Khác Cả một đời yêu em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 20: "Liếm hết đi!"(h+)


"Ừm..." cô nghe theo ý anh nói

"Bé con , tôi cứng rồi" bàn tay anh bỗng di chuyển vào trong váy cô, chạm nhẹ vào thứ nhạy cảm của cô

Cô kéo lấy bàn tay anh ra nhưng bàn tay anh lại cố bám chặt vào đùi cô:"Bỏ ra đi, mai em phải lên lớp học sớm!"

Anh bỏ ngoài tai những lời cô nói, bàn tay to lớn vẫn đang không ngừng di chuyển chạm vào khắp nơi trên cơ thể cô

Hạ Băng Kiều toàn thân nóng ran như có ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể mình, hai tai đỏ ửng, giọng run run:"Mai em phải ...đi ...h...học sớm..."

"Kệ", Quân Nam Trì mặt lạnh băng , câu nói có chút lạnh nhạt

Nói xong anh bế cô trên tay rồi đưa về phòng ngủ, ném cô xuống giường.

Anh cởi bỏ quần áo, cả cơ thể lộ rõ ra trong ánh đền mờ.Cô ngắm nhìn cơ thể anh , nước da hơi ngăm, các múi săn chắc, hai cánh tay to lớn, nổi đầy gân xanh, cả dáng người cao lớn, ...Thật sự rất hoàn hảo.Phía dưới còn có dương vật đang cương cứng, hướng thẳng về phía người cô.

"Đến lúc em thực hiện lời hứa của mình rồi, Bé Con!"

Vừa dứt câu, anh lấy bàn tay to lớn của mình, xé rách hết váy áo của cô

Hạ Băng Kiều ngại ngùng, rên nhẹ vài tiếng:"aaa...nhưng mà...không...phải lúc...n...này..."

Anh vẫn tiếp tục làm công việc của mình .Ngực cô bắt đầu hiện rõ ra, trắng trẻo, to tròn, sau đó là huyệt động đang chảy nước cùng 'khu rừng ít lá', trông rất quyến rũ

Anh vồ vào người cô , mặc kệ những tiếng rên la:"Ưm...ư...ưm..."

Hai chân cô khép chặt vào nhau như không thể tách rời :"Đừng nhìn nó..."

"Tự banh chân em ra đi!"

Cô sợ hãi khi nghe thấy tiếng hét lớn của anh, chỉ đành tách hai chân ra từ từ, huyệt động đã dần xuất hiện nhưng không nhìn thấy hết nó

"Mở to ra, càng to càng tốt!"

Giọng anh nghe như đã hoàn toàn mất kiên nhẫn,tay đánh mạnh vào bên mông cô

"A!em biết rồi, đừng đánh nữa!Em đau..."

Cô cố gắng kìm nén sự ngại ngùng trong mình, hai chân tách rộng hẳn ra, cả huyệt động ướt đẫm xuất hiện trước mắt anh

Anh nhếch mép nhẹ rồi tay cầm lấy dương vật , đâm thẳng vào huyệt động ướt át của cô.

Cơn đột ngột ấy khiến cho cô bị giật nảy lên một cái:"Aaa!"

Một tay anh bám chặt vào eo cô, tay kia bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn của cô

Cô kêu la từng tiếng, cảm giác như vừa đau vừa sướng:"A!Anh bóp mạnh quá!Nhẹ lại thôi!"

Cô càng nói vậy càng khiến anh cảm thấy hưng phấn hơn, trong động huyệt của cô bám chặt lấy dương vật to lớn của anh

Anh giọng trêu đùa cô:" Cô bé của em đang bám chặt lấy dương vật của tôi kìa, sướng đến nỗi không muốn rời đúng không?"

Cô không đáp lại anh mà thay vào đó là tiếng rên la:"A...aa...a..." , hơi thở cô ấm nóng mùi dâm đãng, miệng mở ra cố gắng lấy lại oxy

Anh mạnh bạo đâm thật mạnh vào cô liên tục mà không có dấu hiệu muốn dừng lại

Cảm thấy trong người anh đã đạt được đến khoái cảm, đôi tay bé nhỏ của cô nắm chặt lấy cánh tay to khoẻ, gân guốc của anh:"Trì...Trì...em ra...aaa!"

Vừa hét lên một tiếng, dâm thuỷ ấm nóng trong huyệt động của cô chảy ra bên ngoài, làm ướt đẫm cả dương vật và hai hòn bi của anh

Anh cười nhẹ một cái rồi mạnh bạo đâm thật nhanh, khi bao quy đầu của anh đã chạm đênz tử cung của cô , anh càng đâm nhanh hơn, bàn tay bóp thật mạnh vào ngực cô

"Ra rồi!"

"Aaaaaaaaaa!"

Tinh trùng trắng đục trong anh bắn vào trong huyệt động của cô, vì quá nhiều nên không ngừng chảy ra ngoài.

Cô thở dốc thật mạnh, bàn tay đã không còn chút sức lực mà nắm lấy cánh tay anh, tim đập nhanh không ngừng như muốn nhảy ra ngoài sau cơn khoái lạc

Anh cầm dương vật to lớn của mình lên rồi một tay kéo người cô dậy

"Liếm hết tinh trùng đi!"

Cô vẫn đang cố gắng làm cho hơi thở của mình trở lại bình thường, khuôn mặt đỏ rực, nhìn thấy dương vật trước mắt đang chờ đợi cô thì cơ thể cô nóng hẳn lên

Cô đành nghe theo lời anh, chậm rãi liếm bao quy đầu

"Cầm lấy đi Bé Con"

Đôi tay thon dài, trắng mịn nắm lấy dương vật của anh.

Cô từ từ liếm sạch hết tinh trùng của anh nhưng không chịu nuốt

Anh khẽ nắn nhẹ núm ti đang cứng của cô:"Nuốt nó đi"

Cô lắc đầu không nghe theo , ánh mắt không dám nhìn anh

Anh thấy cô không nghe theo thì dùng sức nắm thật mạnh vào núm ti cô khiến cô đau đớn mà đập vào tay anh:"ư...ư...ưm" vừa nói cô vừa gật đầu đồng ý

Cô chậm rãi nuốt tinh dịch của anh, khi đã nuốt xong thì cô nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên người rồi nhắm mắt lại, miệng vẫn đang không ngừng thờ dốc

"Còn một lần nữa mà Bé Con!Sao em trốn nhanh vậy, hửm?"

Vừa nghe thấy anh nói , cô liền run sợ theo,đầu quay lại nhìn về phía anh đang cầm dương vật cương cứng
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 21 :"Đừng...đừng nhìn nữa..."(h+)


Những giọt lệ bỗng tràn đầy cả đôi mắt,cô nghẹn ngào trách anh:"E...em...đau...lă...lắm...rồi...huhu"

Anh thấy vậy cũng đau xót , xoa đầu vỗ về cô:"Ngoan,tôi sẽ làm nhẹ.Nhưng em phải nghe lời tôi"

"Anh có chắc là sẽ làm nhẹ không?"

"Ừm"

Anh lau nước mắt cho cô, bàn tay to lớn, gân guốc nắn bóp nhẹ ngực cô , một bên anh mút thật chặt, một bên ve vẩn núm ti đỏ hồng.

Toàn thân cô co giật, run rẩy không ngừng, miệng rên nhẹ:"Aaa...aaa...ư...ư..."

Hai cánh tay cô bám chặt , vòng vào cổ anh, hai mắt nhắm chặt lại , ngại ngùng không dám nhìn

Anh di chuyển lên miệng cô, chẳng mấy chốc đã hôn chặt lấy môi cô, bỗng mạnh bạo tấn công vào lưỡi cô khiến cô ngại ngùng mà rút lại

Mãi lâu sau anh mới chịu buông tha cho cô, cô thở mạnh , gấp rút,cả mặt nóng rực

Anh cúi đầu xuống gần nơi động huyệt.Cô rụt rè hơi khép chân lại, đôi tay bé nhỏ che nơi nhạy cảm của mình:"Đừng...đừng nhìn nữa..."

Anh kéo nhẹ tay cô ra, cả bàn tay to lớn nắm chặt chân cô rồi banh ra thật to .

Cô cố khép chân lại nhưng không thể chống lại anh

Anh từ từ liếm dịch mật đang chảy từ trong động huyệt của cô , cho đến khi thấy đã hết chảy anh mới từ từ đưa dương vật của mình vào

Anh nhấp tới đâu khiến cô co giật tới đó, toàn thân run rẩy, miệng cô không kiểm soát được mà rên:"a...a...ư...ưmm...ưm"

Cô nắm lấy cổ tay của anh , run rẩy nói không tròn từng chữ:"(m)au...ch(o)...(r)a...luon...(đ)i!"

