.

Buổi tối khi về nhà, Minh thử soi dưới đèn trong phòng, nhưng cái bóng kỳ quái ấy không xuất hiện.

Điều đó càng khiến cậu lo hơn: nếu nó không bám theo ánh sáng… vậy nó đang bám theo ai?

Sáng hôm sau, Minh quyết định không giữ chuyện này cho riêng mình.

Trong giờ ra chơi, cậu kéo Lan và Tuấn ra sau dãy phòng thí nghiệm, mặt nghiêm túc hiếm thấy.

Minh kể lại mọi chuyện: cái bóng xuất hiện ở hành lang, rồi tiến gần dần, rồi biến mất khi cậu về nhà.

Ban đầu Lan tưởng Minh trêu, nhưng khi thấy sự căng thẳng rõ ràng trong mắt cậu, cô bắt đầu chùn lại.

Tuấn thì tò mò hơn sợ, bèn nói cả nhóm nên quay lại hành lang nơi Minh nhìn thấy cái bóng lần đầu.

Cả ba thống nhất sau giờ học sẽ cùng nhau khám phá xem chuyện thật sự là gì.
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
sự thật trong phòng kho cũ


---

Chiều hôm đó, Minh dẫn ba đứa bạn thân—Lan, Tuấn và Hào—đến khu hành lang cũ phía sau phòng thí nghiệm.

Nơi này đã bị khóa từ lâu, chỉ dùng để chứa đồ cũ của trường.

Từ xa, Minh đã thấy cái bóng quen thuộc đứng sẵn ở góc tường, im lặng như thể đang đợi họ.

Lan run nhẹ:

“Minh… cậu chắc là muốn vào không?”

Minh nuốt khan nhưng vẫn gật đầu.

Cậu không thể để chuyện này tiếp tục bám theo mình mãi.

Khi cả nhóm tiến lại gần, cái bóng bất ngờ trượt sát vào cánh cửa phòng kho, rồi… biến mất như bị hút vào bên trong.

Tuấn lập tức quay sang Minh:

“Hình như nó muốn tụi mình mở cửa đó.”

Không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng cảm giác lạnh sống lưng khiến cả nhóm biết… bên trong phòng kho ấy có thứ gì đó đang chờ được tìm ra.
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
hành lang tối


---

Chiều hôm đó, bầu trời phủ một lớp mây xám khiến sân trường tối hơn thường lệ.

Minh dẫn nhóm bạn-Lan, Hào và Tuấn-quay lại hành lang nơi mọi chuyện bắt đầu.

Cả bốn bước đi chậm rãi, tiếng giày vang lên đều đều nhưng nghe như vọng lại từ một nơi xa hơn, lạ hơn.

Ánh đèn led trên trần nhấp nháy nhẹ, hắt xuống nền gạch những vệt sáng dài.

Mỗi người đều có bóng của mình... ngoại trừ Minh.

Dù cậu đứng ngay dưới bóng đèn, dưới chân cậu phẳng lì, trống trơn.

"Minh... mày không có bóng kìa," Lan thì thầm, cố giữ giọng bình tĩnh,chậm rãi.

Không ai dám nói to hơn, như thể sợ một âm thanh lớn sẽ đánh thức thứ gì đó.

Minh nuốt nước bọt, cố trấn an: "Chắc đèn hỏng thôi."

Nhưng chính cậu cũng không tin lời Minh nói.

Bất ngờ, Tuấn khựng lại, mắt hướng về cuối hành lang.

"Ê... tụi bây nhìn kìa."

Từ chỗ tường tối, một hình dạng đen mờ dần hiện ra.

Nó không bước, cũng không rung động theo gió, mà chỉ lặng lẽ trượt đến, như một mảng tối tách ra khỏi không gian.

Cả nhóm đứng im, tim đập thình thịch.

Cái bóng đó dừng lại chính xác ở vị trí mà bóng của Minh đáng lẽ phải đứng.

Hào kéo nhẹ tay áo Minh: "Nó... giống như đang thay mày vậy."

Không khí chợt lạnh hẳn, lạnh đến mức Minh cảm giác da tay mình tê lại.

Cái bóng không làm gì, chỉ đứng đó, im lặng, nhưng Minh có cảm giác rõ ràng như có một ánh mắt vô hình đang dán chặt lên mình-không giận dữ, không đe dọa, mà như đang chờ đợi điều gì đó xảy ra.

Lan run giọng hỏi: "Minh... cái bóng này là của ai?"

Minh không trả lời được.

Cậu chỉ biết một điều: cái bóng ấy không thuộc về ai ở đây-nhưng nó lại muốn gắn với cậu theo một cách khó hiểu.

---
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
khám phá tiếp hành lang


Tối hôm đó, khi cả nhóm đang bàn cách theo dõi cái bóng, gió bất ngờ thổi mạnh làm cửa sổ rung lên bần bật.

Minh rùng mình vì cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng—giống hệt cảm giác trong hành lang lúc bóng kia xuất hiện.

Sáng hôm sau, cả nhóm quyết định ở lại lớp cho đến khi trường gần tắt hết đèn.

Hành lang dài hun hút chìm vào bóng tối, chỉ còn vài bóng đèn vàng nhạt lập lòe như sắp cháy.