Dù vậy nhưng anh vẫn hiểu được lời cô muốn nói:"Em chắc chứ"

Giừo cô cảm thấy mệt lắm rồi, chỉ muốn anh làm cho nhanh rồi đi ngủ mà thôi:"chắc..."

Anh nghe dong lời cô nói liền ôm thật chặt lấy eo cô động tác chậm nhưng lại mạnh vô cùng.Mỗi lần đâm vào là bao quy đầu của anh chạm tới tử cung của cô.Cả thân cô chỉ thấy run rẩy, đau đớn lẫn khoái cảm.

"Em ra rồi...aaa", cô siết chặt lấy cổ tay anh, dâm thuỷ cũng dần chảy ra , làm ướt cả một khoảng nhỏ của ga giường.

Anh đập mạnh vào động huyệt của cô , cả huyệt động cô siết chặt lấy dương vật của anh như không muốn rời.

Anh nhấp mạnh mấy chục cái rồi bắn lên người cô.

Quân Nam Trì bế cô đi tắm rửa rồi đưa cô về giường ngủ nằm

Sáng hôm sau

"Bé Con , mai dậy ăn sáng rồi đi học đi"

Cô dần mở mắt sau tiếng gọi của anh:"ưm...mấy giờ rồi ah?"

"6 giờ" vừa nói xong anh liền bế cô vào phòng tắm để cho cô vệ sinh cá nhân

Khi vừa xong thì anh trực tiếp thay quần áo cho cô.

Ah cho cô mặc chiếc áo lông trắng mềm bên ngoài, bên trong là chiếc váy bó dài màu đen.

"Xuống ăn sáng đi" anh giọng vỗ về , nhẹ nhàng nói với cô

Hạ Băng Kiều cố bước từng chân xuống dưới phòng bếp, hai chân mở rộng ra giống dáng đi của bà bầu, có lẽ vì hôm qua anh làm mạnh quá nên giờ đây toàn thân cô vẫn cảm thấy đau nhức

Nhìn vậy anh có chút nhói lòng, bế cô vào lòng doof đưa cô xuống

Đến phòng ăn anh thả cô xuống, còn mình thì ngồi xuống ghế.Anh vỗ nhẹ vào đùi, ra hiệu cho cô:"Ngồi lên đây"

"Thôi ah...bất tiện"

"Ngồi!"

Cô đành nghe theo anh vì khong muốn làm anh tức giận, chật vật trèo lên rồi ngồi lên chân anh
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 22:"Ưm....đừng...cắnn..."(h+)


Anh đút tôm cho cô ăn , khi no thì đưa cô đi học

Tại trường học

"Bé Con, học ngoan"

"Dạ!"

Vừa nói xong thì cô liền chạy về phía trường học

"Đi!" , chiếc xe Porsche 550 Spider của anh lao nhanh trong gió

"Chào các em"

"Chúng em chào cô!"

Tất cả mọi người vừa ngồi xuống thì Thanh Huyền nói:"Tính tới thời điểm bây giờ thì lớp chúng ta chỉ còn bạn Hạ Băng Kiều chưa nộp bản thảo cho cô, em giải thích sao đây?"

Nghe xong tất cả các sinh viên đều hướng mắt nhìn về phía cô, cô quên béng mất việc tối hôm qua phải nộp bài,chỉ biết ngượng ngùng đứng lên:"Em...xin...lỗi cô ạ"

Thanh Huyền lớn giọng:"Về nhà làm , nộp cho tôi thêm 2 bản thảo nữa, đồng thời viết bản tường trình có chữ ký của phụ huynh

Cô chỉ biết nghe theo, nhỏ giọng đáp :"Vâng ạ" rồi ngồi xuống

"Được rồi cả lớp, hôm nay chúng ta sẽ học cách phối màu vải nhé!"

Thanh Huyền bắt đầu giảng dạy

Tất cả các sinh viên đều nghe theo sự giảng dạy của giảng viên, đến phần thực hành , Thanh Huyền cho các sinh viên thực hành thử

/3 tiếng sau/

'Keng keng!"

"Được rồi , lớp nghỉ đi!"

Hạ Băng Kiều và Trang Ý, bạn mới quen cùng đi về cùng nhau.Ngoài cổng, chiếc xe Porsche 550 Spider của anh đang đợi cô

"Tạm biệt!"cô vẫy tay chào Trang Ý rồi ngồi lên xe

"Ai vậy?"

Quân Nam Trì chăm chú nhìn vào laptop, ngón tay dài di chuyển không ngừng

"Bạn em mới quen ạ"Cô mỉm cười, nhẹ giọng

Hạ Băng Kiều hướng mắt nhìn ra ngoài xe, đôi mắt có vẻ lo lắng, suy tư,có lẽ là vì bản tường trình,cô không biết ai có thể ký thay ba mẹ cô...

Khoảng 10 phút sau chiếc xe dừng lại ở cổng biệt thự

"Xuống xe đi"

"Anh không xuống ạ?"

"Anh bận việc"

"Dạ..."

Cô nghe xong có chút thất vọng, bước ra khỏi xe rồi đi vào nhà

Chiếc xe của anh ngay sau đi đã chạy đi rất nhanh.

Cả ngày hôm đó cô chỉ ở trong phòng làm việc , vừa mệt mỏi vì phải làm liền 3 bản thảo, vừa lo lắng vì chuyện ký giấy

'Cạch'

Quân Nam Trì bước vào trong dáng vẻ mệt mỏi, tay nới lỏng chiếc cavat, vứt bỏ chiếc áo vest xuống ghế, trong chỉ còn chiếc áo gile và áo sơ mi.

"Anh về rồi"

Anh không nói gì thêm, tiến tới chỗ cô, giọng khàn khàn,hơi mùi khói thuốc khiến cô vội lấy tay che mũi:"Đứng xuống "

Cô nghe theo lời anh , vội đứng xuống.Anh ngồi vào ghế của cô:"Ngồi!"

Cô chỉ đành ngại ngùng mà ngồi xuống đùi anh.

Anh luồn tay vào ôm lấy eo cô, cằm khẽ chạm vào vai cô ,hơi thở vẫn nặng mùi khói thuốc

"Anh...hút ... thuốc?"

"Một chút!"

Cô bỗng quay người lại đối diện với anh, chân gập lại đặt lên ghế, chiếc váy dài vì thế mà bị kéo lên tận đùi, để lộ nước da trắng mịn

Tay cô nhẹ nhàng đặt lên má anh:"Anh không sốt, nhưng sao mặt đỏ vậy nhỉ?"

Khi cô vừa nói xong liền nhận thấy có gì cứng cứng ở phía dưới, chậm rãi nhìn xuống thì thấy dương vật to lớn của anh đang cương lên .

Chưa kịp phản ứng thì tay anh đã xé rách chiếc váy, nắn bóp lấy ngực cô .

"Aaaa...a...anh...làm ...g...gì ...vậy...."

Cô vừa dứt câu thì anh liền cắn lấy nhũ hoa của cô, khiến cô co giật từng cơn:"Ưm....đừng...cắnn..."

Nghe cô nói vậy anh càng cắn mạnh hơn nữa,mãi không chịu bỏ ra

Khi đã thoả mãn xong, anh liền trêu ghẹo cô:"Ngon lắm, Bé Con!"

"Mau, cho nó vào đi"

"Không được đâu...sâu ...lắm" cô ngập ngừng, quay đầu nhìn chỗ khác.

QuânNam Trì một tay nhấc bổng cô lên, một tay điều chỉnh dương vật.
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 23:sâu quá rồi(h+)


Hạ Băng Kiều không ngừng rên la, tay vô thức đạp vào ngực anh:"Không được...sâu lắm...không được...a...ưm..."

Anh mặc kệ lời cô,vẫn tiếp tục cho dương vật vật vào động huyệt.Mỗi lần dương vật vào sâu hơn lại nghe thấy tiếng rên nhẹ của cô:"ưm...ư...aaa...ưm..."

Cho đến khi toàn bộ côn thịt của anh vào sâu hẳn thì cô liền rên to:"Aaa!Trì Trì...sâu quá rồi...không thể...", vừa nói ,hai mắt cô ửng đỏ nhìn anh,tay ôm chặt cổ anh không rời

"Bé Con ngoan..."anh nhẹ giọng, xoa lấy eo cô

"A...anh...sâu lắm rồi..." ,động huyệt chảy ra thứ nước dâm dục, ướt át , ôm chặt lấy côn thịt của anh như xao xuyến không buông

"Khít như vậy, chẳng phải là muốn,hửm?"

Anh giọng trêu ghẹo cô, đôi môi nhếch nhẹ lên:"Ngoan nào, tự làm anh xem!"

Hạ Băng Kiều cắn răng chịu đựng nghe theo, tay bám chặt hai bên vai của anh, run rẩy ngồi lên rồi lại ngồi xuống.

"Nhanh hơn nữa!"

Hạ Băng Kiều lên xuống càng nhanh hơn,cho tới khi Quân Nam Trì cảm thấy sắp 'bắn' thì anh lấy tay đẩy hông cô lên xuống, lúc lâu sau mới gầm lên một tiếng, bắn vào trong động huyệt cô thứ tinh dịch trắng đục, nhớt nhát.

Hạ Băng Kiểu ngất đi trong vòng tay anh vì quá mệt.

Quân Nam Trì nhẹ nhàng đỡ cô xuống giường nằm ngủ, đắp chăn lên cho cô, ôm chặt cô trong lòng

Sáng hôm sau

"Dậy thôi Bé Con" Quân Nam Trì khẽ xoa lấy eo cô

"Ưm...em...muốn ngủ một lát..."

Hạ Băng Kiều dụi mắt, hàng mi cong hơi run, toàn thân đau buốt , nhất là nơi nhạy cảm

"Đau lắm không?"

Quân Nam Trì cau mày nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô như lời an ủi

"Có ạ...Đau đến nỗi không cử động nổi ..."

Nghe cô nói vậy anh liền ngồi dậy, kéo bỏ chăn phía dưới lên, để lộ đôi chân trắng nõn,thon thả của cô.Hạ Băng Kiều ngại ngùng , đau đớn mà từ từ khép hai chân lại, má đỏ ửng lên, đôi mắt nhắm chặt lại

"Mau mở ra!"

Quân Nam Trì bỗng nhiên hét lớn, tỏ rõ sự khó chịu trong mình

Hạ Băng Kiều giật mình sau tiếng hét của anh, lại khẽ mở chân ra , huyệt động ướt đẫm dần lộ rõ

Cửa huyệt cô sớm đã bị sưng tấy, đỏ ửng , anh thấy vậy đôi mắt nhìn vẻ thương xót cho cô, giọng nói vì vậy cũng hạ xuống không ít:"Ngoan"
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 24: Nuôi em là đủ


Quân Nam Trì lấy trong túi một lọ thuốc nhỏ, anh từ từ lấy một lượng thuốc, cẩn thận bôi vào chỗ sưng đỏ của cô.Khi xong thì vứt lọ thuốc rỗng vào sọt rác, giọng trầm thấp nói với cô:"Muốn đi với tôi ?"

Hạ Băng Kiều có chút ngần ngại, nhưng rồi cùng đồng ý vì thà đi đâu đó cùng anh chứ chỉ ngồi ở nhà thì chán ngắt:"Muốn ạ"

Hạ Băng Kiều mặc chiếc váy trắng ngắn bồng bềnh tay dài có thêu đầy hoa nhỏ, chân mặc quần tất đen mỏng, đeo giày mũi nhọn màu đen, dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh, nước da trắng mịn cùng mái tóc đen dài, thực sự ai nhìn vào cũng phải thốt lên vài tiếng

Quân Nam Trì đứng trước gương , mình mặc chiếc áo sơ mi đen sọc trắng cùng chiếc áo gile , bên ngoài khoác áo măng tô dài , chân đeo giày da bóng đắt tiền, tay đeo chiếc đồng hồ Rolex Daytona 6239 , gương mặt tuấn tú, đường nét sắc sảo, trông rất lịch lãm, uy quyền.

Quân Nam Trì và Hạ Băng Kiều cùng ngồi trên chiếc xe Rolls Royce Boat Tail , rất nhanh đã di chuyển tới địa điểm mà anh nói

Quân Nam Trì cẩn thận đỡ Hạ Băng Kiều xuống xe vì sợ cô đau.

Cô chỉ cao đến giữa ngực anh , hai người đi cùng như mây với trời,anh nắm chặt tay cô , cô thì rụt rè chỉ dám đi sau anh.

Thấy vậy anh liền tỏ rõ sự khó chịu, đôi mắt sâu thẳm như không đáy liếc nhìn cô,giọng trầm thấp :" Lại gần đây"

Hạ Băng Kiều thấy anh đang khó chịu thì nhanh nhẹn bước lên đi cạnh anh, Quân Nam Trì ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve khiến cô đỏ cả mặt

Đi được vài bước cô cảm thấy có chút sợ hãi, không khí nơi đây tanh nồng mùi máu, càng đáng sợ hơn khi nghe có dồn dập những tiếng hét đau thương chói tai.

Hạ Băng Kiều nắm chặt tay áo anh, cả cơ thể run lên , đôi mắt nhắm chặt lại không dám nhìn, mãi sau không chịu được mà gọi anh:"Trì Trì..."

Anh thấy vậy thì bế cô cho ngồi lên tay mình, khẽ xoa đầu cô:"Có tôi ở đây, không việc gì phải sợ!"

Cô rúc đầu vào ngực anh, cả người vẫn không ngừng run rẩy khi nghe những tiếng hét chói tai:"Bỏ tôi ra!"

"Cứu tôi với!"

"Đừng đánh tôi huhu""..."

Bỗng có một cô gái chừng 20 tuổi chạy ra ngoài cửa, gương mặt nhem nhuốc, quần áo đã bị xé rách , miệng không ngừng la hét:"Có ai không!Cứu tôi với!huhu..."

Phía sau có mấy tên đàn ông cao to, hung tợn chạy đuổi theo:"Con đĩ kia!Quay lại đây cho tao!"

Cô gái ấy vô tình va vào người anh, cô ấy liền ngã khuỵu xuống, giây sau đã túm lấy gấu quần anh mà cầu xin:"Xin anh hãy cứu lấy tôi!Tôi van anh!Tôi lạy anh !hức hức..."

Quân Nam Trì đá mạnh cô gái ấy ra khiến cô ngã nhào, rất nhanh đã bị mấy tên đàn ông hung ác kia bắt lại, khi nhìn thấy anh thì cúi nhường,sợ hãi:"Chào Ngài...Ngài Quân...Xin lỗi đã khiến Ngài khó chịu vì con nhỏ này..." lúc sau liền quay sang hét lớn cô gái ấy:" Mày mau xin lỗi Ngài ấy nhanh!"

Cô gái vẫn la hét , van xin anh.Thấy cô ta không chịu nghe lời, một người đàn ông trong số đó đã tát cô một cái'bốp!' Thật đau, khiến cô ngã mhaof trên mặt đất

Hạ Băng Kiều thấy vậy thì hoảng sợ, cả người co lại, giọng rất nhỏ chỉ mình anh nghe rõ:" Trì Trì...coa thể...cứu cô ấy, được không?"

Anh nghe cô nói thì ra hiệu cho Cần Lam, Cần Lam theo sau liền hiểu rõ ý anh, vội cúi đầu vâng thưa

Anh bế cô đi tiếp mà không ngoảnh đầu quay lại, Hạ Băng Kiều run sợ hỏi anh:"Anh...cứu cô ấy chứ ạ?"

Quân Nam Trì lười biếng đáp lại cô, mặt không chút biểu cảm :"Ừ!"

"Chú này..."

"Nghe?"

"Chú cúi thấp xuống, em có điều muốn nói"

Quân Nam Trì dừng bước, đầu hơi cúi xuống gần cô.Hạ Băng Kiều cố nhô người cao lên, sau đó liền hôn nhẹ vào má anh, thỏ thẻ nói:"Chú là người tốt!"

Cô vừa hạ người xuống thì bị anh hôn chặt, lúc buông cô ra thì nói nhỏ với cô:"Em muốn là được!"

Khoảng 2 tiếng sau khi xong công việc ở chợ Đen, anh đưa cô quay chờ lại xe , cùng cô về nhà .

Anh lái xe , cô ngồi ghế phụ.

"Chú ..."

"Hửm?"

"Chúng ta muôi mèo được không ạ!"

"Không được!"

"Tại sao ạ?"

"Nuôi em là đủ!"
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 25:"Mọi điều đều nghe em!"


Nghe vậy cô có chút đỏ mặt, hướng mắt nhìn ra ngoài cửa xe

Quân Nam Trì lấy trong tủ nhỏ xe một điếu thuốc , hai tay kẹp lấy nó, vứt lên người cô chiếc bật lửa, giọng khàn đặc:"Mở bật lửa lên "

Cô loay hoay mãi mới mở được bật lửa lên, anh kẹp điếu thuốc trên môi, đầu quay sang cô.Hạ Băng Kiều cho bật lửa tới gần điếu thuốc, khi hơi cháy thì tắt đi.

Quân Nam Trì hít một hơi dài, sau có liền thở ra những cơn khói nồng đặc như ngàn tầng mây trắng đục.

Hạ Băng Kiều khó thở liền lấy tay bịp lại, đôi mày cong nhẹ lên

"Đặt chân lên đây!"

Một tay anh vỗ nhẹ lên đùi, r hiệu cho cô, hai con ngươi sâu thẳm vẫn đăm đăm nhìn về phía trước.