Khi Minh bước đến đúng chỗ cái bóng từng xuất hiện, sàn nhà bỗng vang lên tiếng kẽo kẹt dù không ai di chuyển.

Cả nhóm đứng sát vào nhau, im phăng phắc.

Rồi một cái bóng… từ từ hiện ra trên tường.

Nó không giống bóng người bình thường—đường nét méo mó, kéo dài như bị ai đó nắm rồi kéo giãn ra.

Điều khủng khiếp là: ánh đèn chiếu ngược hướng, nghĩa là cái bóng không thể nào xuất hiện ở vị trí đó được.

Minh lùi lại, nhưng cái bóng lại tiến thêm một bước theo đúng tốc độ của cậu.

Không phải bước của người… mà như trượt đi trên mặt đất.

Mắt của nhóm bạn Minh mở to, ai cũng cảm giác như không khí trong hành lang nặng hơn, đặc sệt lại như có gì đó đang bao trùm lên họ.

“Minh… nó đang nhìn cậu đấy,” một đứa thì thầm.

Cái bóng bỗng nghiêng đầu—một động tác hoàn toàn không khớp với cơ thể Minh.

Rồi chậm rãi, rất chậm, nó giơ cánh tay dài ngoằng của mình lên, chỉ thẳng vào cậu.

Đèn trần nhấp nháy hai lần, và trong khoảnh khắc tối đen đó, tất cả đều nghe thấy tiếng gì đó cào nhẹ trên mặt tường, kéo dài như đang cố gắng chạm đến bọn họ.

Cả nhóm run bắn, không ai dám thở mạnh.

Minh hiểu rằng cái bóng này… không phải chỉ đi theo cậu nữa.

Nó đang muốn thứ gì đó.

Và hôm nay, nó đã tiến gần đến mức không thể bỏ qua được nữa.
 
Cái Bóng Không Thuộc Về Ai
Đoạn kết


Cánh tủ gỗ mở ra hoàn toàn, để lộ bên trong không phải vật thể kinh dị nào… mà là một khoảng trống lạnh ngắt, như đã từng chứa điều gì đó quan trọng rồi biến mất từ lâu.

Nhưng ngay khi Minh chạm vào mép tủ, cái bóng lập tức xuất hiện sau lưng cậu, đen đặc và nặng như muốn nuốt trọn không khí quanh nhóm bạn.

Nam và Hà kéo Minh lùi lại, nhưng cái bóng không rời khỏi cậu nữa.

Nó bám chặt như một phần đã được chọn.

Minh cảm nhận rõ ràng rằng dù có chạy thế nào, nó vẫn trượt theo, im lặng nhưng không bỏ cuộc.

Cả nhóm quyết định đưa cuốn sổ đến phòng thầy hiệu trưởng ngay trong đêm, hy vọng người lớn có thể giúp.

Nhưng khi họ ra khỏi hành lang, bước chân Minh bắt đầu nặng như bị ai đó giữ lại.

Cậu cố gắng, cố gắng hết sức… nhưng tốc độ của cậu chậm dần.

“Minh!

Nhanh lên!”

Hà hoảng hốt gọi.

Nhưng Minh hiểu rất rõ: có thứ gì đó đã trói cậu lại với hành lang cũ ấy.

Cậu đưa cuốn sổ cho Nam, bàn tay run nhẹ.

“Mang nó đi đi…

Đừng để cái này xảy ra với người khác nữa.”

Nam lắc đầu, cố kéo bạn đi cùng, nhưng cái bóng đã đứng sát ngay sau Minh, hòa lẫn với bóng của chính cậu, như đang khóa chặt cậu vào một ranh giới vô hình.

Cả nhóm chỉ nghe được giọng Minh, bình tĩnh đến lạ:

“Đừng quay lại vì tớ.

Chỉ cần làm cho nó dừng lại… là được.”

Hà bật khóc, nhưng phải chạy theo Nam khi đèn hành lang vụt tắt.

Tiếng gọi của Minh dần xa, mờ đi như bị kéo vào một nơi họ không thể chạm tới.

Sáng hôm sau, khi nhóm bạn quay lại cùng thầy cô, hành lang hoàn toàn trống rỗng.

Không có dấu vết của cái bóng.

Nhưng cũng… không còn Minh.

Chỉ có chiếc tủ gỗ khép hờ và cuốn sổ nằm trên bàn bảo vệ, được ai đó đặt ngay ngắn.

Trang cuối cùng có thêm một dòng mới, chữ viết khác hẳn tất cả những dòng còn lại:

“Tớ sẽ giữ nó ở đây.

Đừng để ai khác bị chọn nữa.”

Từ ngày hôm đó, khu hành lang bị khóa vĩnh viễn.

Nhóm bạn của Minh mỗi lần đi ngang qua vẫn cảm thấy như nghe tiếng bước chân quen thuộc vọng lại từ bên trong—nhẹ, chậm, và đầy nỗi buồn.

Không rõ cái bóng đã biến mất thật hay chưa.

Chỉ biết rằng… có người phải ở lại để nó không tìm thêm ai nữa.
 
Back
Top Bottom