Hạ Băng Kiều không hiểu anh muốn làm gì nhưng nhưng vẫn cẩm thận tháo bỏ giày, sau đó đặt lại chân lên đùi anh:"Chú làm gì vậy?"

Quân Nam Trì không nói gì thêm, chỉ thấy anh mở cửa kính ô tô, vứt bỏ điếu thuốc, sau đó liền đóng lại.

Anh xé rách quần tất đen mỏng của cô, làm da trắng trẻo , mịn màng của cô dần lộ rõ.

Bàn tay to lớn, rắn chắc luồn vào trong, xoa nhẹ đôi chân trắng mịn của cô

"Chú .... chú đang lái xe đó" Hạ Băng Kiều ngại ngùng, có ý kéo chân lại nhưng bị anh giữ chặt

"Mặc kệ!"

"..."

Tại cổng biệt thự

Tiết trời cuối thu , những cơn gió mát lạnh vội vàng chạy qua, cuốn theo từng chiếc lá vàng yếu ớt

Quân Nam Trì bước ra ngoài , bước tới mở cửa xe cho cô, giọng ấm áp, trầm thấp:"Chút nữa quản gia dọn cơm cho em"

Hạ Băng Kiều ngước lên nhìn anh, đôi mắt tròn to, long lanh tựa sương sớm hướng phía anh:"Chú...không ăn ạ?"

"Ừm, tôi bận việc,tối về.

Nhớ ăn ngoan!"

Anh hạ giọng xuống, bàn tay ấm áp xoa đầu cô.

"Dạ..."

Cô từng bước tiến về phía biệt thự.Quân Nam Trì chỉ lặng lẽ nhìn cô đi, dáng người mảnh khảnh cùng mái tóc dài khẽ bay trong gió, nó khiến trái tim anh như vỡ vụn thành nhiều mảnh mà bất giác mỉm cười

Anh vội bước lên xe, lao nhanh trên con đường lộng gió trải dài

...

Hạ Băng Kiều tìm đồ khác để thay cho thoải mái.

Vì tiết trời đã chuyển lạnh nên cô đã chọn mặc chiếc váy hai dây dài lông mềm màu xám nhẹ, khoác thêm chiếc áo mỏng cánh bướm .

Khi cô vừa đang ngồi đọc sách thì có tiếng quản gia nói:"Mời Hạ Tiểu Thư xuống dùng bữa ạ!"

Cô vâng một tiếng rồi vội cất quyển sách đặt trên bàn, bước tới phòng ăn

Ngồi trên bàn ăn có bao món ăn ngon , đắt tiền nhưng cô vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó quan trọng.

Đôi mắt u buồn như màn đêm , nhìn một lượt các món ăn mà chợt nhớ tới lời anh dặn'nhớ ăn ngoan!' Vì vậy mà cầm dao nĩa.

Vừa ăn cô vừa hỏi quản gia:" ...Cháu có điều muốn hỏi, được không ạ?"

"Dạ vâng thưa Hạ Tiểu Thư!"

Cô tiếp tục nói:"Bình thường thấy Trì Trì ăn rất ít ... tại sao vậy ạ?"

"Ngài Quân từ trước tới giờ luôn như vậy, tôi có hỏi thì Ngài ấy nói 'Không hợp vị' dù tôi vẫn thường xuyên thay đổi đầu bếp ạ"

"Dạ vâng..."

Hạ Băng Kiều suy nghĩ hồi lâu cũng quyết định ăn xong sẽ làm thử bánh cho anh vì nghĩ rằng bánh sẽ không phức tạp như thức ăn mặn

Cô cảm thấy vô cùng phấn khích nên rất nhanh đã ăn no.

Cô hào hứng vào bếp làm bánh.

Cả một buổi chiều cô làm việc rất bận rộn.

Cho tới khi hoàng hôn lên thì chiếc bánh ngọt của cô mới được hoàn thiện

Chiếc bánh hình tròn được phủ một lớp socola đen, trên mặt bánh được trang trí bởi lá bạc hà và quả dâu tây đỏ mọng cắt lát, viền bánh có những bông tuyết trắng nhỏ từ socola được cô làm rất tỉ mỉ, dưới mặt đĩa bánh được cô vẩy nhẹ những lớp socola , tạo hình như cơn sóng nhỏ trên biển

Hạ Băng Kiều thờ phào nhẹ nhõm, da mặt trắng mịn đã sớm toát ra những giọt mồ hôi.Cô cẩn thận cất bánh vào tủ đợi anh về

/22:35/Buổi tối

Hạ Băng Kiều ngồi đợi anh ở phòng khách suốt hơn 4 tiếng dài,chỉ lẳng lặng ngước nhìn đồng hồ trong sự chán nản

Bỗng có tiếng mở cửa nhỏ 'cách', Quân Nam Trì tay nắm lấy tay nắm cửa,tay kia cầm chiếc áo măng tô , dáng người cao to, đôi mắt sắc bén hướng nhìn cô đang ngồi , giọng trầm thấp, khàn khàn vang lên:"Chưa ngủ?"

Cô nghe thấy anh liền quay lại nhìn, phấn khích chạy tới bên anh, kéo mạnh tay anh ra ngồi ghế:"Chú...lại đây ngồi...cháu mang bánh ra cho chú"

Quân Nam Trì ném bỏ chiếc áo lên ghế, mình ngồi xuống, đôi mắt đen như vực thẳm vẫn đăm đăm theo dõi từng hành động của cô,gương mặt không có chút biểu cảm

Hạ Băng Kiều cẩn thận mang bánh tới chỗ anh, tiến tới ngồi cạnh bên anh:"Chú mau ăn đi, cháu tự làm đó!"

Anh điềm tĩnh ăn thử một miếng bánh cô làm, miệng khẽ cười lên tỏ vẻ hài lòng, kéo mạnh cô ngồi vào lòng mình:"Vụng như e, làm được chiếc bánh này chắc vất vả lắm nhỉ?"

"Vụng thì không chắc nhưng vất vả thì có phần đúng"

Nói xong cô liền quay người đối diện với anh, tay ôm lấy cổ anh, dịu dàng nói:"Chú ơi..."

Đôi mắt Quân Nam Trì vẫn đang hướng nhìn cô:"Hửm?"

"Chú...ăn nhiều một chút được không?

Nhìn chú chán ăn ít...cháu...không chịu được..."

Quân Nam Trì nghe xong khẽ hôn lên môi cô, dịu dàng đáp:"Mọi điều đều nghe em!"
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 26: "Bé con, xuống đây!"


Anh cùng cô ăn hết chiếc bánh kem ấy, vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ

...

Quân Nam Trì bế cô vào phòng ngủ, ôm chặt cô trong lòng mình.

Anh nhẹ giọng nói với cô:"Lạnh rồi , ăn mặc cho ấm"

"Dạ"

Hai người ôm nhau cứ vậy mà ngủ đi chẳng hay...

Sáng hôm sau

Buổi sớm màn sương còn dày đặc, phủ kín từng cành cây, ngọn cỏ.

Gió chạy nhanh để không bị bắt, kéo theo mùi hương của hoa thơm trong vườn.

Mới chỉ 5 giờ sáng nhưng Quân Nam Trì đã thức dậy.

Hôm nay có buổi họp quan trọng tại Biệt Thự của anh .

Quân Nam Trì cẩn thận không phát ra tiếng động, lúc ra khỏi giường còn không quên kéo chăn cho cô.

Anh vệ sinh cá nhân xong liền bước tới phòng thay đồ riêng của mình.

Nơi đây rất rộng, có chứa hàng trăm bộ quần áo,giày được thiết kế riêng , hơn nữa rất đắt tiền,mỗi bộ đều khẳng định được giá trị riêng của nó'sang trọng, đơn giản, phong cách, thời thượng, tinh tế,...'

Quân Nam Trì bước đi một lượt cũng vừa tay mà chọn mặc chiếc áo sơ phông có cổ màu đen hoạ tiết con hươu được thêu tỉ mỉ trước ngực có giá hơn 100.000$ , chân mặc quần âu màu đen , đeo giày da bóng ...

Anh từ từ bước xuống phòng khách, dáng vẻ rất uy nghiêm, thời thượng, lãnh đạm

Dưới phòng khách đã có rất nhiều người ngồi sẵn để đợi anh, đều ăn mặc rất lịch sự, chỉn chu.

Mỗi người ngồi ở đây đều là những người có tiếng trong việc làm ăn, buôn bán trái phép 'Lão đại trong hàng chất cấm, Tam Ca trong ngành buôn súng lậu,..." khi thấy anh đến liền đứng dậy chào :"Ngài Quân!"

Anh không mở miệng nói, chỉ thấy có tiếng phát ra từ cổ họng, mặt không biến sắc:"Ừm"

Đợi khi anh ngồi xuống những người còn lại mới dám ngồi theo.

Quân Nam Trì ngồi vắt chéo chân, hai tay dựa vào thành ghế, đôi mắt nhìn người như không máu.

Người đàn ông trước mặt họ chính là Satan của địa ngục , một tay che trời, ai động vào đều sẽ có cái kết không tốt

Anh thấp giọng hỏi :"Chuyện vận chuyển ma tuý, súng sao rồi?"

Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen trả lời anh, đôi mắt tỏ rõ sự nghiêm trọng:" Ngài Quân!Số ma tuý cùng súng đó trên đường đi đã bị bọn cảnh sát bất ngờ bắt giữ , hơn nữa trợ thủ đắc lực của chúng tôi cũng đều bị bắt giữ theo, chỉ là đang đợi lệnh từ toà án..."

Một người trong số đó lại lên tiếng:"Ngài Quân!

Không thể có chuyện vô lý như vậy được, ta đã cho để tới 10 xe tải lớn qua từng địa điểm khác nhau, vậy mà lại bị bắt hết..."

Lần lượt cứ vậy mà có nhiều tiếng tranh cãi hơn

"Đúng vậy đó Ngài Quân!

Chắc chắn trong số chúng ta có người đã giờ mưu hèn kế bẩn rồi!"

"Đúng đó!"

"Là ai mau tự nhận đi!"

"..."

Quân Nam Trì vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó, nét mặt vẫn không thay đổi, bỗng anh hướng mắt nhìn lên tầng trên có Hạ Băng Kiều đang đứng, giọng trầm thấp gọi cô:"Bé con, xuống đây!"

Hạ Băng Kiều nghe anh gọi thì giật mình .Tất cả mọi người đều hướng mắt nhìn cô với bẻ mặt ngạc nhiên, bất ngờ, ai cũng có trong mình một suy nghĩ:"Người phụ nữ này là ai?Sao có thể khiến Ngài Quâm đặc biệt quan tâm như vậy!"

Cô ngại ngùng chậm rãi bước xuống, mặt không dám nhìn ai mà chỉ dám cúi đầu nhìn xuống, cố xoã tóc để che mặt mình

Quân Nam Trì nhếch nhẹ môi, bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào chân ra hiệu cho cô ngồi xuống chân mình.

Hạ Băng Kiều đỏ mặt , nóng như lửa đốt, chỉ dám cười ngượng chào mọi người, sau lại khép nép ngồi lên chân anh.

Tất cả những người ngồi dưới như bị hoá đá, họ không thể tin những gì trước mắt mình, không gian trở nên im lặng đến bất thường, những ánh mắt thăm dò đâm thẳng về phía cô.

Hạ Băng Kiều nhỏ giọng hỏi anh:"Chú...chú làm gì vậy..."

Quân Nam Trì mặt vẫn lạnh như băng, chỉ trả lời cho có:"Ôm em?"

Nói xong anh nhấc nhẹ chân cô lên, cho cô nằm ngang trên người anh

Hạ Băng Kiều cúi đầu vào lồng ngực anh :"Chú làm gì vậy, mọi người đang nhìn đóoo..."

"Mặc kệ" , tiếng nói của cô rất nhỏ, chỉ đủ cho anh nghe , nhưng mỗi lần anh nói đều đủ cho tất cả mọi người nghe

"Nói tiếp đi" Anh hướng mắt lên nhìn những người đàn ông ngồi phía dưới

"Dạ..."

"Ngài Quân, trong lần làm ăn lần này, chúng ta quả là thiệt hại không ít, nếu tính cũng phải tới 20.000.000 $ ạ!"

Hạ Băng Kiều nghe xong như đứng hình, số tiền đó thực sự rất lớn, cả đời cô làm chắc cũng không nổi một phần, vậy mà đó chỉ là một lần tổn thấy trong công việc của anh?

"..."

Anh mặt nghiêm túc, không chút lo lắng trong mình, đôi mắt nhìn nham hiểm, bình tĩnh nói:"Lũ hám tiền dùng tiền nắm thóp, bọn tham sống lấy mạng đền bù!"

Một câu nói ngắn cũng đủ khiến tất cả phải câm nín vì sợ hãi.

Một tiếng nói run run vang lên:"Vậy...chúng tôi ...đều theo ý Ngài!"
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 27: "Cứng bằng 'thằng bé' của tôi không, hửm?"


Một người đàn ông buộc tóc dài đuôi ngựa lên tiếng:"Ngài Quân, vậy lô hàng tiếp theo phải làm thế nào ạ?"

"..."

Từng giây phút trôi qua khiến Hạ Băng Kiều càng trở nên chán nản,vì ngồi trên đùi anh quá lâu mà không dám cử động nên cô sớm đã đau buốt cả người,đặc biệt là phần mông

Cô chú ý tới bàn tay to lớn, nổi đầy gân xanh của anh, cao hứng mà vuốt ve theo đường nổi của gân xanh, ngón tay run run từ từ di chuyển , gương mặt có chút bất ngờ, giọng nói nhỏ nghe êm tai:"A...cứng thật đó..."

Quân Nam Trì bỗng đánh mạnh vào mông cô ' bốp!' khiến cô đau điếng cả người, tất cả chìm trong sự im lặng, những con mắt kinh hãi đâm thẳng về phía anh

"Cứng bằng 'thằng bé' của tôi không, hửm?"

Anh trầm giọng , đôi mắt đen láy liếc nhìn xuống cô , quyến rũ đến mê người

Câu anh vừa dứt khiến ai ai nghe xong đều như đứng hình, mặt ai cũng đỏ cả lên, nhìn chằm chằm vào Hạ Băng Kiều

Hạ Băng Kiều vội che miệng anh lại, hai má rực lửa, đôi mắt to tròn, đáng yêu lộ rõ sự ngại ngùng :"Chú...cái đồ...vô liêm sỉ mà...!

Chú đừng hỏi linh tinh nữa...

Ai cũng đang nhìn kìa!Ngại chết đi được..."

"Tôi hỏi thật!Không linh tinh?"

Quân Nam Trì cau mày , gương mặt tỏ rõ sự nghiêm túc

Mọi người lại tiếp tục hướng mắt về phía cô, đôi mắt như chờ đợi câu trả lời của cô.

Hạ Băng Kiều hết cách, chỉ dám nói rất nhỏ với anh:" Thằng bé của chú...cứng...hơn...", dù vậy ai cũng nghe thấy cả

Quân Nam Trì nhếch nhẹ môi nhìn cô, bàn tay xoa bóp mông cô:"Ngoan!"

Ai ai phía dưới cũng như bị đóng băng, đôi mắt trầm trồ, ngạc nhiên , ngại ngùng , kinh sợ không tin những gì xảy ra trước mắt mình.

...

/8 giờ sáng/

Tan họp, tất cả ra về, mấy chục chiếc xe sang trọng ,đắt tiền nối tiếp nhau tới đưa 'ông chủ' của mình về.

Trong phòng khách chỉ còn hai người đang ngồi ôm nhau .

Hạ Băng Kiều đập nhẹ vào ngực anh, giận dỗi:"Chú...hồi nãy...chú...quá đáng..."

"Quá đáng?"

"Chẳng vậy thì sao nữa..."

Quân Nam Trì bóp chặt mông cô khiến cô phải rên la:"Cho em nói lại!"

"Chú...đau...em xin ... lỗi mà...ư..."

Quân Nam Trì kéo váy cô lên cao, vội tháo bỏ chiếc áo ngực của cô,bàn tay to lớn ôm trọn lấy một bên ngực của cô mà xoa bóp

Hạ Băng Kiều run rẩy, hai con ngươi nhìn anh tỏ vẻ thương hại, giọng run run:"A...chú...lên...trên rồi...làm , được không?

Ở đây... có người nhìn đó...ư..."

"Được!", nói xong anh bế cô lên , thả váy dài xuống,dù vậy vẫn để lộ hai núm ti tròn trịa đang cương cứng.

/Trong thư phòng/

Anh thả người cô xuống, còn mình thì ngồi lên ghế làm việc, giọng khàn khàn:"Tự cởi đồ ra !"

Hạ Băng Kiều ngại đỏ cả mặt, đầu cúi hẳn xuống, mắt không dám nhìn anh, ngón tay run rẩy cởi bỏ chiếc áo khoác, xong lại đẩy nhẹ hai dây áo cho nó tự rơi xuống, ngại ngùng cởi bỏ chiếc quần lót hoa nhí màu be.

Quân Nam Trì ngắm nhìn cô hồi lâu, tay vỗ nhẹ vào đùi:"Lại đây ngồi!"

Hạ Băng Kiều chậm rãi bước tới chỗ anh, đôi mắt nhìn anh, cánh ray vươn tới chỗ anh:"Bế em lên..."

Anh nhấc người cô lên , đặt cô ngồi lên đùi mình:"Mai em được nghỉ học!"

"Sao chú biết ạ?"

"Thông báo từ Hiệu Trưởng!"

"Dạ..."

Quân Nam Trì mở ngăn kéo tủ, lấy chiếc chăn mỏng màu xám ra cho cô đắp.

Tay phải anh gõ bàn phím,tay kia nắn bóp lấy ngực cô,giọng trêu đùa:"Ngực em to hơn thì phải"

"Chú đừng trêu em..."

Hơn 1 tiếng trôi qua,bàn tay anh vẫn không ngừng xoa bóp ngực cô, đôi lúc lại kẹp chặt đầu ti cô .

Hạ Băng Kiều không chịu nổi nữa, toàn thân run rẩy, mềm nhũn,chậm rãi nói câu:"Ư...ưm...chú...đừng bóp nữa...chú mà bóp nữa...thì...aaa...ưm..."

"Thì?", anh bóp mạnh ngực cô

"Aaa!Đau...đau...thì...thì...em không...chịu nổi...a..."

Quân Nam Trì bỏ ngực cô ra, tay nhấc bổng cô ngồi lên bàn.

Trên đùi anh bị ướt đẫm một mảng lớn bởi dâm dịch của cô, Hạ Băng Kiều thấy vậy liền hoảng sợ :"A...chú...cháu...cháu xin lỗi...cháu...cháu không cố ý..."

Quân Nam Trì mặc kệ lời cô nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng ngực cô, bàn tay xoa nhẹ núm ti đã sớm mềm nhũn , đỏ ửng vì đau:"Đau lắm không?"

"Đau lắm..."

"Tại sao không nói gì?"

"Sợ...sợ chú không vui..."

"..."
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 28:Đã là người phụ nữ của tôi thì tất cả mọi thứ của tôi đều là của em!


Quân Nam Trì im lặng, tay lấy ra tuýp thuốc trong ngăn kéo , cẩn thận thoa lên núm ti cho cô

Lúc sau thoa xong liền nhẹ giọng hỏi:"Đói chưa?"

"Rồi ạ..."

Anh đến tủ tìm đồ cho cô, tự tay mặc váy cho cô xong liền bế cô trên tay

"A...chú...có cái đó...chú không... thay...quần ạ?"

Hạ Băng Kiều ngại ngùng nhìn Quân Nam Trì

"Em thay cho tôi?"

"Chú...đâu phải con nít đâu chứ..."

Phòng ăn

"Cho em xuống..."

Hạ Băng Kiều đập nhẹ vào cổ tay anh, câu nói mềm mại như nũng nịu anh

Anh bỏ ngoài tai lời cô nói, nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên đùi:"Không được"

Trên bàn ăn có rất nhiều món ăn đắt tiền được bày biện qua chính tay đầu bếp giỏi nổi tiếng thế giới: mì ý hải sản được phủ lên một lớp sốt phô mai , bò Matsusaka cắt lát 5 miếng đỏ mọng với ít măng tây ,dưa leo cùng cà chua bi , bánh ngọt hương matcha với những miếng dưa lưới Yubari King nhỏ đều đặn được phủ lên trên lớp caramen và lá bạc hà,....

Ánh sáng của đèn chùm tạo hình cơn sóng với hàng trăm viên kim cương tự nhiên chiếu xuống bàn , những bông hoa Tulip Bulds đan xen với hoa hồng Juliet có giá hơn 15,8 triệu $ được cắm tỉ mỉ,...

đã khiến cho không gian phòng ăn khẳng định được được sự sang trọng cùng tầm đẳng cấp của nó

Quân Nam Trì cẩn thận đút cho cô ăn, lau miệng cho cô

Hạ Băng Kiều vừa nói vừa cầm dĩa với miếng thịt bò đưa tới miệng anh, đôi mắt nhìn vẻ chờ đợi:"Chú ăn đi"

Quân Nam Trì mở miệng, ăn miếng thịt bò cô đút cho mình, miệng hơi nhếch lên cười

"Chú ăn nhiều chút..."

....

"Em ngồi đây" Quân Nam Trì nhấc người cô lên, mình đứng dậy

"Chú đi đâu vậy?"

"Thay quần"

"Vâng..."

Trong lúc Hạ Băng Kiều đợi anh , Chị Trần bên cạnh đó liền hỏi chuyện cô:"Hạ Tiểu Thư... tôi thấy da cô trộm vía thật là đẹp quá...không biết cô có bí quyết gì không ha..."

Hạ Băng Kiều vui vẻ cười:"Cháu cám ơn cô , tại cháu hồi trước cũng hay dưỡng da... mà dạo này không có...chừng nào mua được nhất định sẽ cùng cô làm đẹp"

"Tôi nói vậy thôi chứ chừng tuổi này như tôi thì đẹp hay không cũng đâu quan trọng chứ...haha..."

Quân Nam Trì bước tới chỗ cô ngồi, tay khoác áo lông cho cô, còn quàng khăn len cho cô vì sợ cô lạnh:"Tôi dẫn em đi mua"

Hạ Băng Kiều bất ngờ quay lại nhìn anh:"Hả?"

Quân Nam Trì kéo ghế ra cho cô, Hạ Băng Kiều nắm tay anh đứng dậy

Vừa đi cô vừa cười :"Chú, chú nghe thấy hết rồi hả?"

"Ừm"

Ngoài trời chỉ hơi hửng nắng , gió nhẹ cùng mùi thơm của hoa sữa, cô vui vẻ xoay người , chiếc váy dài bồng xoè rộng , mái tóc đen dài bay theo gió, cô nở nụ cười tươi , đôi mắt nhắm chặt tựa vầng trăng khuyết với hàng mi cong , tựa như hạt sương long lanh bởi tâm hồn trong sáng, cũng tựa như thứ thuốc mê làm mê hoặc tâm trí con người bởi sự duyên dáng , đáng yêu, xinh đẹp của mình

Anh ngắm nhìn cô thật lâu vẻ trầm ngâm, suy nghĩ, môi nhếch nhẹ nói câu:"Bé con, em rất đẹp"

Quân Nam Trì mở cửa xe cho cô, đặt tay cô lên đùi mình còn mình lái xe

Thành Phố Z

"Chú ơi, chúng ta đi bộ được không?"

Hạ Băng Kiều hướng mắt nhìn anh, tay kéo nhẹ quần anh

Anh không nói gì, chỉ nhìn cô , sau liền dừng xe ở bên lề đường:"Ngồi đó"

Quân Nam Trì bước xuống xe trước ánh mắt của hàng trăm người đang đi dạo trên phố, anh tới mở cửa xe cho cô :"Cẩn thận chút"

Cô bước ra khỏi xe, câu nói ngọt ngào, mềm mại:"Dạ..."

Hai người nắm tay nhau đi bộ trên phố, một người đẹp trai, sang trọng , điềm đạm, một người đáng yêu, duyên dáng, thanh tú , ...ai ngắm nhìn đều ngưỡng mộ , trầm trồ

Quân Nam Trì dẫn cô tới một toà nhà to lớn, hiện đại , hai người nắm tay nhau bước vào cửa

"Kính chào quý khách!"một người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng, tóc búi gọn nói

Quân Nam Trì đưa ra một tấm thẻ màu trắng đen , trên đó có một logo rất to được khắc tỉ mỉ"VIP.T"

Người phụ nữ vừa cầm lên liền ra hiệu cho những nhân viên xung quanh, lần lượt có tới hơn chục người tiến tới:"Mời Quý Ngài và Tiểu Thư theo chúng tôi ạ"

Hạ Băng Kiều cảm thấy có chút căng thẳng liền nắm chặt lấy tay anh

"Tôi chỉ cần 1 người là đủ"

Câu nói ấy của Quân Nam Trì khiến cô có chút bất ngờ

"Dạ vâng thưa Quý Ngài!"

...

/Khoảng 1 tiếng sau/

"Hoá đơn của Quý Khách là 556.000$ ạ, đồ của Quý Khách sẽ được giao đến tận nhà ạ!"

Quân Nam Trì rút ra tấm thẻ đen của mình cho nhân viên, khi xong nắm tay cô bước đi.

"Xin chân thành cám ơn Quý Khách!"

...

Hạ Băng Kiều ngước nhìn anh :"Chú ơi...số tiền đó...nhất định sau này em sẽ trả lại cho chú..."

Quân Nam Trì dừng bước,giọng trầm thấp nhưng mang vẻ dịu dàng:" Đã là người phụ nữ của tôi thì tất cả mọi thứ của tôi đều là của em!"

"Nhưng mà..."

"Không nhưng gì cả, đi thôi"
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương29:"Bé con, tôi muốn uống sữa của em!"


Anh cùng cô trở về biệt thự

Tại biệt thự

Khi vừa bước tới cửa chính, Hạ Băng Kiều kéo tay áo anh :"Chú..."

"Tôi nghe?"

"Bế em" Hạ Băng Kiều dơ tay đối diện phía anh, làm nũng anh

Quân Nam Trì cười nhẹ rồi bế cô lên, thấp giọng hỏi :"Muốn gì?"

Hạ Băng Kiều nhắm chặt mắt, hai má đỏ ửng, hôn vào môi anh :"Cám ơn chú đẹp trai..."

Vừa dứt câu,cô liền bị anh hôn chặt, Hạ Băng Kiều vì khó thở mà đập vào lưng anh vài cái,thi thoảng lại rên nhẹ :"Ưm...ư...ư...ưmm..."

Hơn 10 phút sau anh mới chịu thả cô ra, Hạ Băng Kiều thở hổn hển,tay lau đi chút ' mật dịch' còn xót trên bờ môi mỏng :"Ha...ha...haa"

Đôi mắt Quân Nam Trì chỉ có hình bóng cô, mỗi câu nói đều dứt khoát, chân thành: "Kiều Kiều, tiền tài danh vọng ,những thứ đó tôi không mong cầu, có hay không đều không quan trọng,nhưng em chắc chắn tôi phải có.

Chỉ cần em luôn đối xử với tôi như bây giờ, cái mạng nhỏ này đều do em toàn quyền nắm giữ"

Hạ Băng Kiều ngắm nhìn khuôn mặt anh, mềm mại nói câu:"Dạ..."

Anh nhẹ nhàng thả người cô xuống,giọng trầm thấp:"Vào đi, tôi có chút việc cần xử lý, nhớ phải ngoan đó"

"Vâng ạ, chú đi đường cẩn thận"

Quân Nam Trì nhìn theo bóng cô bước vào trong thang máy, khi không còn mới chịu bước ra phía cổng, anh nhấc điện thoại lên , điềm đạm nói:"Lô hàng đó sao rồi?"

Phía bên kia có giọng của Cần Lam:"Thưa Ngài, chúng tôi đã làm theo lời Ngài nói, tuy lấy lại được toàn bộ số hàng đó nhưng bên ta cũng đã phải chi ra số tiền không nhỏ để cho mấy tên kia 'ngậm miệng', cũng đã có hơn 20 người bị giết vì không chịu nghe lời ạ!"

Quân Nam Trì lãnh đạm nói:"Chỉ là chút cỏ rác, không đáng bận tâm!"

"Vâng ạ!"

Quân Nam Trì tắt điện thoại , một mình lái chiếc xe Rolls Royce Boat Tail trên đường

Mạn Tần Viên

Quân Nam Trì lái xe qua chiếc cổng lớn bằng vàng , khi vừa bước xuống liền có Cần Lam và chục người mặc áo vest cúi chào:"Ngài Quân!"

Cần Lam vội đi theo anh:"Ngài Quân , các Ông Chủ đều đang đợi Ngài!"

"Ừm"

Khi QuânNam Trì bước vào trong một căn phòng rộng lớn,liền có tới 20 người đàn ông đứng lên chào anh, tất cả đều là những Ông Chủ có tiếng ở mỗi đất nước

Anh ngồi xuống, điềm đạm cầm trên tay ly lượu vang:"Hai ngày sau ta sẽ chuyển người qua biên giới..."

"..."

Lý Hạn vội tiếp lời:"Ngài Quân, chuyện này hãy tin tưởng giao cho tôi!"

Quân Nam Trì liếc nhìn Lý Hạn :"Giao cho ông?"

"Dạ..."

Lý Hạn sợ hãi cúi đầu xuống

"Vậy thì phải cho Cần Lam đi cùng ông...ngộ có bất trắc , còn kịp thời cứu nguy!"

"Dạ , Ngài Quân, cám ơn Ngài đã tin tưởng tôi"

Quân Nam Trì nhấp một ngụm rượu , sau đó liền nói câu:"Tôi chưa nói mình tin tưởng ông!"

Lý Hạn nghe xong sợ tới toát mồ hồi, giọng run run:"Ngài Quân, tôi học ít hiểu chậm...mong Ngài thứ lỗi cho!"

Quân Nam Trì không nói gì , một mình đứng dậy bước ra ngoài cửa, những người khác đều đứng lên chào anh.

Lý Hạn theo bóng của anh, đôi mắt lườm liếc vẻ tức giận, tay nắm chặt vào nhau, gân xanh nổi lên , nói nhỏ câu:"Mày đợi đấy, thằng chó chết!"

Nơi đây bốn phía đều là rừng xanh, Mạc Tần Viên được trồng rất nhiều cây hoa, xây dựng theo kiến trúc cổ.Sở dĩ mọi người về đây bàn việc đều là bởi vì nơi đấy rất yên tĩnh hơn nữa lại rất bảo mật, ít người biết đến.

"Ngài Quân, mời Ngài lên xe"Cần Lam mở cửa cho anh, cúi đầu vẻ cung kính

"Ừm!"

Quân Nam Trì lạnh giọng đáp lại, mình bước vào trong xe

Cần Lam ngồi vào xe, cầm chắc tay lái, chiếc xe lao nhanh trong gió

Tại biệt thự

"Chú !

Chú về rồi!"

Hạ Băng Kiều chạy tới ôm anh, miệng cười tươi như hoa hồng trong nắng

Quân Nam Trì nhấc người cô lên, bế cô trên tay như bế đứa con nít:"Trời lạnh, lần sau không cần đón "

"Không chịu..."

Quân Nam Trì bế cô vào trong , tay vuốt ve ngón tay cô:"Tay lạnh cả rồi..."

Anh đưa cô vào thư phòng, đặt cô ngồi lên đùi mình

Hạ Băng Kiều nhẹ giọng:"Chú...em hôm nay có bài phải làm...không thể ngồi đây với chú"

"Mai rồi làm!"

Quân Nam Trì mở máy tính, trầm giọng nói với cô, tay bên trái sờ eo cô

Hạ Băng Kiều run giọng, cả người nóng rực, mặt đỏ lên:"A...chú...đừng..."

Quân Nam Trì mặc kệ lời cô nói,tay luồn lên trên ngực cô, dùng lực nắn bóp

Hạ Băng Kiều giật mình, khẽ rên nhẹ, tay nắm chặt đùi anh:"Aa...ưm..."

"Rên vì sướng mà còn nói 'đừng'?"

"Không phải...aaa" anh tiếp tục dùng lực bóp mạnh ngực cô

"Khoan...chú...em muốn nói ..."

Quân Nam Trì dừng tay, bế cô đặt lên bàn:"Em nói đi"

"Chú...chú...chú...là...cái đồ lưu manh!"

Hạ Băng Kiều vừa dứt câu liền nhảy xuống bàn chạy đi

Quân Nam Trì nhanh tay bắt lấy cô, kéo cô ngồi vào lòng mình, giọng trầm trầm, liếc nhìn cô :"Em nói tôi là gì!"

Hạ Băng Kiều sợ hãi, cúi thấp đầu xuống, một chút cũng không dám ngẩng lên nhìn anh

Quân Nam Trì bóp lấy cằm cô,nâng lên mạnh bạo, ghì chặt , trừng mắt nhìn cô:"Em nói tôi là gì!"

Hạ Băng Kiều run tay , nắm nhẹ cổ tay anh:"Chú...chú bỏ em ra...em đau quá ...hức"đôi mắt cô nhìn anh trông rất đáng thương, nước mắt cubgf đã sớm chảy ra vì đau

Quân Nam Trì bỏ tay ra:"Em muốn làm tôi tức chết?"

"Không có ...em chỉ là muốn trêu chú thôi mà...moa!"

Hạ Băng Kiều vừa dứt câu liền cố gắng hôn môi anh dù toàn thân đang run lên vì đau

Quân Nam Trì dịu giọng, bế cô đặt lên bàn làm việc:"Bé con, gọi tôi một tiếng ' anh yêu' , tôi liền tha cho em!"

"Anh yêu..."

"Ngoan !"

Quân Nam Trì kéo bỏ váy cô xuống, xé rách chiếc áo ngực cô.

"Chú..."

Hạ Băng Kiều vội che hai núm ti liền bị anh kéo bỏ

Quân Nam Trì ngắm ngực cô một hồi lâu, sau lại xoa bóp ngực cô, kẹp chặt núm ti cô rồi kéo lên lại kéo xuống.

Anh mút chặt lấy núm ti cô khiến cô run rẩy không ngừng, mỗi lần bị anh cắn là mỗi lần có dòng điện chạy qua cơ thể cô

Hạ Băng Kiều ôm chặt cổ anh, miệng không thể kiểm soát mà rên lên vài tiếng:"A...ư...ưm...ưm..."

Lúc lâu sau anh mới chịu buông cô ra, ngón tay anh vuốt ve núm tí cô, giọng trầm thấp nói với cô:"Bé con, tôi muốn uống sữa của em!"

Câu nói của anh khiến cô có chút giật mình,hướng mắt nhìn chỗ khác, ngại ngùng nói với anh:"Không được...cháu chỉ mới 18 tuổi...hơn nữa...chú đâu phải con nít chứ..."
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 30:"Ngốc!Dù em có già đi tôi vẫn sẽ yêu em, em sợ gì chứ?"(h+)


"Tôi 36 tuổi, chia cho em một ít, vậy là đủ tuổi làm mẹ rồi , hửm?"

Đôi mắt anh nhìn cô chính như khi con người ta yêu ai đó quá mức, lưu luyến mãi không rời

Hạ Băng Kiều có chút bất ngờ với câu nói của anh , mặt bỗng đỏ lên vì ngại, giọng mềm mại,ngọt ngào như khiến trái tim người nghe đều muốn tan chảy:"Vậy vẫn không được...thêm tuổi em sẽ già đi...như vậy sẽ rất xấu"

Quân Nam Trì khẽ gõ nhẹ vào mũi cô, cưng chiều nói câu:"Ngốc!Dù em có già đi tôi vẫn sẽ yêu em, em sợ gì chứ?"

"..."

Nghe vậy mặt cô càng đỏ hơn, miệng không biết nói gì chỉ khẽ cười

Bỗng anh kéo mạnh người cô xuống, ôm cô vào lòng mình

"Chú ơi..."

"Tôi nghe?"

"Nói đi vẫn phải nói lại...chú là người lớn, đâu phải con nít mà đòi uống sữa của em?"

Anh đẩy nhẹ người cô ra, áp sát vào tai cô, hơi thở nóng như lửa khiến tai cô nóng theo, trầm giọng nói nhỏ:"Tôi cho em uống tinh tr*ng của tôi, em cho tôi uống sữa của em!Tôi cho em bú ' thằng bé ' của tôi, em cho tôi bú "cái đó" của em!Có qua có lại!"

Cô nghe xong cả người liền mềm nhũn, ngại ngùng mà đẩy anh ra:"Được...được rồi...em không cãi nhau với chú nữa... chú mau làm việc đi..."

"Không làm việc nữa!"

Vừa nói anh lấy chăn cuốn chặt người cô lại, bế cô trên tay

"Hả?"

"Hôm nay tôi làm tình với em!"

Quân Nam Trì đưa Hạ Băng Kiều sang phòng ngủ, liền đặt cô ngồi xuống giường

"Chú, em không muốn" Hạ Băng Kiều nhìn sang hướng khác, cố gắng tránh né anh

"Nhìn tôi!"

Anh dùng lực bóp chặt cằm cô, khiến cô vì đau mà phải làm theo

"Đau...em nhìn rồi...bỏ em ra đi"cô khẽ đánh nhẹ vào cổ tay anh, vội nhìn lên đôi mắt đang tức giận của anh

Quân Nam Trì bỏ tay ra , mình nằm xuống giường trước con mắt ngơ ngác của cô, anh cử động ngón tay, ra hiệu cho cô:"Lại đây , cởi bỏ quần cho tôi!"

Cô ngại ngùng nhìn xuống dưới , bàn tay bé nhỏ run lên,di chuyển tới thắt lưng của anh, chật vật mãi mới có thể tháo bỏ nó:"Khó thật đó"

Quân Nam Trì vẫn đăm đăm nhìn cô :"Muốn nhìn thấy lắm rồi nên mới nóng lòng như vậy?"

"Đâu có...chú đừng suy nghĩ như vậy"

Quân Nam Trì bỗng đẩy người cô xuống giường, mình ngồi dậy vội vàng cởi bỏ áo , quần kéo xuống tới nửa đùi chỉ để dương vật đang cương cứng lộ ra.

Anh cúi xuống hôn chặt môi cô, Hạ Băng Kiều ôm lấy cổ anh, dâm dịch chảy ra từ lúc nào không hay

Lúc lâu sau anh mới chịu buông cô ra, tay nắm lấy dương vật to lớn của mình tới trước mặt cô:"Ngồi dậy, bú nó đi"

Hạ Băng Kiều sợ hãi ngồi dậy, tay chậm rãi nắm lấy dương vật của anh,sau liền mút trọn bao quy đầu

Quân Nam Trì đẩy mạnh hông cho dương vật vào sâu trong miệng cô hơn, bàn tay đặt sau đầu cô để giữ chặt không cho cô thoát

Hạ Băng Kiều bỗng giật mình, đôi mắt ngấn lệ ngước lên gương mặt chứa đầy ham muốn của anh mà không ngừng run lên:"ư...ư...ưm...ư...ưmm!"

Khi cảm thấy đã đạt tới khoái cảm, anh gầm lên một tiếng, thứ tinh dịch nhớt nhát,tanh nồng liền nằm trọn trong miệng cô

Quân Nam Trì rút dương vật ra, Hạ Băng Kiều liền mở miệng cho tinh dịch chảy ra , sau cô liền thở dốc rồi rên nhẹ:"Ha...ha..ha...ư..."

Anh lật người cô lại, để cô quỳ , một tay ôm chặt eo cô, một tay lại nắn bóp ngực cô.
 
Cả Một Đời Yêu Em
Chương 31:Muốn xem phim không?


Quân Nam Trì điều chỉnh cho dương vật của mình vào sâu trong động huyệt của cô

Anh đẩy hông thật mạnh rồi lại rút ra, cứ như vậy liên tiếp khoảng chục cái khiến Hạ Băng Kiều vừa sướng vừa đau mà kêu lên:"A!A!A!"

Lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng gầm lên của anh, Hạ Băng Kiều vội hét lên:"Aaaa!"

Tinh dịch trắng đục chảy từ trong động huyệt ra từ từ, Hạ Băng Kiều yếu ớt nằm gục xuống giường lại bị anh đè ra làm tiếp suốt 5 tiếng

Căn phòng cả đêm chỉ có tiếng va chạm 'bạch!bạch!' Giữa dâm thuỷ với côn thịt to lớn của anh, tiếng rên la như sướng như đau của cô , thi thoảng là tiếng gầm nhẹ của anh.

Sáng hôm sau

Ánh sáng đã len lòi qua tấm rèm cửa trắng mỏng, tiếng chim kêu ngoài trời như chào mừng ngày mới đẹp đẽ, đám mây trắng xoá tạo thành một dải lụa mềm mịn phù kín cả bầy trời.

Hạ Băng Kiều khẽ mở mắt sau tiếng gọi của anh:"Bé con, dậy ăn sáng thôi"

Hạ Băng Kiều toàn thân đau buốt, nhất là nơi nhạy cảm phía dưới, cô có cảm giác như các xương khớp đều đã vỡ vụn sau cuộc' vận động' suốt cả đêm qua

"Đau quá..."

Quân Nam Trì nghe vậy liền hôn nhẹ môi cô, giọng trầm ấm như xót thương cho cô:"Đau lắm không ?

Để tôi xem"

Quân Nam Trì kéo bỏ tấm chăn lụa mềm màu xám bàn tay nhẹ nhàng mở chân cô ra chỉ để hở nơi cửa huyệt.

"Đừng...chú...đừng nhìn " Hạ Băng Kiều khẽ kéo tay áo của anh

"Được rồi, không nhìn nữa"Anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho cô

Quân Nam Trì bước tới tủ quần áo của cô, tìm hồi lâu liền vấy ra chiếc váy len dài màu xám cổ vuông

"Chú làm gì vậy?"

Anh bước tới bên giường cô, vứt bỏ chăn ra , mặc áo lót, quần lót vào cho cô, xong liền mặc váy cho cô, từng hành động đều rất cẩn thận, nhẹ nhàng:"Mặc đồ cho em"

Suốt cả lúc anh mặc đồ cho cô, cô đều nhìn anh rất chăm chú, cô nhìn anh với ánh mắt khắc toàn những nỗi suy tư, Hạ Băng Kiều khẽ cười nhẹ nhưng ngay sau đó nụ cười lại vụt tắt

"Sao vậy?"

Quân Nam Trì không nhìn cô nhưng lại như biết được từng hành động của cô, anh cầm lấy súp đưa tới , đút cho cô ăn

"Không có gì ạ"

"Vậy mau ăn đi!"

...

"Chú , em no rồi ạ"

"Muốn xem phim không?"

Quân Nam Trì cất bát lên bàn, lấy khăn giấy lau miệng cho cô

"Dạ có"Hạ Băng Kiều vừa nói vừa cười đều rất vui vẻ với anh

"Ừm"

Anh kéo rèm kín lại, cả phòng trở nên tối như trời đêm, chỉ còn có ánh đèn ngủ màu vàng chiếu sáng.

Anh kéo chăn, đặt gối cho cô ngồi tựa , bật phim lên cho cô xem còn mình ngồi bên cạnh làm việc cùng chiếc laptop
 
Back
Top Bottom